Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 

Cửu ái phong vân - Hữu Hữu Đại

 
Có bài mới 18.06.2018, 15:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3582 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Cửu ái phong vân - Hữu Hữu Đại - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6


“Suy nghĩ cái gì?” Trầm Lạc Phong từ phía sau ôm lấy Liễu Ức Vân.

“Ngươi!” Liễu Ức Vân thành trực trả lời.

“Thật sự?” Vui vẻ quay Liễu Ức Vân lại phía mình, “Thực khó được người luôn rất sợ xấu hổ như ngươi cũng nói như vậy, ta đây cũng phải có chút thái độ mới đúng đi” làm như chuẩn bị hôn lên môi hắn.

“Không, không cần!” Liễu Ức Vân dùng sức đẩy y ra. Tuyệt đối không thể, hiện tại là ban ngày, hơn nữa ở đây tùy tiễn đều có thể có người tới, ví dụ như Tiểu Từ.

“Vì cái gì? Không phải ngươi nói rất muốn ta sao?” Cường điệu nhắc lại “Nghĩ muốn”, y cười gian.

“Ta không phải ý tứ đó!’ Hắn phản bác!

“Là sao.....” dừng lại một chút, “Bất quá không có gì, ta hiện tại suy nghĩ muốn ngươi!” Kéo tay Liễu Ức Vân đặt lên nơi sớm đã đứng thẳng của mình.

“A, ngươi......” Xúc cảm cứng rắn làm Liễu Ức Vân vội vàng rút tay về, tiểu tử này....

“Đều tại ngươi mới rồi làm ta hảo hưng phấn a, ngươi phải phụ trách giải quyết!” Trầm Lạc Phong vô lại nói.

“Thế nhưng, lỡ như......”

“Không được nhưng là!” Trầm Lạc Phong không để hắn cự tuyệt, nhanh chóng đè hắn lên bàn, không nói nhiều bắt đầu xé rách quần áo hai người.

“Không cần, Lạc Phong, lỡ bị người nhìn đến”. Hắn không muốn bị người biết chuyện giữa bọn hắn, cho dù hắn không làm sao, nhưng hắn không muốn Lạc Phong bị người chỉ trích thóa mạ!

“Yên tâm, Tiểu Từ ta đã sai đi rồi nhất thời sẽ không quay về, cửa phòng đã bị ta khóa, sẽ không có người đột nhiên tới”.

“Nguyên lai ngươi đã sớm dự mưu tốt lắm?!” Liễu Ức Vân bỗng nhiên cảm thấy Trầm Lạc Phong cười giống như hồ ly trộm được gà.

“Ai bảo ngươi như thế ăn ngon!” Trầm Lạc Phong ngay thẳng nói, tay cũng không đình chỉ, nhanh chóng lột sạch Liễu Ức Vân cùng y.

“A, không cần, không cần ở đây, tiến vào bên trong”. Biết là không cách nào ngăn lại y, Liễu Ức Vân lên tiếng yêu cầu y tiến đến gian phòng nghỉ ngơi của hắn, ở đây cách hành lang bên ngoài chỉ có một bức tường, cho dù nhìn không thấy, cũng sẽ bị nghe thấy âm thanh, hắn không thể mạo hiểm.

“Ngươi thực phiền, bất quá cầu người là phải có thù lao!” Trầm Lạc Phong thô bạo ôm lấy hắn nhanh chóng đi tới nơi nghỉ ngơi. Cách giường một đoạn ngắn hắn liền bị ném lên giường, sau đó bị Trầm Lạc Phong đè lên, “A......” Lúc hắn còn không có kịp phản ứng thì Trầm Lạc Phong liền dùng sức một phát đỉnh vào trong thân thể hắn, lập tức ở trong thân thể hắn mãnh liệt luật động.

Sau giờ ngọ ngày mùa hè, không có một ngọn gió, nóng bức trong không khí khiến vạn vật đều trở nên buồn ngủ, chỉ có ve sầu thỉnh thoảng lười biếng phát ra một tiếng oán giận, hết thảy đều lộ ra sự yên tĩnh, mà biệt viện phía tây vương phủ trong phòng ngủ không được bình tĩnh như vậy.

