Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 121 bài ] 

Xuyên việt chi viễn sơn trà nông - Phong Hương

 
Có bài mới 03.07.2018, 12:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 15.07.2017, 15:29
Bài viết: 2143
Được thanks: 294 lần
Điểm: 10.12
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Xuyên việt chi viễn sơn trà nông - Phong Hương - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Xuyên Việt Chi Viễn Sơn Trà Nông

Tác giả:Phong Hương

Edit: Rei

Beta: TrinhTrinh

Thể loại: Cường cường, bố y sinh hoạt, xuyên qua thời không, chủng điền văn, ngọt sủng, trạch đấu,Ấm áp, 1×1, HE

Nguồn: https://sunie1703.wordpress.com

Trạng thái:Full

Độ dài: 120c

Giới thiệu:


CP: Hùng Tinh Vũ x Ôn Luân

Học tra* thời hiện đại dấn thân vào tám trăm dặm đại sơn*,

*Học tra: học hành dốt nát

*Tám trăm dặm đại sơn: núi lớn tám trăm dặm (1 lí, 1 dặm (市里, li) = 15 dẫn = 500m)

Tướng quân cổ đại giải giáp quy điền trở về quê nhà,

Bắt đầu câu chuyện mang theo một đám điêu dân cùng nhau trồng trà làm giàu.

Học tra: Hỏi ta tại sao học nông? Bởi vì chuyên ngành này có điểm trúng tuyển thấp a!

Tướng quân: Hỏi ta tại sao nhập ngũ? Bởi vì tướng quân mồm to ăn thịt uống rượu chén lớn a!

Học tra: Điểm kỹ năng chuyên ngành? Ngươi xác định muốn hỏi một học tra kỹ năng chuyên ngành? Ngay cả đại cương XX ta cũng đã hoàn toàn quên hết có được không?

Tướng quân: Tại sao quy ẩn? Ngươi không làm tướng quân không biết, nơi đó tùy thời đều phải đè nén tạo khuôn có bao nhiêu ngốc bức, nhìn những tướng quân tùy thời bảo trì uy nghiêm, da mặt một đám băng giống như cương thi!

Học tra: Tiểu hoán hùng (gấu mèo), đến hâm cái bánh màn thầu. Tiểu hoán hùng, đến đem tảng đá kia bổ. Tiểu hoán hùng, đến đào hầm. Tiểu hoán hùng…

Tướng quân (╰_╯)#: Mỗ là Trấn Nam tướng quân Hùng Tinh Vũ, mới không phải tiểu hoán hùng!

Học tra (づ ̄3 ̄)づ: Nga. Tiểu hoán hùng phu quân, lại đây xào dầu chè ~

Tướng quân (≧▽≦)/: Ngao, tới liền đây!

Mục lục

Chương 1  -  Chương 2  -  Chương 3  -  Chương 4
Chương 5  -  Chương 6  -  Chương 7  -  Chương 8
Chương 9  -  Chương 10  -  Chương 11  -  Chương 12
Chương 13  -  Chương 14  -  Chương 15  -  Chương 16
Chương 17  -  Chương 18  -  Chương 19  -  Chương 20
Chương 21  -  Chương 22  -  Chương 23  -  Chương 24
Chương 25  -  Chương 26  -  Chương 27  -  Chương 28
Chương 29  -  Chương 30  -  Chương 31  -  Chương 32
Chương 33  -  Chương 34  -  Chương 35  -  Chương 36
Chương 37  -  Chương 38  -  Chương 39  -  Chương 40
Chương 41  -  Chương 42  -  Chương 43  -  Chương 44
Chương 45  -  Chương 46  -  Chương 47  -  Chương 48
Chương 49  -  Chương 50  -  Chương 51  -  Chương 52
Chương 53  -  Chương 54  -  Chương 55  -  Chương 56
Chương 57  -  Chương 58  -  Chương 59  -  Chương 60
Chương 61  -  Chương 62  -  Chương 63  -  Chương 64
Chương 65  -  Chương 66  -  Chương 67  -  Chương 68
Chương 69  -  Chương 70  -  Chương 71  -  Chương 72
Chương 73  -  Chương 74  -  Chương 75  -  Chương 76
Chương 77  -  Chương 78  -  Chương 79  -  Chương 80
Chương 81  -  Chương 82  -  Chương 83  -  Chương 84
Chương 85  -  Chương 86  -  Chương 87  -  Chương 88
Chương 89  -  Chương 90  -  Chương 91  -  Chương 92
Chương 93  -  Chương 94  -  Chương 95  -  Chương 96
Chương 97  -  Chương 98  -  Chương 99  -  Chương 100
Chương 101  -  Chương 102  -  Chương 103  -  Chương 104
Chương 105  -  Chương 106  -  Chương 107  -  Chương 108
Chương 109  -  Chương 110  -  Chương 111  -  Chương 112
Chương 113  -  Chương 114  -  Chương 115  -  Chương 116
Chương 117  -  Chương 118  -  Chương 119  -  Chương 120



Đã sửa bởi Nguyên Tĩnh Nhã lúc 04.07.2018, 04:25.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyên Tĩnh Nhã về bài viết trên: nguyễn thị huyên
Có bài mới 03.07.2018, 12:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 15.07.2017, 15:29
Bài viết: 2143
Được thanks: 294 lần
Điểm: 10.12
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Xuyên việt chi viễn sơn trà nông - Phong Hương - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


1: Tác dụng của thứ trưởng tử

Edit: Rei

Beta: TrinhTrinh

Lúc Ôn Luân tỉnh lại, đầu óc nhất thời đau đến choáng váng, qua nửa ngày mới miễn cưỡng chậm lại. Không phải do đau nhức giảm bớt, mà chỉ là thoáng có thể thích ứng một chút. Nếu không phải cơn đau bất ngờ làm cho cậu không phân biệt được tay chân ở đâu, thì lúc này cậu tuyệt đối sẽ ôm đầu đâm tường.

