Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Sơn hữu mộ hề mộ hữu long - Tô Du Bính

 
Có bài mới 29.05.2018, 02:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 01.04.2016, 14:06
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 191
Được thanks: 32 lần
Điểm: 4.52
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Sơn hữu mộ hề mộ hữu long - Tô Du Bính - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Sơn Hữu Mộ Hề Mộ Hữu Long

Núi Có Mộ, Mộ Lại Có Rồng

Tác giả:Tô Du Bính

Thể loại: Đam mỹ, nhất công nhất thụ, trộm mộ, thần quái, hài, chủng điền, HE

Biên tập: Âu Dương Tình

Hiệu đính: Tiểu Hạt

Độ dài: 14 chương + PN

Nguồn: https://fangcaoyuan.wordpress.com

Trạng thái:Full

Giới thiệu:

Nơi đây là một lăng mộ mấy trăm năm hiu quạnh, bên trong có lũ quái vật giữ mộ nhàn rỗi chỉ ngồi ngắm nhau đến mất sạch tiêu chuẩn thẩm mỹ. Ngày ngày bọn chúng hết buôn dưa lê lại đếm của cải, đếm của cải xong lại buôn dưa lê, cứ thế mà trải qua những ngày tháng đơn điệu buồn tẻ lại vô cùng quy luật.

Tiểu Long nhớ lại lúc vừa gia nhập vào đội ngũ, lão đại trong đội – Phi Cương – thi thoảng lại trồi lên ngồi cùng bọn họ, tiện thể giảng dạy quy tắc giữ mộ. Đó là ba quy tắc nó vẫn nhớ như in đến tận hôm nay:

Điều thứ nhất, thề chết bảo vệ lăng mộ.

Điều thứ hai, không hoàn thành điều một, mời tuân thủ điều ba.

Điều thứ ba, chết!





Đã sửa bởi Vệ Thanh Tình lúc 29.05.2018, 12:19, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.05.2018, 02:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 01.04.2016, 14:06
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 191
Được thanks: 32 lần
Điểm: 4.52
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Sơn hữu mộ hề mộ hữu long - Tô Du Bính - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C1.1: Xung phong nào! Quân đoàn bảo vệ mộ! (thượng)

Nơi đây là một lăng mộ mấy trăm năm hiu quạnh, bên trong có lũ quái vật giữ mộ nhàn rỗi chỉ ngồi ngắm nhau đến mất sạch tiêu chuẩn thẩm mỹ. Ngày ngày bọn chúng hết buôn dưa lê lại đếm của cải, đếm của cải xong lại buôn dưa lê, cứ thế mà trải qua những ngày tháng đơn điệu buồn tẻ lại vô cùng quy luật.

Tiểu Long nhớ lại lúc vừa gia nhập vào đội ngũ, lão đại trong đội – Phi Cương – thi thoảng lại trồi lên ngồi cùng bọn họ, tiện thể giảng dạy quy tắc giữ mộ. Đó là ba quy tắc nó vẫn nhớ như in đến tận hôm nay:

Điều thứ nhất, thề chết bảo vệ lăng mộ.

Điều thứ hai, không hoàn thành điều một, mời tuân thủ điều ba.

Điều thứ ba, chết!

Lúc ấy trong đội của họ có ba tên cương thi lông lá tên Đại Mao, Nhị Mao và Tiểu Tiểu Mao, thế nhưng hiện tại chỉ còn tên thứ hai, cũng là tên ngu nhất. Đại Mao và Tiểu Tiểu Mao do dính vào sự kiện “Thầm oán lão đại Phi Cương quá chảnh chọe” mà giờ đây tung tích trở thành câu đố không có lời giải.

Bạch Cương và Lục Cương cùng cho rằng bọn họ đã trở thành bữa ăn của lão đại Phi Cương.

Tiểu Long bấy giờ mới vỡ lẽ, thì ra cương thi chẳng những ăn thịt người mà còn có thể bị kẻ khác xơi tái. Từ rày về sau, tuy là hàng xóm của lão đại Phi Cương, một trong những quái thú giữ mộ tầng ba, nhưng phần lớn thời gian Tiểu Long đều lông bông ở tầng thứ nhất và tầng thứ hai, chung sống cùng bọn Bạch Cương, Lục Cương. Bạch Cương tuy nóng nảy, Lục Cương thì nham hiểm, Tử Cương lại huyền bí, Nhị Mao rất tục tĩu nhưng bọn họ tạm thời chưa lộ khuynh hướng thèm khát thịt của đồng nghiệp. Chỉ dựa vào điều này, Tiểu Long cảm thấy những vấn đề khác không cần so đo làm gì.

“Chả có ma nào mò đến cả! Nhất định do vị trí lăng mộ chúng ta hẻo lánh quá!” Đúng bảy giờ sáng Bạch Cương lại lên cơn, “Xây dưới chân núi, dưới chân núi đó! Ngoài Tôn Ngộ Không còn ai nhìn thấy được chứ?”

Lục Cương nói: “Tôn Ngộ Không lúc bị đè không nhìn thấy, lúc không bị đè lại chả tới mà nhìn.”

Bạch Cương nói: “Ô hô, tuyệt thật! Cả Tôn Ngộ Không cũng không thấy luôn!”

Nhị Mao ngáp dài một cái, tay phải không ngừng ngoáy mũi, “Không sao. Lúc trước đã từng có người mò tới, còn để lại cái động kia kìa…”

Bạch Cương ghét cay ghét đắng hành vi mất vệ sinh này của gã, đây chính là điển hình của một cục cứt mũi làm rầu nồi canh! “Vụ án chảnh chọe” không dính líu đến Nhị Mao là tiếc nuối lớn nhất trong đời Bạch Cương. Ả hừ lạnh rồi chuyển đề tài: “Thằng khốn Tử Cương chết đâu mất xác rồi?”

Lục Cương trả lời: “Phơi nắng.”

Nhị Mao vừa ngạc nhiên vừa thán phục: “Cương thi phơi nắng chỉ chốc lát là hóa thành tro ngay. Nó đổi mạng để phơi nắng à!”

Lục Cương nói: “Yên tâm, nó mặc áo chống nắng và mang cả dù.”

“…Vậy nó phơi cái quái gì?”

“Phơi dù, phơi quần áo, chống ẩm lại ngừa mốc.” Lục Cương thở dài, “Lăng mộ ẩm thấp kinh khủng. Cứ thế này chắc tao biến thành cương thi lông xanh luôn quá.”

