Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 

Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

 
Có bài mới 14.09.2018, 10:59
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 12.07.2018, 10:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 215
Được thanks: 163 lần
Điểm: 10.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại, Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 59

Edit: Renzhen

Beta: Bozu

Môn chủ lệnh vừa hạ xuống, các sơn chủ nhận lệnh mà tiến hành.

Giờ Mão vừa hạ lệnh, giờ Thìn cả môn phái đều biết, giờ Thìn chưa qua, cả núi Trần Tắc đều đã đốt lửa, phát vàng mã, các môn đồ dựa theo phân công xếp hàng đi hóa vàng mã.

Đến trưa, trời nắng đẹp, ta trốn trong Trạc Trần Điện, nằm dưới cái bóng của cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy Trần Tắc đâu đâu cũng là khói bay, đốt đến nỗi không khí ngột ngạt, trong lòng ta rất chi là vui sướng, cảm giác có một cái bàn tính đang ghi chép số tiền vào tài khoản của ta, lách tách đánh lên, một trận đánh giòn tan toàn thân ta đều rã rời.

Toàn thân sảng khoái!

Có tiền rồi, có tiền rồi!

Ta vui đến mức muốn lăn lộn ở trên cửa sổ, Chỉ Yên ở phía sau nhìn ta: “Vui đến vậy sao?”

“Ngươi chưa từng nghèo khổ.” Ta quay đầu lại hỏi nàng ấy, “Sau này không cần phải chạy đi hóa vàng mã nữa, ngươi không vui sao?”

“Ban đầu cảm thấy rất đáng ghét, nhưng sau này, nghĩ tới hóa vàng mã cho ngươi, cũng không thấy phiền nữa.” Chỉ Yên thốt ra những lời này thật là làm ta ấm lòng, “Ngươi đáng được có người đối xử tốt với mình.”

Nàng ấy đang ngồi cạnh bàn uống trà, ta quay đầu lại dán mắt vào nàng ấy một lúc, liền bay đến bên cạnh nàng ấy, tuy hiện tại không thể chạm vào, nhưng ta vẫn xoa xoa đầu nàng ấy: “Tiểu khả ái, chúng ta có duyên có phận, ngươi yên tâm, đợi sau này tỷ tỷ sống lại, chỉ cần có thịt thì tuyệt đối sẽ cho ngươi một khúc xương.”

Chỉ Yên liếc mắt nhìn ta: “Ta là chó ngươi nuôi sao?”

Cô nương này, ban đầu thấy ta giống như thấy Mặc Thanh, đều là sợ đến toàn thân run rẩy, hiện tại lại dám liếc xéo ta.

Chậc, đều là do ta chiều quen rồi.

“Ngươi hiểu cái gì, Lộ Chiêu Diêu ta cầm cục xương lại có thể là một cục xương bình thường sao?” Ta vươn tay, làm ra dáng vẻ nắm cằm của nàng, nhếch môi cười, “Ta cho, ngươi nhận hay không?”

Chỉ Yên cầm chén trà, sững người nhìn ta một lúc, lập tức e thẹn quay mặt: “Ấy, đại ma vương, ngươi thật đáng ghét! Ngươi thấy ai cũng chọc ghẹo!”

Ta nằm trên bàn không ngừng cười: “Tâm trạng tốt.”

“Cạch!” một tiếng, cửa Trạc Trần điện bị ai đó đẩy ra. Ta với Chỉ Yên cùng lúc nhìn ra phía cửa, chỉ thấy Mặc Thanh một thân áo đen mặt lạnh đứng trước cửa.

Ánh nắng bên ngoài chói chang, mặt hắn hướng vào trong phòng, càng làm cho vẻ mặt vừa lạnh vừa đen.

“Cầm Chỉ Yên“.

Cái tên này được gọi không một chút độ ấm, toàn thân Chỉ Yên run sợ, lập tức đứng lên. Tuy nhiên chỉ là giương mắt nhìn Mặc Thanh một lúc, lại nghe Mặc Thanh nói ba chữ: “Hóa vàng mã.”

“A, ồ, được.”Chỉ Yên vội vàng nhấc vạt váy, cúi đầu, cái gì cũng không nhìn vội vàng chạy khỏi.

Bỗng dưng dọa bạn chơi của ta chạy mất. Ta còn chưa kịp quan tâm hỏi han đến chuyện của nàng ấy và Liễu Thương Lĩnh. Ta tựa đầu trên bàn, nhìn sắc mặt không tốt của Mặc Thanh: “Một bình giấm chua.”Mặc Thanh không nhìn thấy ta, bước vào trong phòng, ngồi lên vị trí lúc nãy của Chỉ Yên, mặc khác cầm chén trà, rót nước vào, nhấp một ngụm: “Lộ Chiêu Diêu.” Hắn gọi tên ta, ta cũng nghiêng đầu nhìn hắn, nhưng nhìn thấy môi của hắn động đậy, ta lại nhịn không được tiến lại gần, dán vào cánh môi của hắn, nhẹ nhàng cọ xát, ta cảm nhận được một chút ấm áp, cũng nghe được sau khi hắn ngừng lại, tiếng nói nhẹ nhàng:

“Ngươi đáng đánh...”

Ta nhếch mép cười, ta đáng đánh, nếu ngươi dám đánh, ta tự nguyện để ngươi đánh, chỉ là khẳng định ngươi không thể ra tay.

Ngồi ở trong phòng một lát, hắn quay về tẩm điện, ta cũng xuyên qua tường nhìn hắn, đêm qua hắn đã phê xong công văn, hôm nay người trong Vạn Lục môn nhận được lệnh Môn chủ, tất cả đi hóa vàng mã, cũng không có ai tới quấy nhiễu hắn. Hắn ngồi xếp bằng trên giường, điều hòa khí tức.

Ánh sáng tỏa ra từ trên người hắn, ta mới phát hiện khí tức trong thân thể hắn hoàn toàn không mạnh mẽ giống như lúc trước nữa.

