Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

 
Có bài mới 14.01.2019, 23:33
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 08.06.2017, 12:56
Bài viết: 497
Được thanks: 6289 lần
Điểm: 20.1
Có bài mới Re: [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 33

Tháng mười ở Anh có thể sánh ngang với đợt lạnh nhất ở Châu Á, Ngôn Hâm bọc kín mít như cái bánh chưng, trên cổ quấn một cái khăn quàng đỏ thẫm, trông y như người tuyết biết đi. Hai người lái chiếc Maserati đến tiểu khu trước kia anh sống, bỏ xe lại rồi bắt đầu đi bộ ngắm cảnh.

“Trước mười tám tuổi anh đều ở khu này, rất thuận tiện. Bây giờ chỉ còn ít người sống ở đây nên mới yên tĩnh thế này.” Hà Nhất Triển chỉ tay sang bên kia đường, kể chỗ này anh đã làm cái gì; chỉ vào cửa hàng nhỏ, bảo ở đó bán loại trà sữa ngon nhất; chỉ vào gầm cầu anh đã từng trốn suốt đêm, đến sáng sớm mới bị phát hiện……

Mỗi chỗ anh chỉ, Ngôn Hâm đều chụp ảnh lại, còn muốn Hà Nhất Triển chụp cùng. Anh bật cười: “Em xem ảnh chụp thì sẽ nhớ hết sao?”

Anh thì không quan trọng, nhưng Ngôn Hâm đã đi cả ngày mà tinh thần vẫn sáng láng, làm anh phải nghĩ có phải tối qua mình quá mềm lòng không……

“Chỉ cần anh nói em đều nhớ rõ, trở về sẽ ghi lại, sau này có thể coi như hồi ký.” Ngôn Hâm vui vẻ nói.

“Cũng không có gì hay để nhớ rõ.” Từ trước đến nay Hà Nhất Triển không thích náo nhiệt. Hơn nữa có đứa trẻ nào mà không có một hai chuyện nghịch ngợm gây sự, thật sự không đáng để nhớ.

“Không phải có anh sao? Sau này nhìn ảnh chụp anh có thể nói trước kia đã làm gì, em sẽ nói hôm nay chúng ta cùng nhau làm gì nữa. Trong hồi ức của anh có em, trong hồi ức của em cũng có anh, không phải rất tuyệt sao?” Nhiệt độ quá thấp làm nét mặt của Ngôn Hâm đông cứng, nhưng giọng điệu vui sướng của cô lại lây nhiễm cho người bên cạnh. Ông chủ của sạp hàng nhỏ bên cạnh mỉm cười nhìn cô gái nhỏ đến từ phương Đông mãi.

“Em nói đúng.” Hà Nhất Triển dùng tay ôm hai má lạnh toát của cô, nhíu mày nói: “Chúng ta về nhà nghỉ ngơi, ngày mai đi tiếp.”

“Không được, em vẫn chưa đến trường đại học của anh.” Ngôn Hâm đã vạch ra hành trình hoàn hảo.

“Đến thăm trường đại học xong, không phải em còn muốn đến Harrods đấy chứ?” Tạp chí du lịch nhàm chán kia có nhắc tới trung tâm thương mại mà du khách thích nhất.

“Sao anh biết?” Mặt Ngôn Hâm ửng đỏ, chỉ là cô muốn đi xem thôi mà.

“Hà phu nhân, em còn chưa quẹt thẻ của anh.” Biểu tình của Hà Nhất Triển giống như Ngôn Hâm ngoại tình vậy.

Lần đầu tiên Ngôn Hâm xuất ngoại, đương nhiên phải nắm chặt thời gian bổ sung kiến thức. Cho dù buổi tối bị ép tới phát mệt, nhưng sáng nào cô cũng đặt đồng hồ báo thức rời giường, Hà Nhất Triển có muốn kéo lại cũng không được, chỉ có thể làm tốt vai trò của một hướng dẫn viên du lịch kiêm bảo mẫu. Hôm nay, hai người sẽ đi thịt người máy ATM.

Mỗi khi Ngôn Hâm khổ não đổi bảng Anh, Hà Nhất Triển sẽ cầm túi mua sắm, nắm tay cô tiếp tục đi về phía trước, nói: “Muốn nghỉ ngơi chút không? Nơi này có loại bánh kem rất nổi tiếng.

Ngôn Hâm không quen với cách tính tiền quốc tế, chờ đến khi đặt túi lớn túi nhỏ lên xe, cô mới bất an hỏi: “Thẻ của anh không bị quá hạn mức chứ?”

“Em đừng coi thường anh thế được không?” Híp mắt nhéo cằm cô, Hà Nhất Triển không cho là đúng.

“Đại thúc lợi hại nhất!” Người nào đó đương nhiên lập tức lấy lòng.

“Không được gọi anh như vậy.” Trước kia còn có thể coi là tình thú, nhưng từ khi được gọi là ông xã, Hà Nhất Triển lại chỉ cảm thấy cách gọi này luôn nhắc nhở anh đã nhiều tuổi.

“Oppa, oppa vậy!” Ngôn Hâm đáng yêu giơ hai ngón tay cái, cười xinh đẹp.

