Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 134 bài ] 

Mạt thế trùng sinh chi thiếu gia - Dạ Du

 
Có bài mới 29.06.2018, 12:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 5056
Được thanks: 2760 lần
Điểm: 10.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Mạt thế] Mạt thế trùng sinh chi thiếu gia - Dạ Du - Điểm: 11
Chương 132: Ngoại truyện 2: KẾT THÚC

Rốt cuộc, từ xa xa trông thấy Cảnh Táp thành, nội tâm mọi người tràn đầy kích động, mấy ngày đường mệt mỏi tan biến, đẩy nhanh tốc độ đi về phía trước, chỉ hận không thể lập tức tới ngay.


Mấy ngày qua tất cả mọi người đều rất mệt, ăn uống tuy không thành vấn đề nhưng hoàn cảnh trải qua ngày càng ác liệt, mạt thế đã được hơn hai năm, mọi người luôn hy vọng mặt trời lúc trước xuất hiện nhưng không hề có chút hy vọng, ánh sáng màu lam tản ra khí tức nóng rực, đất đai như một cái ***g hấp, nóng đến mức không thở nổi, mặt đất khô hạn bị vô tình xé ra từng cái khe, sông ngòi không ngừng mất nước, đã có mấy con sông khô héo, mắt thấy đồng đằng đất đai ngày càng tiêu điều.

Rất nhiều thực vật dưới ánh mặt trời màu lam mà tuyệt chủng, đại bộ phận đất đai không có một ngọn cỏ, những thực vật còn sống cũng sinh ra biến dị, sinh mệnh lực càng thêm ương ngạnh đồng thời cũng càng nguy hiểm, cho dù chỉ là đóa hoa tươi nho nhỏ cũng có thể khiến người đầu rơi máu chảy. Dị năng giả còn tốt hơn chút, dưới ánh mắt trời chỉ thấy hơi không thích hợp, người thường bị mặt trời chiếu lâu, cả người sẽ mọc đầy những đốm màu hồng lấm tấm, nghiệm trọng sẽ mất mạng.

Mọi người càng thêm ý thức được thế giới đã không còn như trước nữa. Mặc dù không có tang thi, hết thảy cũng không thể quay trở lại, nhân loại chỉ có thể khiến mình mau chóng thích nghi hoàn cảnh hiện tại, trong lòng họ rất rõ ràng, cách sinh tồn cũng chỉ là cạnh tranh cùng trời đất, thích giả sinh tồn(người thích ứng hoàn cảnh thì sống), bằng không chờ đợi bọn họ chỉ là kết cục bị đào thải.

Mọi người một đường đi tới chung quanh không chút hơi người, mãi đến khi tới phạm vi Cảnh Táp thành ngẫu nhiên mới thấy đoàn đội dong binh ra ngoài làm nhiệm vụ, dưới ý của Bạch Cảnh và Tiêu Táp, Ngô Quốc An tự mình ra trận, một thoáng liền trao đổi được tin tức.

Mặc kệ là giao hảo cũng được , kiêng kỵ cũng thế, đội ngũ này của Tiêu Táp và Bạch Cảnh binh hùng tướng mạnh, không thể nghi ngờ là hấp dẫn sự chú ý, dưới tình huống phân biệt rõ mạnh yếu, không ai dám đi tìm chết, Ngô Quốc An rất nhanh liền hỏi thăm được tình huống Cảnh Táp thành, trên đường trở về cũng có thêm vài cái đuôi đi theo, ánh mắt bọn họ hiếu kỳ đảo qua đảo lại trên đội ngũ phía trước, ngầm thì thầm nói chuyện, âm thầm suy đoán đoàn đội khổng lồ này có lai lịch gì.

Trên Cảnh Táp thành xa xa, đoàn người Vương Học Binh đã sớm chờ từ lâu. Cái đuôi theo sau thấy mấy lãnh đạo cao tầng của căn cứ liền ồn ao một trận, phải biết là mấy vị này đều là nhân vật trung tâm số một số hai Cảnh Táp thành, đến tột cùng là ai có thể làm cho bọn họ làm cái lễ tiếp đãi long trọng như vậy.

