Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 

Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

 
Có bài mới 19.10.2018, 21:09
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 318
Được thanks: 1869 lần
Điểm: 34.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước - Điểm: 36
Chương 49.1

Buổi sáng, trước khi đi làm, Triệu Tiệm An dặn Khương Mộc Ninh nhớ ăn mặc cẩn thận, cô ngẩn người, một lúc mới nhớ ra tối nay là bữa tiệc tất niên cuối năm của công ty, tối nay ăn cơm, bắt đầu từ ngày mai, những nhân viên ở xa nhà và nhân viên thực tập có thể về nhà nghỉ ngơi đến mùa xuân, cô cũng tính ở lại hai ngày rồi mới về.

Rửa mặt xong, Khương Mộc Ninh soi gương nhìn gương mặt ướt nhẹp của mình bĩu môi, cô rất không đồng ý.

Cô cũng chỉ là một nhân viên thực tập, có gì tốt mà phải mặc đẹp cơ chứ?

Đến chiều, Triệu Tiệm An gửi một tin nhắn đến nói muốn về đón cô, cô có chút hiểu được ý của anh. Cô giật mình một cái, nhanh chóng trả lời tin nhắn.

“Không cần đâu, em đi cùng Dư An Dao.”

Nhân viên thực tập năm nay ngoài cô và Dư An Dao còn có hai sinh viên cùng khóa với họ, một là Trác Nhã Vận, một là một bạn nam học kiến trúc chuyên nghiệp, còn có những bạn là sinh viên của trường khác.

Bạn nam học kiến trúc chuyên nghiệp các cô cũng không quen, Trác Nhã Vận thì lại không hợp nhau, cho nên, căn bản là Khương Mộc Ninh và Dư An Dao vẫn luôn hành động chung. Mặc dù thực tập một thời gian, nhưng Khương Mộc Ninh rất cẩn thận, thứ hai là những người biết chuyện đều không phải những người lắm miệng, đến nay trong công ty, số người biết mối quan hệ của cô và Triệu Tiệm An cũng không quá đầu ngón tay.

Tan việc, Khương Mộc Ninh chờ Dư An Dao xong thì hai người cùng đến đón xe bus ở một điểm gần công ty, hai người vừa vào thang máy thì bên trong đã có người.

Khương Mộc Ninh và Dư An Dao nắm tay nhau, bước chân cũng cùng dừng lại, sau đó quay đầu nhìn nhau một cái, trong lòng cùng không biết phải nói gì.

Người trong thang máy là Trác Nhã Vận, hôm nay cô ta không giống bình thường, cô ta mặc một bộ lễ phục màu đỏ thẫm, khoác một chiếc áo khoác lông thú lửng màu trắng, tóc cũng uốn thành những gợn to, tăng thêm không ít sự quyến rũ, nhìn thấy Khương Mộc Ninh và Dư An Dao cô ta cũng chỉ dùng ánh mắt nhàn nhạt liếc qua một cái, hơi bĩu môi nói.

“Hai người các cậu định mặc như vậy đi đến sao?” rõ ràng trong giọng nói của Trác Nhã Vận mang theo sự kinh bỉ, ánh mắt chê bai không chút che dấu.

Khương Mộc Ninh nhìn Dư An Dao cũng nghiêm mặt, cô cũng hiểu là cô ấy đang lười phải phản ứng lại, cô hơi thở dài trong lòng, quay đầu lại nói: “Chúng tôi sẽ mặc như vậy.”

Hôm nay, dù gì Khương Mộc Ninh cũng ăn mặc rất cẩn thận, dưới chân cô đi một đôi giày da nhỏ màu café, cô nhìn Trác Nhã Vận một cái, cả người sợ đến phát run, cô cũng không dám nhìn lại.

Thật phục cô ta có thể mặc như vậy. Hôm nay thời tiết như thế nào chứ? Mấy hôm trước tuyết mới rơi xong.

Trác Nhã Vận nhíu chặt lông mày, lqd, nhìn hai người Khương Mộc Ninh giống như đang rất nhẫn nại nói: “Nếu như không phải chúng ta học cùng một lớp, tôi cùng không thèm nói với các cậu, hôm nay là buổi tiệc quan trọng mỗi năm một lần của công ty, các cậu lại ăn mặc khó coi như vậy, hai người không sợ trường học mất mặt à?”

Ánh mắt Dư An Dao và Khương Mộc Ninh gặp nhau, nửa bất đắc dĩ, nửa chán ghét, hai người cùng nhìn về phía Trác Nhã Vận, cùng nhau phun ra mấy chữ: “Liên quan P đến cô.”

Giọng nói của Trác Nhã Vận cũng bị chắn lại, cô ta cắn cắn bờ môi bôi son hồng nhạt, nhân lúc thang máy đến tầng một, cô ta bỏ lại một tiếng hừ lạnh rồi bước đi.

“Tỉnh táo.” Dư An Dao bình tĩnh nói.

“Thật sự không có cách nào, đó chính là tuyệt chiêu với cô ta.” Khương Mộc Ninh lắc đầu bất đắc dĩ. “Tớ thấy cô ta mặc như vậy chắc là không thể chen chúc trên xe bus với chúng ta đâu.”

Công ty thuê một tầng ở khách sạn năm sao có thể chứa được hết người của cả công ty, Khương Mộc Ninh và Dư An Dao đi xe bus cũng chỉ mất khoảng mười lăm phút là đến nơi, vừa đến nơi nhìn xung quanh, hai người cùng thở phào nhẹ nhõm.

