Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 22 bài ] 

Không có gì & Không một ai - Nguyễn Đông Thức

 
Có bài mới 06.06.2018, 16:06
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35365
Được thanks: 5251 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuất bản - Tiểu thuyết] Không có gì & Không một ai - Nguyễn Đông Thức - Điểm: 10
KHÔNG CÓ GÌ & KHÔNG MỘT AI

images

Tác giả: Nguyễn Đông Thức
Nhà xuất bản: Nhà xuất bản Trẻ
Năm Xuất bản: 12/2013
Số trang: 306 trang
Ebook: hmduc44
Nguồn: TVE


Giới thiệu

Ba nhân vật chính là ba người bạn thân là Phong, Tiềm và Thương. Giữa họ vừa là tình bạn vừa lấn cấn chút tình yêu. Tuy mỗi người xuất thân từ mỗi hoàn cảnh khác nhau, nhưng vượt lên trên tất cả tình yêu thương, sự tin tưởng họ dành cho nhau không gì lay chuyển nổi. Vì thế họ đã sống và sẵn sàng hi sinh tình cảm cá nhân để bạn mình được hạnh phúc. Ba người bạn bước đi trên ba lối rẽ, mỗi người một cách vào đời, cùng trắc trở theo những thăng trầm của đất nước sau ngày giải phóng.

Sau những khó khăn chia lìa họ càng quý trọng tình bạn và dẫu mỗi người ở một phương trời cuối cùng họ vẫn hội ngộ, bởi vì không có gì và không một ai có thể chia cắt tình bạn của họ.

Nhận định

Ba người bạn gồm hai nam một nữ. Họ học chung lớp thời trung học và thân thiết nhau vì có cùng một sở thích: âm nhạc. Khi vào đời, mỗi người mỗi ngành nghề khác nhau. Cô gái làm cô giáo, một chàng trai đi thanh niên xung phong, một chàng trai trở thành nhà báo. Điều gì khiến ba người ở axa nhau mà vẫn gắn bó với nhau? Đấy là những ca khúc họ từng say mê hát, giúp họ nhớ lại những kỷ niệm ngọt ngào trong cuộc sống có nhiều đắng cay.

Đây là cuốn tiểu thuyết mà ba nhân vật đã trôi theo dòng nhạc, từ “Cho lần cuối” của Lê Uyên Phương đến “You’ve got a friend” của Carole King. Có hay không một tình bạn giữa người nữ và người nam? Bạn đọc sẽ có câu trả lời khi cùng trôi theo dòng nhạc - dòng đời đó, để hiểu về tình bạn và tình yêu của chính mình.

– Nhà văn Đoàn Thạch Biền

***

Sự kiện của đời sống lọt vào quan sát của nhà báo chỉ là thông tin. Với nhà văn lại khác, nó còn là chất liệu quý báu khi xây dựng một tác phẩm văn chương. Hầu hết tác phẩm của Nguyễn Đông Thức có thế mạnh khai thác hợp lý nhiều sự kiện của đời sống. Chính vì thế, khi muốn nhìn lại giai đoạn của một thời đã qua - các tiểu thuyết thế sự ấy dứt khoát có một vai trò nhất định. Tiểu thuyết mới nhất của anh - “Không có gì & Không một ai”, là một đóng góp sang giá khi nhìn lại tiến trình của nền báo chí Việt Nam sau 1975. Không chỉ đầy ắp sự kiện mà còn thông qua số phận khốc liệt của nhân vật, chắc chắn bạn đọc vừa ngậm ngùi, vừa mỉm cười chua chát…

– Nhà thơ Lê Minh Quốc



Đã sửa bởi Nminhngoc1012 lúc 11.06.2018, 13:21.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 08.06.2018, 11:35
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35365
Được thanks: 5251 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuất bản - Tiểu thuyết] Không có gì & Không một ai - Nguyễn Đông Thức - Điểm: 10
Chân thành cảm ơn các anh TNXP Phan Quang Đấu, Đỗ Đình Hòa, Trần Viết Thu, Phan Quang Hùng, Phạm Tuấn Khanh, Đoàn Ngọc Hùng, nhà báo Nam Đồng, bạn Lương Quỳnh Châu và em Nguyễn Thị Thanh Bình đã giúp đỡ tư liệu cho cuốn sách này.


