Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 

Chước phù dung - Độc Cô Cầu Yêu

 
Có bài mới 23.07.2018, 18:57
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 4941
Được thanks: 4520 lần
Điểm: 10.52
Có bài mới [Cổ đại] Chước phù dung - Độc Cô Cầu Yêu - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯỚC PHÙ DUNG


Tác giả
: Độc cô Cầu yêu (đồng tác giả Quyến rũ yêu nghiệt thủ trưởng)

Thể loại: Cổ đại, trùng sinh, nữ cải nam trang, 3S.

Rating: 20+

Số chương: 75.

Editor: LạcLạc + Ishtar

Beta: LạcLạc

Nguồn: Cung Quãng Hằng

Giới thiệu

< Giới thiệu 1 >

trên đời đều có nhân quả, thiện nhân ắt có thiện quả.

Hẳn trời xanh niệm tình nàng thiện tâm, không đành lòng để nàng bước vào biển
sinh tử*

Để nàng sống lại.

Kiếp trước, bể khổ thăng trầm.

Kiếp này, dục hỏa trùng sinh.

Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, đó là cũng hoa phù dung.

< Giới thiệu 2 >

Trước khi sống lại, là một đứa nhỏ ăn xin, rày đây mai đó.

Sau khi sống lại, làm Hữu thừa tướng, quyền thế oai phong?

Để tránh né sự hãm hại của kế mẫu, nàng đổi tên đổi họ, nữ cải nam trang.
một trận bão tuyết, gặp gỡ hắn, là một bí mật không thể nói.

Nhiều năm trôi qua, lần nữa gặp lại, hắn là thiên tử cao quý, nàng là thừa tướng.
Khi quan hệ vua tôi lại có thêm tình cảm cá nhân, là yêu hay không thể yêu.

< Giới thiệu 3 >

Hoàng thượng: Thừa tướng trẻ tuổi của trẫm không dễ theo đuổi, không chỉ không cho trẫm cởi y phục của hắn, còn không cho trẫm sờ soạng lung tung, trẫm chỉ có thể bị đẩy ngã?! *Lật bàn*

Dê con: Hoàng thượng đừng tức giận ~ chẳng phải mỗi ngày vi thần đều dùng cả miệng và tay phục vụ ngài sao?

Hoàng thượng: Về mặt kia trẫm có thiên phú dị bẩm, ái khanh thật sự cho rằng làm thế đã có thể thu phục trẫm rồi? Kém xa lắm!

Hoàng thượng: Nàng dâu của trẫm không dễ theo đuổi, không chỉ không cho trẫm theo đuổi nam nhân, còn không cho trẫm hết hy vọng với nàng, trẫm chỉ có thể bị ăn gắt gao?! *Đấm ngực*

Dê con: Hoàng thượng đừng tức giận mà ~ người ta vô tình mất trí nhớ, mới bị bắt cóc ấy chứ!

Hoàng thượng: Hừ! Trẫm quyết định không theo đuổi nàng nữa! *Giậm chân*
Dê con: Bảo bối ~ Vậy đổi thành người ta theo đuổi phu nhân nha ~ xem người ta làm sao thu phục hoàng thượng nè!!

(P/s: Hoàng thượng kháng nghị vì cái gì tác giả phải thêm màn giậm chân, lôi hắn ra trảm đi!!!!)

Bộ này thể loại trùng sinh, 1vs1, nữ chính Nghê Ngạo Lam vs nam chính Nam Cung Lân.

Phối hợp diễn: Nghê Chính Quân, Viễn Trình, Kim Phúc, Tiểu Duệ Tử, còn có bao nhiêu vai phụ khác.

*Biển sinh tử: Phật ví von trời, con người, A Tu La, địa ngục, quỷ đói, súc sinh trong lục đạo luân hồi là biển sinh tử. Vì chúng sinh trong lục đạo chính là một vòng tuần hoàn sinh tử bất tận.