Bạch Cương bĩu môi: “Với mức độ cằn cỗi của cơ thể mày đừng hòng nuôi ra cọng lông nào. Mày bỏ cuộc đi.”

“…”

Bị tổ cương thi triệt để bỏ quên, Tiểu Long cuối cùng cũng tìm được chủ đề góp vào để tăng cảm giác tồn tại, “Cây dù đó là ta cho ổng mượn.”

Bạch Cương uể oải hỏi: “Dù gì?”

“Cây dù Tử Cương mang đi phơi nắng ấy.”

Bạch Cương tỉnh cả người, ả nhào đến trước mặt y: “Đừng nói là cây dù bạch ngọc à nha?”

“Nó đó!” Tiểu Long kiêu ngạo ưỡn cái bụng to tròn như mang bầu năm, sáu tháng, “Ổng vừa bảo muốn phơi nắng là ta nghĩ ngay đến việc cho cây dù đó phát huy công dụng.” Bởi kích thước cái bụng đã vượt quá giá trị bình quân của những bộ phận khác, rồng ta có muốn nằm sấp thì chân cũng không thể cùng đặt xuống đất, bởi vậy chỉ đành dùng đuôi và hai chân sau chống mặt đất để giữ thăng bằng.

Giả sử lúc này nhà sinh vật học vĩ đại Charles Robert Darwin đã ra đời, nhất định ông sẽ phải giật mình vì hiện tượng này, hoặc biết đâu còn đưa ra bài luận văn mang tên “Một cái bụng kích thích sự tiến hóa”. Tiếc thay bấy giờ những con người dùng tên “Darwin” vẫn chưa ai biết thuyết tiến hóa là gì, càng không thể có mặt trong lăng mộ này.

Trở lại chuyện chính, Bạch Cương chẳng thèm trân trọng sự hào phóng của Tiểu Long, ả nổi giận đánh bốp một phát vài cái bụng tròn trĩnh đang ưỡn ra trước mặt, “Công dụng cái đầu ngươi! Cây dù đó chỉ có khung chứ không có tán!”

Tiểu Long nói: “Khung chính là tinh túy còn lại của cây dù.”

“Tinh túy cái quái gì? Hứng nhiều nước mưa hơn mấy cây dù khác hả?!” Bạch Cương chỉ muốn đạp vào cái bụng của ai kia một cước, ả vội vã chạy ra ngoài.

Tiểu Long tủi thân sờ bụng, “Cô ấy không thích ta chút nào.”

“Rõ quá mà, nó thích Tử Cương hơn.” Ly gián theo lệ xong xuôi, Lục Cương lại trỗi lên chút lòng từ thiện mà an ủi Tiểu Long: “Tình yêu là vực thẳm của tuyệt vọng cưng ạ.”

“Ta cũng biến thành hình người được chứ bộ.” Tiểu Long tự động lờ đi hai chữ “tình yêu”, toàn tâm toàn ý muốn giành được cảm tình của Bạch Cương. Nó giẫm giẫm chân, gắng sức lắc lư thân thể và không ngừng lẩm bẩm trong miệng: “Thiên linh linh địa linh linh…”

Nhị Mao chùi tay vào lông trên người, ngáp ngắn ngáp dài bảo: “Rồng chả phải loài không cần dùng thần chú sao?”

Lục Cương nói: “Rồng có hai loại.”

“Tao biết, rồng cái và rồng đực.”

“Không, rồng thường và rồng ngu.”

Tén ten!

Tiểu Long đã biến hình, gương mặt dài như ngựa nay tròn tròn như chiếc bánh bao, vô cùng cân đối với đôi mắt to tròn tựa hạt nhãn. Cặp sừng dài nhú ra giữa mãi tóc trắng muốt chẳng khác nào hai chiếc vương miện đội lệch. Điểm nhấn trên thân thể nõn nà của nó vẫn là nơi bụng, cái bụng đầy thịt rút lại theo tỷ lệ thân thể, độ cong từ thai năm, sáu tháng giảm thành hai, ba tháng, vừa nhẵn bóng vừa mềm mại.

Lục Cương cúi đầu nhìn “cậu bé” chỉ cao tới vai mình, gật đầu nói: “Ta cuối cùng hiểu rõ tầm quan trọng của bụng bự rồi.”

Tiểu Long chớp chớp mắt.

“Che đi bộ phận quan trọng.”

Lúc lắc cái đuôi dài ngoằng, Tiểu Long vô cùng vui vẻ đón nhận lời ca tụng của gã.

Lục Cương nói: “Cơ mà con người không có sừng và đuôi đâu.”

Tiểu Long nói: “Phi Cương bảo đợi ta lớn thêm chút nữa sẽ thu chúng lại được.”

Tên cương thi không bao giờ phát triển thêm nào đó chua chát nói: “Lông chưa mọc dài nhỉ.”

Nhị Mao nhìn tay Tiểu Long rồi chân thành đề nghị: “Ngươi nên cắt móng tay đi, bằng không ngoáy mũi khó chịu lắm.”

Tiểu Long vươn tay, hoặc nên gọi là móng vuốt, ra xem, từ mu bàn tay đến khuỷu tay phủ kín những chiếc vảy trắng trong suốt ánh xanh nhàn nhạt như đôi găng tay vảy cá xinh đẹp. Lòng bàn tay rất to, năm ngón tay lại thon thả, đầu ngón tay giấu trong lớp móng bén ngót như thể chỉ khẽ vung tay cũng đủ để mổ bụng moi tim. Đang cúi đầu mải mê nghiên cứu thuộc tính móng vuốt, Tiểu Long chợt nghe thấy một tiếng động khe khẽ như tiếng chậu rửa mặt va vào nhau, song vào tai cương thi và Tiểu Long lại chẳng khác nào động đất.

Nhị Mao bật dậy, cả kinh kêu lên: “Có người xông vào!”

Đây là chuông báo động của lăng mộ: Một tảng đá được treo bằng sợi tơ cực mỏng, nếu có gió từ cửa động thổi vào sợi tơ sẽ đứt, tảng đá rơi xuống tầng thứ hai trong lăng mộ và gõ vào chiêng đồng. Người xông vào không nghe thấy được.

