Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 

Thanh xuyên chi mãn hán toàn tịch - Nguyệt Phi Phàm

 
Có bài mới 02.06.2018, 02:52
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.01.2018, 14:59
Bài viết: 5028
Được thanks: 578 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Thanh xuyên chi mãn hán toàn tịch - Nguyệt Phi Phàm - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thanh Xuyên Chi Mãn Hán Toàn Tịch

Tác giả:Nguyệt Phi Phàm

Edit: Ruby hay ham hố^v^

Độ dài: 77c

Thể loại: Thanh triều, xuyên việt, cung đình, mỹ thực, phúc hắc công, ngốc manh thụ, HE.

Nguồn: https://rubymoonhn.wordpress.com

Trạng thái:Full

Giới thiệu


Tử Tu  vào  Hoàng cung làm ngự trù chỉ vì hắn muồn tìm kiếm món ăn thứ một trăm lẻ chín (*) và cũng gặp phải vị Hoàng đế phúc hắc khôn khéo Khang Hy, Hoàng đế nói: “Trước kia chúng ta có một chân.”

Tử Tu trầm mặc, Hoàng đế còn nói: “Sau này chúng ta cũng sẽ có một chân.”

Tử Tu vẫn trầm mặc.

Làm thức ăn ngon, chăm Hoàng đế, hình như cuộc sống như vậy cũng không có gì tệ.

Mỹ thực có, âm mưu có, chủng điền cũng sẽ có (?)

Phúc hắc công VS ngốc manh thụ, kết cục HE.

Nội dung: Thanh xuyên cung đình hầu tước xuyên việt thời không.

Nhân vật chính: Lâm Tử Tu, Ái Tân Giác La Huyền Diệp ┃ Phối hợp diễn: Nạp Lan Tính Đức, Hách Xá Lý Tuyết Tùng ┃ Cái khác: Thanh xuyên, Mãn Hán toàn tịch

(*) Mãn Hán toàn tịch hay Tiệc triều đình Hán Thanh, là một trong những đợt tiệc lớn nhất được ghi chép ở Mãn Châu và lịch sử Trung Hoa. Đợt tiệc này bao gồm 108 món độc đáo từ nhà Thanh và văn hóa người Hán. Đợt tiệc này đã được tổ chức trọn 3 ngày với 6 bữa tiệc. Nghệ thuật ẩm thực và kỹ thuật nấu nướng được thể hiện từ các đầu bếp khắp nơi ở Trung Hoa. Món ăn thứ 109 là tác giả chế ra.

MỤC LỤC

Chương 1 - Chương 2 - Chương 3 - Chương 4
Chương 5 - Chương 6 - Chương 7 - Chương 8
Chương 9 - Chương 10 - Chương 11 - Chương 12
Chương 13 - Chương 14 - Chương 15 - Chương 16
Chương 17 - Chương 18 - Chương 19 - Chương 20
Chương 21 - Chương 22 - Chương 23 - Chương 24
Chương 25 - Chương 26 - Chương 27 - Chương 28
Chương 29 - Chương 30 - Chương 31 - Chương 32
Chương 33 - Chương 34 - Chương 35 - Chương 36
Chương 37 - Chương 38 - Chương 39 - Chương 40  
Chương 41 - Chương 42 - Chương 43 - Chương 44
Chương 45 - Chương 46 - Chương 47 - Chương 48  
Chương 49 - Chương 50 - Chương 51 - Chương 52
Chương 53 - Chương 54 - Chương 55 - Chương 56  
Chương 57 - Chương 58 - Chương 59 - Chương 60
Chương 61 - Chương 62 - Chương 63 - Chương 64  
Chương 65 - Chương 66 - Chương 67 - Chương 68
Chương 69 - Chương 70 - Chương 71 - Chương 72  
Chương 73 - Chương 74 - Chương 75 - Chương 76
Chương 77




Đã sửa bởi Daesung lúc 02.06.2018, 18:41.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.06.2018, 03:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.01.2018, 14:59
Bài viết: 5028
Được thanks: 578 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thanh xuyên chi mãn hán toàn tịch - Nguyệt Phi Phàm - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



1: Món ăn thứ nhất


Trở thành đầu bếp hạng nhất chính là giấc mộng của Lâm Tử Tu.

Y học nấu ăn suốt mười năm, từ năm bảy tuổi đến mười bảy tuổi, có tài có năng lực, duy chỉ thiếu mỗi cơ hội. Khi y cho rằng cả đời này mình sẽ không bao giờ vượt qua được sư phụ mình thì y xuyên, xuyên thẳng về thời Khang Hy, nhập vào người một ngự trù dự bị.