Thậm chí còn yếu hơn rất nhiều so với trước lúc lấy kiếm về.

Nghĩ lại cũng đúng, từ lúc lấy kiếm giúp ta, trên người hắn luôn luôn có vết thương, sau đó là cuộc chiến mãnh liệt cứ thế kéo đến, xé rách núi Linh Đình, cùng ta chiến đấu với Lạc Minh Hiên, tấn công Phượng Hoàng lửa, mà hôm qua, lại phát tán hết thần thức, bố trí thuật Cửu Thiên, giăng khắp trời tìm ta.

Đứa trẻ trong nóng ngoài lạnh này, luôn không biết quan tâm thân thể mình, bị thương cũng không nói ra.

Ta nhìn đến đau lòng, ngồi bên cạnh hắn, coi chừng hắn, cứ thế đợi đến khi trời tối, Chỉ Yên trở về, ta nhập vào thân thể nàng, vội vàng chạy đi tìm Mặc Thanh.

Bên ngoài tẩm điện của hắn không có ai cản ta, khi ta chạy vào trong, vừa đúng lúc hắn thu lại điều tức, trợn mắt nhìn ta, ta lười khách khí với hắn, bổ nhào về trước, đẩy hắn ngã nhào xuống giường, sau đó ôm lấy hắn, nắm cằm hắn hỏi: “Tiểu quái đản, hôm nay có nhớ ta không?”

Mặc Thanh bị ta xô đến ngây ngốc, dở khóc dở cười, có mấy phần chiều chuộng: “Nhớ.”

Ta nằm trên người hắn, tiếp tục hỏi: “Hôm nay ngươi thấy ta đùa giỡn Chỉ Yên, có phải ghen không?”

Hắn hơi nao núng, quay đầu, ho nhẹ, có chút không tự nhiên thừa nhận: “Ừ.”

“Đến Chỉ Yên cũng ghen, đúng là bình giấm to.” Ta cười hắn, cười đến khiến tai hắn ửng đỏ, ta mới nhéo tai hắn, đùa giỡn trong tay, “Chẳng qua vừa hay, ta thích ăn giấm.”

Ánh mắt Mặc Thanh hơi động, ta dùng tay trỏ đè lên miệng hắn: “Khi nào ta mới lấy lại được thân thể đây.” Mỗi ngày đều chỉ có thể bổ nhào vào, không thể làm việc, cũng thật khiến người ta sốt ruột.

“Vẫn chưa có tin tức từ Ám La Vệ.” Nhắc tới việc này, sắc mặt Mặc Thanh cứng lại, hắn ngồi dậy nói, “Trận pháp trước Tố Sơn không dễ đối phó. Hai ngày nữa, khi cần thiết, có lẽ đích thân ta phải đi một chuyến.”

Nghe câu này, ta có chút lo lắng đụng vào lưng hắn.

Hắn nắm lấy cánh tay lộn xộn của ta: “Ta không sao, không cần lo lắng.””Ngươi cũng quá xem nhẹ thân thể của bản thân mình, thuật Cửu Thiên có thể dùng lung tung sao?” Nhắc đến việc này, ta có chút tức giận, “Không tìm được ta trở về, thần thức của ngươi tiêu tán hết, ngươi tính làm như thế nào?”

“Nếu không tìm được ngươi trở về, thần thức tiêu tán hết cũng được.”

Ta lặng yên: “Sợ như vậy sao?”

Mặc Thanh ôm chặt lấy ta: “Ừ, rất sợ.”

Ta không nhẫn tâm quở trách hắn nữa, ngồi với hắn một lúc, Mặc Thanh chợt đắn đo mở miệng: “Vả lại, ta cho rằng, ta biến mất, có một phần là vì bản thân không muốn nhìn thấy ta nữa.”

Câu này có ý gì? Ta có chút ngây người: “Vì sao?”

“Lạc Minh Hiên từng đề cập qua với ngươi, ngươi sinh ra ở đâu?”

“A” ta nhớ lại, “Hắn nói tộc người của ta là bị cha ngươi – Ma vương giam giữ trong sơn cốc, vì để bảo vệ ngươi bị phong ấn, vì vậy chúng ta sinh ra đã là ma, đều là do Ma vương nguyền rủa. Ngươi cho rằng ta sẽ vì điều này mà trách ngươi?”

Khóe môi Mặc Thanh căng thẳng: “Là vì ta, ngươi mới bị Lạc Minh Hiên hại như vậy, còn khiến người thân của ngươi...”

“A, đúng, còn có một mối quan hệ như thế.” Ta nói ra câu này, mạnh mẽ đứng dậy, nghiêm túc nhìn Mặc Thanh, “Ngươi đó, Lệ Trần Lan, tại vì ngươi nên ta mới bị hại cho thê thảm!”

Mặc Thanh sửng sốt, có lẽ do ta nói câu này quá nghiêm túc, cũng có lẽ do trong lòng hắn cứ luôn sợ ta sẽ trách hắn, vì vậy ngẩng đầu nhìn ta một lúc, trong mắt xuất hiện mấy phần áy náy và đau lòng: “Chiêu Diêu... xin...”

Không để hắn nói ra chữ “lỗi”, ta đã ôm lấy hắn.

“Được.”

Ta thuận thế vỗ lên lưng hắn: “Có phải ngươi ngốc không, lại còn có thể hỏi ta những câu như vậy.” Ta sờ sờ đầu của hắn, an ủi: “Mấy đời tổ tiên của ta bị phụ thân ngươi sắp xếp nhiệm vụ bảo vệ ngươi, nhưng tổ tiên của ta không có ai gặp được ngươi, thậm chí ông ngoại của ta cũng chưa từng trông thấy. Mà ta lại có thể hoàn thành nhiệm vụ mà tất cả bọn họ đều không làm được, nếu ông ngoại của ta biết sẽ ngưỡng mộ ta còn không kịp đấy. Ta biết bọn họ sẽ nói gì...”

