Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 14 bài ] 

Kinh đô đào hoa nguyên - Lạc Phong Cô Vân

 
Có bài mới 24.06.2018, 19:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3443 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới [Đam mỹ - Xuyên không] Kinh đô đào hoa nguyên - Lạc Phong Cô Vân - Điểm: 6
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images


Kinh đô đào hoa nguyên

Thể loại: chủng điền văn, xuyên không, cổ trang, 1×1, HE.

Tình trạng
: 13 chương – hoàn.

Dịch: QT.

Edit: Lạc Phong Cô Vân.

Nguồn: https://lacphongcovan.wordpress.com/dam-mỹ-da-hoan/co-trang/kinh-do-dao-hoa-nguyen-hoan/


Giới thiệu:


Sống tại rừng đào phía Bắc kinh đô Bình An của Tiêu quốc đã 3 năm, cha của thân thể này chết đi, hắn theo lệ trở thành người chăm sóc rừng đào. Một lần nữa sống lại, Hạ Thu tính mỗi tháng một lượng bạc lĩnh từ Ngự sử trung thừa Lưu Văn Hạ sẽ để dành làm tiền dưỡng lão, rồi sau đó bình bình an an sống hết một đời….





Đã sửa bởi The Wolf lúc 24.06.2018, 19:44.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 24.06.2018, 19:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3443 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Kinh đô đào hoa nguyên - Lạc Phong Cô Vân - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Lợn rừng! Đừng chạy!!


Nơi đây là Tiêu quốc, Tiêu là quốc họ. Kinh đô tên Bình An, nó làm Hạ Thu nhớ tới cố đô Kyoto của Nhật Bản. Tiêu quốc này phồn hoa hơn bất cứ một triều đại lịch sử nào của Trung Quốc, mượn giấy và bút mực mà nói, bình dân trung đẳng đều có thể mua được dễ dàng. Hiện tại Tiêu quốc đang trong thời kỳ nông nghiệp phát triển cực thịnh, buôn bán cũng rất phát đạt. Lúc trước khi biết đây là thế giới mình sống lại, Hạ Thu đúng thật là cảm thán một phen.

Trên phiến đại lục này không chỉ có mình Tiêu quốc, còn có Tây Khung quốc, Minh quốc, Bắc Lam quốc, Dương Sơ quốc. Năm quốc ngược lại không hề có phân tranh.

ĐôngNamlà Tây Khung, Đông là Tiêu quốc, Tây là Dương Sơ,Namlà Minh, Bắc là Bắc Lam. Qua Bắc Lam là một mảnh rừng rậm nguyên thủy, qua rừng rậm theo như dân đại lục gọi là một ít bộ lạc man di. Tục truyền kỳ thật phiến đại lục này rất rộng, rộng đến mức ngươi không thể nào biết được còn có nước nào khác tồn tại ở đây. Phía Tây là núi tuyết cao cao. PhíaNamlà một vùng biển rộng với vô số đảo nhỏ. Mà phía Đông cũng rất gần biển.

Hạ Thu nghĩ, địa hình này rất giống Trung Quốc, có khi qua phía Bắc, thật sự có tộc người giống người Nga. Mà biển rộng, chắc chắn cũng còn những đại lục khác nữa, chỉ có điều kỹ thuật tạo thuyền của năm nước còn rất lạc hậu, không thích hợp để viễn dương.

Phương diện lạc hậu nhất chính là đội thuyền của năm nước đều được đóng rất lớn, rất hoa lệ, nhưng thời gian sử dụng lại cực ngắn.

Hạ Thu vốn là kỹ sư thiết kế cao cấp của một công ty ở thế kỷ 21, nam nhân thành đạt hơn 30 tuổi. Bị cuốn vào xung đột trong nội bộ công ty, không ngờ lại xuyên qua nhập vào xác tiểu tử 17 tuổi cũng tên là Hạ Thu, có điều thân thể này nhìn thế nào cũng chỉ như mới 15 tuổi, rõ ràng là do dinh dưỡng không đầy đủ. Xuyên qua cũng tốt, ở thế giới đó cũng chẳng có gì để hắn lưu luyến, đứa con mà hắn yêu thương lại không phải là con ruột của hắn. Đã có thể sống lại, thì liền an phận sống cả đời này a, may mắn hắn không xuyên vào thời loạn thế nào đó, nếu không sống chưa được vài ngày lại đã chết rồi. Hắn cũng không ngốc đến mức đem mấy phát minh từ hiện đại đi rêu rao trước bàn dân thiên hạ. Như vậy, hắn đâu còn những ngày yên bình mà sống, đồng thời, đánh vỡ cân bằng của một thời đại, cái giá phải trả cũng vô cùng lớn.