Ôn Luân tuy rằng không lớn lên trong gia đình đại phú đại quý, nhưng với chính sách sinh một con ở hiện tại, có đứa trẻ nào mà không được nuông chiều từ bé. Ôn Luân sống đến 20 tuổi, bất quá cũng mới là một thanh niên năm hai đại học, đau đớn lớn nhất cậu nhận được trong đời người, cũng chỉ là té ngã lúc học xe đạp, còn cái loại đau như bây giờ, nếu không phải là do bộ não truyền đến, cậu chắc sẽ hoài nghi mình đang sinh hài tử mất!

Chờ đến cả người đều bị mồ hôi lạnh thấm ướt đến lần thứ ba, lúc này cậu mới mờ mịt khôi phục một chút năng lực tự hỏi.

Phản ứng đầu tiên là: cứ như vậy xuyên qua?

Phản ứng thứ hai là: còn có thể khổ bức hơn nữa không?

Cái nguyên thân này rốt cuộc có bao nhiêu vô dụng? Thân là một trưởng tử của Huyện Bá (tước vị hàng thứ ba, 1 công hầu), vậy mà có thể đần đến nước này, cũng thật sự là kỳ ba cực kỳ. Tuy nói đây là thứ trưởng tử, nhưng phụ mẫu hắn là thật lòng yêu nhau, yêu ai yêu cả đường đi, nguyên thân cũng rất được yêu thương, tuyệt đối vượt qua đích tử đích nữ. Hiện tại lão cha bệnh nặng sắp không được, hắn không phụng dưỡng, ngược lại bị đệ muội con vợ cả gây sức ép đến đi đời nhà ma, hắn so với đệ muội còn lớn hơn vài tuổi, là sống đến ngu người rồi? (nguyên thân là ‘hắn’, thụ là ‘cậu’ nhá)

Ôn Luân còn đau đầu, chợt nghe bên ngoài truyền đến ồn ào.

“Đại thiếu gia còn chưa tỉnh, tam thiếu gia tứ thiếu gia đại cô nương, không nên đi vào, miễn cho lây bệnh.” Âm thanh nữ nhân trung niên thập phần nịnh nọt.

“Đi ra ngoài! Ta đây là đệ đệ, vẫn không thể đến thăm đại ca?” Âm thanh thiếu niên cố gắng tỏ ra uy nghiêm.

“Lão nô chỗ nào dám? Lão nô còn không phải là vì vài vị chủ tử suy nghĩ… Ôi! Tứ thiếu gia, ngài đừng đưa chân, cẩn thận lão nô vướng đến ngài!”

“Xuy! Lăn xa một chút!” Âm thanh nam hài tử thập phần kiêu ngạo tùy hứng.

“Dong dài cái gì.” Là tiếng của thiếu nữ, sau đó là âm thanh cửa gỗ bị đẩy ra, “Phấn Hà, đi ra ngoài cửa trông coi đi.”

“Vâng.”

Một lát sau, thanh âm nam hài tử vang lên: “Chó má đại thiếu gia, một cái thiếp sinh cũng xứng!”

Thiếu nữ lập tức nói: “Ôn, Cảnh, Thịnh, nói cái gì thế?”

Nam hài tử hiển nhiên không phục: “Sao không thể nói? Ngươi trong lòng chẳng phải cũng nghĩ như vậy?”

Thiếu niên ngăn cản nói: “Được rồi. Cảnh Thịnh, tỷ tỷ nói đúng. Trong lòng nghĩ là được, không thể nói.”

Nam hài tử cười nhạo một tiếng: “Nhưng có thể làm đúng không?”

Thiếu niên thiếu nữ trầm mặc một hồi, thiếu nữ mới nói: “Đại ca chúng ta mệnh thật là cứng rắn.”

Thiếu niên cũng rất là chân thật mà hít một hơi: “Đáng tiếc tiền ta mua đoạt mệnh tán, tốn 3 lượng bạc đấy! Hóa ra còn không hữu dụng bằng 3 văn tiền thuốc chuột!”

Nam hài tử Ôn Cảnh Thịnh nói: “Ca ca tỷ tỷ cũng quá mềm lòng. Tỷ tỷ ngươi lúc ấy nếu đã đổ tội cho ‘đại ca’ cùng Tử Liên cấu kết, sao lại chỉ nhốt vào sài phòng* liền coi như xong? Còn nhốt chưa tới hai buổi tối liền đã thả ra.”

*sài phòng: phòng chứa củi.

Thiếu nữ cười duyên một tiếng: “Ta đây còn không phải là nhìn thấy ngươi đẩy hắn xuống hồ sen, toàn thân ướt đẫm. Ta cũng không thể để hắn có thời gian thay quần áo.”

Thiếu niên than thở: “Các ngươi a… Tỷ tỷ ngươi ngay cả một cái tên cũng không nhớ nổi, đại ca lúc ấy còn bên trong hồ sen, sao có thể cùng nha hoàn Tử Liên kia có đầu đuôi?”

Thiếu nữ hừ lạnh một tiếng: “Lúc ấy không có, trước kia không thể có? Đại nha đầu xinh đẹp khỏe mạnh này luôn hầu hạ ta, ta còn muốn dẫn theo làm của hồi môn. Ngươi lại khen ngược, đi chiếm trước một bước. Ta không nói, không có nghĩa là không biết, thật coi tỷ tỷ ngươi là ngốc tử?”