Ta buông hắn ra, nhấc tay hắn lên làm bầu rượu, hôn vào lòng bàn tay hắn, ho hai tiếng, hắng giọng diễn vai ông ngoại: “Hư, tiểu nha đầu nhà ngươi, không có tí bản lãnh, chỉ là may mắn hơn người ta.”

Mặc Thanh bật cười.

Ta nhìn nụ cười hiếm có của hắn, cũng cười theo.

Thân phận của hắn khiến từ nhỏ hắn đã phải gánh vác trách nhiệm nặng nề. Nguyền rủa tộc của ta là người phụ thân chưa từng thấy mặt của hắn, hại ta và ông ngoại tưởng hại hắn là Kim Tiên. Ta không có lý do gì để thêm cho hắn một gánh nặng khác.

“Mặc Thanh, ta là người được trời định phải bảo vệ ngươi, mà ta vừa hay cũng muốn bảo vệ ngươi, đây cũng xem như ta và ngươi có duyên, không phải lỗi của ngươi.”

Hắn ngồi ở trên giường, đưa tay ra vén mái tóc tản mác ra sau tai cho ta: “Chiêu Diêu, ngươi là tất cả của ta.”

Ta yên lặng, ngây ngốc cười: “Miệng của ngươi thật ngọt, ta cũng muốn yêu thương.”Giờ tý vừa qua, ta rời hồn, cái gọi là trước lạ sau quen, Chỉ Yên lại hồi hồn lần nữa, té từ trên đùi Mặc Thanh xuống, chỉ gật đầu hai cái, vội vội vàng vàng chạy về phòng.

Mặc Thanh cũng bắt đầu ngồi lại điều tức.

Ta nhàn rỗi nhàm chán, cũng bay về phòng, nói với Chỉ Yên mấy câu về chuyện giữa nàng ấy và Liễu Thương Lĩnh.

Ta hỏi nàng ấy định làm gì, bây giờ Liễu Nguy đã chết, Liễu Tô Nhược cũng biến mất, Kiếm Tâm môn cũng gần như bị hủy gần hết trong trận chiến với Mặc Thanh.

Người giang hồ không biết ta ở trong thân thể Chỉ Yên, bọn họ chỉ biết đây là nữ tử của Cầm Du ngày trước, nương nhờ vào Vạn Lục môn, trở thành đệ tử đắc lực của Vạn Lục môn, sau đó cùng với Lệ Trần Lan hủy đi Kiếm Tâm môn, còn giết Liễu Nguy.

Chỉ Yên rủ đôi mắt xuống, thần sắc không còn xốc nổi như trước: “Thuận theo tự nhiên thôi, mấy ngày này ngươi không thấy, Thương Lĩnh ca ca cũng tỉnh rồi, hắn biết được tất cả những chuyện đã xảy ra, cũng biết bản thân bị Liễu Tô Nhược điều khiển, hắn định trở về Kiếm Tâm môn.”

“Còn ngươi?” Ta hỏi nàng ấy, “Muốn đi cùng hắn hay là ở lại Vạn Lục môn?”

Khóe miệng Chỉ Yên cười nhiễm mấy phần chua xót: “Cho dù Thương Lĩnh ca ca muốn ta đi cùng với hắn, ta cũng không đi, huống hồ, hiện giờ hắn đã không còn nói như vậy nữa.” Nàng ấy dừng một lúc, “Đại ma vương, có lẽ trên thế gian này, thật sự có số kiếp, cho dù là ta hay là hắn, đều không thể quay trở lại. Trong cuộc đời sau này của chúng ta, nên xem như người xa lạ. Không còn tổn thương nhau nữa, chính là một chút nhân từ cuối cùng đối với nhau.”

Nói đến đây, Chỉ Yên thích khóc như vậy, mà lúc này lại không hề khóc. Nàng ấy bình tĩnh nói hết câu chuyện, biểu hiện rất điềm tĩnh.

“Tiểu nha đầu trưởng thành rồi.” Ta nói ra sáu chữ này, cũng không biết phải nói thêm gì nữa.

Đó là cuộc sống của nàng ấy, do nàng ấy quyết định, ta chỉ có thể nói: “Ta không biết những chỗ khác như nào, chỉ cần một ngày còn Vạn Lục môn, đây chính là chỗ dung thân của ngươi.”

Nghe ta nói câu này, hốc mắt Chỉ Yên lại đỏ ửng, nàng ấy rời hồn ra, ôm lấy ta: “Đại ma vương, cảm ơn vì để ta gặp được ngươi.”

Ta vỗ vỗ lưng nàng ấy, không nói gì.

Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, đã có người tìm tới Trạc Trần điện.

Ta nhìn người ngoài cửa, nhíu mày, đúng là Liễu Thương Lĩnh mang theo hành lý đến, trên người hắn vẫn đang bị thương, nhưng thần trí đã trấn tĩnh, đi đứng đàng hoàng, không hề có vấn đề gì.

Hắn... muốn rời khỏi?

Hắn đứng bên ngoài điện đợi Chỉ Yên, bên ngoài có người đến truyền tin, Chỉ Yên tỉnh dậy.

Thật ra, lúc Liễu Thương Lĩnh vừa xuất hiện nàng ấy đã sớm tỉnh. Nàng ấy ngồi trong phòng chải đầu, sắp xếp lại xiêm y, lại ngồi trước gương rất lâu, giống như không muốn đi ra ngoài. Nhưng thời gian từ từ trôi qua, người bên ngoài không hối thúc, Chỉ Yên lại đứng lên. Nàng ấy đứng trước gương tập cười, bước ra ngoài cửa.

“Thương Lĩnh ca ca.” Bộ dạng giống như lúc trước nàng ấy hay chào hỏi Liễu Thương Lĩnh.

Liễu Thương Lĩnh ngây người một lúc: “Chỉ Yên.”

