Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 

Sư phụ Ma Quân, đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

 
Có bài mới 06.10.2018, 19:56
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1061
Được thanks: 3946 lần
Điểm: 37.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân, đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết - Điểm: 34
Chương 70: Kỳ Lân tộc nói chuyện

Edit: susublue

     Thần giới, trong Kỳ Lân tộc, Hoa Dục vừa uống chút rượu vừa suy ngẫm nhìn chằm chằm cỗ thân thể trước mặt.

     "Thượng thần, ai vậy?" Các đại trưởng lão của Kỳ Lân tộc không nhịn được hỏi hắn điều mình tò mò mấy ngày nay. Rốt cuộc cỗ thân thể này là ai, tại sao lại xuất hiện ở Kỳ Lân tộc? Bộ dáng giống Thượng thần đã cho biết rõ ràng thân phận của cỗ thân thể, nhưng lại không có chút hành vi khác thường gì, điều này khiến Thanh trưởng lão hết sức nghi hoặc.

     "Đây là Phượng Hoàng Chu Tước." Nhấp một ngụm rượu, Hoa Dục mím môi.

     Nghe vậy, Thanh trưởng lão không thể tin trừng to mắt, cả kinh nói: "Cái gì! Đây là Phượng Hoàng Chu Tước? Thượng thần đời sau của Phượng Hoàng tộc? Thượng thần, sao thân thể Phượng Hoàng Chu Tước lại đột nhiên xuất hiện ở tộc ta? Linh hồn nàng đi đâu rồi?"

     "Bổn thần cũng thật sự rất hiếu kỳ và khó hiểu." Hoa Dục lại uống một hớp rượu, nheo mắt lại, hàm ý sâu xa.

     Thanh trưởng lão cảm thấy nhất định Thượng thần của mình biết chút gì đó, nhưng Thượng thần đã nói như vậy thì nhất định là lười giải thích với hắn nên mới trả lời cho có lệ. Thanh trưởng lão có chút thất lạc, diễn dafnlê quysdôn dầu gì hắn cũng trung thành hầu hạ Thượng thần mấy trăm năm, tận tâm tận lực giúp Thượng thần xử lý mọi chuyện lớn nhỏ trong Kỳ Lân tộc một cách thích đáng.

     "Rượu hết rồi, ngươi đi lấy hai vò khác tới đây cho Bổn thần. Mấy trăm năm rồi không uống rượu, bây giờ uống một ngụm liền không dừng lại được!" Hoa Dục đổ đổ cái vò rượu, không còn rượu nữa nên nâng vò rượu lên cười tủm tỉm với Thanh trưởng lão.

     "Thượng thần, người đã uống ba vò rồi, không thể uống nữa! Người mới vừa khôi phục không bao lâu, không thích hợp uống rượu!" Thanh trưởng lão đau lòng nói. Đây chính là rượu hoa đào hắn ủ năm trăm năm! Tổng cộng chỉ có hai mươi vò, hôm nay Thượng thần uống liền ba vò, bây giờ còn muốn uống hai vò nữa, Thanh trưởng lão không làm được. Rượu năm trăm năm, chỉ mấy chén thôi mà hắn còn không dám uống, bỗng chốc liền mất đi năm hũ, đây không phải là cắt thịt trong lòng hắn ra sao!

     Nhìn thấu tâm tư của Thanh trưởng lão, Hoa Dục khẽ cười nói: "Thanh trưởng lão, không phải ngươi muốn biết vì sao Phượng Hoàng Chu Tước lại ở đây ư? Ngươi đi lấy hai vò rượu đến đây, Bổn thần liền nói rõ ràng cho ngươi biết."

     Bị lòng hiếu kỳ điều khiển, Thanh trưởng lão đấu tranh trong lòng, đau lòng gật đầu: "Vậy thuộc hạ đi lấy rượu, chờ thuộc hạ mang tới Thượng thần nhất định phải nói cho thuộc hạ biết."

     Hoa Dục cười gật đầu, nhìn Thanh trưởng lão rời đi.

     Sau thời gian nửa chén trà, Thanh trưởng lão ôm đến hai vò rượu. Đặt trước mặt Hoa Dục, khẩn cấp mở miệng hỏi: "Thượng thần, rốt cục đã xảy ra chuyện gì, vì sao linh hồn và thân thể của Thượng thần Phượng Hoàng tộc lại chia lìa, sao lại xuất hiện ở trong Kỳ Lân tộc chúng ta? Việc này có liên quan đến Thượng thần sao?"

