Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 

Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

 
Có bài mới 14.09.2018, 19:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 12.07.2018, 10:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 238
Được thanks: 163 lần
Điểm: 10.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại, Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 69

Sau khi uống máu của Chỉ Yên, ta phục hồi lại tinh thần, nghĩ đến buổi tối mới có thể tới Chợ quỷ nên cũng không gấp gáp nữa.

Ta lại nhìn về phía Chỉ Yên, đưa tay ra.

Nàng kinh ngạc nhìn ta: “Còn muốn lấy máu nữa hả?”

“Không phải, là cái gương ở trên người ngươi.” Vừa dứt lời, ta cảm thấy rõ ràng bàn tay đang đỡ lấy ta của Mặc Thanh khẽ cứng lại.

Chỉ Yên cẩn thận đưa gương bạc cho ta, ta mỉm cười, kêu nàng ra khỏi cửa đuổi mấy người ở bên ngoài đi, rồi quay đầu lại nhìn Mặc Thanh, mở lòng bàn tay lấy gương bạc ra cho hắn xem: “Chuyện bên ngoài giải quyết xong rồi, chúng ta hàn huyên một chút đi. Lúc trước ngươi nói với ta tên của cái gương bạc này là gì ấy nhỉ?”

Mặc Thanh nhìn gương bạc nhỏ, im lặng không lên tiếng.

“Nếu ta nhớ không lầm thì nó gọi là Khuy Tâm Kính đúng không?” Ta cầm gương trong tay quơ quơ nói, “Khuy Tâm Kính, nhiều năm như vậy, ngươi đã dòm ngó (*) được cái gì rồi? Nói cho ta nghe một chút xem nào.”

(*) Từ ‘khuy’ – 窥 có nghĩa là dòm ngó, nhìn trộm…

Mặc Thanh thở dài: “Chiêu Diêu…”

Ta đeo gương vào cổ hắn: “Trong lòng ngươi đang nghĩ cái gì, nói cho ta nghe đi.”

Mặc Thanh bình tĩnh nhìn ta: “Nàng muốn biết?”

“Ta muốn biết.”

Hắn cười khẽ một tiếng: “Cái này không cần phải nói.” Lời còn chưa dứt, hắn liền hôn nhẹ lên môi ta một cái như chuồn chuồn lướt nước, “Đã biết chưa?”

Ta nhíu mi nhìn hắn: “Có thế thôi á?”

Ánh mắt Mặc Thanh tối sầm lại, không nói một lời, áp lên môi ta một lần nữa, tinh tế nhẹ nhàng thưởng thức. Ta vươn tay lên hơi kéo vạt áo của hắn, đầu ngón tay vừa mới đụng vào xương quai xanh mê người một chút thì một tiếng “bộp” từ phía sau truyền đến.

Ta cắn răng, cắn luôn vào môi Mặc Thanh phát đau, hắn mở mắt ra, vung mạnh tay lên, ngay lập tức một loạt tiếng răng rắc vang lên, trong đó có cả giọng nói ai oán của Tư Mã Dung: “Aiz, vất vả lắm ta mới dạy được tên Mộc Đầu Nhân này dùng thuật di chuyển đấy!”

Hả, Tư Mã Dung! Tới không sớm không muộn!

Ta phẫn hận ngồi dậy, trừng mắt nhìn tên Mộc Đầu Nhân bị Mặc Thanh đánh cho tơi tả, trách mắng: “Nói! Có chuyện gì?!”

Mộc Đầu Nhân lăn hai vòng trên mặt đất, rốt cuộc cũng quay lại nhìn ta: “Lộ… Lộ…”

“Rồi rồi, ta sống lại! Có chuyện thì nói mau, không có gì thì cút.”

Mặc Thanh ở bên cạnh cũng ngồi dậy, bình tĩnh sửa sang y phục bị ta kéo loạn lên chỉnh tề lại như cũ.

Tư Mã Dung là người khôn khéo đến mức nào, lúc này hắn nhanh chóng hiểu ra, ho khan một tiếng: “À, sống lại là tốt, sống lại là tốt. Đỡ cho người nào đó sống còn khổ hạnh hơn cả tu hành.”

Mặc Thanh hơi giương mắt, bâng quơ quét mắt nhìn hắn một cái: “Hình như gần đây ngươi rảnh rỗi quá nhỉ? Có phải thiếu việc để làm hay không?”

Tư Mã Dung cười ha ha hai tiếng: “Nghe nói núi Trần Tắc xảy ra chuyện, ta cố ý tạo ra Mộc Đầu Nhân có thể sử dụng thuật di chuyển để tới thăm ngươi một chút. Vốn muốn nhanh chóng tới giúp đỡ không ngờ lại tới chậm, còn nhìn thấy thứ không nên thấy. Thôi thôi, ta đi trước đây.”

“Đứng lại.” Ta kêu hắn một tiếng rồi bước tới nắm lấy đầu của Mộc Đầu Nhân, giật hai hạt châu lưu ly giả làm mắt ra nhét vào miệng hắn, “Đã biết là không nên nhìn thì sau này đừng có nhìn lung tung, mà đã nhìn thấy rồi thì tuyệt đối đừng lên tiếng.”

Mặc Thanh ở sau lưng ta cười khẽ, Mộc Đầu Nhân ‘Tư Mã Dung’ ấm ức nói không nên lời.

Ta xoay người, lấy gương bạc ở chỗ Mặc Thanh về đeo trên người mình, hắn có hơi sững sờ. Dường như kinh ngạc vì dù ta đã biết đây là Khuy Tâm Kính mà vẫn nguyện ý mang nó theo người.

“Đối đãi chân thành.” Ta chỉ chỉ tim hắn, “Ngươi muốn biết mọi hành động của ta, ta sẽ cho ngươi biết.”

Ánh mắt Mặc Thanh dịu đi, nhẹ giọng giải thích, “Đây là vật duy nhất ta mang trên người từ lúc bị phong ấn. Trước kia cũng không biết nó gọi Khuy Tâm Kính, kể cả lúc đưa cho nàng, ta vẫn không biết nó có tác dụng như vậy. Gần đây ta mới biết được, vốn muốn lấy trở về nhưng không có cách nào mở miệng.”

Vật duy nhất, từ lúc bị phong ấn…

Mặc Thanh lại đưa nó cho ta, cũng đủ nói rõ tâm ý của hắn rồi.

“Đi đi, giải quyết cho sớm hết việc.” Ta nói, “Ta chờ ngươi trở lại.”

Hắn nhìn ta dịu dàng, hôn nhẹ lên trán ta một cái rồi xoay người rời đi.

Đến xế chiều mà Mặc Thanh vẫn cực kỳ bận rộn, quét sạch đám người làm phản, sửa sang lại Vạn Lục môn, cả môn phái từ trên xuống dưới có một đống chuyện chờ hắn xử lý.

Ta đợi đến buổi tối tự mình dẫn theo Chỉ Yên đến Chợ quỷ, đứng ở chỗ cũ đợi một lát, cảm giác vô lực kéo đến, tác dụng mà máu của Chỉ Yên mang lại biến mất, quả nhiên ta lại ly hồn.

Ta kêu Chỉ Yên ở lại chờ, coi chừng thân thể của ta, sau đó quay đầu bay về phía quán rượu trong rừng của Chợ quỷ.

