Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 144 bài ] 

Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

 
Có bài mới 12.09.2018, 20:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 14.07.2018, 15:00
Bài viết: 1055
Được thanks: 834 lần
Điểm: 10.28
Có bài mới Re: [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử - Điểm: 11

Chương 115: Nảy mầm

Phó phu nhân không ở lại trong cung dùng bữa, tuy nói Tiêu Lan cho phép, nhưng trước mắt thân thể bà không thích hợp ngồi lâu, vả lại còn không thể hoàn toàn tự mình ăn cơm, đỡ cho Diên Mi nhìn thấy lại sốt ruột, giờ Tị liền cáo lui khỏi cung, trở lại Định Quốc Công phủ.

Mẫn Hành buổi chiều dặn dò ngự thiện phòng chuyện dược thiện, giờ Thân mới rảnh rỗi báo cáo cho Lưu Viện Chính, chuẩn bị đi tới Phó gia.

Trước khi đi thông báo một tiếng với Mẫn Hinh, bảo nàng sau khi hạ giá cũng đi một chuyến - - thân thể Phó phu nhân cần bóp ấn mỗi ngày, lúc đầu là Mẫn Hinh giúp đỡ, sau đó Đường thị và nha đầu trong phủ đều đi theo nàng học, chỉ là thủ pháp cùng vị trí vẫn chưa thực sựchuẩn, bản thân Mẫn Hinh lại có suy tính, không có chuyện gì sẽ theo huynh trưởng chạy một hồi.

Vậy nên cười hì hì giữ chặt Mẫn Hành: "Ca ca chờ một chút, muội đibẩm một tiếng với Hoàng hậu nương nương, nàng tất nhiên sẽ chuẩn muội đi cùng ca ca."

Mẫn Hành trầm mặt khuyên bảo nàng: "Làm tốt chuyện của muội đi, lão phu nhân còn phải hành châm, muội đi sớm cũng không được việc."

Mẫn Hinh nắm nắm tay áo, bị hắn giáo huấn có chút ủy khuất, chỉ có thể im lặng không nói lời nào.

Lại nói tính tình Mẫn Hành dễ xúc động không đủ cẩn thận, là tối kỵ của thầy thuốc, nàng oán hận vài câu mới chịu thôi.

Mẫn Hinh vô duyên vô cớ bị dạy bảo, quả thực oan muốn chết, ở bên trong thái y viện nhìn sách thuốc khó chịu hơn một canh giờ, tới giờ cũng không có lập tức đi, mè nheo cả buổi mới ra cung, kết quả đến ngoài cửa cung thì xe ngựa Mẫn gia vẫn còn chưa trở lại đón nàng - - Mẫn Hành hơn phân nửa đã quên dặn dò.

Lần này tốt rồi, Mẫn Hinh đá đá đạp đạp cục đá, trong lòng tự nhủ đợi thêm nửa khắc nữa, xe ngựa không đến nàng liền không đi, đỡ phải Mẫn Hành lại có cớ dạy dỗ người ta.

Nàng lẩm bẩm ngồi xổm ở cạnh tường bứt cỏ, nhưng mà chớ nói nửa khắc đồng hồ, hai cái nửa khắc đồng hồ cũng qua rồi, xe ngựa Mẫn gia vẫn không hề thấy bóng dáng, Mẫn Hinh tức giận, ném cây cỏ bị nàng hành hạ nãy giờ, tự nhủ: "Mà thôi, về nhà."

Trong miệng nói vậy, dưới chân lại không chuyển hướng, như cũ vặn vặn vẹo vẹo đi về hướng Định Quốc Công phủ.

Phó gia vẫn không dời sang phủ đệ mới, cách cung không gần, chỉ dựa vào hai cái chân, Mẫn Hinh phải đi đến trời tối mất, lúc đến chợ phía đông, nàng đã mệt mỏi chân tê, do dự có nên thuê một cỗ kiệu haykhông, nhưng giá tiền thuê cỗ kiệu... mắt Mẫn Hinh nhìn thấy mấy kiệu phu, trong miệng lầm bầm lầu bầu, cuối cùng vẫn không hạ được quyết tâm, tiếp tục đi về phía trước, nhưng đi một đoạn, nàng mệt mỏi lại hối hận, khẽ cắn răng, vòng vèo đi trở về.

Mới vừa quay người lại, mắt chống lại một con ngựa cao lớn, hù dọa nàng lập tức "A" một tiếng, tức giận la ầm lên: "Đánh xe thì đánh xeđi! Ngăn cản đường cái gì chứ!" nói xong nàng liền muốn tát mình mộtcái - - lúc này đang ở Kim Lăng, khắp nơi quyền quý, không chừng có thể tùy tiện ở trên đường đắc tội người nào mất.

Hôm nay thật sự là không thuận, trong đầu Mẫn Hinh mắng mình, trênmặt kéo ra nụ cười, chắp chắp tay, vòng qua muốn đi lại nghe thấy có người gọi nàng: "Mẫn đại phu."

Mẫn Hinh: "..."

Nàng nghĩ muốn tát mình cái nữa.

Phó Trường Khải quan phục chưa đổi, từ trong xe thò ra nửa người, cười khẽ nhìn nàng, hỏi: "Mẫn đại phu này là muốn đi nơi nào?"

Khuôn mặt Mẫn Hinh nhất thời sung huyết đỏ bừng, ôm hòm thuốc, tay cũng không biết chỉ về nơi nào, thuận lời nói hắn nói: "Định Định Định, Định Quốc Công phủ."

"Vậy thì thuận đường rồi", Phó Trường Khải cười, "đi lên."

Mẫn Hinh chẳng biết tại sao, từ lần trước cùng hắn cưỡi một con ngựa, sau khi tạm biệt Phó Trường Khải liền căng thẳng giống như không thở được. Gã sai vặt chuyển ghế đạp, Phó Trường Khải duỗi cánh tay ra cho nàng vịn lấy, Mẫn Hinh buông thõng mắt, lúc vào cửa xe nghe được Phó Trường Khải nói "Cẩn thận", đáng tiếc đã muộn, đầu nàng đông một cái đâm vào cạnh xe, đau đến nước mắt lưng tròng.

