Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Giáo chủ thật khó theo đuổi - Giai Đường Đường

 
 03.08.2018, 11:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 28.07.2018, 13:39
Bài viết: 17
Được thanks: 6 lần
Điểm: 42.41
 [Cổ đại- Xuyên nhanh] Giáo chủ thật khó theo đuổi - Giai Đường Đường - Điểm: 8
Tên truyện: Giáo chủ thật khó theo đuổi.


Tên tác giả: Giai Đường Đường.

Editor: Tống Tuyệt Tình.

Thể loại: cổ đại, xuyên nhanh, 1v1.

Số chương: 106 chương (Mở đầu+ 8 giấc mộng + 14c tỉnh mộng)

Nguồn cv: Ánh Nguyệt( Wikidich)


images
  
Giới thiệu:

       Nguyễn Mặc: “Trại chủ, ngài đừng chạy, chờ ta một chút!”

       Đan Dật Trần: “Phiền toái.”

       Nguyễn Mặc: “Tướng quân, đừng ngủ nữa, mau tỉnh lại!”

       Đan Dật Trần: “Thật ồn ào.”

       Nguyễn Mặc: “Vương gia, ngài đừng hôn, nô tỳ không cần.”

       Đan Dật Trần: “Ngoan, nghe lời.”

       Nguyễn Mặc: “Sát thủ, chàng đừng chết, ta tới cứu chàng.”

       Đan Dật Trần: “Nhiều chuyện.”

       Nguyễn Mặc: “Hoàng thượng, Người đừng khóc, nô tỳ sẽ không chết.”

       Đan Dật Trần: “Nói dối.”
    --- ------ ------ --- ----
    
Tỉnh lại sau tám tràng mộng.

         Nguyễn Mặc: “Giáo chủ đại nhân …….. còn nhớ rõ chuyện trong mộng sao?”

         Đan Dật Trần: “Nhớ rõ.”

         Nguyễn Mặc: “Ngài nhớ rõ cái gì?”

         Đan Dật Trần: “Yêu nàng.”

~Mục lục~


Giấc mộng thứ nhất



Giấc mộng thứ hai


~ Chương 4~ Chương 5~

~ Chương 6~ Chương 7~ Chương 8~

~ Chương 9~ Chương 10~



Đã sửa bởi Tống Tuyệt Tình lúc 27.10.2018, 23:05, lần sửa thứ 20.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tống Tuyệt Tình về bài viết trên: Đường Thất Công Tử
     

Có bài mới 03.08.2018, 11:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 28.07.2018, 13:39
Bài viết: 17
Được thanks: 6 lần
Điểm: 42.41
Có bài mới Re: [Cổ đại] Giáo chủ thật khó theo đuổi - Giai Đường Đường - Điểm: 49
Mở đầu.
        
Nguyễn Mặc suy ngẫm, chính mình nhất định là vận xui đổ máu tám đời nên mới có thể gặp phải loại chuyện nát bét này.
        
“A Mặc con cuối cùng cũng tỉnh, vi sư còn tưởng rằng con bị đập hỏng đầu đâu.” Một giọng nữ nhu mị từ phía sau nàng chậm rãi vang lên, mặc dù hiện giờ đang hãm sâu trong khốn cảnh,không thoát thân được cũng không thay đổi ngữ điệu lười biếng hoặc nhân. Người nói chuyện chính là sư phụ của Nguyễn Mặc, cũng là môn chủ đại nhân nổi danh lừng lẫy của Hồng Loan Môn.
        
Hồng Loan Môn là nơi như thế nào?
        
Nơi đó là Cục nhân duyên không người không hiểu trên giang hồ, tên như ý nghĩa, là tông môn chuyên môn phụ trách thúc đẩy nhân duyên cho những người hữu tình, tục xưng: làm mai mối.
        
Bất quá, năng lực của Hồng Loan môn không chỉ giới hạn trong chuyện này. Tục truyền môn chủ đại nhân mỹ diễm vô song, thủ đoạn lợi hại, từng thu phục không ít trái tim của nam tử phong lưu, cũng từng cam đoan rằng: chỉ cần là người muốn tìm nhân duyên, vô luận xấu đẹp, nàng đều có biện pháp làm người đến vừa lòng quay về. Kết quả là, vị môn chủ nổi danh bên ngoài này đã bị mấy vị hộ pháp của Ma giáo bí mật trói vào hang ổ của Ma giáo ném ở nơi tối đến xoè tay không thấy ngón này chờ xử lí.
          
Mà Nguyễn Mặc- tiểu đệ tử ở tầng chót nhất lăn lộn mấy năm, mới rốt cuộc thăng lên làm đồ đệ thủ tịch của môn chủ …… Một bà mai nhỏ, hôm nay là lần đầu tiên diện kiến bản tôn của môn chủ, trùng hợp đụng phải lúc môn chủ bị trói….. Sau đó, nàng cũng bị vị hộ pháp hung thần ác sát đó tiện tay mang theo.
          
Cho nên, sự thật chứng minh, nói chuyện không thể bốc phét quá mức, bằng không sớm muộn gì sẽ gặp tai ương.
          