Lạc và Ishtar quyết định edit bộ này dành tặng @OrchidsPham



Đã sửa bởi The Wolf lúc 23.07.2018, 22:12, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn The Wolf về bài viết trên: Huỳnh Nhi, Hạ Lan Kỳ Vũ, Mamakute2003, Minh Minh Minh, Phạm Hà Bảo Nhi, Tocdothuhut, tinhlinhgio
Có bài mới 23.07.2018, 18:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 4941
Được thanks: 4520 lần
Điểm: 10.52
Có bài mới Re: [Cổ đại] Chước phù dung - Độc Cô Cầu Yêu - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Đột biến

Bên hồ, trên cành cây thường xanh cao to, đóa hoa tuyết trắng mọc thành bụi, tỏa ra từng đợt thơm ngát. Tán hoa tinh khiết theo gió run rẩy, chút hồng ấn ở giữa tựa như mai đỏ xinh đẹp động lòng người.

Càng xinh đẹp, càng độc.

Thiếu nữ quỳ xuống ruộng đất tơi xốp, đầu ngón tay vê hoa mướp sát rơi trên mặt đất, đôi môi hé mở, ngậm từng đóa từng đóa hoa nhỏ héo tàn.

Mỗi một đóa cũng khiến nàng đầm đìa mồ hôi lạnh, hơi thở dần dần mong manh[1].

[1] Cây mướp sát có độc.

Con ngươi long lanh trong veo nhìn hoa tàn đầy đất, nàng nghĩ, cả đời này đều giống như bọn chúng, rốt cuộc chỉ có thể bay khắp nơi, mặc cho người ta chà đạp.

Song, cho dù là chết, cũng không tổn hại thắt lưng, rất thẳng lưng, cho đến một khắc cuối cùng vẫn giữ được tôn nghiêm.

Sợi tóc lay động theo gió, nước da tái nhợt làm tôn thêm bóng mờ dưới hàng mi dài, giống như bướm đen đang đậu, lộ ra vẻ đau thương nồng đượm, nhân vật trước mắt trở nên hư vô mờ ảo.

“Đáng tiếc cho túi da đáng tiếc này, nếu có thể vui đùa một chút thì tốt quá.” Đôi mắt của hai tên hán tử cường tráng tràn ngập sắc dục. lại không dám thực hiện hành vi, sợ bản thân rước lấy tai họa, chỉ dám nhìn chằm chằm sinh mạng nàng đang trôi qua từ từ.

Theo tập tục xưa lưu truyền, song sinh ắt mang tới đại hung, khuôn mặt tương đồng, một trong số đó là yêu ma ký thai, sau cùng cả hai chết yểu, đồng hương và gia tộc sẽ rước lấy tai họa.

Nhiều năm về trước, một trong cặp song sinh đã chết sớm, để lại nàng sống tạm trên thế gian này, hôm nay cũng bị ép bước lên con đường Hoàng Tuyền.

Nhắm mắt lại, chút độc theo máu lan tỏa khắp người, thần kinh nóng rực giống như bị lửa thiêu đốt, mở miệng lại không thể phát ra lời nào, chỉ vì giọng nói của nàng đã hỏng mất.

Nương, ngài từng nói, trên đời này đều có nhân quả, thiện nhân ắt có thiện quả, tại sao nữ nhi an phận làm người nhưng vẫn rơi vào kết cục thê lương, lẽ nào nhân của kiếp trước, kiếp này chịu?

Vậy chỉ mong, kiếp này gieo quả tốt, kiếp sau có thể để nữ nhi chết già.

Ngay cả sức lực chống đỡ cũng không còn, nàng yếu ớt nằm sấp, ý thức hỗn loạn, khóe môi lại hơi nhếch lên. Cuối cùng sau nhiều năm như vậy, nàng có thể gặp lại nương và muội muội ruột rồi, đúng không? Khoang mũi tràn ngập hương cỏ tươi, giống như trở lại lúc còn bé, nương luôn tự tay làm bếp, rửa tay nấu canh giao cho nàng và muội muội, nàng nhào tới túm y phục thanh lịch của nương, vải vóc nhiều mùi bùn đất.