     Hoa Dục thong thả ung dung mở nút rượu ra, hít hà, rồi hài lòng gật đầu, không thèm đếm xỉa nói: "Ừ, hình như có chút liên quan đến Bổn thần. Mấy ngày trước Bổn thần khó chịu nên đến Phượng Hoàng tộc đi dạo một vòng. Bổn thần rất muốn vào rừng Tịch Vụ nên vào đó đi dạo một vòng. Nhưng sau khi phát hiện Phượng Hoàng Chu Tước nằm hỏa ao chữa thương. Bổn thần cảm thấy thật là ngoài ý muốn nên đi tới gần để nhìn. Còn chưa đến gần thân thể Phượng Hoàng Chu Tước thì đã bị một luồng huyễn lực công kích. Bổn thần vội vàng ứng đối những chiêu thức kia, chờ khi gió êm sóng lặng xong thì đã không thấy Phượng Hoàng Chu Tước đâu." Nói đến đây, Hoa Dục ôm vò rượu, ngửa đầu uống.

     Thanh trưởng lão nghe thấy thế thì mắt tỏa sáng, thấy Hoa Dục không nói nữa mà chỉ nâng vò rượu đổ ào ào vào miệng thì mặt nhăn thành một đoàn, lòng đang rỉ máu. Thanh trưởng lão khẽ cắn răng hỏi: "Sau đó thì sao? Thượng thần, sao Thượng thần Phượng Hoàng lại biến thành như vậy?"

     Hoa Dục không để ý tới Thanh trưởng lão, uống xong một vò lại mở vò khác ra, rót một hết vào mồm.

     Thấy Hoa Dục uống rượu ngon như uống nước, còn không thèm để ý hắn thì Thanh trưởng lão có dự cảm xấu, vội vàng đau lòng lên tiếng: "Thượng thần, rượu nhiều hại thân! Không thể uống nhiều như vậy!

     Uống hết giọt cuối cùng, Hoa Dục vừa lòng thỏa mãn để vò rượu xuống, hé miệng khen: " Rượu năm trăm năm, hương vị quả thật không tệ."

     Nói nhảm! Rượu ủ năm trăm năm sao có thể không tốt. Thanh trưởng lão nhìn hai vò rượu nằm nghiêng ngả trên bàn đá, cảm thấy trong lòng rất đau. Vẻ mặt đau khổ, Thanh trưởng lão hỏi: "Thượng thần, sau đó thì sao? Sao lại trở thành bộ dáng như bây giờ ? Chẳng lẽ trong do Thượng thần cho nên Thượng thần Phượng Hoàng mới biến thành như vậy?" Đây là nghi vấn lớn nhất của Thanh trưởng lão.

     "Ta? Bổn thần thật sự không làm gì cả. Bổn thần cũng đang nghi hoặc tại sao lại biến thành như vậy!" Hoa Dục vô tội nhún vai.

     Thanh trưởng lão sụp đổ, hai bình rượu nha! Vấn đề mấu chốt muốn biết thì lại không được biết! Thanh trưởng lão khóc không ra nước mắt nhìn chằm chằm Hoa Dục. Rõ ràng là hắn bị lừa gạt! Người bày hố hại hắn lại là Thượng thần Kỳ Lân tộc bọn họ. Nếu như lúc này người trước mặt không phải là Thượng thần Kỳ Lân tộc thì Thanh trưởng lão đã sớm tức giận chửi ầm lên và xắn tay áo động thủ rồi.

     Thấy Thanh trưởng lão nghẹn khuất nhìn chằm chằm mình, Hoa Dục nhíu mày, nói: "Sao, Thanh trưởng lão không tin bản quân sao?"

     Thanh trưởng lão uất ức lắc đầu, khổ sở không nói được gì.

     Thấy rõ trưởng lão đen mặt đứng một bên, Hoa Dục vốn muốn nói thêm chút nữa, nhưng thấy gương mặt hắn khó coi thì không nói được nữa. Hoa Dục mở miệng nói với Thanh trưởng lão: "Không có việc gì nữa, ngươi tùy ý đi!" Ngụ ý là nơi này không cần ngươi nữa, ngươi có thể đi.

     Thanh trưởng lão đứng im không động đậy, sắc mặt từ uất ức chậm rãi khôi phục lại vẻ thâm trầm như trước. Im lặng đứng im đó, diẽndafnleequysdoon giống như không nghe thấy lời Hoa Dục nói.