“A...... Ân a..... Ân, ân......” Mồ hôi không ngừng tích lạc trên giường, dưới thân không ngừng bị xỏ xuyên, Liễu Ức Vân quỳ sấp trên giường, tiếp nhận phía sau Trầm Lạc Phong không ngừng đâm chọc, đôi môi sưng đỏ không ngừng phát ra âm thanh rên rỉ.

“Ân..... Nhẹ ân, điểm nhẹ..... Ngô...... Oa a......”

“Cáp... A.... Cáp.....” Hiện tại Liễu Ức Vân đã hoàn toàn thích ứng cùng Trầm Lạc Phong mập hợp, Trầm Lạc Phong mỗi lần đâm vào đều có thể cho hắn khoái cảm thật lớn như thủy triều.

“A, không, không cần, đừng có ngừng!” Trầm Lạc Phong đột nhiên rời khỏi hậu huyệt hắn, phảng phất hư không thật lớn làm hắn như từ thiên đường trong nháy mắt rơi xuống địa ngục, Liễu Ức Vân liều lĩnh kêu to.

“Muốn sao, ân?” Phân thân Trầm Lạc Phong ở trước tiểu huyệt hắn vẽ vòng tròn, cảm nhận được tiểu huyệt run rẩy mở ra khép lại, nhưng mỗi lần sắp đụng tới hoa tâm liền lập tức rời khỏi, ngón tay dò xét trước người Liễu Ức Vân cũng không làm hắn thỏa mãn, mà ngón tay cố định ở phần gốc cũng không chịu để hắn đạt tới cao trào. Trước sau đồng thời bị dục vọng tra tấn, Liễu Ức Vân trước giờ cảm thấy thẹn, đành liều mình gật đầu.

“Cầu ta!” Tàn khốc yêu cầu

Cái gì?! Liễu Ức Vân giật mình quay lại…, nhìn đến khuôn mặt Trầm Lạc Phong kiên định. Thế nào có thể? Hắn, nói không được, “Ngô.....” Hắn chần chờ lại bị Trầm Lạc Phong dục vọng căng trướng dùng sức đỉnh một cái, nhiệt độ trong cơ thể nháy mắt bùng lên, lời từ chối liền bị cứng rắn đè ép xuống, “Ô......” Thống khổ khi không thể bắn *** cùng hậu huyệt khó chịu cuối cùng làm hắn khóc lên.

“Không cần làm nũng! Hôm này ta sẽ không tiếp tục mềm lòng!” Vẫn như cũ thực kiên quyết.

“Ô.....”

“Ngoan, cầu ta, cầu ta liền nhanh chóng giúp ngươi”. Cúi đầu nói nhẹ nhàng bên tai Liễu Ức Vân, nhiệt khí phun lên cổ hắn, làm hắn một trận run nhẹ, y dỗ dành hắn.

“Ô......”

“Cầu.... Cầu ngươi......” Gian nan phun ra thỉnh cầu, hắn sắp duy trì không được.

“Hảo ngoan, nói ngươi phải cái gì?” Trầm Lạc Phong hỏi lại.

“Ô..... Cầu ngươi..... Ô.....”Liễu Ức Vân bị dục vọng bức tới không cách nào tự hỏi.

“Cầu ta làm ngươi, cầu ta hung hăng thao ngươi, tiến nhập ngươi! Nói, nói thì ngươi có thể nhanh chóng có được”. Trầm Lạc Phong phân thân để trước tiểu huyệt của Liễu Ức Vân.

“Cầu.... Cầu ngươi muốn ta, muốn ta... Tiến nhập ta..... Thao... Thao.... Ân a! A.....” Ý nghĩ trống rỗng Liễu Ức Vân nhắc lại lời Trầm Lạc Phong. Cuối cùng vào lúc Trầm Lạc Phong một lần nữa tiến nhập thì phát ra tiếng rên rỉ thỏa mãn.

Trong không khí khí tức *** mỹ tăng lên, y phục lung tung rơi xuống dưới giường, trên giường hai người mồ hôi ẩm ướt giao triền cùng một chỗ. Trầm Lạc Phong từ phía sau ôm lấy Liễu Ức Vân, nhẹ cắn vành tai làm nũng nói “Nột, đừng giận được không, là ta sai, ta không dám… nữa, không cần tiếp tục giận được không?”

