Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 14 bài ] 

Thủy thanh tích tích - Phong Khởi Liên Y

 
Có bài mới 15.07.2018, 22:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 09.08.2017, 07:03
Bài viết: 32
Được thanks: 11 lần
Điểm: 9.38
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Thủy thanh tích tích - Phong Khởi Liên Y - Điểm: 10
12: Kết thúc 1


Lúc cùng Viên Phi trò chuyện, biết được lão Đại nằm ở phòng bệnh khoa Thần kinh lầu mười hai. Tôi không thể không cảm kích thiết bị chăm sóc của bệnh viện, khi tôi đang đấu tranh với xương cốt toàn thân, trong lúc vô tình phát hiện xe lăn xếp bên cạnh tủ quần áo. Ngoại trừ khi cánh tay chuyển động bánh xe kéo theo toàn thân đau đớn, xe lăn này quả thực là đại ân.

Bệnh viện vào ban đêm luôn lộ ra một phần quỷ dị, một mình một người đi trên hành lang yên tĩnh tối đen, khó tránh khỏi có chút dựng tóc gáy. Mùi thuốc khử trùng nồng nặc xông vào trong mũi, tôi không khỏi mẫn cảm lấy tay che mũi lại.

Mùi nước khử trùng……..

Bỗng nhiên, dường như có gì đó lóe lên trong đầu, thế nhưng quá mức nhanh chóng, tôi còn chưa kịp phân biệt nó là cái gì thì đã lướt qua mất. Tôi lắc đầu, mặc kệ ý niệm chợt lóe lên này, hết sức tập trung vào mục đích chính của mình.

Thời điểm tôi đề xuất đem mắt trả lại cho Tôn Nhạc mà không cần sát hại lão Đại, Tôn Nhạc cũng không có gợi ý gì nhiều, thế nhưng tiếng “tí tách” khe khẽ đã không còn tung tích. Tôi không biết điều này đại biểu cái gì, là ngầm đồng ý? Hay là bác bỏ?

Nhưng tôi biết tôi phải lập tức đi tìm Ngô Phàm, đem hết thảy nói cho hắn biết.

Tôi nằm ở tầng năm bệnh viện, mà lão Đại lại ở tầng mười hai, tuy rằng bệnh viện có lối đi dạng sườn dốc dễ dàng cho xe lăn giường bệnh ra vào, nhưng tôi không cho rằng dưới tình huống mỗi một cử động đều phải thở hổn hển thế này, tôi còn có khả năng đẩy xe lăn lên tầng mười hai.

Nghe tiếng leng keng của thang máy cách đây không xa, tôi ngẩn người, vốn tưởng rằng thang máy đã khóa lại, không nghĩ tới vẫn còn đang sử dụng! Tôi đang muốn lăn xe qua, bỗng nhiên nhớ đến, nhóm hộ sĩ phòng trực ban sẽ không lơi lỏng để tôi dễ dàng đi qua dưới mí mắt các nàng được ……

Vậy nên làm thế nào cho phải?

“Tí tách”

Tôi bỗng nhiên run lên, hàn ý rợn tóc gáy chậm rãi từ sau lưng đánh úp lại, tôi cứng đờ ngồi trên xe lăn. Ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Xa lăn chậm rãi chuyển động, tôi biết là Tôn Nhạc ở sau lưng đang đẩy nó, bởi vì tôi có thể ngửi thấy cái mùi gắt mũi kia một lần nữa xuất hiện.

Mùi hăng?

Ý niệm xoẹt qua lúc nãy lại một lần nữa hiện lên trong đầu, lúc này đây tôi đã bắt được nó! Tôi biết vì sao tôi lại cảm thấy được mùi này rất quen thuộc, bởi vì đây là mùi formalin, tôi từng ngửi qua loại mùi tương tự ở phòng tiêu bản sinh vật!

Formalin: dung dịch nước chứa 37% formandehit và 6-15% metanol. Chất lỏng không màu, có mùi formandehit. Chất khử mạnh dùng làm chất tẩy trùng và khử mùi hôi thối, để bảo quản tiêu bản giải phẫu, thuộc da, ướp xác.

Vì sao trên người Tôn Nhạc lại có vị đạo này? Một linh hồn đã chết vì sao lại có mùi này?

Chính xác mà nói, cho tới nay, mỗi lần tôi nhìn thấy Tôn Nhạc đều là thân hình mơ hồ mông lung như đêm tối, chưa từng có cảm giác của vật chất. Nhưng mà vì sao mỗi thời điểm anh ta đẩy tôi, tôi lại có thể cảm giác được sự tồn tại của “tay”? hơn nữa mỗi lần tại thời điểm đó, tôi liền có thể ngửi được mùi formalin?

Tôi càng nghĩ, đáy lòng càng có cảm giác sợ hãi, vội vàng đình chỉ suy nghĩ miên man của mình, sợ bản thân cùng đại não xa rời thường thức sẽ nghĩ ra nhiều lời giải thích khủng khiếp rợn người, trước khi tìm được đáp án chính xác đã tự dọa mình chết khiếp.

Xe lăn chuyển động chậm rãi đi qua phòng trực ban đèn đuốc sáng trưng, tôi theo bản năng rụt cổ, thật cẩn thận liếc mắt nhìn thoáng qua.

Trong phòng trực ban một mảnh bận rộn, vài vị hộ sĩ đang tìm kiếm gì đó, dù vậy, nhưng các nàng không lý nào không nghe được tiếng vang khi xe lăn chuyển động trên nền đá cẩm thạch chứ. Thế nhưng, tôi cứ như vậy lướt qua trước mắt các nàng, giống như trong suốt vô hình, không ai chú ý tới tôi.

Tôi nên sớm nghĩ đến, có anh ta ở phía sau tôi, không cần lo lắng vấn đề này.

Cửa thang máy lại ‘leng keng” vang lên không ngừng, mỗi lần tôi nghĩ nó sẽ khép lại thì giống như chạm phải thứ gì đó mà mở ra, tựa như có ai đang chờ đợi tôi……..

Xe lăn dừng lại trước thang máy, tiếng “tí tách” lại một lần nữa biến mất. Tôi cắn chặt răng, chuyển động bánh xe tiến vào trong thang máy, còn chưa kịp điều chỉnh lại, cửa thang máy đã khép lại rồi, nút bấm tầng mười hai sáng lên.

Tôi trợn mắt há mồm mà nhìn nút bấm tầng mười hai đang bật sáng, cho đến khi tiếng “tí tách” vang lên bên người, tôi lập tức theo phản xạ nhắm lại hai mắt.

Anh ta đang ở nơi này……. Anh ta ngay ở bên cạnh tôi….. tuy rằng tôi không nhìn thấy, nhưng anh ta thật sự……

Khoảng cách bảy tầng lầu ngắn ngủi, với tôi mà nói lại dài đằng đẵng như đường xuống hoàng tuyền.

Tuy rằng tôi vẫn nhắc nhở bản thân, mục đích của Tôn Nhạc là những người đã cướp đi một bộ phận trên cơ thể anh ta, tôi không nằm trong số đó, nhưng tôi vẫn không dám ở trong thang máy sáng sủa tìm kiếm sự tồn tại của anh……

“Cảm ơn anh….” Tôi dùng thanh âm yếu ớt như tiếng ruồi muỗi nhỏ giọng nói.

*****

Tôi không nhớ rõ mình đã trở lại phòng bệnh như thế nào, chỉ nhớ sau khi mình trở về liền mệt mỏi muốn chết, nằm bò trên giường ngay cả một chút khí lực cũng không có. Một đêm không mộng ngủ thẳng đến hừng đông, sau khi mở mắt, nghênh đón tôi là cảnh quan đang cầm bảy tập hồ sơ kia hùng hổ dọa người đòi thẩm vấn.

“Mấy tập hồ sơ này vào ngày Từ Bình mất tích cũng biến mất khỏi két bảo hiểm trong phòng hiệu trưởng, vì sao lại xuất hiện ở chỗ này?”

