Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 22 bài ] 

Hãy đi đặt người canh gác - Harper Lee

 
Có bài mới 19.07.2018, 13:57
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35521
Được thanks: 5266 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tâm lý XH] Hãy đi đặt người canh gác - Harper Lee - Điểm: 10
14


“Bác ạ,” Jean Louise nói, khi họ đã thu dọn xong đống đổ nát của trận tàn phá hồi sáng, “nếu bác không dùng xe thì cháu sẽ đi thăm chú Jack.”

“Bây giờ bác chỉ cần ngủ một lát thôi. Cháu không cần ăn thêm gì hả?”

“Không thưa bác. Chú Jack sẽ cho cháu miếng sandwich hay gì đó.”

“Tốt hơn đừng trông vào chuyện đó. Hồi này chú ấy ăn ngày càng ít.”

Cô đậu xe trên đường dẫn lên nhà bác sĩ Finch, bước lên mấy bậc thềm cao tới nhà chú ấy, gõ cửa, và đi vào, hát bằng một giọng khàn đục:



Chú Jack già với cây gậy và cây nạng

Hồi trẻ ông nhảy nhót ăn chơi quả mức;

hãy tính thuế doanh số vụ đó…



Nhà của bác sĩ Finch nhỏ, nhưng tiền sảnh lại mênh mông. Một thời nó là một hành lang rộng thông gió, nhưng bác sĩ Finch dựng vách kín lại và gắn kệ sách khắp các bức tường.

Ông gọi vọng lên từ sau nhà, “Chú nghe rồi, con bé thô lỗ. Chú ở trong bếp nè.”

Cô đi dọc hành lang, qua một khung cửa, và bước vào một nơi từng là hàng hiên sau trống trải. Bây giờ trông nó hơi giống một thư phòng, như hầu hết các phòng trong nhà ông. Cô chưa từng thấy một nơi cư ngụ nào phản ánh mạnh mẽ tính cách của người chủ như thế này. Một phẩm chất thiếu ngăn nắp kỳ lạ ngự trị giữa vẻ trật tự. Bác sĩ Finch giữ ngôi nhà của ông tinh tươm theo kiểu quân đội, nhưng sách có xu hướng chất thành đống bất cứ chỗ nào ông ngồi, và bởi vì thói quen của ông là ngồi ở bất cứ chỗ nào sẵn sàng cho ông, nên có những chồng sách nhỏ ở những chỗ khác thường quanh ngôi nhà, trở thành một tai ương thường trực cho bà giúp việc lau chùi cho ông. Ông không cho bà ta chạm vào sách, mà ông cứ nhất định đòi hỏi sự ngăn nắp cực kỳ gọn gàng, nên sinh linh tội nghiệp ấy buộc lòng phải hút bụi, phủi bụi, và lau chung quanh đám sách ấy. Một cô giúp việc bất hạnh mất trí đã làm mất chỗ đánh dấu của ông trong cuốn Pre-Tractarian Oxford của Tuckwell, và bác sĩ Finch đã dứ dứ cây chổi vào mặt cô ta.

Khi chú cô xuất hiện, Jean Louise nghĩ thời trang có thể đến và có thể đi, nhưng chú ấy với Atticus sẽ bám lấy áo chẽn của họ suốt đời. Bác sĩ Finch không mặc áo khoác, và trên tay ông là Rose Aylmer, con mèo già của ông.

“Hôm qua cháu ở đâu, dưới sông nữa hả?” Ông nhìn cô nghiêm khắc. “Thè lưỡi ra xem.”

Jean Louise thè lưỡi ra, và bác sĩ chuyển con Rose Aylmer lên khuỷu tay phải gập lại, thò tay vào túi áo chẽn, lôi ra cặp kính nửa tròng, vẩy cho nó mở ra, và ấn nó vào mặt.

“Được rồi, đừng để nó ở đó. Rút vào đi,” ông nói.

“Cháu trông tệ lắm. Vô bếp đi.”

“Cháu không biết chú có kính nửa tròng đấy, chú Jack,” Jean Louise nói.

“Hà… Chú khám phá ra bấy lâu mình đã phí tiền.”

“Tức là sao?”

“Xem bằng cặp kính cũ của chú. Cặp này tốn bằng một nửa.”

Một cái bàn nằm giữa căn bếp của bác sĩ Finch, và trên bàn là một cái đĩa nhỏ chứa một tấm bánh quy giòn trên đó nằm một con cá mòi lẻ loi.

Jean Louise há hốc miệng. “Bữa ăn của chú đó hả? Nói thật, chú Jack, chú có thể kỳ quái hơn nữa không?”

Bác sĩ Finch kéo một cái đôn cao đến cạnh bàn, đặt Rose Aylmer lên đó, và nói, “Không. Có.”

Jean Louise với ông chú ngồi xuống bên bàn. Bác sĩ Finch nhón cái bánh quy với con cá lên và chìa cho Rose Aylmer. Nó cắn một miếng nhỏ, cúi đầu xuống, và nhai.

“Nó ăn như người,” Jean Louise nói.

“Chú hy vọng đã dạy được nó cung cách lịch thiệp,” bác sĩ Finch nói. “Bây giờ nó già tới độ chú phải cho nó ăn từng mẩu một.”

“Sao chú không cho nó yên nghỉ đi?”

Bác sĩ Finch nhìn cháu gái một cách giận dữ. “Sao chú phải làm thế? Có vấn đề gì với nó đâu? Nó có cả chục năm nữa.”

Jean Louise thầm đồng ý và cầu mong, nói một cách tương đối, rằng cô vẫn trông đẹp như Rose Aylmer khi cô già như vậy. Lớp lông vàng của Rose Aylmer vẫn ở tình trạng tuyệt hảo, nó vẫn giữ được vóc dáng; mắt nó còn sáng. Hồi này nó ngủ gần hết đời, và mỗi ngày một lần bác sĩ Finch buộc dây dẫn nó đi dạo lòng vòng ở sân sau.

Bác sĩ Finch kiên nhẫn dỗ dành con mèo già ăn hết bữa trưa của nó, và khi nó ăn xong ông đi tới một ngăn tủ phía trên bồn rửa lấy ra một cái chai. Nắp chai là một ống nhỏ giọt. Ông hút lên một lượng kha khá chất lỏng đó, đặt cái chai xuống, nắm lấy gáy con mèo, và bảo Rose Aylmer há miệng ra. Con mèo nghe lời. Nó nuốt và lúc lắc đầu. Bác sĩ Finch hút thêm nước đó vào ống và nói, “Há miệng ra” với Jean Louise.

Jean Louise nuốt và phun phì phì. “Lạy Chúa, cái gì vậy?”

“Sinh tố C. Chú muốn cháu để Allen khám qua cho cháu.”

Jean Louise nói cô sẽ để, và hỏi ông chú xem hồi này ông suy nghĩ điều gì.

Bác sĩ Finch cúi người trên bếp lò, nói, “Sibthorp.”

“Gì chú?”

Bác sĩ lấy từ bếp lò ra một cái tô bằng gỗ đựng đầy rau củ xanh trước sự ngạc nhiên của Jean Louise. Mình mong cái lò không bật.

“Sibthorp, con gái ạ. Sibthorp,” ông nói. “Richard Waldo Sibthorp. Tu sĩ Công giáo. Được chôn với các nghi thức trọng thể của Giáo hội Anh giáo. Cố tìm một người nào khác giống ông ấy. Rất có ý nghĩa.”

Jean Louise đã quen với cái kiểu nói tắt trí tuệ của ông chú: thói quen của ông là nói ra một hoặc hai dữ kiện rời rạc, và một kết luận có vẻ không được chúng minh chứng. Chậm chạp và chắc chắn, nếu được khích tướng đúng cách, bác sĩ Finch sẽ mở dần ống soi những hiểu biết lạ lùng của ông để bày ra chuỗi lập luận lấp lánh một thứ ánh sáng riêng.

Nhưng cô không đến đó để được mua vui bằng những dao động của một tay duy mỹ hạng nhì thời Victoria. Cô nhìn ông chú xử lý mớ rau củ xanh, dầu ô liu, giấm và nhiều thành phần khác mà cô không biết, với sự chính xác và vẻ chắc chắn mà ông vẫn thể hiện trong một ca giải phẫu xương phức tạp. Ông chia món rau trộn ra hai đĩa và nói, “Ăn đi, nhỏ.”

Bác sĩ Finch nhai dữ dội bữa trưa và ngó đứa cháu gái, cô đang sắp xếp những rau diếp, những khoanh trái bơ, ớt chuông xanh và hành thành một hàng ngay ngắn trên đĩa của cô.

“Được rồi, có chuyện gì vậy? Cháu có thai hả?”

“Trời ạ, không, chú Jack.”

“Đó quả là điều duy nhất mà chú nghĩ tới có thể khiến các thiếu nữ ngày nay lo lắng. Cháu muốn nói với chú không?” Giọng ông dịu lại. “Thế nào. Scout cưng?”

Mắt Jean Louise rưng lệ. “Chuyện gì đang xảy ra vậy, chú Jack? Có vấn đề gì với Atticus? Cháu nghĩ Hank với bác Alex đã mất tỉnh táo và cháu biết mình cũng đang mất trí rồi.”

“Chú không nhận thấy có vấn đề gì với họ. Chú phải nhìn thấy sao?”

“Chú lẽ ra phải thấy họ ngồi dự họp hôm qua…”

Jean Louise nhìn lên ông chú của cô, đang giữ thăng bằng một cách đáng ngại trên hai chân sau của chiếc ghế. Ông đặt tay lên bàn ngồi vững lại, vẻ quyết liệt trên mặt tan ra, cặp lông mày của ông nhướng lên, ông bật cười to. Hai chân trước cái ghế đập rầm xuống sàn, và ông chìm vào chuỗi cười rúc rích.

Jean Louise phát cáu. Cô đứng dậy khỏi bàn, làm đổ cái ghế, dựng nó lại, và bước ra cửa. “Cháu không tới đây để chú đem ra làm trò cười đâu, chú Jack,” cô nói.

“Ô! Ngồi xuống và nín coi,” ông chú nói. Ông nhìn cô với vẻ quan tâm thực sự, cứ như cô là món gì đó dưới kính hiển vi, cứ như cô là phép màu y học nào đó tình cờ hiện ra trong bếp nhà ông.

“Khi chú ngồi đó và hít thở, chú không hề nghĩ Chúa nhân từ sẽ cho chú sống để nhìn thấy ai đó bước vào giữa một cuộc cách mạng, bày ra bộ mặt nhăn nhó bi thảm, và nói, ‘Có vấn đề gì vậy?’” Ông lại bật cười, lúc lắc đầu.

“Vấn đề hả, nhỏ? Chú sẽ nói cho cháu nghe có vấn đề gì nếu cháu kềm chế được và không cáu lên giống như - à hừm! - chú tự hỏi mắt với tai cháu có bao giờ làm việc gì ngoài việc tiếp xúc lác đác với bộ não của cháu không.” Mặt ông căng ra. “Cháu sẽ không hài lòng với một số điều trong đó,” ông nói.

“Cháu không quan tâm đó là cái gì, chú Jack, nếu chú chịu nói cho cháu biết cái gì đã biến bố cháu thành một tay thù ghét mọi đen.”

“Ăn nói cẩn thận đấy.” Giọng bác sĩ Finch nghiêm khắc. “Đừng bao giờ gọi bố cháu như vậy. Chú ghê tởm âm thanh cũng như nội dung của cụm từ đó.”

“Vậy cháu phải gọi bố cháu là gì?”

Một hồi sau ông chú thở dài. Ông đi tới bếp lò và bật gas miệng lò phía trước bên dưới bình cà phê. “Mình hãy bình tĩnh xem xét chuyện này,” ông nói. Khi ông quay lại Jean Louise thấy vẻ thích thú đã xua đi ánh giận dữ trong mắt ông, rồi giãn ra thành một nét mặt mà cô không hiểu được. Cô nghe ông lầm bầm, “Ô trời. Ôi trời trời, phải. Tiểu thuyết thì phải kể một câu chuyện.”[64]

“Chú nói vậy là ý làm sao?” cô nói. Cô biết ông đang trích dẫn sách gì đó nhưng cô không biết đó là gì, cô không biết tại sao, và cô không quan tâm. Chú cô có thể chọc cô đến điên lên khi chú ấy muốn, lúc này rõ ràng chú quyết định làm vậy, và cô bực bội.

“Không có gì đâu.” Ông ngồi xuống, gỡ mắt kính ra, và trả nó về túi áo chẽn. Ông nói khoan thai. “Nhỏ cưng,” ông bảo, “khắp miền Nam bố cháu và những người như bố cháu đang tiến hành một kiểu chiến thuật trì hoãn giữa đội quân bọc hậu với quân địch truy đuổi, để giữ lại một thứ triết lý đã gần như bị loại bỏ…”

“Nếu đấy là thứ triết lý cháu nghe được hôm qua cháu sẽ nói thoát nợ.”

Bác sĩ Finch nhìn lên. “Cháu sai lầm nghiêm trọng nếu nghĩ rằng bố cháu toàn tâm muốn giữ dân da đen ở đúng vị trí của họ.”

