Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 

Cực phẩm thái tử lưu luyến hồng trần - Phong Gian Danh Hương

 
Có bài mới 20.07.2018, 10:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3443 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Cực phẩm thái tử lưu luyến hồng trần - Phong Gian Danh Hương - Điểm: 6
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images

Cực phẩm thái tử chi liệt diễm hồng thần

Tác giả
: Phong Gian Danh Hương

Thể loại
: Xuyên qua, cung đình, nhất thụ đa công.

Độ dài: Phần 1: 45 chương, phần VIP: 78 chương.


Tình trạng bản dịch
: Đã hoàn.

Nguồn: Windy house(https://nguyetphongvan.wordpress.com/da ... E1%BA%A7n/)

Trạng thái
:Full

Giới thiệu:

★ Mạc Vệ Quân: Huấn luyện viên cảnh sát, trí dũng song toàn, khôi hài hài hước, chính nghĩa dũng mãnh nhưng tính tình táo bạo!

★ Mạc Nhiễm Thiên: thái tử Mạc quốc , phong hoa tuyệt đại, mị hoặc khuynh thành, thiện tâm nhân từ nhưng trời sinh ngu dốt!

Một lần ngoài ý muốn, linh hồn Mạc Vệ Quân xuyên qua vào thể xác Mạc Nhiễm Thiên, và câu chuyện của chúng ta bắt đầu.



Đã sửa bởi The Wolf lúc 22.07.2018, 22:19.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.07.2018, 22:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3443 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ trang] Cực phẩm thái tử lưu luyến hồng trần - Phong Gian Danh Hương - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1 – Linh hồn xuyên việt
(Linh hồn xuyên qua)

Edit: Sec

Khi tỉnh lại, Mạc Vệ Quân bị cảnh vật trước mắt dọa đến ngây người.

Hắn đang nằm trên một cái giường gỗ vô cùng lớn, bốn phía trướng lụa trắng lay động theo gió làm nổi bật chiếc giường gỗ lim chạm trổ xa hoa.

Hắn lập tức giật bắn mình, kinh ngạc nhìn hoàn cảnh hoàn toàn lạ lẫm trước mắt. Đây là nơi nào nhỉ? Một căn phòng rộng rãi sáng sủa lại cổ kính, nhưng chỉ có một cái giường lớn???

Mạc Vệ Quân sắp điên mất rồi. Hắn nhớ rõ mình đang huấn luyện quân binh ở dưới ánh nắng chói chang cơ mà, sao lại tới nơi cổ đại như trong TV này. Hơn nữa nhìn những cây cột màu đỏ to lớn ở bốn phía, sao có cảm giác dường như đang ở trong hoàng cung cổ đại.

Sau đó hắn thấy được quần áo trên thân: một bộ trường bào tơ lụa màu trắng bóng loáng. Thử duỗi cánh tay, tay áo dài quá bàn tay, trời ạ, đây là quần áo kiểu gì vậy? Càng kinh ngạc chính là khi hắn cúi đầu nhìn chính mình, suối tóc đen sẫm mượt mà theo quần áo chảy xuống, dài đến ngang eo, lộng lẫy động lòng người.

“A……” Khi Mạc Vệ Quân sờ thấy cây trâm mộc trên đỉnh đầu, hắn đột nhiên ngửa cổ hét lên. Hắn nhất định là điên rồi. Sau đó hắn lại sợ hãi phát hiện thanh âm của mình cũng thay đổi, trở nên tinh tế thanh thúy, không thô ráp trầm nặng như trước.

Bên ngoài một hồi tiếng bước chân truyền đến, một tiểu thái giám bộ dáng thanh tú kinh hoảng chạy vào.

“Thái tử điện hạ, lại xảy ra chuyện gì sao?” Nam hài tiến lên đưa tay dìu hắn.

Thái tử điện hạ? Hai con mắt Mạc Vệ Quân mở to đến không thể to hơn.

“Ngươi làm gì vậy?” Mạc Vệ Quân gỡ hai tay nam hài đang cầm cánh tay hắn ra. Hai người đàn ông sao làm chuyện mắc ói như vậy chứ?

“Thái tử điện hạ, người sao thế? Lại quên à?” Tiểu thái giám tưởng rằng vị chủ tử trì độn của mình lại hồ đồ rồi.

