Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Về cổ đại làm đầu bếp - Mộc Dao

 
Có bài mới 02.06.2018, 21:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3488 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới [Đam mỹ - Xuyên không] Về cổ đại làm đầu bếp - Mộc Dao - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images


VỀ CỔ ĐẠI LÀM ĐẦU BẾP

Tác giả:Mộc Dao

Nguồn:wattpad.com

Trạng thái:Full

Thể loại
: xuyên đến dị thế, đam mỹ, chủng điền văn, sinh tử

Nhân vật chính
: Phó Vọng Niên x Thanh Dao

Bản gốc: hoàn 53 chương + 2 ngoại truyện

Dịch và edit: yufang (pupanda)

Vài lời

Hắn sống ở kiếp trước vốn cũng là một nam nhân cong nên khi bị xuyên tới một thế giới mà sống trong này chỉ có nam nhân và á nam ( á nam có thể hiểu là giống như nữ nhân ở kiếp trước). Nhưng hắn lại xuyên vào một Phó Vọng Niên vốn cùng với Thanh Dao trước khi hắn đến đã có quan hệ vợ chồng nhưng tất cả chỉ là ép buộc và cưỡng ép ngược đãi Thanh Đao.

Phó Vọng Niên đang bắt đầu tập thích nghi với cuộc sống mới nơi này và cũng muốn cãi thiện lại món quan hệ vợ chồng này vì hắn thật sự đã bắt đầu yêu thích Thanh Đao, giống như những gì hắn đã ước mơ ở kiếp trước. Bước đầu tiên hắn muốn làm là nấu ăn thật ngon để nuôi dưỡng lại một Thanh Đao có da có thịt nhưng ở thời đại này làm gì có tivi mạng để hắn nghiên cứu vậy hắn phải làm sao? Phải làm gì để kiếm tiền nuôi gia đình?
Xem thêm "



Đã sửa bởi The Wolf lúc 03.06.2018, 18:24.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn The Wolf về bài viết trên: Minhphong01, nguyễn thị huyên
Có bài mới 03.06.2018, 15:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3488 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Về cổ đại làm đầu bếp - Mộc Dao - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Ngày tỉnh lại



Tia sáng rất nóng rải qua khắp nơi phồn vinh hưng thịnh, trong không khí tỏa ra mùi thơm cỏ xanh nhàn nhạt kèm theo mùi bùn đất.

Tia sáng từ từ đi qua một căn nhà nhỏ thô sơ, chung quanh nhà nhỏ vây một bức tường bùn ngang vai, trong nhà một cái sân nhỏ sơ sài, một gốc cây hạnh trơ trọi nở lá xanh ở góc sân, dưới ánh nắng tản một mảnh rực rỡ lóa mắt.

Một bên góc sân nhỏ xây một nhà bếp đơn giản, lúc này ống khói trên nóc nhà bếp bốc lên đoàn khói đen, khói đen từ từ bay lên không trung, dần dần tan ra.

Phòng chính mộc mạc lại ngăn nắp sạch sẽ, chỉ có một cái bàn vuông đồng dạng mộc mạc cùng mấy cái ghế gỗ, ngửi kỹ trong không khí còn tỏ khắp mùi thơm cây cổ nhàn nhạt.

Trên bậc cửa phòng chính lúc này đang ngồi một nam nhân thân mặc áo vạt rộng cổ xám, một bàn tay thon dài hữu lực tùy ý vươn ra, một bàn tay khác thì gác trên đùi co lên của mình và chống đầu mình.

Nam nhân có đôi lông mày đen sậm, một đôi mắt sáng ngời nhàm chán nhìn cây hạnh bên góc sân, môi dày vừa phải, cảm giác cả người cho người khác là dương cương hữu lực.

Thu hồi tầm mắt nhìn vết thương từ từ tốt lên trên vai, Phó Vọng Niên lúc này mới nhẹ nhàng thở một hơi.

Tầm mắt sáng rực xoay một vòng trong sân sau đó rơi đến trên bóng dáng xanh bận rộn trong bếp, lại xoay đầu nhìn vết thương trên vai một cái.