Lời mở


Tôi bắt đầu viết tiểu thuyết này vào cuối năm 2010, hy vọng sẽ xong trước tháng 10-2011, như món quà tự mừng sinh nhật 60 của mình. 60, “rửa tay gác kiếm”, ai ngờ nhanh vậy! Ngày 20-7-1975, tôi 24 tuổi, vác balô đi vào sân 4A Duy Tân (nay là Nhà văn hóa Thanh niên trên đường Phạm Ngọc Thạch) để gia nhập đại đội 3 Thanh niên xung phong Thành đoàn[1], bắt đầu cuộc đời mới. Rồi ngày 31-3-1981, tôi 30 tuổi, từ Kompong Chàm về nhận việc ở Tuổi Trẻ, làm báo miệt mài suốt ba chục năm... Tất cả như chỉ sau vài cái chớp mắt. Y như cảm giác của những nhân vật chính, vào cuối truyện.

Không có gì và không một ai... là một câu chuyện hoàn toàn hư cấu, nhưng không thể không có chút ít bóng dáng tôi và bạn bè một thời có mặt trong đây. Cả một thời chúng tôi đã sống, mạnh mẽ và sôi nổi, vất vả và gan lì, để cùng vượt qua bao khó khăn đi tới ngày hôm nay.

Cuốn truyện hóa ra quá khó viết. Tôi đã không thể hoàn thành kịp thời gian vạch ra. Chỉ có ba nhân vật, nhưng ai cũng có một cuộc đời chìm nổi, lại trong một thời kỳ đầy biến động. Ba người bạn thân, cũng là một cuộc tình tay ba, từng thề nguyền “không có gì và không một ai có thể thay đổi tình bạn tụi mình”, sẽ sống như thế nào trước bao biến cố cuộc đời? Nhân vật làm báo – nghề mà tôi đã sống suốt nửa đời - hóa ra lại khó viết nhất và cái kết nữa... Tôi đã phải viết đi viết lại bốn lần!

Có một điều mong được bạn đọc thông cảm: Âm nhạc là niềm an ủi lớn nhất đời tôi, gắn với quá nhiều kỷ niệm, vì vậy tôi xin phép được nhắc đến nó hơi nhiều trong cuốn truyện này...

NGUYỄN ĐÔNG THỨC


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.06.2018, 11:36
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35365
Được thanks: 5251 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuất bản - Tiểu thuyết] Không có gì & Không một ai - Nguyễn Đông Thức - Điểm: 10
“Ngày mai ta không còn thấy nhau…”


Nước da trắng hồng. Mặt rạng ngời, thân thiện. Mái tóc cắt ngắn kiểu demi garcon khoe cái trán cao. Đôi mắt mí lót đuôi dài đen lay láy. Hai khóe môi hồng cong lên nũng nịu. Cô bé ôm cặp trước ngực, đứng nhìn thẳng xuống cả lớp không chút e dè. Thầy giáo đọc tờ giấy thầy giám thị đưa, rồi nói với cả lớp:

– Giới thiệu với các em, đây là bạn Lê Nguyễn Hoài Thương, học sinh mới của lớp ta.

Trưởng lớp hô to:

– Vỗ tay!

Cả lớp đồng loạt vỗ tay đón chào người bạn mới. Cô gái cười rạng rỡ, hai cái lúm đồng tiền kèm một cái răng khểnh trông thật duyên...

Bao nhiêu năm đã qua rồi, kể từ giây phút đầu tiên ấy? Như chỉ mới hôm qua đây...

Người đàn ông khẽ chớp mắt. Mặt cô gái - không, giờ cô đã là một phụ nữ tuổi năm mươi - đứng bên giường anh vẫn sáng trưng. Đôi mắt vẫn đen lay láy. Nước da vẫn trắng, và mái tóc vẫn cắt ngắn... Mấy mươi năm lại ào ạt tràn về...

