Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 

Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

 
Có bài mới 27.08.2018, 19:49
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 342
Được thanks: 1980 lần
Điểm: 34.92
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước - Điểm: 39
Chương 40

Vẻ mặt Khương Mộc Ninh rất bình tĩnh, cô quay người đi, rời khỏi chỗ các bạn học đang nghi ngờ và thảo luận.

Thật ra trong lòng cô cũng có chút nghi ngờ vì lần này trường học xử lí quá nghiêm khắc. Nếu hôm đó không phải cô mà chỉ là một sinh viên bình thường, ví dụ như cô trước khi gặp Triệu Tiệm An, thì lẽ lẽ vụ việc này cũng sẽ bị bỏ qua một cách nhẹ nhàng thôi. Hoặc là ngay khi xảy ra sự việc, cô cũng không thể chối cãi được, trực tiếp bị định tội đi?

Chỉ sợ những việc như oan giả án sai này trong trường học cũng không thiếu.

Dù sao cũng là một sinh viên nổi tiếng ưu tú, sắp tốt nghiệp bước chân vào công ty nổi tiếng, và một sinh viên năm ba bình thường, mấy vị lãnh đạo khoa, lãnh đạo trường chưa hề biết đến, ai nặng ai nhẹ, tự nhiên có thể nhận định.

Khương Mộc Ninh mím môi cười cười, cô cũng không suy nghĩ nhiều về chuyện này. Dù sao trong trường học cũng để lại một kết luận, lần này tham gia đổ oan cho cô có ba người, đều đã bị xử phạt, người nhân viên trong công ty của Triệu Tiệm An làm nhân chứng giả kia cũng bị đuổi việc giống như Triệu Tiệm An đã nói. Mà cô, trừ lúc bị đổ oan có chút tức giận, ngoài ra cũng không có tổn thất nào.

Đến tối, Vạn Manh Manh đã tìm hiểu được tất cả những thông tin về bản thông báo kia, hơn nữa còn phân tích rõ ràng, có lẽ cũng là thể hiện cho việc tin tức này đã được lan truyền rộng khắp.

“Người hướng dẫn Trần Khước của chúng ta kia, hóa ra lại là bạn trai của Đỗ Văn Nhuế. Cái cô Đỗ Văn Nhuế kia luôn bày ra dáng vẻ thanh cao, nghe nói vẫn chưa có bạn trai, vậy mà không biết sao lại đi tìm Trần Khước, mà lại có thể khiến cho người hướng dẫn hiền lành kia bí quá hóa liều, vì cô ta chuyện gì cũng có thể làm được.”

Vạn Manh Manh nói rất sinh động, Khương Mộc Ninh cũng chỉ nhớ mang máng về người hướng dẫn gặp qua vài lần kia, nhưng ấn tượng cũng không rõ, chỉ nhớ rõ là một người thanh niên nhìn có vẻ thành thật, gương mặt rất phổ thông, hiền lành phúc hậu, người cũng không cao hơn cô bao nhiêu, nếu như đi cùng một chỗ với Đỗ Văn Nhuế, nhìn qua không hề xứng đôi.

Nhưng mà, thứ tình yêu như vậy, huyền diệu quá mức rồi, tình yêu của người khác càng khó để phân tích hơn.

“Nghe nói thầy hướng dẫn của Trần Khước cũng đến gặp lãnh đạo nhà trường để cầu xin không hủy bỏ bằng thạc sĩ của anh, nếu không thì bao nhiêu năm đọc sách của anh ta cũng bằng không.” Vạn Manh Manh đang nói chuyện bát quái, ánh sáng trên mặt chiếu ra bốn phía. “Mộc Ninh, nghe nói Đỗ Văn Nhuế cũng đi tìm đàn anh Triệu để cầu xin đó.”

“A…?” Khương Mộc Ninh hơi nhíu mày nhìn Vạn Manh Manh, cô cũng có chút tò mò, Triệu Tiệm An chưa từng nhắc đến việc này với cô.

“Nghe nói lúc đó đàn anh Triệu vừa tan học, bên cạnh còn có rất nhiều bạn học nữa đó, Đỗ Văn Nhuế ăn mặc trang điểm xinh đẹp đi tìm anh ấy, nói muốn gặp riêng để nói chuyện, bị từ chối, đàn anh Triệu nói theo tính chất giải quyết việc chung: ‘Tôi còn nghĩ trường học xử phạt quá nhẹ đấy, cô muốn tôi đến gặp hiệu trưởng yêu cầu xử phạt theo ý của tôi sao? Cô cũng không cần đến tìm Khương Mộc Ninh để cầu xin, bởi vì xử phạt là do tôi yêu cầu, có thể cô ấy sẽ tha thứ cho cô, nhưng tôi sẽ không bỏ qua’.”

Khương Mộc Ninh nhìn Vạn Manh Manh đắc ý gật gù học dáng vẻ nói chuyện của Triệu Tiệm An, đáy lòng cô có chút nóng lên. Cô không biết gì cả, Triệu Tiệm An bỏ ra bao nhiêu thời gian và sức lực cho chuyện này vậy. Nếu để cô xử lí chuyện này, có lẽ sẽ vì đủ loại nguyên nhân, chuyện lớn sẽ biến thành chuyện nhỏ thôi….

Đến khi rửa mặt xong, Khương Mộc Ninh nhớ đến Triệu Tiệm An sáng nay đi học sau đó lại trực tiếp về công ty họp, cô không nhịn được gửi một tin nhắn đi: “Anh về nhà chưa?”

Lúc cơm chiều, Triệu Tiệm An có gọi điện tới, lqd, nói là công ty có buổi liên hoan, bảo cô đi cùng, cô ngại phiền toái lại có chút ngại ngùng nên từ chối.

Công ty anh liên hoan, nghĩ đến lúc giới thiệu thân phận của mình, cô có chút xấu hổ, nhất là trong đó có một số người cô từng gọi là thầy lúc đi thực tập.

Triệu Tiệm An không trả lời tin nhắn, trực tiếp gọi điện đến.

“Mộc Ninh, anh vừa về đến nhà. Ngày mai em chuẩn bị sớm một chút, buổi chiều em cũng không có tiết đúng không, chúng ta lên đường sớm một chút.”

Âm thanh của Triệu Tiệm An truyền đến từ nửa thành phố, giống như mang theo chút dịu dàng, nhẹ nhàng lướt qua mặt cô, Khương Mộc Ninh cảm thấy mặt cô bắt đầu nóng lên, may mắn là cô đã bò lên giường, không đến mức bị mấy người Mai Lộ trêu chọc.

“Vâng, trưa mai cùng nhau ăn cơm không?”

“Ha ha, không được rồi, mặc dù anh rất muốn ăn cơm cùng em. Tiếc là anh đã đồng ý trưa mai ăn cơm với Hàn viện trưởng trong trường học rồi.”: Triệu Tiệm An nhẹ giọng cười, khiến vành tai Khương Mộc Ninh cũng khẽ dao động.