“Tử Tu, sao còn đứng đó, mau đi chuẩn bị đi, người trong cung sắp đến rồi.” Đại sư huynh Đinh Chí Nguyên bất đắc dĩ vỗ vai Tử Tu mà bảo.

Tử Tu phục hồi tinh thần lại, “Vâng” một tiếng, sau đó trở về phòng chuẩn bị.

Y vừa đi vừa âm thầm trách tự trách mình, hôm nay sẽ có người trong cung đến chọn ngự trù mà mình lại thất thần. Ngự trù, hai chữ có sức mê hoặc lớn đến cỡ nào.

Nếu thành ngự trù thì có thể tùy ý sử dụng nguyên liệu nấu ăn trong cung, thậm chí còn có thể làm được Mãn Hán toàn tịch. Như vậy thì có lẽ sẽ đến gần với sư phụ được hơn một chút.

Sư phụ… những ký ức từ kiếp trước trôi vụt qua, y chọn xong nguyên liệu nấu ăn thì đi ra ngoài xếp hàng.

Lúc này trong viện đã khá đông người tụ tập lại, tất cả đều là các sư huynh, sư đệ trong đội ngự trù dự bị, sư phụ Trình Lễ đứng một bên, sắc mặt không tốt nhìn tất cả đệ tử.

Tử Tu nhìn thoáng qua sư phụ, cảm xúc mất mát vừa mới đè nén xuống lại ào ạt dâng lên. Sư phụ kiếp này và sư phụ kiếp trước giống nhau như đúc không chỉ cái tên mà cả dung mạo. Nếu muốn nói điểm nào khác biệt thì đại khái là sư phụ kiếp này trẻ hơn sư phụ kiếp trước một chút.

Tử Tu không dám chọc vào sư phụ nên lui ra phía sau mọi người, tìm chỗ khuất mà đứng.

Trước mặt những người dự thi đều được đặt dụng cụ làm bếp giống hệt nhau, nguyên liệu nấu ăn thì phải do tự mình chuẩn bị, Tử Tu nhìn các dụng cụ đơn sơ thì mí mắt không nhịn được mà giật giật hai cái.

Chẳng mấy chốc, người trong cung đã đến, Trình Lễ không kiêu ngạo không siểm nịnh đón những người kia vào, Tử Tu giương mắt liếc qua thì thấy đó là bốn thái giám và bốn cung nữ.

Trong số này có một đại thái giám có địa vị hình như khá cao vì vị sư phụ mắt cao hơn đỉnh của y đối đãi với người đó vô cùng khách khí. Sư phụ là trưởng quan trong Ngự Thiện Phòng, quan bái chính ngũ phẩm mà có vẻ như còn thua cả một thái giám.

“Lương công công, tất cả ngự trù dự bị đều đang ở đây, chúng ta bắt đầu được chưa?” Trình Lễ mời Lương công công đến ghế trên ngồi rồi hỏi.

Vị Lương công công nọ “ừm” một tiếng, lan hoa chỉ (1) giơ lên nói: “Các ngươi nghe cho rõ đây, hôm nay chúng ta phụng mệnh của Hoàng thượng đến. Nếu như ai làm tốt khiến cho vị Hải Châu cô nương này hài lòng thì sẽ được trực tiếp tuyển tiến cung làm ngự trù.”

Nữ tử được thái giám nọ gọi tên vén áo thi lễ với mọi người, nói: “ Hải Châu là nô tỳ bên người Huệ tần nương nương, lần này Hoàng thượng tuyển ngự trù cho nương nương. Được nương nương tín nhiệm, giao cho Hải Châu quyền chọn lựa, cho nên Hải Châu rất hy vọng các vị có thể xuất ra tay nghề tốt nhất, đừng khiến Hải Châu thất vọng.”

Tử Tu nhìn nữ tử Hải Châu đó, cảm thấy cô ta khá đẹp mắt, thanh âm nói chuyện cũng ngọt ngào, có hơi giống… ừm… ngôi sao điện ảnh.

Với kinh nghiệm sống ít ỏi của mình thì Tử Tu chỉ có thể nghĩ ra được từ như vậy thôi.

“Thì ra là tuyển ngự trù cho Huệ tần, nghe nói Huệ tần tháng trước vừa hạ sinh hoàng tử, đang vô cùng nổi bật trong cung đấy.” Một âm thanh không lớn lọt vào trong tai Tử Tu, Tử Tu biết là nhị sư huynh Lỗ Nhượng đang nói.

“Thì ra là thế, mà dù sao đi nữa thì hôm nay ta nhất định phải khiến cho mọi người thấy được bản lĩnh của ta, rồi trở thành ngự trù. Ha ha, không cần phải ngây ngốc ở cái chốn quỷ quái này nữa.” Tam sư huynh Tiết Bình góp lời.