Kêu tên nàng xong thì hắn trầm mặc, một lúc lâu, gió buổi sáng thổi qua đỉnh núi, thổi những đám mây trên bầu trời, cuối cùng Liễu Thương Lĩnh mới lại mở miệng: “Ta phải trở về Cẩm Châu thành, Kiếm Tâm môn... không thể không có người.”

Chỉ Yên gật đầu: “Thương Lĩnh ca ca bảo trọng. Ngày khác....” Nàng ấy dừng một lúc, ngẩng đầu lên, nhìn về Liễu Thương Lĩnh cười ấm áp, “Ngày nào đó, nguyện được nhìn thấy Kiếm Tâm môn gióng lên lá cờ, tiên phong không đổi một lần nữa, là tấm gương cho người đời.”

Liễu Thương Lĩnh nhìn những sợi tóc của Chỉ Yên bị gió thổi loạn, khóe môi khẽ run, nắm chặt quyền, phút chốc quay đầu đi: “Chăm sóc tốt cho bản thân.”

Một hồi cáo biệt chia ly thật bình tĩnh, bình tĩnh đến nỗi giống như hai người bằng hữu có giao tình cực kỳ bình thường. Đại khái ai cũng không thể nghĩ được phía sau bọn họ từng có hận thù, rối rắm phức tạp.

Nhìn Liễu Thương Lĩnh ngự kiếm rời đi, bóng dáng dần dần biến thành một điểm mơ hồ, cho đến cuối cùng không còn thấy được nữa.

Trong lòng bọn họ thực ra đều rất rõ, trải qua nhiều việc như vậy, bọn họ cũng không thể ở bên nhau được nữa. Chỉ Yên nói đúng, sau này không gặp lại nữa, chính là sự nhân từ cuối cùng dành cho nhau.

Ta bay đến bên cạnh Chỉ Yên, nàng ấy nhìn về phương xa, khóe miệng vẫn còn nụ cười, nhưng cuối cùng vẫn khóc, nước mắt tí tách rơi xuống đất: “Người đi về phương xa, không hỏi khi nào trở về, chỉ hỏi người kiếp sau”

“Đại ma vương, ta hỏi kiếp sau còn có thể gặp lại hắn không?”

Ta không trả lời được, ai cũng không thể trả lời được cho nàng ấy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 14.09.2018, 11:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 12.07.2018, 10:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 215
Được thanks: 163 lần
Điểm: 10.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại, Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 60

Edit: Mewtwo

Beta: Bozu

Sáng hôm Liễu Thương Lĩnh rời đi, ta ở Trạc Trần Điện cùng Chỉ Yên. Ta không phải người sẽ đi an ủi, mà nàng ấy cũng không cần an ủi, vì thế ta nằm bò trên cửa sổ, để nàng ấy ở trong sân luyện một ít công phu ngoại gia.

Giờ không sợ Mặc Thanh phát hiện, ta yên tâm dạy nàng ấy.

Trước đó vài ngày, lúc ở trong thân thể này ta giúp nàng ấy ngồi thiền, tranh thủ thời gian chốc lát mà tu luyện, cũng đã ăn mấy viên hồi nguyên đan nên tu hành cũng được nâng cao không ít. Ta dùng thân thể của nàng ấy đánh ra sức mạnh vượt quá giới hạn của nàng ấy vài lần, mặc dù có làm thân thể nàng ấy bị chút thương tổn, nhưng cũng bởi vậy mà đẩy giới hạn tu vi của nàng ấy lên cao hơn.

Nếu như nói hồi mới vào Vạn Lục Môn, tu vi của nàng ấy ước chừng cũng chỉ đứng trong đám ma tu cấp thấp thì hiện tại ta có thể bảo đảm, nếu Chỉ Yên gặp lại Bắc Sơn chủ mà đánh trong tình trạng này, nàng ấy cũng sẽ không kém hơn ta.

Ta để nàng ấy đặt hết tâm tư lên việc luyện công, nàng ấy cũng phối hợp, cả ngày mệt đến không còn sức mà nghĩ tới chuyện của Liễu Thương Lĩnh.

Dạy đến chạng vạng, ta thấy mặt trời xuống núi, có thể chạy đi thong dong rồi liền thương lượng với Chỉ Yên, ta đi trả nợ ở Chợ Quỷ trước, đợi đến giờ Tý, Chỉ Yên sẽ mang theo thân thể của nàng ấy đi tìm ta. Như vậy đến lúc ta trả hết nợ xong là có thể trực tiếp mang thân thể của nàng ấy quay lại.

“Còn ta thì sao?” Chỉ Yên có chút tủi thân, “Ngươi bỏ ta lại Chợ Quỷ à?”

Ta nghiêm trang nhìn nàng ấy: “Bận rộn một ngày, ngươi nhất định muốn yên lặng...”

“Ta không muốn.”

“... Không được cãi.” Ta nói, “Ngươi nhất định muốn yên lặng, ta cho ngươi thời gian đúng một canh giờ, ngươi tới chỗ nào để hóng gió cũng được, chờ một lúc sau sẽ tự động hồi hồn, đừng sợ.”

Nàng ấy cắn môi, rốt cuộc vẫn nghe lời: “Được rồi...”

Ta không chút khách khí bay đi hướng Chợ Quỷ.

Một mạch không ngừng đến giờ Hợi cuối cùng cũng miễn cưỡng xem như tới được Chợ Quỷ, còn hơn nửa canh giờ mới đến giờ Tý, vậy cũng đủ để ta xử lý cục diện rối rắm ở đây.

Trước tiên ta muốn đi Cửa hàng Địa Phủ để kiểm tra sổ sách xem có bao nhiêu tiền, sau đó thuận đường tìm mẹ của Tào Ninh Hòa, trả tiền rồi viết lục thư luôn. Nhưng chưa cần ta đi tìm, Chu thị đã tìm ra ta trước.