Hán tử cường tráng nhấc chân lên đá đá thân thể nữ tử, tiện đà ngồi xổm xuống, ngón tay đặt ngay nhân trung nàng kiểm tra, sau khi xác nhận không còn thở nữa, mới yên tâm cười nói, “Thủ đoạn này rất cao minh, quan phủ chỉ có thể phán tự sát”.

Đại Cảnh quốc trải qua bao đời đế vương trị vì, tình hình quốc gia phát triển rất thịnh.

Thời gian cực thịnh, khởi nguôn của suy bại, các đời thịnh suy tồn vong, đều để lại vết tích, người không thể không cảnh giác. Đây là lão hoàng đế khai quốc để cho con cháu, có lẽ người thống trị thứ năm sống an nhàn và hèn yếu, triều thần mỗi người chia bè kết phái, tham ô dần dần phổ biến, thanh quan ai cũng cáo lão hồi hương, hoặc sinh tồn giữ kẽ hở phe phái.

Chính Nguyên năm 28, Tiêu phủ.

Năm cũ này trôi qua hòa thuận vui vẻ, nghênh đón năm mới. Nghê Hoàn Nhi ưỡn bụng to, Tiêu Sùng Việt dìu thê tử dạo bước trong vườn hoa, nàng không sợ khí trời se lạnh của mùa đông, chỉ vì sự ấm áp trong mắt trượng phu đã hòa tan băng tuyết bốn bề.

Đột nhiên, mi tâm Nghê Hoàn Nhi nhíu chặt, từng đợt co rút dồn dập mãnh liệt ở hạ thân truyền tới, giữa hai chân chảy một dòng máu nổi bật, trên làn váy trắng ngần nở rất nhiều hoa đỏ.

Tiêu Sùng Việt vội vàng bế nàng lên, kêu hạ nhân tìm bà đỡ.

Nhất thời, Tiêu phủ bắt đầu bận rộn. Nhìn từng chậu nước nóng được đưa vào phòng, nghe tiếng kêu khiến người ta run rẩy, hắn trấn giữ ngoài cửa từ ban ngày tới ban đêm.

Khi tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên xé toạc chân trời, tảng đá trong lòng Tiêu Sùng Việt buông xuống, chạy vào phòng.

Giọng bà đỡ run rẩy, sợ hãi bảo là song sinh nữ, khiến hắn rất khiếp sợ, tập tục xưa viết sonh sinh mang đại hung, lập tức muốn đưa hai đứa trẻ đi, lại bị Nghê Hoàn Nhi khóc lóc cầu xin.

Tiêu Sùng Việt nể tình, một ngày vợ chồng trăm năm ân nghĩa, cuối cùng coi như thôi. Nhưng, đêm đó cũng là lần cuối cùng hắn bước vào khuê phòng Nghê Hoàn Nhi.

Hai bóng dáng Kiêm Điệp[2] vĩnh viễn không còn, một buổi sang trở thành hạ đường thê[3]. Phu quân xoay người đón người mới, người cũ lệ rơi trông giữ khuê phòng trống rỗng.

[2] Kiêm Điệp: Truyền thuyết cổ đại có nhắc tới một loài chim tên là Kiêm Điệp, con trống có cánh trái, con mái có cánh phải, phải sát cánh mới có thể bay, ví von vợ chồng tình cảm vợ chồng sâu nặng, ân ái vĩnh hằng.

[3] Hạ đường thê: người vợ bị chồng vứt bỏ.