Tôi trưng ra vẻ mặt hoang mang: “Tôi không biết a.”

“Cô hộ sĩ đo huyết áp cho cậu đã khẳng định vào lúc hai rưỡi sáng, mấy phần hồ sơ này vẫn không có ở nơi này, vì sao bảy giờ sáng nay lúc kiểm tra phòng lại xuất hiện, trong khoảng thời gian từ hai rưỡi đến bảy giờ sáng nay cậu ở nơi nào? Làm gì?”

“Đang ngủ ở trên giường a, khuya khoắc còn có thể đi ra ngoài hóng gió sao?”

“Vậy tại sao xe lăn của cậu lại được mở ra? Thời điểm hai rưỡi sáng nó vẫn còn gấp ở bên cạnh tủ áo.”

“Phải không? Có lẽ nửa đêm nó bị bung ra đi?”

Thái độ qua quít của tôi khiến cho cảnh quan thẩm vấn khó chịu, ánh mắt không thiện cảm làm tôi lo lắng hắn sẽ nghiêm hình bức cung.

“Từ ba đến bốn giờ sáng nay cậu có đến phòng 309 tầng mười hai không?”

Tôi hoảng sợ, cảnh sát sao lại hỏi như vậy? Chẳng lẽ có người đã nhìn thấy tôi?

“Tầng mười hai? Cảnh quan, ngài không phải cho rằng với tình trạng này tôi có thể chạy lên tầng mười hai ngắm cảnh chứ?”

Nam cảnh quan thẩm vấn tôi rốt cục lộ ra vẻ mặt không kiên nhẫn: “Tiêu Vũ! Xin cậu phối hợp điều tra! Vào lúc năm giờ sáng Ngô Phàm phòng 309 được người phát hiện ngã trong phòng bệnh, mắt phải đã bị phá hư! Mà cánh cửa vốn đã được hộ sĩ khóa lại bị mở ra! Chúng tôi có lý do tuyệt đối tin tưởng rằng có người đã vào phòng 309!”

Tôi kịch liệt run rẩy, chụp lấy cánh tay của cảnh quan: “Anh ấy thế nào? Là ai làm!? Lão Đại có chuyện gì hay không!”

Chẳng lẽ bởi vì tôi không thể đem mắt trả lại cho Tôn Nhạc, cho nên anh ta đã tự mình động thủ? Vậy lão Đại có nguy hiểm đến sinh mệnh hay không!?

Phản ứng quá khích của tôi khiến cho cảnh quan giật mình, thái độ dịu đi, ngược lại an ủi tôi: “Cậu ấy không có nguy hiểm đến tính mạng, chỉ sợ là khó tránh khỏi mù lòa…..”

Tôi thở phào một hơi, trầm tư một chút: “Là ai làm?”

Nam cảnh quan nhìn tôi, bình tĩnh nói: “Tuy rằng xem xét ở mặt ngoài, có vẻ như Ngô Phàm đập bể đĩa hoa quả, dùng mảnh vỡ đâm xuyên qua đồng tử, nhưng mà bác sĩ kiểm tra thần kinh cậu ấy tỏ ý Ngô Phàm đối với mảnh vỡ thủy tinh có cảm giác sợ hãi khó hiểu, rất khó tưởng tượng là tự bản thân cậu ấy động thủ. Hơn nữa cửa chính chắc chắn đã được khóa kỹ lại bị mở ra, cho nên chúng tôi không bài trừ có người giả tạo hiện trường khiến cho cảnh sát phán đoán sai hướng.”

Tôi cắn chặt khớp hàm, ủ rũ cúi đầu.

Là lão Đại tự mình làm…… hắn đâm vào mắt mình……

Lão Đại……

“Tối hôm qua hộ sĩ trực ban nói thang máy từng có tình huống dị thường, có vẻ như từng bị  người sử dụng qua, nhưng hình ảnh trong máy quay thang máy từ thời điểm ba đến bốn giờ sáng không hiểu sao đều bị hư. Hết thảy sự trùng hợp này làm cho chúng tôi tin rằng, có người trong lúc đó đã làm cho tất cả phát sinh.”

Tôi không thể không thừa nhận bản thân mình đã nhẹ nhàng thở ra, ít nhất, trước mắt không có gì chứng minh rằng tôi từng đến phòng bệnh của Ngô Phàm, ít nhất, tôi sẽ không từ “người bị tình nghi” biến thành “hung thủ”……..

“Các ngài không phải cho rằng tôi với thương tích như vậy còn có bản lĩnh lọt qua trước tầm mắt phòng trực ban, phá hủy máy quay trong thang máy, cạy mở cửa phòng ngủ đã khóa trái, hạ độc thủ với một thanh niên cao lớn hơn tôi chứ?”

Vẻ mặt nam cảnh quan biến đổi, tôi có thể nhìn ra hắn cũng hiểu được giả thiết này rất không có sức thuyết phục. Mà nguyên nhân duy nhất khiến cho bọn họ hoài nghi tôi là hồ sơ xuất hiện trong phòng bệnh tôi, cùng với xe lăn được mở ra kia. Nhưng mà, chứng cứ như vậy cũng không có tác dụng gì, chẳng khác nào không có.

Nam cảnh quan tiếp tục thẩm tra, tôi mặc dù chỉ trả lời có lệ, nhưng giọng điệu “thành khẩn” rất nhiều, thái độ cảnh quan cũng dần hòa hoãn, sau khi viết xong bản ghi chép thì lấy dấu tay tôi, hắn liền rời đi. Tôi nằm trở lại giường bệnh, ngơ ngẩn dùng tay xoa xoa vết mực đóng dấu trên ngón tay cái, trước mắt dần dần bị hơi nước thấm ướt. Có phải đã……. Có thể kết thúc rồi hay không? Cuối cùng……

*****

Tôi tiếp tục ở bệnh viện dưỡng thương, thương thế Viên Phi so với tôi nhẹ hơn rất nhiều, chỉ ở bệnh viện một tuần liền được xuất viện. Sau đó hắn vẫn liên tiếp chạy vào thăm tôi, là thông tín viên duy nhất giúp tôi duy trì liên hệ với bên ngoài.

Cha mẹ tôi từ nước ngoài vội vã trở về chăm sóc tôi, sau khi tôi ra sức chứng minh mình không có việc gì, họ lúc này mới ngàn dặn vạn dò rồi trở về công ty. May là bọn họ ở nước ngoài không có nghe nói qua chuyện trong phòng ngủ chúng tôi, hơn nữa Viên Phi còn cố tình làm họ hiểu sai hướng là tôi tự mình trượt chân ngã xuống cầu thang. Nếu không phải đã kết thúc công việc ở công ty thì cha mẽ đã không thể về nước. À, không đúng, nếu vẫn chưa kết thúc xong công việc thì sẽ trực tiếp cho tôi xuất ngoại luôn.

Mắt phải của lão Đại vĩnh viễn mù, nhưng trạng thái tinh thần ổn định rất nhiều, đại khái hơn nửa tháng sau liền được người nhà đón xuất viện. Nghe Viên Phi nói, bởi vì mắt phải bị mù đã khiến cho thị lực mắt trái của lão Đại nhanh chóng giảm xuống, lúc đầu phía bệnh viện đề nghị phẫu thuật, nhưng bị lão Đại từ chối. Lý do là: Hắn trừ phi chính tai nghe được người quyên tặng đồng ý cho đi giác mạc, bằng không, cho dù có thư đồng ý cũng tuyệt không nhận.

Yêu cầu như vậy chẳng khác gì cự tuyệt giải phẫu……

Sau đó, lão Đại cũng không quay lại trường học, rất nhanh liền giải quyết thủ tục nghỉ học, cùng người nhà xuất ngoại, di dân sang Đức.

