Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 

Tiểu họa sĩ cùng đại tác giả - Mạc Lý

 
Có bài mới 24.07.2018, 21:00
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hắc Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Hắc Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 506
Được thanks: 2077 lần
Điểm: 36.52
Có bài mới [Hiện đại] Tiểu họa sĩ cùng đại tác giả - Mạc Lý - Điểm: 10
Tiểu họa sĩ cùng đại tác giả - Mạc Lý

images

Tên truyện: Tiểu họa sĩ cùng đại tác giả

Tác giả: Mạc Lý

Convert: tangthuvien

Editor: Tịnh Hảo

Số chương: 103 chương

Giới thiệu:


     Tác giả mà Yến Kỳ Vũ thích nhất tên là “Quân Tử Quy Dã”, vị nam thần này không nhìn thấy được, không sờ được.

     Yến Kỳ Vũ vô cùng tin cậy người hợp tác kịch bản truyện tranh, tên là “Điền Dã”, vị nam thần này thấy được, sờ không được.

     Yến Kỳ Vũ có đối tượng ngưỡng mộ trong lòng trong thế giới 3D, gọi là “Vu tiên sinh”, vị nam thần này thấy được, cũng sờ được.

     Sau này, Yến Kỳ Vũ phát hiện, ba nam thần là cùng một người, hơn nữa sẽ ở đối diện nhà của cô.

Giới thiệu chính vắn tắt:

     Nữ chính dễ thương, nam chính phúc hắc, đại thần tác giả cùng tiểu họa sĩ trong sáng cùng trưởng thành, bước lên vị trí đỉnh cao sản phẩm truyện tranh trong nước.

Giới thiệu một:

     Vì trở thành họa sĩ truyện tranh, Yến Kỳ Vũ đã đi không ít đường vòng, bị người khác lừa vô số lần.

     Mãi đến một ngày, một vị biên tập làm trung gian giới thiệu cho cô.

     “Tiểu Vũ Mao, cậu có muốn đi xem mắt không?”

     “... Hả?”

     “Không phải bảo cậu kết hôn, là cuộc gặp gỡ giữa họa sĩ truyện tranh và tác giả kịch bản gốc, nói không chừng có thể tìm được cơ hội hợp tác tốt.”

     “... Đi...”

     —— kết quả, cô cứ như vậy, gặp người hợp tác “duy nhất” trong cuộc đời cô.

Giới thiệu hai:

        Phòng làm việc truyện tranh mới thành lập, Logo là một cây bút và một sợi lông chim.

     Yến Kỳ Vũ tự hào nói: “Cái này gọi là “Tiểu Vũ Mao trên ngòi bút”!”

     Vu Quy Dã nghiền ngẫm cười: “Chẳng lẽ không phải là “Tiểu Vũ Mao trên đầu lưỡi”?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: Bora, Cuncute, Nana Trang, Trà Hoa Nữ 88, chalychanh
     

Có bài mới 24.07.2018, 21:00
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hắc Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Hắc Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 506
Được thanks: 2077 lần
Điểm: 36.52
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tiểu họa sĩ cùng đại tác giả - Mạc Lý - Điểm: 55
Chương 1

     “Tiểu... “Tiểu Vũ Mao” phải không? Thật đáng tiếc.” Ngồi đối diện Yến Kỳ Vũ là một người đàn ông trung niên thương xót lắc đầu, “Tác phẩm của các cô tôi đã xem qua, tình tiết không tệ, nhưng kỹ thuật vẽ hơi không tốt, không phù hợp với yêu cầu ký hợp đồng truyện tranh Cá Heo trên mạng của chúng tôi.”

     Nụ cười tươi trên mặt Yến Kỳ Vũ cứng lại, tay nắm chắt vạt áo T-shirt dưới bàn, nháy mắt, một màu đỏ từ cổ lan lên phía trên, may mà tóc cô đủ dài, phủ dài che xuống hai bên gò má, giúp cô che đi vành tai đỏ bừng.

Từ năm 15 tuổi cô đã cầm bút vẽ tranh tạo ra nhân vật đầu tiên, đến bây giờ đã trôi qua mười năm, cô dốc lòng vẽ truyện tranh nhiều năm như vậy, mà lúc này lại vì kỹ thuật vẽ không phù hợp mà vị biên tập từ chối ở ngoài cửa.

     Cô cảm thấy vô cùng uất ức.

     Cũng không đợi cô sắp xếp lại ngôn từ cho tốt, Đặng Tuyết ngồi ở bên cạnh cô liền lớn tiếng kháng nghị đứng lên.

     “Anh Đặng! Anh mới lật hai trang bản thảo đã nói Tiểu Vũ Mao vẽ không tốt, sao anh không nhìn xem bản thảo hoàn thành trước đi!” Năm nay Đặng Tuyết 20 tuổi, rõ ràng là một sinh viên, nhưng dáng vẻ vô cùng trẻ con, cùng với gò má phúng phính, thoạt nhìn như học sinh cấp 3. Tuy bề ngoài cô ấy nhìn như nhỏ tuổi, nhưng tính tình lại không nhỏ chút nào, cô ấy nổi giận lên, gần như có thể đất run núi chuyển, “Tiểu Vũ Mao có thể làm trợ lý hai năm cho ‘Trục Mộng Đường’, sao cô ấy vẽ không tốt chứ, rõ ràng bây giờ trang web các anh đầy tranh H!”

