Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 164 bài ] 

Thiên sơn khán tà dương - Mãn Tọa Y Quang Thắng Tuyết

 
Có bài mới 26.06.2018, 10:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Thiên sơn khán tà dương - Mãn Tọa Y Quang Thắng Tuyết - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thiên Sơn Khán Tà Dương

Tác giả:Mãn Tọa Y Quang Thắng Tuyết

Thể loại: ấm áp, xuyên việt thì không, quân sự, 1vs1 (hỗ công), ngược thân (nhẹ khúc đầu), ngược tâm (vô cùng nhẹ ở cuối bộ 1), HE

Độ dài: 2 bộ 4 chi (chính văn + ngoại truyện)

Nhân vật:  Ninh Giác Phi x Vân Thâm; Thuần Vu Càn; Đạm Thai Mục; Độc Cô Cập …

Editor : KAORI0KAWA

Beta: MAI_KARI

Nguồn: https://kaori0kawa.wordpress.com

Trạng thái:Full

Giới thiệu:


Một đời chiến đấu vì nước vì dân,

Đổi máu, đổi mồ hôi, đổi ngày tháng an lành của bản thân để lấy sự yên bình của đất nước.

Một kiếp người, 30 năm xuân xanh, nhưng bản thân lại dính đầy máu tanh, của kẻ thù, lẫn của đồng đội.

Một kiếp người, 30 năm xuân xanh, nhưng đôi mắt lại nhìn thấy rõ những thăng trầm của cuộc đời.

Thiên Sơn Khán Tà Dương – một câu chuyện về một đại tướng quân thời hiện đại luân hồi vào thân một kép hát thời cổ đại.

Thời tam quốc phân tranh,

Thời binh biến loạn lạc.

Hắn có ký ức, có tài năng, có bản lĩnh của một đại tướng ở kiếp trước nương náu vào thân một kép hát có dung mạo, có khí chất, có bao người thèm muốn ở kiếp này.

Sự luân hồi này rốt cục có nghĩa là gì?

Nếu kiếp trước bạn là một danh tướng đã có đủ bao sự ngưỡng mộ, liệu kiếp này bạn có còn muốn trở thành một anh hùng được muôn dân xưng tụng?

Nếu kiếp trước bạn bao năm tranh đấu nơi chiến trường, liệu kiếp này bạn có còn muốn quanh năm chiến đấu nơi sa trường?

Nếu kiếp trước bạn phải đối mặt với đủ những tính toán âm mưu, liệu kiếp này bạn có còn muốn thử thách mình trước lòng người?

Một câu truyện được xây dựng trong bối cảnh cổ trang nhưng được viết với mạch văn và tư tưởng hiện đại.

Nó sẽ khiến bạn phải đắn đo giữa những lựa chọn,; khiến bạn chìm vào những mạch cảm xúc đan xen giữa yêu và hận của từng nhân vật; đưa bạn đến những vùng đất thời cổ đại xa xôi, mở rộng tầm mắt bạn với hình ảnh từ thành thị xa hoa đến bình nguyên bát ngát; từ Nam Sở phong lưu, Bắc Kế nhiệt huyết đến Tây Vũ phóng khoáng được xây dựng, miêu tả đặc sắc qua từng câu văn.

Thiên Sơn Khán Tà Dương – ngắm hoàng hôn trên đỉnh núi cao

Chỉ một mình hắn giữa thiên hạ rộng lớn, trên đỉnh núi cao lạnh lẽo ngắm nhìn non song 4 cõi mênh mông trong ánh hoàng hôn buồn.

Một hình ảnh đẹp được khắc họa ngay từ tên truyện,

Một câu chuyện có hỉ có bi được khắc họa từ hình ảnh đẹp đó.

Có chút sâu lắng, có chút ấm áp, có triết lý, có tình nghĩa.

TSKTD có cách miêu tả bối cảnh không quá khác biệt với những mô típ truyện cổ trang khác, nhưng lại xây dựng 1 tuyến nhân vật kết nối trong từng mắc thắt – gỡ của chuỗi vấn đề với nhiều điểm đặc biệt.