Bọn người hầu đương nhiên theo đương gia chủ tử, nếu Tiêu lão gia vứt bỏ Nghê Hoàn Nhi như giày rách, vậy là hết sức nịnh bợ nhị phòng Đỗ thị. Đỗ thị xuất thân từ thương nhân, biết chữ lại có thể quản gia, đặc biệt trong vòng hai năm sinh một nam một nữ, Tiêu Sùng Việt càng sủng ái ả hơn, cẩm y ngọc thực, che chở mẫu tử ba người trăm bề.

Trái lại bên Nghê Hoàn Nhi cơm canh đạm bạc, quả thực còn không bằng hạ nhân. Nàng không nói với ai, nhưng hai nữ nhi biết mẹ ruột lúc nào cũng nhìn về phía hoa viên nơi cha ruột ở, giữa chân mày luôn ưu sầu không ngớt.

Chính Nguyên năm 33. Năm đó trời đông giá rét, ôn dịch kéo đến khẩn cấp và mãnh liệt, Nghê Hoàn Nhi bất hạnh bị nhiễm, chưa tới ba ngày đã bệnh đến mức gầy như que củi, hơn nữa Đỗ thị không cho đại phu đến xem, ngày thứ tư bèn rời khỏi nhân gian.

Tiêu phủ vội vã làm hậu sự cho Nghê Hoàn Nhi, nói là tang sự, nhưng từ trên xuống dưới ngoại trừ đôi song sinh nữ, không người nào có nét mặt đau thương. Qua mấy ngày, Đỗ thị danh chính ngôn thuận được thăng làm chính thất.

Trải qua một năm lớn, Tiêu Sùng Việt càng thăng quan tiến chức, ngồi ở vị trí Binh Bộ Thị Lang, tuy là thứ quan, nhưng năm năm qua cuối cùng cũng đứng đầu, càng khiến hắn cảm thấy là do Đỗ thị làm chính thê.

Trượng phu thăng chức, Đỗ thị nở mày nở mặt, thừa dịp này nhắc tới cặp song sinh nữ với hắn, muốn đuổi hai đứa bé ra khỏi Tiêu phủ.

Vốn dĩ hắn không mê tín tập tục xưa, nhưng từ khi Đỗ thị làm chính thất, quả thực con đường làm quan trôi chảy hẳn, hắn không muốn chức quan của mình gặp trở ngại, bèn ngầm cho phép việc làm của Đỗ thị.

Hôm nay, bầu trời đen như mực, ánh trăng lánh mặt.

Tiêu Ngạo Lam dắt Tiêu Ngạo Thanh trở về phòng nghỉ ngơi, bưng nước nóng lên làm ấn chân cho muội muội. Tiêu Ngạo Thanh do sinh thiếu tháng nên mắc bệnh nặng, để lại mầm bệnh, thân thể không khỏe mạnh bằng Tiêu Ngạo Lam.

“Tỷ tỷ, mỗi ngày đều bận rộn vì muội, có mệt không?” Cúi đầu nhìn hai tay Tiêu Ngạo Lam ngâm trong nước nóng, da thịt thoáng đỏ ửng, Tiêu Ngạo Thanh thực sự áy náy.

“Sao, Thanh nhi ngoan ngoãn, tỷ tỷ có thể giúp muội làm ấm người là chuyện tốt mà.” Tiêu Ngạo Lam ngẩng đầu mỉm cười.

Trong lúc hai tỷ muội nói chuyện, hai a hoàn xông vào, trong tay cầm chén kiểu, bất chấp đè bé gái xuống, sau khi rót dịch vào miệng các nàng, rồi vội vàng rời đi, vả lại còn lấy ván gỗ vắt ngang cửa phòng.

Các nàng cảm thấy cổ họng như thiêu đốt, đau đớn đến mức không muốn sống nữa, Tiêu Ngạo Lam chạy tới trước cửa, dùng sức đập ván cửa, lại phát hiện một luồng khói dày đặc bắt đầu bay trong không khí.

Không xong rồi, là lửa!