Phó Trường Khải dở khóc dở cười, rót cho nàng chén trà nóng, hỏi: "Sao Mẫn đại phu lại lo lắng như vậy?"

Mẫn Hinh bị hắn nói mặt càng đỏ, không hiểu sao còn nổi lên tơ ủy khuất, tiếp nhận trà nóng hớp một ngụm, cúi đầu nói: "không có."

"Ừ?" Phó Trường Khải không nghe rõ: "Cái gì?"

Mẫn Hinh ngẩng đầu nhìn hắn, hai má đỏ lên, nước mắt ứa ra do bị đau còn ở trong hốc mắt lăn qua lăn lại, ướt nhẹp lông mi, Phó Trường Khải giật mình, bưng chén trà lên, từ từ thổi hai cái, thân thể thoáng ngửa ra sau, mọt tay chống lên giường nhỏ, hỏi nàng: "Còn đau phảikhông?"

Mẫn Hinh lúng túng, vội dùng tay áo xoa xoa mắt, sờ vào đầu mình: "không có gì đáng ngại."

nói xong, thấy Phó Trường Khải vừa uống trà vừa nhìn nàng, Mẫn Hinh nghĩ đáng lẽ mình phải có bộ dáng của thục nữ mới phải, rút khăn, che nửa bên mặt, nhẹ nhàng lau lệ mới đúng, sao lại lỗ mãng quá vậy? Trong đầu cực kỳ ảo não, liền ôm cái hòm thuốc qua, cúi đầu khôngnói gì.

Phó Trường Khải uống hai hớp liền xong chén trà, nhai nhai lá trà trong miệng, lá trà non có chút đắng chát, hắn lướt mắt nhìn Mẫn Hinh, nhai chậm rãi, nuốt xuống, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, mở miệng nói: "Hôm nay là nhà ta sơ sẩy, không đúng giờ sai người đến tiếp, vất vả Mẫn đại phu phải đi một đường, thật ngại quá. Nếu nhưkhông chê, sau này liền vất vả Mẫn đại phu ở thái y viện chờ một chút, Phó mỗ giờ Dậu tan làm, sau hai khắc sẽ đón Mẫn đại phu cùng đi."

Mẫn Hinh sững sờ, vội vàng khoát tay nói: "Vốn là hôm nay ta mới bắt đầu đi, cũng không phải bên trong quý phủ sơ sẩy. Hôm nay lão phu nhân tiến cung, ca ca ta chỉ sợ lão nhân gia vất vả một chuyến, thân thể khó chịu nên mới gọi ta cũng đi theo."

Phó Trường Khải tự thêm trà cho mình, cũng không vội uống, thuận miệng nói: "Được không?"

Mẫn Hinh gật gật đầu, nhìn chằm chằm tay áo Phó Trường Khải, nhìnmột lát nàng mới tỉnh táo lại Phó Trường Khải đang nói cái gì, nhất thời lần thứ ba muốn tát mình cái nữa.

- - Phó Trường Khải nói có thể đón nàng đến Phó gia, nàng nàng nàngnói gì đó?

Mẫn Hinh nhíu mặt lại, nghĩ đụng đầu vào trên vách xe, trong nội tâm khuyên nhủ mình một trận, mới lẩm bẩm nói: "Lão phu nhân đã tốt lắm, huống chi đại phu trong phủ vẫn đi theo ta học, qua ít ngày liềnkhông cần ta đi nữa."

Phó Trường Khải ở đối diện "ừ" một tiếng.

Mẫn Hinh nghe vào tai, trong lòng chua xót, nghiêng đầu nhìn về phía ngoài xe, mặt trời đã hạ về phía tây, nàng nhìn một chút, chợt dâng lên một chút cảm giác bi thương - - Phó gia hôm nay là hoàng thân quốc thích, Phó Trường Khải là quốc cữu gia, trước mắt trong thành Kim lăng, có bao nhiêu người muốn bấu víu cửa hôn sự này chứ?

Nàng một không có có xuất thân hiển hách, hai không có dung mạo tuyệt diễm, lấy cái gì tranh cùng người khác?

Nghĩ như thế, biết vậy nên nhụt chí, mặt cũng sụp đổ, Phó Trường Khải liếc nàng, nhíu mày, mở miệng nói: "Vừa mới ở trên đường, Mẫn đại phu đang suy nghĩ gì? đã đi lại quay lại."

Mẫn Hinh không vui nói: "Ai đã đi lại quay lại chứ?"

Ngón tay Phó Trường Khải nhúng vào trong chén trà một hồi, bắn ra, Mẫn Hinh giận xoay mặt, trừng mắt nhìn hắn, Phó Trường Khải cong khóe miệng không lên tiếng, ngón giữa hơi dính nước trà, lại bắn ra.

Mẫn Hinh đang nghiêng người tới trước, cách gần đó, có bọt nước thậtnhỏ đúng ở chóp mũi và bên môi nàng, Phó Trường Khải như đangcười, mắt cong lên, móc khăn đưa cho nàng: "Xin lỗi."

Mẫn Hinh tức giận nói: "Phó đại nhân cố ý!"

Phó Trường Khải cười ra tiếng, hỏi: "Cố ý cái gì?"

"Cố ý..." Mẫn Hinh muốn nói "Cố ý bắt nạt ta", nói được một nửa cảm thấy lời này nói rất không thích hợp, rầu rĩ tiếp nhận khăn của Phó Trường Khải xoa xoa mặt, lau xong cảm thấy lại không thích hợp vội trả khăn cho hắn, không chuyện nói nhảm: "Phó đại nhân đã biết ta đirồi trở lại, cùng ta một đường mà không chịu xuất hiện?"

Phó Trường Khải dùng khăn này lau ngón tay mình, phủ lên, nói: "mộtđường thật không có, nhưng là cùng hơn nửa ngày, thấy nàng nhìn chằm chằm kiệu phu người ta lớn lên dễ nhìn."