     Nhìn Thanh trưởng lão đột nhiên trở nên trang nghiêm, Hoa Dục tò mò hỏi: "Thanh trưởng lão nghĩ đến chuyện gì, sao sắc mặt lại ngưng trọng như thế?"

     "Thượng thần, vừa rồi thuộc hạ nghiêm túc phân tích thế cục. Thiên đế đã già, lúc tuổi còn trẻ từng đại chiến với Hổ vương Thái Thường, nguyên thần đã bị tổn thương nặng nề. Mặc dù an dưỡng mấy trăm năm, nhưng nhất định không thể khôi phục được tu vi như trước. Nếu không thì sao pháp lực lại không địch lại Ma quân Đoạn Thần chứ?" Thanh trưởng lão chậm rãi lên tiếng diễn giải.

     Hoa Dục liếc xéo Thanh trưởng lão, nói: "Ngươi muốn nói cái gì thì nói thẳng đi, Bổn thần lười phải hao tâm tốn sức đoán mò."

     "Thượng thần, ý thuộc hạ là... Bây giờ giữa tam đại cổ Linh trong Thần giới, Phượng Hoàng tộc đã sớm không còn được như quá khứ, hiện tại tình huống của Thượng thần Phượng Hoàng tộc không rõ, thân thể lại ở trong tay Kỳ Lân tộc chúng ta, sinh tử tùy ý chúng ta. Mà Long tộc, ngoại trừ Thiên đế có huyết mạch Thanh long ra thì năng lực của những hậu duệ khác đều không bằng Kỳ Lân tộc chúng ta. Thuộc hạ cho rằng năng lực của Thượng thần vượt trên Thiên đế, năng lực Kỳ Lân tộc vượt hơn Long tộc. Thần tộc đã do Long tộc làm chủ vài ngàn năm cũng nên đổi chủ rồi." Thanh trưởng lão vừa nói, vừa cẩn thận quan sát sắc mặt Hoa Dục.

     Đuôi mắt nhếch lên, Hoa Dục nghiêm túc nhìn Thanh trưởng lão. Người ít khi mở miệng như hắn giờ lại không mặn không nhạt nói thế, "Đã nhiều năm như vậy, Bổn thần không còn nhìn ra dã tâm của Thanh trưởng lão nữa rồi."

     Nghe hắn nói vậy, Thanh trưởng lão không biết ý Hoa Dục là gì nên lập tức quỳ xuống, nói: "Thượng thần, Long tộc dùng Kỳ Lân tộc của ta để giẫm đạp Phượng Hoàng tộc đã lâu. Thượng thần Chu Tước, thủy tổ của Phượng Hoàng tộc từng phát lời thề trọn đời Phượng Hoàng tộc không được đối địch với Long tộc. Phượng Hoàng tộc không thể ra tay với Long tộc, nhưng bị Long tộc giẫm đạp nhiều lần, chỉ sợ tất cả oán khí trong lòng đều đổ lên đầu Kỳ Lân tộc chúng ta. Thời gian lâu dài Kỳ Lân tộc và Phượng Hoàng tộc sẽ có một trận đại chiến. Đến lúc đó, Long tộc sẽ đạt được kết quả bọn họ muốn, nghêu sò tranh nhau, ngư ông đắc lợi. Nếu ngồi đợi sau này đấu với Phượng Hoàng tộc thì không bằng nhân cơ hội thế cục có lợi bây giờ, Kỳ Lân tộc chúng ta chủ động ra tay thống trị Thần giới!"

     Tay vuốt vuốt cây sáo ngắn, Hoa Dục nghe Thanh trưởng lão nói thì im lặng không nói gì, suy ngẫm nhìn chằm chằm vò rượu trống rỗng trước mặt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chungphat181297, Cuncute, Hoa và tuyết, kotranhvoidoi, samtrần
     

Có bài mới 07.10.2018, 20:23
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1061
Được thanks: 3946 lần
Điểm: 37.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân, đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết - Điểm: 28
Chương 71: Nhập vào hoa khôi Thanh Liễu

Edit: susublue

     Cảm thấy mình bị kim châm đau, A Sửu bị buộc phải mở mắt.

