Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 

Xuân sơn nặng mấy vạn - Na Khả Lộ Lộ

 
Có bài mới 10.06.2018, 02:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 15.07.2017, 15:29
Bài viết: 2143
Được thanks: 180 lần
Điểm: 10.09
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Xuân sơn nặng mấy vạn - Na Khả Lộ Lộ - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Xuân Sơn Nặng Mấy Vạn

Tác giả: Na Khả Lộ Lộ

Thể loại: đam mỹ, ngây thơ thích khóc niên hạ thiếu nữ công x phong lưu sủng nịnh thích bắt nạt người khác thụ, cổ đại, chủ thụ, 1×1, HE, niên hạ

Tình trạng nguyên tác: Hoàn (14 chương)

Editor: Quỳnh

Nguồn: https://yousmileicry0405.wordpress.com

Giới thiệu:


Chính là làm nhiều chuyện thất đức, sớm có ngày gặp phải báo ứng xác đáng. Ngay lúc Phượng Linh Quân kéo thân thể run rẩy gian nan xuống núi, rốt cuộc biết hối hận là gì rồi.

Hai canh giờ trước, hắn và sư đệ Vương Tử Chiếu cùng truy kích và tiêu diệt tên nghiệt dư còn lại của ma giáo, đem người đuổi đến dưới chân núi Vọng Xuân. Núi Vọng Xuân quanh năm bốn mùa như mùa xuân, tán cây rộng rãi cây cối um tùm, phù hợp để che mắt, nếu che giấu một hai người, so với mò kim đáy bể còn khó hơn.

May bọn họ đuổi nhanh, phí một phen khí lực mới tìm được tên nghiệt dư kia.

Tên nghiệt dư kia trong ma giáo cũng không phải tiểu nhân vật, trên giang hồ có thể coi là tiếng tăm lẫy lừng, công phu dĩ nhiên không tầm thường. Mà Phượng Linh Quân và Vương Tử Chiếu lại là hai đệ tử thủ hạ của chưởng môn võ lâm đệ nhất đại phái Vân Hoa, thiên phú cực cao, được chưởng môn chân truyền, tuổi còn nhỏ đã danh chấn thiên hạ, đối phó với tên nghiệt dư ma giáo này vẫn rất thoải mái.




Đã sửa bởi Nguyên Tĩnh Nhã lúc 10.06.2018, 03:10.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 10.06.2018, 02:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 15.07.2017, 15:29
Bài viết: 2143
Được thanks: 180 lần
Điểm: 10.09
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Xuân sơn nặng mấy vạn - Na Khả Lộ Lộ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C1


Edit: Quỳnh

Chính là làm nhiều chuyện thất đức, sớm có ngày gặp phải báo ứng xác đáng. Ngay lúc Phượng Linh Quân kéo thân thể run rẩy gian nan xuống núi, rốt cuộc biết hối hận là gì rồi.

Hai canh giờ trước, hắn và sư đệ Vương Tử Chiếu cùng truy kích và tiêu diệt tên nghiệt dư còn lại của ma giáo, đem người đuổi đến dưới chân núi Vọng Xuân. Núi Vọng Xuân quanh năm bốn mùa như mùa xuân, tán cây rộng rãi cây cối um tùm, phù hợp để che mắt, nếu che giấu một hai người, so với mò kim đáy bể còn khó hơn.

May bọn họ đuổi nhanh, phí một phen khí lực mới tìm được tên nghiệt dư kia.

Tên nghiệt dư kia trong ma giáo cũng không phải tiểu nhân vật, trên giang hồ có thể coi là tiếng tăm lẫy lừng, công phu dĩ nhiên không tầm thường. Mà Phượng Linh Quân và Vương Tử Chiếu lại là hai đệ tử thủ hạ của chưởng môn võ lâm đệ nhất đại phái Vân Hoa, thiên phú cực cao, được chưởng môn chân truyền, tuổi còn nhỏ đã danh chấn thiên hạ, đối phó với tên nghiệt dư ma giáo này vẫn rất thoải mái.

