Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 

Thiên hoàng quý trụ - Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

 
Có bài mới 04.06.2018, 16:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Thiên hoàng quý trụ - Mạn Mạn Hà Kỳ Đa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thiên Hoàng Quý Trụ

Tác giả: Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Thể loại: 1×1, ấm áp, báo thù, công sủng thụ, cung đình, cung đấu, dưỡng thành, không ngược.

Editor: Tiểu Anh

Beta: Tiểu Linh

Nguồn: https://mongphonhoa.wordpress.com

Độ dài: 116 chương

Trạng thái: Full

Giới thiệu:


Thái tử Kỳ Kiêu thân phận tôn quý, nhưng vì không phải con ruột của hoàng đế mà nơi chốn bị hãm hại; Lĩnh Nam thế tử Bách Nhận, vì con dân đất phong mà vào kinh làm chất (con tin).

Từng có quá khứ tương tự, thái tử liếc mắt liền nhìn trúng chất tử điện hạ vẻ ngoài kiên cường, dung hết thủ đoạn, ép buộc cũng được, dụ dỗ cũng thế, kiên quyết không buông tha cho dù là thân hay tâm. Mà thế tử liền ở từng chút một thủ đoạn, cho dù ôn nhu lại không hề không mạnh mẽ điên cuồng kia, dần dần rơi vào, càng lúc càng sâu.

Đây là chuyện kể về một tiểu công thần kinh, phúc hắc lại biến thái từng bước ép sát, rốt cuộc bắt được tâm tiểu thụ, cũng là chuyện về một thái tử từ trong hoàn cảnh khó khăn từng bước vươn lên từng bước báo thù, rốt cuộc chiếm được ngai vàng.

Thái tử công từng bước đốn gục chất tử thụ, dưỡng thành + sủng nịch

[Cung đấu, tình yêu cưỡng chế, không ngược không rối rắm, càng lúc càng hường phấn càng lúc càng thoải mái.]

[Triều đại tự sáng tác không nên khảo chứng, khiến mọi người chê cười rồi. Cô nương nào yêu thích thì cất chứa đi ^^ cúi đầu]

Tag: Cung đình Hầu Tước tình hữu độc chung cung đấu báo thù rửa hận

Từ khóa: Nhân vật chính: Kỳ Kiêu, Đông Lăng Bách Nhận ┃ phối hợp diễn: Đôn Túc, Kỳ Tĩnh ┃ cái khác: Ngọt ngào sủng nịch, thoải mái thăng cấp

Đề cử của ngân bài biên tập Tấn Giang:

Thái tử Kỳ Kiêu thân phận tôn quý, nhưng vì không phải con ruột của hoàng đế mà nơi chốn bị hãm hại; Lĩnh Nam thế tử Bách Nhận, vì con dân đất phong mà vào kinh làm chất (con tin).Thái tử điện hạ từ nhỏ đã thiếu thốn tình yêu liếc mắt một cái liền nhìn trúng bộ dạng kiên cường của chất tử điện hạ, tính cách chiếm đoạt trời sinh khiến cho hắn quyết đoán ra tay, dùng tất cả thủ đoạn, ép buộc cũng được, dụ dỗ cũng thế, từ thân đến tâm tuyệt đối không buông tha. Mà thế tử nho nhỏ, liền bởi vì thủ đoạn điên cuồng lại không mất ôn nhu kia mà bị nhấn chìm. Khác với hình thức lưỡng tình tương duyệt nước chảy thành sông trước kia của tác giả, trong văn này tính cách chiếm đoạt của thái tử chú định tình yêu của hắn với thế tử luôn luôn mang theo ép buộc. Tuy là cường thủ hào đoạt trong truyền thống, tuy rõ ràng là âm mưu quỷ kế cùng tình yêu bị cưỡng chế, nhưng trong những dòng văn của tác giả vẫn không mất đi một chút sủng nịch, từng chút một ấm áp khiến cho người ta cảm động. Thái tử phúc hắc âm ngoan nội tâm lại ôn nhu phối hợp với thế tử vẻ ngoài lạnh nhạt xa cách nội tâm lại thuần thiện trong sáng vô cùng ấm áp ngọt ngào, từ đầu đến đuôi hành văn lưu sướng, thủ đoạn cung đấu ùn ùn, khiến người nhìn không kịp, cực kỳ sảng khoái.