Thiếu niên nhanh chóng chịu tội, sau đó hướng Ôn Luân đi tới hai bước, lại lui trở về: “Được rồi, chúng ta trở về đi. Nhìn bộ dáng như quỷ này, mắt có thể mở hay không còn là một vấn đề.”

Thiếu nữ rất là đồng ý: “Có thể mở thì thế nào? Mẫu thân hồ ly tinh của hắn không phải nói sẽ chôn cùng lão gia tử sao! Thả hắn từ sài phòng ra thì đã thế nào? Không có lão gia tử cùng mẫu thân hồ ly tinh, hắn Ôn Luân một người còn có thể làm ra cái quái gì? Huống chi…”

Thiếu niên nói tiếp: “Huống chi, hắn cũng sắp được cỗ kiệu nâng đi ra ngoài, hắc hắc.”

Lúc sau tuy rằng không có tiếng đóng cửa, nhưng hiển nhiên ba chủ tử đã đi ra ngoài.

Cơ hồ là ngay lập tức, nữ nhân trung niên lúc đầu kia lại đi vào: “Ôi, tay đều gãy cả rồi, ngay cả cửa cũng không đóng.” Đợi cho nhìn thấy phía trước, “Đại thiếu gia nha… Ngài ngàn vạn không được thua kém, lão nô lau người cho ngươi.”

Lau người thay quần áo đổi đệm chăn, một bộ lưu trình làm xong, Ôn Luân thế nhưng một chút cũng không cảm thấy, cả người trừ bỏ đau vẫn là đau.

Vừa rồi tới đây ba cực phẩm, chính là đệ muội của nguyên thân.

Cha nguyên thân là một quý tộc, bất quá hiện giờ đã kế tục mấy đời, còn lại chỉ có một cái danh hiệu Huyện Bá, chỉ có thể uy phong phấn chấn ở trong một cái thị trấn nhỏ hoang vắng này, không có thực quyền. Hàng năm cầm chút bổng lộc với gạo triều đình ban cho, mỗi ngày ở cái thâm sơn cùng cốc này trôi qua vô cùng không tồi.

Huyện Bá phủ nhân khẩu đơn giản, lão Huyện Bá có một thê một thiếp. Thiếp chính là mẫu thân nguyên thân Ngô thị. Ngô thị xuất thân bần hàn, chỉ có thể làm thiếp thị. Lão Huyện Bá đến tuổi, liền cưới chủ mẫu hiện tại Lưu thị. Lưu thị là nữ nhi tri huyện, cho dù là một quan tép riu, tốt xấu cũng dính cái quan tự. Lưu thị cũng là tiểu thư khuôn mẫu quan gia từ trong ra ngoài, nhưng không nghĩ tới nàng vừa vào cửa, lão Huyện Bá liền cho nàng một cái “Kinh hỉ” —— một cái thiếp mang theo bụng lớn!

Lưu thị hiện tại cũng đã vào cửa, nói cái gì cũng đã muộn, chỉ có thể ra vẻ hào phóng mà đem nước đắng nuốt xuống bụng. Vốn bà ta nghĩ sinh nhi tử nào có đơn giản như vậy, nếu là Ngô thị sinh ra nữ nhi, cùng lắm thì đến tuổi cho chút đồ cưới gả ra bên ngoài, tầm mắt cũng có thể sạch sẽ. Nhưng không nghĩ tới Ngô thị thật sự là “Không chịu thua kém”, lập tức liền sinh con trai!

Ba chữ thứ trưởng tử, để chỗ nào đều là đánh vào mặt nhà gái. Chính là Lưu thị dù có năng lực thì cũng có biện pháp nào đâu? Lão Huyện Bá có thế nào, cũng là cái Bá! Cha nàng bất quá là thất phẩm Huyện lệnh, còn có thể thật chống đối sao? Cuối cùng cũng chỉ dám náo loạn hai lần, cũng bất quá là ngươi cho ta một cái thang thôi, ăn ý lạ thường.

Cũng may lão Huyện Bá trừ bỏ một thiếp này ra, cũng không lại thêm người loạn thất bát tao gì vào phủ. Mặc dù có thứ trưởng tử bực bội, nhưng rốt cuộc cuộc sống so với những phu nhân đương gia khác thư thái hơn nhiều lắm.

Hiện tại lão Huyện Bá một chân cũng sắp xuống mồ, Ngô thị cũng tự thỉnh chôn cùng, thứ trưởng tử mạng lớn không chết, ngược lại có thể giúp nàng giải quyết một chuyện phiền toái.

“Nương! Ngươi như thế nào cho… Đại ca nhiều của hồi môn như vậy!” Ôn Bảo Thục, cô nương duy nhất trong Ôn gia, ngày thường đương nhiên là đi theo Lưu thị đồng thời học tập quản gia, hiện giờ vừa thấy tờ đơn đồ cưới của Ôn Luân, lập tức phát tác.

Lưu thị một phen đẩy tay Ôn Bảo Thục ra: “Ngươi biết cái gì? Bên ngoài nhiều ánh mắt nhìn như vậy, chẳng lẽ ta còn có thể khắt khe đại ca ngươi? Lại nói, đại ca ngươi không đi, đổi ngươi đi, ngươi nguyện ý?”

Ôn Bảo Thục nhất thời nghẹn lời, chỉ có thể dậm chân.