Nhưng Mai có một vài lưu ý dành cho các bạn trước khi đọc bộ này:

1) Bộ này hỗ công (Vâng, chị Tuyết là chuyên chơi hỗ công, công thụ đều bình đẳng)

2) Truyện có tình tiết ngược thân khá thê thảm, gồm SM, NP, cưỡng bức … ở khúc đầu bộ 1 (Lại thêm 1 chuyên môn khác của chị Tuyết, chị mà không ngược thì thôi, ngược là ngược tới cùng)

3) NGP mang suy nghĩ của đàn ông trưởng thành 30 trong thân thể thiếu niên 17; mang tư tưởng người hiện đại sống trong thời cổ đại; mang kinh nghiệm chiến đấu của bộ đội đặc chủng sống ở thời loạn lạc chiến tranh. Vì vậy trong bộ này bạn NGP hơi có tí xu hướng được “vạn người mê” do khí chất, bề ngoài cùng tính cách quật cường của bạn, mà nói vạn người vậy thôi chứ nhắm chừng chục người à, còn đếm được trên đầu ngón tay. Được cái là bạn Phi rất chung thủy, một khi đã xác nhận được tình cảm là xuyên suốt truyện còn lại chỉ là 1×1 mà thôi.

4) NGP là nhân vật phụ trong NDLTHL, và hắn là người hiện đại, vì vậy trong quá trình edit, những phân khúc suy tư hay tự thoại của NGP sẽ mang câu từ hiện đại. Nó là sự edit có chủ ý của phủ nhà, và cũng là phương thức edit chủ nhà muốn tạo nên dấu ấn cho riêng mình. Có những ngoại truyện sẽ có sự có mặt của những nhân vật trong NDLTHL, nếu được bạn có thể lướt qua mục lục NDLTHL để nắm được tuyến nhân vật trong đó.



Đã sửa bởi Mía Lao lúc 27.06.2018, 12:06.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.06.2018, 10:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thiên sơn khán tà dương - Mãn Tọa Y Quang Thắng Tuyết - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Q 1: Nam sở thiên - Mở đầu

Editor: Kaori0kawa

Beta: Mai_kari

Tôi nhìn gã, sĩ quan phụ tá của tôi.

Gã dùng súng chỉ vào người tôi, ánh mắt lẩn tránh, không dám nhìn thẳng vào tôi.

“Tư lệnh, anh …. hãy… đầu hàng đi.” Gã lắp bắp nói.

Xung quanh tất cả đều là nòng súng đen bóng của kẻ thù, toàn thân tôi đều là thương tích, máu như suối xối xả tuôn. Tôi không quan tâm đến nó, chỉ nhìn gã, lạnh lùng cười: “Cậu theo tôi đã sáu năm rồi đúng không? Trong từ điển Ninh Giác Phi tôi có chữ “đầu hàng” hay sao?”

Toàn thân gã run rẩy, rốt cục chậm rãi giơ cao nòng súng, cắn chặt răng tựa như đã hạ quyết tâm, thế nhưng gã vẫn không thể nào hạ thủ được.

” Vậy để tôi giúp cậu.” Tôi cười. “Dù tôi có chết, cũng phải chết trong tay chính tôi.”

Nói đến đây, tôi nhấn kíp nổ trên người mình.

Trong nháy mắt, một vụ nổ hầu như san bằng cả đỉnh núi. Thần chí tôi rất thanh tỉnh, bỗng nhiên phát hiện bản thân đã tới một nơi kỳ quái, có một vầng sáng trắng sữa hiện ra, không có một bóng người.

Lửa giận trong tôi khôn nguôi.

Sĩ quan phụ tá mà tôi luôn tin tưởng lại phản bội tôi, khiến đồng đội của tôi bị thương vong nghiêm trọng, tôi vừa giận vừa hận.

Lửa giận như hữu hình hữu chất, nâng tôi lướt đi trong không khí.

Bỗng nhiên, trước mắt tối sầm. Sau đó, tôi mở mắt.

—————-

Trước mắt, là một lâm viên Giang Nam ưu nhã, rường cột chạm trổ, đình đài lầu các, tất cả đều có vẻ rất lớn. Trong khoảnh khắc, tôi liền hiểu vì sao có kích thước kỳ lạ đến thế. Bởi vì tôi đang nằm nghiêng trên mặt đất, tiếp đó, đau đớn kịch liệt ào vào thân thể. Do bất ngờ, tôi nhịn không được hừ một tiếng.