Mẫn Hinh trừng trừng mắt, chỉ muốn tìm hố chui vào, nàng một đường lắc lư xiêu vẹo, đi nóng nảy còn nhảy vài cái chạy hai bước, tên kiệu phu lúc trước bộ dạng đẹp mắt sao? Nàng cũng không có để ý mà.

Mẫn Hinh lấy rương thuốc che mặt, núp ở bên trong góc xe không lên tiếng.

Phó Trường Khải thỉnh thoảng liếc nàng một cái, bộ dáng cười cười, mãi cho đến Định Quốc Công phủ, Mẫn Hinh đều không dám lại nóilung tung, trong lòng cảm thấy Phó Trường Khải có chút quái, nhưng nàng lại không biết là quái chỗ nào, lúc xuống xe căng thẳng tản đi, dâng lên hụt hẫng, đang đợi Phó Trường Khải xuống xe trước, Phó Trường Khải lại ung dung nói: "Mẫn đại phu còn có tờ giấy nợ ở chỗ Phó mỗ đâu."

Lúc này Mẫn Hinh phản ứng ngược lại mau, nói: "Bạc ta còn nha."

Phó Trường Khải cười mà không nói, khom lưng ra toa xe, Mẫn Hinh đoán Phó Trường Khải là cố ý trêu nàng, đường đường quốc cữu giakhông đến mức ỷ lại vài chục lượng bạc này của nàng, liền thừa dịp lúchắn ra xe le lưỡi, giả trang cái mặt quỷ, thình lình Phó Trường Khải xoay người lại, nói: "Cẩn thận đầu."

Mẫn Hinh: "... Đa tạ Phó đại nhân."

Phó Trường Khải nghiêng mặt, bả vai run run, Mẫn Hinh yên lặng xuống xe, theo ở phía sau vào cửa phủ.

Lúc bọn họ đi vào, đang có xe ngựa mới từ Phó gia đi ra, Phó Trường Khải thấy trong xe là nữ quyến, cũng không hiểu được đến cùng là nhà nào, nên vào cửa hỏi quản sự: "Xe ngựa vừa nãy là quý phủ nào? Tới thăm mẫu thân?"

"Là phu nhân lễ bộ Điền đại nhân", quản sự vội nói: "Buổi chiều giờ Mùi tới, Mẫn đại phu đã đến hành châm cho lão phu nhân các nàng cũng chưa đi, vừa nãy sắc trời không còn sớm mới cáo từ, bất quá chưa gặp được nhị công tử, các nàng sợ là hối hận nên lại nán lại mộtlát."

Phó Trường Khải ồ một tiếng, từ lúc Phó phu nhân khỏe lên, nữ quyến đến đây thăm bệnh càng ngày càng nhiều, có nhiều người là đánh tâm tư muốn đến nhìn Phó Trường Khải một chút, ai kêu bên trong Phó gia cũng chỉ có một mình hắn chưa hôn phối chứ.

hắn phất phất tay, ý bảo quản sự lui ra, nghiêng người liếc nhìn Mẫn Hinh: "Mẫn đại phu, thỉnh."

Sắc mặt Mẫn Hinh đã từ hồng biến trắng, cũng không nhìn hắn, cúi đầu đáp một tiếng.

Phó phu nhân hành hết châm, ra một thân mồ hôi, Đường thị ở trong phòng hầu hạ bà thay quần áo, Phó Trường Phong bồi Mẫn Hành ở bên ngoài dùng trà, thấy Mẫn Hinh đi theo Phó Trường Khải cùng nhau đến, cũng nói trước: "Xem trí nhớ của ta này, bên trong ngoại viện đãquên sai xe ngựa đi, đã để Mẫn tiểu đại phu chờ một hồi lâu rồi."

Mẫn Hinh lắc đầu, Mẫn Hành chắp tay nói: "Là hạ quan đã quên nói, vừa mới vào xem hành châm."

Phó Trường Phong vội khoát tay, Mẫn Hinh đã đến, mấy người liền cười ha ha, Mẫn Hinh rửa sạch qua tay vào bên trong nhìn Phó phu nhân, Phó Trường Khải thăm người xong thì phải đi về đổi thân xiêm y thỉnh an Phó Tế, nên hướng Mẫn Hành nói: "Hôm nay trì hoãn muộn, thỉnh Mẫn đại phu ở lại dùng cơm."

Mẫn Hành đứng dậy vái chào, cười nói: "Đa tạ thịnh tình nhị công tử, Mẫn mỗ vốn không nên khước từ, bất quá một lát chút còn có việc, bất tiện ở lâu."

Mỗi lần Phó gia mời cơm Mẫn Hành đều nhã nhặn từ chối, thời gian dài, người Phó gia cũng biết tính tình hắn, bất quá hôm nay quả thựcđã muộn, đến giờ dùng cơm, Phó Trường Phong cũng nói: "một bữa cơm rau dưa mà thôi, Mẫn đại phu không cần khách khí."

Mẫn Hành khoát khoát tay, cười một tiếng: "Hôm nay xác thực khôngphải là khách khí, buổi chiều lúc xuất cung gặp phải Ninh Vương điện hạ, hắn đã bẩm qua Hoàng thượng, thân thể có chút khó chịu, sai hạ quan hết bận này đi đến Ninh vương phủ một chuyến."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Eun về bài viết trên: HNRTV, xichgo, yanl12781
     

Có bài mới 12.09.2018, 20:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 14.07.2018, 15:00
Bài viết: 1055
Được thanks: 834 lần
Điểm: 10.28
Có bài mới Re: [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử - Điểm: 11

Chương 116: Chọn lọc

Thần sắc Phó Trường Khải không thay đổi, Phó Trường Phong hỏi một câu: "Sao vậy, thân thể Ninh Vương điện hạ khó chịu?"

Mẫn Hành chắp tay không lên tiếng, Phó Trường Phong cũng không có ý thăm dò chuyện của người khác, chỉ là thuận miệng hỏi, ý thức được không ổn liền cười nói: "Là ta hỏi nhiều, Mẫn đại phu không cần để ý."