     "Ơ, mẹ Ngô, ngài nhìn xem, Thanh Liễu tỉnh rồi! Ta nói đúng không, nàng ta chỉ giả bộ thôi! Vì không muốn lên đài, không muốn tiếp khách nên cố ý giả chết! Cầm kim thử một chút, chẳng phải bây giờ đã biết rồi sao!" Một nữ nhân mày liễu mắt hạnh, trên gương mặt mập như heo thoa một đống bột son phấn kinh hãi kêu thành tiếng, chỉ chỉ A Sửu, trừng mi trợn mắt hô lớn.

     Nghe vậy, Từ nương lớn tuổi đi về phía A Sửu, nhếch đôi môi đỏ mọng, cười lạnh nói: "Thanh Liễu, ngươi là đứa bé ta coi trọng nhất, không ngờ sau khi bị bệnh dậy lại không muốn lên đài, bây giờ còn dám giả bộ với ta. Ngươi cũng biết thủ đoạn của ta rồi đấy, nếu ngươi không nghe lời thì ta có rất nhiều cách để khiến ngươi nghe lời! Hôm nay tắm cho sạch sẽ đi, ngày mai lên đài biểu diễn cho ta!"

     A Sửu nghi hoặc khó hiểu, hoàn toàn không hiểu người trước mặt đang nói cái gì. Thanh Liễu? Đó là ai? Có thể ăn được không? Còn nữa, đây là nơi nào? Không phải lúc nãy nàng còn đang nói chuyện với sư phụ sao? Sao bỗng chốc đã thay đổi một địa phương khác rồi? Mấy người này là ai, đang làm gì?

     Thấy người trên giường dại mặt ra, trông như kẻ ngốc thì mẹ Ngô (ý là má mì Ngô đó ạ) nhất thời không phân biệt được có phải nàng ta đang giả bộ hay không, nhăn mày lại nói: "Nếu đã tỉnh rồi, còn không mau đứng lên!"

     Nuốt một ngụm nước bọt, A Sửu ngạc nhiên cảm nhận được vị đắng! Lại dùng lực nuốt xuống một cái, dienxdafnleequysdoon nàng kích động. Người có khuôn mặt tái nhợt nằm trên giường cuối cùng cũng có một chút sức sống.

     Người lúc nãy cầm kim châm đâm Thanh Liễu cuối cùng cũng phát hiện điều bất thường, nhìn thấy người trên giường kỳ dị như thế thì sợ hãi trốn ra sau lưng mẹ Ngô, còn kéo áo mẹ Ngô.

     Ngô ma ma quay đầu lại trừng mắt một cái, mặt không chút thay đổi lạnh lùng nhìn chằm chằm người trên giường, tiếp tục cười lạnh nói: "Không ngờ bị bệnh xong lại còn có gan lớn hơn, xem ra không coi lời ta nói ra gì rồi. Triệu ma ma, Khang ma ma vào đây cho ta, các ngươi hầu hạ Thanh Liễu cô nương một chút!"

     Không đợi A Sửu kịp phản ứng, đã có hai ma ma đi vào từ bên ngoài. Cong môi cười nịnh nọt với mẹ Ngô, hỏi: "Mẹ có gì muốn dặn dò thì nói đi ạ."

     " Thân thể Thanh Liễu cô nương của các ngươi không tốt, đầu óc không tỉnh táo, các ngươi đâm hai châm cho nàng đi. Đâm thật tốt vào cho ta!" Dứt lời, mẹ Ngô lui qua bên cạnh hai bước mở đường cho hai vị ma ma.

     Mắt thấy hai lão thái bà này cầm ngân châm đi gần đến mình, trong lòng A Sửu sợ hãi."Các ngươi... Các ngươi muốn... Khụ khụ... Các ngươi muốn... Muốn làm gì..." Vừa lên tiếng, A Sửu đã cảm thấy cổ họng rất khó chịu. Nàng bừng tỉnh, lập tức ngồi dậy, vén chăn lên, cúi đầu nhìn chằm chằm tay chân trắng nõn.

     Hai ma ma thấy thế, cảm thấy không thích hợp, quay đầu lại nhìn mẹ Ngô. Mẹ Ngô không nói gì, chỉ nghiêm mặt, không tỏ vẻ gì cả. Trong lòng nàng cũng đang thấy kỳ quái không biết Thanh Liễu đang giở trò gì, nhưng nàng không thể biểu hiện ra ngoài, nhất định phải bình tĩnh.