(hồi ức của Phong)



Những sợi tóc bay lòa xòa trên mặt Thương làm gương mặt nàng vừa hồn nhiên vừa man dại thật lạ lẫm. Không buồn vén tóc, môi mím lại, mắt mở to, Thương đang chăm chú tô màu những lóng tre trên bức phông bằng cạc-tông, không hề để ý hai người bạn trai bỗng cùng dừng tay ngắm mình. Tư thế quỳ gối khom lưng về phía trước làm cặp mông căng tròn thật bắt mắt, khiến cô bạn ngày thường trông rất giống con trai bỗng hiện thành một cô gái đẹp, cực kỳ hấp dẫn trong mắt hai người bạn.

Họ đang làm phông cho vở kịch Mưa từ truyện ngắn cùng tên của Somerset Maugham, trong hậu trường nhà hát Hội Việt Mỹ. Chơi với nhau rất thân suốt bảy năm trung học ở trường Đạt Đức, lên đại học, Thương chọn Sư Phạm khoa Việt văn, Phong học Báo chí đại học Vạn Hạnh, còn Tiềm đậu vào Đốc sự Quốc Gia Hành Chánh. Dù mỗi người một ngả, Thương, Phong và Tiềm vẫn tiếp tục gặp nhau trong các chuyến công tác xã hội mỗi cuối tuần, tâm nguyện chung của ba người, và tại nhóm kịch tiếng Anh ở Hội Việt Mỹ mà họ tham gia sau khi học hết cuốn 6 bộ English For Today tại đây. Chỉ mới được cho làm hậu đài và nhận vài vai nhỏ nhưng cả ba cùng rất hăng hái, bỏ cả buổi sáng chủ nhật vào làm cảnh trí cho vở diễn.

Linh cảm thấy... nhột, Thương dừng tay, quay lại, trợn mắt nhìn hai tên bạn đang tẽn tò vì bị bắt quả tang nhìn lén:

– Ê hai bồ, sao không chịu làm việc nữa vậy?

Rồi chợt nhận ra tư thế quá tự nhiên của mình, hiểu tại sao hai tên bạn cùng dừng tay với điệu bộ lúng túng như vậy, Thương đứng bật dậy, quát:

– Làm cái trò gì vậy hả?

Phong nhe răng cười trừ:

– Cảnh trí đẹp quá...

Thương đỏ mặt, ném cây cọ:

– Đồ nham nhở! Hai bồ làm đi, tôi không làm nữa!

Tiềm hốt hoảng:

– Thôi mà, xin lỗi mà! Tụi này không dám nữa đâu.

Thương vẫn vùng vằng bỏ đi. Phong và Tiềm vội vã chạy theo chặn bạn lại. Phong đưa bàn tay trái ra, trầm giọng:

– Nguyên tắc một: Không có gì và không một ai…

Tiềm cũng đưa tay trái của mình ra nắm lấy cổ tay Phong:

– Có thể thay đổi...

Thương nhìn hai bạn rồi thở dài, đưa tay ra nắm lấy cổ tay Tiềm, giọng dịu lại:

– Tình bạn tụi mình!

Bàn tay Phong nắm lấy cổ tay Thương, cả ba đã tạo nên một tam giác liên kết vững chắc.

Phong vừa nhắc lại nguyên tắc đầu tiên trong tình bạn của họ. Mỗi khi có chuyện xích mích, một trong ba người sẽ nhắc, rồi tất cả hưởng ứng nắm tay nhau, mọi buồn phiền sẽ được rũ bỏ.

Buông tay ra, Thương nhăn nhó:

– Đâu phải bạn bè rồi muốn làm gì thì làm!

Để làm hòa, Tiềm đề nghị bao cả bọn một chầu bánh tôm ở Nguyễn Huệ, sau đó Phong lo cà phê trưa Brodard. Vừa ăn họ vừa bàn luận về Mưa. Phong lên án gay gắt thói đạo đức giả mà cha Davidson là một điển hình. Tiềm và Thương lại cho rằng Maugham chỉ muốn nói về tính khó kiểm soát của bản năng để ta đừng bao giờ nên phê phán người khác nếu không trong hoàn cảnh của họ, bởi ranh giới giữa cái thiện và cái ác đôi khi rất mong manh. Trước khi đi uống cà phê, Thương vui vẻ qua tiệm Le Mirador kế bên lựa mua vài bộ tem với Phong và Tiềm. Tính Thương là vậy, rất thẳng thắn, nóng tính, nhưng không bao giờ để bụng giận lâu một ai. Dù sao Phong và Tiềm vẫn là bạn thân nhất của nàng từ lâu.

