Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 134 bài ] 

Giang sơn tống đế - Thiệu Hưng Thập Nhất

 
Có bài mới 19.06.2018, 13:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Giang sơn tống đế - Thiệu Hưng Thập Nhất - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Giang Sơn Tống Đế

Tác giả:Thiệu Hưng Thập Nhất

Thể loại: Xuyên không, chủ công, đế thụ, 1×1, HE

Độ dài: 133 chương.

Edit: Sói

Nguồn: https://traxanhsuada.wordpress.com

Trạng thái:Full

Giới thiệu:

Đây là một chuyện xưa về quân thần liên thủ, đấu gian thần, hợp lực Bắc Phạt, cuối cùng bình định thiên hạ.

Vốn là sinh viên của học viện quân sự, thức dậy đã xuyên đến Nam Tống.

Hiện tại đã là ngày thứ ba kể từ ngày Nhạc Phi chết, toàn bộ Nam Tống tràn ngập trong bầu không khí bi thương tuyệt vọng. Quốc gia này đang từng bước từng bước rơi vào vực sâu không thể nào cứu vãn.

Nhân vật chính đến, rốt cuộc sẽ thay đổi loại tình huống này như thế nào? Mà đoạn tình cảm bí mật kia, rốt cuộc sẽ ra sao?

Cp: Tiêu Sơn x Triệu Viện.

MỤC LỤC

Quyển 1

Chương 1 - Chương 2 - Chương 3 - Chương 4
Chương 5 - Chương 6 - Chương 7 - Chương 8
Chương 9 - Chương 10 - Chương 11 - Chương 12
Chương 13 - Chương 14 - Chương 15 - Chương 16
Chương 17 - Chương 18 - Chương 19 - Chương 20
Chương 21 - Chương 22 - Chương 23 - Chương 24
Chương 25 - Chương 26 - Chương 27 - Chương 28
Chương 29 - Chương 30 - Chương 31 - Chương 32
Chương 33 - Chương 34 - Chương 35 - Chương 36
Chương 37 - Chương 38 - Chương 39 - Chương 40
Chương 41 - Chương 42 - Chương 43 - Chương 44
Chương 45 - Chương 46 - Chương 47 - Chương 48
Chương 49 - Chương 50 - Chương 51 - Chương 52
Chương 53 - Chương 54 - Chương 55
Quyển 2

Chương 56
Chương 57 - Chương 58 - Chương 59 - Chương 60
Chương 61 - Chương 62 - Chương 63 - Chương 64
Chương 65 - Chương 66 - Chương 67 - Chương 68
Chương 69 - Chương 70 - Chương 71 - Chương 72
Chương 73 - Chương 74 - Chương 75 - Chương 76
Chương 77 - Chương 78 - Chương 79 - Chương 80
Chương 81 - Chương 82 - Chương 83 - Chương 84
Chương 85 - Chương 86 - Chương 87 - Chương 88
Chương 89 - Chương 90

Quyển 3
Chương 91 - Chương 92
Chương 93 - Chương 94 - Chương 95 - Chương 96
Chương 97 - Chương 98 - Chương 99 - Chương 100
Chương 101 - Chương 102 - Chương 103 - Chương 104
Chương 105 - Chương 106 - Chương 107

Quyển 4

Chương 108
Chương 109 - Chương 110 - Chương 11 - Chương 112
Chương 113 - Chương 114 - Chương 115 - Chương 116
Chương 117 - Chương 118 - Chương 119 - Chương 120
Chương 121 - Chương 122 - Chương 123 - Chương 124
Chương 125 - Chương 126 - Chương 127 - Chương 128
Chương 129 - Chương 130 - Chương 131 - Chương 132
Chương 133




Đã sửa bởi Mía Lao lúc 22.06.2018, 22:05.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.06.2018, 17:56
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Giang sơn tống đế - Thiệu Hưng Thập Nhất - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Q1 - C1: Mở đầu

Đại Tống, trừ tịch năm Thiệu Hưng thứ mười một, Lâm An.

Đông năm nay đặc biệt lạnh, ngay cả Lâm An luôn luôn ôn hòa cũng không ngoại lệ, toàn bộ kinh thành giống như bị một lớp màn đen che phủ, nhìn thế nào cũng không thể làm cho người ta sung sướng mà thở ra một hơi sảng khoái.

Bầu không khí kiểu này, từ khi Nhạc Phi bị bỏ tù cách đây ba tháng trước, đã bắt đầu bao phủ toàn bộ trong thành, cho đến hôm nay, gió lạnh càng thêm gào thét, giống như muốn cứng rắn biến Giang Nam ấm áp trở thành sa mạc Tây Bắc vậy.