Mạc Vệ Quân nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn không hề lo sợ trước mắt, đột nhiên trong đầu “Ầm” một tiếng, nghĩ thầm có phải linh hồn mình đã xuyên việt hay không, bởi vì xuyên không hiện là đề tài phổ biến nhất trong trường học, mà sao hắn lại gặp phải? Nhưng mình đang sống êm đẹp sao lại xuyên không được? Mạc Vệ Quân lập tức nhớ lại.

“Huấn luyện viên, hôm nay trời nắng quá, có thể không đứng được không?” Trương Lượng – Kẻ cầm đầu trong đám học viên không coi hắn là huấn luyện viên nghiêng đầu hỏi, phía sau còn mấy học viên ủng hộ gã. Mỗi kẻ đều hai tay ôm ngực, bộ dáng lưu manh.

“Không được, đứng nghiêm đi!” Mạc Vệ Quân rống lớn, Trương Lượng này càng ngày càng càn rỡ, thường chống đối hắn, dù gì hắn cũng là huấn luyện viên cảnh sát, loại học viên này tương lai sao có thể làm cảnh sát, cho nên mình phải có trách nhiệm và nghĩa vụ nghiêm khắc dạy nó.

“Hỏi ông là cho ông mặt mũi thôi. Ông thật sự cho rằng mình là huấn luyện viên? Ha ha ha, tôi không rảnh điên cùng các người!” Trương Lượng khinh bỉ nhìn các học viên ở dưới đang nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh đứng dưới trời nắng, đồng thời rất không cho Mạc Vệ Quân mặt mũi mà cười nhạo.

“Trương Lượng, cậu là học viên, nên có dáng dấp của học viên chứ? Còn như vậy nữa, đừng trách tôi báo cho cha cậu, cha cậu đã nhờ cậy tôi giáo dục cậu thật nghiêm khắc.” Cha Trương Lượng là tổng giám đốc một công ty. Từ nhỏ người trong nhà đem Trương Lượng chiều thành hư.

“Ông dám! Đừng tưởng rằng ông nói cho cha tôi biết thì tôi sẽ sợ ông. Không biết xấu hổ!” Trương Lượng nổi giận mắng.

“Cậu, đứng nghiêm!” Lửa giận trong người Mạc Vệ Quân nhanh chóng thăng lên.

“Đứng CMN!” Trương Lượng xoay nắm tay đánh về phía Mạc Vệ Quân, vì bọn chúng đều đã là sinh viên Đại học cao to vạm vỡ, hơn nữa Trương Lượng tính tình cực tệ, hở chút lại đánh người.

Nắm tay gã bị Mạc Vệ Quân bắt lấy, trong con ngươi hắn là lửa giận ngập trời, thằng oắt này dám mắng mẹ hắn, hôm nay không dạy dỗ hắn, ta sẽ theo hắn mang họ Trương – Mạc Vệ Quân cũng nổi tiếng là có tính tình nóng nảy.

Song ngay lúc hắn chuẩn bị bẻ tay Trương Lượng, cho gã một bài học, sau gáy đột nhiên một cơn đau nhức. Hắn lập tức quay đầu phẫn nộ nhìn lại, một kẻ đồng đảng của Trương Lượng tay giơ một khối gạch nhìn hắn cười gằn, trên viên gạch còn dính đầy máu.

“Không xong, giết người rồi.” Mấy học viên đang đứng quanh kêu lên kinh ngạc, còn Mạc Vệ Quân bắt đầu mất đi tri giác.

“Ngươi tên là gì?” Mạc Vệ Quân thu hồi suy nghĩ. Hắn hầu như có thể khẳng định mình đã xuyên việt.

“Thái tử điện hạ, người sao càng ngày càng hồ đồ thế này, ngay cả Tiểu Lộ Tử cũng không nhớ ra. Aiz, vậy phải làm sao bây giờ?” Tiểu Lộ Tử lo lắng nhìn Mạc Nhiễm Thiên mà lẩm bẩm một mình.

Mạc Vệ Quân là người thông minh, vừa nghe đã đoán được vị thái tử này chẳng lẽ là kẻ đần độn?

“Tiểu Lộ Tử, cầm gương tới cho ta nhìn một chút.” Mạc Vệ Quân ngược lại không vội, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng thôi, mình có quýnh lên nữa cũng vô dụng.