Không hiểu sao Thương không có bạn gái thân. Đẹp, nhưng tính nàng y như con trai, không thích trang điểm, làm điệu, nhiều chuyện.

Đạt Đức là một trường tư ở Phú Nhuận rất mạnh về văn nghệ - thể thao, có một sân bóng riêng ở Gò Vấp và thường xuyên tổ chức các cuộc thi biểu diễn văn nghệ giữa các khối lớp. Thương là một tay đập đáng nể trong đội bóng chuyền lớp và được chọn vào đội tuyển trường. Từ lớp đệ nhứt[2] nàng đã thích uống cà phê đen mỗi sáng và khi lên đại học thỉnh thoảng còn phì phà điếu Dunhill xanh. Vóc dáng cao ráo, tóc cắt ngắn, ngoài giờ đi học chỉ quần jean áo pull, Thương chơi với Phong và Tiềm bình đẳng như ba người bạn trai. Đi ăn uống, trừ những dịp đặc biệt, còn thì chia nhau trả. Xem phim Thương luôn ngồi giữa, coi Love Story thì len lén gạt nước mắt lúc cô nàng Jenny bị chết, còn với Fantomas của Louis De Funès lại cười ha hả hết ga không thua hai thằng bạn.

Ở Brodard, sau khi nghe Et j’entends siffler le train[3] với giọng ca dịu êm của Richard Anthony, bất chợt Thương ngồi đờ người hồi lâu. Lời bài hát tiếng Pháp đẫm buồn[4], càng nghe càng thấm đến thê thiết nỗi chia tay với một người thân yêu không biết ngày gặp lại.

Phong chạm nhẹ tay bạn:

– Có chuyện gì vậy Thương?

Thương giật mình, khẽ lắc đầu:

– Không có gì...

– Sao tự nhiên bồ ngồi im thin thít vậy?

Thương lại im lặng một chút rồi nói, giọng đứt quãng:

– Ba nói tình hình lần này nguy hiểm lắm... Ba không biết sắp tới sẽ như thế nào... Ba không biết đưa mẹ con mình đi đâu...

Phong và Tiềm cùng thừ người. Ba Thương là trung tá Bộ tổng tham mưu, khi ông nói vậy có nghĩa tình hình đã khá nguy cấp. Sau Tết dương lịch, bản tin chiến sự hàng ngày chỉ đưa tin những trận đánh lẻ tẻ, nhưng giới quân sự đều biết Việt Cộng đang chuẩn bị những trận đánh lớn quyết định. So tương quan lực lượng, họ đang mạnh hơn. Sau hiệp định Paris, người Mỹ vừa rút hết quân vừa giảm viện trợ đáng kể, như đã buông tay.

– Mình sợ mai mốt tụi mình sẽ không còn những phút ngồi bên nhau như thế này nữa. Rồi sẽ có những tiếng còi tàu đưa mỗi đứa đi một ngả... - Thương thở dài.

Đó là những ngày đầu năm 1975. Ba người bạn chỉ vừa hai mươi, còn quá trẻ để có thể hiểu được sự khắc nghiệt của số phận.

Dự báo đầu tiên ập đến vào tối thứ ba, chỉ hai ngày sau đó. Thương vừa ăn cơm xong đã nghe tiếng chuông cửa.

Phong vào, mặt chưa hết bàng hoàng:

– Anh Cao chết rồi!

Anh Cao, anh ruột Tiềm, là trung úy Sư đoàn 3 không quân. To lớn, đẹp trai, Cao xin vào không quân ngay khi vừa đậu tú tài. Lúc đi học ở Mỹ về, anh còn nhớ mua quà cho hai đứa. Thương được chiếc dĩa 33 vòng Best of Bee Gees cô hằng mong ước, còn Phong thì một kính mát Ray Ban cực đẹp. Sáng hôm ấy, phi đội hai chiếc F5 của Cao bay đi Phước Long, bay về chỉ một. Chiếc của Cao bị bắn rơi. Anh trở về trong một thân xác cháy đen.