Ta ở trong quán rượu lượn qua lượn lại mấy vòng mà không nhìn thấy Tử Du, đang định đến Cửa hàng tiền địa phủ Đại Âm tìm hắn, nhưng chưa kịp đi thì phía sau có một giọng nam tử trong trẻo gọi ta.

Ta quay đầu lại, thấy một nam tử mặt như quan ngọc, buộc tóc, mặc trường sam, đứng ở cửa quán rượu cười yếu ớt: “Lộ Chiêu Diêu.”

Ta không biết hắn, nhưng rõ ràng nghe thấy tên ta thốt ra từ trong miệng hắn. Vì vậy ta mang theo một chút đề phòng bay lại gần, giương mắt nhìn hắn: “Ngươi là ai, vì sao lại biết ta?”

“Tại hạ là Trúc Quý, Tử Du phải nói với ngươi rồi mới phải. Ta là ông chủ của quán rượu này.”

À, ta nhớ ra rồi, lần đầu tiên ta gặp Tử Du, hắn từng nói với ta ông chủ nhà hắn không giống mấy tên thương nhân ở Chợ quỷ kia; mà ngược lại còn là một ông chủ có vẻ ngoài rất ưa nhìn, không cùng một dạng với đám quỷ tràn đầy âm khí ngoài đó. Trên người nam tử này mang theo vài phần khí nhẹ nhàng, lúc ẩn lúc hiện.

“Ta có hai lá thư gửi cho ngươi.” Hắn vừa nói vừa sờ sờ trong ngực, “Một là của Tào Minh Phong…” Hắn tìm thật lâu, rốt cuộc cũng móc ra được một phong thư, đặt vào trong tay ta.

Tào Minh Phong? Ta suy nghĩ hồi lâu, mãi mới nhớ ra, đó chẳng phải là ‘chồng trước’ đã bị ta đốt lên trời hay sao… Thật sự là không nghĩ tới đời này ta vẫn còn cơ hội nghe được cái tên đó, chỉ có điều, hắn đã lên trời rồi mà vẫn có thể nhờ người gửi thư cho ta. Như vậy, nói cách khác, người đang đứng trước mặt ta đây cũng là… Tiên Nhân?

Quang minh chính đại, không giả dối, không lươn lẹo, không phải loại được tung hô tán tụng như Lạc Minh Hiên, chính là Chân Tiên Nhân trên bầu trời trong truyền thuyết?

“Còn có một cái nữa… chà… Không biết để ở chỗ nào rồi nhỉ?” Hắn sờ soạng khắp người một lượt, lục cả hai tay áo ra tìm, mơ mơ hồ hồ, hành động còn không nhanh bằng một người bình thường.

Ta mặt lạnh nhìn hắn, một lúc lâu sau, cuối cùng cũng lôi ra được một phong thư từ trong tay áo: “A, đây là của Tử Du để lại cho ngươi.”

Để lại … cho ta?

Ta vươn tay ra nhận lấy, hỏi lại một câu: “Tử Du đi đâu vậy?”

“Quên hết tất cả mọi chuyện trước kia rồi, đi đến chỗ nào cũng giống nhau cả thôi.”

Câu trả lời này quả thật quá thản nhiên bình tĩnh. Nhưng cũng phải, hắn là ông chủ quán rượu của Chợ quỷ, những chuyện như vậy hẳn là thấy nhiều rồi. Chẳng qua … nghĩ đến Tử Du, ta không khỏi cảm thấy có chút tiếc nuối, vốn dĩ ta còn định nói cho hắn biết tình hình hiện giờ của ca ca hắn.

Mà thôi, đối với Tử Du mà nói, chuyện đó cũng không còn quan trọng nữa rồi.

Ta mở thư của Tử Du ra xem, bên trong viết không nhiều, đại ý là có thể gặp lại ta ở Chợ quỷ, hắn hết sức vui mừng, vì không chờ được ta quay trở lại mà có chút tiếc nuối; hi vọng kiếp sau còn có cơ hội gặp lại.

Vài nét bút nằm rải rác, hết sức bình tĩnh, không quá mức tang thương, cũng không có cảm xúc bùi ngùi, cuối thư còn thản nhiên đón nhận sự thật mình quên đi hết thảy. Ngoại trừ dùng sự tỉnh táo để đọc hết lá thư này và chúc phúc cho kiếp sau của hắn, thì ta không tìm được cảm xúc nào khác thích hợp hơn.

Mỗi một con đường đều là như vậy, chung quy sẽ đi đến điểm cuối, không có bi thương, cũng không có khổ sở.

Ta gấp lá thư của Tử Du lại, mở thư của Tào Ninh ra. Khác với Tử Du, hắn ta viết chi chít chữ nguyên một tờ giấy, toàn bộ thể hiện sự áy náy đối với ta, gần hết thư còn viết vài câu cảm tạ, cuối cùng còn nói: Nếu sau này ta cần trợ giúp gì thì cứ nhờ Trúc Quý chuyển lời.

Mắt ta đảo vài vòng, lúc này mới nói với Trúc Quý: “Ngươi giúp ta chuyển lời đến cho Tào Ninh, bây giờ ta là sinh hồn, đã tìm được thân thể của mình rồi, nhưng thời gian ở trong thân thể không được lâu. Ngươi giúp ta hỏi hắn một chút, ta muốn sống lại, hắn có biện pháp gì để giải quyết vấn đề này không?”

“Việc này không cần tìm đến hắn.” Trúc Quý nói, “Ta có thể đưa ra lời khuyên giúp ngươi. Tình trạng hiện giờ của ngươi cũng giống như người sống chẳng may ly hồn ngoài ý muốn, ngươi chỉ cần đưa thân thể của mình quay về quê cũ, nhờ người ta gọi tên của ngươi. Người phàm gọi đây là pháp gọi chiêu hồn, gọi tên ba lần là ngươi được hoàn hồn rồi.”

Ta ngẩn ra: “Đơn giản như vậy sao?”

“Tìm đúng biện pháp thì sẽ đơn giản thôi.” Trúc Quý cười một tiếng, “Biện pháp của ta tuyệt đối chính xác.”

Dựa vào sự sùng bái của Tử Du đối với hắn trước kia, ta miễn cưỡng tin hắn một lần.

Ta từ biệt Trúc Quý, xoay người rời đi. Hắn ở sau lưng ta cười, phất tay một cái rồi nói: “Ngươi yên tâm đi, ngươi là góa phụ của Tiên Nhân, bất kể làm chuyện gì cũng sẽ có trời cao quan tâm chiếu cố.”

Trong khi đang làm quỷ, lại gặp gỡ nhau ở Chợ quỷ, ngươi nói trời cao quan tâm chiếu cố ta?

Hi vọng là thế đi!

Nằm lại vào thân thể của mình, ta để Chỉ Yên đỡ lấy ta, sau đó cắn ngón tay của nàng một cái, hút ít máu của nàng. Chỉ Yên có chút ấm ức: “Đại Ma Vương, ngươi cắn ta như vậy mà không do dự một tí nào à?”

“Không do dự.” Ta dứt khoát trả lời, “Bây giờ trở về, chúng ta về quê cũ của ta một chuyến, đến khi quay lại, ta không cần phải cắn ngón tay của ngươi nữa.”

“Quê cũ của ngươi?” Chỉ Yên hỏi ta, “Quê của ngươi ở chỗ nào?”