Mẫn Hành khoát khoát tay, hai người tiếp tục uống trà, Phó Trường Khải đi trước thay quần áo, gặp qua Phó Tế.

Đầu mùa xuân triều đình có nghi thức tế lễ, thái phó tự đi theo lễ bộ bận trước bận sau, mấy ngày nay mới có chút rảnh rỗi, Phó Tế đang tranh thủ ngẫm lại xem có chỗ nào không được thỏa đáng không, Phó Trường Khải ở thư phòng cùng ông nói một hồi lâu, lúc trở về Phó Trường Phong và Mẫn Hành đã đi tiền viện xem ngựa, Phó Trường Khải liền vào trong phòng nhìn mẫu thân.

Phó phu nhân hơi mệt, nửa nằm ở trên giường, Mẫn Hinh và Đường thị đang giúp bà bẻ gập lại bắp chân, Phó Trường Khải ngồi đến bên cạnh, vuốt chà xát lòng bàn tay bà từng cái, hỏi: "Mẫu thân hôm nay đường đi nhiều, thân thể còn chịu nổi không?"

Phó phu nhân cười lắc đầu, Phó Trường Khải bưng nước đưa đến bên miệng bà: "Biết nương mới trong cung gặp tiểu muội, trong lòng đang vui vẻ, nhưg có chỗ nào không thoải mái thì phải nói ra."

Phó phu nhân mệt mỏi, nhưng mới thấy qua khuê nữ của mình nên yên tâm, tinh thần khá tốt, nói: "Không có, không có, không thoải mái."

Câu này bà nói rất rõ ràng, Đường thị cười nói: "A nương mấy ngày nay nói chuyện càng lúc càng lưu loát rồi."

Phó Trường Khải cũng gật đầu, cười nói: "Mẫu thân gặp tiểu muội vài lần, tám phần có thể bước đi như bay."

Đường thị nhịn không được phì cười, Phó phu nhân liếc mắt nhìn Phó Trường Khải, Mẫn Hinh cũng nghiêng nghiêng đầu: "Lão phu không cần phải sốt ruột, tâm tình càng thoải mái thì khôi phục lại càng mau hơn."

Khóe miệng Phó phu nhân động động, nhìn bộ dáng là cười, Đường thị nói: "Hai tháng này, nhờ có Mẫn tiểu đại phu, ở trong cung lại còn phải chạy một chuyến tới nơi này, cực kỳ vất vả."

Mẫn Hinh vội lắc lắc đầu: "Thuộc phận sự, thuộc phận sự."

Nàng theo Mẫn Hành đi nhiều chỗ du y, ngày thường lúc giúp Phó phu nhân mát xa cũng nói chuyện một chút với Đường thị về những người đã gặp, chuyện lý thú đã trải qua, Đường thị là người có tính tình ngay thẳng, rất vui khi nghe nàng nói vậy, một lát nhớ tới nói: "Nói này, mấy ngày trước ta mới vừa muối măng chua cùng tương dưa, đưa ngươi mang về một chút, chớ có khách khí, đây lại không phải là thứ đáng giá gì, ta cùng bọn nha đầu làm, hương vị tự nhiên không dầu mỡ, ăn đổi khẩu vị cũng tốt."

Mẫn Hinh thấy vẻ mặt nàng "Ngươi mà khách khí với ta thì coi chừng", liền khom người nói: "Tay nghề phu nhân tất nhiên tốt, là tôi hưởng lộc ăn rồi."

"Này mới đúng", Đường thị mặt mày hớn hở, Phó phu nhân nâng tay, nói: "Con đi, lấy, đỡ phải chờ, quên, đã quên."

"Vâng", Đường thị đáp một tiếng, đứng dậy muốn ra cửa, Phó Trường Khải nói: “Giờ ngọ trong nhà đã sai gã sai vặt đưa tới bánh bạch vân tới ăn rất ngon, tay nghề đại tẩu càng ngày càng tinh xảo."

"Vậy sao?" hai mắt Đường thị tỏa sáng, bánh bạch vân này nàng đã mày mò hơn một năm, bởi vì cũng không phải là người phía nam, lúc đầu làm vừa dày lại vừa cứng, bây giờ dần dần ngộ ra bí quyết, làm ra rất mỏng lại trong vắt, phết lên một tầng đường, ăn cực kỳ ngon, nên nói: "Phải phải, còn có cái này, Mẫn tiểu đại phu thích ăn ngọt không?"

Mẫn Hinh liền nhớ tới lúc trước lần đầu có liên hệ với Phó Trường Khải chính là bởi vì "Bánh bạch vân", có chút đỏ mặt, vội cúi đầu xuống, đuôi lông mày Phó Trường Khải động động: "Mẫn tiểu đại phu thích nhất cái này."

"Vậy tốt lắm!" Đường thị vui sướng nhất là bản thân làm thức ăn được người khác khen, xoay người muốn đi, lại thuận miệng hỏi: "Nhị đệ sao biết được?"

Phó Trường Khải cười một tiếng, nói: "Đoán."

Đường thị hiểu được hắn xưa nay thích chọc cười, nên cùng Phó phu nhân nói một tiếng, xoay người ra ngoài, đang có nha đầu bưng khăn chưng nóng vào, Phó Trường Khải giúp Phó phu nhân đắp lên mặt, chính mình cũng cầm một khối lau mặt, khăn bông ấm nóng, đắp ở trên mặt cực kỳ thoải mái, Phó Trường Khải lau vài cái, ngẫu nhiên lấy khăn ra, vừa vặn chống lại Mẫn Hinh đang giương mắt nhìn trộm hắn.

Mẫn Hinh: "..."

Nhìn lén người bị bắt, Mẫn Hinh cực kỳ xấu hổ, ngồi quỳ chân lui về phía sau, hận không thể trực tiếp chui vào bên trong màn giường.

Trên mặt Phó Trường Khải vẫn không nhúc nhích, giống như là không nhìn thấy, xoay người giúp Phó phu nhân lấy khăn xuống, lại lau lau tay, lúc này mới lên tiếng nói: "Con đỡ mẫu thân nằm xuống, ngài nghỉ một lát."