“Sư phụ …” Sau lần thứ tám thử cởi dây thừng trên người mình thất bại, Nguyễn Mặc rốt cuộc nhịn không được quay đầu, đối với … cái gáy của sư phụ đang bị trói cùng nàng, yếu ớt hỏi một câu: “Ngài đã nghĩ ra phải chạy trốn như thế nào chưa?”
          
“Sách, tiểu cô nương chính là tiểu cô nương, quá non.” Nguyễn Mặc nghe thấy lời nói tràn đầy kinh ngiệm này ánh mắt liền sáng lên, ngọn lửa hy vọng cũng bắt đầu nhen nhóm lên. Nhưng mà, câu nói tiếp theo của sư phụ liền như một chậu nước lạnh, nháy mắt đem ngọn lửa nho nhỏ tưới tắt. “Con nhìn chúng ta đều bị trói thành thế này, còn trốn như thế nào?”
          
Nguyễn Mặc vẻ mặt đưa đám: “Ngài… Ngài không phải thủ đoạn lợi hại lắm sao?”
          
“Đó là thủ đoạn ngự nam của ta lợi hại, còn võ công… thế thì phải nói cách khác.”
          
…… Nàng như thế nào lại bái một vị sư phụ không đáng tin như thế này?
          
“Chúng ta có thể chết ở nơi này hay không a?” Nàng vừa mới lên làm đệ tử thủ tịch, nhiệm vụ còn chưa từng tiếp nhận cái nào, nàng còn chưa muốn chết a…..
          
“Điều này thì con không cần phải lo lắng.” Ngữ điệu của môn chủ vẫn nhàn nhã, tự tại như cũ, hoàn toàn không có chút xíu sốt ruột nào. “Yên tĩnh chờ xem, bọn họ trói ta đến đây tất có việc cần nhờ, chắc chắn sẽ không bỏ mặc chúng ta đói chết ở nơi này.”
            
….. Cho nên, hiện tại nàng còn chỉ có thể dựa vào vị sư phụ liên lụy đến nàng này, mới có thể sống được? Ai, thật là thiên ý trêu ngươi, tạo hoá trêu người a. Khi nàng đang thở ngắn than dài ở trong lòng, trên đỉnh đầu bỗng vang lên tiếng “ loảng xoảng” rung trời.
            
“Hình như là tỉnh ….. thừa dịp giáo chủ không ở, nhanh kéo lên hỏi chuyện đi.”
            
“Ân, đem dây xích ném xuống.”
            
“Các ngươi làm đi, ta ra ngoài tiền sảnh canh chừng.”
          
Vài đạo giọng nam tục tằng hoặc cao hoặc thấp từ bên trên truyền xuống, khoảng cách có chút xa, nghe không rõ ràng lắm. Nguyễn Mặc có chút sợ hãi, dính sát vào trên lung sư phụ, thân mình cứng đờ, một cử động nhỏ cũng không dám. Không ngờ đầu lại đột nhiên đau điếng, như là bị vật cứng đập thật mạnh vào. Là thứ gì? Nàng nghiêng đầu nhìn về phía dừng ở bên cạnh vòng sáng, đó là sợi xích sắt thô bằng cánh tay, không rõ đây là muốn làm gì.
          
“Này, đem đầu móc cuả xích sắt gài vào nút thắt của dây thừng.”
            
Uy… Là đang gọi nàng sao?
            
Sư phụ ở phía sau không buồn phản ứng, vui vẻ thoải mái chờ nàng động thủ, Nguyễn Mặc đành phải nỗ lực xê dịch mông, duỗi ra một tay từ chỗ bị trói, hao hết sức chín trâu hai hổ mới với tới xích sắt, dùng lực ấn xuống nút buộc to đùng sau lung hai người. Móc sắt “bang” một tiếng, bắn ngược trở về, tay phải nàng cầm có chút bủn rủn. Nàng còn chưa kịp thở ra, cả người đột nhiên nhẹ bẫng, bay lên trời, đầu không chịu khống chế mà chúc xuống dưới. “A….”
            
Đã phát sinh chuyện gì?
            
Hình ảnh trước mắt toàn bộ quay cuồng, máu chảy ngược hết lên đỉnh đầu. Nguyễn Mặc vừa mới kinh hô một tiếng liền cảm giác được chính mình hình như đang bay lên.
            
“Hoảng cái gì, người ta là đang cứu chúng ta ra ngoài.” Sư phụ bị kéo ngược vẫn bình tĩnh như lúc ban đầu.
            
“Nga.”
            
Sau đó sư đồ hai người liền giống như hai con cá khô uể oải bị lật bụng, được người lôi ra khỏi địa huyệt.
            
“Nhanh nhanh lên, theo chúng ta đi.”
            