Thật may, phần lớn mọi người đều ăn mặc bình thường, lqd,  cũng có một số ít những người giống như Trác Nhã Vận không mặc như bình thường, mà giống như đang tham dự một bữa tiệc cốc-tai.

Dù sao cũng là tiệc cuối năm của công ty, tất cả đều đơn giản dễ chịu.


“Tí nữa cậu ngồi cùng một bàn với đàn anh Triệu sao?” Dư An Dao hơi vỗ vỗ vào tay Khương Mộc Ninh, nhỏ giọng hỏi.

Khương Mộc Ninh bĩu môi trả lời: “Không cần đâu.”

Mặc dù không sắp xếp chỗ ngồi trước, nhưng bình thường đều là người một khoa quen nhau ngồi chung. Khương Mộc Ninh và Dư An Dao vừa đi vào lập tức nhìn thấy có người đang ngồi ở một chiếc bàn gần cửa đứng lên vẫy tay với hai người.

“Khương Mộc Ninh, Dư An Dao ở đây này.”

“Đó cũng là một trong những sinh viên thực tập năm nay, Tào Oánh, sinh viên trường đại học S, nhân viên thực tập năm nay cũng có bảy người, bốn nữ, bình thường mọi người cũng có tiếp xúc, Khương Mộc Ninh cùng Dư An Dao đi qua.

“Chúng ta cùng nhau ngồi ở đây đi, nhân viên thực tập có sáu người, mọi người cùng ngồi nói chuyện.” Tào Oánh là một người nhỏ nhắn, hoạt bát, hiểu rõ cách giao tiếp hơn Khương Mộc Ninh và Dư An Dao.

Khương Mộc Ninh và Dư An Dao nhìn nhau, hai người cũng gật đầu: “Được.”

Họ mới vừa ngồi xuống, ba nhân viên thực tập khác cũng đến, Khương Mộc Ninh và Dư An Dao cũng chỉ biết Thường Diệp cùng trường, lqd, còn hai nhân viên thực tập khác thì có gặp qua nhưng không biết tên.

Tào Oánh đều biết bọn họ, cô cười híp mắt chỉ vào từng người giới thiệu cho mọi người làm quen, tất cả mọi người đều cùng tuổi, lại cùng thực tập trong một công ty, dù sao cũng có chung đề tài.

Khương Mộc Ninh cũng nói chuyện theo đề tài của mọi người, cô vừa ngẩng đầu lên lập tức thấy một bóng dáng màu đỏ đi vào, cô nhếch môi, nở nụ cười ha hả đụng đụng vào người Dư An Dao ngồi bên cạnh, ý bảo cô ấy ngẩng đầu lên nhìn.

Tào Oánh ngẩng đầu nhìn cửa chính, bây giờ lại thấy nghi ngờ  nhìn về phía Khương Mộc Ninh và Dư An Dao: “Người đó có phải là Trác Nhã Vận không?”

Khương Mộc Ninh và Dư An Dao nhìn nhau, cười đến nghẹn, cùng nghiêm túc trả lời: “Chính là cô ấy.”

Tào Oánh lại nhìn một lúc, sau đó mới đi đến.

Khương Mộc Ninh và Dư An Dao cùng mở to mắt nhìn Tào Oánh đi về phía kia, nói chuyện với  Trác Nhã Vận một lát, sau đó rũ vai đi về, xòe tay về phía mọi người: “Trác Nhã Vận nói không muốn ngồi chung với những người cùng nghành.”

“Vậy càng tốt.” Dư An Dao không nói to, nhưng tuyệt đối những người ngồi trong một bàn đều nghe thấy, cô bưng cốc trà lên uống một ngụm.

Khương Mộc Ninh nhịn cười, cô nhìn Tào Oánh nói: “Cũng không thiếu mình cô ta. Chúng ta tự ngồi đi, nếu các cậu có quen biết với ai thì cứ gọi đến ngồi chung với chúng ta.”

Số lượng người một bàn là căn cứ vào số người tham gia để chia, bọn họ có sáu người, còn dư bốn vị trí, sẽ có người đến ngồi, nếu không ai đến, vậy càng tốt, sáu người bọn họ ăn phần ăn của mười người.

Dù sao mối quan hệ của mọi người cũng không quá thân thiết, Trác Nhã Vận không đến cũng không ai có ý gì, mọi người tiếp tục ngồi nói chuyện, chậm rãi chờ đủ số người.

Có người tan việc sớm, có người làm thêm giờ, đến khi gần như tất cả nhân viên đều đến đủ, mấy người Khương Mộc Ninh cũng đã ngồi khoảng một tiếng, bốn vị trí còn lại cũng bị mấy nhân viên trẻ tuổi quen với Tào Oánh ngồi xuống, mấy người vừa ăn vừa nói chuyện, hạt dưa và trái cây trên bàn đều bị cướp sạch.

Triệu Tiệm An và Thích Thành cùng đi vào, Khương Mộc Ninh tinh mắt nhìn thấy, cô lập tức quay đầu đi như không có việc gì, trực tiếp cúi đầu xuống, coi như không nhìn thấy.

Dưới mắt mọi người, cô thật sự không đủ dũng cảm để chào anh, cho nên chỉ có thể không thèm để ý.