Phụ thân của thân thể này chết đi, hắn đến phủ Ngự sử trung thừa thông báo một tiếng, từ đó về sau, rừng hoa đào này do hắn tiếp nhận chăm sóc.

Nói đến rừng hoa đào phía Bắc thành, có rất nhiều truyền thuyết, mà truyền lưu phổ biến nhất là rừng đào này do tiên nhân trồng nên, tiên nhân đó hàng năm vào lúc hoa đào nở rộ sẽ tới uống rượu dưới gốc cây, vì nhân gian se duyên kết duyến. Mà cách nhiều năm sau, rừng đào này thành nơi dạo chơi ngày xuân của hoàng tôn quý tộc, quan viên trong triều, hoặc sĩ tử khắp nơi..v.v.. cũng vì thế mà trở thành điểm ngóng trông của các tiểu thư chưa xuất giá.

Ba ngày du xuân sau thường sẽ truyền ra, tiểu thư nhà ai vừa ý công tử nhà ai, công tử nhà ai trèo cao vương thất vân vân và vân vân. Mà Hạ Thu từ nhỏ cùng với phụ thân vừa mới qua đời kia chính là dong hộ của rừng đào này. Nói là dong hộ, tức là mỗi mùa xuân khi hoa nở thì dọn sạch lá rụng, quét tước đình đài, thềm đá. Hơn nữa, còn phải chăm nuôi mấy con thiên nga [hay ngỗng trắng], đợi ngày du xuân thì thả chúng xuống hồ. [dong hộ: người chăm sóc, bảo vệ].

Chỉ có trước mùa xuân mới là lúc bận rộn, mà mấy ngày bận rộn đó quản gia Lưu Thành của phủ Ngự sử trung thừa đều sẽ phái người tới hỗ trợ, cho nên trên cơ bản tác dụng duy nhất của Hạ Thu chính là không để người không có phận sự vào rừng hoa đào, làm hỏng phong cảnh nơi đây. Có thể nói mỗi tháng cầm một lượng bạc, ngoại trừ tuần tra lâm viên ra thì không còn phải làm việc gì khác. Đối công việc béo bở như thế, Hạ Thu thập phần yêu thích.

Đợi đến lúc hoa đào nở, cả rừng hoa tựa như thiên đường nhân gian, đẹp đến dao lòng. Mà Hạ Thu xác thực rất thích rừng hoa đào, đến thế giới này đã ba năm, có lẽ cứ như vậy sống hết đời cũng không hẳn là không thể.

“Đây là Lưu Văn Hạ – Lưu đại nhân, đại nhân, đây là con trai của Hạ Thiên, gọi Hạ Thu, từ nay rừng hoa đào sẽ do hắn tiếp nhận.” Quản gia phủ Ngự sử trung thừa bẩm báo.

Bận xem xét văn kiện, Lưu Văn Hạ không ngẩng đầu, chỉ “Ừh” một tiếng liền bảo quản gia dẫn Hạ Thu đi. Quản gia hảo tâm nói:

“Hôm nay đại nhân thật sự bề bộn nhiều việc, vóc dáng ngươi hơi nhỏ, nếu có chỗ nào không thuận tiện, hoặc là không đủ người thì cứ tới tìm ta là được. Ta là Lưu Thành – quản gia của Lưu phủ.” Lưu Thành nói.

Hoàng đế đem phiến rừng đào vốn không thuộc chức trách của Ngự sử trung thừa trông coi giao cho Lưu Văn Hạ, nhất định là cũng rất coi trọng rừng đào này.