Lúc Ngôn Hâm đi vào phòng trang điểm, anh có lên mạng tra mấy từ mà cô vừa nói …… Ha, anh cười nhẹ, cái này đích xác khá hơn đại thúc nhiều.

“James!” Nhìn Rose và người phụ nữ trung niên xinh đẹp, Hà Nhất Triển lễ phép gật đầu: “Phu nhân Ira, tiểu thư Rose, xin chào.”

Rose buồn bã cụp mắt, ngoan ngoãn đứng cạnh mẹ, hai người chính là đại biểu cho thục nữ trong xã hội thượng lưu.

“Đã lâu không gặp, con gái tôi đã gây thêm phiền toái cho cậu rồi.” Phu nhân Ira mỉm cười ưu nhã, coi như không thấy biểu tình có phần ảm đạm của con gái.

“Tiểu thư Rose là trợ thủ đắc lực của tổng giám đốc, tôi được cô ấy giúp đỡ rất nhiều mới đúng.”

“Phu nhân Brown có khỏe không?”

“Mẹ tôi rất khỏe…… Tôi xin giới thiệu, Tiểu Hâm.” Hà Nhất Triển vẫn luôn chú ý tới phòng trang điểm, Ngôn Hâm vừa xuất hiện là anh lập tức vẫy tay gọi cô. “Vị này chính là tổng giám đốc phu nhân của INC, còn người này là con gái của bà ấy.”

“Xin chào.” Ngôn Hâm mỉm cười, cảm thấy cô gái trẻ đứng bên cạnh trông khá quen. Trí nhớ của Rose tốt hơn, thốt lên: “Chúng ta từng gặp nhau ở Givenchy.”

Hà Nhất Triển và Ngôn Hâm đều cảm thấy kinh ngạc, cô nhíu mày suy nghĩ, “…… Đúng vậy, thật trùng hợp.”

“James… Cô ấy là…” Rose đã đoán ra hơn phân nửa, chỉ là chuyện trùng hợp như thế … Sắc mặt Rose trắng bệch.

“Là vợ tôi.” Hà Nhất Triển gật đầu thừa nhận.

“Sao không nói một tiếng? Quá đột ngột.” Phu nhân Ira khó nén kinh ngạc.

“Lần này trở về là để đi đăng ký, thời gian gấp rút, lúc khác sẽ thông báo lại.”

Ngôn Hâm cũng ngốc luôn. Sao cô lại không biết chuyện này nhỉ?!

“Chúc mừng, nhất định phải mời chúng tôi đó.” Phu nhân Ira nói. Bà vỗ vỗ tay bảo con gái bình tĩnh. Con bé thích James như thế, cũng nên đến lúc hết hy vọng rồi.

Nhìn theo hai người rời đi, Ngôn Hâm buột miệng: “Cô ấy chính là Rose?”

“Đúng vậy, hai người từng gặp nhau rồi à?” Hà Nhất Triển ngàn tính vạn tính, vẫn có lúc sơ sẩy.

“Hôm anh đi dự party của tạp chí kinh tế đó, em đi lấy tây trang giúp anh, tình cờ gặp cô ấy, đứng xa xa cảm thấy cô ấy rất đẹp, chỉ vậy thôi.” Ngôn Hâm suy nghĩ một chút, “Hai người cùng tham gia?”

“Trùng hợp gặp trên đường.” Hà Nhất Triển không muốn nhiều lời, vì cho rằng chuyện này không quan trọng, “Ngày mai không có lịch trình gì đúng không? Đi đăng ký nhé?”

“Em không mang chứng minh thư, đăng ký thế nào?” Cô chỉ nghĩ đơn thuần là đi chơi thôi.

“Mẹ đưa cho anh rồi, em chỉ cần mang người đến là được.”

“Mẹ em?” Ngôn Hâm ngốc.

“Thời gian cấp bách, trở về anh sẽ bổ sung hôn lễ cho em.” Các mối quan hệ ở Anh phức tạp, phu nhân Brown … mẹ anh nhất định sẽ làm thật khoa trương giống như hôn lễ của hoàng gia mất.

Tuyệt đối không thể làm hôn lễ ở Anh!

“Quá nhanh đi… Nhưng không có hôn lễ cũng không sao.” Ngôn Hâm nhanh chóng giải thích, “Hôn lễ rất mệt, phải thử lễ phục, chụp ảnh, đăt đồ ăn, lên danh sách khách mời…… Chỉ tưởng tượng thôi mà em đã đau đầu.”

“Em cho rằng mọi người sẽ bỏ qua cho chúng ta sao?” Anh trấn an, “Không sao! Có anh ở đây, em chỉ cần phối hợp là được.”

Ngôn Hâm đau đầu quá, quên sạch luôn chuyện của Rose, còn có ý đồ thuyết phục Hà Nhất Triển: “Vậy không cần mời khách, nhiều khách sẽ phiền toái lắm, còn phải làm mấy cái thủ tục gì đó……”

--- ------

Ngôn Hâm không ngờ chỉ đi Anh một chuyến mà tự bán mình ra ngoài luôn, thậm chí cô còn không kịp khẩn trương… à không phải, cũng có một chút. Những câu nói thuần Anh không ngừng vang vọng bên tai cô, tóm lại cuối cùng là hai bên xác định có tự nguyện ý lấy đối phương không. Nghe xong cô đột nhiên thở phào nhẹ nhõm một hơi, còn cảm thấy hơi mông lung.