     Khi nghe nói Yến Kỳ Vũ đã từng làm trợ lý hai năm ở Trục Mộng Đường, anh Đặng của Đặng Tuyết lộ ra biểu cảm ý vị sâu xa.

     Trục Mộng Đường, là một phòng làm việc truyện tranh thành lập đã được 10 năm, dưới trướng có vô số người tài giỏi, tác phẩm càng phát triển mạnh mẽ, và có rất nhiều trang truyện tranh hợp tác lâu dài. Phòng làm việc này bởi vì có truyện tranh phong phú đưa vào hoạt động kinh doanh, từng bộ tác phẩm xuất bản đều thuận lợi trở thành hoạt hình, hóa thành người thật, cho nên hấp dẫn không ít người trẻ tuổi ôm giấc mộng đến đó nương tựa.

     Nhưng mà vào giữa năm ngoái, Trục Mộng Đường bị dính vào một scandal động trời, thì ra mười năm nay, Trục Mộng Đường luôn áp bức họa sĩ, lấy tiền hoa hồng kếch xù, hút máu từ trên người bọn họ! Mà tiền lương của trợ lý lại thấp hơn mức tiền lương trung bình, mỗi ngày đều phải làm việc 12 tiếng trở lên, giống như nữ công nhân dệt vải trong xưởng may sản xuất dây chuyền, thậm chí kiếm tiền còn không nhiều bằng nữ công nhân dệt vải.

     Năm đó Yến Kỳ Vũ bị ý nghĩ “có thể trở thành họa sĩ truyện tranh” nhiễm vào đầu làm u mê, ôm giấc mộng bước vào phòng làm việc, không ngờ đến lại phí hoài hai năm.

     “Thì ra là xuất thân trợ lý… Tôi nói nè.” Tổng biên tập Đặng cao gầy nhướng lông mày, “Tôi hành nghề nhiều năm như vậy, gặp qua không ít người như cô, từ trợ lý trở thành họa sĩ truyện tranh, các cô đều có một bệnh chung, trước kia các cô được giáo viên chủ bút khác giao quá nhiều công việc trợ lý, chỉ phụ trách tô lại, lên màu vân vân, đợi đến khi các cô tự đặt bút, vô cùng không am hiểu nhân vật truyện tranh, không biết làm sao vẽ người có đặc điểm càng đẹp càng xinh.”

     Tổng biên tập Đặng chỉ vào màn hình máy tính: “Nhìn gương mặt này xem, căn bản không làm người khác có được dục vọng.”

     Đối mặt với tổng biên tập Đặng khí thế bức người, Yến Kỳ Vũ bối rối cúi đầu: “… Nếu như là vấn đề mặt mũi nhân vật, tôi có thể sửa, dáng người của nữ chính tôi có thể chỉnh lại càng nóng bỏng hơn một chút.”

     Cô thật sự vô cùng quý trọng cơ hội lần này, đã ba tháng liên tiếp cô không có thu nhập nào, tiền thuê nhà, chi tiêu hằng ngày đối với cô mà nói là gánh nặng rất lớn. Đặng Tuyết là bạn tốt mà cô quen biết trên mạng, cô ấy nói anh họ của cô ấy là tổng biên tập truyện tranh trên mạng, chỉ cần các cô ấy hợp tác một bộ truyện tranh, chắc chắn có thể thuận lợi ký hợp đồng, có được vị trí tiến cử tốt nhất, tương lai công thành danh toại sẽ không thành vấn đề.

     Yến Kỳ Vũ bị cô ấy vỗ ngực hứa hẹn khí thế, cùng cô ấy bận trước bận sau chuẩn bị bộ truyện tranh này. Đặng Tuyết ra dàn ý kịch bản, Yến Kỳ Vũ phụ trách vẽ tranh, toàn bộ bản vẽ màu có 20 trang, bản thảo lại vẽ 50 trang, vốn cho rằng hôm nay ký hợp đồng chỉ là một hình thức, nào nghĩ đến vừa mới gặp mặt nhau 10 phút, đã bị tổng biên tập Đặng từ chối.

     “Vấn đề của cô tương đối nghiêm trọng, rất khó sửa.” Tổng biên tập Đặng công chính nghiêm minh lắc đầu, “Tiểu Vũ Mao, thật đáng tiếc lần này không thể nào hợp tác với cô, nếu như sau này cô vượt qua được khuyết điểm này, hoan nghênh cô đem tác phẩm mới đến gửi bản thảo.”

     Yến Kỳ Vũ bị tổng biên tập Đặng phê bình không đúng chỗ nào cả, giống như mười năm kiên trì chỉ là một câu chuyện cười. Cô hơi ủ rũ, lại cố tự tôn không chịu biểu hiện ra ngoài, chỉ có thể chống đỡ tươi cười, lễ phép nói: “Cám ơn anh đã giành chút thời gian chỉ điểm cho tôi.”

     Nhưng mà Đặng Tuyết bên cạnh cô lại nổi giận, dù sao Đặng Tuyết tuổi còn nhỏ, chưa từng chịu thất bại, tuyệt chiêu dùng nước mắt chốc lát ào ào rơi xuống, mắt cô gái nhỏ đỏ lên tức giận nói: “Anh Đặng, anh là đồ khốn kiếp!” Vừa bụm mặt khóc sướt mướt lao ra phòng khách.

        Tổng biên tập Đặng bị cô công chúa nhỏ này làm cho nhức đầu, cũng bất chấp Yến Kỳ Vũ đang ở đó mà chạy ra khỏi cửa, mau chóng đuổi theo Đặng Tuyết.

