Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 

Thái giám - Lê Hoa Yên Vũ

 
Có bài mới 30.05.2018, 15:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4952
Được thanks: 624 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Sổ tay dưỡng thành đại hiệp - Vũ Tiểu Phi - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



6

“Trẫm còn phải tính toán cái gì nữa?  Cứ như năm trước mà làm. Đi đi, đừng có lấy những việc này làm phiền trẫm, ngươi thình thoảng cũng nên tự suy nghĩ nên làm thế nào chứ, còn về người kia ngươi phải tự biết âm thầm điều tra tin tức. Hiểu chứ? Đừng có lại không làm được gì nữa nếu không đừng mong trẫm tha cho ngươi”. Hạ Vô Ưu không kiên nhẫn phất tay, Y Đức hiểu rõ vội vã lui xuống.

Bản thân… chung quy vì sao vẫn có cái gì đó không thoải mái? Phiền não để tay lên trán, Hạ Vô Ưu vẫn không minh bạch: “ Theo trẫm có cái gì không tốt? Được phong làm quý nhân chẳng phải là hơn làm một hoạn quan thấp hèn sao? Vì cái gì lại muốn chạy trốn? Vì cái gì bất chấp cả việc phạm tội khi quân vẫn muốn trốn tránh trẫm, người khác muốn còn không được ngươi có biết không?” Lời chửi mắng lại giống như thì thào tự nói với mình, trong cuộc đời Hạ Vô Ưu chưa bao giờ phải nếm trải qua cảm giác thất bại, đến bây giờ hắn mới hiểu được cảm giác bất lực là như thế nào, quả thật như lời mọi người nói, người đứng đầu cả một quốc gia, rốt cuộc cũng không thể vì một người mà mất thời gian tìm kiếm một người trong hàng vạn thái giám. Bất luận hắn khống kiêng dè cái gì cũng  không thể nào quên đi thể chế triều đình.

Suy nghĩ thế nào cũng không tìm ra cách làm sao để tìm ra kẻ đần độn không biết hưởng phúc kia, Hạ Vô Ưu tức giận tột độ, hắn biết bản thân đã đến lúc từ bỏ. Bất quá chỉ là một kẻ thái giám đê tiện, chỉ có điều Hạ Vô Ưu vì hành động của hắn mà phẫn uất nên mới cho tìm hắn ráo riết để trị tội mà thôi. Trong lòng lý giải như vậy nhưng chỉ có hắn hiểu rõ, trên thực tế, cũng không chỉ đơn giản như vậy, tuy chỉ là một nô tài thấp hèn nhưng lại làm cho hắn si mê thân thể ấy mà đối với bất luận phi tử nào cũng mất đi hứng thú.

Mạnh mẽ đánh một quyền lên bàn rầm một cái, Hạ Vô Ưu cực kỳ phẫn nộ gằn từng tiếng: “Trẫm sẽ tìm được ngươi, nhất định sẽ tìm được ngươi, công khai tìm không được thì âm thầm điều tra nghe ngóng, nửa năm cũng tốt, một năm cũng được không thì là hai năm, ba năm, không quên, trẫm tuyệt đối không quên, ngươi… trẫm sẽ chờ”.

Còn ở tẩm cung Thường Tình các, Tình phi đang trang điểm, nàng thỏa mãn nhìn dung nhan khuynh quốc khuynh thành của nữ nhi trung nguyên hiện lên trong chiếc gương đồng trên bàn, búi tóc lại càng tăng thêm vẻ hoa lệ mê người, tỏa ra một khí chất cực kì quý phái. Hai bên trái phải đều là cung nữ, Tiểu Lan thấy nàng vui vẻ vội vã nhân cơ hội cười nói: “ Nương nương phong thái tao nhã, cho dù là hoàng thượng lúc này nhìn thấy cũng không ngừng say mê”. Nàng vừa nói xong, Tình phi đã thu lại dáng vẻ tươi cười, thản nhiên nói: “ Hoàng thượng? Hắn còn quan tâm đến bản cung sao? Lẽ nào ngươi lại không hắn biết hắn đã bao nhiêu ngày rồi không có đến đây?”