Sau đó, trước mắt tôi xuất hiện một nam nhân cao lớn. Y mặc cổ trang, một thân trường sam tú công tinh mỹ, vừa nhìn liền biết giá trị không nhỏ, trên đầu búi cao, mang theo kim quan nho nhỏ, cực kỳ đẹp đẽ, quý giá.

Tôi nhất thời mờ mịt.

Tôi đang ở đâu?

Bọn họ là ai?

Vì sao tôi lại ở chỗ này?

“Giả chết là xong à?” Nam nhân kia âm lãnh nhìn tôi. “Mới chỉ hơn mười người mà thôi, còn sớm lắm, thị vệ trong phủ ta còn có hơn mấy trăm người nữa kia.”

Y đang nói cái gì?

Tôi mờ mịt nhìn y.

Y còn rất trẻ, chắc không tới ba mươi nhỉ? Tôi cười khổ một chút, trạc tuổi tôi khi chết.

Chết?

Tôi hẳn là tan xương nát thịt, triệt triệt để để mà chết đi, thế nhưng…. vì sao? Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Lúc tôi còn đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên cảm giác như tiến vào lò lửa, toàn thân trên dưới đau nhức như bị thiêu trong lửa đỏ, làm tôi vô pháp tập trung tinh lực tự hỏi.

Lúc này, vị nam tử hoa y trẻ tuổi kia âm trầm cười lạnh, ngồi xổm xuống nhìn tôi, lạnh lùng nói: “Vẫn còn ngang ngạnh như thế? Rất giỏi. Xem ra ta phải thành toàn cho ngươi rồi.”

Tôi không hiểu y muốn nói gì, chỉ cảm thấy đau đớn ập đến, trước mắt biến thành màu đen căn bản không rảnh để ý tới y đang nói gì. Lúc này trời đã hoàng hôn, hoàng hôn mênh mang, trước mắt một mảnh sương mù khiến tôi không nhìn rõ được gì nữa.

Bỗng nhiên, một chậu nước xối lên người ta = tôi, lập tức vết thương toàn thân cảm giác đau đớn cùng cực. Đó là một chậu nước ớt. Tôi đau đến hừ ra tiếng rồi lập tức cắn môi.

Nam tử trẻ tuổi có chút nghi hoặc: “Một tên kép hát mà xương cốt cũng cứng thật, xem ra chúng ta cần đổi một cách chơi khác, xem xem ngươi có thể ngang ngạnh được bao lâu nữa.”

Tôi nằm trong vũng máu của mình, lẳng lặng nhìn y, toàn thân co giật vì đau đớn, tuy rằng tôi không thể khống chế được thân thể này nhưng có thể khống chế được linh hồn của chính mình. Tôi rốt cục mở miệng.

Cảm tạ trời đất, bọn họ nói tiếng Trung Quốc, tuy rằng phát âm có chút quái lạ, nhưng tôi vẫn nghe ra đấy là ngữ âm vùng Trung Nguyên, tôi có thể nói được.

“Nếu anh muốn dằn vặt chủ nhân của thân thể này thì anh đã sai rồi. Tôi không phải hắn, hắn đã chết.” Tôi quyết định ăn ngay nói thật, cùng lắm thì xem tôi như yêu ma quỷ quái mà giết chết thôi. Tôi thà chết đi cũng cũng không muốn chịu đựng loại dằn vặt này nữa. “Tôi chẳng qua là mượn thi thể của hắn hoàn hồn mà thôi, thực sự là đi không chọn đường, nhập vào đây.” Tôi cúi đầu mà nói, trên mặt cười khổ.

Y nhíu mày, nhìn tôi một hồi rồi đột nhiên cười lạnh một tiếng: “Thế nào? Lại đổi kiểu à? Vừa rồi còn thà chết chứ không chịu khuất phục, giờ thì nói mình là người khác? Muốn cầu xin tha thứ cứ việc nói thẳng, khóc cầu ta, ta có thể cân nhắc thả cho ngươi một con đường sống.”

Y không tin lời của tôi cũng là chuyện trong dự liệu. Tôi đơn giản nhắm hai mắt lại, cùng lắm thì chết thêm lần nữa, tùy vậy.

