Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 

Phượng Hoàng Đài - Hoài Tố

 
Có bài mới 16.08.2018, 22:39
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.06.2015, 04:13
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 563
Được thanks: 2941 lần
Điểm: 22.46
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Phượng Hoàng Đài - Hoài Tố - Điểm: 46
Chương 8: Chất nữ

Editor: Mai Tuyết Vân

Vệ Thiện không hỏi Tiểu Thuận Tử làm thế nào, chỉ cần được việc là tốt, bảo Trầm Hương thưởng cho hắn một túi ngân châu: “Ta không cần biết ngươi làm thế nào, nhờ cậy ai làm, cứ cách vài ngày lại chăm sóc hắn một lần. Ta thấy hắn thì không thoải mái, tốt nhất từ này về sau đừng để hắn vào cung nữa.’’

Tiểu Thuận Tử nhanh nhẹn đáp vâng, hắn làm không lộ mặt, tìm vài tên thái giám, cung nhân vẩy nước quét nhà trong viện, ngay cả hắn là người cung nào cũng không tiết lộ. Vào cung làm thái giám, chắc hẳn trong nhà đã nghèo đến mức không có gì ăn, thấy hạt ngân châu có cái gì không chịu làm chứ.

Tâm tình Vệ Thiện rất tốt, từ lúc trở về lúc nào cũng tươi cười, còn mang chuyện mình đến tìm Nhị ca kể cho Vệ Kính Dung nghe, nàng nghe xong đã cau mày: “Con cũng thật là, sao lại tự đi, muốn gặp thì sai người gọi Nhị ca con tới mới đúng.’’

Vệ Thiện cười hì hì kéo tay nàng: “Lần sau con sẽ mặc Hồ phục.’’ Chính Nguyên đế ban Kim ngư phù cho Vệ Thiện, còn hứa để nàng tự do xuất cung, nếu ăn mặc quá nổi bật thì càng gây chú ý.

Vệ Kính Dung xoa đầu nàng: “Vậy cũng được, sau này con xuất cung đến thư viện cũng không nên mặc đồ khoa trương.’’ Sau đó lại hỏi nàng: “Con thêu kinh thư thế nào rồi?’’

Trong lòng Vệ Kính Dung hiểu rõ, nàng không phải là người có thể ngồi cả ngày thêu như vậy, nhắc nhở nàng một câu: “Nếu đếm ngày, mấy ngày nữa tổ mẫu con mới đến, bức phật thêu kia cũng nên xong sớm dâng lên mới tốt.’’

Không ngờ bà ta lại về nhanh như vậy, Vệ Thiện đã có Tố Tranh và Băng Thiềm làm, cả một bức kinh thư, nàng chỉ thêu mỗi hai chữ đầu. Lúc này đã thêu được hơn một nửa, đợi Triệu thái hậu hồi cung, đã có thể dâng lên được rồi.

“Cô cô đừng lo lắng cho con, con nghe nói lần tổ mẫu hồi kinh này, còn mang theo cả người Triệu gia đến.’’ Vệ Thiện quan sát sắc mặt của Vệ Kính Dung, quả nhiên thấy nàng biến sắc. Biết đây là Chính Nguyên đế dung túng khiến Triệu thái hậu lại ra vẻ rồi.

Người ở thôn quê, dù là thần tiên hạ phàm cũng được, chỉ cần vào cửa Tần gia chính là con dâu Tần gia. Nhìn Vệ Kính Dung chi tiêu, ăn mặc, cử chỉ lời nói đều khác bọn họ, đương nhiên càng muốn bắt bẻ nàng.

Trước đây, Tần gia nghèo khổ, đến chỗ chôn cha còn không có, thì nhà ngoại lại chẳng giúp một tay. Khi Chính Nguyên đế phát đạt, người nhà Triệu gia lại kéo cả đám đến. Vệ Kính Dung vừa thấy những kẻ đó đã chán ghét, tới đây một chuyến thực chất chỉ là mượn gió bẻ măng. Trên người đổi hết một lượt từ trong ra ngoài chưa tính đến, lại còn muốn lương thực, tiền bạc. Sau đó dứt khoát ở hẳn Tần gia, muốn Vệ Kính Dung quản cả chuyện ăn mặc, đi lại của cả một đám người họ Triệu.

Người thôn dân chính là không phân rõ đúng sai, an bày không hợp ý, chính là lỗi của con dâu. Triệu thái hậu thích nghe người ta nói nàng không tốt, người Triệu gia lại chẳng bao giờ khép môi. Nếu không có Triệu gia giúp một tay, quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng không tệ đến mức này.

Vệ Thiện quỳ gối trên giường, đấm vai cho cô cô: “Theo con thấy, cô cô cũng không cần lo lắng. Bọn họ tới tự có người an bày cho họ, mấy năm nay cô phụ chưa hề ban thưởng phong hào, chẳng lẽ trong lòng họ lại không hiểu?’’

Vệ Kính Dung giữ tay nàng, thở dài một tiếng, nuôi mấy nhi tử, cũng không thể nói ra những lời thân thiết như vậy. Chỉ có một nữ nhi là Vệ Thiện, thấy nàng càng ngày càng lớn, đã có thể hiểu thấu nổi khó xử của Vệ Kính Dung, nhìn nàng rồi nói: “Những nỗi khổ này, sao nam nhân có thể hiểu được?’’

Lại không thể chấp nhặt chuyện xưa trước mặt Chính Nguyên đế, khiến hắn không thoải mái trong lòng. Nhưng những người kia lại ra vẻ trước mặt cô cô, sao nàng có thể nhịn nổi cơn giận này. Nàng và Vệ Kính Dung cùng thở dài, nắm lấy tay áo của cô cô: “Con nói này, cô cô đừng quản nữa, chuyện ban tước phong hầu thế nào là chuyện của cô phụ, triều đại nào cũng chỉ có bốn vị Quốc công.’’

Vệ Kính Dung đưa mắt nhìn nàng, thấy nàng làm nũng nằm trên vai mình, còn tưởng nàng đã lớn thì ra chỉ thuận miệng nói. Không phải không đúng, Chính Nguyên đế rất khó ban phong hào, Vệ gia là Phụ quốc công, Ngụy gia là Thành quốc công, Viên gia là Tuyên quốc công.

Lễ bộ đã luôn muốn bỏ đi điều lệ ấy, tiền triều suy vong cũng vì ngoại thích tham gia vào chính sự. Huynh đệ, phụ thân của Thẩm Thanh Ti nắm giữ hơn phân nửa triều chính. Người của Triệu gia muốn bắt chước, đại thần trên triều nhất định cũng không đồng ý.

Chính Nguyên đế giữ Triệu gia, là nể mặt Triệu thái hậu, đợi khi Triệu thái hậu bệnh rồi mất. Người của Triệu gia đến cả một chức vị đàng hoàng cũng không có, muốn được lợi từ Chính Nguyên đế, cuối cùng lại mất nhiều hơn được.

Vệ Kính Dung lo lắng nhất chính là Triệu thái hậu trước nay không nói đạo lý. Thậm chí còn có lúc, muốn mang đất đai hồi môn của Vệ Kính Dung chia chát cho nhà mẹ đẻ của mình, huống chi là thiên hạ của nhi tử.

