Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 40 bài ] 

Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

 
Có bài mới 25.06.2018, 18:06
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 08.06.2017, 12:56
Bài viết: 616
Được thanks: 8038 lần
Điểm: 19.83
Có bài mới [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc


Tác giả: Mộc Tâm

Editor: Pink2205

Nhân vật chính: Ngôn Hâm - Hà Nhất Triển

Thể loại: trâu già gặm cỏ non, sủng, sắc

Giới thiệu:

Người đàn ông nheo mắt lại, nhìn cô gái chằm chằm.

Cô cắn môi, cụp mắt. Chiếc váy dài vì tư thế nằm nghiêng của cô mà bị vén cao. Cô nâng chân lên cọ cọ vào cẳng chân anh.

Thân thể anh cứng đờ, bàn tay dùng sức giữ chân cô lại. Ngôn Hâm biết phản ứng của anh là gì, cô đành phải bày ra dáng vẻ nhu nhược.

“Chú à….”

Dù là người cực kỳ lý trí như Hà Nhất Triển thì cũng bị tiếng gọi mềm mại này của cô làm cho run lên. Nhìn vào đôi mắt đỏ hồng đó, cảm giác nóng rực quen thuộc lại dâng lên, giống như ngọn lửa lớn, từ từ thiêu đốt thân thể anh.

Anh thích thú nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Ngôn Hâm. Tiểu nha đầu này ăn nhầm cái gì rồi, dám trêu trọc anh?

“Không ngoan thế này, nên trừng phạt sao đây?” Hà Nhất Triển vuốt ve khuôn mặt trơn mềm của cô. Giọng nói trầm thấp của anh như loại rượu nguyên chất, khiến người ta say mê.

“Chú à… nhẹ một chút, người ta sợ đau.” Cô cọ cọ vào người anh lấy lòng.

Hà Nhất Triển rủa thầm một tiếng, cúi xuống hôn Ngôn Hâm mãnh liệt như muốn nuốt cô vào bụng. Anh nuốt hết nước bọt của cô, cắn đầu lưỡi cô phát đau. Đầu lưỡi anh không ngừng càn quét trong miệng cô, ép cô phải ngửa đầu thừa nhận thế tiến công của anh.





Đã sửa bởi Pink2205 lúc 26.06.2018, 01:05.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.06.2018, 18:07
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 08.06.2017, 12:56
Bài viết: 616
Được thanks: 8038 lần
Điểm: 19.83
Có bài mới Re: [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 1

Lần đầu tiên Ngôn Hâm nhìn thấy người đó là ở party sinh nhật của cậu. Cậu của cô hơi lớn tuổi, nên mợ luôn nghĩ làm thế nào náo nhiệt một phen vì muốn cậu vui vẻ. Cậu mợ không muốn làm quá phô trương, nên chỉ mời những người hàng ngày qua lại thân thiết và thêm mấy người bạn tốt từ thời trung học tụ hội thôi.

Chú ấy không phải là bạn tốt nhiều năm của cậu, nếu luận quan hệ trong xã giao thì sẽ vào hàng BOSS. Hai người đã hợp tác nhiều năm, quan hệ bình thường khá tốt, thường xuyên gặp gỡ, cho nên dù cậu hơi bất ngờ khi chú ấy xuất hiện, nhưng vẫn rất vui vẻ.

Ngôn Hâm buồn chán nghe các trưởng bối nói về những đề tài không xa không gần. Lúc gắp đồ ăn, cô đã quan sát tất cả mọi người một lần, bao gồm cả chú ấy. Đương nhiên gọi như vậy có lẽ hơi không công bằng, vì chú ấy tuyệt đối trẻ hơn cậu của cô. Nhưng vì cách nói năng, lại là tinh anh mẫu mực, nên các trưởng bối cũng lắng nghe rất cẩn thận, vô tình coi chú ấy như Thiên Lôi sai đâu đánh đó. Hơn nữa, trông chú ấy cũng lớn hơn cô tầm mười tuổi, nên Ngôn Hâm tự giác gọi là chú cũng không quá.