Lục Cương thoáng căng thẳng nhưng rồi bình tĩnh ngồi xuống: “Biết đâu do Tử Cương lúc phơi nắng bất cẩn chạm phải.”

Nhị Mao nói: “Tử Cương xưa nay chưa từng chạm phải.”

Lục Cương hơi do dự nhưng vẫn đứng lên: “Mặc kệ, chuẩn bị trước đã! Ơ, tao trốn chỗ nào thì hay nhỉ? Nằm trong quan tài vậy, những nét vẽ trên bốn mặt quan tài có thể làm nổi bật phong cách cao quý mà huyền bí của tao.”

Đám cương thi vừa nói vừa ra ngoài, Tiểu Long cũng hăng hái đuổi theo.

Lục Cương quay đầu lại và nói: “Ngươi theo làm gì? Ngươi là quái vật giữ mộ tầng ba mà.”

Tiểu Long chắp tay cầu xin khẩn thiết: “Trước giờ không có ai xông vào chỗ ta hết. Lớn từng này mà ta chưa gặp con người bao giờ, thiệt nông cạn quá chừng! Nếu nhỡ nhóm này chả biết khi nào mới có nhóm khác mò vào.”

Lục Cương nghĩ phía trên là địa bàn của bọn Bạch Cương, Tử Cương nên cũng không quan tâm nữa: “Ờ, vậy tùy ngươi!”

Tiểu Long và bọn cương thi mỗi người một ngả. Tiểu Long dọc theo con đường khúc khuỷu trong mộ lên tầng thứ nhất.

Lần này khác với những lần la cà khác, không, khác với tất cả những thời điểm trong quá khứ, bởi vì nó sắp được gặp loài người mà chủ nhân thường nhắc tới. Nghe đâu bọn họ chẳng những da dẻ mịn màng, thân thể uyển chuyển mà tính tình cũng vô cùng gian xảo. Chủ nhân từng nói, nếu muốn lấy vợ thì loài người chính là sinh vật thích hợp đến không thể nào thích hợp hơn nữa. Bọn họ tuy nham hiểm nhưng xem chồng như trời, một khi gạo đã thành cơm, người vợ sẽ toàn tâm toàn ý nghe lời người chồng.



Nó nhất định phải tìm được một chén cơm thật xinh đẹp cho mình!

Tầng thứ nhất là mê cung. Nếu chỉ dùng một từ miêu tả mê cung này thì chính là “khổng lồ”. Bạch Cương và Tử cương sống ở tầng một bấy lâu song vẫn thỉnh thoảng lạc đường.

Đường vào mộ im ắng vô cùng, đèn dầu soi lối đều bị thổi tắt. Tiểu Long vừa thì thầm bài ca “Đường Mê Cung” vừa dò dẫm từng bước: “Một hai ba một hai ba thẳng tiến, ngã ba giao lộ trái đúng phải sai chớ quay đầu… Ơ…” Câu sau là gì ấy nhỉ?

Nó dừng bước, vò đầu bứt tai tập trung suy nghĩ, không hề mảy may chú ý đầu bên kia con đường đã xuất hiện đốm sáng mờ mờ, một lão già quần áo đen tuyền từ trên xuống dưới đang cầm đèn dầu bước ra từ khúc ngoặc.

Mãi đến khi đối phương đến gần, Tiểu Long mới phát hiện…

Là… Người?

Người người người người người…

Chữ “Người” nối đuôi nhau chạy thành hàng trong đầu Tiểu Long, hết chạy hàng ngang lại đến chạy hàng dọc.

Bốn mắt nhìn nhau, đối phương sửng sốt.

Tiểu Long nhoẻn miệng, cố gắng để lại ấn tượng tốt lấy điểm với đối phương.

Ngoài ý muốn thay, động tác của nó bị đối phương tưởng nhầm thành gây hấn. Lão già lập tức rút dao từ thắt lưng ra chém vào Tiểu Long và quát khẽ: “Đi!” Bóng người nhỏ bé sau lưng ông ta vội vã xoay lưng bỏ chạy.

Tiểu Long vô thức giơ tay lên cản, lưỡi dao cạ vào vảy rồng vang lên một tiếng keng giòn tan, chấn động mạnh đến khuỷu tay lão già tê dại. Một đòn không trúng, lão già lập tức vứt đèn bỏ chạy.

“Ê, khoan đi đã, đèn của ngươi nè!” Tiểu Long chụp lấy cây đèn.

Chớ thấy lão già tuổi cao mà lầm, chân tay ông ta vô cùng nhanh nhẹn, Tiểu Long dùng hết sức bình sinh đuổi theo nhưng chỉ đành trơ mắt nhìn bóng ông hòa vào bóng tối trong mộ.

Chủ nhân nên nói nó biết sớm chứ, loài người ngoài đầu óc nham hiểm thì chân cũng trơn như thoa dầu, chạy trốn chẳng để lại dấu vết. Tiểu Long đứng im tại chỗ buồn bã một lúc, bỗng nhiên nhớ lại câu thứ ba trong bài “Đường Mê Cung” – Thẳng nữa thẳng nữa cứ thẳng mãi, ngã ba rẽ trái mười bước lại rẽ phải!

Nó hớn hở chuẩn bị cất bước nhưng rồi nhận ra mình đang đứng giữa một ngã tư.



À phải, hình như nó đâu còn đứng ở chỗ cũ nữa.

Tiểu Long rầu rĩ cắn móng tay.

Hai bên chợt phát ra tiếng leo tường sột soạt.

Nó lấy đèn soi thử. Tiểu Long mừng rỡ phát hiện hoa hút máu, đàn em số một của của Bạch Cương đang như dâng lên như nước triều và nhanh chóng sượt qua người nó. “Các người đi đâu vậy?” Nó hớn hở định theo nhưng vừa đi được hai bước thì gáy đã bị ai đó túm chặt. Tiểu Long quay đầu lại và bắt gặp một gương mặt cương thi trắng bệch đang giận dữ nhìn chòng chọc vào nó.

“Ha ha, không ngờ mới đó lại gặp nhau rồi.” Tiểu Long cười nịnh bợ.

“Ngươi ở đây làm gì?” Bạch Cương u ám hỏi.

Tiểu Long vô tội chớp mắt: “Nhớ ngươi.”

“Nói thật!”

“…Hóng chuyện.”

Rầm! Bạch Cương hùng hổ đá tung cánh cửa bên cạnh hang động rồi quẳng nó vào trong: “Đứng đó từ từ hóng.”