“Thái tử điện hạ, người thật là hồ đồ, gương không phải ở bên kia sao?” Tiểu Lộ Tử  chỉ chỉ mặt gương đồng đặt trong góc tường.

Mạc Vệ Quân càng thêm vững tin vị thái tử này không phải đần độn thì cũng là chậm phát triển, bằng không một tiểu thái giám nho nhỏ sao dám nói hắn hồ đồ, không sợ bị chém sao?

Mạc Vệ Quân đi tới trước gương đồng. Mặc dù gương đồng nhìn không rõ ràng lắm nhưng vẫn có thể soi tỏ bóng người, mà Mạc Vệ Quân bị người trong gương trực tiếp dọa đến sợ ngây người.

Người trong gương dùng “khuynh quốc khuynh thành” để hình dung cũng không quá. Hai mắt sáng ngời đen sẫm, đôi mày thanh tú, khuôn mặt trắng nõn bóng loáng không một tì vết. Nhưng hấp dẫn nhất chính là đôi môi đỏ tươi sáng bóng, như thể được phủ một lớp mỏng kim phấn, vô cùng mê người.

Mạc Vệ Quân nhịn không đặng lấy tay vuốt ve đôi môi mình, cảm thấy tay bị hút lại như bị điện giật thì càng kinh hãi, cũng may hơi dùng sức một chút là có thể tách ra. Song loại cảm giác này lại làm cho hắn kinh ngạc vạn phần. Thế gian này chẳng lẽ còn có chuyện kì quái như thế?

“Thái tử điện hạ, phải đi học thôi, thay quần áo đi.” – Không biết từ khi nào trên tay Tiểu Lộ Tử đã cầm thêm một bộ trường bào màu vàng nhạt thêu hoa.

“Học cái gì?” Mạc Vệ Quân thuận miệng hỏi, bản thân còn đang than thở vì gương mặt đại mỹ nam tuyệt đại vô song trong gương. Mạc Vệ Quân đoán mỹ nam chừng hai mươi tuổi, cao một mét bảy, cũng không phải quá thấp, vóc người cao gầy, có phần yếu ớt, nên ăn nhiều cơm một chút.

“A, thái tử điện hạ lại quên nữa rồi à, hôm nay học đàn.” Tiểu Lộ Tử ở sau lưng lộ ra ánh mắt xem thường, bị thu hết vào mắt Mạc Vệ Quân. Trong lòng hắn càng thêm khẳng định cái tên thái tử điện hạ này nhất định là trì độn, xem ra nhìn người không thể nhìn tướng mạo.

“Không đi, hôm nay đầu đau, cái gì cũng không nhớ được, không muốn đi. Chi bằng Tiểu Lộ Tử nói cho bổn thái tử một vài chuyện, để bổn thái tử nhớ lại.” Mạc Vệ Quân biết nếu đã xuyên việt, nhất định phải thích ứng nhanh một chút. Hơn nữa mình thế mà lại xuyên đến trên thân một tên thái tử, đúng là không thể tưởng tượng được. Hoàng cung từ xưa đến nay đều là nơi hung hiểm nhất, mình hiện giờ cái gì cũng không biết, khó tránh khỏi chịu thiệt thòi.

“A, vậy cũng không được. Nếu Lục hoàng tử không tìm thấy người, lại tìm tới đây.” Tiểu Lộ Tử bối rối, nhớ đến Lục hoàng tử thường xuyên uy hiếp nó, trong lòng nó bèn sợ hãi.

“Lục hoàng tử?” Mạc Vệ Quân cố ý không nói gì, chờ Tiểu Lộ Tử nói tiếp.

“Đúng vậy, Lục hoàng tử còn nhỏ mà tinh ranh, mỗi lần đều quấn lấy thái tử điện hạ, nếu không thấy người, nhất định sẽ chạy tới tìm, đến lúc đó Tiểu Lộ Tử lại thảm.” Tiểu Lộ Tử kể lại với vẻ mặt cầu xin.

“Đi cũng được, nhưng ta cái gì cũng không nhớ được, phải làm sao bây giờ?” Mạc Vệ Quân đối với bên ngoài cũng rất tò mò.

“Thái tử điện hạ không phải thường không nhớ rõ sao? Tất cả mọi người đã quen rồi.” Tiểu Lộ Tử nhếch khóe miệng nói tiếp.