Trong lòng ngầm oán trách vết thương này lúc nào mới có thể thật sự khỏi a, Phó Vọng Niên cảm thấy hắn hiện tại là ước gì không nhìn thấy vết thương này.

Nghĩ đến bóng dáng xanh bận nấu cơm trong bếp, Phó Vọng Niên liền cảm thấy trong lòng hắn bị một loại ấm áp mềm mại nhét đầy.

Tuy người đó bây giờ còn không phải rất thích nói chuyện với hắn.

Bóng dáng xanh bận rộn trong bếp là phu lang của Phó Vọng Niên, cũng chính là lão bà Phó Vọng Niên thú về, tuy hai người đều là nam, nhưng này lại là sự thật không thể thay đổi.

Nghĩ đến lúc hắn vừa tỉnh lại kia, Phó Vọng Niên là tốn thời gian mấy ngày mới biết hắn là ở nơi nào, lời này vẫn là hỏi thăm ở bên ngoài về.

Không thể nói với phu lang sống với hắn ba năm này "Ta đã quên mọi chuyện, quên nơi này là nơi nào, cũng quên thế giới này là thế nào" đi!

Thế là, ngày thứ hai tỉnh lại Phó Vọng Niên đợi sau khi người kia ra ngoài, hắn cũng theo sau tìm người hiểu rõ tình huống nơi này.

Tuy Phó Vọng Niên là thật sự không muốn nhắc đến mấy chuyện lúng túng gặp phải lúc hắn đi hỏi người khác, không ngờ chính là tìm mấy người hỏi chút cũng thành một trò cười.

Mấy người bị hỏi, đều là rất khinh thường nhìn hắn, phần nhiều đều tưởng hắn là rảnh rỗi sinh nông nỗi.

Nhìn thấy qua lại trên đường đều là nam nhân, Phó Vọng Niên đành phải đi đến trước mặt lão gia gia trông có vẻ rất hòa nhã dễ gần hỏi.

Lão gia gia người ta lúc đầu nhìn thấy hắn, tuy không có giống người khác khinh thường hắn, lại cũng là khuyên hắn phải biết quý trọng, Thanh Dao là một phu lang tốt rất nhiều lời tốt đẹp.

Phó Vọng Niên xác thực cũng nghe vào, cũng từ trong miệng lão nhân biết chút tình huống của Thanh Dao và hắn lúc trước.

Cũng biết nơi này chỉ có loại sinh vật nam giới, nam giới nơi này lại chia làm nam nhân và á nam, á nam thì tương đương nữ nhân kiếp trước, phụ trách phụ chồng dạy con.

Tầm mắt theo sát Thanh Dao còn bận trong bếp, mấy tiếng ho thỉnh thoảng truyền tới càng là đánh lòng Phó Vọng Niên từng tia đau nhói.

Phó Vọng Niên sớm chú ý đến cổ họng của Thanh Dao rất mẫn cảm với dầu khói, mỗi lần Thanh Dao vừa vào bếp nấu cơm làm đồ ăn hắn liền sẽ nghe thấy tiếng ho của Thanh Dao.

Phó Vọng Niên lúc này chỉ là hi vọng vết thương của mình có thể sớm khỏi chút, như vậy mình liền có thể thay Thanh Dao làm việc, không để Thanh Dao chịu đựng mùi dầu khói.

Chú ý thấy bóng dáng xanh đi đến bên này, Phó Vọng Niên vội vàng đứng lên, tùy tay phủi bụi đất dính trên mông, không thể để Thanh Dao biết hắn nãy giờ ngồi trên bậc cửa nửa ngày, đều chỉ là đang nhìn y nấu cơm!

Trên tay Thanh Dao dùng khay bưng hai món một canh đi đến phòng chính, Phó Vọng Niên sạch sẽ lưu loát né qua một bên, để Thanh Dao vào phòng không chút cản trở.

Thanh Dao sau khi đặt mấy món trên bàn, lại về nhà bếp bưng một đĩa cơm trắng thơm phức tới.

Phó Vọng Niên rất tự nhiên ngồi xuống một bên, nhìn Thanh Dao cầm chén lên múc một chén cơm cho hắn, sau đó múc một chén cho chính mình, lúc này mới ngồi xuống bắt đầu ăn cơm.