“Ta…”

“Nếu ta thấy ngươi ở chỗ nào khác, ta sẽ lột da ngươi làm tán cho dù bạch ngọc!” Rõ ràng nghe chuông báo động vang lên nhưng tìm mãi không thấy con người, tâm trạng Bạch Cương vô cùng tồi tệ. Chưa kể tên Tử Cương vốn phải xuất hiện cũng chả thấy mặt mũi…

“Đứa nên tới thì không tới, đứa không nên tới thì đuổi cũng không xong!” Bạch Cương tức tối rủa thầm rồi đóng cửa đá lại.

Tiểu Long sợ hãi ôm chặt lấy đuôi, mười phần chắc chín mình bị Bạch Cương ghét rồi. Nó lặng lẽ nhặt chiếc đèn da rơi dưới đất đặt lên quan tài rồi dùng đuôi soàn soạt chà lau quan tài.

Bạch Cương bảo ở đây có thể hóng chuyện thì có lẽ là thật nhỉ, số nó chỉ cần đỏ thêm tí xíu… Hu hu, nghe chẳng có sức thuyết phục gì hết.

Phía cửa vang lên tiếng gõ.

Tiểu Long phấn chấn hẳn lên! Cương thi sẽ không lễ phép như vậy, lễ phép như vậy đương nhiên không phải cương thi! Tiểu Long quyết đoán cầm đèn chạy vào nhĩ thất và đóng cửa lại – Cảm tạ chủ nhân lúc xây mộ đã dựng nhiều cánh cửa vô dụng nhưng cũng hữu dụng đến thế.

Căn này chắc là một trong vô số những gian mộ giả ở tầng một, bên trong chỉ toàn gốm sứ sứt mẻ. Tiểu Long hơi hơi đồng tình với những người nọ. Chẳng mấy chốc sẽ phát hiện gian mộ này chẳng có gì cả, không biết bọn họ sẽ thất vọng đến nhường nào.

Tiểu Long thổi tắc chiếc đèn trong tay, len lén đẩy cửa hé ra một khe nhỏ rồi nheo mắt quan sát tình huống bên ngoài.

Cửa động không bị đẩy ra như Tiểu Long tưởng tượng mà bị đục một cái lỗ.

Một lão già vừa lùn vừa gầy cầm đèn nhanh nhẹn nhảy vào, thành thạo soi quanh vài lượt rồi cắm dùi vào tường làm nơi để đèn, sau đó vẫy tay ra hiệu cho người phía sau.

Theo sau là một lão già cao to dùng áo da trùm kín đầu chui vào, dưới ánh đèn trông vô cùng đáng sợ. May mà mặt mũi ông ta khá hiền lành, mắt cứ híp lại như Phật Di Lặc làm cả gian mộ âm u có thêm đôi chút sức sống.

“Đây là ngôi mộ chính?” Sau lưng lão già lại xuất hiện một người khoảng năm mươi tuổi trông như văn sĩ, vạt áo khoác dài màu xám bị thắt thành nút treo giữa hai chân có vẻ quái dị. Nương theo ánh sáng le lói, gã ta chăm chú quan sát vách tường, thỉnh thoảng dùng ngón tay vuốt ve hoa văn khắc trên tường và không ngừng lẩm bẩm: “Quái lạ, lẽ là lăng mộ triều Hán? Quy mô này không tầm thường, sao lại bố trí sơ sài như vậy được nhỉ?”

Gian mộ to thế này lại tùy tiện đặt một cỗ quan tài.

Lão già thấp bé không trả lời gã mà chỉ luôn mồm cằn nhằn cử nhử với lão già to cao: “Đại ca, lần này huynh tận mắt nhìn thấy rồi đó, lão nhị rõ ràng đã ăn mảnh!”

Lão già cao to gạt đi: “Được rồi, đừng lải nhải nữa, chẳng phải chúng ta cũng tới rồi sao?”

Lão già thấp bé nói: “Làm sao giống chứ, nếu không phải đệ bắt gặp Tiểu Tình cùng hắn vụng trộm thu thập đồ đạc nên ngầm để ý thì chúng ta vẫn đang bị che mắt, cứ thế mà trắng tay cả lũ. Lăng mộ này lại xây dưới chân núi, nếu chẳng phải đường vào mộ men theo sườn núi bị kẻ khác khai thác, ai phát hiện ra chứ?”

Lão già cao to gật đầu cho có lệ như không muốn tiếp tục câu chuyện.

Bọn họ tổng cộng có sáu tên, ba người còn lại đều là thanh niên nhưng tướng mạo sang hèn khác nhau một trời một vực.

Hai trong ba người là anh em sinh đôi mặt vuông mũi tẹt, một người má trái có sẹo, một người không. Người cuối cùng mày kiếm mắt sao, mặt ngọc môi thắm, xinh đẹp đến khiến người khác không nỡ rời mắt, vô cùng phù hợp với hình tượng người vợ mẫu mực như chủ nhân miêu tả!

Đường nhìn của Tiểu Long lập tức bị hắn thu hút, hai mắt nó tự động xoay tròn theo chuyển động của người nọ.

“Ung Hoài, con vào nhĩ thất xem sao.” Lão già cao to chỉ vào nơi Tiểu Long ẩn náu, “Cẩn thận một chút.”

Thanh niên xinh đẹp ừ một tiếng.

Ung Hoài, Ung Hoài, tên cũng hay nữa.

Tiểu Long ngây ngất nhẩm đi nhẩm lại cái tên này, lúc nhẩm chán che ngước lên thì chủ nhân cái tên đã gần ngay trước mắt và đang dùng tay đẩy cửa.

Đây… Đây… Đây là sắp gặp mặt rồi sao? Ôi, làm rồng ta ngại chết đi được. Nó vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để gặp mặt mà!

Tiểu Long hồi hộp cắn móng tay. Lần gặp đầu tiên phải nói câu gì đây, “Thời tiết hôm nay đẹp quá, ra ngoài hít thở không khí nhé?” Bắt chuyện thế này phải chăng hơi bị lỗi thời? Hay là “Cùng trộm mộ nha?” Í, nhầm, nó là rồng giữ mộ, phải giữ vững lập trường. A, có rồi, phải nói là “Tiểu đệ đệ xinh quá chừng, ta thiệt muốn giữ đệ trong quan tài làm của riêng.” Vừa ca ngợi đối phương vừa bày tỏ sự yêu mến của mình.