Lâm An, hoàng cung phía nam, còn một số cung điện vẫn chưa tu sửa hoàn tất, giờ khắc giao thừa, thợ thủ công đều đã về nhà đoàn viên, giàn giáo vẫn còn dựng đứng giữa không trung, trong đêm đen lại giống như răng nanh dã thú, không cẩn thận còn có thể nhìn nhầm thành một khuôn mặt dữ tợn.

Hoàng Đế Triệu Cấu đang ngồi trước thư án trong tẩm các, bởi vì chiến sự liên miên, quốc khố trống rỗng, Hoàng Cung vẫn chưa xây dựng gì thêm, ngay cả nơi ở của Hoàng Đế cũng hết sức nhỏ hẹp, phía trước để làm việc, đằng sau để ngủ.

Trong điện đặt một giá nến bằng đồng, phía trên thắp hơn mười ngọn nến, ánh sáng từ nến phát ra chỉ có thể chiếu đến trên bàn Hoàng Đế, lại không thể chiếu đến đám ruồi bọ trong bóng tối.

Nghi thức trừ tà đã sớm qua, thời gian ăn khuya cũng chưa tới, Triệu Cấu cầm trong tay bút lông Hồ Châu, nhìn qua giấy Hoàng Quyên trải phẳng trước mặt, chậm chạp không hạ bút.

Đã là giao thừa, ban chết cho Nhạc Phi là một chuyện không thể kéo dài thêm được nữa, nếu như qua đêm nay, đã là mùa xuân, mùa xuân xử trảm trọng thần của một nước, thật sự là chuyện chẳng lành.

Nghĩ như vậy, Triệu Cấu hạ bút xuống thêm nửa tấc, rồi lại lần nữa lơ lửng trong không trung. Một tháng trước, ông phái người đến nước Kim, đưa ra yêu cầu trả lại mẹ ruột Vi thị, vào thời điểm đó, trong lời nói vẫn mang theo kiêu ngạo: Nếu không trả lại Thánh Cung, trẫm không sợ xuất binh lần nữa.

Nhưng nếu như Nhạc Phi thật sự chết đi, chỉ sợ cả đời này mình cũng không có can đảm nói ra những lời như thế.

Triệu Cấu cảm thấy đau đầu, đặt bút xuống, đưa tay day day huyệt thái dương của mình.

Trước đó, ông vẫn chưa đem chuyện Nhạc Phi tách ra xử lý riêng với hai vị đại tướng.

Hai năm trước, Triệu Cấu bởi vì chuyện ba Đại tướng tay cầm trọng binh ở bên ngoài tự mình gây chiến nên đã tìm ra biện pháp để giải quyết —— Thu hồi binh quyền của ba người Hàn Thế Trung, Trương Tuấn, Nhạc Phi, triệu hồi cả ba về Lâm An, phong làm Xu mật sứ, khiến bọn họ chức cao nhưng không có quyền, kể từ đó, cũng sẽ không còn ai dám ngăn cản việc Tống – Kim nghị hòa. (*đàm phán hòa bình.)

Triệu Cấu nghĩ như vậy, cũng đã làm vậy. Tháng tư năm nay, ông đã thu hồi binh quyền của ba Đại tướng, coi như đã giải quyết xong một chuyện luôn đè nặng trong lòng.

Nhưng vạn vạn không ngờ tới, chờ cho ông đã thu hồi binh quyền của ba Đại tướng về, người Kim bỗng nhiên nói ra tám chữ: “Nếu muốn nghị hòa, phải giết Nhạc Phi”

Tám chữ này lại khiến cho Triệu Cấu cảm thấy đau đầu. Ông đã quyết tâm sẽ không tiến hành Bắc phạt, dĩ nhiên là muốn nghị hòa, nhưng phải giết chết Nhạc Phi…., điều này làm cho Triệu Cấu khó xử.

Từ tận đáy lòng, Triệu Cấu không hề muốn giết Nhạc Phi, người mà một tay mình đề bạt lên, trung thành tin cậy, hơn nữa lại có năng lực chiến đấu, cũng rất thức thời, so với Hàn Thế Trung, cái loại mà nhiều lần không nghe lời tự mình hành động thì tốt hơn rất nhiều, Huống hồ Nhạc Phi đã mất binh quyền, giết hắn đi đối với mình cũng không có lợi gì.

Nhưng nếu không giết, chuyện nghị hòa, chẳng phải là sẽ bị ngâm nước nóng? Tống Triều vẫn phải chịu đựng đánh tiếp nữa sao?