     Yến Kỳ Vũ bị để lại ở phòng khách, đi cũng không được, ở lại cũng không xong, cô ngời đợi mười phút, chỉ có thể yên lặng cất laptop trên bàn lại, nhét vào trong ba lô đeo vai.

     Đây chính là gia sản có giá trị cao nhất ở trên người cô, laptop nặng 5 cân này là “chiến hữu” của cô. Khi cô vừa mới vào Trục Mộng Đường, phòng làm việc không có máy tính, cô phải dựa vào tiền học bổng hồi đại học của mình để mua một laptop thế này. Ba năm trôi qua, máy tính này càng ngày càng chậm, mỗi lần mở PS lên đều sẽ bị đứng máy, nhưng cô thật sự không có tiền dư để thay cái mới.

     Vừa rồi tổng biên tập Đặng dùng ngón tay đâm mạnh vào màn hình máy tính, trong lòng cô gào khóc rỉ máu, thật sợ máy tính mình bị chú già đâm nát.

        Trên mu bàn tay cô còn dán tờ giấy dành cho khách hàng in hình anime cá heo, một con cá heo nhỏ bản Q tròn xoa vung đuôi, làm tóe lên bọt nước, bọt nước hợp thành một hàng chữ nhỏ “Cá heo anime, để giấc mơ mang theo bút vẽ giăng buồm lên.”

        Nhưng giấc mơ của cô khi nào có thể giăng buồm lên đây?

     Yến Kỳ Vũ đeo ba lô lên, như là con ốc sên vác theo căn nhà của mình, ủ rũ đi ra ngoài phòng họp.

     Kết quả vừa đẩy cửa phòng họp ra, cô liền đụng vào một chị gái hùng hổ chạy vào trong phòng.

        Chị gái đẩy cửa vào nhìn qua chắc lớn hơn Yến Kỳ Vũ mấy tuổi, mặt mũi lanh lợi. Cô ấy cắt tóc ngắn còn chưa qua lỗ tai, vành tai đeo khuyên tai hình dạng rất khoa trương, vòng cổ, vòng tay đều là nguyên bộ, dưới ánh đèn của phòng khách mà phát sáng lên, cô ấy mặc quần short jeans và áo sơ mi sọc, nhìn vừa già giặn vừa gợi cảm.

     Oa ——

     Yến Kỳ Vũ dụi mắt, cảm giác này giống như nhìn thấy “ngự tỷ” đi ra truyện tranh vào thế giới 3D, rõ ràng xuất hiện trước mặt cô.

     “Ngại quá để em đợi lâu.” Chị gái khẽ nhếch môi đỏ lên, nện một cái giỏ lên nói, “Một lát chị còn có cuộc tuyển chọn, chỉ có thể giành ra 20 phút tâm sự cùng em, truyện tranh của em đâu? Là để ở trong USB hay là in ra rồi?”

     Yến Kỳ Vũ bị cô ấy hỏi đến đầu óc choáng váng, mơ màng nói: “Ở... Ở trong máy tính em.”

     “Có mang theo máy tính không?”

     “Có mang, có mang theo.” Yến Kỳ Vũ vội vàng gật đầu.

     “Vậy còn chờ gì nữa?” Vị ngự tỷ biên tập này mạnh mẽ vang dội ngồi vào ghế xoay, bắt chéo hai chân, “Mau lấy ra cho chị xem.”

     Yến Kỳ Vũ hoàn toàn không rõ xảy ra chuyện gì, không phải cô đã bị knock out rồi sao, sao lại còn mơ hồ tiến vào thi đấu nữa?

     Cô không có thời gian nghĩ lại, cơ hội rơi xuống trước mặt cô thì phải chạy nhanh bắt lấy, cô vội vàng lấy máy tính ra chỉnh vào tài liệu tranh ảnh, đẩy tới trước mặt ngự tỷ biên tập.

     Ngự tỷ biên tập không nói lời vô ích, một tay chống má, một tay chạm vào màn hình click click, tập trung tinh thần xem tác phẩm trên màn hình.

     Truyện tranh này Yến Kỳ Vũ và Đặng Tuyết đã chuẩn bị suốt hai tháng, vì để cảnh tượng mới vào có tính chất đánh sâu vào tâm lý, không ngừng sửa lại mấy bản, vào tuần trước mới sửa xong 20 trang bản thảo đầu tiên, bởi vì thời gian không đủ, hai lời thoại mặt sau cô chỉ vẽ bản nháp hai phân cảnh đối thoại, chỉ có thể mơ hồ nhìn ra nhân vật, ngay cả “Tinh Thảo” đều không có.

     Nữ biên tập xem vô cùng nghiêm túc, Yến Kỳ Vũ ở bên cạnh ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, ba tháng nay cô đã xem truyện tranh trên màn hình vô số lần, mặc kệ là lời thoại hay là nội dung, các cô thuật lại một chữ cũng không sai. Yến Kỳ Vũ đứng ngồi không yên, nhìn màn hình hai giây, lại khẩn trương nhìn sườn mặt của biên tập, muốn nhìn ra chút gì đó từ biểu cảm của cô ấy.

     Đáng tiếc vị biên tập này có gương mặt tiên chuẩn của poker, không biểu hiện ra hỉ nộ. Đợi đến khi xem xong 50 trang bản thảo, cô ấy mở tài liệu phác thảo lấy ra từ trong cặp hồ sơ, bắt đầu kiểm tra phác thảo và thiết kế nhân vật, từ đầu đến cuối, trên mặt cô ấy không thấy được chút nụ cười.