Phó phu nhân mới vừa hành châm ra một thân mồ hôi, chờ nằm tiêu mồ hôi lại xuống giường được rồi, liền "ừ" một tiếng, ý bảo Phó Trường Khải đỡ nằm xuống, Mẫn Hinh còn núp ở cuối giường, Phó Trường Khải liếc nàng một cái, hỏi: "Mẫn tiểu đại phu định vẫn ngây ngốc ở nơi này sao?"

Mẫn Hinh xấu hổ đến lỗ tai cũng đỏ, luống cuống tay chân xuống giường, thấy Phó Trường Khải đỡ Phó phu nhân nằm xuống, động tác cực kỳ cẩn thận, không khỏi nói: "Buổi chiều, buổi chiều trước khi ngủ, lúc lão phu nhân ngâm chân có thể thêm một chút thảo ô, có thể trừ gió tán lạnh, tiêu sưng vù."

Nha đầu hầu hạ phúc thân nói đã nhớ, Phó Trường Khải cẩn thận hầu hạ mẫu thân nằm xong, hơi rời đi bên giường một chút, nhìn Mẫn Hinh khom người: "Tạ ơn Mẫn tiểu đại phu."

Mẫn Hinh cúi đầu, nói lắp nói: "Không, không cần."

Phó Trường Khải không lên tiếng, một lát sau, như có như không khẽ cười một cái.

Kỳ thật trong phòng trừ Phó phu nhân còn có hai nha đầu hầu hạ, đều không cảm thấy Phó Trường Khải đang cười, chỉ có Mẫn Hinh cảm giác được tiếng cười kia rõ ràng, nàng không cần ngẩng đầu, cũng có thể tưởng tượng ra khóe miệng Phó Trường Khải hơi gấp, trong mắt bao hàm ý cười, ngực nhảy làm cổ họng nàng căng lên.

Phó Trường Khải cách nàng một cái bàn tròn, duỗi tay: "Mẫn tiểu đại phu, thỉnh."

Mẫn Hinh cũng không biết có nghe rõ lời này hay không, ôm cái hòm thuốc liền chạy toán loạn ra ngoài, đúng lúc Đường thị trở lại, kéo nàng nói: "Đồ ta đã trực tiếp sai người đặt lên xe cô nương rồi, các ngươi về đến nhà nhớ lấy xuống, mây trắng phiến tốt nhất đừng buông tha ban đêm, ban đêm hơi ẩm nặng, ngày mai ăn liền không còn thơm giòn như vậy nữa."

Mẫn Hinh ừ lên tiếng, Phó Trường Khải ngồi vào bàn bên cạnh, bình thản hớp trà, cũng "ừm" một tiếng, nói: "Đúng vậy, mẫn tiểu đại phu cầm rồi, đi hết Ninh vương phủ, cũng đừng làm rới ở chỗ đó."

Mẫn Hinh quán tính gật đầu, sau một lúc lâu mới phản ứng tới hắn đang nói cái gì, vội la lên: "Ai muốn đi Ninh vương phủ chứ? Ta trở về cũng không đi ngang qua Ninh vương phủ."

Phó Trường Khải ung dung uống trà.

Đường thị không hiểu đi Ninh vương phủ gì gì, xoay người lại thấy Phó Trường Phong cùng Mẫn Hành đã từ tiền viện xem ngựa trở về, nên gọi nha đầu múc nước đến rửa tay, lại hỏi vài câu chuyện thức ăn ăn kiêng gần nhất của Phó phu nhân, Mẫn Hành đề bút viết tờ đơn, đang cuối xuân đầu hạ, ẩm thực cần phải cẩn thận, Đường thị không biết chữ, đem hóa đơn cất đi, trở lại cho Phó Trường Phong đọc cho nàng nghe.

huynh muội Mẫn gia liền cáo từ ra cửa, trên đường, Mẫn Hinh nhíu mày, Mẫn Hành liếc nhìn nàng một cái, hỏi: "Sao? Mới vừa rồi không phải còn rất tốt sao?"

"Không có chuyện gì", Mẫn Hinh rầu rĩ đáp một tiếng, vén mành nhìn ra bên ngoài, không phải là đường về nhà, không khỏi hỏi: "Này là muốn đi đâu?"

"Ninh vương phủ", Mẫn Hành nói.

Mẫn Hinh vừa nghe lập tức bùng nổ, kêu lên: "Vì sao phải đi Ninh vương phủ? Muội không đi!"

Mẫn Hành sau lưng nhích lại gần vách xe, nhìn muội muội mình, hỏi: "Vì sao không đi?"

Mẫn Hinh bị hắn nhìn chột dạ, quay mặt nói: "Không đi chính là không đi, không tại sao hết."

"Muội không thích Ninh Vương?" Mẫn Hành híp mắt, ngưng một lát, từ từ nói: "Ta thấy, muội rất thích đi tới Phó gia."

Mẫn Hinh thình lình bị hắn điểm trúng tâm sự, sợ hết hồn, đỏ mặt tía tai nói: "Ai thích đi chứ? Đây không phải là bởi vì phụng hoàng mệnh sao! Thời điểm khác, khi nào cũng là ca kêu muội đi, ai thích đi hồi nào!"

Mẫn Hành hơi hé miệng, Mẫn Hinh rất sợ hắn nói cái gì nữa, lại vội hỏi: "Còn gì nữa, buổi chiều ca ca dặn dò muội đi, mới đó đã quên, muội chỉ còn cách dựa vào hai cái chân đi đến quốc công phủ đó."

Lần này Mẫn Hành tựa hồ đuối lý, quay đầu nhìn ra ngoài xe, không nói lời nào.

- - Hắn không quên. Cố ý dặn dò, như thế nào đảo mắt đã quên? Chỉ là cố ý không để xe ngựa trở lại đón mà thôi.

Cả buổi, hắn không có lên tiếng, Mẫn Hinh lại yên lặng đưa chân chạm vào giày hắn, nói: "Ca."