“... ....” Liễu Ức Vân không nói gì, hắn cũng không muốn tức giận, nhưng tưởng tượng đến Lạc Phong bắt hắn nói những lời này, hắn liền cảm thấy không cách nào dễ dàng tha thứ cho y.

“Nột, ta phát thệ cũng không dám … nữa, ngươi tha thứ ta được không, không cần không để ý tới ta!” Trầm Lạc Phong dùng má nhẹ nhàng cọ sau lưng Liễu Ức Vân, lời xin lỗi kèm theo thanh âm khóc nức nở.

“Ai.....” Thở dài, Liễu Ức Vân không đành lòng quay lại nhìn Trầm Lạc Phong “Sau này không cần lại như vậy!” Mặc dù rất muốn làm ra vẻ nghiêm túc, nhưng ánh mắt ôn nhu tiết lộ sự sủng nịch của hắn đối với y.

“Ta phát thệ!” Trầm Lạc Phong vui vẻ ôm Liễu Ức Vân.

Ghé vào trước ngực Trầm Lạc Phong, Liễu Ức Vân im lặng nghe tiếng tim đập mạnh mẽ hữu lực của y, khóe mắt bỗng nhiên nhìn đến trước ngực Trầm Lạc Phong có một đạo vết thương rất sâu. Nhớ kỹ mình từng hỏi qua y, y chỉ nói là cùng người luận bàn võ công không cẩn thận bị thương, nhìn đến y giống như không muốn nói nhiều nên hắn cũng không hỏi thêm. Xem vết thương đã biến thành vệt màu trắng, chắc là đã trôi qua rất nhiều năm, vết thương khắc sâu nơi vị trí yếu hại, thật không biết y lúc nhỏ là thế nào bị như vậy, nhất định là bị rất nhiều đau khổ đi. Liễu Ức Vân tưởng tượng Trầm Lạc Phong thân hình nhỏ bé cả người đẫm máu, bỗng nhiên cảm thấy tâm như bị đao cắt, không khỏi lạnh cả người.

“Lạnh sao?” Cảm giác được cánh tay hắn run rẩy, làm hắn càng tới sát chính mình.

“Ở đây.....” Liễu Ức Vân sờ nhẹ lên vết thương trước ngực Trầm Lạc Phong, “Còn đau không?”

Trầm Lạc Phong ánh mắt phức tạp nhìn một khuôn mặt đau lòng của Liễu Ức Vân, sau một hồi mới lên tiếng “Đau, bất quá sau này không còn đau nữa” y kéo đầu Liễu Ức Vân hướng vào trong ngực mình, “Bởi vì ngươi!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.06.2018, 15:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3582 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Cửu ái phong vân - Hữu Hữu Đại - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7


Một vầng trăng tròn cao cao treo trên bầu trời, bầu trời ban đêm sáng sủa không một gợn mây, khiến cho ánh trăng lộ ra phá lệ sáng ngời, nhưng ban đêm chiếu rọi sáng rõ như ban ngày ánh trăng đành chịu thua kém vì đăng hỏa sáng rỡ bên trong Đoan vương phủ. Đêm nay Đoan vương phủ treo đèn thành dải, náo nhiệt phi phàm, bởi vì hôm nay là sinh nhật mười bảy tuổi của tiểu vương gia, Đoan vương gia tổ chức yến hội lớn mời tân khách, trong triều đại thần thậm chí là phú thương nổi danh xa gần, danh nhân cư sĩ đều mang theo hạ lễ chúc mừng. Rất nhiều người càng thừa dịp này mang theo nữ nhi ăn mặc tỉ mỉ ngày thường ít lộ mặt, hy vọng nữ nhi của mình có thể bắt được tâm của Trầm Lạc Phong. Trong lúc nhất thời vương phủ nhiệt náo phi phàm, chỉ sợ đến cả yến hội của hoàng đế cũng không được như thế.