Ta túm lấy Chỉ Yên, dùng thuật di chuyển tiến thẳng về Vô Ác Điện: “Ở trong một khe núi, không có tên cụ thể, nhưng ta tìm được đường.” Ta dùng thần thức thăm dò Vô Ác Điện một lượt, phát hiện Mặc Thanh không có ở đây.

Chắc hẳn hắn vẫn còn nhiều việc bận rộn, tạm thời chưa thể về được. Chỉ có Thập Thất đang nằm úp mặt lên bàn mà ngủ. Pháp lực của nàng không cao, thân thể rất cần nghỉ ngơi, nhưng ta vừa động ở ngoài điện, nàng lập tức tỉnh dậy ngay, vừa chạy ra vừa vui vẻ kêu to: “Môn chủ! Môn chủ! Môn chủ.”

Ta thầm nghĩ trong lòng, dẫn Thập Thất đi theo cũng không tồi, nàng to mồm thế này, giúp ta gọi tên nhất định là tràn đầy tình yêu và vô cùng vang dội.

Nhưng ta còn chưa kịp mở miệng nói với nàng thì một bóng người chợt lóe ở trước mặt. Lâm Tử Dự xuất hiện, thấy ta, trước tiên chào một cái, sắc mặt có chút gấp gáp tiến vào Vô Ác Điện.

“Mặc Thanh không có ở đây.” Ta kêu hắn, “Có chuyện gì ngươi cứ nói với ta.”

Quả nhiên hắn quay lại, cúi đầu quỳ xuống, cung kính bẩm báo: “Môn chủ xử phạt thuộc hạ phải đến Hình Phạt Tư chịu hình ba ngày, nhưng trên đường đi lại nhận được hồi báo của Ám La Vệ theo dõi trước Tố Sơn: Tối nay, Tân Sơn Khương Vũ dùng thế lực ẩn núp ở Giang thành tập kích bất ngờ vào Thiên Trần Các, đã giết mấy trăm môn đồ của Thiên Trần Các rồi, còn phá hủy trận pháp Tố Sơn. Cầm Thiên Huyền bị thương nặng, bọn chúng trói bắt đi, không biết đang giấu ở nơi nào.”

Chỉ Yên hít sâu một hơi khí lạnh, ta thoáng trầm ngâm.

Sáng nay, Khương Vũ mới bị Mặc Thanh băm nát một con rối. Ta chưa làm con rối bao giờ, nhưng ta biết, tổn hại một con rối thì chân thân cũng bị tổn hại ba phần.

Khương Vũ này buổi sáng vừa chết một con, buổi tối đã lập tức xuất hiện một con khác. Hắn không sợ hãi vì bản thân có sức mạnh cường đại, hay là … đã dùng thân thể thật ra ngoài xuất chiến rồi?

Sao phải vội vã làm chuyện này như vậy, hơn nữa, lại chỉ tập kích bất ngờ vào Thiên Trần Các…

Cầm Thiên Huyền, Cầm Thiên Huyền.

Khương Vũ muốn bắt người, lại còn bắt được, thật quá kỳ lạ.

“Hôm qua ta vừa mới nói với hắn có khó khăn thì tới tìm ta, hôm nay hắn đã bị người bắt đi mất rồi.” Thập Thất ở bên cạnh ta lầm bẩm, “Vậy ta phải đi cứu hắn.”

Ta cân nhắc, như thế cũng ổn, Khương Vũ tu ma, tất cả đám lâu la thủ hạ kia cũng thế; lúc trước ở trong Vạn Lục môn, nhiệm vụ chính của Thập Thất là đi dọn dẹp đám ma tu không nghe lời.

Thời gian trước ta còn ở trong thân thể của Chỉ Yên, bị Khương Vũ bắt đi, hắn có vẻ rất tự tin về kết giới mà hắn bày bố, nhưng những thứ đó hoàn toàn không có hiệu quả đối với Thập Thất. Để Thập Thất đi dạy dỗ Khương Vũ, khẳng định hắn sẽ phải chịu khổ không ít.

Ta để cho Lâm Tử Dự dẫn Thập Thất đi cứu người. Sau khi hai người đó rời đi, Chỉ Yên hỏi ta: “Vậy chờ Lệ Trần Lan quay lại thì ngươi mới về cố hương sao?”

“Không cần chờ hắn. Chúng ta đi luôn đi.”

Ta thầm nghĩ, cố hương của ta, từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ Lạc Minh Hiên ra thì không có một người nào bước qua. Khắp nơi đều là chướng khí, hẻo lánh hoang vu. Lúc trước Lạc Minh Hiên nói đó là nơi mà Ma vương phong ấn cho con trai của lão. Hiện tại Ma vương không còn, con trai lão cũng đã xuất thế nhiều năm rồi, đoán chừng chỗ đó chỉ còn lại một khoảng rừng hoang vắng. Ta dùng thuật di chuyển dẫn theo Chỉ Yên tới gọi hồn rồi trở lại, cùng lắm cũng chỉ mất chừng nén nhang mà thôi, không nhất thiết phải kêu Mặc Thanh đi cùng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 14.09.2018, 19:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 12.07.2018, 10:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 238
Được thanks: 163 lần
Điểm: 10.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại, Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương 70

Dùng thuật di chuyển đi về quê cũ.

Lạc Minh Hiên nói trước kia nơi đây có phong ấn của Ma vương cho nên người ngoài khó có thể tiến vào, người ở bên trong muốn đi ra cũng không dễ. Có lẽ từ lúc Lạc Minh Hiên phá hủy phong ấn Ma vương, thả Mặc Thanh ra, kết giới trận pháp nơi này đã không còn tồn tại nữa, bất cứ ai cũng có thể tùy ý ra vào.

Chỉ có điều trải qua trăm ngàn năm, sự tồn tại của phong ấn Ma vương đã để lại chướng khí khó tan trên vùng đất này, cây khô bốn phía vĩnh viễn không phát triển lại nổi, ngay đến một cọng cỏ cũng không thể sống sót.

Một là không có chỗ ở, hai là tu hành khó khăn, không một ai tình nguyện đến vùng núi hoang vu hẻo lánh này. Khi ta và Chỉ Yên đáp xuống đất, nàng còn trợn mắt kinh ngạc một phen.

“Đại Ma Vương, ngươi lớn lên ở nơi này sao...... Gian khổ như thế, cũng khó trách ngươi lại trở thành Đại Ma Vương......”

Tu ma hay tu tiên cũng đều là tu đạo, mà tu đạo tất nhiên là cần có linh khí đất trời, cố hương của ta xung quanh toàn là chướng khí, người thường đến đây không bị độc chết cũng đã tốt lắm rồi. Thế mới nói, nơi này tuyệt đối không phải là một chỗ tu hành tốt lành gì.

Nhưng ta thì khác.

Ông ngoại nói bộ tộc chúng ta đã sinh sống ở nơi này trăm ngàn năm, mỗi một thế hệ lại càng thích ứng nhanh hơn với vùng đất này, đến thời điểm ta sinh ra, thể chất của ta đã thích ứng đến mức có thể hấp thu chướng khí chuyển thành dưỡng chất để tu luyện.

Sau khi rời khỏi cố hương, thế gian rộng lớn, trời đất bao la, chỗ nào cũng dễ tu hành hơn so với quê cũ, nên đương nhiên ta lại càng giống như cá gặp nước.

