Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 145 bài ] 

Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

 
Có bài mới 12.09.2018, 20:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 14.07.2018, 15:00
Bài viết: 1113
Được thanks: 839 lần
Điểm: 10.28
Có bài mới Re: [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử - Điểm: 11

Chương 123: Nhân quả 1

Tiêu Lan nhìn nàng, hỏi: "Sai chỗ nào?"

Trong lòng Diên Mi không thoải mái, nhưng lại không thể nói ra toàn bộ, đi lên ngồi quỳ chân ở trên giường, ôm lấy thắt lưng Tiêu Lan, nhỏ giọng nói: "Đều sai."

Nàng không nên tin Mẫn Hành như vậy, lại càng không nên nói câu kia.

Tiêu Lan chọt chọt trán nàng, "Nay đã biết hắn là vì cái gì chưa?"

Đầu Diên Mi động khẽ, "ừm" một tiếng, nói: "Lan ca ca, chàng phạt ta đi."

"Phạt thế nào?" Tiêu Lan kéo nàng tới gần, nhướng mày nói: "Phạt nàng làm gì đây?"

"Làm cái gì cũng được hết", Diên Mi vỗ vỗ ngực mình nói: "Phạt đi."

Tiêu Lan nhìn nàng trong chốc lát, thấy mắt Diên Mi thấp thỏm, trong lòng quả thực còn chưa có tỉnh táo lại đã giương cánh tay ôm lấy nàng, một hồi lâu, nhẹ giọng nói: "Nàng không làm gì sai cả, Lan ca ca không trách nàng."

Diên Mi nghe vậy thì ôm chặt lấy cổ hắn, thân thể hơi run, giọng cũng thay đổi, "Sai, chính là sai."

"Ừ", Tiêu Lan ngửa thân thể ra sau, bị nàng ôm có chút ngạt, nhưng lại không muốn buông nàng ra, thật lâu nóng đổ mồ hôi hắn mới vỗ vỗ Diên Mi nói: "Có sai thì Lan ca ca cũng sẽ tha thứ cho nàng."

Diên Mi hơi buông ra, đỏ hồng mắt nhìn hắn, Tiêu Lan ngửa đầu ở ấn đường nàng hôn một chút, Diên Mi dán mặt tới, nhẹ nhàng cọ mặt hắn.

Dược Tiêu Lan dùng có tác dụng, dần dần nhịn không được, bên trán đổ mồ hôi, trên người cũng đau nhức, buổi chiều Diên Mi nghe Lưu Viện Chính nói lúc dược lực phát tác có thể sẽ rất khó chịu, thấy hắn khẽ chau mày, liền kéo chăn mỏng che ở trên người hắn, mình thì ngồi quỳ ở bên cạnh, nói: "Ngủ."

Tiêu Lan kéo tay nàng, "Nàng không ngủ sao?"

"Chàng ngủ", Diên Mi nói, "Ta trông chàng, khó chịu, truyền thái y."

"Ta không sao", Tiêu Lan kéo nàng nằm xuống, "Ngủ một giấc, sáng mai liền tốt lắm."

Diên Mi không yên tâm nhìn hắn, nửa đứng người dậy, một bên cánh tay luồn qua dưới cổ Tiêu Lan, tay kia ôm lấy hắn, giúp hắn vỗ vỗ lưng đau mỏi, Tiêu Lan lúc đầu còn cảm thấy buồn cười, sau lại không ý thức liền ở trong lòng Diên Mi ngủ thiếp đi.

Lúc canh năm, trời không nhanh không chậm bắt đầu mưa, mưa phùn lất phất như tơ, cuối cùng trong nóng bức thêm vài phần mát mẻ.

Giờ Mẹo, Tiêu Lan tỉnh một lần, thấy Diên Mi chăn cũng không đắp, vẫn luôn duy trì tư thế trước khi ngủ kia, một tay còn đệm ở dưới xương sườn hắn, thực sự không chịu được nên ngủ mất, Tiêu Lan cẩn thận rút cánh tay mình đang gối lên ra, cánh tay Diên Mi đều đã tê rần, theo động tác hắn nhíu nhíu mày, Tiêu Lan ở cổ tay nàng xoa bóp nhẹ vài cái, Diên Mi không tỉnh, vô thức chui vào trong lòng hắn, Tiêu Lan kéo chăn mỏng, như trước khi ngủ Diên Mi ôm hắn, ôm lấy người vào trong ngực mình, lại nhắm mắt lại.

