Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 

Thái giám - Lê Hoa Yên Vũ

 
Có bài mới 30.05.2018, 15:34
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4929
Được thanks: 1075 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Sổ tay dưỡng thành đại hiệp - Vũ Tiểu Phi - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



3

Hết nửa ngày, hô hấp mới trở lại bình thường, Tiêu Ngữ si ngốc nhìn những dụng cụ chăm sóc hoa được đặt ở góc tường, tâm trí rơi vào hồi tưởng về cái đêm hắn suốt đời không thể quên, cái đêm kinh khủng nhất, thống khổ nhất, khuất nhục nhất đời hắn.

Ánh trăng mờ mờ, cũng bởi hữu phong hữu vân, vào đêm hai mươi hai tháng sáu một nửa mặt trăng luôn luôn bị che khuất, ánh sáng nhàn nhạt yếu ớt ôm trọn nhân gian, bao phủ cái nơi phảng phất cảnh mông lung như trong mơ..

Tiêu Ngữ mặc một chiếc áo trắng muốt đơn giản, dọc đường hết nhìn đông nhìn tây cuối cùng đã đến Ngự hoa viên, xác định rõ ràng xung quanh không có người, vội vã đặt cái túi trong tay lên thành của bồn hoa, mỗi một loài hoa ở đây đều là những loài hoa nổi tiếng đặc biệt  bất đồng nhan sắc, tìm được một gốc cây hoa nở to bằng cái bát lớn, rồi mới mở túi lấy ra hai cái hũ lớn, một cái đựng đầy nước sạch bên trong, một cái đầy bùn đất, trước tiên hắn lấy cây hoa để  căn chu vi đào một cái rãnh hình tròn, rồi đem chỗ đất đựng trong hũ đổ vào rãnh, nhằm tái hiện lại nguyên bản đất ban đầu bao phủ ở cây hoa, cẩn thận không để lại chút vết tích nào, lúc này mới lại dùng nước trong rửa sạch tay, cẩn thận trên mỗi một cành hoa lại vẩy vài giọt, làm xong mọi việc cũng đã nửa canh giờ.

Bận rộn một hồi, Tiêu Ngữ lười nhác đứng lên kéo lỏng thắt lưng. Nguyên lại những loại hoa  nổi tiếng đặc bệt này đều do các nước ngoài tiến cống. Nhất thiết phải được nuôi dưỡng trong đất trung tính không được quá nhiều a-xít cũng không được chứa quá nhiều kiềm, mỗi ngày ban đêm phải vẩy lên cánh hoa nước sạch thì chúng mới có thể sống. Tiêu Ngữ có kỹ thuật chăm sóc hoa rất chuyên nghiệp, mắt thấy những loài hoa do chính mình mang đến trồng ở vườn sau vẫn chưa  nở rộ, liền hiểu được thái giám trông coi ngự hoa viên không biết cách chăm sóc hoa, hết lần này đến lần khác  cố  chấp, Tiêu Ngữ nhiều lần hướng hắn nêu ý kiến cũng không được quan tâm, thấy cứ một ngày qua đi, những bông hoa này lại lộ ra sự khô héo, yêu hoa đến mức si mê Tiêu Ngữ  không cách nào có thể ngồi yên mà nhìn, nhân lúc đêm khuya thanh vắng lặng lẽ  ra ngự hoa viên chăm sóc cho những loài hoa quý này.

Xong xuôi đâu đó, nhìn những cánh hoa đang dần nở ra, trong lòng nhịn không được vui sướng nhưng kiềm chế chịu đựng, nhẹ nhàng chạm vào chóp mũi nhỏ bé ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt, như  si như  mê, hắn một chút cũng không phát giác phía sau có một ánh nhìn tràn nóng bỏng không cách nào di chuyển khỏi người hắn.

Nhìn đông ngó tây lần thứ hai rồi đứng lên, Tiêu Ngữ hài lòng cười nhẹ một tiếng, đang chuẩn bị rời đi, không ngờ bỗng nhiên bị một vòng tay mạnh mẽ siết chặt, bên tai chỉ nghe thanh một loại thanh âm tà mị:”Nói cho trẫm biết, đêm khuya xâm nhập ngự hoa viên đáng tội gì?”