Jean Louise giơ bàn tay và nói cao giọng, “Thế cháu phải nghĩ quái quỷ gì? Nó làm cháu mắc ói, chú Jack. Mắc ói thực sự…”

Chú của cô gãi tai. “Hẳn là, một lúc nào đó trong đời, cháu đã thấy một số dữ kiện lịch sử và dị biệt tế nhị đặt ra trước mặt cháu…”

“Chú Jack, bây giờ đừng bắt cháu nghe kiểu nói chuyện đó - đánh nhau trong Nội chiến không liên quan gì tới vụ này cả.”

“Ngược lại kìa, nó liên quan rất nhiều nếu cháu muốn hiểu ra vụ này. Điều đầu tiên cháu phải nhận ra là một điểm - cầu Chúa cứu giúp, quả là một điểm khó khăn - mà ba phần tư dân số của đất nước này cho đến nay vẫn chưa hiểu ra. Chúng ta là loại người gì, Jean Louise? Chúng ta là loại người gì? Trong thế giới này chúng ta vẫn còn gần gũi với ai nhất?”

“Cháu nghĩ chúng ta chỉ là con người. Cháu không biết nữa.”

Chú của cô mỉm cười, và một ánh báng bổ hiện ra trong mắt ông. Bây giờ chú ấy sắp lướt đi mất đây, cô nghĩ. Mình sẽ chẳng đời nào bắt được và lôi chú ấy trở lại.

“Hãy xem hạt Maycomb đi,” bác sĩ Finch nói. “Nó là miền Nam tiêu biểu. Bộ cháu chưa bao giờ thấy thật khác thường khi gần như mọi người trong cái hạt này hoặc là họ hàng hoặc gần như họ hàng với người khác sao?”

“Chú Jack, làm sao người ta gần như là họ hàng với người khác được?”

“Đơn giản lắm. Cháu nhớ Frank Buckland chứ, đúng không?”

Dù không muốn, Jean Louise vẫn cảm thấy mình đang bị dẫn dụ một cách chậm rãi và lén lút vào mạng lưới của bác sĩ Finch. Chú ấy là một con nhện già kỳ diệu, thế nhưng vẫn là một con nhện. Cô nhích về phía ông. “Frank Buckland hả?”

“Nhà tự nhiên học. Mang xác cá chết trong cặp đi khắp nơi và nuôi một con chó rừng trong phòng.”

“Dạ chú?”

“Cháu nhớ Matthew Arnold mà, phải không?”

Cô nói cô nhớ.

“Ờ, Frank Buckland là con trai người em chồng của bà dì Matthew Arnold, do vậy, hai người gần như là họ hàng. Hiểu chưa?”

“Dạ chú, nhưng…”

Bác sĩ Finch nhìn lên trần nhà. “Không phải thằng cháu Jem của chú,” ông nói chậm rãi, “hứa hôn với cô em họ hai đời của bà vợ ông trẻ của nó sao?”

Cô đưa tay che mắt và suy nghĩ dữ dội. “Quả có vậy thật,” sau cùng cô nói. “Chú Jack, cháu nghĩ chú đi tới một kết luận không hợp luận lý nhưng cháu không chắc chắn được.”

“Thì cũng vậy thôi, thật đó.”

“Nhưng cháu không thấy mối liên hệ.”

Bác sĩ Finch đặt tay lên bàn. “Ấy là vì cháu không nhìn,” ông nói. “Cháu chẳng bao giờ mở mắt ra.”

Jean Louise bật dậy.

Ông chú của cô nói, “Jean Louise, cho đến bữa nay ở hạt Maycomb đã có bản sao tương ứng của mọi người thuộc dân tộc Celt, Angle, và Saxon cứng cổ từng hít thở trên đời. Cháu nhớ Tu viện trưởng Stanley mà, phải không?”

Chúng đang trở lại với cô, những ngày của những giờ bất tận. Cô đang ở trong ngôi nhà này, trước một ngọn lửa ấm áp, được đọc cho nghe từ những cuốn sách mốc meo. Giọng của chú cô là tiếng làu bàu trầm khàn thường lệ, hoặc vút cao với tiếng cười không kềm được. Ông tu sĩ tóc lơ thơ, lơ đãng cùng bà vợ vạm vỡ trôi vào ký ức của cô.

“Ông ấy không gọi cháu nhớ tới Fink Sewell sao?”

“Không chú,” cô nói.

“Nghĩ đi, con gái. Nghĩ đi. Vì cháu không suy nghĩ, chú sẽ cho cháu một gợi ý. Khi Stanley là tu viện trưởng Wesminster ông ta đã đào tung hầu như mọi người trong tu viện để tìm James đệ nhất.”

“Chúa ơi,” cô kêu.

Trong thời kỳ Đại suy thoái, ông Finckney Sewell, một cư dân Maycomb từ lâu nổi tiếng vì tư tưởng độc lập, đã đào mộ chính ông nội mình và nhổ mọi cái răng vàng để trả một khoản cầm cố. Khi cảnh sát trưởng bắt ông ta vì tội cướp phá mồ mả và cất giấu vàng, ông Fink phản đối theo lý thuyết rằng nếu ông nội ông ta không phải là của ông ta, thế ông nội thuộc về ai? Cảnh sát trưởng bảo rằng ông già M. F. Sewell được chôn trong công thổ, nhưng ông Fink cáu kỉnh nói rằng ông nghĩ đó là khu phần mộ của ông ta, ông nội của ông ta, và răng của ông ta, và từ chối thẳng không chịu để bị bắt. Công luận Maycomb ủng hộ ông ta: ông Fink là người ngay thẳng, ông ta đang cố hết sức để trả nợ, và cảnh sát không quấy rầy ông ta nữa.

“Stanley có những động cơ lịch sử cực kỳ cao quý cho việc khai quật của mình,” bác sĩ Finch triết lý, “nhưng đầu óc của họ hoạt động y hệt nhau. Cháu không thể phủ nhận chuyện ông ấy đã mời mọi kẻ dị giáo mà ông tìm được tới thuyết giảng tại tu viện. Chú tin rằng ông ấy từng cho bà Annie Besant rước lễ. Cháu nhớ chuyện ông ta ủng hộ giám mục Colenso đấy.”

Cô nhớ. Giám mục Colenso, với kiến quan về mọi chuyện được xem là không lành mạnh vào thời đó và là cổ lỗ trong ngày nay, là người được ông tu viện trưởng kia đặc biệt ưu ái. Colenso là đối tượng gây ra tranh luận gay gắt ở bất cứ nơi nào tập hợp giới tu sĩ, và Stanley có lần đọc một diễn văn mạnh mẽ tại Hội nghị Anh giáo để bênh vực ông này, hỏi hội nghị rằng họ có biết Colenso là giám mục duy nhất ở thuộc địa đã bỏ công dịch Kinh Thánh sang tiếng Zulu, việc đó phải nói là nhiều hơn số còn lại đã làm được.

“Fink cũng giống y ông ấy,” bác sĩ Finch nói. “Ông đăng ký mua dài hạn tờ Wall Street Journal ngay giữa giai đoạn Đại suy thoái và thách bất cứ ai nói một lời về chuyện ấy.” Bác sĩ Finch cười khùng khục. “Jake Jeddo ở bưu điện gần như lên cơn co giật mỗi lần phân loại thư.”

Jean Louise nhìn ông chú chăm chăm. Cô ngồi trong gian bếp của ông, ở giữa Thời đại Nguyên tử, và trong tận cùng sâu thẳm nhất của ý thức cô biết bác sĩ Finch nói chính xác khủng khiếp trong những so sánh của mình.

“… giống hệt ông ấy,” bác sĩ Finch vẫn nói dở, “hay xem Harriet Martineau chẳng hạn…”

Jean Louise thấy mình đang bơi đứng ở Lake District. Cô quẫy đạp để giữ đầu trên mặt nước.

“Cháu có nhớ bà E. C. B. Franklin không?”

Cô nhớ. Cô phải lần mò qua năm tháng để tìm lại cô Martineau, nhưng bà E. C. B. Franklin thì quá dễ: cô nhớ cái mũ trùm đan móc, một chiếc váy đan móc phủ ngoài lớp quần lót hồng đan móc, và cặp vớ đan móc. Mỗi thứ Bảy bà E. C. B. từ nông trại của bà, được gọi là trại Cape Jessamine Copse, đi bộ ba dặm vào thị trấn. Bà E. C. B. có làm thơ.

Bác sĩ Finch nói, “Có nhớ mấy nhà thơ nữ hạng nhì không?”

“Nhớ chú,” cô nói.

“Sao?”

Khi còn nhỏ cô đã học việc ít lâu tại tòa soạn Maycomb Tribune và đã chứng kiến nhiều vụ tranh cãi, trong đó có lần cuối cùng, giữa bà E. C. B. và ông Underwood. Ông Underwood là một chủ nhà in kiểu xưa và không chịu được những thứ ngớ ngẩn. Ông làm việc cả ngày bên dàn máy in Linotype to tướng đen ngòm, giải lao cho mình vào giờ nghỉ bằng một vại lớn chứa thứ rượu anh đào vô hại. Một thứ Bảy nọ bà E. C. B. hiên ngang bước vào tòa soạn với một tác phẩm huyên thuyên kích động mà ông Underwood không chịu đăng lên e làm mất danh giá của tờ Tribune. Đấy là một cáo phó bằng thơ cho một con bò, bắt đầu bằng:



Ôi bò không còn là của ta nữa

Với đôi mắt to màu nâu của ngươi…



và chứa những vi phạm nghiêm trọng tới triết lý Thiên Chúa giáo. Ông Underwood nói, “Bò không lên thiên đàng,” và bà E. C. B. đáp trả rằng, “Con này có,” và giải thích về quyền xa lìa thực tế của người sáng tác. Ông Underwood, người mà trong đời từng xuất bản những bài thơ tưởng nhớ thuộc đủ mọi loại, bảo rằng ông ta không thể in bài này vì nó báng bổ và không hợp niêm luật. Tức giận, bà E. C. B. giật tung một khung in khiến mẫu in quảng cáo cho cửa hàng Biggs bay vãi khắp tòa soạn. Ông Underwood hít vào một hơi như con cá voi, uống một hơi dài thứ rượu anh đào ngay trước mặt bà ta, nuốt xuống, và nguyền rủa bà ta suốt đoạn đường tới quảng trường tòa án. Sau đó, bà E. C. B. chỉ làm thơ để thưởng ngoạn riêng tư. Cả hạt cảm nhận được sự mất mát này.

“Bây giờ cháu có sẵn sàng thừa nhận rằng có một mối liên hệ mơ hồ nào đó, không nhất thiết là giữa hai kẻ lập dị, nhưng với một - hừm - hướng suy nghĩ chung có tồn tại ở chỗ nào đó bên kia đại dương không?”

Jean Louise chịu thua.

Bác sĩ Finch nói với mình hơn là với đứa cháu gái, “Trong thập niên 1770 những lời lẽ gay gắt xuất phát từ đâu nhỉ?”

“Virginia,” Jean Louise nói, một cách tự tin.

“Và trong thập niên 1940, trước khi chúng ta can dự vào đó, điều gì khiến mọi người dân miền Nam đọc báo và lắng nghe những bản tin truyền thanh với một kiểu hãi hùng đặc biệt vậy? Trong sâu thẳm tận cùng là cảm xúc bộ tộc, cưng ạ. Họ có thể là bọn khốn nạn, dân Anh đấy, nhưng họ là bọn khốn nạn của chúng ta…”

Bác sĩ Finch kềm lại. “Bây giờ trở lại,” ông nói dứt khoát. “Hãy trở lại đầu thế kỷ mười chín ở Anh, trước khi tay biến thái nào đó phát minh ra máy móc. Cuộc sống ở đó là gì?”

Jean Louise trả lời tự động, “Một xã hội gồm các công tước và ăn mày…”

“Ha! Cháu cho đến nay vẫn chưa hư hỏng như chú nghĩ, nếu cháu còn nhớ nữ sĩ Caroline Lamb, con người tội nghiệp đó. Cháu gần như hiểu đúng, nhưng chưa hoàn toàn: đó chủ yếu là một xã hội nông nghiệp, với một số ít những địa chủ và rất đông tá điền. Rồi, miền Nam trước Nội chiến thì ra sao?”

“Một xã hội nông nghiệp với một dúm đại địa chủ, vô vàn tiểu nông, và nô lệ.”

“Đúng thế. Hãy tạm gác nô lệ qua một bên, và chúng ta có gì? Chủ đồn điền như Wade Hampton tính bằng chục, và tiểu nông cùng tá điền tính bằng ngàn. Miền Nam là một nước Anh nhỏ xét theo di sản và cấu trúc xã hội của nó. Bây giờ, cái gì là điều duy nhất đã đập trong trái tim của mọi người Anglo-Saxon - đừng rúm lại như vậy, chú biết hồi này đó là một từ bẩn thỉu - bất kể điều kiện hoặc địa vị trong cuộc sống của anh ta ra sao, bất kể những rào cản nào của sự ngu dốt, từ hồi anh ta thôi không sơn màu xanh chiến trận lên người?”

“Anh ta kiêu hãnh. Anh ta hơi cứng đầu.”

“Cháu nói quá đúng. Còn gì nữa?”

“Cháu… cháu không biết.”

“Cái gì đã biến đội quân Liên minh miền Nam nhỏ bé rách rưới thành đạo quân cuối cùng thuộc lớp của nó? Cái gì khiến nó yếu kém như vậy, nhưng cũng mạnh mẽ đến độ nó tạo được những phép lạ?”

“À… Robert E. Lee?”