Tiếc thay Ung Hoài đột nhiên ngừng tay, bởi vì lão già thấp bé lại gọi hắn qua mở quan tài.

Tiểu Long oán hận mài răng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.05.2018, 02:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 01.04.2016, 14:06
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 191
Được thanks: 32 lần
Điểm: 4.52
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Sơn hữu mộ hề mộ hữu long - Tô Du Bính - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C1-2: Xung phong nào! Quân đoàn bảo vệ mộ! (trung)

Ung Hoài đi quanh quan tài một vòng rồi lấy chủy thủ trong ngực chậm rãi cạy nắp quan tài. Nắp quan tài đẽo ăn khớp với phần thân nên chỉ có thể đẩy ra.

Nghe thấy tiếng động, Tiểu Long căng thẳng gặm vuốt. Nó sợ thứ trong quan tài sẽ cắn chết Ung Hoài, lại sợ Ung Hoài sẽ đâm chết thứ ấy.

May thay hai giả thiết đều không xảy ra.

Nắp quan tài mở ra, bên trong chính là Tử Cương đang yên tĩnh nằm đó.

Góc độ của Tiểu Long không nhìn thấy Tử Cương, tưởng rằng bên trong rỗng tuếch bèn thở phào nhẹ nhõm.

Lão già cao to nhìn chằm chằm vào thi thể, cau mày nói: “Thi thể này…”

Lão già thấp bé quét mắt qua những vật bồi táng rồi nhổ một bãi nước bọt: “Xúi quẩy, chỉ có mấy thứ gốm sứ vỡ nát! Chúng ta mau đi thôi. Lão nhị có bản đồ nên nhất định sẽ đến trước chúng ta một bước! Không thể để hắn lấy hết những thứ tốt được!”

Lão già cao to như nhớ đến chuyện gì mà sắc mặt khẽ đổi, lão hét toáng lên: “Đóng nắp quan tài lại!”

Ung Hoài một mình một đầu quan tài không cách nào đẩy cái nắp dài gần thước rưỡi vào ngay, may có ba huynh đệ bên kia vừa nghe lão già quát lên đã đánh ra một chưởng không cần nghĩ ngợi.

“Rầm!”, nắp quan tài bị đẩy ngược vào. Chính vào lúc nắp sắp khép hẳn, Tử Cương bỗng bật dậy. Nắp quan tài va phải lưng gã bị đẩy ngược về.

“…”

Tất cả lùi lại, cảnh giác nhìn gã.

“Sao lại phá ta? Không đúng, sao lại phá quan tài? Không đúng, sao lại phá rối suy nghĩ của ta?” Tử Cương không vui đập vào nắp quan tài, “Rõ ràng ta đã chọn nơi không bắt mắt nhất để suy nghĩ! Tại sao các ngươi cứ phải đến phá rối ta?”

Mọi người dùng mắt trao đổi ý kiến. Lão già thấp bé bị chọn ra phát ngôn, “Ngại quá, mở nhầm rồi.”

Đôi con ngươi tím đen của Tử Cương chòng chọc dán vào ông ta, “Vậy ta phạt ngươi phải giải quyết một vấn đề.” Gã lấy từ quan tài ra hai đoạn của cây dù bạch ngọc, vẻ mặt băng giá thoắt cái tan chảy, gã cau mày hỏi một cách hoang mang: “Dù bất cẩn làm gãy phải tính sao đây?”

Cây này giống dù bạch ngọc nó cho gã mượn ghê…

Hai giây sau.

Cây này chính là dù bạch ngọc của nó!

Tiểu Long kích động, móng vuốt ghim lún vào cửa, đầu đập mạnh vào tường…

Oái! Trán đau quá.



Chết chửa, móng rút không ra.

May mà mọi người đặt toàn bộ chú ý trên dù và Tử Cương nên không ai phát giác náo động nho nhỏ trong góc phòng.

Lão già thấp bé vô cùng nghiêm túc suy nghĩ câu đố đưa ra, sau đó dè dặt trả lời: “Quẳng đi?”

Tử Cương hỏi: “Đơn giản thế thôi?”

Ngỡ rằng Tử Cương không thích đáp án của mình, lão già thấp bé đang định bổ sung lại thấy gã sung sướng vỗ tay: “Đơn giản vậy sao ta không nghĩ ra nhỉ! Con người, cảm ơn các ngươi giải quyết hộ ta một vấn đề nan giải to tác, ta quyết định đền đáp cho các ngươi!”

Lão già thấp bé hai mắt sáng rỡ, định bụng đưa ra danh sách quà tặng cho gã lựa chọn lại chợt nghe Tử Cương từ tốn lên tiếng: “Ta sẽ để các ngươi chết một cách nhanh chóng!”

“Cẩn thận! Là cương thi tím!” Lão già cao to quát to một tiếng, rút chủy thủ trong ngực ra đâm nhanh tới mắt Tử Cương! Tử Cương bật dậy, giơ chân đã lão ngã lăn ra đất, thuận tay quẳng cả văn sĩ đứng tuổi về phía lão già cao to đang lồm cồm bò dậy. Nhìn hai người ngã chổng vó, cổ họng Tử Cương phát ra tiếng cười quái dị như răng va lạch cạch vào nhau.

Cặp sinh đôi chạy tới hai bên cái lỗ vừa đục ban nãy, vung tay gọi những người còn lại: “Đi mau!”

“Đại ca, đi!” Lão già thấp bé dùng hai tay túm lấy một chân lão già cao to, mặc kệ quần áo lão kia đang mặc có đủ hay không mà lôi lão đi xềnh xệch.

“Ối…” Lão già cao to gào lên đau đớn, trái hẳn với hình tượng bình tĩnh hiền lành thường ngày.

Tiểu Long bất giác sờ lưng.

Hai lão già chui ra xong đến lượt văn sĩ đứng tuổi, gã đi rất chậm, bị cặp song sinh sốt ruột đá cho một cước bay thẳng ra ngoài. “Sư huynh?” Bọn họ nhìn Ung Hoài.

“Các đệ đi trước đi!” Ung Hoài chặn hậu cho họ, múa may chủy thủ như đang chơi mèo vờn chuột với Tử Cương.

Sợ Tử Cương làm Ung Hoài bị thương, Tiểu Long nóng nảy chụp cả cánh cửa bổ ra, “Hắn là của ta!”

