Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 6 bài ] 

Nhị đại Khai Phong phủ - Huyền Kazumi

 
Có bài mới 06.06.2018, 22:08
Hình đại diện của thành viên
Free ED/WT Developer
Free ED/WT Developer
 
Ngày tham gia: 21.09.2016, 17:51
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 317
Được thanks: 710 lần
Điểm: 17.51
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Nhị đại Khai Phong phủ - Huyền Kazumi - Điểm: 6
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Tên truyện: Nhị đại Khai Phong phủ (Hai đời Khai Phong phủ)

Tác giả: Huyền Kazumi

Thể loại: Thử Miêu đồng nhân, cổ trang, EG, ngụy sinh tử

Nguồn: Lượm từ Cẩm Ngự Các https://tokkidokii.wordpress.com/

Số chương: 5 chương (Thượng (1)-(2), Hạ (1)-(2), Kết thúc)


Giới thiệu: Tất cả mọi chuyện bắt đầu từ đời thứ hai của nhà Thử Miêu. Tóm lại là thế hệ nào cũng quậy tung bành phủ Khai Phong (Đáng thương cái phủ, đã mang danh thanh liêm, nghèo kiết xác ra mà còn phải gánh cái họa hai đời nhà Bạch Triển...)

images



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Minh Huyền Phong về bài viết trên: Lăng Nguyệt
Có bài mới 06.06.2018, 22:27
Hình đại diện của thành viên
Free ED/WT Developer
Free ED/WT Developer
 
Ngày tham gia: 21.09.2016, 17:51
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 317
Được thanks: 710 lần
Điểm: 17.51
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhị đại Khai Phong phủ - Huyền Kazumi - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


THƯỢNG 1

Nói về một năm nay, trên giang hồ đột nhiên xuất hiện một nhân vật mới.

Một người trẻ tuổi tên là Triển Chiêu.

Trên giang hồ có rất nhiều người tên là Triển Chiêu, đương nhiên hắn cũng không phải là kẻ duy nhất. Cũng giống như lúc hắn còn bé từng nghe đến một hiệp khách được gọi là nam hiệp Triển Chiêu, sau này làm hộ vệ ở phủ Khai Phong, được hoàng thượng khâm tặng danh hào Ngự Miêu.

Thế nhưng vị nam hiệp Triển Chiêu ấy đã đột nhiên mai danh ẩn tích vào mười tám năm trước, đồng thời biến mất với người ấy còn có Cẩm Mao Thử Bạch Ngọc Đường, một trong huynh đệ Ngũ Thử Hãm Không đảo tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ.

Trên giang hồ có vô số lời đồn thổi, có người nói rằng bọn họ quyết chiến trên đỉnh Hoa Sơn, cuối cùng song song mất mạng. Lại có kẻ nói hai người này đã sớm hóa kiền qua vi ngọc bạch (dùng biện pháp hòa bình để giải quyết tranh chấp), hai người cùng nắm tay nhau du ngoạn nhân gian. =))))

Kỳ thực cái nào cũng chẳng đáng tin. Thứ nhất, trên đỉnh Hoa Sơn là một tòa miếu thờ, nơi đó hương hỏa cường thịnh, ai lại ở chỗ nhiều người như vậy mà quyết đấu rồi còn chết nữa? Thứ hai, bắt đầu từ mười tám năm trước trên giang hồ đã chẳng còn ai gặp hai người này, làm sao mà có khả năng là đồng du giang hồ?

Vị Triển Chiêu này không hiểu, kỳ thực hắn có rất nhiều chuyện không hiểu. Đừng thấy hắn cũng tên Triển Chiêu, nhưng người tên Triển Chiêu có nhiều hơn nữa cũng không thể đều cùng trí tuệ với nam hiệp người ta được.

Bất quá hôm nay người trẻ tuổi tên Triển Chiêu này muốn làm một việc lớn, một việc quan trọng liên quan đến cả cuộc đời hắn. Hắn muốn đi đầu quân cho phủ Khai Phong, học theo Triển nam hiệp năm đó ra sức vì nước, bảo vệ thanh thiên Bao đại nhân. Hắn tự nhận bản thân học nghệ hơn mười năm, cũng có năng lực muốn hộ vệ thanh thiên. Huống hồ, dựa vào chuyện mình cũng tên Triển Chiêu, Bao đại nhân cũng sẽ không đuổi mình đi đâu ha?

Thế là vị Triển Chiêu mặc dù mới có hai mươi bảy tuổi nhưng xem ra đã có chút già dặn hơn hẳn tuổi tác này lên đường đi đến Đông Kinh Biện Lương.

Bao đại nhân lúc này đang uống trà trong thư phòng, Công Tôn Sách cũng ngồi ở một bên cầm sách ngủ gật.

“A Sách.” Đối phương không có phản ứng.

“A Sách?” Vẫn không có phản ứng.

Bao Chửng đặt chén trà xuống, “Công Tôn tiên sinh, thăng đường thẩm vấn!”

“Lúc nào?” Công Tôn Sách bỗng giật mình tỉnh giấc, một mặt mờ mịt nhìn Bao Chửng. Nhưng thấy trên khuôn mặt đen sì của người kia lộ ra mấy phần ý cười, nhất thời lửa bốc lên.”Ban ngày ban mặt quấy nhiễu giấc ngủ của người ta, ngươi cảm thấy vui lắm hả?”

Gần bốn mươi năm giao tình, hai người ở chung một chỗ, đã sớm khác gì một người.

Bao Chửng rót chén trà đưa qua, “Một mình ta buồn chán quá. Muốn nói chuyện với ngươi một chút, mà gọi thế nào ngươi cũng không tỉnh. Ta mới ra hạ sách này a!”

Nhấp ngụm trà, lắc lắc đầu.”Ta nói Bao Chửng. Chúng ta cũng đều hơn năm mươi tuổi, ngươi không thể chiếu cố cái lão già ta ngày nào cũng phải xem hồ sơ sao?”

“Phải đó! Chúng ta đều đã già rồi. Vì thế nên ta mới luôn muốn trò chuyện với ngươi. Nếu như Triển hộ vệ và Bạch tướng quân vẫn còn, hẳn là náo nhiệt phải biết!” Trong đôi mắt đen chân thực kia của Bao Chửng, hiện ra vài tia nhớ nhung cùng phiền muộn.

“Mỗi người đều có cuộc sống riêng của mình, khi xưa để bọn họ đi, không phải ngươi rất tiêu sái sao?” Công Tôn Sách cũng bắt đầu tưởng niệm.

“Chuyện năm đó còn nhắc lại làm gì. Ta không thể để ngươi bồi cả đời, cũng không thể để hai người họ bồi cả đời. Huống chi họ là người trong giang hồ, so với nơi này thì bên ngoài thích hợp với họ hơn nhiều. Chỉ là không biết mười tám năm qua, giờ họ đã thế nào rồi!”

“Nghĩ xem gia nghiệp Bạch gia lớn như vậy, Bạch Ngọc Đường còn có thể bỏ đói Triển huynh đệ của ngươi hay sao? Ngươi yên tâm đi, bọn họ sẽ chăm sóc bản thân tốt hơn ngươi tưởng tượng nhiều. Nhắc mới nhớ, bây giờ họ cũng hơn bốn mươi rồi nhỉ?” Công Tôn Sách bắt đầu tưởng tượng ra dáng vẻ trung niên của Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường. Vừa nghĩ tới nếp nhăn cùng râu mép, ông liền không tự chủ được bật cười.

“Ngươi cười cái gì?” Bao Chửng hỏi.

“Ta đang nghĩ. Triển hộ vệ của chúng ta mà mọc râu thì sẽ trông như nào.”

Bao Chửng nghĩ một chút, cũng không tự chủ bật cười. “Đúng là Bạch Ngọc Đường. Không biết để râu thì nhìn có già hơn chút nào không.”

Đúng lúc đó thì bên ngoài có người gõ cửa.

“Chuyện gì?” Công Tôn Sách đáp lời.

“Ngoài cửa có một người trẻ tuổi tên là Triển Chiêu cầu kiến!” Người nói chuyện uể oải, giống như chưa tỉnh ngủ.

Triển Chiêu? Còn trẻ tuổi? Bao Chửng cùng Công Tôn Sách liếc mắt nhìn nhau, liền vội vàng đứng lên. “Trương Long Triệu Hổ, Vương Triều Mã Hán. Nhanh chuẩn bị trà ở phòng khách, mời Triển Chiêu vào!”

Bốn người bên ngoài càng thêm vô lực đáp một tiếng “Vâng!” Sau đó vừa đi về phía cửa vừa lầm bầm.

“Dựa vào đâu mà gọi ta là Trương Long?”

“Ngươi nghĩ ta đồng ý gọi Mã Hán a?”

“Tuy rằng ta cũng họ Triệu, nhưng ta cũng không muốn bị gọi là Triệu Hổ a!”

“Ta về nhà cũng không dám kể với mẹ ta là Bao đại nhân đổi tên ta thành Vương Triều.”

“Ai! !” Bốn người thở dài một tiếng.

Bao đại nhân quả nhiên là không thể rời bỏ mấy người đó.

Ba năm trước Trương Long Triệu Hổ Vương Triều Mã Hán tứ đại giáo úy từ quan rời đi, phủ Khai Phong liền tuyển bốn giáo úy mới. Nói thật, Bao đại nhân một ngày cũng không hề ghi lại tên thật của bọn họ, cứ toàn kêu Trương Long Triệu Hổ thế này, gọi Vương Triều mã Hán thế nọ. Công Tôn Sách phải nói vô số lần, bốn vị trẻ tuổi này mới từ bắt đầu chấp nhất đi đến cuối cùng thỏa hiệp, cũng chỉ có thể nhìn Công Tôn Sách vô lực cũng vô ngữ như mình. Mặc kệ đi… Dù sao cũng chỉ là cái danh hiệu ở phủ Khai Phong này, chỉ cần vợ con biết mình tên gì là được rồi… Cuộc sống a… Công việc a… Có những lúc chính là bất đắc dĩ như vậy đó.

Triển Chiêu đi vào phòng khách, không ngờ sẽ được Bao đại nhân trọng đãi như vậy, trong lòng cảm kích. Quả nhiên là thanh thiên! Trong lòng cảm khái, trên mặt cũng không khỏi mang theo chờ mong cùng căng thẳng.

Bao Chửng và Công Tôn Sách vừa mới thay một bộ y phục tùy ý, chỉnh đốn xong xuôi lúc này mới xuất hiện ở trong phòng khách.

