Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 

Cửu ái phong vân - Hữu Hữu Đại

 
Có bài mới 18.06.2018, 15:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3582 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Cửu ái phong vân - Hữu Hữu Đại - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9


Hoàng hôn buông xuống không trung nhìn không đến tịch dương mĩ lệ ngày xưa, những vần mây xám trắng trôi nổi đầy trong không trung, mây màu thấp phảng phất chạm tay có thể với tới. Ngày mùa hè trong không khí nắng nóng bởi vì không có một chút gió mà làm cho mọi người cảm thấy phiền muộn. Liễu Ức Vân ngồi ở thư phòng, ánh mắt thỉnh thoảng hướng phía cửa nhìn xung quanh.

“Kỳ quái, như thế nào muộn như thế Lạc Phong vẫn chưa trở về?” Liễu Ức Vân cảm thấy trong lòng có chút lo lắng, bình thường Lạc Phong tiến cung bồi thái tử đọc sách buổi trưa liền trở về.

Bỗng nhiên, Trầm Lạc Phong vội vàng bước đến xuất hiện trước mắt Liễu Ức Vân, “Lạc Phong!” Liễu Ức Vân vội vàng ngênh đón y.

“Hôm nay thế nào quay về..... Lạc Phong?” Không nghĩ đến Trầm Lạc Phong trực tiếp xông lại đây liền ôm hắn chặt chẽ, hắn cảm thấy kì lạ hỏi.

“... ....” Không có trả lời, Trầm Lạc Phong chính là chặt chẽ ôm hắn, y hô hấp thực dồn dập, thân thể cũng phát run.

“Thế nào? Lạc Phong, ngươi sao lại phát run, xảy ra chuyện gì?” Lạc Phong thất thường làm hắn cảm thấy hoảng hốt, việc gì có thể khiến người luôn tỉnh táo như y trở nên bối rối như thế.

“Để ta ôm một chút.” Cuối cùng Lạc Phong lên tiếng, thanh âm cũng có chút không ổn.

“Rốt cuộc thế nào, Lạc Phong, ngươi không cần dọa nạt ta”.

Hơn nửa ngày, Trầm Lạc Phong mới thả hắn ra, ánh mắt lưu luyến nhìn hắn, phảng phất bọn hắn từ này trở đi sẽ thiên nhai lưỡng cách, “Ngươi sẽ quên ta sao?” Y thì thào nói.

Có ý tứ gì?! Liễu Ức Vân cảm thấy trái tim giống bị đụng thật mạnh một chút, “Ngươi, ngươi thế nào đột nhiên nói thế......” Liễu Ức Vân bỗng nhiên dự cảm không hề tốt.

“Không có gì”, y mỉm cười, nhưng tươi cười lộ ra vô lực, “Chính là rất muốn biết nếu ta mất, ngươi có thể hay không lãng quên ta” y kéo tay Liễu Ức vân đặt ở bên miệng, hạ xuống một nụ hôn nhẹ, “Mặc dù rất không tình nguyện..... Nhưng vẫn hy vọng ngươi sẽ quên ta, như vậy ngươi sẽ không thương tâm......” Y thì thào tự nói.

“Lạc Phong?! Rốt cuộc thế nào, ngươi như vậy làm ta rất sợ hãi”.

“Không việc gì” Y thả tay Liễu Ức Vân, mỉm cười nhìn hắn “Chính là gần nhất phải đi ra ngoài, có thể một thời gian dài nhìn không thấy ngươi.....”

“Ngươi nói dối! Cho ta biết phát sinh chuyện gì!” Liễu Ức Vân vội vàng đánh y, Lạc Phong nói dối, nhất định là có chuyện!

“Không có......” Liễu Ức Vân lo lắng vẻ mặt kiên định làm Trầm Lạc Phong không cách nào tiếp tục lừa gạt hắn, y cúi thấp đầu.

“Cho ta biết, nếu ngươi thật sự... Thật sự yêu ta, liền cho ta biết!” Liễu Ức Vân bắt lấy hai vai Trầm Lạc Phong hô to.

“Ta......” Y do dự, “Ngươi..... Không cần hỏi”.

“Vì cái gì, vì cái gì?!” Hắn sắp nổi điên, vì cái gì không thể cho hắn biết!

“Bởi vì.....” Y nhẹ nhàng vỗ má hắn, “Bởi vì ta không muốn ngươi cũng lâm vào nguy hiểm”.

“Nguy hiểm?!” Liễu Ức Vân tức giận lay hai tay y, “Ngươi xem ta thành cái gì? Nữ nhân của ngươi? Ngươi muốn gánh gió gánh mưa, ngươi kim ốc tàng kiều? Ta cũng là nam nhân! Hơn nữa là ca ca của ngươi! Có cái gì nguy hiểm là muốn ngươi vì bảo hộ ta mà tự mình đối mặt, mà ta chỉ có thể ở một bên mở mắt nhìn! Ngươi nói a!” Hắn kích động hô to, ngực bởi vì tức tối mà kịch liệt phập phồng.