Không có những người khác, chỉ có một mình trông nom rừng hoa đào, điểm này cũng hợp với ý của Hạ Thu. Hạ Thu thật sự cảm thấy mình già rồi, thích yên tĩnh không muốn bị quấy rầy. Lưu Thành nói sai người tới cùng hắn trông nom, nhưng Hạ Thu lại cự tuyệt. Chỉ đến mùa xuân, Lưu Thành mới phái người tới tu bổ lại rừng hoa đào. Không quá vài ngày liền chỉnh trang xong toàn bộ, hiện tại chính là chờ hoa đào nở hết, đám hoàng tôn quý tộc kia sẽ tới dạo chơi.

Nơi ở của Hạ Thu nằm ở rìa phía Bắc rừng hoa đào, chỗ đó không có người tới, bởi vì gần với khu vực săn bắn của hoàng gia. Vừa vào cửa chính là sảnh phòng đơn sơ, hai bên là phòng ngủ, vốn là Hạ Thu một gian, phụ thân một gian, bây giờ trống ra một gian, đối với vị phụ thân kia, Hạ Thu vẫn thực cảm kích hắn đối đãi tốt với mình suốt ba năm qua. Tiếp theo bên phải là phòng bếp, mùa đông có thể hun ấm giường, kế phòng bếp có một cái giếng nhỏ, nước giếng ngọt, có thể nấu cơm. Hạ Thu cảm thán: cuộc sống không bị ô nhiễm thật là tốt. Mà sau gian phòng là chuồng nuôi ngỗng, qua nữa là nhà xí hắn dựng, tương đối gần với bãi săn, vốn không có nhà xí, trước kia chủ nhân của khối thân thể này cùng với phụ thân của hắn đều vào rừng giải quyết, điểm này làm Hạ Thu không thể nào chịu được. Phụ thân bị hắn huyên náo không thuận theo không bỏ qua mới tùy tiện dựng một cái nhà xí.

Bây giờ một mình một người, từ nay về sau ngoại trừ cho đám ngỗng kia ăn no cũng không còn chuyện gì cần phải làm, khu vực săn bắn của hoàng gia thì hắn không thể đi, chỗ đó là một mảnh rừng rậm nguyên thủy, thường xuyên truyền ra tiếng gầm rú của dã thú, Hạ Thu cũng không muốn mình thành thức ăn dã ngoại của đám mãnh thú. Về phần thức ăn, cứ mỗi năm ngày Hạ Thu sẽ vào kinh mua sắm một lần. Vì lo cho thân thể nhỏ bé này, Hạ Thu tính mua hai đầu dê, một đực một cái, đợi sau này thu hoạch ít sữa dê cho mình uống. Tuy thỉnh thoảng móc được một, hai quả trứng từ ổ ngỗng, nhưng dinh dưỡng vẫn không đủ, cho nên, hắn vẫn cứ phải nghĩ biện pháp.

Nói tóm lại, Hạ Thu rất hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình, vừa mở cửa, chính là hoa đào ngập mắt. Đợi khi hoa nở, chỉ cần đi quanh một vòng, cả  người sẽ ươm đậm mùi thơm.

Tuy giờ chỉ có một mình, nhưng cũng không thấy quá tịch mịch. Hạ Thu tính toán kiểm tra lâm viên xong sẽ đi mua chút ít hạt giống rau quả trồng ở khu đất trống cạnh nhà. Trồng trồng rau, nuôi nuôi ngỗng, cuộc sống cứ như vậy trôi qua thật tốt. Hơn nữa ngỗng này cực kỳ dễ nuôi, cá trong hồ cũng rất phong phú, có thể cho đám ngỗng no bụng. Lúc rảnh rỗi, Hạ Thu cũng sẽ tìm cách bắt vài con cá ăn đỡ thèm.

Hiện tại đào đã ra nụ, sắp sửa nở rộ. Việc Hạ Thu cần làm chính là tuần viên, đợi đến ngày đó sẽ có người đem đồ ăn, rượu ngon tới đặt trong đình, nước trong hồ là từ tràng săn chảy vào, xuyên qua kinh đô nhập vào biển rộng, cho nên hồ ở đây rất lớn, đội thuyền đã sớm tu sửa chỉnh lý tốt sẽ tới đây đợi các quý tộc đến. Thuyền kia thật đẹp, lụa mỏng rủ xuống, trang hoàng hoa lệ. Có thể lên thuyền đều là người có thân phận cực cao. Bên hồ rải rác một vài nhã đình, hàng năm đều có người đến đấu thơ, đối câu đối..v.v.!