Hôm nay Hà Nhất Triển vẫn mặc vest chỉnh tề, nhưng không thắt cà vạt, trông thoải mái hơn rất nhiều. Bên ngoài tuyết bay trắng trời, nhưng anh cũng chỉ mặc thêm áo khoác đen, không giống cô, ăn mặc y như con lật đật …… Hà Nhất Triển sợ cô lạnh nên không cho mặc váy, cô đành phải tháo giày cao gót ra. Nhưng vì sao trong lòng vẫn thấy bất an?

Nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy Hà Nhất Triển, ánh trăng mờ mờ, làn gió đêm ấm áp quét qua, tiếng ve kêu inh ỏi, anh đột ngột chiếm hết tầm nhìn, vẻ mặt bình tĩnh nhìn cô.

“Bảo bối?” Tiếng của Hà Nhất Triển từ một nơi xa xôi truyền đến, cắt ngang suy nghĩ. Trong trí nhớ của cô, Hà Nhất Triển luôn cao lớn tuấn lãng, sắc mặt anh bây giờ tuy lạnh nhạt, nhưng có thể thấy rõ sự phập phồng trong đáy mắt…… Anh đang khẩn trương?

“Ngôn tiểu thư, con hãy nhắc lại theo lời cha một lần nữa.” Mục sư cười ôn hòa, không để ý việc cô không tập trung, “Tôi Ngôn Hâm, xin nhận Hà Nhất Triển làm chồng hợp pháp. Bắt đầu từ hôm nay, dù tốt hay xấu, giàu nghèo, lúc khỏe mạnh hay khi ốm đau, chỉ có cái chết mới có thể chia lìa chúng tôi.”

Ngôn Hâm im lặng không nói, Hà Nhất Triển nhíu mày nhìn cô chăm chú, mới chỉ trôi qua vài giây mà anh có cảm giác như không đợi được nữa ──

“Cái chết, cũng không thể chia tách chúng ta.” Ngôn Hâm nắm tay Hà Nhất Triển, ánh mắt long lanh, xác nhận lại lần nữa, “đúng không?”

Gánh nặng trên vai như được buông bỏ, Hà Nhất Triển bình tĩnh mỉm cười, “Đúng vậy.”

Đến khi hai người đứng dưới trời tuyết lớn giữa ngã tư đường, Ngôn Hâm vẫn còn mơ mơ màng màng, vợ chồng Brown mỉm cười, trao cho hai người một nụ hôn chúc phúc, “Chúc mừng.”

“Cảm ơn.” Ngôn Hâm mỉm cười, cái lạnh cũng không đủ để chống lại ngọn lửa nóng rực trong tim cô lúc này.

“Mẹ chuẩn bị bữa tối, cùng chúc mừng ngày đặc biệt này.” Phu nhân Brown mỉm cười, nhìn đôi tay nắm chặt của hai người. Trong thời khắc hạnh phúc này, bà dựa vào vai ông xã, nghẹn ngào, “Thật tốt quá……”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Pink2205 về bài viết trên: Dct.dlh, HNRTV, Quả Su Su, boogoo97, gaubeodauhoi, saoxoay, thtrungkuti, tlam0212, vinamilkpanda, y229917
Có bài mới 21.01.2019, 14:31
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 08.06.2017, 12:56
Bài viết: 497
Được thanks: 6289 lần
Điểm: 20.1
Có bài mới Re: [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 34

Suốt một tháng qua Hà Nhất Triển đều không tiếp điện thoại của tổng công ty, chỉ cùng Ngôn Hâm ngắm cảnh và chụp ảnh ở Anh quốc. Laptop của anh chỉ dùng để kết nối những cuộc họp quan trọng và xử lý tài liệu mà thư ký gửi đến, xong việc thì lại nhét vào trong túi tư liệu. Đương nhiên, trong kẹp tài liệu ấy còn có giấy đăng ký kết hôn của hai vợ chồng, và ảnh của người mà anh yêu nhất.

Mùa đông ở Anh không thích hợp với người có thể chất lạnh như Ngôn Hâm, dù điều hòa trong phòng luôn duy trì ở mức hai mươi tám độ thì cũng không thể khiến khuôn mặt tái nhợt của cô hồng hào hơn. Hà Nhất Triển đành phải làm túi sưởi hình người, ôm bà Hà lạnh cóng như cây kem nhỏ vào lòng. Hai người ngồi trên sô pha xem phim điện ảnh. Mấy ngày này là những ngày đẹp đẽ nhất trong cuộc đời của Ngôn Hâm.

“Sao anh vẫn chưa đi làm?” Ngôn Hâm nghe tiếng Anh đến mức mơ màng sắp ngủ, nhích lại gần người đàn ông đang ngồi sau lưng.

“Chúng ta đang trong tuần trăng mật mà.” Ông Hà sung sướng nói: “Chờ tháng hai sang năm chúng ta lại đi Maldives.”