“A . . . . ,anh cũng ăn trong căng tin trường học sao?”

“Ừ, là phòng ăn ở tầng bốn, trường học muốn xây một tòa nhà mới, anh đồng ý phụ trách thiết kế, cho nên bữa cơm ngày mai mặc dù chỉ là bữa cơm bình thường nhưng có lẽ còn có cả phó hiệu trưởng nữa, có thể sẽ ăn đến muộn.” Triệu Tiệm An nhẹ giọng thở dài, thật ra thì anh cũng không muốn ăn cái bữa cơm gì đó, chỉ mong mai nhanh hết giờ học, sau đó đi ăn cơm với Khương Mộc Ninh rồi cùng nhau về nhà, chuyện đó tốt đẹp đến nhường nào, đáng tiếc bây giờ lại bị cắt đứt. “Tối nay em ngủ sớm một chút, sáng mai dậy rồi chuẩn bị, em mang một ít những vật phẩm cần thiết thôi, những đồ khác nhà anh đều có.”

Đến khi nói câu chúc ngủ ngon đơn giản, Khương Mộc Ninh cầm điện thoại đi động nhìn màn hình chờ tầm thường, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên, cô bắt đầu mong chờ hành trình ngày mai.

Thứ bảy là ngày giỗ đầu của cha Triệu Tiệm An, cũng là ngày cô đi gặp mẹ và chị gái của anh. Khương Mộc Ninh vừa nghĩ đến, ngược lại khiến cô bắt đầu lo lắng.

Ngày mai cô nên mặc cái gì đây? Những bộ quần áo kia của cô có phải quá đơn giản không? Sớm biết thế này thì chủ nhật tuần trước nên vào nội thành mua thêm mấy bộ quần áo, ăn mặc quá đơn giản có phải là không được cẩn thận không?

Một buổi tối thứ năm bình thường, Khương Mộc Ninh vừa ngọt ngào vừa buồn bực chìm vào giấc ngủ.

Hôm sau là thứ sáu, ngay lúc tiếng chuông đầu tiên vang lên, Khương Mộc Ninh lập tức tỉnh lại, đưa tay tắt đồng hồ báo thức, vừa ngáp vừa mơ màng bò dậy, đợi đến khi rửa mặt xong cô mới hơi tỉnh táo lại, cô rón rén sửa lại đồ trong túi rồi đeo lên lưng.

Tối qua cô cố ý chỉnh đồng hồ báo thức lên sớm một chút, kiểm tra lại đồ trong túi sách một lần nữa, để tí nữa cô trực tiếp mang đến lớp học. Sáng hôm nay cô có bốn tiết học, học xong thì đi ăn trưa, sau đó cùng Triệu Tiệm An về nhà anh.

Giờ học sáng nay, Khương Mộc Ninh luôn trong trạng thái không tập chung, lqd, lúc thì cô nghĩ xem mẹ và chị gái của Triệu Tiệm An có hình dáng như thế nào, có thích cô không, có dễ sống chung không, đến khi cô hồi phục tinh thần thì cũng kết thúc tiết học thứ tư, cô ngẩng đầu nhìn thấy giáo đang nghiêm túc dọn dẹp tài liệu, cô có chút chột dạ cúi đầu.

Được rồi, buổi học sáng nay coi như xong, cô không ghi lại được một chữ nào, chỉ còn cách về mượn vở ghi chép của Dư An Dao thôi.

Hết giờ học, Khương Mộc Ninh vội vàng đến phòng ăn ăn cơm, nhờ Dư An Dao mang tài liệu về phòng ngủ giúp, đeo chiếc túi chất đầy đồ dùng hằng ngày mà cô đã chuẩn bị lên lưng, cô ngồi ở chiếc ghế gỗ bên cạnh bồn hoa nhỏ gần nhà ăn chờ người.

Vừa rồi cô có gửi tin nhắn cho Triệu Tiệm An, anh nói anh còn phải ngồi thêm chút nữa. Thời tiết cũng đẹp nên cô định trực tiếp đợi dưới tầng, tránh việc chạy tới chạy lui về phòng ngủ.

“Cô chính là Khương Mộc Ninh?”

Khương Mộc Ninh đang cúi đầu chơi điện thoại di động, đột nhiên nghe thấy một giọng nói không tính là quen thuộc trên đỉnh đầu, cô ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy người đến, cô chỉ biết hô xui xẻo trong lòng.

“Là tôi, cô tìm tôi có chuyện gì không?” Khương Mộc Ninh nhíu mày, nhìn Hàn Phỉ Phỉ không mời mà đến, hơn nữa còn đang lườm cô, rõ ràng không hề có ý tốt, cô cảm thấy có chút đau dạ dày.

Sau khi biết Triệu Tiệm An, những nhân vật như những dãy số không hề có chút liên quan gì tới cô lại luôn chạy đến tìm cô, điều này khiến cho người vẫn luôn tự nhận là sinh viên bình thường như Khương Mộc Ninh cảm thấy không thoải mái.

Ài, ngay cả người giàu có nổi tiếng ở đại học Z như Hàn Phỉ Phỉ cũng hạ thấp thân phận chạy tới tìm cô, cô có tài đức gì chứ, sao cô có thể chịu nổi?

“Khương Mộc Ninh, tôi cảnh cáo cô, tốt nhất cô cách xa Triệu Tiệm An ra một chút.” Trong trường học mà Hàn Phỉ Phỉ cũng trang điểm rất đậm, hiện tại cô ta đang dùng ngón tay mảnh khảnh chỉ thẳng vào cô, hung dữ mắng.

Khương Mộc Ninh nhìn tư thế hung hãn của Hàn Phỉ Phỉ, âm thầm than thở trong lòng, sinh mà không dạy thì thà rằng trực tiếp không sinh luôn đi. Cô hơi hơi bĩu môi, coi như không nhìn thấy ngón tay đang chỉ vào mình kia, bình tĩnh lấy điện thoại ra gọi một cuộc điện thoại.

“Này, Triệu Tiệm An, anh xuống đây một chuyến, có một cô gái đang cảnh cáo em muốn em cách xa anh một chút đó. Đúng, em đang ở dưới lầu.”

Đến khi Khương Mộc Ninh buông điện thoại xuống thì cô nhìn thấy tư thế chống hông của đối phương, ngón tay đang chỉ của Hàn Phỉ Phỉ cũng hơi thu lại, thậm chí trên mặt còn có chút bối rối: “Cô, cô, vậy mà cô dám gọi điện tố cáo? Cô có biết tôi là ai không? Hử? Cô không muốn sống trong trường đại học Z nữa sao?”