Án giết người liên hoàn phòng 308 có vẻ cứ như vậy mà trầm lắng xuống, cho đến khi thi thể của nạn nhân Từ Bình sau 10 ngày “mất tích” được phát hiện bên ngoài phòng hiệu trưởng, tử trạng khủng bố lại một lần nữa khiến cho trong ngoài vườn trường một trận khủng hoảng, hung thủ cùng động cơ vẫn như trước không rõ.

Điều tra không chút tiến triển vẫn kiên trì đến hơn một tháng, rõ ràng lâm vào bế tắc, tra xét đối với tôi và Viên Phi cũng lặng lẽ kết thúc, để lại một dấu chấm hỏi phía sau, nhóm điều tra cuối cùng giải thể, án kiện này chìm vào đáy nước.

Nếu Trung Quốc cũng có hồ sơ tuyệt mật, tôi tin rằng tất cả những gì đã xảy ra trong phòng 308 chúng tôi sẽ được ghi chép vào đó.

Sau hơn hai tháng nằm viện, rốt cục tôi cũng có thể đi lại bình thường, Viên Phi hưng phấn ôm tôi xoay vòng vòng trong phòng bệnh, kết quả bị hộ sĩ mắng xối xả.

Thật sự là thời gian hơn hai tháng vừa thoải mái lại vui vẻ, bởi vì tôi không bao giờ……. Phải lo lắng về bóng đen mơ hồ trong đêm tối kia nữa, không bao giờ……. Phải sợ hãi tiếng nước “tí tách” giống như kí sinh trùng trong xương tủy nữa. Mỗi đêm tôi đều say nồng khoái ý, không một lần bị ác mộng làm bừng tỉnh. Mỗi ngày tôi đều mỉm cười nghênh đón tia nắng ban mai, mỉm cười cất bước dưới tà dương, cô hộ sĩ rất thắc mắc vì sao tôi mỗi ngày đều cười không ngừng, rốt cục có chuyện gì có thể vui vẻ như vậy.

Tại sao không vui chứ? Nếu bạn gian nan tiến bước liên tục giữa sa mạc mênh mông không biên giới, đói khát khô khan  khiến cho bạn ngay cả nước mắt cũng không chảy ra được, khí lực cuối cùng đã không đủ để chống đỡ thêm bước nào nữa, bạn bỗng nhiên nhìn thấy được một ốc đảo rộng lớn, không phải ảo ảnh trước khi chết, mà là thiên đường chân chân thật thật! Khi đó bạn sẽ làm gì?

Cười, đã là biểu hiện hàm súc nhất biểu đạt vui mừng như điên trong lòng bạn rồi.

Tôi lúc này đây, đang khẽ ngâm nga, nhanh chóng thu thập hành lý, bởi vì ngày mai tôi đã có thể xuất viện. Tôi đã bỏ không ít giờ học, mang tâm tình vừa hưng phấn lại vừa mất hứng chuẩn bị chấm dứt cuộc sống sâu gạo, trở lại thế giới thực tại.

“Đúng rồi, trước khi tôi đi nhất định phải mua mấy túi snack đậu hòa lan, ở nơi khác không thấy bán, ăn vô cùng ngon!”

“Này uy uy, cậu cũng không phải con nít, còn ăn snack? Hơn nữa ăn nhiều đậu quá sẽ đánh rắm đó –”

“Đi chết đi!” Tôi cười mắng Viên Phi: “Mau đi mua!”

“Dựa vào cái gì tôi phải đi?” Viên Phi vẻ mặt bất mãn.

“Bởi vì muốn cậu ra tiền thôi!” Tôi trả lời trơn chu lưu loát.

“Dựa vào cái gì a ~” Viên Phi vẫn cố làm ra vẻ ồn ào.

“Ngoan ~~ nghe lời ~~” tôi sờ sờ đầu hắn, nhón chân lên nhẹ nhàng dùng môi chạm vào hai má hắn, sau đó vội vàng nhảy ra, tâm hoảng ý loạn nói: “Được rồi! Thưởng cho cậu! Đi nhanh về nhanh!”

Viên Phi sờ sờ hai má, cười ngu ngốc, vui vẻ đi ra ngoài. Sau khi hắn đi khỏi hai má tôi nóng bỏng, tim đập thình thịch, hại tôi không thể không lấy tay quạt quạt.

“Tiêu Vũ a Tiêu Vũ, da mặt của ngươi càng lúc càng dày!” Tôi lấy tay vỗ vỗ miệng, nhỏ giọng khiển trách: “Về sau không được làm ra loại chuyện tình như vậy nữa!”

“Trừng phạt” xong, tôi lại bắt đầu ngâm nga ca hát thu thập đồ đạc.

Đột nhiên. Một thanh âm cực kỳ bé nhỏ nhưng lại dị thường rõ ràng xuyên vào trong tai tôi:

“Tí tách”

CD trong tay ngay lập tức rơi xuống nền đất, giống như bỗng nhiên bị ném vào trong nước lạnh cực độ, cả người cả trái tim tôi đều đồng loạt đóng băng.

Như thế nào lại……..
Không phải đã kết thúc rồi sao? Làm sao có thể………

Là huyễn thính…….. huyễn thính……..

“Tí tách”

Cảm giác sởn gai ốc quen thuộc lan khắp phía sau tôi, tôi nghe được tiếng khớp hàm va vào nhau cầm cập.

*****

“Vì sao…….” tôi thều thào, hỏi ra một câu hữu khí vô lực, tuyệt vọng chưa từng có từ trước đến nay.

Vẫn chưa chấm dứt sao……. hạnh phúc mấy tháng này chính là giả tượng (hiện tượng giả) trước khi chết sao…….?

Đây là một loại thủ đoạn anh ta dùng để tra tấn tôi lần cuối ư? Vậy thì anh ta đã đạt được mục đích rồi đó, bởi vì khi anh ta một lần nữa xuất hiện ở bên cạnh tôi, tất cả ngọt ngào hạnh phúc đều bị đập tan trong phút chốc….

Tôi tuyệt vọng, hoàn toàn tuyệt vọng.

“Đều đã trả lại cho anh……. Vì sao còn không đi…….” Nước mắt theo hai má chảy xuống đôi môi đang run rẩy của tôi: “Tôi vẫn…… thoát không được sao……”

Trong không khí lan tỏa một mùi lạ như có như không, dần dần nồng nặc, đó là……. mùi formalin.

Một thứ gì đó giống như “tay” chầm chậm luồn vào tóc tôi, lỗ chân lông toàn thân tôi đều đang run rẩy, da đầu run lên từng trận. Loại xúc cảm trước nay chưa từng có này làm tôi trực quan cảm giác được, chạm vào tôi, không phải một thứ gì đó thuộc thế giới con người. mà nó còn đang chậm rãi vuốt qua tóc tôi………

“Tí tách”

“Anh là ác ma hả…….” Tôi nghẹn ngào.

Nếu như ngay từ đầu biết nhất định có ngày hôm nay, sao lại còn để tôi nghĩ rằng hết thảy đều đã chấm dứt? Khi tôi bắt đầu hưởng thụ hạnh phúc nhân sinh bình thường, lại lần nữa đập tan nó.

Đùa bỡn lòng người như vậy, chỉ có thể là ma quỷ.

“Tí tách”

Anh ta tựa hồ như đang ác ý chơi đùa mà luồn tay vào tóc tôi, tôi có thể cảm giác được từng sợi tóc một đang lướt qua “ngón tay” anh ta, rõ ràng đã sợ hãi đến mức hận không thể bỏ chạy, nhưng lòng bàn chân lại giống như mọc rễ không thể động đậy. Sau đó, hàn ý sởn gai ốc kia xoa nhẹ lên vành tai tôi.

Tôi không thể kiềm được, hai chân mềm nhũn tê liệt ngã xuống đất, gắt gao ôm lấy đầu, cúi người rên rỉ: “Đừng tra tấn tôi thêm nữa………. buông tha hoặc là giết chết tôi đi……. Tôi chịu không nổi…….. tôi sẽ điên mất….”