Y lại cười nhạt: “Ngươi không cần giả thần giả quỷ, ta sẽ không để ngươi chết như thế đâu. Ta muốn cho ngươi sống không bằng chết. Chờ ngươi dưỡng thương được rồi ta sẽ đưa ngươi đến Thúy Vân lâu. Ha ha, ta sẽ nói với tú ông ở đó, cho ngươi tiếp khách mỗi ngày, tiếp các loại dã thú, biểu diễn tại nhà. Ta muốn nhìn xem, Ân Tiểu Lâu luôn luôn bán nghệ không bán thân cuối cùng biến thành bộ dáng gì.” Nói đến đây, giọng điệu y cực kỳ âm trầm.

Thì ra, chủ nhân thân thể này tên Ân Tiểu Lâu. Nếu nói đến “Bán nghệ không bán thân”, còn nói hắn là “một kép hát”, hơn phân nữa thân phận Ân Tiểu Lâu này là nghệ nhân, chỉ không biết là nghệ nhân hát xướng gì? Như vậy, người nọ là một vương gia, lại không biết y là vương gia gì?

Tôi đang trầm ngâm bỗng nhiên cằm đau nhức, vì vậy mở mắt.

Người nọ mạnh mẽ nắm lấy cằm tôi, bắt tôi nhìn y, lời y lạnh như băng: “Thế nào? Sợ rồi à? Ngươi còn muốn nói gì không?” Y cau mày, ánh mắt có chút kỳ dị mà đánh giá tôi.

Tôi nhẹ giọng hỏi y: “Hiện giờ là triều đại nào? Đây là chỗ nào? Anh là ai?”

Y ngẩn ra rồi lập tức buông ta ra, đứng dậy. Y nhìn tôi một hồi, bỗng nhiên đá một cước vào ngực tôi: “Còn tiếp tục giả ngu sao, đừng tưởng rằng như vậy thì ta sẽ buông tha cho ngươi. Hừ, lúc trước ngươi to gan lớn mật, dám quyến rũ tiểu thiếp của ta, khi đó thế nào không giả ngu đi?”

À, giờ tôi đã hiểu vì sao chủ nhân thân thể này lại bị đối xử như thế.

Một cước đó khiến tôi đau đến không thở nổi, không khỏi cuộn mình lại, chống chọi lại cơn đau nhức toàn thân.

Máu vẫn không ngừng chảy ra, tôi chỉ còn nước cười khổ.

Chỉ trong vòng một ngày, đây là lần thứ hai tôi muốn chết.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.06.2018, 10:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thiên sơn khán tà dương - Mãn Tọa Y Quang Thắng Tuyết - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Q1 - C1

Editor: Kaori0kawa

Beta: Mai_kari

Thúy Vân lâu là tiểu quan quán nổi danh nhất tại đô thành Lâm Truy của Nam Sở, ngay khi thị vệ của đại hoàng tử Thuần Vu Càn đem hồng bài kép võ Ân Tiểu Lâu đưa vào Thúy Vân lâu làm kỹ nam, nam xướng quán này càng danh chấn thiên hạ.

Ninh Giác Phi ở trong vương phủ nằm hơn mười ngày mới tỉnh lại, ngay khi đại phu trong vương phủ nói với Thuần Vu Càn rằng người này tính mạng đã không còn nguy hiểm nữa, Thuần Vu Càn liền ra lệnh tổng quản thị vệ đưa hắn vào tiểu quan quán. Thị vệ vương phủ có bốn người đi theo, sợ hắn trốn thoát, mọi việc còn lại đã dặn dò lão bản, bảo y không cần cố kỵ gì, y chỉ cần xem hắn như cây hái ra tiền là được.

Lão bản Thúy Vân lâu, Giang Tòng Loan là một nam tử xinh đẹp, nhìn qua chưa đến ba mươi tuổi, thân thể phong lưu, thần tình dịu dàng, đối xử với mọi người thạo đời, lọc lõi. Trước đây, y cũng là hồng bài tiểu quan, hiện tại tự nhiên là đã rút về.