“Ah, vậy thì tốt rồi, được rồi, bổn thái tử tên là gì?” Mạc Vệ Quân thầm nghĩ thật may mắn, tên thái tử này thật sự là kẻ thiểu năng, vậy bản thân mình cái gì cũng đều giả vờ không biết là ổn rồi, ha ha.

“Mạc Nhiễm Thiên!” Tiểu Lộ Tử không hề lo sợ đáp lời.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.07.2018, 16:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3443 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Cực phẩm thái tử lưu luyến hồng trần - Phong Gian Danh Hương - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Lánh loại đùa giỡn

(Bị đùa giỡn)

Mạc Vệ Quân nhíu mày: “Mạc Nhiễm Thiên?” Tên này hắn thích.

“Điện hạ thay quần áo đi.” Tiểu Lộ Tử đi tới kéo ống tay áo hắn, ý như muốn giúp hắn cởi quần áo.

“Không cần, ta tự làm.” Mạc Nhiễm Thiên vẫn không cách nào tiếp nhận việc bàn tay một người cùng giới khác sờ tới sờ lui trên người mình, huống chi còn là thái giám.

Kéo dây nhỏ nơi vạt áo ra, y phục tơ lụa trắng toát tự nhiên trượt xuống, Mạc Nhiễm Thiên một lần nữa cảm thán vì chủ nhân thân thể da mịn thịt mềm, trắng nõn mịn màng còn hơn nữ tử. Khóe miệng hắn không nhịn được co rút, nam nhân này hẳn là cần rèn luyện nhiều hơn.

Tiểu Lộ Tử đem ti bào màu vàng nhạt thêu hoa khoác trên người hắn. Mạc Nhiễm Thiên nhất thời cảm thấy vẻ đẹp này dường như chỉ trên trời mới có, trong lòng không khỏi buồn bực, sao mình lại nhập vào thân xác một kẻ đẹp đến như vậy. Tuy thế ông trời cũng công bằng, cho hắn vẻ ngoài hoàn mỹ nhưng đầu óc ngu dốt, xem ra hắn có thể sống sót đến bây giờ trong hoàng cung coi như là kỳ tích.

“Đi thôi.” Mạc Nhiễm Thiên than nhẹ một tiếng, thầm nghĩ mình cũng không sợ bị vạch trần, giả ngu là được rồi.

Tiểu Lộ Tử đi trước dẫn đường, Mạc Nhiễm Thiên ở sau hết nhìn đông lại ngó tây đi ra khỏi tẩm cung Thái tử xa hoa lộng lẫy. Nói nó xa hoa là bởi ngoại trừ tẩm thất ở ngoài đại điện vừa rồi, lọt vào trong tầm mắt là một đại viện tử, tiểu viện nối tiếp hành lang, bên cạnh là từng dãy sương phòng, trong viện hoa tươi núi giả, cây nhỏ bãi đá, thật là thanh nhã. Mạc Nhiễm Thiên cũng rất thích cảnh vật này, cung nữ thái giám vô số, gặp hắn đều quỳ xuống xưng Thái tử điện hạ.

Đi ra khỏi tẩm thất là một con đường nhỏ rải đá trắng, hai bên là hoa thơm cỏ lạ, phong cảnh động lòng người. Hơn nữa, có thể nhìn thấy cách đó không xa các tòa cung điện gạch xanh ngói đỏ lớn lớn nhỏ nhỏ nhấp nhô, nối tiếp những con đường nhỏ quanh co khúc khuỷu.

“Tiểu Lộ Tử, ai ở trong phòng này thế?” Mạc Nhiễm Thiên hỏi.

“A, Thái tử điện hạ, người lại hồ đồ rồi, đây đều là nơi ở của các phi tần. Các hoàng tử đều ở tại Tây cung, nơi này là Đông cung, tẩm cung của hoàng hậu nương nương chính là tòa kia.” Tiểu Lộ Tử chỉ chỉ tòa lầu các đặc biệt xa hoa lộng lẫy ở xa Mạc Nhiễm Thiên nhất.

“Ừm, hoàng hậu nương nương là mẹ ruột ta ư?” Mạc Nhiễm Thiên chợt nghĩ ra liền hỏi.

“Khụ khụ khụ, Thái tử điện hạ, mẫu phi người Dung quý phi năm ngoái ngã bệnh rồi mất, hoàng hậu nương nương là mẫu hậu Lục hoàng tử – Tiêu hoàng hậu a.” Tiểu Lộ Tử mắt trợn trắng.