Lâu ngày gặp lai, Bạch Cảnh vui đến phát khóc, khó có được mà trẻ con một phen, nhào vào lòng Vương Học Binh, mãi đến khi Tiêu Táp và Tào Lỗi đen mặt tiến lên tách hai người ra.

Đối với Bạch Cảnh mà nói, Vương Học Binh là ân nhân cứu mạng đời trước của hắn, đời này là người nhà mẹ đẻ, lâu không thấy trong lòng tự nhiên kích động.

Đối với Vương Học Binh mà nói, Bạch Cảnh không chỉ là thiếu gia của hắn, càng giống như em trai của hắn hơn, xa nhau lâu ngày, nhớ nhung trong lòng như đê bị hổng không cách nào dừng lại, chỉ hận không thể mắng hai người này một phen, chung quy vẫn luyến tiếc, chỉ có thể đỏ mắt cúi đầu nói: “Trở về là tốt rồi.”

“Táp ca, Cảnh thiếu.” Hàn Diễn đỏ mặt, không được tự nhiên mà chào hỏi.

Bạch Cảnh nhíu mày, nhìn về phía Vương Học Binh ý hỏi sao đây, tính tình Hàn Diễn hắn hiểu, miệng độc, tính tình quật cường, nay một bộ khuê nữ là làm sao đây?

Vương Học Binh bĩu môi, liếc Hàn Diễn và Chu Tập một cái: “Hắn đây là thẹn thùng, hai người hai tháng trước kết đôi.” (hảo thượng là cái gì?????)

“Phốc!” Bạch cảnh nở nụ cười, hai từ thẹn thùng này dùng trên người Hàn Diễn như thế nào cũng thấy rất buồn cười.

Bạch Cảnh rất là vui vẻ, đừng tưởng rằng hắn không biết, Hàn Diễn kia tử trung với Tiêu Táp, còn từng thầm mến, tuy rằng chính mình rất yên tâm với tình cảm của y nhưng có thể giải quyết một tiềm tình địch, hắn vẫn vạn phần vui sướng.

Hàn Diễn bị nụ cười này của Bạch Cảnh làm cho nổi giận, hung hăng trừng mắt nhìn Bạch Cảnh, tuy rằng không nghe được Vương Học Binh nói cái gì, nhưng hắn vẫn cảm giác được Bạch Cảnh đang cười nhạo mình.

“Được rồi, đều đừng đứng đây, trời nóng, mau chóng vào trong.” Tiêu Táp rất thuần thục nói sang chuyện khác, chỉ chỉ đồng bọn phía sau: “Ngô Quốc An và Từ Phong không cần ta giới thiệu, những người khác trở về các ngươi cũng làm quen đi, tất cả mọi người về sau đều là đồng nghiệp, các ngươi nên giúp đỡ nhiều hơn.”

Hàn Diễn nhất thời như bóng xì hơi, Táp ca kia là thiên vị biết không, tức giận chạy đến bên người Chu Tập tìm an ủi, Chu Tập cười nhẹ, cũng không biết nói những gì, rất nhanh Hàn Diễn nở nụ cười.

Bạch Cảnh khinh thường bĩu môi, không nghĩ tới Chu Tập ngày thường chính nhi bất kinh như vậy, dỗ người cũng rất thành thục, Bạch Cảnh kiên quyết không thừa nhận, hắn là giận chó đánh mèo lên Chu Tập.

Tiêu Táp cúi đầu cười, xem hai thuộc hạ thành thân thuộc, trong lòng hắn cũng rất cao hứng, bất quá tiểu Cảnh và Hàn Diễn đúng là ngày tháng không hợp, về sau khẳng ddihnj náo nhiệt.

Tiêu Táp rất dung túng Bạch Cảnh, Chu Tập với Hàn Diễn cũng rất bất đắc dĩ, chỉ hy vọng người yêu về sau chịu thiệt sẽ không quá buofn bực, hại thân không tốt. Đối với hai người không ảnh hưởng toàn cục tranh đấu, Tiêu Táp và Chu Tập chỉ xem náo nhiệt, dù sao hai người chơi thì chơi, làm việc đúng mực, không gây phiền toái là được, lúc trước Hàn Diễn chính là càng đau khổ càng mạnh mẽ, năng lực làm việc ngày càng nâng cao, đúng là chuyện tốt.