Vệ Thiện bóp vai cho cô cô, hết xoa bên trái lại bóp bên phải, thiên hạ không phải đất đai. Cấp đất cũng có gì khó, nhưng ban chức tước lại có liên quan đến dân sinh. Mấy ngày nay nàng đều xem qua tấu chương của Viên Lễ Hiền, người khác tán thành thì thôi, nhưng người đầu tiên không tán thành nhất định là ông ấy.

Thái tử, Tấn vương còn chưa về, đội thuyền của Thái hậu đã đến trước, đoàn người trùng điệp hồi cung. Vệ Kính Dung dẫn đầu phi tần chờ ở Thọ Khang cung, Xuân Huy điện nghênh đón.

Triệu thái hậu vừa vào cửa, miệng còn chưa nói, mắt đã nhìn những người kia một lượt, hừ hừ vài tiếng: “Sao chỉ có mấy người thế này.’’

Vào năm đầu tiên tại vị, bà rời kinh khi Chính Nguyên đế từ chối tuyển tú, năm nay còn chưa bắt đầu tuyển lại đột nhiên nói lời này, khiến Vệ Kính Dung không biết nên trả lời ra sao.

Mấy vị phi tần nhìn nhau, Vệ Thiện đẩy Tần Thị một cái, Tần Thị cao giọng kêu: “Tổ mẫu, ôm con.’’ Hắn vừa nói xong, đã giang hai tay chạy đến.

Triệu thái hậu nhìn thấy người ngoài thì thôi, còn nhìn thấy tôn tử, trong mắt chỉ toàn vui mừng. Nhìn thấy Tần Thị trắng trẻo mập mạp, giang tay muốn ôm, hỏi sao không vui vẻ. Tươi cười rạng rỡ, đưa tay ôm lấy hắn, nhưng bế không nổi.

“Tổ mẫu đừng bế hắn, Tần Thị đã nặng lắm rồi, cả cô phụ cũng nói bế hắn muốn gãy tay.’’ Vệ Thiện cười khanh khách bước ra ngoài, đỡ lấy cánh tay của Triệu thái hậu.

Từ trước đến nay, Triệu thái hậu đã không hòa nhã gì với nàng, có thể vì tiểu tôn tử ở đây, bà càng nhìn càng thích. Nghe Vệ Thiện mở miệng nhắc đến Chính Nguyên đế, càng bộc phát tính tình, hỏi Tần Thị: “Nói bậy, Đại Ngưu sức lớn, sao bế con không nổi chứ?’’ [diendanlequydon.com]

Đại Ngưu chính là tên của Chính Nguyên đế trước năm ba mươi tuổi, Vệ Kính Dung coi như không nghe thấy, còn mấy phi tần thì cố nén cười, chỉ có Tần Thị hỏi: “Đại Ngưu là ai?’’ Bị Triệu thái hậu búng nhẹ trán: “Đại Ngưu chính là phụ hoàng của con.’’ Vệ Kính Dung sợ bà ta lại nói thêm gì đó, ra hiệu cho cung nhân dâng trà lên, bưng trà trên tay, đưa tới tay Triệu thái hậu: “Dọc đường mẫu hậu đã cực khổ, uống chút trà giải khát đi ạ.’’

Triệu thái hậu rất thích được Vệ Kính Dung hầu hạ, quả nhiên nhận trà rồi uống. Một tay vẫn giữ chặt Tần Thị, cầm tay hắn xem xét, đúng là so với trước khi bà rời đi, nhìn hắn đã lớn lên không ít. Bế hắn ngồi lên đùi, cưng nựng hôn hắn vài cái, khiến khuôn mặt trắng noãn của Tần Thị in vài dấu hồng.

Triệu thái hậu đưa mắt nhìn phi tần ngồi trong phòng một lượt, không nói gì với các nàng, lại mở miệng chất vấn Vệ Kính Dung: “Bên cạnh Đại Ngưu cũng không có mấy người hầu hạ cho ra hồn. Lần này ta trở về, thấy chất nữ nhà mình rất được, liền mang nàng đến đây.’’

Dù Vệ Kính Dung đã quá quen với việc Triệu thái hậu không chuyện cũng náo loạn, nghe xong vẫn ngây người. Nàng còn tưởng Triệu thái hậu mở miệng muốn chức tước, nàng lập tức giao cho Lễ bộ. Nhưng không phải muốn thăng quan, mà là muốn thêm người cho nhi tử.

Vệ Thiện không nhớ rõ đời trước còn có sự việc này, dù sao thì cuối cùng trong cung cũng không có vị nương nương nào họ Triệu. Nhưng vẫn thấy kỳ lạ, chẳng lẽ Triệu thái hậu và Ngụy Khoan là người một nhà, nếu không vì sao công phu nói chuyện không hiểu lý lẽ lại cao như vậy.

Một lời nói đã gom hết đám người Dương phi, Đáp ứng, Chiêu nghi mắng một lượt. Vệ Thiện không lên tiếng, cô phụ có thêm người cũng không phải chuyện đến lượt nàng mở miệng. Chỉ đảo mắt trong đám cung nhân tìm vị cô nương họ Triệu kia.

Triệu thái hậu nói xong cũng dùng mắt tìm kiếm vị “chất nữ nhà mình’’, bà gọi một tiếng không ai đáp lại. Suýt nữa là muốn đi tìm, lại không bỏ Tần Thị xuống được, hỏi: “Thúy Đồng, Tú Nhi đâu?’’

Thúy Đồng ra ngoài cửa dẫn người vào, Triệu cô nương đã lớn chừng ấy, cũng chưa từng gặp qua tình huống thế này. Nàng ta sinh ra đã thanh tú, ở thôn quê nhìn thế nào cũng là một mỹ nhân. Nhưng ở tại hoàng cung, đừng nói đến Dương phi, ngay cả cung nhân bên người Hoàng hậu cũng đẹp hơn nàng ta vài phần.

Lúc tới đây cố ý phục sức, áo đang mặc chính là của Triệu thái hậu. Nhưng Thái hậu là một góa phụ, màu sắc xiêm y lúc nào cũng tối, đã áp vẻ thanh tú của nàng ta xuống một nửa. Lại rúc người đứng tại chỗ mãi vẫn không nói gì, nhìn Vệ Kính Dung nửa ngày mới kêu một tiếng: “Biểu tẩu.’’ [diendanlequydon.com]

Vệ Thiện chú ý Dương phi, thấy nàng ta đầu tiên là để mắt quan sát, sau đó lại thu hồi ánh mắt. Không thèm nhìn Triệu Tú Nhi lấy một cái, nhẹ nhàng phất tay áo thêu liên vân. Triệu Tú Nhi còn chưa nhìn thấy vị biểu ca trong truyền thuyết. Vừa vào cung đã thấy phòng ốc trùng điệp, lại ngắm những nương nương, cung nhân đẹp tựa thiên tiên kia, càng không có gan ngẩng cao đầu.

Vệ Kính Dung biết sợ là Triệu thái hậu nhất thời hứng trí, Triệu Tú Nhi mở miệng đã gọi nàng: “Biểu tẩu.’’ So ra thì hiểu đạo lý hơn Triệu thái hậu rất nhiều. Vì thế nàng cũng chậm rãi tươi cười: “Biểu muội thật thanh tú.’’