Lần này ngủ thẳng đến cuối giờ Thìn hai người mới đều tỉnh lại.

Mắt to trừng mắt nhỏ trong chốc lát, Diên Mi tỉnh táo lại, duỗi tay đi sờ trán hắn - - hết nóng, lại xoa bóp cánh tay hắn, hỏi: "Trên người đau không?"

Tiêu Lan: "Không đau."

Diên Mi không tin, bất quá lần này nàng cũng không nói, tay lần đến bụng Tiêu Lan, hỏi hắn: "Đói sao?"

"Có một chút", Tiêu Lan lười biếng đáp.

"Vậy truyền lệnh", Diên Mi trước ngồi dậy, vén màn trướng lên nhìn nhìn, nói: "Trời mưa!"

Nàng vừa nói, Cảnh nương tử nghe thấy động tĩnh vội hỏi: "Hoàng thượng, nương nương, bọn nô tỳ hiện tiến đến hầu hạ nhé?"

Diên Mi "ừm" một tiếng, bên ngoài lúc này mới mở cửa điện, truyền cung nhân hầu hạ rửa mặt.

Diên Mi xoay người thấy Tiêu Lan còn nằm, không có ý muốn đứng dậy, nàng suy nghĩ một chút, đau lòng nói: "Lan ca ca, dậy không nổi?"

"Ừ", Tiêu Lan gối lên một cánh tay, mệt mỏi nói: "Trên người không còn khí lực."

"Ta đỡ chàng", Diên Mi ngồi quỳ chân đến bên cạnh hắn, một tay ôm lấy vai, một tay vịn lưng, Tiêu Lan cũng không dùng sức, tùy ý nàng phí sức lôi bản thân dậy, tự mình hầu hạ hắn súc miệng, rửa mặt, rửa mặt xong, hắn từ phía sau ôm lấy Diên Mi, cái cằm đệm ở trên vai nàng, nói: "Buổi chiều, chúng ta đi Nhạc Du Uyển một chuyến."

Diên Mi gật đầu: "Được."

Nàng thay quần áo cho Tiêu Lan, Tiêu Lan lại ở sau lưng nàng nói: "Đi không nổi."

Bình thường số lần Diên Mi được Tiêu Lan cõng rất nhiều, nên nghiêng đầu hôn lên mặt hắn một cái, vỗ vỗ bả vai mình, "Ta cõng chàng."

"Tốt", cánh tay dài của Tiêu Lan đáp lên vai nàng, "Vậy hoàng hậu mau mau cõng trẫm đi thay quần áo."

Diên Mi còn thật sự nghiêm túc, ngồi ở bên giường nâng hai bắp chân dài của hắn, "Ya..."

…Không đứng lên nổi.

Tiêu Lan ở sau lưng nàng thúc giục: "Mau nào mau nào, Lan ca ca đói."

Diên Mi đáp một tiếng, ngồi xổm thân thể ở phía trước, toàn bộ sức nặng Tiêu Lan đè ở trên người nàng, Diên Mi cắn răng, mặt đã nghẹn đỏ bừng, chính là dậy không nổi, Tiêu Lan ở sau lưng nàng cười ha ha, cắn một cái lên tai nàng, đứng người lên: "Trẫm miễn nàng cõng, mau tới hầu hạ."

Diên Mi thở hồng hộc.

Dùng cơm xong, Lưu Viện Chính lại tới hành châm cho Tiêu Lan trước khi uống thuốc buổi trưa, buổi trưa nghỉ ngơi một canh giờ, giờ Mùi, bắt đầu đi tới Nhạc Du Uyển.

Mưa dầm chưa ngừng, giọt giọt tí tách rơi xuống đất, tiến cửa chính Nhạc Du Uyển, Hoa Sinh hỏi: "Hoàng thượng, nô tài đi trước bẩm một tiếng với thái hậu nương nương?"

Tiêu Lan yên lặng, nói: "Không cần, cũng không cần nhiều người đi theo, trẫm và hoàng hậu thỉnh an xong sẽ đi ngay."