Phó Vọng Niên vươn tay gắp một đũa rau xanh bỏ vào trong miệng nhai kỹ.

Mùi vị rất bình thường, còn không ngon bằng hắn làm, nhưng Phó Vọng Niên vẫn ăn rất ngon lành.

Nhìn Thanh Dao luôn vùi đầu ăn cơm, tuy như rất nghiêm túc ăn cơm, Phó Vọng Niên cũng biết Thanh Dao chưa ăn được bao nhiêu.

Chờ Thanh Dao nuốt cơm trong cổ họng xuống, Phó Vọng Niên hỏi: "Thanh Dao, ngươi lát nữa còn phải đi làm việc sao?"

Thanh Dao gật đầu, nhàn nhạt nói: "Còn có ít sổ sách chưa tính xong, lão bản yêu cầu tính xong trong hôm nay."

Một hồi trầm mặc, chỉ còn lại động tác tiếp tục ăn cơm của hai người, không ai mở miệng nói chuyện nữa.

Phó Vọng Niên trong lòng trào lên đủ loại tư vị.

Nhìn khuôn mặt thanh tú bình tĩnh không gợn sóng kia, trong lòng không ngừng gầm sao phu lang của hắn là ít nói như thế.

Nhớ ngày đầu tiên hắn tỉnh lại liền nhìn thấy một khuôn mặt phù hợp sở thích của hắn xuất hiện trước mắt hắn, Phó Vọng Niên thích đến cằm đều không biết phải gác đâu.

Xuyên thì xuyên đi, còn mang đến cho hắn một phu lang mỹ nhân, chuyện này Phó Vọng Niên cũng thanh thản tiếp nhận.

Chỉ là thời gian không đến một ngày Phó Vọng Niên liền phát hiện phu lang này và hắn, ách hẳn là quan hệ với hắn lúc đầu có thể gọi là nhạt nhẽo.

Tuy nói là phu phu ba năm, có lẽ sẽ có chút ngứa gì kia, nhưng cũng còn không đến mức nửa ngày mới nói mấy câu đi!

Sau đó trải qua hỏi thăm mọi cách của Phó Vọng Niên mới biết hai người này lúc đầu thành thân là có một phen dằn vặt như thế.

Thì ra Thanh Dao trước đó là có người mình thích, lại bởi vì ngày nào đó bị họ Phó, ách, cái tên kia cưỡng ép ăn sạch sẽ, người trong nhà Thanh Dao đành phải rưng rưng nước mắt gả Thanh Dao cho tên kia.

Thanh Dao sau khi gả đến, nghe nói tên kia đối với Thanh Dao rất không tốt, không những muốn Thanh Dao ra ngoài kiếm tiền nuôi gia đình, chuyện buổi tối còn dùng cưỡng đối với Thanh Dao.

Trên đời này không có tường không thông gió, chuyện này cũng liền lọt gió như thế.

Chờ lúc tên kia nghe thấy mấy nghị luận lên án này, đối với người ngoài tên kia không thể nói gì, tên kia xác thực là đối với Thanh Dao như vậy, mà buổi tối lại là trút hết tâm trạng của tên kia trên người Thanh Dao.

Cứ như vậy, cả trấn Hoa Dương cũng đều biết chuyện này.

Tên đó vẫn không xem người khác ra gì, cho đến một ngày nào đó, một người im lặng thích Thanh Dao đứng ra hung hăng nói tên đó một trận.

Hai người liền đánh nhau, tên đó đánh không lại người ta, trên đường cầm một cây dao giết heo lên chém người ta, người nọ kinh hiểm tránh né một dao này.

Tên đó thì tự mình vấp, dao muốn chém người ta liền chém trên người mình, máu tươi cứ vậy từ vai ào ào tuôn ra.

Sau đó, sau đó chính là linh hồn của Phó Vọng Niên bây giờ chiếm cơ thể này.

Phó Vọng Niên rất thản nhiên tiếp nhận thế giới quan nơi này, cũng rất thản nhiên tiếp nhận sự thật hắn đã có phu lang.