Lưu thị thấy thế, cười khẽ: “Được rồi, ánh mắt nhìn xa một chút. Đại ca ngươi đi chuyến này là thay cha ngươi báo đáp ân cứu mạng, là đại đại hiếu, là chuyện tốt. Năm đó lưu lại hôn thư, Ôn gia chúng ta chẳng lẽ có thể từ chối? Các ngươi khen ngược, thiếu chút nữa đem người làm chết. Vạn nhất thật không có, các ngươi nghĩ muốn giải quyết thế nào?”

Ôn Bảo Thục cau mày một cái: “Còn có thể như thế nào? Bất quá là một đại quê mùa trong hốc núi, đại tự không biết một chữ, chẳng lẽ còn có thể nháo Bá phủ chúng ta? Có can đảm sao?”

Lưu thị trong lòng cũng là cho rằng như vậy, nhưng là: “Biết đâu chừng hắn ta thật lấy hết can đảm thì sao? Lại nói nhân gia năm đó quả thật cứu cha ngươi một mạng, cho dù là cho ngươi gả đi qua, cũng là nên.”

“Ta mới không gả!” Ôn Bảo Thục giơ chân, oán hận chỉ vào đống đồ cưới, “Hừ! Dư lại coi như là tiền quan tài cho đại ca, không biết hắn có mệnh sống đến lúc vào sơn cốc chết tiệt đó hay không?”

Lưu thị nhíu mày, trở tay nhẹ nhàng đánh Ôn Bảo Thục một chút: “Sao lại nói thế? Lời này trước mặt nương nói xong không có việc gì, nhớ kỹ ngươi về sau còn phải lập gia đình. Xuất môn chỉ có thể nói đại ca ngươi có hiếu biết chưa? Đại ca ngươi đây là xung hỉ cho cha ngươi!”

Ôn Bảo Thục uốn tiếng nói: “Biết rồi, nương ~ ta đây không phải trước mặt nương mới như vậy sao!”

Giờ phút này đại quê mùa còn ở kinh thành xa xôi, hoàn toàn không nghĩ tới trở về nhà sẽ có kinh hỉ lớn đang chờ mình, y vô cùng cao hứng mà đơn giản thu thập xong bọc hành lý, dắt một đầu lừa liền xoay người nhảy lên.

“Hùng Tướng quân!”

Hùng Tinh Vũ nghe tiếng, chân mềm nhũn thiếu chút nữa quỳ xuống. Tên này của y, tổng cộng ba chữ, tại sao có thể bị gọi đến như … Ừm… Như khóc như tố? Mẹ nó, đại quê mùa như y cũng có thể nói một câu thành ngữ! Bốn chữ!

Hùng Tinh Vũ vừa hoảng thần, người gọi lại y liền chạy tới trước mặt. Bạch y thiếu niên bất quá mười lăm mười sáutuổi, khuôn mặt như quả đào, nhan sắc so với nữ tử còn diễm lệ hơn ba phần. Đơn giản một thân bạch y, kỳ thật là có tinh mỹ đồ án được dùng chỉ bạc cẩn thận thêu lên, lúc ánh mặt trời chiếu xuống, hoa văn đám mây đơn giản quả thực giống như đang lưu động.

“Hùng Tướng quân, ngài … Thật là muốn rời kinh?” Khuôn mặt bạch y thiếu niên tái nhợt nhỏ nhắn, đôi mắt khẽ nâng, đáy mắt thủy quang hiện ra, quả thực khiến người ta thấy thương xót.

Hùng đại quê mùa lại cảm thấy cả người đều nổi da gà, toàn thân dựa vào con lừa một chút: “Đúng vậy đúng vậy!”

Bạch y thiếu niên đi phía trước một bước, hàm răng hơi hơi cắn môi dưới, hai phiến môi đỏ thẫm nhìn qua càng như là dụ người ngắt lấy: “Ngài… Tướng quân ngài không để ý tình cảm ngày xưa cùng Phác Du sao?”

Hùng đại quê mùa nghe vậy, lập tức chân không mềm nhũn, lưng cũng thẳng, mày kiếm nhướng lên mãnh liệt nhíu lại: “Vị công tử này… Ngươi rốt cuộc là ai? Hùng mỗ nhận thức ngươi?”

Con lừa “Ân ngang ân ngang” mà kêu hai tiếng, nghe quả thực như là phụ họa: đúng vậy, ngươi là ai a?

Bạch y thiếu niên nhất thời xấu hổ khốn quẫn vạn phần, nhưng lại không dịch nửa bước. Cũng may trên đường cái này tất cả đều là cao môn đại hộ (nhà cao cửa rộng), bình thường ít người lui tới, nếu không với lần hành động này, sớm đã có nhiều người vây xem.

Dù vậy, cũng lập tức liền có người chạy tới. Người này Hùng Tinh Vũ cũng nhận thức, còn là quen biết.

“Lão Hùng, ai ai ai, xin lỗi!” Người tới ăn diện một bộ tiêu chuẩn quý công tử, một đường chạy như điên lại đây, chờ hoãn quá khí ngẩng đầu vừa thấy trang phục của Hùng Tinh Vũ, trước ha ha ha cười nửa ngày, “Bộ dạng ngươi như vậy, sẽ không phải muốn trở về núi chủng điền chứ?”

Hùng Tinh Vũ vỗ vỗ y phục trên người, chân mày cau lại: “Còn có thể giả bộ? Lâm lão nhị, ngươi đây là có chuyện gì?”

Lâm lão nhị một tay lôi kéo bạch y thiếu niên, sắc mặt có chút xấu hổ: “Đây là tiểu đệ nhà ta, bình thường một lòng đọc sách, cái kia, cái kia gì… Ngươi lần trước không phải tới nhà của ta uống rượu sao?”