Đây là lần đầu tiên Khương Mộc Ninh tham gia tiệc tất niên của công ty, cũng có chút mới mẻ, cô hết nhìn đông lại nhìn tây một lúc lâu, cho đến khi người dẫn chương trình lên đài.

Theo trình tự đầu tiên là tổng giám đốc nói chuyện, khoảng cách của Khương Mộc Ninh ở xa, cô tập chung nhìn Triệu Tiệm An và Thích Thành thay phiên lên đài nói một đoạn ngắn, nội dung chính là: Cảm ơn mọi người đã vất vả trong năm qua, hi vọng năm sau mọi người càng thêm cố gắng, cuối cùng chúc mọi người chơi vui vẻ.

Triệu Tiệm An nói xong, Khương Mộc Ninh cũng không còn tò mò, cô vừa quay đầu lại, hạt dưa và trái cây trên bàn cũng được dọn xuống, thay vào đó là rượu và thức ăn.

Tửu lượng của Khương Mộc Ninh và Dư An Dao giống nhau, nhưng Tào Oánh lại cười híp mắt nhờ nhân viên phục vụ mở giúp một chai bia.

“Hôm nay ngồi chung một chỗ, chúng ta cũng coi như có duyên, cùng ngồi một bàn ăn cơm,cũng không biết sau này còn cơ hội như vậy hay không, mọi người cũng đừng từ chối, tửu lượng tốt thì uống nhiều hơn một chút, không tốt thì nhấp qua, có lòng là được rồi.

Những người khác cũng không phản đối, ngược lại có người liều lĩnh rót rượu vào cốc của mình, Khương Mộc Ninh và Dư An Dao bất đắc dĩ nhìn nhau, cuối cùng chỉ có thể thuận theo trào lưu cầm một chai bia lên rót vào nửa ly, đứng lên, bắt đầu ồn ào theo mọi người, cùng nhau cười chạm cốc.

“Cạn ly.”

Tuy nói là ‘cạn ly’, nhưng Khương Mộc Ninh cũng không dám làm thật, cô chỉ nhấp một ngụm nhỏ, rồi buông ly xuống.

“Này, Tiểu Khương, cậu như vậy là không được đâu, nói là cạn ly mà, ít nhất cậu cũng phải uống hết ly thứ nhất chứ.”

Khương Mộc Ninh vừa ngồi xuống lập tức nghe thấy tiếng cười nói của người đối diện, cô vừa ngẩng đầu lên thì thấy một người đàn ông trẻ tuổi đang nhìn cô, thấy cô nhìn sang, anh ta lập tức giơ giơ cái ly không lên với cô.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: chalychanh, meomeo1993
     

Có bài mới 22.10.2018, 19:13
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 318
Được thanks: 1869 lần
Điểm: 34.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước - Điểm: 36
Chương 49.2

Vừa rồi Tào Oánh có giới thiệu qua rồi, hình như là người ở bộ phận internet đúng không? Tên là gì nhỉ?

Khương Mộc Ninh khẽ nhíu mày, ánh mắt chuyển từ mặt anh ta xuống ly của cô, chân mày cũng nhíu chặt hơn, cô vội vàng ngẩng đầu lên, cười nhẹ xua tay: “Tửu lượng của tôi không tốt, thật sự không uống nổi nữa.”

“Thôi, Trịnh Vũ, để cô gái nhà người ta uống từ từ…. cậu nha, nghĩ muốn người ta uống say à?” ngồi cạnh Trịnh Vũ là một người đàn ông đeo kính, nhìn rất thật thà đang vỗ vỗ vai Trịnh Vũ, coi như đang giúp Khương Mộc Ninh giải vây.

“Lỗ Diệu. cậu nói gì thế hả? Sao tớ có thể mong cô ấy uống say chứ?” Trịnh Vũ cười, đập một cái vào ngực Lỗ Diệu, cũng không còn ý muốn Khương Mộc Ninh uống hết.

Khương Mộc Ninh lén thở phào một cái, cô mím môi cười nhẹ nhìn những người khác đang cùng nhau cười nói.

Chỉ một lát sau, cô phát hiện ra rằng cô thả lỏng quá sớm. Ngồi cùng bàn toàn những người trẻ tuổi, những người khác cũng không phải dễ dàng như vậy.

Cô vừa ăn được một miếng thức ăn nóng vào bụng, Khương Mộc Ninh cẩn thận nhấm nháp, cô cảm thấy mùi vị cũng không tệ, cô vươn đũa gắp miếng thứ hai, nhưng làn sóng chúc rượu cũng đã đến rồi. Khương Mộc Ninh chăm chú nhìn, có người quen mắt cũng có những người cô không biết, nhưng cô thấy Tào Oánh cười đứng dậy, cô cũng chỉ có thể lưu luyến không rời buông đũa xuống, bưng ly rượu lên.

Liên tiếp mấy làn sóng đến chúc rượu, có những người có quan hệ tốt với người trong bàn, cũng có những quản lí trong ngành, có người sảng khoái, có người xấu, có người nhẹ nhàng buông tha, có người níu kéo không ngừng, cô cũng bắt đầu có chút váng đầu rồi.

Cô nhíu chặt lông mày,Lqd,  chống tay vào bàn ngồi xuống, trong lòng có chút bất đắc dĩ.

Văn hóa trên bàn rượu, người Trung Quốc thật kì lạ. Phẩm rượu mới là quan niệm nghệ thuật, cũng chỉ giống như rót nước lọc vào bụng thôi, tới cùng là có gì vui sướng chứ. Có gì vui sướng chứ?