Đạo lý rất đơn giản, Phó Vọng Niên hắn vốn là cong, đến thế giới toàn cong này cũng rất dĩ nhiên tiếp nhận.

Không có hoang mang, không có chửi trời mắng đất, có chỉ là cảm thấy hắn hóa ra cũng có cơ hội có thể sống lần nữa, còn cho hắn một đại lễ như vậy.

Thanh Dao lúc này đặt chén đũa xuống, Phó Vọng Niên nhíu mày, vẫn là ăn ít như thế, hèn gì gầy như thế.

Nhìn khuôn mặt cằm gầy nhọn của Thanh Dao, Phó Vọng Niên luôn cảm thấy đó là gầy thành như vậy, mà không phải trời sinh như vậy.

Phó Vọng Niên nói: "Thanh Dao, ngươi ăn quá ít."

Thanh Dao dường như có chút bất ngờ, ánh mắt bình thản nhìn Phó Vọng Niên một cái: "Ta ăn no rồi."

Phó Vọng Niên im lặng, trong lòng cũng không biết Thanh Dao có phải ăn no thật không, nhưng lượng cơm này đâu phải lượng cơm một nam nhân nên có, cho dù là con mèo có lẽ đều có thể ăn nhiều hơn y.

Chờ Phó Vọng Niên ăn cơm xong đặt chén đũa xuống, Thanh Dao liền trước sau như một đứng lên thu dọn mặt bàn, bưng chén đũa chầm chậm đi tới bếp.

Vẻ mặt bình tĩnh nhìn bóng dáng gầy kia, Phó Vọng Niên cảm thấy trong lòng có chút đau, như mũi kim đâm trong lòng khó chịu, ngưa ngứa mang theo chua xót.

Cho dù Thanh Dao là một á nam, vậy cũng vẫn là nam nhân a, hắn ở bên ngoài nhìn thấy mấy á nam kia có người nào là gầy như Thanh Dao đâu.

Sau khi hạ quyết tâm chờ vết thương trên vai lành, phải bắt đầu hảo hảo bồi bổ cơ thể cho Thanh Dao, gầy như vậy sao có thể dưỡng ra cơ thể khỏe mạnh.

Nói đến trù nghệ của hắn, Phó Vọng Niên dám giơ hai tay đảm bảo, kém thế nào đi nữa, hắn cũng vẫn là đầu bếp của quán ăn năm sao.

Tin tưởng chỉ cần hắn làm vài món ngon, sau đó từ từ dưỡng tốt dạ dày Thanh Dao, nuôi ra thịt chỉ còn là vấn đề thời gian.

Thanh Dao sau khi thu dọn bếp xong nói một tiếng với Phó Vọng Niên ngồi ngẩn người trong sân liền ra ngoài, trong lòng tuy có chút kỳ quái Phó Vọng Niên lúc này sao có thể có tâm trạng ngây người như vậy, lại cũng không chú ý nhiều.

Phó Vọng Niên ra ngoài nhìn bóng dáng Thanh Dao từ từ biến mất ở nơi xa, sau đó về trong sân, cảm thấy trong lòng ngột ngạt phát hoảng.

Nơi này không thể lên mạng, không thể xem tivi, không thể nghiên cứu các loại món ăn, lại làm người liên tục nhàn rỗi mấy ngày Phó Vọng Niên ngứa tay.

Phó Vọng Niên quyết định đến trên trấn đi dạo trước, vừa vặn cũng định tìm một việc để kiếm tiền nuôi gia đình, về sau mấy chuyện kiếm tiền này đều giao cho hắn được rồi, Thanh Dao thì trước ở trong nhà hảo hảo dưỡng cơ thể tốt hơn.

Đang nói thì đã thật đến trên trấn, vì mấy ngày này Phó Vọng Niên đột nhiên chuyển biến, mọi người lúc này cũng không như mới đầu khinh thường như thế, chẳng qua ánh mắt này nhìn nhìn, Phó Vọng Niên cảm thấy trong lòng có chút buồn bực.

Lúc này trên trấn là náo nhiệt, còn ồn ào náo động hơn Phó Vọng Niên nhìn thấy trên tivi.