Ngôn Hâm liếc nhìn Từ An An bên cạnh, hai người chuồn êm ra ngoài hoa viên, thở dài nhẹ nhõm một hơi. Từ An An nhỏ nhất, vẫn còn là sinh viên, còn Ngôn Hâm đã ra xã hội nhiều năm, nhưng vẫn có chuyện để tán gẫu với cô bé. Hai chị em ngồi trong vườn hoa tám chuyện qua lại.

“Chị em không ra à, bên trong chán muốn chết.” Ngôn Hâm cho rằng lúc nãy ánh mắt của mình đã truyền đúng chỗ, nhưng Từ Phức và Từ Tịch chẳng những không đáp lại, mà còn cảnh cáo cô an phận một chút…… Cô đành phải bỏ họ lại thôi.

“Đừng nhắc đến hai chị ấy nữa, nghe mẹ em nói muốn giới thiệu chú kia cho hai chị ấy.” Từ An An không quan tâm đến chuyện này, cũng không có hứng thú ở lại xem.

“Ai u, cả hai người?”

“Đúng vậy, xem ông chú kia hợp mắt ai, nước phù sa không chảy ruộng ngoài.”

Bao lâu nay mợ luôn nhọc lòng với chuyện chung thân đại sự của hai khuê nữ nhà mình. Chị hai Từ Tịch vừa tốt nghiệp đại học mà cũng đã đi xem mắt một vòng rồi.

Tất nhiên Ngôn Hâm cũng bị kéo đi cùng mấy lần, lần nào kết quả cũng giống nhau… Chính là đương sự oán giận ánh mắt của mẹ già nhà mình quá kém cỏi.

Nhưng cô cảm thấy theo lễ phép thì ít nhất cũng phải uống tách cà phê, ngồi chốc lát… Quan trọng là không thể chờ được nửa giờ rồi mới cầu cứu cô được không?

Hôm nay thì không cần cầu cứu, mà còn hận không đuổi cô đi được ấy chứ. Ngôn Hâm cảm thán: “Nhất định có thể, chú ấy rất tuấn tú, rất MAN.”
“Không phải chị cũng thích chú ấy chứ?” Nhìn ánh mắt hài hước của Từ An An, Ngôn Hâm nhún vai, “So với những đối tượng trước đây, có thể nói chú ấy là cực phẩm, chẳng lẽ không phải sao?”

“Đúng, nhưng với em thì quá già.” Cô bé chun mũi tỏ vẻ đáng yêu, làn da trắng nõn dưới ánh trăng càng thêm trong suốt. “Mẹ em là kiểu quan tâm quá nên mới nhọc lòng, nhưng như vậy cũng tốt, đỡ phải suốt ngày ở nhà cãi nhau với em.”

Tính cách của ba chị em nhà này khác nhau hoàn toàn, có động có tĩnh. Chị cả Từ Phức là người nghiêm cẩn, quy củ, có nề nếp, đến Ngôn Hâm cùng tuổi có đôi khi cũng không chịu nổi. Chị hai Từ Tịch tuy cũng nghiêm cẩn, nhưng hướng ngoại giỏi giao tiếp, có rất nhiều bạn bè, có thể vì vậy mà hơi kiêu, tất cả mọi người đều nhường nhịn cô ấy. Từ An An nhỏ nhất, cũng xinh đẹp nhất, trời sinh cô bé có làn da trắng mịn, tay chân thon dài khiến Ngôn Hâm vô cũng hâm mộ, hơn nữa tính tình hiền hoà dễ ở chung, không mắc mấy chứng bệnh kỳ quái của mỹ nữ.

Từ An An hơi mệt, nói phải về phòng nghỉ ngơi. Ngôn Hâm không đồng ý: “Trong phòng buồn lắm, chị ra ngoài hóng gió chút, sẽ vào sau.”

“Vâng, bên ngoài nhiều muỗi, chị mau vào nhé.” Từ An An tung tăng nhảy nhót về phòng. Ngôn Hâm thừa biết là cô bé về phòng mở máy tính xem truyện tranh.