Hoa Sinh đáp "vâng", liền chỉ lưu lại hắn cùng với Cảnh nương tử, còn có bốn người nâng kiệu, Lưu Viện Chính cũng đi theo bên cạnh.

Một đường đến phòng Hoắc thị, mưa càng lúc càng lớn, nhưng vừa vào đình viện, tiếng mưa rơi ào ào cũng không lấn át được giọng nói bén nhọn của Hoắc thị, bà mấy ngày nay không phát bệnh thì sẽ phát tính tình, mới vừa tỉnh giấc trưa đã ở trong phòng đẩy bàn vứt chén.

"Sao Hoàng thượng còn chưa tới?" giọng Hoắc thị xuyên qua cánh cửa truyền ra, "Ai gia nuôi hắn nhiều năm như thế, hắn vừa quay đầu đã bị tiểu nhân bỉ ổi mê hoặc, còn ra thể thống gì! Đi, gọi Hoàng thượng tới cho ai gia!"

Trong phòng binh binh bang bang một trận vang rền, không biết vật gì đó đập vào cánh cửa, cánh cửa rung lên hai cái, bị rách ra một đường nhỏ.

Tiêu Lan nhíu mi, dừng bước chân lại, đứng ở trong đình viện.

Cung nữ trong phòng đi tới đóng cửa, bỗng trông thấy Hoàng thượng cùng hoàng hậu đứng ở trong mưa, sợ hãi kêu lên, trực tiếp quỳ ở cửa: "Hoàng..."

Hoa Sinh trầm mặt vung phất trần, tiểu cung nữ cứng rắn nuốt nửa câu sau trở về.

Trong phòng bỗng nhiên lại truyền đến tiếng khóc: "Vương gia, ta thực xin lỗi ngài, là Hoàng thượng bất hiếu..."

Tiêu Lan mím môi, kéo Diên Mi xoay người đi, đúng lúc Liên cô đến cửa, trông thấy minh hoàng lọng che, không tin tưởng lắm hô một tiếng: "Hoàng thượng?!"

Trong phòng Hoắc thị thoáng nghe thấy, chạy đến, một phen kéo Liên cô ra, xuyên qua màn mưa trông thấy nửa người Tiêu Lan và Diên Mi, bà khả năng không nghĩ tới, chợt ngẩn người, rồi cười ha ha, ngay sau đó, xoay người lại ôm lấy bình hoa men chỉ lam, hướng về phía Tiêu Lan và Diên Mi ném tới.

Hoa Sinh và Cảnh nương tử vội vàng che ở trước, bình hoa dễ vỡ vang lên một tiếng, vỡ tan trong mưa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Eun về bài viết trên: HNRTV, chalychanh, xichgo, yanl12781
     

Có bài mới 12.09.2018, 20:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 14.07.2018, 15:00
Bài viết: 1113
Được thanks: 839 lần
Điểm: 10.28
Có bài mới Re: [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử - Điểm: 11

Chương 123-2:


Hoắc thị chỉ Tiêu Lan quát lên: "Trở lại thỉnh cầu mẫu thân ngươi? Không có cửa đâu! Ngươi quỳ ở đây cho ta! Quỳ đủ ba ngày ba đêm, lại phế tiểu tiện nhân này đi, cưới nữ nhi Thẩm gia làm hoàng hậu, mang văn võ cả triều đến đón ai gia, nếu không đừng nghĩ ai gia sẽ hồi cung cùng ngươi! Ngươi quỳ xuống cho ta, ngẫm lại mẫu thân ngươi mấy năm nay chịu tội như thế nào, đồ bất hiếu!"

Bà ta mắng xong liền muốn lao ra lôi kéo Tiêu Lan.

Liên cô vội vã ôm chân bà ta, nhỏ giọng cầu xin: "Thái hậu, hoàng thượng hoàng hậu thật vất vả mới đến một lần..."

Hoắc thị giãy hai cái không tránh ra được, lại chỉ Liên cô mắng, trong mắt đã có một chút điên loạn, nhưng ngay trong điên loạn bà cũng bắt Tiêu Lan phải thuận theo lời bà.

Tiêu Lan mím chặt môi, lẳng lặng nhìn bà ta một lát, Hoắc thị ăn mặc chỉnh tề, từ đầu đến chân tất cả đều là vật quý trọng, có Liên cô ở bên người, hầu hạ vẫn rất là thoả đáng, chỉ hơi gầy chút, sắc mặt cũng không tốt lắm, lúc mắng chửi người lại lộ vẻ điên loạn.