Nhưng hết thảy những cái đó đều không liên quan gì tới Hạ Thu.

Cũng không lâu lắm, gió mát thoảng qua mang theo hương hoa thẳng tắp bay vào Bình An. Hoàng tộc, quý sĩ, phú giáp thương nhân sớm đã chuẩn bị tốt khởi hành tới rừng đào, khi ấy, vì bảo vệ những người này, hoàng đế cũng đã sớm phái quân đóng ở bìa rừng, như vậy cũng có thể ngăn chăn một ít tiểu dân tiến vào.

Những tiểu thư khuê các đều sẽ mang theo điểm tâm do chính tay mình làm đến cùng thưởng thức, xem như một cuộc thi nhỏ giữa các vị tiểu thư. Đồng thời, nữ tử chưa xuất giá cũng có thể thừa dịp dạo chơi chọn lựa người mình thích. Mà những nam nhân kia một là được no bụng, hai là được ngắm nhìn đã mắt, vì thế cũng càng thêm khoe khoang tài nghệ của mình. Tài nghệ càng cao, đội thuyền người đó đứng càng được tán thưởng.

Nhưng mà, hết thảy những điều đó, vẫn không hề liên quan gì tới Hạ Thu. Kiếp trước, hắn cho rằng có thể ngủ đủ đến tự tỉnh là một việc vô cùng hạnh phúc, cho nên hiện tại, Hạ Thu đã cảm thấy mình thập phần hạnh phúc. Đợi qua ba ngày, mọi người về hết thì dọn dẹp thoáng qua rừng hoa đào, đuổi ngỗng về chuồng, sau đó sẽ không cần phải dậy sớm nữa. Vì thế, lúc này Hạ Thu thực sự rất vui vẻ, qua hôm nay những người kia sẽ rời đi, hắn cũng có thể ngủ một giấc thật ngon lành a.

Chỉ tiếc, rắc rối rất nhanh đã tới rồi.

Hạ Thu bị thanh âm sâu trong vườn đánh thức, thân phận của hắn đương nhiên không thể xuất hiện trước mặt đám người kia. Điểm này, hắn hiểu rất rõ. Nhưng mà một ít thanh âm không hài hòa hoàn toàn phá hủy không khí tĩnh lặng xung quanh. Nghe thấy có tiếng động trong phòng bếp, Hạ Thu giật mình cả kinh! Nhà mình có trộm? Cẩn thận tới gần phòng bếp, tay cầm ghế, nhẹ nhàng đẩy cửa, nhưng cửa phòng bếp rất không nể tình phát ra tiếng ‘kẽo kẹt’ kinh động bên trong.

Yên lặng giây lát.

Thứ bên trong cùng Hạ Thu ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi. Hạ Thu thầm kêu một tiếng nguy to! Lợn rừng như thế nào lại lọt vào nhà mình? Đám quý tộc hoàng thất kia vẫn chưa đi, nếu để con lợn này xông vào rừng hoa đào, vậy thì xong đời. Huống chi, nhìn xem, hắn cũng không phải đối thủ của nó a!

Rầm, Hạ Thu đóng mạnh cửa! Lợn rừng bị kinh hãi húc mạnh vào cửa, đáng thương Hạ Thu bị húc tới lục phủ ngũ tạng đều đảo lộn. Chết cũng không thể để nó xông ra! Nếu không hắn nhất định sẽ rơi đầu!

Bi ai chính là con lợn kia lại chạy ra được, Hạ Thu hung hăng ném ghế, trực tiếp đập vào đầu nó, lợn rừng dừng lại hung dữ nhìn về phía Hạ Thu, trái tim hắn thoáng chốc ngừng đập! Thầm kêu không ổn, con lợn kia xông về phía hắn, Hạ Thu một tay ấn đầu nó xoay người nhảy lên, đáng thương Hạ Thu, hắn đã quên, đây sớm đã không phải thân thể khỏe mạnh của hắn trước kia, thân thể hiện tại vừa gầy vừa yếu. Kết quả, Hạ Thu nhảy ra sau lưng lợn rừng, vững vàng ôm lấy mình nó, lợn rừng giận dữ, đạp đạp chân muốn vung Hạ Thu ra. Vung không được, lợn rừng tức giận hướng về rừng hoa đào phóng đi.