Khương Mộc Ninh nhìn Hàn Phỉ Phỉ cố giữ tư thế kiêu ngạo hung dữ, nhẹ giọng thở dài. Thật ra cô rất muốn nói với cô ta một câu nói kinh điển: “Cô còn không biết cô là ai thì sao tôi có thể biết được cô là ai?” Đáng tiếc, câu nói này có thể kích thích đối phương, cho nên cô vẫn lựa chọn phương án an toàn, nở nụ cười, nhẹ giọng nói: “Người bạn học này, tôi nhớ là cô đi tìm Triệu Tiệm An, nếu vậy thì tôi giúp cô gọi anh ấy đến đây, có chuyện gì, hai người có thể gặp mặt nói chuyện.”

“Cô.” Vẻ mặt Hàn Phỉ Phỉ càng kém, vung tay về phía cô, hình như muốn trực tiếp đánh cô, nhưng chỉ một chút do dự cánh tay cô ta đã bị người khác mạnh mẽ tóm chặt rồi hất ra phía sau, cô ta lảo đảo một cái, trực tiếp ngã xuống đất.

Khương Mộc Ninh nhìn Triệu Tiệm An đang thở dốc do vội vàng chạy đến, cô vỗ vỗ ống quần không có chút bụi nào, không chút lo lắng đứng lên, hờn dỗi nhìn về phía gương mặt đang lo lắng của Triệu Tiệm An: “Anh chạy đến nhanh thật đấy.”

“Mộc Ninh, em có sao không?” Triệu Tiệm An nhớ tới cảnh anh vừa nhìn thấy, trong lòng như đang bốc hỏa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: Bongbong28, HNRTV, TT29, chalychanh, dao bac ha, meomeo1993, thuyl
     

Có bài mới 31.08.2018, 21:26
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 342
Được thanks: 1980 lần
Điểm: 34.92
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước - Điểm: 47
Chương 40.2

“Không có việc gì, cũng sắp có chuyện nhưng bị anh kéo lại chứ sao.” Khương Mộc Ninh khẽ nhíu mày, nhìn mấy vị lãnh đạo vội vàng chạy đến, cô hời hợt nói một câu.

Triệu Tiệm An vừa quay đầu lại cũng nhìn thấy Hàn Thừa, chủ nhiệm khoa và phó viện trưởng muộn hơn anh một chút vì đợi thang máy, anh trầm mặt, nhịn xuống sự tức giận trong lòng, chỉ vào Hàn Phỉ Phỉ đang vội vàng đứng dậy, nhìn về phía Hàn Thừa: “Viện trưởng Hàn, em hi vọng thầy có thể quản tốt con gái mình. Thật sự em không nghĩ ra lí do tại sao mà cô ta lại đến quấy rầy bạn gái em?”

“Ha ha, Tiệm An à, chuyện này là do Phỉ Phỉ không đúng, nó còn ít tuổi nên không hiểu chuyện, em, cả bạn học Khương đây cũng đừng nóng giận.” Hàn Thừa cười ha hả, xoay người nhìn về phía Hàn Phỉ Phỉ đang bày ra dáng vẻ khóe léo kia, lập tức thay đổi vẻ mặt: “Phỉ Phỉ, con nói xem đang xảy ra chuyện gì? Còn không xin lỗi Tiệm An và bạn học Khương đi.”

“Con cũng chỉ là nói đùa thôi…..” Hàn Phỉ Phỉ lẩm bẩm, cũng không tiến lên, ánh mắt nhìn qua Khương Mộc Ninh lại lườm cô một cái.

“Trong sân trường, vô duyên vô cớ đánh bạn học, chuyện này phải xử thế nào đây? Viện trưởng Hàn?” Triệu Tiệm An lạnh mặt nhìn Hàn Thừa đang lúng túng, lqd, anh cũng không thèm nhìn Hàn Phỉ Phỉ, chỉ cảm thấy ngọn lửa trong lòng đang bốc cao ba trượng.

“Cái này, Tiệm An à, cũng chỉ là đứa nhỏ không hiểu chuyện thôi………” Hàn Thừa cười ngượng nói.

“Không hiểu chuyện? Xin hỏi viện trưởng Hàn, con gái thầy mấy tuổi rồi? Là ba tuổi sao? Vậy mà lại dùng không hiểu chuyện để chối trách nhiệm? Cô ta quấy rầy em còn không đủ, hôm nay còn dám đánh bạn gái em? Mọi người đều cảm thấy em quá dễ tính sao? Cho nên mới càng ngày càng quá đáng?” Vẻ mặt Triệu Tiệm An càng ngày càng khó nhìn, lạnh lùng nhìn Hàn Thừa.

“Tất nhiên không phải……… Đây là lỗi của thầy….” Hàn Thừa nghĩ đến chuyện gắn ghép cho Triệu Tiệm An và con gái, ông chỉ cảm thấy rất hối hận, phẩm chất con gái như thế nào ông cũng được nghe nói ít nhiều, nhưng thấy Triệu Tiệm An ưu tú như vậy, lại nghĩ cũng hợp tuổi với con gái, khó tránh khỏi việc có chút tính toán, đây cũng là suy nghĩ của những người cha có con gái bình thường, nhưng ngược lại hôm nay là ông quá tùy tiện, để con gái ông để ý, nhưng cũng chỉ là đơn phương mà thôi.

“Ai, em yên tâm đi, sẽ không có lần sau.” Hàn Thừa nhẹ giọng thở dài, quay đầu nghiêm khắc nhìn Hàn Phỉ Phỉ: “Con qua đây, về nhà với cha.”

“Cha…..” Hàn Phỉ Phỉ dùng thủ  đoạn nũng nịu, nhưng nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Hàn Thừa, trong lòng càng run rẩy.

“Bây giờ con lập tức về nhà cũng cha.” Hàn Thừa buồn bã trong lòng, nhưng ông cũng không muốn dạy con gái trước mặt mọi người, dù sao trong nhà có chuyện gì cũng nên đóng cửa bảo nhau.

Khương Mộc Ninh dùng ánh mắt vừa đồng tình vừa vui vẻ đưa tiễn Hàn Phỉ Phỉ đang cúi đầu đi theo Hàn Thừa, thấy Triệu Tiệm An đang chào tạm biệt những người còn lại, lúc này cô mới đi tới, chào hỏi với chủ nhiệm Phùng mà cô biết, lqd, dưới ánh mắt hiền lành tràn đầy tươi cười của ông, cô ngoan ngoãn đi cùng Triệu Tiệm An.

“Mộc Ninh, hôm nay Hàn Thừa đã nói với anh thầy ấy tính cho Hàn Phỉ Phỉ đi du học ở nước Anh, thủ tục cũng làm xong rồi, nhưng mà bản thân Hàn Phỉ Phỉ còn chưa biết, thầy ấy muốn làm xong mới nói với cô ta.” Triệu Tiệm An nắm tay Khương Mộc Ninh đi về phía bãi đỗ xe, vốn tâm trạng rất tốt, bây giờ bị Hàn Phỉ Phỉ phá không còn gì.