Tiêu Lan yên lặng, kéo Diên Mi ở trong mưa thi lễ một cái với Hoắc thị, hành hết thì xoay người ra cửa.

"Ngươi trở lại cho ta!" Hoắc thị ở phía sau gọi hắn: "Ai gia không cho ngươi đi ngươi dám đi!" Lại đá Liên cô, "Ngươi giữ lấy ai gia làm gì!"

Mưa càng rơi càng dày, bà ta nhìn thấy bóng dáng Tiêu Lan dần dần ra cửa sân.

Hoắc thị chăm chú nhìn một hồi, ngược lại cười lên, cúi đầu nói với Liên cô: "Có phải Mẫn Hành nói cho hắn biết ai gia bị bệnh hay không, hắn nhịn không được nên chạy tới? Như vậy, ai gia lại nằm vài ngày, ngươi sai Mẫn Hành nói ai gia bệnh quá nặng, hắn lại đến, ai gia không gặp hắn, liền để hắn phải ở trong mưa, hắn mới trước đây đã như vậy, lâm bệnh cũng không sao, hắn sống rất dai."

Liên cô lau lệ trên mặt: "Thái hậu mệt mỏi rồi sao? Trước vào nghỉ một lát."

Hoắc thị lại cười một trận, bà phát bệnh đã nửa canh giờ, tim đập cực nhanh, thân thể cũng run rẩy, lại nói thầm: "Hôm nay sao Mẫn Hành không tới?"

Liên cô dụ dỗ bà đi vào, Hoắc thị đau đầu, lại muốn ngủ.

Tiêu Lan cùng Diên Mi đi ra, chậm rãi đi một đoạn, người khác chẳng dám thở mạnh, Diên Mi nhớ thương thân thể hắn, thỉnh thoảng lại nhìn sắc mặt hắn, Tiêu Lan nắm tay nàng, dừng lại, hỏi Lưu Viện Chính: "Bệnh này của Thái hậu có chữa được không?"

"Thần cả gan", Lưu Viện Chính khom người, "Thực sự, sợ là... rất khó." Ông giương mắt, Tiêu Lan ý bảo nói tiếp, Lưu Viện Chính nói tiếp: "Mặc dù Mẫn Hành dùng thuốc, làm cho thái hậu đêm không ngủ yên, cứ thế dần dần nổi điên, thời gian lâu dài, nguyên khí hao tổn nhiều, nguy hiểm tính mạng. Nhưng là thuốc này cũng mỗi người khác nhau, nếu như không hay gặp mộng thì thuốc này không phác tác nhanh như vậy, chờ xuất hiện chứng bệnh tinh thần không rõ... muốn trị đã khó."

Huống chi thái hậu si điên rồi còn tập trung tinh thần nhớ rõ phải về cung cầm quyền, trong đầu lại có rất nhiều chuyện không bỏ được, trị như thế nào?

Tiêu Lan một hồi lâu không lên tiếng, đúng lúc Liên cô sai người trấn an Hoắc thị xong vội vã đuổi theo tới đây, thấy Tiêu Lan và Diên Mi còn đứng ở trên đường, vội nói: "Hoàng thượng..."

Tiêu Lan lắc lắc đầu, nói: "Không cần, trẫm chỉ là sang đây nhìn một chút mà thôi."

Hôm qua Liên cô đã gặp qua Lưu Viện Chính, sự tình đã biết được đại khái, quỳ xuống nói: "Đều là nô tỳ chủ quan, tội đáng chết vạn lần, thỉnh Hoàng thượng trách phạt."

Không quá nửa năm mà thôi nhưng Liên cô đã già đi không ít, Tiêu Lan tự mình đỡ bà dậy, "Ngươi chiếu cố thái hậu tận tâm, trẫm biết rõ, trẫm và hoàng hậu phải đi rồi, ngươi cũng không cần quá tự trách."

Liên cô thấy hắn muốn đi, muốn giúp Hoắc thị nói vài lời lời hữu ích nhưng Tiêu Lan đã khoát khoát tay, ý bảo nàng không cần phải nói nữa.