     A Sửu đã chắc chắn linh hồn mình đã nhập vào trong một thân thể khác. Trong lòng cũng vui sướng, có thân thể, nàng có thể ăn được đồ ăn rồi!

     Bốn nữ nhân trong phòng đều nhìn chằm chằm A Sửu không chớp, A Sửu kích động trong chốc lát mới phát hiện có vài đôi mắt đang nhìn nàng. Lúc trước đã từng nhập vào thân thể Đặng Mỹ Mỹ nên A Sửu đã có chút kinh nghiệm. Sững sờ nhìn mấy người này rồi che đầu lại, khàn khàn mở miệng: "Ta... Ta làm sao... Làm sao vậy... Đầu thật là đau... Thật khó chịu... Các ngươi là ai..."

     Mấy người trong phòng nghe nàng nói thế thì đều bị dọa, hai ma ma cũng đều nhìn về phía mẹ Ngô với cùng một biểu cảm, ánh mắt dò hỏi: Đây là tình huống gì?

     Vẻ mặt mẹ Ngô cực kỳ lạnh nhạt, khẽ mở đôi môi đỏ mọng rồi chậm rãi nói: "Nếu Thanh Liễu cô nương đã không thoải mái, còn không mau đi tìm đại phu xem bệnh cho nàng!"

     Khang ma ma cơ trí lập tức gật đầu: "Chao ôi! Tiểu nhân phải đi mời đại phu cho Thanh Liễu cô nương!" Nói xong, chân chạy nhanh ra ngoài như bay.

     Lăn qua lăn lại mấy vòng, A Sửu để đại phu xem bệnh cho mình, đại phu xem xong thì lắc đầu, đứng dậy vừa đi ra ngoài vừa nói với mẹ Ngô: "Tại hạ đã xem bệnh cho Thanh Liễu cô nương rồi. Là y thuật của lão phu không tinh thông, lần trước xem bệnh cho Thanh Liễu cô nương không nhận ra Thanh Liễu cô nương bị trúng độc!"

     "Cái gì? Trúng độc?" Lần này mẹ Ngô không lạnh nhạt được nữa.

     "Đúng, là trúng độc! Lần trước xem bệnh cho Thanh Liễu cô nương, tại hạ cho là chỉ bị cảm thông thường. Không ngờ bây giờ lại phát hiện không chỉ đơn giản như vậy. Thanh Liễu cô nương đột nhiên bệnh nặng như thế, diễn dafnlê quysdôn mà lại thật lâu không hết bệnh, chính là vì trúng một loại độc tên là 'Đoản mệnh tán'. Loại độc này lúc đầu thì không khác gì loại bệnh thương hàn thông thường, nhưng một thời gian lâu sau mới chậm rãi phát tác. Nếu độc được hạ trước ngày ta chẩn mạch cho Thanh Liễu cô nương vài ngày thì nhất định có thể tra ra..." Lô đại phu lắc đầu than thở.

     "Đoản mệnh tán... Vậy Lô đại phu, Thanh Liễu còn có thể cứu chữa không?" Điều mẹ Ngô lo lắng là cái này. Nếu hết thuốc chữa thì chẳng phải những tâm huyết nàng bỏ ra bồi dưỡng hoa khôi mấy năm nay đều tan thành mây khói sao. Nghĩ đến việc cây rụng tiền đổ thì mẹ Ngô mụ mụ liền đau đứt ruột.

     "A, lão phu bắt mạch thấy bệnh tình quỷ dị, còn phải quan sát thêm mấy ngày..." Lô đại phu cũng không dám bảo đảm.

     "Quan sát mấy ngày? Được! Lô đại phu cứ việc quan sát!" Quan sát thêm nghĩa là còn có thể chữa được, mẹ Ngô lập tức cảm thấy được an ủi. Chỉ cần Thanh Liễu không chết thì nàng vẫn có thể kiếm lời được tới tám, mười năm.

     Đưa Lô đại phu đến, sắc mặt mẹ Ngô khôi phục lại vẻ lạnh nhạt như lúc trước, đi đến phòng A Sửu. Đẩy cửa ra liền nhìn thấy A Sửu đang cắn một quả táo, cắn rộp rộp rộp, vô cùng có tiết tấu.

Nhìn thấy cảnh tượng này, những lời mẹ Ngô vốn muốn nói lại không nói ra được. Vốn là muốn an ủi Thanh Liễu một chút, nhưng nhìn thấy sắc mặt không lo không nghĩ của nàng, tinh thần cũng không tệ lắm thì mẹ Ngô chỉ có thể nói: "Thanh Liễu đừng sợ, Lô đại phu sẽ chữa tốt cho ngươi. Ngươi muốn ăn cái gì thì ăn, cứ dặn hạ nhân đi làm là được."