Huống chi, Bạch Cảnh làm sao có thể điều hòa phân khiêu khích này, mạt thế tâm tình quá mức trầm trọng, sinh hoạt phải có tư vị mới phấn khích, thấy người khác không vui, Bạch Cảnh liền vui vẻ, đây là bản tính của con người.

Đoàn người rất nhanh trở lại Cảnh Táp thành, Bạch Cảnh dọc theo đường đi không ngừng nhìn quanh, cho dù sớm nghe người khác nói qua tình huống Cảnh Táp thành nhưng hắn vẫn muốn chính mắt nhìn thấy tin,

Cảnh Táp thành biến hóa rất lớn, không chỉ bên ngoài mở rộng gấp đôi, trên bãi đất trống quanh ngoại thành từng hàng từng hàng nhà đất dựng lên, thoạt nhìn rất giống xóm nghèo, cách đó không xa không thiếu lều trại, ở phần lớn là người thường, trời nóng, mỗi người đều mặc thật kín, rất dễ dàng phân biệt với dị năng giả, bọn họ đều bận rộn không ngừng, cửa ra vào càng có đội ngũ thật dài, nói tóm lại bốn chữ, Bạch Cảnh cái khác không nhìn thấy, chỉ có kín người hết chỗ.

Tâm Bạch Cảnh trầm xuống, hơi nhíu mày, tình huống Cảnh Táp thành rõ ràng không có trở nên tốt ngược lại bởi vì nhiều người mà trở nên cằn cỗi, chỉ từ một đám người xanh xao vàng vọt kia có thể nhìn ra, thế sự xoay vần, sinh hoạt là một sự dày vò với họ.

Chu Tập thở dài một tiếng, vài câu ngắn ngủi, nói thát bất đắc dĩ: “Vài cái căn cứ phụ cận toàn diệt, dị năng giả còn dễ nói, những người thường đó chung quy không thể mặc kệ bọn họ, trong thành căn bản không đủ chỗ, chỉ có thể trước tạm thời như vậy, đợi qua mấy ngày nóng này lại nói tiếp.”

Bạch Cảnh trầm mặc, Chu Tập chỉ sợ còn chưa nói hết, trước khi rời đi hắn để lại bao nhiêu vật tư hắn biết rất rõ, thời thời gian qua đi, trong tận thế có thể tìm thấy thực vật ngày càng khó, nhân khẩu trong căn cứ lại ngày càng nhiều, thực vật căn bản không dủ chia, bọn họ có thể kiên trì tới bây giờ, hơn nữa còn sừng sững không ngã cũng thật làm khó bọn họ.

Bạch Cảnh khẽ mỉm cười, ánh mắt đảo qua Chu Tập, Tào Lỗi và đoàn người Tần Dịch, thấy vạn phần may mắn vì mình có đội quân này.

Tiêu Táp chậm rãi xuống xe, ngạo nghễ mà đứng, vỗ vỗ tay Bạch Cảnh, cao ngạo nhìn chăm chú tòa thành này, phảng phất hết thảy đều nắm trong lòng bàn tay, thanh âm của hắn mang theo loại lực lượng trấn an lòng người: “Sẽ tốt.”

Bạch Cảnh cười nhưng không nói, tâm tình dần dần lắng xuống, đúng vậy, sẽ tốt, Cảnh Táp thành có tang thi tọa trấn, hắn có lợi khí không gian, từ kinh đô mang về không ít công nghệ cao, hết thảy sẽ phát triển theo hướng tốt đẹp, làm chủ nhân Cảnh Táp thành, bọn họ bỏ mặc đã lâu giờ cũng nên làm tròn trách nhiệm.

Bạch Cảnh lúc này đánh bàn tính ba ba, vỗ vỗ đầu tang thi nhỏ, quyết định muốn vật tẫn kỳ dùng (sử dụng triệt để).