Tiêu Ngạo Thanh sợ hãi ôm chặt tỷ tỷ, khuôn mặt nhỏ nhắn đều là nước mắt. Tiêu Ngạo Lam an ủi muội muội, tiếp tục đập ván cửa, một lát sau, cửa phòng mở ra, nàng không chút nghĩ ngợi kéo muội muội chạy ra ngoài.

Đại trạch tuy đẹp đẽ nhưng lòng người ác độc.

Trong lòng biết kế mẫu muốn các nàng chết, nói gì cũng không thể tiếp tục ở lại quý phủ, thế là hai người thoát khỏi Tiêu phủ, chạy tới thành Đông.

Đỗ thị nghe hạ nhân báo, sự việc đã làm ổn thỏa, ả cười cười việc này nếu không thành công, thì còn có thể làm gì đây.

Ả lệnh cho a hoàn nhốt hai người trong phòng, phóng hỏa đốt phòng, tránh cho các nàng hô to làm hàng xóm chú ý, còn đặc biệt ép các nàng uống thuốc câm, nếu sang mai có người ngoài có hỏi, thì nói lý do hai người ngủ quá say, không kịp trốn thoát, nên vùi mình trong biển lửa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn The Wolf về bài viết trên: An Du, Phuong_Uyenn, TTripleNguyen, linhkhin, minyoongi.agustd, sâu ngủ ngày
Có bài mới 23.07.2018, 18:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 4941
Được thanks: 4520 lần
Điểm: 10.52
Có bài mới Re: [Cổ đại] Chước phù dung - Độc Cô Cầu Yêu - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Cơ duyên

Đột nhiên trước mắt nhìn mắt một màu tối đen, ý thức rã rời, mất đi tri giác.

Hình như dừng lại một nén nhang, sau đó, hồn phách lại tràn vào các giác quan, thân thể đau tận xương tủy, trong nháy mắt, nàng mở mắt ra, nhất thời không biết bản thân đang ở đâu.

Bốn bề hỗn độn, tượng phật loang lỗ, đây không phải ngôi miếu nhỏ năm nàng năm tuổi từng trú sao? Hết sức kinh ngạc, Tiêu Ngạo Lam vẫn cảm thấy vật nặng cả người đè lên hơi trĩu xuống.

Nàng cúi đầu nhìn, đúng là muội muội cuộn người trong lòng mình, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

“Ngạo… Ngạo Thanh?” Cái tay nhỏ của nàng run rẩy, đầu ngón tay khẽ chạm vào gò má lạnh lẽo, đồng thời phát hiện mình có thể phát ra âm thanh cực nhỏ.

Cố hết sức ngước mắt, Tiêu Ngạo Thanh thở hổn hển, lồng ngực phập phồng ác liệc, run run môi nói, “Tỷ tỷ… muội mệt quá… muốn ngủ…”

“Thanh nhi đừng ngủ, nói chuyện với tỷ tỷ đi.” Tiêu Ngạo Lam dụ dỗ, cho dù không hiểu tại sao trở về tình cảnh này, nàng cũng đoán được lúc này là đêm đó chạy ra khỏi Tiêu phủ. Đêm đen người ngủ, tạm thời không nói đến trên người không có lộ phí, tuy ra đường tìm y quán, song cũng chẳng có đại phu xem bệnh, chỉ có thể chống đỡ vài canh giờ đợi trời sáng.

“Thanh nhi, tối nay chúng ta không ngủ, nhìn sao bên ngoài kia.” Hai tay Tiêu Ngạo Lam liên tục xoa xoa cánh tay muội muội, hi vọng có thể đuổi được hơi lạnh trên da thịt nàng.

Một đêm trời đầy sao, ánh sáng lấp lánh.

Tiêu Ngạo Thanh biết cái chết sắp tới, ôm chặt tỷ tỷ mình, giọt nước mắt trong hốc mắt trực trào, nhưng vẫn bị nàng nuốt vào, ngắm sao với tỷ tỷ lần cuối.