“Chúa ơi, con gái!” chú của cô kêu lên. “Đó là một đạo quân toàn những cá nhân! Họ rời khỏi nông trại của mình và bước vào cuộc chiến!”

Cứ như nghiên cứu một mẫu vật hiếm, bác sĩ Finch moi mắt kính ra, đeo vào, ngả đầu ra sau, và nhìn cô. “Không máy móc nào,” ông nói, “khi đã bị nghiền nát, có thể tự mình ghép lại và hoạt động tiếp, nhưng những mẩu xương khô ấy đã đứng dậy tiến bước và họ tiến bước ngon lành làm sao. Tại sao?”

“Cháu đoán đó là nhờ nô lệ và thuế quan các thứ. Cháu chưa từng nghĩ nhiều về chuyện này.”

Bác sĩ Finch nói nhẹ nhàng, “Chúa Trời ơi.”

Ông nỗ lực rõ rệt để giữ bình thản bằng cách đến bếp lò và tắt bình cà phê. Ông rót ra hai tách thứ nước đen đặc nóng giãy và bưng tới bàn.

“Jean Louise,” ông nói khô khan, “không quá năm phần trăm dân chúng miền Nam từng nhìn thấy một nô lệ, còn sở hữu nô lệ lại càng ít hơn. Vậy, cái gì đó hẳn đã chọc giận chín mươi lăm phần trăm kia.”

Jean Louise ngây mặt nhìn ông chú.

“Có bao giờ cháu nghĩ - cháu có bao giờ, một lúc nào đó trong đời, nhận được chấn động có ý nghĩa rằng - lãnh thổ này là một quốc gia tách biệt không? Bất kể những mối ràng buộc chính trị, một quốc gia với dân chúng riêng, tồn tại bên trong một quốc gia? Một xã hội nghịch lý cao độ, với những bất công đáng báo động, nhưng với danh dự riêng của cả ngàn ngàn người nhấp nháy như những con đom đóm trong đêm? Không cuộc chiến nào từng được tiến hành vì nhiều lý do khác nhau đến thế, tụ hội trong một lý do rõ ràng như pha lê. Họ chiến đấu để bảo vệ bản sắc của họ. Bản sắc chính trị của họ, bản sắc cá nhân của họ.”

Giọng bác sĩ Finch dịu lại. “Ngày nay nghe có vẻ viển vông, với máy bay phản lực và những vụ dùng an thần quá liều, chuyện một người chịu đựng cả một cuộc chiến vì một điều gì đó vô nghĩa như tiểu bang của anh ta.”

Ông chớp mắt. “Không, Scout à, những con người ít học rách rưới ấy chiến đấu cho đến lúc gần như bị tận diệt để duy trì một điều gì đó mà ngày nay có vẻ là đặc quyền riêng cho các nghệ sĩ và nhạc sĩ.”

Cỗ xe của ông chú chạy qua, Jean Louise điên cuồng lao theo để bắt kịp. “Chuyện đó đã qua cả một… gần một trăm năm rồi, chú.”

Bác sĩ Finch cười giễu. “Thật vậy không? Còn tùy cháu nhìn nó thế nào. Nếu cháu ngồi trên lề đường Paris, cháu sẽ bảo chắc chắn là thế. Nhưng hãy nhìn lại. Tàn dư của đội quân nhỏ bé đó đã có con cái - Chúa ơi, chúng tăng bội biết bao - miền Nam trải qua thời kỳ Tái thiết chỉ có một thay đổi chính trị vĩnh viễn: không còn chế độ nô lệ nữa. Người dân trở nên không kém gì tình trạng của họ ban đầu - trong một số trường hợp họ còn hơn thế một cách khủng khiếp. Họ không bao giờ bị hủy diệt. Họ bị đè nén xuống đất bụi và họ lại bật lên. Con đường Thuốc lá bật lên, và cũng bật lên khía cạnh xấu xí nhất, đáng xấu hổ nhất trong tất cả - dòng giống của dân da trắng sống trong sự cạnh tranh kinh tế công khai với dân da đen được giải phóng.[65]

“Trong bao năm điều mà người ta nghĩ khiến mình ngon lành chút nào hơn những anh em da đen chỉ là cái màu trên da của anh ta. Anh ta cũng bẩn thỉu như vậy, anh ta cũng bốc mùi như vậy, anh ta cũng nghèo như vậy. Ngày nay anh ta có nhiều hơn mức anh ta từng có trong đời, anh ta có mọi thứ ngoài giáo dục, anh ta đã tự giải phóng mình khỏi mọi vết nhơ, nhưng anh ta ngồi đó nuôi dưỡng tàn dư của lòng thù hận…”

Bác sĩ Finch đứng dậy và rót thêm cà phê. Jean Louise nhìn theo ông. Chúa ơi, cô nghĩ, ông nội mình đã chiến đấu trong cuộc đó. Cha của chú ấy và Atticus. Ông chỉ là đứa nhỏ. Ông đã nhìn thấy xác chết chất đống và nhìn máu chảy thành những dòng nhỏ trên đồi Shiloh…

“Bây giờ. Scout,” ông chú của cô nói. “Bây giờ, ngay giây phút này đây, miền Nam đang được áp đặt một triết lý chính trị xa lạ với nó, và miền Nam chưa sẵn sàng tiếp nhận - chúng ta đang thấy mình trong vùng nước sâu như trước. Chắc như bắp, lịch sử đang lặp lại, và cũng chắc chắn như con người là người, họ chẳng hề biết tìm kiếm bài học trong lịch sử. Chú hy vọng hết sức rằng thời kỳ Tái thiết lần này sẽ tương đối không đổ máu.”

“Cháu không hiểu.”

“Hãy nhìn các miền khác của đất nước đi. Họ từ lâu đã vượt qua miền Nam trong cách suy nghĩ. Khái niệm lâu đời về tài sản theo thông luật - quyền lợi và nghĩa vụ của con người với tài sản đó - đã hầu như mất hẳn. Thái độ của con người đối với các nghĩa vụ của chính quyền đã thay đổi. Những kẻ tay trắng đã vươn lên, đã đòi hỏi và nhận được phần của họ - đôi khi nhiều hơn họ xứng đáng. Những kẻ có của bị hạn chế không cho vơ vét thêm. Cháu được bảo vệ chống lại những ngọn gió đông của tuổi già, không phải bởi chính cháu một cách tự nguyện, mà bởi một chính quyền tuyên bố rằng chúng tôi không tin tưởng bạn có thể chu cấp cho mình, do đó chúng tôi sẽ bắt bạn tiết kiệm. Đủ mọi loại những chuyện nho nhỏ kỳ lạ giống như vậy đã trở thành bộ phận tất yếu của chính quyền của cái xứ sở này. Nước Mỹ đã là một thế giới mới diệu kỳ thời nguyên tử mà miền Nam chỉ mới bắt đầu cuộc Cách mạng công nghiệp của nó. Cháu có nhìn quanh cháu trong bảy hay tám năm qua và thấy một giai cấp mới ở miệt dưới đây không?”

“Giai cấp mới à?”

“Ôi dào, nhỏ. Những nông dân tá canh của cháu đâu rồi? Trong các nhà máy. Các nhân công nông nghiệp ở đâu? Cũng trong đó. Có bao giờ cháu để ý có ai trong những ngôi nhà trắng nho nhỏ ở phía bên kia thị trấn không? Giai cấp mới của Maycomb đó. Cũng những cậu trai và cô gái từng đến trường với cháu và lớn lên trong những nông trại nhỏ xíu. Thế hệ của chính cháu đấy.”

Bác sĩ Finch vuốt mũi. “Những người đó được chính quyền liên bang cưng chiều như con ngươi trong mắt. Chính quyền này cho họ mượn tiền để xây nhà, cho họ học hành miễn phí vì đã phục vụ trong quân đội, nó chu cấp cho họ lúc tuổi già và bảo đảm họ được trợ cấp trong nhiều tuần nếu họ mất việc làm…”

“Chú Jack, chú là một ông già chua cay.”

“Chua cay, quỷ thần ơi. Chú là một ông già lành mạnh với một tinh thần hoài nghi hiến định đối với chủ nghĩa gia trưởng và chính quyền ở quy mô lớn. Bố cháu cũng tương tự…”

“Chú mà bảo cháu rằng quyền lực có xu hướng thối nát và quyền lực tuyệt đối sẽ thối nát tuyệt đối thì cháu hắt cà phê này vào chú đó.”[66]

“Điều duy nhất chú sợ ở cái đất nước này là một ngày nào đó chính quyền sẽ trở nên ghê gớm đến độ con người nhỏ bé nhất sẽ bị chà đạp dưới chân, và rồi đất nước sẽ không còn đáng cho ta sống nữa. Điều duy nhất ở Mỹ vẫn còn là độc đáo trong cái thế giới mệt mỏi này là người ta có thể đi xa đến hết mức mà trí não của họ cho phép hoặc có thể đi thẳng xuống địa ngục nếu muốn, nhưng xứ này sẽ không còn được như thế nữa.”

Bác sĩ Finch nhe răng cười như một con chồn thân thiện. “Melbourne có lần đã nói, rằng nghĩa vụ duy nhất của chính quyền là ngăn chặn tội ác và bảo vệ hợp đồng, và chú sẽ thêm vào đó một điều, vì chú nhận ra mình đang sống miễn cưỡng trong thế kỷ hai mươi: và đảm nhận việc phòng thủ chung.”

“Đó là một tuyên bố tối nghĩa.”

“Quả thật vậy. Nó để lại cho ta thật nhiều tự do.”

Jean Louise chỏi khuỷu tay lên bàn và lùa tay vào tóc. Có vấn đề gì đó không ổn với chú. Chú ấy cố ý lộ một lời cầu khẩn hùng hồn ngầm hiểu với cô, chú ấy cố tình né tránh chủ đề. Chú ấy đơn giản hóa quá mức chỗ này, lướt nhanh qua chỗ kia, lẩn tránh và đánh lạc hướng. Cô tự hỏi tại sao. Ngồi nghe ông, để mình bị ru ngủ vì cơn mưa ngôn từ dịu dàng của ông thì quá dễ đến độ cô không nhận ra đang vắng thiếu những cử chỉ cương quyết của ông, trận mưa những tiếng “hừm” với “hà” rải rác trong kiểu trò chuyện thường lệ của ông. Cô không biết rằng ông đang rất ưu tư.

“Chú Jack,” cô nói. “Chuyện này thì có liên quan gì tới giá trứng ở Trung Quốc, và chú biết chính xác ý cháu muốn nói gì mà.”

“Thế kia à,” ông nói. Má ông hồng hào lên. “Thông minh ra đấy, phải không?”

“Đủ thông minh để biết quan hệ giữa dân da đen và dân da trắng tệ hơn những gì cháu từng thấy trong đời - nhân tiện cũng nói luôn, chú chưa từng một lần nào nói đến những quan hệ đó - đủ thông minh để muốn biết cái gì đã khiến bà chị được phong thánh của chú cư xử như vậy, đủ thông minh để muốn biết cái quái gì đã xảy đến với bố cháu.”

Bác sĩ Finch nắm hai bàn tay lại kê dưới cằm. “Việc ra đời của con người là cực kỳ khó chịu. Nó bẩn, nó cực kỳ đau đớn, đôi khi nó còn đầy rủi ro. Nó luôn đẫm máu. Nền văn minh cũng giống vậy. Miền Nam đang trong cơn đau đẻ khốn khổ cuối cùng của nó. Nó đang sản sinh ra một điều gì đó mới mẻ và chú không chắc mình sẽ thích nó, nhưng chú sẽ không có mặt ở đây để nhìn thấy nó. Còn cháu sẽ thấy. Những người như chú và bố cháu cổ lỗ rồi và bọn chú phải ra đi, nhưng đáng tiếc là bọn chú sẽ mang theo mình những điều ý nghĩa của xã hội này - có một số điều tốt đẹp trong mớ đó.”

“Chú thôi mơ màng mà lo trả lời cháu đi!”

Bác sĩ Finch đứng dậy, dựa vào bàn, và nhìn cô. Những nếp nhăn từ mũi ông chạy xuống miệng tạo thành một hình thang thô gắt. Đôi mắt ông rực lên, nhưng giọng nói vẫn lặng lẽ:

“Jean Louise, khi một người đối mặt với nòng súng kép của khẩu súng săn, anh ta cầm lên vũ khí đầu tiên anh ta tìm được để tự bảo vệ, dù là một cục đá hay một khúc củi hay một hội đồng công dân.”

“Đó đâu phải câu trả lời!”

Bác sĩ Finch nhắm mắt lại, mở ra, và nhìn xuống mặt bàn.

“Chú nãy giờ cứ cho cháu một kiểu trả lời tránh né tinh vi nào đó, chú Jack, và cháu chưa hề thấy chú làm thế trước đây. Chú luôn cho cháu một câu trả lời thẳng thắn cho bất cứ gì cháu hỏi. Sao bây giờ chú không làm thế?”

“Bởi vì chú không thể. Cả khả năng cũng như lãnh vực am hiểu của chú đều không đủ để trả lời thẳng thắn.”

“Cháu chưa bao giờ nghe chú nói chuyện giống thế này.”

Bác sĩ Finch mở miệng ra nhưng rồi ngậm lại. Ông nắm lấy cánh tay cô, dẫn cô sang phòng bên cạnh, và dừng lại trước tấm gương có khung mạ vàng.