Hùng Tinh Vũ mày nhăn càng chặt hơn: “Uống rượu thì sao? Ta không chỉ đến nhà Lâm lão nhị ngươi uống rượu, lại nói cũng không phải một mình ta đi!”

Lâm lão nhị vuốt mặt, câu này hắn cũng muốn hỏi a, ai có thể hiểu được tiểu đệ luôn hận không thể dùng mũi nhìn trời này của hắn, mắt liền bị mù đi coi trọng cái con gấu mù này chứ! Cũng mặc kệ như thế nào, một bên là lão chiến hữu quân công hiển hách của mình, một bên là đệ đệ yêu quý nhà mình có chút điểm văn danh, Lâm lão nhị lắp bắp tốt xấu đem kết thân ý đồ nói rõ.

“Nhà hai chúng ta coi như là xứng đôi, lão Hùng ngươi cảm thấy sao?”

Hùng Tinh Vũ một xem xét bạch y thiếu niên đỏ bừng mặt tránh ở phía sau Lâm lão nhị, bị y liếc nhìn một cái lại càng thêm xấu hổ cùng sợ hãi, lập tức lại nổi một tầng da gà, đột nhiên linh quang vừa hiện: “Ta có hôn ước trong người!”

Lâm lão nhị kinh hãi: “Di? Sao không nghe ngươi nói?”

Bạch y thiếu niên phản ứng càng lớn: “Gạt người! Ngươi sao có thể có hôn ước?”

Hùng Tinh Vũ mặt to hướng trời, khát vọng nói: “Ta đây trở về chính là cưới vợ.” Đúng vậy! Cha của y năm đó cứu một quý nhân, đã nói trước muốn hai nhà kết thân. Trên tay y còn có hôn thư!

Lời này không phải nói nói mà thôi. Hùng Tinh Vũ mặc dù rời kinh, trên người có phẩm cấp chưa từ chức, là quan lớn nhị phẩm, cưới tức phụ nhi không phải đến quan phủ lập công văn đơn giản như vậy, mà là phải báo lên trên sau đó thêm cáo mệnh cho tức phụ nhi. Cho nên, việc này không thể giả.

Cho nên, không quản bạch y thiếu niên thống khổ đáng thương như thế nào, cũng chỉ có thể nhìn Hùng Tinh Vũ sải bước lên lừa đi mất.

——— ———————–

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Tiểu mao lư: khí lực đại, cõng voi!

Lão Hùng: rõ ràng là gấu, như thế nào liền thành voi?

Tiểu mao lư: khí lực đại, cõng lão Hùng!

Lão Hùng: phi, lão tử là người nha!

Tiểu mao lư: …Nhưng là một người… Không sức lực…A, lư sinh một chút theo đuổi đều không có.

*Tiểu mao lư: con lừa nhỏ lông ngắn.

__________________________

Hố mới nhé! Hố này chào đón thành viên mới trong nhà luôn!!!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyên Tĩnh Nhã về bài viết trên: TTripleNguyen, nguyễn thị huyên
Có bài mới 03.07.2018, 12:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 15.07.2017, 15:29
Bài viết: 2143
Được thanks: 294 lần
Điểm: 10.12
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Xuyên việt chi viễn sơn trà nông - Phong Hương - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



2: Vùng khỉ ho cò gáy

Edit: Rei

Beta: TrinhTrinh

Đến tận lúc bị mang ra Huyện Bá phủ, Ôn Luân vẫn chưa từng mở mắt, nhưng lại căn bản không thể nào ngủ. Nực cười, dưới tình huống đau như vậy, còn có thể ngủ được mới là quỷ a!

Ôn Luân gả rất là náo nhiệt, đội ngũ nâng đồ cưới từ cửa Huyện Bá phủ đi ra rất lâu mới đến cuối.

Lưu thị vốn muốn cho đội ngũ đi vòng quanh thị trấn một vòng, nhưng vừa nghĩ tới có chút không ổn, nên đè xuống tâm tư, dặn dò quản gia ra khỏi cửa thành liền chạy đi nhanh chút. Đêm qua cùng buổi sáng hôm nay, đã đổ cho cậu hai bát canh sâm, làm sao cũng phải đem người còn sống đưa đến sơn cốc.

Ôn đại quản gia là người hầu trong phủ Huyện Bá, cho dù là hạ nhân, trong thị trấn cũng coi như là một người có thể diện. Đã bao nhiêu năm không gấp rút lên đường như thế này? Đã vậy toàn bộ hành trình đều là dùng hai cái đùi!

Ngoại ô huyện Long Châu nổi danh là vùng núi, là tám trăm dặm đại sơn mà ai ai cũng biết. Trừ bỏ huyện Long Châu là mảnh đồng bằng ra, thôn xóm trong núi một người so với một người đều nghèo như nhau.

Nơi Ôn Luân phải gả đi qua, chính là một cái thôn nhỏ trong núi không có chút tiếng tăm gì —— Đại Trà thôn.

Người trong thôn không có tiền, địa phương đương nhiên cũng nghèo, tất nhiên cũng sẽ không sửa đường. Người miền núi đi đã quen, hoàn toàn có thể bước đi như bay, nhưng trong đó tuyệt đối không bao gồm Ôn đại quản gia. Người trong đội ngũ nhìn hắn thật sự không được, vội đi tìm một đầu lừa cho hắn cỡi. Tuy rằng không hợp quy củ, nhưng nhóm người này do Ôn đại quản gia định đoạt. Về phần Ôn đại thiếu gia, người nào không biết đó chỉ là một cái diện nhân*?

*Diện nhân: người làm bằng bột, nhuyễn như bột, ý nói bạn này ko có chính kiến, ai làm gì cũng được, ko biết dùng từ nào thay 2 chữ này nên mình để luôn.