     Đóa hoa nhỏ trong lòng Yến Kỳ Vũ lại héo rũ: Rốt cuộc mình đang mong chờ cái gì? Rõ ràng lúc nãy tổng biên tập Đặng đã phê bình kỹ thuật vẽ tranh của cô không thích hợp…

     —— “Kỹ thuật vẽ không tệ, nhưng mà…” Nữ biên tập ngẩng đầu lên, vẻ mặt nghiêm túc hỏi, “Kịch bản là do cô làm sao? Thứ cho tôi nói thẳng, cô không có thiên phú biên kịch, câu chuyện này thật sự quá nát. Nhưng mà cô yên tâm, văn học mạng Cá Heo có rất nhiều tác giả không tệ, có thể hợp tác vẽ tay đăng lên truyện tranh trên mạng của Cá Heo.”

     “... ???” Yến Kỳ Vũ sửng sốt.

     “Trước kia cô có vẽ truyện tranh gì chưa? Có liên kết với trang web nào không? Hợp đồng đã kết thúc chưa? Truyện tranh trên mạng của Cá Heo yêu cầu mỗi tuần đều phải cập nhật liên tiếp, nếu như cô chưa hoàn thành công việc trước, có lẽ rất khó chu toàn mọi việc.” Nói tới đây, nữ biên tập bỗng nhiên vươn tay ra, “Đúng rồi, đã quên giới thiệu, tôi là Bội Na Na, sau khi ký hợp đồng tôi sẽ chịu trách nhiệm biên tập cho cô.”

     Yến Kỳ Vũ bị sự phát triển kỳ diệu này làm đầu đầy dấu chấm hỏi, cô theo bản năng trả lời: “Bây giờ tôi là người tự do, trước kia có làm trợ lý ở Trục Mộng Đường… A, không, đợi chút! Đợi chút!” Yến Kỳ Vũ vội nói, “Trình độ của tôi như vậy có thể ký hợp đồng sao?”

        Từ năm trước Trục Mộng Đường gây ra tai tiếng, họa sĩ và trợ lý dưới trướng nhao nhao hủy bỏ hợp đồng, cô cũng thất nghiệp, ngây ngô dại dột đến trang web khác tự đề cử đăng truyện tranh nhiều kỳ, đáng tiếc bởi vì một số nguyên nhân nhác mà truyện tranh chịu khổ bị chèn ép.

     Từ nhỏ Yến Kỳ Vũ đã ôm giấc mơ trở thành họa sĩ truyện tranh, trên đường theo đuổi giấc mơ lại vấp phải trắc trở liên tiếp, hôm nay biên tập Đặng phê bình cô tồi tệ, cô vốn chuẩn bị về nhà khóc một trận, sao lại nghĩ đến ngay lúc quanh co khúc khuỷu, lại có một biên tập khác nói muốn ký hợp đồng với cô?

     Yến Kỳ Vũ lắc lắc đầu, hoài nghi chính mình có phải nghe lầm hay không.

     “Trình độ của cô? Trình độ của cô tốt lắm mà.” Bộ Na Na chắc chắn nói, “Tính ăn khớp phác thảo của cô vô cùng tốt, thần thái nhân vật rất tuyệt, lên màu cũng không tệ.”

     “... Nhưng lúc nãy biên tập Đặng nói kỹ thuật vẽ của em không phù hợp.”

     “Biên tập Đặng? Sao em liên lạc với anh ta?” Bộ Na Na nghi ngờ nhìn cô, trong mắt lướt qua sự khinh bỉ, “Anh ta không hiểu truyện tranh, chỉ biết bán thịt. Em yên tâm, em không cùng tổ với anh ta, con gà con dưới cánh của chị, cánh của anh ta có dài cũng đừng nghĩ đụng đến một sợi lông của em.”

     “Nhưng mà...”

     “Đừng nhưng mà, rốt cuộc em có muốn vẽ truyện tranh không, có muốn trở thành họa sĩ truyện tranh không?” Một câu nói đơn giản của Bộ Na Na, liền chọc trúng chỗ yếu của Yến Kỳ Vũ.

     Cô không cần suy nghĩ, lập tức lớn tiếng trả lời: “Muốn! Vẫn luôn muốn!”

     Cuối cùng Bộ Na Na lộ ra một nụ cười rồi chợt biến mất, “Vậy tốt rồi.” Đã bao lâu rồi, cô ấy chưa từng gặp người trẻ tuổi bốc đồng như thế?

     Có thể ký tên với người mới ưu tú như vậy, có tiềm lực thành họa sĩ truyện tranh, Bộ Na Na vô cùng hài lòng với thu hoạch hôm nay.

     “Đúng rồi, cô phải đổi bút danh đi, hiện tại rất không hài hòa.” Trước khi đi ra phòng khách, Bộ Na Na nhắc nhở Yến Kỳ Vũ, “Trang web của chúng tôi không cho phép xuất hiện cái tên “Một cây súng bạc chọc thủng trời”.”

     Yến Kỳ Vũ: “... ???”

     “Sao vậy?”

     “Cái kia... Em không phải là “Một cây súng bạc chọc thủng trời”.”

     Bộ Na Na: “... !!!”

     “Thật sự.” Yến Kỳ Vũ nhanh chóng giơ cao hai tay bày tỏ sự trong sạch, “Chị biên tập, chị xem toàn thân em đi, nơi nào tàng trữ cây súng bạc chứ.”