Xong chuyện, Vương Tử Chiếu điểm huyệt người nọ, trói lại dưới cây đại thụ rồi quay đầu nhìn Phượng Linh Quân xin chỉ thị, “Sư huynh, kẻ này xử trí thế nào? Giết chết?”

Phượng Linh Quân nói: “Thử thuốc?”

Vương Tử Chiếu không rõ, “Thuốc gì?”

Phượng Linh Quân khẽ mỉm cười, “Bách nhật hồng*.”

Vương Tử Chiếu: “... ...”

Cái gì gọi là “bách nhật hồng”? Vương thiếu hiệp tự tay nghiên cứu chế tạo thuốc thúc dục, dược tính của thuốc vô cùng quỷ quái, lúc trước vừa mới chế xong không dám tìm người sống thử nghiệm, Vương Tử Chiếu liền nảy ra ý nghĩ dùng thử thuốc trên thân chó đực, sau khi trúng thuốc liền chạy đi tìm một con chó đực khác tằng tịu, hai con chó giao hợp quấn quýt lấy nhau, tình cảnh tương đối kịch liệt, khiến người xem trợn mắt há hốc mồm.

Vương Tử Chiếu đem chuyện đó cười kể lại cho Phượng Linh Quân. Linh Quân biết người sư đệ này thích chế thuốc, hai sư huynh đệ cùng một giuộc, âm thầm làm không biết bao nhiêu trò quỷ, đặc biệt còn nắm tay vào thanh lâu dạo, giao lưu trao đổi một ít kinh nghiệm với suy nghĩ không thể lộ ra ánh sáng.

Nói chung, Phượng Linh Quân và Vương Tử Chiếu đều là hai tên phong lưu bại hoại, ngoài mặt lại duy trì hình tượng cao thượng của đại đệ tử danh môn chính phái, bình thường thích dấu diếm bộ mặt thật.

Phượng Linh Quân từng nghe đến thuốc đó, hỏi Vương Tử Chiếu tên gọi là gì, cậu nói là “bách nhật hồng”, hắn hỏi sao lại đặt cái tên đó thì cậu hèn mọn nở nụ cười: cái mông nở hoa như bách nhật hồng, chẳng phải rất phù hợp với dược hiệu của nó sao?

Lời tuy là vậy, nhưng dược hiệu của bách nhật hồng trên người với chó có giống nhau không? Chưa có ai thử qua.

Vương Tử Chiếu với Phượng Linh Quân không chịu thử thuốc, hai người bọn họ giống nhau, không có sở thích đoạn tụ, nhắc đến đã thấy buồn nôn, xú nam nhân sao có thể sánh bằng tiểu mỹ nữ thủy thủy nộn nộn?

Chính vì vậy, bách nhật hồng trước sau chưa có ai thử qua, Phượng Linh Quân rất hiếu kỳ, hôm nay cơ hội đến, sao lại không lấy tên ma giáo này tiêu khiển một hồi?

Chủ ý của Phượng Linh Quân rất thiếu đạo đức, Vương Tử Chiếu do dự, “Sư huynh, cái này, cái này quá không có đạo nghĩa......”

“Đúng vậy đúng vậy.” Người bị trói dưới tàng cây nghe được liền liên miệng phụ họa, thấy Phượng Linh Quân không phản ứng lập tức chửi ầm lên, “Phượng Linh Quân! Uổng công các người tự xưng là võ lâm chính đạo, lại đi lén lén lút lút làm chuyện bẩn thiểu! Muốn đánh muốn giết cứ tự nhiên, các người sao có thể làm nhục ta!”

“Phi.”

Phượng Linh Quân cười lạnh một tiếng, hắn rất ưa nhìn, lông mày đôi mắt, sống mũi đôi môi, không có chỗ nào không đẹp, phối hợp với dáng người cường tráng và bạch y bay bay, một thân trường kiếm cưỡi ngựa trắng hành tẩu giang hồ, không biết mê đảo bao nhiêu nữ hiệp và khuê tú*.