Mẫn Hành quay mặt lại: "Không đi thì không đi, chờ tới nơi ta xuống muội hồi phủ là được, một lát bảo phu xe đến đón ta một chuyến."

Mẫn Hinh cắn cắn môi, cảm thấy hắn hôm nay giống như là tâm tình không được tốt, nên thò người ra túm tay áo hắn, hỏi: "Ca, mấy ngày này ca phải chạy khắp nơi, có phải mệt mỏi hay không? Muội trở về chuẩn bị một ít thuốc cho ca ca nhé?"

"Có một chút", Mẫn Hành hít một hơi, vuốt vuốt giữa lông mày, hỏi nàng: "Từ lúc nhập xuân tới nay, Hoàng hậu nương nương uống canh ngọt gì? Bên trong dược thiện có gì?"

"Cao táo đỏ tuyết sò", Mẫn Hinh nói: "Muội không phải là đều đã nói với ca rồi sao? Trước định dược thiện huynh cũng nhìn nhiều lần, thân thể Hoàng hậu nương nương, huynh còn rõ ràng hơn muội."

Mẫn Hinh nói xong, bỗng cảm giác không đúng lắm, nhưng không đúng chỗ nào nàng nhất thời lại không nắm bắt được, mờ mịt nhìn Mẫn Hành, Mẫn Hành lại thản nhiên, nói: "Trời nóng nực, đổi thành canh ngọt thổ phục linh đậu xanh, lại thêm chút nước."

"Cũng được", Mẫn Hinh suy nghĩ một chút, quả thực đã sắp vào hạ: "Mặc dù có chút bình thường, nhưng vào mùa hè thì giải nhiệt lại là tốt nhất."

Mẫn Hành ừ một tiếng, nhắm mắt lại.

****************

Trong cung.

Lúc bữa tối đã đổi đi mấy thứ dược thiện Mẫn Hinh định trước, Tiêu Lan dùng vài ngụm, hương vị thanh thanh đạm đạm, rất hợp miệng, nên sau khi ăn xong hỏi Diên Mi: "Sắp vào hạ, có phải mấy đồ ăn lúc trước có chút ngán hay không?"

Diên Mi đang viết chữ, nói: "Không có."

Tiêu Lan đứng ở phía sau nàng, cầm tay nàng cùng nhau viết: "Hôm nay như thế nào?"

Ngòi bút của Diên Mi không ngừng: "Không nói cho chàng."

Tiêu Lan nắm bút viết muốn hướng trên mặt nàng vẽ, hỏi: "Có chịu nói không?"

Cổ tay Diên Mi không mạnh bằng, mắt thấy bút kia sẽ phải điểm đến trên lỗ mũi mình, vội nói: "Nói! Nói mà!"

Tiêu Lan cũng không phải là thật sự phải nghe, nghiêng đầu tới nhìn nàng: "Cầu ta."

"Lan ca ca", đầu Diên Mi ngửa ra sau, lời nói ra mềm nhũn, "Năn nỉ chàng đó."

"Thỉnh cầu như vậy à?" ngón tay Tiêu Lan kẹp lấy bút chuyển một cái, nạy ra từ trong tay Diên Mi, Diên Mi vội nói: "A nương nói, không gọi ta bắt nạt chàng."

Tiêu Lan chau chau mày, Diên Mi đem nửa câu sau nói xong: "Chàng cũng không thể bắt nạt ta!"

"Đây chính là bắt nạt nàng hử?" Tiêu Lan để bút xuống, cầm lên một chiếc bút mới, trên lông nhỏ còn chưa nhúng qua mực, nhẹ nhàng quét lên tai Diên Mi, Diên Mi không chịu nổi ngứa, hai tay bị cánh tay kia của hắn đè nặng, chỉ có thể đem lỗ tai hướng trên bả vai hắn cọ cọ, bút trong tay Tiêu Lan thuận cái gáy nàng lướt nhanh xuống dưới, quét qua xương quai xanh, chậm rãi lẩn vào bên trong lớp áo.

Thân thể Diên Mi trong nháy mắt run run, vặn người gọi hắn: "Lan ca ca..."

Tiêu Lan ôm nàng lên bàn, trong tay làm chuyện xấu, thấp giọng nói: "Chuyện ban ngày còn không có tính sổ với nàng đâu."

Bút lông nhỏ nhúc nhích, động hai cái Diên Mi liền nhột muốn chết, hừ hừ cầu xin tha thứ: "Lan ca ca, ta sai rồi."

Tiêu Lan buông hai cánh tay nàng ra, làm cho nàng xoay người ôm lấy mình, hỏi: "Sai chỗ nào?"

"Ngứa...", Diên Mi mới không biết sai chỗ nào, nhón chân lên ôm lấy cổ hắn: "Chỗ nào cũng sai."

Tiêu Lan cúi đầu hôn nàng, trong mắt Diên Mi mơ hồ hơi nước, nàng cũng biết mình đã thiếu rất nhiều "khoản nợ", ôm lấy cổ Tiêu Lan nhỏ giọng nói: "Lan ca ca, đêm nay phải trả nợ sao?"

"Thiếu nợ là phải có lãi", Tiêu Lan hung hăng hôn một cái, ôm nàng đi ra ngoài, "Hôm nay tính lãi trước."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Eun về bài viết trên: HNRTV, My Nam Anh, xichgo, yanl12781
     
Có bài mới 12.09.2018, 20:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 14.07.2018, 15:00
Bài viết: 1055
Được thanks: 834 lần
Điểm: 10.28
Có bài mới Re: [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử - Điểm: 12

Chương 117: Lãi

Diên Mi còn tới mấy ngày "lãi", buổi sáng không bò dậy nổi, nhưng mà người tính "tiền lãi", Hoàng thượng lại vừa vặn ngược lại, cả một mùa xuân khô nóng đã được thư giải, mắt sáng rỡ, cuối giờ sửu mới tỉnh dậy, tay liền chui vào bên trong quần lót Diên Mi.