Không khí đầu hạ đã hơi oi bức, cũng may có gió nên mới mát hơn chút. Ngôn Hâm nhắm mắt, thoải mái hít mấy hơi thật sâu, ngửi mùi hương hoa cỏ. Lúc cô mở mắt ra, lại nhìn thấy chú ấy.

“Sao lại chỉ có mình em ở chỗ này?” Chú ấy cười khanh khách, dưới ánh trăng, đúng là cảnh đẹp ý vui.

“Thấy buồn nên tôi ra đây.” Ngôn Hâm nhảy xuống khỏi vườn hoa, nhẹ nhàng lui về sau hai bước.

“Tôi làm phiền em sao? Ngại quá.” Kẹp điếu thuốc trong tay, anh không chờ Ngôn Hâm trả lời, rít liền hai hơi rồi dụi tắt điếu thuốc vào chiếc cốc giấy trong tay.

Ngôn Hâm thầm cảm thán trong lòng, xem ra lần này mợ tìm được người thực sự có tiềm năng.

“Không sao, ch… anh cứ hút đi.” Ngôn Hâm cắn cắn môi, đáng ghét, thiếu chút là gọi chú rồi.

Hà Nhất Triển hứng thú nhìn Ngôn Hâm, “Em vừa gọi tôi là gì?”

“Không có…” Cô cúi đầu, đá đá mấy cọng cỏ.

“Hà Nhất Triển, em thử gọi tôi một tiếng anh xem.” Giọng nói dễ nghe từ đỉnh đầu truyền đến, như làn gió mát, khiến người nghe rất thoải mái.

Ngôn Hâm nhìn người đàn ông tây trang phẳng phiu trước mắt, bộ vest màu xanh biển càng khiến anh thêm tuấn lãng. Anh cao gần 1m90, chân dài miên man, chỉ một bước chân đã lập tức kéo gần khoảng cách giữa cô và anh. Ngôn Hâm lui lại theo bản năng, dựa vào cây hoa anh đào mà cậu của cô yêu thích.

“Xin chào, tôi là Ngôn Hâm.”

“Ngôn Hâm, hai mươi tuổi?”

“Hai mươi bốn, bằng tuổi Từ Phức, nhưng lớn hơn cô ấy nửa năm.” Ngôn Hâm cảm thấy mình rất thức thời, lúc này còn không quên nhắc tới Từ Phức.

“Ồ, nhìn không ra.” Ánh mắt anh thật sâu, dù cách không xa, nhưng cô vẫn không nhìn rõ cảm xúc trong mắt anh.

“Vậy… tôi về trước, Từ An An đang đợi tôi.” Cô cúi đầu bước qua người anh, tay bỗng bị giữ chặt lại. Ngôn Hâm trừng lớn mắt nhìn bàn tay to kia, rồi lại nhìn thẳng vào mắt Hà Nhất Triển, trong khoảng thời gian ngắn hai người đều trầm mặc không nói gì.

Chú ấy muốn nói gì à?

“Không có việc gì, ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.” Ngôn Hâm vội vã chạy về phòng. Đến tận lúc đóng cửa lại, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt kia vẫn đi theo mình, và cả hơi ấm còn vương lại trên cánh tay nữa… Dùng tay còn lại phủ lên tay kia, cô khẽ cắn môi, quay lại lầu hai tìm Từ An An.

Duỗi người vặn eo, làm việc cả buổi chiều thật sự hơi mệt mỏi, Ngôn Hâm nhìn thời gian, một lúc nữa là đến giờ tan tầm. Nơi cô làm việc nằm trên con đường tài chính sầm uất với những tòa nhà cao chót vót, với giá nhà cao kinh khủng. Thân là tiểu dân cần kiệm, Ngôn Hâm ít khi có cơ hội ăn cơm dạo phố ở khu này, may mà các đồng nghiệp trong văn phòng cũng thuộc dạng cần kiệm, thường cùng kêu cơm hộp về giải quyết.

Lệ Lệ ngồi cạnh vỗ vai Ngôn Hâm nói: “Tiểu Hâm, tối nay cùng đi ăn lẩu đi, ở gần đây thôi, giá rất ổn.”