Hắn không nói nhiều, tiếp nhận bình thuốc Vương Tử Chiếu đưa qua, đem thuốc rót vào lòng bàn tay, rút kiếm bước tới gần tàng cây. Tên ma giáo nghiệt dư thấy mắng chửi không được liền đổi giọng xin tha, “Phượng đại hiệp, xin ngài hạ thủ lưu tình! Phượng đại hiệp......!”

Phượng Linh Quân vẩy mũi kiếm, nghiệt dư ma giáo kêu rên, trên vai gã lập tức xuất hiện một vết thương, thuốc màu đỏ theo khe hở ngón tay Phượng Linh Quân chảy xuống, từng chút một tiến vào miệng vết thương.

Không biết cảm giác thế nào, có lẽ là không thoải mái, người kia bị kích thích mạnh tự giải khai huyệt đạo, vùng người thoát ra khỏi sợi dây trói lấy gã, cả người không hề báo trước liền nổi điên, dùng bả vai đập mạnh vào người Phượng Linh Quân một cái.

Phượng Linh Quân không ngờ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đang lúc muốn tránh đi thì cánh tay phải đau xót, không biết người kia từ đâu móc ra một cây chủy thủ, hướng về phía tim hắn đâm xuống, hắn phản ứng vô cùng nhanh, tránh được nhát dao chí mạng đổi lại một vết cắt dài trên cánh tay.

Tiểu thương, không đáng để ý đến. Phượng Linh Quân ngay cả mí mắt cũng không nhấc lấy một cái, nhưng đột nhiên đang lúc chảy máu, vết thương lại truyền đến cảm giác ngứa ngáy, hắn kinh ngạc cúi đầu, phát hiện bách nhật hồng dính trên cánh tay hắn, từng chút một hòa tan cùng dòng máu đỏ tươi.

Trước mắt Phượng Linh Quân tối sầm, hắn giận dữ giật lại chủy thủ, một đao chém xuống giết chết tên nghiệt dư ma giáo đang giãy dụa.

“Sư huynh!”

“... ... Không sao.”

Hết thảy phát sinh quá nhanh, Vương Tử Chiếu chạy tới thì Phượng Linh Quân đã ném chủy thủ đi, lấy ống tay áo chùi miệng vết thương. Hắn bất động thanh sắc, phân phó Vương Tử Chiếu, “Người này giao cho đệ, huynh đi trước.”

“Sư huynh, huynh muốn đi đâu?” Vương Tử Chiếu vừa rồi không thấy rõ, không biết hắn cũng trúng thuốc.

Phượng Linh Quân không đáp lời.

Trên thực tế, dược hiệu của bách nhật hồng đến rất nhanh, hai chân hắn đã bắt đầu mềm nhũn, cơ hồ đứng không vững, nhưng hắn một đời vang danh thiên hạ không thể hủy ở đây, nếu để Vương Tử Chiếu biết, chẳng phải cười đến rụng răng sao?

......Không đúng, mặt mũi mà mất chỉ là chuyện nhỏ, lý tử* mới không thể ném.

Nội tâm Phượng Linh Quân giãy dụa một hồi, làm bộ như đang nói chuyện phiếm, mở miệng nói: “Sư đệ, bách nhật hồng có thể có giải dược không?”

“Không có. Sao vậy, sao sư huynh lại hỏi vậy?” Vương Tử Chiếu là một tên ngốc, cái gì cũng không nhìn ra, trái lại còn tặng thêm cho Phượng Linh Quân một dao, “Ai, thứ này muốn giải dược gì chứ? Tìm đại một con chó đực —— ý đệ là người đực, không đúng, nam nhân, khụ —— sư huynh, ai sư huynh! Huynh hãy nghe đệ nói hết đã!”

“... ...”

Phượng Linh Quân phất tay áo rời đi, vận khởi khinh công, đạp nhánh cây bay xa.