Cũng không phải bọn họ có thể cùng Ôn gia đại thiếu gia tương giao, cũng không phải Ôn gia đại thiếu gia nổi danh toàn thị trấn, mà là tùy tiện là một người đều có thể nghĩ ra. Tề quốc bọn họ tuy rằng không cấm đồng tính kết hôn, nhưng dù sao âm dương tương hợp mới là chính đạo.Ngoại trừ những người đồng tính ra, nhà ai sẽ để nữ nhi không lấy chồng, đổi thành nhi tử lấy chồng?

Nhìn nhìn lại của hồi môn là hai mỹ tỳ, thư đồng diện mạo một chút cũng không thua kém mỹ tỳ, tâm tư mọi người đều chuyển cong, ngoài miệng nhẹ nhàng nói một câu: “Tân phu gia thật đúng là phúc khí tốt.”

“Hắc hắc, còn không phải sao?” Bên cạnh có người hưởng ứng.

Dẫn dắt đội lập tức thấp trách một tiếng: “Câm miệng! Nhàn thoại Huyện Bá gia là chuyện các ngươi có thể nói?”

Bọn họ là người tấu hỉ nhạc, quần áo nhẹ ra trận, mới có khí lực nói nói nhàn thoại. Hiện tại lập tức kịp phản ứng, đây cũng không phải là thân hào nông thôn, mà là quý phủ Huyện Bá! Huyện Bá, đối với bọn hắn mà nói, quả thực không phải là nhân vật tầm thường, muốn thu thập bọn họ, còn không đơn giản như bóp chết một con kiến? Trong đầu nghĩ thông suốt, hai người lập tức đổ một thân mồ hôi lạnh.

Ôn Luân vốn còn có thể nghe hai câu nhàn thoại phân tán một ít lực chú ý, phát hiện đội ngũ lập tức yên tĩnh trở lại. Chính là thân thể vẫn đau đớn, hợp với hai bát sâm rót uống tựa hồ bắt đầu phát huy tác dụng, vốn cảm thấy dịu đi một ít đau đớn lại trở nên rõ ràng.

Nếu như có đủ khí lực, Ôn Luân tuyệt đối nhảy dựng lên đánh người. Chưa nói đến bản thân Ôn Luân tính tình sẽ như thế nào, cho dù là một cái tượng Bồ Tát, đều có thể bị thân thể này tra tấn xuất ra ba phần hỏa khí.

Mặc dù như thế, Ôn Luân vẫn nghĩ biện pháp phân tán lực chú ý. Trong đội ngũ không có tiếng nói chuyện, chỉ có tiếng thở càng ngày càng to – nặng. Phát hiện đám gia hỏa bên ngoài bất an, một đám đều mệt chết như cún, cho dù là một đám tiểu lâu la, Ôn Luân cũng cảm thấy thoải mái.

Luật hôn nhân Tề quốc quả thực rất cố tình gây sự! Tại sao có thể không cần bản thân đăng ký, dựa vào một hôn thư không biết định ra thời điểm nào, liền có thể thành thân chứ? Tại sao có thể không trưng cầu ý kiến đương sự là cậu, liền đem cậu gả ra ngoài vậy? Muốn ra khỏi phủ, có thể tìm cái cớ tốt hơn nha!

Bất quá đối phương nếu như là thẳng nam… Không, cho dù đối phương là cong, cũng chướng mắt cậu là một con bệnh. Đương nhiên, nếu đối phương có sở thích đặc biệt, vậy thì ngoại lệ.

Nghĩ đến đây, Ôn Luân theo bản năng mà run run một cái. Có thể làm người cứu lão cha mình, tam quan của nhi tử …hình như cũng không nhất định phải chính trực. Ôn Luân càng nghĩ càng sợ hãi, run run cũng càng ngày càng lợi hại, tựa như là động kinh. Lúc cậu còn ở nhà, chẳng sợ cậu run rẩy thành si ngốc cũng chẳng sao, nhưng hiện tại cậu trên cỗ kiệu, vẫn còn trên sơn đạo. Suy xét đến thân thể cậu, tuy là có biệp pháp cố định cậu, nhưng cũng là có hạn, dù sao không thể đem cậu trói gô mà ghim một chỗ với cỗ kiệu, cậu run run như vậy, liền run run xảy ra chuyện.

Ôn Luân cả người đau đến mất trí, ngược lại không cảm thấy có biến hóa gì. Chính là kiệu phu lại cảm thấy cỗ kiệu chợt nhẹ một chút, sau đó tân lang cứ như vậy lăn đến gót chân, thiếu chút nữa lăn đi vào sông lớn.

Tám trăm dặm đại sơn nhiều gập ghềnh. Sông cái lớn nhất Tề quốc,  sông Đại An là từ nơi đổ ra. Trong tám trăm dặm quần sơn này, sông Đại An tổng cộng có chín chỗ ngoặt, mười tám cái thác, hai mươi bảy nhánh nhỏ, hoàn toàn không yên tĩnh như hạ lưu.

Đừng nói là một người ngã xuống, dù cho ném một tảng đá xuống, cũng sẽ không còn bóng dáng.

Ôn Luân lăn một vòng, toàn bộ đội ngũ dọa ra một thân mồ hôi lạnh. Gió núi thổi một cái, toàn bộ đội ngũ đi theo đều run run.

Ôn đại quản gia cơ hồ té từ trên con lừa xuống, người bên cạnh hoang mang rối loạn mà đỡ, bị Ôn đại quản gia vung tay lên đánh: “Đều chết hết a! Mau đưa đại thiếu gia đỡ lên cỗ kiệu đi!”