“Không phải cô ta mới học năm hai sao? Sao hiện tại lại được đi du học ở Anh?” Khương Mộc Ninh cũng chỉ đơn giản là nghi ngờ, đối với Hàn Phỉ Phỉ, cô không có nhiều cảm giác, cô ta còn không liên quan đến cô hơn Chân Mẫn Du nhiều, chỉ là một người tự đơn phương có chút buồn cười thôi.

“Làm sinh viên trao đổi đến nước Anh hai năm.”

Khương Mộc Ninh ngẩn ra, lập tức nở nụ cười.

Quả nhiên là dựa vào số tuổi nghề của cha, Hàn Phỉ Phỉ thành tích bình thường, ngoại trừ có số lượng bạn trai đứng đầu đại học Z thì cô ta không có chút sở trường nào, vậy mà có thể đánh thắng rất nhiều sinh viên ưu tú, lấy được một tên trong danh sách sinh viên trao đổi.

Mà Khương Mộc Ninh cô có được tính là một trong những người giúp đỡ cô ta không?

Khoảng cách từ thành phố H đến thành phố J gần hơn đến thành phố N, khoảng bốn giờ đi xe, Khương Mộc Ninh cúi gằm đầu có chút buồn ngủ, đợi đến khi Triệu Tiệm An gọi cô dậy thì đã đến thành phố N.

“Mộc Ninh, hết cao tốc, đi khoảng nửa tiếng nữa là đến nhà anh rồi, Triệu Tiệm An nhân lúc chờ đèn đỏ khi vừa hết cao tốc anh hơi giật giật cái cổ, nhìn về phía Khương Mộc Ninh vẫn đang mơ mơ màng màng, anh cười cười dùng tay vén mấy sợi tóc của cô ra sau tai.

“Nhanh quá…., oa, sao anh không tìm một khu nghỉ ngơi trên đường?” lúc này Khương Mộc Ninh mới nghĩ tới.

Triệu Tiệm An cười cười khởi động xe, chạy chậm theo dòng xe cộ về nhà: “Vừa rồi em ngủ sâu quá nên anh dứt khoát không dừng lại.”

Thật ra trước đây một mình anh lái xe về nhà chưa bao giờ nghỉ ngơi, hôm nay đề nghị đi nửa đường tìm chỗ nghỉ cũng là sợ Khương Mộc Ninh ngồi xe mệt muốn cho cô xuống xe hoạt động một chút thôi.

Khương Mộc Ninh hơi cúi đầu, có chút xấu hổ. Thật ra tối hôm qua cô ngủ rất ngon, nhưng mà buồn chán, bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ thôi.

Đợi đến khi dòng xe cộ vắng dần, Khương Mộc Ninh mới bắt đầu thấy khẩn trương nắm chặt dây an toàn, cô cố gắng hít sâu vài lần, miễn cưỡng lắm mới bình tĩnh được trái tim đang loạn nhịp, lúc này xe cũng từ từ dừng lại.

“Xuống xe đi, nhà anh ở phía trước rồi.” Triệu Tiệm An cười quay đầu nhìn Khương Mộc Ninh đang mím môi, tự tay nhận lấy túi của cô, sau đó mới xuống xe đi về chỗ tay lái phụ, ân cần mở cửa xe cho cô, nắm chặt tay Khương Mộc Ninh.

“Đi thôi, không cần căng thẳng, mẹ anh cũng không ăn thịt người.”

Khương Mộc Ninh nghiêng đầu tức giận lườm anh, lqd, sau đó mới ngoan ngoãn mặc Triệu Tiệm An nắm tay cô về nhà anh.

Đây là một tiểu khu ở ngoại ô thành phố N, là kiểu biệt thự liên hợp, mỗi nhà đều có ba phòng quay hướng Nam, nhìn qua khu này cũng còn mới.

“Anh mới mua ba năm trước đây, sau khi sửa chữa xong thì bỏ trống một năm thì cha mẹ anh mới đồng ý vào ở……. Đáng tiếc, cha anh chỉ ở được nửa năm….”

Trong giọng nói của Triệu Tiệm An mang theo một chút chán nản, Khương Mộc Ninh vội vàng ôm chặt lấy tay anh, ngửa mặt nhìn anh an ủi: “Nhất định cha anh rất vui mừng vì anh. Nếu em mà lợi hại giống anh thì nhất định cha mẹ em sẽ cảm ơn rối rít.”

Triệu Tiệm An nhìn vẻ mặt nghiêm túc nhưng không còn câu nệ của Khương Mộc Ninh, khóe môi hơi nhếch lên, giơ tay lên cầm lấy bàn tay mềm mại của cô đưa đến bên miệng hôn một cái: “Mộc Ninh, nhìn thấy em nhất định mẹ anh sẽ rất vui vẻ.”

Anh đang nói thật, không phải vì an ủi cô. Từ lần trước sau khi anh gọi cho chị báo rằng sẽ đưa bạn gái về, mẹ anh đã gọi điện thoại cho anh rất nhiều lần rồi.

“Tiệm An.” Một âm thanh cách đó không xa cắt đứt cảnh hai người đang nồng tình mật ý, Khương Mộc Ninh nhìn cô gái trẻ tuổi đang cười đi đến, cô không nhịn được bắt đầu đỏ mặt, len lén buông tay anh ra, đáng tiếc Triệu Tiệm An nắm rất chặt, cô chỉ có thể từ bỏ, tiếp tục đỏ mặt.

Cô gái trẻ tuổi đi đến đối diện hai người, bề ngoài có bảy tám phần giống Triệu Tiệm An, chỉ nhìn tuổi, hình như còn trẻ hơn Khương Mộc Ninh nhiều.

Đây không phải là chị Triệu Tiệm An chứ?

“Chị.” Triệu Tiệm An tự nhiên buông tay Khương Mộc Ninh ra, nhìn chị anh cười cười: “Viễn Viễn đâu?”

“Còn đang chờ em, chị nghĩ các em cũng đến rồi nên xuống nhìn một chút.” Gương mặt tươi cười của Triệu Tiệm Tuệ nhìn về phía Khương Mộc Ninh: “Người này là em Khương đúng không, chị là chị gái của Tiệm An, ngồi xe cả buổi có mệt không em, nhanh về nhà ngồi nghỉ đi.”

Khương Mộc Ninh thấy Triệu Tiệm Tuệ nở nụ cười ôn hòa nhưng trong ánh mắt cũng có chút dò xét, bởi vì đối phương giống Triệu Tiệm An nên cô cảm thấy có chút quen thuộc, thoải mái hơn một chút: “Chào chị, em là Khương Mộc Ninh.”

Triệu Tiệm Tuệ thấy Khương Mộc Ninh là một cô gái khóe léo, cũng gật gật đầu: “Đi nhanh lên đi, mẹ đợi cũng sắp dài cổ rồi.”