Người đội tuần tra mắt sắc, trong đó còn có vài người quen cũ, thấy Tiêu Táp và Bạch Cảnh liền la lên, kinh hỉ đầy mặt: “Táp ca, Cảnh thiếu các người đã trở lại?” Bọn họ vĩnh viễn sẽ không quên, hai người này từng mang đến kỳ tích gì.

Có người rướn cổ nhìn quanh, thực hiển nhiên đã sớm cữu ngưỡng đại danh hai vị thành chủ, bàn tán xôn xao: “Bọn họ chính là thành chủ và phu nhân a.”

“Phu nhân lớn lên rất dễ nhìn.”

“Bọn họ ăn mặc rất chỉnh tề.”

“Ngươi xem sắc mặt bọn họ, mỗi người đều thủy nộn, tuyệt không giống bị đói bụng qua.” Người không biết Bạch Cảnh và Tiêu Táp tán thưởng.

Người nhận thức bọn họ ưỡn ngực ngẩng đầu, hất cằm kiêu ngạo, rất tự hào nói: “Đó là đương nhiên, ngươi cũng không xem phu nhân chúng ta là ai?”

Đối với dị năng giả mà nói, tai thính mắt tinh là đương nhiên, nhe đối thoại của bọn họ, Bạch cảnh nhât thời 囧, trên trán phủ đầy hắc tuyến, phu nhân cái em gái ngươi!!!!

Trong mắt Tiêu Táp lóe ý cười, thực vừa lòng vừa cách gọi phu nhân này, gật đầu với mọi người xung quanh, quen thuộc mà đi chỗ phòng họp lớn. Chỉ để lại mọi người xung quanh hưng phấn không kiềm chế được: “Ngươi thấy không, ngươi thấy không, thành chủ gật đầu với ta?”

“Bộ dáng đi đường của thành chủ thật oai phong.”

“Ngươi biết cái gì. Kia gọi là khí tràng.”

“Các người nói xem thành chủ là dị năng giả cấp mấy?”

“Dù sao khẳng định lợi hại hơn tất cả chúng ta, lúc thành chủ rời đi đã là người lợi hại nhất căn cứ chúng ta.”

Vừa nhắc đến Tiêu Táp và Bạch Cảnh, nhóm người đến căn cứ sớm nhất liền bắt đầu nước miếng tung bay, phấn khích vô cùng, chung quanh không ít người tụ lại nghe, có người thấy nói ngoa, có người nghe hâm mộ không thôi, càng có người hận không thể thân lâm kỳ cảnh, cả người đều kích động, dù sao, dưới sự tuyên truyền của bọn họ, cùng ngày, tin tức Bạch Cảnh và Tiêu Táp trở về liền truyền khắp các góc của căn cứ.


=== =========


Tác giả có lời muốn nói: Tiếp theo Chương tính toán viết tiểu tang thi ngoại truyện, cảm giác tiểu tang thi lão khả ái..



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn The Wolf về bài viết trên: sxu

Có bài mới 29.06.2018, 12:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 5056
Được thanks: 2760 lần
Điểm: 10.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Mạt thế] Mạt thế trùng sinh chi thiếu gia - Dạ Du - Điểm: 11
Chương 133: Ngoại truyện 3 : TIỂU TANG THI

Ta gọi là Dương Cẩn, nhũ danh là Gia Bảo, là bảo bối mà cả nhà yêu thương nhất.

Tuy rằng từ nhỏ ta không có cha mẹ, nghe nói bọn họ bị tan nạn xe cộ qua đời, nhưng ta có ông bà nội, ông bà ngoại thương ta, còn có anh họ lớn rất lợi hại.

Ta từ nhỏ rất thông minh, thành tích học tập luôn đứng nhất, là đối tượng mà các bạn học ngưỡng mộ, ta có xuất thân tốt, đầu óc tốt, ta rất yêu sạch sẽ, bộ dạng cũng rất đẹp trai, nếu không có gì ngoài ý muốn, nhân sinh của ta liền thuận buồm xuôi gió, dưới sự che chở của người trong gia đình, bắt đầu cuộc đời ở vị trí cao.

Nhưng mà vạn sự đều có ngoài ý muốn, ta không nghĩ tới, thế giới này thật sự có mạt thế. Nó đến đột ngột như vậy làm cho người ta không kịp phòng bị.