Hai bên đường phố bày quầy phần nhiều đều là nam nhân, cũng có ít là á nam, phỏng chừng đều là vài á nam trong nhà không có nam nhân.

Đối với Phó Vọng Niên mà nóinhìn thấy đều chỉ là thuần một sắc nam nhân, trong lòng cũng đúng là chưa từngnghĩ có một ngày lại sẽ đến loại thế giới này.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn The Wolf về bài viết trên: HNRTV
Có bài mới 03.06.2018, 15:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3488 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Về cổ đại làm đầu bếp - Mộc Dao - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Thương lành rồi



Một người bán thịt heo cao to lực lưỡng bên cạnh nhìn thấy Phó Vọng Niên, khàn giọng hô: "Ôi chao, đây không phải Phó lão đệ sao? Giờ này sao xuất hiện trên đường lớn vậy?"

Phó Vọng Niên nhíu mày, lại vẫn lễ độ trả lời: "Đang muốn tìm chút việc làm, muốn cho Thanh Dao hảo hảo nghỉ ngơi."

Người bán thịt heo nghe thấy lời này, càng không thể tin nổi nhìn Phó Vọng Niên, cả bên cạnh có người muốn mua thịt heo đều không chú ý, tiếp tục nói: "Thì ra Phó lão đệ lần tỉnh lại này thật là tỉnh ngủ rồi, biết thương phu lang rồi, ta đã nói mà, phu lang này vốn nên đặt trong nhà thương, như tiểu phu lang nhà ta ấy......"

Người bán thịt heo còn đang nói dông dài, Phó Vọng Niên lại là không có hứng thú ở lại nghe dông dài, tăng nhanh bước chân tiếp tục đi tới trước.

Phó Vọng Niên trong lòng luôn nói chuyện này còn cần ngươi nói sao? Thanh Dao nhà ta tự ta sẽ hảo hảo thương.

Phó Vọng Niên cũng biết á nam nơi này trừ chiều cao thấp hơn nam nhân một khúc, thể lực cũng không kém nam nhân, sớm không để Thanh Dao làm việc nặng.

Lúc đầu Phó Vọng Niên vẫn nhìn thấy dáng vẻ Thanh Dao xách một thùng nước lớn liền liên lụy, sau đó hỏi người mới biết, sau đó chuyện này liền đều đặt trên người hắn.

Trên trấn có mấy tửu lâu lớn, lữ thương qua lại đều thích qua đêm ở mấy tửu lâu này, đương nhiên cũng có vài người thích ăn mỹ thực trên trấn sẽ đến ủng hộ.

Phó Vọng Niên lúc này đang cân nhắc mấy tửu lâu này, xem thử hắn là nên phát triển ở đâu.

Phó Vọng Niên cảm thấy có thể phù hợp yêu cầu của hắn chỉ cần tiền lương của tửu lâu đó có thể làm hắn hài lòng, còn có chính là mỗi ngày phải có thời gian nghỉ ngơi đầy đủ, hắn còn chờ giúp Thanh Dao bồi bổ cơ thể, nên chuyện này thế nào cũng không thể dừng lại.

Cả buổi chiều cứ vậy dạo một vòng trên đường, lúc chuẩn bị trở về, nhìn thấy một nam nhân đi đến hướng hắn, trong mắt nhưng mang theo một luồng tức giận.

Phó Vọng Niên khó hiểu nhìn người đến, hắn đến nơi này nhiều ngày như vậy không có trêu chọc người nào, vậy thì chỉ có thể là tên kia trêu chọc.

Dừng chân yên lặng đợi nam nhân nọ đi tới hắn, trên mặt lại là biểu tình ôn hòa không lo sợ.

Nam nhân đến đứng lại trước mặt Phó Vọng Niên, giọng rất trầm thấp nói: "Thanh Dao là một phu lang tốt, nếu ngươi không hảo hảo quý trọng, ta liền sẽ nghĩ cách làm quan huyện giải trừ hôn sự của phu phu hai ngươi."

Giải trừ, vậy tức là ly hôn, là cách nói của thế giới này, đương nhiên này phải được hai bên phu phu đều đồng ý mới có thể giải trừ.