Tiểu Lan vội vã thoải mái nói: “ Nương nương người đừng nói vậy, hoàng thượng mấy ngày nay không hề một lần ghé qua nơi này nhưng cũng không có nghe gì về việc hoàng thượng ghé đến chỗ của quý phi khác,nói không chừng là do chính sự bận rộn, nương nương còn không hiểu rõ hoàng thượng sao? Tuy nói tính tình người khá tùy tiện nhưng với việc quốc gia đại sự người lại rất quan tâm. Lúc này đây gần đến Trung thu lại chọn Thường Tình các của chúng ta làm nơi tổ chức yến tiệc dưới tán cây Nguyệt Quế ở hậu viên, hoàng thượng a, người luôn luôn để hình ảnh nương nương trong lòng”

Mấy câu nói đó quả thực hợp với ý của Tình phi, nàng chậm rã đứng lên, đột nhiên nói: “ Truyền đạt ý chỉ của bản cung cho kẻ chăm sóc hậu viên biết, hoàng thượng năm nay tâm tình không được tốt, hắn nhất định phải thường xuyên hảo hao chăm sóc, làm cho hoa cỏ của chúng ta ở đây thêm tươi một chút, nhất là những cây Nguyệt Quế đã đã có một vài bông hoa, phải đặc biệt chăm sóc. Nếu hoàng thượng cùng các vị nương nương khác đều thấy thích thú bản cung nhất định sẽ trọng thưởng cho hắn”. Nàng nói xong, lập tức có thái giám đi truyền lệnh.

Trung thu năm nay hoàng thượng lại muốn tổ chức ở Thường Tình các. Nghe xong lệnh của Tình phi, Tiêu Ngữ ngừng làm việc, đưa tay lên xoa nhẹ cái đầu đau nhức.

Kỳ thực hoàng thượng hai năm nay đều tổ chức yến tiệc đón Trung thu dưới tán những cây Nguyệt Quế  ở Thường Tình các, hắn từng nói qua thích ngắm hoa quế dưới ánh trăng sáng, hoa ở đây so với nơi khác đều đẹp hơn. Mà chính hắn cũng từng cũng vì chuyện đó mà cảm thấy một chút thỏa mãn. Thế nhưng hôm nay, hắn chỉ hận chính mình, tại sao lại chăm sóc hoa quế trở nên đẹp như vậy. Năm nay hoàng thượng còn muốn ở chố này tổ chức yến tiệc, hàng năm cứ vào thời gian này, từ trên xuống dưới Thường Tình các đều lẩn tránh không được, toàn bộ đều phải đến chỗ Nguyệt Quế  hầu hạ, nói thế cũng chỉ là rót rượu mang điểm tâm, tuy rằng hầu hạ phía trước không tới phiên hắn nhưng cũng là ở trước mặt hoàng thượng, con mắt hắn tinh tường như vây, hắn khôn khéo giảo hoạt như vậy, lỡ bản thân làm hắn để ý tới theo đó mà nhận ra hắn chính là tiểu tiểu thái giám kháng chỉ mắc tội khi quân phạm thượng như vậy hắn làm sao còn đường sống.

Suy đi nghĩ lại, hắn lại thấy hoàng thượng hẳn là cũng chẳng có lý do gì lại quan tâm chuyện cung nữ thái giám, huống hồ gì còn có ca vũ cùng pháo hoa hấp dẫn hắn, thế nào cũng không để ý đến kẻ hầu người hạ, hẳn là sẽ không có vấn đề gì, chỉ cần đứng ở chỗ xa xa, hắn cũng không nghĩ hoàng thượng có thể đi đến chỗ hắn trong khi bị vây xung quanh giữa các vị quý phi, suy nghĩ một lát liền thấy yên lòng.

Lúc này Tiêu Ngữ cũng không biết được số phận con người đôi khi lại không thể nắm giữ được trong tay mình, người tính không bằng trời tính, cho dù có hao tổn hết tâm trí, suy đi nghĩ lại chu đáo, cái gì đến cũng sẽ đến, số phận là số phận, bởi vậy thế nhân thường kêu than tạo hóa trêu ngươi, và cũng vì vậy mà cuộc đời hắn sau một tháng nữa khi đón lễ Trung thu cũng sẽ phải tiếp nhận sự trêu ngươi của tạo hóa, đón nhận bước ngoặt lớn trong đời hắn.