“Ngươi be bé cái mồm lại.” Lỗ Nhượng nhắc nhở, Tiết Bình vội che miệng gật đầu nhưng trên mặt mọi người đều không giấu được ý cười.

Thấy mọi người đều tỏ vẻ nóng lòng muốn thử, Lương công công lên tiếng: “Vậy bắt đầu đi, nhớ kỹ, phải làm cho tốt vào.” Nói xong lại quơ lan hoa chỉ, uốn éo lắc mông đi vào.

Tử Tu nhìn mà nổi hết cả gai ốc, không lẽ thái giám nào cũng như vậy sao? Nghĩ thì nghĩ, tay đã bắt đầu hoạt động, nhìn sang xung quanh thì các sư huynh đệ đều đã bắt tay vào làm.

Trình Lễ và Lương công công lùi ra sau hậu đường, còn lại ba thái giám và bốn cung nữ vẫn đứng lại tại chỗ. Đặc biệt là nữ tử Hải Châu kia, rất chăm chú quan sát thủ pháp nấu nướng của mọi người.

Ngay khi bắt tay vào nấu nướng thì Tử Tu dường như biến thành một người khác, dáng vẻ ngây ngô bình thường biến mất, trên mặt tràn đầy tự tin và say mê. Toàn thân Tử Tu tỏa ra một loại khí chất mê người khiến người ta không nhịn được mà tập trung ánh mắt lên người y.

Ánh mắt Hải Châu xuyên qua hàng loạt người, dừng lại trên người Tử Tu. Sau đó, nàng thấy được một màn khiến cho người ta phải vỗ tay tán dương.

Mấy củ cà rốt được tung nhẹ lên cao, sau đó là vài ánh dao lóe lên nhanh đến mức hoa cả mắt, phía sau những ánh dao chớp lóe là nụ cười mỉm nhẹ nhàng. Động tác của Tử Tu vô cùng tao nhã, y chính là có khả năng đặc biệt như thế, xắt một củ cà rốt cũng có thể khiến cho người ta cảm giác rằng mình đang làm sơn hào hải vị.

Ánh đao ngừng lại, một mảng màu đỏ rơi xuống, Hải Châu biết đó là cà rốt đã được thái sợi. Tử Tu nâng một chiếc đĩa trên tay trái lướt một đường, toàn bộ sợi cà rốt đều rơi gọn lên trên đĩa.

Nấm hương cũng được sơ chế tương tự, lại một loạt ánh dao lóe lên, lại vươn tay ra tiếp, một đĩa sợi nấm hương đã được thái rất đẹp. Hải Châu không nhịn được mà gật đầu mỉm cười, ánh mắt của nàng vẫn tập trung trên người Tử Tu, muốn xem xem người này còn có thể mang đến những kỹ năng nào.

Tử Tu không hề biết có người đang quan sát mình, y bưng hai cái đĩa lên, sau đó hai tay khẽ động, sợi cà rốt và sợi nấm hương đồng loạt bay lên trộn vào nhau rồi lại rơi xuống đĩa. Lặp đi lặp lại vài lần cho đến khi hai loại đã trộn đều thì Tử Tu mới ngừng tay.

Những thao tác kế tiếp thì không xuất sắc như vừa rồi nhưng Hải Châu vẫn chăm chú quan sát, trong tiềm thức thì nàng biết rằng ngự trù hôm nay nhất định phải là người này.

Thấy thời gian đã đến, Trình Lễ và Lương công công đi ra ngoài. Lương công công lại quay về chỗ cũ, Hải Châu vội tiến lên báo lại: “Công công, thức ăn đã làm xong rồi, bây giờ bắt đầu chấm điểm được chưa ạ?”

Lương công công đáp: “Ừm, vậy bắt đầu đi, các ngươi xếp thành hàng từ trước ra sau, trình món ăn của mình lên cho Hải Châu cô nương.”

Hải Châu ngồi vào trước bàn ăn được chuẩn bị sẵn bát đũa rồi ra lệnh: “Bắt đầu mang đồ ăn lên!”

Người đầu tiên đưa thức ăn lên là lục sư huynh, nhưng mà Hải Châu vừa nhìn thoáng qua thì liền cau mày lắc đầu. Vẻ mặt của lục sư huynh rất không phục nhưng không dám nói gì vì Hải Châu tuy chỉ là cung nữ nhưng thân phận vẫn cao hơn họ.

Người kế tiếp là lão cửu, lão cửu nịnh nọt nói: “Ta làm món Ngó sen chua ngọt (2), mời cô nương nếm thử.” Lão cửu mở nắp, một mùi hương giấm chua thanh đạm nhẹ nhàng bay ra, nếu ngửi kỹ thì còn phảng phất mùi hương hoa quế.