Triển Chiêu vừa thấy Bao đại nhân thì ngay lập tức biết ông là ai, khuôn mặt đen cùng vầng trăng lưỡi liềm trên trán, thiên hạ tuyệt không có người thứ hai. Hắn liền vội vàng quỳ xuống thi lễ, “Thảo dân khấu kiến Bao đại nhân!”

Bao Chửng cho là mình hoa mắt, nhưng ngài tin rằng không phải. Mặc dù đã hơn năm mươi, nhưng ngài tự nhận mình mắt không mờ tai không lãng, duệ trí anh minh. Không phải bọn họ nói Triển Chiêu cầu kiến sao? Người kia là ai? Toàn thân áo đen, tuy là gọn gàng sạch sẽ, nhưng nhìn thế nào cũng không phải Triển hộ vệ phong hoa tuyệt đại, không, phải nói là quân tử khiêm tốn, như ngọc noãn nhân năm đó a! “Ngươi là?” Thế nên sửng sốt.

Cùng ngẩn ra còn có Công Tôn Sách, ông vuốt râu, trên dưới đánh giá người trẻ tuổi này. Trong phủ Khai Phong bọn họ nhiều năm nay cao nhân đến đến đi đi, ông nhìn người rất chuẩn. Người trẻ tuổi này không quan tâm hắn tên là gì, nói chung khẳng định là người võ nghệ cao cường.

“Thảo dân tên là Triển Chiêu. Ngưỡng mộ đại danh Khai Phong phủ thanh thiên Bao đại nhân, muốn giúp đại nhân thay bách tính xuất lực!” Triển Chiêu nói thẳng thắn, hơn nữa vô cùng thành khẩn.

“Ngươi cũng tên là Triển Chiêu?” Hóa ra là một người trẻ tuổi muốn dấn thân vào công môn. Cũng đúng, thiên hạ rộng lớn, bao nhiêu người trùng tên trùng họ, làm sao người ta không thể tên Triển Chiêu được chứ! Nghĩ tới đây Bao Chửng lại thất vọng một trận.

“Thảo dân xác thực cũng tên là Triển Chiêu. Cũng không phải là muốn chiếm tên của nam hiệp người ta, chỉ là thảo dân lúc nhỏ đã được phụ thân đặt tên như vậy.” Chỉ lo Bao đại nhân hiểu lầm là hắn đầu cơ trục lợi, nên vội vã giải thích.

Công Tôn Sách lắc đầu mỉm cười, “Ngươi yên tâm. Không ai hoài nghi ngươi như vậy đâu. Cứ cho là lúc này Triển Chiêu còn ở Khai Phong, y cũng sẽ không để bụng có một người cùng tên cùng họ.”

Triển Chiêu đỏ mặt, quả nhiên người trong phủ Khai Phong này so với những nơi khác hòa ái biết bao.

Rồi nghe Bao Chửng lại hỏi: “Triển Chiêu, ngươi muốn vì triều đình xuất lực?”

Triển Chiêu lắc đầu, “Thảo dân chỉ muốn vì Bao đại nhân, vì bách tính xuất lực.”

Bao Chửng gật đầu.”Nói hay lắm! Năm đó Triển hộ vệ cũng nói với bản phủ như thế! Đã vậy, ngươi ở lại phủ Khai Phong. Chờ ngày mai theo bản phủ vào triều, bẩm danh hoàng thượng!”

Công Tôn Sách vốn định ngăn cản, nhưng ngẫm lại lại không làm vậy. Người trẻ tuổi này khẳng định không phải kẻ xấu, hơn nữa Bao Chửng ngay cả tên mấy người Trương Long cũng không nỡ đổi, huống hồ bỗng dưng lại có một người tên Triển Chiêu đến nói muốn bảo hộ ngài? Thôi cứ để ngài hồi tưởng thêm ít ngày nữa đi!

Phải nói vị tứ đế Triệu Trinh của chúng ta cũng không phải là vị hoàng thượng tầm thường.

Từ sau khi Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường từ quan rời đi mười tám năm trước, người cũng ngày đêm cảm thấy hổ thẹn. Nói vậy là người làm hoàng thượng này không tốt, nên mới phải để hai người kia ra đi.

Bấy giờ vừa nghe nói phủ Khai Phong lại có một người nữa tên Triển Chiêu tới, người ngay lập tức tỉnh táo tinh thần. Cũng không quản thân thể mình lúc này nhiều bệnh, nhất định phải đến Diệu Võ lâu xem Triển Chiêu hiến nghệ lần nữa.

Công Tôn Sách lắc đầu, “Cái con người này sao già rồi lại thích hoài cựu như vầy chứ?”

Triển Chiêu cũng không hàm hồ chút nào, đem bản lĩnh của mình biểu diễn từng chút cho hoàng thượng xem. Triệu Trinh lại như thể hài tử, tựa như quay trở lại hơn hai mươi năm trước. Nhớ năm đó Triển Chiêu hồng y tung bay, tóc dài theo gió. Từng chiêu từng thức cũng tựa như họa khắc vào trong kí ức của người. Dù cho hiện tại người trẻ tuổi này xác thực là không bằng Triển Chiêu năm đó, nhưng võ công cũng rất tốt. Tất nhiên, vị hoàng thượng của chúng ta kỳ thực cũng không hiểu gì về võ nghệ, chỉ là người cảm thấy đẹp mắt thì cho là quá tốt rồi. Hơn nữa năm đó Triển Chiêu hiến nghệ dùng xảo, còn bây giờ vị này dùng công phu chân thực, nhìn thế nào cũng không giống.

“Quá tốt rồi! Quả thực là cùng một dáng dấp với Ngự Miêu của trẫm!” Câu này của Triệu Trinh không chỉ là ca ngợi, mà còn giống như thời gian trôi ngược trở lại, khiến cho người không tự chủ nói tới năm đó.

Cảm nhận được thời gian trôi ngược không chỉ có người, Bao Chửng vội vã kéo Triển Chiêu quỳ xuống mặt đất. “Thần tạ chủ long ân!” Thật hoài niệm! Thật dễ nghe! Hoàng thượng, người thực sự là quá hiểu tâm tư vi thần!

Triệu Trinh sửng sốt, người lập tức muốn mắng to Bao Chửng, nhưng ngẫm lại lại thôi. Cần gì chứ, đều lớn tuổi như vậy rồi, không phải chỉ là một năm hai mươi ngàn lượng bạc tiền lương thôi sao? Triển Chiêu kia đã đi mười tám năm, trẫm cũng đã bớt được mười tám năm lương bổng, giờ “nuôi” một con Ngự Miêu nữa cũng chẳng sao. Có điều lúc này trong lòng người thầm nghĩ, “Ta nuôi thêm một con mèo cũng không hề gì. Chỉ là tuyệt đối đừng có con chuột nào lại xuất hiện cướp mất mèo của trẫm nữa!” Người không phải là không muốn Bạch Ngọc Đường, mà là nếu như không có Bạch Ngọc Đường, có khi bây giờ Triển Chiêu còn mang theo kiếm đi một vòng trong hậu cung, cùng chơi mấy ván cờ với mình chứ? Ai! Già rồi, dĩ nhiên chỉ có thể nghĩ đến chơi cờ!

“Triển Chiêu. Giờ trẫm phong cho ngươi làm Ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ, nhậm chức ở phủ Khai Phong. Nếu tương lai lập công, trẫm sẽ ngợi khen!” Dứt khoát theo Bao hắc tử đi thôi.

Triển Chiêu đại hỉ. Hắn vốn dĩ cho rằng mình đến phủ Khai Phong làm một tiểu nha dịch, sau đó có thể dùng năng lực của bản thân, không ngờ hoàng thượng và Bao đại nhân đây cũng quá hào phóng. Quả thực chính là coi mình giống như nam hiệp người ta mà đối xử! Liền trong lòng cảm động, nghĩ bất luận làm sao, cho dù liều mạng cũng phải tận trung vì hoàng thượng và Bao đại nhân!

Thế là lại có một Ngự Miêu Triển Chiêu ra đời.

Trong thành Khai Phong lại chào đón một buổi sáng tươi đẹp.

Tin tức lại có một vị Triển đại nhân lan khắp toàn thành, dân chúng ngày hôm nay ai cũng dậy sớm, đều muốn nhìn một chút xem vị Triển hộ vệ mới này dáng dấp ra sao.

Một đám phụ nữ đứng ở đầu phố nhìn, bu lại một chỗ chờ.

“Không biết tân Triển đại nhân có anh tuấn như Triển đại nhân năm đó không!”

“Ai biết! Có điều nếu là Bao đại nhân đề cử thì không tồi chứ?”

“Ai! Năm đó nếu không phải ta đính ước rồi, nhất định phải gả cho Triển đại nhân! Chàng ấy vừa ôn nhu lại thiện lương, tuyệt đối làm trượng phu là nhất đẳng nhân tài!”

“Ngươi thôi đi ha! Ngươi cũng không sợ lão chồng nhà ngươi lột da ngươi ra à?”

“Lão ấy hả? Cho lão ấy tám chục cái lá gan lão cũng chả dám!”

“Lão ấy không dám. Nếu như lời này để Bạch đại nhân nghe được, ta thấy ngươi có tám chục cái lá gan cũng sợ chết khiếp!”

“Ai! Nếu không sao nói Triển đại nhân của ta số khổ chứ! Nhịn nhiều năm như vậy, chẳng những không tìm được một đại khuê nữ như hoa như ngọc làm vợ, lại còn bị con chuột bạch kia đoạt đi. Thật là, lẽ nào lại có lí đó chứ!”

“Bạch đại nhân làm sao? Có chút nào không xứng với Triển đại nhân? Hai người kia rõ ràng là một đôi trời đất tạo nên!”

“Được rồi! Người đến rồi. Đừng tiếp tục so đo mấy chuyện xưa của các ngươi nữa. Không quan tâm là Triển đại nhân hay là Bạch đại nhân, hai người họ cuối cùng cũng chẳng ai thấy có ở cùng nhau hay không. Nghe gió thì mưa, đâu ra mà nói nhảm nhiều như vậy!”

Triển Chiêu từ trên đường đi qua, mỉm cười như gió xuân.

“Tạm được! Có điều vẫn không bằng Triển đại nhân năm đó!”

“Có điều cũng là vị thiếu niên anh tuấn a!”

“Phẩm vị của ngươi là cái loại gì vậy? Mười năm trước ngươi mới tới Khai Phong, nếu như ngươi nhìn thấy Triển đại nhân năm đó, thì sẽ không bao giờ đem hai chữ anh tuấn cho người thứ hai.”