Tình huống Ân Tiểu Lâu Giang Tòng Loan biết rất rõ. Hắn mười hai tuổi chính thức lên đài, nổi danh khắp đại giang nam bắc, hát xướng hay múa võ đều xuất sắc, tuy là kép võ lại rất được nam nữ già trẻ ngưỡng mộ trong lòng nhưng hắn không hề quan tâm đến những mời gọi ám muội ấy, nói rõ bán nghệ không bán thân. Bởi vậy, dù nổi danh đã bốn năm mà vẫn chưa từng bị người chà đạp. Không ngờ lại xảy ra nghiệt duyên này, hắn cùng tiểu thiếp mà đại hoàng tử mới thu nhận nhất kiến chung tình, không để ý sinh tử mà bỏ trốn. Thuần Vu Càn là ai chứ? Y nhanh chóng phát giác bất thường, hơn nữa tiểu thiếp này vừa nạp vào phủ, đang được sủng ái, mà các thiếp thị khác bị ghẻ lạnh khiến ghen tuông đại phát, thêm mắm thêm muối tố giác, càng làm cho y thẹn quá hoá giận. Hầu như không cần nghĩ ngợi, y liền phái người treo cổ tiểu thiếp được sủng ái kia, mà Ân Tiểu Lâu thì bị mọi cách dằn vặt, lăng nhục rồi đưa đến tiểu quan quán.

Giang Tòng Loan nhìn mấy người thị vệ đang tha Ân Tiểu Lâu không thể tự mình đi lại lên lầu, vào căn phòng y chuẩn bị cho hắn, ném lên giường. Chờ bọn thị vệ đi rồi, y mới ngồi xuống, lẳng lặng nhìn thiếu niên chưa đầy mười bảy tuổi ấy.

Thân thể Ninh Giác Phi quá hư nhược, bị bỏ vào xe ngựa chở từ vương phủ tới đây rồi bị tha lên lầu, hắn giờ đã thở hồng hộc. Ninh Giác Phi nhìn nam tử trẻ tuổi mặc trường sam xanh ngọc mang hoa văn tùng trúc mai cùng tiên hạc ấy, không nói một tiếng.

Giang Tòng Loan nhìn hắn một hồi, rồi ngồi lên giường, bắt đầu cởi y phục hắn.

Ninh Giác Phi vẫn không hé răng, chỉ bình tĩnh nhìn y.

Động tác Giang Tòng Loan ưu nhã cởi toàn bộ y phục của hắn, hai tay chậm rãi lướt nhẹ trên thân thể chằng chịt vết thương của hắn.

Thân thể Ân Tiểu Lâu thon dài cân xứng, bởi vì luyện công từ nhỏ, thế nên vừa mềm dẻo vừa có lực, làn da màu mật ong nhẵn nhụi trơn truột như tơ, trên gương mặt trái xoan là một đôi mắt đen nhánh trong suốt, mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mà đường nét rõ ràng, chiếc cằm thẳng nhọn, đường cong cực kỳ ưu mỹ.

Hai tay Giang Tòng Loan thành thạo mà kiểm tra thân thể hắn, sau đó trở người hắn lại, khẽ vuốt lưng hắn một lần, từ đôi vai rộng đến chiếc thắt lưng nhỏ nhắn rồi đến cặp mông săn chắc và đôi chân thon dài.

Sau đó, y nhịn không được cúi người, bao trùm lên thân thể hoàn mỹ ấy.

“Thân thể đẹp đẽ như thế, không ngờ Võ vương gia cũng hạ thủ như vậy được.” Y nhẹ nhàng mà cười bên tai Ân Tiểu Lâu, thanh âm mềm mại, rất cảm động.

Ninh Giác Phi mặc y đè nặng, gương mặt nghiêng nghiêng tựa trên gối, hai mắt nhìn ngoài cửa sổ. Từ khung cửa sổ khắc hoa màu đen nhìn ra, trời xanh trong vắt, ánh nắng tươi sáng.

Xem sắc trời hôm nay, chỉ sợ là mùa thu rồi. Hắn nghĩ ở trong lòng.

Đang xuất thần, Giang Tòng Loan sau khi cởi y phục của mình ra, chậm rãi tiến nhập thân thể hắn.

Ninh Giác Phi cắn chặt môi, cố nén đau nhức từng chút từng chút ùa tới.

Thân thể Giang Tòng Loan cũng xinh đẹp mười phần, hơn nữa động tác mềm nhẹ săn sóc khiến trong lòng Ninh Giác Phi dễ chịu rất nhiều.