Triệu Cấu do dự, ông biết rõ nước Kim cũng không muốn đánh nữa, lúc này nghị hòa, đúng là cơ hội tốt nhất!

Nhưng thật sự muốn giết chết vị Đại tướng trấn giữ biên cương? Thu hồi binh quyền, đem để đó không dùng không trả còn có thể nói là mưu sâu tính lớn của Đế vương, nhưng nếu như giết người, chỉ sợ cả trăm năm sau, thanh danh của mình sẽ rất khó nghe!

Cũng bởi vì Triệu Cấu do dự, việc này bị kéo dài ra đến ba tháng, làm huyên náo đến dân chúng, nên đành đâm lao phải theo lao.

Cũng đâm lao phải theo lao giống như Triệu Cấu còn có một người, lúc này, Tần Cối đang ở trong sương phòng của Đông Sương – phủ Tể tướng, mặt mày ủ dột.

Thời điểm Phu nhân Tần Cối – Vương thị đi vào phòng, thì nhìn thấy một cảnh tượng như thế này: Tần Cối năm mươi mốt, lông mày nhăn tít, buồn khổ không thôi, trên cái bàn trước mặt là một quả cam đã lột được một nửa.

Vương Thị thấy vậy cười hỏi: “Chuyện gì mà khiến lão gia ưu phiền? Tứ thái tử* đã bức bách Quan gia ký kết ‘vô cớ không được bãi Tướng’, cái vị trí Tể Tướng này của ông ngồi đến vững vàng, lại còn ở đây sầu khổ cái gì?”

(*Hình như là Kim Ngột Thuật)

Tần Cối lắc đầu nói: “Ở đâu mà dễ như vậy? Nếu không diệt trừ Nhạc Phi, đảm bảo ngày nào đó Hoàng Thượng lại lần nữa phải dùng đến hắn, nếu quả thật xảy ra Bắc Phạt, dĩ nhiên chính là ngày ta bị chặt đầu!”

Tần Cối lo lắng không phải không có lý, lão sở dĩ có thể sớm ngồi lên cái chức Tể Tướng này, hoàn toàn là bởi vì Triệu Cấu không muốn chiến tranh, mới có thể lợi dụng cái chức quan ‘quan hệ mật thiết’ với người Kim này, nếu như vạn nhất một ngày kia bỗng nhiên thay đổi chủ ý muốn đánh, chính ông – một ‘Tể Tướng làm vui lòng người Kim’ chỉ sợ sẽ chấm dứt! Thật giống như mười năm trước – Mười năm trước, Tần Cối vừa từ nước Kim trở về Nam Tống, Triệu Cấu phong cho lão làm Tể Tướng, nhưng bởi vì thế lực phe chủ chiến* cường đại, thực lực các Đại Tướng hùng hậu, có thể đánh một trận với nước Kim, lão – Tể tướng chủ trương nghị hòa, không quá tám tháng đã bị bãi quan, bị vứt đến địa phương xa xôi ngây người suốt sáu năm. Cùng một chỗ tuyệt đối không thể vấp ngã lần thứ hai, chỉ cần quân Tống còn có thể tái chiến, chỉ cần Nhạc Phi còn sống, Tần Cối một ngày cũng ngủ không ngon!

(*Chủ chiến là muốn đánh lại người Kim, tiến hành Bắc Phạt.)

Vương Thị thấy Tần Cối thở dài, suy nghĩ một chút, nói: “Các người thật vô dụng, Nhạc Phi đã bị giam ở Đại Lý Tự bốn tháng rồi, ngay cả một cái tội cũng tìm không được? Lẽ nào Nhạc Phi hắn không phải người? Chỉ cần là người, tất nhiên là có thể tìm được tội danh!”

Tần Cối bị Vương Thị chế giễu, cảm thấy tức giận, nhưng cũng không dám làm gì, chỉ kiên nhẫn giải thích: “Tội trạng cũng tìm được hai rồi, nhưng mà cái đó cũng là do say rượu nói đôi ba lời oán thán mà thôi, chỉ có cái đó, vẫn không thể định tội!”

Vương Thị đặt mông ngồi xuống ghế, thấy bên cạnh có dĩa cam, liền lấy một quả ngồi lột, một bên ăn một bên chậm rãi nói: “Cho nên nói đàn ông mấy người đều là lũ vô dụng. Bộ phong trắc ảnh* sao có thể được! Trên người Nhạc Phi tìm không được, vậy trên người của kẻ khác chưa chắc không có! Cho con hắn cái tội mưu phản, lẽ nào người làm cha như hắn có thể đào thoát?”