Đáng tiếc, cô có oán trách mạnh mẽ như thế nào thì vẫn phải rót rượu vào bụng không sót giọt nào, đến khi uống hết bốn ly rượu, thậm chí Khương Mộc Ninh cũng hơi lung lay, lúc này cô mới cẩn thận ngồi xuống.

Tiệc tất niên cuối năm mới được một nửa, phần thưởng cũng chưa bắt đầu phát, lúc này cô mà gục xuống, cũng quá mất mặt rồi.

Khương Mộc Ninh bình tĩnh rên rỉ, trên mặt cũng bắt đầu hồng lên như trái táo, nhìn qua thì cô rất bình thường, nhưng Dư An Dao ngồi bên người cô có chút lo lắng nhìn cô.

“Mộc Ninh, cậu có sao không?”

“Ha ha, bây giờ tớ vẫn ổn.” Khương Mộc Ninh cười ha ha.

Một lát nữa thì khó nói….

Khương Mộc Ninh ngồi xuống, cô mới vừa ăn được một chút thức ăn, hơi thở ra một cái thì lại có một đội ngũ khác đi về phía bàn cô. Đi phía trước là một người đàn ông trung niên, lqd, Khương Mộc Ninh nhớ rõ đó là quản lí bộ phận thiết kế hai, cô nhìn về phía sau anh ta là Trác Nhã Vận mặc bộ lễ phục màu đỏ, thướt tha đi tới, cô lại bắt đầu cảm thấy đau đầu.

“Trời ơi, cả bàn này đều là người trẻ tuổi à, tuổi trẻ tốt, có sự táo bạo, có tinh thần phấn đấu, tôi thích nhất người trẻ tuổi, đến, mọi người cùng nhau nào, cùng uống một ly trước.”

Khương Mộc Ninh khẽ thở dài, than thở một tiếng trong lòng.

Người quản lí bộ phận thiết kế hai hình như là người Đông Bắc, cao lớn, giọng nói bình thường cũng lớn, tính cách cũng giống như con người anh ta rất thẳng thắn sảng khoái, nhìn tình hình trước mắt, hình như tửu lượng của anh ta cũng giống như giọng nói vậy, đây không phải một tin tức tốt với cô….

Khương Mộc Ninh bất đắc dĩ đứng lên theo mọi người, cô cũng không dám ngồi một mình, bưng ly rượu lên, cô cố gắng uống hết hơn nửa phần rượu còn lại.

“Tốt, người trẻ luôn sảng khoái, công việc cũng giống như uống rượu, đều phải có sự nhiệt tình. Đến, tôi lại chúc mọi người một ly.”

Tay đang cầm ly của Khương Mộc Ninh cứng đờ, cô chịu đựng cảm giác hoa mắt chóng mặt, chỉ có thể bắt đầu cười khổ.

“Quản lí Đồng, thật sự em không thể uống được nữa….” Khương Mộc Ninh nở nụ cười, không biết làm sao, chỉ có thể cầu xin tha thứ….

Bây giờ không phải lúc để thể hiện, có thể xin tha thì xin tha, dù sao cũng tốt hơn nhiều so với trực tiếp ngủ trên bàn để thành trò hề.

“Hắc, cô gái trẻ à, không được rồi, vừa rồi mấy bàn kia, mỗi bàn tôi đều mời ba ly, cũng chỉ là ly bia không có mùi vị gì, ngửa đầu một hơi là hết, không sao đâu.” Quản lí Đồng cười cười vung tay cười to. “Cậu kia, mau rót đầy vào cho cô ấy.” Quản lí Đồng chỉ vào La Hoa ngồi bên cạnh Khương Mộc Ninh.

La Hoa cũng rất nhanh nhẹn, nhanh chóng giơ chai bia lên đổ đầy chiếc ly của Khương Mộc Ninh.

“Quản lí Đồng, thật sự tôi…..” Khương Mộc Ninh chỉ có thể cười khổ liên tục nhìn về phía quản lí Đồng, nhưng cô mới nói được một nửa thì thấy phía đối diện có người nói: “Quản lí Đồng, tửu lượng của Tiểu Khương không tốt, để em uống thay cô ấy đi.”

Khương Mộc Ninh ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Trịnh Vũ đang nhìn quản lí Đồng cười, cô đang muốn từ chối Trịnh Vũ thì thấy một cánh tay vươn đến bưng ly bia của cô lên.

“Một ly này, để tôi uống thay Khương Mộc Ninh đi.”

Khương Mộc Ninh nghiêng đầu liền nhìn thấy Triệu Tiệm An đang cầm ly bia của cô, anh nhìn cô cười, nhanh chóng ngửa đầu uống hết ly bia.

Trong nháy mắt đó, Khương Mộc Ninh chỉ cảm thấy bốn phía yên lặng trong nháy mắt, cô không cần quay đầu lại cũng biết trừ Dư An Dao còn lại mọi người đều đang dùng vẻ mặt ngạc nhiên nhìn về phía này, cô khẽ thở dài trong lòng, cô cũng định không để ý tới, dù sao nhìn dáng vẻ của Triệu Tiệm An thì tối nay cô cũng đừng mong có thể phủi sạch được.

Triệu Tiệm An nhìn ánh mắt ướt át mờ mịt của Khương Mộc Ninh, anh có chút lo lắng đưa tay ra ôm lấy eo cô, nhỏ giọng hỏi: “Em uống nhiều quá sao?”