     ...

     “Truyện tranh Cá Heo” cùng “Văn học Cá Heo” là cặp bài trùng dưới trướng tập đoàn Cá Heo được quan tâm nhất, ngay cả địa chỉ phòng làm việc đều chọn một chỗ, một cái ở dưới một cái ở trên, phân chia đồng đều ký túc xá.

     Trong phòng khách dưới lầu, Yến Kỳ Vũ nỗ lực giải thích thân phận của mình với Bộ Na Na.

     Mà trong cùng một thời gian, một người đàn ông khí chất chín chắn, cao lớn anh tuấn bước vào phòng làm việc tổng biên tập trên lầu Văn học Cá Heo.

     Tổng biên đã sớm biết vị đại thần này sẽ đến, đặc biệt giành ra hai tiếng định bàn kỹ với anh. Cũng không chờ tổng biên khách sáo hai câu, người đàn ông vừa ngồi xuống đã tung một quả bom hạng nặng xuống.

     —— “Tôi muốn làm truyện tranh.”

     Tổng biên: “... Quy Dã, anh đang đùa ư?”

     Vu Quy Dã lắc đầu, thái độ thản nhiên: “Đương nhiên không phải. Viết tiểu thuyết, viết kịch bản đối với tôi mà nói đã không có khiêu chiến gì, tôi định chuyển kịch bản gốc sáng tác thành truyện tranh.”

     Tổng biên cũng đã quen Vu Quy Dã nhiều năm, sớm đã biết trong đầu vị đại thần này có bao nhiêu suy nghĩ thần kỳ.

     Từ khi học trung học, Vu Quy Dã đã mê sáng tác truyện, mười mấy năm qua viết lách kiếm sống không ngừng, sáng tác một bộ lại thêm một bộ tác phẩm xuất sắc. Cách hành văn của anh sâu xa ý nghĩa, nội dung rung động tâm can, rất có nét riêng. Anh có sức sáng tạo mạnh mẽ, hơn nữa rất thích thách thức với các đề tài khác nhau, từ trinh thám đến thần tiên ma quái kỳ dị, từ đề tài tôn giáo đến lãng mạn, từ Ai Cập đến thời dân quốc… Mỗi tác phẩm đưa ra thị trường đều có thể mê hoặc rất nhiều người, sách cũng nằm trong top ba trong bảng sách bán chạy.

     Tuy rằng tuổi không đến ba mươi, nhưng anh đã lấy được hai giải thưởng văn học lớn, tác phẩm chuyển thể thành phim cũng đạt được vài giải thưởng rất có trọng lượng.

     Mà một vị đại thần như vậy lại nói muốn chuyển kịch bản gốc thành truyện tranh? ... Phải biết rằng ở trong nước, sản nghiệp truyện tranh vẫn cứ bị vây trong giai đoạn đang lăn bánh, xung quanh đồng bộ sản nghiệp cũng không hoàn thiện, tiền lời của truyện tranh kém rất xa so với tiểu thuyết, kịch bản, phần lớn truyện tranh cải biên thành hoạt hình đều đang bị thâm hụt tiền.

     Thấy mặt tổng biên tập lộ vẻ do dự, Vu Quy Dã lại không nhanh không chậm quăng thêm quả ngư lôi thứ hai: “Còn có, lần này tôi sẽ không dùng ID “Quân Tử Quy Dã” tham gia sáng tác.”

     “Cái gì?”

     Vu Quy Dã nhẹ giọng nở nụ cười: “Ngẫm lại xem, đổi thân phận đầu tư một lĩnh vực mới, chuyện này chắc rất thú vị.”


Đã sửa bởi Tịnh Hảo lúc 10.12.2018, 19:55.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: Bongbong28, Bora, Cuncute, chalychanh
     
Có bài mới 28.07.2018, 22:35
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hắc Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Hắc Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 506
Được thanks: 2077 lần
Điểm: 36.52
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tiểu họa sĩ cùng đại tác giả - Mạc Lý - Điểm: 41
Edit: Tịnh Hảo

Chương 2

Tổng biên tập văn học Cá Heo liên tục mặt mày cau có trong suốt hai tiếng nói chuyện. Bọn họ là đại thần tác giả dưới trướng nổi tiếng nhất, đạt được nhiều tiền nhanh nhất, không cần phải đi viết kịch bản truyện tranh, hơn nữa còn không cần bút danh của mình, chuyện này vừa nghe đã rất không có “tiền đồ”!

Tổng biên tập nói: “Nếu anh bỏ bút danh, thay đổi lĩnh vực bắt đầu một lần nữa, vậy thì hoàn toàn không có độ hot vốn đã được tích lũy, giống như những người mới!”

“Tôi muốn dùng thân phận người mói để bắt đầu lại lần nữa.” Vu Quy Dã bình tĩnh nói, “Hơn nữa đợi đến thời cơ thích hợp, tôi sẽ tự cởi lớp áo giả kia, nói cho mọi người biết tôi chính là Quân Tử Quy Dã.”

“Cái gì là “thời cơ thích hợp”?”

“Đương nhiên là bộ truyện tranh này lập nên lịch sử mới về truyện tranh trong nước, làm cho internet dậy sóng, sau khi thuận lợi hóa thành hoạt hình, hóa thành người thật.”

Tổng biên tập không nói nên lời chống đỡ được, chỉ muốn dập đầu với đại thần.