Vậy đúng như lời Chỉ Yên nói, khó trách ta có thể trở thành Đại Ma Vương.

Đã lâu lắm rồi mới quay lại đây, nhưng ta không hề có bất cứ cảm giác xa lạ gì với chốn cũ. Lại còn bởi đã biết mối quan hệ sâu xa giữa ta và Mặc Thanh nên hiện giờ ta còn này sinh ra vài phần tình cảm mới đối với nơi này.

Ta dẫn Chỉ Yên vượt qua khe suối, cuối cùng cũng tìm được tiểu viện trước đây ta từng sống cùng ông ngoại.

Tiểu viện rách nát, bám đầy bụi bặm, lão nhân hay uống rượu coi giữ trong viện trước kia cũng không thấy nữa. Ta vào nhà, bấm quyết, một trận gió nổi lên quét sạch bụi đất trên giường. Ta ngồi xuống đó chờ ly hồn.

Chỉ Yên bước vào phòng ngó trái ngó phải một lượt: “Vừa rồi trên đường đi đến đây ta thấy có nhiều tiểu viện khác mà, sao lại chẳng có lấy một người sống vậy? Đi ra ngoài hết rồi hả?”

“Chết hết rồi.”

Chỉ Yên cả kinh: “Sao...... Sao lại thế?”

“Trước kia ở chỗ này có kết giới, trong ngoài tách biệt, rất nhiều người chán cảnh sống cả đời ở trong đây. Khi đó ta còn nhỏ, mấy người thuộc thế hệ phụ mẫu ta đều thử tìm biện pháp đi ra ngoài, mà ra ngoài rồi cũng không thấy ai trở về. Dần dần, trong thôn chỉ còn lại mỗi ta và ông ngoại. Sau khi kết giới bị phá, ta cũng đi ra ngoài thế gian kia......”

Ta nhắm mắt lại, những việc diễn ra sau khoảng thời gian đó đã nhớ lại quá nhiều lần, ta không muốn nói gì thêm nữa.

Chỉ Yên ngồi xuống bên cạnh, vỗ vỗ bả vai ta: “Ngươi đừng khổ sở, hiện tại ngươi có núi Trần Tắc rồi, chờ chúng ta gọi hồn xong quay về......”

“Hình như vừa rồi chỗ này có khí tức thuật pháp?”

Câu nói của Chỉ Yên bị người nào đó bên ngoài đột ngột cắt ngang.

Ta lập tức trở nên nghiêm túc. Nơi này đáng lẽ phải không có ai xuất hiện mới đúng. Tai ta khẽ động, cẩn thận nghe ngóng, phát hiện bên ngoài dường như có bốn người...... Không đúng, còn có một người nữa.

“Lão Đại, bên trong có tiếng động thì phải.”

Ta dùng Thiên lý nhãn quan sát bên ngoài, thấy một người chậm rãi từ sau lưng bốn năm ma tu cấp thấp bước lại gần. Thân hình cực kỳ to lớn, ước chừng cao hơn một trượng, thắt lưng kia e rằng phải cần đến ba, bốn Chỉ Yên mới ôm được hết. Một chân cũng to hơn cả người Chỉ Yên rất nhiều, nhưng ma tu “khổng lồ” như vậy khi bước đi lại nhẹ nhàng không hề có tiếng động.

Không biết thực lực như thế nào, sợ là khó đối phó.

Ta nắm lấy Lục Hợp kiếm ở bên người.

Nhưng đúng lúc, bàn tay ta vừa cầm được chuôi kiếm thì cả người đột nhiên mất hết sức lực. Không ngờ lại ly hồn vào đúng lúc này!

Ta ngu người, tốt xấu gì cũng đợi ta uống máu Chỉ Yên xong đã chứ!

Ta vội vàng nằm lại vào trong thân thể mình, nhưng vừa mới rời hồn nên không thể vào lại ngay được.

Hừ, cái gì mà góa phụ của Tiên Nhân nên được trời cao chiếu cố, đám người trên trời các ngươi sao giống lũ quỷ ở Chợ quỷ thế? Toàn dùng phương thức bỏ đá xuống giếng để quan tâm chiếu cố hả?

“Chỉ Yên.” Ta lại gọi nàng một tiếng, “Gọi tên của ta, mau lên.”

Sợ bị người ở bên ngoài phát hiện, Chỉ Yên chỉ nhỏ giọng nói nhanh ba tiếng “Lộ Chiêu Diêu”. Ta lập tức cảm thấy thân thể và hồn thể có một lực đạo nhẹ nhàng kéo một cái, nhưng ngay lập tức đã tiêu tan.

Pháp gọi hồn này có tác dụng! Ta hiểu rồi, phải gọi tên lớn hơn nữa. Ta thúc giục nàng: “To tiếng một chút, gọi to lên đi!”

Giọng nói Chỉ Yên thật nhỏ, giống như thì thầm: “Người ngoài kia sẽ phát hiện ra mất......”

Ta cắn răng, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Sợ cái gì? Ta hồi hồn rồi còn để người ta bắt nạt ngươi à? Không có tiền đồ! Đừng có yếu bóng vía như thế nữa.”

Người ở phía ngoài đã nói nhỏ: “Lão Đại, bên trong thật sự có người!”

Chỉ Yên cắn răng một cái, hít sâu một hơi, chữ “Lộ” còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng đã nghe thấy “Đùng” một tiếng, một cánh tay to lớn mạnh mẽ hất tung nóc nhà của tòa viện cũ này ra.

Đá, ngói vỡ lẫn với gỗ cùng bụi đất rơi xuống thân thể ta, Chỉ Yên lập tức lao qua bảo vệ cái đầu của thân thể. Cuối cùng nàng mặc kệ hết thảy, vừa lao qua che chắn vừa hô to: “Lộ Chiêu Diêu! Lộ Chiêu Diêu!”

Sau hai tiếng gọi đó, ta có thể cảm giác được có một lực kéo lôi mạnh ta về phía thân thể. Vào đúng lúc Chỉ Yên chuẩn bị kêu đến tiếng thứ ba, nàng đột nhiên bị bàn tay to lớn kia bắt ra ngoài, chữ “Lộ” mới nói được nửa chừng liền biến thành một tiếng thét chói tai.

Lục Hợp kiếm nằm ở bên cạnh thân thể ta, Chỉ Yên lúc này tay không tấc sắt, nàng bị gã “khổng lồ” kia nắm trong tay, ngón tay hắn vừa khéo bịt chặt miệng nàng. Dù Chỉ Yên giãy giụa thế nào cũng không lại được sức lực một ngón tay của hắn, thậm chí hít thở còn có chút khó khăn.

“Tiểu nha đầu, định gọi viện binh sao?” Gã khổng lồ mở miệng, giọng nói vang dội, chỉ mở miệng nói mấy chữ đã khuấy đảo chướng khí trong sơn cốc, lay động cây khô. Có thể thấy kẻ có khí tức hùng hậu như thế này không phải là dạng mà Chỉ Yên có khả năng đối phó được, “Ồ? Còn có một người nữa?”

Gã khổng lồ trông thấy thân thể của ta.

Ta cắn răng, nhưng cũng không thể làm gì khác hơn ngoài việc trơ mắt nhìn hắn túm lấy thân thể mình nắm trong lòng bàn tay.