“Vâng, có chút.” Khương Mộc Ninh cũng không từ chối, ngoan ngoãn đem hơn nửa sức nặng tựa vào tay Triệu Tiệm An, nhắm mắt lại, trong lòng cô thấy yên tâm hơn nhiều.

Ít nhất, bây giờ cô có ngã ra cũng có người đưa cô về.

“Triệu tổng, như cậu là không được nha.” Lúc này quản lí Đồng mới phản ứng lại được. “Sao cậu có thể uống thay cô ấy chứ? Có phải mỗi nhân viên nữ không uống được thì cậu đều uống giúp à?”

Rõ ràng quản lí Đồng đang không đồng ý, ông cũng không có ý định nhường  tổng giám đốc, dù sao đây cũng là tiệc tất niên cuối năm, cho dù ông có nói gì thì cũng không sao cả.

“Anh yên tâm, yên tâm đi chúc rượu cho những người khác, em cũng chỉ uống thay Khương Mộc Ninh mà thôi.”Triệu Tiệm An ngầng đầu nhìn quản lí Đồng cười nói, anh cúi đầu khẽ nhíu mày nhìn Khương Mộc Ninh, cẩn thận ôm cô vào ngực mình, dịu dàng hỏi: “Em có muốn ra ngoài hóng mát một chút không?”

Khương Mộc Ninh suy nghĩ một chút, thật sự cô cũng không muốn tiếp tục ở lại đây nữa, nếu không vấn đề tối nay của cô là có thể đứng thẳng để đi ra ngoài hay không, vì vậy cô lập tức gật đầu.

“Vâng.”

“An Dao, em cứ ăn từ từ, anh đưa Mộc Ninh ra ngoài một chút.” Triệu Tiệm An nhìn Dư An Dao, lên tiếng chào hỏi, sau đó anh cầm điện thoại của Khương Mộc Ninh trên bàn, ôm người đi ra ngoài. “Mọi người cứ tiếp tục ăn đi.”

Triệu Tiệm An cười như chuyện đương nhiên, mọi người  lại đang trong trạng thái rất ngạc nhiên, nhưng cũng chỉ trơ mắt nhìn Triệu Tiệm An ôm Khương Mộc Ninh ra ngoài.

“Ha ha, làm bạn học mấy năm, tôi cũng không biết Khương Mộc Ninh lại là người có thủ đoạn như vậy, mới thực tập mấy tháng đã có thể câu được đàn anh Triệu rồi.”

Dư An Dao ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn gương mặt trắng xanh hiện lên vẻ hung ác của Trác Nhã Vận, cô lạnh nhạt nói: “Khương Mộc Ninh và đàn anh Triệu nói chuyện yêu đương một năm nay rồi. Vẫn là cô cao tay hơn, nhưng đáng tiếc là người ta cũng không thèm liếc cô một cái.”

Trác Nhã Vận trừng mắt lườm Dư An Dao, không ngờ Dư An Dao luôn ít nói lại nói ra lời như thế, lqd, gương mặt cô ta nhanh chóng chuyển thành màu hồng, rồi màu hồng cũng nhanh chóng rút đi, chỉ còn tái nhợt, gương mặt chát một tầng son phấn rất dầy cũng không che được.

Dư An Dao nói vậy mọi người cũng hiểu rõ mọi chuyện, thì ra Khương Mộc Ninh đã sớm nói chuyện yêu đương với Triệu tổng. Mọi người cùng nhìn lại vẻ mặt không cam lòng của Trác Nhã Vận, rõ ràng chính là người thứ ba chiếm đoạt tình yêu thất bại mà.


Vì vậy, trong vòng mười phút sau khi Khương Mộc Ninh và Triệu Tiệm An rời đi, các phiên bản cũ rích về tình yêu của nhân viên và ông chủ lại trở thành đề tài náo nhiệt nhất của  tiệc tất niên cuối năm.

Nếu đã đưa người ra ngoài, Triệu Tiệm An cũng không muốn đưa vào lần nữa. Anh ôm Khương Mộc Ninh vào thang máy, trực tiếp đi lên một căn phòng trên tầng hai mươi chín.

Đó là phòng chuẩn bị cho những người uống quá nhiều nghỉ ngơi lại, hàng năm công ty đều tổ chức tiệc, luôn phải chuẩn bị trong bất kì tình huống nào, Triệu Tiệm An cũng tính toán trước, trước đó cũng đã nhận thẻ mở cửa phòng.

Đưa Khương Mộc Ninh vào phòng ngồi xuống, anh nhìn cô đang nhíu chặt lông mày, nhẹ nhàng vỗ mặt cô.

“Mộc Ninh, em có ổn không?”

Khương Mộc Ninh hơi mở mắt, nhìn Triệu Tiệm An gần trong gang tấc, cô từ từ gật đầu một cái: “Em không sao.”

Triệu Tiệm An thấy Khương Mộc Ninh còn trả lời rõ ràng, anh lập tức vào phòng tắm trước, giặt một chiếc khăn mặt ra ngoài, anh chuẩn bị lau mặt lau tay cho cô, nhưng anh vừa ra khỏi phòng tắm, bước chân nhanh chóng dừng lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: chalychanh
     
Có bài mới 22.10.2018, 19:29
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 318
Được thanks: 1869 lần
Điểm: 34.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước - Điểm: 44
Chương 50.1

Triệu Tiệm An trợn mắt há mồm đứng ở cửa phòng tắm nhìn Khương Mộc Ninh cách đó không xa, Khương Mộc Ninh còn đang buồn ngủ, hai mắt híp lại, luôn miệng than thở: “Nóng quá, bực bội.” Sau đó cô nghiêng nghiêng ngả ngả cởi áo khoác, áo lông, sau đó đến quần bò, quần tất màu hồng bên trong, cuối cùng là hai cái đùi trắng nõn chui vào trong chăn, ngoan ngoãn nằm xuống.