Bà ta lùn hơn ta, lại còn liếc mắt trừng ta. Ta biết bà ta nhìn ta khó chịu, trong mắt bà ta, ta là một kẻ đi dụ dỗ lừa gạt con trai mình. Ta biết bà ta tức giận mình, vì thế ta cố ý vuốt vuốt tóc làm ra vẻ càng thêm quyến rũ: “Nợ trả xong rồi, mau đưa con bà đến đây viết lục thư.”

“Viết cái gì mà viết!” Ta vừa mở miệng, Chu thị đã bùng nổ, “Con ta thăng tiên! Hắn thăng tiên! Còn viết lục thư cái gì!” Bà ta đi lên muốn tóm lấy ta, lại như trước xuyên qua cơ thể của ta, bà ta nhào vào trên mặt đất, lớn tiếng khóc rống, “Ngươi trả con cho ta!”Hả?

Cái gì?

Ta có chút mông lung.

Vì sao mỗi lần ta gặp bà già này lại cứ luôn phát sinh mấy chuyện không thể lý giải nổi? Cái gì mà thăng tiên? Ta hỏi: “Hắn đã chết lâu rồi còn có thể thăng tiên? Thăng tiên là chế độ gì? Hắn thăng tiên đâu có liên quan gì tới ta, ta trả lại cho ngươi thế nào?”

“Tại ngươi đốt chỗ vàng mã đấy!” Chu thị vừa lau nước mắt, vừa chỉ vào người ta trách cứ, “Đều tại ngươi đốt cho hắn nhiều tiền! Tiền nhiều thế, công đức liền viên mãn, hắn trực tiếp phi thăng, lên trời, không trở lại nữa!”

Hả? Đốt thêm chút vàng mã tích công đức cho các ngươi vậy mà có thể đốt đến mức thăng tiên?

Từ trước giờ ở Chợ Quỷ chưa từng có kẻ nào nói cho ta biết cái quy củ này!

“Ta tận mắt nhìn con ta lên trời, chính mắt thấy hắn bay đi!” Bà ta khóc đến bi thương, không hiểu sao ta lại cảm thấy... buồn cười?

Vì bà ta kêu khóc tranh cãi ầm ĩ, càng lúc càng lớn tiếng, đám Quỷ hồn xung quanh liền bắt đầu nhìn chăm chú.

Trong lòng ta sợ hãi, không muốn lại bị gán cho cái tội danh gì lại phải đi địa lao nằm ba ngày, đang muốn can ngăn bà ta thì bỗng có Quỷ hồn xuất hiện bên cạnh, là Tử Du bay tới, kéo Chu thị đang nằm trên đất đứng lên: “Bà lão này, thật đúng là không biết tốt xấu, a tỷ nhà ta giúp con bà phi thăng thành tiên, bao nhiêu kẻ cầu mà không được, là phúc đức mấy đời, ngươi lại còn nổi giận với a tỷ ta!”

Chu thị nức nở khóc mãi vẫn không thốt nên lời nào.

“A tỷ, chúng ta đi.”

Tử Du chìa tay, kéo ta qua một bên, muốn để ta tránh bà già này, rời chỗ thị phi, ta biết ý tốt của hắn, cơ mà...

“Lục thư đâu?” Ta nhìn Tử Du, lại nhìn Chu thị, “Lục thư của ta đâu? Ta đi viết cùng ai bây giờ?”

Tử Du cười nhìn ta: “'Tướng công' đã phi thăng rồi, ngươi còn cần đến lục thư làm gì nữa, bây giờ ngươi là quả phụ của tiên nhân, khôi phục tình trạng độc thân rồi.”

Vậy cũng... Nói cách khác...

Vì hai viên Hoàn Dương Đan, ta nhận lấy danh hào quả phụ?

Ohh...

Ta vuốt cằm cân nhắc, nếu ta không nói chuyện này cho Mặc Thanh, hẳn là hắn cũng không tra ra nổi, chi bằng ta giấu hắn cả đời, dù sao chờ đến khi cả hai đều chết, cũng không hơi đâu mà so đo ta đã làm... quả phụ của tiên nhân.

Cơ mà, cho dù hắn biết, hẳn là cũng chẳng sao đâu.

Ta vừa trầm tư, vừa bay theo Tử Du hướng tửu lâu, bất chợt mới kịp phản ứng: “Thế còn ta?”

Tử Du bị ta đột ngột phun ra một câu làm cho váng đầu: “Làm sao vậy?”

“Còn ta?” Ta nhìn hắn chằm chằm, “Ta được đốt cho nhiều vàng mã vậy, không lẽ cũng sẽ bị đốt đến thăng tiên?”

Tử Du như là bị ta chọc cười: “A tỷ à, ngươi lo thừa rồi, ngươi không thăng tiên được đâu.”

“Vì sao?”

“Người phạm tội giết chóc là không thăng tiên được.” Hắn giải thích tỉ mỉ, “Thực ra như vậy vẫn chưa đủ, phải thăng tiên giả, mười kiếp không sát sinh, sống nhân từ, lập công đức lớn. Thư sinh kia mới vừa rồi có thể thăng tiên là mệnh số hắn ta vừa tới, chẳng qua a tỷ giúp hắn một đoạn đường thôi.”

Ahh...

Trong lòng ta vẫn còn sợ hãi vài phần: “Đốt vàng mã còn có thể được thăng tiên, sao lúc trước không ai nói với ta?”

Tử Du có chút dở khóc dở cười: “Quỷ hồn đón nhận vàng mã, thật ra là đón lấy tâm ý của người còn sống, tâm ý càng nhiều, chứng tỏ khi còn sống người này làm nhiều việc thiện, một phần vàng mã, một phần công đức, đến lúc công đức tích lũy tới mức độ nhất định, tự nhiên sẽ tạo ra biến hóa. Nhưng vì được đốt thật nhiều vàng mã, ta cũng là... lần đầu nghe nói có người được hóa vàng đến thăng tiên. Chuyện này người bình thường đều không ngờ, dĩ nhiên cũng không thể nói với ngươi.”

Nói đến đây, vẫn là ta còn nợ....