“Tí tách”

Không biết có phải là do quá mức sợ hãi rồi không, tim bắt đầu đập không theo quy tắc nữa, rất nhanh liền bị cảm giác nghẹt thở vô pháp hô hấp áp bách đến choáng váng mặt mày. Trong ngẩn ngơ, tôi dường như đứng lên, “tay” sau lưng bắt đầu thúc tôi đi về phía trước, tôi ngây ngốc thuận theo.

Bây giờ đi đến chỗ nào? Vẫn là sân thượng sao?

Thế nhưng bất luận đi nơi nào, tôi cũng đều phải tuân theo, không phải sao…….?

Tôi đờ đẫn đi tới, dọc theo đường đi có không ít người quen hướng tôi chào hỏi, bọn họ lo lắng hỏi tôi có phải cảm thấy không thoải mái không, vì sao sắc mặt khó coi như vậy. Tôi hướng bọn họ trưng ra một cái mỉm cười so với khóc còn khó coi hơn, tiếp tục bị lực lượng bọn họ nhìn không thấy lôi kéovvề phía trước, đến một nơi không biết tên.

Mù quáng đi tới một nơi tôi chưa bao giờ đi qua, lại càng không rõ bản thân đang ở khu nào của bệnh viện. Sau đó, anh ta để tôi dừng lại trước cửa một phòng làm việc, cửa, nhẹ nhàng mở ra.

Tôi ngẩn ngơ nhìn thấy tiêu bản được bày khắp phòng, trẻ sơ sinh hai đầu, người dị dạng, hài nhi chưa phát dục hoàn toàn, đầu người, cánh tay, bắp đùi…… nếu nơi này không phải bệnh viện, nếu không phải từng thấy qua phòng tiêu bản trong trường học, tôi nghĩ người bình thường nhất định tại thời khắc này mà hét lên thất thanh.

“Tay” sau lưng đẩy tôi tiếp tục tiến về phía trước, tôi ngơ ngẩn theo lực đạo của anh ta băng qua một loạt các dãy tủ tiêu bản giống như trong thế giới dị hình, cuối cùng dừng trước một tủ tiêu bản. Chậm chạp ngẩng đầu, tầm nhìn dừng lại thật lâu ở một cánh tay ngâm trong bình formalin màu vàng cam ở ngăn thứ hai……

“Tí tách”

Nước mắt của tôi cũng theo tiếng vang kia mà rơi xuống.

“Bọn họ………. thật sự là súc sinh……” tôi cắn chặt khớp hàm, hai đấm nắm chặt.

Trách không được……. rõ ràng Tôn Nhạc vô hình, lại có thể cho tôi cảm giác được sự tồn tại của “tay”…… trách không được mỗi một lần “tay” xuất hiện, đều tràn ngập mùi formalin……. Nguyên lại Tôn Nhạc vẫn như trước chưa tìm lại được đầy đủ thân thể…… một bộ phận của anh ấy vẫn như trước chịu khổ nơi nhân thế…….

“Tí tách”

Đừng khóc……… Tôn Nhạc……. đừng khóc……..

“Tí tách”

Đừng khóc……….

Tôi dồn trọng lượng ở mũi chân, dùng hết khí lực mới ôm được bình tiêu bản không nhỏ kia, gắt gao ôm nó vào trong lòng, sợ hai tay khẽ run của mình sẽ làm rơi vỡ nó, đập nát một tia chấp niệm cuối cùng không thể tiêu tan của Tôn Nhạc.

“Tí tách”

“Người nào ở trong này?”

Tôi vội vàng quay đầu lại, một người đàn ông mặc đồ trắng nhìn quen mắt đang đứng ở cửa, khi nhìn thấy tôi cũng khá sửng sốt, sau đó mới lưỡng lự hỏi một câu: “Cháu là………. Tiêu Vũ?”

Tôi bừng tỉnh đại ngộ. Là ông ấy, ba của Tiểu Xán…….

“Bá phụ……..”

Tôi không thể dùng ngữ điệu bình thường đi về phía cha của bạn thân mà chào hỏi, bởi vì sự ích kỷ của ông ấy, khiến cho tất cả bi kịch phát sinh.

“Cháu ở trong này làm gì?” Kim bá phụ nhìn thấy là tôi, biểu tình cảnh giác thả lỏng xuống, vẻ mặt ôn hòa nói: “Ôm cái thứ kia làm gì? Mau đặt xuống, nơi này người ngoài không được tiến vào đâu.”

Thấy ông ta vô cùng thân thiết vẫy tay với mình, trong lòng tôi một trận đau đớn.

“Bá phụ……. Người có biết cánh tay này là của ai không……..?”

Kim bá phụ vẻ mặt sửng sốt, lập tức cười nói: “Tiêu bản ở đây bình thường đều được lấy xuống từ trên thi thể. Về phần rốt cuộc là của ai thì bác thật sự không rõ lắm, dù sao, cũng không phải là từ trên người người sống cắt xuống đâu.”

“Không……. đây là từ trên một người còn sống lấy xuống…….” tôi nhìn ông ta, khẽ động khóe miệng, nặn ra một cái mỉm cười khó khăn.

*****

“Cái gì?”

“Là từ trên người một sinh viên tên Tôn Nhạc lấy xuống……”

Kim bá phụ đối với cái tên này không hề ấn tượng, vẻ mặt hoang mang. Tôi không khỏi cười khổ, nguyên lai, ông ấy ngay cả tính danh của người đó cũng chưa từng nhớ kỹ liền dập nát vận mệnh của anh, tước đoạt quyền lợi sinh tồn của anh…..

“Cháu nhắc cho bác nhớ một chút vậy…. anh ấy gọi là Tôn Nhạc, là sinh viên đại học Dự Bắc. Mùa hè năm trước, anh ấy nhảy lầu tự sát, rơi từ lầu bảy xuống, được đưa vào bệnh viện này cứu chữa………”

Ba ba Tiểu Xán sau một lúc lâu ngơ ngác, sắc mặt thóang cái trở nên trắng bệch.

“Nghĩ không ra sao? Đó là kỳ nghỉ hè mà Tiểu Xán cần gấp một quả thận, bác sẽ không quên đi? Một sinh viên nhảy từ lầu 7 xuống, nhóm thận ăn khớp với Tiểu Xán, cho nên, bác đã nói với phụ thân là viện trưởng rằng: ‘Ba, Tiểu Xán không thể đợi thêm nữa…..’”

“Câm mồm!” Kim bá phụ hoảng sợ nhìn tôi, khó tin lui về phía sau vài bước:

“Ngươi làm thế nào biết được…… ngươi sao có thể biết được……..”

“Đúng vậy…….. vì sao cháu lại biết…..” trước mặt tôi một trận mơ hồ, cổ họng tắt nghẹn: “Bác còn nhớ rõ Tiểu Xán chết như thế nào không? Bá phụ, trên thế gian này thật sự có báo ứng………..”

Kim bá phụ kinh ngạc nhìn tôi. Chậm chạp lắc đầu: “Không phải……… thận của Tiểu Xán là người khác quyên tặng…… Cái chết của nó là…… là……..”

Ông không thể nói tiếp. Bởi vì tôi biết, mảnh thủy tinh đã phản lực hút trái đất mà đâm xuyên trực tiếp vào chính giữa quả thận được cấy ghép của Tiểu Xán.

“Bá phụ, bác có muốn biết phòng 308 chúng cháu đã xảy ra chuyện gì không?”

Tôi cảm thấy bản thân mình giờ phút này giống như một ác ma, đang chậm rãi gặm nhấm lương tri của một người cha: “Năm người trong phòng bị giết hại, mùa hè năm trước đều trải qua từng cấp giải phẫu khác nhau. Mỗi người đều đoạt đi một bộ phận của Tôn Nhạc, cho nên, Tôn Nhạc phải đoạt về từng cái, từng cái một……..”