Uống rượu vào, có những người sẽ cảm thấy nóng, trong phòng có mở điều hòa nhưng anh vẫn cảm thấy nóng, toàn thân Triệu Tiệm An cũng bắt đầu nóng lên,  anh nhịn không được bắt đầu nhuốt nước bọt, anh trừng mắt nhìn Khương Mộc Ninh đang an toàn nằm yên không động trên giường.

Cô nhóc kia uống say quá rồi đúng không? Chẳng lẽ cô nghĩ cô đang nằm trong phòng cô sao?

Triệu Tiệm An cầm khăn mặt ẩm, cắn chặt răng, do dự một lúc lâu, bây giờ mới cởi giầy của mình leo lên giường, anh để khăn mặt lên lên mặt cô, mạnh tay lau mặt cho cô.

“Ừm….” Khương Mộc Ninh đang nhắm mắt nhưng vẫn từ từ nhíu mày, hai tay không kiên nhẫn vẫy đập lung tung: “Tránh ra, tôi muốn ngủ.”

Khăn mặt trên tay Triệu Tiệm An suýt chút nữa thì rơi mất, anh nhíu mày, bắt lấy cái tay của Khương Mộc Ninh: “Em uống rượu say rồi mà còn không chịu ngoan ngoãn à.” Anh vừa nói xong lại bất đắc dĩ thở dài, tiếp tục lau sạch mặt và tay cho Khương Mộc Ninh, anh nhìn cô một lúc, sau đó mới từ từ bò xuống giường.

Đến khi Triệu Tiệm An đi ra khỏi phòng tắm, bước chân anh lại phải dừng lại.

Có lẽ do quá nóng, trên chiếc giường lớn, vốn Khương Mộc Ninh đang đắp chăn đến cằm bây giờ lại hở đến lưng, lộ hơn hơn nửa người, tuy vẫn còn một chiếc áo bông che đậy, nhưng Triệu Tiệm An vẫn cảm thấy như có một dòng luồng nhiệt nóng bỏng chạy qua, anh rất lo lắng, cũng bắt đầu có sự đấu tranh.

Tối nay cô nhóc kia muốn kiểm tra anh hay sao? Nếu cô tỉnh táo, anh đã sớm tiến lên ‘tử hình’ cô ngay tại chỗ, lqd, nhưng hôm nay, người trên giường đã uống rượu lại bắt đầu mơ màng ngủ….

“Đàn anh?”

Trong lòng Triệu Tiệm An đang có sự đấu tranh mạnh mẽ, thì Khương Mộc Ninh vốn đang ngoan ngoãn ngủ lại mở mắt ra, mơ mơ màng màng nhìn anh một cái, than thở nói: “Đàn anh, khuya rồi sao? Sao anh còn chưa đi ngủ?”

Triệu Tiệm An cảm thấy dở khóc dở cười trừng mắt nhìn Khương Mộc Ninh, cả căn phòng to như vậy nhưng cũng chỉ có một cái giường lớn cô đang nằm, anh đang cảm thấy mình cầm chìa khóa của một gian phòng lớn tuyệt đối là đang chui đầu vào rọ. Anh lắc lắc đầu, cắn chặt răng, dứt khoát quay người đi vào phòng tắm.

Đến khi Triệu Tiệm An tỉnh táo lại, anh cố ý kéo dài thời gian, anh ở trong phòng tắm, rửa mặt xong, lại lề mề đi tới, hình như Khương Mộc Ninh đã ngủ say.

Triệu Tiệm An ngồi ở mép giường một lúc lâu, sau đó mới chậm chạm vén một góc chăn lên, cẩn thận chui vào.

Khương Mộc Ninh gần như đang nằm giữa chiếc giường lớn, Triệu Tiệm An rụt rè nằm ở mép giường không dám động, nhưng anh lại cảm nhận được hơi thở thơm mát của người đang nằm bên cạnh, giống như làn gió thổi vào mặt, vào trái tim anh, nhưng không thể nhúc nhích, anh vẫn cảm thấy đây nhất định là một sự khích thích quá mức.

Hóa ra, chỉ cần Khương Mộc Ninh thở một cái cũng có thể trêu trọc đến anh, anh vẫn luôn kiêu ngạo về sự tự chủ của mình mà……

Triệu Tiệm An nặng nề thở dài, giống như cam chịu, dứt khoát quay người lại, trong bóng tối chỉ có những tia sáng ảm đạm, anh tập chung, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào gương mặt của Khương Mộc Ninh, chỉ ánh mắt thôi hình như không đủ, Triệu Tiệm An nhịn không được vươn tay, dựa theo cảm giác mơ hồ trong bóng tối vuốt nhẹ lên mặt cô, nhẹ nhàng vuốt ve.

Trong bóng tối, xúc giác càng nhạy cảm hơn, dưới bàn tay là làn da mịn màng mát mẻ giống như có thể tan vào xương thịt.

“Ừ…..”