Không khóc, không được khóc.

“Tỷ tỷ, ngày nào đó lớn lên… muội muốn cùng tỷ mặc gấm cổ hương[1].” Nàng nở nụ cười ngọt ngào, trong mắt mang theo ánh sang sương mù giống như ảm mộng.

[1] Là một trong những đặc sản của Hàng Châu, dùng hoa văn cỏ bốn mùa, đình đài lầu các, cầu nhỏ nước chảy và nước từ trên núi chảy xuống mang phong cách cổ xưa vẽ lên sản phẩm thể hiện hiệu ứng nghệ thuật.

Gấm cổ hương, các nàng từng thấy kế mẫu mặc mở tiệc chiêu đãi tân khách ở Tiêu phủ vào dịp lễ quan trọng. Nhắc đến lại nực cười, lấy tư cách của các nàng cũng không phải không mặc nổi, nhưng cha ruột chưa từng bảo tú nương bước vào phòng ngủ, trên người các nàng cũng mặc vải thô bình thường.

Khẽ xoa đỉnh đầu muội muội, Tiêu Ngạo Lam gật đầu nói, “Được… đợi ngày nào đó tỷ tỷ kiếm đủ tiền, sẽ đặt người ta làm cho muội.”

Tiêu Ngạo Thanh cọ cọ lồng ngực ấm áp, tỷ tỷ ruột của nàng đấy, rất rất tốt với nàng, đáng tiếc nàng không thể chống đỡ đến lúc đó, nhìn ngôi sao nơi phương xa, “Tỷ tỷ… sau này Thanh nhi sẽ trở thành… vì sao sáng nhất kia… vậy tỷ có thể tìm được muội… muội sẽ luôn ở bên tỷ…”

Đôi mắt đã bị nước mắt làm cho mơ hồ, Tiêu Ngạo Lam dán vào gò má muội muội, nghẹn ngào nói không nên lời.

“Tỷ… tỷ… tỷ phải… nhớ kỹ…” Thân thể nho nhỏ rúc vào lòng bé gái chênh lệch mình không bao nhiêu, mặc dù sinh mệnh ngắn ngủi, nhưng Tiêu Ngạo Thanh chưa bao giờ cảm thấy khổ, vì đã có một người tỷ tỷ kiên cường làm bạn.

“Ừ… tuyệt đối không quên Thanh nhỉ…” Tiêu Ngạo Lam ôm muội muội càng chặt hơn, nhưng càng ôm càng cảm thấy thân thể đối phương lạnh dần, nước mắt như hạt châu rơi xuống, lưu lại trên xiêm y từng mảng tối mờ, lòng như dao cắt.

Nhận được hứa hẹn, Tiêu Ngạo Thanh yên tâm, khẽ nói, “Tỷ tỷ… Thanh nhỉ… mệt mỏi quá rồi… ngủ ngon…”

Ôm thân thể lạnh như băng, Tiêu Ngạo Lam đau đớn nước mắt ròng ròng, cả người run rẩy như lá rụng trong gió, đem nỗi chua xót mấy chục năm qua khóc một lần phát tiết hết.

Chân trời trở nên trắng xóa, những ánh ban mai đầu tiên soi rọi, khiến sương mù tản đi.

Giơ tay lên lau nước mắt đầy mặt, nàng mơn trớn khuôn mặt giống như đúc nàng, lúc này con ngươi hồn nhiên khép lại, cũng không mở nữa, “Ngủ ngon… Thanh nhỉ…”

Sau khi trải qua cú sốc bi thương, Tiêu Ngạo Lam cũng bình tĩnh lại ngẫm nghĩ.

Cổ họng đau rát, như có ngọn lửa thêu cháy chưa từng ngừng nghỉ, cảm giác rõ rệt khiến nàng hiểu rõ đây không phải giấc mơ.