Nàng đưa tay ra, Thúy Đồng lập tức đỡ người đến bên cạnh nàng, mang ghế tròn đến để Triệu Tú Nhi ngồi xuống. Triệu Tú Nhi liếc mắt đã thấy Vệ Thiện, nhìn dáng vẻ của nàng như ngọc nữ hầu Quan Âm, lại càng không dám mở miệng nói chuyện

Triệu thái hậu rất hài lòng, gật đầu nói: “Phân cho nàng một cung, sửa soạn sẵn sàng để thành thân.’’

“Hoàng thượng nạp phi không thể tùy ý, cũng không thể để Tú Nhi chịu ấm ức, con sẽ báo với Lễ bộ. Phân vị, phẩm cấp ra sao, bổng lộc hằng năm thế nào, còn phải bàn bạc cho tốt mới được.’’ Vệ Kính Dung nhìn một cái đã biết Chính Nguyên đế không đồng ý, chớp mắt đã có kẻ đi nói với Vương Trung, còn Vương Trung thì đang bẩm lại cho Chính Nguyên đế.

Dương phi không buồn mở miệng, Từ Đáp ứng đã cười một tiếng: “Hoàng hậu nương nương nói rất phải, Tú Nhi muội muội…’’ Nàng còn chưa nói xong, lập tức bị Triệu thái hậu cắt ngang: “Sau này, nàng chính là tỷ tỷ của ngươi.’’

Lần này, Dương Vân Kiều không vui, nghe thấy Thái hậu muốn nâng Triệu Tú Nhi lên Phi vị. Nàng ta vẫn có thể nhẫn nại không lên tiếng, chỉ nghiêng đầu giấu đi vẻ tức giận. Khuôn mặt của Từ đáp ứng đỏ như máu, nước mắt đã vòng quanh, cúi đầu không dám nói một tiếng.

Vệ Kính Dung cầm tay Triệu Tú Nhi, Triệu gia đã sớm cất nhà, mua đất, có nha hoàn nô bộc hầu hạ. Triệu Tú Nhi không phải làm việc nhà nông từ lâu, nhưng cuối cùng vẫn không bằng cung phi sống an nhàn sung sướng. Được bàn tay mềm mại trắng mịn của Vệ Kính Dung bao bọc, lại cảm thấy không có chỗ nương thân, nức nở một tiếng, suýt nữa là khóc.

Triệu thái hậu một tay kéo nàng ta đến bên cạnh, đẩy Vệ Kính Dung sang một bên: “Có ta ở đây, ai dám bắt nạt con, ta đã hứa sẽ cho con làm Qúy phi nương nương, con còn khóc cái gì?’’ [diendanlequydon.com]

Thật không dễ mới dỗ được Triệu thái hậu vui vẻ, Vệ Kính Dung tất nhiên đã dốc toàn lực. Mới từ Thọ Khang cung đi ra, Từ Đáp ứng đã rưng rưng, Vệ Kính Dung phải trấn an nàng hai ba câu. Dương phi theo sau cũng muốn náo loạn, Vệ Kính Dung thở dài một tiếng: “Lời của ta nói cũng vô dụng, huống chi là các muội, chỉ chờ bệ hạ định đoạt mà thôi.’’



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mai Tuyết Vân về bài viết trên: Lục Lạc Nhi, Ruan Lee
     

Có bài mới 18.08.2018, 21:32
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.06.2015, 04:13
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 563
Được thanks: 2941 lần
Điểm: 22.46
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Cung đấu] Phượng Hoàng Đài - Hoài Tố - Điểm: 52
Chương 9: Muốn thăng quan

Editor: Mai Tuyết Vân

Vệ Thiện mở rộng tầm mắt, nàng chỉ nhớ Triệu thái hậu thích càn quấy, lại không ngờ bà ta còn có thể hồ đồ đến nước này. Nhi tử đã là Hoàng đế, nhưng đầu óc vẫn không tiến bộ chút nào, vẫn còn là một phụ nhân thôn dã.

Vừa về đến Đan Phương cung, Vệ Kính Dung đã nằm nghiêng trên giường, một tay đỡ đầu, tựa vào gối dựa thêu mãng tiễn*, gọi cung nhân dâng trà lên, uống một ngụm rồi phân phó: “Chọn vài tấm lụa mang đến cho Từ Đáp ứng.’’

*mãng tiễn: thêu như con rồng mà có bốn chân, kém rồng một cái vuốt.

Vệ Thiện đến gần, xoa huyệt thái dương cho nàng: “Cô cô không cần phải phiền lòng, cô phụ sẽ không đồng ý đâu.’’ Híp mắt nhìn sắc mặt của Vệ Kính Dung, nàng lại nhẹ giọng nói: “Nếu thật sự đồng ý, cũng không phải chuyện xấu.’’

Chấp thuận ngược lại còn tốt hơn là khước từ, Triệu thái hậu chắc chắn sẽ cất nhắc chất nữ nhà mình. Triệu gia giữ trong tay một tước vị vô ích, trong tay Dương Vân Việt có binh quyền, Dương phi còn một nhi tử. Để Triệu thái hậu đè ép Dương gia, Vệ Kính Dung cũng thoải mái được mấy ngày.

Nhưng Chính Nguyên đế sợ nhất là ngoại thích lộng quyền, bây giờ đã nảy sinh lòng cảnh giác. Sau này ngay cả Vệ gia, hắn cũng đề phòng, huống chi là Triệu gia, hắn đối với Triệu gia, chẳng qua là trên danh nghĩa mà thôi.

Vệ Kính Dung khoát tay: “Ta không lo lắng chuyện này, bệ hạ có đồng ý hay không, người bị oán trách vẫn là ta.’’ Nhìn chất nữ đã lớn, cũng có thể than thở với nàng vài câu, so với việc không có ai bên cạnh còn tốt hơn nhiều.

Vệ Thiện suy nghĩ một chút rồi nói: “Con thấy cô cô để tổ mẫu sống quá thoải mái.’’ Chính vì sống quá nhàn hạ, mới cả ngày không có việc gì, ăn no rồi náo loạn. Khiến bà ta có vài việc bận tâm, cũng sẽ không còn thừa sức đi làm mấy việc rảnh rỗi này.

“Cẩn thận lời nói!’’ Vệ Kính Dung búng trán nàng: “Nuông chiều khiến con không biết nặng nhẹ, lời này mà cũng nói ra được sao?’’ Sau đó nhìn xung quanh một lượt, cung nhân đều cúi đầu.

“Con không nói, còn ai dám nói đây.’’ Vệ Thiện ngồi cạnh cô cô, Vệ Kính Dung quá ngay thẳng, trong miệng Ngụy Khoan lúc nào cũng mắng người Vệ gia gian xảo, nhưng đến người nàng thì nửa điểm cũng không có.

Nhìn thì có vẻ Triệu thái hậu khó dây vào, nhưng thật ra như cá nghe tiếng gió đoán trời sẽ mưa. Cung nhân bên cạnh nhiều như vậy, tìm một hai người nói vài lời bên tai bà ta một chút, còn sợ không làm được sao.