Có lẽ Ung Hoài không ngờ bên trong nhĩ thất vẫn còn thứ khác ẩn náu, vì quá sửng sốt nên chậm mất một nhịp, bị Tử Cương đẩy về phía Tiểu Long. Tử Cương lấy đà nhảy ra khỏi động.

Cuối cùng cũng được độc chiếm! Đúng là cơ hội trời cho!

Ôm Ung Hoài mà Tiểu Long kích động đến run cả người. Nhiều năm như vậy, nhiều đủ để con dâu trở thành mẹ chồng, nó rốt cuộc được tiếp xúc với một con người còn sống sờ sờ rồi!

Nó ngửa đầu, liếc nhìn Ung Hoài mặt mày cứng đờ mà há mỏ cười sằng sặc: “Ha ha ha… Run rẩy đi, hỡi con người trần tục, sau khi chiêm ngưỡng vẻ đẹp trai ngời ngời của ta, ngươi sao có thể để ý thằng nào khác nữa đây?”

“…”

Gian mộ… vô cùng yên tĩnh.

Nó cứ thế mà vào đề rồi! Tuy lời dạo đầu dào dạt thế này cũng rất khá, nhưng rõ ràng nó dự định lần đầu phải kín đáo hơn tí xíu cơ. Tiểu Long che mặt, ngại ngùng nói ra mục đích của mình: “Ta đẹp trai vậy đó, ngươi có muốn gả và sinh con cho ta không?”

Ngọn đèn lão già thấp bé mang vào vẫn ghim trên tường mộ, cơ thể trần truồng của Tiểu Long dưới ánh đèn mờ ảo hiện rõ mồn một.

Ung Hoài im lặng.

Mong chờ của Tiểu Long theo thời gian không nhận được câu trả lời mà dần lụi tàn. Nó thất vọng nghĩ, nhất định do ánh sáng quá mờ không tôn hết được vóc dáng hoàn mỹ của mình. Nhớ nơi này vẫn còn đèn khác, nó xoay sang mò mẫm vách tường nửa buổi, cuối cùng tìm thấy viên gạch vẽ hình ngọn đèn bèn dùng sức ấn vào.

Hai viên gạch bên cạnh đột nhiên rơi xuống, để lộ ngọn đèn dầu nho nhỏ.

Ung Hoài đang lặng lẽ ra gần cửa động lập tức bất động.

Tiểu Long muốn phô bày hình tượng hoàn mỹ nhất với mẹ tương lai lũ con của mình, nó một tay vịn tường, một tay chống lưng, hai chân bắt chéo, một co một duỗi, nói: “Hiện tại ngươi đổi ý chưa nào?”

Ung Hoài chậm rãi lấy lại bình tĩnh. Hắn phát hiện mặc cho tên trước mặt là loại yêu quái nào thì chỉ số thông minh cũng không được cao cho lắm.

“Tại sao ngươi không mặc quần áo?” Hắn hỏi nó.

Đầu tiên, Tiểu Long vô cùng mừng rỡ vì hắn chịu mở miệng nói chuyện, đoạn hỏi lại: “Quần áo?”

“Ngươi không biết sao? Người không mặc quần áo sẽ không đẹp trai đâu.” Ung Hoài nói.

Tiểu Long nghiêm túc chống cằm suy tư.

Tròng mắt Ung Hoài đảo tròn, âm thầm tìm cách gạt tên này xoay sang hướng khác. Tiếc thay suy tính còn chưa thực hiện, Tiểu Long đã bổ nhào tới xé rách quần áo của hắn.



Cặp song sinh – Tên có sẹo, A Tưởng, tên không sẹo, A Tư, khó khăn lắm mới cắt đuôi được Tử Cương để quay về cứu Ung Hoài, lúc về lại bắt gặp cảnh đại sư huynh thông minh nhất, bình tĩnh nhất, lạnh lùng nhất đang đỏ mặt giãy giụa dưới cơ thể của tên quái nhân lõa lồ có sừng…

A Tưởng nói: “Nhất định không phải động này.”

A Tư trầm giọng bảo: “Sư huynh sáng suốt vĩ đại không gì không làm được của bọn mình tuyệt đối không có khả năng giãy giụa dưới cơ thể người khác.”

A Tưởng nói: “Thật ra ca rất tò mò họ đang làm gì.”

“Câm miệng! Còn không mau kéo nó ra!” Con giun xéo lắm cũng oằn!

A Tư A Tưởng rốt cuộc cũng chen vào kéo Tiểu Long ra, rồng ta vẫn không hề nhúc nhích.

Ba người một rồng giằng co đúng mười phút.

A Tưởng sức lực cạn kiệt ngồi bệt xuống đất lấy hơi.

Tiểu Long tiếp tục cởi quần áo Ung Hoài, định bụng cướp về mặc vào hòng tăng sức quyến rũ của bản thân.

Ung Hoài cả sức ngọ nguậy cũng chẳng còn, “Rốt cuộc ngươi là cái quái gì vậy?”

Tiểu Long chợt dừng tay, “Chỉ có thể nói cho Ung Hoài nghe thôi.”

Ung Hoài nhìn trời.

A Tưởng nói: “Ca thấy chắc là hươu yêu.”

A Tư nói: “Là heo yêu.”

A Tưởng nói: “Biết đâu là con lai.”

A Tư hỏi: “Ca đoán nó giống cha hay giống mẹ?”

Ung Hoài khinh bỉ liếc xéo, “Rốt cuộc huynh biết cớ gì bọn bây lại tên A Tư A Tưởng rồi, cái tên nói lên thứ mình thiếu!”

A Tư lẩm bẩm: “Bọn đệ nên gọi là A Tuấn A Tiếu mới phải.”

A Tưởng hỏi: “Thế đại sư huynh bảo nó là thứ gì?”

Ung Hoài đáp: “Yêu quái giữ mộ?”

Ơ! Làm sao có thể dùng “yêu quái” để hình dung loài rồng vĩ đại chứ? Tiểu Long ấm ức trừng Ung Hoài.

Giữ chặt đôi vuốt đang sờ mó lung tung trên người, Ung Hoài thở dài, “Ngươi cuối cùng muốn thế nào mới chịu ngồi dậy?”

Tiểu Long đảo mắt, đoạn nói: “Hoàn thành ba nguyện vọng của ta.”