(*捕风捉影 bộ phong trắc ảnh, bắt bóng bắt gió: chỉ hành động dựa trên chuyện đồn thổi.)

Tần Cối thở dài một cái, nói: “Ta cũng nghĩ như vậy, cho  nên mới sai người đi cáo trạng Nhạc Vân cùng Trương Hiến mưu phản. Mấy ngày trước đây, Hàn Thế Trung còn đến chất vấn, bị ta nói ‘không cần có’* đuổi về, nếu như còn mở hồ lô nói với ông ta tội danh mưu phản của Nhạc Phi, đừng nói là người ngoài châm biếm ta không có bản lĩnh, chỉ sợ ngay cả Thánh Thượng cũng trách ta làm việc không có lợi, không thể giao phó đại sự! Đáng hận nhất chính là ta dùng hết thủ đoạn, cũng không có người bằng lòng tố cáo Nhạc Phi mưu phản!”

(*Án “mạc tu hữu” Giai thoại kể rằng, Nguyên soái Hàn Thế Trung đã chất vấn Tần Cối: xử tội Nhạc Phi, thế bằng chứng đâu? Tần Cối trả lời: Không có, nhưng cũng không cần có. 3 chữ “không cần có” (mạc tu hữu 莫須有) từ đó gắn liền với tên Nhạc Phi và đi vào tiếng Trung để chỉ những lời buộc tội ngụy tạo.)

Vương Thị liếc nhìn Tần Cối, trong lòng khinh thường, con ngươi đảo một cái, nói: “Ta thấy các người, đều là loại đàn ông đọc sách uổng công! Ta thì có một cách, khiến Nhạc Phi hết đường chối cãi!”

Tần Cối nghe Vương Thị nói như vậy, phấn chấn cả người, vội hỏi: “Phu nhân, là có cách nào? Mời chỉ giáo”

Vương Thị không lo không vội, chậm rãi nói: “Lão gia ông còn nhớ chiến sự ở Hoài Tây tháng hai năm nay không? Hoàng Thượng đã từng chuyển qua mười lăm bản viết tay, nói Nhạc Phi xuất binh viện trợ Hoài Tây, hắn ta bởi vì mười hai đạo kim bài (*thẻ vàng) nói lui binh hồi năm trước mà vẫn còn ghi hận trong lòng, lúc này nói xuất binh liền dây dưa lề mề, kéo dài đến hai tháng đến khi đánh xong còn chưa đến nơi, làm hại mười vạn quân thần của Thánh Thượng đều bị diệt…”

Tần Cối mờ mịt: “Nhưng mà hắn quả thật là có xuất binh, vả lại công văn lui tới vẫn còn, cũng không cố ý kéo dài thời gian. Huống hồ, nếu không phải hắn chạy đến chiến trường, Tứ Thái Tử sao lại lui binh? Tuy nói trận này đánh thua nhưng cũng không có quan hệ với hắn a! Vật chứng đều có, sao có thể xuyên tạc được?”

Vương Thị xì một tiếng khinh miệt, giơ tay chọc chọc trán Tần Cối: “Đồ ngu! Ông chỉ cần thiêu hủy mấy cái công văn đó đi là được, đem những việc này giá họa lên đầu Nhạc Phi, không phải xong rồi sao? Hiện tại Nhạc Phi đang ở trong ngục, cho dù hắn có bản lĩnh đến đâu, chẳng lẽ có thể giữ gìn được công văn này? Chuyện đốt lửa này cũng muốn ta dạy?”

Tần Cối nhất thời như thể được tưới sữa lên đầu*, giống như con thuyền trong đêm đen nhìn thấy đèn sáng, nghiêng mình cúi đầu trước Vương thị, nói: “Phu nhân thật là túc trí đa mưu, nữ Gia cát a! Thật là xấu hổ, việc này không nên chậm trễ, cứ làm như vậy đi!”

(*Thể hồ quán đỉnh(醍醐灌顶): dịch nghĩa tưới sữa tươi lên đầu, trong phật giáo Phật giáo có nghĩa là: truyền thụ trí tuệ; giúp người triệt để giác ngộ hay chợt có giác ngộ)

Vương Thị cười đắc ý, nhìn thấy Tần Cối vậy mà lấy ra một tờ giấy trắng, viết xuống mệnh lệnh xử tử Nhạc Phi, cảm thấy chết lặng, hỏi: “Lão gia, ông…. không tiến cung thương lượng cùng Quan gia? Cứ vậy mà tiền trảm hậu tấu, nếu như Quan gia biết, chẳng lẽ không sợ người trách tội ông….”