“………” Ngôn Hâm thật sự không muốn phá hỏng tâm tình tốt đẹp của anh, nhưng hôm qua cô vô tình nhận được điện thoại của thư ký Tiểu Lâm, người mà từ trước đến nay nói chuyện luôn làm người đối diện như tắm mình trong gió xuân, thế mà giọng điệu lúc đó lại vô cùng gấp gáp, “Xin nhờ cô, Ngôn tiểu thư, nếu ông chủ còn tiếp tục không đi làm, tuy anh ấy không mất việc, nhưng chúng tôi sẽ thất nghiệp mất!”

“Ngày mai mẹ tới dạy em làm bánh kem, anh đến công ty xem thế nào đi.” Tuy cả ngày được anh ôm rất hạnh phúc, nhưng thịt ở bụng cô càng ngày càng nhiều rồi, đến cô cũng bắt đầu khinh bỉ chính mình!

Ngôn Hâm tìm mọi cách làm nũng, vừa đấm vừa xoa. Nếu không phải thân thể cô lúc này không tiện, chắc chắn cô sẽ bị anh lật qua lật lại, biến đủ thành trăm kiểu hình dạng mới thôi!

Hà Nhất Triển đe dọa: “Mấy ngày nữa em sẽ biết sự lợi hại của anh!” Sáng sớm hôm sau anh ngoan ngoãn đi làm.

Ngôn Hâm mềm nhũn nằm trên giường, thân thể giấu dưới chăn hiện đầy dấu hôn và dấu tay, hai bầu ngực mềm mại vẫn còn đau, không thể mặc nổi quần áo. Nằm đến giữa trưa, cô mới chậm rãi mặc một cái áo lông cao cổ, khoác thêm một chiếc áo măng tô bên ngoài. Lúc mẹ Hà tới nhìn thấy Ngôn Hâm đang trang điểm, bèn hỏi:

“Con muốn đi ra ngoài à?”

“Con sợ lạnh, ở nhà toàn mặc như vậy.” Ngôn Hâm đỏ mặt.

“Thằng nhóc kia thật là…… Bảo bối tay con lạnh quá.” Mẹ Hà đau lòng ôm cô.

“Mẹ, con không sao, để con giúp mẹ.” Bây giờ cô vẫn chưa quen với những hành động thân thiết như thế, đặc biệt khi ôm có thể cảm nhận được dáng người tuyệt đẹp của mẹ Hà…… cô càng khinh bỉ chính mình khi bị nuôi thành heo con.

“Con đứng bên cạnh nhìn được rồi, món này rất đơn giản, khi còn nhỏ James thích ăn nhất đấy!” Mẹ Hà nhanh nhẹn phân loại nguyên liệu nấu ăn: cherry, táo đỏ, bánh pudding, blueberry…… Mẹ Hà thuộc như lòng bàn tay, bà đã ở Anh quốc gần hai mươi năm, cuộc sống hàng ngày nhàm chán nên đành dồn hết thời gian làm mỹ thực. “Mẹ thích nhất là làm những món điểm tâm ngọt vừa học được cho hai cha con ăn, không phải mẹ khoe khoang đâu, nhưng hai người đó thiếu chút nữa là ăn luôn cả đĩa đó.” Mẹ Hà cười vui vẻ.

“Mẹ thật lợi hại! Mẹ dạy con với ~” Dáng vẻ vừa ngượng ngùng vừa lấy hết can đảm của Ngôn Hâm làm mẹ Hà lại ôm chầm lấy cô, “Sao bảo bối lại đáng yêu thế này~James thật đáng ghét, mẹ là mẹ nó, tiểu bảo bối cũng bảo bối của mẹ mà ~”

Ngôn Hâm bật cười, rõ ràng ba Hà là người ôn hòa nội liễm, Hà Nhất Triển càng không bao giờ thể hiện vui buồn lên mặt, thế mà mẹ Hà lại vô cùng nhiệt tình, thoải mái. Mẹ Ngôn Hâm là mẫu phụ nữ Trung Quốc truyền thống, sẽ chẳng bao giờ ôm cô khích lệ thế này…… Ngôn Hâm vòng tay ôm eo mẹ Hà, “Mẹ đừng tức giận, tối nay con đến ăn cơm cùng ba mẹ nhé?”

Mắt mẹ Hà sáng lên, vội vàng đồng ý: “Là con nói nha. Bảo bối, bây giờ chúng ta về nhà luôn!” Tài xế đã chờ sẵn bên ngoài, mẹ Hà chẳng kịp thu dọn nguyên liệu nấu ăn bày đầy trên bàn, đã kéo cô vào trong xe.

Hà Nhất Triển về đến nhà nhìn thấy phòng bếp hỗn độn, tay anh cầm bánh kem chocolate mà Ngôn Hâm yêu nhất, lẩm bẩm: “Biết ngay là không thể khinh địch!”

Hơn bất cứ ai, anh biết tiểu tâm can của mình rất giỏi hiểu ý người khác. Người ngoài cảm thấy cô lạnh nhạt khó thân cận, nhưng đó là vì cô sợ người lạ, nếu không đủ kiên nhẫn, sẽ không thể nhìn thấy nụ cười thật lòng của cô. Nhưng chỉ cần Ngôn Hâm chấp nhận, cả đời này cô sẽ luôn tin tưởng dù người đó tốt hay xấu.