“Nhìn cháu đi,” ông nói.

Cô nhìn.

“Cháu thấy gì?”

“Cháu, với chú.” Cô quay qua hình ông chú trong gương. “Chú biết đó, chú Jack, chú đẹp trai theo một kiểu khủng khiếp.”

Cô nhìn thấy hai trăm năm vừa qua đổ lên ông chú mình trong giây lát. Ông làm một động tác nửa như cúi mình nửa như gật đầu, và nói, “Cô thật tử tế, quý nương,” đứng sau lưng cô, và nắm lấy hai vai cô. “Nhìn cháu đi,” ông nói. “Chú chỉ nói được với cháu đến mức này. Nhìn vào mắt cháu. Nhìn vào mũi cháu. Nhìn vào cằm cháu. Cháu thấy gì?”

“Cháu thấy chính mình.”

“Chú thấy hai người.”

“Ý chú là con bé ưa quậy phá và một phụ nữ hả?”

Cô thấy bác sĩ Finch trong gương lắc đầu. “Không, nhỏ ơi. Cũng có đó, nhưng không phải ý chú muốn nói.”

“Chú Jack, cháu không hiểu tại sao chú muốn biến vào sương mù…”

Bác sĩ Finch gãi đầu và một nhúm tóc hoa râm dựng đứng lên. “Chú rất tiếc,” ông nói. “Tiếp tục đi. Cứ tiếp tục làm việc gì cháu định làm. Chú không thể cản cháu và chú không được cản cháu, thiếu hiệp Roland ạ. Nhưng đó là việc lộn xộn, đầy rủi ro. Một việc đẫm máu như vậy…”[67]

“Chú Jack yêu, chú không hiểu tụi cháu rồi.”

Bác sĩ Finch đối diện cô và đẩy hai vai cô ra hết tầm tay của ông. “Jean Louise, chú muốn cháu lắng nghe cẩn thận. Những điều chúng ta bàn hôm nay - chú muốn nói với cháu đôi điều xem liệu cháu nắm bắt hết hoàn toàn không. Nó là thế này: cái gì liên quan tới vấn đề Chiến tranh giữa các bang thì cũng liên quan tới cuộc chiến tranh chúng ta đang vướng vào đây, và cũng liên quan đến vấn đề trong cuộc chiến riêng của cháu. Bây giờ hãy nghĩ kỹ về điều đó và cho chú biết cháu nghĩ chú muốn nói gì.”

Bác sĩ Finch chờ đợi.

“Chú ăn nói cứ như một Tiên tri nhỏ[68] vậy,” cô nói.

“Chú nghĩ vậy. Tốt lắm, bây giờ lắng nghe nè: khi cháu không thể chịu nổi nữa, khi con tim cháu chia hai, cháu phải đến gặp chú. Cháu hiểu không? Cháu phải đến gặp chú. Hứa đi.” Ông lắc vai cô. “Hứa đi.”

“Dạ chú, cháu hứa, nhưng…”

“Bây giờ, biến đi,” ông chú của cô nói. “Đi xa đâu đó mà chơi trò hôn luân phiên với Hank. Chú có nhiều điều tốt hơn phải làm…”

“Tốt hơn cái gì?”

“Không phải chuyện của cháu. Biến.”

Khi bước xuống những bậc thềm, Jean Louise không thấy bác sĩ Finch cắn môi dưới, đi vào bếp, và giật lông con Rose Aylmer, hoặc quay về thư phòng hai tay đút túi và bước chậm rãi tới lui trong phòng cho đến khi, sau cùng, ông nhấc điện thoại lên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.07.2018, 13:57
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35521
Được thanks: 5266 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tâm lý XH] Hãy đi đặt người canh gác - Harper Lee - Điểm: 10
15


Điên, điên, điên hoàn toàn rồi. Được, đó là kiểu của mọi người nhà Finch. Tuy nhiên, khác biệt giữa chú Jack với những người còn lại là chú ấy biết chú ấy điên.

Cô đang ngồi ở một cái bàn phía sau cửa tiệm kem của Cunningham, ăn trong hộp kem bằng giấy tráng sáp. Cunningham, một người có tính ngay thẳng không khoan nhượng, đã cho cô một chai sữa nửa lít miễn phí vì đã đoán được tên của anh ta hôm qua, một trong những điều nhỏ bé mà cô yêu mến ở Maycomb: người ta nhớ lời hứa của họ.

Chú ấy nhắm tới cái gì? Hứa đi – liên quan tới vấn đề - Anglo-Saxon - từ bẩn thỉu thiếu hiệp Roland. Mình hy vọng chú ấy không mất ý thức về sự đúng mực nếu không người ta sẽ phải nhốt chú ấy lại. Chú ấy lìa xa thế kỷ này đến độ chú ấy không thể đi vào nhà vệ sinh, chú ấy đi vào nhà tiêu. Nhưng điên hay không, chú ấy vẫn là người duy nhất trong bọn họ chưa làm hay nói điều gì…

Tại sao mình trở về đây? Chỉ để thấm thía hơn chuyện đó, mình nghĩ vậy. Chỉ để nhìn vào mặt sỏi sân sau nơi xưa kia trồng cây, nơi xưa là nhà để xe, và tự hỏi phải chăng tất cả chỉ là một giấc mơ. Jem đậu cái xe đi câu của anh ấy đàng kia, bọn mình đào giun bên hàng rào sau nhà, mình có lần trồng một măng tre và bọn mình đấu đá nó trong suốt hai mươi năm. Anh Cunningham này hẳn đã rắc muối lên chỗ đất nó mọc lên, mình không thấy nó nữa.

Ngồi trong cái nắng một giờ trưa, cô tái hiện ngôi nhà của mình, đưa vào khoảng sân hình ảnh bố và anh trai của cô và Calpurnia, đặt Henry bên kia đường và cô Rachel ở nhà kế bên.

Lúc đó là hai tuần cuối cùng của năm học và cô sắp tới buổi khiêu vũ đầu tiên của mình. Theo truyền thống, học sinh lớp cuối cấp mời em trai và em gái tới dự dạ vũ tốt nghiệp, được tổ chức vào buổi tối trước dạ tiệc tiễn lớp cuối cấp vốn luôn diễn ra vào ngày thứ Sáu cuối cùng của tháng Năm.

Cái áo nỉ chơi banh của Jem đã trở nên ngày càng đẹp - anh ấy là thủ quân của đội bóng, năm đầu tiên Maycomb đánh bại được Abbottsville trong suốt mười ba mùa bóng. Henry là chủ nhiệm Câu lạc bộ hùng biện cuối cấp, sinh hoạt ngoại khóa duy nhất mà anh có thời gian tham dự, và Jean Louise là một cô bé mập mười bốn tuổi, đắm chìm trong thơ ca thời Victoria và tiểu thuyết trinh thám.

Hồi đó việc tán tỉnh ai đó bên kia sông là thời thượng, Jem điên cuồng đem lòng yêu một cô gái ở hạt Abbott đến độ anh ấy nghiêm túc nghĩ đến việc học lớp cuối cấp ở trường trung học Abbottsville, nhưng bị Atticus ngăn chặn, ông phản đối quyết liệt và an ủi Jem bằng cách ứng cho anh đủ tiền để mua một chiếc xe Ford Model-A hai chỗ. Jem sơn xe màu đen bóng, đạt hiệu ứng vỏ xe viền trắng cũng bằng cách sơn, giữ cho bộ truyền động bóng loáng tới tuyệt hảo, và lái tới Abbottsville vào mỗi tối thứ Sáu với vẻ nghiêm trang lặng lẽ, hoàn toàn không biết chuyện cái xe của anh kêu như máy xay cà phê quá khổ, và chuyện anh đi tới đâu bọn chó cũng có xu hướng tụ họp rất đông đảo.

Jean Louise chắc chắn Jem đã dàn xếp thế nào đó với Henry để Henry dẫn cô tới vũ hội, nhưng cô chẳng phiền gì. Ban đầu cô không muốn đi, nhưng Atticus nói rằng thật buồn cười nếu em gái của mọi người đều có mặt trừ em gái của Jem, bảo cô rằng cô sẽ thấy rất vui, và cô có thể tới cửa hàng Ginsberg chọn cái váy nào tùy thích.

Cô tìm được một cái xuất sắc. Màu trắng, có tay áo phồng và chân váy xòe rộng khi cô xoay tròn. Chỉ có một điều không ổn: mặc cái đó vào trông cô như cái chai bowling.

Cô hỏi ý kiến Calpurnia, bà nói chẳng ai làm gì được với vóc dáng của cô, rằng kiểu của cô là thế, cũng là kiểu mà mọi cô gái ít nhiều đều có khi họ mười bốn tuổi.

“Nhưng con trông kỳ quá,” cô nói, giật giật đường viền cổ áo.

“Lúc nào trông cô cũng vậy mà,” Calpurnia nói. “Ý tôi là cô vẫn là thế dù mặc bộ váy áo nào. Cái ấy chẳng có gì khác.”

Jean Louise ưu tư suốt ba ngày. Đến buổi chiều trước vũ hội cô quay trở lại Ginsberg và chọn một cặp ngực áo giả, đem về nhà, mặc thử.

“Xem này, bà Calpurnia,” cô nói.

Calpurnia nói, “Cô có vóc dáng đúng rồi, nhưng cô thích ứng với nó từ từ thì không tốt hơn sao?”

“Ý bà là sao?”

Calpurnia lầm bầm, “Lẽ ra cô phải mặc nó một thời gian để làm quen - mà bây giờ thì trễ rồi.”

“Ôi bà Calpurnia, đừng ngớ ngẩn thế.”

“Thôi được, đưa hai cái đó đây. Tôi sẽ khâu chúng lại với nhau.”

Khi Jean Louise đưa chúng cho bà, một ý nghĩ bất chợt giữ chân cô lại tại chỗ. “Ôi chao,” cô thì thầm.

“Lại chuyện gì đây?” Calpurnia hỏi. “Cô đã thu xếp món này cả tuần nay rồi. Còn quên cái gì nữa?”

“Ôi Cal, con đâu có biết khiêu vũ.”

Calpurnia chống hai tay lên hông. “Bây giờ đứng là lúc để nghĩ tới chuyện đó,” bà nói, nhìn lên đồng hồ nhà bếp. “Ba giờ bốn mươi lăm.”

Jean Louise chạy tới điện thoại. “Xin nối số sáu năm giùm,” cô nói, và khi bố cô trả lời cô rền rĩ vào ống nói.

“Bình tĩnh và đi hỏi Jack xem,” bố cô nói. “Lúc trẻ chú Jack giỏi vụ này lắm.”

“Chú ấy chắc nhảy được điệu minuet hạng bét,” cô nói, nhưng vẫn gọi cho ông chú, ông này sốt sắng đáp ứng.

Bác sĩ Finch huấn luyện cô cháu gái theo nhạc trong máy thu băng của Jem: “Chẳng có gì đâu… giống như chơi cờ… chỉ cần tập trung… không, không, không, nép mông vào… cháu đâu có chơi chặn bóng… rất ghét khiêu vũ trên sàn… rất giống công việc… đừng cố dẫn chú đi… nếu anh chàng đó đạp vào chân cháu là do lỗi của cháu vì đã không chuyển chân đi… đừng nhìn xuống… đừng, đừng, đừng… bây giờ cháu hiểu rồi đấy… căn bản, nên đừng cố làm gì ly kỳ.”

Sau một giờ tập trung cao độ Jean Louise đã nắm vững được một điệu nhảy đơn giản đi theo hình vuông. Cô thầm đếm kịch liệt trong đầu, và ngưỡng mộ ông chú vì có thể vừa nói chuyện vừa khiêu vũ.

“Cứ thả lỏng và cháu sẽ làm được thôi,” ông nói.

Nỗ lực của ông được Calpurnia bù đắp bằng cà phê và lời mời ăn tối, ông nhận cả hai. Bác sĩ Finch ở phòng khách một mình cả giờ đồng hồ cho tới khi Atticus và Jem về tới; cô cháu gái rút vào phòng tắm và ở miết trong đó để kì cọ và tập nhảy. Cô bước ra hớn hở, mặc nguyên áo choàng tắm để dùng bữa, và biến vào phòng ngủ của mình không biết tới chuyện cả nhà buồn cười vì cô.

Khi đang thay quần áo cô nghe bước chân của Henry trên hàng hiên trước nhà và nghĩ anh chàng tới đón cô quá sớm, nhưng anh đi dọc hành lang vào phòng của Jem. Cô thoa son Tangee màu cam lên môi, chải tóc, và ép chỗ tóc bò liếm xuống bằng thuốc bôi tóc Vitalis của Jem. Bố cô với bác sĩ Finch đứng bật dậy khi cô bước vào phòng khách.

“Trông con cứ như một bức tranh,” Atticus nói. Ông hôn vào trán cô.

“Coi chừng bố,” cô nói. “Bố làm rối tóc con hết.”

Bác sĩ Finch nói, “Mình làm một lượt thực tập cuối không?”

Henry vào khi họ khiêu vũ trong phòng khách. Anh chớp chớp mắt khi thấy vóc dáng mới mẻ của Jean Louise, và anh vỗ vào vai bác sĩ Finch. “Cháu thế chỗ được không, thưa bác?”

“Em trông xinh lắm. Scout,” Henry nói. “Anh có món này cho em.”