“Tiểu Lâu.” Y vừa làm vừa nhẹ giọng nói. “Chiếu theo quy củ, những thiếu niên vào Thúy Vân lâu đều do hộ viện của ta điều giáo, đây là lần đầu tiên ta đích thân điều giáo người khác. Thân thể ngươi rất xinh đẹp, mà thân phận ngươi cũng rất đặc biệt, thế nên ta có cách đối đãi khác với ngươi.”

Ninh Giác Phi vẫn đang vô pháp khống chế thân thể của chính mình. Sao mọi chuyện lại thành ra như vậy? Tới giờ hắn vẫn còn rất mơ hồ.

Giang Tòng Loan không nghe hắn nói gì, cũng không tức giận, suy nghĩ một chút, liền rời khỏi thân thể hắn, trở mình hắn lại, sau đó tiến nhập. Lúc này đây, y có thể vừa làm vừa nhìn vẻ mặt của hắn.

Kỳ quái là người dưới thân không như những thiếu niên khác, tỏ ra sợ hãi, khuất nhục, phẫn hận, cầu xin, hắn chỉ nhẫn nại, quật cường vô cùng. Đôi mắt trong suốt của hắn nhìn Giang Tòng Loan, bên trong tràn đầy suy tư ý vị sâu xa, nhưng thân thể bị xâm phạm vẫn thờ ơ đạm mạc.

Giang Tòng Loan đẩy nhanh tiết tấu, khoái cảm dần dần tăng vọt làm y không khỏi rên rỉ thành tiếng.

Ninh Giác Phi cũng có thể cảm thấy một loại khoái cảm như ẩn như hiện trong sự đau đớn nhưng tâm tư hắn căn bản không đặt ở việc này. Hắn nghĩ, mình có nên giết chính mình một lần nữa không? Thế nhưng, nếu chuyển thế đến một tình cảnh còn đáng sợ hơn thì sao, vậy thì phải làm sao? Hay là nên kiên trì cố gắng sống tiếp, tìm kiếm phương pháp khống chế việc chuyển thế? Nên tìm cao tăng học hỏi không?

Suy nghĩ của hắn càng ngày càng bay xa, một trận va chạm kịch liệt kéo tinh thần hắn trở về. Hắn có thể cảm giác được chất nóng nam tính đang phun ra trong cơ thể mình, sự kích động khó có thể khôi phục ào đến. Hắn cũng là nam nhân, một đời trước cũng đã kết hôn lập gia đình, tự nhiên hiểu chuyện gì đang diễn ra. Nhưng thân thể hắn vẫn không khống chế được, chỉ có thể lẳng lặng nằm đó.

Giang Tòng Loan ngã vào trên người Ninh Giác Phi, thở hổn hển kịch liệt, nửa ngày không hề động đậy. Đợi cho an tĩnh trở lại, y cầm lấy đôi tay vô lực của Ninh Giác Phi, nhẹ nhàng mà hôn lên, dịu dàng nói: “Tiểu Lâu, từ khi ta chín tuổi bị bán vào thanh lâu đến nay, từng có hằng hà nam nhân, lại chưa từng có được cực lạc như hôm nay. Thân thể của ngươi, thật sự là làm cho người ta tiêu hồn. Là do từ nhỏ luyện công sao? Đúng là không giống người khác.”

Ninh Giác Phi chỉ cảm thấy đầu của y gác trên vai mình, một đầu tóc đen bóng mượt tản ra mùi hương thanh nhã. Lúc này hắn cảm thấy, đồng dạng là chịu nhục, hoàn cảnh ở đây so ra vẫn khá hơn vương phủ.

Một lát sau, Giang Tòng Loan ngẩng đầu nhìn hắn, một ngón tay mơn trớn từ mắt, lông mi đến khóe môi hắn, nhẹ giọng hỏi: “Vì sao không nói lời nào?”

Ninh Giác Phi suy nghĩ một chút, rốt cục hỏi: “Tiểu Lâu bao nhiêu tuổi?”

Giang Tòng Loan ngẩn ra, lập tức cho rằng hắn đang giả ngốc, không khỏi dịu dàng cười nói: “Ngươi sắp tròn 17 tuổi rồi.”

“Tiểu Lâu… quá khứ làm cái gì?” Ninh Giác Phi chỉ cảm thấy thanh âm bản thân rất trong trẻo, rất êm tai.