Triệu Tiệm An đang say mê thưởng thức thì nghe thấy Khương Mộc Ninh than nhẹ một tiếng, cô nhắm chặt hai mắt xê dịch đầu sang chỗ khác, anh gần như lập tức nín thở không dám nhúc nhích, cho đến khi hình như Khương Mộc Ninh lại ngủ mất, anh mới hơi giật giật nhưng Khương Mộc Ninh lại quay người lại, Triệu Tiệm An bị dọa sợ đến mức nhanh chóng rút tay mình về bên gối. Những sợi tóc mang theo hơi lạnh của Khương Mộc Ninh phất qua tay anh, anh không nhịn được lại dùng ngón trỏ và ngón cái từ từ vuốt ve, cảm giác buồn buồn ở đầu ngón tay truyền vào lòng anh, anh cũng không dám hành động, chỉ sợ anh hơi có chút hành động thì đãkhông thể ngăn cản được nữa.

Triệu Tiệm An không biết anh ngủ mất lúc nào, chỉ cảm thấy trong lúc mơ màng ngực anh có thêm một vật, mềm mại, ấm áp, anh không nhịn được vòng chặt cánh tay, ôm chặt vật ấm áp kia vào ngực mình. Một lúc lâu anh mới nhận ra vật trong ngực mình là cái gì, anh giật mình một cái, lập tức tỉnh táo lại, chợt mở mắt ra, toàn thân cứng ngắc không dám nhúc nhích, ý định trong đầu càng lúc càng phát triển.

Đáng tiếc, trong lòng anh vẫn còn đấu tranh không có kết quả thì anh đã thấy người trong ngực đang cử động, một tay đặt trước ngực anh, một tay vung lên đụng thẳng vào bộ phận đang rục rịch chộn rộn ở nửa dưới của anh, cơ thể cô cũng dán chặt lên người anh……

Triệu Tiệm An cảm thấy vừa ngọt lại vừa khổ, vừa không bỏ được, không đẩy được người ra, vừa hận không thể nhanh chóng đẩy người nào đó ra trong vòng một giây, giãy giụa đi giãy giụa lại cũng không thể chống đỡ được một động tác nhỏ của Khương Mộc Ninh, gần như khiến anh muốn lập tức nộp vũ khí đầu hàng. Anh cắn chặt răng, tức giận khó chịu đưa tay véo nhẹ lên má Khương Mộc Ninh, đồng thời gọi cô:

“Mộc Ninh? Mộc Ninh?. . . . . . . Khương Mộc Ninh.”

Khương Mộc Ninh đang ngủ ngon, bên tai lại xột xoạt vang lên giọng nói quen thuộc, cô bị phá đến không thể bình tĩnh được nữa, mơ mơ màng màng không kiên nhẫn mở mắt, bĩu môi lầm bầm: “Đừng quấy rầy, em còn muốn ngủ.” cô đang chuẩn bị lật người tiếp tục ngủ, nhưng giọng nói kia vẫn tiếp tục không chịu buông tha cho cô, ôm chặt cô, cố ý hỏi: “Mộc Ninh, anh là ai?”

Trong lòng Khương Mộc Ninh càng tức giận hơn, nửa đêm cảm giác ngủ say cũng bay mất một nửa, bây giờ lại bị Triệu Tiệm An phá thêm, đầu cô cũng tỉnh táo hơn rất nhiều: “Triệu Tiệm An, nửa đêm anh làm gì mà còn quấy rầy giấc ngủ của em thế hả?” Lời cô vừa kết thúc, bốn phía chỉ còn lại im lặng, trong lòng cô cũng buông lỏng hơn, cô nhắm mắt lại cẩn thận tìm lại cảm giác muốn ngủ, giây tiếp theo cái cảm thấy trên môi nặng hơn, đôi môi và cái lưỡi nóng bỏng hấp tấp dò vào miệng cô, mang theo chút khó kiềm chế, mạnh mẽ gọi tình triều đến, trong nháy mắt như muốn che mất cô. . . . . .

Trên người cô chỉ còn lại chiếc áo che kín thân thể cũng biến mất trong nháy mắt, giây phút nhận thấy sự lạnh lẽo kia, Khương Mộc Ninh tỉnh táo hơn nhiều, lqd,  có thể do cảm xúc nóng rực khiến cô lạc trong lo lắng, tất cả phản kháng, sau khi cảm giác tiếp xúc nóng bỏng khác thường của da thịt cũng tiêu tán, đó là cảm giác vừa hốt hoảng lại ngọt ngào, khiến cô không nhịn  được mà đắm chìm trong đó, tất cả lí trí trong đầu cô rời đi trong nháy mắt.

Đến khi thở dốc, một trận mãnh liệt, cảm giác đau đến tê liệt bao phủ toàn thân cô, cô hét lên một cái, mạnh mẽ cào vào cái người đang ở phía trên cô, lúc này trong lòng cô có chút hối hận.

Ô ô ô, sớm biết sẽ đau như này thì cô sẽ kiên quyết ngăn cản nam sắc đấy. Người xưa có nói, trên đầu chữ sắc có cây đao, quả nhiên là đau như cắt thịt ấy. Cô đau quá đi  mất.

Mùa đông nên trời cũng sáng muộn hơn, đến khi ánh sáng xuyên qua khe hở của tấm rèm cửa sổ dầy cộm thì hai người đang ôm nhau trên giường vẫn còn ngủ say, dù sao bận rộn hơn nửa đêm, tiêu hoa năng lượng trước nay chưa từng có, tất nhiên cần phải ngủ bù thật tốt.