MỤC LỤC

Chương 1 § Chương 2
Chương 3 § Chương 4
Chương 5 § Chương 6
Chương 7 § Chương 8
Chương 9 § Chương 10
Chương 11 § Chương 12
Chương 13 § Chương 14
Chương 15 § Chương 16
Chương 17 § Chương 18
Chương 19 § Chương 20
Chương 21 § Chương 22
Chương 23 § Chương 24
Chương 25 § Chương 26
Chương 27 § Chương 28
Chương 29 § Chương 30
Chương 31 § Chương 32
Chương 33 § Chương 34
Chương 35 § Chương 36
Chương 37 § Chương 38
Chương 39 § Chương 40
Chương 41 § Chương 42
Chương 43 § Chương 44
Chương 45 § Chương 46
Chương 47 § Chương 48
Chương 49 § Chương 50
Chương 51 § Chương 52
Chương 53 § Chương 54
Chương 55 § Chương 56
Chương 57 § Chương 58
Chương 59 § Chương 60
Chương 61 § Chương 62
Chương 63 § Chương 64
Chương 65 § Chương 66
Chương 67 § Chương 68
Chương 69 § Chương 70
Chương 71 § Chương 72
Chương 73 § Chương 74
Chương 75 § Chương 76
Chương 77 § Chương 78
Chương 79 § Chương 80
Chương 81 § Chương 82
Chương 83 § Chương 84
Chương 85 § Chương 86
Chương 87 § Chương 88
Chương 89 § Chương 90
Chương 91 § Chương 92
Chương 93 § Chương 94
Chương 95 § Chương 96
Chương 97 § Chương 98
Chương 99 § Chương 100
Chương 101 § Chương 102
Chương 103 § Chương 104
Chương 105 § Chương 106
Chương 107 § Chương 108
Chương 109 § Chương 110
Chương 111 § Ngoại truyện 1
Ngoại truyện 2 § Ngoại truyện 3
Ngoại truyện 4 § Ngoại truyện 5
☺∞Hoàn∞☺



Đã sửa bởi Mía Lao lúc 06.06.2018, 22:35.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 04.06.2018, 17:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thiên hoàng quý trụ - Mạn Mạn Hà Kỳ Đa - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C1


“Thái tử…… Thái tử…..”

Kỳ Kiêu khẽ mở mắt phượng, thấy trời bất quá chỉ vừa rạng sáng lại nhắm lại mắt, thoáng nhíu mày: “Làm sao?”

Bên ngoài bình phong, thái giám tổng quản phủ Thái tử Giang Đức Thanh khom người thấp giọng: “Điện hạ, nô tài vừa được tin, Đôn Túc trưởng công chúa đã đến từ tối hôm qua, sớm hôm nay đã vào cung.”

Kỳ Kiêu nghe vậy xoa mi tâm ngồi dậy, Giang Đức Thanh nghe tiếng động vòng qua bình phong đi vào, Kỳ Kiêu đứng dậy cởi áo ngủ, không cần Giang Đức Thanh hầu hạ, tự mình cầm trung y đặt bên giường chậm rãi mặc vào.

Giang Đức Thanh đến gần đem màn giường thu lại treo vào móc câu hình vuốt rồng bằng vàng, xoay người lấy quần áo đặt bên giường hầu hạ Kỳ Kiêu mặc quần áo, một bên cẩn thận chỉnh triều phục một bên tiếp tục: “Hôm nay chỉ sợ công chúa sẽ nói với hoàng thượng hôn sự của điện hạ…. Công chúa cũng vất vả, hiện giờ hoàng thượng vẫn đang cực chú ý đến Lĩnh Nam, nếu điện hạ có thể cùng Lĩnh Nam kết thân, vậy có nghĩa là chiếm được sự trợ giúp của bộ tộc Đông Lăng, chỉ có trăm lợi mà không một hại a…..”

Đôn Túc trưởng công chúa là cô ruột của Kỳ Kiêu, từ sau khi Vũ đế và Hiếu Hiền hoàng hậu đồng thời về Tây, Đôn Túc trưởng công chúa xem như là người thân cận nhất với Kỳ Kiêu, ý muốn của Đôn Túc trưởng công chúa, Kỳ Kiêu tất nhiên sẽ không hề không nghe lời, nhưng chỉ riêng một chuyện hôn nhân, Kỳ Kiêu lại cảm thấy cần phải suy nghĩ, Giang Đức Thanh hầu hạ Kỳ Kiêu nhiều năm, tự nhiên cũng rõ ràng tâm tư y, thấp giọng khuyên: “Bây giờ các vị hoàng tử càng ngày càng lớn, điện hạ không cảm thấy lo lắng sao…. Nô tài cũng nghĩ như Đôn Túc trưởng công chúa, một vài chuyện vẫn nên giành trước mới tốt, lại nói….”

Kỳ Kiêu xoay người lấy ngọc bội, môi mỏng khẽ mím, cúi đầu chậm rãi mang lên, thấy Giang Đức Thanh không nói liền cười: “Sao vậy? Nói tiếp.”

Giang Đức Thanh cẩn thận nhìn sắc mặt Kỳ Kiêu, suy đoán một chút tâm tư của y, cười: “Lại nói, cũng chỉ là một trắc phi, nếu điện hạ thích, vậy trong phủ chúng ta lại nhiều thêm một người hầu hạ điện hạ, còn nếu không thích, vậy xem như nuôi một kẻ nhàn mà thôi, chuyện có bao lâu to tát đâu.”