Không khí náo nhiệt hoàn toàn không hấp dẫn Liễu Ức Vân, ngồi bên cạnh Trầm Lạc Phong hắn chỉ cảm thấy chính mình như ngồi trên kim châm, không nói từ ngày ấy cùng Lạc Phong tranh cãi lúc sau thỉnh thoảng sẽ thấy Đoan vương phi nhìn về phía hắn với ánh mắt oán hận, làm hắn cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ngay cả thiên kim tiểu thư bọn họ cũng bốn phương tám hướng đều nhìn hắn với ánh mắt ghen tị ai oán làm hắn thở không nổi. Mà người khởi xướng là Trầm Lạc Phong cư nhiên hoàn toàn không hề tự giác không ngừng gắp đồ ăn cho hắn, cùng hắn nói cười, đối người khác gần như không chút nào để ý tới. Lúc này nghe hắn nói muốn ra ngoài hứng gió tỉnh rượu, y cư nhiên muốn bồi hắn, hoàn toàn không nghĩ y vắng mặt làm mọi người có bao nhiêu ngượng ngùng. Trời ạ, mấy tiểu thư này đã nghĩ muốn giết người! Cuối cùng vẫn là hắn giả vờ tức giận, y mới không tình nguyện ngồi trở lại.

Cuối cùng trốn thoát một mình Liễu Ức Vân đi tới hoa viên, hô hấp tràn ngập mùi hoa thoảng trong không khí. A, hoa đều nở, nhìn thấy vậy tay hắn tới gần loài hoa hiện giờ đang tỏa hương thơm mĩ lệ, Liễu Ức Vân thỏa mãn nở nụ cười. Thân phận đặc thù của hắn làm hắn từ nhỏ rất bị bài xích, không có một bằng hữu để giao lưu hắn chỉ có thể cùng hoa cỏ nói chuyện, dần dần hắn cũng vui vẻ trồng hoa, vừa lúc trong phủ có một khối đất trống, bởi vì tương đối hẻo lánh ít ai lui tới, cho nên để quên thời gian hắn liền bắt đầu ở đây trồng đủ các chủng loại hoa, từ lúc ban đầu chỉ có vài gốc cây, đến hiện giờ đã tràn đầy. Khi đó hắn mỗi ngày thức dậy đều đến đây ngây ngốc một trận, hưởng thụ sự yên tĩnh ở đây. Gần đây bởi vì Lạc Phong quấn thật chặt, giống như đã lâu không ghé thăm, không nghĩ đến hoa đều nở.

“Bông hoa mĩ lệ chỉ có người thân phận cao quí mới có thể thưởng thức, kẻ thấp hèn không xứng đáng”. Thanh âm nữ nhân chanh chua vang lên phía sau Liễu Ức Vân. Hắn theo âm thanh quay đầu, thấy một cô gái y trứ hoa lệ đứng ở không xa nói. Nàng làn da bóng mượt, mi mục như họa, một đôi mắt hạnh tràn đầy khinh thường, cái mũi khéo léo cùng đôi môi anh hồng mọng nước, trang sức leng keng tôn lên dáng người làm khuôn mặt nổi bật của nàng trở nên hoàn mỹ vô khuyết. Thật đúng là giống tiên nhân nếu lúc nãy không phun ra giọng điệu cay nghiệt.

“Xin hỏi có phải tiểu thư lạc đường sao?” Xem nhẹ thái độ không tốt, mỉm cười mở đầu câu chuyện, Liễu Ức Vân cảm thấy chính mình một đại nam nhân không cần phải…. Cùng một nữ tử so đo.

“Ít giả ngốc! Liễu Ức Vân, ta Tiêu Mộng Liên sẽ không thèm để ý đến ngươi”.

Nguyên lai nàng chính là “Kinh thành đệ nhất mỹ nữ” Tiêu Mộng Liên, con gái của kinh thành phú thương Tiêu Ân Hoa. “Ngưỡng mộ đã lâu!”

Làm một chút lễ tiết cần có rồi Liễu Ức Vân đứng dậy rời đi, xem dáng vẻ của nàng là người không tốt, hắn không nghĩ cùng nàng có cái gì quan hệ vẫn mau chóng rời khỏi là tốt nhất.

