Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Đến chết không thay đổi - Blue

 
Có bài mới 27.07.2018, 20:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5063
Được thanks: 505 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Đến chết không thay đổi - Blue - Điểm: 10
36


Phùng Kiến Vũ đem chuyện cậu cùng Lâm Hi gặp mặt nói cho Vương Thanh, tâm tình càng nói càng kích động. Anh không ngừng vỗ nhẹ lưng cậu, an ủi cậu, dùng hành động nói cho cậu biết anh đang ở đây, tâm tình của cậu bởi vì sự an ủi của anh bắt đầu từ từ bình tĩnh lại.

Phùng Kiến Vũ nói: "Thanh nhi, anh biết không? Em thật không thể không có Niệm Niệm,trong bảy năm không có anh, nó là thân nhân duy nhất của em. Khi mới nhận nuôi nó, lúc đó công việc của em đặc biệt bận bịu, nhưng mà em vẫn sẽ mỗi ngày dành thời gian ở bên cạnh nó , bởi vì em biết tuổi thơ của một đứa bé cần những thứ này, em nếu quyết định nhận nuôi nó, em chỉ muốn cho nó những thứ tốt nhất. Lần đầu tiên biết nói chuyện, lần đầu tiên chập chững biết đi, em đều ở bên cạnh nó, Niệm Niệm có thể nói là chính một tay em nuôi lớn. Ở trong mắt em nó chính là con gái em, là con gái của chúng ta. Là người nhà của chúng ta."

Vương Thanh biết, Phùng Kiến Vũ rất quan tâm Tiểu Niệm Thanh. Anh biết, trong bảy năm mình biến mất kia, may mà Tiểu Niệm Thanh ở bên cạnh bầu bạn với cậu. Anh cũng rất thích Tiểu Niệm Thanh, anh hôn lên trán cậu nói: "Đại Vũ, anh sẽ giúp em." Giống như câu nói năm đó "Anh sẽ giúp em", kiên quyết như vậy.

Một lát sau, Vương Thanh ôm Phùng Kiến Vũ lên giường, rất lâu mới dỗ được cậu ngủ. Trong giấc mộng cậu vẫn chau mày, Vương Thanh khẽ vuốt trán cậu, anh hy vọng có thể vuốt đi tất cả những phiền não của Phùng Kiến Vũ

"Ba" Vương Thanh vừa quay đầu lại, liền thấy cửa phòng hơi mở. Tiểu Niệm Thanh mặt đầy nước mắt đứng ở cửa, gọi anh. Anh nhất thời biết, cuộc đối thoại của mình cùng Phùng Kiến Vũ Tiểu Niệm Thanh đều nghe được. Vương Thanh đi tới cửa, đem cửa nhẹ nhàng đóng lại, kéo Tiểu Niệm Thanh đi tới trên ghế sa lon trong phòng khách ngồi xuống.

Tiểu Niệm Thanh cúi đầu không nói gì, anh thở dài, trong đầu nghĩ: Đứa nhỏ này cũng có nhiều tâm sự a! Vương Thanh đưa tay xoa xoa đầu Tiểu Niệm Thanh hỏi: "Niệm Niệm, ba cùng cha con nói chuyện, con có phải đã nghe hết rồi hay không a."

Tiểu Niệm Thanh ngẩng đầu lên, cặp mắt to long lanh giống Phùng Kiến Vũ lại tích đầy nước mắt,  nức nở nói: "Ba, ba cùng Vũ Vũ có phải không cần con nữa hay không. Hai người đừng không cần con, con sẽ rất ngoan, rất nghe lời mà."

Anh đem Tiểu Niệm Thanh ôm vào trong ngực, vuốt ve mái tóc dài ôn nhu an ủi, "Niệm Niệm, ba cùng cha con sao lại không cần con, chẳng qua là bây giờ có một ít chuyện cần phải xử lý mới có thể tiếp tục giữ con lại bên cạnh chúng ta. Con yên tâm, ba sẽ xử lý tốt, người một nhà chúng ta sẽ vĩnh viễn ở chung với nhau."