Vợ chồng Brown tất nhiên cũng cảm nhận được sự nỗ lực của cô. Tuy tiếng Anh không lưu loát lắm, nhưng lần nào nói xong cô cũng cười thẹn thùng, thấp thỏm chờ mong. Cô hy vọng được chấp nhận, được yêu quý, không chỉ vì họ là cha mẹ của Hà Nhất Triển, mà còn vì cô thích ở bên họ, rất vui vẻ thoải mái.

Ba Hà luôn mỉm cười nhẹ nhàng, thấy Hà Nhất Triển đến liền bảo anh ngồi xuống, “Hóa ra con thật sự xuống bếp, ba còn tưởng rằng Nina quá sùng bái con nên mới bịa đặt linh tinh.”

Hà Nhất Triển không đáp lại, nhìn Ngôn Hâm thân thiết nắm tay mẹ, bất mãn nói: “Làm bánh kem thôi mà sao mẹ phải kéo đến tận đây?”

“Bảo bối học xong rồi, về nhà sẽ làm cho con ăn.” Mẹ Hà không vui phất phất tay.

“Con nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi lung tung!”

“Sao nào? Không phải con gọi là tâm can sao, vậy mẹ sẽ gọi là bảo bối!” Mẹ Hà nhất quyết không đổi cách gọi, thậm chí còn kéo ba Hà xuống nước, “Không phải ông xã cũng rất thích bảo bối sao ~James thật đáng ghét!”

Ánh mắt ba Hà xoay chuyển, đương nhiên sẽ không thừa nhận năm phút trước mới gọi Ngôn Hâm như vậy. Ba Hà dịu dàng nói với vợ: “Anh thích em là đủ rồi, con dâu bảo bối còn đang trong thời gian tân hôn đó.”

Khóe mắt Hà Nhất Triển run rẩy, ba anh đúng là cao tay, có thể tỏ tình vô cùng tự nhiên như vậy.

“Thêm một người thích có gì không tốt? Đến hôn lễ mà con trai em còn không chịu mời em…….” Nói xong, mắt mẹ Hà hơi ửng đỏ.

“Mẹ……” Ngôn Hâm có chút hoảng loạn, cầu cứu nhìn về phía Hà Nhất Triển.

“Con thấy Vera Wang cũng được đó.” Chỉ một câu của Hà Nhất Triển đã phá tan kỹ thuật diễn kém cỏi của mẹ.

“Phải đi thử váy mới được. Ba mẹ cũng có thể đến thành phố B tham gia, dù sao cũng phải gặp mặt cha mẹ Hâm Hâm một lần.” Ba Hà ra lệnh một tiếng, yêu thương nhìn khuôn mặt ủ ê của vợ…… Tuy là giả vờ, nhưng chỉ cần vợ vui vẻ là được.

Hà Nhất Triển đau đầu, quy mô có lẽ lớn hơn anh dự tính, tới thành phố B chắc sẽ không thể chỉ ở mức hôn lễ của vương thất rồi……

Ba Hà vui tươi hớn hở kể những chuyện thú vị trước kia về Hà Nhất Triển với Ngôn Hâm mẹ Hà kéo cô sang một bên, ra vẻ thần bí hỏi: “Con từng gặp Rose rồi à?”

“Vâng.”

“Ai, tóm lại là con trai mẹ có ánh mắt độc đáo.”

“Con cứ tưởng mẹ thích cô ấy?” Liếc mắt nhìn mẹ mình một cái, Hà Nhất Triển hứng thú tiếp tục xem hình áo cưới trên Ipad.

“Thêm một người chơi với mẹ thì có gì không tốt? Nhưng mẹ thích tiểu bảo bối đáng yêu của mẹ hơn.” Mẹ Hà không đồng ý với câu nói của Hà Nhất Triển. Rose sinh ra đã có phong phạm của danh môn thục nữ, thật sự không thích hợp với tính cách của bà. Dù ba Hà có dung túng cho bà vui chơi thoải mái, bà cũng không thể ném mặt mũi của gia tộc Brown đi được. Nếu cứ phải nhìn trước ngó sau mệt mỏi như thế, xin thứ lỗi cho kẻ bất tài, bà thật sự không thể chịu nổi một cô con dâu như thể. Trước kia quan hệ không tồi, chỉ là vì ngại Hà Nhất Triển thôi.

“Người phụ nữ của con đương nhiên là NO 1 rồi.” Hà Nhất Triển mỉm cười nói. Nhưng giọng điệu của anh đột nhiên thay đổi, “Nhưng mẹ đừng gọi tiểu bảo bối nữa, con nghe mà phiền lòng.”

“Con ghen đúng không, lòng dạ hẹp hòi.” Mẹ Hà lườm Hà Nhất Triển một cái. Đây có đúng là ông con trai từ nhỏ không để bụng chuyện gì của bà không nhỉ?

“Mẹ chờ đó.” Anh chỉ nói một câu như thế.

Chuẩn bị phải về nhà, Ngôn Hâm kéo tay anh hỏi: “Anh không chọc giận mẹ đấy chứ?”

Trong mắt Hà Nhất Triển thấp thoáng ý cười, nói không lớn không nhỏ: “Đó là mẹ thân yêu của anh, anh yêu mẹ không còn kịp ấy chứ, em yên tâm.”

“Tiểu tử thúi, con gọi ai là thân yêu?” Giọng điệu âm trầm của ba Hà không khác Hà Nhất Triển chút nào, “Mau đưa vợ con về nhà đi.”