Đã sửa bởi 007 lúc 30.05.2018, 16:17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.05.2018, 15:43
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4952
Được thanks: 624 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Sổ tay dưỡng thành đại hiệp - Vũ Tiểu Phi - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



7

Nháy mắt đã đến Trung thu, từ  chủ tử của Thường Tình các lẫn bọn nô tài đều hết sức vui mừng, đây chính là vinh dự cực kỳ to lớn a, người khác cho dù có đố kỵ như  nào cũng không thể có được vinh dự này. Đến khi mặt trăng dần dần lộ ra trên bầu trời thì dưới tán cây Nguyệt Quế đã ngồi đầy người, Hạ Vô Ưu giờ  đang ngồi trên vị trí của chủ tọa, cách xa vài bước hai bên trái phải là Mai phi cùng Tình phi, Tuyết phi cùng năm vị phi tần khác ngồi ở phía dưới, trước mắt các nàng là chiếc bàn bày biện đầy trái cây cùng điểm tâm.

Ở phía dưới đại sảnh một chút nữa tất nhiên là các vị quý nhân, ngồi xung quanh một chiếc bàn tròn thật lớn, đó là vị trí của những người địa vị thấp hơn, trừ khi hoàng thượng đặc biệt tuyên triệu bằng không các nàng cũng không có cơ hội tham gia yến hội như thế này.

Khoảnh khắc ánh trăng dừng lại giữa bầu trời, Hạ Vô Ưu lệnh tất cả mọi người thổi tắt đèn, trong nháy mắt khắp nơi đều được bao phủ bởi ánh sáng rực rỡ tao nhã của ánh trăng. Hóa quế trước đó đã nở khá nhiều nay vì gió thổi qua mà đều lay động dưới ánh trăng, tỏa ra mùi hương thơm ngát dễ chịu làm cho tất cả mọi người đều tán thưởng.

Hạ Vô Ưu vô cùng buồn chán uống một ngụm rượu hoa quế, ánh mắt lướt qua bộ trang phục hết sức hài hòa của Tình phi, lòng thầm nghĩ đêm nay chi bằng lưu lại đây, vì tên thái giám chết tiệt không biết hưởng phúc đã mất tung mất tích kia mà hắn đã khác thường lắm rồi, lâu nay hắn không thể nào tin được kẻ vì một người cố chấp không chịu bỏ lại là hắn, nếu như…nếu như hôm nay Tình phi có thể hầu hạ hắn thoải mái biết đâu hắn lại có thể quên đi kẻ kia, đúng vậy, hắn sao lại có thể quên, hắn là Hạ Vô Ưu a, hắn đường đường là người đứng đầu của Đại Phong quốc lại nhớ mãi không quên một tiểu thái giám, nếu truyền ra ngoài không biết có bao nhiêu người cười nhạo. Mẹ nó, chuyện này đã làm cho hắn cực kỳ mất thể diện, hắn không muốn lại tiếp tục bị như vậy nữa, tuy rằng từ bỏ không phải là tính cách của hắn, thế nhưng cứ  như vậy quên đi coi như thỉnh thoảng hắn cũng làm được người tốt.

Hắn vô thức đưa ly rượu lên uống từng ngụm, hoàn toàn rơi vào những suy nghĩ của bản thân: nói lầm bầm, nên như thế, nếu như một ngày trong tương lai hắn tìm được kẻ nô tài kia thì sẽ không dễ dàng làm việc tốt như vậy… lầm bầm rên rỉ một hồi… trong lòng nghĩ đến cảnh dùng phương thức tàn khốc nhất đày đọa giày vò kẻ kia, trong đầu dường như đã khắc ghi hình ảnh tưởng tượng đặt người kia ở trên giường liên tục làm đi làm lại nhiều lần, khắp gian phòng là tiếng khóc than rên rỉ, hắn ở trên người kia linh hoạt chuyển động bên trong bắp đùi nhàn nhạt hương hoa làm say lòng người.

Hương hoa! Hạ Vô Ưu bỗng nhiễn ngồi thẳng dậy, tuy rằng hắn chỉ ngửi thấy một lần nhưng lại làm cho hắn không thể nào quên được, cứ thế nhiều ngày từ lúc đó tới nay, những đêm xuân trướng hắn không muốn bất kì phi tần nào bồi tẩm, chỉ là cảnh đêm hôm đó cứ  mãi ám ảnh hắn không buông tha, mỗi lần nghĩ đến lại làm cho chỗ đó của hắn nóng rực, hắn hồi tưởng lại đêm đó không chỉ cảm nhận được thân thể kia mà theo đó còn có tiếng than nhẹ cùng da thịt trơn mịn phẳng phất hương hoa.