Liễu Ức Vân lần đầu tiên tức giận như thế, cũng là lần đầu tiên hắn đối với Trầm Lạc Phong tức giận, Trầm Lạc Phong bị sự tức giận của hắn làm chấn kinh không nói nên lời. Quá hảo một trận, y cuối cùng hiểu ý hướng Liễu Ức Vân cười “Được rồi, sự kiện này quan hệ trọng đại chúng ta trước vào bên trong nói lại.” Y bảo Liễu Ức Vân theo y vào.

Đi vào trong phòng nghỉ, Trầm Lạc Phong đóng kỹ cửa mới đi tới trước mặt Liễu Ức Vân. “Thời gian của ta không nhiều lắm, ngươi phải nghe kỹ”, y hít sâu rồi bắt đầu tự thuật “Ta vừa mới nhận được ý chỉ của thái hậu, nói vì thuận tiện để ta bàn luận võ nghệ cùng làm bạn, thái tử phong ta làm thiếp thân thị vệ, tức khắc nhập cung. Thái tử kì thật muốn giam lỏng ta, để tương lai lấy ta làm con tin!”

“Con tin?” Liễu Ức Vân có điểm không tin vào lỗ tai mình, thái tử không phải cùng Lạc Phong quan hệ tốt lắm sao? Huống hồ, lấy Lạc Phong làm con tin thái tử muốn uy hiếp cái gì?

“Đúng, con tin. Chuyện này phải trở về ba tháng trước bắt đầu. Ba tháng trước, thánh thượng bệnh tình đột nhiên nặng lên, cả người lâm vào mê man, triều chính đặt lên người thái tử cùng vài vị trọng thần trong triều, bởi vì trữ quân chưởng quản triều chính vốn không thể dị nghị, nếu không phải thái giám tổng quản Lưu Bình bị giết hại, chỉ sợ ta cũng nghĩ như thế”.

Liễu Ức Vân nghe đến hồ đồ, ba tháng trước trong cung bắt đầu là thái giám tổng quản ám sát thái tử mà bị giết tại chỗ, việc này cùng Lạc Phong có quan hệ gì? Đầy đầu đều là nghi vấn, nhưng hắn chỉ có thể nghe tiếp.

“Ngày đó ta vốn định tìm thái tử luận võ, đi tới Liệt Diễm cung ta chính là kỳ quái vì cái gì một tên thị vệ cũng không có, bỗng nhiên ta nghe thấy tiếng kêu thảm của Lưu Bình từ trong phòng truyền ra, ta nghĩ cũng không nghĩ muốn vội vã ẩn náu, nhìn thái tử đi ra khỏi phòng như là đi tìm thị vệ, ta mới trộm tiến vào căn phòng, nhìn tới Lưu Bình toàn thân đầy máu. Hắn chỉ kịp đối ta nói “Cẩn thận thái tử, đi tìm.... Bảo hộ Vương Hỉ cùng Dương.... ” hơn nữa cấp ta một khối đồng bài liền đoạn khí. Ta khi ấy thực sợ hãi, vội vã chạy đi ra ngoài, thẳng đến về tới nhà mới tử tế suy nghĩ lời nói của Lưu Bình. Hắn nói bảo Vương Hỉ còn nói thêm muốn tìm người nào đó, là muốn người nọ bảo hộ Vương Hỉ sao? Vương Hỉ trong cung là thống lĩnh thái giám, hắn thì có cái gì nguy hiểm, còn có cái Dương lại là ai? Quá nhiều vấn đề làm ta không thể lí giải, nhưng ta cảm thấy tìm được Vương Hỉ là có thể hiểu được. Theo sau đó, ta mỗi lần tiến cung đều tìm biện pháp tiếp cận Vương Hỉ, nhưng ta rõ ràng nhớ kỹ Lưu Bình trước khi chết bảo ta cẩn thận thái tử, cho nên ta cũng lưu ý nhất cử nhất động của thái tử. Ta phát hiện có vài mật thám hướng hắn báo cái gì, hơn nữa hắn đối với cảnh giác của ta cũng trở nên thực nghiêm, ta gần như không thể rời khỏi mắt hắn, cho dù tiến ra cung cũng có thị vệ ở một bên, cho nên ta vẫn chỉ có thể nhìn đến Vương Hỉ. Ta khi ấy cũng không nghĩ nhiều, huống hồ chính là đã chết một thái giám, mặc dù ta có giỏi hơn nữa, nhưng thường vấp phải trắc trở làm ta muốn bỏ cuộc. Thẳng đến hôm nay, thái tử lại mời ta nhập cung, trên đường tiến cung ta vô tình gặp Vương Hỉ ra cung làm việc, ta đem chuyện ngày đó nói cho hắn, rồi xuất ra khối đồng bài. Nhìn đến khối đồng bài kia hắn đột nhiên khóc rống, rồi mới cho ta biết một bí mật kinh thiên. Nguyên lai Lưu Bình không có ám sát thái tử, thái tử nghe nói Hoàng Thượng bệnh tình nặng thêm ngày đó viết xuống di chiếu, bởi vì đã hơn một năm gần đây thánh thượng sinh bệnh đại hoàng tử đối thánh thượng chiếu cố cẩn thận, thánh thượng thập phần cảm động, thậm chí đã viết trước di chiếu, nhưng lại sửa lại lập đại hoàng tử, hắn cũng tới kịp bóp méo. Nhưng hắn không biết di chiếu đặt ở đâu, hắn duy nhất có thể khẳng định đó là người vẫn luôn hầu hạ bên cạnh thánh thượng, thái giám tổng quản Lưu Bình. Thế là ngày đó hắn vẫy lui thị vệ bức cung hỏi Lưu Bình, Lưu Bình liều chết không nói, cuối cùng bị thái tử thẹn quá hóa giận giết chết. Lưu Bình chống cự làm hắn gần như khẳng định, trên chiếu thư là tên đại hoàng tử, thế là hắn bắt đầu điên cuồng tìm di chiếu, đồng thời chặt chẽ giám thị đại hoàng tử, ta nghĩ đây chính là nguyên nhân ta thấy nhiều mật thám như vậy. Nhưng hắn không nghĩ đến, kỳ thật căn bản là không có di chiếu!”