Do việc bức tử bên hồ dẫn tới dạo một vòng trước quỷ môn quan, lại trở về Chính Nguyên năm 33.

Trùng sinh?!

Đúng rồi. Bằng không sao vóc người nàng nhỏ bé, sao gặp lại Thanh nhi đây.

Có lẽ ông trời thấy nàng chưa cần tiến vào lục đạo luân hồi, nên cho nàng cơ hội một lần nữa làm Tiêu Ngạo Lam.

Kiếp trước, sống rất nghèo túng, ăn xin dọc đường, số ngày đói là chuyện thường như cơm bữa, từng lưu lạc những nơi lớn nhỏ bất đồng ở Đại Cảnh quốc, vốn tưởng rằng Đỗ thị sẽ buông tha nàng, nhưng còn đang lứa tuổi dậy thì đã khó tránh khỏi cái chết.

Kiếp này, không muốn lại làm kẻ đần độn, che mờ hai mắt, luôn cho rằng khắp thiên hạ đều là người có lòng dạ tế thế cứu nhân, tới lúc Đỗ thị vươn ma trảo tới chỗ nàng, chỉ có thể ngồi chờ chết.

Cõng thi thể muội muội lên, Tiêu Ngạo Lam sải bước ra đường cái, làm phiền từng nhà.

Đã đi hơn mười hộ, nàng nhìn chữ vàng nền đen trên tấm biển ngay cổng viết Nghê phủ, khẽ nhếch khóe môi, đó là họ mẹ ruột đấy.

“Tiểu cô nương, có chuyện gì thế?” Gã sai vặt cau mày, đáy mắt lộ vẻ khinh thường, trong lòng đoán lại là kẻ lừa ăn lừa uống, mấy ngày nay gặp không ít.

Tiêu Ngạo Lam ăn xin nhiều năm, biết nhìn sắc mặt, đương nhiên hiểu rõ, liền bày dáng vẻ điềm đạm đáng yêu nói, “Vị đại gia này xin thương xót, có thể giúp ta gặp mặt lão gia quý phủ không?”

“Đi đi, đứng ngay cửa chướng mắt.” Dứt lời, gã sai vặt đang định xoay người, lại thoáng thấy xe ngựa chạy tới cách đó không xa, bèn vội vàng đẩy Tiêu Ngạo Lam sang một bên, nàng không ngờ tới động tác này, thân thể nho nhỏ cõng thi thể trọng tâm bất ổn, ngã ra sau ngồi xuống đất, khiến nàng trợn mắt giận dữ nhìn đối phương.

Cảnh tượng này vừa vặn bị Nghê Chính Quân trên xe ngựa chứng kiến, sau khi xuống xe việc đầu tiên ông làm là nâng tiểu cô nương dậy, còn tiện thể trách cứ gã sai vặt.

“Ấu ngô ấu dĩ cập nhân chi ấu[2] lần này ngươi hung dữ để người khác nhìn thấy, còn tưởng Nghê phủ ỷ thế hiếp người.” Khẩu khí của Nghê Chính Quân uy nghiêm, nhưng lúc đối mặt với Tiêu Ngạo Lam lại là khuôn mặt hòa ái.

[2] Nguyên văn còn cụm phía trước 幼吾幼以及人之幼 của Mạnh Tử: nghĩa là nên yêu thương trẻ nhỏ như con cháu của chúng ta.

Tiêu Ngạo Lam đã biết đối phương là chủ nhân Nghê phủ, vội vã quỳ xuống, dập đầu cầu xin, “Tiểu nhân muốn bán mình chôn muội, cầu đại gia thu nhận giúp đỡ, tiểu nhân làm trâu làm ngựa đều được.”