Đôi mắt sắc bén nhanh chóng mở to, toàn thân Hạ Vô Ưu như  căng cứng hắn lúc này giống con báo khỏe mạnh tìm thấy con mồi của mình, hắn mặt không biến sắc rất nhanh liếc qua tất cả mọi người xung quanh, nhìn thấy hai thái giám đang ở trước mặt rót rượu cho Tình phi cùng Mai phi đã chuẩn bị ly khai. Với đôi mắt của loài báo săn mồi hắn lập tức ngừng lại trên người thái giám ở cạnh Tình phi, trong nháy mắt nhiệt huyết sôi sùng sục, Hạ Vô Ưu cảm thấy toàn thân nóng như lửa đốt, nếu nói bình thường khả năng kiềm chế bản thân là hoàn mỹ thì giờ đây hắn lại đang bị cảm giác kinh hỉ điên cuồng thiêu đốt.

Cùng lúc đó vừa rót thêm rượu xong Tiêu Ngữ nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi thật dài, một mặt trong lòng lại thầm nói: thật là, lần sau kiên quyết không không vì có lòng tốt giúp kẻ đang đau bụng kia rót rượu thay nữa, tuy rằng cũng bởi chủ tử  đắc ý kêu hắn qua lĩnh thưởng, thế nhưng hắn cũng nên tìm một lý do để từ  chối mới đúng, chờ việc này qua đi tái đến lĩnh thưởng cũng không muộn, làm vậy cũng không phải là quá ngỗ nghịch, thế nào thì tội cũng không đáng chết. Nghĩ lại lúc nãy ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, trái tim cũng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cũng may đã nhanh chóng dùng khóe mắt liếc nhanh hoàng đế ngồi ở phía trên, kết quả phát hiện hình như  hắn dường như đang ngẩn người. Cho dù là ngẩn người thì cảm giác áp bách ấy cũng làm cho hắn không dám ngừng cước bộ, có thể là do chính mình bị chột dạ. Cái loại cảm giác dọa người này thật sự  không thể chịu đựng được.

Nghĩ lập tức trở lại trong đám nô tài, đến lúc đó chỉ cần trốn thật kĩ sẽ vượt qua chuyện này an toàn. Tiêu Ngữ  cuối cùng cũng có dũng khí nâng tay áo lau đi mồ hôi lạnh trên trán: sắp đến nơi rồi, hắn thành công rồi, hắn không làm gì để cho hoàng thượng chú ý, đúng vậy hoàng thượng sao có thể chú ý đến một tiểu thái giám chứ huống hồ gì hắn lại luôn cúi thấp đầu. cho dù có ngẩng đầu hoàng thượng cũng không thể nào nhận ra hắn, ánh trăng của đêm đó căn bản là không rõ ràng, hắn thấy không rõ diện mạo của hoàng thượng nói vậy hoàng thượng cũng không thể thấy rõ hắn hình dạng thế nào.

Cú như vậy Tiêu Ngữ  cuối cùng cũng bắt đầu bình tĩnh lại, đứng thẳng người, bên khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười, mồ hôi lạnh trên người tựa hồ cũng giảm không ít, hắn nhẹ nhàng bước về phía trước vài bước, nghĩ đến nhanh chóng trở về chỗ của cung nữ thái giám, đúng lúc này, từ xa xa truyền đến thanh âm lạnh lùng uy nghiêm của người ngồi phía trên: “Nô tài vừa rót thêm rượu cho Tình phi đứng lại ngay cho trẫm”.

Bị quên mất chả tìm thấy ở  đâu cả. thôi cứ viết ra đây nhé

Đêm xuân trướng: theo mình hiểu là đếm ý ý ý

còn Bồi tẩm: là hầu hạ vua làm việc ý ý

Chương này không có beta mà mình cũng chỉ vừa mới edit xong nên chắc chắn còn có nhiều lỗi mọi người góp ý nhiệt tình nha


Đã sửa bởi 007 lúc 30.05.2018, 16:17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.05.2018, 15:44
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4952
Được thanks: 624 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Sổ tay dưỡng thành đại hiệp - Vũ Tiểu Phi - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



8

Vốn tưởng rằng nghe được mệnh lệnh của mình tên nô tài kia sẽ sợ đến mức lập tức phủ phục trên mặt đất nhưng trong nháy mắt lại cảm thấy sững sờ, hắn thậm chí không dừng bước ngược lại còn đi nhanh hơn, mắt thấy  hắn sắp nhập vào giữa một đám cung nữ thái giám đông đúc, Hạ Vô Ưu không thể khống chế sự  cuồng nộ trong lòng nữa, một chưởng đánh qua, tiếng gió mạnh mẽ gào thét bên tai Tiêu Ngữ, rồi mới “phanh” một tiếng nổ lớn, bụi bay mù mịt giữa không trung, cách Tiêu Ngữ khoảng một bước chân vô hình xuất hiện một vòng tròn không lớn không nhỏ, vô tình cách ly Tiêu Ngữ khỏi những người gần đó.