Cuối cùng buổi gặp mặt của hai người cũng không đạt được ý kiến chung, buổi chiều tổng biên tập còn có hội nghị phải đi họp, chỉ có thể tạm dừng nói chuyện trước.

Anh ấy tự mình tiễn Vu Quy Dã đến thang máy, hắng giọng nói: “Quy Dã, tuy rằng hai chúng ta quen nhau mười mấy năm, nhưng chuyện này không phải là trò đùa, tôi phải nghiên cứu kỹ càng mới được, cũng phải thương lượng với phó tổng biên tập khác…”

Trên mặt Vu Quy Dã không thấy chút gợn sóng, anh cất bước đi vào thang máy, xoay người ấn xuống nút tầng đại sảnh.

Trước khi cửa thang máy hoàn toàn khép lại, Vu Quy Dã nói với tổng biên tập ngoài cửa: “Anh cân nhắc cho kỹ càng, dù sao cuối cùng chắc chắn anh sẽ đồng ý.”

“...”

Vu Quy Dã mới vừa đi đến gầm gara, liền nhận được điện thoại “cầu cứu” của chị gái Vu Kinh Hồng.

“Tiểu Dã, hôm nay chị đi họp, thật sự không đến được, em có thể giúp chị đón Daniel không?”

Daniel là con một của hai vợ chồng Vu Kinh Hồng, gốc gác là người Trung Quốc, nhưng hai vợ chồng quyết tâm muốn đứa nhỏ giành thắng lợi từ ngay vạch xuất phát, nên ba tuổi đã đưa đứa nhỏ vào nhà trẻ song ngữ tư nhân, cả ngày ở chung với một nhóm người nước ngoài, tiếng Anh còn lưu loát nhanh hơn tiếng Trung.

“Được.” Vu Quy Dã thoải mái đồng ý, “Buổi tối để Daniel ngủ ở chỗ em đi.”

Vu Kinh Hồng suy nghĩ một lát: “Cũng được... Nhưng mà buổi tối em không được dẫn thằng bé đến ăn Mc Donalds, KFC, gì đó, em đừng quá cưng chiều thằng bé, thằng bé béo sắp giống biểu tượng lốp xe Michelin rồi.”

“Nào có khoa trương như vậy.” Vu Quy Dã nở nụ cười, đứa cháu trai lớn này của anh rất tinh quái, chủ ý đầy đầu còn nhiều hơn cả người lớn, thường xuyên đến chỗ anh hết ăn lại uống.

Vu Quy Dã cúp điện thoại, trực tiếp lái xe đến nhà trẻ. Anh đến đúng lúc, vừa đúng nhà trẻ tan học.

Năm nay Daniel bốn tuổi rưỡi, học lớp chồi. Thằng bé ăn nhiều, lớn cũng nhanh, lớn hơn các bạn nhỏ lớp trên một cái đầu, Vu Quy Dã liếc một cái đã tìm được củ cải cường tráng của mình trong đám củ cải nhỏ đông nghìn nghịt kia.

“Cậu!” Củ cải cường tráng nhìn thấy cậu mình ở xa xa, hai chân củ cải nhỏ lập tức bước ra, vui vẻ nhào vào trong lòng anh.

Vu Quy Dã khom lưng ôm cậu bé, nhưng không ôm lên nổi, lại thả cậu bé ở trên mặt đất, nói với cậu bé: “Daniel, hôm nay cha mẹ con đều phải tăng ca, buổi tối đến ở nhà cậu nhé.”

Daniel vừa nghe, quả nhiên toét miệng nở nụ cười, cười khanh khách hai tiếng, đột nhiên thằng bé nhớ ngày hôm qua mình vừa rụng hai răng cửa, lại nhanh chóng mím môi, không muốn để người cậu thân ái nhìn thấy dáng vẻ xấu xí của mình.

Vu Quy Dã chú ý tới thằng bé thiếu răng cửa, kiêng dè lòng tự trọng của cậu nam tử hán nhỏ, chủ động đề nghị buổi tối ăn cháo hải sản.

“Được ạ!... Nhưng mà cậu ơi, cậu có thể theo con đến một nơi trước không?” Daniel khát vọng nhìn anh.

Mấy đứa nhỏ mập mạp khác, trên mặt sẽ bị thịt dồn lại, có thể Daniel được di truyền từ gen tốt của nhà họ Vu, cho dù mập cũng không làm giảm đôi mắt sáng to của cậu, hai tay cậu níu chặt vạt áo sơ mi của Vu Quy Dã, ngưỡng cổ cao lên, thoạt nhìn giống như biến thành gương mặt mèo hình người.

Vu Quy Dã hỏi cậu đi đâu.

Daniel nhỏ giọng nói: “Ngày mai là sinh nhật của Rachel… Con muốn Rachel làm bạn gái của con, cho nên muốn chuẩn bị cho cô ấy một big surprise!”

“...” Mấy đứa nhỏ bây giờ thật lợi hại, anh là cậu mà còn chưa có bạn gái, mà Daniel sắp thoát ế.

Vu Quy Dã lại hỏi cậu bé ai là Rachel.

Daniel đỏ mặt, quay đầu chỉ chỉ cổng nhà trẻ.

Vu Quy Dã theo hướng chỉ của cậu bé nhìn lại, chỉ thấy một cô nhóc mũm mĩm mặt váy màu hồng, buộc tóc củ tỏi đang vẫy tay tạm biệt với chủ nhiệp lớp, bé con này có vóc dáng lùn lùn, cánh tay vừa trắng vừa mềm béo thành từng đoạn, rõ ràng là củ sen thành tinh. Cô bé ôm cổ giáo viên chủ nhiệm, mồm to “mua” mái trái rồi má phải, mắt cô giáo trẻ cong lên như ánh trăng, cũng hôn một cái lên mặt cô bé.