     A Sửu không nói lời nào, chỉ gật đầu rồi tiếp tục ăn.

     Mẹ Ngô cảm thấy kỳ quái, hỏi: "Thanh Liễu, không phải ngươi không thích ăn táo sao?"

     A Sửu như không nghe thấy gì, tiếp tục ăn. Ăn xong một quả lại cầm một quả khác lên, cắn một miếng rồm rộp.

     Mẹ Ngô bị ngó lơ cũng không thấy tức giận, ngược lại còn suy nghĩ sâu xa. Chẳng lẽ sau khi Thanh Liễu biết mình bị trúng độc, sợ lại bị người ta hại nên dứt khoát giả ngu? Mẹ Ngô cảm thấy rất có khả năng này, hoài nghi người hạ độc Thanh Liễu đang ở bên cạnh. Nghĩ đến trong Phú Quý lâu lại có người dám hạ độc, cả người mẹ Ngô đầy khí lạnh. Càng nghĩ càng sợ hãi, bỗng nhiên đứng dậy, đi ra ngoài.

     Đi tới cửa còn đặc biệt dặn dò nha hoàn Tiểu Vũ hầu hạ Thanh Liễu vài câu, còn để lại Khang ma ma và Triệu ma ma để trông chừng Thanh Liễu, lúc này mới rời đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chungphat181297, Cuncute, kotranhvoidoi
     
Có bài mới 08.10.2018, 22:05
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1061
Được thanks: 3946 lần
Điểm: 37.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân, đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết - Điểm: 30
Chương 72 Bị ép lên đài biểu diễn

Edit: susublue

          Lại tiếp tục không cảm nhận được A Sửu, Đoạn Thần vô cùng phiền lòng. Tâm trạng có chút không tập trung, làm chuyện gì cũng đều không thể tập trung tinh thần.

     Linh hộ pháp bị Ma quân buộc ở bên cạnh, áp lực như núi, chỉ cần Ma quân liếc mắt qua thì Linh hộ pháp lại lập tức cơ trí mở miệng, nói: "Quân thượng, thuộc hạ không cảm nhận được tiểu chủ..." Đã lâu như vậy, Linh hộ pháp cũng thấy bồi hồi. Tiểu chủ đã không có tin tức nửa tháng rồi, khiến người khác lo lắng không thôi.

     Hàn hộ pháp vừa vào Huyền Diệp điện liền thấy Ma quân khó chịu nhìn chằm chằm Linh hộ pháp thì cũng nhận ra tình huống không đúng, vội vàng hành lễ rồi lên tiếng nói: "Khởi bẩm Quân thượng, Thần giới có tin tức. Phượng Hoàng tộc bị Kỳ Lân tộc uy hiếp, Kỳ Lân tộc muốn thay thế Long tộc, thống lĩnh Thần giới. Kỳ Lân tộc gửi tối hậu thư cho Phượng Hoàng tộc, cảnh cáo Phượng Hoàng tộc không được nhúng tay vào chuyện của Long tộc và Kỳ Lân tộc, nếu không Kỳ Lân tộc không dám cam đoan an nguy của Thượng thần Phượng Hoàng..."

     Đoạn Thần nghe vậy thì nhíu mày suy nghĩ sâu xa, vẻ mặt ngưng trọng. Đoạn Thần đã hiểu ý nghĩa lời cảnh cáo của Kỳ Lân tộc. Hắn có thể khẳng định thân thể A Sửu đang ở trong tay Kỳ Lân tộc, diễn dafnlê quysdôn nếu không sao bọn họ dám cuồng ngôn uy hiếp Phượng Hoàng tộc!

     Đoạn Thần im lặng rất lâu mới cười lạnh liên tục, nói: "Thì ra là Kỳ Lân tộc giở trò quỷ, rất giỏi! Rất giỏi! Hoa Dục, xem ra dạo quanh Minh giới một vòng không hề dạy cho hắn được bài học nào, còn rèn luyện cho hắn lá gan lớn hơn! Dám động đến người của bản quân, bản quân cũng không để ý cho hắn dạo quanh Minh giới thêm một chuyến nữa!"