Ba Tiềm mất sớm, mẹ phải buôn bán tần tảo nuôi hai anh em lớn khôn. Cú sốc quá lớn với bà và Tiềm. Thương lặng người, nói nho nhỏ:

– Tội nghiệp Vịt Tiềm quá!

Mới trưa hôm trước Cao về thăm, đưa nửa tiền lương cho mẹ, ăn cơm với mẹ và em, chiều xe Jeep đón lên Biên Hòa, tối hôm sau đã có tin báo hy sinh. Trong đám tang, mẹ Tiềm xỉu lên xỉu xuống, khi mặt Tiềm cứ trơ trơ, như không còn cảm xúc. Phong và Thương gần như ở suốt bên bạn. Đó là lần đầu tiên hai đứa biết thế nào là nỗi đau sinh ly tử biệt. Ai rồi cũng phải chết, chuyện đó diễn ra hàng ngày, quen thuộc, thế nhưng vẫn có gì đó thật lạ lùng, không thể hiểu nổi. Mới vừa gặp đó, cười nói đó, giờ bỗng biến mất, không bao giờ có thể gặp lại. Thương cứ nhìn di ảnh anh Cao. Đôi mắt sáng, nụ cười tươi. Biến mất rồi!

Sau Tết mọi chuyện ào ạt tới. Ban Mê Thuột bị mất đầu tiên, sau đó cứ vài ngày là một tỉnh khác. Ba Thương bị huy động ra tăng cường cho túi lửa miền Trung, đêm nào mẹ Thương cũng đọc kinh hàng giờ cầu nguyện cho ông được bình an. Những bài kinh không đổi được số phận. Chiến tuyến Phan Rang bị phá vỡ, toàn bộ ban chỉ huy bị bắt, trong đó có ông. Hai ngày sau quân giải phóng tràn xuống Long Khánh, nơi toàn bộ lực lượng còn lại của quân cộng hòa lui về tử thủ.

Thầy Hauch ở Hội Việt Mỹ cấp bách gọi ba người bạn đến nhà dự tiệc với toàn ban kịch. Thì ra đó là một party chia tay. Hauch cho biết người Mỹ ở Sài Gòn đã được lệnh di tản, bắt đầu từ cánh dân sự. Hầu như chẳng ai còn lòng dạ để ăn. Giữa tiệc, Hauch bấm Tiềm vào phòng riêng, cầm tay và nhìn như xoáy vào mắt anh:

– Tôi có thể đem theo một người bạn. Em đi với tôi nhé?

Tiềm nổi hết da gà. Ai cũng biết Hauch đồng tính và có cảm tình đặc biệt với Tiềm, không cần giấu diếm. Phong nói thầy Hauch mê Tiềm có lẽ do thấy Tiềm đầy nam tính, mắt sâu mày rậm, người cao ráo lại chịu khó tập thể dục nên cơ bắp săn chắc. Thương thì nói Tiềm coi như chuột sa hũ nếp. Gia đình thầy có mỏ dầu ở Texas, thuộc hàng triệu phú Mỹ. Không hiểu sao thầy lại là dân gay, mê nhảy múa, diễn kịch, theo học trường nghệ thuật UCLA rồi tình nguyện sang Sài Gòn.

Tiềm nhẹ nhàng rút tay lại:

– Tôi rất tiếc. Tôi còn một mẹ già. Anh trai tôi vừa chết. Tôi không thể bỏ mẹ tôi ở lại một mình.

Hauch rơm rớm nước mắt:

– Đi với tôi đi. Vixi[5] sắp vào đây, em ở lại rất nguy hiểm!

Tiềm cương quyết nói không. Hauch thở dài:

– Tôi hiểu. Tôi sẽ rất nhớ em. Tôi sẽ quay lại Sài Gòn để tìm em bất cứ khi nào có thể.

Tiềm quay ra, lòng thêm bấn loạn. Thông báo của Hauch cho thấy chế độ miền Nam quả đang sụp đổ.