Lục Hợp kiếm từ trên giường rơi xuống mặt đất, bị đá vỡ bao trùm. Gã khổng lồ không bước vào phòng, chỉ giơ ta và Chỉ Yên lên nhìn nhìn: “Hai con nhóc này, lên núi làm cái gì nhỉ?”

Người này không biết ta, khẳng định là mới xuất hiện trên giang hồ vài năm nay.

Mấy năm qua, không ngờ trong Ma đạo lại sản sinh ra nhân vật cỡ này, mà Mặc Thanh cũng không xếp hắn vào danh sách mượn sức hay diệt trừ? Hay là...... Hắn vẫn ẩn thân trong sơn cốc, Mặc Thanh vốn dĩ không biết?

Như vậy rất có thể trước kia, ta không bảo Tư Mã Dung xây dựng mạng lưới tình báo đến nơi này. Ai mà ngờ ở nơi linh khí cằn cỗi như thế mà còn có người tu hành.

“Lão Đại, có bắt đi cho lão Đại khác xem xét không?”

Còn có lão Đại khác?

Ở đây không chỉ có một tên như thế này?

“Để người khác xem xét cái gì? Hai con nhóc này, nhân lúc bọn họ không biết, ta ăn trước cho nhanh.”

Đây đúng là ma tu ăn thịt người. Chỉ Yên ở bên tay kia, gương mặt khó thở đỏ bừng, nghe hắn ta nói như thế, lập tức ra sức giãy giụa. Rốt cục lợi dụng khe hở giữa ngón tay của gã khổng lồ vươn một tay ra, Lục Hợp kiếm nằm giữa đống đất đá phát ra ánh sáng, nhanh chóng bay đến tay của Chỉ Yên, mang theo một đạo ấm sét, “Đùng” một tiếng bổ vào bàn tay to của ma tu kia.

Chỉ Yên vừa được thả lỏng liền thuận thế thoát khỏi bàn tay của gã khổng lồ, nàng hít sâu một hơi, lại hô to một tiếng: “Lộ Chiêu Diêu!”

Nhưng ta lại không hồi hồn!

Ta sắp phát điên đến nơi, cũng chẳng còn hơi đâu đi trách ông trời nữa, chỉ hô to với Chỉ Yên: “Hô lại đi! Tiếng này cách hai tiếng trước lâu quá rồi!”

“Lộ Chiêu Diêu! Lộ......”

“A!” Tên ma tu kia bị sét đánh, vô cùng phẫn nộ, hắn gầm lên giận dữ, trừng mắt với Chỉ Yên đang lơ lửng trên không trung. Chỉ Yên lập tức bị áp lực quanh thân hắn đè ép, bị hung hăng ném xuống mặt đất. Hắn nhấc chân lên, không chút thương tiếc mà giẫm một phát vào người nàng, trực tiếp đạp nơi ở cũ của ta tanh bành, giẫm nát Chỉ Yên dưới đống phế tích.

Nàng không còn phát ra tiếng động gì nữa.

Ta thầm rùng mình, gã khổng lồ nhấc chân lên, ta nhìn Chỉ Yên bị chôn giữa đống phế tích, bụi bặm bám đầy mặt, nắm chặt nắm tay.

“Hừ.” Hắn hừ lạnh một tiếng, lôi Chỉ Yên ra rồi nói, “Lộ Chiêu Diêu? Có thể tới cứu ngươi sao?”

Gã khổng lồ gọi tên ta, đó là tiếng gọi hồn thứ ba......

Gió lớn quét qua, dường như quét tan chướng khí ngàn dặm, ta chỉ cảm thấy quanh thân được bao bọc bởi một luồng khí ấm áp. Dẫn dắt, lôi kéo ta, tất cả khung cảnh bốn phía đều trở nên mơ hồ.

Chỉ chốc lát sau, trái tim nảy lên trong lồng ngực, ta đã hồi hồn.

Ta mở mắt, thấy gã khổng lồ trước mặt cầm thân thể của Chỉ Yên ném vào miệng.

Ta nắm chặt lòng bàn tay, áp lực quanh thân phát ra, sau một tiếng “uỳnh” vang dội, bàn tay của hắn bị ta cho nổ tan tành. Trong đống máu thịt lẫn lộn ấy, ta dùng thuật di chuyển nhanh chóng đoạt thân thể Chỉ Yên nằm bên miệng gã khổng lồ trở về, lóe một cái lui lại hơn mười trượng. Mà gã khổng lồ bên kia lúc này mới bắt đầu kêu đau ra tiếng.

Tiếng kêu gào thật lớn, chấn động cây cỏ trong núi, khiến đất đá chấn động, cây khô vỡ vụn.

Ta bịt tai giúp Chỉ Yên, bảo vệ tâm mạch của nàng, đợi tiếng gào rú đó rút đi rồi đặt Chỉ Yên lại trên mặt đất, lập một cái kết giới bảo vệ nàng trong đó.

Ta đứng dậy, mặc cho hơi thở của gã khổng lồ cuốn theo chướng khí vần vũ vạt áo cùng mái tóc ta. Ta bẻ ngón tay, “đùng đùng” hai tiếng, vung tay lên, triệu hồi Lục Hợp kiếm từ trong đống phế tích.

Bước từng bước đến gần gã khổng lồ đang che cái tay bị cụt mất kia.

“Chưa có kẻ nào dám động đến người của ta ở trước mặt ta như vậy.” Ta vung kiếm lên, kiếm khí hồng nhạt, sấm sét bao trùm, phát ra nhưng tiếng ầm vang như tiếng rồng ngâm, “Nói, ngươi muốn chết như thế nào?”

“Vô liêm sỉ! Tay của ta......” Gã khổng lồ vẫn chưa lĩnh hội được ý tứ trong lời nói của ta thì phải, hắn cắn răng một cái, trong tiếng kinh hô của mấy tên lâu la đằng sau, sải bước chạy về hướng ta.

Tay hắn chợt lóe ra ánh sáng, dùng ma khí ngưng tụ thành một cây búa khổng lồ. Hắn gầm lên, giơ búa bổ tới.

Ta đứng yên, khí tức lưu chuyển, trong nháy mắt liền lách tới sau cổ hắn, Lục Hợp kiếm theo chỗ xương cổ hắn đâm xuống da. Ánh mắt ta lạnh lẽo nhưng khóe miệng lại nở một nụ cười: “Ngươi quá chậm rồi.”

Kiếm đâm từ sau ra trước, vốn có thể chỉ cần một nhát từ cổ đâm thủng xương cột sống, phá vỡ cổ họng hắn, nhưng ngay lúc ta sắp đâm thủng hoàn toàn xương cốt hắn thì Lục Hợp kiếm lại bị một thanh kiếm bát diện chặn lại.

“Chà, cơn tức của Môn chủ Vạn Lục môn các ngươi ai cũng lớn như vậy hả?”

Ta liếc mắt sang nhìn, thấy Khương Vũ một đầu tóc đỏ, tươi cười càn rỡ, thần sắc quá mức phóng đãng đang nắm chuôi của thanh kiếm bát diện kia.

“À.” Ta cũng học hắn, cười khẽ một tiếng, “Đúng rồi, cơn tức lúc nào cũng lớn như vậy đấy.”