Hải Châu nhìn thức ăn trên đĩa, ngó sen trắng noãn như ngọc, nàng giơ đũa lên gắp một miếng nhỏ bỏ vào trong miệng nhưng chưa kịp nhấm nuốt thì lập tức nhổ ra.

“Đường thì thiếu, giấm chua thì quá nhiều, hoa quế quá ít.”

Lão cửu không tin, vội tự gắp một miếng ăn thử thì thấy quả nhiên giống như lời Hải Châu nói. Vì thế hắn không giống lão lục mà tâm phục khẩu phục lui xuống.

Tiếp theo lại có vài người mang đồ ăn lên, đều bị chê mà đuổi về. Trình Lễ mặc dù không nói gì nhưng trong lòng đã âm thầm lo lắng, nếu lần này không có ai được chọn thì tổng quản ngự trù như ông chắc chỉ còn nước từ quan.

Đến phiên nhị sư huynh, Lỗ Nhượng vẻ mặt ngạo mạn đặt đồ ăn lên trên bàn, nói: “Món này của ta có tên là Tú Cầu Can Bối,  được nấu từ sò điệp và tôm…”

Hắn còn chưa nói dứt lời thì đã bị Hải Châu cắt ngang: “Ta biết nguyên liệu cũng như quy trình nấu nó, ngươi không cần phải giới thiệu, để yên cho ta nếm là được.”

Lỗ Nhượng ngượng ngùng ngậm miệng, đành phải mở nắp đưa đến trước mặt Hải Châu. Hải Châu gắp một miếng sò cho vào miệng, một lát sau nhìn Lỗ Nhượng và bảo: “Sò điệp quá dai và cứng, thời gian nấu quá lâu, không hợp cách, người kế tiếp.”

Lỗ Nhượng sửng sốt nửa buổi mà vẫn không thể tin được là mình bị loại đơn giản như thế. Hắn còn chưa kịp phản bác thì Tiết Bình đã đi lên đẩy hắn qua một bên. Tiết Bình dâng món của mình lên, có bài học từ Lỗ Nhượng nên hắn chỉ báo tên món ăn.

Nhưng chẳng khác gì người đầu tiên, Hải Châu chỉ nhìn thoáng qua liền nói món ăn của hắn không hợp cách khiến Tiết Bình không nhịn được mà phản đối: “Cô chưa nếm thử làm sao mà biết là không hợp cách?”

Hải Châu bật cười: “Ngay cả mặt hình thức còn chưa qua được thì cần thiết phải nếm thử à?”

Tiết Bình ngượng chín cả mặt, Trình Lễ vội cho người kéo hắn qua một bên sợ chọc Hải Châu mất hứng.

Tiếp theo đến lượt đại sư huynh mang món của mình lên, Trình Lễ lập tức dỏng tai lên nghe. Lão đại Đinh Chí Nguyên là đệ tử đắc ý nhất của ông, nếu như Chí Nguyên không qua được thì coi như xong rồi.

Trái ngược với Lỗ Nhượng và Tiết Bình, Đinh Chí Nguyên lại là một người hay xấu hổ, khi mang đồ ăn lên thì mặt hắn đỏ lựng, chỉ lắp bắp nói: “Ta… món này tên là… Bò ngũ sắc lá liễu (4), mời cô nương dùng thử.”

Hải Châu nhìn đĩa thức ăn sáng lấp lánh trước mặt khẽ tán thưởng, đây có thể coi như là món ăn nàng thấy tốt nhất. Nàng gắp một miếng thịt lên, hương vị rất vừa miệng, vừa thơm lại vừa đẹp mắt, coi như là một món cực phẩm.

“Tốt lắm, Lương công công, người này tạm thời giữ lại, nếu như lát nữa nô tỳ không chọn ra được ai tốt hơn thì sẽ chọn hắn.” Hải Châu buông đũa, nhìn Lương công công.

“Tùy cô nương.” Lương công công chỉ liếc sơ qua Đinh Chí Nguyên rồi không để ý tới nữa.

Trình Lễ thầm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có Chí Nguyên không làm ông mất mặt.

Sau đại sư huynh chính là Tử Tu, Tử Tu bưng món ăn của mình đến trước bàn, thấy Hải Châu chăm chú nhìn mình, vô thức đỏ mặt, lí nhí nói: “Món của ta là canh cá bạc Tam Ti (5).”

Hải Châu thấy món ăn và những nguyên liệu y sơ chế khi nãy rất khác nhau, không khỏi cảm thấy thú vị: “Ta biết rồi, mau mang đến đây.” Nàng sớm đã muốn nhìn gần món ăn này, tiếc là Tử Tu lại lên sau cùng.