Lẩu ư… Ngôn Hâm thích ăn lẩu, nhưng giá… “Bao nhiêu?”

“Khẳng định ăn đến no, đi thôi!” Không đợi cô trả lời, Lệ Lệ đã trở về chỗ ngồi của mình, tiếp tục thảo luận với người khác.

Được rồi, thỉnh thoảng một tháng cũng nên thưởng cho mình một lần, tâm tình của Ngôn Hâm thay đổi với tốc độ cực nhanh, bắt đầu chờ mong bữa tối.

Khoảng thời gian này cũng coi như thanh nhàn, lượng công việc của bộ phận đối ngoại dựa vào hiệu suất làm việc, còn công việc của các cô thì nhận lương cố định, tuy không thể so sánh, nhưng cũng coi như được bảo đảm.

Công việc hôm nay đã làm xong, mọi người thu thập cùng vào thang máy xuống lầu, rồi chia nhau đi lấy xe. Ngôn Hâm và Lệ Lệ cũng đang định đi, thì bên tai bỗng truyền đến một giọng nói trầm thấp:

“Ngôn Hâm?”

Cô dừng lại, quay đầu mới phát hiện có một người đàn ông mặc vest chỉnh tề đứng cách mình vài bước, dáng người rất cao, còn không phải là chú ấy sao?

“…Xin chào.” Không biết nên xưng hô như thế nào, Ngôn Hâm chần chờ chào hỏi.

“Tan làm sao?” Một tay cắm ví, một tay kẹp thuốc, nghiễm nhiên là tư thế tiêu chuẩn của đại BOSS. Hôm nay Hà Nhất Triển mặc bộ vest thuần màu đen vừa người, phối với cà vạt sọc xanh lam, tỏa ra mười phần phong vị nam tính.

Không thể không thừa nhận, cực phẩm này xuất hiện ở đây đã khiến bao nhiêu cái đầu phải ngoái lại nhìn.

“Vâng.”

“Có rảnh không? Tôi mời em đi ăn?”

Đương nhiên cô đã nhìn thấy biểu tình của những người đi cùng anh, bèn vội vàng xua tay nói: “Tôi đã hẹn với đồng nghiệp rồi, lần sau đi.”

Lần sau có lẽ không có cơ hội gặp, bữa cơm này chỉ là lời mời xã giao, ai sẽ nghĩ là thật?

“Được, lần sau.” Hà Nhất Triển gật gật đầu, nhưng cũng không định đi luôn. Ngôn Hâm đành phải vẫy vẫy tay, “Vậy… hẹn gặp lại.” Anh ừ một tiếng, cô mới xoay người sang chỗ khác, nghĩ thầm, chẳng lẽ Hà Nhất Triển cũng làm ở chỗ này?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.06.2018, 22:23
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 08.06.2017, 12:56
Bài viết: 616
Được thanks: 8038 lần
Điểm: 19.83
Có bài mới Re: [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 2

Mỗi ngày Ngôn Hâm đều làm mười hai tiếng đồng hồ, cứ đến buổi chiều là xuất hiện hiện tượng váng đầu hoa mắt muốn ngủ, quầng thâm dưới mắt càng ngày càng đậm, phải đeo kính đen che đi, nhưng chỉ cần công việc vơi đi một chút là lại có tinh thần. Lệ Lệ nhìn đôi mắt dại ra của Ngôn Hâm, nói với cô đây là hồi quang phản chiếu.

Ngôn Hâm vẫy vẫy tay, ý bảo cô ấy mau về chỗ của mình. Công ty yêu cầu rất nghiêm, việc hôm nay không để ngày mai, làm không xong thì không được về nhà. Ngôn Hâm đã không biết mình đang làm gì nữa rồi, chỉ có tốc độ tay là ngày càng nhanh, tập văn kiện xếp bên cạnh cuối cùng cũng có xu thế thấp dần.