~ Hết chương 1 ~

*百日红: bách nhật hồng hay còn gọi là hoa tử vi

*闺秀: khuê tú tức là con gái nhà quyền quý

*里子: lý tử là lớp áo lót bên trong



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 10.06.2018, 02:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 15.07.2017, 15:29
Bài viết: 2143
Được thanks: 180 lần
Điểm: 10.09
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Xuân sơn nặng mấy vạn - Na Khả Lộ Lộ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



2

Đường núi gập ghềnh, dưới chân Phượng Linh Quân run lên, ngã trái ngã phải tiến về phía trước. Hắn bị thứ thuốc thất đức kia dằn vặt đến cực điểm, cả người nóng hổi, thứ bên dưới càng thêm khó chịu, thỉnh thoảng còn truyền tới cơn đau, đôi lúc lại hơn nhột, ê ẩm tê tê, cảm giác ướt át khác thường.

Trời dần ngã về tây, hắn không biết đi bao lâu, cũng không biết đi tới nơi nào, đường núi vốn chật hẹp bất chợt trống trải, trước mặt hắn xuất hiện mảnh đất trống, trên đất lại có một gian nhà tranh. Phượng Linh Quân nhìn chăm chú thật kỹ, nhà tranh được bao vây bởi hàng rào tre, trước cửa vào là con đường mòn thật dài, hai bên đường được khai hoang làm ruộng, trồng lương thực. Tựa hồ có người ở đây ẩn cư.

Phượng Linh Quân có chút ngoài ý muốn, nhưng hắn không để ý nhiều, bị dược hiệu vây khốn, hắn không chỉ thấy nóng mà còn khát nước cực kỳ. Nếu có thể mượn chỗ này tắm một thân nước lạnh, nhất định thân thể sẽ thấy tốt hơn.

Chân hắn như nhũn ra, lảo đảo lắc lư đi về phía trước một đoạn, lúc này, dược tính của bách nhật hồng đã toàn diện phát tác, trước mắt hắn mơ hồ, trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện phát tiết, miệng lưỡi khô khốc, dù hắn có một thân võ công thâm hậu cũng không thể giải quyết được tình hình thân thể.

Phượng Linh Quân hối hận, hắn đáng lý nên cùng Vương Tử Chiếu cùng nhau trở về mới đúng, có lẽ Vương Tử Chiếu sẽ có biện pháp, tránh cho hắn một người không biết làm sao chịu đủ hành hạ, lưu lại nơi thâm sơn dã cốc, vạn nhất có chuyện.... ...

Nhưng hắn bây giờ đã mất hết mặt mũi.

Nếu Vương Tử Chiếu không có biện pháp, không thể không tìm một con chó đực —— không đúng, là nam nhân, vậy không bằng hắn đụng đầu cho chết, ở nơi thần không biết quỷ không hay này bỏ mạng, ít nhất có thể bảo toàn danh tiết.

Phượng Linh Quân suy nghĩ lung tung, cước bộ dưới chân chưa từng dừng lại, cả người lắc lư đi về phía trước.

Hắn đẩy cửa ngoài đi vào trong viện, đứng dưới mái hiên đối diện với miếng thịt khô.

Phượng Linh Quân đã sớm thần trí mơ hồ, miếng thịt khô dao động trong gió, mắt hắn liền theo đó mà lay động, lắc qua lắc lại, hắn thiếu chút nữa đã ngất xỉu, cả người bủn rủn đập cửa gỗ.

“Chi nha” một tiếng, cửa mở, người bên trong bước ra, đưa tay đỡ lấy thân thể lảo đảo muốn ngã của hắn.

Phượng Linh Quân giương mắt nhìn, cổ họng khô khốc nói: “... ... Ngươi là ai?”

Cách một tầng hơi nước mông lung, hắn chỉ nhìn thấy một bóng dáng mơ hồ, là một nam nhân, vóc người thật cao, tóc dài buộc loạn phía sau không hợp quy tắc, không rõ tướng mạo.

Người nọ nghe câu hỏi của hắn, hừ lạnh một tiếng, “Ngươi đến trước cửa nhà ta, lại hỏi ta là ai?”

“... ...”

Là thanh âm nam tử trẻ tuổi, dường như là thanh niên, lại có âm giọng của thiếu niên, giọng khách khí không quá lớn, âm sắc tựa như xuân về hoa nở lại như tuyết tan thành nước, trong suốt dễ nghe truyền vào lỗ tai. Phượng Linh Quân ngày thường nghe Vương Tử Chiếu la hét ầm trời, chưa từng cảm thụ qua loại thanh âm này? Ngay cả hoa khôi thanh lâu cũng không có được giọng nói động lòng người đến thế.