“Ngươi đứng lại!” Tiêu Mộng Vân mắt hạnh trợn lên, chưa từng bị xem nhẹ như vậy, hôm nay Trầm Lạc Phong cùng Liễu Ức Vân lại lặp đi lặp lại ngoại lệ! Vốn tính khí kém cỏi nàng không khỏi lửa giận bốc lên, “Ngươi này dã chủng, cùng mẫu thân ngươi hạ tiện giống nhau, ngươi tưởng ngươi quấn lấy Lạc Phong thì có thể ở lại vương phủ cả đời sao? Ngươi nằm mơ!” Việc Trầm Lạc Phong lạnh nhạt cũng quy tội lên người Liễu Ức Vân, nàng không để ý hình tượng lớn tiếng mắng chửi!

“Thỉnh không cần vũ nhục mẫu thân của ta!” Liễu Ức Vân cũng có chút tức giận.

“Ta chính là muốn nói nàng tiện, nàng sinh hạ ngươi cũng đồng dạng tiện, ngươi thân phận thấp hèn sao xứng bên cạnh Lạc Phong, làm sao xứng được Lạc Phong quan tâm! Được hết thảy những điều này phải là ta!” Nàng hô to!

“Ngươi!” Không cách nào nhẫn nhịn được nữa để nàng nhục nhã, chính là hắn nhận được giáo dưỡng tốt đẹp nên không cách nào cùng một nữ nhân tranh chấp, Liễu Ức Vân phẫn nộ xoay người nhanh chóng li khai, lưu lại Tiêu Mộng Liên vẫn như cũ lớn tiếng vũ nhục hắn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn The Wolf về bài viết trên: TTripleNguyen
Có bài mới 18.06.2018, 15:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3582 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Cửu ái phong vân - Hữu Hữu Đại - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8


Nằm trên giường, Liễu Ức Vân hồi tưởng lại một màn vừa rồi, từ hoa viên rời khỏi hắn không có quay về tiền thính, mà là về phòng mình. Vừa mới bị Tiêu Mộng Liên sắc mặt ghen tị vặn vẹo làm hắn thật lâu không cách nào bình tĩnh, nghĩ nếu tương lai có một ngày Lạc Phong không cần chính mình hắn có thể hay không cũng biến thành như vậy? Hay là hào phóng rời khỏi rồi mới chúc phúc y sao? Không biết, nếu là trước đây, hắn có thể không chút nào do dự chọn người sinh con nối dõi, nhưng hắn hiểu được ở cùng một chỗ với Lạc Phong mới là hạnh phúc, hắn không biết hắn có thừa nhận được sự thống khổ khi mất đi. Nhưng mà Lạc Phong sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày sống chết muốn cưới vợ, hắn biết bọn hắn không có khả năng như vậy cả đời, hiện tại hắn chỉ có thể chờ đợi này đó đến chậm một chút, cảm giác vô lực làm hắn thực khổ sở. “A..... Ta loạn nghĩ muốn cái gì?” Vỗ vỗ má, hắn bỗng nhiên cảm thấy chính mình giống hệt nữ nhân, ít nhất hiện tại Lạc Phong muốn hắn, ít nhất hắn có thể nắm chắc mỗi một khắc ở hiện tại. Nghĩ đến Lạc Phong, Liễu Ức Vân cả tâm đều tràn đầy ngọt ngào, hôm nay là sinh nhật Lạc Phong, hắn từng hỏi qua Lạc Phong muốn lễ vật gì, mà Lạc Phong cười nói lúc đó liền cho hắn biết, đến bây giờ y cũng không cho chính mình biết, còn may hắn đã chuẩn bị một lễ vật khác, chính là không biết y có hài lòng không.

“Ta đã trở về, nhanh bị bọn họ phiền chết!” Trầm Lạc Phong từ cửa tiến vào.

“Lạc Phong, khách nhân đều đi rồi?” Đứng dậy đưa một ly trà cho y.

“Ân, hảo phiền!” Một ngụm uống xong, Trầm Lạc Phong đầu lông mày căng chặt nhăn nhó oán giận, y thực kinh tởm đám người phế vật đáng chết kia luôn nghĩ muốn nịnh bợ y, sớm muộn gì cũng làm bọn họ đẹp mặt.