Nghe được Vương Thanh cam kết, Tiểu Niệm Thanh lau lau nước mắt, xoa dịu tâm tình của mình nói: "Ba, thật ra thì con biết, con là cha nhận nuôi, rất sớm trước kia đã biết. Nhưng mà ở trong lòng con con chính là con gái của cha và ba, cho tới bây giờ con vẫn không cảm thấy không có mẹ là một chuyện phải nuối tiếc, bởi vì con cảm thấy yêu thương mà ba cùng cha cho con cũng đã đủ rồi." Tiểu Niệm Thanh chân thành nói, cũng không ngại dùng tiếng cha gọi Phùng Kiến Vũ

Vương Thanh kinh ngạc với Tiểu Niệm Thanh trưởng thành cùng hiểu chuyện, anh hỏi: "Vậy Niệm Niệm, con có muốn gặp mẹ ruột của con một lần không a?"

Tiểu Niệm Thanh lắc đầu nói: "Con không muốn gặp bà ấy. Bất quá con cũng không hận bà, bởi vì những gì bà ấy thiếu con, ba cùng cha đã bù đắp cho con rồi."

Vương Thanh đem Tiểu Niệm Thanh ôm thật chặc vào trong ngực nói: " Được, tất cả mọi chuyện đều giao cho ba giải quyết." Một khắc đó, Tiểu Niệm Thanh vô cùng an tâm. Cho dù rất nhiều năm sau, Vương Thanh không có ở đây, Tiểu Niệm Thanh vẫn nhớ rõ ràng buổi tối hôm nay, cũng sẽ nhớ, bất luận phát sinh chuyện gì, đều có ba chống đỡ.

...

Vì muốn giải quyết thật nhanh chuyện này để cho Phùng Kiến Vũ an tâm, ngày hôm sau Vương Thanh liền để cho trợ lý hẹn Lâm Hi đến phòng làm việc của anh.

Khi Lâm Hi đi vào phòng làm việc, Vương Thanh đang đứng ở trước cửa sổ sát đất. Bóng lưng của anh khiến cho Lâm Hi có cảm giác bị áp bách. Lâm Hi thấy Vương Thanh trên ti vi, cô vẫn cảm thấy người đàn ông này có loại cảm giác quân lâm thiên hạ

Vương Thanh xoay người lại, ngồi vào trước bàn, sau đó giơ tay lên tỏ ý Lâm Hi ngồi đối diện với anh. Anh lễ phép cười một tiếng nói với Lâm Hi: "Lâm tiểu thư, tôi muốn nói thẳng vào vấn đề. Tôi cùng Đại Vũ nhà tôi chắc chắn sẽ không buông tay Niệm Niệm, cô cũng không có khả năng đem Niệm Niệm từ bên cạnh chúng tôi mang đi."

Lâm Hi nói: "Vương tiên sinh, Niệm Niệm là cốt nhục của tôi, tôi muốn được cùng nó đoàn tụ là nhân chi thường tình. Tôi nghĩ Niệm Niệm cũng cần tình thương của mẹ, hai người không cảm thấy, hai người không để cho mẹ con chúng tôi đoàn tụ là rất quá đáng hay sao?"

Vương Thanh nhìn người đàn bà trước mặt, cảm thấy cô ta thật rất buồn cười. Bất quá muốn giải quyết chuyện này một cách hòa bình, Vương Thanh nhịn, sau đó từ trong ngăn kéo lấy ra một phần hợp đồng. Anh cầm hợp đồng lên nói: "Lâm tiểu thư, tôi biết cô bây giờ là Phó chủ biên của nhà xuất bản, tôi vừa vặn biết ông chủ của cô. Sáng sớm hôm nay tôi cũng gọi điện thoại, trò chuyện với ông ấy một chút. Chỉ cần cô đáp ứng ký cái hợp đồng này, sau này cũng không cùng Đại Vũ cướp quyền nuôi dưỡng Niệm Niệm, ngày mai cô chính là chủ biên tập của nhà xuất bản." Nói xong, đem hợp đồng đẩy tới trước mặt Lâm Hi

Lâm Hi lập tức thay đổi sắc mặt, cô ao ước vị trí chủ biên này lâu rồi, nhưng mà người có bối cảnh ở nhà xuất bản quá nhiều, cô từ đầu đến cuối cũng không có thể như nguyện. Vương Thanh thấy được Trần Hi do dự, lại tiếp tục nói: "Niệm Niệm thật ra thì biết mình là Đại Vũ nhận nuôi, nhưng nó nói nó cũng không muốn thấy mẹ ruột của mình. Lâm tiểu thư, tha thứ cho tôi nói thẳng, cô cho là để cho Niệm Niệm rời khỏi Đại Vũ chính là yêu nó sao? Đại Vũ vì Niệm Niệm bỏ ra bao nhiêu, tôi không tin cô không biết. Cô nhiều năm một mực chú ý bọn họ như vậy, nhất định biết quan hệ của bọn họ tốt thế nào, cô nhẫn tâm tách hai người bọn họ ra sao?"