Đại thiếu gia trong phủ có bị khi dễ thế nào, ra khỏi cửa nhà vẫn đại biểu toàn bộ Ôn gia. Dù cho lui nữa một bước, Ôn Luân là chủ, hắn là quản gia thì thế nào, cũng là nô. Thật để cho Ôn Luân ở trên đường xảy ra chuyện, hắn sao có món ngon mà ăn? Tâm tư phu nhân, Ôn đại quản gia cũng biết vài phần.

Để Ôn Luân gả đi xung hỉ, tất nhiên là hiếu thuận với Ôn gia, nhưng vạn nhất chết ở trên đường, vậy coi như điềm xấu. Lại nói Ôn Luân này thân mang bệnh, vốn cũng chỉ có bọn họ người Ôn gia biết, trước mắt…

Ôn đại quản gia vừa nhìn chung quanh, quả nhiên những kiệu phu đó cũng tốt, tấu hỉ nhạc cũng tốt, trên mặt đều có vài phần không được tự nhiên. Ôn đại thiếu gia nhìn không khác quỷ lắm, có thể sống được đến khi vào Đại Trà thôn hay không?

Nhưng bọn họ cũng không dám nhiều lời, sự xấu xa trong đại viện hào môn, bọn họ tuyệt đối không thể trêu vào. Bọn họ chỉ quản đem người nâng tới nơi là được.

Ôn Luân lần nữa bị nâng vào cỗ kiệu. Ôn đại quản gia tự mình đem người tỉ mỉ trói lại một lần. Lộ trình phần sau, toàn bộ đội ngũ càng thêm nặng nề, hoàn toàn không giống như là đưa hỉ, càng như là lo việc tang ma.

Ôn Luân té lộn nhào một lần này, ngược lại giống như là đả thông kinh mạch gì, tay chân đều tìm trở về, quả thực đủ loại mỏi mệt thoải mái.

Một đường từ sáng sớm đi đến qua buổi trưa mới tới thôn Đại Trà, đoàn người nhanh chóng làm hết quá trình, cũng không ở lại, nhanh chóng thừa dịp trời còn chưa tối nhanh như chớp hạ sơn, cứ như phía sau có ác quỷ đuổi theo.

Thôn Đại Trà là loại thôn nhỏ hẻo lánh, khó được có tin tức lớn như vậy, ngóng trông ngày này quả thực trông mong đến cổ cũng dài ra vài phần. Mấy ngày trước đây người quý phủ Ôn Huyện Bá phái người đến trong thôn thông báo, lại tìm người đến sửa phòng ở, một phen đại động tĩnh, chính là…

“Đại Hùng đi ra ngoài bao nhiêu năm không trở lại.”

“Đúng vậy, không phải nói đi nhập ngũ sao?”

“Ai? Lâu như vậy không trở về, không phải là… Kia gì đi?”

“Ta xem hơn phân nửa là vậy.”

“Hắc hắc.”

“Làm gì cười đến âm dương quái khí như vậy?”

“Xuy. Ngươi nói Lưu lão nhị lúc này…”

Vài người tụ ở cửa thôn, đều hắc hắc hắc nở nụ cười.

Cửa thôn Đại Trà có một gốc cây trà cổ không biết đã bao nhiêu năm, ngọn núi đất ít lại cằn cỗi, trong thôn người rảnh rỗi rất nhiều, dù sao bọn họ có mệt thế nào, thì thu hoạch cũng sẽ không them được một hai phân. Sâu trong núi ngược lại có vật tốt, vô luận là dược liệu trân quý hay là các loại món ăn thôn quê, đều là có thể bán giá cao. Thế nhưng thâm sơn này có chỗ nào tốt? Không nói nhà người khác, chỉ là mới vừa nói nhà Đại Hùng, cha của Đại Hùng chính là thợ săn nổi tiếng gần xa, còn không phải bị một con gấu mù một hơi cắn chết, thi thể còn không toàn vẹn.

Lúc ấy cha Đại Hùng, trực tiếp xây 3 gian nhà gạch xanh mái ngói, trong thôn bao nhiêu người đỏ mắt. Chờ Đại Hùng đi ra ngoài, một năm hai năm còn không có gì, ba năm bốn năm người trong thôn đều ngứa tay, ba năm ngày thỉnh thoảng lấy đi một cục gạch dọn về nhà mình.

Ôn Luân sau khi gả vào cửa, Đại Hùng cũng đã rời thôn gần năm năm. Chỗ nào còn gạch xanh mái ngói, mấy gian phòng gạch mộc âm trầm, còn là trước đó vài ngày Ôn phủ tìm người đến sửa.

Vừa nhấc nâng đồ cưới bỏ vào trong viện, toàn bộ phòng ở đều rơi xuống một tầng bụi đất.

Ôn Luân ngay lúc này mờ mịt mở mắt. Tường viện cũng mới sửa, so với phòng ở là dùng tảng đá lớn trong núi chất chồng rồi trát bùn lên, thoạt nhìn ngược lại rắn chắc hơn nhiều. Trong viện cỏ dại bị thùng đồ cưới đặt đè lên, trước mắt cũng nhìn không ra gì.

Ôn đại quản gia đã mang người về thị trấn. Hiện tại trong nhà dư lại Ôn Luân, còn có hai nha đầu của hồi môn mặc một thân phấn y Thúy Liên, Bích Hà.

Thư đồng bộ dáng thanh tú Lý Nhị kéo dài mặt, vừa nhấc chân không chút khách khí đá lên người Thúy Liên cùng Bích Hà đi qua: “Hai đứa làm biếng, còn trông cậy vào tiểu gia đến hầu hạ các ngươi sao?”