Hà Nhất Triển chỉ cười, nhìn về phía mẹ mình, bị ba Hà trừng lườm mắt một cái, anh mới đánh xe rời đi.

“Ba ba thật đáng yêu.” Ngôn Hâm tưởng tượng đến vẻ kinh ngạc thẹn thùng của mẹ Hà vừa rồi, cảm thấy thật ngọt ngào.

“Bà Hà, xin hãy chú ý đến lời nói và hành động của em.” Anh nhéo khuôn mặt nhỏ của cô. Sao anh lại không thấy cô ghen với khen anh đáng yêu nhỉ?

“Nếu hai mươi năm sau anh còn yêu em như thế, em sẽ khen anh đáng yêu.”

“Đáng yêu thì không cần.” Anh mỉm cười, “Còn yêu em, anh sẽ làm được.”

Tuy Ngôn Hâm thẹn thùng, nhưng ở bên nhau lâu rồi nên da mặt cô cũng dày hơn, “Vậy là em phải chịu thiệt rồi, em vừa đáng yêu, lại còn yêu anh như thế, thật không công bằng ~”

Hà Nhất Triển thở dài, cầm tay lái không nói lời nào.

Ngôn Hâm hỏi: “Anh sao vậy?”

Có thể nói đàn ông trưởng thành hơn ba mươi tuổi như anh bị câu nói của cô làm cho hưng phấn đến mức rùng mình như bị một dòng điện chạy dọc thân thể sao?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Pink2205 về bài viết trên: Dct.dlh, HNRTV, Quả Su Su, boogoo97, gaubeodauhoi, thtrungkuti, tlam0212, y229917
Có bài mới 31.01.2019, 10:01
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 08.06.2017, 12:56
Bài viết: 497
Được thanks: 6289 lần
Điểm: 20.1
Có bài mới Re: [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 35

Lúc hai người trở lại thành phố B đã là cuối năm, trải qua trời đông giá rét ở Anh quốc về đến quê nhà, cuối cùng Ngôn Hâm cũng tốt hơn một chút, Hà Nhất Triển cũng trở lại trạng thái bận rộn. Ngôn Hâm đã dọn hết đồ đạc đến nhà anh, các chi tiết trong hôn lễ đã có ba mẹ Ngôn giúp đỡ, không cần cô phải bận tâm. Ngôn Hâm đã từ chức, biến thành dân thất nghiệp lang thang, lúc này đang ngồi xổm dưới đất nghiên cứu lò nướng mới mua.

Hà Nhất Triển xử lý những công việc còn tồn đọng, trong khoảng thời gian này toàn đi sớm về trễ nên Ngôn Hâm đều về Ngôn gia ăn cơm. Thiếu vợ yêu ngồi trong lòng, anh ăn cơm cũng chẳng thấy ngon, nên hôm nay mới về sớm một chút. Anh bước vào nhà mà không thấy người đâu, đi vào phòng bếp mới phát hiện cô đang ngồi xổm trên mặt đất. “Em đang làm gì đó?”

“Làm bánh kem, nhưng em không biết phải đặt bao nhiêu phút……” Quyển hướng dẫn sử dụng nói nửa tiếng là được, nhưng cao nhân hướng dẫn làm bánh kem lại nói phải nướng một tiếng… Chẳng lẽ cơ năng của lò nướng khác nhau nên thời gian cũng không giống nhau sao?

Hà Nhất Triển cầm quyển hướng dẫn sử dụng đọc nhanh như gió, lại nhìn bánh kem trong lò nướng, ấn một cái nút, “Đừng ngồi trước lò nướng, phóng xạ không tốt.”

Bị kéo lui về sau vài bước, Ngôn Hâm hỏi: “Hôm nay anh về sớm thế, định ăn cơm cùng ba mẹ sao?”

“Hôm nay ăn ở nhà, anh mới từ Nhất Niệm về……” Hà Nhất Triển luồn một tay vào trong tạp dề, vuốt ve làn da mềm mại của Ngôn Hâm, môi khẽ hôn lên vai cô, còn tay kia với vào trong quần lót của cô, xoa nắn hoa hạch nhỏ bé yếu ớt. “Ngoan, để anh ăn em trước……”

“Ở, ở chỗ này…?” Ngôn Hâm kéo tay Hà Nhất Triển lại nhưng không cách nào ngăn cản được động tác xoa nắn thuần thục của anh. Cô cong người dựa vào bệ bếp, còn anh chỉ dùng hai ba động tác đã lột sạch quần áo trên người cô, chỉ còn chừa lại cái tạp dề.

“Ngoan quá, thả lỏng nào, để anh vào.” Anh vuốt ve nơi riêng tư ướt át của cô, rồi lại dùng chân đỉnh đỉnh vào nơi đó, ý bảo cô mở rộng chân hơn. Bụng Ngôn Hâm kề sát mặt bàn, xúc cảm lạnh lẽo làm người cô co lại, kẹp chặt lấy ngón tay của Hà Nhất Triển. Cảm giác sảng khoái càng khiến anh thêm ôn nhu, nhưng động tác tay lại càng lúc càng nhanh, “Chặt quá, tâm can ngoan……” Anh đẩy hai mảnh cánh hoa ra để phân thân to lớn đi vào, khiến Ngôn Hâm phải hét lên một tiếng. Anh vội giữ chặt eo cô lại, động thân đi sâu vào trong.