“Ngươi câm miệng!” ba ba Tiểu Xán phát rồ, điên cuồng hét lên với tôi: “Tiêu Vũ! Ngươi hẳn là nên đi khoa thần kinh kiểm tra một chút! Ngươi nhắc đến chỉ là một kẻ đã chết! Một kẻ đã chết thì cái gì cũng làm không được!”

“Người, quả thật đã chết. Nhưng mà, oán hận sẽ lưu lại…….

Tôi chua sót nói: “Bác không có một chút gì tự trách sao? Vì con của mình mà cướp đoạt đi quyền lợi sinh tồn của  người khác, lương tri của bác chưa từng lên án bản thân sao? Vì sao chứ? Chỉ vì Tôn nhạc là một cô nhi vô quyền vô thế, sẽ không ai truy vấn cái chết của anh ấy, cho nên bác có thể định đoạt sinh mệnh anh ấy sao? Bác có hay không nghĩ tới giãy dụa như thế nào trước khi chết? Anh ấy đã mang hận ý như thế nào khi nhìn thấy chính mình bị người mưu sát? Là như thế nào nhìn thấy các người lấy dao tách rời từng phần bộ phận của anh, dùng sinh mệnh của anh để đổi lấy tiền tài? Nếu bác là Tôn Nhạc, bác sẽ đối với thế gian này mang bao nhiêu cừu hận? Bác không nghĩ đến báo thù sao? Linh hồn không cam lòng của bác sẽ không hóa thành oan hồn đi trả thù những người đã cướp đi hết thảy của bác sao?”

“Đừng nói nữa………. đừng nói nữa………” bá phụ suy sụp ngã ngồi ở cửa, nước mắt già nua ướt đẫm trên mặt: “Tiêu Vũ…….. cháu sẽ không hiểu được……… một người cha, trơ mắt nhìn sinh mệnh con mình từng chút ra đi, vô kế níu kéo, cái loại cảm giác vô lực này sẽ đem người bức điên! Thời điểm đó, cái gì đạo đức, ai còn tính đến hết thảy chỉ là lời nói suông! Bác chỉ muốn cho Tiểu Xán sống sót, cho dù vì thế mà giết người cũng sẽ không tiếc! Tiểu Xán là vận mệnh của gia đình bác, nó chết rồi, cái nhà này cũng sẽ sụp đổ, cháu hiểu không? Tiểu Xán vô cùng vô cùng quan trọng, hơn cả sinh mạng của bác, nếu có thể, bác nguyện ý dùng mạng của mình để đổi lấy! Nhưng mà…… nhưng mà……”

Kim bá phụ biểu lộ vẻ mặt tâm thần tan nát, đau đớn nói: “…….. Tiểu Xán từng có một anh trai……. Bệnh tình tương tự……. trong nhà chỉ có nhóm máu của bác tương ứng, bác không chút do dự đem một quả thận cho nó! Nhưng mà, sau khi giải phẫu đã xảy ra phản ứng bài xích…….. Sau đó, Tiểu Xán lại bị ốm đau tương tự tra tấn! Cháu có thể hiểu được cái loại cảm giác này không!? Cháu dùng hết thảy biện pháp, thế mà kết quả vẫn như cũ! Mà lúc đó, không có nhiều thận được hiến tặng để cứu Tiểu Xán……… bác muốn cứu nó, cứu đứa con cuối cùng của bác……..”

“Nhưng mà cuối cùng hứng lấy báo ứng, cũng chính là Tiểu Xán mà bác không muốn thương tổn nhất…………”

Tiểu Xán đơn thuần, nếu cậu còn tại thế, biết được quả thận trong cơ thể kia là đến từ một đàn anh bị mưu sát, cậu có thể hay không khóc hết nước mắt, thương tâm đến chết.

Sẽ như vậy……… tôi biết cậu sẽ như vậy, bởi vì cậu thật thiện lương…… nhưng mà phần thiện lương cuối cùng vẫn bị tội ác của bậc cha chú cắn nuốt…….

Có lẽ, Tôn Nhạc mang oán hận, vô cùng rõ ràng biết rằng, biện pháp tốt nhất trả thù một người, không phải giết chết hắn, mà là phá hủy hết thảy mọi thứ trọng yếu nhất của hắn……..

Cho nên, cái chết của Tiểu Xán sẽ trở thành trừng phạt sâu sắc nhất cho kẻ thủ phạm, trừng phạt bi thống nhất.

“Vì sao lại như thế? Vì sao lại như thế!”

Bá phụ đau khóc thành tiếng, tiếng kêu rên bi thương khiến cho tim tôi như bị dao cắt. Tôi cúi đầu nhìn bình tiêu bản mình đang ôm, đi đến bên người ông, nhẹ nhàng hạ bình tiêu bản xuống, trầm giọng nói: “Đây là một phần chấp nhất cuối cùng của Tôn Nhạc, là quyết định của bác dẫn đến một loạt bi kịch, cho nên, bác cần phải đặt dấu chấm hết cho màn bi kịch này.”

Tôi đưa tay ông đặt lên bình tiêu bản, dùng sức nắm chặt: “Để cho Tôn Nhạc ngủ yên đi, cũng để cho phần cừu hận này, tội nghiệt này được yên nghỉ.”

Tôi đi ra khỏi phòng tiêu bản, quay đầu lại nhìn thoáng qua Kim bá phụ đang ngồi dưới đất khóc rống.

Tôn Nhạc, anh có thấy được không? Đó là nước mắt hối hận, có lẽ tới quá muộn, nhưng xin anh hãy tha thứ cho quyết định điên khùng của một người cha yêu thương con, bởi vì ông ấy đã trả giá đại giới bi thảm nhất cho chuyện này, đau tận tim gan, một đời một thế.

Tôi quay người lại, nhanh chóng đi ra khỏi tòa lầu.

“Tí tách”

“Tí tách”

“Tí tách”……

Tiếng nước giọt giọt thanh thúy càng ngày càng xa xôi, dừng lại ở phương xa, không đuổi theo tôi nữa.

.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 15.07.2018, 22:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 09.08.2017, 07:03
Bài viết: 32
Được thanks: 11 lần
Điểm: 9.38
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Thủy thanh tích tích - Phong Khởi Liên Y - Điểm: 10
13: Kết thúc 2


Đi ra khỏi tòa nhà, ánh nắng chói chang làm đau rát hai mắt tôi, chói chang đến mức tôi kìm lòng không đậu mà chảy cả nước mắt, làm thế nào cũng không dừng lại được.

“Tiêu Vũ! Cậu chạy đi đâu! Làm tôi tìm muốn chết!”

Thanh âm nổi giận đùng đùng của Viên Phi truyền đến. Tôi mở to mắt nhìn về phía hắn. Sau khi Viên Phi nhìn thấy thần sắc của tôi thì trở nên hoảng sợ, cuống quít ôm hờ lấy tôi lo lắng hỏi: “Cậu làm sao vậy? Thấy khó chịu sao? Vì sao lại khóc?”

“Bởi vì ánh mặt trời rất chói mắt…………”

Tôi ôm lấy hắn, tình cảm kiềm nén rốt cục cũng được phát tiết, rơi lệ không ngừng: “Để cho tôi khóc một chút, đem toàn bộ nước mắt đời này khóc hết ra…….. sau này tôi không bao giờ…… khóc nữa……. được không…….. tôi rất muốn khóc, để tôi khóc ra được không?”

Tôi vừa khóc vừa nói với Viên Phi bộ dáng sợ hãi, hắn ôm chặt tôi không ngừng trấn an: “Hảo hảo hảo, muốn khóc thì cứ lớn tiếng khóc ra, có tôi cùng cậu.”