“Lạc Phong..... Cái.... Sinh, sinh nhật..... Khoái hoạt......” Liễu Ức Vân nghĩ muốn nói gì đó nhiều một chút, nhưng ngôn từ không tốt làm hắn cái gì cũng nói không ra, suy nghĩ nửa ngày mới có thể lắp bắp bày tỏ được câu này.

“Ha hả, vậy lễ vật đâu?” Trầm Lạc Phong nhẹ nhàng gạt khói trên chén trà.

“A, có!” Xoay người muốn đi lấy.

“Từ từ!” Trầm Lạc Phong ngăn hắn, “Ngươi có biết ta muốn cái gì sao?”

“Không, không biết.” Hắn thành thật nói.

“Kỳ thật ta thích thực đơn giản,” y cố ý nói một nửa, “Liền xem ngươi có chịu cho hay không thôi!”

“Thế nào lại không chịu?” Hắn mặc dù không được như người khác! Đệ tử có rất nhiều tiền, bất quá hắn vẫn có chút ít dành dụm được, chỉ cần Lạc Phong không đòi hi thế trân bảo hắn chắc chắn mua được.

“Ngươi nói đó! Không thể đổi ý, nam tử hán nói chuyện phải chịu trách nhiệm! Ta tối không thích người chỉ biết nói suông” y cười thực gian trá, đáng tiếc Liễu Ức Vân trung thực nhìn không ra.

“Không đổi ý!” Hắn kiên định bảo chứng!

“Hảo, ta phải......” Y tới gần bên tai Liễu Ức Vân nhẹ giọng bày tỏ yêu cầu.

“Cái gì?!” Liễu Ức Vân hai mắt nhất thời mở to, hắn phải ở trước mặt y tự an ủi sau đó phải chủ động hấp dẫn y! này thế nào có thể? Cái việc đó hắn nghĩ cũng không dám nghĩ, càng đừng nói tới làm!

“Ngươi đã đáp ứng! Nam nhân nói chuyện phải chịu trách nhiệm nga.” Trầm Lạc Phong hướng phía giường đi tới, thân tựa vào đầu giường bán nằm xuống, một vẻ chờ đợi xem chuyện vui.

“Chính là.....” Chính là hắn không nghĩ đến y muốn hắn làm việc này a.

“Ngươi nghĩ muốn đổi ý?”

“... ...” Nghĩ muốn! Nhưng hắn không dám nói, Lạc Phong nói y tối không thích người như vậy, hắn không nghĩ bị y ghét.

“Ta không nghĩ bắt ép ngươi, nếu không muốn liền nói thẳng!” Y giọng điệu có chút không vui.

“... ...” Hảo mâu thuẫn!

“Quên đi, ta cũng mệt mỏi, đi ngủ đi” Y xoay người đưa lưng về phía Liễu Ức Vân, nằm xuống.

“Lạc Phong?” Hắn nhẹ kêu, nhưng không thấy Lạc Phong có phản ứng gì. Hơn nữa ngày mới truyền đến thanh âm buồn bực của Lạc Phong, “Đây vẫn là lần đầu tiên ta lên tiếng muốn lễ vật của một người, vốn là tràn đầy mong chờ đâu”.

Một câu nói đầy giọng điệu mất mác hoàn toàn đánh nát rụt rè của Liễu Ức Vân, thế nào có thể làm Lạc Phong thương tâm đâu? Đã từng làm nhiều chuyện khó xử hơn thế, thêm một lần này cũng không sai!

“Ta, ta làm!”

“Quên đi, ta không nghĩ bức ép ngươi”. Y vẫn quay lưng về phía hắn.

“Không, không có, là ta chính mình nguyện ý.” Hắn hai má cũng bắt đầu nóng lên.

“Thật sự?” Y cuối cùng ngồi dậy đối mặt với hắn, “Kia cởi sạch quần áo, ngồi vào ghế bên kia.”

Liễu Ức Vân theo lời làm việc, cởi sạch chính mình rồi trần truồng ngồi vào chiếc ghế dựa rộng rãi, dựa vào ghế hắn vừa lúc đối mặt với Trầm Lạc Phong ngồi trên giường.

“Nằm xuống hai chân khoát lên trên hai bên tay vịn!”

“A?”