Tiêu Ngữ  sợ đến hồn bay phách lạc, Tiêu Ngữ  không ngờ tới vào thời điểm này, tại nơi này lại có thể gặp mặt hoàng đế. Vội vàng thoát khỏi cái siết tay, nhoài người về phía trước quỳ trên mặt đất không ngừng dập đầu nói:” Nô tài kinh động thánh giá, tội đáng muôn chết, tội đáng muôn chết…”

Hạ Vô Ưu nhìn người phía dưới sợ  đến mức thân mình liên tục run rẩy, một loại cảm giác mãnh liệt nắm giữ  trong tay sinh tử đột nhiên xuất hiện, kèm theo là một cảm giác càng sâu sắc hơn  – mong muốn chinh phục, hắn dường như  nghe thấy âm thanh rên rỉ đứt quãng cùng tiếng khóc nhỏ của người có thân hình cân đối uyển chuyển hầu hạ dưới thân hắn, người có địa vị thấp, thân thể  cũng dung tục, mười ngón tay thon dài mạnh mẽ nắm lấy cằm của người trước mặt, ánh trăng mờ   mịt như trong mơ, thấy không rõ lắm hình dáng của hắn, chỉ là mơ  hồ có khả năng nhận ra, người nọ mặt mũi thanh tú sợ  hãi cúi thấp đầu.

Hạ Vô Ưu thật lâu sau nở nụ cười, người nọ  chưa kịp phòng bị đã bị đẩy ngã trên thảm cỏ mềm mại, thân thể hắn lập tức nằm đè lên trên, thấp giọng cười nói:”Ngày đẹp cảnh đẹp như thế này, giết người chẳng hóa là phá hỏng cả phong cảnh sao chi bằng… người dùng cách khác để tạ tội với trẫm” Đang nói cũng không quên dung đầu ngón tay linh hoạt thâm nhập vào trong bộ y phục được làm  từ  lụa trắng, không biết là do quá xấu hổ  hay sợ  hãi mà da thịt dần dần nóng lên co dãn làm tăng thêm vài phần hương vị kích thích, hương vị mà Hạ Vô Ưu thích nhất.

“Hoàng  thương, đừng …” Thanh âm hoàn toàn do bị dọa mà run rẩy, tay chân bị  giữ  chặt nhưng không dám giãy dụa vì lo ngại thân phận Hạ Vô Ưu, chỉ có thể  dùng lời nói để thức tỉnh lại  dục vọng của bậc đế vương: “Hoàng thượng, nô tài … thân phận đê tiện … các nương nương …”

Các đầu ngón tay đưa lên môi của người nọ:”Đấy … không phải việc ngươi nên quan tâm, cái miệng nhỏ nhắn này, chỉ cần phát ra âm thanh trẫm muốn nghe là tốt rồi”. Chân tay giãy dụa căn bản đối với Hạ Vô Ưu không có tác dụng gì. Quần áo trên người là quần áo lụa trắng mặc trong hè cho mát dễ dàng bị tuột xuống vai, lộ ra phần ngực, dưới ánh trăng ảm đạm, do sợ  hãi mà nụ hoa đứng thẳng lên khiến cho thiếu niên đế vương cảm thấy hứng thú, lấy ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn hai nụ hoa, miệng lộ ra hai thanh âm sợ hãi, thân mình lùi ra sau nhưng lại không thể thoát khỏi thân mình tuyệt mỹ phía trên. Một lúc sau, sa khố đã bị tuột xuống dưới chân. Một thứ  gì đó cứng mà nóng đã yên vị trước nơi bí mật đầy thẹn thùng của người nọ.