Một loạt tiếng cốc cốc vang lên, cả phòng ngẩng đầu nhìn ra cửa. Giám đốc Lâm thấy ánh mắt tập trung của mọi người, khụ khụ mấy tiếng nói: “Bởi vì liên quan đến vấn đề quy hoạch, bên chúng ta sắp có đơn vị mới đến. Lãnh đạo cấp cao cũng sẽ xuống dưới tuần tra giám sát công trình, có khả năng sẽ đến phòng chúng ta, nên mọi người chú ý cách ăn mặc một chút, những đồ cá nhân không được đặt lên bàn……”

Cả phòng trao đổi ánh mắt, bởi vì tầng lầu này của các cô cùng chung với phòng ngoại vụ, bọn họ lại thường xuyên ra ngoài làm việc, nên tầng này yên tĩnh hơn các tầng khác rất nhiều. Cho nên mọi người cũng khá thoải mái, vừa đến văn phòng là thay dép lê, ăn mặc cũng không cần suy xét, trên bàn bày đầy các đồ linh tinh. Lúc này, chút lạc thú trong công việc cũng bị bóp chết, ai nấy đều trưng ra vẻ mặt ai oán.

“Khụ khụ… Xin mọi người phối hợp, nhiều nhất là hai tháng, chúng ta biểu hiện chuyên nghiệp một chút.” Giám đốc Lâm làm lơ những ánh mắt đang bắn về phía mình từ bốn phương tám hướng. Sau khi chốt lại, Giám đốc Lâm trưng ra vẻ mặt đứng đắn, đang muốn quay về văn phòng của mình, thì ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân dồn dập và tiếng nói chuyện.

Mọi người đều biến sắc. Ngôn Hâm dùng khẩu hình hỏi Lệ Lệ: “Ai vậy?” Còn chưa được đáp lại thì một đoàn người tiến vào, tiếng hít khí vang lên liên tiếp, rồi sau đó là những tiếng bàn luận rất nhỏ, nhưng tất cả đều không gọi được Ngôn Hâm đang ngốc lặng.

Đây là…nghiệt duyên gì vậy. Ngôn Hâm cảm thấy không thể tin nổi, sao cô có thể gặp được chú ấy ở đây vậy nhỉ?

Giám đốc Lâm hoàn toàn không còn dáng vẻ bình tĩnh như vừa rồi, ông ta câu nệ ho khan vài tiếng, tự giới thiệu trong áp lực vô hình: “Đây là tổng giám đốc Hà, là công ty hợp tác cùng chúng ta lần này, sau này mọi người sẽ gặp nhau thường xuyên, xin hãy chú ý lễ phép.”

Hà Nhất Triển nhẹ nhàng gật đầu, “Làm phiền các bạn rồi, nếu cảm thấy tiến độ công tác bị quấy rầy, xin cứ phản ánh lại.”

Không biết một giọng nói nũng nịu từ đâu bay ra “Không thành vấn đề.”

“Tổng giám đốc Hà đừng khách khí.”

“Sao chúng ta lại thấy phiền được.”

“Đúng vậy đúng vậy… có gì cần giúp đỡ thì anh cứ nói…”

Ngôn Hâm càng cúi đầu thấp hơn, vô cùng bất lực đối với đám đồng nghiệp của mình.

Đây chính là đối tượng coi mắt của em họ nhà tôi đấy, mấy cô mơ ước cái gì chứ! Ngôn Hâm bắt đầu suy xét có cần thiết ngăn chặn chuyện này lại không.

Chờ đến khi các lãnh đạo rời đi, Ngôn Hâm vội vàng chạy về phía phòng trà, nghĩ thầm tới đâu hay tới đó, dù Hà Nhất Triển nghĩ gì, cô có trốn cũng không thoát, hà tất tự tìm phiền não?

Ngôn Hâm vừa uống nước vừa từ từ lấy lại bình tĩnh, nhưng một giọng nói đột nhiên vang lên khiến cô hoảng sợ, làm nước nóng sánh ra tay, “A!”

Một bàn tay to cầm lấy cốc nước nóng trong tay cô, kéo cô về phía vòi nước, chất giọng nam dễ nghe gần ngay bên tai, “Đứng đần người ra đó làm gì, không cẩn thận gì cả!”