“Như vậy mới nhìn rõ ràng a, mau lên!” Không nhịn được thúc giục.

Từ từ mở ra hai đùi, phân biệt đặt lên hai bên tay vịn, lúc này hạ thân hắn liền xem như bị nhìn sạch, đến cả tiểu huyệt phía sau cũng bại lộ trong không khí. Liễu Ức Vân xấu hổ đến cả cổ đều hồng, hắn chỉ có thể nhắm chặt hai mắt chờ đợi chỉ thị tiếp theo của Trầm Lạc Phong.

“Phía dưới làm thế nào ngươi phải biết chứ, ta mỗi ngày đều làm thay ngươi a” Trầm Lạc Phong tâm tình không tệ nói.

Một tay run rẩy cầm phân thân màu phấn hồng, nghĩ muốn động tay, Trầm Lạc Phong lại bỏ thêm điều kiện, “Còn có.... Nhìn ta làm!”

Tay run càng lợi hại, hơn nửa ngày mới mở ra ánh mắt, nhìn đến Trầm Lạc Phong cả khuôn mặt đều là ý cười, hắn hận không thể tìm một cái động chui vào, nhưng tay không dám đình chỉ.

“Ngô.... Ân, ân.....”

“Ân.... A.... Hô.....” Liễu Ức Vân hô hấp dần dồn dập, ánh mắt bắt đầu trở nên mê li, làn da mật ong nhiễm một tầng phấn hồng. Dục hỏa không ngừng dâng trào làm hắn không nhịn được đong đưa thắt lưng, trên tay động cũng càng lúc cành nhanh, “A..... Cáp.... Cáp.... Cáp..... ” Một cỗ dịch thể bạch trọc phun ra, Liễu Ức vân cả người vô lực ngã về phía sau.

Trầm Lạc Phong đi tới ôm hắn về trên giường, hôn hôn hai má hắn, “Không tệ nga, bất quá mới kết thúc một nửa a” Đợi hắn hơi khôi phục, Trầm Lạc Phong đưa cho hắn một bình sứ nhỏ màu trắng, “Chính mình dùng hắn bôi, phải trong ngoài đều quét qua a, nếu không khổ sở chính là ngươi!”

“Này phải.....”

“Bôi trơn chỗ đó của ngươi dùng”.

“Cái gì?” Phải tự hắn bôi lên này nọ của chính mình!

“Phân thân của ta rất to đi, thứ này có thể bảo chứng ngươi không bị thương nga!” Trầm Lạc Phong nhân tiện ngoan ngoãn giải thích.

“... ...” Nhận mệnh nằm sấp xuống, ngón tay dính chút nhũ cao trong bình sứ màu trắng tiến về tiểu huyệt phía sau đi vào, “Ngô.....” Cảm giác lạnh lạnh làm hắn thoải mái rên rỉ ra âm thanh, hắn vội vàng cắn môi, không để chính mình phát ra thanh âm *** đãng. Hắn chậm rãi động đậy ngón tay, làm dũng đạo bốn phía đều dính nhũ cao. Lúc này một tia xạ hương đặc biệt nam tính tiến vào mũi hắn, hắn tò mò mở hai mắt, kinh ngạc phát hiện hắn lúc này nằm úp sấp quỳ gối giữa hai chân Trầm Lạc Phong, đối diện mặt hắn là khố hạ, mà nguyên bản quần áo trên người Trầm Lạc Phong đã sớm không thấy dấu vết, phân thân của y kiêu ngạo đứng thẳng trước mặt hắn, gần đến mức hắn có thể thấy rõ mạch máu nảy lên.

“Ngoan, mở lớn miệng, ngậm nó vào.” Trầm Lạc Phong nhẹ nhàng đẩy đầu Liễu Ức Vân hướng về dục vọng bộc phát của chính mình.

Hoàn toàn ngốc điệu Liễu Ức Vân ngoan ngoãn mở lớn miệng, ngậm phân thân Trầm Lạc Phong vào trong miệng, mùi xạ hương tanh nồng cuối cùng làm Liễu Ức Vân bắt đầu vùng vẫy, nhưng đầu hắn gắt gao bị Trầm Lạc Phong cố định.