Tôi càn quấy mặc sức trút hết tâm tình, giống như kẻ điên nói những lời không ai hiểu nổi, khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem. Viên Phi ôn nhu vừa dỗ dành vừa pha trò, nhưng vẫn thấy tôi khóc không ngừng, kết quả gấp đến độ cũng đỏ hoe mắt. Cuối cùng tôi cũng bị vẻ mặt của hắn chọc cười, trên mặt vẫn còn vương nước mắt nhưng lại cười to không ngừng, Viên Phi tức tối mắng tôi là thằng điên.

Ngày hôm sau, tôi xuất viện.

*****

Hai ngày sau, bệnh viện nhân dân truyền ra một vụ bê bối kinh người, con trai viện trưởng đã đầu thú trước cảnh sát, khai ra mùa hè năm trước, sinh viên ở một trường đại học được đưa vào viện, vì xuất thân cô nhi mà không được bệnh viện cứu chữa, còn lấy bộ phận để cấy ghép vào người cháu trai đang bệnh tình nguy kịch của viện trưởng.

Ngay tức khắc, tin tức này oanh động cả nước, khi cảnh sát tìm hiểu ngọn nguồn lại tra ra trong viện có bao nhiêu vụ buôn bán giao dịch ngầm bộ phận cơ thể, số người liên quan vượt qua tưởng tưởng của người bình thường. Trong lúc nhất thời, tấm màn đen ở nhiều bệnh viện không ai biết cũng bị báo chí không kiêng nể vạch trần, vô số nhân sĩ nổi danh trong giới y học bị thất thế, cũng có rất nhiều người nhà bệnh nhân tham gia mua bán bị điều tra, danh dự của toàn bộ các bệnh viện đều có nguy cơ bị đe dọa, người người đều thấy bất an.

Sau đó, những bác sĩ có liên quan đến chuyện cố ý mưu sát sinh viên Dự Bắc Tôn Nhạc đều bị trừng phạt, Kim bá phụ vốn phải chịu tử hình, nhưng vì ông đã chủ động tự thú cũng như thật lòng hối lỗi, cho nên hoãn tử hình, tước đi quyền lợi chính trị suốt đời. Kim viện trưởng bị kết án ở tù chung thân, tước đi quyền lợi chính trị suốt đời. Những nhân viên liên quan khác lần lượt căn cứ theo tình tiết nghiêm trọng mà bị tuyên án thời hạn từ 10 đến 30 năm tù.

Vụ scandal làm chấn kinh giới y học cả nước này, trải qua sau hơn chín tháng điều tra, rốt cục cũng được đặt đấu chấm hết.

Tôi buông xuống tờ báo trong tay, lót xuống cỏ, sau đó mới ngồi xuống, liền nghe thấy tiếng gọi lớn của Viên Phi: “Tiêu Vũ! Tìm được rồi! Ở bên kia!”

Tôi đành phải đứng lên, đem báo vo thành một cục, ném vào trong thùng rác.

Lúc này, tôi cùng Viên Phi đang  trong một khu nghĩa trang ở ngoại ô, chúng tôi rốt cục cũng tìm được một thế giới nho nhỏ thuộc về Tôn Nhạc giữa bức tường hài cốt nghiêm trang.

Viên Phi đặt xuống bó hoa trong tay, nhẹ giọng nói với di ảnh Tôn Nhạc: “Tôn Nhạc, tôi biết nợ anh cả đời này vẫn chưa trả hết, cho nên, kiếp sau xin anh nhất định phải đến tìm tôi, phần tình cảm này, tôi nhất định sẽ trả lại cho anh.”

Tôi lẳng lặng nhìn sườn mặt Viên Phi, vẻ mặt thành kính nghiêm túc của hắn lúc này quả là anh tuấn, khiến kẻ khác tim đập thình thịch.

Viên Phi cắm nhang vào giữa lư hương nhỏ, quay đầu lại hướng tôi nhếch miệng cười: “Đừng nóng giận nha, kiếp sau cậu cũng có thể đến tìm tôi!”

“Xì,” tôi ra vẻ khinh thường mà trợn trắng mắt, kỳ quái nói: “Đừng nói kiếp sau, đời này tôi cũng không nhất định phải cùng cậu làm gì, đại nhân lo xa quá.”

“Cậu dám!” Viên Phi nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn tôi, sau đó nhìn về phía ảnh chụp Tôn Nhạc, nói: “Tôn Nhạc, tối nay anh giúp tôi tiến vào trong mộng của cậu ấy mà hảo hảo hăm dọa, cậu ấy rất hay khi dễ tôi đó!”

Tôi cười đá hắn một cước, Viên Phi lúc này mới thu hồi vẻ mặt cười lưu manh: “Cậu cũng thắp một nén nhang đi.”

“Ân.”

Tôi lên tiếng, châm ba  nhang, mặt hướng Tôn Nhạc, trong phút chốc tâm tư như thủy triều lên xuống: “Tôn Nhạc…… tuy rằng tôi không biết anh. Chúng ta cũng chưa từng nói chuyện qua, nhưng mà, tôi thật sự rất tiếc nuối…… nếu khi anh còn sống được quen biết anh thì tốt rồi, chúng ta nhất định có thể trở thành bằng hữu tốt…….”

Tôi kỳ thật còn có rất nhiều rất nhiều lời muốn nói, nhưng thiên ngôn vạn ngữ chỉ có thể hóa làm một câu: “Hy vọng đời sau, anh sẽ thật hạnh phúc.”

Không còn phải có cuộc hội ngộ bi thảm như vậy, không cần phải oán hận đối với trần gian như vậy, không cần phải dùng máu tươi để gột rửa tội ác….. bởi vì, kiếp sau, có chúc phúc chân thành của tôi cùng Viên Phi.

Tôi đem nhang cắm vào trong lư hương, lúc này, một nam một nữ đã đi tới, tò mò quan sát tôi cùng Viên Phi: “Các cậu là bằng hữu của Tôn Nhạc sao?”

Tôi không khỏi nhìn về phía nam nhân xa lạ đó, anh ta cởi mở nở nụ cười: “Các cậu khỏe, tôi là bạn học của Tôn Nhạc, trước kia là lớp trưởng trong ban cậu ấy, tôi gọi là Vương Manh.”

“A, chào anh.” Tôi cùng Viên Phi bắt tay anh ta.

“Thật hiếm thấy, tôi cứ nghĩ ngoại trừ tôi cùng cô ấy sẽ không ai đến, không ngờ các cậu vẫn nhớ đến cậu ấy, thật là có tâm.” Vương Manh cười chỉ qua cô gái đứng bên cạnh: “Đây là vợ tôi, Mã Tiểu Oánh, mối tình đầu của cô ấy chính là Tôn Nhạc, cho nên đến bây giờ vẫn nằng nặc đòi tôi dẫn cô ấy theo đến đây.”

Mã Tiểu Oánh vừa giận vừa thẹn nhéo nhẹ Vương Manh, Vương Manh cường điệu gào khóc kêu oai oái, chọc cho cả đám đều phải bật cười.

“Đúng rồi, còn chưa thỉnh giáo…..”

“A, tôi gọi là Viên Phi, cậu ấy là Tiêu Vũ.” Viên Phi sau khi giới thiệu xong, cười nói:

“Trước kia tôi có nghe Tôn Nhạc nhắc tới anh, anh ấy nói nhân duyên trong lớp cũng không được tốt lắm, nhưng có anh rất chiếu cố anh ấy, anh ấy thật sự rất cảm kích.”

Vương Manh ngượng ngùng gãi gãi đầu, giương miệng nở nụ cười: “Cậu ấy thật sự nói như vậy? Hắc hắc, xem ra tâm huyết nỗ lực của tôi cũng không uống phí mà, tên kia cả ngày cũng không chịu nói nhiều hơn một câu, hỏi cậu ấy chuyện gì, cậu ấy cũng chỉ một mình mân miệng mỉm cười, hại tôi cũng không rõ rốt cục là cậu ấy chán ghét tôi hay xem tôi là bằng hữu, buồn phiền rất lâu đó.”