“Bạch đại nhân! Bạch đại nhân sao không xứng với hai chữ anh tuấn chứ?”

“Ta mặc xác ngươi!”

Thế là giữa một trận cãi vã ì xèo chả đâu vào đâu, Triển Chiêu băng qua một bầy… nữ nhân ríu ra ríu rít…

Loáng một cái đã nửa năm trôi qua.

Nửa năm nói dài cũng không quá dài, nói ngắn cũng không quá ngắn.

Chỉ là lời đồn chạy còn nhanh hơn cả chân, không để ý đã chạy đến lỗ tai gia nô Bạch Tinh của Kim Hoa Bạch gia sơn trang.

“Tứ thiếu gia. Cậu đừng nóng giận. Nghe nói hiện tại trong phủ Khai Phong mới đến một người gọi Triển Chiêu, hoàng thượng không chỉ phong hắn làm tứ phẩm hộ vệ, hơn nữa còn ban cho hắn danh hào Ngự Miêu!”

Bạch thiếu gia dựng mắt lên, trên khuôn mặt tuấn mỹ lơ mơ ngay lập tức xuất hiện sát khí. “Hắn chán sống rồi! Danh tự này, xưng hào này hắn cũng dám gọi?”

“Tứ thiếu gia, cậu tuyệt đối đừng tức giận. Chuyện này bọn tôi cũng không dám nói với người khác, có điều giấy không thể gói được lửa… vạn nhất…”

Bạch thiếu gia hừ một tiếng, “Vậy thì thiếu gia ta đi phủ Khai Phong một chuyến. Không lột da con mèo giả gọi Triển Chiêu kia, thiếu gia ta liền không phải Cẩm Mao Thử!”

“Tiểu tổ tông của tôi ơi! Cậu không nên nói như thế! Chuyện này nếu như bị lão gia biết, còn không lột da tiểu nhân!” Bạch Tinh xém thì thổ huyết. Sớm biết vậy mình đã không nên nợ miệng!

“Chuyện này ngươi không cần phải lo! Đối phó với một tiểu bối lừa đời lấy tiếng, thiếu gia ta còn không hao tổn bao nhiêu khí lực. Ngươi có biết ta là ai không? Ta là nhi tử của hiệp khách, huynh đệ của kiếm khách!”

“Vâng vâng vâng! Cậu là thiên hạ đệ nhất nhân! Nhưng nếu cậu mà xảy ra chuyện gì, các lão gia về còn không chôn sống tôi sao!” Bạch Tinh càng nghĩ càng sợ.

“Bớt nói lời thừa! Ngươi đi lấy cho thiếu gia ta năm ngàn lạng ngân phiếu. Lần này ta nhất định phải đi Khai Phong. Ngươi yên tâm đi! Chờ ta giải quyết con mèo giả kia xong sẽ lập tức trở về. Cha mẹ hiện tại lại không ở nhà, sẽ không phát hiện!” Bạch thiếu gia khá tự tin, hơn nữa phi thường tự tin!

“Tiểu tổ tông!!!!!!!!!!!!!!” Bạch Tinh cũng sắp quỳ xuống đất!

“Nhanh lên! Có tin thiếu gia ta đem chuyện ngươi uống trộm rượu thuốc của biểu ca nói với huynh ấy hay không hả?” Bạch thiếu gia mặt lộ vẻ cười, một bộ mặt hết sức ngây thơ. Bất kể là ai cũng không ngờ giọng điệu nhu hòa, nhưng lại khiến cho Bạch Tinh sợ hãi đến mức vội vã chạy đi.

“Tôi lấy! Tôi lấy còn không được sao!” Trời xanh a! Tại sao tướng mạo Tứ thiếu gia giống hệt Tam lão gia, mà bản tính lại kém hơn nhiều như vậy chứ? Ngọc Hoàng đại đế a! Người ngàn vạn lần phải phù hộ Tứ thiếu gia nhà ta bình an vô sự, trở về nhà trước hai vị lão gia, bằng không tiểu nhân khó giữ được tính mạng a! Ta trên có mẹ già tám mươi, dưới có nhi tử bảy, tám tuổi cần ta nuôi, người ngàn vạn lần phải phù hộ ta a!

Phải nói vị Bạch thiếu gia này của chúng ta khinh công thực sự tuyệt vời.

Ấy thế mà từ Bạch gia cảng đến thành Khai Phong nó cũng đi mất một tháng. Vì sao ấy à? Chỉ có vừa đi vừa chơi thôi mà!

Từ sau lần trước ra ngoài đả thương thằng con ỷ thế hiếp người của tên quan chó má gì gì đó, mẹ bèn đem mình nhốt lại ròng rã một năm trời. Cho dù cha có cầu xin thế nào cũng không được. Trời ạ! Thiên hạ nơi nào có người mẹ nhẫn tâm đối xử như vậy với nhi tử chứ!!!

Bạch thiếu gia vừa thoả thích chơi bời phóng túng, vừa trách móc mẫu thân kỳ thực thương yêu hắn nhất.

Trên tửu lâu, mấy người trẻ tuổi mặc võ trang vừa ăn vừa nghị luận.

“Có nghe gì không? Nghe nói Hắc Nê Thu (cá chạch đen) vô cùng càn rỡ trên sông mấy năm gần đây, quan phủ đi bắt mấy lần cũng không bắt được! Không hổ là Triển Chiêu, lợi hại lợi hại!”

Bạch thiếu gia vừa uống Hoa Điêu thượng hạng vừa bĩu môi.

Xì! Thì ra chính là một con mèo bắt cá! Có gì đặc biệt, còn không phải bắt được chỉ là con cá chạch gì gì đó!

“Còn có a. Tháng trước Triển Chiêu đã đem bọn hải tặc lưu vong ba năm Cật Bất Liễu (ăn không được) bắt về quy án.”

“Cái gì? Ngay cả Cật Bất Liễu cũng bắt rồi?”

“Phụt ~!” Lần này Bạch thiếu gia trực tiếp phun rượu ra mặt bàn.

Trên giang đào đâu ra nhiều quái nhân như vậy chứ? Đều là trò hề gì đó? Nghe cha mẹ kể, hồi đó tên những tặc nhân kia cũng khá là tao nhã. Cái tên khó nghe nhất nó từng nghe qua cũng chỉ là cái người kêu Thí Cổ (Bì Hổ) (chỗ trong ngoặc này là tác giả để, có lẽ Bạch thiếu gia nghe nhầm ‘bì hổ’ – ‘da hổ’ thành ‘thí cổ’ là ‘cái mông’??!) mà Tam ca Từ Lương nói với nó, làm sao bây giờ lại là Hắc Nê Thu lại là Cật Bất Liễu? Hoá ra cái tên gọi Triển Chiêu chỉ có chút bản lĩnh này? Thân thủ như vậy mà cũng dám gọi Triển Chiêu? Còn xưng Ngự Miêu?

Vì vậy vốn dĩ trong lòng khó chịu lại càng thêm khó chịu. Trước mặt rượu và thức ăn bị phun đầy rượu, cũng ăn không trôi. Thế là Bạch thiếu gia ném năm lượng bạc xuống bàn, hô “Tiểu nhị, thu trướng!” sau đó xoay người từ cửa sổ nhảy ra ngoài.

“Khách… quan…” Mẹ ơi… Đây chính là lầu ba a! Tiểu nhị vội vàng nhoài người ra cửa sổ nhìn, lại phát hiện vị bạch y công tử kia đã bình yên đứng ở dưới lầu, hướng lên về phía mình khẽ mỉm cười.

Nghĩ hắn sống hơn hai mươi năm, cũng chưa từng thấy chủ nhân nào cười đẹp mắt như vậy. Cái gì gọi là cười như gió xuân? Cái gì gọi là mặt như hoa đào? Cái gì là mỹ nhân như ngọc? Chính là vị công tử này! Chỉ là bên trong dung mạo mang theo hung hăng thực sự rất rõ ràng, đặc biệt là một cái trừng mình sau cùng kia, giống hệt như muốn ăn thịt người vậy. Dọa đến mức hắn vội vàng rụt cổ vào, cầm tiền bắt đầu thu dọn bàn.

Bạch thiếu gia trong lòng phẫn nộ. Cái tên tiểu nhị chết tiệt này, nhìn cái gì vậy? Chưa từng thấy cao nhân sao? Coi như thiếu gia ta trời sinh quyến rũ, ngươi cũng không cần nhìn chảy dãi như thế chứ? Phát ngán phát ngán. Hừ! Nếu như vừa rồi tiểu nhị kia không may bị cha nhìn thấy, cha nhất định sẽ treo hắn lên cửa thành lầu thị chúng ba ngày!

Cuối cùng cũng coi như là đến phủ Khai Phong. Trời đã tối.

Bạch thiếu gia đói bụng, hơn nữa rất đói.

Nhìn quanh bốn phía cửa tiệm đều đã đóng cửa. Bất đắc dĩ nó không thể làm gì khác hơn là đến thanh lâu to nhất kinh thành —— Vạn Hoa lầu. (Nguyệt: Không còn gì để nói với Tiểu Tiểu Bạch rồi - Đói bụng là đến thanh lâu...)

“Cha nói quả nhiên không sai. Trong Vạn Hoa lầu thật sự đều là hoa!” Bạch thiếu gia vừa phe phẩy cây quạt trắng, vừa khoan thai bước vào trong.

“U! Vị công tử này, có quen biết cô nương nào không?” Một nữ nhân trung niên hoa lý hồ tiếu (lòe loẹt sặc sỡ) nhìn thấy Bạch thiếu gia, ngay lập tức xán lại gần.

Bạch thiếu gia sửng sốt một chút, sau đó trên dưới đánh giá nữ nhân này. Cha nói xạo! ! ! Còn nói trong Vạn Hoa lầu đều là các cô nương xinh đẹp. Vậy cái bác gái này là ai? “Bưng một mâm rượu thượng hạng lên cho thiếu gia ta!”

Gì? Đến kỹ viện uống rượu ăn cơm? Tú bà từ trên xuống dưới nhìn một chút vị công tử này, bỗng bà ta lùi lại hai bước. “Triển… Triển… Triển đại nhân?” Một tiếng chói tai khiến toàn bộ người trong lầu đều dừng động tác lại.

Ánh mắt của mọi người cũng đều dừng lại trên người Bạch thiếu gia.