Hạ Thu khóc không ra nước mắt: trời muốn diệt ta.

Hắn mới sống được 3 năm ở thế giới này, còn muốn hảo hảo mà sống, không ngờ ông trời lại không thương hắn! Không giết chết hắn không bằng lòng sao!

Ngươi muốn ta chết, cũng đừng để ta xuyên qua a!!! Hạ Thu âm thầm gào thét trong lòng.

Lông mao cứng trên người lợn rừng đâm vào da Hạ Thu. Hạ Thu khó chịu, lại nghe thấy từng đợt thét chói tai. Hạ Thu hô to:

“Mọi người mau tránh ra! Con lợn này điên rồi!”

Rừng hoa đào, lợn rừng mang theo Hạ Thu mạnh mẽ đâm tới, khiến xung quanh người người thét lên. Tiếng thét chói tai càng khiến lợn rừng thêm điên cuồng!

Lưu Thành thấy người trên lưng lợn rừng, nội tâm chấn kinh. Xong rồi! Lúc này sao lại xảy ra chuyện như vậy chứ? Xong rồi, xong rồi….

Trọng tâm của Hạ Thu dần dần không ổn, bỗng chốc bị lợn rừng quăng xuống đất, trước mắt tối sầm, ngất đi____


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn The Wolf về bài viết trên: TTripleNguyen
Có bài mới 24.06.2018, 19:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3443 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Kinh đô đào hoa nguyên - Lạc Phong Cô Vân - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


chương 2: Nuôi ngỗng, mua dê, trồng rau.

Khi Hạ Thu tỉnh lại, trước mắt không phải là phòng của mình. Sau khi tỉnh chỉ thấy lão quản gia Lưu Thành..

“Lưu quản gia…..” Hạ Thu có chút suy yếu.

“Ai nha, đừng động đậy, phải nghỉ ngơi vài ngày đã!” Lưu Thanh vội đè hắn xuống.

“Nơi này là chỗ nào a?”

“Nơi này là Lưu phủ. Ai, mạng ngươi lớn! Đại nhân nhà ta cầu hoàng thượng khai ân mới bỏ qua cho ngươi!”

Bất tri bất giác đã nợ người ta. Haiz____

“Không ai bị thương a?”

“Không có! Hình bộ cùng Binh bộ hai vị thị lang bắt được súc sinh kia liền đánh chết.”

“Không có là tốt rồi! Đều tại ta không chú ý để con lợn kia chạy vào.”

“Cái này cũng không trách ngươi, có thể là mùi thơm của thức ăn dẫn súc sinh kia tới đi. Ngươi trước nghỉ ngơi, qua hai ngày lại trở về.”

“Vậy…vậy….Lưu đại nhân….”

“Đại nhân nói, ngươi vẫn tiếp tục coi sóc rừng hoa đào, nhưng phải an bài hai người biết chút công phu quyền cước tới trông cùng, tránh cho lại có thứ gì đó chạy xuống phá hư rừng đào.”

“Phiền ngài thay ta cám ơn Lưu đại nhân!”

“Nghỉ ngơi đi, lát nữa sẽ mời đại phu tới kiểm tra xem!”

“Cám ơn Lưu quản gia!”

Hạ Thu cứ tưởng là mình chết chắc rồi! Dù cho không bị lợn rừng giết chết thì cũng bị hoàng đế chém đầu! Không ngờ…..Vị Lưu đại nhân này thật là người tốt, chỉ là một dong hộ mà cũng bảo vệ, nhân tình này, xem như thiếu nợ. Từ nay về sau, có cơ hội nhất định phải trả.

Mấy ngày ở Lưu phủ, nhi tử của Lưu Văn Hạ – Lưu Sinh luôn vụng trộm trốn sau cửa dò xét hắn. Hạ Thu chủ tâm trêu chọc nó. Lưu Sinh nho nhỏ đáng yêu, làm người ta vô cùng yêu thích. Hài tử có một đôi đào hoa nhãn, lớn lên nhất định là cái yêu nghiệt, nhìn đứa nhỏ như vậy, hiển nhiên thê tử đã mất của Lưu Văn Hạ chắc chắn là khuynh quốc khuynh thành.