“Cái gì? Không có!”

“Đúng, không có, hoặc là nói đúng hơn khi viết xuống chiếu thư, thánh thượng lại đột nhiên nhớ về quá khứ, nhưng mà Hoàng Thượng đích xác là nói phải để ngôi vị truyền cho đại hoàng tử. Lúc này khi ấy có Lưu Bình, Vương Hỉ cùng Binh Bộ Thị Lang Dương Hồng Quang đều có thể chứng minh, chính là thái tử cũng không biết Vương Hỉ cùng Dương Hồng Quang cũng ở đó. Hắn vẫn muốn tìm gặp dịp nói sự thật cho đại hoàng tử biết, một là để hắn đề phòng thái tử, hai là hy vọng hắn có thể nghĩ biện pháp quay về đoạt ngôi vị hoàng đế. Nhưng mà thái tử ở chỗ đại hoàng tử gia tăng rất nhiều mật thám, hắn căn bản tìm không thấy dịp gặp. Hắn nói thêm muốn ta cũng đề phòng thái tử, Hoàng Thượng thân thể mỗi ngày càng yếu, giá hạc quy tây cũng ngay sát gần mấy ngày, một khi Hoàng Thượng có cái gì bất hạnh, cho dù Dương thị lang cùng hắn công bố chân tướng ra ngoài, nhưng bởi vì không có di chiếu, thái tử nhất định cùng đại hoàng tử và chúng đại thần nảy lên xung đột. Khi đó cậu của đại hoàng tử, ngự lâm quân thống lĩnh Vương Văn Xương liền nhất định dẫn binh phản đối hắn, điều này sẽ là uy hiếp lớn nhất của hắn. Mà trước mắt thái tử lấy quyền lợi nắm bắt Vương Văn Xương không được, cho nên đến khi đó viện binh chính là tấm chắn tốt nhất của thái tử. Kinh thành nội ngoại duy nhất có thể đối kháng ngự lâm quân chính là cấm vệ quân của phụ vương, nhưng phụ vương vẫn bảo trì trung lập, điều này lại thực đau đầu, cho nên Vương Hỉ đoán hắn rất có thể lấy ta làm con tin để phụ vương phải thỏa hiệp”

Lúc này Liễu Ức Vân mới hiểu được toàn bộ sự kiện, mặc dù hắn không muốn tin tưởng thái tử ngày thường luôn yêu thích vui đùa hắn lại làm ra sự việc này, bất quá đối mặt với vô hạn quyền thế cùng tài phú thì ai có năng lực bảo chứng tâm không động đâu? Chính là ngôi vị hoàng đế tranh đấu nhưng lại làm Lạc Phong dính líu vào, làm Liễu Ức Vân không cách nào chấp nhận.

“Biết sự tình nghiêm trọng ta tính toán hôm nay tiến cung xong liền tạm thời rời khỏi kinh thành tránh né một trận, đợi cục diện ổn định mới trở về, như vậy ít nhất sẽ không cấp phụ vương phiền muộn. Nhưng người tính không bằng trời tính, ngay vừa mới, thái tử không biết làm thế nào thuyết phục được thái hậu viết xuống ý chỉ, ta nói dối là có chút sự muốn an bài người nhà, mới được cho phép trở về một chuyến”.