Nhưng Khương Mộc Ninh cũng không tỉnh lại quá muộn, cả người đau nhức khác thường, còn cả cảm giác dính dính khó chịu trên người khiến cô ngủ không ngon, cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, ánh mắt cô nhìn về chiếc điện thoại trên tủ cạnh giường, cô đưa tay lấy, vừa nhìn vào đã là chín giờ. Cô ngẩn ra, sau đó lập tức đỏ mặt, nhìn chằm chằm vào gương mặt đang ngủ say của Triệu Tiệm An, đây là lần đầu tiên cô thấy cảnh này, cô do dự nhấc cánh tay đang ôm chặt hông cô ra, ai ngờ tay cô mới chạm vào tay Triệu Tiệm An, anh cũng không thèm mở mắt đã ôm chặt cô vào ngực sau đó mới khẽ nhếch môi cười, từ từ mở mắt ra.

“Chào buổi sáng.”

Giọng nói dịu dàng mang theo chút lười biếng hiếm thấy, trong nháy mắt, nhiệt độ trên mặt Khương Mộc Ninh đang là 70 độ soạt soạt bốc lên 100 độ.

“Anh, nhanh buông tay ra. . .. .” Phần da thịt lộ ra ngoài chăn của Khương Mộc Ninh đều biến thành màu đỏ ửng, nhiệt độ trong mắt Triệu Tiệm An càng thêm nóng rực, anh bắt đầu đoán trong lòng, phần da thịt che dấu trong chăn có phải cũng đáng yêu thế này không?

Vừa nghĩ như vậy anh lại cảm giác mình không thể chờ đợi thêm nữa. Tối qua trong phòng đen như mực, mặc dù xúc cảm nhạy bén hơn nhiều, nhưng thị giác của anh lại chưa được cảm nhận cảm giác mất hồn kia.

Gần như tất cả da thịt của Khương Mộc Ninh đều tiếp xúc với Triệu Tiệm An, trên người anh có biến hóa tất nhiên cô cũng nhận ra, trong lòng cô đang nhảy loạn, cô chỉ có thể hơi giãy giãy, làm bộ đáng thương nói: “Đàn anh, em. . . . . Em còn đau đấy. . . . . . .”

Triệu Tiệm An nhìn gương mặt xinh đẹp của Khương Mộc Ninh, nghe giọng nói dịu dàng cầu xin của cô, anh chỉ cảm thấy ngọn lửa trong lòng không những không lùi đi mà còn tăng lên, trực tiếp sôi trào. Anh nhân lúc mình còn chút lí trí, miễn cưỡng buông người trong lòng ra, sâu kín thở dài: “Em nhanh rời giường đi, tránh việc anh hối hận.”

Khương Mộc Ninh túm chặt chăn, quay đầu nhìn quần áo tứ tung trên sàn nhà, cô đỏ mặt cúi đầu, nhanh chóng che che dấu dấu xuống giường ôm hết quần áo trên sàn nhà, dùng tốc độ nhanh chóng chạy vào phòng tắm.

Triệu Tiệm An dùng ánh mắt sáng quắc nhìn Khương Mộc Ninh chạy vào phòng tắm, hai tay đặt sau gáy, nhếch môi nhìn chằm chằm lên trần nhà, nhưng trong lòng anh đang nhớ lại cảm giác tuyệt vời tối qua, anh chỉ hối hận rằng anh ra tay quá muộn, lãng phí thời gian cả tháng trời.

Được rồi, sau này sẽ bù lại.

Cũng không phải chủ nhật, Triệu Tiệm An còn phải đến công ty, hai người nhăn nhăn nhó nhó rửa mặt xong lập tức xuống lầu, vốn Triệu Tiệm An muốn trực tiếp gọi đồ ăn lên phòng, nhưng Khương Mộc Ninh nhìn quanh chỉ có cái giường lớn rất mập mờ và cái chăn lộn xộn, cô lập tức đỏ mặt phản đối.

Hai người ăn sáng trong một quán ăn cách khách sạn không xa, sau đó Triệu Tiệm An lái xe đưa Khương Mộc Ninh về nhà trước.

“Hôm nay em về nghỉ ngơi trước đi.”

Khương Mộc Ninh giật mình một cái, trong nháy mắt bị hai chữ ‘nghỉ ngơi’ đánh trúng, cô lại bắt đầu đỏ mặt, tim đập nhanh, quả thật cô không dám nhìn thẳng vào mắt Triệu Tiệm An. Đến khi Triệu Tiệm An kiên quyết đưa cô xuống xe, lưu luyến không rời chia tay ở cửa chung cư, cô nhanh chóng chạy lên phòng, mấy động tác nhanh chóng thu dọn xong hành lí, chạy nhanh về phía trạm xe lửa.

Editor: hôm nay mình rảnh rảnh, mình tặng mn thêm một chương nha. Chúc mn một tuần tràn đầy may mắn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: chalychanh, meomeo1993
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Băng Phong, gamE___0ver, Google [Bot], Tô Hương Quỳnh và 400 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Snow cầm thú HD: Khôi điên -.,-
Duy Khôi: nhớ những ngày trươc quá mọi người ơi
ai rảnh add zalo 8 chơi chứ giờ chả có ai onl nữa 0582650007 add zalo 8
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Trịnh Phương
Duy Khôi: alo alo có ai hông
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.