Qua hơn mười ngày, thân thể Hạ Thu khôi phục gần như cũ, Lưu Thành phái một chiếc xe ngựa đưa hắn trở về, lúc về nhà, mới phát hiện cạnh nhà hắn nhiều thêm một gian nhà nữa. Hai nam tử giống nhau như đúc đi ra chào đón!

“Ngươi là Hạ Thu a! Ta là Lôi Thanh, hắn là đệ đệ của ta – Lôi Minh!” Nụ cười của nam tử tràn đầy thiện ý, làm cho người ta không thể chán ghét.

“Xin chào!”

“Từ nay về sau chúng ta sẽ cùng nhau trông nom rừng đào! Thương tích trên người ngươi thế nào?” Lôi Thanh nói.

“Tốt hơn nhiều rồi!”

“Tối nay tới nhà ta ăn cơm đi! Chúng ta làm thịt hầm cách thủy, ngươi nhất định sẽ thích.”

Vì từ nay về sau có thể thoải mái sống chung, Hạ Thu đồng ý rồi.

Hai huynh đệ này là một cặp song sinh, nhưng cũng không khó phân biệt, đệ đệ có một nốt ruồi mờ ở khóe mắt, Hạ Thu chuyên dựa vào nó mà phân biệt hai huynh đệ. Bọn họ tuổi cũng không lớn, mới 20 tuổi.

Mùa xuân tiết trời càng ngày càng ấm áp. Hạ Thu đánh tiếng mời hai huynh đệ vào thành. Nghe hắn nói muốn vào kinh, Lôi Minh đồng ý cùng Hạ Thu đi. Bảo là muốn mua chút rượu, một ngày không rượu hắn toàn thân đều khó chịu. Trên xe ngựa, Lôi Minh hỏi:

“Hạ tiểu đệ muốn vào thành mua cái gì?”

“Mua một ít hạt giống rau quả về trồng. Thuận tiện mua hai con dê!”

“Dê! Dê rất đắt mà! Không biết mua dê về làm gì?”

Ta cũng không thể nói cho ngươi biết ta mua dê về để lấy sữa uống a, Hạ Thu tùy tiện tìm cớ trả lời qua loa cho xong chuyện.

“Bất quá, thực nhìn không ra ngươi đã 17 tuổi! Ta còn tưởng ngươi chỉ có 15 thôi a. Ha ha!”

Sắc mặt Hạ Thu tối sầm. Xem ra sau này hắn phải rèn luyện thân thể nhiều hơn mới được.

Tiền dự trữ là do phụ thân lưu lại, mua hai con dê khỏe mạnh cơ hồ hao mất phân nửa, làm Hạ Thu lại một hồi xót lòng. Tuy nói mỗi tháng một lượng bạc là con số không nhỏ, nhưng Hạ Thu vẫn phải tính toán vì tương lai sau này của mình, dù đã định sống một mình cả đời, nhưng đâu thể mãi ở rừng đào, trên người có tiền, nếu có đất có phòng ở thì càng tốt, nửa đời sau của hắn sẽ không còn gì phải lo lắng. Như vậy, trước năm 40 tuổi, hắn có thể rời khỏi nơi đây, tìm một thôn quê yên tĩnh bình an sống hết một đời.

Về đến nhà, hai huynh đệ Lôi thị gọi Hạ Thu buổi tối đến nhà mình ăn cơm. Hạ Thu nói không tiện quấy rầy, từ chối không sang. Trong vô thức, Hạ Thu lẩn tránh hai người mới tới này, không muốn cùng bất luận kẻ nào liên hệ. Tuy không rõ lắm, nhưng huynh đệ Lôi thị thực sự không bắt buộc, chỉ cho rằng tính tình Hạ Thu có chút kỳ quái.

Ngày thứ hai, Hạ Thu đem hai con dê thả ra ngoài bãi cách rừng đào không xa ăn cỏ. Cỏ non mùa xuân rất tốt cho dê, huống chi, hai con dê này cũng không gầy.

Tự mình làm việc mới có thể cơm no áo ấm. Cửa phòng bếp nhà Hạ Thu từ sau khi bị con lợn rừng chết tiệt kia phá hỏng thì vẫn chưa sửa lại. Đêm qua phải chèn gậy chống cửa bếp một đêm cũng vì phòng ngừa dê chạy mất, hôm nay nhất định phải sửa.