Triệu Tiệm An cười nắm tay Khương Mộc Ninh đi theo phía sau Triệu Tiệm Tuệ, còn chưa đến cửa nhà đã thấy một cậu nhóc nhanh chóng chạy từ trong nhà ra ôm chầm lấy chân Triệu Tiệm An: “Cậu ơi.”

Triệu Tiệm An cúi đầu, nhanh chóng ôm cháu trai ngoại đang cười không thấy mắt đâu lên, cười to một tay ôm cậu nhóc: “Viễn Viễn có nhớ cậu không?”

“Nhớ ạ.” Viễn Viễn trả lời rất to, đôi môi ướt sũng hôn lên mặt Triệu Tiệm An, sau đó gương mặt mũm mĩm của cậu nhóc một nửa nấp trên vai Triệu Tiệm An, một nửa để quan sát Khương Mộc Ninh. “Cậu, cô xinh đẹp này là mợ sao ạ?”

Khương Mộc Ninh ngẩn ra, gương mặt cũng bắt đầu đỏ lên.

Mợ?

Cô nhớ đến mấy người mợ đều đã là phụ nữ trung niên, chẳng lẽ cô trực tiếp được bỏ qua vai chị mà vinh danh thành cấp bậc người lớn như mợ sao?

Triệu Tiệm An quay đầu nhìn vẻ mặt Khương Mộc Ninh, cười càng vui vẻ hơn, nghiêng đầu hôn một cái lên mặt Viễn Viễn: “Viễn Viễn nói đúng rồi, cô ấy là mợ cháu.”

Khương Mộc Ninh quay đầu nhìn chị gái Triệu Tiệm An đang nở nụ cười, lại nhìn Tiểu Viễn Viễn đang tò mò nhìn cô, cô mài mài răng nanh, yên lặng chuyển suy nghĩ.

Triệu Tiệm An mới vừa đi đến bậc thang cửa chính đã mở ra, nhìn mẹ với mái tóc đã chuyển bạc hơn nửa, đang nở nụ cười dịu dàng quen thuộc lẳng lặng nhìn bọn anh.

“Tiệm An, về rồi à, mẹ nấu cơm xong rồi, nhanh vào nghỉ ngơi rồi ăn cơm ngay.”

“Mẹ, con về rồi.” Triệu Tiệm An buông lỏng tay Khương Mộc Ninh, nhẹ nhàng để tảng thịt nhỏ Viễn Viễn xuống, đi qua ôm lấy vai mẹ, quay đầu dùng ánh mắt ấm áp nhìn Khương Mộc Ninh đang đứng ở cửa nở nụ cười yếu ớt: “Mẹ, đây là bạn gái con, Khương Mộc Ninh.”

“Tốt. Tốt. Là Mộc Ninh đúng không, dì có thể gọi con như vậy không?” Vương Tố Cầm nở nụ cười dịu dàng nhìn Khương Mộc Ninh.

“Dì, tất nhiên có thể ạ.” Khương Mộc Ninh vội vàng gật đầu, trong lòng cô cũng bắt đầu bình tĩnh lại vì người nhà họ Triệu rất ôn hòa.

Vì anh rể của Triệu Tiệm An trực ca đêm, buổi tối chỉ có ba người lớn và một bạn nhỏ Viễn Viễn ăn cơm. Tay nghề của mẹ Triệu rất tốt, Khương Mộc Ninh nghĩ, mùi vị này là làm theo khẩu vị của cô, thậm chí có cả mấy món ăn gia đình cô thích, cô vừa ăn vừa thấy cảm động, dù là Triệu Tiệm An hay mẹ anh cũng đều là muốn cô làm quen với gia đình này.

Sau bữa cơm chiều, Triệu Tiệm Tuệ giúp đỡ dọn dẹp bàn, Triệu Tiệm An vốn muốn giúp Khương Mộc Ninh về phòng khách. Khương Mộc Ninh quay đầu nhìn hai mẹ con nhà họ Triệu đang bận rộn trong phòng bếp, cô có chút lo lắng.

“Không cần nhìn, mẹ anh sẽ không để em làm việc nhà khi mới đến làm khách.” Triệu Tiệm An cười cười kéo tay Khương Mộc Ninh: “Nhưng mà, sau này khi em không phải là khách, cũng khó nói trước.”

Tất nhiên Khương Mộc Ninh cũng hiểu anh nói khi nào là khách, khi nào không phải là khách, cô hờn dỗi lườm Triệu Tiệm An một cái rồi đi theo anh vào phòng khách.

“Cậu, cậu ơi. Cậu mang cho cháu quà gì vậy?” Triệu Tiệm An cười cười để cậu cháu ngoại lại tăng thêm mấy cân xuống, lấy ra một hộp máy bay điều kiển từ xa đưa tới, nhận được một trận hoan hô nhiệt liệt của cậu nhóc.

“Cậu, cậu thật tốt.” Nó xong Viễn Viễn ôm chặt hộp máy bay điều khiển từ xa, qua đầu mở to đôi mắt tròn xoe, đen như mực nhìn Khương Mộc Ninh: “Mợ, mợ thì sao? Mợ cho cháu quà gì ạ?”

Khương Mộc Ninh bị tiếng ‘mợ’ kia làm đỏ bừng cả mặt, cô lấy ra một chiếc máy chụp hình cho trẻ con trong túi sách của cô: “Viễn Viễn, tặng cháu này.”

Đây là quà tặng mà Vạn Manh Manh giới thiệu, nghe nói cháu cô ấy rất thích cái này, Khương Mộc Ninh đang lúc không biết phải mua gì làm quà tặng nên nghe theo cô ấy luôn.

“Em mang theo cả quà sao?” Triệu Tiệm An nhíu mày nhìn Khương Mộc Ninh đưa cho Viễn Viễn chiếc máy chụp hình màu xanh xen lẫn màu sắc sặc sỡ, trong lòng anh càng thoải mái hơn.

Khương Mộc Ninh nhìn Viễn Viễn đang hào hứng mang theo quà tặng đến bên cạnh nghiên cứu, lúc này mới nhìn Triệu Tiệm An nhíu nhíu mày: “Lần đầu gặp mặt, đương nhiên em phải chuẩn bị quà tặng chứ. Tuy không quý trọng nhưng cũng là chút tấm lòng mà.”

Triệu Tiệm An ngẩng đầu thấy Viễn Viễn đang tự chơi rất vui vẻ, anh đưa tay kéo Khương Mộc Ninh vào lòng, mạnh mẽ hôn một cái.

“Này, anh làm gì thế?”Khương Mộc Ninh đỏ mặt giãy giụa, nhỏ giọng hô lên.