Sau khi nói xong, Vương Manh nhìn tôi từ trên xuống dưới, bỗng nhiên nói: “Cậu trước kia có phải học trung học bộ? Tiêu Vũ ban ba?”

Tôi có chút kinh ngạc: “Đúng. Sao anh biết?”

“Thật là cậu!?” Vương Manh lập tức thoải mái cười to: “Nguyên lai cậu cùng câu ấy thật sự là bằng hữu a? Cái tên Tôn Nhạc kia bình thường nói chuyện rất ít, nhưng mỗi khi nhắc đến cậu liền nói đặc biệt nhiều, còn nói đời này muốn vẽ nhất chỉ có một người là cậu, rất muốn trò chuyện với cậu, nhưng lại không dám. Cứ nghĩ cậu ấy đem phần tiếc nuối này mà ra đi, không ngờ các cậu đã quen biết nhau, thật tốt quá!”

Tôi trợn tròn hai mắt, anh ta đang nói gì vậy?

*****

Vương Manh tấm tắc nói: “Tôn Nhạc rất giỏi vẽ tranh phong cảnh, nhưng rất ít khi vẽ người. Kỳ thật, nhân vật trong tranh của cậu ấy phi thường sinh động, nhưng mà cậu ấy nói người mẫu có thể làm cho cậu ấy muốn vẽ tranh quá ít. Tôi nói, cậu sao lại nhìn quen mắt như vậy, hóa ra lại chính là Tiêu Vũ, trên bản vẽ tả thực của cậu ấy chỉ vẽ một mình cậu, có vui vẻ, tức giận, khoái hoạt, bi thương. Tôi vẫn hay nói hai người nhất định rất thân thiết, bằng không cậu ấy sau có thể vẽ ra nhiều loại vẻ mặt của cậu như vậy? Cậu ấy lại chối rằng ngay cả nói chuyện với cậu cũng chưa từng, chỉ là tưởng tượng mà vẽ ra thôi.”

Tôi ngơ ngác, không biết nên phản ứng như thế nào.

Nói tới đây, Vương Manh bỗng nhiên ngượng ngùng gãi gãi đầu: “Cậu cũng biết tiểu tử Tôn Nhạc kia bộ dạng dễ nhìn lắm, cho nên hay có người hoài nghi cậu ấy là đồng tính luyến. Kết quả còn có người hỏi tôi sao cậu ấy không có người yêu……… ai, ngẫm lại cũng vô cùng có lỗi với cậu ấy, lúc ấy tôi cũng từng hoài nghi, đã nghĩ rằng đó là cậu, cho nên nói với bọn họ Tôn Nhạc có cảm tình với một nam học sinh trung học. Kết quả càng đồn càng thái quá, cuối cùng toàn bộ đều nói Tôn Nhạc có người yêu học trung học, may mắn lúc ấy chưa nói ra tên cậu, bằng không sẽ rất phiền toái!”

“Hóa ra…….. học sinh trung học kia chính là cậu?”

Viên Phi kinh ngạc nhìn tôi, người đã tạo cơ hội cho cậu ấy quen biết Tôn Nhạc, đúng là tôi?

Kỳ thật, không lâu trước đây, tôi đã lờ mờ hiểu ra. Tôn Nhạc chưa bao giờ có ý định thương tổn tôi cùng Viên Phi, cho nên, anh ấy vẫn luôn đi theo phía sau Viên Phi, vào ban đêm không nén nổi tình cảm mà chạm vào Viên Phi. Này không phải là trả thù, mà là một linh hồn yêu thương Viên Phi đang biểu đạt tình yêu. Mà tôi, đối với anh ấy mà nói hẳn là sự tồn tại của bên thứ ba, nhưng cũng chưa bao giờ thật sự có nguy cơ bị đe dọa.

Chỉ duy nhất một lần, đó là Tôn Nhạc ném tôi xuống cầu thang, khi đó, là bởi vì tôi đã bán đứng Viên Phi làm anh ấy tức giận đi? Dù sao, Viên Phi đối xử với tôi tốt như vậy, Tôn Nhạc nhìn thấy tận mắt, cho nên khi tôi trong lúc nguy cấp phản bội Viên Phi, anh ấy mới tức giận đến suýt nữa giết tôi……..

Ngay từ đầu, mục tiêu của Tôn Nhạc đã không phải chúng tôi, gặp phải nguy cơ cũng không phải chúng tôi. Nhưng mà, tôi cùng Viên Phi đều mang theo sợ hãi đối với thế giới bên kia mà yêu ma hóa Tôn Nhạc, đối với sự tồn tại của anh ấy mang một nỗi kinh hoàng sâu sắc, cho nên liều mình tháo chạy, trốn tránh.

Trong từng tiếng thét sợ hãi chói tai gần như suy sụp, không có một lần anh ấy thực sự làm ra thương tổn đối với chúng tôi. Anh ấy chỉ là yên lặng theo sát chúng tôi, lẳng lặng dõi theo, có lẽ…… là muốn từ trên người tôi và Viên Phi tìm kiếm một phần mộng mà anh ấy không thể trọn vẹn………. Mà chúng tôi, lại xem linh hồn đáng thương đó như cơn ác mộng.

Bây giờ, tôi lại biết thêm. Nguyên lai tôn Nhạc lựa chọn tôi cũng không phải không có nguyên nhân, từ trước khi tôi biết đến sự tồn tại của anh ấy, anh ấy đã luôn dõi theo tôi. Có lẽ, lần đó tôi đã hiểu lầm chuyện mặc áo khoác của Viên Phi mới bị Tôn Nhạc chạm vào vành tai, là bản thân tôi nghĩ sai rồi. Tôn Nhạc sao có thể không phân biệt được Viên Phi mà anh ấy yêu là ai chứ? Hành động ngày hôm đó của anh, chính là bởi vì anh thật sự muốn chạm vào tôi……

Lần cuối cùng ở bệnh viện đó, anh ấy dùng tay nhẹ nhàng luồn vào tóc tôi, mà tôi, lại bởi vì quá sợ hãi mà co quắp cả người, hỏi anh ấy “Anh là ác ma hả”…….. Tôn Nhạc khi đó, mang tâm tình như thế nào nghe tôi nói ra những lời này? Anh ấy chưa từng tổn hại đến tôi, ngược lại, tôi vẫn luôn dùng lời nói và hnàh động tổn thương anh, hiểu lầm anh.

Tôi sai rồi, ngày từ đầu tôi đã đoán sai tất cả, đối với Tôn Nhạc, tôi không có một lần đoán đúng…..

“Tiêu Vũ? Cậu làm sao vậy? Sắc mặt rất không ổn.” Vương Manh lo lắng hỏi han.

Chậm chạp khẽ động khóe miệng, lộ ra một tia mỉm cười thâm thâm: “Tôi cùng Tôn Nhạc là bằng hữu tốt, bằng hữu vô cùng vô cùng tốt.”

“A?”

Vương Manh đại khái không hiểu rõ vì sao tôi lại không đầu không đuôi mà nói ra một câu này, nhưng tôi cũng không quan tâm, tôi chỉ hy vọng dùng tâm tình thành tâm thành ý nhất nói ra những lời này, để cho Tôn Nhạc có thể nghe được lời nói chân tâm tỏ rõ đáy lòng này.

Nếu, trước khi anh ấy gặp chuyện không may, tôi có thể cùng anh quen biết, có lẽ kết quả hôm  nay sẽ hoàn toàn khác biệt, đúng không? Tôn Nhạc?

“Đúng rồi đúng rồi!” Vương Manh đắc ý dào dạt vuốt bụng Mã Tiểu Oánh nói: “……..Nói nhỏ cho các cậu biết nha! Tôi sắp làm ba ba rồi –”

Giọng điệu hoàn toàn giống như một đứa trẻ đang khoe khoang.