Vô cùng tuyệt vọng, Tiêu Ngữ  hiểu được mệnh lệnh của hoàng đế là không thể cãi lời, hơn nữa mệnh lệnh của Hạ Vô Ưu cũng là vị hoàng đế  cao quý của Đại Phong Quốc lại càng không thể cãi lời, đừng nói đến một cung nô thấp kém, mà cả tướng quân, tể tướng, chỉ cần hoàng thượng muốn, bọn họ cũng phải dâng thân thể của mình, mặc dù nhục nhã hơn cái chết,Hạ Vô Ưu nếu có bản lĩnh thì sẽ được thỏa mãn dục vọng sau khi hắn chết ( không chắc lắm tự suy luận theo logic cái chỗ này hic nó bị khó hiểu ý -.-). Thế  nhưng, hắn không cam lòng, hắn sợ đau, hắn chưa muốn chết. Hắn lại càng không cam lòng đã không được coi làm một nam nhân chân chính,  hắn vẫn luôn cố gắng lừa mình dối người nhưng cuối cùng lại bị hủy hết trong tay nam nhân này.



Đã sửa bởi 007 lúc 30.05.2018, 16:13.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.05.2018, 15:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4929
Được thanks: 1075 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Sổ tay dưỡng thành đại hiệp - Vũ Tiểu Phi - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



4

“Phốc” một tiếng, hậu đình hình như có một vật cứng như thép nóng rực mạnh mẽ tiến nhập, cái cảm giác đau nhức ấy cả đời này Tiêu Ngữ nhất định khắc cốt ghi tâm, hết lần này tới lần khác tiếng kêu thảm thiết đều bị đế vương dùng môi của mình không cho âm thanh phát ra ngoài, Tiêu Ngữ đau xót nước mắt theo đó mà tuôn trào, thế nhưng Hạ Vô Ưu đâu có thèm để ý đến cảm nhận của một cung

nô thấp kém, hắn chỉ biết tại đây thân thể ở phía dưới vì đau đớn mà không ngừng giãy dụa lại càng cảm thấy thích thú, chỉ biết rằng dũng đạo khô khốc chật hẹp hiện tại đã trở nên dễ dàng tiến vào hơn do được máu tươi bôi trơn, không từ ngữ nào có thể diễn tả sự cuốn hút ấy, hắn đột nhiên điên cuồng, lưỡi dao sắc bén mãnh liệt tàn bạo di chuyển, tinh tế thưởng thức hương vị của người ở dưới thân bởi vì đau nhức mà phát ra những tiếng rên rỉ yêu ớt nhỏ bé, làm cho hắn dục vọng sôi sùng sục đến đỉnh điểm của khoái cảm, mà bất luận phi tử nào cũng không mang lại cho hắn được.

Dưới ánh trăng mờ mịt, trong không khí hương hoa lưu động dường như ngày một nhiều hơn,  nhưng so ra lại kém hương khí nhàn nhạt ngây ngất của thân thể trần trụi bên dưới, đó là mùi vị không thể nói rõ được, tựa hồ là được tinh luyện bằng tất cả các mùi hương  để tạo ra một mùi hoàn mỹ nhất, những dấu vết nhợt nhạt trên người làm cho hắn tỏa ra sự cám dỗ người khác.

“Ngươi tên gọi là gì?” Nhiệt dịch nóng hổi hòa cùng máu tươi tại tràng bích, hắn thoải mái mở rộng tứ chi, hiện ra một biểu tình nhu hòa, mệt mỏi hỏi người dưới thân còn đang im lặng tiếng nức nở  không rõ ràng: “Trả lời trẫm, trẫm lập tức phong ngươi làm quý nhân, sau này sẽ có thêm nhiều cơ hội để hầu hạ trẫm”

“ Hoàng thượng… Nô tài… Nô tài chỉ là một tiểu thái giám a…Hơn nữa tuổi cũng đã lớn… Căn bản…” Thân thể người phía dưới tựa hồ như thoáng chốc run rẩy, có lẽ không thể nào che giấu được sự không vui. Tuy nhiên cho tới bây giờ Hạ Vô Ưu mới biết được hắn đã làm chuyện ngu xuẩn ngư thế nào, nhưng tại thời khắc đó, hắn thật sự tưởng rằng làm vậy là đúng.