Tần Cối cười ha hả, hai mắt lộ ra âm quang: “Nhạc Phi vừa chết, quân Nhạc gia tan rã, Quan gia* còn có thể lựa chọn sao? Người chỉ có thể dựa vào ta! Huống hồ, ta sẽ làm chuyện này thật cẩn thận, Quan gia có tìm cũng quyết không dám kiếm chuyện với ta. Lẽ nào người còn có thể lợi dụng xuất binh Bắc Phạt? Cử ai đi Bắc Phạt? Nhạc Phi đã chết sao? Hay là Hàn Thế Trung đã nản lòng thoái chí? Người chỉ có thể toàn tâm toàn ý nghị hòa mà thôi! Từ nay về sau, thời đại của ta và nàng rốt cuộc đã đến!”

(*Quan gia để gọi vua.)

Trong lúc nói chuyện, Tần Cối đã nhanh tay viết xong công văn, từ phủ Tể tướng chuyển đến Đại Lý Tự.

Lúc Tần Cối ra khỏi Đại Lý Tự, ‘đùng’ một tiếng, pháo hoa đêm trừ tịch rực sáng phía sau lưng, một đóa lại liên tiếp một đóa, ánh lửa chiếu lên mặt lão, càng tăng thêm vẻ hung ác nham hiểm.

Trong hoàng cung Lâm An, Triệu Cấu đã hạ bút mấy lần, lại viết mấy lần, rốt cuộc cũng không hạ được quyết tâm chém Nhạc Phi, ngay lúc này, xa xa truyền đến tiếng pháo nổ, đã là một năm mới.

Triệu Cấu bất giác thở ra một hơi nhẹ nhõm, đặt bút xuống đi ra ngoài điện, hơi ngửa đầu nhìn khói lửa trên trời, nhất thời nghĩ đến cái ngày ở trong thành Biện Kinh, thời điểm trải qua cùng mẫu thân, nhất thời lại nghĩ đến mấy năm chật vật trốn chạy, bị quân Kim đuổi tới tận biển.

Vào lúc này, một tiểu thái giám bước nhanh đến, hành lễ với Triệu Cấu, khom người nói: “Quan gia, Tần tướng* cầu kiến!”

(*Trong đây tác giả để mấy người chức cao gọi là Tướng công, mà thấy buồn cười quá nên đổi thành tướng thôi.)

Trong lòng Triệu Cấu bỗng lộp bộp một cái, ý thức được rằng chỉ sợ có chuyện mình không nắm được.

Ông trầm ngâm một lúc, sau đó mặt không đổi sắc nói: “Truyền!”

Tần Cối bước nhanh đến, đi theo Triệu Cấu vào chính điện, Triệu Cấu cho thái giám và thị vệ lui ra ngoài, chưa mở miệng, đã nhìn thấy Tần Cối ‘bịch’ một tiếng, quỳ trên mặt đất.

Cảm giác bất an trong lòng Triệu Cấu càng lúc càng lớn, vội hỏi: “Tần tướng hà cớ gì phải như vậy?”

Tần Cối ngẩng đầu, gương mặt ảo não: “Quan gia, Nhạc Phi… đã chết!”

Triệu Cấu chết lặng ngã ngồi vào long ỷ phía sau, nhất thời không còn nghĩ được gì nữa: “Đã chết? Chuyện xảy ra khi nào? Như thế nào mà chết?”

Tần Cối quỳ trên mặt đất, dập đầu: “Chính là hôm nay, thần nghĩ đến chuyện Hoài Tây, liền đi đến Đại Lý Tự chất vấn Nhạc Phi, hỏi vì sao hắn nhận được mười lăm thư tay cũng không xuất binh cứu giá, nào ngờ hắn không lời chối cãi, sợ tội mà tự sát!”

Triệu Cấu im lặng, nhưng trong lòng rất nhanh đã có ý niệm. Triệu Cấu thân là Hoàng Đế, đương nhiên biết được toàn bộ chân tướng, chuyện Hoài Tây thất bại là hoàn toàn không có quan hệ với Nhạc Phi, Nhạc Phi cũng không có khả năng ‘tự sát’, hiển nhiên là do Tần Cối – người cố gắng thựa hiện chủ trương nghị hòa ở trước mặt này, hạ lệnh xử chết.

Nhưng bất luận là gì, Nhạc Phi đã chết, cũng giúp ông tránh khỏi rối rắm vạn phần. Kết quả này đáng ra phải mừng rỡ, nhưng chỉ khiến cho ông chột dạ.

Tần Cối lặng lẽ ngẩng đầu, kiểm tra sắc mặt của Triệu Cấu, chỉ thấy Triệu Cấu vẫn là vẻ âm tình bất định.