“Xuỵt, em nhỏ tiếng một chút, cẩn thận bị nghe thấy.” Triệu Tiệm An vùi mặt vào vai Khương Mộc Ninh, mũi dán vào da thịt ấm áp ở cổ cô chậm rãi cọ cọ, anh cười khẽ, hơi thở nhàn nhạt hơi rung động khiến Khương Mộc Ninh cứng người, ngay cả tai cô cũng bắt đầu đỏ lên


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: HNRTV, TT29, chalychanh, dao bac ha, meomeo1993, mimeorua83
     
Có bài mới 03.09.2018, 19:57
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 342
Được thanks: 1980 lần
Điểm: 34.92
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước - Điểm: 49
Chương 41

Đợi đến khi mẹ và chị anh dọn dẹp xong, Triệu Tiệm An đề nghị mọi người cùng đi dạo trong công viên gần nhà, lúc nói, ánh mắt anh hơi liếc qua chỗ Khương Mộc Ninh, thấy cô không có vẻ gì là không muốn đi, trong lòng anh cũng yên tâm hơn một chút.

Đợi khi cả nhà ra khỏi cửa, Viễn Viễn kéo tay mẹ nhóc, nhảy nhảy nhót nhót đi ở phía đằng trước, Triệu Tiệm An nắm tay Khương Mộc Ninh đi ở cuối cùng, nhẹ giọng nói chuyện bên tai cô: “Trước kia mỗi lần trở về, anh đều đi dạo với mẹ ở gần đây….”

Khương Mộc Ninh cố nhịn cảm giác buồn buồn bên tai do hơi thở của Triệu Tiệm An thổi vào, cô cười, liếc anh một cái: “Em hiểu, em cũng thường theo cha mẹ đi tản bộ, có thể là tản bộ sau khi ăn xong, thật tốt, còn có thể rèn luyện cơ thể đấy.”

Triệu Tiệm An nhìn nụ cười thoải mái của Khương Mộc Ninh khiến anh cũng mỉm cười: “Anh chỉ sợ em thấy nhàm chán. Chỉ là thoải mái đi, đi từ bên này đến một công viên nhỏ, đi hai vòng, sau đó lại về nhà, rất nhàm chán. Chờ lát nữa em có thể ngồi nghỉ trên ghế trong công viên, ngồi chơi điện thoại di động một chút, chờ đến khi anh gọi em được không?”

“Không cần. Em rất thích đi bộ.” Khương Mộc Ninh nghiêm túc gật đầu một cái, cô cố ý tăng thêm giọng nói tỏ vẻ như đang nói thật.

Triệu Tiệm An khẽ cười một tiếng, anh đưa tay véo chóp mũi cô, trước khi cô nhíu mày phản đối thì anh đã nhanh chóng thu tay lại, kéo cô cùng nhau nhanh chóng bước về phía trước, đi tới bên cạnh Vương Tố Cầm.

“Mộc Ninh à, trên đường có một siêu thị, cháu có phải mua gì thì để Tiệm An dẫn cháu đi mua, không cần phải đi với chúng ta đâu.” Vương Tố Cầm nhìn qua bàn tay nắm chặt của con trai bà và bạn gái, bà hiểu ý cười một tiếng, tâm trạng cũng tốt hơn nhiều. “Tiệm An, ngày mai các con phải về sao? Vậy còn thời gian đưa Mộc Ninh đi ngắm cảnh một chút không, gần đây có mấy chỗ ngắm cảnh đó.”

“Mẹ, để con sắp xếp. Mộc Ninh, em muốn mua gì không?”

“Không cần, em mang đi đủ rồi.” Khương Mộc Ninh vội vàng lắc đầu một cái.

Triệu Tiệm An quay đầu nhìn Khương Mộc Ninh hiếm khi vâng lời, hiểu chuyện, khéo léo như vậy, anh càng nắm chặt tay cô hơn, nụ cười trên khóe môi cũng sâu hơn.

Mặt trời dần biến mất phía chân trời, cả bầu trời giống như đang được nhuộm đỏ, cả đường phố được bao phủ bởi sắc màu ấm áp. Bàn tay anh nắm chặt tay bạn gái , bên cạnh là người nhà quen thuộc, Triệu Tiệm An cảm thấy đáy lòng chỉ còn lại an tâm, bình yên.

Thuận tiện cũng là cuộc sống sinh hoạt, có vợ, có người nhà, đơn giản nhất, bình thường nhất, nhưng lại cũng là đi vào lòng người nhất.

Triệu Tiệm An nắm tay Khương Mộc Ninh, đi bên cạnh mẹ, những bước chân vững vàng, ung dung và tự tin. Mục tiêu trong cuộc sống của anh, có thể nói là miễn cưỡng thực hiện được một phần, sau đây nên tiến vào giai đoạn tiếp theo, một khoảng thời gian cảm thấy được sự ấm áp.

Kết hôn, sinh con, trước đó anh cảm thấy không sao cả, thậm chí đó còn là cuộc sống xa đến mức anh không thể chạm đến, hôm nay lại chỉ cảm thấy thời gian đó rất nhanh sẽ đến, chỉ có mong đợi. Thì ra là, đây cũng là một trong những cảm giác của con người.

Ngày giỗ tròn một năm của cha Triệu Tiệm An, theo tập quán của địa phương, cần mời nhà sư đến niệm kinh. Thật ra Triệu Tiệm An không tin cái này, nhưng còn có mẹ anh, nên anh cũng không có nhiều ý kiến, cho nên, sáng thứ bảy, trong nhà bố trí thành một linh đường nhỏ, niệm kinh một ngày. Khương Mộc Ninh cũng đanh mặt cười cả ngày.

Tất cả đều do cô nhẹ dạ cả tin, cái gì mà chỉ có người trong nhà, giỗ đầu mà, sao có thể chỉ có vài miệng ăn chứ. Vừa sáng ra, anh rể Triệu Tiệm An đi làm ca đêm cũng về đến, Khương Mộc Ninh được giới thiệu một lần.

Sau đó là em trai, em gái, họ hàng thân cận nhà Triệu Tiệm An, những bạn bè cha anh có quan hệ tốt….. Một ngày giỗ đầu, nhưng vì Triệu Tiệm An dẫn theo bạn gái về nên mọi người đều bị rời sự chú ý. Một ngày giỗ đầu, nhưng vì sự tồn tại của Khương Mộc Ninh nên không khí cũng vui vẻ hơn rất nhiều, quả thực là phiên bản tết âm lịch rồi.

Trước đó, Khương Mộc Ninh cảm thấy cô nên có gương mặt muốn khóc, ít nhất cũng phải là vẻ mặt buồn bã, nhưng lúc này bởi vì cô thường bị kéo ra giới thiệu cho họ hàng thân thích nhà họ Triệu, nên nụ cười trên mặt cô đã có phần cứng đờ. Nhiều lần cô dùng ánh mắt tức giận bắn về phía Triệu Tiệm An, nhưng đều nhận được ánh mắt bình tĩnh nhận lấy của anh, chắc là anh sớm có chuẩn bị tâm lí, chỉ đáng thương cho cô không đủ kinh nghiệm xã hội, rõ ràng đã sớm bị anh lừa gạt.