Diên Mi bị lăn qua lăn lại đến nữa đêm, giờ còn đang chìm trong giấc ngủ, thân thể vừa ấm vừa mềm, sáng sớm, Tiêu Lan không nhẫn nại được, trên tay thay đổi lực đạo, thân thể cũng nửa đè lên, Diên Mi nhíu mũi lại hừ hừ hai tiếng, thở đều đều.

Tiêu Lan tháo yếm nàng ra, liền xuyên qua ánh sáng mờ tối trong màn che, nhìn vào dấu vết ái muội tối hôm qua chính mình lưu ở trên người Diên Mi, Diên Mi nghiêng người, vai trái và gáy hiện ra một đường cong xinh đẹp, xương quai xanh gợi cảm, trên đó có hai “đóa hoa” hồng hồng, hai đoàn trước ngực như tuyết trắng chen chúc tại một chỗ, nửa bị đè ép dưới cánh tay nàng, càng mê hoặc hơn.

Tiêu Lan không phải lần đầu nhìn thấy, cúi đầu, nhẹ nhàng gặm liếm cổ nàng.

Diên Mi bị ép tới nửa bên bả vai mỏi nhừ, cảm giác bên cổ có hô hấp nóng ướt, tuỳ tiện đẩy hai cái, nằm thẳng người qua, nàng còn trong giấc mộng, thuận miệng liền gọi: "Lan ca ca..."

Ánh mắt Tiêu Lan tối thêm vài phần, không biết bị kích thích như thế nào, nâng thắt lưng nàng lên cởi dây lưng quần lót ra, bị Diên Mi uể oải đạp một cái, hắn thoáng đứng người dậy, bên trong giường phượng mờ tối, Diên Mi không tự biết chút nào phô bày hết ở trước mắt hắn.

Tiêu Lan vốn chỉ muốn hôn hôn cọ cọ trong chốc lát, không nghĩ buổi sáng thật sự lăn qua lăn lại nàng, nhưng lần này nhịn không được, nhìn Diên Mi thấy lạnh muốn co thân thể lại, liền nâng một chân nàng lên đáp trên bờ vai, trực tiếp nhào tới.

Diên Mi "a" thật dài một tiếng, bị Tiêu Lan dùng sức chặn lại, cắn mút làm cho nghẹt thở, nàng vặn thân thể hai cái, rồi mới miễn cưỡng mở mắt ra, nhìn nhìn, lại nhắm lại.

Nàng luôn cảm giác mình chỉ mới vừa ngủ, trong giường lại tối tăm, Diên Mi không biết đây có phải là đang nằm mơ hay không, ô ô kêu lên, Tiêu Lan buông ra một chút, Diên Mi cũng không mở mắt, ngốc ngốc u mê hỏi: "Lan ca ca, ta đã dậy chưa vậy?"

"Chưa dậy đâu", hơi thở Tiêu Lan nóng rực mơn trớn lỗ tai nàng, ngang hông dùng sức, hung hăng va chạm vào nàng, tiến đến bên tai nhỏ giọng hỏi: "Ở trong mộng, mộng này của nàng là mộng gì đây? Hửm?"

Diên Mi mơ mơ màng màng, nghe hắn nói đang nằm mơ, lại nổi lên một chút thẹn thùng, dùng tay che mặt, bẹp bẹp miệng, thỏ thẻ: "Lan ca ca, tiền lãi, tiền lãi quá nhiều..."

Tiêu Lan lấy tay nàng ra, trán ướt mồ hôi chống lên trán Diên Mi, hỏi nàng: "Vậy sau này, nàng còn thiếu nợ nữa hay không?"

Diên Mi cảm thấy cái này nàng cũng không nói chính xác được, ôm lấy bả vai Tiêu Lan: "Lan ca ca, ta, ta ngày ngày cùng chàng ở một chỗ..." Tiêu Lan áp chế chân nàng, thân thể Diên Mi run rẩy theo, nói đứt quãng: "Thật lâu, thật lâu, ta vẫn sẽ cùng chàng ở một chỗ, mãi sau này."

Nàng không nói “cả đời”, cái "thật lâu" này có lẽ so với cả đời còn dài hơn, Tiêu Lan nghe mà lòng nóng lên, một ngụm cắn lấy bầu tuyết trước ngực nàng, trả lời: "Được, Hoàng thượng cho phép nàng mãi sau này!"

... ...

Dần sơ một khắc, cung nữ ngoài điện nhẹ giọng kêu lên, nghe thấy động tĩnh mơ hồ bên trong, kêu một lần liền không dám lên tiếng nữa, nhẹ tay nhẹ chân đi bẩm Đại cung nữ, Đào Diệp sai người chuẩn bị tốt nước nóng, bản thân ở ngoài cửa, lại qua một khắc, bên trong gọi nước.

Đào Diệp bưng nước nóng đưa vào, chốc lát lại thối lui đến ngoài điện, cung nữ y phòng kiểm tra triều phục Tiêu Lan.

Tiêu Lan giúp Diên Mi thu thập thỏa đáng, Diên Mi lúc này mới biết được đã giờ dần hai khắc, vừa mới cũng không phải là đang nằm mơ, phiền muộn chui vào trong áo ngủ bằng gấm không ra, Tiêu Lan cười nói: "Hoàng hậu nương nương, đến giờ giúp Hoàng thượng thay quần áo."

"Mặc kệ!" Diên Mi lật người, bắp đùi còn đang mỏi nhừ, bĩu môi nói: "Dậy, không, nổi."

Tâm tình Tiêu Lan tốt lắm, đào nàng lên kéo qua hôn một cái, "Dậy không nổi liền tiếp tục ngủ, chuyện này Hoàng thượng không tính sổ với nàng."

Diên Mi dùng sức nhắm mắt lại, Tiêu Lan rất muốn cười, làm bộ lại muốn duỗi tay vào trong chăn nàng, Diên Mi lập tức mở mắt trừng hắn, Tiêu Lan lúc này mới ha ha ha đi thay quần áo vào triều.