Tử Tu mở nắp đậy ra, một mùi hương thơm nhẹ nhàng như tiên khí thoang thoảng lan tỏa. Hải Châu cầm thìa múc một muỗng canh nhấm nháp, hương vị ngọt ngào, thanh thanh, quả nhiên là thượng phẩm. Nàng thật không nhìn lầm người.

“Lương công công, là người này.”

———–

Tác giả có lời muốn nói: hố mới hố mới, cần đại gia duy trì. Yêu nó hãy thu nó đi O(∩_∩)O~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.06.2018, 03:07
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.01.2018, 14:59
Bài viết: 5028
Được thanks: 578 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thanh xuyên chi mãn hán toàn tịch - Nguyệt Phi Phàm - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



2: Món ăn thứ hai


Khi Tử Tu được Hải Châu chọn làm ngự trù thì tất cả mọi người đều không thể tin được. Tử Tu ở trong số ngự trù dự bị chỉ là một tiểu sư đệ mờ nhạt, ngoại trừ đại sư huynh thì không ai để ý đến. Ngay cả sư phụ Trình Lễ cũng chẳng có ấn tượng gì mấy với y.

Trù nghệ của Tử Tu rất bình thường, tính cách thành thật, hướng nội, mọi người đều cảm thấy y khá ngốc, thậm chí có người ở sau lưng còn nói y ngoại trừ vẻ bề ngoài ra thì chẳng có gì. Nhưng mà họ không biết là, trong thân thể của tiểu sư đệ này sớm đã thay đổi linh hồn, một linh hồn đến từ hơn ba trăm năm sau.

Hơn ba trăm năm sau, Tử Tu vẫn là một người ngốc nghếch như cũ, chỉ có điều trù nghệ lại tuyệt đối là đệ nhất. Tuy tuổi còn trẻ nhưng đã trở thành một đầu bếp nổi tiếng. Y đi theo sư phụ học nghề mười năm, đến năm mười bảy tuổi thì đã có thể làm được năm mươi tám món trong số một trăm lẻ tám món Mãn Hán toàn tịch.

Ngoại trừ sư phụ thì tất cả mọi người đều khen món ăn Tử Tu nấu là tuyệt phẩm.

Tử Tu nhớ đến lời của sư phụ dặn dò trước khi lâm chung: “Tử Tu, con có biết con nấu ăn vì sao vẫn luôn kém hơn thầy không? Vì trong món ăn của con vẫn còn thiếu một thứ, không phải là thiếu gia vị hay độ lửa, đó là một thứ còn quan trọng hơn, được chúng ta gọi là món ăn thứ một trăm lẻ chín.”

Sư phụ không nói cho Tử Tu biết món ăn thứ một trăm lẻ chín là món gì, mà chỉ đưa cho y một mảnh ngọc bội và bảo y tự đi tìm.

“Mảnh ngọc này tên là “Thiên Vọng”, nó cho con biết thứ con còn thiếu là gì, Tử Tu, con có thấy trên mặt mảnh ngọc bội này có một con phượng hoàng không? Đợi sau khi con chuẩn bị sẵn sàng rồi, thật sự muốn tìm kiếm đáp án thì hãy nhỏ một giọt máu lên trên mặt phượng hoàng.”

Lúc đó Tử Tu chỉ “vâng” một tiếng, hoàn toàn không nghĩ tới hậu quả sau khi làm như vậy là gì. Sau khi chôn cất sư phụ xong, Tử Tu muốn tìm được đáp án nên y theo lời sư phụ mà nhỏ một giọt máu của mình lên mặt phượng hoàng.

Rồi sau đó thì Tử Tu bị đưa đến đây. Lâm Tử Tu của thế giới này giống y từ dung mạo, chiều cao thậm chí là ngay cả tuổi tác, cho nên Tử Tu rầu rĩ suy nghĩ hết ba ngày mới hiểu được đại khái. Tử Tu cảm thấy đây có lẽ là kiếp trước của mình.

Nhưng điều duy nhất mà Tử Tu không rõ là tại sao sư phụ lại biết được mình sẽ được đưa đến đây?

Tử Tu cứ mãi nghĩ đến sư phụ, cho nên Trình Lễ phải gọi y đến ba lần mới phục hồi tinh thần lại. Tử Tu ngây ngô nhìn Trình Lễ: “Sư phụ, sao vậy ạ?”

Trình Lễ hận không thể bổ đầu Tử Tu ra xem bên trong chứa cái gì, cắn răng mỉm cười: “Còn không mau đi qua tạ Hải Châu cô nương và Lương công công, tiểu tử ngươi vận khí tốt, đã được chọn làm ngự trù rồi.”