Nhưng mà, do bị trói ngồi thật lâu, nàng tê chân đến mức không còn cảm giác, bị đá hai cái vào lung còn ăn vạ trên mặt đất không động đậy được, cuối cùng bị người ta thô lỗ kéo cổ áo sau, xem như con gà mà xách lên. Chờ sau khi Nguyễn Mặc đứng vững, thấy rõ chung quang toàn là cảnh tượng hoang thạch cùng dung nham dâng trào, nàng thiếu chút nưã lại chân mềm ngã xuống đất, vội cúi đầu, một đường đều nhìn chằm chằm vào đôi giày của sư phụ ở phía trước, sau đó cùng nhóm hộ pháp đi vào một chỗ bình thường hơn chút.
            
Cửa khắc cao lớn, tinh xảo; thảm nhung dày nặng, mềm mại; cùng với bài trí đẹp đẽ, quý giá tuỳ ý có thể thấy được; so với Hoa Diễm các của sư phụ còn tráng lệ, huy hoàng hơn. Lúc này, bọn họ không đem hai thầy trò ném xuống đất nữa mà chuyển ra hai chiếc ghế, mời các nàng ngôì ở giữa thính đường.
   ***********************
            
Đơị trong chốc lát, rốt cuộc có một tráng hán mặt sẹo thân hình cao lớn mặc giáp đồng đi tới, hắn nện những bước chân nặng nề, ngồi trên chủ vị, ánh mắt qua lại giữa hai người một phen, cuối cùng ngừng lại trên người nữ nhân kiều nhu, mỹ diễm.
              
“Ngươi chính là môn chủ Hồng Loan môn?”
            
Sư phụ hơi nhấc mắt đẹp, như có như không mà nhìn hắn, thanh âm nhu mị: “Đúng thế.”
            
Ma giáo là nơi tụ tập một đám cuồng đồ nhiệt huyết, suốt ngày kêu đánh kêu giết, hiếm khi ngồi xuống cùng người noí giao dịch, đặc biệt đối phương còn là… nữ nhân. Bắc hộ pháp ngay thẳng ngay lập tức bị nàng nhìn đến trong lòng rung động, ho nhẹ hai tiếng: “Lần này mời Hồng Loan môn chủ đến là muốn nhờ môn chủ giúp đỡ.”
            
“Ân?” Âm cuối nâng cao, mị người đến cực điểm.
          
Bắc hộ pháp lại tiếp tục dừng lại, mắt hổ chợt liếc, trừng mắt nhìn Đông hộ pháp cùng Tây hộ pháp đang ẩn ẩn cười ở bên cạnh một vòng, mới tiếp tục nói: “Giáo chủ đại nhân bởi vì bề ngoài xấu xí, từ trước đến nay tính tình nhạt nhẽo, không gần nữ sắc lại… cấm dục nhiều năm, làm cho chúng ta lo lắng vô cùng.”
          
Lời này thật sự không phải bôi nhọ hay là bất kính, người vào Ma giáo đều biết, thậm chí trên giang hồ cũng sớm có lời đồn.    
            
“Nghe nói Hồng Loan môn giỏi kết nhân duyên, chúng ta muốn thỉnh môn chủ vì Giáo chủ đại nhân tìm một mối hôn sự.”
        
Nguyễn Mặc nghe xong, suýt nữa kinh ngạc đến rớt cằm….
        
Mối… mối hôn sự ?
        
Nàng thật sự nhìn không ra giáo đồ Ma giáo đối với giaó chủ của bọn họ … Ngạch, thể xác và tinh thần khoẻ mạnh, thật là quan tâm a.
        
“Như vậy a.” Sư phụ nhướng mày. “Vậy giáo chủ của các ngươi đâu?”
        
“Gíao chủ hắn không biết việc này.” Nếu dám để hắn biết được bọn họ tự chủ trương xử lý loại sự tình này… Có còn muốn mạng nhỏ hay không? Tuy nói hôm nay mạo hiểm hành động, suy cho cùng cũng là vì cố gắng giữ lấy mạng nhỏ của bọn họ thôi…
          
Là bởi vì giáo chủ thật sự vô cùng kỳ ba, đối việc nam nữ chẳng chút hứng thú, một lòng nghiên cứu công pháp tuyệt học, cơ hồ đạt đến cảnh giới ngày đêm lẫn lộn. Mà một khi giáo chủ kết thúc tu luyện sẽ thừa ra rất nhiều thời gian để quản thúc bọn họ điên cuồng tu luyện không biết giờ giấc.
          
Thủ pháp quản thúc trong đó, hắn không muốn noí nhiều, phàm là người đã lĩnh giáo qua, tuyệt không muốn nếm lại lần thứ hai… Vì tránh cho điều này phát sinh lần nữa, hắn cùng ba vị hộ pháp khác liền mưu đồ bí mật, vì giáo chủ tìm chút việc vui giết thời gian. Tỷ như, nữ nhân.
          
Nhưng mà Giáo chủ đại nhân thật sự là không thông suốt, bọn họ cũng không rõ yêu thích của giáo chủ lắm, không có can đảm mạnh mẽ nhét cô nương cho hắn, liền cứ như vậy, mới nghĩ tìm đến môn chủ Hồng Loan môn hỗ trợ.
          
Còn vì sao phải trói lại…
          
Nếu muốn hành sự bí mật, đương nhiên là phải điệu thấp.
          