A Tưởng nói: “Chu choa! Mỗi người một nguyện vọng, nhỡ ngươi bắt bọn ta chết cả thì sao?”

“Đó là một nguyện vọng. Nhưng ta sẽ không bắt các ngươi chết đâu.” Tiểu Long dừng lại một chốc rồi tiếp: “Đơn giản như thế thì phí nguyện vọng quá rồi.”

“…” A Tưởng nghẹn lời.

A Tư ngờ vực hỏi: “Ngươi dám chắc không muốn bọn ta chết? Thế ngươi muốn bọn ta hoàn thành một nguyện vọng gì?”

Tiểu Long trả lời: “Là ba nguyện vọng, mỗi người ba nguyện vọng.”

A Tưởng vẻ mặt đau khổ làu bàu: “Ai biết sau khi bọn ta hoàn thành ngươi có dùng sừng húc chết bọn ta hay không.”

Là kẻ bình tĩnh nhất trong đám, Ung Hoài hỏi: “Nguyện vọng gì?”

Tiểu Long thẹn thùng ôm mặt, “Ngươi hãy dùng những lời lẽ hoa mỹ nhất trên đời để ca tụng ta.”

Không hổ là nguyện vọng của yêu quái, độ khó cao vô cùng.

Mặt không đổi sắc, Ung Hoài nói: “Dáng vẻ ngươi giống một con rồng.”

A Tư lẩm bẩm: “Sừng giống hươu, đuôi giống rắn, bụng giống heo… Thế là giống rồng?”

Tiểu Long mắt điếc tai ngơ với lời đệm nho nhỏ của gã, nó sáng mắt nhìn Ung Hoài, “Không được chung chung như vậy, phải tế nhị, phải phong phú, phải tình cảm.”

“Sừng ngươi giống rồng, đuôi giống rồng, bụng giống… Bụng tể tướng.” Sợ rồng ta không hiểu bụng tể tướng là gì, Ung Hoài còn giải thích: “Là quan to trong triều, rất có quyền thế và địa vị, được rất nhiều kẻ tôn kính.”

Tiểu Long vô cùng đắc ý, “Ngươi thật tinh mắt. Được rồi, hai nguyện vọng tiếp theo. Ngươi hãy tìm cho ta một cái tên đẹp nhất trên đời.”

A Tưởng chả buồn nghĩ ngợi mà đáp ngay: “Long Long Tể.”

Tiểu Long trừng gã, “Ta không hỏi ngươi.”

A Tưởng nói: “Ủa? Không phải mỗi người ba nguyện vọng sao?”

Tiểu Long đột nhiên chỉ vào mặt gã và nói: “Ngươi, ngồi xuống!”

A Tưởng ù ù cạc cạc.

Ung Hoài miễn cưỡng chỉ tay xuống đất.

A Tưởng liếc hắn rồi tủi thân ngồi xuống.

Tiểu Long lại nói: “Đứng lên.”

A Tưởng đứng lên.

“Ngồi xuống.”

“…” Mẹ kiếp, mắng người là sai nhưng mắng yêu quái là vô tội! Thứ yêu quái sừng hươu khỏa thân chết giẫm giẫm giẫm… Xin lược bớt “n” chữ “giẫm”.

Tiểu Long nói: “Được rồi, ba nguyện vọng của ta ngươi đã thực hiện xong.”

“…” Đơn giản thế mà đã hoàn thành nhiệm vụ, gã nên cảm thấy vinh dự đúng không? Nhưng vì sao gã lại thấy hình như giá trị tồn tại của mình bị chà đạp tan nát thế này?

A Tư nhanh nhảu đứng lên ngồi xuống, sau đó đắc ý cười bảo: “Ta cũng làm xong rồi.”

Tiểu Long nói: “Ngươi chưa.”

Nụ cười của A Tư sượng ngắc.

Tiểu Long nói: “Ngươi lộn cú mèo.”

“…”

A Tưởng thầm nghĩ, giá trị tồn tại bị chà đạp quá hay!

Dày vò sướng tay anh em song sinh, chú ý của Tiểu Long lại về với Ung Hoài: “Ngươi vẫn chưa đặt tên cho ta. Phải thật đẹp, thật đẹp đấy nhé!”

Ung Hoài bình tĩnh thốt ra hai chữ: “Ngọc Hoàn.”

A Tưởng, A Tư: Đại sư huynh, huynh có nghĩ đến cảm giác của Đường Minh Hoàng không?

Tiểu Long chớp mắt, chẳng biết vì sao lại không vừa lòng với cái tên vô cùng đẹp đẽ này, “Còn lựa chọn khác không?”

“Phi Yến.”

A Tư, A Tưởng: Thôi Ngọc Hoàn đi, Ngọc Hoàn hợp hơn.

“Còn nữa không?”



Hai phút sau, tên mới nóng hổi của Tiểu Long nhà ta đã ra lò:

“Thanh Phong.”

A Tư và A Tưởng chẳng hiểu Ung Hoài làm sao lại nghĩ đến hai chữ hoàn toàn không liên quan gì đến mỹ nhân này, cũng chẳng hiểu vì sao Tiểu Long lại thấy hai chữ ấy đẹp, càng chẳng hiểu con yêu quái sừng hươu bụng heo có đặc điểm nào đáng ví như “gió mát”, nhưng bọn họ biết phụ họa là vô cùng cần thiết trong lúc này, “Tên hay quá, tên quá hay, thiệt hay quá chừng luôn.”

“Nguyện vọng cuối cùng của ta.” Thanh Phong ôm mặt nhìn Ung Hoài một cách mong mỏi, “Ngươi ở lại sống chung với ta.”

“…”

“Nguyện vọng này sao ngươi không nói sớm?” A Tư hỏi, “Ngươi mà nói sớm thì hai nguyện vọng trước khỏi phải làm luôn rồi.”

Thanh Phong mỉm cười bảo: “Không có hai nguyện vọng trước, hắn làm sao phát hiện ra vẻ đẹp của ta?”

Ung Hoài hổn hển nói: “Ngươi đứng dậy trước đã.”

Thanh Phong chơi xấu, “Không đồng ý thì khỏi đứng dậy.”

“Không đứng dậy thì khỏi đồng ý!” Ung Hoài sôi máu.

Thanh Phong nước mắt lưng tròng nhìn hắn, rồi bỗng nhào tới đè cả người lên mình Ung Hoài.