Tử Tu vui mừng hỏi: “Thật sao? Tốt quá, cảm tạ Hải Châu cô nương, cảm tạ Lương công công.” Tử Tu vội vàng hai tay ôm quyền tươi cười đáp tạ.

Trình Lễ vội đè bả vai Tử Tu xuống: “Cái này mà gọi là tạ cái gì? Quỳ xuống làm lại.”

Nụ cười của Tử Tu cứng lại, quỳ xuống? Nhìn những cái đầu trọc một nửa khắp sân, Tử Tu mới nhận ra mình quên mất đây là triều Thanh, là lúc huy hoàng nhất của triều Thanh, thời Khang Hy đế trị vì.

Nhưng mà quỳ xuống… y chỉ quỳ trước mặt sư phụ mà thôi.

“Thôi được rồi, tiểu tử mau đi thu dọn đồ đạc rồi cáo biệt mọi người, lập tức cùng bọn ta tiến cung.” Lương công công thấy Tử Tu thộn mặt ra thì rất nghi ngờ không biết tiểu tử này có thể nấu ăn được không? Nhưng Hải Châu đã đề cử rồi thì hẳn là không sai.

“Vâng.” Tử Tu đáp.

Đợi Lương công công đi rồi thì các sư huynh đệ đều vây lại, có người chúc mừng có người châm chọc nhưng Tử Tu không buồn để ý, khắp đầu y giờ chỉ là tin mình đã trở thành ngự trù.

Sau khi mọi người tản ra, chỉ có đại sư huynh Đinh Chí Nguyên ở lại, Đinh Chí Nguyên vỗ vai Tử Tu: “Cố gắng làm cho tốt, trong số sư huynh đệ chúng ta cuối cùng cũng có một ngự trù, không được để sư phụ thất vọng.”

Lúc này Tử Tu mới nhớ ra nếu như không có y thì người tiến cung vốn sẽ là Đinh Chí Nguyên, y có chút lúng túng: “Đại sư huynh, đệ sẽ không khiến cho mọi người thất vọng.”

Đinh Chí Nguyên mỉm cười: “Vậy là tốt rồi, bất quá có câu nói ‘tâm hại người có thể không có nhưng tâm phòng người không thể không có’. Đứa ngốc như đệ thì không có khả năng hại người, nhưng trong cung lòng người hiểm ác, nhất định không được quá tin tưởng vào người khác nhé.”

“Đệ biết, trong TV lúc nào cũng nói vậy mà. Đệ sẽ chú ý, đại sư huynh, sau này chúng ta còn có thể gặp lại không?” Đinh Chí Nguyên là người duy nhất ở đây quan tâm đến y, Tử Tu vẫn luôn có cảm tình với vị đại sư huynh này.

Đinh Chí Nguyên không truy cứu xem “TV” là cái gì, chỉ đáp: “Đại sư huynh sẽ cố gắng luyện tập trù nghệ, cố gắng trở thành ngự trù, như vậy thì ngày nào chúng ta cũng có thể gặp nhau.”

Tử Tu cười: “Vâng, vậy thì tốt rồi.”

“Mau đi thu dọn đi, nhất định phải nhớ kỹ lời huynh, không được tin tưởng người khác, có việc thì đi tìm sư phụ hoặc gửi thư cho huynh.”

“Vâng, đệ nhớ rồi.” Tử Tu cười rồi chạy đi, lúc này mới giống một thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi, tràn ngập sức sống.

Thu dọn ít đồ xong thì xe ngựa trong cung đã đợi sẵn bên ngoài. Lương công công đã về trước, chỉ để lại Hải Châu và hai tiểu thái giám. Hải Châu ngoắc Tử Tu đến ngồi cùng xe ngựa với mình, hai tiểu thái giám ở bên ngoài đánh xe, xe ngựa dưới ánh mắt mọi người từ từ rời khỏi hậu uyển nơi dành cho các ngự trù dự bị sống.

Ngồi đối diện với Hải Châu, Tự Tu hơi khẩn trương. Một thiếu nữ mới mười sáu, mười bảy tuổi, xinh đẹp dịu dàng, đối với một kẻ chưa từng tiếp xúc với nữ nhân như Tử Tu rất có lực sát thương.

Hải Châu biết Tử Tu ngượng ngùng, cười khe khẽ, nụ cười này của nàng càng khiến cho Tử Tu bối rối. Hải Châu thôi không trêu Tử Tu nữa mà hỏi: “Tên của ngươi là Lâm Tử Tu à?”

Tử Tu gật đầu, cảm thấy không lễ phép bèn nói thêm: “Vâng.”