Nói xong, mũi kiếm còn chưa động, ta đã truyền khí tức vào đó, sấm sét theo thân kiếm giật “uỳnh” một cái, lập tức xuyên thẳng qua cổ của tên khổng lồ kia.

Yết hầu hắn ta phát ra âm thanh mơ hồ gì đó, nhưng không có động tác gì nữa, từ từ đổ sập xuống.

Ta lùi lại, đến bên người Chỉ Yên, thản nhiên nhìn Khương Vũ đứng trước mặt. Tóc hắn đỏ dài đến thắt lưng, áo choàng buông phủ, mặt mũi y chang những con rối kia.

Nhưng sức mạnh và khí thế này, khẳng định đây không phải là con rối.

Nếu vậy, người đi đến Thiên Trần Các trên Tố Sơn bắt Cầm Thiên Huyền phải là một con rối khác. Một người mà làm ra vài hình nhân để dùng dần, tên Khương Vũ này đúng là biết cách chơi.

Khương Vũ cầm kiếm bát diện, gẩy gẩy thi thể gã khổng lồ trên mặt đất: “Thật vất vả mới bồi dưỡng ra một tên thủ hạ lại bị ngươi giết chết rồi.” Tuy rằng nói như thế nhưng biểu hiện của hắn chẳng có lấy một phần tiếc nuối. Khương Vũ tra kiếm vào vỏ, nhìn ta chằm chằm, liếm liếm môi nói, “Ngươi lấy cái gì bồi thường đây?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Phượng Ẩn về bài viết trên: Hoa bí, tortuequirit23
     
Có bài mới 14.09.2018, 19:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 12.07.2018, 10:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 238
Được thanks: 163 lần
Điểm: 10.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại, Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 71

Câu nói này của hắn khiến cho ta cảm thấy thật buồn cười.

“Lộ Chiêu Diêu ta sống trên đời nhiều năm như vậy, chưa có kẻ nào dám đòi ta phải bồi thường đâu.” Ta cầm Lục Hợp kiếm, “Nể tình ngươi là kẻ đầu tiên, ta sẽ cho ngươi một ít thể diện.” Nói xong, ta vung kiếm triệu hồi thiên lôi, giáng thẳng xuống khoảng đất giữa ta và hắn, bụi đất tung trời, tạo thành một cái hố thật to.

“Đấy, bồi thường cho ngươi một cái hố, mang hắn ta đi chôn đi.”

Khương Vũ “hắc” một tiếng bật cười: “Thú vị thú vị, Lộ Chiêu Diêu, quả nhiên ngươi rất thú vị.”

“Tất nhiên rồi, ta cũng cảm thấy ta rất thú vị.” Ta đáp lời, đồng thời nhấc Lục Hợp kiếm lên, nhắm thẳng vào trái tim của hắn, “Phần của ta đã xong, bây giờ tính đến phần của ngươi đi. Núi Trần Tắc bị hư hỏng nhà cửa, nhân lực thương vong, ngươi định lấy cái gì để bồi thường cho ta?”

Khương Vũ híp mắt nhìn ta: “Ngươi muốn ta phải bồi thường thế nào?”

“Dùng mạng mà đền.” Tiếng nói vừa dứt, ta vung một đường kiếm, Lục Hợp kiếm cùng thanh kiếm dày trong tay hắn va chạm vào nhau tạo ra sấm sét vang dội.

Sau một chiêu tiếp xúc, ta có hơi giật mình, tên Tiểu Đoản Mao này sau khi biến thành Tiểu Hồng Mao, năng lực ít nhất cũng phải cao gấp ba lần so với những con rối mà hắn điều khiển lúc trước. Mũi kiếm giao nhau, ánh sáng chói lọi phát ra giữa ta và hắn, trong đôi mắt Khương Vũ mơ hồ có ánh sáng đỏ lóe lên: “Lộ Chiêu Diêu, ta đây thích ngươi như vậy, sao ngươi có thể động thủ với ta. Thật đúng là khiến cho người ta tổn thương đau lòng mà.”

Sặc, thằng nhóc này đúng là không có chính kiến, toàn nói linh tinh. Chẳng phải lúc trước luôn mồm nói thích Chỉ Yên à, sao bây giờ lại quay ngoắt sang bảo thích ta thế?

Cái sự “thích” rẻ mạt của ngươi thay đổi cũng nhanh gớm!

Ta không thèm tiếp lời, chỉ dùng lực tăng kiếm khí đẩy hắn ra xa, ngay sau đó dùng thuật di chuyển tiến nhanh tới, hướng mũi kiếm đâm thẳng vào tim hắn.

Khương Vũ khẽ nghiêng người, Lục Hợp kiếm xẹt ngang qua lồng ngực hắn. Hắn thoắt cái chuyển đến bên cạnh ta nhưng không có công kích mà chỉ vươn tay ra ôm lấy eo ta: “Đền người thì được nhưng mạng thì không.”

Ta nheo mắt: “Ngươi chưa từng nghe câu ‘Đăng đồ tử chết vì háo sắc’ à?” Ta trở tay, ra thêm một đường kiếm, muốn chém đứt cánh tay hắn; nhưng đúng lúc lưỡi kiếm chạm được vào bả vai thì bỗng dưng trên người hắn tỏa ra một vòng ánh sáng đỏ, khó khăn ngăn lại thế kiếm của ta.

Đây là… kết giới hộ thể?

Giống như kết giới hộ thể của Cầm Thiên Huyền?

Theo ta được biết, trên đời này người có trình độ sử dụng kết giới thuật để ngăn được Lục Hợp kiếm của ta, ngoại trừ Cầm Thiên Huyền ra thì hẳn không thể có kẻ thứ hai! Tên Khương Vũ này …

Khương Vũ thấy ta kinh ngạc liền nhếch miệng cười một tiếng, dường như có mấy phần đắc ý càn rỡ: “Đánh lộn với ngươi khá vui, nhưng hiện giờ ta không còn thời gian để chơi nữa.” Hắn nói xong câu này, ta lại nghe thấy thanh âm của hắn truyền tới từ phía sau: “Đi theo ta đi, nếu không, tiểu mỹ nhân ngươi vừa liều mạng bảo vệ ta sẽ không bỏ qua cho nữa đâu.”

Khí tức quanh thân ta chấn động, đẩy Khương Vũ tóc đỏ ra, vừa quay đầu, đã thấy con rối ‘Tiểu Đoản Mao’ mà Khương Vũ điều khiển phá vỡ kết giới mà ta lập ra để bảo Chỉ Yên, đem nàng bế lên!

Hỏng rồi … Khương Vũ vẫn luôn tự tin với kết giới thuật của hắn, đáng lẽ ta phải biết hắn cũng có năng lực phá vỡ kết giới của người khác.

Lúc này này ‘Tiểu Đoản Mao’ Khương Vũ một tay nắm bên eo Chỉ Yên, một tay bóp chặt   cổ nàng. Chỉ cần dùng một chút lực thôi cũng đủ khiến cho Chỉ Yên đang hôn mê tiến vào trạng thái ngủ say vĩnh viễn.

Ta cố gắng kiềm chế tâm tình, híp mắt xoay đầu lại nhìn Khương Vũ: “Tiểu Hồng Mao, rốt cuộc ngươi có bao nhiêu con rối hả?”

“Ngươi muốn biết à?” Hắn vô cùng hào sảng, vươn tay muốn dắt ta, “Ta dẫn ngươi đi xem.”