Bị người ta nhìn như thế rất khó chịu, “Ngươi kêu loạn cái gì? Ai là Triển đại nhân?” Hỏng rồi! Cha mẹ đã nói không cho ta tới Khai Phong, quả nhiên vừa đến đã xảy ra chuyện. Bất quá cắn chặt răng không thể thừa nhận!

“Không đúng! Ngài không phải Triển đại nhân! Triển đại nhân sẽ không tới chỗ chúng tôi như thế này!” Tú bà cẩn thận nhớ lại. Năm đó Triển đại nhân a, nếu không phải là phá án, tuyệt đối sẽ không đạp chân vào chốn yên hoa…

Ta quản nhiều chuyện của ngươi như vậy làm gì! Bạch thiếu gia không nhịn được quơ quơ cây quạt. “Nhanh mang cơm nước đến cho thiếu gia ta! Bằng không cẩn thận thiếu gia ta hủy luôn bảng hiệu của các ngươi!”

“Vâng vâng vâng! Nhanh chuẩn bị cho vị công tử này một bàn rượu và đồ ăn thượng đẳng!” Tú bà vừa nói vừa tiếp tục đánh giá Bạch thiếu gia. Ừm… Quá giống, nhưng cũng không giống lắm. Nói thế nào đây? Dung mạo này khuôn mặt này, thậm chí cả vóc người cũng cùng một dáng dấp với Triển đại nhân năm đó. Nhưng phong thái này thân thượng này lại tỏa ra một luồng sức mạnh bá đạo hung hăng, còn có một thân bạch y trắng hơn tuyết này, sao lại giống như là… … … Ạch… … … Bạch Ngũ gia đến thế? Nghĩ tới đây tú bà hỏi: “Xin hỏi vị thiếu gia này xưng hô như thế nào?”

“Ây…” Bạch thiếu gia nhất thời không biết trả lời như thế nào mới phải, có điều nghĩ lại nghĩ, hẳn là cha cũng sẽ không trách ta. Ngay cả xưng hào Cẩm Mao Thử cha cũng tặng lại cho ta, cũng không kém tên của người. Thế là nó bèn hắng hắng giọng, cao tiếng nói rằng: “Bổn thiếu gia đi không thay tên, ngồi không đổi họ. Ta họ Bạch, gọi Bạch Ngọc Đường, người đặt biệt hiệu Cẩm Mao Thử!”

Rầm, xoảng, ai da, cạch, coong, tí tách, rào… Thanh âm bất đồng đồng thời vang lên, thực sự là không thế nào lọt tai.

Vị Bạch thiếu gia tự xưng Bạch Ngọc Đường của chúng ta đưa tay xoa xoa lỗ tai. Trong lòng còn nghĩ, danh hào của cha sao lại có uy lực lớn đến vậy? Lẽ nào hồi trước không làm chuyện gì tốt? Không đúng a? Mẹ chưa từng nói xấu cha một câu mà.

“Ngươi nói ngươi gọi Bạch Ngọc Đường?” Một đám nữ nhân xông tới.

“Nói xạo! Hồi trước lúc ta nhận thức Ngũ gia mới chỉ có bảy tuổi, bây giờ đã mười tám năm trôi qua, ngài ấy làm sao có khả năng còn trẻ như vậy?”

“Thật giống Triển đại nhân. Không phải giống! Quả thực chính là từ một khuôn đúc ra!”

“Nhưng mà nó nói nó tên Bạch Ngọc Đường a!”

“Có gì kỳ quái?”

“Phí lời! Đương nhiên kỳ quái. Một người giống Triển đại nhân như thế lại tên Bạch Ngọc Đường, không kỳ quái sao?”

“Thiểu kiến đa quái (thấy ít chuyện nên việc gì cũng cảm thấy lạ). Ngươi không biết Triển đại nhân gả cho Bạch Ngũ gia sao?”

“Cái gì? Đùa gì thế! Hai đại nam nhân làm sao kết hôn?”

“Xí! Thật không biết ngươi làm nghề này kiểu gì! Hai nam nhân làm sao không thể kết hôn?”

“Coi như bọn họ kết hôn thì liên quan gì đến nó?” Chỉ Bạch thiếu.

“Ngươi đần à? Ngươi suy nghĩ một chút. Một thiếu niên họ Bạch, lấy kỳ hào của Ngũ gia. Diện mạo giống Triển đại nhân, ngươi nói xem bọn họ có quan hệ gì?”

Rầm, xoảng, ai da, cạch, coong, tí tách, rào… Lại là một trận thanh âm bất đồng đồng thời vang lên…

“Ý ngươi là vị thiếu gia này là do Triển đại nhân sinh? Ngươi uống lộn thuốc hả?”

“Có gì kỳ quái! Tính ra bọn họ năm nay cũng hơn bốn mươi tuổi. Có nhi tử lớn như vậy cũng không là vấn đề a!”

“Ngươi chờ một chút! Triển đại nhân là nam nhân a! Ngài làm sao có thể sinh con?”

“Ngươi cho là Triển đại nhân giống với nam nhân bình thường sao? Ngài ấy là đại hiệp, đại hiệp a!”

“Ây… … …”

Bạch thiếu gia rốt cục chịu không nổi, gào lên một tiếng. “Tất cả các ngươi câm miệng lại cho bổn thiếu gia! Không được phép tùy tiện nghị luận cha mẹ ta!” Lời vừa ra khỏi miệng, nó liền hối hận… … Tựa hồ nó có thể nhìn thấy được ngón tay mẹ, có thể nghe thấy tiếng Cự Khuyết ra khỏi vỏ… Thế là sau một khắc… Bạch thiếu gia biến mất… Biến mất ngay trong lúc mọi người còn đang kinh hách hóa đá…

Vị Bạch thiếu gia Bạch Ngọc Đường mười tám tuổi này chạy ra khỏi Vạn Hoa lầu, trong lòng chỉ có một ý nghĩ. Đó là muốn đem cái tên Triển Chiêu đang ở trong phủ Khai Phong kia băm thành tám mảnh đem đi tế lễ, vì vừa nãy mình nhất thời lỡ lời, có thể sẽ bị mẹ đánh cho mông nở hoa!

“Nếu không phải tại con mèo thối kêu loạn danh hào của người ta! Thiếu gia ta làm sao có khả năng phạm phải loại sai lầm thấp kém thế này???!!!!!!” Vừa cắn răng lầm bầm, Bạch Ngọc Đường vừa đi về hướng phủ Khai Phong.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Minh Huyền Phong về bài viết trên: Lăng Nguyệt
Có bài mới 06.06.2018, 22:34
Hình đại diện của thành viên
Free ED/WT Developer
Free ED/WT Developer
 
Ngày tham gia: 21.09.2016, 17:51
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 317
Được thanks: 710 lần
Điểm: 17.51
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhị đại Khai Phong phủ - Huyền Kazumi - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


THƯỢNG 2

Kỳ thực, vị Bạch thiếu gia tự xưng Bạch Ngọc Đường này của chúng ta, thân thế thực sự là ly kỳ khúc chiết.

Mười tám năm trước, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường rời phủ Khai Phong. Từ bỏ chức quan một thân nhẹ nhõm, hai người bèn dắt tay nhau bắt đầu du sơn ngoạn thủy.

Một ngày kia, đúng lúc hai người đi qua rừng núi, đột nhiên trời đổ mưa to, hai người tìm quanh bốn phía kiếm chỗ trú, cuối cùng tìm được một tòa miếu cũng không tính là cũ nát.

Vào trong miếu, Bạch Ngũ gia nhóm lửa, rồi cởi y phục của hai người hong cho khô.

Chuyện tiếp theo không cần hỏi đương nhiên các vị cũng biết. Đêm đẹp như vậy, bốn bề vắng lặng, hoang sơn dã lĩnh, bên ngoài mưa to, bên trong nhóm lửa. Với tính tình Bạch Ngũ gia của chúng ta, đêm xuân triền miên tất nhiên là không thể tránh khỏi.

Chỉ thương cho Triển đại nhân của chúng ta sau trận cảm xúc mãnh liệt này qua đi tức thì sốt cao. Hết cách rồi, nhiều năm, trên người y từng có quá nhiều thứ thương, bên trong qua bao nhiêu lần trúng độc đã sớm không thể đếm được. Vì vậy mà chút bệnh nhỏ bị sốt kia thường xuyên phát sinh trong nửa năm. Cũng chính vì thế, hai người họ mới quyết định rời khỏi phủ Khai Phong.

Họ đã sớm nói với hoàng thượng, họ chỉ bảo vệ đại nhân, chỉ vì bách tính, không muốn bổng lộc hoàng gia, vì lẽ đó họ đi chỉ cần Bao đại nhân không ngăn cản, hoàng thượng cũng không có cách nào.

Ngũ gia thấy Miêu Nhi sốt lợi hại, lại đau lòng tự trách. Sớm biết thì vừa rồi đã không làm quá mức như vậy. Nhưng ngoài trời mưa càng rơi càng lớn, họ căn bản không thể đi tìm đại phu. Thế là Ngũ gia không thể làm gì khác hơn là ôm Triển Chiêu vào lòng, dùng thân thể mình sưởi ấm cho y.

Ôm nhau ngủ, dù cho chỉ có chiếu cỏ nằm y phục đắp, nhưng hai người cũng ngủ thoải mái.

Mãi đến hửng sáng hôm sau, cơn mưa này mới xem như tạnh.

Hai người Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường bị một trận khóc lớn của trẻ con đánh thức.

Ngũ gia mở mắt ra, liền thấy người trong ngực cũng mơ màng nhìn mình.

“Miêu Nhi, hình như có hài tử đang khóc!” Ngũ gia nói.

Triển Chiêu định ngồi dậy, lại bị Ngũ gia ôm thật chặt. “Ngươi để ta dậy. Vạn nhất bị người ta nhìn thấy thì ra cái thể thống gì!” Tuy trên người đã được quần áo che kín, nhưng vẫn là trần như nhộng a! Có hài tử khóc, thì có thể có người ôm hài tử. Bạch Ngọc Đường này làm sao còn không biết chừng mực chết không chịu buông?