Phượng Linh Quân hơi ngẩn ra, không đợi suy nghĩ nhiều, hắn đã bị bách nhật hồng chế trụ tinh thần, mất khống chế nhào vào trong ngực đối phương. Người nọ rất cao, Phượng Linh Quân cũng cao, cái ôm này tuyệt đối không thể giống như chim nhỏ nép vào người, xú nam nhân dù sao cũng là xú nam nhân, hắn mâu thuẫn trong lòng.

Bên trong nghĩ một đằng, cơ thể lại hành động theo hướng khác. Hắn giống như con mèo động dục, dính chặt trên người đối phương, hắn đánh hơi được mùi hương làm hắn khát vọng, toàn thân tựa như lửa nóng, giống như mảnh đất hạn có nhu cầu cấp bách cần mưa đến cứu.

Phượng Linh Quân thỏa hiệp, tự mình khuyên giải, nói: “Nam nhân thì nam nhân, đại trượng phu co được dãn được, có cái gì phải sợ? Huống chi nơi này là chốn thâm sơn, hắn cũng không giống người trong võ lâm, tám phần là một tiều phu, sẽ không tiết lộ bí mật, tất sẽ không hủy thanh danh của ta.”

Một khi đã nghĩ được như vậy, thân thể càng thêm mất khống chế. Kiếm trong tay cũng đã bị Phượng Linh Quân ném đi, hai tay ôm chặt lấy thắt lưng người nọ, cằm đặt lên bả vai đối phương, đầu hơi nghiêng, cánh môi nóng bỏng hôn lên cổ áo người nọ.

Là vải thô.

Phượng Linh Quân lặn ngụp trong đống tơ lụa hảo hạng mềm mịn đã quen, bất thình lình hôn lên mảnh vải thô liền rét run. Phản ứng người nọ so với hắn càng lớn hơn, phảng phất như bị dọa mất hồn, một tay đẩy hắn ra, tức giận mắng: “Ngươi làm gì!”

“... ...”

Phượng Linh Quân nào có khí lực cùng y nói nhảm, làm gì? Đương nhiên là làm chuyện đó, chẳng lẽ người nọ còn chưa từng làm qua?

“Giúp một chuyện.” Phượng Linh Quân nói, “Giang hồ cứu nguy.”

“Cứu cái gì nguy?” Người nọ hồ nghi quan sát hắn.

Phượng Linh Quân kiên nhẫn cố nén, phí sức mở lớn hai mắt, đem hơi nước trong mắt đánh tan. Hắn nhích tới gần mấy tấc, rốt cục nhìn rõ gương mặt người nọ.

Mày rậm mắt sâu, môi hồng răng trắng, rất dễ nhìn.

Phượng Linh Quân thở phào một cái, trong lòng dễ chịu đôi chút. Hắn bất tiện mở miệng giải thích, cũng không có tính nhẫn nại, lửa nóng đã sôi trào trong ngực hắn hồi lâu, ngũ tạng lục phủ như bị thiêu đốt, tia lý trí cuối cùng trong đầu cũng biến mất.

Hắn không nhịn được nữa đem người nọ ấn vào khung cửa, nghiêng thân đè lên, đôi môi ấn xuống hạ một nụ hôn.

Đơn giản ngang ngược lại cứng rắn bức bách.

Phượng Linh Quân thuộc phái phong lưu, nhưng chuyện này lại chưa từng trải qua. Vừa nghĩ tới đối phương là nam nhân, nỗi xấu hổ trong hắn liền biến mất hơn phân nửa —— xấu hổ cái gì, hắn đủ xui xẻo.

“Ngươi thật thơm.” Phượng Linh Quân tuân theo bản năng cơ thể, hôn rồi lại hôn.

Hắn là người luyện công, thân thể so với nam nhân bình thường chẳng cường tráng hơn là bao, đối phương không biết có phải bị hành động lỗ mãng của hắn làm cho sững sờ không, căn bản không thèm đẩy hắn ra, tùy ý để hắn khinh bạc một thời gian dài.