Lúc trở về, Tiêu Lan một đường trầm mặc, tới gần cửa cung, hắn nhắm lại mắt phân phó Lưu Viện Chính: "Ngươi tận sức đi."

*****************

Mấy ngày sau, Mẫn Hinh tiến cung một chuyến - - sự tình khi đó quá đột ngột, nàng và Mẫn Hành đều còn chưa từ quan, hôm nay tiến cung trả lại cung bài trước lĩnh ở thái y viện và quan phục.

Xong hết thảy, nàng đến dập đầu với Diên Mi.

Diên Mi ở ngoài điện gặp nàng, Mẫn Hinh hành hết đại lễ, quỳ ở nơi đó, trong lúc nhất thời không biết còn có thể nói cái gì, Diên Mi cũng có một chút khó chịu, không nhìn vào nàng, thì thầm: "Đi thôi."

Mẫn Hinh lại dập đầu, nghẹn ngào nói: "Nương nương phải chú ý thân thể, thần... Mẫn Hinh đã viết thành đơn thuốc giao cho Cảnh đại nương tử, nguyện nương nương phượng thể an khang, phúc trạch như biển."

Diên Mi không lên tiếng, Mẫn Hinh lại quỳ một lát rồi hành lễ cáo lui.

Chuyện này cũng không khoa trương, lúc nàng xuất cung cũng có tiểu thái giám cùng nàng chào hỏi, bất quá chuyện trong cung từ trước đến nay khó mà nói, nhóm cung nhân nhìn một cái cũng liền thôi.

Nàng ra cung, tựa ở tường thành chờ, ngửa đầu nhìn trời cao, đầu óc trống rỗng.

Nàng không biết mình đã đứng bao lâu, cho đến khi mặt trời lặn sang tây thiên, chiếu vào nửa bên mặt nàng, Mẫn Hinh quay đầu, trông thấy Phó Trường Khải như cũ đứng cách nàng ba bước, trời chiều chiếu vào trên người hắn, có chút thấy không rõ.

Mẫn Hinh đột nhiên cười cười, cười đến mắt nóng lên.

Nàng xoay người đi lên phía trước, Phó Trường Khải ở sau lưng đi theo nàng, vẫn là con đường đá xanh kia, vẫn là không có ai mở miệng nói chuyện, nhưng ngoại trừ những thứ này này, chắc là, chẳng còn bất kỳ thứ gì giống như lúc trước nữa.

Rất nhanh, con đường đã đến cuối cùng.

Mẫn Hinh đứng lại, trời chiều đem bóng nàng kéo dài thật dài ra phía sau, nàng lại cười cười, nhìn Phó Trường Khải, Phó Trường Khải cũng bình tĩnh nhìn nàng, thật lâu, hai người đồng thời chắp tay.

Mẫn Hinh: "Phó công tử, bảo trọng."

Phó Trường Khải một hồi lâu mới lên tiếng: "Nàng cũng vậy."

Nhiều năm qua đi, không biết còn có thể gặp lại hay không.

Mẫn Hinh vỗ vỗ trên người mình, nhếch miệng cười, cực lực không cho nước mắt lăn xuống, xoay người đi trước.

Phó Trường Khải đứng ở tại chỗ, cho đến khi không nhìn thấy bóng lưng nàng nữa, cũng xoay người, đi về hướng ngược lại.

... ...

Hạ tuần tháng sáu, thân thể Tiêu Lan không còn gì đáng ngại, đến cuối tháng, đã lại là long tinh hổ mãnh.

Lúc bước vào tháng bảy, thành Kim Lăng như cái lồng hấp, làm người tâm phiền ý loạn, nhưng mà tại bên trong cơn nắng nóng này, còn có chuyện càng làm cho người ta phiền loạn hơn - - Hung Nô nhiễu loạn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Eun về bài viết trên: HNRTV, chalychanh, xichgo, yanl12781
     
Có bài mới 12.09.2018, 20:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 14.07.2018, 15:00
Bài viết: 1113
Được thanks: 839 lần
Điểm: 10.28
Có bài mới Re: [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử - Điểm: 12

Chương 124: Chia lìa

Người Hung nô có thể đã biết rõ đương kim thánh thượng đã từng long tiềm Dĩnh Xuyên, cho nên mục tiêu lần này rõ ràng, ba mươi vạn đại quân thẳng áp chế Bộc Dương, thế công quá mức mãnh liệt, hiển nhiên là muốn nuốt trọn hết thảy.