“Vậy hiện giờ làm sao bây giờ, ngươi sẽ bị hắn giam lỏng sao? Không, ta không cần!” Không thể để Lạc Phong đi làm con tin!

“Ca, ngươi trước tỉnh táo”. Y an ủi hắn.

“Tỉnh táo, ngươi muốn ta thế nào tỉnh táo. Không được, Lạc Phong ngươi vẫn thừa dịp hiện giờ trốn đi đi. Hoặc là ta làm người thay thế, ta cũng là nhi tử của phụ vương a, tóm lại ngươi không cần đi!”

“Thế nào có thể, nếu như vậy chính là kháng chỉ, không chỉ chúng ta sẽ chết, còn liên lụy đến vương phủ cùng những người khác”.

“Vậy làm sao bây giờ..... Đúng...., chúng ta đi cầu phụ vương, chỉ cần hắn đáp ứng giúp đỡ thái tử, ngươi sẽ không có việc”. Hắn lúc này đã hoảng đến mức không biết làm sao, chỉ cần có thể cứu Lạc Phong biện pháp gì hắn cũng nguyện ý thử.

“Không được!” Trầm Lạc Phong nghiêm lệ cự tuyệt, “Phụ vương đã sớm đối ta nói qua, hắn sở dĩ vẫn bảo trì trung lập, chính là bởi vì hắn đã sớm thấy rõ thái tử con người hiểm ác không cùng đường đi với hắn, mà đại hoàng tử lại trời sanh tính đạm bạc vô tình với ngôi vị hoàng đế, cho nên hắn mới không có động thái gì, thầm nghĩ lúc đại hoàng tử nguy nan trợ giúp một tay. Phụ vương cả đời đối triều đình trung thành và tận tâm, nếu hắn biết thái tử muốn soán vị, cho dù lấy ta làm uy hiếp hắn cũng sẽ không thỏa hiệp. Càng huống gì, ta cũng không hy vọng phụ vương bởi vì chuyện của ta làm ra việc có lỗi với Hoàng Thượng cùng triều đình, cả đời mang trên lưng tiếng xấu, như vậy cho dù phụ vương thỏa hiệp, ta cũng sẽ lập tức lấy cái chết tạ tội. Cho nên nói bước cờ này của thái tử tuyệt đối sẽ không thực hiện được”. Y giọng nói kiên định, ánh mắt quyết tuyệt.

“Này là muốn nói ngươi đi chắc chắn sẽ không sống trở về.....” Liễu Ức Vân đột nhiên cảm thấy phảng phất trời như sụp đổ, đè ép xuyên qua hơi thở của hắn. “Ta đây sống còn có ý nghĩa gì.....” Hắn thống khổ nhắm mắt, lệ không ngừng chảy xuống.

“Đừng khóc.....” Y tiến lên ôm lấy Liễu Ức Vân, “Ta cũng không nói ta nhất định sẽ chết a”.

“.....” Liễu Ức Vân đột nhiên ngẩng đầu, lo lắng chờ đợi câu sau.

“Mặc dù nguy hiểm, nhưng vẫn có hy vọng, nhưng cần ngươi giúp”. Y cười an ủi hắn.

“Bất luận là cái gì ta cũng làm!” Vì Lạc Phong cho dù xông pha khói lửa hắn cũng không ngại.

“Ân”. Trầm Lạc Phong lấy ra một phong thơ, giao cho Liễu Ức Vân, “Người dùng thư của ta đưa đến doanh địa phía thành tây, tự mình giao cho phụ vương, làm hắn giả vờ nhận lời thái tử phái binh đóng quân xung quanh hoàng cung, mặt khác làm hắn dựa theo thư của ta làm việc. Nhớ kỹ trên đường đi phải biểu hiện thập phần bối rối, làm người của thái tử cho rằng ngươi hướng về phụ vương cầu cứu”.

“Rồi ngươi bí mật tới phủ đại hoàng tử, nhất định phải cẩn thận, nhất thiết không thể để người của thái tử phát hiện, cho hắn biết tất cả chân tướng cùng việc hắn mới là người kế vị chân chính, thỉnh hắn cần phải bảo hộ Binh Bộ Thị Lang Dương đại nhân. Ta nghĩ đại hoàng tử cùng ngươi tương giao rất tốt hắn nhất định sẽ tin tưởng. Đồng thời ngươi nói chuyện chúng ta giả ý bang trợ thái tử cho hắn biết, hy vọng hắn thông tri cậu hắn liên lạc Vương công công, làm ngự lâm quân cùng cấm vệ quân của phụ vương trong ứng ngoại hợp, cũng phái người thừa dịp hỗn loạn cứu ta thoát li nguy hiểm, đến lúc đó chờ thái tử tin chắc mình có chỗ dựa vững chắc, hơn nữa Vương công công cùng Dương thị lang chứng tỏ, không sợ thái tử không nhượng vị. Cũng chỉ có như vậy, ta mới có một đường sống.”