Vệ Thiện nhìn cô cô treo bốn chữ “Chính Thân Cẩn Tâm’’ trong cung lại muốn thở dài. Đây là bốn chữ đầu tiên, hiền hậu của tiền triều, Văn hoàng hậu đã viết trong “Huấn giới’’. Thì ra cô cô cũng nghĩ như vậy, nên đời trước mới chịu nhiều thiệt thòi đến thế.

Vệ Kính Dung cau mày, Vệ Thiện thả nhẹ tay, khẽ dùng sức, còn bảo Tố Tranh đi đốt hương an thần: “Cô cô không bằng tránh đi một chút, nếu không thì…Con nghe nói ôn tuyền ở Lệ sơn, Thanh Ti cung, vô cùng tốt. Tổ mẫu tuổi đã cao, một đường tàu xe vất vả, nên đến đó ngâm suối nóng giải mệt nhọc.’’

“Vườn ngự uyển Lệ sơn chưa từng sửa qua, sao có thể để người ở đó được.’’ Năm đó đại quân vào thành, trong hoàng cung không tìm được Phế đế. Thế nhưng lại bắt được Phế đế và Thẩm Thanh Ti trong Thanh Ti cung, lúc đó hai người còn say mê tắm uyên ương, ngâm mình trong hồ sen không biết gì.

Việc không tốt bên trong không thể kể nhiều với Vệ Thiện, nhưng cung điện bị cướp phá hoang tàn là thật. Tây Nam cung bị đốt thành một mảnh tro tàn, cũng không đủ tiền để tu sửa, cứ đóng cửa để mặc đó.

“Dù chưa từng sửa chữa, nhưng còn vài chỗ tốt mà. Nguồn suối vẫn lưu thông, phụng tổ mẫu đến ngâm suối nước nóng cũng chính là đạo hiếu. Cô cô chi chút tiền sửa chửa, dọn dẹp lại một chút, tổ mẫu đã vui mừng rồi.’’ Triệu thái hậu vừa mới quyên hai vạn bạc thu sửa Phật Tháp tự, đó là nơi Chính Nguyên đế được sinh ra, các đại thần cũng nhắm một mắt mở một mắt. Nay Hoàng hậu bỏ tiền tu sửa ôn tuyền, để Thái hậu giảm bớt cực nhọc, khiến các đại thần không còn chỗ nào để chê.

Vệ Kính Dung chưa bao giờ có ý nghĩ muốn đưa Triệu thái hậu xuất cung, nghe Vệ Thiện nói thế mới nghĩ ngợi một hồi. Lúc trẻ, Triệu thái hậu vất vả, khi lớn tuổi liền bị phong thấp đau chân. Cung điện ở Lệ sơn chưa được sửa chữa, nhưng mấy con suối nước nóng vẫn lưu thông, hồ nước cũng sạch sẽ. Lấy màn trướng vây lại, rồi đưa Thái hậu đến ngâm nước nóng, đúng là đạo hiếu, đại thần cũng không thể nói Chính Nguyên đế ham hưởng lạc được.

Nàng hơi cau mày, trượng phu vẫn luôn hiếu thuận với mẫu hậu, mẫu hậu chịu mọi đau khổ nuôi hắn lớn lên. Vệ Kính Dung trước khi vào cửa đã biết, lúc ấy Chính Nguyên đế còn muốn cung phụng bà ta như Bồ Tát sống kìa. Hôm nay nghĩ lại cũng thật buồn cười, Bồ Tát là tượng gỗ không hồn, cung phụng một pho tượng gỗ chính là chuyện dễ dàng nhất trên đời.

Vệ Thiện biết lúc này cô cô còn chưa đưa ra quyết định, cũng không sốt ruột, chờ Triệu thái hậu đòi phong quan cho huynh trưởng, đệ đệ, chất từ, ngoại sanh*. Lúc đó cô cô nhắc đến, chắc chắn Chính Nguyên đế sẽ đồng ý thôi.

*ngoại sanh: cháu ngoại

Triệu Tú Nhi đang ở Thọ Khang cung, còn những người khác của Triệu gia không thể vào cung được. Một đám ô hợp, dẫn theo cả thê nhi, hận không thể đưa cả dòng họ đến. Không ở quê lo cày cấy giữ nhà, theo nhau vào kinh, chính là muốn làm quan lớn.

Chính Nguyên đế vừa nghe nhắc đến những người này, đã nhức đầu, nghe nữa thì thêm một vị “biểu muội’’ muốn làm nương nương. Không biết nên khóc hay nên cười, vừa bãi triều đã đi thẳng đến Đan Phượng cung.

Nhìn thê tử đỡ đầu, biết chắc cũng đã dây dưa với nàng một phen, Chính Nguyên đế ngồi bên cạnh nàng: “Hôm nay, mẫu hậu có nói gì, nàng cũng đừng để trong lòng, từ trước đến nay tính tình của bà luôn vậy.’’

Vệ Kính Dung đã sớm biết, sao có thể từ miệng hắn nghe được một câu Triệu thái hậu không đúng chứ, nhưng vẫn phải nói: “Thiếp chưa từng để bụng, là muốn giúp người phân ưu thôi. Mẫu hậu mang những người này đến, phải sắp xếp thế nào đây?’’

Xem hoàng cung như nhà cũ ở Nghiệp Châu, đưa thân thích dưới quê đến, đều muốn vào nhà. Tuy nói có mấy phần ruột thịt với Hoàng đế, nhưng hoàng cung không phải nơi ai cũng có thể tiến vào.

Chính Nguyên đế nghẹn lời, hắn biết rõ người của Triệu gia không có đầu óc, vừa ngu dốt, lại không chịu an phận. Hôm nay một Qúy phi chưa nói, sau này Đáp ứng, Tu nghi, chỉ sợ cứ thích là đòi phong hiệu lung tung. Đã là nhà mẹ Thái hậu, sao lại không biết điều như vậy chứ?

“Từ từ khuyên mẫu hậu từ bỏ ý định là được.’’ Trong lòng cũng biết mẫu hậu khó dây dưa, hắn ngồi một chút, còn phải đi thỉnh an Thái hậu. Đương nhiên là cũng muốn lập tức gặp vị biểu muội kia rồi.

Vệ Kính Dung tiễn hắn đến cửa điện: “Hôm nay, người đến chỗ Từ Đáp ứng ngồi một chút đi, muội ấy thực sự đã chịu uất ức rồi.’’

Chính Nguyên đế vừa đi một khắc, đã hùng hổ trở lại, nhìn dáng vẻ giống như đang chạy trốn. Triệu thái hậu vừa lên tiếng, muốn nhi tử cưới chất nữ, rồi lại muốn phong ca ca làm quan. Năm đó nghèo đói mượn ít đấu gạo, hôm nay lại muốn trả bằng tước quan.

Vệ Kính Dung ôm ngực một chút: “Những chuyện này nên giao cho Lễ bộ, để quần thần nghị luận một phen, khi nào có kết quả lại báo cho mẫu hậu.’’

Chính Nguyên đế ở trước mặt nàng cũng khó mở miệng, Triệu thái hậu vừa mở miệng là nói Vệ gia đã là Phụ quốc công rồi. Nhà mẹ đẻ của mình cũng phải phong công hầu giống như vậy mới phải. Chất tử vào cửa cũng phải có người hầu kẻ hạ, Vệ gia có, Triệu gia tất nhiên phải có.