Thường Tự gấp rút dâng lên ba sổ con, văn võ cả triều đều xuyên qua tấu chương này thấy được chiến sự gấp gáp.

Giờ đang tháng bảy, thành Bộc Dương thời kì giáp hạt, Hung Nô nếu như cường công không được nhất định sẽ vây thành, trong thành lương thảo chỉ đủ chống đỡ nửa tháng, triều đình nhất định phải mau chóng phát binh.

Cả thiên hạ đều đương lo lắng, Tiêu Chân đi vào Kính Tư điện, bẩm: "Hoàng thượng, thần nguyện dẫn quân đi trước."

Tiêu Lan nhấp một ngụm trà, ba đạo sổ con của Thường Tự toàn bộ được mở ra, từ đầu đến cuối nhìn lại một lần nữa.

"Thần chưa từng dẫn binh", Tiêu Chân biết rõ băn khoăn của hắn, lại nói: "Chủ tướng Hoàng thượng chọn người khác là được, thần theo dự tiến nhập Bộc Dương, hết thảy nghe mệnh lệnh Thường tướng quân."

Tiêu Chân thân ở Lại bộ, chuyện này còn chưa tới phiên hắn, nhưng bởi vì thời gian trước có chuyện Mẫn Hành, trong lòng hắn vẫn có chút bứt rứt, là lấy yêu sách khẩn thiết, mặt khác chuyện nhục nhã ngày đó ở Hán Trung hắn cũng ghi nhớ trong lòng, trước mắt có cơ hội tự nhiên muốn đến chiến trường liều mạng.

Tiêu Lan khép sổ con lại, nhắm mắt không nói gì.

"Huống chi thần đi trước", Tiêu Chân khuyên tiếp, "Sẽ cổ vũ sĩ khí."

Ngón trỏ Tiêu Lan gõ ở trên bàn, vẫn đang suy tư, sau một lúc lâu hỏi: "Tam ca, ngươi có biết trước mắt đế vương Hung Nô là ai không?"

"Y Tà", Tiêu Chân tự nhiên là biết, hai tháng trước lão hoàng đế Hung Nô bệnh chết, Tam vương tử Y Tà đấu thắng hai ca ca ngồi lên ngai vàng, Thường Tự sớm đã dâng sổ con báo qua.

Nói đến Y Tà Tiêu Chân lại là cắn răng, đứng dậy đi vài bước, "Cẩu vật kia nếu như tự mình lãnh binh, thần đi chính là đúng rồi! Thỉnh cầu Hoàng thượng cho phép!"

Tiêu Lan ngưng mắt nhìn hắn một lát, giữa lông mày hơi nhíu lại, nói: "Tam ca nói có lý, binh tướng không lịch chiến không thể trụ lâu dài, phải chấn hưng sĩ khí, ngăn chặn quân tâm, không có có gì tốt hơn với việc trẫm thân chinh."

"Hoàng thượng muốn thân chinh?" Tiêu Chân trợn to mắt, lập tức phản đối: "Vậy sao được!"

"Sao lại không được?" Tiêu Lan nở nụ cười, "Trẫm lại không phải là chưa từng giao thủ với Hung nô."

"Lúc trước là lúc trước!" Tiêu Chân vội la lên: "Sao có thể giống với bây giờ được?"

Tấm thân nghìn vàng còn cẩn thận, huống chi Tiêu Lan thân là vạn kim, nếu thật sự có tổn thương gì, cả triều văn võ ai gánh nổi?

Tiêu Lan nhìn hắn gấp quá, ngược lại cười ha ha.

Ngày hôm sau trên triều, lời này Tiêu Lan vừa nói ra, quả nhiên tất cả triều thần cũng đều phản đối, kể cả Lục Văn Chính, lý do của mọi người đều giống Tiêu Chân - - Hoàng thượng là thiên tử, không thể mạo hiểm.

Sau khi hạ triều, Tiêu Lan sai người tuyên Lục Tiềm tiến cung.

"Tiên sinh cũng phản đối trẫm thân chinh sao?" Tiêu Lan ngồi ở sau bàn hỏi.