Điều này cũng không thể là tại ta! Là Mặc Thanh, tự dưng thu nhiều môn đồ như vậy, một đám môn đồ của Bắc Sơn mới đốt hai ngày đã đốt cho người ta thăng tiên!

“A tỷ, ngươi cũng đừng phiền lòng, bây giờ ngươi là quả phụ của tiên nhân, hắn lên trời nhất định quan tâm tới ngươi nhiều.”

Ta mím mím miệng, thăng tiên rồi có quan tâm cũng được, Lộ Chiêu Diêu không có cái quan tâm ấy vẫn cứ sống khỏe mạnh lành lặn... A, không đúng, ta cũng nửa sống nửa chết đến bây giờ.

Ta theo Tử Du, ngồi trên lầu hai tửu quán của bọn hắn, Tử Du ngồi xuống bên cạnh ta, ta nhìn hắn, gõ cái bàn: “Vậy chúng ta nói chuyện của ngươi trước.” Tay đỡ đầu, ta nhìn hắn, “Sao ngươi bỗng nhiên biết khi còn sống ta đi giết chóc này nọ, trước đó ta cũng chưa từng nói với ngươi chuyện này?”

Tử Du im lặng.

Tròng mắt hắn lóe sáng, bỗng chốc hắn nở nụ cười: “Môn chủ.... anh minh.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 14.09.2018, 11:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 12.07.2018, 10:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 215
Được thanks: 163 lần
Điểm: 10.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại, Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương 61

Edit: Renzhen

Beta: Bozu

Tử Du vén tà áo, khom người quỳ gối xuống bên cạnh ta, ta hết sức quen thuộc động tác này, Ám La vệ đều sẽ hành lễ với ta như vậy.

“Ám La vệ Lâm Tử Du, bái kiến Môn chủ.”

Ta nhíu mày: “Ngươi đã đi cửa hàng âm phủ xem quá khứ?”

Tử Du gật đầu: “Ta biết thời gian của mình không còn nhiều, quên đi mọi việc càng lúc càng nhanh, tuy các con quỷ xung quanh lo lắng cho cảm xúc của ta mà không nói với ta, nhưng từ một số sự việc nhỏ nhặt, vẫn có thể thấy được manh mối.” Hắn cười, “Cũng may, tích cóp đủ tiền, cuối cùng có thể biết được bản thân từ đâu tới, từng làm những gì, mơ hồ nhiều năm, hiện giờ cuối cùng cũng làm rõ được thân phận của mình. Dù cho có lại quên đi, cũng không thấy hối tiếc nữa.”

Ta sờ cằm, để hắn đứng dậy trước, sau đó ngẫm nghĩ tên của hắn...

Lâm Tử Du?

Số người từng làm Ám La vệ có hơi nhiều, đầu óc ta nhất thời mơ hồ, ngẫm nghĩ mãi cũng không nhớ ra được. Cũng không biết là lúc còn sống đã quên, hay là sau khi chết mới bắt đầu dần dần quên đi.

Hắn thấy ta như vậy, lại không hề thất vọng, chỉ mở miệng giải thích với ta: “Môn chủ không nhớ ra ta cũng là chuyện thường, lúc còn sống ta cùng với ca ca bị giam trong Huyết Sát môn làm thí nghiệm, sau đó cùng với Đông Sơn chủ được Môn chủ cứu thoát, chỉ là ta và ca ca không có tài năng thiên phú như Đông Sơn chủ, hoàn toàn không được chú ý quá nhiều, chỉ cùng gia nhập vào Vạn Lục môn theo mọi người.”

Ồ, nhắc đến đây thì ta hơi có ấn tượng rồi.

Năm đó Huyết Sát môn cho Thập Thất uống thuốc không biết là đang làm thí nghiệm gì, bắt rất nhiều trẻ con. Ta đập tan môn phái của chúng, sau khi giết môn chủ của chúng thì thả ra không ít trẻ con từ trong địa lao ra, có đứa muốn về nhà thì đưa về nhà, đứa nào đồng ý ở lại thì gia nhập vào Vạn Lục môn. Trong đám trẻ đó, có không ít đứa làm Ám La vệ của ta.

Hóa ra Tử Du là một trong số những đứa trẻ đó.

“Năm đó may mắn rời khỏi Huyết Sát môn lại thấy Môn chủ ôm Đông Sơn chủ, ta và ca ca đứng ở phía trước, không có tên gọi, chỉ có số hiệu, Môn chủ đặt cho ta và ca ca hai cái tên là Tử Du, Tử Dự, ca ca lớn tuổi hơn ta, vốn vẫn nhớ cái tên lúc đầu của mình, nhưng do Môn chủ ban tên cho nên ca ca bèn lấy họ trước đó của chúng ta, kể từ đó, ta gọi là Lâm Tử Du, may làm sao, từ đó tới nay, vẫn chưa từng dám quên cái tên được Môn chủ đặt cho.”

Ta tùy tiện đặt một cái tên, lại có thể trở thành sự bận tâm cuối cùng hiện nay của hắn tại chợ Quỷ.

Ta nhìn dáng vẻ cung kính của hắn, cúi mày, chốc lát cảm thấy, lúc còn sống bản thân thật sự là có tội. Không nhớ từng đặt tên cho hắn, không nhớ có người luôn luôn lặng lẽ trung thành với ta, thậm chí cũng không biết hắn... chết từ khi nào.

Tim của ta... phụ lòng nhiều người.

“Ta và ca ca từng thề phải báo đáp công ơn của Môn chủ, thế là sau khi vào Vạn Lục môn không lâu, quyết tâm gia nhập Ám La vệ, nhưng thân thể của ta yếu ớt từ nhỏ, nếu không phải nhờ ca ca chăm sóc, Vệ trưởng thấy ta trung thành, chỉ sợ sẽ không đưa ta vào Ám La vệ. Nhưng sau đó, ta vẫn phụ lòng mong đợi của ca ca và Vệ trưởng, trong một lần thực hiện nhiệm vụ, không may bị thương, ca ca sốt ruột, không để ý quy củ, nửa đêm quỳ trước Vô Ác điện, quấy rầy Môn chủ nghỉ ngơi, mà Môn chủ... không những không trách tội, còn để Nam Sơn chủ trị thương cho ta.”Ta ngẩng đầu hồi tưởng, hình như có chút ấn tượng, nhưng lại rất mơ hồ. Vì những việc này...