Ngôn Hâm nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh của anh, thật khác với đêm đó, khó để biết được anh đang nghĩ gì. Hai người gần nhau đến mức có thể thấy được ảnh ngược của mình trong mắt người kia, cô ngơ ngác không nói được lời nào.

“Tiểu ngu ngốc, mau hoàn hồn.” Anh gõ nhẹ lên đầu cô, thấy Ngôn Hâm nhíu mày lườm lại, anh lại nhìn cô một lượt, “Gần đây thường xuyên tăng ca à?”

Ngôn Hâm rút tay lại, đóng vòi nước, cầm cốc nước ấm nhấp một ngụm mới đáp lại: “Vâng.”

“Sao không nghỉ ngơi cho tốt?” Anh đoạt lấy cốc nước của cô, lại kéo tay cô bắt đầu xả nước, “Xối nước thêm lúc nữa, đỏ hết lên rồi.”

“Không sao, không nóng lắm.” Ngôn Hâm không thoát được, không nghĩ tới anh lại giữ chặt như thế… Bàn tay to của anh hấp dẫn ánh mắt cô.

Bởi vì lâu rồi cô không ra ngoài nên làn da có hơi nhợt nhạt, khác với kiểu trắng hồng trời sinh của Từ An An. Nơi bị anh nắm lấy hơi đỏ lên, đối lập với màu da ngăm đen của anh. Ngôn Hâm đột nhiên hơi nôn nóng.

“Xin lỗi vì khiến em bị thương.” Thấy tay cô bớt đỏ, Hà Nhất Triển mới thu tay về.

Ngôn Hâm thất thần nhìn chỗ anh vừa nắm lấy, ngượng ngùng nói: “Không sao.” Như sợ anh không tin, cô lại lắc đầu cường điệu: “Thật sự không sao, cám ơn.” Dù có bị bỏng nặng hơn …cũng không sao.

Nhận ra ánh mắt anh vẫn không dời đi, cô lo lắng, muốn đi… lại không biết nên mở miệng thế nào.

“Là tôi sai.” Hà Nhất Triển khôi phục vẻ bình đạm, anh trầm mặc hồi lâu mới nói tiếp: “Em vẫn chưa trả lời tôi.”

“Cái gì?”

“Sao không nghỉ ngơi cho tốt, không biết chăm sóc cho bản thân gì cả.”

Ngôn Hâm biết anh đang nói đến cái gì, cô xoa quầng thâm dưới mắt, dáng vẻ quẫn bách. Cô không nghĩ đến sẽ gặp anh vào lúc này, “Chỉ là bận quá thôi, không sao…”

Anh là lãnh đạo, cũng biết tầm quan trọng của hiệu suất công việc. Lần thứ hai rơi vào trầm mặc, cô sắp không chịu nổi nữa rồi, đang định rời đi thì anh lại nói: “Em đang trốn tôi?”

Ngôn Hâm mở to hai mắt, không rõ câu nói của anh có ý gì. Môi mím anh lại thể hiện sự không vui, đôi mắt đen trầm xuống nguy hiểm như đêm đó, tăng thêm vài phần áp lực.

Anh đứng yên ở đó, bàn tay cho vào túi quần một lát rồi lại rút ra vân vê cằm. Ngôn Hâm chỉ nhìn anh không nói lời nào, không biết nên nói như thế nào mới không chọc giận anh.

Nhưng cô thật sự rất sợ bị anh mắng, nhìn khí thế này xem, một nhân viên hành chính nho nhỏ như cô có chịu nổi không?

Hà Nhất Triển chỉ nhướng mày nhìn Ngôn Hâm, tiếp tục giữ im lặng như cô. Cuối cùng Ngôn Hâm đành phải nhỏ giọng nói: “Tôi không trốn anh…” Cô nghĩ một lát, lại nói tiếp: “Không phải anh rất bận sao, tôi không phiền anh nữa.”