Chính Nguyên đế vừa nói một câu Vệ gia có công, Triệu thái hậu đã bật khóc, đếm việc tuổi trẻ thủ tiết nuôi lớn nhi tử, binh hoang mã loạn lo lắng đề phòng. Chưa từng nghĩ sẽ có được một ngày vinh hoa phú quý, nay nhi tử có cơ đồ, lại không muốn thân cận mình nữa. Chính Nguyên đế không còn cách nào khác, lại không thể đồng ý với bà ta, đành phải chạy trốn thật nhanh.

Chính Nguyên đế nghe Vệ Kính Dung nói thì thở dài một tiếng: “Sợ là nghị luận xong, mẫu hậu cũng không đồng ý.’’ Viên Lễ Hiền đương nhiên sẽ can gián, ông sẽ khăng khăng nên lấy công luận thưởng. Triệu gia có công đức gì, mà muốn phong quan tiến chức? Sao Triệu thái hậu có thể đồng ý chứ, bà ta còn muốn đưa huynh đệ nhà mình lên làm quan to đấy.

Vệ Thiện luôn đứng bên cạnh hầu hạ, giúp Thụy Hương, Kết Hương làm mấy chuyện vặt vãnh, châm trà, kéo rèm, đốt hương. Hóa ra nàng chưa rời đi, muốn biết rõ hơn một chút, không nên nghe thì sẽ không nghe. Lúc này cô cô lại không nói gì, nàng cũng sẽ không nói gì. Dâng trà rồi ngồi xuống, chống tay nhỏ lên bàn, ôm lấy hai má, đôi mắt xinh đẹp luân chuyên không ngừng.

Chính Nguyên đế nhìn dáng vẻ đáng yêu của nàng, xoa đầu Vệ Thiện: “Nha đầu này, muốn gì đây?’’

Vệ Thiện cười một tiếng: “Muốn làm quan, chức danh dễ nghe là được. Đến Tề Thiên đại thánh cũng chỉ là Bật Mã Ôn.’’ Nói xong le lưỡi một cái, liếc trộm Vệ Kính Dung.

Đời trước Triệu thái hậu vừa khóc, vừa gào, lại dọa thắt cổ, ngoài trừ hận Vệ Kính Dung, còn hận cả Viên Lễ Hiền. Cuối cùng vẫn chiếm được một cái tước vị Tư Ân công, tốt gỗ hơn tốt nước sơn, bên trong chẳng có thực quyền, lại không quan trọng gì.

Chính Nguyên đế cười ha ha: “Thiện Nhi mới đọc sách mấy này, đã có tiến bộ. Xem ra, Viên Lễ Hiền còn không bằng con.’’ Tính tình Viên Lễ Hiền quá ngay thẳng, vô cùng cứng nhắc. Tuy làm việc gọn gàng đâu ra đấy, nhưng những tiểu tiết lại chưa từng bỏ qua. Triệu thái hậu ồn ào, Viên Lễ Hiền kiên quyết, kẹp Chính Nguyên đế ở giữa.

“Ngày mai, thiếp sẽ triệu Viên phu nhân vào cung, nói vài câu với nàng ấy, bệ hạ cũng đừng vì mấy chuyện này mà khiến triều đình tranh chấp.’’ Mặc dù lập quốc đã mười năm, nhưng mấy năm gần đây mới gọi là an ổn, sửa đổi luật pháp, mở tân khảo thí, định ra mức thuế, lao dịch phải thu. Xung quanh còn đất đai chưa thể thu hồi, quốc gia đại sự chưa bàn xong, ở đâu ra tâm trí thảo luận chuyện nhỏ nhặt này.

Chính Nguyên đế cầm tay thê tử, vẫn như trước dặn dò: “Hai ngày nay mẫu hậu không vui, nàng cũng đừng so đo với người.’’

Vệ Kính Dung lại tiễn hắn ra cửa, biết rằng mấy ngày nau hắn sẽ không đến chỗ Dương phi đâu. Sau lại bảo Kết Hương, Thụy Hương lấy đồ cho Vệ Thiện. Đến giờ thắp đèn mới rảnh rỗi tìm chữ mẫu, dạy nhi tử học chữ.

Không ngờ Tần Thị đều đã thuộc, hỏi hắn, hắn nói là tỷ tỷ dạy, Vệ Thiện giao việc thêu kinh thư cho Tố Tranh làm. Còn bản thân thì tự tay làm cho Tần Thị một đôi giày đầu hổ nhỏ.

Thì ra là chất nữ, trong mắt nàng lúc nào cũng nhỏ, có một số việc Vệ Kính Dung chưa từng hỏi nàng. Không ngờ chỉ chớp mắt đã bắt đầu hiểu chuyện rồi, Vệ Kính Dung xoa đầu nhi tử. Lần này, đợi Hiển Nhi trở lại, sẽ nói chuyện với hắn, nếu hai đứa trẻ đều vui lòng, thì hôn sự này không phải không có cơ hội nhắc đến.

Lúc này, Vệ Thiện phải xốc lại tình thần, muốn đến gặp Dương phi, nàng ôm chăn gấm, tóc đen xõa trên vai, gọi Trầm Hương: “Ngươi tìm một ít lụa mỏng mỏng tươi mắt, ngày mai ta muốn đến cung của Dương nương nương, học người cách may váy mới.’’

Nhắc đến ăn mặc đẹp, giỏi nhất trong cung chính là Dương Vân Kiều, cái gì cũng không để ý, toàn bộ đều tập trung vào y phục, chải đầu, tô son. Vệ Thiện cũng thích trang phục này, nhìn váy mới may, kim thoa cài tóc. Nếu bình thường đến cung Dương phi, chỉ cần nàng nói thế, sao người khác có thể nghi ngờ được. [diendanlequydon.com]

Ngày thứ hai, Vệ Thiện chỉ mang theo Trầm Hương, để nàng ta ôm gấm vóc. Trước khi đi đã sai Tiểu Thuận Tử hạ chút dược vào trà cho Dương Tư Triệu uống, tránh đến Châu Kính điện còn gặp phải hắn.

Vệ Thiện giũ tấm lụa ra, khoa chân múa tay diễn tả muốn làm y phục ra sao. Dương Vân Kiều búi cao tóc, váy áo mỏng manh, thắt lưng buộc dài, bước đi uyển chuyển tựa thiên tiên, trâm hoa cài trên tóc. Dụng tâm ăn mặc như thế là đang đợi Chính Nguyên đế tới.

Nhưng hai ngày nay chắc Chính Nguyên đế sẽ không đến, Vệ Thiện nói một hơi, ôm đống lụa muốn cáo từ. Qủa nhiên, Dương phi không nhịn được, hỏi nàng: “Hôm qua, Thái hậu náo loạn trong cung thành ra như vậy, bệ hạ có nói gì không?’’

Nàng ta cau mày, trong mắt thấp thoáng ánh nước, Vệ Thiện chỉ chờ mỗi câu này của nàng: “Cô phụ trước nay luôn hiếu thuận, ta nghe nói đã giao cho Lễ bộ định rồi.’’