“A...... Hảo lớn!” Liễu Ức Vân khoang miệng nóng ẩm làm Trầm Lạc Phong phát ra thanh âm thoải mái.

“Ngô.....” Phân thân của Trầm Lạc Phong tràn đầy khoang miệng, Liễu Ức Vân cảm thấy cằm mình đều nhanh muốn sái, hơn nữa bị bắt hàm trứ dục vọng to lớn của nam nhân, cho dù đó là của người hắn yêu nhất, cũng làm hắn trong nhất thời không cách nào chấp nhận được, thế là hắn dùng đầu lưỡi cố gắng đẩy dục vọng to lớn của Trầm Lạc Phong, nghĩ muốn làm nó đi ra khỏi miệng của mình.

“Ân..... Ngô.... Đúng, chính là như vậy, dùng đầu lưỡi.... A.... Hảo, ngươi chính là thiên tài!” Liễu Ức Vân cử động lưỡi càng làm dục vọng của Trầm Lạc Phong thêm trầm trọng, y bắt đầu nhẹ nhàng trong khoang miệng hắn trừu tặng.

“Ngô..... Ngô.... ...”

“Ân, ân ngô......”

“Ngô, ân.... A..... Cáp.....” Ngay khi Liễu Ức Vân tưởng chính mình sắp hít thở không thồng, phân thân y lại từ miệng hắn rút ra.

“Mặc dù ta rất muốn bắn trong miệng ngươi, bất quá hôm nay còn có việc trọng yếu hơn phải làm”, y nằm xuống, “Chính mình ngồi lên!” Y mệnh lệnh.

Liễu Ức Vân cảm thấy chính mình sẽ rách mất, nhưng đối mặt với ánh mắt uy hiếp của Trầm Lạc Phong hắn không thể không nghe theo. Khóa ngồi trên thắt lưng Trầm Lạc Phong, hậu huyệt nhắm chuẩn phân thân y, Liễu Ức Vân từ từ hạ người xuống, nhưng mỗi khi huyệt khẩu sắp đụng vào phân thân nóng bỏng lại cứng rắn kia thì hắn lại mất dũng khí mà trốn. Phản kháng vài lần, Trầm Lạc Phong cuối cùng bị hắn biến thành không nhịn được, ôm lấy thắt lưng hắn kéo xuống, đồng thời thắt lưng mình hướng về phía trước đỉnh lên, một phát liền tiến vào thân thể hắn.

“A a a a a a......!” Tư thế đặc thù làm Trầm Lạc Phong dục vọng xâm nhập tới chiều sâu chưa từng có, Liễu Ức Vân cảm thấy chỉnh mình sẽ bị y chọc thủng.

“Đến, chính mình động.” Trầm Lạc Phong không buông tha hắn.

“Không.... Ân.... ...” Bản năng nghĩ muốn cự tuyệt.

“Ta đây liền để như vậy.” Hắn uy hiếp.

“Không.... ...”Dục vọng nóng cứng to lớn đi vào cơ thể hắn, nhưng một chút cũng không nhúc nhích, cảm giác kia thật sự không tốt, nhìn Trầm Lạc Phong thực sự không chịu cử động, Liễu Ức Vân một lần nữa đầu hàng. Hắn bắt đầu từ từ đong đưa thắt lưng, Tiểu phúc cao thấp phun ra nuốt vào dục vọng của Trầm Lạc Phong. Nhưng như vậy thế nào có thể thỏa mãn Trầm Lạc Phong, ngược lại càng thêm nhóm lên dục vọng của y, Trầm Lạc Phong bỗng nhiên cảm thấy này căn bản là tra tấn chính mình. “Ngươi thật sự là yêu ***!” Cuối cùng, y gầm nhẹ một tiếng, giữ nguyên tư thế hai người mập hợp, một cái xoay người áp Liễu Ức Vân dưới thân một lần nữa lấy lại quyền chủ động, đồng thời cúi đầu nuốt toàn bộ thanh âm của Liễu Ức Vân vào miệng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
nmngaaa: huhu ai có bản raw của rượu yêu - gà trống đẻ trứng cho em xin được không ạaaa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 222 điểm để mua Vương quốc thần tiên

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.