Hải Châu cười khanh khách: “Ha ha, không cần phải khẩn trương đâu, bất quá sau khi vào cung phải chú ý quy củ. Trong nội cung rất nhiều quy củ, nếu không chú ý thì sẽ gặp họa rơi đầu.”

Tử Tu vội đáp: “Vâng ạ.”

Hải Châu thở dài: “Lần này ngươi tiến cung chủ yếu là để hầu hạ Huệ tần nương nương. Huệ tần nương nương vừa sinh hoàng tử được một tháng, khẩu vị thanh đạm. Nếu như ngươi làm tốt thì phần thưởng được ban sẽ không ít đâu. Vào cung nếu thấy chủ tử thì phải hành lễ vấn an, khi vấn an phải tự xưng là nô tài và quỳ xuống chứ không được giống như hôm nay đâu.”

Tử Tu “vâng” một tiếng, nghĩ thầm mình chỉ đứng trong Ngự Thiện Phòng nấu nướng, hẳn là sẽ không gặp được “chủ tử”, chỉ cần y không đắc tội với ai thì chắc sẽ không có ai chủ động tìm y gây rắc rối đâu nhỉ?

Hải Châu đem những gì có thể nói đều nói hết cho Tử Tu, Tử Tu nhất nhất nhớ kỹ, lại không để ở trong lòng, Ở trong lòng Tử Tu thì các quan niệm hiện đại đã xâm nhập vào tận cốt tủy, rất khó thay đổi.

Sau khi tiến cung, Hải Châu trở về Vĩnh Thọ Cung của Huệ tần, còn Tử Tu thì được thái giám mang đến Ngự Thiện Phòng, giải thích quy củ cũng như phân phòng cho y. Ngự trù đều là hai người ở một phòng, nhưng vận khí của Tử Tu rất tốt nên được dành cho hẳn một phòng. Sau này Tử Tu mới biết được, đó là do người chung phòng với y cách đó ba ngày vì làm sai chuyện nên bị đuổi khỏi cung.

Đầu tiên là ngồi xe ngựa, sau đó lại gấp gáp đi theo tiểu thái giám nên đợi đến khi mọi chuyện sắp xếp ổn thỏa rồi Tử Tu mới có thời gian nhìn ngắm cảnh vật xung quanh. Nơi Tử Tu ở cách Ngự Thiện Phòng không xa, lúc này lại đang là tháng ba mùa xuân, trong viện nở đầy hoa tươi, cảnh sắc mê người. Tử Tu đánh giá một lượt tiểu viện của mình, tường đỏ ngói vàng, cổng sơn son đỏ, quả thật có vài phần ý vị.

“Tử Tu.” Khi Tử Tu đang xuất thần thì đột nhiên nghe thấy tiếng người gọi tên mình, Tử Tu quay đầu thì phát hiện sư phụ đang đứng cách đó không xa.

“Sư phụ.”

Trình Lễ đến gần, mỉm cười với Tử Tu: “Trước kia là do sơ suất của sư phụ, không thể ngờ được trù nghệ của ngươi tiến bộ nhanh như vậy, sau này cần phải cố gắng hơn, biết chưa?”

Tử Tu gật đầu hỏi: “Sư phụ, người ở đâu ạ?”

Trình Lễ đáp: “Ngay ở gian trong cùng kia, yên tâm đi, có sư phụ ở đây không ai dám khi dễ ngươi đâu.”

Tử Tu cười cười, quả thật vậy, sư phụ là tổng quản Ngự Thiện Phòng, ai ở đây cũng phải chừa cho sư phụ vài phần mặt mũi. Bất quá Tử Tu không để ý đến việc này nhiều lắm, thứ mà y để ý là khi nào thì mới được đứng bếp.

“Nghe nói Huệ tần cũng được lắm, chỉ cần ngươi làm đồ ăn hợp khẩu vị của người thì người sẽ không bạc đãi ngươi. Hơn nữa gần đây Huệ tần rất được sủng ái, nói không chừng ngươi sẽ có cơ hội được gặp Hoàng thượng đấy.” Trình Lễ tiếp tục nói.

Khang Hy? Tử Tu đối với vị đế vương này vẫn có vài phần hảo cảm. Trước kia xem phim “Khang Hy vi hành” thì Tử Tu đã thích tấm lòng của vị Hoàng đế này đối với con dân. Bất quá lúc này thì Khang Hy chỉ mới mười sáu, mười bảy tuổi thôi, mấy cái phong thái đế vương gì đó chắc là còn chưa phát huy được hết.

“Vâng, con biết rồi.” Dường như nghĩ tới cái gì, Tử Tu lấy mảnh ngọc phượng hoàng trong áo ra hỏi: “Sư phụ, người từng thấy cái này bao giờ chưa?”