Mọi thứ đều có ngoại lệ, vương triều Vinh Hoa có đạo luật nói rõ: Nếu phu quân có đánh phu lang, tình huống nghiêm trọng, có thể thông qua quan huyện dùng pháp lệnh giải trừ quan hệ phu phu của hai người.

Mấy ngày trước tỉnh lại, Phó Vọng Niên liền nắm rõ luật lệ nơi này, dẫu sao hắn một người ngoài, nếu làm chuyện ngoài luật lệ gì, lúc đó kêu oan cũng không có ai tin.

Nhàn nhạt nhìn nam nhân cao bằng hắn một cái, Phó Vọng Niên đáp lại: "Rất xin lỗi, ta nghĩ ngươi không chờ được đến lúc đó, bởi vì bắt đầu bây giờ ta sẽ hảo hảo quý trọng Thanh Dao."

Nam nhân dường như có chút bất ngờ, nhìn mắt Phó Vọng Niên rất lâu, trong mắt lóe qua một tia đau đớn, sau đó nói: "Hi vọng ngươi có thể được làm được."

"Ta luôn nói được làm được." Phó Vọng Niên chú ý đến đau đớn trong mắt nam nhân, có lẽ ngươi cũng thích Thanh Dao, nhưng rất xin lỗi, Thanh Dao y chỉ có thể là của ta.

Yên lặng nhìn nam nhân lướt qua bên người hắn rời đi, Phó Vọng Niên lúc này mới tiếp tục đi tới trước.

Lúc này trời cũng có chút tối, Thanh Dao hẳn về nhà rồi, hay về nhà trước vậy!

Bước chân càng đi càng nhanh, người dọc đường nhìn thấy người lắc lư chậm rãi này đột nhiên tăng tốc, khó hiểu nhìn bóng lưng một cái, sau đó tiếp tục làm việc.

Thanh Dao chân trước vừa vào cửa nhà, Phó Vọng Niên chân sau theo vào cửa.

Nhìn thấy bóng lưng gầy gò phía trước, trong lòng Phó Vọng Niên cảm thấy có con sâu đang cắn a cắn, đau đến nội tâm.

Làm sao cũng không hiểu hắn sao chỉ mấy cái nhìn như thế liền yêu Thanh Dao bình thường đối với hắn lạnh nhạt này.

Nếu nói Thanh Dao bộ dáng đẹp, vậy cũng là bộ dáng tuấn tú làm người hài lòng, Phó Vọng Niên thật không cho rằng hắn là một nam nhân chỉ thích bộ mặt.

Duy nhất làm Phó Vọng Niên cảm thấy Thanh Dao đột nhiên xông vào trong lòng hắn chính là lúc ngày tỉnh lại đó Thanh Dao lần đầu tiên nấu cơm cho hắn ăn.

Ngày đó Phó Vọng Niên vừa tỉnh lại không lâu, choáng váng không biết ở nơi nào, đến khi Thanh Dao giúp hắn băng bó vết thương dùng cái cớ mất trí nhớ hỏi Thanh Dao chút chuyện, nghe thấy Thanh Dao nói hai người là phu phu, ừm, có chút bất ngờ.

Thanh Dao sau khi giúp Phó Vọng Niên thay thuốc vết thương xong liền đi làm việc, để lại Phó Vọng Niên không rõ tình huống.

Phó Vọng Niên nhìn hoàn cảnh cư trú khác trước kia, nghĩ Thanh Dao xuyên qua, dứt khoát hảo hảo ngủ chút nữa, sau khi tỉnh lại tính sau.

Mơ hồ ngủ cả buổi chiều, Thanh Dao trở lại, Phó Vọng Niên phát hiện hắn vẫn ở đây. Cũng liền biết hắn đây là thật sự trùng sinh ở dị thế rồi, hóa ra trận tai nạn xe cộ kia lúc này đã chỉ còn lại một cỗ thi thể chết cháy.

Câu đầu tiên sau khi trở lại của Thanh Dao chính là "Ngươi muốn ăn cùng ta, hay ta ra ngoài mua ít đồ ăn về cho ngươi".