“ Ngươi chỉ cần nói cho trẫm biết tên của ngươi, tất cả cái khác đều do trẫm định đoạt” Thận phận thấp kém? Tuổi tác lớn? Hừ, chỉ cần hắn- Hạ Vô Ưu muốn, ai có lá gan to như vậy để đưa ra nghi vấn.

“Nô tài … là… Bắp…” một câu nói chỉ gồm ba từ, Tiêu Ngữ biết những lời này nói ra sẽ mắc tội khi quân phạm thượng, hắn ngây thơ mong muốn có thể vượt qua đêm nay, đợi hoàng thượng rời đi hắn sẽ quay trở lại căn phòng nhỏ của mình, hậu cung ba nghìn mỹ nữ hoàng thượng sẽ mau chóng quên hắn, cho dù muốn tìm, chỉ cần đợi sau hai ngày không tìm được, dựa theo tính cách hoàng thượng sẽ đem toàn bộ chuyện này loại bỏ khỏi bộ nhớ, khi đó bản thân cũng được yên ổn.

“ Bắp, thật là một cái tên kỳ quái” Ngón tay giống như mãnh xà di chuyển trên gương mặt, cảm giác được phân thân trong huyệt động chưa được rút ra lần thứ hai lại đứng thẳng lên, Tiêu Ngữ tâm can sợ hãi, không chịu được cầu xin:” Hoàng thượng… Hôm nay tạm tha cho nô tài, trên cỏ có thể có rắn…. A..A..A..A… Hoàng thượng..”Cực hình lần thứ hai lại bắt đầu, phụ họa theo đó là tiếng cười khoa trương của Hạ Vô Ưu:” Không thể nào, bây giờ làm xong trẫm sẽ cho ngươi đến Cẩm Tú các hảo hảo thương yêu ngươi đến khi trời sáng”

Tiêu Ngữ chỉ vì câu nói này mà lần thứ hai lại hồn bay phách lạc, nếu như đến Cẩm Tú các sẽ không bao giờ có cơ hội trốn thoát. Chẳng lẽ ông trời lại nhẫn tâm để một người sợ đau hơn sợ chết như hắn hằng đêm lại phải tiếp nhận sự giày vò như thế này, đến lúc nhiệt dịch Hạ Vô Ưu bắn ra lần thứ hai cũng là lúc có âm thanh hoảng hốt khẽ gọi:” hoàng thượng, hoàng thượng a, người ở nơi nào vậy? Người đừng có dọa nô tài a… Ôi  phật tổ của ta ơi…”

Hạ Vô Ưu không kiên nhẫn “ Hanh” một tiếng, nhưng cuối cùng tâm không cam tình không muốn theo trên người Tiêu Ngữ bò lên, sửa sang lại y phục một cách qua loa, len lén dung ánh mắt hướng thái giám trên mặt đất cười nói:” Đừng lo, trẫm sẽ tuân thủ lời hứa, ngươi ngỉ ngơi một chút đi, trẫm phải đi sắp xếp một số việc”. Hắn nói xong liền tự nhiên rời đi.

Đợi đến lúc xác định  được vị chủ tử tàn bạo vô tình hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Tiêu Ngữ cố chịu đựng sự đau nhức đang lan ra toàn thân chật vật bò dậy, không quên thu hồi những công cụ rơi bên bồn hoa, nhanh chóng nhìn quanh tứ phía, xác thực không còn lưu lại một chút manh mối nào, lúc này mới lảo đảo đi về chỗ ở của mình. Hiện tại hắn không khỏi cảm tạ trời đất sinh ra hắn vốn cứng cỏi, nếu như vừa rồi vì sự giày vò ấy mà ngất đi thì sẽ không còn cơ hội để chạy trốn.