“Những việc này có lẽ không quan trọng đối với Môn chủ, nhưng lại khiến huynh đệ ta khắc cốt ghi tâm, tuy nhiên không lâu sau đó, vì thân thể suy nhược nên ta qua đời, nhưng lòng biết ơn đối với Môn chủ thì ta không dám quên dù chỉ một ngày. Sau khi ta qua đời, ca ca vẫn ở trong Ám La vệ, nhiều năm qua, không biết huynh ấy hiện giờ ra sao, nhưng ở chợ Quỷ không nghe thấy tin tức của huynh ấy, xem như là tin tốt. Chỉ là Môn chủ...”

Tử Du nhìn ta: “Chỉ là tình trạng hiện giờ của ta lại có thể gặp được Môn chủ, không biết là nên vui mừng, hay là nên đau khổ.”

“Vui mừng.” Ta nhìn Tử Du, “Có thể gặp được người trung thành đối xử tốt với ta ở chợ Quỷ, tất nhiên là đáng mừng.” Ta nghĩ, “Không biết tài khoản âm phủ của ta còn bao nhiêu tiền, toàn bộ đều cho ngươi đấy.”

Tử Du kinh ngạc: “Không không... làm sao có thể...”

“Hiện tại ta cũng không thể ăn đan dược mua từ chợ Quỷ, chỉ có thể đến cửa hàng âm phủ xem quá khứ, mà ta không cần gấp, người cứ cầm tiền đi xem trước, xem đến khi ngươi chán, ngươi phiền, không muốn xem nữa, tới lúc ngươi tự nguyện ra đi là được. “

Tử Du cúi đầu, trông dáng vẻ dường như đã nhịn rất lâu, lúc ta định đứng dậy rời khỏi, hắn mới nói: “Môn chủ... vẫn dịu dàng như vậy.”

Ta dịu dàng?

Đâu có, nhiều khi, ta rõ ràng là vô tâm vô phế.

Khi chết đi, ngược lại ta cảm thấy lúc còn sống, đã bỏ lỡ quá nhiều sự dịu dàng và thiện chí trên thế gian.

Rời khỏi quán rượu, nhẹ nhàng bay đi, vừa hay cách giờ tý còn một lúc, Chỉ Yên đã đợi ở ngoài cánh rừng.

Nàng ấy ôm cánh tay, nhìn trái nhìn phải, thấy ta bay ra, mắt rực sáng: “Đại ma vương! Ở đây ở đây!”

Nàng ấy thấy sởn gai ốc đối với cảnh vật xung quanh đây: “Ta đặc biệt tới đây sớm, chúng ta cùng nhau đi ra ngoài, lát nữa ngươi nhập vào cơ thể ta, chúng ta cũng đã cách nơi đây xa hơn chút.”

Cũng được, ta bay đi, cùng nàng ấy rời khỏi chợ Quỷ, dường như Chỉ Yên để bản thân khỏi sợ hãi, líu ríu lải nhải bên tai ta:

“Mấy ngày trước lúc ngươi mất tích, chắc ngươi vẫn chưa biết tin tức trên giang hồ, có muốn ta nói cho ngươi nghe không?” Cũng không đợi ta trả lời, nàng ấy đã nói tiếp, “Ngươi có biết Lệ Trần Lan đã đem thân thể của Kim Tiên về núi Trần Tắc không? Không biết hắn đem Kim Tiên đi đâu, dù sao thì không ai trong Vạn Lục môn biết cả. Sau này, cho dù người khác biết cách làm Kim Tiên sống lại, cũng không thể tìm được thân thể Kim Tiên. Triệt để cắt đứt ý nghĩ của những người đó.”

Ồ? Thân thể Lạc Minh Hiên bị Mặc Thanh đem về núi Trần Tắc? Tại sao Mặc Thanh lại không nói với ta?

Ờ, đúng rồi, hai ngày nay bận dính lấy nhau, không có thời gian nói chuyện của người khác.

“Như vậy rất tốt, đỡ cho sau này lại xuất hiện một kẻ điên như Liễu Tô Nhược, dày vò thêm lần nữa, ta thật sự chịu không nổi.””Còn nữa, mấy ngày trước bốn tiên môn muốn bảo vệ cho Kim Tiên sống lại, trưởng môn của bọn chúng đều được người của mình tìm được ở dưới Phượng sơn, đón về rồi, nhưng dường như tinh thần của bọn họ đều không được bình thường, một hồi la hét Lộ Chiêu Diêu, một hồi lại hét Lệ Trần Lan, trên giang hồ đồn thổi rằng Lộ Chiêu Diêu âm hồn bất tán, nhập vào thân thể Lệ Trần Lan, quay về cản trở Kim Tiên sống lại, sau đó đi tìm thập đại tiên môn báo thù.”

“Hơ.” Ta cười lạnh, “Ta nói rồi, lúc trước ngươi ngốc nghếch ở trong đám danh môn chính phái, không có tích sự, suốt ngày chỉ biết lưu truyền những lời đồn linh tinh.”

Sắp bay khỏi chợ Quỷ, giờ tý cũng đã tới, ta nhập vào thân thể Chỉ Yên, lại nghe nàng ấy nói thêm một tin tức: “Còn có những người đi lên Phượng sơn tìm trưởng môn trở về đều nói, hiện giờ Phượng sơn rất âm u, đến đêm còn láng máng nghe thấy tiếng nữ nhân khóc, có người nói...”

Ta lườm nàng ấy: “Hiện giờ ngươi và ta đều là Quỷ, ngươi cảm thấy ngươi có thể hù dọa ta không?”