Ngũ gia hôn lên trán Triển Chiêu. “Ngươi còn sốt. Ta đi xem xem, ngươi nằm yên đừng nhúc nhích.” Nói xong hắn đặt Triển Chiêu xuống lớp cỏ lót, rồi lấy y phục đắp kín lại cho y, quần áo mình mặc cũng để lại làm chăn. “Không được lộn xộn! Bằng không…”

Triển Chiêu vừa tức vừa bất đắc dĩ, “Ngươi mau đi đi!” Bất động thì bất động. Ngươi còn tưởng là Triển gia đồng ý động a? Toàn thân đau nhức, đầu cũng choáng váng, ai mà không muốn ngủ một giấc thật ngon a! Thế là y nghiêng đầu nhắm mắt lại, nói chung có Ngọc Đường, cứ cho là thật sự có người ở đây, hắn cũng sẽ không để cho mình xấu mặt. Y chính là có phần tự tin này. (yên tâm là Ngũ gia sẽ xử đẹp hết đứa nào dám xớ rớ trong vòng bán kính 10km =))))

Triển Chiêu ngủ thật. Nhưng cũng chẳng bao lâu sau thì y tỉnh lại.

Nguyên nhân y tỉnh cũng không phải là vì y muốn tỉnh, mà là vì y cảm thấy có thứ gì đó mềm mềm, thơm thơm đang sờ sờ cổ mình.

“Nhột quá…” Triển Chiêu nỉ non mở mắt ra. Hình ảnh trước mắt dọa cho y nhảy dựng lên. Y vội vàng ngồi dậy. “Bạch Ngọc Đường, chuyện này… chuyện này… đây là chuyện gì thế này?” Y chỉ vào hài tử trắng múp mập mạp trong ổ chăn của mình (nếu như quần áo cũng được coi là chăn), kinh ngạc hỏi Bạch Ngọc Đường.

Ngũ gia vừa rồi còn đang thưởng thức cảnh con mèo này ngủ chung với hài tử. Đúng là một loại cảm giác trước nay chưa từng có. Trong lòng ấm áp, lại có chút rạo rực, dường như có vài thứ không thể chứa nổi. Hắn muốn hôn Triển Chiêu, nhưng lại sợ làm y tỉnh giấc, bèn cứ thế ngẩn ra nhìn. Thấy Triển Chiêu đột nhiên tỉnh dậy, Ngũ gia hẵng còn chưa triệt để tỉnh lại từ trong ảo tưởng bèn trả lời một câu: “Miêu Nhi, đây chẳng phải là nhi tử ngươi sinh cho ta sao?”

“Bạch! Ngọc! Đường!” Triển Chiêu lần đầu tiên giận tới mức này. Đùa cái gì hay không đùa, lại đi đùa kiểu này!

Ngũ gia thấy y thật sự nổi giận, vội vàng vòng ra sau lưng ôm lấy vai y. “Miêu Nhi, đừng giận! Ta chỉ đùa một chút thôi mà.” Nói hắn dùng tay chọt chọt vào hai má của đứa bé kia. “Vừa rồi chính là đứa nhỏ này khóc. Ta tìm thấy nó ở đàng sau miếu.”

Có lẽ là bị chọt đau, đứa bé kia oa một tiếng khóc òa lên. Trách hắn không biết nặng nhẹ, Triển Chiêu hung dữ trừng hắn một cái, rồi vụng về ôm lấy hài tử. Cảm giác thân thể nhỏ bé mềm mại này kề sát vào ngực có hơi là lạ, nhưng rất thoải mái. Vừa được Triển Chiêu ôm, đứa bé nín khóc ngay lập tức.

“U a! Tiểu tử này đúng là rất biết nhìn người! Miêu Nhi, tuy không biết đứa nhỏ này là con nhà ai. Nhưng nếu nó đã bị bỏ ở sau miếu hoang vu, sợ là bị bỏ rơi?”

Triển Chiêu gật gật đầu, vô cùng tán đồng Bạch Ngọc Đường. Liền trong lòng không khỏi dấy lên lòng thương xót, nhìn đôi mắt to tròn của đứa nhỏ ngây thơ này, thực sự là thấy không dễ chịu. “Ngọc Đường, ngươi nói chúng ta phải đem đứa nhỏ này đến chỗ nào?”

Ngũ gia nghe xong cười cợt. “Miêu Nhi. Cứ coi nó là nhi tử ngươi sinh cho ta không được sao?”

Triển Chiêu quay đầu lại phẫn nộ. “Bạch Ngọc Đường! Rốt cục ngươi đùa chán chưa?”

Nhưng lúc này đây Ngũ gia cũng không có ý đùa giỡn, hắn vô cùng nghiêm túc nhìn Triển Chiêu. “Miêu Nhi, ngươi không cảm thấy đây là ý trời sao? Nơi này, vì sao có thể có hài nhi bị vứt bỏ? Hơn nữa vì sao lại đột nhiên lại xuất hiện sau khi ta và ngươi chung gối đêm qua?”

“Ngươi… Nói nhăng nói cuội…” Triển Chiêu nghe xong mặt xoạt cái đỏ rực lên. Nhưng quả thực Ngọc Đường khiến y nghe xong trong lòng hơi động, đứa nhỏ này quả thực là đến quá khéo đi? Ngại ngùng không dám đối diện với đôi mắt của Ngọc Đường, y nghiêng đầu đi, lấy tay nhẹ nhàng vuốt hai má đứa bé. Nhìn sao cũng thấy thân thiết, nhìn thế nào cũng không nỡ buông tay. “Ngọc Đường.”

“Hả?” Ngũ gia nhìn Triển Chiêu ôm hài tử, một mặt đỏ ửng gọi tên mình. Cảm giác ấm áp thêm chút rạo rực lại một lần nữa trào lên, hắn liền kề sát môi tới bên tai Triển Chiêu, hôn lên vành tai mẫn cảm ấy.

Triển Chiêu chỉ cảm thấy thân thể như bị điện giật, cảm xúc mãnh liệt đêm qua đã tan hết, nhưng thân thể còn lưu lại sự nhạy cảm đặc biệt. “Hài tử này…”

“Hài tử làm sao?” Tiếp tục hôn, cũng không chuyển sang nơi khác. Ngũ gia vô cùng hưởng thụ dáng dấp con mèo nhỏ này run rẩy trong ngực mình.

Bất đắc dĩ Triển Chiêu nghiêng đầu, tì trán lên chóp mũi của hắn, để đầu hắn cách mình xa một chút. “Ngươi hãy nghe ta nói!”

Ngũ gia lại dán vào gần, “Nói đi. Ta nghe đây.”

“Hài tử này chúng ta hãy giữ lại đi!” Nếu như đây là ông trời ban ân, vậy Triển Chiêu ta xin cảm ơn trời đất.

“Cho là nhi tử Triển Chiêu ngươi sinh cho Bạch Ngọc Đường ta sao?” Chỉ sợ là đến lúc bọn họ bảy tám chục tuổi, tâm tư ghẹo mèo của Ngũ gia đây cũng sẽ không có bất kỳ thay đổi nào.

Mà câu này lại không làm Triển Chiêu lại một lần nữa phát hỏa. “Nếu như ngươi nhất định phải cho là như vậy ta cũng không có ý kiến. Chỉ có điều…”

Kinh ngạc phát hiện con mèo nhỏ này dĩ nhiên đáp lại lời trêu ghẹo của mình, mỗi lúc như thế này hắn cũng có chút lo lắng, bởi vì một khi Triển Chiêu thuận theo mình như vậy, liền biểu thị y tuyệt đối có gánh nặng ở trong lòng. “Chỉ có điều thế nào?”

“Không cho đem ý nghĩ này nói cho người ngoài. Ngươi có thể cảm thấy trong lòng đứa nhỏ này là… Khụ… Nhưng mặc kệ là vì hài tử hay là vì Bạch gia, ngươi cũng không thể nói với người ngoài như thế.” Bất luận thế nào thì mấy chữ là chính mình sinh y không nói ra được.

“Ngươi cho Bạch gia là kẻ đần độn à! Mèo ngốc!” Thì ra là y muốn nói chuyện này. Tâm tình vốn dĩ lo lắng lập tức đã biến mất tăm.

Nhưng lo lắng của hắn biến mất quá sớm, lập tức hắn liền nghe thấy Triển Chiêu than một tiếng. “Nếu như Ngọc Đường ngươi không gặp phải ta. Nhất định sẽ cưới vơ sinh con dưỡng cái đi! Đây là ta nợ ngươi, vì vậy nên… Đứa nhỏ này ta sẽ coi nó là chính mình thân sinh, còn ngươi…”

“Ngươi bớt nói vớ vẩn!” Mèo này quả nhiên không thể để cho người yên lòng. Hóa ra trong lòng vẫn như cũ có ý niệm như vậy. “Để Ngũ gia nói cho ngươi! Kiếp này ta nhất định sẽ yêu ngươi, ngươi cũng nhất định sẽ yêu ta. Vì lẽ đó không có nếu như. Nếu như thật sự có cái nếu như kia tồn tại, thì Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu căn bản sẽ không tồn tại ở cõi đời này. Hơn nữa coi như là mắc nợ, cũng là Bạch Ngọc Đường ta mắc nợ ngươi. Những lời hỗn trướng như vậy, nếu sau này ngươi còn nói nữa, coi chừng gia pháp hầu hạ!” Nói xong hắn ngay cả dừng lại cũng không có, liền lấp kín miệng Triển Chiêu.

Lòng Triển Chiêu ấm áp, bởi vì Ngọc Đường. Kỳ thực hắn nói không sai, Triển Chiêu y không có Bạch Ngọc Đường hai mươi mốt năm kia, sống như một con rối. Vì trời vì bách tính, y làm vô số chuyện tốt. Y cười, y thản nhiên sống. Nhưng vẫn cảm thấy lòng trống rỗng. Mãi đến tận lần đầu tiên Bạch Ngọc Đường xuất hiện ở trước mắt, y mới nhận ra rằng cuộc đời mình cần phải thay đổi. Vì lẽ đó, Triển Chiêu y kiếp này, e là đều ở đây chờ Bạch Ngọc Đường đi? Bởi vì bọn họ nhất định sẽ gặp nhau, nhất định sẽ yêu nhau. Nghĩ tới đây khóe mắt y rơi xuống một giọt lệ, giọt lệ đã lâu lắm rồi không hề rơi. Y đáp lại nụ hôn này, giống như muốn đem tất cả ý nghĩ của mình gửi vào nụ hôn này để nói với Ngọc Đường.

“Ưm~!” Trước ngực nhột kỳ cục khiến Triển Chiêu đột nhiên cắn một cái.

Phát hiện Triển Chiêu bất thường, Bạch Ngọc Đường lập tức buông môi ra, “Miêu Nhi, ngươi làm sao?” Hắn phát hiện Triển Chiêu mặt đỏ dị thường.