“Ah, ta quên rồi.” Mạc Nhiễm Thiên ôn nhu nói: “Vậy tổng cộng có bao nhiêu hoàng tử, bổn điện hạ là hoàng tử lớn nhất à?”

“Điện hạ, Tiểu Lộ Tử cảm thấy hôm nay điện hạ sao lại hỏi nhiều thế nhỉ?” Tiểu Lộ Tử thấy khó hiểu.

Bình thường Thái tử dù thường thường không nhớ rõ mọi chuyện, nhưng phản ứng cũng chậm nửa nhịp, đâu như ngày hôm nay hỏi không ngừng? Thật kì quái.

“Ta muốn biết.” Mạc Nhiễm Thiên thản nhiên nói, cố gắng không để Tiểu Lộ Tử sinh nghi.

“Khụ khụ khụ. Tổng cộng có bảy vị hoàng tử, công chúa có hơn hai mươi vị, Thái tử điện hạ là tam hoàng tử. Do hoàng thượng cực kì sủng ái mẫu phi của Thái tử cho nên không để ý văn võ bá quan, hậu cung tần phi phản đối, năm ngoái lúc Dung quý phi qua đời, lập người là Thái tử.” Tiểu Lộ Tử giải thích thật rõ ràng.

“Ah.” Mạc Nhiễm Thiên sửng sốt, trong lòng thất kinh. Thế thì Thái tử này chỉ sợ bị lườm đỏ mắt, hoàng thượng sủng ái Dung quý phi, lập con trai nàng làm Thái tử, tất phải khiến cho hậu cung tần phi khác ghen ghét, đặc biệt là Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử, những điều này đều là hắn xem TV mà phỏng đoán.

Hai người dọc theo con đường nhỏ đi ra khỏi cổng vòm Đông cung tới ngự hoa viên. Vào mùa này, trong ngự hoa viên chim hót hoa thơm, không khí tươi mát, làm cho tâm hồn vui vẻ thoải mái, bốn phía núi giả nước chảy, lương đình lầu các, ngơ ngẩn tâm hồn.

Mạc Nhiễm Thiên thầm cảm thấy hoàng cung cổ đại này thật đẹp, cũng không như năm ấy đi thăm Cố cung, ngoài phòng ốc ra cũng chỉ có phòng ốc, mà phần lớn đều trống rỗng không có người ở, thật khác nhau.

“Tiểu Lộ Tử, luyện đàn ở nơi nào nhỉ?” Mạc Nhiễm Thiên căn bản không hiểu gì về “đàn”, đừng nói gảy đàn cao thâm như vậy, cho dù là Karaoke, hắn cũng chỉ phá cổ họng mà thôi.

“Sắp tới rồi, ngay Khởi Phượng Đình trong ngự hoa viên.” Tiểu Lộ Tử gật gật đầu. Đúng lúc này, một đám cung nữ đi ngang qua, cúi người thi lễ với Mạc Nhiễm Thiên, sau đó cười hì hì chạy. Mạc Nhiễm Thiên thấy ánh mắt các nàng nhìn hắn đều là giữa kinh ngạc lộ ra cười nhạo, nói vậy các nàng cũng biết mình là một kẻ đần độn, cho nên cũng không sợ đắc tội.

“Thái tử điện hạ, tới rồi.” Tiểu Lộ Tử chỉ vào một lương đình rất lớn phía trước.

Mạc Nhiễm Thiên nhìn vào thì thấy bên trong có bảy chiếc bàn, phía trên đặt sáu chiếc đàn cổ, năm người đã ngồi vào vị trí của mình, nhưng vị trí phu tử phía trước còn chưa có người. Mạc Nhiễm Thiên đi vào từ phía sau nên năm người ngồi nghiên cứu cầm phổ không thấy được. Đương nhiên Mạc Nhiễm Thiên cũng không nhìn thấy bọn họ.

Khi Mạc Nhiễm Thiên đang muốn đến ngồi vào chỗ trống kia, Tiểu Lộ Tử phía sau đột nhiên hô to một tiếng: “Thái tử điện hạ đến!” Mạc Nhiễm Thiên bị dọa đến giật bắn mình, thật sự không quen loại lễ nghi này.