Ta tránh thoát bàn tay của hắn: “Khỏi cần, giết ngươi rồi thì bọn chúng có còn cũng vô dụng thôi.” Bàn tay ta xuyên qua thiên lôi trên thân Lục Hợp kiếm, cứa một đường, để máu của ta chảy trên thân kiếm. Sau khi huyết tế, ánh sáng trên Lục Hợp kiếm bộc phát dữ dội.

Ánh sáng làm nổi lên gương mặt lạnh lẽo của Khương Vũ, hắn nhướng mày, khóe miệng mang theo ý cười: “Ngươi không sợ ta ra lệnh cho con rối giết Chỉ Yên sao? Tuy ta cũng rất thưởng thức tiểu mỹ nhân này, nhưng chẳng hiểu tại sao, lần này gặp lại cảm giác không bằng những lần trước nữa. Giết đi cũng không tiếc cho lắm.”

Ta cười lạnh một tiếng, nhìn khuôn mặt lạnh lẽo của mình hiện lên trên đôi mắt hắn: “Ngươi muốn giết thì cứ giết. Lộ Chiêu Diêu ta không chấp nhận bị uy hiếp.”

Tiếng nói vừa dứt, ta dùng thuật di chuyển tiến lên, rốt cuộc Khương Vũ cũng thu lại ý cười đáng ghét trên mặt. Hắn dự đoán thế kiếm của ta, lui về phía sau, đồng thời đưa kiếm lên đỡ. Nhưng đúng lúc này, ta ném Lục Hợp kiếm cầm trong tay thật mạnh về phía sau, phá vỡ tầng tầng chướng khí, bất ngờ đâm xuyên qua đầu con rối của Khương Vũ.

Sau lưng “bịch” một tiếng, không cần quay đầu lại ta cũng biết con rối kia đã gục ngay tại chỗ. Trước khi ra tay, ta đã đặt pháp chú thuật di chuyển vào đuôi kiếm, cho nên thời điểm đánh hạ con rối, thuật di chuyển cũng lập tức được thực thi.

Con rối ‘Tiểu Đoản Mao”, Chỉ Yên và Lục Hợp kiếm nháy mắt được đưa về Vô Ác điện trên núi Trần Tắc.

Ở phía này, chỉ trong chớp mắt, Khương Vũ tung lên bát diện kiếm để cản lại thế công của ta, nhưng vì không có Lục Hợp kiếm ngăn trở cho nên thuận thế chặt thẳng vào đầu vai ta.

Ta kêu lên một tiếng đau đớn, bị chém một kiếm nhưng Khương Vũ lại không tăng thêm lực nữa.

Con rối ‘Tiểu Đoản Mao’ kia vừa bị ta tiêu diệt, vẻ mặt hắn dường như rất đau xót, là do thi thuật giả phản ngược lại nguyên thân.

Ta bị hắn chém một kiếm, con rối của hắn bị ta triệt hạ.

Trận giao chiến này, ngang tay.

Khương Vũ nhìn ta chằm chằm, đột nhiên lại cười to ra tiếng: “Hay lắm, không hổ là nữ nhân mà ta xem trọng.” Nhưng chỉ chốc lát sau, tiếng cười của hắn ngưng bặt, hắn ngước mắt nhìn sắc trời, “Nhưng đến đây cũng nên chấm dứt rồi.” Hắn vươn tay ra muốn bắt lấy ta, ta nghiêng người tránh thoát, không ngờ hắn lại túm được gương bạc nhỏ đeo trên cổ ta.

Khương Vũ nhanh tay dứt chiếc gương ra: “Khuy Tâm Kính.” Hắn cười lạnh một tiếng, thẳng tay ném gương bạc ra xa. Con ngươi ta co rụt lại, lập tức di chuyển muốn nhặt lại gương, nhưng đột nhiên thấy gáy chợt lạnh, đại não cảm nhận một sự đau đớn bén nhọn.

Chỉ trong một chớp mắt tiếp theo, trước mắt ta tối sầm, hẳn là… bất tỉnh luôn rồi.

Chờ đến khi ta tỉnh lại. Bốn phía lóe ra ánh lửa đỏ rực, xung quanh đều là bùn đất, thoạt nhìn giống như một huyệt động nào đó ở dưới đất. Ta đứng dậy, xoa xoa gáy, đưa mắt nhìn bốn phía một lượt.

Đây là một huyệt động nhỏ, đá trên vách tường đất treo hai ba cái đèn, nơi này cũng coi như đủ sáng. Khi ta đi qua lối ra trong huyệt động lại bị một bình chướng vô hình chặn lại.

Là kết giới, khỏi cần nghĩ cũng biết được đây nhất định là kết giới do Khương Vũ bày ra…

Ta đây hẳn là… bị giam cầm rồi hả?

Hoang đường!

Lộ Chiêu Diêu ta hoành hành ngang ngược một đời, sau khi Lạc Minh Hiên chết, chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày bị người khác bắt giam ở cái nơi tối tăm này!

Tiểu Hồng Mao, ngươi càn rỡ quá rồi đấy!

Ta đưa tay chạm vào bề mặt kết giới, tụ lực muốn phá vỡ nó. Nhưng tất cả khí lực mà ta xuất ra đều bị kết giới này hút hết vào, không đạt được một chút hiệu quả nào. Lúc trước vì cứu Chỉ Yên cho nên đã đưa Lục Hợp kiếm trở về núi Trần Tắc mất rồi, ta…

“… A Vũ!” Đầu kia của lối đi tĩnh mịch truyền đến tiếng bước chân dồn dập, có cả tiếng người nói ồn ào. Ta nhận ra giọng nói đó, là tên thân tín “Tiểu Nghị” luôn ở bên cạnh Khương Vũ. Chưa thấy mặt đâu nhưng đã nghe thấy tiếng hắn ta nói ầm ĩ, “Ngươi bắt nàng tới làm cái gì? Hiện tại Lệ Trần Lan đã đến đây rồi! Hắn ở phía trên đập vào kết giới, nếu kết giới này cũng bị phá giống như ở Giang thành thì hơn ngàn người bên trong, ngươi tính cho bọn họ trốn đi đâu?!”

“Kết giới này không rách được đâu.” Khương Vũ lười biếng đáp lại, có vẻ như mới tỉnh ngủ, “Ta hiện giờ đâu phải giống như lúc trước. Hơn nữa nữ nhân mà ta thích không nhanh chóng bắt về giam giữ, chẳng lẽ còn để cho người khác bắt đi mất hay sao?”

“Ngươi đã gặp qua Lộ Chiêu Diêu hồi nào? Sao tự dưng lại thích nàng được?” Hai người bọn họ vừa nói vừa đi đến phía trước kết giới giam giữ ta. Khương Vũ cười hì hì nhìn ta chào hỏi, Tiểu Nghị bên cạnh trưng ra bộ dạng tuyệt vọng không thể nói nổi, “Tình cảm của ngươi cũng rẻ quá nhỉ? Lúc trước còn kêu bọn ta đi bắt Cầm Chỉ Yên cơ mà!”

Ta ở bên trong kết giới khoanh tay, mặt lạnh nhìn bọn họ gây gổ.