“Anh trông cũng đẹp lắm. Hank,” Jean Louise nói. Cái quần vải thô xanh vía của Henry gấp nếp đến độ sắc lẹm, áo khoác nâu của anh còn mùi nước giặt tẩy; Jean Louise nhận ra cái cà vạt xanh nhạt của Jem.

“Em nhảy đẹp lắm,” Henry nói, và Jean Louise vấp chân.

“Đừng nhìn xuống. Scout!” bác sĩ Finch gắt. “Chú đã bảo là giống như bưng tách cà phê. Nếu nhìn xuống cháu sẽ làm nó sánh tràn.”

Atticus mở đồng hồ ra. “Jem phải lên đường thôi nếu muốn đón Irene. Cái xe cùi của nó không chạy được quá ba mươi dặm một giờ đâu.”

Khi Jem xuất hiện, Atticus bảo anh vào thay cà vạt. Khi anh trở ra, Atticus đưa cho anh chìa khóa xe gia đình, một ít tiền, và một bài giảng về việc đừng chạy quá năm mươi dặm một giờ.

“Này,” Jem nói, sau khi ngắm nghía em gái một hồi đúng mực, “hai đứa có thể đi bằng chiếc Ford, và em khỏi phải đi với anh tới tận Abbottsville.”

Bác sĩ Finch đang mần mò trong túi áo khoác. “Chú thấy chuyện mấy đứa đi bằng cách nào cũng không quan trọng,” ông nói. “Cứ đi thôi. Mấy đứa làm chú căng thẳng khi đứng đây giữa những quần áo bảnh bao thế này. Jean Louise bắt đầu đổ mồ hôi kìa. Vào đi, Cal.”

Calpurnia đang đứng rụt rè ở hành lang, càu nhàu tán thưởng khung cảnh. Bà chỉnh lại cà vạt cho Henry, nhón một chút xơ vải vô hình trên áo khoác của Jem, và muốn Jean Louise vào trong bếp.

“Tôi nghĩ tôi phải khâu nó dính vào,” bà nói giọng nghi ngại.

Henry la lên đường thôi nếu không bác sĩ Finch sẽ bị đột quỵ.

“Cháu sẽ ổn mà, Cal.”

Trở ra phòng khách, Jean Louise thấy ông chú mình đang trong cơn lốc nóng ruột bị đè nén, tương phản rõ ràng với bố cô, người đang đứng thong dong với hai tay đút túi. “Các con nên đi đi,” Atticus nói. “Chốc nữa là bác Alexandra có mặt - lúc đó mấy đứa trễ mất.”

Ra đến hàng hiên trước Henry dừng lại. “Quên mất!” anh kêu, và chạy vào phòng Jem. Anh trở ra mang theo một cái hộp, đưa cho Jean Louise với động tác cúi người thật thấp: “Dành cho em, thưa cô Finch,” anh nói. Trong hộp là hai bông hoa trà màu hồng.

“Ha-ank,” Jean Louise nói. “Anh mua à!”

“Gửi mua mãi tận Mobile,” Henry nói. “Nó theo chuyến xe buýt sáu giờ tới đây.”

“Em đeo nó vào đâu?”

“Ôi Chúa ơi, đeo vào chỗ của nó chứ đâu!” bác sĩ Finch gắt. “Lại đây nào!”

Ông giật lấy hai bông hoa trà của Jean Louise và ghim nó lên vai cô, nhìn nghiêm khắc vào phần ngực giả của cô. “Bây giờ làm ơn rời khỏi tòa nhà này được chưa?”

“Cháu quên cái ví.”

Bác sĩ Finch móc khăn tay ra và phẩy qua cằm. “Henry,” ông nói, “đi khỏi động cái thứ ghê tởm đó đi. Chú sẽ gặp con trước nhà cùng với nó.”

Cô hôn chúc bố ngủ ngon, và ông nói, “Vui chơi cho thỏa thích nghe.”

Nhà thi đấu của trường trung học hạt Maycomb được trang hoàng đẹp đẽ với những bong bóng và những băng giấy nhún màu trắng xen đỏ. Một cái bàn dài nằm ở cuối phòng đàng kia; những ly giấy, những đĩa bánh mì sandwich, và khăn ăn xếp quanh hai cái vại lớn chứa đầy rượu punch màu tía. Sàn nhà thi đấu mới được vuốt sáp, những bảng gắn vòng bóng rổ được gấp lên trần nhà. Hoa lá vây kín mặt trước sân khấu, và ở giữa, chẳng vì lý do gì cụ thể, có những mẫu tự lớn đỏ chói bằng bìa cứng: TTHHM.

“Đẹp chứ, phải không?” Jean Louise nói.

“Coi đẹp dữ,” Henry nói. “Không phải nó coi lớn hơn khi không có thi đấu sao?”

Họ nhập vào một nhóm anh chị em của học sinh đứng quanh hai cái vại lớn. Đám đông rõ ràng rất có ấn tượng với Jean Louise. Mấy đứa con gái cô gặp hằng ngày hỏi cô mua cái váy đó ở đâu, cứ như không phải cả bọn chúng đều mua váy ở đó. “Ginsberg. Calpurnia chọn đấy,” cô nói. Mấy đứa con trai nhỏ mà chỉ vài năm trước cô từng có mối quan hệ như móc mắt nhau ra cũng rụt rè nói chuyện với cô.

Khi Henry đưa cho cô một cốc rượu punch cô thầm thì, “Nếu anh muốn nói chuyện với mấy người cuối cấp hay bất cứ gì thì em cũng ổn mà.”

Henry mỉm cười với cô. “Em là bạn đi chơi với anh mà. Scout.”

“Em biết, nhưng anh không cần thấy có nghĩa vụ…”

Henry bật cười. “Anh không cảm thấy có nghĩa vụ phải làm gì cả. Anh muốn đưa em đi mà. Mình nhảy đi.”

“Được, mà nhảy thoái mái nghe.”

Anh quay cô ra giữa sàn nhảy. Loa trong phòng ầm vang lên một điệu slow, và thầm đếm một cách có hệ thống, Jean Louise nhảy hết bài đó mà chỉ vướng một lỗi.

Khi buổi tối dần trôi qua, cô nhận ra mình là một thành công khiêm tốn. Nhiều cậu trai xin thế chỗ để nhảy với cô, và khi cô tỏ dấu hiệu trở nên khó xử, Henry luôn ở kề bên.

Cô đủ khôn ngoan để ngồi yên cho qua những bản nhạc kích động và tránh loại nhạc có âm hưởng Nam Mỹ, và Henry nói rằng khi nào học được cách vừa nhảy vừa nói chuyện cùng lúc cô sẽ rất thành công. Cô mong đêm cứ kéo dài mãi.

Việc Jem và Irene xuất hiện gây một sự náo động. Jem từng được bầu chọn là chàng đẹp trai nhất khối cuối cấp, một đánh giá hợp lý: anh có cặp mắt nâu giống mắt bê của mẹ, đôi mày rậm của họ nhà Finch, và đường nét cân đối. Irene là đỉnh cao của vẻ tinh tế. Chị mặc một cái váy lụa mỏng màu xanh lá cây ôm sát người với đôi giày cao gót, và khi khiêu vũ cả chục sợi dây chuyền trên cổ tay chị kêu lanh canh. Chị có đôi mắt xanh dịu và mái tóc đen óng, và nụ cười dễ dãi, là loại thiếu nữ mà Jem say mê một cách thường xuyên đến phát chán.

Jem nhảy một bài nghĩa vụ với Jean Louise, bảo rằng cô nhảy ổn nhưng mũi cô đang bóng mồ hôi, và cô trả lời rằng môi anh đang dính son. Bản nhạc kết thúc và Jem bỏ cô lại cho Henry. “Em không tin được là tháng Sáu tới anh nhập ngũ,” cô nói. “Nghe có vẻ như anh già quá rồi.”

Henry mở miệng định trả lời, chợt mở to mắt, và siết lấy cô ôm chặt.

“Có chuyện gì vậy. Hank?”

“Em có thấy trong đây nóng không? Mình ra ngoài đi.”

Jean Louise cố tách ra, nhưng anh giữ chặt cô và vừa nhảy vừa dẫn cô về phía cửa hông bước ra trời đêm.

“Cái gì làm anh rối vậy. Hank? Em có nói điều gì…”

Anh cầm tay cô và dẫn cô đi vòng ra phía trước tòa trường học.

“À…” Henry nói. Anh cầm cả hai tay cô. “Cưng à,” anh nói. “Nhìn trước ngực em đi.”

“Tối như mực ấy. Em chẳng thấy gì cả.”

“Vậy sờ đi.”

Cô sờ, và hết hồn. Ngực áo giả bên phải của cô đã chạy tới giữa ngực còn cái bên kia đã chui gần tới nách. Cô giật cho nó trở về chỗ cũ và bật khóc.

Cô ngồi xuống bậc thềm; Henry ngồi xuống cạnh cô và quàng tay ôm vai cô. Khi hết khóc cô hỏi, “Anh nhận ra lúc nào?”

“Vừa lúc đó thôi, anh thề đấy.”

“Anh nghĩ chúng nó nãy giờ có cười em không?”

Henry lắc đầu. “Anh nghĩ chẳng đứa nào để ý thấy đâu, Scout. Nghe này, Jem nhảy với em rồi tới anh liền, và nếu anh ấy thấy chắc chắn anh ấy đã cho em biết.”

“Đầu óc Jem chỉ nghĩ tới Irene. Nếu có lốc xoáy thổi tới anh ấy cũng không thấy.” Cô lại khóc, nho nhỏ. “Em sẽ chẳng bao giờ nhìn mặt chúng nó được nữa.”

Henry siết vai cô. “Scout, anh dám chắc là nó tuột đi khi tụi mình nhảy với nhau. Suy nghĩ hợp lý coi - nếu có ai thấy người ta chắc sẽ bảo em, em biết thế mà.”

“Không, em không nghĩ thế. Chúng chỉ xì xầm và cười cợt. Em biết chúng nó cư xử làm sao mà.”

“Dân cuối cấp không vậy đâu,” Henry nói nghiêm trang. “Em toàn nhảy với đội bóng từ khi Jem tới.”

Quả là vậy. Cả đội bóng, từng người một, đã yêu cầu hân hạnh đó: đó là kiểu Jem thầm lặng bảo đảm cho cô có một đêm vui.

“Với lại,” Henry nói, “dù sao anh cũng không thích món đó. Em không giống mọi ngày khi mặc món đó.”

Bị nhói đau, cô nói, “Ý anh là em trông buồn cười khi mặc thứ đó à? Không có món đó em trông cũng buồn cười luôn mà.”

“Anh muốn nói là em không còn là Jean Louise nữa.” Anh nói tiếp, “Em trông không buồn cười gì cả, với anh em trông rất tuyệt.”

“Anh nói vậy thật tử tế. Hank, nhưng cũng chỉ là nói vậy thôi. Em mập ú những chỗ không nên mập, và…”

Henry hú lên phản đối. “Em mấy tuổi rồi? Mới sắp mười lăm. Em chưa hết phát triển mà. Thí dụ, em nhớ Gladys Grierson không? Nhớ tụi nó vẫn gọi cô ấy là ‘Mông Phong Phú’ không?”

“Ha-ank!”

“Bây giờ nhìn cô ấy đi.”

Gladys Grierson, một trong những món trang trí hấp dẫn của lớp cuối cấp, đã từng khổ sở ở một mức cao hơn vì chính nỗi đau của Jean Louise. “Bây giờ cô ấy thanh thoát hẳn, phải không?”

Henry nói với vẻ am hiểu, “Nghe nè. Scout, nó sẽ làm em lo lắng đến hết đêm. Em tháo nó ra thì hơn.”

“Thôi. Mình về đi.”

“Mình không về, mình sẽ trở vô và vui chơi thoải mái.”

“Không!”

“Chết giẫm. Scout à, anh nói mình sẽ trở vô, nên tháo cái đó ra đi!”

“Đưa em về đi, Henry.”

Với những ngón tay giận dữ, thẳng thắn, Henry thò tay vào trong cổ áo của chiếc váy, lôi cái món phụ tùng gây bực mình đó ra, và ném hết sức mình vào bóng đêm.

“Bây giờ mình vào được chưa?”

Không ai có vẻ nhận ra sự thay đổi trong vẻ ngoài của cô, điều đó chứng tỏ, Henry nói, rằng cô phù phiếm như con công, nghĩ rằng mọi người lúc nào cũng nhìn mình.

Hôm sau là ngày phải đi học, nên buổi vũ hội giải tán lúc mười một giờ. Henry thả chiếc Ford chạy vào đường dẫn tới nhà Finch và đậu lại dưới bóng cây xoan. Anh cùng Jean Louise bước tới cửa trước, và trước khi mở cửa cho cô, Henry nhẹ nhàng vòng tay ôm cô và hôn cô. Cô cảm thấy má mình nóng bừng lên.

“Một lần nữa để lấy hên,” anh nói.

Anh hôn cô lần nữa, khép cửa lại sau lưng cô, và cô nghe anh huýt sáo khi chạy băng qua đường về phòng mình.

Đói bụng, cô rón rén đi dọc hành lang vào bếp. Đi ngang phòng của bố, cô thấy một vệt ánh sáng dưới cánh cửa. Cô gõ cửa và bước vào. Atticus đang nằm trên giường đọc sách.

“Vui chơi thoải mái không?”

“Một tối tuyệt vời,” cô nói. “Atticus này?”