“Hảo, ta đi ngay!” Hắn xoay người muốn đi.

“Từ từ,” Trầm Lạc Phong từ phía sau ôm lấy hắn, “Nhất định phải cẩn thận a!”

“Đứa ngốc! Ngươi mới phải cẩn thận.....” Thanh âm nghẹn ngào nói, nhanh chóng rời khỏi, hắn không quay đầu, sợ khuôn mặt đầy lệ bị Trầm Lạc Phong nhìn thấy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.06.2018, 15:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3582 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Cửu ái phong vân - Hữu Hữu Đại - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10


Dựa theo lời nói của Trầm Lạc Phong, Liễu Ức Vân đưa thư đến tay Đoan vương gia sau đó tới phủ đại hoàng tử. Quả nhiên nhìn thấy có nhiều người thần sắc quỷ dị quanh quẩn xung quanh. Hắn chỉnh trang phục chính mình trở thành nông dân đến giao thực vật trong phủ mới thuận lợi tiến nhập phủ đại hoàng tử, cũng tìm được Trầm Ngạn Huy kể hết sự tình cho hắn.

“Chính là như vậy, thỉnh đại hoàng tử cứu xá đệ!” Hắn đối mặt với Trầm Ngạn Huy hai chân quỳ xuống, khẩn cầu nói.

“Mau đứng lên!” Trầm Ngạn Huy vội vàng tiến lên nâng Liễu Ức Vân dậy, “Đoan vương gia cùng các ngươi trợ ta đoạt được ngôi vị hoàng đế, đại ân này ta không cách nào báp đáp, ta Trầm Ngạn Huy hai lần đối với trời phát thệ, cho dù dùng tất cả lực lượng cũng sẽ đem tiểu vương gia lông tóc vô thương cứu ra! Càng huống gì tiểu vương gia vì triều đình thà chết không khuất phục, ta cũng không thể mở mắt để mặc y chết!”

“Đại hoàng tử......” Liễu Ức Vân cảm động nhìn Trầm Ngạn Huy, “Vi thần tuy không có khả năng, nhưng chỉ cần ngài có việc gì dùng được, vi thần nhất định làm trâu làm ngựa thề sống chết nguyện trung thành ngài!”

“Không cần nói như thế, chúng ta vĩnh viễn đều là bằng hữu!” Trầm Ngạn Huy ôn nhu nói.

“Đại hoàng tử.....”

“Tốt lắm, nơi đây không nên ở lâu, miễn cho phức tạp, ta để quản gia tiễn ngươi đi cổng sau đi. Chuyện lệnh đệ ngươi yên tâm, ta sẽ lo liệu.” Trầm Ngạn Huy ý bảo quản gia tiễn Liễu Ức Vân ra ngoài.
“Vi thần cáo từ.” Cúi người thi lễ, Liễu Ức Vân theo quản gia ly khai.

“Ha hả, xem ra ngươi hoàn toàn thật sự không có lừa ta a, Dương đại nhân?” Nhìn bóng dáng Liễu Ức Vân ly khai, Trầm Ngạn Huy đắc ý cười nói.

“Cho dù có gan trời vi thần cũng không dám lừa gạt vạn tuế gia tương lai a!” Trong góc hiện lên một bóng người, khúm núm với Trầm Ngạn Huy nói.

“Ha hả, Trầm Ngạn Liệt thế nào cũng không nghĩ đến ta còn có ngươi vương bài này đi. Ha ha..... Thật sự là được việc không mất chút công sức a, chính là không công hi sinh Lưu Bình, người kia nhất định là muốn giết thái tử rồi hướng ta tranh công đi, ha hả, mặc dù không có thành công, bất quá chờ tương lai ta kế thừa ngôi vị hoàng đế cũng sẽ nhớ đến chút công lao của hắn.” Hắn đắc ý cười.

“Đại hoàng tử thưởng phạt rõ ràng, tương lai nhất định là một vị thánh chủ lưu danh thiên cổ, còn ta là hướng về phía thiên long cũng được hưởng chút may mắn!” Dương thị lang vội vàng quỳ xuống thi lễ, trên khuôn mặt đầy vẻ nịnh hót, nguyên bản khuôn mặt trẻ tuổi anh tuấn bỗng nhiên trở nên có vẻ khác người.