Nhìn thấy người trong lòng, mặt Daniel càng đỏ hơn, trốn vào phía sau Vu Quy Dã, nâng đầu lên, ngập ngừng hỏi: “Cậu, có phải Rachel rất đẹp không?”

Vu Quy Dã rất tâng bốc nói: “Không chỉ đẹp, còn rất xứng với con.”

Cậu bé thiếu răng, cười rộ lên khanh khách.

Vu Quy Dã dẫn cháu trai lên xe, hỏi cậu bé chuẩn bị đi đâu mua quà.

Daniel chỉ huy Vu Quy Dã đến quảng trường công viên ngoài hai con phố, miệng lẩm bẩm: “Rachel không phải là cô gái bình thường, hộp nhạc, lắc tay, búp bê, những vật tầm thường này, cô ấy sẽ không thích!”

“Vậy con chuẩn bị mua cái gì? Có cần cậu giúp đỡ không?”

“Không cần!” Daniel lấy một tờ tiền xinh xinh kẹp trong cặp da ra, “Con đã sớm hỏi rồi, trong công viên có người chuyên vẽ chân dung hoạt hình, con muốn mua ảnh chân dung cho Rachel!”

...

Khi Yến Kỳ Vũ đi ra khỏi truyện tranh Cá Heo, cả người đều choáng váng. Trong gương thang máy, hai má cô đỏ bừng, như là uống rượu say, cười “ha ha ha”, “ha ha ha” ngây ngô không ngừng, may là bây giờ trong thang máy chỉ có mình cô, cho nên cô làm mặt xấu thế nào cũng không có người trông thấy.

Chuyện hôm nay có thể nói như phong hồi lộ chuyển (*), vốn Yến Kỳ Vũ định khóc một mạch về nhà, vậy mà lại u mê tiến vào trong tay Bộ Na Na.

(*) Phong hồi lộ chuyển: đột nhiên thay đổi 180º

Thật ra hôm nay Bộ Na Na hẹn gặp mặt một họa sĩ truyện tranh mới khác, nhưng người đó đến muộn, nên bánh thịt lớn này rơi lên đầu Yến Kỳ Vũ.

Vị nữ biên tập này làm việc mạnh mẽ vang dội, nói hai ba câu liền ký hợp đồng, dù sao hợp đồng đã có sẵn, chỉ là làm theo trình tự nên thời gian lâu một chút. Cô ấy và Yến Kỳ Vũ thêm bạn trên QQ, bảo cô về nhà nghỉ ngơi trước, chờ thêm vài ngày có hợp đồng, mới gửi cho cô.

Yến Kỳ Vũ ngốc nghếch nở nụ cười khi tin bạn mới hiện ra trên di động, cô ôm di động vui vẻ xoay tròn, đợi đến thang máy ngừng đến lầu một, cô lập tức đi ra, bảo vệ đứng trong đại sảnh chỉ cảm thấy có một trận gió thổi qua, trước mắt chỉ còn lại bóng lưng của một cô gái chạy về phía trước.

Đợi đến khi Yến Kỳ Vũ thật vất vả tỉnh táo lại, cô lại bắt đầu lo lắng: Chuyện cô ký hợp đồng này nên nói với Đặng Tuyết thế nào đây?

Các cô cùng sáng tác bộ tác phẩm này, chủ biên tập và Bộ Na Na đánh giá hoàn toàn khác nhau, bây giờ Yến Kỳ Vũ trực tiếp qua mặt bọn họ ký hợp đồng với Bộ Na Na, chắc chắn Đặng Tuyết sẽ vô cùng tức giận.


Yến Kỳ Vũ vô cùng quý trọng người bạn này, tuy rằng tuổi Đặng Tuyết nhỏ, thỉnh thoảng sẽ kiêu ngạo cáu kỉnh, nhưng nếu không phải cô ấy giật dây làm trung gian, căn bản Yến Kỳ Vũ không có cơ hội lên chiếc thuyền lớn truyện tranh Cá Heo này.

Yến Kỳ Vũ click vào lịch sử trò chuyện của hai người, nhìn khung nhập tin nhắn, không biết mở miệng nói rõ với cô ấy như thế nào.

Kết quả không đợi cô mở miệng, Đặng Tuyết đã gửi một chuỗi tin nhắn dài qua trước.

Tuyết Tuyết công chúa: Tiểu Vũ Mao… Chuyện xảy ra ngày hôm nay làm tớ vô cùng buồn, vô cùng khó chịu, vô cùng đau lòng… Từ lúc 10 tuổi đã bắt đầu tiến vào thế giới 2D… đến bây giờ đã suốt mười năm… Tớ muốn cùng cậu trở thành bạo vương truyện tranh Trung Quốc… Nhưng lời nói của anh Đường làm tớ ý thức được giấc mơ này quá xa rồi… Cậu cũng đừng quá đau lòng, tiếp tục cố lên nhé!”

Tiểu Vũ Mao: Chuyện đó, Tuyết Tuyết, tớ có chuyện muốn nói với cậu…

Tuyết Tuyết công chúa: Tớ quyết định từ giờ trở đi rời khỏi thế giới 2D…

Tiểu Vũ Mao: …???