“Hử?”

“Bố có nghĩ là Hank quá già so với con không?”

“Cái gì?”

“Không có gì. Chúc bố ngủ ngon.”

Sáng hôm sau cô ngồi hết giờ điểm danh lòng nặng trĩu khối tình cảm dành cho Henry, chỉ tập trung chú ý trở lại khi thầy giáo lớp cô thông báo rằng sẽ có cuộc họp đặc biệt của khối cơ sở và khối phổ thông ngay sau tiếng chuông vào tiết thứ nhất.

Cô đến hội trường mà chẳng nghĩ gì trong đầu ngoài viễn cảnh gặp lại Henry, và chút tò mò về chuyện cô Muffet định nói gì. Có lẽ một đợt vận động mua trái phiếu chiến tranh nữa.

Hiệu trưởng trường trung học hạt Maycomb là một ông Charles Tuffett, và vì muốn bù đắp cho cái tên của mình ông thường mang một vẻ mặt khiến ông trông giống người da đỏ trên đồng năm xu. Tính cách của ông Tuffett thì ít gây hứng thú hơn: ông ta là người đáng thất vọng, một giáo sư nản chí của ngành sư phạm không có chút thương cảm gì cho giới trẻ. Quê ông ở vùng đồi núi Mississippi, điều đó khiến ông rơi vào thế bất lợi ở Maycomb: dân miền núi cứng rắn không hiểu được những con người mơ mộng ở đồng bằng duyên hải, và ông Tuffett cũng không là ngoại lệ. Khi đến Maycomb ông lập tức nói với phụ huynh rằng con cái họ là đám cư xử kém cỏi nhất mà ông từng thấy, rằng chúng chỉ nên học môn nông học hướng nghiệp thôi, rằng bóng bầu dục và bóng rổ chỉ lãng phí thời gian, và rằng ông ta, may thay, không cần các loại câu lạc bộ và sinh hoạt ngoại khóa bởi vì nhà trường, giống như cuộc đời, là một vấn đề nghề nghiệp.

Khối học sinh của ông, từ đứa lớn nhất tới nhỏ nhất, đã đáp trả tương tự: ông luôn được chấp nhận, nhưng nói chung là bị phớt lờ.

Jean Louise ngồi cùng lớp của cô ở dãy giữa trong hội trường. Lớp cuối cấp ngồi phía sau ở dãy bên cạnh, và thật dễ quay đầu nhìn thấy Henry. Jem, ngồi cạnh anh ta, vẫn nheo nheo mắt, âm u, và câm lặng, như trong mọi buổi sáng khác. Khi ông Tuffett đối diện chúng và đọc mấy thông báo, Jean Louise thấy khoan khoái vì ông thầy ấy đang tiêu hết tiết thứ nhất, thế có nghĩa là khỏi phải học giờ toán. Cô quay người khi ông Tuffett đi vào những điểm quan trọng:

Trong đời ông đã gặp đủ loại học sinh, ông ta nói, một số trong đó còn mang súng tới trường, nhưng chưa bao giờ trong kinh nghiệm ông từng chứng kiến một hành vi hư hỏng đến như thứ đập vào mắt ông khi ông bước lên lối đi trong trường sáng nay.

Jean Louise nhìn qua lại với mấy đứa ngồi cạnh. “Thầy ấy bị chuyện gì vậy?” cô thì thào. “Có Chúa mới biết,” đứa ngồi bên trái đáp.

Chúng có nhận ra độ nghiêm trọng của hành vi xúc phạm như thế không? Ông muốn cho chúng biết rằng đất nước này đang có chiến tranh, rằng trong khi các chàng trai của chúng ta - những anh em và con trai - đang chiến đấu và chết vì chúng ta, lại có người hướng một hành vi thô tục ô uế vào những người lính, một hành động mà kẻ thực hiện nó thật đáng khinh bỉ.

Jean Louise nhìn quanh một rừng những khuôn mặt hoang mang, thông thường cô dễ dàng nhận ra những phần tử có tội trong những dịp tụ hội đông người, nhưng hôm nay cô chỉ gặp sự ngạc nhiên hoàn toàn ở mọi phía.

Hơn nữa, trước khi chúng tan buổi họp để về lớp, ông Tuffett nói ông ta biết ai đã làm việc đó, và nếu mong muốn được khoan hồng người đó hãy trình diện tại văn phòng của ông muộn nhất là hai giờ chiều với một bản tường trình.

Cả hội trường đè nén tiếng càu nhàu bực bội trước việc ông Tuffett thích thú với thủ pháp cũ nhất từng được ghi nhận của các ông hiệu trưởng, đứng dậy và theo ông ta ra phía trước tòa nhà.

“Chẳng qua là ông ấy thích những tự thú bằng văn bản,” Jean Louise nói với mấy bạn đi cùng, “ổng nghĩ như thế làm nó có giá trị pháp lý.”

“Ờ, ổng không tin vào bất cứ thứ gì trừ phi nó được viết ra giấy,” một đứa nói.

“Rồi khi nó được viết ra ông ta luôn tin vào đó đến từng chữ,” đứa khác nói tiếp.

“Chắc là có người sơn chữ thập ngoặc trên lề đường hén?” đứa thứ ba nói.

“Cũ rồi,” Jean Louise nói.

Chúng đi vòng qua góc tòa nhà và đứng lặng. Không có gì có vẻ bất thường; lề đường sạch bong, các cửa trước vẫn đâu vào đấy, khu trồng cây bụi không bị phá phách.

Ông Tuffett chờ cho đến khi cả trường tập hợp lại, rồi khoa trương chỉ lên cao. “Xem kìa,” ông ta nói. “Nhìn đi, tất cả các cô cậu!”

Ông Tuffett là người yêu nước. Ông ta là chủ tịch mọi đợt vận động mua trái phiếu; ông có những bài nói chuyện tẻ ngắt và gây lúng túng trong cuộc họp về Nỗ lực Chiến tranh; dự án mà ông thúc đẩy và nhìn ngắm với lòng tự hào lớn nhất là một tấm bảng khổng lồ dựng ngay sân trước của trường tuyên cáo rằng những học sinh đã tốt nghiệp sau đây của trường THHM đang phục vụ tổ quốc. Các học sinh nhìn tấm bảng của ông Tuffett bằng con mắt rầu rĩ hơn: ông ta đã thu mỗi đứa hăm nhăm xu và nhận công trạng về mình.

Theo ngón tay của ông Tuffett, Jean Louise nhìn lên tấm bảng. Cô đọc, ĐANG PHỤC VỤ TỔ QUỐ. Che mất mẫu tự cuối cùng và đang phất phơ dịu dàng trong gió nhẹ buổi sáng là bộ ngực áo giả của cô.

“Tôi bảo đảm với các em,” ông Tuffett nói, “rằng tốt hơn hết là có một tờ tường trình được ký tên rõ ràng nằm sẵn trên bàn của tôi lúc hai giờ chiều nay. Tôi đã có mặt ở khuôn viên này tối qua,” ông ta nói, nhấn mạnh từng từ một. “Bây giờ các em về lớp đi.”

Đó là điều đáng suy nghĩ. Ông ta luôn rình mò loanh quanh ở các vũ hội của trường để cố bắt gặp những đứa hôn hít nhau. Ông ta nhìn vào những chiếc xe đậu và đập vào những bụi cây. Có lẽ ông ta đã thấy chúng. Tại sao Hank phải ném nó đi chứ?

“Ông ấy đón gió thôi,” Jem nói vào giờ ra chơi. “Nhưng cũng có thể ông ấy biết thật.”

Chúng đang ở sảnh ăn trưa của trường. Jean Louise cố cư xử bình thường. Cả trường như muốn vỡ tung vì tiếng cười, nỗi kinh hãi, và tò mò.

“Em nói lần cuối đấy, hai anh, để em nói với thầy ấy,” cô nói.

“Đừng có ngốc thế, Jean Louise. Em biết ông ấy cảm thấy thế nào về chuyện này mà. Sau cùng, chính anh mới là người làm việc đó,” Henry nói.

“Hừ, chúng là của em Chúa ạ!”

“Anh biết Hank nghĩ gì. Scout,” Jem nói. “Nó đâu để em làm vậy được.”

“Em không hiểu tại sao không để được.”

“Nói lần thứ bao nhiêu không biết nhưng anh không để vậy được, vậy thôi. Em không hiểu à?”

“Không.”

“Jean Louise, đêm qua em là bạn đi chơi với anh…”

“Chừng nào còn sống là em không hiểu được đàn ông con trai,” cô nói, không còn thấy yêu Henry nữa. “Anh không cần phải bảo vệ em. Hank à. Đến sáng nay em không phải là bạn đi chơi với anh. Anh biết là anh không thể nói với thầy ấy.”

“Chắc chắn vậy rồi. Hank,” Jem nói. “Ông ấy sẽ giữ bằng tốt nghiệp của mày lại.”

Tấm bằng quan trọng với Henry hơn hầu hết những bạn bè của anh. Với một số đứa, bị đuổi học cũng không sao; cùng lắm, chúng có thể chuyển tới trường nội trú.

“Mày làm ông ấy tổn thương quá, mày biết mà,” Jem nói. “Đúng kiểu ông ta là sẽ đuổi học mày hai tuần trước khi tốt nghiệp.”

“Vậy thì để em,” Jean Louise nói. “Em muốn bị đuổi học đây.” Cô muốn lắm. Trường học làm cô chán đến không chịu nổi.

“Đó không phải vấn đề. Scout à. Đơn giản là em không làm thế được. Anh có thể giải thích… không anh cũng không giải thích được luôn,” Henry nói, khi những hậu quả hành động bốc đồng của anh hiện rõ hơn. “Anh không giải thích được gì cả.”

“Được rồi,” Jem nói. “Tình hình là thế này. Hank, tao nghĩ ông ấy đón gió thôi, nhưng rất có thể không phải như vậy. Mày biết là ông ấy vơ vẩn khắp nơi. Ông ấy có thể nghe hết tụi bay nói chuyện, tụi bay gần như ở ngay dưới cửa sổ văn phòng ông ấy…”

“Nhưng văn phòng thầy ấy tối thui,” Jean Louise nói.

“… ông ấy thích ngồi trong bóng tối. Nếu Scout nói với ông ấy, chuyện sẽ khó chịu, nhưng nếu mày khai ra, ông ấy sẽ đuổi mày chắc chắn như chuyện mày đã ra đời vậy, mà mày phải tốt nghiệp, nhóc ạ.”

“Jem,” Jean Louise nói. “Là triết gia thì dễ thương đó, nhưng mình chẳng đi tới đâu cả…”

“Vị thế của mày như tao thấy, Hank,” Jem nói, lặng lẽ phớt lờ đứa em, “là mày làm thì khốn nạn mà không làm cũng khốn nạn luôn.”

“Em…”

“Thôi im đi. Scout!” Henry nói bực bội. “Em không thấy rằng nếu để em làm vậy thì anh chẳng bao giờ ngẩng đầu lên được à?”

“Khù-ù-ng, em chưa bao giờ thấy mấy anh hùng như này!”

Henry nhảy bật dậy. “Khoan đã!” anh la lên. “Jem, đưa tao chìa khóa xe và che giùm tao trong giờ tự nghiên cứu. Tao sẽ trở lại học giờ kinh tế.”

Jem nói, “Cô Muffet sẽ nghe thấy mày chạy khỏi trường. Hank.”

“Không ông ấy không nghe thấy đâu. Tao sẽ đẩy xe ra đường. Với lại, ông ấy sẽ ở trong sảnh tự học.”

Thật dễ vắng mặt trong giờ tự học do ông Tuffett coi sóc. Ông ta không quan tâm lắm đến học sinh của mình, chỉ biết tên những đứa thiếu kỷ luật. Chỗ ngồi được chia sẵn trong thư viện, nhưng nếu có đứa nói rõ rằng nó không muốn có mặt giờ đó, hàng ngũ sẽ dồn lại, đứa ở đầu dãy ghế đặt cái ghế trống trong sảnh ra ngoài và khi hết giờ sẽ đưa nó về chỗ cũ.

Jean Louise không chú ý gì tới giáo viên tiếng Anh của mình, và năm mươi phút bồn chồn sau đó kết thúc khi Henry đi về phía phòng học môn công dân của lớp cô.

“Nghe nè,” anh nói ngắn gọn. “Làm đúng như anh bảo nghe: em sẽ khai với ông ấy. Viết đi…” anh đưa cô một cây bút chì và cô mở vở ra.

“Viết, ‘Thầy Tuffett kính mến. Cái đó trông giống như của em.’ Ký tên em đầy đủ. Tốt hơn em nên chép lại bằng mực để ông ấy tin. Bây giờ, ngay trước lúc nghỉ trưa em tới và đưa cho ông ấy. Hiểu chưa?”

Cô gật đầu. “Ngay trước lúc nghỉ trưa.”

Khi bước vào giờ công dân cô biết chuyện đã lộ ra.