Lâm Hi đem mặt chôn ở trong hai tay, bả vai bắt đầu rung động, Vương Thanh biết cô khóc. Một lát sau, Lâm Hi ngẩng đầu lên, cầm bút lên ở trên hợp đồng nhanh chóng ký tên mình vào. Sau đó Lâm Hi cầm túi lên chật vật muốn đi, nhưng khi đi đến cửa cô ngừng lại hỏi: "Vương tiên sinh, sau này, tôi có thể gặp Niệm Niệm không?"

Vương Thanh suy nghĩ một chút, cười nói: "Nếu như Niệm Niệm nguyện ý."

Sau khi Lâm Hi đi, Vương Thanh nghĩ, thật ra thì Lâm Hi cũng thương yêu Niệm Niệm, lấy biểu tình thống khổ mới vừa rồi cũng có thể thấy được. Nhưng khi nhìn hợp đồng bên cạnh, Vương Thanh thở dài, trong đầu nghĩ: Nhưng mà, người đàn bà này yêu nhất vẫn là bản thân mình a!

Buổi tối Vương Thanh về đến nhà, Phùng Kiến Vũ còn đang nấu cơm, anh đi tới sau lưng ôm lấy cậu. Anh cảm thấy vừa về tới nhà, liền thấy cảnh này, những mệt mỏi của một ngày liền biến mất. Vương Thanh vùi đầu ở gáy cậu: "Đại Vũ, anh đã giải quyết xong rồi,Niệm Niệm sẽ không rời khỏi chúng ta, nó sẽ một mực ở bên cạnh chúng ta."

Phùng Kiến Vũ tắt lửa, xoay người mặt đầy kinh ngạc vui mừng nhìn Vương Thanh. Cậu biết anh sẽ xử lý tốt chuyện này, nhưng cậu không nghĩ tới anh lại nhanh như vậy. Vương Thanh cực kì thích biểu cảm của cậu, đầy mặt ôn nhu, hôn lên trán cậu, sau đó muốn hôn lên môi cậu.

"Ba, cha, hai ngươi lại tú ân ái!" Tiểu Niệm Thanh lộ ra cái đầu nhỏ, cắt đứt động tác kế tiếp của anh, Vương Thanh mặt đầy bất mãn nhìn Tiểu Niệm Thanh, Tiểu Niệm Thanh còn nói: "Ba, cha, có thể làm con gái của hai người con thật rất hạnh phúc." Sau đó chạy trở về phòng của mình.     Phùng Kiến Vũ cười vui vẻ nhìn Vương Thanh nói: "Thanh nhi, anh có phát hiện không, Niệm Niệm gần đây không gọi em là Vũ Vũ nữa, mà gọi em là cha rồi. Anh nói tại sao a, nó..." Lời Phùng Kiến Vũ còn chưa nói hết, liền bị  Vương Thanh dùng môi ngăn chận lời lải nhải tiếp theo của cậu




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 27.07.2018, 20:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5063
Được thanks: 505 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Đến chết không thay đổi - Blue - Điểm: 10
37


Bệnh dạ dày của Phùng Kiến Vũ bởi vì Vương Thanh không ở bên cạnh, quanh năm say rượu, ăn uống không quy luật đã trở nên rất nghiêm trọng, đau dạ dày đã là chuyện rất bình thường. Cho nên bây giờ mỗi lần dạ dày phát đau, Phùng Kiến Vũ cũng coi thường.

Nhưng sau khi Vương Thanh ở cùng một chỗ với cậu,  dạ dày của cậu lại thường xuyên bị đau, ngày càng chán ăn, còn có nôn mửa làm cho Vương Thanh lo lắng không thôi. Cho nên, Vương Thanh thay đổi phương pháp tìm một ít thực phẩm dưỡng dạ dày vội làm cho cậu ăn.

Một sáng nọ, Tiểu Niệm Thanh được dì đưa đi học. Vương Thanh cùng Phùng Kiến Vũ hai người hiếm có cũng không có công việc, lẳng lặng ăn điểm tâm, tình cảnh rất là ấm áp. Nhưng đang ăn, cậu đột nhiên che miệng chạy vào phòng vệ sinh. Vương Thanh lập tức đi theo. Cửa phòng vệ sinh bị cậu khóa lại, Vương Thanh chỉ nghe thấy trong phòng vệ sinh xuyên ra một trận nôn mửa.