Kỳ Kiêu cười không nói, xoay người đi ra phòng trong, Giang Đức Thanh vội vàng gọi cung nhân bên ngoài tiến vào hầu hạ.

Trong Thừa Càn cung, hoàng đế nhìn tấu chương Đôn Túc trưởng công chúa đưa lên, cười: “Mới vài năm không gặp, hoàng tỷ lại đột nhiên khách sáo với trẫm như vậy, mang theo nhiều thứ như vậy làm gì, tỷ phu đâu?”

“Phò mã trước đi Lại bộ giao công văn.” Trong mắt Đôn Túc trưởng công chúa hàm chứa ý cười ôn nhu, “Bởi vì tháng này mưa to lắm làm lỡ tiết Vạn thọ của hoàng đế, này đó xem như lời xin lỗi của ta đi.”

Năm nay Đôn Túc trưởng công chúa cũng chỉ vừa qua bốn mươi, lại vì bảo dưỡng kỹ vàng, nhìn vẫn là một mỹ nhân xinh đẹp như xưa, không hề có dấu vết năm tháng, thân là đích nữ (con gái của hoàng hậu hoặc con gái vợ cả)trong cung, dáng vẻ đoan trang khéo léo, mỉm cười như vậy liền khiến người vô cùng thoải mái, hoàng đế không tự giác nhẹ nhàng lại: “Hoàng tỷ lại nói đùa, thật ra chỉ là sinh nhật, lầm lỡ cái gì, lúc trước trẫm đã nói nếu không thể cũng không cần đến, phía nam bốn phía nổi ôn dịch, hai tháng đi đường này, hoàng tỷ cùng tỷ phu vẫn khỏe mạnh an khang đã là may mắn của trẫm.”

Đôn Túc trưởng công chúa gật đầu thở dài: “Sau thiên tai tất có ôn dịch, nhờ hồng phúc của hoàng đế, ta cùng phò mã đều bình an, ngay từ đầu ta còn chưa cảm thấy gì, sau khi đi ra mới biết úng lụt nghiêm trọng thế nào, thuế thu năm nay….”

“Này vẫn còn có thể.” Từ khi đăng cơ đến nay Kỳ Tĩnh đều nghỉ ngơi lấy lại sức, toàn tâm toàn ý bù vào hao tổn do Vũ đế mấy năm liên tục chinh chiến tạo thành, vài năm này quốc khố đầy lên trông thấy, hoàng đế cười, “May mắn chỉ có hai tỉnh gặp họa.”

Đôn Túc trưởng công chúa gật đầu, lại giống như lơ đãng hỏi: “Ta nghe nói… cả Lĩnh Nam đều ngập?”

Hoàng đế cười: “Làm sao có thể, chỉ ngập úng một chút ở phía nam Mậu sơn, không có nghiêm trọng như vậy…. Có điều bọn họ vừa đại hạn lại ngập úng, quả thật sống không tốt.”

“Cũng vậy, đều phải đưa người đến mượn lương.” Đôn Túc trưởng công chúa vui mừng cười, “Một đường này ta đều nghe nói, là Lĩnh Nam Thế tử tự mình đến mượn lương, một đường còn rất náo nhiệt, chuyện kể của dân chúng đều có thể xuất bản thành thư. Ta nghe phò mã nói Lĩnh Nam Thế tử ở lại kinh thành?”

Trong mắt hoàng đế lóe ra một tia ý cười, đất phong Lĩnh Nam là của vương khác họ, đều là mối họa trong lòng các đời hoàng đế, nay, lần đầu Lĩnh Nam vương cúi đầu với triều đình lại là lúc mình đang tại vị, hoàng đế muốn không vui vẻ cũng khó. Chỉ là hoàng đế luôn phải ra vẻ khiêm tốn, cười: “Đông Lăng Bách Nhận vốn là đến thay phụ vương hắn Đông Lăng Dịch mượn lương, nhưng hắn cũng chỉ mới mười lăm tuổi, sau khi ở lại hoàng thành một thời gian thì ngưỡng mộ uy nghi của hoàng thành, lại đang tuổi học tập, không muốn đi, ta cũng thật thích hắn, vì thế liền giữ hắn lại, đứa nhỏ kia cũng gần bằng tuổi Hoa nhi, cực kỳ tuấn tú, lại càng thông tuệ hiếm thấy, rất được người thích, hoàng tỷ trở về nhiều thấy vài lần nhất định cũng sẽ thích hắn, đúng rồi, đây là lá trà bọn họ tiến cống, hoàng tỷ nếm thử….”

Hoa nhi, tức Kỳ Hoa, Nhị hoàng tử.

Đôn Túc trưởng công chúa thầm cười, là chất tử Lĩnh Nam vương đưa đến, cho dù là nàng cũng sẽ không dám ‘gặp nhiều vài lần’.

Đề tài đã chuyển đến chỗ Đôn Túc trưởng công chúa cần, nàng cũng không nhắc đến Bách Nhận nữa, tiếp tục nói việc nhà: “Ta nhớ rõ, sau lễ Vạn thọ là sinh nhật Thái tử đúng không?”