Trước mắt triều thần mới nhậm chức đã khá quen tay, hôm nay sự tình không nhiều, hạ triều sớm, Tiêu Lan muốn cho Diên Mi ngủ nhiều một lát, liền không có lập tức trở về Xích Ô Điện nhiễu nàng, dời bước hướng Kính Tư điện ngồi một lát.

Không tới một lát, Tiêu Chân cầu kiến.

Tiêu Lan thấy hắn bẩm hết chuyện lại bộ còn trù trừ không đi, liền hỏi: "Còn có chuyện khác?"

Mặt Tiêu Chân lộ vẻ khó xử, Tiêu Lan gật đầu, Hoa Sinh ra dấu cho tiểu thái giám còn lại ra ngoài, Tiêu Lan uống ngụm trà nóng, hỏi: "Chuyện gì? Nói đi."

"Thần...", Tiêu Chân chau mày lại, nghĩ một hồi lâu, dứt khoát nói thẳng: "Thần muốn cho bên trong phủ đón một vị vương phi."

Lấy vợ?

Chuyện này Tiêu Lan hơi cảm giác ngoài ý muốn, bởi đó trước ở Bộc Dương biết được chuyện "vương phi trước" của Ninh vương phủ, tuy nói chuyện đã qua vài năm, Tiêu Chân cũng hoàn toàn bỏ xuống chuyện lúc trước, nhưng đột nhiên nói như vậy thì vẫn làm Tiêu Lan thoáng run lên.

Bất quá tính tuổi Tiêu Chân, trong phủ còn không con, trì hoãn mấy năm này, sớm đã nên cưới kế phi, Tiêu Lan nâng nâng cằm, cười nói: "Có người để chọn? Đã bẩm Vinh thái phi biết chưa?"

Lời này nói hết trong lòng Tiêu Lan liền động, đại khái đoán được là ai - - lúc trước hắn còn nghĩ phải nhắc nhở Tiêu Chân.

Nếu như giống như hắn đoán thì, có lẽ Tiêu Chân vẫn còn chưa có bẩm qua Vinh thái phi.

Quả nhiên, Tiêu Chân trả lời: "Còn chưa nói với mẫu phi, trước đến báo cho Hoàng thượng."

Kỳ thật, như hôn sự hắn cùng với đám người Phó Trường Khải, tuy nói Tiêu Lan không hoàn toàn can thiệp, nhưng trong lòng mọi người đều rõ ràng, nạp người thiếp hoặc đón một trắc phi bọn họ đều có thể tùy ý, nhưng nếu lấy vợ, thực sự phải được Hoàng thượng cho phép.

Ngón tay Tiêu Lan gõ gõ trên bàn: "Người ngươi nhìn trúng, là Mẫn tiểu đại phu thái y viện?"

Tiêu Chân sững sờ lại vui mừng, quỳ một chân xuống đất: "Hoàng thượng anh minh!"

"Ta anh minh cái đầu!" Tiêu Lan đứng lên: "Ngươi không dám nói cho Vinh thái phi, chính là sợ thái phi không chuẩn?"

Tiêu Chân cười hắc hắc, Tiêu Lan đập hắn một cái, nói: "Dậy."

Tiêu Chân đứng lên, nhất thời còn có chút buồn bực, thẹn thùng nói: "Sao Hoàng thượng biết người thần nói là... Là Mẫn tiểu đại phu?"

Tiêu Lan không đáp, liếc nhìn hắn một cái, đột nhiên đổi xưng hô: "Tam ca, bản thân Mẫn thái y có cam tâm tình nguyện không? Ta thấy các ngươi cũng đã nói qua vài lần."

Lẽ ra lời này Tiêu Lan căn bản không cần hỏi, lấy thân phận Mẫn Hinh, tiến vào vương phủ nhiều nhất là được làm một trắc phi, chính phi là vinh sủng lớn lao, nơi nào đến phiên nàng có nguyện ý hay không? Nhưng lúc Tiêu Lan ở Bộc Dương đã nhìn ra Mẫn Hinh hơn phân nửa là có ý với Phó Trường Khải, có tâm đề điểm nên mới hỏi hắn như vậy.

Tiêu Chân rũ mắt xuống: "Ta đã hỏi qua ca ca của nàng, Mẫn gia tiểu nương tử chưa hôn phối, huynh trưởng như cha, nàng tự nhiên phải nghe huynh trưởng."

Tiêu Lan chau mày: "Mẫn Hành?"

Tiêu Chân gật gật đầu: "Muội muội làm vương phi, hắn tất nhiên không có đạo lý không đồng ý."

Tiêu Lan trầm mặc một lát, cười một tiếng: "Tam ca, chuyện này trẫm không giúp được, ngươi vẫn phải bẩm qua thái phi trước mới được."

Tiêu Chân thở dài, nhưng cũng không cưỡng cầu nữa, mặt mày ủ rũ lui ra ngoài, nhưng mà đến ngoài cửa điện, trông thấy Phó Trường Khải đang ở đó, khóe miệng Tiêu Chân nhếch lên cười một tiếng: "Phó đại nhân."

Phó Trường Khải thản nhiên hành lễ: "Ninh Vương điện hạ."

Tiêu Chân nghiêng đầu quan sát hắn, bỗng nhiên áp sát vào, thấp giọng nói một câu.

Phó Trường Khải cười nhẹ một tiếng: "Như thế, chúc mừng Ninh Vương điện hạ trước."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Eun về bài viết trên: HNRTV, My Nam Anh, chalychanh, tortuequirit23, xichgo, yanl12781
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 144 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: g4di3n, ocsenchayzzz, violet7704 và 192 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Lục Tiểu Thanh: Vắng tanh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Tuyền Uri: Chỗ xin tách cmt mất tiu rầu =w=
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Snow cầm thú HD
Snow cầm thú HD: Khôi điên -.,-
Duy Khôi: nhớ những ngày trươc quá mọi người ơi
ai rảnh add zalo 8 chơi chứ giờ chả có ai onl nữa 0582650007 add zalo 8
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Trịnh Phương
Duy Khôi: alo alo có ai hông
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.