“Hỏi đố ta sao? Thiếu niên, ngươi thật thú vị.” Giang Tòng Loan cười càng hài lòng. “Người trong thiên hạ ai chẳng biết, Ân Tiểu Lâu là kép chính nổi danh nhất của Giang Nguyệt ban, lớn lên khuynh quốc khuynh thành, là một kép võ, không chỉ múa giỏi, hát cũng khiến bao người hồn xiêu phách lạc. Bao nhiêu người vì ngươi thần hồn điên đảo a, ngươi thì tính tình cương liệt, bán nghệ không bán thân, ai cưỡng bách ngươi, ngươi lấy cái chết uy hiếp, ông chủ gánh hát cũng rất che chở ngươi, giữ cho ngươi thân thể thuần khiết.”

Cách thông minh để giảm cân không cần ăn kiêng

Dấu hiệu cảnh báo cơ thể bạn chứa đầy ký sinh trùng
Ninh Giác Phi đại thể liền hiểu ra thân thế của nguyên chủ thân thể này.

Giang Tòng Loan luồng tay vào dưới thân hắn, ôm lấy hắn, cười nhẹ: “Hôm nay thân thể này có lẽ sẽ chẳng còn giữ được, ta nghe nói mấy ngày nay, thị vệ trong vương phủ đều thượng ngươi, phải không?”

Ninh Giác Phi không mở miệng. Vừa chuyển thế được mấy ngày, hắn phảng phất như ở dưới địa ngục, một đám nam nhân không ngừng đi vào gian phòng hắn, dùng mọi cách chà đạp hắn, quả thực là không bỏ qua bất cứ trò gì. Khi đó, hắn thực sự muốn chết đi cho xong.

Nhưng lúc này, dưới thân Giang Tòng Loan, nghe y nói vậy, thần tình hắn lại rất bình tĩnh.

Hắn nhàn nhạt nói: “nếu ta nói ta không phải Ân Tiểu Lâu, chắc ngươi sẽ không tin phải không?”

Giang Tòng Loan tựa như nghe được một truyện cười hay nhất trần đời. Y cười, hai tay lại bắt đầu vuốt ve thân thể Ninh Giác Phi, dục vọng đã an tĩnh lại bắt đầu thức tỉnh. Y thuận theo tự nhiên, lần thứ hai đi vào thân thể tuyệt luân ấy, chậm rãi đưa đẩy.

“Thân thể như vậy, thế nào không phải là Ân Tiểu Lâu?” Y thở hổn hển nói. “Còn nữa, Võ vương tuyệt không tính sai đâu.”

Ninh Giác Phi không muốn nói nhiều nữa, hắn chỉ cảm thấy vô luận thế nào, muốn chết cũng tốt muốn sống cũng tốt, dù sao cũng phải nỗ lực khống chế thân thể mới này.

Giang Tòng Loan giày vò trên thân thể hắn nửa ngày rốt cục thỏa mãn đứng dậy, mặc y phục. Y nhẹ nhàng vỗ về mặt hắn, ghé vào tai hắn cười nói: “Xem ra không cần điều giáo, có thể tiếp khách rồi. Ngươi yên tâm, ta chỉ cho ngươi tiếp vương công quý tộc, trọng thần triều đình, những kẻ mãng phu tiền dơ bẩn ta sẽ không để cho bọn họ chạm vào ngươi, miễn chút đau đớn cho ngươi. Hiện tại ngươi là cây hái ra tiền của ta đó nha.” Nói xong, y hất mái tóc đen dài của mình ra sau một cái rồi tiêu sái mà đi.

Ninh Giác Phi từ lâu đã mệt mỏi bất kham vì vậy nhắm hai mắt lại. Hắn nỗ lực không muốn chú ý đến thân thể dính dớp của mình, hy vọng có thể ngủ một giấc khôi phục thể lực.

Thế nhưng, rất nhanh, hắn liền phát hiện có người đang đến, tiếp theo, người nọ ôm lấy hắn mang ra ngoài.

Hắn lẳng lặng mở mắt, phát hiện là một tráng hán đang ôm hắn.

Về phần người nọ muốn làm gì, Ninh Giác Phi cũng không muốn nghĩ nhiều. Hắn đang nghĩ vấn đề quan trọng hơn.