Là muốn thăng quan, hay phong Qúy phi, nàng không hề nói rõ, nhưng Dương phi chỉ cho rằng muốn phong Phi. Vốn chỉ có nàng ta là Phi, hôm nay kẻ khác lại đến, lấy gương soi mình, khó ai bì được dung nhan với nàng. Nhưng kẻ kia là chất nữ của Thái hậu, đến Hoàng hậu còn phải nhượng bộ vài phần… Nếu tiến cung thật, danh hiệu Qúy phi không thoát khỏi tay rồi.

Vệ Thiện còn chưa bước ra khỏi cửa Châu Kính điện, đã thấy thái giám thân cận của Dương phi, Lý Triêu Ân chạy bước nhỏ về phía Tam cung rồi. Tâm tình của Vệ Thiện rất tốt, một đường đến Đan Phượng cung cứ cười suốt, ngồi trên giường ngà, nói với Vệ Kính Dung: “Con muốn đến chuồng Phi Long chọn một con ngựa. học cưỡi ngựa bắn cung với ca ca.’’

Vệ Kính Dung muốn Lễ bộ định ra điều lệ, lại muốn ném củ khoai bỏng tay này sang Lại bộ. Qủa nhiên, Viên Lễ Hiền rất kiên quyết việc phong tước, nghĩ tới Triệu thái hậu lại muốn náo loạn, lập tức nhức đầu. Nghe Vệ Thiện nói vậy, không ngẩng đầu lên: “Cái này có gì khó, để ca ca con đi với con là được.’’

Vệ Thiện thay kỵ trang ra khỏi điện, đã nhìn thấy Chính Nguyên đế đến Đan Phượng cung, sắc mặt lại không tốt. Thấy Vệ Thiện mặc kỵ trang, tay cầm roi ngựa, mới thả lỏng cơ mặt, gật đầu với nàng một cái rồi đi vào điện.

Vệ Thiện kéo Vương Trung: “Vương công công, cô phụ từ đâu đến vậy?’’

Lời này, Vương Trung có thể trả lời: “Bẩm Công chúa, bệ hạ vừa từ Châu Kính điện sang.’’

Vệ Thiện à một tiếng, hạ giọng ngoắc tay, Vương Trung cúi đầu uốn gối nghiêng tai lắng nghe, nàng hỏi: “Cô phụ có tức giận không, sẽ cãi nhau với cô cô à?’’ Hắn lắc đầu, rồi cười: “Công chúa cứ yên tâm cưỡi ngựa đi ạ.’’


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mai Tuyết Vân về bài viết trên: Lục Lạc Nhi, Ruan Lee
     
Có bài mới 20.08.2018, 23:04
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.06.2015, 04:13
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 563
Được thanks: 2941 lần
Điểm: 22.46
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Cung đấu] Phượng Hoàng Đài - Hoài Tố - Điểm: 48
Chương 10: Tiêu trúc

Editor: Mai Tuyết Vân

Quả nhiên, mười ngày sau đó Chính Nguyên đế không hề bước chân vào cửa cung Châu Kính điện. Ngược lại, còn đến chỗ Từ Đáp ứng ngồi nhiều hơn, Từ Đáp ứng còn chăm chỉ đến Đan Phượng cung. Ngoại trừ thỉnh an mỗi ngày, còn làm cho Tần Thị một bộ xiêm y.

Triệu thái hậu vẫn chất vấn Chính Nguyên đế như trước, vì sao ban chức quan quá nhỏ. Ca ca của bà không thể vào cung, liền cho tẩu tẩu vào cung ở bên cạnh Triệu thái hậu. Lúc trước, vị tẩu tẩu này đối xử với bà rất cay nghiệt, nhưng đó là ngày xưa, còn bây giờ đã khác. Vị tẩu tẩu này tìm mọi cách nịnh nọt Triệu thái hậu, rất hợp ý Triệu thái hậu.

Mỗi ngày vừa đến giờ thỉnh an, thì các cung nhân đều phải nghĩ đủ biện pháp để ngăn vị Triệu phu nhân kia xuất hiện. Chút quy củ cũng không hiểu, còn muốn thấy cháu dâu ngoại, Thái hậu ngồi, bà ta cũng ngồi, muốn Hoàng hậu, Dương phi hành lễ với mình.

Trong Thọ Khang cung náo loạn, Vệ Kính Dung không nhúng tay vào, cũng không muốn nhúng tay. Có Vệ Thiện than khổ bên tai Chính Nguyên đế, lại có Từ Đáp ứng giúp đỡ, Chính Nguyên đế nghĩ tới nghĩ lui cũng không có biện pháp. Võ quan không quản chuyện này, văn nhân thì lại coi trọng. Hắn bị nhìn chằm chằm suốt ngày, liền vội vàng ban cho cữu cữu một phong hào và trạch viện.

Cuối cùng vẫn phải phong cữu cữu làm Tư Ân công, lúc phân chỗ ở cũng khó khăn. Trạch viện trong kinh đã sớm bị các công hầu chiếm hết, cả con phố san sát kề nhau, đều là quan nhất phẩm, nhị phẩm, đại công thần trong triều. Bây giờ, Triệu gia muốn thò một chân vào nơi này, cũng không có trạch viện nào trống.

Người Triệu gia tới kinh thành không bao lâu, nhưng lại biết không ít. Ca ca của Triệu thái hậu tới kinh thành nghe ngóng, nhà nào chức lớn nhất, trạch viện nào rộng nhất.

Hai điều này đều rơi lên người Vệ gia, trạch viện Vệ gia là Vương phủ tiền triều, tất nhiên phải có phong thái phi phàm. Sau khi ca ca của Triệu thái hậu nghe ngóng xong, dù sao thì muội muội đã cho phép ông ta. Nói đến Thượng Kinh muốn nhà nào có nhà đó, muốn chức nào có chức ấy. Tẩu tẩu vừa vào cung, đã mở miệng đòi trạch viện Vệ gia.

Triệu thái hậu có hồ đồ thì cũng biết muốn lấy trạch viện Vệ gia là không thể. Hai ngày qua cũng nghe Thúy Đồng mách lại rất nhiều chuyện trên triều. Nào là Tể tướng, Thượng thư, tất cả quan lại đều bới móc, nói đến mức nhi tử cũng nhức đầu, vừa nghe đến muốn trạch viện Vệ gia, thì nửa ngày không lên tiếng.

Sau đó, quan viên Lễ bộ đề ra điều lệ, ngoại trừ trực hệ, còn lại đều đưa trở về. Khi đến một chiếc thuyền to, quan viên địa phương không ngăn cản, cũng muốn hưởng chút lộc. Nay về cũng một thuyền lớn, coi như đi cho biết kinh đô phồn hoa, lại ban thưởng chút tơ lụa vàng bạc, là coi như xong chuyện.

Một đám người muốn hưởng lộc, được cũng chỉ có gia đình của ca ca Thái hậu.

Người cầm đầu bày ra mọi chuyện cũng chính là Triệu Thiết Trụ. Phong tước xong xuôi, Chính Nguyên đế không dễ dàng gì mới nuốt trôi cơn nghẹn này. Ngay sau đó, Triệu thái hậu lại muốn cho hai chất tử làm quan.