Tiếng ca vũ ngưng lại, tiếng cười nói cũng ngừng hẳn, chúng phi tần quý nhân vừa kêu lên sợ hãi giờ cũng đều chỉ biết lấy tay che miệng chờ đợi, chỉ cần nhìn bằng mắt thường cũng đủ thấy hoàng thượng lúc này tâm tình vô cùng khó chịu, kẻ có dũng khí chọc giận hắn chẳng khác nào tự đi tìm đường chết.

Sau một lượt nhìn đông ngó tây, tất cả không hẹn mà cùng nhìn về hướng thái giám thân thể run lẩy bẩy chẳng hiểu vì sao lại quỳ trên mặt đất. Việc sống trong nội cung đã khiến các nàng ngay lập tức phát huy được trí tưởng tượng vô cùng phong phú: Rốt cuộc có chuyện gì có chuyện gì vậy, có phải hay không thái giám kia rót rượu không cẩn thận đã làm đổ lên người hoàng thượng, hay là trong lúc làm việc hắn đã làm gì chọc tức hoàng thượng, ai,  nhìn xem hoàng thượng phẫn nộ như kia chỉ sợ hắn không có khả năng giữ nổi mạng nữa.

Hạ Vô Ưu quả thực rất phẫn nộ, thậm chí đến mức cuồng nộ, hắn thế nào cũng không hiểu, kẻ thái giám tự xưng là “Bắp” kia vẫn còn dám vọng tưởng đến chuyện chạy trốn hắn. Hắn chậm rãi đứng dậy, lạnh lùng nói: “ Hảo, cuối cùng ngươi cũng biết là trẫm kêu ngươi đúng không? Lại đây”. Hai chữ cuối cùng phát ra cực kỳ lãnh khốc, làm cho mọi người đều thoáng sợ hãi.

Tiêu Ngữ đã không còn cảm giác, trái tim đập liên hồi, trong đầu hắn lúc này là một mảng tối tăm, thân thể cứng đờ quỳ dưới đất bò lại chỗ chiếc bàn phía trước, hắn cúi đầu  trong lòng vẫn ôm ấp niềm hy vọng cuối cùng, nhẹ giọng nói: “Nô tài… Nô tài tội đáng muôn chết, nô tài vốn nghĩ muốn nhanh một chút trở về ăn cái gì đó, không… không nghĩ đến người hoàng thượng gọi lại là nô tài”.

Âm thanh ôn nhu quen thuộc làm tâm tình không tốt gần hai tháng nay của Hạ Vô Ưu  trong nháy mắt đã trở nên yên bình, khóe miệng dường như không đổi nhưng thậm chí lại phát hiện ý cười,  khiến hắn cũng không rõ rốt cuộc bản thân bị làm sao, hắn đáng lý phải ra sức giáo huấn kẻ nô tài hỗn trướng kia một phen, sau đó lại tiếp tục hung hăng làm nhục hắn suốt đêm, ngày hôm sau ném hắn cùng thương tích đầy mình cho lũ cấm quân hoặc thị vệ như loài lang sói để cho bọn chúng thượng hắn đến khi hắn tắt thở mới dừng lại, không phải hắn muốn vậy sao? Chỉ có làm như vậy mới là hình phạt thích đáng cho kẻ dám bất kính với hắn, thế mới có thể cho hắn lấy lại chút uy phong của kẻ bề trên. Thế nhưng hắn cũng chỉ là tưởng tượng trong đầu mà thôi, rốt cuộc hắn không có làm bất kỳ cái gì như dự định, tâm tình của hắn trước đó chưa từng tốt, cứ thế nhìn thân thể đang quỳ dưới đất run rẩy, bắt đầu ngẩng cao đầu đứng lên.