Phượng Linh Quân khịt khịt cái mũi ngửi, “Mùi thơm ở đâu?”

Không phải là mùi son phấn hắn quen, không biết có phải mùi thảo mộc nào không, mùi rất nhẹ, thoang thoảng như có như không. Hắn bị mê hoặc, như người nghiện không ngừng tiến về phía trước, càng hôn càng sâu, đi tìm điểm bắt nguồn của mùi hương.

Người kia bị hắn đặt chết cứng trên cửa, cả người cứng ngắc, đôi mắt hung ác nhìn hắn chằm chằm, thế nhưng mặt lại đỏ lên.

Phượng Linh Quân vẫn chưa chú ý đến điểm đó, hắn trên người bị lửa đốt đến lợi hại, mồ hôi thấm ướt quần áo, cảm giác ngứa ngáy từ dưới thân xông thẳng vào lục phũ, không tìm được chỗ giải tỏa. Hắn nhíu chặt lông mày, tay nhanh nhẹn cởi xuống quần áo.

Cởi của hắn, cởi luôn cả của người kia.

“Ngươi làm gì?” Người kia mặc dù không phải nử nhân nhưng so với nữ nhân càng dễ xấu hổ hơn, y nắm chặt lấy vạt áo của mình, không đồng ý cho Phượng Linh Quân làm bậy, do dự nói: “Ngươi, ngươi là người?”

“... ...”

Ha? Không phải là người thì không là người thôi, Phượng Linh Quân không ngại bị mắng. Không ngờ, người kia cũng không phải đang mắng hắn, y kinh ngạc, đột nhiên vươn tay nắn mặt hắn, sờ lỗ tay hắn, chọt ngón tay hắn.

Phượng Linh Quân không rõ vì sao, người kia cẩn thận hỏi: “Ngươi là hồ ly tinh trong Vọng Xuân sơn?”

“... ... Hồ ly tinh?” Phượng Linh Quân sững sờ, nở nụ cười, “Ngươi nói ta là hồ ly tinh?” Toàn thân hắn đỏ ửng, khuôn mặt tuấn tú hồng như quả anh đào, hai mắt hẹp dài lay động, khẳng định không giống hồ ly tinh.

Nhưng hắn nghe rất rõ, người kia không phải đang trêu hắn, thuần túy là nghi vấn. Người kia nhìn vô cùng sững sờ, đáy mắt lộ rõ sự ngây thơ, còn có tia nghi ngờ, tám phần là đem hắn nhận nhầm thành yêu hồ kì quái trong truyền thuyết.

Quả nhiên, người kia lại nói: “Ta đây chưa từng thấy người ngoài, ngươi làm sao tìm được đến đây? ——  Ngươi đến tột cùng có phải là người không?”

“Không.” Phượng Linh Quân thuận theo mà trêu đùa, hàm hồ nói: “Ta hóa thành hình người, đến hút dương khí của ngươi.” Thanh âm trầm thấp khàn khàn của hắn vang lên, nương theo ánh mặt trời lặn ngụp trong rừng cây đêm lạnh gió, mang theo luồng khí tức âm trầm.

Người kia bán tín bán nghi, cẩn thận mà lùi về sau một bước. Phượng Linh Quân kéo y lại, nghiêng người vào cửa, cả hai cùng nhau bước vào nhà. Người kia còn muốn giãy dụa, Phượng Linh Quân liền đè bả vai y xuống, cúi đầu, hàm răng kề sát cuống họng của y, vừa cười vừa uy hiếp, “Không cho phép nhúc nhích, bằng không ta ——”

“Ngươi, ngươi muốn làm gì?”

“—— Cắn ngươi.”

Giọng nói bao hàm dục vọng tiến vào trong tai, người kia run lên, thân thể mỗi lúc một cứng. Phượng Linh Quân muốn hôn y, nụ hôn còn chưa kịp hạ xuống đã cảm giác ở phía dưới có thứ gì đó đâm lên, chỉa vào bắp đùi của hắn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.