Vệ Bình làm chức gì, bà ta cũng muốn để hai chất tử làm quan đó. Mười bốn, mười lăm tuổi, Vê Bình đã xông pha chiến trường, tính đến nay đã hơn năm năm. Chuyến này hắn theo Tấn vương còn có công lớn, nhất định phải thăng chức.

Nhưng nói những điều này với Triệu thái hậu cũng vô dụng, Chính Nguyên đế biết mẫu hậu của mình muốn khoe khoang, mới gọi cả dòng họ lên. Lại không muốn bị xem thường, nên hôm nay mới tỏ ra uy phong. Nhưng lần này không có Vệ Kính Dung đứng ra là bình phong, dàn xếp mọi chuyện.

Vệ Thiện “bệnh vặt’’ một trận, ăn không ngon ngủ không yên, nằm trên giường chỉ quấn lấy Vệ Kính Dung. Nhất thời khiến nàng không thể phân thân, giúp Chính Nguyên đế trông nom những chuyện này. Mặt Vệ Thiện đỏ ửng, đau khổ uống thuốc trong điện, rồi mời thái y đến xem. Thái y bắt mạch không ra bệnh, mơ hồ suy đoán, nói Vệ Thiện còn yếu, lúc này thời tiết nóng lạnh thất thường, dễ gây khó chịu trong người.

Dương phi muốn gánh vác, nhưng ngoài trừ xinh đẹp ra thì cái gì cũng không biết. Chính Nguyên đế yêu vẻ kiều diễm của nàng ta, vừa đụng chuyện mới biết, nàng ta chỉ được cái đẹp nhưng vô dụng. Chẳng bằng Từ Đáp ứng, còn có thể đối đáp vài câu.

Trong chuyện này, Dương gia chỉ đứng một bên xem kịch hay. Người Triệu gia không hiểu rõ chuyện trong kinh, nên vốn không qua lại với Dương gia. Vệ Thiện mắc bệnh giữ chân Vệ Kính Dung, một ngày, hai ngày, nàng còn không nhận ra. Nhưng ba ngày trôi qua, Chính Nguyên đế thấy nàng không quản chuyện giống như trước, dù bận rộn vẫn cố ý sai Vương Trung ban thưởng hai món ăn. Lúc này, Vệ Kính Dung mới phát hiện ra, chính nàng đã quên không giúp Chính Nguyên đế sắp xếp chu toàn, nhưng ngược lại để thế cũng tốt.

Triệu gia càng làm ầm ĩ, thì trượng phu càng đứng về phía nàng, Vệ Kính Dung dứt khoát khiến mình bận rộn. Nếu chuyện ban trạch viện cho Tư Ân công là chính sự trên triều, thì việc chuẩn bị đón các con trở về lại là chính sự hậu cung. Tần Thị sắp học vỡ lòng, bái thầy cũng là chính sự. Hạ tuần tháng ba phải chọn tú nữ, Vệ Kính Dung càng thêm lo âu. Vệ Thiện muốn chuyển qua Tiên Cư điện, Vệ Kính Dung bận đến mức không còn thừa sức để ý chuyện Triệu gia.

Vệ Thiện thấy đã đủ loạn, mới khỏi “bệnh’’, đã chuẩn bị chuyển đến Tiên Cư điện. Vệ gia tặng một con Tảo Hồng mã, liền được nuôi trong chuồng Phi Long, chỉ chờ nàng rãnh rỗi là có thể cưỡi đi. Vệ Thiện quyết định mỗi ngày sẽ cưỡi ngựa một canh giờ, còn muốn Vệ Tu dạy nàng cách bắn cung, không cần phải bắn chính xác, trước tiên cứ luyện để tay có đủ lực đã.

Đến khi ướt đẫm mồ hôi nàng mới cưỡi ngựa về, Vệ Kính Dung lấy khăn tay lau mồ hôi cho nàng: “Mặt trời đã sắp lặn rồi, sao lại cưỡi ngựa lâu như thế, con vừa mới khỏe lại, sáng mai không cho con cưỡi nữa.’’ Cũng không cho nàng uống nước lạnh, chỉ cho uống trà nóng.

Vệ Thiện vâng một tiếng, cầm ly trà thổi từng hơi cho nguội, Thụy Hương cầm hộp thức ăn quỳ gối trước giường, Kết Hương đi và hồi báo: “Nương nương, Thúy Đồng đã đưa tiểu thư nhà Tư Ân công đến rồi.’’

Kết Hương nói một câu đã mang mối quan hệ rườm rà nói rõ. Tẩu tẩu của Triệu thái hậu sinh một đám hài tử, hai nhi tử đã cưới vợ, Triệu Tú Nhi chính là tiểu nữ nhi* của bà ta.

*tiểu nữ nhi: con gái út

Triệu Tú Nhi đã đổi cách ăn mặc trên người, nàng ta vốn đã thanh tú, một thân áo xuân xanh mát, châu khấu* xanh thẳm thắt quanh eo, hai chiếc trâm bích ngọc cài nghiêng trên đầu. Khiến dung mạo của nàng càng xinh đẹp, cũng ra dáng nữ nhi phủ công hầu rồi.

*châu khấu: khấu giống như cái móc buột thắt lưng, châu khấu tạm hiểu là thắt lưng ngọc.

Vệ Thiện vừa nhìn đã biết là bút tích của cô cô, nàng không mở miệng, Triệu thái hậu cũng không muốn mua cho Triệu Tú Nhi mấy thứ xiêm y hợp với thân phận của nàng ta. Thầm than trong lòng, cô cô đã hiểu rõ tại sao vẫn như trước làm những chuyện này.

Triệu Tú Nhi vừa vào đã rụt cổ, Vệ Kính Dung đối với nàng ta rất thân thiết, càng thân thiết mắt nàng ta càng đỏ lên, ngồi cuộn dây lưng rồi nói: “Biểu tẩu, muội muốn về nhà.’’ Chính Nguyên đế không muốn nạp nàng, nàng cũng không muốn gả cho Chính Nguyên đế.

Triệu Tú Nhi vẫn đi theo bên cạnh Triệu thái hậu, thấy biểu ca dọa một câu đã nói không ra lời. Không ngờ biểu ca thường ngày lại có bộ dáng này, lần đầu thấy hắn đã trượt tay đánh vỡ ly trà.

Chính Nguyên đế sinh ra vốn đã có một đôi mắt hổ, trừng một cái đã khiến Triệu Tú Nhi sợ đến mức tìm chỗ núp. Đâu phải gả cho Hoàng đế, rõ ràng là gả cho ác nhân, mấy ngày nay, Thúy Đồng, Thúy Lũ, hai người họ lại thường xuyên thủ thỉ bên tai nàng. Nói nàng là tiểu thư công hầu, đi đâu cũng có thể chọn ra nam tử tài đức tuấn tú. Với thân phận của nàng gả ra ngoài chính là chính thê, phải dùng kiệu lớn tám người khiêng rước nàng, mặc giá y đỏ rực.

Vệ Thiện vừa thấy nàng, cũng biết hai đóa kim hoa không hề uổng phí. Thúy Đồng và Thúy Lũ cũng sắp đến tuổi xuất cung, đều là cung nhân tiền triều, hầu hạ Triệu thái hậu được ba, bốn năm. Từ trước đến nay bà ta rất keo kiệt, hà tiện bủn xỉn, nếu không phải cô cô làm chủ, chắc bà ta đã sớm nắm cả Thọ Khang cung trong tay rồi.