Lục Tiềm nghĩ một lát, cười một tiếng nói: "Về tư, thần xác thực muốn phản đối; về công thì... thần đồng ý với Hoàng thượng."

"Tiên sinh chỉ sợ là người duy nhất đồng ý", Tiêu Lan cười cười, chốc lát lại lắc đầu, nói: "Cũng chưa chắc, trẫm còn chưa hỏi qua ý Hoàng hậu. Tiên sinh nói một chút, vì sao đồng ý?"

Lục Tiềm đỡ quải trượng đứng lên, khom người, "Vậy thần liền cả gan phỏng đoán thánh ý."

Tiêu Lan ý bảo ông nói.

"Trước mắt, Bộc Dương báo nguy." Lục Tiềm từ từ nói: "Triều đình triệu tập binh mã, thực sự có thể chiêu được trăm vạn, nếu như đều phái đi Bộc Dương, không lo đánh lui không được Hung Nô. Nhưng mà binh mã càng nhiều, thứ nhất, thời gian triệu tập lại phải có trì hoãn; thứ hai, chủ tướng không đủ sức định đoạt. Đặc biệt là binh mã trong kinh tuy nhiều, nhưng mấy năm nay lại chưa từng thật sự giao thủ với Hung nô, đột nhiên đi có thể sẽ chủ quan khinh địch."

"Hơn nữa", Lục Tiềm cười cười, "Kinh binh quý trọng kiềm chế, từ trên xuống dưới đều mang cỗ ngạo khí, lần này đi Bộc Dương, gặp bắc tướng lãnh chưa chắc có thể đàng hoàng nghe lệnh, nhưng quân Bộc Dương đã qua chiến đấu, nếu không có tướng soái có uy vọng, hơi không cẩn thận, đều có thể tổn binh mất thành. Hoàng thượng đã có kinh nghiệm bản thân kinh qua chiến trường, so với người khác càng hiểu được đạo lý này. Không bằng bệ hạ thân chinh, đại quân một lòng hướng tới, tất nhiên sĩ khí dâng cao, cùng chung mối thù."

Ông nói xong, Tiêu Lan liền nhíu mày - - đúng là như thế.

"Trẫm lần này thân chinh", Tiêu Lan từ kim cấp xuống tới, "Không thể mang hoàng hậu đồng hành, nghe nói trong phủ tiên sinh có một nữ nhi, nhàn rỗi có thể cho nàng vào cung nói chuyện với Hoàng hậu."

Lục Tiềm ngẩn ra, mừng rỡ đến quỳ một gối xuống: "Tạ Hoàng thượng ân điển!" Lập tức lại lo lắng hỏi: "Hoàng hậu nương nương có thể cho phép sao?"

Tiêu Lan cười cười không nói gì.

Nếu không phải là Mẫn Hinh đã không còn trong cung, thân thể Phó phu nhân lại không thể lăn qua lăn lại thì cũng không cần như thế, còn như có hợp ý hay không, chỉ có thể chờ gặp rồi nói sau.

Một hồi sau trở lại Xích Ô Điện, Tiêu Lan liền đem chuyện muốn thân chinh nói cùng Diên Mi.

Diên Mi nhìn hắn một hồi lâu không lên tiếng.

Tiêu Lan có chút lo lắng, kéo nàng vào trong lòng ngực mình, thấp giọng hỏi: "Nàng không vui để Lan ca ca đi sao?"

"Cam tâm tình nguyện", Diên Mi áp tay vào mặt hắn: "Là nói dối."

"Lan ca ca rất nhanh sẽ trở lại", Tiêu Lan bảo đảm, "Đừng lo lắng."

"Ta không thể đi sao?" Diên Mi hỏi, "Chàng bảo làm cái gì thì làm cái đó, thật."

Từ Bộc Dương đến Kim Lăng, Diên Mi vẫn luôn đi theo Tiêu Lan, không phải là không có gặp qua đánh trận, cũng không sợ.

"Trận đánh này có thể sẽ kéo dài", Tiêu Lan hôn hôn nàng, nhẹ giọng nói: "Nàng ở đó, Lan ca ca sẽ phân tâm."

Diên Mi phình miệng, không nói lời nào.

Tiêu Lan cúi xuống hôn nàng, trán Diên Mi cụng vào trán Tiêu Lan, môi dán môi Tiêu Lan hỏi: "Đi bao lâu?"