Phùng Kiến Vũ nhìn trong bồn cầu những thứ nôn ra hoàn lẫn máu, cả người đều ngây dại. Mặc dù nhiều năm trước, cậu thường xuyên bị bệnh, cũng rất nhiều lần vào bệnh viện, nhưng là ói ra máu vẫn là lần đầu tiên. Vương Thanh ở ngoài cửa lo lắng gọi: "Đại Vũ, em có sao không, em như thế nào a? Có cần đi bệnh viện xem một chút không." Nghe được Vương Thanh thanh âm gấp gáp, Phùng Kiến Vũ trong nháy mắt phục hồi tinh thần, nhanh chóng xả nước bồn cầu.

Cậu mở cửa ra, đỡ khung cửa, sắc mặt có chút tái nhợt. Thấy cậu đi ra, anh lập tức tiến lên, sờ loạn một hồi, nói: "Đại Vũ, em có sao không, chúng ta sẽ đi bệnh viện ngay bây giờ có được hay không."

Nhìn Vương Thanh lo lắng, Phùng Kiến Vũ cảm thấy trong lòng đặc biệt đau khổ. Cậu tiến lên ôm lấy anh trấn an, "Thanh nhi, em không có sao, anh đừng lo lắng. Có thể là tối hôm qua ăn nhiều dầu mỡ, cho nên hôm nay dạ dày có chút không thoải mái. Anh không cần phải lo lắng như vậy có được hay không, em cũng không phải là tiểu hài tử." Mặc dù dạ dày đã có chút đau, nhưng cậu vẫn cố gắng mỉm cười, cậu không muốn nhìn thấy anh lo lắng cho mình

Vương Thanh suy nghĩ một chút, gần đây bởi vì Phùng Kiến Vũ sụt cân, cho nên anh đặc biệt học làm gà kfc, xườn xào chua ngọt, thịt tẩm bột chiên, muốn cho cậu hảo hảo bồi bổ thân thể. Nhưng là Vương Thanh không nghĩ tới, anh một lòng cho Phùng Kiến Vũ bổ thân thể, nhưng lại làm cho Phùng Kiến Vũ chán ghét như vậy.

Vương Thanh ôm thắt lưng, đem đầu tựa lên vai cậu, trong lời nói tràn đầy tự trách, "Đại Vũ, sau này sẽ không làm cho em ăn những thứ dầu mỡ nữa, vẫn là ăn thanh đạm một chút thì tốt hơn. Nếu không anh đi theo mẹ học nấu một ít canh, nghe người khác nói uống nhiều canh có thể bổ thân thể..."

Vương Thanh không ngừng vừa nói, Phùng Kiến Vũ nhưng hoàn toàn không có nghe lọt. Cậu  ôm anh, ánh mắt nhìn chằm chằm sàn nhà, trên mặt hết sức nghiêm túc. Phùng Kiến Vũ biết, cậu quả thật nên đi bệnh viện hảo hảo kiểm tra một chút rồi

Nếu là nói lúc trước, Phùng Kiến Vũ nhất định sẽ không đem chuyện này để ở trong lòng, cậu nói không chừng còn chỉ mong sớm kết thúc cuộc sống không có hi vọng này. Nhưng  bây giờ Phùng Kiến Vũ không muốn chết, cũng không nỡ chết. Vương Thanh thật vất vả mới trở lại bên cạnh cậu, bọn họ thật vất vả mới có được cuộc sống hạnh phúc, cậu không nỡ cứ như vậy rời đi, không nỡ kết thúc cuộc sống hạnh phúc hiện tại như vậy

...

Ngày hôm sau, Phùng Kiến Vũ làm xong điểm tâm cho Vương Thanh cùng Tiểu Niệm Thanh, để lại một tờ giấy, nói với bọn họ công ty có chuyện, sau đó liền một mình ra ngoài, một mình đi bệnh viện. Tâm tình Phùng Kiến Vũ hết sức lo lắng, cậu luôn là cảm thấy mắt phải không ngừng nháy, trong lòng cũng rất là bất an.

Bởi vì trước kia đã có dự cảm xấu, cho nên khi bác sĩ nói cho Phùng Kiến Vũ cậu là ung thư dạ dày thời kỳ cuối, cậu không có nhiều kích động. Thật ra thì cậu hiểu rõ tình trạng thân thể của mình, thường đau bụng, không thấy thèm ăn, sụt cân rất nhanh, lần này còn ói ra máu. Nhưng cậu  không nghĩ tới bệnh tình của mình đã nghiêm trọng đến nước này.