Vệ Kính Dung ngẩn người, sau đó lập tức lấy lại tinh thần: “Sao lại như vậy? Là kẻ nào hầu hạ không tốt? Nếu có muội chỉ cần nói cho ta biết là được.’’

Triệu Tú Nhi càng rơi lệ: “Biểu tẩu, đưa muội về nhà đi, muội muốn về.’’ Khuôn mặt nghẹn khuất đỏ bừng, hồi lâu mới thêm được một câu: “Muội…Muội không muốn làm nương nương.’’

Nương nương trong cùng đều xinh đẹp tựa thiên tiên, nàng ta nhìn Dương phi một cái, đã biết rõ mình không thể sánh được. Nghe nói còn phải chọn tú nữ tiến cung, nữ tử xinh đẹp khắp thiên hạ đều muốn đến. Nhưng bọn họ mệnh khổ, còn nàng trời sinh tốt số đến thế, sao cần phải vào cung.

Triệu Tú Nhi càng nghe càng thấy đúng, mỗi lần mẫu thân vào cung đã nói trong nhà có bao nhiêu châu báu, đất đai, phụ thân lại được phong quan gì đó. Nàng nghe xong, cảm thấy mình làm thiên kim tiểu thư phủ công hầu, còn ít phép tắc hơn trong cung nhiều. Thúy Đồng không nặng, không nhẹ nói như thế cho tới trưa.

Vệ Kính Dung vừa nghe xong, đã thuận nước đẩy thuyền, trên mặt lộ vẻ ân cần: “Chuyện này vốn là suy nghĩ của mẫu hậu, cũng không phải muốn giữ chân muội lại…Nếu trong lòng muội đã suy nghĩ như thế, ta sẽ làm chủ thay muội.’’

Triệu Tú Nhi rất dễ dụ, có được những lời này, Vệ Kính Dung lại ban thưởng chút trang sức tơ lụa, lại lấy hai hộp bánh Hoa tuyết, bánh xốp mềm cho nàng. Sai Thúy Đồng đưa nàng trở về, nàng ta tới đây cầu xin cái gì, tự nhiên Thúy Đồng cũng sẽ nói lại với Triệu thái hậu.

Vệ Thiện nín cười dùng trà, một đám người vừa đi, Vệ Kính Dung đã giận tái mặt, cho cung nhân lui ra hết, nghiêm mặt nhìn chằm chằm Vệ Thiện: “Tự con nói đi, đã làm cái gì rồi?’’

Vệ Thiện nâng ly trà trong tay, khó hiểu nhìn cô cô, Vệ Kính Dung ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn của nàng. Lông mày đẹp như vẽ, nơi đáy mắt là một thoáng hoài nghi, liền đưa tay kéo nàng lại, giọng điệu cũng mềm đi: “Sao con lại có thể tinh ranh đến thế chứ?’’

Biết chất nữ vì quan tâm nàng, mới giả bệnh lười biếng cũng là chuyện thường, nhưng thu mua Thúy Đồng, Thúy Lũ thì thực sự quá mức. Cũng không thể sau này lươn lẹo đủ trò như thế, ngày qua tháng lại sẽ đánh mất phẩm hạnh: “Con vẫn còn nhỏ, sau này không thể bày trò như vậy.’’

Vệ Thiện nhìn về phía cô cô, thấy nàng dịu dàng như nước, đặt tay lên đầu Vệ Thiện, vỗ nhẹ dỗ dành. Cô cô vừa trấn an vừa giảng đạo lý, đời trước nàng đã nghe qua, cũng dựa theo đó mà làm, nhưng kết quả cuối cùng ra sao?

“Con không phục!’’ Vệ Thiện đột nhiên tránh khỏi sự ôm ấp của cô cô, thân thể run rẩy muốn khóc, nghĩ đến những uất ức đã phải gánh chịu, ngoại trừ khóc trước mặt cô cô ra thì với ai cũng không thể: “Cô cô khổ cực như vậy, ở chỗ tổ mẫu thì động một tí là phạm lỗi, tránh đi không được mà chống lại cũng không xong. Dương nương nương chính là bình hoa rỗng, vô sự có nàng, có chuyện tuyệt đối không thấy bóng. Trong ngoài đều do cô cô lo liệu, mệt mỏi sinh bệnh, cũng không được nói với ai. Nếu làm vậy mới là người hiền đức, thì thánh nhân sớm đã uất ức mà chết rồi.’’

Vừa nói vừa rơi lệ, sau khi tỉnh lại chưa bao giờ khóc, đây là lần đầu tiên. Vệ Kính Dung sợ hãi, vươn tay ôm nàng vào lòng, vỗ lưng nàng hai cái, Vệ Thiện càng nức nở hơn. Vệ Kính Dung ôm nàng vỗ về, đôi mắt ửng hồng, ý cười trên mặt: “Thiện Nhi đã lớn, thấy chuyện bất bình, cũng không thể tức giận, đối nhân xử thế làm người chẳng lẽ để người khác nhìn sao?’’

Nàng đưa tay cởi mũ cho Vệ Thiện, xõa hết mấy bím tóc ra, rồi tết thành một đuôi sam dài, trông vậy lại giống nàng lúc nhỏ: “Khi ta xuất giả chỉ lớn hơn con ba tuổi, phụ thân gọi ta vào thư phòng, cho ta bốn chữ này.’’ Vừa nói vừa chỉ tay vào cuốn tranh treo trên bình phong ngọc thạch.

“Kiềm chế bản thân, lời nói phải nhất quán với hành động. Thận trọng từ lời nói đến việc làm, không làm đánh mất ý muốn ban đầu.’’ Vệ Kính Dung nói xong mới sực nhớ ra gì đó, mỉm cười rạng rỡ: “Phụ thân con cũng gọi ta đến, ta cho rằng huynh trưởng muốn dạy dỗ ta. Ai ngờ huynh ấy lại đưa cho ta một cây tiêu trúc, nói sau này nếu cô phụ con đối đãi với ta không tốt, thì thổi tiêu trúc này lên, huynh ấy sẽ đến xử lý muội phu*.’’ Không đến mấy năm, Vệ Kính Vũ liền tử trận, còn tiêu trúc kia nàng cũng không đụng đến nữa.

*muội phu: chồng của em gái

Vệ Thiện nghe kể chuyện xưa quên cả khóc, chỉ nghe thấy trước của có tiếng thở dài. Chính Nguyên đế đứng cạnh cửa, trên tay ôm Tần Thị đang ngủ say. Vệ Thiện quay lưng lại lau nước mắt, Chính Nguyên đế chạy đến chỗ Vệ Kính Dung, đè lên bả vai nàng, khẽ dùng sức, Vệ Kính Dung chỉ cảm thấy rất nặng, lại nghe trượng hỏi: “Trên người nàng có chỗ nào không thoải mái?’’


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Thanh Nguyệt, TRAVELBymn và 57 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C876

1 ... 126, 127, 128

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

9 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ

Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1496 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1423 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1354 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1288 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1029 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 261 điểm để mua Gương soi tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.