Phó Vọng Niên sửng sốt nhìn Thanh Dao, trong mắt mang theo nghi hoặc sâu sắc, Thanh Dao nói hai người là phu phu, theo lý mà nói đương nhiên là cùng ăn cơm rồi, nghe ý lời này của Thanh Dao là hai người lúc trước hình như rất ít cùng ăn cơm.

Phó Vọng Niên liền nghĩ thái độ Thanh Dao đối đãi hắn sau khi hắn tỉnh lại.

Nói chuyện bình tĩnh, ánh mắt nhàn nhạt, băng bó vết thương trái lại rất nhẹ nhàng, nhưng cảm giác đó đều không như liên kết tình cảm giữa phu phu, trái lại như là thực thi nghĩ vụ của một phu lang.

Phó Vọng Niên liền biết giữa hai người này chắc chắn là có chút xích mích, hắn lại là không biết vì sao xích mích nhau.

Lúc Thanh Dao ra cửa đến bếp nấu cơm làm đồ ăn, Phó Vọng Niên im ắng ra khỏi phòng, sau đó nghe thấy một trận tiếng ho, liền theo tiếng ho một đường đi đến nhà bếp.

Lúc đó Thanh Dao lạnh nhạt với hắn một tay đang xào rau xanh, một tay không ngừng quạt dầu khói xông vào mũi kia.

Phó Vọng Niên liền cảm thấy tim hắn cứ vậy bị bắt được.

Phó Vọng Niên một đầu bếp ngôi sao, trước giờ đều là nấu cơm làm đồ ăn cho người khác, khi nào đến phiên người khác làm đồ ăn cho hắn ăn, đó là chuyện chưa từng trải qua.

Khi hắn nhìn thấy Thanh Dao vừa chịu đựng mùi dầu khói, vừa làm đồ ăn, tình cảm vắng lặng rất lâu đột nhiên cứ vậy phun trào ra.

Tuy lúc ăn cơm phát hiện đồ Thanh Dao nấu chỉ là ăn được mà thôi, Phó Vọng Niên lại là giấu loại ấm áp này ở đáy lòng.

Đi nhanh đến trước mặt Thanh Dao, Phó Vọng Niên sợ đột nhiên lên tiếng dọa đến Thanh Dao, liền không có lên tiếng nói chuyện, chờ lúc Thanh Dao nhìn thấy hắn, Phó Vọng Niên mới nói: "Thanh Dao về rồi, hôm nay mệt không?"

Thanh Dao mờ mịt nhìn Phó Vọng Niên một cái, sau đó mới trả lời: "Không sao, sổ sách đã tính xong."

Phó Vọng Niên nhìn thần sắc mệt mỏi trên mặt Thanh Dao, trong lòng thầm than người này nói dối đều không biết soạn bản nháp sao, ôn nhu nói: "Nghỉ ngơi lát trước, nấu cơm trễ chút đi!"

Thanh Dao gật đầu, tay lại luồn vào trong ngực y, sau đó lấy ra một túi tiền giặt đến bạt màu, lấy ra một lượng bạc đưa cho Phó Vọng Niên.

Khóe miệng Phó Vọng Niên giật không ngừng, hóa ra đây là chi phí cho hắn ra ngoài uống rượu vui chơi sao!

Liền lắc đầu với Thanh Dao: "Không cần, ta bây giờ cũng không ra ngoài làm gì, tiền này ngươi cất trước, nếu lúc ta cần, nói với người sau."

Trong mắt Thanh Dao mang theo bất ngờ, lại là nghe lời bỏ bạc về trong túi tiền, sau đó lại bỏ vào trong ngực.

Buổi tối, Phó Vọng Niên vẫn thói quen mấy ngày này, trước ngồi trong sân một khoảng thời gian, nhìn thấy thời gian cũng xấp xỉ, lúc này mới về phòng ngủ.

Yên lặng nhìn Thanh Dao ngủ ngon một cái, Phó Vọng Niên lúc này mới cởi áo ngoài, thổi tắt nến, im ắng nằm trên giường.

Trong phòng tức khắc chỉ còn lại ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào, tuy không phải rất sáng, trái lại cũng nhìn được tình hình trong phòng.