Bác sĩ xem bịnh cho cậu cũng là vị lần trước chữa trị cho cậu lúc cậu ngã xuống nước, bác sĩ này được xem là giỏi nhất tại bệnh viện. Ông nhìn vẻ mặt đờ đẫn Phùng Kiến Vũ thở dài, "Lần trước cậu vào bệnh viện, tôi đã nói với cậu nhanh chóng đến bệnh viện làm kiểm tra cặn kẽ. Nhưng mà cậu thì sao! Cũng gần một năm mới đến, nếu là phát hiện sớm một chút thì, ai ~~~" ông nhìn sắc mặt cậu đã bắt đầu trắng bệch, có chút không đành lòng nói: "Vậy cậu chuẩn bị làm thế nào, hiện tại bắt đầu nằm viện trị liệu, hẳn còn có thể sống thêm một thời gian."

Phùng Kiến Vũ nghiêm túc nhìn bác sĩ hỏi: "Vậy bác sĩ,tôi còn có thể sống bao lâu."

Bác sĩ ít thấy bệnh nhân nào thẳng thắn như vậy,sững sốt, chậm rãi mở miệng: "Dạ dày của cậu đã hư hại quá nghiêm trọng rồi , nếu như một mực ở bệnh viện trị liệu, hai ba năm. Nếu như lúc này từ bỏ trị liệu, nhiều lắm là một năm! Bất quá cậu đừng nản chí, trước kia cũng có trường hợp hồi phục, hơn nữa nói không chừng ngày nào đó có thuốc mới có thể khắc chế bệnh tình của cậu thì sao."

Phùng Kiến Vũ không muốn ở lại bệnh viện lạnh lẽo này, cậu nhớ rõ bệnh viện mang đến cho cậu bao nhiêu lần tuyệt vọng, cậu cho dù chết, cũng không nguyện ý chết tại đây cái nơi cậu ghét cay ghét đắng này. Phùng Kiến Vũ lễ phép nói với bác sĩ: "Bác sĩ, để tôi suy nghĩ một chút nữa đi! Ông trước kê đơn thuốc cho tôi đi. Thuốc giảm đau nặng một chút, gần đây đau có chút lợi hại." Phùng Kiến Vũ một bộ vân đạm phong khinh, để cho bác sĩ quả thực không biết làm sao, ông chẳng qua là bác sĩ, ông chỉ có thể cho bệnh nhân đề nghị, nhưng có làm hay không là ở bản thân bệnh nhân, bác sĩ chỉ có thể cho Phùng Kiến Vũ một ít thuốc, giảm bớt một ít đau đớn của cậu, để cho cậu ở sinh hoạt hàng ngày có thể dễ dàng một chút.

Rời bệnh viện, Phùng Kiến Vũ chưa có về nhà mà là lái xe đến trường đại học của cậu cùng Vương Thanh —— Đại học Liên hợp Bắc Kinh . Phùng Kiến Vũ không biết tại sao, trong tâm tình này cậu rất muốn rất muốn tới nơi tràn đầy kỉ niệm của cậu cùng Vương Thanh

Phùng Kiến Vũ đi tới trường học, đúng lúc là thời gian vào lớp, cho nên trường học cũng không có quá nhiều sinh viên qua lại. Phùng Kiến Vũ nhớ ban đầu cậu cùng Vương Thanh đi học, không có lớp cũng không nguyện ý ở trong trường học loạn chuyển, chỉ thích ngồi ở phòng kí túc chơi game, hơn nữa chơi trò chơi nhỏ Vương Thanh luôn là không đánh lại cậu, chơi trò chơi lớn lại cần Vương Thanh chỉ dẫn cậu.