“Không thấy người, xin thứ cho ta khó có thể hoàn thành.” Nàng cũng là người có nguyên tắc làm việc, muốn ngươì ta cùng ngươi kết lương duyên, lại liền bộ dáng đều không thấy, chẳng phải là đôí người ta không tôn trọng?
            
Bắc hộ pháp cũng biết việc này có chút làm khó người khác, cho nên đã sớm nghĩ tốt đối sách khác. “Kia, không biết môn chủ có cách nào, có thể làm Giáo chủ đại nhân thể hội một chút… việc nam nữ?”
            
Phốc…
            
Nguyễn Mặc cảm giác nhận tri của chính mình lại lần nữa đã chịu đả kích to lớn.
            
Sư phụ tỏ vẻ hiểu rõ: “Ân, các ngươi là muốn ta cung cấp bí dược hành phòng cho giáo chủ của các ngươi.”
            
“Hành phòng?” Bắc hộ pháp đối loại từ chính thức này có chút ngốc.
              
Đông hộ pháp thầm than một hơi, ôm cánh tay tiến lên giải thích nói: “Môn chủ hiểu lầm, chúng ta chỉ muốn nói là… làm giáo chủ có thể ở trong chuyện tình ái có điều thể hội.”
              
Lúc này Nguyễn Mặc rốt cuộc minh bạch. Là bởi vì giáo chủ của bọn họ đối việc cảm tình quá mức chất phác, thế cho nên mấy hộ pháp này muốn mở khiếu cho hắn.
              
“Naỳ…” Sư phụ có chút khó xử, chỉ nếm ngon ngọt lại không cần phụ trách, biện pháp này thật đúng là không dễ tìm. “Nếu ta nói là không có biện pháp thì sao?”
              
Đông hộ pháp lại không dễ lừa như Bắc hộ pháp, làm lơ mị nhãn cuả nàng, cươì lạnh nói: “Nếu vậy liền ở chỗ này chờ chết đi.”
                
“……” Sư phụ thần sắc chưa biến, sau khi trầm tư một lúc lâu, trong lòng đã có kết quả rồi. “Biện pháp, là có.”
              
Cám ơn trời đất, Nguyễn Mặc nhẹ nhàng thở ra dưới đáy lòng.
              
“Như thế nào?”
              
“Ta có một loại bí dược độc môn, tên là Hồng Ti đan, chỉ cần hai bên nam nữ cùng ăn vào, ta lại làm một pháp thuật nhỏ, liền có thể để hai người ngủ say, ở trong mộng tương ngộ.”
              
Phải dùng thuốc?
              
Bắc hộ pháp là người nhíu mày đầu tiên, đưa mắt ra hiệu dò hỏi ý kiến hai vị hộ pháp khác. Tây hộ pháp nhún vai, không tỏ ý kiến, nhưng Đông hộ pháp lại gật đầu, nhẹ đến không thể phát hiện, cũng quét mắt cực nhanh qua tiểu cô nương từ đầu đến cuối đều cúi đầu. Bắc hộ pháp hiểu ý, hướng môn chủ đang khí định thần nhàn ở phía dưới, gật đầu nói: “Biện pháp này rất hay, nhưng vì đảm bảo nó không thương tổn đến giáo chủ, chúng ta muốn để đệ tử của môn chủ đi vào giấc mộng.”
                
“A Mặc?” Sư phụ khinh phiêu phiêu liếc nhìn biểu tình cứng đờ của đồ nhi, nghĩ thầm: những người Ma giáo này thật là đa nghi. “Được thôi.”
                
Cái… cái gì?
                
Nguyễn Mặc đột nhiên ngẩng đâù lên, trợn mắt há hốc mồm nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của sư phụ, không thể tin được nàng thế nhưng cứ như vậy liền… bị bán?
***********************************
                
“Sư phụ.” Nguyễn Mặc nhìn nam tử áo đen bị chính thuộc hạ của mình cho uống thuốc mê đang ngồi xếp bằng ở đối diện, nhịn không được có chút phát run.
                
Này, đây chính là Giáo chủ Ma giáo mà ngươì trong giang hồ nghe tiếng đã sợ vỡ mật a…
                
“A Mặc a, con đừng sợ, chuyện naỳ đối với con chưa chắc không phải việc tốt.” Sư phụ xoay người đóng cửa laị, ngữ điệu lười biếng hiếm khi thêm được ba phần nghiêm túc. “Làm đệ tử của ta, quan trọng nhất chính là học được làm thế nào để nắm lấy được trái tim của nam nhân. Vi sư tin tưởng, trải qua mấy tràng mộng này, tu vi cuả con có thể nâng cao một bứơc.”
                  
Khuôn mặt nhỏ của Nguyễn Mặc nhăn lại, nhịn xuống nước mắt: “Sư phụ, trong mộng sẽ không có nguy hiểm chứ?”
                  
Sư phụ vỗ vỗ nàng: “Khó nói. Bất quá, con không cần lo lắng, bởi vì là mộng. cho dù bỏ mạng cũng sẽ không chết thật… Chỉ là trùng sinh một lần thôi.”
                  
Trọng… trùng sinh?
                  