     Nói xong, Đoạn Thần lạnh lùng nhìn về phía Hàn hộ pháp, dặn dò: "Nói cho Phượng Hoàng tộc biết, kêu mấy lão già của Phượng Hoàng tộc đưa ra điều kiện với Hoa Dục, nhất định phải tận mắt nhìn thấy A Sửu thì mới đồng ý không tham dự vào cuộc chiến giữa Kỳ Lân tộc và Long tộc. Dù là điều kiện gì thì Phượng Hoàng tộc nhất định phải tận mắt thấy A Sửu mới có thể nhận lời."

     "Quân thượng, chỉ kêu Phượng Hoàng tộc nhìn tiểu chủ thôi sao? Chúng ta không cứu tiểu chủ ra sao?" Linh hộ pháp cũng đoán được thân thể A Sửu ở trong tay Kỳ Lân tộc, nhưng thấy Ma quân chỉ ra lệnh như vậy thì nhịn không được lên tiếng nói.

     Đoạn Thần không kiên nhẫn liếc mắt nhìn Linh hộ pháp, lạnh giọng nói: "Tất nhiên phải cứu ra. Ngươi và Viêm hộ pháp canh giữ ở Ma cung, Hàn hộ pháp và Xích hộ pháp theo bản quân đến Thần giới." Đoạn Thần nheo mắt lại, hắn đã nghĩ kỹ nên làm thế nào để cứu thân thể A Sửu rồi. Chỉ cần Kỳ Lân tộc chịu để Phượng Hoàng tộc gặp A Sửu, với độ cảnh giác của Kỳ Lân tộc thì sau khi Phượng Hoàng tộc gặp được A Sửu sẽ chuyển A Sửu đến một nơi khác. Hắn chỉ cần từ từ ngồi đợi kỳ biến, xem thử coi Kỳ Lân tộc có thể đưa A Sửu đến đâu, đến lúc đó quay lại chỗ đó là được!

     Thấy Ma quân không còn tức giận nữa mà lại tỏ vẻ nắm chắc phần thắng, Linh hộ pháp biết rõ Ma quân đang nghĩ tới cách tốt để ứng đối, thấy vậy thì tâm trạng cũng chậm rãi thả lỏng. Cùng Hàn hộ pháp lên tiếng đáp lại: "Thuộc hạ tuân mệnh!"

     Lúc Đoạn Thần đang nghĩ xem làm cách nào để cướp lại thân thể A Sửu từ trong tay Kỳ Lân tộc thì ở nhân gian xa xôi A Sửu phải đối mặt với sự tức giận của mẹ Ngô. Mặc kệ mẹ Ngô hỏi cái gì thì A Sửu đều chỉ nói đau đầu, cái gì cũng không biết. Mẹ Ngô liên tục hỏi cũng không nhịn được nữa. Không còn kiên nhẫn, hừ lạnh một tiếng, mẹ Ngô nói với A Sửu: "Nơi này trừ ta ra thì chỉ có ngươi, Thanh Liễu, ngươi không cần giả vờ với ta. Rốt cục là ai hạ độc ngươi, ngươi nhất định biết rõ đúng không? Ngươi nói cho ta biết, ta làm chủ cho ngươi, nhất định trói người đó lại nghiêm trị!"

     A Sửu uất ức lắc đầu: "Mẹ, ta không biết, ta đói ..."

     Mẹ Ngô nổi cáu, vươn tay hung hăng bấm eo A Sửu một cái, cả giận nói: "Ăn ăn ăn! Chỉ có biết có ăn thôi! Đêm nay lên đài cho ta, nếu không lên đài biểu diễn tiếp khách thì sau này ngươi đừng nghĩ ăn được một miếng cơm nóng hổi." Dứt lời, mẹ Ngô nổi giận đùng đùng bỏ đi.

Để lại A Sửu một mình, rủ mắt xuống nhìn chằm chằm đôi tay mình.

     Linh hồn đã sống nhờ thân thể Thanh Liễu hơn một tháng, A Sửu đã quen các màn biểu diễn trên đài cùng với tiếp rượu, tiếp khách trong Phú Quý lâu là thế nào. Vừa nghĩ tới việc phải khiêu vũ cho một đám nam nhân xa lạ xem, phải uống rượu với bọn họ, cũng bị bọn họ sờ mó thì trong lòng A Sửu lại rất không thoải mái. Bọn họ không phải là sư phụ, tại sao có thể nhìn nàng khiêu vũ! Bọn họ không phải là sư phụ, sao có thể uống rượu với bọn họ! Còn để bọn họ sờ mó! Dù cho thân thể này thật sự không phải là A Sửu, nhưng nghĩ đến phải làm những chuyện này với nam nhân khác thì A Sửu liền rất chán ghét.