Nghê Chính Quân khá kinh ngạc nhìn tiểu cô nương bẩn thỉu, tóc tai xốc xếch trước mắt, nhỏ thế này đã ra ngoài bán mình chôn muội, thật đáng thương, tuy nói nàng mở miệng đã thể hiện sự hèn mọn, nhưng đôi mắt to lại không sợ hãi, ưỡn thẳng lưng, tôn nghiêm của nàng không cho phép chà đạp.

Về phần cổ họng hơi khàn khàn ồ ồ là sao?

“Đứng dậy đi, ngươi tên gì?” Nghê Chính Quân liếc nhìn thi thể trên mặt đất, hai khuôn mặt giống như đúc, song sinh ư?

Nghe nói một trong cặp song sinh là ác ma ký thai, chả trách, nhỏ tuổi vậy đã lưu lạc đầu đường, giọng nói chắc cũng vì thế mà hỏng nhỉ…

Khẽ cắn bờ môi, tiểu cô nương trả lời.

“Nghê… Nghê Ngạo Lam…”

Vứt bỏ họ cha, vì chưa bao giờ nhận được tình thương từ cha ruột, một tay mẹ nuôi nàng lớn lên.

Không mang họ cha, chỉ vì cha ruột không xứng với kính trọng, vả lại kiêng kỵ Đỗ thị tìm người.

Nàng không phải cố tình muốn đổi họ hùa theo đại gia mà đổi họ, do duyên phận đã định trước từ nơi sâu xa.

“Hử? Ngươi cũng họ Nghê? Cha mẹ ngươi là người nơi nào?”

“Tiểu nhân… không cha… mẹ tiểu nhân họ Nghê… là người Mạch Thủy…” Tiểu cô nương ấp a ấp úng, lại được Nghê Chính Quân hiểu lầm thành cổ họng đau đến mức nói rất khó nhọc.

Nghê Chính Quân nở nụ cười hòa ái, “Vào thôi”, rồi xoay đầu giao phó gã sai vặt mang thi thể vào, tiếp đó bàn tay to nắm lấy bàn tay nhỏ nhem nhuốc bước vào phủ.

Nàng ngước mắt nhìn bóng dáng cao lớn, đôi mắt dần dần nóng lên.

Tay của cha có phải cũng giống vậy không?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn The Wolf về bài viết trên: An Du, HNRTV, Minh Minh Minh, TTripleNguyen, linhkhin, minyoongi.agustd, sâu ngủ ngày
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 141, 142, 143

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 145, 146, 147

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 238, 239, 240

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

10 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

15 • [Xuyên không Điền văn] Thứ Nữ Công Lược - Chi Chi (Phần 1)

1 ... 116, 117, 118

16 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

20 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40


Thành viên nổi bật 
ciel99
ciel99
Jung Ad
Jung Ad
Xám
Xám
baonganpham
baonganpham
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
Windyphan
Windyphan

Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 321 điểm để mua Mashimaro che dù
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 200 điểm để mua Cầu vồng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 460 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 474 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 450 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 437 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 427 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 415 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 384 điểm để mua Heo hồng lắc mông
ღDuღ: Snow à xl :)) ta bấm nhầm nút xóa tn của mi rồi kkk
Meolun: Box truyện sắc và sắc hoàn bị gỡ rồi hay gì đấy bạn ạ. Mình tìm hoài không thấy mà hỏi cũng không thấy ad trả lời luôn. Huhu !
Phuchuyvoicon: Hôm nay mình click vô Mục Sắc Hoàn thì bị báo không được truy cập. Muốn nhờ QTV gỡ giúp
Phuchuyvoicon: Quản trị viên help me!
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Thỏ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 204 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 702 điểm để mua Diamond Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 495 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 703 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 313 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 450 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 294 điểm để mua Bò khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 209 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 335 điểm để mua Mèo nhảy múa
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 437 điểm để mua Song Tử Nữ
megau1976: ad dien dan, bộ Hào môn tranh đấu I: Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc đã hoàn, nhờ chuyển hoàn nha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.