Thở hắt ra một hơi thật dài, suy nghĩ một lúc rồi lấy lại tinh thần, Tiêu Ngữ ảo não cúi gục đầu xuống, hắn thật không ngờ Hạ Vô Ưu lại đối một người mặt còn chưa thấy rõ như vậy cố chấp, vẫn tưởng rằng sóng gió nhanh chóng qua đi, thế nhưng ngày hôm nay sau khi nghe xong lời Xuân công công, hắn nhận thấy trận sóng gió lần này càng ngày càng mãnh liệt.

Những bất an trong lòng ngày càng tăng thêm, Tiêu Ngữ quả thật không nắm bắt được tâm ý của người khác làm thế nào xử lý đây? Tự thú thì không có khả năng, bản thân đã phạm tội khi quân, lúc này đến tự thú, Hạ Vô Ưu nhất định làm nhục hắn cho đến chết, thân là kẻ hầu, hắn quá hiểu rõ sự tàn bạo lạnh lung của chủ tử. Thế nhưng không tự thú, hắn cũng khó lòng trốn thoát khỏi hoàng cung, bởi vì việc này mà trong cung lẫn ngoài thành đều canh gác nghiêm ngặt, đi ra ngoài làm việc đều là kẻ hầu thân cận và nội giám của hoàng thượng, bản thân muốn ra ngoài nói không chừng lại là tự chui đầu vào lưới. Đương lúc bản thân không chú ý, ngoài cửa chợt vang lên tiếng cười lạnh:” Thế nào, ngươi đến bây giờ còn không nghĩ đến việc tự thú, còn nghĩ lưới trời lồng lộng có thể giúp ngươi trốn thoát sao?” Một câu nói mà giống như sét đánh ngang tai, hại Tiêu Ngữ sợ đến tim gan suýt nữa thì nhảy vọt ra ngoài, cố gắng ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy ở cửa là một thân thể cao lớn che khuất cả ánh mặt trời giữa trưa, thấy không rõ diện mạo, chỉ nghe thấy tiếng cười nham hiểm không có chút hảo ý.



Đã sửa bởi 007 lúc 30.05.2018, 16:15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.05.2018, 15:38
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4929
Được thanks: 1075 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Sổ tay dưỡng thành đại hiệp - Vũ Tiểu Phi - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



5

Người nọ chậm rãi tiến vào làm cho ánh mặt trời chiếu rọi vào gian phòng. Tiêu Ngữ lúc này nhìn rõ mặt mới nhận ra chính là thái giám quản lý ngự hoa viên mà nhiều lần hắn đề xuất ý kiến về việc chăm sóc các loài hoa đặc biệt nhưng không được chú ý, đề phòng đứng dậy, tỉ mỉ đánh giá xem người trước mặt rốt cuộc chỉ là lời nói xuông hay thật sự biết rõ nội tình, miệng lại thốt ra những lời nói mạnh mẽ như để tự trấn an bản thân:” Người nói lời này là có ý gì?”

Lý Thượng thoáng cười nhạt, khinh thường nói:” Còn giả bộ, tuy rằng ta cũng không hiểu rõ hình dạng của ngươi như thế này sao lại có thể mê hoặc hoàng thượng nhưng mới lúc nãy Y công công đến cho ta biết hoàng thượng là ở ngự hoa viên đã sủng hạnh kẻ nô tài có gan ngất trời kia, ha hả, hoàng thượng chỉ nghi ngờ những thái giám cai quản ngự hoa viên, mà ta chỉ mới nghe xong đã hiểu ra mọi chuyện, kẻ đó nhất định là ngươi”. Hắn cầm lấy chén chà trên bàn uống cạn sạch, giống như chồn nhìn thấy gà con tiếp cận Tiêu Ngữ:” Ngươi nói xem, ai có thể làm cho những bông hoa đã héo rũ lại khôi phục được sức sống đây? Mấy ngày nay ta đã làm theo những phương pháp chăm sóc hoa mà ngươi nói, hiệu quả quả nhiên không tồi, ha ha, đương nhiên nếu ngươi cương quyết phủ nhận ta cũng không có bằng chứng, nhưng ta thiết nghĩ hoàng thượng cũng không ngại gặp mặt ngươi kẻ nô tài đáng bị tình nghi nhất a, ngươi nói xem có đúng không Tiêu Ngữ? Nếu ngươi thật sự muốn…”

“Không cần nói nữa, rốt cuộc ngươi muốn cái gì” Tiêu Ngữ quay người ra sau, không muốn để cho Lý Thượng thấy sắc mặt đã trắng bệch của mình, biết nói ra điều này là hắn có ý đồ, bằng không hắn đã sớm đi mật báo để lĩnh thưởng, tuyệt nhiên sẽ không cố ý đến đây.