Triển Chiêu thực sự là xấu hổ nói không ra lời, nhưng y không dám lộn xộn, bởi vì y không biết nên xử lý ra sao mới tốt.

Bạch Ngọc Đường theo bản năng liếc mắt nhìn đứa bé kia, đầu ầm một tiếng. “Giỏi cho ngươi cái tên tiểu hỗn đản! Mới bé tí tẹo như này đã biết chiếm tiện nghi!” Nói xong hắn vội vã từ đoạt lấy hài tử từ trong lòng Triển Chiêu.

Miệng đứa bé kia vừa rời khỏi một điểm trước ngực Triển Chiêu, lập tức khóc rống lên.

“Lại còn dám khóc? Ngươi cái đồ tiểu sắc quỷ!” Bạch Ngọc Đường vừa dùng ngón tay chỉ vào hài tử, vừa tức giận nói.

Triển Chiêu mượn cơ hội vội vã mặc quần áo vào, sau đó xoa xoa chỗ đó trước ngực mình. Không phải đau, mà là cái cảm giác này lại vào đúng lúc Ngọc Đường hôn mình, thực sự khiến y không thể tiếp thu. Huống chi mình đường đường nam hiệp, làm sao có thể để cho loại chuyện mất mặt này xảy ra! Mặc quần áo tử tế, y liền vội vàng bế hài tử lên một lần nữa. “Ngươi đừng quát nó!”

“Ta dựa vào cái gì không quát nó!” Ngũ gia nổi nóng trong lòng. Chỗ đó ngoại trừ Ngũ gia ra, người ngoài là không thể… ờm… nói chung là động tác nào cũng không thể!

“Nó là con trai của ngươi! Vừa rồi không phải ngươi nói, nó là con trai ta sinh cho ngươi sao!” Dưới tình thế cấp bách Triển Chiêu bật thốt lên lời này. Vừa nói xong cũng hối hận. Hận không thể tự phỉ nhổ mình hai cái.

Ngũ gia nghe xong lời này, cười còn rạng rỡ hơn cả đứa bé kia. “Miêu Nhi, cuối cùng chính mồm ngươi thừa nhận rồi?”

“Ta mặc xác ngươi! Chắc là hài tử đói bụng, chúng ta mau bế nó xuống núi tìm chút gì ăn. Ngọc Đường, ta… dây buộc tóc của ta đâu? Triển Chiêu tìm bốn phía cũng không thấy dây buộc tóc của mình. Đó là cái Ngọc Đường mới mua cho mình hai ngày trước, vì sợ mình không chịu dùng, hắn đã đem mấy cái khác vứt hết đi rồi a!

Lúc này Ngũ gia liền quay đầu đi chỗ khác, “Cái đó… Ta… Ta hôm qua lúc sưởi ấm… Không cẩn thận… Đem đốt rồi.”

“Cái gì!!!!!!!!” Triển Chiêu nổi giận. Cái dây buộc tóc một lượng bạc đó lại bị hắn đem đốt? Cho dù Bạch Ngọc Đường ngươi có thừa tiền đi chăng nữa, ngươi cũng không thể để ta tóc tai bù xù đi ra ngoài chứ!

“Cái kia cái gì. Xuống núi ta mua cho ngươi cái khác tốt hơn không được sao.” Biết y không phải đau lòng vì tiền, thế nên Ngũ gia càng thấy ngại ngùng.

“Đưa cái của ngươi cho ta!” Triển Chiêu giận dữ trợn mắt lên.

“Miêu Nhi, ngươi không đến mức để ta xõa tóc xuống núi chứ?” Ngũ gia lấy lòng.

“Vậy ngươi để ta xõa tóc xuống núi?” Triển Chiêu không thèm đếm xỉa.

“Nhưng ngươi xõa ra nhìn đẹp hơn ta a!” Ngũ gia nói lý.

“Ngươi…!” Vậy cũng là lý do?

Kỳ thực tranh luận đến cuối cùng cũng không có kết quả, cũng may dây buộc tóc của Ngũ gia tương đối dài, bèn chia làm hai đoạn.

Ngũ gia vừa thắt dây buộc tóc cho Triển Chiêu, vừa cười thầm trong lòng. Lúc này mới giống như một gia đình. Vợ ôm nhi tử, chồng chải đầu cho vợ.

Triển Chiêu biết trong đầu hắn nhất định là lại đang nghĩ chuyện gì không đứng đắn, bèn nói một câu. “Bạch Ngọc Đường. Đừng có nghĩ bậy nghĩ bạ.”

Vẫn là con mèo thối không hiểu phong tình như trước a! ! ! Hứng thú lúc này của Ngũ gia bị y đánh bay hết sạch. “Buộc chặt rồi. Đi thôi.”

Triển Chiêu giơ tay sờ sờ, nhất thời trên mặt hiện ra vài đường hắc tuyến. “Bạch Ngọc Đường! Sao không thấy ngươi thắt nơ con bướm trên đầu ngươi hả?”

Ngũ gia đưa mắt nhìn xà nhà, “Chuyện đó Miêu Nhi a, không nên so đo nhiều như vậy. Không phải là ta không nhìn thấy đằng sau sao, làm sao có thể thắt đẹp được như vậy!”

Triển Chiêu cắn răng, “Được được được! Bắt đầu từ ngày mai, đưa tóc ngươi đây cho ta thắt. Miễn cho ngươi lại chê mình thắt không dễ nhìn!” Triển gia nhất định sẽ thắt hẳn mười tám cái nơ con bướm trên đầu con chuột bạch nhà ngươi luôn, xem ngươi còn dám châm chọc hay không!

“Miêu Nhi, đây chính là ngươi nói! Vậy thì bắt đầu từ mai Ngũ gia chờ nương tử chải đầu cho vi phu đó nha!”

“Miệng chuột không thể mọc được ngà voi!” Biết là tự mình nói ra để cho hắn chiếm tiện nghi, Triển Chiêu dứt khoát mắng một câu.

“Nhưng mà có thể mọc ra răng mèo nha!” Nói, Ngũ gia lại dính vào người y.

Triển Chiêu lườm hắn một cái, xoay người quỳ xuống trước điện thờ. “Nhị Lang chân quân ở trên. Triển Chiêu hôm nay xin thề trước mặt ngài, chắc chắn sẽ đem hài tử ngài ban cho chúng con dạy dỗ nên người.” Nói xong Triển Chiêu dập đầu một cái.

Thấy Triển Chiêu làm vậy, Bạch Ngọc Đường cũng quỳ xuống. Nói thật Triển Chiêu không nói, hắn cũng thật không biết cái miếu này hóa ra là miếu thờ Nhị Lang chân quân. Có điều cũng đúng, trên trán có một con mắt này, tướng mạo lại anh tuấn thần tiên, e là chỉ có Nhị Lang thần? Ai… Nói nhảm nhiều như vậy làm gì. “Ta Bạch Ngọc Đường cũng ở đây lập lời thề, nhất định sẽ đối xử với đứa nhỏ này như con đẻ.”

Từ lúc nhặt được đứa bé này. Kế hoạch du sơn ngoạn thủy của hai người họ bị gác lại.

Liền một đường bôn ba hướng về Bạch gia cảng.

Trên đường đi Triển Chiêu vô cùng phiền muộn. Vì phải ôm hài tử tìm sữa ăn, nên lần nào y cũng đều ngượng ngùng không tiện nói chuyện. Càng như vậy, càng thường xuyên nghe thấy người ta nói cái gì mà, đứa nhỏ này thật đúng là giống mẹ của nó!

Mỗi một lần nghe, Triển Chiêu lại một lần tức. Mỗi một lần nghe, Ngũ gia lại vui một ngày.

Lâu, Triển Chiêu cũng nhịn. Dù sao đến Bạch gia rồi thì sẽ không gặp phải cảnh khổ này nữa.

Hài tử được mang về Bạch gia cảng, nhưng lại khiến cho Bạch đại gia cùng Bạch đại nãi nãi sợ hết hồn.

“Ta nói hai người các ngươi cũng giỏi quá ha? Hai năm không về nhà, đứa nhỏ này cũng sinh?” Bạch đại nãi nãi liền vội vàng bế oa nhi trong lòng Triển Chiêu. Nhìn trái nhìn phải, sao lại xinh như vậy chứ!

Triển Chiêu bị đại tẩu kích đến mức không nói nổi, “Đại tẩu, tẩu đùa gì thế! Đứa nhỏ này là ta cùng Ngọc Đường tìm thấy trong miếu Nhị Lang!” Vô lực biện bạch.

Bạch đại tẩu nghe xong liên tục kinh ngạc. “Bây giờ Nhị Lang thần cũng quản chuyện ban hài tử? Lại nói Vân Sinh kết hôn cũng một năm rồi, không thấy động tĩnh. Hoá ra bây giờ bái Tống Tử Quan Âm không bằng bái Nhị Lang thần a! Sáng mai ta phải để Vân Sinh đưa Hồng Hà đi bái mới được!” (Nhị Lang thần, xin hãy tha thứ cho ta!!!!!!!!!!!!)

Bạch Ngọc Đường cũng bị đại tẩu nghẹn đến tí thì ngất. Nhưng bọn họ đều biết, tính toán với vị nữ chủ nhân này, căn bản không có phần thắng. Liền chỉ có thể kéo Triển Chiêu về phòng. Hài tử có đại tẩu trông rồi, tuyệt đối không sai được… Chí ít không phải chịu đói…

Thế là ngày lại ngày cứ thể trôi qua. Vị tiểu thiếu gia mới đến Bạch gia này… Đương nhiên, dựa theo thứ tự mà nói, lão đại là Bạch Vân Sinh, lão nhị là Triển Dực, lão tam là Bạch Vân Thụy, lão tứ mới là vị Bạch thiếu gia Bạch Vân Cẩm này.

Chỉ là bây giờ ba vị kia đều làm quan ở Khai Phong, trong nhà không có ai. Thế nên vị Bạch thiếu gia này liền trở thành bảo bối trên dưới toàn gia.

Người ta cũng không hổ là bảo bối. Từ lúc bắt đầu biết nói, cái miệng nhỏ này đã ngọt chết người.

Hơn nữa tướng mạo lại càng khiến người ta kinh ngạc. Mày này, mắt này, mũi này, khuôn mặt nhỏ này. Toàn bộ giống hệt như là lấy từ trên mặt Triển Chiêu xuống. Thêm vào đó Ngũ gia ngày đêm cưng chiều, dạy dỗ. Tính tình thiếu gia này thật sự là chẳng khác gì cha nó, ngay cả vẻ hung hăng lộ ra ở đuôi mày khóe mắt, cũng bất phân cao thấp với Ngũ gia.