Trình Lễ cầm mảnh ngọc lên xem kỹ rồi lắc đầu: “Chưa thấy qua, bất quá giá trị có vẻ rất cao, ngươi cất cho kỹ đừng để ai thấy.”

Tử Tu thất vọng “À” một tiếng, sư phụ chưa từng thấy qua “Thiên Vọng”, không lẽ vị sư phụ này và vị sư phụ kiếp trước thật sự không có quan hệ gì sao?

Nói chuyện với sư phụ xong, Tử Tu đi về phòng của mình, dùng dây thực cột mảnh ngọc lại rồi đeo lên trên cổ, cảm giác lành lạnh khi mảnh ngọc dán vào da khá là thoải mái nhưng cũng hơi kỳ dị.

Sáng sớm ngày hôm sau, có người đến dẫn Tử Tu đến Ngự Thiện Phòng, bảo là trước để cho Tử Tu quan sát xem người khác nấu nướng như thế nào. Tử Tu vô cùng hưng phấn, rửa mặt chải đầu qua loa rồi chạy theo người nọ.

Khi đến Ngự Thiện Phòng thì Tử Tu nhận ra bên trong có không ít ngự trù đang tụ tập. Tất cả mọi người đều đang rất bận rộn nấu nướng cho chủ nhân các cung.

Tử Tu ngoan ngoãn đứng quan sát, phát hiện ra sư phụ đang đứng trước bếp lò lớn nhất ở trong cùng nấu nướng. Sư phụ là ngự trù chuyên môn nấu cho Hoàng đế, ngoại trừ món ăn do sư phụ làm thì Hoàng đế không quen ăn đồ ăn người khác nấu.

Nghĩ đến đây, Tử Tu cảm thấy sư phụ rất giỏi, dù là kiếp trước hay kiếp này thì y đều thua xa.

Liên tục quan sát hai ngày, cuối cùng cơ hội của Tử Tu cũng đến. Thái giám truyền lời nói khẩu vị của Huệ tần nương nương gần đây không tốt, bảo Tử Tu làm vài món điểm tâm.

Tử Tu trầm tư, suy nghĩ xem nên làm món gì.

Kim Cao (1) —— chua chua ngọt ngọt, tốt cho hệ tiêu hóa, màu sắc đẹp đẽ, hương thơm hấp dẫn. Đúng rồi, chính là cái này.

Tử Tu tìm được những nguyên liệu tốt nhất, động tác thuần thục thêm nước đốt lửa, xung quanh có nhiều người ôm thái độ xem kịch vui đều bị tài nghệ của Tử Tu thuyết phục.

Chưa đầy nửa canh giờ, Tử Tu đã hoàn tất món ăn.

Người hầu trong cung mang Kim Cao mang đến Vĩnh Thọ Cung, Tử Tu bất an chờ đợi, đây là lần đầu tiên y nấu cho người trong cung. Mặc dù y rất tin tưởng vào tài nghệ của mình nhưng lại không nắm chắc được sở thích của Huệ tần. Cảnh tượng các chủ tử trong cung hễ không vui là lôi người ra ngoài chém trên TV thường xuyên nhảy ra trong óc của Tử Tu, y cảm thấy cứ như vậy mà chết đi thì thật sự lỗ nặng rồi.

Việc duy nhất bây giờ Tử Tu có thể làm chỉ là chờ đợi.

———-

Tác giả có lời muốn nói: vẫn như cũ lăn lộn cầu duy trì a.

Trong lịch sử thì Huệ tần (2) đến năm Khang Hy thứ mười sáu mới được phong làm tần, tại vì trong này cần đến nên mới đẩy thời gian lên một chút.

——–

Kim cao: 1 loại bánh được làm từ quả sơn tra, vị rất ngon, chua chua ngọt ngọt, tốt cho tiêu hóa, nhất là hợp với phụ nữ sau khi sinh. Cách làm bánh này có rất nhiều kiểu, mỗi kiểu lại có công dụng khác nhau nhưng cách đơn giản nhất tự làm được ở nhà là nấu sơn tra với tinh bột ngô để làm được bánh như hình dưới á. Bạn nào thích có thể gg để làm thử ^^1
Huệ tần: Nạp Lạt thị (? – 1732), con gái của Lang trung Tác Nhĩ Hòa, đầu tiên được phong làm Thứ phi. Năm Khang Hy thứ 16, được phong Huệ tần, đến năm Khang Hy thứ 20 được phong Huệ phi. Sinh được hai hoàng nam: Thừa Khánh(mất sớm) và Đại hoàng tử Trực quận vương Dận Thì.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: khaichinh, Lam Khả Nhi, Nguyên Lý, nguyễn thị huyên, Túi dấm nhỏ và 37 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.