Tần Cối nghĩ thầm: sợ rằng trong lòng Quan gia có ý trách cứ ta, dù thế nào ta cũng phải giải quyết xong chuyện này, khiến cho người sau này muốn đổi ý cũng không thể!

Nghĩ tới đây, Tần Cối liền tiến lên một bước, nói: “Khi đó, Nhạc Phi chậm ba ngày mới xuất binh, đã là tội chết, chết cũng không có gì đáng tiếc, chỉ là con của hắn Nhạc Vân, đang tuổi lớn, thần cũng không đành lòng xử tử, không bằng lưu đày ba nghìn dặm, ý của Quan gia như thế nào?”

Triệu Cấu bị chuyện này xoay như chong chóng, đến tột cùng Nhạc Phi là chết như thế nào cũng không còn quan trọng nữa, quan trọng là… hắn đã chết, nhất định là chết oan. Diệt cỏ phải diệt tận gốc, bằng không hậu quả khôn lường! Tâm phúc Trương Hiến, cùng Nhạc Vân dĩ nhiên không thể để lại, bằng không bản thân không cách nào ngủ an ổn!

Nghĩ đến đây, do dự ban đầu bị quét sạch, Triệu Cấu âm trầm, cầm lên bút lông vài giây trước còn giống như nặng nghìn cân, lúc này lại đặc biệt vững vàng, hạ bút ban chỉ,  như nước chảy mây trôi, không chút do dự.

‘Ban chết cho Nhạc Phi. Trương Hiến, Nhạc Vân cũng tiến hành theo quân pháp’. Viết đến đây, Triệu Cấu bắt đầu suy tư, phái người nào giám trảm* Nhạc Vân Trương Hiến? Ông chỉ ngừng một lúc, đã chọn được người! ‘Lệnh Dương Nghi Trung giám trảm, nhưng phải cử thêm binh lính phòng hộ.’ Viết đến đây, lại nghĩ đến có rất nhiều hậu quả cần phải giải quyết, liền tiếp tục hạ bút viết tiếp, xử lý dư đảng của Nhạc Phi ‘ Xóa tên Vu Bằng, Tôn Sách, Vương Xử Nhân, Tương Thế Hùng, Tăng Trạch Nhất, phạt hai mươi trượng, đưa đến biên cương Châu Quân cách hai ngàn dặm…”

(*Theo dõi, kiểm tra quá trình chém đầu.)

Một hơi viết xuống hơn trăm chữ, sau khi viết xong, đặt bút xuống, nhắm chặt hai mắt. Chuyện này tuy rằng khó khăn, nhưng không như thế làm sao được!

Nghĩ đến đây, ông rời khỏi long ỷ, đi đến chỗ Tần Cối, hai tay nâng Tần Cối dậy, gằn từng chữ một: “Tần Khanh không nên tự trách, hiện nay có thể đổi lấy bình yên cho quốc gia, hoàn toàn dựa vào quyết định của Khanh, thành công ngày hôm nay, ngươi là người có công lớn nhất! Trẫm vô cùng cảm kích ngươi, đời này kiếp này quyết không phụ khanh!”

Cuối cùng Nhạc Phi chết oan trong ngục, trở thành án oan ‘không cần có’ đại danh đỉnh đỉnh trong lịch sử. Sau chuyện của Nhạc Phi, quyền thế Tần Cối nhanh chóng bành trướng, mấy thế lực trong triều đều đã quy thuận, Triệu Cấu ỷ vào vì mệnh vì nước, trong lòng ông vẫn luôn tin tưởng một điều: Tần Cối còn, nghị hòa còn, nhà Tống ắt còn.

Về phần Tần Cối lập án oan Nhạc Phi, bản thân cứ lên như diều gặp gió, địa vị ‘Tướng Quốc’ không thể lay chuyển, từ đó về sau, lão hăng hái hạ giam, tùy ý giáng chức quan lại, Thiệu Hưng bắt đầu giai đoạn tối tăm nhất trong lịch sử Tống triều.

Trừ tịch năm Thiệu Hưng thứ mười một, trong ngục giam Đại Lý Tự, một thi thể ngã xuống bản giấy nhàu nát, sắc mặt thi thể tái xanh, trên cổ còn có một vết cắt lún sâu hình vòng cung, máu đen sẫm rơi xuống bản án nhận tội trước mặt, chỉ thấy chỗ nên điền tên trong bản án, viết thật to tám chữ: “Đạo trời sáng tỏ, Đạo trời sáng tỏ.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mía Lao về bài viết trên: TTripleNguyen
Có bài mới 19.06.2018, 17:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Giang sơn tống đế - Thiệu Hưng Thập Nhất - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Q1 - C2: Cậu học sinh luôn khiến người ta đau đầu

Học viện Quốc Phòng là một trong những học viện quân sự đứng đầu Trung Quốc.