“Dương đại nhân quá tâng bốc, tương lai ta cũng nhất định sẽ không quên công lao của ngươi. Ha ha......” Trầm Ngạn Huy cười to rời khỏi đại sảnh, lưu lại Dương thị lang vẫn nghiêm chỉnh quỳ trên mặt đất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.06.2018, 15:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3582 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Cửu ái phong vân - Hữu Hữu Đại - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11


Tựa như một tòa núi tuyết với vẻ ngoài thực yên tĩnh, kỳ thật chỉ cần một chấn động nho nhỏ liền dẫn đến bão tuyết lở. Tin tức hoàng đế đi về cõi tiên truyền ra, sóng ngầm lan tỏa đã lâu cuối cùng biểu hiện ra sóng dữ mạnh mẽ. Lúc này, ngoài cửa Liệt Diễm cung, hơn một trăm lính ngự lâm quân dưới sự chỉ huy của Trầm Ngạn Huy và người cậu Vương Văn Xương đã bao vây toàn cung điện đến nước cũng không chảy thoát.

“Trầm Ngạn Liệt, ngươi đã tới đường cùng, ngoan ngoãn giao ra ngọc tỉ, ta sẽ niệm chút tình cảm mà tha ngươi cái chết!” Trầm Ngạn Huy một bộ dáng thắng chắc hướng bên trong hô lớn.

“Đúng, ngoan ngoãn giao ra ngọc tỉ sẽ để cho ngươi đường sống, nếu không đừng trách ta vô tình!” Vương thừa tướng cùng một đám đại thần phía sau Trầm Ngạn Huy phụ họa nói.

“Khẩu khí thật lớn a!” Trầm Ngạn Liệt thong dong ra khỏi cửa cung, dáng vẻ nhàn nhã phảng phất căn bản như không nhìn thấy trước mắt hàng trăm…. người đều hướng vũ khí về phía hắn. “Ngọc tỉ chỉ có người có được ngôi vị hoàng đế mới có thể cầm, ngươi dựa vào cái gì?”

“Dựa vào ta mới là người được tiên hoàng chấp nhận!” Trầm Ngạn Huy tự hào trả lời.

“Nga, chứng cứ đâu?” Trầm Ngạn Liệt khinh miệt cười hỏi lại, “Ngươi nếu có thể lấy ra chiếu thư, ta nhất định đem ngọc tỉ hai tay dâng lên!”

“Này, chính là ngươi nói!” Trầm Ngạn Huy cười đến giảo hoạt, “Các vị!” Hắn chuyển về phía đằng sau hai bên chúng thần đang giằng co, “Kỳ thật phụ hoàng căn bản không kịp hạ chiếu thư, nhưng phụ hoàng khi còn sống chính miệng đã nói phải phế thái tử lập ta làm hoàng đế, điểm này bộ binh Dương thị lang cùng đại nội tổng quản Vương Hỉ có thể làm chứng!” Một chữ hạ xuống, nhất thời khiến cho xung quanh hỗn loạn, hoan hô, nghi hoặc, hai bên mọi người đủ loại tâm sự.

“Dương đại nhân, liền nhờ ngươi nói rõ đi.” Trầm Ngạn Huy đắc ý nói với người bên cạnh nãy giờ không nói gì Dương thị lang.

Nhưng nửa ngày cũng không thấy hắn có động tĩnh, Trầm Ngạn Huy có chút mất kiên nhẫn thúc giục hắn, “Dương đại nhân?!”

“Ngươi làm trò xong chưa?” Trầm Ngạn Liệt cười nhạo nhìn hắn, “Dương thị lang!” Hắn nhẹ kêu lên.

“Có thần!” Dương thị lang bỗng nhiên vô cùng cung kính hướng về phía Trầm Ngạn Liệt làm lễ, xuyên qua đám người tới trước mặt Trầm Ngạn Liệt. Chỉ thấy hắn xuất ra một cuốn sách lụa màu vàng, chậm rãi quay về phía mọi người lớn tiếng đọc: “Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: trẫm tự biết đại nạn sắp tới, may có thái tử Trầm Ngạn Liệt thông minh sáng suốt, hiền lương nhân nghĩa, tài đức đủ cả. Đặc biệt truyền ngôi vị hoàng đế cho Trầm Ngạn Liệt, chúng thần tận tâm phụ tá, không được trái ngược, khâm thử!” Đọc xong, hắn xoay người cung kính quỳ xuống trước Trầm Ngạn Liệt hai tay dâng chiếu thư, “Chúc mừng ngô hoàng, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Bị một màn trước mắt làm ngây người kinh sợ, Trầm Ngạn huy hơn nửa ngày mới lấy lại được suy nghĩ, hắn phẫn hận mắng chửi: “Họ Dương, ngươi cư nhiên lâm trận phản chiến? Chiếu thư kia nhất định là giả!”

“Giả sao? Ngươi dựa vào cái gì nói nó là giả?”

“Ta còn có Vương Hỉ làm chứng!” Trầm Ngạn Huy giãy dụa phút chót.

“Ha hả, Vương công công, đại hoàng tử nói ngươi có thể chứng tỏ, ngươi nói sao?” Trầm Ngạn Liệt cười cười hướng phía Vương Hỉ đang đứng một bên hỏi.