Hôm nay có rất nhiều việc cần phải làm. Chuồng ngỗng sau phòng bếp phải xây thêm một gian cho dê, nền chuồng phải lát gạch cùng bỏ thêm một chút rơm rạ. Lôi thị huynh đệ muốn giúp đỡ, lúc này đây Hạ Thu đương nhiên không từ chối, việc duy nhất hắn có thể làm chỉ là làm một bữa thật ngon chiêu đãi hai huynh đệ họ.

Bận rộn một hồi, cũng đã hao hết cả ngày. Hạ Thu làm không xong, tức giận mặc kệ cửa phòng bếp, Hạ Thu không biết, hắn như vậy quả thật rất trẻ con.

Sáng nay hắn đi Bình An thành mua chút thịt cá, tính đợi lát nữa mời hai huynh đệ Lôi thị. Vậy là xem như làm một bữa cơm tối thịnh soạn a, dù sao thịt cá mua trong thành đều rất tươi ngon.

Lôi thị huynh đệ giúp Hạ Thu xây chuồng dê, Hạ Thu đem cá cùng đậu nấu thành súp đặc, xào cà chua cùng khoai tây cay. Lúc trước nhìn thấy khoai tây, Hạ Thu thật đúng là lắp bắp kinh hãi. Chỉ tiếc là rất nhiều người không biết khoai tây có thể nấu theo rất nhiều cách, hơn nữa cũng vì sản lượng rất lớn, cho nên cũng không đắt; ngoài ra còn thêm sườn xào chua ngọt, thịt hầm cách thủy, cộng thêm rau trộn! Vừa gắp vào miệng, Lôi thị huynh đệ kinh hô khen không dứt miệng!

“Hạ Thu huynh đệ, trù nghệ của ngươi quả thật còn hơn cả ‘Túy Hương các’ a!”

Túy Hương các là tửu lâu nổi danh nhất kinh đô. Y Hạ Thu xem thì có thể coi như nhà hàng cấp năm sao, đi vào đó đều là người có tiền, không có tiền thì chỉ có thể đứng ngoài ngửi hương.

“Đây đều là gia phụ dạy cả, may được hai vị ca ca yêu thích! Ăn nhiều một chút, Hạ Thu còn cảm tạ hai vị ca ca đâu!” Hạ Thu nói, lại rót thêm rượu cho hai huynh đệ họ, còn hắn thì tất nhiên là không uống rượu.

Một bữa ăn vui vẻ thoải mái, ngăn cách trong lòng trải qua bữa tiệc này cũng theo đó tiêu tan. Thời gian còn dài, hàng xóm còn bền lâu.

Hôm sau, Hạ Thu như thường dậy sớm thả dê, còn đám ngỗng mập kia thì không cần đuổi, chúng cũng tự động quen thuộc chạy đến hồ, Hạ Thu chỉ cần đi theo tới đó thôi.

Sau đó Hạ Thu đi quanh rừng đào một lần, thấy hết thảy không có gì bất thường mới yên tâm trở về, lúc trở về, lơ đãng quay đầu nhìn lại.

Đào hoa tận tàn, lại một xuân qua.

Cười khổ một tiếng, nhìn Lôi thị huynh đệ luyện luyện quyền cước, liền nhàn nhã phơi nắng đi.

Lúc về, Hạ Thu múc ít nước tưới mấy luống rau hắn trồng bên phải cách giếng không xa, đợi khi chúng nẩy mầm lớn lên là hắn có thể bổ sung thêm chút thức ăn.

Lôi thị huynh đệ đối với những việc làm của Hạ Thu có điều khó hiểu, cho rằng Hạ Thu vì không có tiền, hỏi, mới biết được không phải.

Thời gian từng ngày từng ngày trôi qua, cuộc sống bình an vô sự, Hạ Thu cùng huynh đệ Lôi thị cũng dần thân quen. Thỉnh thoảng lại cùng nhau ăn uống một phen.

Hạ Thu mỗi ngày trông ngóng, dê mẹ cũng rất nể tình mang thai. Hạ Thu hưng phấn đem nó xem như bảo bối mà chăm sóc, sợ có gì sơ xuất còn đặc biệt đi tìm người chuyên nghề chăn dê để lãnh giáo kinh nghiệm. Thấy hắn như vậy, Lôi Minh cười mắng:

“Hạ Thu a, trông ngươi như thế người ta còn tưởng nó là lão bà của ngươi đâu!”