“Trướng quá… Chờ một chút……” Dù làm bao nhiêu lần, nhưng mỗi lần tiến vào dục vọng của Hà Nhất Triển đều làm tim Ngôn Hâm đập nhanh hơn, giống như chạm thẳng đến trái tim cô. Cảm giác mất khống chế ấy làm thân thể cô càng thêm mẫn cảm. Cô không thể nghe rõ anh đang nói gì, chỉ có thể cảm nhận cây gậy kia càng ngày càng bành trướng. Thậm chí cô còn cảm nhận mình kẹp chặt nó như thế nào ……

“Tâm can… Em thích…” Hà Nhất Triển quan sát tỉ mỉ phản ứng của cô. Phòng bếp và phòng khách chỉ được ngăn cách bằng một tấm kính trắng, tiếng thân thể va chạm đầy sắc tình vang lên trong không gian trống trải, đủ để khiến người nghe nóng lên. Một tay anh nắm không thể bao trọn bầu ngực đầy đặn đang nảy lên không ngừng của cô, miệng nói nhỏ bên tai cô: “Tay anh không bao trọn bảo bối này được nữa rồi… Có thích anh làm vậy không?” Anh kéo nụ hoa cô, biết bên trái là điểm mẫn cảm nhất của cô nên anh cố tình lưu lại hồi lâu, rồi thấp giọng cười.

Tiếng cười kia vừa mị hoặc vừa gợi cảm, tựa như thanh chocolate cao cấp Hà Nhất Triển mua cho cô, chui vào trong tai cô, kích thích khiến thân thể cô vô cùng thoải mái.

Nhìn từ phía sau sẽ chỉ thấy Hà Nhất Triển mặc vest đen chỉnh tề đứng trong bếp làm gì đó. Anh chỉ một chiếc cúc trên chiếc áo vest, vẻ mặt căng thẳng như đang chờ thời khắc mở nắp nồi ra. Quả nhiên, màu sắc và mùi hương của thức ăn đều đúng như anh dự đoán, khiến người ta hài lòng.

Anh thấy thật may mắn khi lúc trước thiết kế dùng hai màu đen trắng làm chủ đạo cho căn nhà, đá cẩm thạch đen bóng tương phản hoàn hảo với làn da trắng như sữa của mỹ nhân. Bây giờ Ngôn Hâm đang dùng cả hai bàn tay che chặt môi nhưng cùng không ngăn được tiếng rên rỉ rất nhỏ. Hai bầu ngực mềm mại thỉnh thoảng tràn ra khỏi kẽ tay anh, cọ lên lạnh bàn lạnh lẽo khiến tiếng kêu của cô càng thêm kiều mị. Đôi chân thon dài trắng nõn dính chặt vào quần âu của anh, chỉ có hai người họ mới biết khoảng cách này có thể làm tiều huyệt của cô hút càng chặt hơn, vật nam tính của anh như muốn khai mở tử cung của cô. Vì vận động mạnh mà cái mông tròn trịa của cô hơi rung lên, tiếng thở dốc vang lên không ngừng. Hà Nhất Triển không nói nữa, toàn tâm toàn ý chú ý tới động tĩnh của mỹ nhân dưới thân.

“Nhất Triển… Ân ân… Trướng quá…” Không biết đã tiết mấy lần, khuôn mặt của Ngôn Hâm hồng nhuận, eo mỏi nhừ, cô chủ động kẹp chặt dục vọng to lớn trong cơ thể. Nghe thấy Hà Nhất Triển rên lên, cô đè bàn tay to đang đặt trên ngực mình lại, thẹn thùng nói: “Dùng sức… xoa giúp em… Thật thoải mái a……”

Mỗi người xoa một bên ngực, hai bầu ngực mềm mại biến đủ hình dạng kỳ quái trong tay hai người. Anh cúi đầu chặn miệng cô lại, Ngôn Hâm chủ động đưa lưỡi ra để anh ngậm lấy. Dáng vẻ vừa nghe lời vừa phóng đãng của cô làm da đầu Hà Nhất Triển tê dại, tốc độ dưới thân càng lúc càng nhanh, “Tâm can… thích không…?”

“Thích… em thích…… A… Nhanh lên a……” Cô không ngừng hóp bụng lại, những lời cầu yêu nhiệt tình đều bị Hà Nhất Triển nuốt hết, môi lưỡi giao hòa. Sau một hồi vận động, tiểu huyệt co chặt, Ngôn Hâm kêu một tiếng, lên cao trào.

“Thiếu chút nữa là em bẻ gãy anh rồi……” Anh xoay người rồi khép chặt hai chân cô lại, hưởng thụ khoái cảm tuyệt vời. Nhìn cánh hoa sưng đỏ đang ngậm lấy dục vọng của mình, anh có cảm giác hào hùng như vừa chinh chiến muôn vàn trận chiến.

Tuy ngày nào cũng làm, nhưng chỉ là giải thèm chứ không thể lấp đầy bụng. Vất vả lắm mới cưới được kiều thê, cô không cần làm gì cả, chỉ cần ở nhà tâm rửa sạch sẽ chờ anh về……

Anh còn chờ gì mà không nuốt luôn món ngon này vào bụng cơ chứ!