Người nọ cũng chỉ muốn tắm rửa cho hắn. Tráng hán cẩn thận đặt Ninh Giác Phi vào một thùng tắm gỗ có chứa nước ấm, sau đó dùng hương thơm mềm mại nhẹ nhàng mà chà lau thân thể cho hắn.

Thân thể hắn đầy những vết roi, vết nung cùng các loại vết tích của sự xâm phạm, xanh tím đầy một thân, lại mang một vẻ mê hoặc kỳ dị.

Ninh Giác Phi rất mau liền ngủ trong sự xoa bóp mềm nhẹ, đợi khi hắn tỉnh lại đã là chiều ngày hôm sau.

Vừa tỉnh lại hắn đã cảm thấy cái cảm giác đau đớn giảm đi rất nhiều, hắn ngửa đầu nhìn hoa văn trang nhã trong phòng, thử động ngón tay. Hắn ngưng thần, nỗ lực nhớ tới khi lời huấn luyện viên dạy về phương pháp khống chế thân thể trong các đợt huấn luyện đặc chủng của kiếp trước, dồn khí đan điền, đem toàn bộ tư duy đều tập trung vào ngón trỏ tay phải. Dần dần, ngón trỏ cũng chậm rãi co lại.

Ninh Giác Phi đã mệt đến mồ hôi nhễ nhại nhưng hắn lại khoái trá mà cười cười. Xem ra không cần bao lâu, hắn sẽ có thể hành động bình thường.

Hắn dừng lại nghỉ ngơi một hồi đang chuẩn bị tiếp tục, cửa phòng bị đẩy ra nhẹ nhàng, một phu nhân trung niên cầm theo hộp thức ăn bước vào.

Bà nhìn hắn một chút rồi hòa ái cười nói: “Tỉnh rồi à? Đói bụng không? Ăn chút gì đi.”

Vừa nghe bà nhắc, Ninh Giác Phi liền cảm thấy có chút đói bụng. Hắn đã sớm ở trạng thái đói mấy ngày hôm nay nên giờ cũng không cảm nhận được mình đang đói. Nhưng, hắn vẫn mỉm cười: “Được.”

Bà ấy nghe vậy có chút sửng sốt. Những thanh quan mới vào, sau khi bị điều giáo đều phản ứng rất kịch liệt, có người khóc đòi chết đòi sống, có người ngơ ngác kinh ngạc như người chết không ăn không uống, chưa từng có ai bình tĩnh như vậy.

Nghĩ vậy, bà lấy một chén cháo gạo tẻ thơm ngào ngạt và vài món nhạt ăn sáng ra.

Ninh Giác Phi thấy bà dường như phải đi, vì vậy ôn hòa nói: “Đại tẩu, ta không động đậy được, phiền đại tẩu đút dùm được không?”

Bà ấy nghe vậy kỳ dị mà nhìn về phía hắn: “Ngươi gọi ta đại tẩu?”

Ninh Giác Phi vẫn mỉm cười: “Đúng vậy, phải xưng hô người như thế nào đây?”

“Gọi ta Nhất Tỷ đi. Ở đây mọi người thường gọi vậy.” Bà vừa nói vừa đưa cơm và món ăn để lên chiếc ghế gần giường.

Ninh Giác Phi liền nhẹ giọng nói: “Nhất Tỷ, cảm ơn.”

Nhất Tỷ nhìn hắn, khe khẽ thở dài: “Cậu bé đáng thương.” Sau đó đỡ hắn dậy, cầm bát cháo, từ từ đút hắn ăn.

Từ kiếp trước chuyển đến kiếp này, đây là bữa cơm ăn tốt nhất cũng là bữa cơm an tĩnh nhất của hắn trong một tháng qua.

Ngay khi Nhất Tỷ vừa dọn xong các món, Giang Tòng Loan liền đến đây. Trên mặt y vẫn mang dáng cười dịu dàng, cúi người nhìn hắn một cái, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Lâu, rốt cuộc ngươi lúc nào mới có thể cử động đây? Rất nhiều người đang cầm bạc chờ ngươi đó.”

____________

Kaori: Có ai nhận xét gì về Giang Tòng Loan không?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 164 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ngô Yến và 35 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

17 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.