Phùng Kiến Vũ nhìn sân trường quen thuộc, trong lòng không khỏi xúc động, đã 16 năm a! Nhưng cậu vẫn nhớ rõ cậu cùng Vương Thanh lần đầu tiên gặp mặt trong cuộc thi tuyển khắc sâu ấn tượng, vẫn nhớ hai người ở trường học gặp lại ngạc nhiên mừng rỡ cùng hưng phấn, vẫn nhớ rõ hai người bày tỏ tình cảm ngượng ngùng cùng ngọt ngào.     Nghĩ tới những hồi ức đó, khóe miệng cậu không ngừng giương lên, đây là hồi ức tốt đẹp nhất đời này trừ việc cùng Vương Thanh kết hôn. Cậu nhìn thấy một đôi nam sinh mười ngón tay đan vào nhau đi tới: Nếu như năm đó, mình cùng Thanh nhi sớm một chút nói rõ ràng, nếu như chúng ta năm đó không sợ hãi lưu ngôn phỉ ngữ của người đời, dũng cảm một chút,sớm một chút dắt tay đối phương, như vậy, chúng ta có phải sẽ không bỏ lỡ nhiều năm như vậy hay không. Đáng tiếc, đã muộn. Phùng Kiến Vũ suy nghĩ, tay theo bản năng đặt lên bụng mình



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.07.2018, 20:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5063
Được thanks: 505 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Đến chết không thay đổi - Blue - Điểm: 10
38


Hai nam sinh đi tới trước mặt Phùng Kiến Vũ, ngừng lại. Một nam sinh tương đối thấp hơn cười với cậu nói: "Phùng sư ca, rốt cuộc có thể nhìn thấy anh, anh so với trên tivi còn dễ nhìn hơn nhiều." Người thiếu niên kia mặt mũi thanh tú, đáy mắt trong veo, không có nửa điểm tạp chất. Khóe miệng hơi cong, lộ một nụ cười ấm áp thẳng đến đáy mắt, nụ cười là phát ra từ nội tâm. Một thiếu niên sạch sẽ, để cho Phùng Kiến Vũ nghĩ tới mình năm đó.

Phùng Kiến Vũ cười ôn hòa, nói: "Cậu biết tôi sao?"

Người nam sinh kia mặt đầy kinh ngạc nhìn Phùng Kiến Vũ nói: "Phùng sư ca, anh là đang cùng em nói đùa sao. Bây giờ ai không biết anh a, nghệ sĩ nổi danh như vậy. Trước không nói anh ở trong giới giải trí nổi danh bao nhiêu, lúc anh ở trường học chúng ta cũng coi là nhân vật nổi tiếng, là người tốt nghiệp ưu tú. Hơn nữa, anh cùng Vương sư ca công khai come out rồi kết hôn, cũng đủ để cho mọi người đều biết anh."

Nam sinh vừa nói xong, nam sinh bên cạnh hắn lộ vẻ mặt bất đắc dĩ, kéo vạt áo hắn, tỏ ý không muốn hắn nói thêm gì nữa, sau đó hướng về phía Phùng Kiến Vũ gật đầu một cái nói: "Xin lỗi a, Phùng sư ca. Hắn không biết nói chuyện, tính cách cũng tùy tiện, dễ dàng để cho người hiểu lầm. Ý của hắn, thật ra thì chính là muốn nói anh rất ưu tú, rất nổi danh, mọi người đều biết anh." Người nam sinh kia nhất thời kịp phản ứng tự nói lời có chút không phải, cũng là mặt đầy ngượng ngùng nhìn Phùng Kiến Vũ.

Nhìn hai người này, cậu đột nhiên nhớ đến những năm đại học của mình cùng Vương Thanh. Bất quá khi ấy tính cách Vương Thanh đối với người xa lạ tương đối lạnh lùng, có vài người sẽ cảm thấy anh ấy cao cao tại thượng, cho nên Phùng Kiến Vũ luôn là thay anh giải thích. Sau đó Vương Thanh cùng mọi người quen thuộc, mọi người đều biết Vương Thanh rất gần gũi và ấm áp

Cho nên nhìn thấy hai nam sinh này, Phùng Kiến Vũ một chút cũng không ngại. Cậu vẫn duy trì nụ cười ôn hòa nói: "Không quan trọng, không có gì không thể nói. Tôi cùng Vương Thanh nếu quyết định kết hôn, sẽ không sợ bị người đời nói ra nói vào. Đúng rồi, các cậu là?"

Nam sinh tương đối hoạt bát đáp lời Phùng Kiến Vũ: "Em tên Trương Cảnh Niên, hắn tên là Tạ Hàn, chúng em là sinh viên khoa diễn xuất năm ba. Hắn là bạn trai của em." Nói xong, trên mặt còn hiện lên vẻ mắc cở

Nam sinh tên gọi Tạ Hàn nhìn hơi mẫu mực, cúi đầu hướng về phía Trương Cảnh Niên nói: "Tiểu Niên, chúng ta sắp trễ thời gian gặp thầy rồi. Em cũng biết, thầy giáo kia nổi danh nghiêm khắc, không thích nhất người ta tới trễ."