Hoàng đế gật đầu: “Đúng vậy, sinh nhật Kiêu nhi là ngày mười tháng Chạp.”

“Chỉ vừa chớp mắt Kiêu nhi đã mười tám….” Đôn Túc công chúa buông chén trà mạ vàng trong tay, rút khăn lụa trong ống tay áo lau khóe miệng, “Nên giúp Kiêu nhi chọn Thái tử phi.”

Nụ cười hoàng đế thoáng dừng: “Có phải hơi sớm không, để hắn học làm việc cho tốt trước đã, đợi đến khi công danh rộng mở lại cưới chính thê, chứ mỗi ngày ôm ấp mỹ nhân, không sợ chậm trễ chính sự sao?”

Đôn Túc trưởng không chúa không khỏi bật cười: “Hoàng đế quá xem trọng Thái tử, sao lại quên mất chính mình còn chưa nhược quán (20 tuổi) cũng đã cưới vợ? Trước ngày đại hôn còn chạy vào phủ công chúa, hỏi ta sau khi đại hôn có thể còn trở về cùng mẫu hậu hay không….”

Mẹ ruột của hoàng đế mất sớm, từ khi còn trong tã lót đã được ôm đến Phượng Hoa cung do hoàng hậu khi đó tự mình muôi dưỡng, Đôn Túc trưởng công chúa lớn hơn hoàng đế mười tuổi, trước khi xuất giá cũng vẫn ở trong Phượng Hoa cung, lúc ấy nàng rất thương yêu hoàng đế, cho dù nói trưởng tỷ như mẹ cũng không ngoa, nói đến chuyện khi trước, hoàng đế cũng mỉm cười: “Hoàng tỷ còn nhớ sao?”

Đôn Túc trưởng công chúa cũng cười: “Đệ cùng Vũ đế đều là ta nhìn đến lớn, có gì không nhớ được?” Nói đến Vũ đế, khóe mắt Đôn Túc trưởng công chúa lại đỏ lên, “Mà thôi, nói cái này để làm gì, vẫn nên nói hôn sự của Kiêu nhi mới đúng, đệ có ý định gì không?”

Trong lòng hoàng đế tất nhiên là một trăm một ngàn lần không muốn nói đến việc này, nhưng nghe Đôn Túc trưởng công chúa ôn nhu nhỏ nhẹ nói nửa ngày, lại gợi lên hồi ức khi còn nhỏ, lúc này quả thật không nên khiến nàng không vui, liền cười khổ: “Đúng là có nghĩ đến, chỉ là không có người thích hợp, về sau Thái tử phi phải là mẫu phi thiên hạ, một chút không tốt cũng không thể có, hoàng tỷ cũng hiểu được mà?”

Đôn Túc trưởng công chúa gật đầu: “Quả thật… Đúng vậy, ta cũng chỉ là muốn nói với hoàng đế một tiếng, việc chọn Thái tử phi làm sao ta có thể xen vào, nhưng chỉ vì Thái tử lúc nhỏ…. Ai, đệ cũng biết, ta không khỏi thương yêu hắn nhiều một ít, hoàng đế nói đúng, Thái tử phi không thể tùy tiện mà chọn….. Vậy trước cho Thái tử chọn hai vị trắc phi, thế nào?”

Hoàng đế cười: “Hoàng tỷ xem trọng thiên kim nhà ai rồi sao?”

Dưới gối Đôn Túc trưởng công chúa có ba người con gái hai người con trai, đại tiểu thư năm trước đã gả, nhị tiểu thư năm nay vừa mười bốn xuân xanh, cũng đã sắp đến tuổi cần xem xét hôn sự, hoàng đế cho rằng hơn phân nửa khả năng là Đôn Túc trưởng công chúa muốn thân càng thêm thân, hắn kiêng kị nhất loại sự tình này, đang muốn từ chối thì Đôn Túc trưởng công chúa đã cười: “Ta cùng phò mã ở nơi xa, mỗi ngày nhìn đến đều là mấy cô nương dân dã mà thôi, làm sao có thiên kim nào? Chuyện này vẫn phải làm phiền hoàng hậu thôi.”

Không đợi hoàng đế thả lỏng hai mắt Đôn Túc trưởng công chúa đã sáng lên, cười nói: “Phải rồi! Ai nói ta không biết thiên kim chứ, vừa rồi còn nói đến vị Lĩnh Nam Thế tử kia, ta nghe nói… còn có hai vị tỷ muội chưa đàm hôn luận gả.”

Nụ cười của hoàng đế cứng tại khóe miệng, lúc đang muốn nói cái gì một cung nhân bên ngoài khom người tiến vào, buông mi nhỏ giọng: “Hoàng thượng, trưởng công chúa, Thái tử đến thỉnh an.”