Hạ Thu trong lòng thầm hừ hừ mắng lại Lôi Minh một phen.

Nhưng mà làm cho Hạ Thu càng kinh hỉ chính là có một ngày, hắn phát hiện trong bầy ngỗng lại nhiều thêm một con ngỗng con. Từ đó, khóe miệng hắn cả ngày nhếch lên, cuộc sống phát triển không ngừng, sôi nổi bừng bừng. Thế nhưng mỗi ngày hắn đều đi xem chúng có đẻ thêm trứng hay không a. Con ngỗng con này lại từ đâu chui ra được chứ? Không cho lũ ngỗng kia ấp trứng là sợ bầy ngỗng tăng nhanh quá mức.

Đầu hắn chợt lóe! Đem ngỗng to bán, giữ lại ngỗng con. Ngỗng cũng sẽ già, như vậy im lặng đổi đi, phỏng chừng không ai biết được. Hơn nữa, ngỗng bán cũng rất được giá, có khi còn có thể bù lại tiền mua dê.

Nói là làm, nhưng Hạ Thu sẽ không ngốc đến mức nói cho người ta ngỗng này là ngỗng ở rừng đào, bằng không ai dám mua a! Đây chính là ngỗng của hoàng đế! Là mang huyết thống cao quý! Chỉ tiếc trong mắt Hạ Thu, ngỗng chính là thức ăn. Thậm chí còn là thứ đáng giá.

Vô thanh vô tức, Hạ Thu bắt đầu di hoa tiếp mộc. Đợi đến mùa xuân sang năm, ngỗng con đã lớn. [di hoa tiếp mộc: âm thầm tráo đổi]

Hạ Thu nhờ người tìm người mua. Người mua khó tìm, lại thêm thịt ngỗng rất ít, tuy rằng thịt ngỗng không dễ ăn, nhưng bởi rất ít, cho nên vẫn tương đối trân quý. Vì vậy, người có tiền mua cũng rất hiếm. Hạ Thu không ra mặt, chỉ nói là chủ nhân của mình nuôi trong nhà, chủ nhà chuyển đi, nên mới tìm người mua.

Hạ Thu đợi tận nửa tháng mới tìm được người mua. Trong thời gian đó, Hạ Thu lại có thể ấp thêm một ít ngỗng, số trứng không thể ấp còn lại tất nhiên là toàn bộ kính hiến vào bụng mình.

Hạ Thu thừa dịp huynh đệ Lôi thị đi Lưu phủ lĩnh tiền liền bắt năm con ngỗng bỏ vào xe xuất phát.

Năm con ngỗng hắn bán được 15 lượng bạc, người mua là đại hộ phú gia, vung tay trả tiền không chớp mắt, cũng vì bọn họ mua chỉ là để cho khách tới chơi ngắm nhìn mà thôi, cộng thêm tiền công tháng này là 16 lượng 2, Hạ Thu cười toe cả nửa ngày. Thẳng đến:

“Hạ Thu a, sao ta lại thấy đám ngỗng này là lạ?”

“Lạ cái gì?!” Hạ Thu có chút chột dạ.

“Vì cái gì lại có thêm mấy con ngỗng con a?”

“Nó đẻ thôi!”

“Thì ra chúng còn đẻ được a, ta còn không biết đâu….”

“Đương nhiên rồi, bằng không mấy con ngỗng con kia từ đâu mà ra chứ?”

“Cũng đúng, nhưng sao ta vẫn thấy là lạ….”

“Được rồi, ta phải đuổi chúng ra hồ! Giúp ta trông mấy con dê kia đi!”

“Ừ!”

Hạ Thu kinh hãi một hồi, nếu để cho người khác biết hắn đổi ngỗng lấy tiền riêng, phỏng chừng sẽ gặp họa mất đầu. Xem ra phải rất lâu nữa mới có thể bán tiếp, tốt xấu gì thì chúng cũng thuộc về hoàng đế a.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn The Wolf về bài viết trên: TTripleNguyen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 14 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoaquynh96, Sưu tầm, trân lỳ 1996, 반단소년단 và 36 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.