Anh ngẩng đầu lên nhìn hai bầu ngực mềm và nụ hoa cương cứng của Ngôn Hâm mà không khỏi nuốt nước miếng. Hà Nhất Triển thân kinh bách chiến lần đầu tiên cảm thấy bất cứ lúc nào đàn ông cũng có thể bị tinh trùng xông lên não không phải không có nguyên do……

“Lạnh quá… chồng ơi…” Không biết mình đang bị YY, Ngôn Hâm vặn vẹo eo, cô phát hiện Hà Nhất Triển không có… Cảm giác đại sự không ổn, cô làm nũng kéo áo sơ mi của anh nói: “Em muốn ở trên……”

“Được.” Anh kéo ghế dựa ra ngồi, lấy bữa tối được đóng gói cẩn thận ra, nói: “Em động đi, anh sẽ ngồi hưởng thụ.”

…… Anh định làm trò gì vậy chứ?! Đầu Ngôn Hâm đổ đầy vạch đen, nhưng cô vẫn đưa tay cởi thắt lưng của anh ra, khóa kéo quần, đỡ vai Hà Nhất Triển bắt đầu lên xuống.

Vừa rồi miếng kim loại ở thắt lưng làm cô không thoải mái, cứ lúc nóng lúc lạnh, giờ thì tốt hơn rồi. Ngôn Hâm áp mặt vào cổ anh, tiết tấu như vậy đối với cô là thoải mái nhất.

Hà Nhất Triển biết Ngôn Hâm đang nghĩ cái gì, anh gắp một miếng thức ăn đưa đến bên miệng cô, “Ăn nào.”

Ngôn Hâm dừng động tác để ăn, mông đã bị vỗ nhẹ một cái, “Ưm!”

“Không được dừng!” Hà Nhất Triển cực kỳ vừa lòng, “Ăn nhiều một chút, đêm nay anh phải từ từ yêu thương em!”

…… Cái gì!?!?!?!?

Ngôn Hâm vặn vẹo eo, cố gắng nuốt cây gậy thô to của anh, đầu óc không nghĩ gì được nữa, đồ ăn không ngừng vào miệng mà cô chẳng biết có mùi vị gì. Đến khi lên cao trào, cô mới thở hổn hển nói: “Em no rồi……” Còn phối hợp ợ một cái.

“Ngoan lắm……” Anh mút vành tai cô, nhẹ giọng nói: “Tốc độ của em quá chậm……”

Không màng đến dáng vẻ xin tha đáng thương của Ngôn Hâm, Hà Nhất Triển luật động dũng mãnh, khoái cảm tê dại nhẫn nhịn lúc trước lại ập đến, lan ra khắp cốt tủy. Anh không nói thêm gì nữa, đâm mạnh vào nơi yếu ớt nhất của Ngôn Hâm, sau đó cùng tới cao trào.

Hai người đều si mê trong dục vọng nóng bỏng đối phương, theo bản năng muốn đòi hỏi nhiều hơn, nhưng lại ngại hai bên trời sinh thể lực khác biệt. Ngôn Hâm thường bại trận trước, dù có bị bắt mở mắt ra cũng lực bất tòng tâm.

Khi ngủ Hà Nhất Triển có thói quen giữ chặt eo cô, đùi đè nặng lên đùi cô. Ngôn Hâm híp mắt sắp rơi vào mộng đẹp, nhưng nơi chặt chẽ phía dưới thỉnh thoảng lại bị ma sát nhẹ một cái, làm cô nháy mắt lại tỉnh lại…… bị làm đến tỉnh.

“Cho em ngủ… Ông xã…… cho em ngủ…”

Hà Nhất Triển nhìn đồng hồ, năm giờ rồi, “Ngoan, một lần cuối cùng được không?” Giọng nói của anh khàn khàn, vô cùng mê hoặc.

Cuối cùng Ngôn Hâm ngủ lúc nào không biết, cho dù thân thể đáp lại Hà Nhất Triển theo bản năng, nhưng đầu óc đã ngừng hoạt động.

Ngôn Hâm hít thở đều đều, nhưng chỗ riêng tư phía dưới sưng đỏ vẫn không ngừng kẹp chặt lấy nam căn của anh. Lúc anh rút ra, cũng kéo theo cả tinh dịch ra ngoài. Hà Nhất Triển không dám quấy nhiễu Ngôn Hâm, nhẹ nhàng dùng khăn ướt lau người sạch sẽ.

Anh nhìn kỹ nơi riêng tư của Ngôn Hâm, may mà không rách, chỉ sưng đỏ khiến người ta đau lòng. Hà Nhất Triển hôn lên môi cô, kéo cô vào trong ngực, nhắm mắt ngủ.




Đã sửa bởi Pink2205 lúc 13.02.2019, 21:11.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Pink2205 về bài viết trên: Dct.dlh, HNRTV, Quả Su Su, Yến My, boogoo97, gaubeodauhoi, hehehee, hh09, thtrungkuti, tlam0212, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: mjschjckkut3 và 69 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

16 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137



Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 297 điểm để mua Nữ thần mùa xuân

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.