Nàng liếc mắt nhìn mặt của nam nhân, bị chiếc mặt nạ quỷ dị kia làm cho ngây người, nuốt nuốt nước miếng: “Kia, nếu… hắn chết thì sao?”
                  
Sư phụ lộ ra một nụ cười thiện lương: “Giống nhau.”
                  
“………….”
                  
Trời ạ, kia, nàng phải mất bao lâu mới có thể rời khỏi được a…
                  
Sư phụ không tiếp tục nhiêù lời nữa, ngồi xuống, chắp tay trước ngực, chuẩn bị thi pháp. Cảnh tượng trước mắt bắt đầu hư thực huyễn biến, ánh sáng trắng hiện ra. Nguyễn Mặc tự biết đã vô pháp quay đầu lại, vội vàng ở trước khi đi vào giấc mộng, duỗi tay kéo xuống mặt nạ trên mặt nam nhân. Nàng phải nhìn qua mặt cái đã, đến lúc đó, ở trong mộng mới dễ tìm ngươì a…
                  
Rồi sau đó, bạch quang sáng ngời, tất cả thay đổi trong nhaý mắt. Nàng hoàn toàn rơi vào hỗn độn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 05.08.2018, 16:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 28.07.2018, 13:39
Bài viết: 17
Được thanks: 6 lần
Điểm: 42.41
Có bài mới Re: [Cổ đại] Giáo chủ thật khó theo đuổi - Giai Đường Đường - Điểm: 49
Giấc mộng thứ nhất: Trại chủ sơn trại và tiểu thư nhà quan.

Chương 1:

Gió ngày hè se lạnh, trùng kêu chim hót, ánh nắng nhu hoà xuyên qua chạc cây, dừng lại trên gương mặt người đang ngủ say dưới tàng cây.

Ý thức tan rã dần dần tỉnh táo, Nguyễn Mặc đột nhiên mở mắt, vội vàng ngồi dậy. Khung cảnh chung quanh lọt vào tầm mắt nàng, đây là một con đường mòn xa lạ, cây cối rậm rạp, hoa cỏ mọc thành bụi, con đường lát đá nhỏ hẹp uốn lượn kéo dài, cũng không biết nó dẫn tới nơi nào. Khắp nơi đều tràn ngập sức sống. Cùng với cảnh tượng hoang vu sâu thẳm, dung nham cuồn cuộn của Ma giáo trong kí ức của nàng hoàn toàn khác biệt.

Cho nên... Đây là ở trong mộng?

Nàng cúi đầu nhìn trang phục trên người mình, khẽ kéo nam bào vì quá dài mà che kín cả đôi giày, bỗng nhiên cảm thấy đau đầu, hình ảnh hỗn loạn chợt giống như thuỷ triều mạnh mẽ tràn vào.

Ở trong giấc mộng này, thân phận của nàng là một vị tiểu thư nhà quan, bởi vì không chấp nhận hôn sự gia tộc an bài mà rời nhà bổ trốn, chỉ mang theo vài món nam trang cùng một ít ngân lượng bên mình. Vị tiểu thư này định trước ở bên ngoài du ngoạn một thời gian, đợi đến khi hôn sự được tuyên bố huỷ bỏ thì nàng lại trở về.

Như vậy, hiện tại nàng hẳn là đang ở trên đường dạo chơi.

Sư phụ từng nói qua, sau khi tiến vào giấc mộng, nàng chỉ cần tiếp tục dựa theo mạch truyện là được, còn vị Giáo chủ kia khi nào nên xuất hiện thì lúc đó tự khắc hắn sẽ xuất hiện.

Cho nên, Nguyễn Mặc đứng dậy, vỗ vỗ bụi đất trên y phục, cõng bao hành lí, tiếp tục đi trên đường nhỏ.

-------đường phân cách leo núi-------

Sau khi đi được một đoạn, nàng bỗng thấy có chút đói bụng, bèn cởi tay nải lục lọi kiếm đồ lót dạ, nhưng mà lại không tìm được bất cứ thứ gì để ăn, kể cả lương khô.

Ai, xem ra chỉ có thể tiếp tục đi, liền chờ trong chốc lát xem có gặp được hộ nhà nào ở trong núi hay không.

Nguyễn Mặc ngồi xổm ở trên mặt đất, đem đồ vật lấy ra lại bỏ từng thứ một vào tay nải, khi nàng đang chuẩn bị buộc nút thắt, trên đầu bõng nhiên xuất hiện một bóng râm, trong lòng âm thầm vui vẻ, không nghĩ tới có thể gặp được Giáo chủ nhanh như vậy, vội vàng ngẩng đầu lên nhìn.

Ai dè, đập vào mắt lại là một khuôn mặt núc ních bóng nhẫy mỡ, trên khoé miệng treo một nụ cười không có hảo ý, đang híp mắt nhìn chằm chằm nàng: "Tiểu thư sinh, ngươi ra ngoài du ngoạn một mình sao?"