Đợi đến khi Triệu Tiệm An và Khương Mộc Ninh cùng nhau quỳ xuống, thậm chí Khương Mộc Ninh còn không phản ứng kịp là cô là bạn gái của anh, chứ chưa phải là con dâu nhà họ Triệu, đợi đến khi cô phản ứng kịp, danh phận của cô đã hoàn toàn được định ra rồi….

Sau đó, Triệu Tiệm An nháy mắt với cô: “Mộc Ninh, trong mắt họ hàng nhà chúng ta, bây giờ chúng ta cũng được tính là vợ chồng rồi.”

Cô biết rõ lời nói của Triệu Tiệm An có một phần là vui đùa,lqd, Khương Mộc Ninh vẫn hung ác trợn tròn mắt lườm anh, ngoan ngoãn nhỏ giọng nghiến răng hung dữ nói: “Triệu Tiệm An, chuyện của chúng ta còn chưa đến một tháng đâu.”

Chính thức yêu đương chưa đến một tháng, cô đã lưu lạc đến mức về gặp cha mẹ, dưới tình huống cô còn chưa xây dựng xong, thân phận của cô cũng giống như đang ngồi phi thuyền vũ trụ, trực tiếp vinh dự trở thành ‘vợ Triệu Tiệm An’ rồi, bà ngoại Triệu Tiệm An đã lớn tuổi thậm chí còn trực tiếp tháo chiếc vòng bạc trên tay cứng rắn đeo vào cổ tay nhỏ nhắn của cô: “Vợ Tiệm An à, cháu gầy quá, ăn nhiều một chút, sang năm có thể sinh một thằng cu mập mạp rồi.”

“…………..”

Tốc độ này thực sự quá nhanh rồi…. Ngoài khiếp sợ, thậm chí cô chỉ có thể hoảng sợ tiếp nhận, bởi vì cũng không thể trong ngày quan trọng như này, trong trường hợp chính thức ra mắt, cô lại đi phản đối ý tốt của đông đảo họ hàng thân thích được, đúng không?

Khương Mộc Ninh nghĩ, cuối cùng cô cũng hiểu được sự tính toán của Triệu Tiệm An.

Đáng tiếc, cô nhận ra thì đã muộn rồi….. Một lần sảy chân hận nghìn đời, lại nhìn lại đã trăm năm, bây giờ cô mới có thể khắc sâu sự miêu tả này.

Huống chi, cho dù cô có hối hận như nào đi nữa, thì trong lòng cô cũng không bỏ được Triệu Tiệm An, cô không thể để anh mất mặt trước họ hàng thân thích….

Đợi đến khi ăn cơm buổi trưa,lqd, Triệu Tiệm Tuệ kéo Khương Mộc Ninh cùng đi đón tiếp khách mời, mặc dù có mời đội đầu bếp nổi tiếng khai đao, nhưng người nhà họ Triệu cũng rất bận, đến khi khách mời đã ăn gần xong mới có thời gian ngồi xuống vội vàng ăn mấy miếng cơm, mới miễn cưỡng coi là lấp đầy bụng, đã phải đứng dậy.

Lần đầu Khương Mộc Ninh  tới nhà làm khách, lại nhận trách nhiệm nặng nề như này khiến cô cũng không dám oán trách, nhất là khi nhìn thấy vẻ mặt buồn bã khi nhìn linh đường của mẹ Triệu Tiệm An , trong lòng cô không tránh được sự đau xót, thái độ cũng nghiêm túc hơn nhiều.

Vợ chồng già, cùng nhau đi qua những năm tháng gian khổ, hiện giờ chỉ còn một mình. So với con cái còn đau xót hơn nhiều, càng khó chịu hơn là người vợ ở lại, giống như vẫn sống nhưng một nửa đã bị xé rách, mọt nửa đi theo người kia xuống đất.

Không có chút liên hệ về máu mủ, nhưng là người thân thiết giống như máu thịt. Loại đau xót giống như cắt da, gãy xương này Khương Mộc Ninh có thể phảng phất hiểu rõ hơn một chút qua vẻ mặt của mẹ Triệu Tiệm An. Cô nghĩ, về sau, cuối cùng khi cô hoàn toàn hiểu rõ, đó không phải là tình thân đơn thuần, hoặc là tình yêu để diễn tả.

Đợi đến khi gần tối thì giỗ đầu mới kết thúc, những người khách thân thiết có ở lại cùng ăn cơm chiều, dọn dẹp xong gian phòng, Khương Mộc Ninh chính thức cảm nhận được thế nào là eo mỏi lưng đau rồi.

“Mộc Ninh, hôm nay cháu vất vả rồi, cháu đi nghỉ sớm một chút đi.” Vương Tố Cầm đi tới, trước đó bà cũng là người thẳng lưng,lqd, nhưng bây giờ cũng có chút còng xuống, có vẻ già hơn một chút.

Khương Mộc Ninh đang đấm đấm cái lưng mỏi, cô vội vàng buông tay xuống, đứng thẳng người lên: “Dì, cháu không mệt. Hôm nay dì chưa được nghỉ ngơi, bây giờ cũng sắp dọn xong rồi, dì đi nghỉ một chút đi ạ.”

Vương Tố Cầm nở nụ cười khiến cho những nếp nhăn trên mặt bà cũng hiện rõ hơn, bà hơi híp mắt, nhìn qua rất giống Triệu Tiệm An: “Dì không mệt. Cháu đói bụng chưa? Đợi tí nữa dì làm đồ ăn khuya cho cháu.”

“Dì ơi không cần đâu ạ. Cháu không đói.” Khương Mộc Ninh nghiêm túc gật đầu, ánh mắt cô hơi liếc về phía Triệu Tiệm An đang đi vào phòng khách, cô vội vàng nhìn về phía anh: “Anh đưa khách về hết rồi à?”

“Ừ, anh đưa họ về đến nhà rồi.” Triệu Tiệm An nhìn Khương Mộc Ninh đang đứng cùng mẹ anh, anh nở nụ cười.

Triệu Tiệm An và anh rể anh phụ trách việc lái xe đưa khách về nhà, từ tối đến giờ họ cũng đi mấy chuyến rồi. Khương Mộc Ninh nhìn thấy tơ máu trong mắt Triệu Tiệm An, cô có chút đau lòng: “Chị đưa Viễn Viễn lên lầu ngủ rồi, anh cũng nhanh chóng lên lầu nghỉ ngơi đi.”

Triệu Tiệm An cười cười nhận lấy cái chổi trong tay Khương Mộc Ninh, ánh mắt nhẹ nhàng nhìn về phía Vương Tố Cầm: “Mẹ và Mộc Ninh đi nghỉ trước đi, phần còn lại để con dọn là được rồi.”