“Tiên hoàng lập chiếu thần cũng ở đó, thần đích xác có thể chứng tỏ......” Hắn giương mắt nhìn Trầm Ngạn Huy, sau người chính là khuôn mặt chờ mong câu trả lời của hắn, hiện lên một mạt cười nhạo hắn nhẹ nhàng nói: “Chiếu thư này ngàn thực vạn xác!”

“Ngươi nói dối!” Tình thế biến chuyển làm Trầm Ngạn Huy không kịp suy nghĩ.

“Đại hoàng huynh, chuyện tới nước này ngươi còn cứng rắn cái gì a?” Hắn thương xót nhìn Trầm Ngạn Huy thở hổn hển, “Các vị đại nhân, nếu còn hoài nghi có thể tùy tiện kiểm chứng!”

“Này.....” Tình thế nghịch chuyển làm mọi người đều trở nên do dự.

“Ít cùng hắn nói nhảm! Trước giết hắn nói sau!” Vương Thừa tướng bỗng nhiên hô to. Việc đã đến nước này chỉ có thể toàn lực chống cự.

“Đúng, huynh đệ ai có thể lấy được đầu Trầm Ngạn Liệt, tương lai ta nhất định cho hắn quan to lộc lớn!” Trầm Ngạn Huy cũng quyết định mạnh tay, dù sao hiện tại binh lực hắn vẫn chiếm ưu thế.

“Nỏ mạnh hết đà!” Trầm Ngạn Liệt khinh thường bĩu môi, “Người đâu!” Một tiếng ra lệnh, bỗng nhiên từ bốn phía có rất nhiều ngự lâm quân đột nhiên chuyển đầu thương chĩa về phía Trầm Ngạn Huy, lập tức chế trụ Trầm Ngạn Huy tiến công. Không đến một lát, Trầm Ngạn Huy chỉ còn lại một ít nhân mã hiển nhiên đã lâm vào hạ phong, mà lúc này không ngừng có số lượng lớn ngự lâm quân từ bên ngoài tràn vô. Trong khoảnh khắc, Trầm Ngạn Huy cùng với tất cả người của hắn đều bị bắt.

“Thế nào như thế?!” Không rõ vì sao lượng lớn ngự lâm quân lâm trận phản chiến, Trầm Ngạn Huy chất vấn.

“Ha hả, nhân mã của các ngươi, đã sớm bị Vương Hỉ trộm hoán đổi.” Trầm Ngạn Liệt hảo tâm giải thích.

“Ngươi cư nhiên dám lừa ta!” Không nghĩ đến Vương Hỉ là người của Trầm Ngạn Liệt, Vương thống lĩnh hối hận chính mình lúc đó đem tình hình quân đội cho hắn biết.

“Này chỉ có thể nói các ngươi quá ngu ngốc.” Trầm Ngạn Liệt cười nhạo nhìn về phía Trầm Ngạn Huy trong đám người.

“Hừ, ngươi đừng đắc ý, ta lại không thua!” Trầm Ngạn Huy vẫn chưa chịu thua.

“Nga, nếu ngươi là ám chỉ quân binh của Đoan vương gia ở ngoài cung? Vậy thì ngươi phải thất vọng rồi.....” Trầm Ngạn Liệt dừng lại, hướng ra bên ngoài hô: “Thanh Sương!”

“Có thần!” Một bóng người rất nhanh xuất hiện trước mặt Trầm Ngạn Liệt, cung kính hành lễ. Mọi người nhận ra người này là phó thống lĩnh cấm vệ quân Ngụy Khiếu Thiên. “Khải bẩm hoàng thượng, cấm vệ quân tám mươi vạn người đang ở ngoài cung đợi lệnh, tùy ý nghe hoàng thượng sai phái.”

“Ha hả, ngươi xem?” Trầm Ngạn Liệt cười hỏi

“Các ngươi?!” Cuối cùng biết chính mình tiến vào cái bẫy được người khác an bài tốt lắm, Trầm Ngạn Huy nhất thời choáng váng.

“Vẫn.....”

“Vẫn còn vương bài khác?” Bỗng nhiên từ trong đại điện một bóng dáng chậm rãi đi ra, cắt ngang lời Trầm Ngạn Huy, y khuôn mặt tuấn mỹ vô trù tà khí cười.

“Lạc Phong!” Liễu Ức Vân vừa mới trong hỗn loạn muốn đi tìm Trầm Lạc Phong lại bị túm lấy, nhìn thấy Trầm Lạc Phong bình an vô sự xuất hiện thì hưng phấn kêu lên. Nếu không phải lúc này hắn vẫn bị giữ chặt, hắn nhất định đi lên ôm lấy y.