Kỳ thật ta nghĩ có lẽ là ta rất may mắn, bởi vì lúc mạt thế bùng nổ ta mất đi tri giác, mất hết thảy tư tưởng làm một con người.

Trong mơ màng ta biến thành tang thi, ta không biết chính mình đã từng nếm qua thịt người hay chưa, khi ta khôi phục cảm giác, ta đã là một tang thi cấp 3 tư duy tuy rằng vẫn ngây thơ như trước lại có năng lực tự hỏi, ta biết chính mình bị vây ở chỗ an toàn, ta biết phụ cận có tang thi cực kỳ lợi hại rất thân cận với ta, ta biết có một loại đá rất ưu việt với ta, vừa lại gần nó ta liền thấy rất thoải mái, ngay cả đầu óc cũng trở nên linh hoạt hơn.

Ta một mình chiếm lấy một tầng lầu làm nơi nghỉ ngơi, ta còn thật sự là tiểu bá vương đó. Vì cái gì ta lại nghĩ vậy?

Tiểu bá vương là cái gì?

Ta mơ hồ.

Bất quá vậy thì thế nào, ta vẫn sống tự do như trước kia.

Sống, lại là cái gì?

Thời gian trở thành tang thi càng lâu, ta thấy mình càng thích nghĩ mấy vấn đề loạn thất bát tao, vì cái gì lại có mấy vấn đề đó? Ta trái lo phải nghĩ cũng nghĩ không ra, ta chỉ cảm thấy chính mình đã mất đi thứ gì đó rất quan trọng nhưng lại không biết đã mất đi thứ gì. Ta muốn nhìn thế giới bên ngoài một chút, ta nghĩ muốn bay khỏi cái ***g sắt này.

Ta rất chán ghét tang thi lợi hại ở phụ cận kia, tuy rằng nó rất thân cận với ta nhưng nó dựa vào cái gì mà quản ta như vậy, này không cho kia cũng không cho, ta cảm giác mình ngày càng ghét nó, mỗi khi ta nghĩ muốn ra ngoài tên kia liền dùng tinh thần lực công kích ta, áp chế ta không dám động đậy.

Ta rất khó chịu nhưng ta không thể không ngoan ngoãn nghe lời, trong tỉnh tỉnh mơ mơ ta có thể cảm giác, nó là vì muốn tốt cho ta.

Theo năng lực của ta ngày càng đề cao, tên kia chung quy xuất hiện trong trí nhớ của ta, trong mơ hồ, ta biết tên kia là người cực kỳ quan trọng khi ta còn sống, nhưng khi còn sống lại là cái gì? Vì cái gì trong đầu óc ta đột nhiên sẽ toát ra một số từ ngữ không hiểu? Cứ việc ta nghĩ thế nào cũng không rõ, nhưng ta vẫn thận trọng đối đãi như trước, ta nghĩ, rồi sẽ có ngày ta biết được đáp án.

Ta đem nơi ở của chính mình thu dọn sạch sẽ, nhìn không ra một hạt bụi trong lòng có một loại thỏa mãn mạc danh, ta cảm giác mình ngày càng giống con người.

Nhưng vì cái gì ta lại cảm giác chính mình giống con người?

Kỳ thật, ta không thích con người, mấy con sâu kia rất đáng ghét, thực yếu đuối hơn nữa còn rất giảo hoạt.

Gần nhất càng ngày càng có nhiều con sâu vụng trộm lẻn vào lãnh địa của chúng ta, rõ ràng không có trêu chọc bọn họ nhưng lúc nhìn thấy chúng ta, vài con sâu hèn mọn kia hở một cái liền hô đánh giết, chung quy là tham lam thứ không thuộc về mình, trong tư tưởng ta thấy mình không nên giết người, nhưng sau khi giết lại không thấy khó chịu gì, thấy mau đỏ tươi ngược lại trong cơ thể ẩn ẩn dâng lên hưng phấn, trong cổ họng thật khô khốc, nghĩ muốn uống.

Một loại tư duy mạc danh ức chế xúc động trong ta, phảng phất như say khi uống xong rồi ta sẽ chân chính mất đi, ta luôn rất tin tưởng trực giác của mình, nếu không có thực vật vậy giết bọn họ để bồi thường.