Thúy Liên cùng Bích Hà không dễ đối phó.Trong hậu trạch đi đến vị trí đại nha hoàn, cũng không phải chỉ lớn lên xinh đẹp là xong. Lúc này đây các nàng mới nhớ của hồi môn của đại thiếu gia, vốn chính là bị bắt chịu đãi ngộ như sung quân biên cương, trong lòng đã sớm nổi giận. Chỉ là nữ nhân thể lực rốt cuộc không bằng nam nhân, hai người đè xuống lửa giận trong lòng, miễn cưỡng bứt ra khuôn mặt tươi cười: “Đây không phải là hơi nghỉ một lát sao!”

“Đúng vậy, thật sự không khí lực. Lập tức liền tốt.”

Lý Nhị cười lạnh một tiếng, cũng không nói lời nào, thẳng mở ra thùng dọn đồ vật.

Thúy Liên cùng Bích Hà thấy Lý Nhị xoay người, sắc mặt càng âm trầm vài phần. Bích Hà khẽ gắt một tiếng: “Còn cho mình là cái thứ gì, bất quá là Nhị thiếu gia…”

Thúy Liên không lên tiếng, xoa xoa chân đứng lên, trong âm thanh vẫn là lộ ra một phân mỏi mệt: “Đi theo đại thiếu gia, chung quy vẫn tốt hơn ở trong phủ.”

Bích Hà da mặt mãnh liệt giật giật, lông mày mảnh khảnh dựng thẳng lên, hừ lạnh một tiếng, vén tay áo lên bắt đầu thu thập rương hòm.

Ba người này vốn ở bên trong Ôn phủ, giữa đám hạ nhân cũng có chút địa vị, việc nặng căn bản không tới phiên bọn họ làm. Nhưng bọn họ cũng học một chút, việc nặng bọn họ tuy rằng làm có chút mới lạ, nhưng lập tức thuần thục. Bàn tới trình độ tinh tế tri kỷ, so với những thô sử nha đầu bà tử, còn mạnh hơn nhiều.

Ba hạ nhân bận việc nửa ngày, Ôn Luân đại thiếu gia như là bị quên đi, bị ném trên kháng. Ôn Luân cả ngày uống một bát canh, đến buổi tối bị đổ một chén cháo lỏng, sau đó là xong.

Thúy Liên cùng Bích Hà đặc biệt trông nom, cẩn thận mát xa người Ôn Luân, động tác sạch sẽ lưu loát: “Đại thiếu gia, không phải không cho ngươi ăn cái gì, là thầy thuốc công đạo, hiện tại ngài không thể ăn cái khác, sợ tương khắc dược tính. Cháo lỏng dưỡng người, ngài tạm thời nhịn một chút.”

Ôn Luân không nói được,ngay cả trừng mắt đều hữu khí vô lực. Chính là cháo lỏng có thể no sao? Hơn nữa một cái bát chỉ lớn hơn con chuột! Cháo bên trong còn chỉ có nửa bát!

Bích Hà lười biếng thấy Ôn Luân phiêu liếc mắt một cái, trong lòng lộp bộp một chút, trên mặt bay lên một tia hồng nhuận, trong lòng nói thầm: trách không được bọn tỷ muội trong phủ đều tranh đi hầu hạ đại thiếu gia. Đại thiếu gia bộ dạng này cũng thật giống Nhị phu nhân, hơn nữa đôi mắt kia…

Thúy Liên nhìn Bích Hà một bộ thần sắc đều bay lên trời, liền kéo nàng một cái. Các nàng chính là bởi vì không chịu trèo lên giường chủ tử mới bị người hại, chẳng lẽ vừa ra khỏi cửa liền đổi quẻ? Muốn thật như vậy, các nàng còn không bằng ở trong phủ cùng tam thiếu gia… Phi! Thúy Liên nghĩ đến Ôn tam thiếu gia, mặt cười lập tức vặn vẹo thành mẫu dạ xoa.

Bích Hà hoàn hồn, cảm thấy một trận xấu hổ: “Đại thiếu gia, nhóm nô tỳ cáo lui.”

Chờ hai người đi ra ngoài, Lý Nhị lại bước tới nói một tiếng: “Đại thiếu gia, tiểu nhân ngay tại bên cạnh.”

Ôn Luân nghĩ: ta đã đói bụng, ngươi cũng sẽ không biến ra được bát cơm, muốn ngươi có ích gì?!

——— ——————-

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Ôn Luân: đã đói bụng, đến bát thịt kho tàu cũng không biết nấu, muốn ngươi có gì dùng (╯‵□′)╯︵┻━┻

Tướng quân: oa… Oa biết săn thú!

Ôn Luân: nhà ở điều kiện kém, cũng không biết thay đổi, muốn ngươi có gì dùng (╯‵□′)╯︵┻━┻

Tướng quân: oa… Oa đã trở lại, liền xây thanh chuyên đại nhà ngói cấp tức phụ nhi!

Ôn Luân ~~( ﹁ ﹁) ~~~: vậy ngươi đang ở đâu?

Tướng quân o(>﹏<)o: còn tại trên đường trở về.

Tiểu mao lư: ân ngang ân ngang!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyên Tĩnh Nhã về bài viết trên: HNRTV, TTripleNguyen
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 121 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mai Thi 9, meo_meo_15, xinmayco và 87 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

12 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

14 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

18 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

19 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Bươm bướm và vườn hoa
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Hoa lan ghép
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Hoa biết hát
Windyphan: viewtopic.php?p=1297731#p1297731
Bạn đọc bài này để biết cách đăng truyện lên DĐ nha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.