Mà Trầm Lạc Phong không nhìn về phía Liễu Ức Vân, mà đi thẳng về phía Trầm Ngạn Huy, “Nếu ngươi nghĩ muốn nói, ngươi còn có Đông Thắng quốc làm hậu thuẫn, vậy ngươi liền thật sự đi nhầm bước.”

Một câu nói làm Trầm Ngạn Huy trong nháy mắt trở nên tái nhợt, hắn run rẩy nói: “Ngươi.... Ngươi thế nào biết.....”

“Bởi vì ta không cẩn thận chặn một phong mật hàm của ngươi gửi Đông Thắng quốc!” Trầm Lạc Phong tay quơ quơ tín hàm, “Giờ ngươi còn gì để nói, ân?”

Hiểu được đại thế đã qua Trầm Ngạn Huy không cam lòng cúi đầu, đột nhiên hắn hướng Liễu Ức Vân hô lớn: “Ngươi, là ngươi lừa ta! Ta là mắt mù mới tin tưởng ngươi!”

Mà Liễu Ức Vân cũng bị một màn trước mắt làm cho hồ đồ, không phải thái tử cậy thế bắt buộc Lạc Phong sao? Nhưng thế nào hiện giờ nhìn xem Lạc Phong hình như vẫn cùng một phe với thái tử a? “Lạc Phong, chuyện này rốt cuộc là thế nào?” Hắn thì thào hỏi.

Trầm Lạc Phong xoay người nhìn về phía hắn, khuôn mặt một biểu tình đau lòng “Ca, ta thế nào cũng không nghĩ đến ngươi cư nhiên cùng một kẻ bại hoại thông đồng với quốc gia đối địch cấu kết cùng một chỗ, mang theo người dùng vũ lực bức ép. Hôm nay nếu không phải thái tử điện hạ sớm có chuẩn bị, không phải các ngươi đã thành công sao? Ngươi làm như thế không sợ có lỗi với triều đình, không sợ bị người đời sau thóa mạ sao?”

“Lạc Phong, ngươi, ngươi nói cái gì?” Hắn đã muốn hồ đồ, hắn như thế nào lại biến thành bạn của kẻ soán quyền đoạt ngôi?

“Ngươi không cần nói, ngươi làm ta thất vọng rồi!” Trầm Lạc Phong ghét bỏ xoay người không nhìn tới hắn, ngược lại cung kính hướng Trầm Ngạn Liệt thi lễ, “Hoàng thượng, thần cầu người nhìn mặt mũi thần cùng phụ vương mà tha cho Liễu Ức Vân một mạng, thần nguyện thay mặt hắn từ quan chịu phạt.”

“Ai.....” Trầm Ngạn Liệt âm thầm thở dài, tiểu tử này diễn kịch thật giỏi, bất quá như vậy thật sự tốt sao? Bất quá chuyện người khác hắn cũng không có biện pháp quản nhiều. “Ái khanh sao lại nói vậy, há trẫm là kẻ không rõ lí lẽ. Trẫm đáp ứng ngươi tha hắn một mạng là được.”

“Tạ ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!” Trầm Lạc Phong dập đầu tạ ân.

Chúng thần xem đại cục đã định cũng đều quỳ xuống, “Ngô hoàng nhân từ, chúc mừng ngô hoàng kế thừa vương vị, ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!” Nương theo tiếng hô nguyên bản mọi người xung quanh Trầm Ngạn Huy cũng đều buông vũ khí đầu hàng, gia nhập đội ngũ triều hô.

“Chúng khanh bình thân. Truyền trẫm ý chỉ, đại hoàng tử Trầm Ngạn Huy, Nghi quý phi, Vương thừa tướng phụ tử cùng lễ bộ thị lang Liễu Ức Vân, bức cung soán vị, thông đồng với nước địch, tội ác cực lớn, tội này đáng chém. Nhưng niệm tình đại hoàng tử là huynh trưởng, tiên hoàng vừa mất, trẫm thật không đành lòng mất đi thân nhân, đành miễn tội chết biếm thứ dân, đuổi ra khỏi kinh thành trọn đời không được quay về kinh. Liễu Ức Vân, niệm tình là bị lừa lầm đường lạc lối, lại có tiểu vương gia cầu tình, tình cảm huynh đệ khiến trẫm cảm động, tội chết được miễn, biếm thứ dân. Những người khác tội không thể tha, lập tức dẫn ra võ môn chém đầu thị chúng!”

Liễu Ức Vân cảm thấy trước mắt hết thảy bỗng nhiên mơ hồ, ý thức giống như thoát li thân thể, Trầm Ngạn Liệt cũng trở nên thập phần xa xôi, trong não hắn không ngừng hiện ra vô số câu hỏi, đến tột cùng là thế nào, Lạc phong vì sao phải lừa hắn.... Cuối cùng trước mắt hắn tối sầm, hôn mê.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nguyên Lý, nguyễn hằng123 và 107 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.