Không chỉ hắn mà nam nhân gầy như que củi, mặt có nốt ruồi đứng ở bên cạnh cũng tiến lên một bước, ánh mắt nhìn chăm chú vào bọc hành lí trong tay nàng, đôi mắt tràn ngập hưng phấn: "Nha, nhìn dáng vẻ này của ngươi, còn mang theo không ít lộ phí đi?"

"Huynh đệ, tiểu thư sinh này ra ngoài một mình không biết rõ đường, hay là chúng ta thu chút lộ phí, chỉ đường cho hắn?" Nam nhân mặt tròn sờ sờ cằm, cười xấu xa tiến tới gần nàng. Nguyễn Mặc thầm kêu không ổn trong lòng, bằng thân thể nho nhỏ của nàng chắc chắn đánh không lại hai nam nhân này, chỉ đành âm thầm hít sâu một hơi, đột nhiên hớng về phía sau hai tên kia hô một tiếng "Đaị ca" thật to, nhân lúc bọn họ quay đầu lại, lập tức túm lấy tay nải xoay người chạy vội.

"Không xong, tên tiểu tử chết tiệt kia chạy rồi!"

Ở trên sơn đạo không người này, khó khăn lắm mới tóm được một con dê béo, sao có thể để hắn dễ dàng chạy thoát như thế được? Hai người lập tức cất bước đuổi theo.

Nguyễn Mặc vốn đang đói bụng, hơn nưã sức lực lại không bằng nam nhân, chẳng bao lâu sau liền bị hai con sói đói đuổi theo sát nút, hai vai bị tóm chặt, hung hăng ấn ngã trên mặt đất.

"Ngô!" Cái trán bị đập xuống vô cùng đau đớn, cát đá thô ráp ma xát với làn da lộ ra ngoài, đau như bị lửa đốt. Nhưng mà, nàng còn chưa có thời gian đi bận tâm đến điều này. Bởi vì, do bị bọn họ đẩy ngã như vậy, nam bào trên người nàng bị vén lên một đoạn, lộ ra cẳng chân trắng nõn, nhỏ xinh, tóc dài buộc cao cũng rối tung rơi xuống tán loạn trên đầu vai mảnh khảnh. Nhìn thấy cảnh tượng này, mặc kệ là nam nhân nào, đều sẽ không cho rằng nàng cũng là nam nhân.

"A, tiểu nha đầu này thật là trắng quá đi~ Đúng là nhặt đợc bảo bối..." Tiếng cười tà đáng khinh ở sau tai truyền đến, Nguyễn Mặc nhịn đau muốn tiếp tục đứng dậy chạy trốn, mắt cá chân lại đột nhiên bị người ta kéo lại, lực đạo lớn đến mức giống như là muón bóp nát mắt cá chân của nàng, làm cho nàng lại lần nữa ngã bổ nhào xuống đất.

Nam nhân mặt béo phì không hề bỏ qua cơ hội, lập tức dùng thân mình đè lên, đầu nàng bị ấn gắt gao, không nhìn thấy được người ở phía sau nhưng lại cảm giác được có một đôi tay dơ bẩn đang dán lên lưng nàng, vội vàng lôi kéo muốn cởi y phục của nàng. "Huynh đệ, ngươi đếm bạc trước đi, chờ ta sảng khoái xong, lại tới phiên ngươi."

Nam nhân có nốt ruồi lại không chịu, nha đầu này vừa nhìn liền biết là xử nữ, rõ ràng người là cả hai người bọn họ cùng phát hiện, dựa vào cái gì làm hắn chiếm tiện nghi trước, lập tức cũng chen vào, một bên đẩy đồng bạn, một bên còn không quên động thủ động cước

Nguyễn Mặc bỗng thấy buồn nôn, bị hai người đè nặng đến mức không còn sức lực chống cự, thậm chí đến sức lực để kêu cứu cũng không có. Mặc dù nàng biết đây chỉ là một giấc mộng nhưng khi nghe thấy tiếng quần áo bị xé rách, nước mắt bỗng chảy đầy mặt.

Sư phụ, sư phụ... Con sợ quá...

"Đừng sợ, chờ một lát ngươi liền thư... Ngô!"

Trên lưng lạnh buốt đột nhiên có một dòng nước ấm áp chảy xuống, nàng còn chưa kịp phản ứng xem đã xảy ra chuyện gì thì đã nghe thấy một tiếng kêu thê lương, thảm thiết ở phía sau: "Huynh đệ, ngươi...A!!!"

Bên tai nàng liên tiếp có hai tiếng vang do vật nặng rơi xuống tạo ra, sau đó liền không có động tĩnh. Ý thức được nguy hiểm tạm thời rời xa, Nguyễn Mặc bất chấp sự sợ hãi, dùng lực rút tay khỏi sự trói buộc, lau qua mặt, không ngờ lại nhìn thấy nam nhân nguyên bản đè nặng ở trên người nàng, hiện giờ đã mềm oặt ngã xuống ở bên cạnh nàng, vết kiếm ở gáy sâu đến mức có thể thấy cả xương, gần như là bị cắt đầu.

Nàng nhất thời hít vào một ngụm khí lạnh, một tay nắm chặt vạt áo trước ngực, vội vàng bò nhanh ra khỏi chỗ hai cỗ thi thể đang nằm, lúc này mới nhìn thấy nam nhân áo đen, tay cầm huyết kiếm, đứng ở phía sau bọn họ.