Hoàng đế gật đầu, cung nhân khom người hành lễ, không bao lâu sau Kỳ Kiêu đi vào, đến gần thỉnh an hai người, Đôn Túc trưởng công chúa gọi Kỳ Kiêu đến gần, lại kéo tay Kỳ Kiêu nhìn một lần từ trên xuống dưới, đa phần người hoàng tộc đều có vẻ ngoài giống nhau, Kỳ Kiêu lại càng giống với Hiều Hiền hoàng hậu đã qua đời, phi thường tuấn mỹ, chỉ có một đôi mắt phượng lại giống Vũ đế như khuôn đúc, sắc bén sáng ngời, không giận mà uy, tăng thêm vài phần anh khí. Đôn Túc trưởng công chúa thấy Kỳ Kiêu càng lớn càng giống cha mẹ ruột không khỏi cảm thấy đau xót, cười cười che giấu: “Nửa năm không gặp, Kiêu nhi lại cao lên.”

Kỳ Kiêu cười: “Cô thì ngược lại, một chút cũng không thay đổi, khí sắc lại càng ngày càng tốt.”

Đôn Túc trưởng công chúa quay đầu nhìn hoàng đế, cười: “Nghe xem, còn rất biết nói chuyện….”

Không đợi hoàng đế lên tiếng, Đôn Túc trưởng công chúa lại nói: “Thật là người lớn rồi, vừa rồi ta còn nói với phụ hoàng con, chọn trắc phi cho con, là quận chúa Lĩnh Nam vương, con thích không?”

Hoàng đế xoay xoay chiếc nhẫn bằng ngọc phỉ thúy trên ngón cái, trong lòng không vui, nhưng trên mặt vẫn ôn hòa cười nói: “Hoàng tỷ rất gấp gáp….”

Mặc dù trong lòng Kỳ Kiêu không phải là rất muốn nhưng lại không thể không theo, Đôn Túc trưởng công chúa đã vì hắn mà trù tính nhiều ngày, hắn tuyệt đối không được phá hư tất cả vào phút cuối, đành cười nhạt: “Hôn nhân đại sự, tất nhiên phải tuân theo lời nói của cha mẹ, điệt nhi không dám nhiều lời.”

Đôn Túc trưởng công chúa tranh thủ rèn sắt khi còn nóng, nghiêng người cười nhìn hoàng đế: “Hoàng thượng, vậy ngài có đồng ý để ta làm mai một hồi hay không?”

Thân phận của Đôn Túc trưởng công chúa rất đặc biệt, cho dù là hoàng đế cũng phải kiêng kị ba phần, không dám thật sự làm nàng mất mặt, mà chuyện hôm nay Đôn Túc hiển nhiên là có chuẩn bị mà đến, nếu hắn muốn cứng rắn ngăn cản sợ là sẽ thành thô lỗ ngu ngốc, hoàng đế đè nén lửa giận trong lòng, từ ái cười nhìn Kỳ Kiêu: “Còn không nhanh cám ơn cô vì ngươi mà vất vả lo nghĩ.”

Hết chương 1


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mía Lao về bài viết trên: HNRTV
Có bài mới 04.06.2018, 17:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thiên hoàng quý trụ - Mạn Mạn Hà Kỳ Đa - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C2

Trong Dục Tú điện, Đôn Túc trưởng cộng chúa nhìn lại cửa cung mà nàng đã nhìn từ ngày còn nhỏ, cảm thán không thôi: “Đã bao nhiêu năm, nơi này vẫn vắng vẻ như vậy.”

Kỳ Kiêu cười: “Cung điện của trưởng công chúa, làm sao dám có người vào ở?”

Đôn Túc trưởng công chúa quay đầu liếc mắt nhìn Kỳ Kiêu, thấp giọng cười: “Vậy thì chờ tương lại ngươi có công chúa rồi thì để cho công chúa của ngươi dọn đến đây đi.”

Kỳ Kiêu quay đầu nhìn Giang Đức Thanh, Giang Đức Thanh hiểu ý, mang theo cung nhân trong điện lui ra ngoài.

Kỳ Kiêu tự mình châm trà cho Đôn Túc trưởng công chúa, thấp giọng: “Cô… cần gì phải vì chuyện này mà tranh chấp với hoàng đế.”

“A…. Nếu không tranh, vậy còn có ai hiểu được con mới là Thái tử?” Đôn Túc trưởng công chúa không còn ôn hòa như lúc nãy, cười lạnh một tiếng, “Phía nam gặp họa,  đều là con vất vả đôn đốc lương thảo vật tư, nhưng chỉ cần chờ đến khi chuẩn bị tốt, hoàng đế lại để cho Kỳ Hoa làm đốc quân đi trấn an hai tỉnh! Nói dễ nghe là sợ sau thiên tai sẽ có ôn dịch, sức khỏe Thái tử quý giá không thể tùy ý, một câu nhẹ bẫng lập tức khiến công lao của con bị xỏa bỏ, toàn bộ thanh danh tiếng tốt đều đưa cho Kỳ Hoa! Thật may Kỳ Hoa là thứ vô dụng, đi một chuyến phía nam gây không ít chuyện, làm mất nhân tâm.”