"Hai ba tháng." Tay Tiêu Lan dùng sức siết eo nàng, làm cho nàng dán chặt vào mình hơn, "Nàng chờ ở đây, Lan ca ca sẽ nhanh hơn một chút."

Diên Mi hừ một tiếng, ở trong lòng hắn lộn xộn cọ xát lung tung, nửa ngày sau, nàng thuyết phục chính mình, rầu rĩ gật đầu.

Tiêu Lan nâng cằm nàng làm cho nàng ngẩng đầu lên, còn chưa đi, trong lòng đã lưu luyến không thôi, nhẹ nhàng tầng tầng hôn nàng, Diên Mi níu lấy cố hắn. căn dặn: "Không cho bị thương."

"Ừ", Tiêu Lan đáp, "Trở về cho Hoàng hậu nương nương kiểm tra cẩn thận."

... ...

Hoàng thượng hạ chỉ, các đại thần khuyên can không có hiệu quả, chỉ có thể trên dưới bận rộn một phen, gắng đạt tới lần này có thể chu toàn chu toàn lại chu toàn.

Đêm hôm trước khi đi Tiêu Lan dặn dò rất nhiều chuyện vụn vặt cho Diên Mi, từ ăn mặc ngủ nghỉ đến việc nói Phó phu nhân tiến cung, Tiêu Lan đặc biệt lưu lại ý chỉ, trong mấy tháng này, Phó phu nhân mỗi tháng đều có thể tiến cung một lần, còn nói đến Lục gia tiểu nương tử, khi Diên Mi buồn chán có thể tuyên người tiến cung nói chuyện, Diên Mi còn chưa thấy qua người muội muội trên thực tế này, không để ý chút nào, nghe lời hắn nói gật đầu.

Đến cuối cùng, Tiêu Lan dặn dò thế nào đi nữa thì vẫn cảm thấy không yên tâm, "Nếu không..." Hắn chau mày lại, mấy chữ "nàng đi cùng ta" sắp nhảy ra, Diên Mi đã ngửa đầu hôn hắn một cái: "Chàng tới đây."

Nàng kéo Tiêu Lan đến bên cạnh giường sưởi, nói: "Đều tốt lắm."

- - Trên giường bày rất nhiều quần áo Tiêu Lan, còn có sách hắn thường xem, phải hun hương nên phải đợi chút.

"Thiếu cái gì nữa không?"

Đồ đạc của Tiêu Lan đều là Diên Mi tự mình thu thập, dần dần, nàng cũng biết chiếu cố người khác, Tiêu Lan nhìn mỗi thứ một lượt, thấy bên cạnh có hai đôi tất gấp gọn gàng, vừa muốn hỏi thì Diên Mi đã vỗ vỗ ngực nói: "Ta làm."

Tiêu Lan nhìn nàng rồi hôn tới.

Diên Mi không thường làm may vá này nọ này, cũng không phải là nàng may vá không tốt, mà là lúc đầu nàng hoàn toàn không ý thức việc này, bây giờ nàng mới càng ngày càng thông suốt hơn.

Mắt Tiêu Lan không chớp, ánh mắt đưa tình.

"Không kịp", Diên Mi chụp vỗ một cái, "Chỉ có hai đôi, chờ chàng trở về..."

Tiêu Lan đem lời nói của nàng chặn lại ở trong miệng, hôn đến thở hổn hển mới buông ra, cúi đầu thủ thỉ: "Chờ ta trở lại."

...

Mười bốn tháng bảy, Phó thống lĩnh cấm quân Hàn Lâm mang bảy vạn kỵ binh đi tiên phong, Vũ Đế dẫn ba mươi lăm vạn binh mã tiến về Bộc Dương, ngự giá thân chinh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Eun về bài viết trên: An Du, HNRTV, chalychanh, châulan, tortuequirit23, xichgo, yanl12781
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 145 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 7love98, Bach thao, metieula và 205 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

6 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

7 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 9, 10, 11

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

13 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181


Thành viên nổi bật 
Renni
Renni
THO THO
THO THO
Windyphan
Windyphan
ChieuNinh
ChieuNinh
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
heocon13
heocon13

Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 1058 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 415 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 1006 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: nangdong18_nary vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 957 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.