Trương Cảnh Niên gãi đầu một cái, cười một cách ngây thơ nói: "Đúng nga, vừa thấy được Phùng sư ca quá kích động, em quên chuyện này." Sau đó hướng về phía Phùng Kiến Vũ nói: "Phùng sư ca, chúng em còn có việc đi trước. Đúng rồi, em thật rất bội phục anh cùng Vương sư ca, các anh đối với tình yêu thật rất cố chấp." Nói xong, hắn liền kéo Tạ Hàn chạy vào lớp học

Phùng Kiến Vũ nhìn hai người từ đầu đến cuối mười ngón tay vẫn đan vào nhau,nội tâm có rất nhiều cảm xúc. Đột nhiên Phùng Kiến Vũ mở miệng gọi, "Tạ Hàn!" Hai người trước mặt cách đó không xa dừng bước, quay đầu nghi hoặc nhìn Phùng Kiến Vũ.

Phùng Kiến Vũ chỉ chỉ Trương Cảnh Niên, hướng về phía Tạ Hàn nói: "Ngàn vạn lần không nên buông tay hắn ra." Tạ Hàn từ vẻ nghi hoặc lúc đầu biến thành ngầm hiểu mỉm cười. Hắn biết, đây là Phùng Kiến Vũ chúc phúc hắn và Trương Cảnh Niên. Hắn kiên định hướng về phía Phùng Kiến Vũ gật đầu một cái, kéo Trương Cảnh Niên sãi bước đi về phía trước.

Phùng Kiến Vũ nhìn bóng lưng hai người rời đi, hốc mắt bắt đầu ướt. Cậu suy nghĩ, nếu như lúc cậu cùng Vương Thanh còn ở trường có thể to gan nắm tay đối phương hoặc là có thể sớm một chút cùng cha mẹ thẳng thắn chuyện yêu người cùng giới, có lẽ giữa bọn họ cũng sẽ không có bảy năm thiếu sót kia. Phùng Kiến Vũ suy nghĩ, mình có phải là thật đã già rồi hay không. Sao nghĩ chuyện quá khứ, hốc mắt liền bắt đầu đỏ. Nhưng nếu như có thể, Phùng Kiến Vũ thật muốn muốn trở lại quá khứ, cậu nhất định sẽ sớm nói cho Vương Thanh rằng cậu yêu anh, nhất định sẽ sớm nắm tay Vương Thanh hơn một chút

Phùng Kiến Vũ cầm điện thoại gọi cho công ty, nói cho công ty sẽ không nữa kí thêm một năm nữa, bởi vì cậu chuẩn bị rút lui khỏi vòng giải trí. Nghe được tin tức này, công ty bên kia rất lo lắng, phải biết Phùng Kiến Vũ bây giờ nghệ sĩ có quyền lực rất lớn nha! Bây giờ không biết có bao nhiêu công ty quản lý muốn ký hợp đồng với cậu, công ty cho là Phùng Kiến Vũ là không hài lòng với điều kiện của công ty, cho nên hào phóng đề ra những đãi ngộ cho cậu

Cậu dở khóc dở cười, luôn mãi tỏ rõ là bởi vì chuyện cá nhân nên muốn rút lui khỏi vòng giải trí,không liên quan đến vấn đề đãi ngộ, tuyệt đối không có ý muốn đổi công ty. Công ty cùng Phùng Kiến Vũ hợp tác đã nhiều năm như vậy, biết cậu là một nghệ sĩ có tính cách cực tốt, nhưng mà một khi cậu đã quyết định thì không ai có thể thay đổi. Công ty cũng không cưỡng cầu Phùng Kiến Vũ ở lại, chẳng qua là nói với cậu rằng nếu như có một ngày cậu muốn quay lại, cửa công ty tuyệt đối rộng mở chào đón cậu. Phùng Kiến Vũ cũng rất là cảm động, dẫu sao hợp tác như vậy nhiều năm, cũng là có nhất định cảm tình.

Sau đó, Phùng Kiến Vũ lại gởi một cái weibo, tuyên bố mình rút lui khỏi vòng giải trí. Cậu bất kể bởi vì cái weibo này của mình, để cho người ái mộ bùng nổ như thế nào. Cậu bây giờ chỉ muốn nhanh một chút lái xe về nhà bồi Vương Thanh cùng Tiểu Niệm Thanh, cậu phải đem tất cả thời gian còn lại ít ỏi của mình đều dành cho cho hai người quan trọng nhất cuộc đời mình

...