     Đi đến cửa sổ phía trước, đẩy cửa sổ ra, ánh mặt trời rực rỡ sau giờ ngọ xông vào phòng. Nhìn thấy mái nhà cao thấp bên ngoài, A Sửu nắm chặt quả đấm. Không biết nghĩ đến cái gì mà lại nhụt chí mở tay ra.

     Nếu nàng không nghe lời, không lên đài biểu diễn thì kết cục chính là bị mấy tên nam nhân cao lớn thô kệch bắt lấy, sau đó dùng kim châm nàng. Cũng sẽ như mẹ Ngô nói, bỏ đói nàng, không cho nàng ăn bất kỳ cái gì...

     A Sửu đã thấy mấy tên chuyên động thủ trong Phú Quý lâu rồi. Mặc dù chiêu thức đơn giản, nhưng lại dùng sức rất lớn, dựa vào bộ dáng bây giờ của nàng thì dù có chiêu thức lợi hại cũng không thể đánh thắng được họn họ. Ai da, thân thể Thanh Liễu thật sự quá kém ...

     Thứ càng không muốn làm thì lại càng tới nhanh hơn. Màn đêm vội vã đến, A Sửu bị Khang ma ma và Triệu ma ma đưa đến trước bàn trang điểm, giúp nàng mặc đẹp xong. A Sửu thất thần nhìn chằm chằm người trong gương đồng, thở dài.

     "Thanh Liễu cô nương than thở cái gì! Mau thu hồi tâm trạng, đợi lát nữa ngươi lên đài sẽ có một đống lớn khách quý chờ Thanh Liễu cô nương! Bọn họ trông mong ngươi lâu rồi, cô nương phải biểu diễn thật tốt! Nếu cô nương không nghe lời thì kết quả của các nàng đều sẽ rất thảm. Thanh Liễu cô nương có tiền đồ rất tốt, đừng để những suy nghĩ vớ vẩn trong đầu làm hỏng chính mình!" Khang ma ma nghe thấy Thanh Liễu thở dài liền lên tiếng cảnh cáo, dienxdafnllequysdoon sợ Thanh Liễu sẽ làm bậy trên đài. Đã có nhiều người không muốn lên đài nên cố ý phá hỏng, cuối cùng kết cục đều hết sức thảm.

     A Sửu gật đầu, nàng nghe các cô nương khác nói qua những chuyện này rồi. Nếu dám cố ý phá rối trên đài thì sẽ bị bán giá cao vào quân doanh làm quân kỹ. Loại cảm giác này A Sửu không biết rõ, nhưng thấy lúc mọi người đàm luận đều tỏ vẻ sợ hãi thì A Sửu cũng biết nhất định không phải chuyện gì tốt.

     "Được rồi, còn có một phút nữa Chung cô nương sẽ phải lên đài, ngươi ngồi đây trước, thả lỏng một chút." Triệu ma ma thấy Thanh Liễu nhíu mày thì mở miệng kêu nàng thả lỏng một chút.

     A Sửu ngẩng đầu nhìn Triệu ma ma, suy nghĩ một chút rồi nói ra: "Ta đói, muốn ăn bánh quế có được không?"

     Triệu ma ma nhìn về phía Khang ma ma, Khang ma ma thấy còn một chút thời gian nữa, cảm thấy yêu cầu này không quá đáng nên gật đầu, nói: "Được, nếu cô nương đói thì lão bà ta sẽ đến phòng bếp lấy bánh quế qua đây."

     Nhìn Khang ma ma rời đi, A Sửu cúi đầu, đột nhiên nghĩ đến cái gì, kích động nói với Triệu ma ma: Ta biết rồi, ta biết là ai hạ độc ta rồi! Ma ma, ngươi giúp ta đi gọi mẹ Ngô đến đây, ta muốn lập tức nói cho bà ta biết!"

     Triệu ma ma do dự một chút, nghĩ mẹ Ngô để ý chuyện này như vậy thì gật đầu đóng kín cửa chạy ra ngoài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chungphat181297, Cuncute
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ansuachua, Nha Thy, Thiên Di và 260 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.