Chỉ Yên lườm nguýt, nói: “Ngươi đi với ta thêm một lúc nữa được không, ta tự dọa bản thân rồi.”

Đồ vô dụng...

“Liễu Tô Nhược biến thành Lệ quỷ cũng chẳng có gì lạ.” Nàng ấy bay bên cạnh, ta đi thêm mấy bước với nàng ấy, “Chấp niệm của nàng ta sâu như vậy, trái tim lại hẹp hòi như vậy, sự việc sắp thành lại bị ta phá hỏng, chết ở Phượng sơn, thành lệ quỷ ở Phượng sơn, từ đó mãi mãi không buông bỏ được hận thù, cũng mãi mãi không báo được thù, hằng năm đều bị giam trong Phượng sơn, cũng rất tốt. Đỡ cho người khác đi tìm chỗ nhốt nàng ta. “

Ta nói như vậy, Chỉ Yên lại bớt sợ sệt, gật đầu: “Đúng rồi, nàng ta là gieo gió gặt bão.”

Ta quay đầu hỏi nàng ấy: “Còn sợ không?”

Chỉ Yên cười đáp: “Không sợ nữa, Đại ma vương, ngươi càng lúc càng tốt.”

Một người rồi hai người, vừa nói ta dịu dàng, vừa nói ta tốt, bản thân ta vẫn không hề có cảm giác nào...

Ta quay người, lắc tay, đang định thi triển thuật... quay về Vô Ác điện, trước mặt có một cơn gió thổi qua, hắc bào vung lên, Mặc Thanh xuất hiện ở trước mặt ta. Ta chớp mắt nhìn hắn: “Ta đang tính quay về tìm ngươi.”

Mặc Thanh cười: “Ta tới tìm nàng.”

Hắn đã ở bên cạnh, ta cũng không cần vội vã, cùng hắn đi trên con đường nhỏ trong rừng, phơi dưới ánh trăng chậm rãi bước đi, không nói gì với nhau, chỉ yên lặng bước đi như vậy, lại cảm thấy cực kỳ dễ chịu.

Trên người Mặc Thanh luôn có cảm giác trầm tĩnh ổn định.

Ta tiện tay bứt một cành cỏ dài, mượn ánh trăng, dùng tay bện, là một mánh khóe lúc nhỏ ông ngoại dạy cho ta, ta gấp thành một con bướm, đưa cho Mặc Thanh, hắn nhìn nhưng không vội nhận lấy, chỉ chạm nhẹ lên cánh bướm.

Con bướm được bện thành này liền nhanh nhẹn hẳn lên, bay một vòng giữa ta và hắn, ta nhìn con bướm cười mỉm, không ngờ Mặc Thanh lại có sở thích này, đột nhiên con bướm bay xuống, nhẹ nhàng đậu vào giữa cánh môi ta.

Cánh bướm đập cánh, cơn gió nhẹ giống như lúc hôn, là hô hấp của đối phương.

Ta ngây người, kinh ngạc nhìn hắn, chỉ nhìn thấy trong ánh mắt hắn là ánh trăng dịu nhẹ. Không nói lời nào, lại khiến tim ta đập rộn ràng.

Tên xấu xí, thủ đoạn của ngươi cũng thật là trêu ngươi.

Hắn vẫy tay, bướm cỏ lại từ cánh môi của ta bay đi, đậu trên đầu ngón tay của hắn: “Ta nhận món quà này rồi.”

Bị Mặc Thanh đùa giỡn, ta quyết định đòi lại, cho nên đưa tay ra lấy: “Ta không có nói là tặng ngươi.” Đầu ngón tay của hắn né ra, tránh được ta: “Chiêu Diêu.” Hắn đưa tay, có mấy phần mới lạ, lại mang theo vài phần khí phách, “Ngoan.”

Sau đó ta... nhìn nụ cười quá đẹp của hắn.

“Được rồi. Cho ngươi.”

Hắn khẽ cười ra tiếng, hơi hơi thu lại tiếng cười, trong đêm nay, khiến máu của ta có chút khô nóng.

“Vẫn chưa tìm được Thập Thất?”

“Ừ, ngày mai ta sẽ khởi hành đi Tố sơn, cùng nhau đi tìm với Thiên Trần các.”

Đây có lẽ cũng là cách nhanh nhất, cơ thể của ta treo trong động băng đó, trời mới biết còn có thể đảm bảo được bao lâu, tất nhiên là càng sớm tìm thấy càng tốt.

Nhưng ta lại nghĩ đến một chuyện khác: “Không có cơ thể ta, ngươi chôn cái gì trong mộ?”

Cổ tay Mặc Thanh vừa chuyển, trong ống tay áo rơi ra một vật: “Giúp nàng tìm lại, đợi tìm được thân thể, lại đeo nó lên.”

Nhìn thấy nó, ta “Ồ” một tiếng, nhìn Mặc Thanh, “Ngươi đào mộ của ta lên?”

“Ừ, đào rồi.” Hắn thẳng thắn đáp, đưa tiểu ngân kính cho ta: “Xem như trao đổi lễ vật với con bướm này.”

“Cái này không tính. Trước đây ngươi tặng cho ta tiểu ngân kính này, tặng rồi thì là đồ của ta, làm sao có thể tặng một lễ vật hai lần? Còn đổi lấy con bướm của ta, làm ăn lỗ như vậy, ta không chịu.”

Ta muốn lừa Mặc Thanh tặng món đồ khác cho ta, nhưng ta nói xong câu này, Mặc Thanh lại ngây người rất lâu.

Ta hỏi hắn: “Sao thế?”

“Nàng... làm sao biết đây là thứ lúc trước ta tặng nàng?”

A...

Ta che miệng, lúc nãy có phải ta không cẩn thận để lộ ra cái gì...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Phượng Ẩn về bài viết trên: tortuequirit23
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hemy97, hh09, WilliamtcVeike và 336 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C963

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 82, 83, 84

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.