Bên tai nghe thấy hô hấp ổn định, chóp mũi ngửi được mùi cơ thể nhàn nhạt, Phó Vọng Niên cảm thấy trong bụng có luồng khô nóng, lại như trước kiềm nén lại.

Không qua bao lâu liền như bình thường, Phó Vọng Niên nghe thấy tiếng khóc thút thít thấp kèm theo cầu xin nhàn nhạt của Thanh Dao.

Thanh Dao cảm thấy y lại nhìn thấy chuyện Phó Vọng Niên làm với y, y muốn cự tuyệt, nhưng Phó Vọng Niên lại trói tay y, làm y không động đậy được, nhìn Phó Vọng Niên không ngừng ra vào trong người y, Thanh Dao chỉ cảm thấy một luồng đau đớn chui thẳng đến trong lòng.

Chỉ có thể thấp giọng cầu xin Phó Vọng Niên, Phó Vọng Niên lại như không nghe thấy tiếp tục tách chân y ra, sau đó lại một lần đau đớn từ nơi phía sau truyền tới.

Bên tai tựa hồ nghe thấy giọng nói ôn nhu, Thanh Dao không tự giác dịch đến ôm ấp ấm áp của giọng nói này, một đôi tay to ấm áp nhẹ nhàng vỗ lưng y, Thanh Dao dần dần không cảm thấy đau đớn nữa, ngược lại truyền đến một loại an tâm.

Nhìn thấy tâm trạng của Thanh Dao từ từ ổn định lại, Phó Vọng Niên mới nhẹ nhàng thả lỏng thần kinh căng chặt.

Tối mấy ngày nay Thanh Dao thường xuyên nửa đêm khóc tỉnh, lúc mới đầu Phó Vọng Niên còn không biết là làm sao, không biết một người rõ ràng có thể lạnh nhạt đến không đếm xỉa hắn, sao có thể nửa đêm vừa ngủ vừa khóc.

Đến khi hắn nghe rõ Thanh Dao luôn nói lời cầu xin, sau đó lại không cẩn thận nhìn thấy vài vết trói trên tay Thanh Dao, Phó Vọng Niên lúc này mới tin tên kia thật sự là cưỡng bức Thanh Dao, hơn nữa lại làm Thanh Dao trong mơ cũng đang cầu xin tên kia.

Hèn gì, tối ngày đầu tiên hắn tỉnh lại nhìn thấy y ngủ cách xa hắn, còn căng chặt cơ thể chú ý cử động của hắn.

Hèn gì, có lần hắn đón lấy ly từ trong tay y, đầu ngón tay sơ ý chạm đến tay y, lại phát hiện thân thể y có chút run nhẹ.

Hèn gì, cả mấy người chẳng dính dấp gì bên ngoài kia cũng biết chuyện thân mật trong phòng hai người.

Ôm chặt Thanh Dao khôi phục bình tĩnh trong lòng, tay nhẹ nhàng vỗ lưng gầy yếu.

Phó Vọng Niên nhìn lông mi Thanh Dao bởi vì rơi lệ mà lóng lánh sánh nước, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên, sau đó in một nụ hôn trên cái trán trắng tinh, lúc này mới nhắm mắt yên lặng ngủ.

Đêm này, trong phòng như cũ là ấm áp như xuân, tình ý khoan thai.

Ngày tháng đồng dạng cứ vậy yên bình qua mấy ngày.

Vết thương trên vai Phó Vọng Niên hiện giờ cũng đã lành, chỉ còn lại một vết sẹo có chút dọa người.

Cá nhân Phó Vọng Niên lại cảm thấy không trở ngại gì, nam nhân nào trên người không có hai ba vết sẹo như thế đó mới là chuyện lạ, huống chi vết sẹo này còn là bước ngoặt để mình đến nơi này.

Thương lành rồi, Phó Vọng Niên cũng quyết định là lúc bắt đầu kết hoạch nuôi béo của hắn.

Chuyện đầu tiên phải làm đươngnhiên là nấu bữa ngon, để Thanh Dao hảo hảo ăn chút cơm, như vậy mới có thể căncứ kế hoạch của hắn tiến hành bước tiếp theo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn The Wolf về bài viết trên: HNRTV
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dạ Lam, nguyễn thị huyên và 67 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.