“ Bây giờ ngươi chỉ cần nói cho trấm biết, ngươi thực ra tên gọi là gì? Nói mau, trẫm thật muốn biết chủ tử của ngươi như thế nào lại có khả năng biết được tên thật của ngươi a, Bắp”. Hắn cố tình kéo dài thanh âm song mới nhìn sang Tình phi cùng bên cạnh là tổng quản thái giám nhãn thần vô cùng kinh ngạc, hắn cười hắc hắc, lớn tiếng nói: “Chẳng lẽ các ngươi vẫn không hiểu? Tên nô tài này chính là kẻ trẫm sai Y Đức tìm khắp hoàng cung mà không thấy a”.

Những lời này nói ra thật sự có sức ảnh hưởng kinh người, nhìn phía dưới bắt đầu bùng nổ những thanh âm xôn xao bàn tán chính là đã hiểu rõ mọi chuyện. Tiêu Ngữ tuy là vẫn cúi đầu nhưng trong khoảnh khắc đã hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng, hoàng thượng… hắn thật sự nhận ra, hắn… Hắn thực sự nhận ra mình sao? Hắn làm sao nhận ra được, hết thật rồi… Lừa người, không hắn chăc chắn không nói dối, làm thế nào làm thế nào bây giờ? Hay liều mình đánh cuộc một phen… không đánh cuộc cũng không được a.

“Khởi bẩm… Khởi bẩm bệ hạ, nô tài… nô tài không biết…” Không đợi hắn nói hết câu chợt nghe phía trên truyền đến tiếng cười nhạo đầy hứng thú: “ Trước tiên đừng có vội thanh minh, ngẩng đầu lên, hôm nay vừa lúc ánh trăng sáng, tuy rằng so với đêm hôm đó sang không bằng nhưng trẫm tin rằng nhãn lực của trẫm vẫn có thể nhìn rõ, ngẩng đầu lên để cho trẫm nhìn”. Trước mặt mọi người hắn nói về chuyện đêm hôm ấy cùng một cung nô thấp hèn không mảy may có ý giấu diếm hẳn là Hạ Vô Ưu căn không hề coi liêm sỉ là gì, những người phía dưới dù không đồng tình nhưng cũng chẳng ai dám nhíu mày lấy một cái.

Tuy rằng trời đã vào thu nhưng bộ y phục thái giám xanh sẫm của Tiêu Ngữ lại thấm đầy mồ hôi, cảm giác tuyệt vọng một lần nữa lại ập đến, hàng loạt những ánh mắt như những mũi tên gắt gao nhìn chằm chằm vào lưng hắn, hắn cuối cùng không còn nghĩ đến việc phản kháng nữa, thở dài phó mặc mọi sự cho số phận: cho dù phải chết chỉ cần không chết quá khó coi là được.

Bình tĩnh thong thả ngẩng đầu, ánh mắt hướng về đôi con ngươi thần tình phức tạp pha trộn cả vui mừng phẫn nộ và chờ mong. Tiêu Ngữ cuối cùng cũng được nhìn rõ mặt người đó, tấm tắc, cho dù ánh trăng trên cao có liên tục tỏa sáng mấy ngày so ra đều kém dung mạo xuất sắc kia, sao lại sinh ra hung ác giảo hoạt như loài lang sói chứ. Đằng nào cũng chết, trong lòng cho dù có chút bất kính cũng có gì ghê gớm đâu.

Không sai, là hắn, chính là hắn, Hạ Vô Ưu kích động vội đứng lên, nhìn người ấy bình tĩnh không chút dao động nhưng bên trong con ngươi kia lại nhàn nhạt lộ ra sự bi thương, nhất thời một luồng nhiệt lưu chạy dọc theo đan điền qua khắp cơ thể, ly rượu trong tay hắn một tiếng vỡ vụn, một tia đau thương truyền đến, đánh thức thần trí suýt nữa đã bị đốt thành tro tàn, hắn lần thứ 2 thong thả ngồi xuống, hít một hơi thật sâu, rồi mới dùng thanh âm trầm thấp nói từng chữ: “Y Đức cho người đưa hắn đến Cẩm Tú các, đợi trẫm cùng các ái phi khác thưởng trăng xong sẽ đến đó xử hắn tội khi quân phạm thượng.”

Xin lỗi nhé cai vụ tên giả ý lúc đầu mình cũng có suy nghĩ để là Ngô nhưng cuối cùng vẫn quyết định là Bắp nghe nó tởm tởm ý

với lại mình thích bắp hơn là tên ngô nên ai thích tên Ngô hơn thì cũng đừng ném đá vào mặt mình


Đã sửa bởi 007 lúc 30.05.2018, 16:18.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nguyên Lý, nguyễn thị huyên và 56 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 440 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.