Kỳ Kiêu cười nhạt: “Hoàng đế muốn lấy con làm đá kê chân, con đương nhiên không thể để mặc bọn họ muốn làm gì thì làm.”

Đôn Túc trưởng công chúa im lặng: “Kỳ Hoa bên kia… là con làm?”

Kỳ Kiêu cười không nói, Đôn Túc trưởng công chúa cũng hiểu rõ, sắc mặt tốt hơn rất nhiều, vui mừng nói: “Phò mã thường nói trong lòng con đều đã có tính toán, quả nhiên là thật, chỉ là… có chắc chắn là sạch sẽ không? Nếu để hoàng đế biết….”

“Con vốn cũng không muốn gạt hắn.” Kỳ Kiêu nhẹ nhàng vuốt ve ngọc bội bên hông, giọng điệu nhàn nhạt, “Che giấu là yếu đuối, nhất định phải khiến hắn thấy rõ, bây giờ hắn còn chưa làm gì được con.”

“Bản thân con đều hiểu là được rồi…. Nói chính sự, hiện giờ Lĩnh Nam có hai vị quận chúa chưa gả, một là Nhu Gia quận chúa, là tỷ tỷ ruột của Lĩnh Nam chất tử, nghe nói tài đức vẹn toàn, phẩm hạnh hơn người…. Còn có An Khang quận chúa, do trắc phi của Lĩnh Nam vương sinh, vị trắc phi này rất được Lĩnh Nam vương sủng ái, con gái nàng ta tuy chỉ là con thứ nhưng lại được Lĩnh Nam vương nâng niu như ngọc quý….” Đôn Túc trưởng công chúa do dự một lát, ngẩng đầu hỏi Kỳ Kiêu, “Con thích ai?”

Hai vị quận chúa một người thân phận cao quý một người càng được Lĩnh Nam vương yêu thương, mỗi lựa chọn đều có lợi hại nhất định, Đôn Túc trưởng công chúa cũng do dự không chừng mới quyết định để cho Kỳ Kiêu tự mình chọn.

Đôn Túc trưởng công chúa khẽ nhíu mày, thấp giọng: “Đáng tiếc chuẩn bị quá muộn, ta hận ta trước kia không biết nhìn xa, luôn lo sợ hoàng đế tiến đánh Lĩnh Nam, cũng chưa từng để ý tới, nếu ta biết sớm lúc ta cùng phò mã còn ở phía nam thì đã nghĩ cách đi gặp hai vị quận chúa này một lần, tốt xấu gì cũng đều là nghe người khác nói, không tự mình nhìn thấy ta không yên tâm được.”

Kỳ Kiêu cười nhẹ, chuyện này không trách Đôn Túc trưởng công chúa được, Lĩnh Nam vương là vương khác họ, từ trước đến nay đều là mối họa trong lòng các đời vua, lại thêm mấy năm nay, sổ nợ của Đông Lăng bộ tộc Lĩnh Nam cùng hoàng tộc đã sớm dày lên không ít

Năm đó lão Lĩnh Nam vương cùng Thái Tổ cùng nhau đánh được thiên hạ, sau khi Thái Tổ xưng đế liền luận công phong thưởng, tổng cộng phong bảy vị vương khác họ, nhưng không đến mười năm, sáu vị vương kia đều toàn bộ ngã ngựa, may mắn nhất là Trấn Bắc vương chỉ bị thu hồi đất phong, hàng làm bình dân, không may mắn như Bá An vương vài người đều là kết cục diệt tộc, đến cuối cùng chỉ còn lại có Lĩnh Nam vương.

Lão Lĩnh Nam vương có thể sống qua kiếp nạn đương nhiên không phải vì may mắn, năm phong vương thứ bảy, bộ tộc Úng Khê xâm phạm phía nam, lão Lĩnh Nam vương Đông Lăng Ô dẫn binh tấn công, trận chiến đánh suốt ba năm, trước sau giết gần mười vạn binh sĩ, Thái Tổ có ý muốn để cho Lĩnh Nam cùng Úng Khê cá chết lưới rách, chiến báo một phong lại một phong đưa đến hoàng thành, Thái Tổ cũng chưa từng phái người đi, chỉ chờ cho trai cò tranh nhau ngư ông đắc lợi. Đáng tiếc, Lĩnh Nam chỉ thất bại vài lần, sau đó là luân phiên thắng trận, không chỉ đánh lùi người Úng Khê, còn cùng truy mãnh đánh, một đường đánh đến tận vương đô của Úng Khê, giết sạch cả thành, lại xử trảm toàn bộ hoàng tộc Úng Khê, sau đó lão Lĩnh Nam vương trực tiếp chiếm sơn vi vương, nuốt sạch Úng Khê.