“ Làm thái giám như chúng ta thì còn có thể đòi hỏi gì?” Lý thượng trong ánh mắt tươi cười lộ ra sự tham lam giảo hoạt nói:” ta đơn giản cũng chỉ là thích vàng bạc, Y công công nói hoàng thượng sẽ ban thưởng ngân phiếu trị giá hai mươi lạng, ngươi… dù sao cũng nên trả ta cái giá cao hơn thế một chút đúng không?”

“ Hai mươi lượng?” Tiêu Ngữ quay đầu lại, đôi mắt đẹp mở to, hắn khổ cực tích góp được cũng chỉ có hai mươi lăm lượng bạc, tính chuẩn bị năm nay sẽ gửi về cho người nhà, để cho họ dùng làm lễ thành gia cho đệ đệ.

“ Nếu ngươi không muốn, ta đành phải đi lĩnh một phần thưởng khác, tuy rằng ít một chút, ai, chỉ tiếc chúng ta là phận thái giám thấp bé, không có khả năng cùng chủ tử bàn điều kiện, bằng không đừng nói hai mươi lượng bạc, cho dù là  hai mươi lượng vàng ta nghĩ hoàng thượng cũng sẽ không quan tâm”. Lý Thượng quay người định đi ra ngoài, không ngờ tới nghe được âm thanh nho nhỏ từ phía sau truyền lại:” Khoan đã, ngươi… ta làm sao tin tưởng ngươi nhận bạc xong sẽ không đến gặp Y công công mật báo?”

Lý Thương lặng yên một chút rồi ung dung nói: “ Xin lỗi, ta không có khả năng cho ngươi xem bất kì chứng cớ nào, ngươi chỉ có thể lựa chọn tin tưởng, dù sao tin ta ngươi cũng có thể nắm trong tay phân nửa cơ hội không bị phát hiện”. Lại lặng yên một lúc, hắn mới lạnh nhạt thêm một câu: “ Ta rất hiểu, chúng ta là cùng một loại người thân phận thấp kém, nếu một ngày ngươi bị hoàng thượng tìm ra, ta cũng rất thông cảm cho ngươi, đến lúc đó ngươi có chuyện gì cũng đừng liên lụy đến ta, ta thật cũng không muốn nhìn ngươi bị làm nhục đến chết rồi bị vứt xác  cho chó ăn.”

Một túi bạc hiện ra trước mặt Lý Thượng, hắn lộ ra vẻ mặt tươi cười thỏa mãn nói tiếp: “ Được rồi Tiêu Ngữ, giao dịch đã thành công, nhận bạc rồi đối với bề trên ta cũng không có nhiều lời, ngươi nghìn vạn lần nên cố gắng che giấu, bảo trọng”. Hắn nói xong, đắc ý huýt sáo rời đi, còn lại một mình Tiêu Ngữ ngồi phịch xuống ghế, nhìn ra ánh mặt trời chói lòa không nghĩ đến trong hoàng cung rộng lớn hắn lại có thể lâm vào tình thế hoàng đường như vậy.

Xxxxxxxxxxxxxxxxxxx

“Y Đức ngươi nói xem vì sao trẫm không thể nào quên được hắn?” Trong ngự thư phòng, hoàng thượng đã phê xong tấu chương mệt mỏi nằm trên chiếc giường nhỏ mềm mại, nhìn  ngắm chiếc cốc dạ quang, giống như không để ý mà nói chuyện phiếm cùng thái giám tâm phúc.