Phùng Kiến Vũ phát weibo đưa tới chấn động rất lớn, rất nhiều người ái mộ đều ở phía dưới weibo nhắn tin giữ cậu lại, rất nhiều nghệ sĩ đồng nghiệp cũng không hiểu hành động của Phùng Kiến Vũ có dụng ý gì. Rõ ràng sự nghiệp đang đứng ở đỉnh cao, nói thế nào muốn rút lui khỏi vòng giải trí lập tức liền rút lui đâu.

Trong lúc mọi người rối rít suy đoán nguyên nhân Phùng Kiến Vũ muốn rút lui khỏi vòng giải trí, Phùng Kiến Vũ vì trấn an tâm tình của mọi người, lại gởi một cái weibo. Lần này weibo chỉ có bốn chữ —— hồi quy gia đình. Một cái weibo rất đơn giản, lại để cho mọi người xao động bất an bình tĩnh lại. Mọi người cũng rốt cuộc hiểu rõ nguyên nhân của cậu , vì vậy cũng cũng gửi đến rất nhiều lời chúc phúc cho cậu, hơn nữa hy vọng cậu thường xuyên trở lại thăm một chút.

Khi Vương Thanh ở công ty thấy cái tin tức này anh cũng không có gọi điện thoại cho cậu, anh biết cậu làm chuyện gì nhất định sẽ có dụng ý của mình, anh chỉ đợi đến khi về nhà hỏi cậu nguyên nhân là được rồi. Vương Thanh đối với Phùng Kiến Vũ luôn tôn trọng quyết định của đối phương, chẳng qua là anh hy vọng biết những quyết định của cậu, còn có nguyên nhân của những quyết định đó

Vương Thanh không hiểu Phùng Kiến Vũ lần này tại sao làm như vậy, anh so với bất kỳ người nào đều biết cậu có bao nhiêu nỗ lực làm việc, anh so với bất kỳ người đều biết cậu có bao nhiêu nhiệt tâm yêu thích công việc của mình. Nhưng mà Vương Thanh biết, điều anh có thể làm chính là tôn trọng lựa chọn của Phùng Kiến Vũ, hơn nữa anh sẽ là hậu phương vững chắc cho cậu

Vương Thanh trở về nhà, Phùng Kiến Vũ đang hướng dẫn Tiểu Niệm Thanh làm bài tập. Một cảnh tượng ấm áp, để cho Vương Thanh nghĩ tới bốn chữ hồi quy gia đình trên weibo của Phùng Kiến Vũ. Vương Thanh ngồi ở bên cạnh bọn họ, thỉnh thoảng chen vào một đôi câu, hoặc là khen ngợi Tiểu Niệm Thanh mấy câu, bầu không khí hòa hợp để cho Phùng Kiến Vũ thật rất thỏa mãn, cậu nhất định cũng không hối hận quyết định mình đưa ra. Phùng Kiến Vũ nghĩ, cậu có lẽ vốn là thuộc về gia đình, thuộc về Vương Thanh.

Buổi tối trước khi ngủ, Vương Thanh giống như thường ngày, bưng tới cho Phùng Kiến Vũ một ly sữa bò nóng. Vương Thanh ngồi ở bên cạnh cậu, hỏi: "Đại Vũ, tại sao."

Tựa như đã sớm biết Vương Thanh sẽ hỏi cái vấn đề này, Phùng Kiến Vũ uống xong ly sữa bò, mặt đầy bình tĩnh nói: "Thanh nhi, bởi vì em cảm thấy, thay vì dùng thời gian làm việc thì bồi anh cùng Niệm Niệm đáng giá hơn."

Chẳng qua là một câu thật đơn giản, nhưng đâm thẳng vào nơi mềm mại nhất trong lòng Vương Thanh. Vương Thanh đem Phùng Kiến Vũ thật chặc ôm vào trong ngực nói: "Cũng tốt, như vậy em cũng sẽ không quá mệt mỏi. Dù sao, em không làm việc, anh cũng sẽ nuôi em cả đời."

"Cả đời" Phùng Kiến Vũ trong lòng đột nhiên chua xót, cậu nghĩ: Cả đời đối với người khác mà nói thật đơn giản, nhưng bây giờ đối với cậu thì trở nên rất xa xỉ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bổn Bảo Bảo, lesliecomnamnho và 324 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

11 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.