“Bảo hài tử không phải hai người các ngươi thân sinh. Ai mà tin được a!” Bạch đại nãi nãi hết lời tán thán.

Chẳng riêng gì Bạch gia như vậy, người Triển gia bên kia, Triển đại gia, Triển nhị gia, Triển lão phu nhân cũng cưng hài tử này đến cực điểm. Hết cách rồi, ai bảo đứa nhỏ này thực sự là được người ta yêu thích đến nỗi khiến người giận sôi lên!

Đúng vậy. Là đến nỗi khiến Triển Chiêu giận sôi lên.

Tại sao? Cũng là bởi vì vị Bạch thiếu gia này của chúng ta từ nhỏ năng lực nhận thức đã có vấn đề. Đối với những người khác không có, chỉ duy nhất đối với Triển Chiêu lại có. Từ khi biết nói, nó mở miệng gọi Bạch Ngọc Đường là cha, ngậm miệng gọi Triển Chiêu là mẹ. Bất luận Triển Chiêu nói thế nào với nó, mình cũng là cha, mẹ phải là nữ nhân. Nhưng mà vị Bạch thiếu gia này vẫn không chịu đổi cách xưng hô. Triển Chiêu tức giận trừng mắt dạy nó gọi cha, vị thiếu gia này khóc chạy đến trước mặt Ngũ gia cùng Bạch đại nãi nãi cáo trạng. Mở miệng chính là: “Mẹ lại mắng con…” Sau đó là một bộ mặt hiền lành đáng thương ngập nước mắt.

Triển Chiêu vô lực a! Cũng không biết là nửa đời trước mình giết nhầm người tốt nào, sao lại tham một đứa bé như thế. Nó cầm kỳ thư họa, đao kiếm côn bổng tất cả đều tinh thông, chỉ duy nhất không học được cách gọi người dạy dỗ nó bằng cha.

Thế là tháng ngày uốn nắn, không thay đổi, phát hỏa, khóc lóc cáo trạng cứ thế kéo dài rõng rã năm năm.

Hôm đó.

“Mẹ! Bồi Cẩm Nhi chơi diều!” Bạch thiếu gia vẫn bi bô nói như cũ. Nó biết nói như thế nào mới có thể lấy lòng người ta.

Nhưng nghe được chữ mẹ, Triển Chiêu lại đau đầu. Y nén giận, định dạy nó đổi cách xưng hô lần thứ vô số. “Cẩm Nhi, sao con vẫn không nhớ? Con phải gọi ta là cha! Không phải mẹ!”

Bạch thiếu gia chớp đôi mắt to, “Bọn họ ai cũng bảo con giống mẹ như đúc.”

Triển Chiêu không nói gì. “Đúng vậy. Nhưng cái này thì có gì không đúng?” Kỳ thực là rất không đúng…

“Vậy con gọi mẹ có gì không đúng? Bọn họ cũng đều nói, hài nhi nhất định sẽ giống mẹ, hoặc giống cha. Vậy con không giống cha, thì tất nhiên là giống mẹ. Vậy con giống mẹ như thế, đương nhiên chính là mẹ sinh ra con, sao con lại không thể không gọi mẹ chứ?” Vô cùng có tính logic, vô cùng có đủ sức thuyết phục —— ngụy biện.

Khá lắm! Không uổng là nhi tử mà Bạch Ngọc Đường dạy dỗ! Chuyên đối nghịch với ta a! Ngày hôm nay nếu như ta không bắt ngươi gọi cha, danh hào nam hiệp này của ta sẽ không gọi nữa! “Nhưng mẹ đều là nữ nhân. Ta không phải!” Kỳ thực Triển gia của chúng ta đã quên. Danh hào nam hiệp là người giang hồ đặt, mà cha mẹ thì hài tử phải gọi. Làm sao có thể giống nhau mà nói.

Bạch thiếu gia miệng trề ra.”Con biết là nhất định mẹ rất ghét con, mẹ luôn nói nhặt được con. Mẹ nhất định rất ghét Cẩm Nhi có đúng không? Vì thế mới không muốn nhận Cẩm Nhi, không cho Cẩm Nhi gọi mẹ! Oa… … …” Đây là tiếng khóc kinh thiên động địa. Tiếng khóc rung động lòng người nhất.

Triển Chiêu bị dọa cho sợ. “Cẩm Nhi đừng khóc! Ta…” Dừng lại một chút, cắn răng, không đếm xỉa! “Mẹ thương Cẩm Nhi nhất, sao lại ghét được!” Ôm lấy nhi tử, bất đắc dĩ lại thương cảm thở dài. “Sau này mẹ sẽ không bắt con đổi xưng hô nữa. Con thích gọi thì cứ gọi đi!” Hài tử không có mẹ đáng thương biết bao. Lúc trước phá án, y gặp rất nhiều cô nhi, chúng muốn mẹ, nhưng lại chẳng có ai muốn chúng. Cẩm Nhi tuy sống trong cao môn đại viện, nhưng từ nhỏ nó chính là cô nhi. Lẽ nào mình lại vì tôn nghiêm mà khiến một đứa bé thương tâm sao? Chỉ là một tiếng xưng hô, lẽ nào thực sự quan trọng hơn tâm một đứa bé. Vậy nên Triển Chiêu từ bỏ, triệt để từ bỏ. (em nhẹ dạ quá em ơi~~~)

Bạch Vân Cẩm ngừng khóc, nhưng vẫn nức nở tựa vào lòng Triển Chiêu. “Mẹ không ghét Cẩm Nhi đúng không?”

Triển Chiêu mỉm cười, “Thằng bé ngốc. Nơi nào lại có người mẹ ghét nhi tử chứ!” Chơi xấu mà ánh mắt cũng giống hệt Bạch lão Ngũ như thế, ai!

Bạch Vân Cẩm nghe xong cười chỉ chỉ trời, “Vậy mẹ bồi Cẩm Nhi chơi diều đi!”

“Được. Chúng ta chơi diều!” Triển Chiêu nhìn trời một chút, hít sâu một hơi. Sống thế nào không phải sống, có Ngọc Đường, có Cẩm Nhi. Bao đại nhân nơi đó có một đám người bảo hộ, mình vẫn còn ở nơi này ra vẻ anh hùng cái gì. Nếu buông tay, thì triệt để buông đi!

Ngũ gia tựa ở trước cửa sổ nhìn Triển Chiêu cùng Cẩm Nhi, trong lòng ấm áp. “Xem ra ta phải tìm cơ hội sửa sang lại miếu Nhị Lang. Sau đó đắp vàng cho Nhị Lang mới được!” Nghĩ xong hắn cất bước đi ra cửa, “Các ngươi chơi thật vui vẻ a!”

Bạch Vân Cẩm quay đầu, “Cha, cha mau nhìn. Mẹ thả diều bay cao quá!” Nó chỉ lên trời, vì hưng phấn, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng rất giống quả táo.

Bạch Ngọc Đường đi tới trước mặt nhi tử, đưa tay nâng nó lên qua đầu, “Bây giờ Cẩm Nhi cũng bay rất cao. Đúng không?”

“Ngọc Đường, ngươi mau thả nó xuống! Ngươi không sợ làm ngã nó đại tẩu sẽ lột da ngươi sao?” Triển Chiêu có phần lo lắng nhìn Bạch Ngọc Đường cùng nhi tử.

“Ngươi yên tâm đi. Đến ngươi Ngũ gia còn nâng được. Huống hồ là con của chúng ta.” Nói xong hắn hỏi Bạch Vân Cẩm, “Cẩm Nhi, có muốn bay cao hơn không?”

Bạch Vân Cẩm liều mạng gật đầu. “Muốn!”

Bạch Ngọc Đường nghe xong khẽ mỉm cười, sau đó hai tay dùng sức, ném nhi tử lên trên cây. Rồi đúng lúc Triển Chiêu sợ hãi đến mức suýt la lên thì đón được nhi tử. Sau đó hắn hướng Triển Chiêu nở nụ cười: “Miêu Nhi, ngươi còn lo Ngũ gia sẽ thất thủ? Yên tâm đi. Dù cho trời đất sụp đổ, ta cũng sẽ bảo đảm hai người các ngươi bình an!”

——— ———–

Hồi ức của Triển Chiêu bị nụ hôn nồng nhiệt của Ngũ gia cắt đứt. Y dùng sức đẩy Bạch Ngọc Đường ra, “Ban ngày ban mặt, ngươi làm gì?”

“Ngươi nghĩ gì thế? Ta ở đây gọi ngươi hơn nửa ngày rồi, ngươi vẫn không có phản ứng gì. Ngũ gia không dùng chút thủ đoạn phi thường sao được!” Bạch Ngọc Đường vô cùng bất mãn cái kiểu Triển Chiêu coi mình như không khí thế này.

“Còn không phải là nhớ con trai bảo bối của ngươi sao!” Triển Chiêu lườm hắn một cái. Lần này từ biên quan thăm Triển Dực trở về, y vẫn cảm thấy có chuyện gì đó không tốt sắp xảy ra. Mà mỗi lần y có cảm giác này, đều là do tiểu tử thối Bạch Vân Cẩm kia ra ngoài gây họa.

“Mới hai tháng không gặp đã nhớ nhi tử? Miêu Nhi, ta phát hiện ra ngươi càng ngày càng giống mẹ đó.”

“Có phải ngươi muốn đánh nhau với ta một trận không hả?” Triển Chiêu giận dữ trừng hắn. Tiểu tử thối kia gọi mẹ thì thôi, Bạch lão Ngũ này sao cũng suốt ngày dây dưa vấn đề này với mình. Đã mười tám năm, mười tám năm a! ! ! ! ! Cái bản mặt con chuột chết này sao một chút thay đổi cũng không có a! ! !

“Đánh tới cuối cùng, có lần nào ngươi không bị Ngũ gia kéo lên giường?” Nói xong Ngũ gia vô cùng tự đắc làm bộ vuốt râu. Nhưng có trời mới biết, trên mặt hắn mọc đâu ra râu a! Để duy trì dáng vẻ nhất quán phong lưu thiên hạ của hắn, hơn nữa hai người họ luyện Nga Mi tâm quyết, thân thể đã sớm bất lão, dáng dấp cũng không hề biến hóa, nơi nào còn có thể để lại râu ria khó coi?