Dần dần, sâu càng ngày càng ít, lạc thú của ta cũng ít dần đi. Có lẽ đây là nguyên nhân tư tưởng của ta ngày càng linh hoạt, nghĩ càng nhiều, ta càng thấy tịch mịch….

Mãi cho đến một ngày……

Lãnh địa của ta đến hai con sâu thông minh.

Bọn họ vụng trộm lẻn vào lãnh địa, vụng trộm đi tầng hầm ngầm lấy thứ gì đó của chúng ta, nhìn bọn họ tự cho là thực bí ẩn trốn đông trốn tây, ta cảm thấy đùa thật vui, lặng lẽ chú ý bọn họ.

Rất nhanh bọn họ liền đến tầng bốn, nơi này là địa bàn của ta, bên trong sạch sẽ không dính hạt bụi, mặt đất trơn bóng lóe sáng, vách tường trắng tinh không chút tạp sắc, ta rất đắc ý nhìn biểu tình kinh ngạc của bọn họ, trong lòng có cảm giác thỏa mãn kỳ lạ, nhưng rất nhanh ta liền tức giận, ta cảm thấy ngực của chính mình như có một ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, trong lòng vô cùng khó chịu, ta hối hận lúc trước chú ý bọn họ, bất quá chỉ là hai sâu hèn mọn mà thôi, làm sao họ dám….

Bọn họ thế nhưng dám vẩy mực trên địa bàn của ta, dám làm bẩn chỗ của ta, ta nhất định phải giết chết bọn họ, ý nghĩ này vừa dâng lên, ta liền nhanh chóng tránh ra, phóng nhanh đến cùng với băng nhận sắc bén, đây là chiêu sở trường của ta, từng có rất nhiều con sâu chết dưới băng nhận này.

Chỉ là ta không nghĩ tới lần này ta lại tính sai, ta thực không cam lòng thừa nhận, đây là hai con sâu cực kỳ lợi hai, bọn họ rất nhanh nhẹn tránh công kích của ta, trong đó có một nam nhân trên người tản ra năng lượng lại khiến ta ẩn ẩn kinh hoảng, tâm lý của ta dần khó chịu….

Đúng lúc này…

“Chúng ta không có ác ý.” Một nam nhân nói chuyện.

Nghe lời nói bình tĩnh của hắn, ta ngốc một chút, bọn họ đang nói chuyện với ta sao? Động tác của ta cương lại, rõ ràng thân hình đã trở nên linh hoạt phảng phất như bị định trụ, như thế nào cũng không động đậy hoặc là không muốn động.

Ta không biết chính mình giờ đang có cảm giác gì, lần đầu tiên cảm nhận được cái gọi là bàng hoàng, nhiều hơn là hân hoan vui sướng, nguyên lai ta chán ghét con người đồng thời lại mong muốn con người chấp nhận sao?

Suy nghĩ của ta giờ bằng 0, đại não tràn ngập các loại cảm xúc, ngay cả chính ta cũng không biết những cảm xúc này từ đâu mà có, nhưng không thể nghi ngờ, trong lòng ta vui vẻ.

“Này, ngươi cho một cái biểu cảm nha.” Một nam nhân khác vội vàng lên tiếng.

Ta vội vàng lấy lại tinh thần, có chút ngượng ngùng, ta thế nhưng lại ngẩn người, ta muốn nói chuyện với bọn họ.

“Ngao ô—-”

“Nghe không hiểu.” Nam nhân kia sửng sốt một chút, có chút bất đắc dĩ nói.

“Ngao ô! Ngao ô! Ngao ô!” Ta thấy uể oải, vì cái gì không thể câu thông với bọn họ.

“Chúng ta đi.”

Mắt thấy hắn lôi kéo nam nhân bên người muốn rời đi, trong lòng ta bối rối.

Chỉ nghe hắn nói thêm: “Này, không phải cái mũi ngươi rất linh sao? Trong chốc lát có người tiến vào, nhớ rõ đừng làm người của ta bị thương, muốn ăn liền ăn đám ở trong tầng hầm ngầm thứ ba đi, đúng rồi, nhớ rõ nói với đồng bọn của ngươi một tiếng, sẽ có hậu tạ!”