Đêm trước ngày Sài Gòn thúc thủ, Phong và Tiềm chạy đến nhà Thương. Họ lên sân thượng, nhìn những chiếc trực thăng đón những người Mỹ cuối cùng bay loạn xạ khắp bầu trời và nghe tiếng súng đạn ầm ì cùng những ánh lửa nháng lên xa xa. Dưới đường, thiên hạ hối hả chạy, như kiến vỡ tổ. Trên cao, bầu trời đen kịt, vài ngôi sao yếu ớt trốn sau mây như không nỡ chứng kiến những giờ phút cuối của một chế độ đã có hàng triệu người chết vì nó.

Trong cơn hấp hối của thành phố, không biết nghĩ sao, Thương cầm lên chai Courvoisier của ba còn lưng nửa. Mùi cô-nhắc thơm nồng không trấn an được nỗi lo sợ trong họ về những ngày tới. Đêm nay bom đạn sẽ đổ xuống thành phố này như mưa? Quân đội sẽ chống cự được bao lâu? Sẽ có tắm máu, đi cải tạo tập trung?... Tay run rẩy, Phong châm thuốc cho cả ba. Họ im lặng rít thuốc. Những đốm lửa lóe sáng cho thấy ba gương mặt cùng tái nhợt, mệt mỏi. Bất chợt Thương nói khẽ:

– Tiềm hát cho mình nghe một bài đi.

Phong xuống nhà xách lên cây guitar. Nhóm tam ca mô phỏng theo trio Peter, Paul and Mary - nhưng thường bị bạn bè gọi đùa là “Ông bà Táo” - của ba người từng nhiều lần đoạt giải các cuộc thi văn nghệ thời trung học. Sân thượng nhà Thương là một trong những nơi luyện tập của họ. Tiềm có ngón đàn khá tài hoa, lãnh phần đệm nhạc. Phong chơi guitar 2 và thỉnh thoảng thổi melodica. Cả hai cùng hát bè cho giọng nữ chính là Thương. Giọng của nàng trong và du dương, trong khi giọng Tiềm trầm ấm. Đám bạn trong lớp gọi chết tên Tiềm là “Vịt Tiềm”, nhưng đều công nhận con vịt này hát rất hay.

Tiềm đỡ lấy cây đàn, so lại dây rồi hỏi Thương:

– Thương thích nghe bài gì?

– Tiềm cứ hát bài gì Tiềm thích đi.

Tiềm nghĩ ngợi một chút rồi rải nhẹ những nốt nhạc, cất tiếng: “Giờ này còn gần nhau, gần thắm thiết trong mối sầu, gần bối rối biên giới từ lòng đau. Giờ này còn cầm tay, cầm chắc mối duyên bẽ bàng, cầm chắc mắt môi ngỡ ngàng, cầm giá buốt thương đau. Ngày mai ta không còn thấy nhau...”.

Thương và Phong lặng nghe Cho lần cuối của Lê Uyên Phương, thấy hay lạ lùng trong hoàn cảnh hiện giờ. Vào điệp khúc, Thương hòa giọng theo, nghe càng rã rời, thê thiết: “Ngoài trời mưa, mưa hoài, gió mưa não nề. Người ngồi nghe xa cách, đá xanh ơi mỏi mòn...”.

Tiềm chợt buông đàn:

– Xin lỗi hai bồ, mình không hát được nữa.

Ba người nhìn nhau, cùng im lặng một lúc lâu, trong khi tiếng đạn bom vẫn đều đặn dội lại từ phía bắc thành phố. Phong run run nói:

– Bây giờ mà có một trái đạn rơi xuống ngay chỗ này thì saọ?

Tiềm cười khẽ:

– Càng tốt!

Thương nâng ly lên:

– Nguyên tắc một: Không có gì và không một ai...

Phong chạm ly với Thương:

– Có thể thay đổi...

Tiềm chạm ly hai người:

– Tình bạn tụi mình.

Cả ba cùng nâng ly uống cạn, rồi rưng rưng siết tay nhau thật chặt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 22 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C873

1 ... 126, 127, 128

9 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

15 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

18 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Trang bubble
Trang bubble
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO

Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1496 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1423 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1354 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1288 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1029 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 261 điểm để mua Gương soi tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.