Những nhóm học sinh tụ lại trong sảnh lầm bầm và cười. Cô chịu đựng những cái cười toe toét và những cái nháy mắt thân thiện với sự bình thản - chúng còn làm cô cảm thấy dễ chịu hơn. Chính những người trưởng thành lại luôn tin vào điều tồi tệ nhất, cô nghĩ, tin tưởng rằng những bạn cùng trang lứa đã tin những điều Jem với Henry đã lan truyền, không hơn không kém. Nhưng tại sao họ lại kể ra? Họ sẽ bị chọc ghẹo mãi: họ có thể chẳng quan tâm vì họ sắp tốt nghiệp, nhưng cô sẽ phải ngồi lại đây ba năm nữa. Không, cô Muffet sẽ đuổi học cô và Atticus sẽ gửi cô đi đâu đó. Atticus chắc sẽ rất giận khi cô Muffet kể cho ông nghe câu chuyện giật gân này. Ồ, cũng được, làm thế sẽ kéo Hank khỏi rắc rối. Anh ấy với Jem lúc nãy đã rất lịch thiệp nhưng sau cùng ý cô mới đúng. Đó là giải pháp duy nhất.

Cô viết lời thú tội bằng mực, và khi buổi trưa tới gần, tinh thần của cô chùng xuống. Thông thường không có gì làm cô thích thú hơn một cuộc đối đầu với cô Muffet, một người trì độn đến độ học sinh có thể nói hầu như bất cứ gì với thầy ấy miễn là nó cẩn thận giữ một vẻ mặt buồn rầu và nghiêm trang, nhưng hôm nay cô không có hứng biện bác. Cô cảm thấy căng thẳng và cô tự khinh mình vì chuyện đó.

Cô thấy hơi nôn nao khi bước dọc hành lang tới văn phòng hiệu trưởng. Thầy đã gọi vụ đó là tục tĩu và hư hỏng trong buổi họp; thầy ấy sẽ nói gì với cả thị trấn? Maycomb rất thích chuyện đồn đại, sẽ có đủ loại câu chuyện truyền đến tai Atticus…

Ông Tuffett đang ngồi sau bàn giấy, bực bội nhìn vào mặt bàn. “Em muốn gì?” ông ấy hỏi, không nhìn lên.

“Em muốn đưa cho thầy cái này, thưa thầy,” cô nói, lui lại theo bản năng.

Ông Tuffett cầm tờ giấy, vo nó lại mà không hề đọc, rồi ném vào giỏ giấy vụn.

Jean Louise có cảm giác như bị đánh gục bằng một cọng lông.

“A, thầy Tuffett,” cô nói. “Em vào để thưa với thầy giống như thầy đã nói. Em… em mua nó ở Ginsberg,” cô nói thêm một cách vô cớ. “Em không cố ý làm bất cứ…”

Ông Tuffett ngước lên, mặt ông ta đỏ bừng lên vì giận dữ. “Đừng có đứng đó mà nói với tôi em không cố ý làm cái gì! Trong kinh nghiệm một đời tôi chưa từng gặp…”

Bây giờ cô gặp rắc rối là cái chắc.

Nhưng khi lắng nghe cô có ấn tượng rằng những nhận định chung của ông Tuffett được nhắm vào toàn bộ học sinh hơn là riêng cô, những lời đó là tiếng vang từ những cảm xúc của ông ta sáng sớm nay. Ông ta đang kết thúc bằng một tóm lược về thái độ không lành mạnh do hạt Maycomb đẻ ra thì cô chen vào:

“Thầy Tuffett, em chỉ muốn nói rằng mọi người không đáng bị khiển trách vì việc em làm; thầy không cần phải trút giận vào mọi người.”

Ông Tuffett bấu vào cạnh bàn và nói rít qua kẽ răng, “Vì chút hành vi bừa bãi đó em có thể ở lại trường một giờ sau khi tan học, quý cô ạ!”

Cô hít một hơi dài. “Thầy Tuffett,” cô nói. “Em nghĩ có một sai lầm ở đây. Em thực sự hoàn toàn không…”

“Em hoàn toàn không hả, đúng chưa? Vậy tôi sẽ cho em thấy!”

Ông Tuffett bốc lên một chồng dày những tờ giấy vở rời và vung vẩy vào mặt cô.

“Em, thưa quý cô, là đứa thứ một trăm lẻ năm!”

Jean Louise xem xét những tờ giấy ấy. Chúng hoàn toàn giống nhau. Trên tờ nào cũng có viết “Thầy Tuffett kính mến. Cái đó trông giống như của em” và ký tên mọi đứa con gái trong trường từ lớp chín trở lên.

Cô đứng đó một lát chìm trong suy nghĩ; không nghĩ ra được điều gì để nói ra giúp cho ông Tuffett, cô lặng lẽ rút khỏi văn phòng của ông ta.

“Ông ấy bị gục hoàn toàn,” Jem nói, khi chúng ngồi xe về để ăn trưa. Jean Louise ngồi giữa anh trai và Henry, anh chàng này ngồi nghiêm nghị nghe cô kể lại tâm trạng của ông Tuffett.

“Hank, anh là thiên tài số một,” cô nói. “Cái gì khiến anh nghĩ ra ý này?”

Henry kéo một hơi thuốc lá dài và búng nó ra cửa sổ. “Anh đi tham vấn luật sư của anh,” anh nói một cách long trọng.

Jean Louise đưa tay che miệng.

“Dĩ nhiên,” Henry nói. “Em biết là bác ấy đã coi sóc mọi việc của anh từ hồi anh mới cao cỡ đầu gối, nên anh chỉ cần vào thị trấn và giải thích mọi chuyện với bác ấy. Anh chỉ xin bác ấy lời khuyên.”

“Bộ Atticus xúi anh làm chuyện này hả?” Jean Louise hỏi khâm phục.

“Không, bác ấy không xúi anh làm. Đó là ý tưởng của anh. Bác ấy lần lữa một hồi, bảo rằng đây chỉ là vấn đề cân bằng các yêu sách hợp lý hay cái gì đó, rằng anh đang ở trong một tình cảnh thú vị nhưng bấp bênh. Bác ấy đu đưa trên ghế và nhìn ra cửa sổ rồi nói rằng bác ấy luôn cố gắng đặt mình vào vị trí của khách hàng…” Henry dừng lại.

“Nói tiếp đi.”

“À, bác ấy bảo do tính chất cực kỳ tế nhị trong vấn đề của anh, và bởi vì không có bằng chứng về ý định phạm tội, nên bác sẽ không quá kiêu hãnh đến độ không tung hỏa mù chút đỉnh vào mắt bồi thẩm đoàn - bất kể điều ấy nghĩa là gì - và rồi, ồ anh không biết nữa.”

“Ôi Hank, anh biết mà.”

“Ờ, bác ấy nói gì đó về sự an toàn nhờ số đông và nếu là anh bác ấy sẽ không mơ đến chuyện qua mặt dựa trên làm chứng gian nhưng theo bác ấy biết mọi bộ ngực áo giả trông đều giống nhau, và bác chỉ làm được đến thế cho anh thôi. Bác ấy bảo sẽ gửi hóa đơn tính tiền cho anh vào cuối tháng. Chưa ra khỏi văn phòng bao nhiêu anh đã nghĩ ra ý đó!”

Jean Louise nói, “Hank, bố có nói gì về chuyện sẽ nói gì với em không?”

“Nói với em à?” Henry quay sang cô. “Bác ấy sẽ chẳng nói quái gì với em cả. Bác ấy không được nói. Em không biết rằng mọi chuyện người ta nói với luật sư của mình đều phải giữ bí mật sao?”

Bẹp. Cô ép phăng cái cốc giấy xuống bàn, làm vỡ tan hình ảnh họ. Mặt trời đứng ở vị trí hai giờ, như nó đã đứng hôm qua và sẽ đứng ngày mai.

Địa ngục là sự chia cách vĩnh viễn. Cô đã làm gì mà phải dành hết phần còn lại đời mình vươn tay ra mong mỏi gặp được họ, làm những hành trình bí mật về xa xưa, mà không làm hành trình nào về hiện tại? Mình là máu và xương của họ, mình đã đào sâu vào đất này, đây là quê nhà mình. Nhưng mình không phải máu của họ, đất không quan tâm ai đào vào nó, mình là một kẻ lạ trong bữa tiệc cốc tai.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.07.2018, 13:58
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35521
Được thanks: 5266 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tâm lý XH] Hãy đi đặt người canh gác - Harper Lee - Điểm: 10
16


“Hank, Atticus đâu rồi?”

Henry ở bàn ngước lên. “Chào cưng. Bác ấy ở bưu điện. Sắp tới giờ cà phê giải lao của anh rồi. Đi không?”

Chính điều đã buộc cô rời cửa hàng của anh Cimningham đến văn phòng này cũng là nguyên nhân khiến cô theo Henry ra lề đường: cô mong được ngấm ngầm nhìn đi nhìn lại vào họ, để bảo đảm với chính mình rằng họ không hề trải qua một cuộc biến đổi thể xác đáng báo động nào đi kèm, nhưng cô không mong nói chuyện với họ, chạm vào họ, e rằng cô sẽ khiến họ gây thêm tổn thương khi có mặt cô.

Khi đi bên Henry đến tiệm tạp phẩm, cô tự hỏi không biết Maycomb đang dự định đám cưới vào mùa thu hay mùa đông cho họ. Mình kỳ quặc quá, cô nghĩ. Mình không thể lên giường với ai đó trừ phi mình có tình trạng hòa hợp nào đó với anh ta. Ngay lúc này mình thậm chí không nói chuyện được với anh ta. Không nói chuyện được với người bạn lâu năm nhất.

Họ ngồi đối mặt nhau trong một ô riêng, và Jean Louise ngắm nghía hộp đựng khăn giấy, hũ đường, lọ rắc muối và tiêu.

“Em lặng lẽ thế,” Henry nói. “Buổi chiêu đãi cà phê thế nào?”

“Tồi tệ.”

“Hester có tới không?”

“Có. Cô ấy cùng lứa với anh và Jem, phải không?”

“Phải, cùng lớp. Sáng nay Bill nói với anh cô ấy trát đủ thứ mỹ phẩm lên mặt cho dịp đó.”

“Hank này. Bill Sinclair chắc là loại rầu rĩ lắm.”

“Sao vậy?”

“Mọi thứ vớ vẩn anh ta nhét vào đầu Hester đấy…”

“Thứ vớ vẩn gì?”

“Ôi dào, chuyện dân Công giáo với cộng sản và các thứ gì chỉ có Chúa biết. Có vẻ mọi thứ đã lẫn hết vào nhau trong trí óc cô ấy.”

Henry bật cười và nói, “Cưng à, mặt trời mọc rồi lặn cùng với chàng Bill đó của cô ấy. Mọi thứ anh ta nói đều là Phúc âm. Cô ấy yêu chồng lắm.”

“Yêu chồng hóa ra là vậy hả?”

“Liên quan nhiều đến vụ đó lắm.”

Jean Louise nói, “Ý anh là chịu mất bản sắc của mình, phải không?”

“Đúng, theo cách nào đó,” Henry nói.

“Vậy em không chắc mình có bao giờ kết hôn hay không. Em chưa hề gặp một ai…”

“Em sẽ lấy anh mà, nhớ không?”

“Hank, tốt hơn là em sẽ nói với anh ngay bây giờ và kết thúc cho xong: em sẽ không lấy anh. Chấm hết và có vậy thôi.”

Cô đã không định nói ra nhưng cô không kềm lại được.

“Anh đã nghe điều đó trước đây rồi.”

“Được rồi, bây giờ em nói anh nghe nếu anh còn muốn lấy vợ,” có phải cô đang nói đó không? “tốt nhất anh nên bắt đầu tìm kiếm đi. Em chưa từng yêu anh, nhưng lúc nào anh cũng biết em yêu anh. Em đã tưởng mình có thể làm một cuộc hôn nhân trong đó em yêu anh trên cơ sở đó, nhưng…”

“Nhưng gì?”

“Em thậm chí không còn yêu anh giống như thế nữa. Em đã làm tổn thương anh nhưng chuyện nó là vậy.” Phải, chính cô đang nói, với sự chắc chắn thường lệ của cô, làm tan nát trái tim anh trong tiệm tạp phẩm. À thì, anh đã làm tan vỡ tim cô.

Khuôn mặt Hank ngây ra, đỏ ửng lên, và vết sẹo hiện rõ. “Jean Louise, em không thể có ý như em vừa nói.”

“Em có ý thật đến từng chữ trong đó.”

Đau quá, phải không? Anh nói quá đúng nó đau lắm. Bây giờ anh biết cảm giác đó ra sao đấy.

Henry thò tay qua bàn và nắm tay cô. Cô rút ra. “Đừng có chạm vào em,” cô nói.

“Em yêu, có vấn đề gì vậy?”

Vấn đề gì? Em sẽ nói cho anh nghe có vấn đề gì. Anh sẽ không hài lòng với một số điều trong đó.

“Được rồi. Hank. Đơn giản là thế này: em có mặt ở buổi họp hôm qua. Em thấy anh với Atticus chìm giữa vinh quang ở dưới đó bên cái bàn với cái… cái tay cặn bã, tởm lợm đó, và nói thật với anh em mắc ói. Chỉ là người đàn ông em sẽ kết hôn, chỉ là bố của chính em, chỉ là em phát bệnh đến độ em ói ra và vẫn chưa ngừng lại được thôi mà! Vì Chúa sao anh lại như thế được? Sao anh làm thế được?”

“Chúng ta phải làm rất nhiều việc chúng ta không muốn, Jean Louise à.”

Cô phát cáu lên. “Đó là câu trả lời kiểu gì vậy? Em nghĩ chú Jack sau cùng cũng đã phát điên nhưng bây giờ thì em không chắc nữa!”