Khương Mộc Ninh bất đắc dĩ mím môi cười, cô cũng nhanh chóng nhận lấy khăn lau trong tay Vương Tố Cầm: “Dì ơi, dì lên lầu nghỉ trước đi ạ, phần còn lại để chúng cháu dọn được rồi ạ.”

Nụ cười trên khóe môi Triệu Tiệm An càng rộng hơn, anh dịu dàng nhìn Khương Mộc Ninh rồi từ từ đỡ Vương Tố Cầm lên cầu thang: “Mẹ, mẹ đi nghỉ ngơi đi, phần còn lại cứ giao cho bọn con.”

Vương Tố Cầm nhìn gương mặt Khương Mộc Ninh rồi lại nhìn con trai bà, mím môi cười cười, bà quyết định để không gian lại cho đôi bạn trẻ đang yêu, cả ngày bận rộn hai người cũng không có thời gian nói chuyện với nhau.

“Vậy được rồi, mẹ lên lầu trước. Các con nhanh chóng dọn xong rồi đi nghỉ sớm một chút.”

Triệu Tiệm An nhìn mẹ anh lên lầu, bóng dáng khuất sau bậc cầu thang, lúc này anh mới nắm chặt lấy bàn tay đang lau bàn của Khương Mộc Ninh, nắm chặt cả cái khăn trong tay cô.

“Mệt không?” Triệu Tiệm An dịu dàng cúi đầu nhìn gương mặt nhợt nhạt hiện lên vẻ mệt mỏi của Khương Mộc Ninh, anh khẽ nhíu mày, có chút đau lòng: “Nếu không mai chúng ta không đi chơi nữa, em ở nhà ngủ nướng một giấc, giữa trưa chúng ta trở về?”

Khương Mộc Ninh trừng mắt nhìn Triệu Tiệm An, cười cười nói: “Cũng được.”

“Dù sao sau này cũng có nhiều cơ hội đi chơi, ngày mai cứ nghỉ ngơi thật tốt đã.”

“Vâng. Vậy bây giờ chúng ta quét dọn cho xong đã, nhanh chút còn đi nghỉ.” Khương Mộc Ninh muốn rút tay ra khỏi tay anh, anh không được, cô hờn dỗi liếc mắt nhìn anh: “Anh nhanh buông tay ra.”

Triệu Tiệm An giật giật khóe môi, cái chổi trên tay cũng bị anh thoải mái vất sang một bên, anh nghiêng người ngồi dựa vào ghế sofa, anh hơi dùng sức, nhanh chóng kéo Khương Mộc Ninh vào lòng ôm chặt lấy cô: “Em đừng động, để yên cho anh ôm một chút.”

Triệu Tiệm An cúi đầu hơi hơi nhắm mắt, anh vùi đầu vào mái tóc đen của Khương Mộc Ninh, hít một hơi thật sâu, trên mặt anh cũng hiện lên sự yên tĩnh, thoải mái.

“Tiệm An, công việc rất quan trọng, nhưng khiến người ta hài lòng thì cả đời còn rất nhiều thứ quan trọng như vậy, thậm chí còn có cả những thứ quan trọng hơn. Cha mẹ không thể ở bên con cả đời, chính con nên tự tìm cho mình một đối tượng tốt, đừng chỉ biết vội vàng làm việc.” Lễ mừng năm mới năm ngoái cha anh nói nói anh những câu này, lúc đó anh cũng không ngờ đó là lần cuối cùng anh được nói chuyện với cha, cho nên anh cũng chỉ cười qua loa từ chối: “Cha, con còn chưa tìm được người mà.”

Cha anh là một công nhân về hưu, cả đời vất vả, đến cuối cùng cũng chỉ nhận được một phần lương hưu ít ỏi, khi còn bé cha là người vĩ đại, sau khi anh lớn lên thì trong cảm nhận của anh cha mới là những người bình thường. Nhưng mà, lúc cha rời đi, anh mới phát hiện, thật ra anh còn cần cha dạy bảo, những câu nói anh vốn cho là cha đang càu nhàu, bây giờ suy nghĩ một chút, cũng là ý nghĩa sâu xa.

Đáng tiếc, chờ khi anh hiểu ra thì đã không còn kịp nữa rồi. Điều đáng buồn nhất trên thế gian này, cũng chỉ là cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn báo hiếu mà cha mẹ không đợi được.

Triệu Tiệm An cúi đầu thấp hơn, nhắm chặt hai mắt, nhịn xuống dòng nước mắt đang cuồn cuộn dâng lên.

“Mộc Ninh, cha anh là một người rất giỏi. Lúc anh còn bé, cha có thể làm ghế, làm súng lục bằng cọc gỗ cho anh, ống nước trong nhà hỏng cha sẽ sửa, bóng đèn cháy cha sẽ đổi…. Mộc Ninh, trước khi chết cha anh có chờ anh, đáng tiếc, đến cuối cùng vẫn không đợi được….. Chờ đến khi anh chạy đến, ngay cả mắt cha cũng không nhắm được….”

Giọng nói của Triệu Tiệm An khàn khàn, khẽ nghẹn ngào, mang theo chút đau khổ cố nén không thể tiêu tan được. Hốc mắt Khương Mộc Ninh nóng lên, cô đưa tay ôm chặt eo anh, giống như muốn đem sức lực toàn thân truyền cho anh.

“Triệu Tiệm An….” Khương Mộc Ninh nhỏ giọng gọi, nhưng cô cũng không biết phải an ủi anh như thế nào.

“Anh không sao….. Chỉ là đột nhiên, anh rất nhớ cha…”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: HNRTV, chalychanh, meomeo1993, mimeorua83, thuyl
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot], khaichinh và 202 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

3 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 22, 23, 24

4 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 129, 130, 131

6 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119

7 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

9 • [Hiện đại] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 26, 27, 28

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 189, 190, 191

12 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

1 ... 8, 9, 10

14 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

15 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 33, 34, 35

16 • [Xuyên không - Điền văn - Tùy thân không gian] Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1107

1 ... 133, 134, 135

20 • [Xuyên không - Nữ tôn - Điền văn] Cuộc sống cầu nhỏ nước chảy - Lan Nhân Hiểu Nguyệt

1 ... 28, 29, 30



Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Nguyetvansuong vừa đặt giá 533 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 487 điểm để mua BMW
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 503 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 342 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 1700 điểm để mua Ngọc xanh lá
Vũ Trung Anh: Trong truyện buông gian thần của trẫm ra
Vũ Trung Anh: Cho mình hỏi Lưu Chân là con của lưu lăng hay lưu ký vậy mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 279 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 232 điểm để mua Cute Ghost
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 423 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 946 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 900 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 285 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 432 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 536 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 270 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 828 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 509 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 935 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 889 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 629 điểm để mua Hamster nghịch hoa
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 598 điểm để mua Hamster nghịch hoa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.