Úng Khê lớn gấp hai lần Lĩnh Nam lúc đó, đất cày nhiều, sản vật phong phú, Thái Tổ đương nhiên không thể ngồi yên, sau khi phong thưởng xong lập tức phái Thừa tướng lúc ấy đi Lĩnh Nam thương lượng chuyện về sau Úng Khê do ai tiếp quản, địa bàn là do lão Lĩnh Nam vương đánh hạ, từ đầu đến đuôi hoàng đô đều bỏ mặc làm ngơ, đương nhiên hắn không chịu để cho hoàng thành phân một chén canh, không bàn đến chuyện Thái tổ không chỉ muốn một chén canh đơn giản như vậy. Hai bên cứ như thế mà thư từ đến lui như hoa tuyết, gần một tháng cũng không ổn thỏa được, môi hở răng lạnh, phía tây Bá An vương phản, Thái tổ khó mà để ý chuyện khác, lại sợ lão Lĩnh Nam vương liên thủ với Bá An vương, chỉ phải lui một bước, chỉ trước đem thuế thu hàng năm của Lĩnh Nam tăng gấp bội rồi thôi. Một lần này kéo dài vài năm, chờ đến khi Thái tổ có thời gian giải quyết Lĩnh Nam, lão Lĩnh Nam vương đã đứng vững ở phía nam từ sớm, Thái tổ lại cao tuổi, lực bất tòng tâm, mối họa này vì vậy mà vẫn còn giữ đến hiện tại.

Vài năm này quan hệ giữa hoàng đô và Lĩnh Nam càng lúc càng kỳ quái, không ít người lo lắng không biết khi nào hai bên sẽ đột nhiên trở mặt mà chiến, nhưng không ai nghĩ đến, bắt đầu từ năm ngoái, Lĩnh Nam liên tiếp bị thiên tai, vận số mất hết, không còn năng lực chống lại hoàng thành. Năm nay lại vì mượn lương mà đưa chất tử đến, người sáng suốt đều nhìn ra, chỉ cần Lĩnh Nam vương không phải điên ngốc, hai bên chắc chắn không chiến tranh.

Nếu không khai chiến, vậy phải chữa trị quan hệ, thông hôn là chuyện sớm muộn, Đôn Túc trưởng công chúa muốn tiên hạ thủ vi cường, đem chuyện này kéo cho Kỳ Kiêu, mà còn để lại một đường lui, chỉ cần trắc phi, cho dù ngày sau có xung đột với Nam Cương bên kia, Kỳ Kiêu muốn phế một trắc phi cũng chỉ cần một câu nói, không cần phức tạp gì.

Đôn Túc trưởng công chúa thân là đích công chúa, trong lòng đương nhiên sẽ càng thích quận chúa là con vợ cả, chỉ tiếc Lĩnh Nam vương phi quả thật không được Lĩnh Nam vương sủng ái, Đôn Túc trưởng công chúa thở dài: “Ngươi xem rồi quyết định đi….”

Vấn đề Lĩnh Nam, đương nhiên Kỳ Kiêu cũng biết rõ, cười khẽ một tiếng: “Phụ thân cùng huynh trưởng của Lĩnh Nam vương phi năm đó đều chết trận trên chiến trường Úng Khê, nàng vừa không được sủng, lại không có nhà mẹ đẻ dựa vào, con trưởng đương nhiên sẽ kém hơn con thứ được sủng ái, mà nay Thế tử đã thành chất tử, cả một mạch trưởng hệ đương nhiên sẽ không được xem trọng.”

Đôn Túc trưởng công chúa gật đầu: “Chính là như vậy, không có việc gì…. Cho dù chỉ là con thứ thì sao, chỉ cần là con gái Lĩnh Nam vương là được, như vậy về sau nếu có bất đắc dĩ… người Lĩnh Nam tất nhiên sẽ càng tình nguyện ở cùng chiến tuyến với người có hôn ước với người Lĩnh Nam, có Lĩnh Nam duy trì… về sau cũng nhiều hơn một tầng bảo đảm.”

Kỳ Kiêu vẫn như trước bộ dáng có cũng được mà không có cũng không sao: “Điệt nhi nghe lời cô.”

Đôn Túc trưởng công chúa nhìn đôi mắt giống Vũ đế như khuôn đúc của Kỳ Kiêu, đau lòng không thôi, không nhịn được kéo tay hắn thấp giọng: “Đứa nhỏ ngoan, cô biết con không thích như vậy…. Nhẫn nhịn một chút đi, đợi đến khi ngươi đăng cơ, cô cũng an tâm, đến lúc đó con muốn làm gì cũng sẽ không có người cản trở….”

Đôn Túc trưởng công chúa dù sao cũng đã có tuổi, đường xá xa xôi, vừa rồi ở Thừa Càn cung còn không nhìn ra, lúc này không có người ngoài, không khỏi lộ vẻ mệt mỏi, dù là Kỳ Kiêu tính tình lạnh bạc cũng không khỏi xót xa, thấp giọng: “Cô không cần phải vì con mà phí tâm đến vậy, việc này điệt nhi tự mình….”