Nàng tuyệt đối sẽ không nhận sai.

Khuôn mặt tuấn mỹ, vô cảm này cùng dung nhan sau chiếc mặt nạ quỷ dị làm nàng thật lâu mới lấy lại được bình tĩnh kia giống nhau như đúc.

Thật tốt quá, Giáo chủ đại nhân rốt cuộc cũng xuất hiện...

Trường kiếm bị dính không ít máu tươi, Đan Dật Trần hơi nhíu mi, hướng sang bên cạnh vung kiếm cực nhanh, lát đá bên đường lập tức có thêm một đạo vết máu thật dài, cho kiếm vào vỏ, nâng bước liền đi, ánh mắt từ đầu đến cuối đều chưa từng liếc tiểu cô nương kinh hồn chưa định ở bên cạnh lấy một cái.

Di?

Từ từ... Hắn trực tiếp đi luôn?

Nguyễn Mặc phục hồi lại tinh thần, nàng còn chưa quên nhiệm vụ trong giấc mộng này của mình đâu. Mặc kệ vết máu trên lưng còn chưa rửa, nàng lấy một cái nam bào trong bao hành lỉ ra phủ thêm liền bò dậy muốn đuổi theo.

"A....." Đau nhức chỗ mắt cá chân giống như bị dao đâm vậy, chắc là vừa nãy khi giãy giụa liền bị trặc, mắt thấy đạo bóng dáng thon dài kia càng lúc càng xa, Nguyễn Mặc trong lòng nôn nóng, theo bản năng liền giương giọng hô to: "Đan Dật Trần!"

Thân hình nam nhân chợt cứng lại, thế nhưng thật sự dừng bước, xoay ngươì, nhìn về phía tiểu cô nương đang ngồi dưới đất, ánh mắt lạnh lùng: "Vì sao ngươi biết tên của ta?" Hắn chịu mở miệng chứng tỏ hắn đối việc nàng biết tên của hắn cảm thấy hứng thú, Nguyễn Mặc kế để bụng đầu, nở một nụ cười tươi, hướng hắn vẫy tay: "Ngươi mang ta theo, ta liền nói cho ngươi." Ai ngờ, Đan Dật Trần căn bản không để mình bị đẩy vòng vòng, mày đều không nhăn một chút, chẳng nói một từ, xoay người rời đi.

Nguyễn Mặc trừng mắt nhìn bóng dáng lạnh nhạt, vô tình của nam nhân đi xa dần, hoàn toàn trợn tròn mắt.

Nếu không phải bởi vì hắn, nàng việc gì phải bị bắt đi vào trong giấc mộng? Sao lại phải đi đường núi xa như vậy? Sao lại... sao lại gặp gỡ kẻ xấu, suýt nữa thì mất đi trong sạch?

Đều là tại hắn...

Thế mà hôm nay, hắn lại nhẫn tâm đem một nữ tử yếu đuối như nàng bỏ mặc ở nơi hoang sơn dã lĩnh này...

Vạn nhất... vạn nhất vận khí của nàng không tốt, lại lần nữa bị kẻ xấu xâm phạm...

Tầng tầng sóng gợn vì nghĩ lại mà sợ kia tràn ngập trong tâm trí, Nguyễn Mặc chỉ cảm thấy trong lòng tràn đầy uỷ khuất cùng bất bình, nhưng mà giờ phút này bên người lại không có một người có thể tin cậy, nàng nhịn không được càng cảm thấy bi ai, không áp lực được nữa đành lớn tiếng khóc.

Đan Dật Trần đã rời đi tầm vài chục bước lại giống như không nghe thấy, mắt nhìn phía trước, tiếp tục bước đi.

"Ô ô....."

Ấn đường hơi nhíu, tiếp tục bước.

"Ô ô....."

Ấn đường nhăn sâu hơn... Tiếp tục bước.

"Ô ô ô....."

"Đủ rồi."

Tiếng gầm nhẹ nặng nề đột nhiên vang lên trên đỉnh đầu, ẩn ẩn mang theo một chút không kiên nhẫn làm cho Nguyễn Mặc đang khóc hăng say bị quát đến ngơ ngẩn, tiếng khóc đột nhiên im bặt, hai mắt mông lung đẫm lệ hơi ngước lên, nhìn thấy nam nhân đi mà quay lại, ấn đường nhíu chặt có thể kẹp chết muỗi đang rũ mắt nhìn nàng: "Ngươi khóc cái gì?"

Ngữ khí của hắn cực kỳ lãnh ngạnh, không giống như đang hỏi mà là đang cảnh cáo. Nguyễn Mặc nghe thấy, trong lòng có chút e ngại, cái mũi hít hít, cắn chặt môi dưới, không dám khóc tiếp, đôi mắt phiếm lệ sợ hãi nhìn hắn, giống như sợ hắn nhất thời nóng giận đối xử với nàngnhư hai kẻ xấu kia, xuất thủ tàn nhẫn. "Ngươi khóc cái gì?" Hắn lại lặp lại một lần, không kiên nhẫn lại tăng thêm.