“ Nô tài tội đáng muôn chết, nô tài đã kiểm tra tất cả các thái giám trong cung, hoàng thượng…” trong lúc đó vị đế vương xua tay ngắt lời thỉnh tội, Hạ Vô Ưu từ từ ngồi thẳng dậy: “ Không phải ngươi không có năng lực, mà là hắn quá thông minh, trốn quá kĩ, hắn biết trong hoàng cung có hàng vạn thái giám, trẫm không thể mang tất cả đi giết nên hắn mới cương quyết trốn tránh không chịu ra. Ngươi cứ tìm thế này cũng không phải là biện pháp tốt, dù sao ngoài trẫm cũng không ai biết hắn hình dạng lớn bé thế nào, cho dù là trẫm cũng chỉ có ấn tượng mờ mịt dưới ánh trăng, huống hồ gì tên của hắn…”Đế vương tay nắm chặt lại, trong tay có tiếng vỡ vụn của chiếc cốc dạ quang, chỉ một lát sau, một nhúm bột trắng theo khe hở tay Hạ Vô Ưu rơi xuống, lúc này hắn mới oán giận nói tiếp: “ Tên của hắn dĩ nhiên cũng là giả, hắn ngay từ đầu đã đã có suy nghĩ trốn tránh trẫm”. Cầm lấy bình rượu trên bàn ném thẳng vào bức tường đối diện, lửa giận dồn nén cuối cùng cũng phun trào: “ Hảo, trẫm sẽ xem ngươi trốn được bao lâu. Y Đức truyền chỉ xuống dưới, từ hôm nay trở đi dừng tất cả mọi việc tìm kiếm, trẫm cũng không phải không có hắn không được.”

Y Đức cẩn thận lên tiếng: “Rõ”, trong lòng hiểu rõ: Nếu như nói ban đầu Hạ Vô Ưu chỉ là tìm thấy sự mới mẻ ở nô tài kia thì đến bây giờ chuyện này với hắn đã như một cái nút thắt, như cái gai nhọn trong lòng, ngày nào còn chưa tìm được thái giám kia thì hoàng cung cũng không có một ngày yên ổn, chẳng biết có bao nhiêu nô tài trở thành kẻ để chủ tử điên cuồng trút giận (tks nàng minhdu nhá bị yêu nàng ý ôm hôn thắm thiết). Hắn trong lòng lo lắng nhưng không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là tìm chuyện khác để nói, dè dặt hỏi: “ Chủ tử, còn khoảng một tháng nữa là đến trung thu, không biết chủ tử có tính toán…”



Đã sửa bởi 007 lúc 30.05.2018, 16:16.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: TTripleNguyen và 68 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 137, 138, 139

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 139, 140, 141

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 230, 231, 232

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

18 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 224 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 518 điểm để mua Mèo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 417 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 486 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: nuhoangtuyet8393 vừa đặt giá 461 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 438 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 300 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 328 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 416 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 245 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 698 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 263 điểm để mua Kem gấu trúc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 635 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 768 điểm để mua Đá hoa xanh
Sunlia: Vào link này xem cách đăng truyện nhé b  viewtopic.php?style=2&t=320999&tn=quy-dinh-cua-chuyen-muc-truyen-tu-edit-sang-tac
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 354 điểm để mua Bé lá
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 367 điểm để mua Ngôi sao đen
Viên Băng Băng: Cho mình hỏi muốn đăng truyện thì vào đâu ạ??
Meolun: Cảm ơn Sunlia nhiều nhé !
Sunlia: Đổi tiêu đề truyện thành [thể loại] Tên truyện - Tên tác giả (Hoàn) là mod sẽ tự chuyển, hoặc b nhắn cho mod cx đc
Meolun: Cho mình hỏi nếu truyện sáng tác hoàn rồi thì có cần tìm đến Mod nhờ chuyển về box hoàn không ạ ? Hay họ sẽ tự chuyển giúp mình vậy các bạn ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 256 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.