“Gánh nặng trên vai con đã đủ nhiều, những việc nhỏ này cứ giao cho cô là được, mà con cũng không cần nghĩ nhiều lắm, ta không chỉ vì con…” Đôn Túc trưởng công chúa hít sâu một hơi, “Cũng là vì bản thân ta, huyết mạch trưởng hệ của Thái tổ chỉ còn có hai ngươi chúng ta, nếu ta lại để con một mình đơn đả độc đấu, sợ là tổ tông sẽ không tha thứ.”

Tuy rằng Kỳ Kiêu vẫn rất vô tình với hôn sự, nhưng nhìn Đôn Túc trưởng công chúa vì mình mà lo lắng như vậy cũng không thể hoàn toàn bỏ mặc, hôm nay hạ triều Kỳ Kiêu cố ý đi sau vài bước, ở Liễm Diễm trì trước Càn Thanh cung chờ trong chốc lát, quả nhiên gặp được Lĩnh Nam vương Thế tử đang từ Hối Tín viện đi ra.

Thế tử Bách Nhận thực ra là chất tử là chuyện tất cả mọi người đều ngầm hiểu rõ, nhưng hoàng đế luôn thích làm tốt công phu mặt ngoài, cho nên chiếu cố các vấn đề ăn mặc ở của Thế tử cực kỳ chu đáo, được khi lúc Thế tử ở Lĩnh Nam vẫn còn đang đọc sách, hoàng đế trực tiếp tìm Thái phó cho hắn, hứa cho hắn mỗi ngày tiến cung đến Hối Tín viện nghe giảng bài, đãi ngộ cơ bản không khác gì hoàng tử.

Kỳ Kiêu cười thầm, cuối cùng thì vẫn thưởng thức Lĩnh Nam cũng là để thuận tiện theo dõi, trong lòng mỗi người cũng đều có cách nghĩ riêng.

Bách Nhận vừa xong khóa buổi sớm, nhưng vì hoàng đế ban đồ ăn sáng mà vội vã mang theo thư đồng đi nhanh đến Thừa Càn cung, từ xa nhìn thấy Kỳ Kiêu cũng không thể vòng qua, đành phải mang theo một đoàn người lại đây, Kỳ Kiêu cười: “Thế tử đang muốn đi đâu sao?”

Bách Nhận quy củ hành lễ, buông mi đáp, Kỳ Kiêu gật đầu: “Thế tử đến hoàng thành nhiều ngày, cô còn chưa có thời gian trò chuyện với Thế tử, ở bên này thế nào? Có nhớ nhà không?”

Bách Nhận ngẩng đầu nghiêng mắt nhìn Kỳ Kiêu, trong mắt lướt qua một tia kinh ngạc, trên mặt vẫn mang bộ dáng vân đạm phong khinh như cũ,không chút thay đổi nói: “Hoàng thượng đối xử với thần rất tốt, cũng chưa nhớ nhà.”

Kỳ Kiêu nhìn ra được Bách Nhận cố ý xa cách, cũng không miễn cưỡng, cười ôn hòa: “Phụ hoàng nhật lý vạn ky, khó tránh khỏi có vài thứ sơ sót, nếu như có gì không vừa ý cứ tìm cô vương nói là được, đừng lo lắng. Lại nói, là phụ hoàng gọi ngươi, cô liền không làm ngươi chậm trễ vậy, hẹn ngày sau rảnh rỗi lại gặp mặt.”

Bách Nhận lạnh nhạt gật đầu, hơi hơi khom người cúi đầu chào Kỳ Kiêu mang theo cung nhân rời đi, từ đầu đến cuối chưa từng lộ ra vẻ tươi cười, Kỳ Kiêu đứng xa xa nhìn bóng dáng Bách Nhận cười nghiền ngẫm: “Lĩnh Nam Thế tử còn nhỏ tuổi nhưng tính tình rất trầm ổn.”

Giang Đức Thanh cười làm lành: “Thế tử còn nhỏ như vậy đã phải lẻ loi nơi hoàng thành, tâm tình không tốt cũng là bình thường, Thái tử lớn hơn, bao dung một chút đi.”

Kỳ Kiêu không có để lời ấy vào tai, đương nhiên hắn sẽ không vì Bách Nhận lạnh nhạt mà không vui, chỉ là… Lĩnh Nam Thế tử chưa đến hoàng thành bao lâu, Kỳ Kiêu cũng chỉ gặp hắn được hai lần, lúc trước đều là nhìn từ phía xa, chỉ nhớ rõ diện mạo của Bách Nhận rất thanh tú, nhưng rõ ràng thế nào thì lại không hề ấn tượng, vừa rồi chăm chú nhìn, trái tim không khỏi lạc một nhịp, cười nhẹ: “Tất nhiên.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mía Lao về bài viết trên: HNRTV
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Túi dấm nhỏ và 23 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.