Năm người toàn bộ quay đầu lại. Mạc Nhiễm Thiên vừa nhìn thấy họ thì ngây ngẩn cả người. Chẳng lẽ xuất thân hoàng gia đều là cực phẩm? Sao mà mỗi người đều là tuấn nam dễ nhìn vậy?

“Thái tử ca ca!” Một giọng thiếu niên ngây thơ thanh thúy truyền vào tai, Mạc Nhiễm Thiên đầu tiên đưa ánh mắt nhìn về cậu nhóc mười bốn mười lăm tuổi đang nhào về phía hắn, chẳng lẽ vị này chính là Lục hoàng tử? Chỉ thấy cậu bé này khuôn mặt mang nét ngây thơ, nhưng vóc người đã hơn một mét rưỡi, một đôi mắt to linh động nhìn Mạc Nhiễm Thiên chớp chớp.

“Thái tử ca ca, huynh đến muộn, phải bị phạt!” Cậu nhóc xông lên, ôm cổ Mạc Nhiễm Thiên, không đợi hắn phản ứng lại, trên môi Mạc Nhiễm Thiên đau nhói.

“Miệng Thái tử ca ca thật đẹp nha, lại rất ngọt, như mật đường, Hiên nhi thật sự là nếm mãi không chán.” Cậu nhóc nói xong lại cắn một miếng mới chịu buông Mạc Nhiễm Thiên còn đang thừ người ra, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rực.

“Lục đệ, không được nghịch!” Một tuấn mỹ nam tử mặc cẩm phục màu tím đứng lên quát.

Mạc Nhiễm Thiên bị chấn động, ngây ngốc đưa tay vuốt vuốt xuống đôi môi vừa bị cắn, nhìn cậu nhóc vẻ mặt giảo hoạt tươi cười, đột nhiên ý thức được một vấn đề. Khoan đã, mình bị tên oắt này đùa giỡn. Hơn nữa nghe nó nói, hình như không phải chỉ một lần hai lần, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

“Thật đúng là đồ đần, ai, sư phụ sao còn chưa tới, không phải trên đường vấp ngã chứ?” Mạc Nhiễm Thiên nhìn xuống chỗ ngồi bên cạnh, một nam tử âm nhu tà mị đang nhìn hắn khinh bỉ, dựa lên cổ cầm, tạo nên một đoạn tạp âm bừa bãi.

“Tứ ca, huynh đừng quá đáng, Thái tử ca ca không có đần! Lời huynh vừa nói đệ đi méc phụ hoàng.” Thiếu niên tức giận đứng ở trước mặt nam tử gọi là “Tứ ca”, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

“Được rồi, các đệ đừng ầm ĩ nữa, sư phụ tới rồi.” Nam tử áo tím vừa rồi lại mở miệng.

“Nhị ca, là tứ ca quá đáng quá thôi, mỗi lần đều cười nhạo Thái tử ca ca. Hừ, Thái tử ca ca so với huynh đẹp gấp một trăm lần!” Lục hoàng tử Mạc Hiên chỉ vào Tứ hoàng tử cả giận nói, hắn rõ ràng là che chở Thái tử.

Mạc Nhiễm Thiên đến lúc này mới thật sự phục hồi tinh thần lại, chậm như rùa đến ngồi ở vị trí của mình, ngẩng đầu nhìn nam tử áo tím đang quay đầu nhìn hắn, vị này hẳn là Nhị hoàng tử, chỉ thấy y bề ngoài tuấn mỹ, khí chất tao nhã lịch sự, một đôi tinh nhãn lạnh nhạt thờ ơ, đôi môi mỏng hơi nhếch, là mỹ nam tử khó gặp. Chỉ là ánh mắt y nhìn hắn làm cho hắn có chút khó hiểu, nhìn thế nào cũng thấy giống như “chàng trai đang liếc mắt đưa tình với người yêu” vậy? Nhưng mặc kệ như thế nào, đối với Nhị hoàng tử này hắn thấy tương đối thuận mắt, cho nên đối với y lộ ra nụ cười chân thành, còn Nhị hoàng tử liền đỏ mặt quay đầu lại, làm cho Mạc Nhiễm Thiên không nhịn được co rúm khóe miệng. Chẳng lẽ y thật sự đem mình thành nữ nhân?

Đang lúc Mạc Nhiễm Thiên cảm thấy vô cùng buồn bực, bên tai truyền đến tiếng mắng khinh bỉ.

“Hừ!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

8 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

9 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

10 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.