Mã Tiểu Oánh yêu kiều trừng mắt liếc hắn một cái: “Giả vờ nói nhỏ làm gì, anh còn kém cái loa phóng thanh thế giới chắc!”

Viên Phi cười chúc mừng bọn họ, tôi ngơ ngác nhìn bụng Mã Tiểu Oánh hơi nhô ra, bỗng nhiên dâng lên một tia cảm giác khác thường, giống như vô số lần trước đây Tôn Nhạc gợi ý cho tôi. Khóe miệng, chậm rãi, chậm rãi giương cao.

“Đã đặt tên chưa?” Viên Phi hỏi.

“Chưa đâu, thực đau đầu!” Vương Manh nhíu nhíu mày: “Cũng không biết là nam hay nữ, phải chuẩn bị hai cái danh sách đây!”

“Không bằng……..” tôi nhẹ nhàng nói: “……. Gọi nó là Nhạc Nhạc đi, hy vọng nó vĩnh viễn vui vẻ khoái hoạt.”

“Nhạc Nhạc?” Vương Manh cùng Mã Tiểu Oánh nhìn nhau một lúc, đều nở nụ cười: “Vương Nhạc Nhạc, một cái tên đẹp, bất luận nam hài nữ hài đều có thể dùng.”

“Cứ quyết định như vậy đi! Gọi là Vương Nhạc Nhạc!” Vương Manh cười cầm lấy tay tôi: “Đa tạ cậu a Tiêu Vũ! Rượu đầy tháng nhất định phải đến đúng hạn đó!”

“Anh này, ngày sinh còn chưa có thì biết lúc nào mà đến!” Mã Tiểu Oánh cười mắng.

Bốn người lại thoải mái trò chuyện một hồi, tôi cùng Viên Phi mới hướng vợ chồng Vương Manh cáo biệt. Khi xoay người chuẩn bị rời đi, Vương Manh bỗng nhiên gọi chúng tôi lại: “Đúng rồi! Thiếu chút nữa quên mất! Sinh viên tên Ngô Phàm vẫn còn hay đã mất? Gần đây thế nào?”

Tôi sửng sốt: “Ngô Phàm? Anh ấy đi Đức…….”

“Thật à? Thực đáng tiếc a……….” Vương Manh nói: “Năm đó sau khi Tôn Nhạc gặp chuyện không may, vốn nhà trường sau khi hỏa táng thì chỉ định làm hậu sự qua loa, là cậu ấy động viên đồng học trong khoa chúng tôi liên danh đề đơn mua một linh vị cho Tôn Nhạc ở nghĩa trang, ra sức rất lâu mới mua được một khu đất tốt phong thủy nho nhỏ, Tôn Nhạc lúc đó mới có chỗ dung thân. Thật sự rất cảm kích cậu ấy a, vì một người không quen biết tận tâm hết sức như vậy.”

Tôi ngớ ra một lúc lâu, mới chậm rãi nói: “Vậy sao……. Ngô Phàm thật sự làm một chuyện rất tốt a.”

“Đương nhiên! Đương rồi, chúng tôi đi đây, các cậu đi thong thả a!”

“Hẹn gặp lại.”

Lại  một lần nữa từ biệt Vương Manh, khóe miệng tôi lại giương lên.

Nguyên lai là như vậy…….. thảo nào Tôn Nhạc cho Ngô Phàm thêm một cơ hội…….. thảo nào Ngô Phàm trở thành người may mắn duy nhất trong số bọn họ…..

“Cậu đang cười gì đó?” Viên Phi tò mò hỏi han.

“Tôi chỉ là đang nghĩ…….” Tôi ôn nhu mỉm cười với hắn: “…….. Trên thế giới này, không có ngẫu nhiên, chỉ có tất nhiên.”

“Hả?”

Tôi không để  ý tới Viên Phi đang há mồm ngơ ngác, nhanh chóng chạy vượt lên, Viên Phi gọi tên tôi đuổi theo sau lưng, tôi càng cười lớn nhanh chóng chạy trốn, mãi đến khi một thanh âm xuyên vào trong tai:

“Tí tách”

Tôi bỗng nhiên dừng bước, Viên Phi đuổi theo lập tức nhanh chóng bắt lấy tay tôi, khẩn trương nói: “Tiêu Vũ, tất cả đều đã kết thúc rồi!”

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thần tình lo lắng của Viên Phi, buồn cười nhoẻn miệng. Tôi nhẹ nhàng giãy khỏi tay hắn, đi đến bồn rửa tay trang bị cho du khách, đường ống thoát nước bị nghẽn khiến cho bồn nước trở thành một cái máng chứa đầy nước, nước từ vòi không được khóa chặt tụ lại thành giọt chậm rãi trĩu xuống, nhẹ nhàng rơi, “Tí tách”

Tôi đưa tay đặt trên chốt đóng mở của vòi nước, liều mạng khắc chế run rẩy theo phản xạ có điều kiện, hít vào một hơi thật sâu. Trước mắt, dường như nhanh chóng hiện lên hết thảy chuyện cũ, bắt đầu từ trò chơi kia, tất cả bi thương, thống khổ, tra tấn, sợ hãi đều đã là ác mộng của ngày hôm qua, tôi từ từ đem hơi hít sâu chậm rãi thở ra, giống như đem tình cảm tiêu cực mà đoạn kinh lịch này gây ra, đều theo một hơi dài này mà quát sạch ra khỏi đầu óc, chỉ lưu lại rung động này, khắc cốt minh tâm. Cả đời khó quên……

Tôi nhẹ nhàng mà nhanh chóng đóng chặt vòi nước, nhìn giọt nước cuối cùng rơi vào bồn: “Tí tách”

Tôi biết, lúc này đây, thật sự đã kết thúc rồi.

Tôi xoay người, nhìn Viên Phi đứng cách đó không xa vẻ mặt quan tâm, bỗng nhiên nhớ đến một ngày đó, hắn từng vô cùng nghiêm túc hỏi tôi một câu, mà tôi vẫn còn chưa trả lời hắn.

Vì thế, tôi cười với Viên Phi: “Đừng rời xa nhau nữa được không?”

Viên Phi ngẩn người, vẻ mặt rõ ràng đã xảy ra biến hóa, vừa mừng vừa sợ. Trong lòng tôi ấm áp dạt dào nhìn chút biến hóa nhỏ này của hắn, ai ngờ, mặt hắn bỗng nhiên trầm xuống: “Bây giờ tôi không trả lời cậu đâu.”

“Tại sao?” tôi bất ngờ nghẹn ngào kêu lên.

“Hừ, bởi vì lúc ấy tôi hỏi cậu, cậu cũng đâu có lập tức trả lời, mà lại đợi 9 tháng 28 ngày sau mới trả lời!”

“…….” Tôi trợn trắng mắt: “Chỉ có quỷ mới có thể tính toán hẹp hòi rõ ràng như vậy.”

“Tôi chính là quỷ hẹp hòi!” Viên Phi lầm bầm nói.

Tôi phì cười, vài bước nhảy đến bên cạnh hắn, nhẹ nhàng cầm lấy tay hắn, nhỏ giọng nói: “Vậy tôi chờ cậu 9 tháng.”

Viên Phi cười gật đầu, dùng sức cầm lại tay tôi.

Nụ cười trên mặt tôi không hề tâm cơ, nhưng kỳ thật đã thầm nhủ trong lòng: tôi nhiều nhất cho cậu thêm 9 giờ 28 phút nữa, bức cậu tự động hướng tôi đầu hàng!

Chủ ý đã định, tôi cười càng thêm ngọt ngào.

Khoan thai bước khỏi nghĩa trang, một giọt nước trong vòi phía sau chậm rãi, chậm rãi tích ra, óng ánh trong suốt, từ từ rơi xuống, nhập vào trong nước kích khởi một vòng gợn sóng, phát ra tiếng vang thanh thúy:

“Tí tách”

.

.

.

—- TOÀN VĂN HOÀN —-



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 14 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ruby0708 và 294 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.