“…” Đường nhìn của A Tư A Tưởng lập tức chuyển hướng, họ không dám nhìn vẻ mặt bấy giờ của Ung Hoài nữa.

Ung Hoài hai mắt trắng dã.

Thanh Phong ôm hắn, nói một cách dào dạt tình cảm: “Bé cưng của chúng ta mặt phải giống ngươi, những chỗ khác giống ta…”

Thôi chết đi, chết quách cho xong…

Ung Hoài mất đi ý chí sinh tồn.

Thanh Phong tiếp tục lải nhải: “Sau khi ngươi chết, ta sẽ biến ngươi thành cương thi, mỗi ngày mỗi đêm ở bên cạnh ta…”

Sống! Phải sống!

Ý chí sinh tồn đột nhiên trở về. Ung Hoài trợn mắt, dùng hết sức bình sinh hô to: “Ta… Đồng… Ý!”

A Tưởng, A Tư thầm nghĩ: Điều kiện như vậy mà cũng đồng ý, sư huynh quả nhiên cừ thật!

“Còn nữa, ngươi đừng trộm mộ, ta nuôi ngươi.” Thanh Phong tiếp, “Trộm mộ nguy hiểm lắm, lại chẳng có gì hay ho.”

Ung Hoài hít vào thì ít, thở ra thì nhiều.

A Tưởng sốt ruột kéo tay Thanh Phong, “Ngươi không đứng lên thì chẳng còn ai sinh con cho đấy.”

Thanh Phong nhảy dựng lên.

Ung Hoài yếu ớt thở hắt ra.

A Tưởng nhìn họ, quay sang thở dài với A Tư: “Bọn mình có chị dâu rồi.”

A Tư nói: “Là anh dâu.”

A Tưởng nói: “Còn sắp có cháu bên nội nữa.”

A Tư nói: “Là cháu bên ngoại.”



Thân phận thăng cấp vô cùng phức tạp lại không thiếu phần buồn tủi.

Dưới sự giúp đỡ của A Tư A Tưởng, Ung Hoài phải dùng sức ba bò chín trâu mới đứng dậy được. Chẳng phải Thanh Phong không muốn giúp hắn, chỉ là nó vừa bước tới, ánh mắt của Ung Hoài đã chém qua khiến nó không dám bước thêm nửa bước.

“Ở lại được không?” Thanh Phong quấn áo khoác của Ung Hoài quanh bụng, rụt rè hỏi.

Ung Hoài vờ như không nghe, chăm chú chỉnh lại quần áo của mình. Tay áo hai bị xé một, thôi thì không cần cả hai, Ung Hoài xé nốt tay áo còn lại quấn trước ngực để che đi vạt áo trong bị rách như xơ mướp. “Trả đây.” Hắn chìa tay về phía Thanh Phong.

Thanh Phong hai mắt đảo trái đảo phải nhưng vẫn giữ chặt áo khoác không chịu buông tay.

Ung Hoài nghiến răng gầm gừ: “Lăng mộ lớn thế này lẽ nào chẳng có áo giấy hả?”

A Tưởng buột miệng: “A! Đồ liệm!”

A Tư ngất ngây, “Nếu là đồ liệm, đệ tình nguyện mặc cả đời.”

“Có thì có.” Thanh Phong chần chừ, “Nhưng áo liệm…” Là vật mai táng, thế chẳng phải trộm mộ sao?

“Ngươi mặc, không phải chúng mình cùng mặc.” Ung Hoài liếc mắt đã đoán được suy nghĩ của nó.

Thanh Phong đồng ý với giải thích này nhưng vẫn lắc đầu, “Mặc quần áo của người chết chẳng phải xui lắm sao?”

Ung Hoài: “Ngươi là yêu quái, không phải sợ.”

Thanh Phong: “…” Nó thật sự không phải yêu quái, nó là loài rồng vĩ đại cơ mà…

A Tưởng đột nhiên chỉ vào chân A Tư và hỏi: “Trên giày của đệ là cái gì vậy?”

A Tư vội vàng nhấc chân xem thử, gã lập tức rùng mình.

Một đóa hoa hồng phấn đang quấn quanh giày của gã và run rẩy trườn lên, nhị hoa vàng khè như lưỡi rắn đang thè ra.

Thấy A Tư định dùng tay gạt đi, Ung Hoài vội nói: “Đừng cử động.” Hắn lấy chủy thủ nhắm thẳng vào thân hoa mà chém thật mạnh. Hoa gãy cành lập tức mất đi sức sống, héo rũ rơi xuống.

A Tư vừa thở phào nhẹ nhõm lại nhìn thấy thân hoa vẫn còn run khẽ, sau đó chậm rãi mọc ra hai nụ hoa màu trắng, sau đó là cánh hoa, rồi đóa hoa…

Chẳng mấy chốc đã mọc ra bốn đóa.

A Tư không kịp co chân, bốn đóa hoa mới mọc ra lại quấn lấy chân gã, chớp nhoáng đã trườn tới bắp đùi. Thấy trên cành mỗi lúc một nhiều hoa, sắc mặt A Tư trở nên vô cùng khó coi.

A Tưởng lấy ra một cây đinh dài. Mũi đinh vừa chạm vào hoa đã bị nhị hoa hút chặt, gã phải dùng cả hai tay mới rút đinh ra được!

Nhìn những đóa hoa run rẩy trườn lên thắt lưng, A Tư chỉ dám trơ mắt đứng im, chỉ sợ nhỡ hơi bất cẩn thì chúng sẽ bò vào trong quần áo.

“Nó rốt cuộc là cái quái gì?” A Tưởng điên lên.

Thanh Phong đáp: “Hoa hút máu.”

Vừa thấy Thanh Phong biết về hoa nọ, Ung Hoài hấp tấp hỏi dồn: “Làm sao diệt trừ?”

Thanh Phong toan mở miệng lại nhìn thấy nhị hoa đong đưa với mình như đang lặng lẽ cảnh cáo.

Ung Hoài cắn răng, xoay sang Thanh Phong mà gọi vô cùng tình tứ: “Thanh Phong.”

Thanh Phong: “Ở lại.”

“…” Tuy mặt hắn chẳng lộ vẻ gì nhưng A Tư A Tưởng với hắn có tình trúc mã trúc mã, chỉ cần liếc sơ đã biết trong lòng hắn lúc này nhất định đang gào thét không ngừng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.