Tuyết Tuyết công chúa: Hi vọng chúng ta có duyên gặp lại nhé…

Yến Kỳ Vũ trơ mắt nhìn ảnh bán thân của Đặng Tuyết thành màu đen, Yến Kỳ Vũ vội vàng gửi cho cô ấy một chuỗi biểu cảm, nhưng không ngờ toàn bộ tin gửi đi đều thất bại, trên màn hình có dòng màu đỏ chói mắt nhắc nhở cô: Bạn và Tuyết Tuyết công chúa không còn là bạn bè.

Yến Kỳ Vũ: “...”

Tâm tình của cô còn chưa u sầu, mà sao nội tâm Đặng Tuyết lại diễn trò kết thúc rồi?

...

Yến Kỳ Vũ ở trong một tiểu khu có mức sống thích hợp bên cạnh trạm đường sắt, ba phòng một sảnh 120 mét vuông được chủ nhà chia ra thành bốn phòng, Yến Kỳ Vũ vì tiết kiệm, ở trong phòng nhỏ cắt ra từ phòng khách.

Nhóm người thuê chung nhà đi tới đi lui, Yến Kỳ Vũ hoàn toàn không quen, bình thường cô nhốt mình ở trong phòng, tỉnh ngủ thì chạy bản thảo, mệt mỏi thì nằm ghé lên cửa sổ ngắm phong cảnh, bạn bè đều cảm thấy cuộc sống của cô rất buồn tẻ, nhưng cô lại vô cùng hưởng thụ loại phong phú này.

Nhóm người trong nhà cũng rất phiền phức, bốn giờ chiều, một đôi vợ chồng trẻ gây gổ trong phòng ngủ chính.

Yến Kỳ Vũ ở trong hành lang nhỏ hẹp tối mờ gặp bọn họ vài lần, mặt không thấy rõ, chỉ nhớ rõ nam tóc vàng, dáng vẻ lưu manh, mà tuổi cô gái rất nhỏ, nhưng lại trang điểm đậm. Cặp vợ chồng này suốt ngày cãi nhau ầm ĩ, người nam ghét bỏ người nữ không quan tâm gia đình, người nữ ghét bỏ người nam không có trách nhiệm, có một lần ầm ĩ rất lớn, cô gái ngồi ở cửa khóc lớn, nói 18 tuổi của mình đều bỏ trốn cùng người đàn ông, còn sinh hai đứa con cho anh ta.

Yến Kỳ Vũ là họa sĩ truyện tranh (chưa thành thục), mềm lòng lại cảm tính, gặp chuyện bất bình nhất định phải rút đao tương trợ. Cô khuyên người con gái kia, hỏi cô ấy nếu đã gặp trúng người đàn ông vừa cặn bã vừa thối nát, tại sao cô ấy không ly hôn với anh ta.

Cô gái rơi nước mắt, dùng một loại giọng điệu bí ẩn nói: “Tiểu Yến, em chưa yêu đương, không hiểu tình cảm đâu.”

Quả thật Yến Kỳ Vũ chưa nói chuyện yêu đương, nhưng cô biết tình cảm. Cho dù tình yêu trăm ngàn dáng vẻ, nhưng chắc chắn không có loại nào là tạo nên từ sự tổn thương lẫn nhau.

Bên tai nghe thấy phòng ngủ chính lại bắt đầu tranh cãi, Yến Kỳ Vũ hoàn toàn không thể nào yên tâm vẽ tranh, bút màn hình cảm ứng chạm vào bảng vẽ hồi lâu, ngay cả một đường nét trôi chảy cũng không vẽ được.

Quên đi, vẫn là đi ra vẽ vật thực thôi.

Cô tiện tay cầm một cây cọ vẽ lông dài, đeo bảng vẽ lên, yên lặng chuồn ra khỏi phòng thuê.


Đã sửa bởi Tịnh Hảo lúc 10.12.2018, 19:57.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: Bongbong28, Bora, Cuncute, chalychanh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Only Me và 130 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục

1 ... 37, 38, 39

4 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

5 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 117, 118, 119

[Xuyên không] Bạo quân thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc

1 ... 36, 37, 38

8 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

9 • [Xuyên không- Cung đấu] Sủng quan lục cung Hoàng phi ngang ngược của đế vương - Nhan Nhược Khuynh Thành

1 ... 112, 113, 114

10 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

11 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 39, 40, 41

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

13 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 23, 24, 25

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 84, 85, 86

15 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1122

1 ... 139, 140, 141

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 30, 31, 32

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trạch nam hoàng kim - Lê Tiêm

1 ... 7, 8, 9



Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 266 điểm để mua Bác sĩ Heo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 282 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 875 điểm để mua Ngọc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 564 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 832 điểm để mua Ngọc xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 264 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 791 điểm để mua Ngọc xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xinmayco
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 240 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 244 điểm để mua Cún lúc lắc
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 231 điểm để mua Tim cánh xanh
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 556 điểm để mua Bé nho
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé hồng 6
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 240 điểm để mua Bé Noel
Snow cầm thú HD: ~ dưỡng lão hết rồi
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 634 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 602 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
glacialboy_234: 1 năm qua đi, đã về nước lại! mọi người khỏe. Không biết chiên nó thế nào ta :hug:
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 361 điểm để mua Bé cam
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 416 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 240 điểm để mua Cô bé mi gió 2
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Bong bóng mặt cười
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 268 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 248 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> thuongchau
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 282 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 389 điểm để mua Thần lửa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.