Triển Chiêu xoa xoa huyệt Thái Dương, “Ngươi… Ngươi…” Hơn hai mươi năm, hắn đáng mắng cũng đều mắng, đáng đánh cũng đều đánh. Nói gì nữa cũng đều là phí lời, sao hắn lại thích chọc tức mình như thế chứ? Sao mình lại thích tức giận hắn như thế chứ? Thật là hết thuốc chữa! Hết thuốc chữa!

“Miêu Nhi. Ngươi không phát hiện ra sao, bây giờ ngươi cùng Cẩm Nhi đứng chung một chỗ, quả thực chính là giống y như đúc. Ai có thể tin nó là con trai của ngươi a, không biết nhất định sẽ cho rằng là huynh đệ song sinh. Lại nói Miêu Nhi, Cẩm Nhi đúng là ngươi sinh chứ? Không phải vậy làm sao dáng dấp có thể giống ngươi như vậy, tính tình lại giống ta như vậy?” Kỳ thực có một việc mà Ngũ gia vẫn chưa nói với Triển Chiêu. Đó là ba năm sau, khi hắn phái người đi tìm ngôi miếu Nhị Lang kia, nơi đó căn bản không có bất kỳ thứ gì. Hơn nữa sau khi tìm hiểu, cũng căn bản không có ai biết ở đó từng tồn tại một miếu thờ. Lẽ nào đây thật sự là Nhị Lang ban con hay sao?

“Giống ta là bởi vì ta nuôi nó lớn! Giống ngươi là bởi vì ngươi dạy nó hư!” Triển Chiêu vẫn nhận định như thế. Cho dù y cũng vô cùng nghi hoặc vì sao Cẩm Nhi lại giống mình đến vậy…

Hai người từ trên xe nhảy xuống, dặn dò gia nhân đem đồ khiêng xuống xe .

Ngũ gia duỗi cánh tay ra, “Ngồi xe ngựa cũng thật là khổ. Đứa nhỏ Dực Nhi này lấy đâu ra nhiều đồ như vậy chứ…”

Triển Chiêu cũng theo thói quen hoạt động một chút. “Đều là lễ vật mang về tặng cho người ta. Nói vậy là nó cũng tìm lâu rồi.” Quay đầu lại nhìn đồ vật đám gia nô đang nhấc lên một chút. Tất cả đều gói rất kĩ càng, bên trên cái nào cũng dùng giấy đỏ viết tên để tránh bị nhầm lẫn.

“Đúng là nó chẳng quên ai. Ta thấy của Vân Thụy mấy ngày nữa phái người đưa đến núi Nga Mi đi. Còn Lương Tử… Ai mà biết tìm được nó ở đâu a!” Mấy năm trước sau khi từ quan, Từ Lương liền mang theo vợ con đi du ngoạn tứ hải. Giờ muốn tìm vị bạch mi đại kiếm này thật đúng là khó khăn.

“Vậy cũng được… Còn phần này của phủ Khai Phong… Chúng ta… Bao giờ đưa đi?” Triển Chiêu khá khó xử. Bởi vì mười tám năm nay họ cũng không rời khỏi Bạch gia mấy lần. Sống ẩn cư lâu, thì trở nên làm biếng. Cũng vì trên giang hồ có rất nhiều lời đồn liên quan tới họ, nên để tránh phiền phức, họ cũng rất hiếm khi xuất hiện trên giang hồ. Phủ Khai Phong nơi đó họ đã ở quá lâu rồi, người quen biết họ thực sự là quá nhiều. Không phải là họ không muốn đến thăm Bao đại nhân, chỉ là nếu như họ xuất hiện trên đường phố Khai Phong, hẳn là sẽ gây nên hỗn loạn chứ? Huống chi… Nếu hoàng thượng biết họ xuất hiện, nhất định sẽ không thể không triệu kiến, đây là chuyện họ không muốn gặp nhất.

Nghe nói hai vị lão gia trở về, Bạch Tinh bắp chân cũng bị chuột rút. Hắn run cầm cập trốn ra sau đoàn người, nhưng vẫn không thể thoát khỏi cặp mắt của Triển Chiêu.

“Bạch Tinh! Ngươi lại đây.” Thấy vẻ mặt hắn hoang mang, Triển Chiêu liền theo bản năng cảm thấy không ổn.

Bạch Tinh run rẩy đi tới trước mặt Triển Chiêu, “Tam gia!”

“Cẩm Nhi đâu?” Triển Chiêu hỏi.

“Tứ thiếu gia cậu ấy…” Xong! Nếu như bị hai vị lão gia biết rằng họ vừa đi, thiếu gia đã chạy đến phủ Khai Phong thay Tam gia trút giận, vậy mình còn không toi mạng ngay tức khắc!

“Nó ở đâu?” Triển Chiêu truy hỏi. Nhất định là không có chuyện tốt! Nhất định lại gây rắc rối! Lần trước là đả thương con trai tri phủ. Lần trước nữa là đánh cháu trai thái úy. Lần trước trước nữa là quản gia Hậu phủ. Lần trước trước trước nữa… Quên đi, đã đếm không nổi.

“Khai… Khai… Khai Phong phủ…” Âm thanh rất nhỏ. Bởi vì Bạch Tinh đã bị hù sắp chết.

Đầu Triển Chiêu vù một tiếng, cái tên tiểu hỗn đản này chạy đi đâu không chạy, lần này lại chạy đến Khai Phong quấy rối! ! ! “Ngọc Đường! Ta ngất mất!” Triển Chiêu vô lực đưa tay ra tìm Bạch Ngọc Đường.

Ngũ gia liền vội vàng tiến lên đưa vai lại gần, “Miêu Nhi, ngươi không sao chứ?” Thảm. Tiểu tử kia lần này chết chắc rồi!

“Ta… Ta… Ta lần này không đem nó đánh cho ngay cả ta cũng không nhận ra, ta liền… Ta liền không nuôi nó lớn như vậy! ! ! !” Triển Chiêu cảm giác mình sắp điên rồi! Bộ mặt giống hệt như mình kia xuất hiện ở trong thành Khai Phong, thật là cỡ nào… đòi mạng y chứ! ! ! ! !

“Miêu Nhi, ngươi đừng tức giận như vậy. Nói không chừng Cẩm Nhi chỉ là đi chơi một chút. Lại không chắc sẽ gây ra họa!” Ngũ gia tuy rằng ngoài miệng an ủi, nhưng trong lòng cũng đang phẫn nộ. Cái tên tiểu tử thối nhà ngươi giỏi lắm! Cha ngươi thật vất vả cầu tình cho ngươi, ngươi lại đi ra ngoài quấy rối. Lần này chỉ e là Thiên Vương lão tử cũng không cứu nổi ngươi.

“Bạch Tinh, nó đến phủ Khai Phong làm gì?” Triển Chiêu ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào mặt Bạch Tinh, phẫn nộ hỏi.

Bạch Tinh suýt chút nữa thì sụp xuống đất, “Tứ thiếu gia… Nghe… Nghe nói phủ Khai Phong lại xuất hiện một người tên Triển Chiêu, cũng được hoàng thượng phong Ngự Miêu, cậu ấy… Cậu ấy tức giận quá… đi tìm người kia… Nói không lột dạ con mèo giả đó thì cậu ấy không gọi Cẩm Mao Thử…” Tứ thiếu gia, không phải tiểu nhân tôi không nghĩa khí. Chỉ là thứ nghĩa khí này cũng phải có mạng mới có thể nói a! Vì vậy chỉ có thể thẳng thắn được bao nhiêu thì thẳng thắn bấy nhiêu, Tam gia đã nói, làm sai không quan trọng, quan trọng nhất chính là có thể kịp thời sửa sai…

“Bạch Ngọc Đường! Ngươi dạy dỗ được hảo nhi tử!” Triển Chiêu đột nhiên cảm thấy trước mắt có từng đoá từng đoá khói hoa xán lạn đang nở bung, nhưng y không hề cảm thấy đẹp đẽ chút nào. Thật là bất hạnh, cái tên Bạch lão Ngũ hắn tại sao để dỗ nhi tử ngay cả danh hào cũng đem tặng cho nó?

Mà lúc này Ngũ gia lại đang suy tư chuyện khác. “Hoàng thượng và Bao đại nhân có phải là quá nhàm chán? Tại sao chỉ lôi mèo ra?” Cái tên Triệu Trinh này hẳn là nhớ Miêu Nhi nhà ta muốn điên rồi? Hay là nuôi mèo thành ra dở hơi rồi?

“Nó đi bao lâu rồi?” Triển Chiêu không rảnh nghe Bạch Ngọc Đường ở đây nói bậy.

“Hai… Hai tháng…” Bạch Tinh cảm giác mình sắp chết rồi, sắp bị ánh mắt Tam gia giết chết rồi.

“Chuẩn bị ngựa! ! ! !” Triển Chiêu kéo Bạch Ngọc Đường một cái. “Giờ ngươi đi đến phủ Khai Phong với ta, bắt cái tên tiểu hỗn đản kia về. Lần này nếu ngươi lại nói tình, ta sẽ nhốt chung cả ngươi luôn!” (nhà này theo chế độ mẫu hệ =)))))

Ta trêu ghẹo ngươi ta chọc giận ngươi à! ! ! ! Thiên hạ ở đâu có phép tắc nhi tử mắc lỗi thì lão tử cũng chịu tội lây a! “Miêu đại nhân, ngươi nói lý một chút có được hay không!”

“Với loại người các ngươi thì không thể nói lý! Theo ta vào lấy kiếm!” Sau đó nhìn Bạch Tinh một cái. “Chuyện của ngươi, chờ Vân Sinh bọn nó về giải quyết đi!”

Bạch Tinh cuối cùng ngồi sụp xuống đất. Nếu như Đại thiếu gia bọn họ trở về… Không phải mình sẽ bị dằn vặt đến chết sao? Hình phạt của Triển Đại thiếu gia hắn đã từng lĩnh giáo qua, vừa dùng chân nghiên dược, vừa dùng tay viết thư. Sai một chữ uống một chén thuốc “Tư bổ cường thân” đắng nghét. Ai nhớ đến mà không sợ a! Tiểu tổ tông của tôi! Cậu ngàn vạn lần chớ gây họa a! ! ! Nhưng trong lòng hắn đã bắt đầu có tiếng vỡ vụn. Muốn Tứ thiếu gia Bạch gia nó không gây rắc rối, đổi ai ai tin a! ! ! ! !


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Minh Huyền Phong về bài viết trên: Lăng Nguyệt
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 6 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Leslie Juan, nguyễn hằng123 và 48 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.