Ngôn Hâm nỗ lực thể hiện sự chân thành của mình, nhưng bị anh nhìn đến mức gáy cô đổ đầy mồ hôi. Một lúc sau, anh nhẹ nhàng cười, “Em không phiền.”

Ngôn Hâm nhìn vào mắt anh, tưởng thế là xong. Cô đang định rời đi thì lại nghe anh nói: “Lần sau gặp lại, em không được trốn tôi nữa.”

Chiều hôm đó trong đầu Ngôn Hâm chỉ toàn là vẻ mặt nghiêm túc của Hà Nhất Triển. Cô bắt đầu nghĩ lại, biểu hiện của mình rõ ràng đến thế sao…… Thật sự là cô không trốn anh, chỉ là cô có phản ứng tránh né theo bản năng khi có uy hiếp thôi mà.

Anh đúng là kiểu người cường thế, cho dù nói chuyện với anh như được tắm mình trong gió xuân, nhưng giọng điệu kiên định cùng ánh mắt sắc bén đều có thể khiến người đứng đối diện không còn nghĩ gì được nữa.

Ngôn Hâm không nói với ai về Hà Nhất triển. Cô chỉ nghe Từ An An nói có mấy lần muốn mời anh tới nhà làm khách lần nữa, nhưng đều bị anh lấy lý do bận việc, uyển chuyển từ chối. Từ Phức và Từ Tịch cũng chẳng vội, chỉ có mợ là nôn nóng, hễ có cơ hội là muốn cậu tìm Hà Nhất Triển. Từ An An nghe phát phiền, oán giận với cô vài câu: “Mẹ em đúng là già rồi, xem tích cực chưa kìa, chú ấy và mấy chị em cũng có thích đâu.”

“Các chị em không thích chú ấy à?”

“Không biết, nhìn không ra, chắc là cảm thấy… hơi lớn tuổi.” Nghĩ nghĩ, cô bé cảm thấy đây là lý do chính xác nhất.

Đúng vậy, với lịch sử xem mắt phong phú thì số người họ từng gặp không một ngàn cũng đến tám trăm, làm gì còn giống mấy cái chồi non mới ra ngoài xã hội?

“Không bằng chị thu phục chú ấy đi. Chú ấy nhiều tiền, đi theo chú ấy thì chị không cần làm việc nữa rồi.” Mấy ngày nay Ngôn Hâm đều bị Hà Nhất Triển quấy nhiễu tinh thần, nghe xong câu nói tùy ý của Từ An An, cô càng càng thấy phiền, xua xua tay, “Bây giờ đang thịnh hành ăn cỏ non, nói không chừng chú ấy thích những người còn ít tuổi hơn chị thì sao.”

Ai ngờ sau này không cẩn thận để chú già biết được, mặt anh lạnh tanh, khóe miệng thấp thoáng nụ cười dụ hoặc, ánh mắt cố ý lướt lên lướt xuống người cô, nói: “Anh đâu có thiếu đạo đức như thế, cỏ không non không già cũng đủ cho anh ăn no rồi.”

Một câu nói của anh khiến hai chân cô nhũn ra mất mấy ngày, đi đường cũng khó khăn. Nhưng chuyện này để nói sau.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 40 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anhmi8642, huyền.uha, nlsunny, thanhhuong0202 và 106 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

3 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1611

1 ... 202, 203, 204

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

5 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 222, 223, 224

9 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 134, 135, 136

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 77, 78, 79

19 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 405 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 271 điểm để mua Cô bé làm dáng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 256 điểm để mua Bảo Bình Nam
Đào Sindy: hi bạn
xukaa: hihihihi
xukaa: hiiiiiii
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 322 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 445 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 371 điểm để mua Bướm đen
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 237 điểm để mua Song Tử Nam
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 423 điểm để mua Hamster cao và hamster bé
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 1447 điểm để mua Ngọc xanh 2
Công Tử Tuyết: @Lib lỡ tay xóa mất. sorry huhu :cry:
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1377 điểm để mua Ngọc xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 296 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 275 điểm để mua Harris Spin
Libra moon: Halo
Hàn Vy: chào tất cả mọi người,mình là người mới xin chỉ giáo ạ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.