Nguồn gốc của nó là bắt đầu từ Đại học thời kỳ Hồng Quân, trải qua mấy chục năm gian khổ, đã vì Trung Quốc bồi dưỡng ra được rất nhiều nhân tài quân sự cùng nhiều vị lãnh đạo ưu tú hiếm có.

Khi tuyển sinh, bởi vì tính đặc thù, nên không thu nhận những sinh viên bình thường, chỉ tuyển những thành phần có quan hệ với quân đội, hơn nữa, người nào mà vào được đây cơ hồ là khó hơn lên trời!

Học sinh được tiến cử, cần phải do lãnh đạo cấp cao trong quân đội viết thư đề cử, hơn nữa còn phải trải qua kỳ sát hạch dài hạn, cuối cùng còn phải tham gia một cuộc thi kiểm tra tài năng mới được đặt chân vào. Có thể nói như thế này, có thể đi vào Đại Học Quốc Phòng, là nhân tài quân sự đỉnh cao Trung Quốc!

Cho nên, giáo viên cùng hướng dẫn trong trường Đại Học này, chưa bao giờ lo lắng về vấn đề tố chất của sinh viên, bởi vì có một điều không thể nghi ngờ: Người sống nhiều năm trong quân đội, đều hiểu cái gì gọi là giữ kỷ luật kỷ cương, cái gì gọi là thiên chức quân nhân – phục tùng mệnh lệnh!

Nhưng mà, điều này, hình như khi đặt lên người của Tiêu Sơn, đã hoàn toàn bị phá vỡ!

Hiện tại, tất cả giáo viên của Đại Học Quốc Phòng, chỉ cần nghe đến hai chữ ‘Tiêu Sơn’, lại cảm thấy đau đầu!

ĐƯơng nhiên, lúc đầu không phải như vậy.

Trước đây, cái năm mà Tiêu Sơn chỉ vừa vỏn vẹn hai mươi, thời điểm xuất hiện ở Đại học Quốc Phòng, chính là tỏa ra hào quang chói chang trước mặt các thầy cô giáo.

Người thanh niên này, thân hình cao lớn, hai mắt sáng ngời, thời điểm đứng trước mặt giáo viên, tư thế quân nhân. Hắn có làn da màu tiểu mạch, cơ bắp cân xứng, sức bật kinh người giống như loài báo đen. Tuổi còn trẻ như vậy, đã có quân hàm Thiếu Tá, nhận được bốn chiến công hạng ba, ba chiến công hạng hai cùng một chiến công hạng nhất. Có thể nói là một nhân tài hiếm có!

Càng khiến giáo viên ngạc nhiên ở chỗ, người thanh niên này là lần đầu tiên tham gia kiểm tra, vậy mà lại đứng nhất toàn trường, so với mấy quân nhân hơn ba mươi tuổi đã đi nghĩa vụ quân sự nhiều năm thì còn tốt hơn nhiều!

Tất cả mọi người đều nhất trí cho rằng, chỉ cần bồi dưỡng học viên mới này thật tốt, sau này ắt sẽ thành một trong những trụ cột xây dựng đất nước!

Nhưng sau này lại xảy ra một chuyện, khiến cho tất cả giáo viên mở rộng tầm mắt. Thậm chí có người còn tức giận muốn khai trừ quân tịch của Tiêu Sơn!

Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì người này, quá tự cao tự đại, quá không nghe lời, quá ngoan cố không chịu thay đổi, quá….

Một lần nào đó trong cuộc phỏng vấn, Tiêu Sơn nhìn vào ống kính máy quay, thản nhiên nói: “Không đàm phán, nói chung chỉ có một câu, đánh, đám người trong bộ ngoại giao quả đúng là rùa đen rút đầu, quá mềm yếu!”

Một câu nói này của hắn, khiến cho bộ trưởng bộ ngoại giao hết sức không vui, cho rằng là do quân bộ cố ý an bài.

Trong buổi diễn tập của một lần nào đó, Tiêu Sơn cố ý bỏ qua mệnh lệnh của thượng cấp, dẫn tiểu đội mình đi đường vòng giành được thắng lợi. Sau khi kết thúc diễn tập, cả lớp bị gọi đến trách phạt, sĩ quan huấn luyện phê bình Tiêu Sơn về việc tự ý hành động, nào ngờ bị hắn cắn ngược lại một câu: “Thiết bị truyền tin bị hư, không thể kịp thời nhận được mệnh lệnh, điều lệ quân sự đã từng nói qua, với loại tình huống này em có thể tự mình quyết định.” Sĩ quan huấn luyện tức giận đến mặt chuyển từ trắng sang hồng, từ hồng đến tím.