Ta cảm thấy thật cao hứng, ta nghe hiểu ý của hắn, kỳ thật ta cũng không để ý cái hậu tạ kia nhưng ta rất thích giọng điệu nói chuyện của hắn, rất tùy ý, rất tự nhiên, giống như ta với bọn họ thực bình thường, giống như một con người.

Ta quyết định, ta muốn giúp hắn hoàn thành chuyện này.

Vì thế ta nhanh chóng đi chỗ thủ lĩnh, tuy rằng ta không biết vì cái gì chính mình lại gọi nó là thủ lĩnh, nhưng ta đối với đồng loại mạnh mẽ kia có loại phục tùng trời sinh, ta có cảm giác rất mạnh chỉ bằng dung túng của thủ lĩnh với ta, nó nhất định sẽ đáp ứng ta.

Hai nhân loại kia không có làm ta thất vọng, không bao lâu, bọn họ quả nhiên tìm tới nơi này.

Chỉ là….

Không khí giống như không được tốt!

Bọn họ vì cái gì gọi thủ lĩnh là Dương Ngạn?

Tên này rất quen thuộc, sao lại sinh ra cảm giác rất thân thiết?

Ta cảm giác đầu mình đầy tương hồ(keo dính), này đến tột cùng là sao?

Mắt thấy bọn họ muốn đánh nhau, ta sốt ruột, ta kìm lòng không được kêu lên.

Ta cảm thấy chính mình tức giận, bọn họ một bên là thủ lĩnh, một bên là đồng bạn ta tính toán nhận, ta không muốn thấy họ xung đột.

“Ngao ô! Ngao ô!”

Hai nhân loại kia nhận ra ta, còn tặng ta một chai chất lỏng, ta có ít ghét bỏ lại có chút vui vẻ, đây là lần đầu tiên ta nhận được quà đó, ta khẩn cấp dùng móng tay sắc bén vặn nắp bình ra.

Năng lượng nồng đậm nháy mắt tràn ra khắp không khí, chỉ là….

Uy, thủ lĩnh, ngươi sao có thể cướp đồ của ta chứ?

Ta tức giận, ta thực phẫn nộ, ta giận mà không dám nói gì, thủ lĩnh uống chất lỏng trong chai xong lại đưa ra điều kiện trao đổi với bọn họ.

Trong lòng ta lại vui vẻ lên.

Đợi đến khi bọn họ rời đi, ta lưu luyến không rời mà đưa tiễn.

Hơn mười ngày qua đi, ta làm ra một quyết định trọng đại, ta muốn trốn nhà đi, ta muốn tìm bạn của ta, ta kiên quyết sẽ không thừa nhận, ta là vì chất lỏng có thể tăng năng lực kia mới rời khỏi đâu.


=== ====== ========


Tác giả có lời muốn nói: Ngoại truyện liền đổi mới đến này, qua vài ngày tân văn cầu cổ động

Lão ba bị ung thư ruột kết, đại niên sơ lục đột nhiên phát bệnh, quả thực là tình thiên phích lịch, trước mắt còn tại trị liệu trong.

Ta năm nay công tác từ, sẽ ở gia chuyên trách mã tự một đoạn thời gian, thích bằng hữu của ta thỉnh nhiều duy trì, cám ơn lạp.
Hoàn Truyện


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn The Wolf về bài viết trên: sxu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 134 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Leslie Juan, Ngọc Hân, Ruby0708 và 182 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

11 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1162 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 441 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1105 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 493 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 848 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2554 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 419 điểm để mua Hoa anh đào
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết chưa HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 429 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2431 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1000 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 946 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 900 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 856 điểm để mua Hamster lêu lêu
ĐàoHoaChiPhong: Ok fine, tôi đang kiểm tra lại truyện =]]]]
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tử Liên Hoa 1612
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 814 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 468 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 774 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 806 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2314 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 378 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2202 điểm để mua Đá Peridot
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xuanthoathoaxuan
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2096 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 444 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 359 điểm để mua Hoa anh đào

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.