“Cưng ạ,” Henry nói. Anh chuyển hũ đường tới giữa bàn và đẩy nó lại. “Hãy nhìn nhận theo kiểu này. Hội đồng công dân Maycomb chỉ tồn tại trên đời này làm… làm một cách phản kháng đối với Tòa án Tối cao, đó là một kiểu cảnh báo cho dân da đen rằng họ đừng vội vàng như vậy, đó là một…”

“… cử tọa được thửa riêng cho bất cứ tên rác rưởi nào muốn đứng dậy và gào lên ‘mọi đen’. Làm sao anh lại tham gia vào một thứ như vậy được, làm sao vậy được?”

Henry đẩy hũ đường về phía cô và lấy nó lại. Cô giật nó khỏi tay anh và nện mạnh xuống bàn trong một góc. “Jean Louise, như anh vừa nói, chúng ta phải làm…”

“… rất nhiều việc chúng ta không…”

“… em để anh nói xong được không? Chúng ta không muốn làm... Không, làm ơn để anh nói. Anh đang cố nghĩ ra điều gì có thể cho em thấy ý anh muốn nói… em biết bọn KKK…?”

“Có em biết bọn KKK.”

“Bây giờ im lặng một phút coi. Rất lâu trước đây KKK rất đáng trọng, như Hội Tam Điểm vậy. Hầu như mọi người có bất kỳ vị trí nổi bật nào cũng là thành viên, từ hồi bác Atticus còn trẻ. Em có biết bác Finch từng gia nhập không?”

“Em không ngạc nhiên với bất cứ gì mà ông Finch từng gia nhập trong đời. Nó có vẻ hợp lý…”

“Jean Louise, im đi! Bác Finch chẳng có ích gì cho bọn KKK hơn bất cứ ai cả, và hồi đó cũng vậy. Em biết tại sao bác ấy gia nhập không? Để biết chính xác những ai trong thị trấn ẩn sau các mặt nạ. Con người nào, loại người nào. Ông đến dự một buổi họp, và thế là đủ. Tay thủ lĩnh hóa ra là nhà thuyết giáo của giáo hội Giám lý…”

“Đó là kiểu bầu bạn mà Atticus thích.”

“Thôi đi, Jean Louise. Anh đang cố làm cho em nhìn ra động cơ của bác ấy: toàn bộ tổ chức KKK thời đó là một lực lượng chính trị, không có vụ đốt thập giá nào, nhưng bố em đã và vẫn thấy rất khó chịu khi ở bên những người che mặt. Bác ấy phải biết mình sẽ phải chiến đấu chống ai khi thời điểm đó tới - bác ấy phải biết họ là những ai…”

“Vậy là ông bố đáng kính của em là một phần tử của Vương quốc Vô hình.”

“Jean Louise, đó là bốn mươi năm trước…”

“Có lẽ bây giờ bố em đã lên tới chức Đại Long.“[69]

Henry nói đều đều, “Anh chỉ cố làm cho em nhìn thấu qua hành vi của con người vào tới động cơ của họ. Một người có thể tỏ ra là thành phần của một thứ gì đó không tốt đẹp lắm ở ngoài mặt, nhưng đừng tự cho mình cái quyền phán xét người đó trừ phi em biết rõ động cơ của họ. Một người có thể sôi sục trong lòng, nhưng ông ta biết một câu trả lời hòa nhã sẽ hiệu quả hơn việc bày tỏ sự giận dữ. Một người có thể lên án kẻ thù của mình, nhưng biết rõ kẻ thù thì khôn ngoan hơn. Đôi khi anh nói chúng ta phải làm…”

Jean Louise nói, “Anh định nói cứ hòa thuận với đám đông và rồi khi thời điểm đến…”

Henry chặn cô lại, “Coi đó, cưng. Em có bao giờ nghĩ đến việc đàn ông, đặc biệt là đàn ông, phải tuân theo một số yêu cầu của cộng đồng mà họ sống trong đó chỉ để họ có thể giúp đỡ nó không?

“Hạt Maycomb là quê nhà đối với anh, cưng à. Đó là nơi tốt nhất để sống mà anh biết. Anh đã xây dựng một lý lịch tốt từ hồi anh còn là đứa nhỏ. Maycomb biết anh, và anh biết Maycomb. Maycomb tin anh, và anh tin Maycomb. Miếng cơm manh áo của anh từ thị trấn này mà ra, và Maycomb cho anh một sinh kế tốt.

“Nhưng bù lại Maycomb yêu cầu một số điều. Nó yêu cầu em sống một đời sạch sẽ một cách hợp lý, nó yêu cầu em gia nhập Câu lạc bộ Phục vụ Cộng đồng Kiwanis, đi nhà thờ vào Chủ nhật, nó yêu cầu em tuân thủ cung cách của nó…”

Henry ngắm nghía lọ muối, rà ngón cái lên xuống đường rãnh trên thành lọ. “Hãy nhớ điều này, cưng,” anh nói. “Anh phải làm việc như chó để có được mọi thứ anh từng có. Anh đã làm việc trong cửa hàng đó bên kia quảng trường - anh mệt mỏi trong phần lớn thời gian ấy đến nỗi phải khó khăn lắm mới bắt kịp các bài học. Mùa hè anh làm việc trong cửa hàng của mẹ anh ở quê nhà, và khi không làm ở đó thì anh lao động trong nhà. Jean Louise, từ nhỏ anh đã phải dành dụm để có được những thứ mà em với Jem coi là đương nhiên phải có. Anh chẳng hề có một số món mà em coi là đương nhiên đó và cũng sẽ chẳng bao giờ có. Anh chỉ có thể dựa vào chính mình…”

“Ai trong chúng ta cũng thế thôi. Hank.”

“Không có đâu. Ở đây thì không.”

“Ý anh muốn nói gì?”

“Anh muốn nói rằng có một số điều anh không làm được mà em làm được.”

“Mà tại sao em lại là kẻ có đặc quyền như vậy?”

“Em là người nhà Finch.”

“Thế em là người nhà Finch thì sao?”

“Thế thì em có thể đi khắp thị trấn chỉ mặc quần yếm và đuôi áo phía sau thò ra ngoài và đi chân đất nếu em muốn. Dân Maycomb bảo, ‘Đó là chất nhà Finch trong cô ấy, đó là Kiểu Của Cô Ấy thôi.’ Maycomb cười toe và tiếp tục công việc của nó: con bé Scout Finch chẳng bao giờ thay đổi. Maycomb hài lòng và hoàn toàn sẵn sàng tin em trần truồng bơi dưới sông. ‘Chẳng thay đổi tí nào.’ họ nói vậy. ‘Vẫn con Jean Louise hồi xưa. Còn nhớ hồi nó…?’”

Anh đặt lọ muối xuống. “Nhưng hễ Henry Clinton lộ ra bất kỳ dấu hiệu nào của việc xa rời quy chuẩn là Maycomb nói, không phải ‘Đó là chất nhà Clinton trong anh ta.’ mà ‘Đó là chất rác rưởi trong người nó.’”

“Hank. Điều đó không đúng và anh biết vậy. Nói thế là không công bằng và không rộng lượng, nhưng trên hết, điều đó là không đúng sự thực!”

“Jean Louise, đúng như vậy đấy,” Henry nói nhẹ nhàng. “Có lẽ em thậm chí chưa từng nghĩ về điều đó…”

“Hank, anh có kiểu mặc cảm nào đó rồi.”

“Anh không có mặc cảm gì cả. Anh chỉ biết rõ Maycomb thôi. Anh chẳng hề mặc cảm về chuyện đó, nhưng Chúa ơi, anh biết chắc chắn về điều đó. Nó nói với anh rằng có một số điều anh không làm được và một số điều anh phải làm nếu anh…”

“Nếu anh làm sao?”

“Thế này, em cưng, anh thực tình thích sống ở đây, và anh thích những thứ các đàn ông khác thích. Anh muốn giữ được sự kính trọng của thị trấn này, anh muốn phục vụ nó, anh muốn gây dựng uy tín luật sư cho mình, anh muốn làm ra tiền, anh muốn lấy vợ và có một gia đình…”

“Theo thứ tự đó, em đoán vậy!”

Jean Louise đứng dậy khỏi ô ngăn và bỏ ra khỏi tiệm tạp phẩm. Henry theo sát gót cô. Tới cửa anh ngoảnh lại la lên lát nữa anh quay lại trả tiền.

“Jean Louise, dừng lại!”

Cô dừng lại.

“Sao?”

“Em yêu, anh chỉ cố cho em thấy…”

“Em thấy cả!” cô nói. “Em thấy một kẻ bé mọn sợ hãi; em thấy một con người nhỏ bé sợ không dám làm những việc Atticus bảo, sợ không dám đứng trên hai chân của chính mình, sợ không dám ngồi chung với những con người dũng cảm còn lại…”

Cô cất bước đi. Cô nghĩ mình đang bước đại khái về hướng cái xe. Cô nghĩ mình đã đậu nó trước văn phòng.

“Jean Louise, em chờ anh một phút được không?”

“Được rồi, em đang đợi đây.”

“Em biết anh có nói với em rằng có những việc em luôn xem là đương nhiên phải có…”

“Ôi trời phải, em đã xem cả đống chuyện là đương nhiên. Chính những điều em yêu ở anh. Em ngưỡng vọng anh giống như một thứ có Chúa biết bởi vì anh lao động như điên để có được mọi thứ anh từng có, để biến mình trở thành người như bây giờ. Em nghĩ có rất nhiều điều đi liền với điều đó, nhưng rõ ràng là không phải. Em nghĩ anh có quyết tâm, em nghĩ…”

Cô bước dọc lề đường, không biết Maycomb đang nhìn cô, rằng Henry đang bước cạnh cô một cách đáng thương, một cách buồn cười.

“Jean Louise, em lắng nghe anh giùm được không?”

“Quái quỷ thật, gì đây?”

“Anh chỉ muốn hỏi em một câu, một câu thôi - em mong anh làm việc quái quỷ gì? Cho anh biết đi, em mong anh làm cái việc quái quỷ gì?”

“Làm gì à? Em mong anh giữ cái mông nạm vàng của anh xa khỏi các hội đồng công dân! Em không quan tâm nếu Atticus có ngồi đối diện với anh, hoàng đế Anh có ở bên phải anh và Chúa Trời ở bên trái anh hay không - em mong anh hãy là con người, vậy thôi!”

Cô hít một hơi mạnh mẽ. “Em… anh đi qua một cuộc chiến tranh đáng nguyền rủa, đó là một chuyện đáng sợ, nhưng anh đã trải qua, anh vượt qua được. Rồi anh về quê hương để sống trong sợ hãi hết phần đời còn lại - sợ Maycomb! Maycomb, Alabama… ôi!”

Họ đã tới cửa văn phòng.

Henry nắm vai cô. “Jean Louise, em dừng lại một giây đi? Làm ơn đi? Lắng nghe anh nè. Anh biết anh chẳng có gì nhiều, nhưng hãy nghĩ một phút. Làm ơn nghĩ đi. Đây là cuộc sống của anh, thị trấn này, em không hiểu điều đó sao? Mẹ kiếp, anh là một phần trong dân rác của hạt Maycomb, nhưng anh vẫn là một phần của hạt Maycomb. Anh là đứa hèn nhát, anh là kẻ bé mọn, anh không đáng giết, nhưng đây là quê nhà anh. Em muốn anh làm gì, leo lên nóc nhà gào la rằng tôi là Henry Clinton và tôi ở đây để nói với các người rằng các người sai lầm hết rồi? Anh phải sống ở đây, Jean Louise à. Em không hiểu điều đó sao?”

“Em hiểu rằng anh là kẻ đạo đức giả khốn khổ.”

“Anh đang cố cho em thấy, em yêu, rằng em được hưởng một sự xa xỉ ngọt ngào mà anh không có được. Em có thể gào la tới trời, anh thì không được. Làm sao anh có ích lợi gì cho thị trấn nếu nó chống lại anh? Nếu anh đi ra và - coi đó, em sẽ thừa nhận rằng anh có một chút học vấn và một chút hữu dụng ở Maycomb - em thừa nhận thế không? Một nhân công xưởng máy không thể làm công việc của anh. Bây giờ, anh phải vất tất cả thứ đó xuống rãnh, trở lại miệt dưới hạt tới cái cửa hàng đó và bán bột mì cho người ta trong khi anh có thể giúp đỡ họ với khả năng pháp lý mà anh có sao? Việc nào có giá trị hơn?”

“Henry, làm sao anh sống yên ổn với chính mình được?”

“Điều đó tương đối dễ. Đôi khi anh chỉ cần không bỏ phiếu cho những niềm tin của mình, vậy thôi.”

“Hank, chúng ta quá khác nhau. Em không biết nhiều nhưng em biết một điều. Em biết rằng em không thể sống với anh. Em không thể sống với một kẻ đạo đức giả.”

Một giọng nói thoải mái, phớt lạnh vang lên sau lưng cô, “Bố không hiểu tại sao con không sống được. Những kẻ đạo đức giả cũng có quyền sống trên đời này như bất kỳ ai khác vậy.”

Cô quay lại và nhìn trừng vào bố cô. Mũ của ông đã đẩy ra sau; đôi lông mày của ông nhướng lên; ông đang mỉm cười với cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 22 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C897

1 ... 130, 131, 132

9 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

12 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

15 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 124, 125, 126

18 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 480 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 456 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 434 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 412 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 956 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.