Quá đáng hơn nữa là, trong buổi kiểm tra, Tiêu Sơn lại giúp đỡ hai người bạn thân ăn gian, một người viết ba bài luận văn, chia nhau giành được ba thứ hạng, nhất, nhì, tứ, sau cùng bị người ta vạch trần, Tiêu Sơn lại có thể không thèm quan tâm nói: “Giúp bạn thân một chuyện, cũng không phải là sai lầm gì quá lớn.”

Cái này chính là, có thể nhịn nhưng không thể nhẫn, chú có thể nhịn nhưng thím không thể nhẫn.

Nhóm sĩ quan huấn luyện rốt cuộc không còn nhịn được nữa, tập trung đến phòng làm việc của hiệu trưởng, yêu cầu đuổi học người sinh viên có vấn đề này.

Hiệu trưởng Hồng Tướng Quân thong thả ung dung đốt một điếu thuốc, nghe mấy thuộc hạ trước mặt không ngừng nói xấu Tiêu Sơn.

Cuối cùng, Hồng Tướng Quân chỉ thần bí khó lường cười một tiếng: “Người trẻ tuổi, luôn có nhiều góc cạnh nha, không thể bởi vì một chút sai lầm mà đã phủ nhận một con người. Tôi thấy, đứa nhỏ Tiêu Sơn này rất tốt, có thể chịu đựng được cực khổ, không sợ chết, có kiến thức. Hơn nữa, những lời mà cậu ta nói đều là thật, đề xuất đều dựa vào khuôn mẫu. Ngoại trừ điểm không tôn trọng giáo viên, những thứ khác cũng tạm được! Là người ai mà không có khuyết điểm? Công việc của chúng ta, vẫn phải lấy việc dạy dỗ để làm chủ nha!”

Mấy sĩ quan huấn luyện nghe hiệu trưởng nói như vậy, chỉ có thể ngửa mặt lên trời gào khóc, càng thêm quyết liệt, nhất định phải dùng các hình thức xử phạt về thể xác để buộc Tiêu Sơn bước ra khỏi đây.

Dưới ánh nắng chói chang, Tiêu Sơn vác một ba lô hành quân bị đứt một bên quai trên lưng, chân mang một đôi giày (*解放鞋: giày lính)  không buộc dây, ở trong thao trường, một bên phạt chạy một bên hô khẩu hiệu.

Đám Sĩ quan huấn luyện hài lòng nhìn bộ dạng thở hổn hển của Tiêu Sơn, gật gật đầu: “Người trẻ tuổi, chính là càng nhiều rèn luyện càng tốt!”

Nào ngờ một câu cũng chưa nói xong, bầu trời đang nắng chang chang bỗng nhiên ầm lên một tiếng sấm,  một tia sét hình cầu đánh xuống, thẳng đến chỗ Tiêu Sơn.

Đám sĩ quan huấn luyện bị dọa cho giật nảy mình, cùng nhau hô lên: “Cẩn thận! Cúi xuống! Tiêu Sơn mau tránh ra!” Một bên hô một bên nhào qua chỗ Tiêu Sơn, muốn cứu hắn.

Nhưng tia sét này thật sự quá nhanh, trong nháy mắt đã đánh trúng Tiêu Sơn.

Mọi người trợn mắt há mồm, một lúc sau, tia sét biến mất, Tiêu Sơn cũng không còn bóng dáng. Chỉ thấy con chim sẻ trên ngọn cây kia, đang phát ra từng tiếng ‘xèo xèo’.

Tháng một năm Thiệu Hưng thứ mười hai, thành Lâm An, bên trong một gia đình bán dầu trong cổng Thanh Ba, một đứa nhỏ khoảng mười hai mươi ba tuổi mơ mơ màng màng mở mắt: “Tôi đang ở đâu?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mía Lao về bài viết trên: HNRTV, TTripleNguyen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 134 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Btdrvh, Lam Khả Nhi, mjschjckkut3, Sưu tầm, 반단소년단 và 49 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày nơ xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 969 điểm để mua Hồng ngọc 2
TranGemy: How are you today? Hôm nay tôi buồn, còn bạn thì sao?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 245 điểm để mua Bé hồng 5
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 236 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 385 điểm để mua Tình yêu trong sáng
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Trần Thu Lệ
Lý do: Hi ss cọ cọ
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 389 điểm để mua Heo vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.