Nàng rụt rụt cổ, rốt cuộc nghe ra là hắn đang hỏi nàng, giơ tay lau lau nước mắt, thành thật trả lời: "Ngươi... ngươi bỏ ta ở chỗ này một mình... Ta sợ..."

Đan Dật Trần nhìn bộ dáng đáng thương cuả tiểu cô nương, đặc biệt là đôi mắt phủ đâỳ hơi nước kia, đỏ như mắt thỏ con, không nhịn được có chút đau đầu.

Ý định ban đầu của hắn cũng không phải là cứu người, chẳng qua là cảm thấy hai tên kia vô cớ cản đường mới động thủ diệt trừ bọn họ, mà nàng... cùng lắm cũng chỉ coi như là nhặt được tiện nghi thôi.

Hắn đời này sợ nhất là chọc phải phiền toái, cũng không thích đi trêu chọc kẻ khác, cũng lười để ý đến những ngươì khác trêu cợt. Nhưng mà, tiểu cô nương trước mắt lại khóc đến thảm thương, một thân chật vật, nếu hắn thật quay đầu bỏ đi, hình như có chút khó khăn.

"Ngươi muốn đi theo ta?"

Nguyễn Mặc nhìn hắn trong chốc lát, gật gật đầu.

Nháy mắt tiếp theo, nàng bỗng thấy thân mình nhẹ bẫng, trời đất quay cuồng, cả người bị Đan Dật Trần vác ở trên vai, trực tiếp mang đi.

******Ta là đường phân cách thành công đeo bám Giáo chủ******

Theo lý thuyết, sau khi trải qua một phen hiểm ngộ nghĩ lại mà kinh, rốt cuộc ăn vạ Giáo chủ đại nhân thành công, đây hẳn là một việc làm cho người ta thập phần cao hứng mới đúng.

Thế nhưng, Nguyễn Mặc giờ phút này lại khó chịu đến mức không muốn nói dù chỉ nửa chữ. Vừa rồi đi vài dặm đường, Đan Dật Trần không buồn dừng lại dù chỉ một khắc, nàng cũng vẫn luôn bị hắn vác ở trên vai. Bụng liên tục bị cộm lên, đầu bởi vì bị dốc ngược thời gian dài mà buồn nôn muốn chết. Khi hắn buông nàng xuống để nghỉ ngơi, Đan Dật Trần hắn liền một chút thương hương tiếc ngọc cũng không có, trực tiếp ném nàng xuống đất, mắt cá chân bị thương nay lại bị đập thật mạnh vào rễ cây, đau đến mức giống như bị vỡ vụn.

Nàng cảm thấy chính mình không có đau đến mức trực tiếp ngất xỉu mà chỉ cắn răng chịu đựng đã là rất khá rồi. Nếu thật là tiểu thư con quan bình thường, lúc này chắc chắn đã khóc đến hoa lê đẫm mưa, rên rỉ chờ người đến hầu hạ, sao có thể kiên cường giống như nàng, còn có thể dịch thân mình dựa vào thân cây, nhịn đau xoa mắt cá chân cho chính mình.

~~~~~đường phân cách uỷ khuất~~~~~

Đan Dật Trần sau khi đến dòng suối lấy đầy nước vào túi da trâu liền trở về chỗ cũ, ngồi trên chiếu, ngửa đầu trầm mặc uống nước, ưống hết hơn phân nửa, mới nhớ tới bên cạnh còn một người nữa. Lắc lắc túi nước còn thừa không nhiều lắm, ánh mắt nhìn về phía tiểu cô nương đang ngồi dưới tàng cây. "Ngươi có uống nước không?"

Nàng không trả lời.

"Ngươi có uống nước không?"

Mái tóc dài buông xuống che hơn nửa khuôn mặt khiến hắn không thấy rõ được biểu tình của nàng, nhưng lại như cũ không có ai đáp lời hắn.

Đan Dật Trần nhíu nhíu mày, đứng dậy đến gần, nửa quỳ ở trước người nàng, bóp cằm nàng làm cho Nguyễn Mặc phải ngửa mặt lên, lại khiến hắn hơi hơi sửng sốt.

Sắc mặt nàng tái nhợt nư tờ giấy, chỉ còn lại có môi dưới hơi đỏ lên do bị cắn chặt đến mức suýt chảy máu, trong đôi mắt tràn ngập nỗi thống khổ bị ẩn nhẫn, chậm rãi hé mắt nhìn hắn.

Đây là... làm sao vậy?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tống Tuyệt Tình về bài viết trên: haycuoidangyeu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: akiaki2325, THO THO, Tiếu Yên, windy84 và 216 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 732 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
TranGemy: Dạo này bạn có đọc được truyện nào hay không? Chia sẻ với chúng mình ngay tại Nhật ký đọc Sách nhé!
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 484 điểm để mua Bướm hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 407 điểm để mua Thỏ xinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 696 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ đi mua sắm
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 584 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 555 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 480 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 456 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 386 điểm để mua Cô bé cưỡi châu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.