Rốt cục, Tiểu Nghị giật cái mũ đang đội trên đầu ném “bịch” xuống đất, thở phì phò giậm chân hai cái: “Hừ! Ngươi làm quá mức rồi đó! Cái mạng này không bán được nữa rồi! Lão tử không làm nữa! Ta muốn quay về quê!”

Khương Vũ khoát tay áo một cái: “Ngươi đi đi, đi đi, ồn chết đi được.”

Tiểu Nghị quay phắt đầu bước đi, một đường liên tục rống lên chửi Tiểu Hồng Mao.

Thấy thế, ta nhướng mày, đúng là ta chưa từng lường trước đến hành động của Khương Vũ. Vẻ mặt hiện giờ của hắn khá vui vẻ hòa nhã, nhưng đối với những chuyện bốc đồng, hắn cũng có thể bốc đồng mà làm ra được. Nói thí dụ giống như bây giờ, hắn bắt giam ta.

“Ngươi bắt ta làm chi?” Ta hỏi hắn.

“Chẳng phải khi nãy đã nói rồi sao?” Khương Vũ bước tới xuyên thẳng qua kết giới, đi vào thạch thất này, hắn thản nhiên nhìn ta, “Ta thích nàng.”

Tên này với Mặc Thanh hoàn toàn là hai phong cách khác nhau. Mặc dù từ trước đến nay ta chưa từng nghe thấy ba từ này thốt ra từ miệng của Mặc Thanh, nhưng tuy hắn trầm mặc giấu kín những lời này cho đến chết, hắn vẫn có thể hành động quên mình để nói cho ta biết tâm ý của hắn.

Còn Khương Vũ lại hời hợt phun thẳng ra. Không biết có bao nhiêu phần thật lòng, mà ta cũng chẳng cần biết. Vì vậy ta cũng tùy tiện trả lời:

“Được rồi, ta biết, ta không thích ngươi. Vừa rồi nghe nói Mặc Thanh đang ở bên ngoài, không khiến ngươi phải khó xử làm gì, mau chóng thu lại kết giới, ta phải đi rồi.”

Khương Vũ không bận tâm đến thái độ lạnh lùng của ta, ngược lại còn cười một tiếng, đi tới bên giường mà ngồi xuống, hắn vỗ vỗ vị trí bên cạnh: “Lộ Chiêu Diêu, nàng hàn huyên với ta một chút đi. Nàng không muốn biết vì sao ta đột nhiên thích nàng à?”

“Không muốn.”

Hiện tại chỉ cần nghĩ đến Mặc Thanh đang ở bên ngoài lòng như lửa đốt muốn tìm ta, ta đã cảm thấy chậm trễ một khắc ở đây cũng vạn phần gian nan rồi.

Khương Vũ đĩnh đạc ngồi ở trên giường: “Nàng không muốn biết ta cũng phải nói cho nàng biết.” Hắn đưa mắt nhìn ta chăm chú, “Nàng có tin, trên cõi đời này sẽ có một người vì nàng mà sinh ra không?”

Ta sửng sốt, vì ta mà sinh?

“Cha mẹ ngươi là..” Ta nhìn Khương Vũ hỏi thăm, muốn biết cha mẹ hắn vì sao phải vì ta mà sinh ra hắn.

Sau một hồi nhìn ta chòng chọc, Khương Vũ bất chợt đứng dậy, tiến về phía ta. Từng bước từng bước đến gần, nguyên cái đầu tóc đỏ của hắn thật nhức mắt. Ta không khỏi lui về sau một bước.

Khương Vũ đứng trước thân thể ta. Trực tiếp nhìn thẳng vào mắt ta: “Ừm, đôi mắt này vẫn xinh đẹp giống như năm đó.”

Lời của hắn làm ta hơi ngẩn ra, năm đó… Là “năm đó” ấy à?

“Lúc Vạn Lục môn cử đại binh đi tấn công Cẩm Châu thành, Cầm Thiên Huyền vì muốn giải nguy cho Cẩm Châu thành nên cùng người của Thiên Trần các đánh vào phía sau Vạn Lục môn, sau lại bị Vạn Lục môn bắt được. Môn chủ Lộ Chiêu Diêu giữ Cầm Thiên Huyền ở trong địa lao, ngắm nghía một ngày rồi mới thả Cầm Thiên Huyền ra…” Khương Vũ chỉ chỉ bốn phía, “Có phải tình cảnh ngày hôm nay cũng có vài phần tương tự so với ngày đó hay không?”

Ta đã nói rồi mà, làm bậy làm bạ sớm muộn gì cũng phải trả giá!

Cầm Thiên Huyền kia tu đạo Bồ Tát, nam nữ ăn hết, cho nên sau lưng mới có một Khương Vũ điên cuồng thầm mến thế này! Thì ra đây là nguyên nhân cho tất cả mọi việc, Khương Vũ như con thiêu thân lao vào lửa để báo thù cho Cầm Thiên Huyền!

Ta vô cùng đau đớn: “Hành động làm ra với Cầm Thiên Huyền năm đó, thật sự là do ta nhất thời…” Ta cân nhắc, không biết nên dùng từ nào cho thích hợp, là ta “xúc động?”, “háo sắc?” hay là “bị quỷ ám?”

Nhưng dù có giải thích như thế nào thì ta cũng đã mắc lỗi rồi…

Khương Vũ nhếch miệng cười một tiếng, thoải mái mở miệng: “Khẩn trương làm gì, bởi vì nàng cho nên ta mới từ trong lòng của Cầm Thiên Huyền ra ngoài thế gian này đó.”

Hả? Không phải ngươi là người thầm mến Cầm Thiên Huyền à? Hắn từ trong lòng của Cầm Thiên Huyền đi ra? Ta chớp mắt sửng sốt…

“Ồ… Chẳng lẽ…”

“Đúng.” Khương Vũ gật đầu, “Ta chính là tâm ma của Cầm Thiên Huyền.”

“…”

Mẹ nó, nói đi nói lại thì rốt cuộc làm bậy làm bạ vẫn cứ phải trả giá!

Ta hận không thể quay lại quá khứ để túm lấy Lộ Chiêu Diêu bị ma xui quỷ khiến kia mà dùng sức tát cho hai cái.

Nhìn! Nhìn cái gì mà nhìn!! Lộ Chiêu Diêu ngươi biết nhìn mặt người khác như thế; ấy vậy mà Mặc Thanh có đôi mắt xinh đẹp như thế kia lại không nhìn, tự dưng đi bắt một kẻ tu đạo Bồ Tát đến nhìn làm cái gì!

Giờ thì hay rồi! Sau nhiều năm như vậy mà vẫn phải ăn thiệt thòi vì hành động háo sắc năm đó!

Đúng là trời đất luân hồi, không bỏ qua ai bao giờ!

Bị tâm ma của người ta bắt lại, bẽ mặt không để đâu cho hết!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dautruc8189, Hoa bí, HTmilk1102, kimoanh, mimeorua83, Ngantrinh, tohuong và 417 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

6 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

10 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

13 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 310 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 264 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 250 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 689 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 995 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 376 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 655 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 946 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 340 điểm để mua Hòm thư tình
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 900 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 622 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 759 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 721 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 357 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Sam Sam: hú cả hồn :v
Độc Bá Thiên: Bà bà tặng thỏ mi cho con ạ
Con iu bà bà nhìu nhìu nhìuuuu lém lém :kiss5:
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 481 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 249 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 339 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Xiu Ying vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 236 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.