Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 16 bài ] 

Tu đạo - kameless

 
Có bài mới 07.05.2018, 00:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:10
Bài viết: 746
Được thanks: 122 lần
Điểm: 9.96
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Tu đạo - kameless - Điểm: 8
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Tu Đạo

Tác giả: kameless

Thể loại: huyền huyễn, cổ trang, fanfic, HE, nhất công nhất thụ, ngọt ngào văn:”>

Tình trạng: 15 chương (hoàn)

Ratings: NC-17 (có cảnh không dành cho các em chưa đủ tuổi )

Người edit: tamsinn

Nguồn: https://tamsinn.wordpress.com

Giới thiệu:

Vừa mãn trăm ngày tuổi thì tiểu hồ Quy Lê Hòa Dã  lại ham chơi mà bị lạc mẹ.Cũng vô tình nó nuốt phải hai viên đan do đệ tử hắc miêu Xích Tây Nhân của hắc long Long Trạch luyện thành; nhờ đó, nó gặp gỡ Long Trạch và được hắn nhận làm đệ tử, bắt đầu con đường tu đạo.

Các nhân vật:

Akanishi Jin – Xích Tây Nhân – miêu (lời tác giả: miêu này là thần miêu trong truyền thuyết ngày xưa, thân dài, có ba đuôi, rất oai phong:”>)

Kamenashi Kazuya – Quy Lê Hòa Dã – tiểu hỏa hồ

Yamashita Tomohisa – Sơn Hạ Trí Cửu – sơn miêu

Nakamaru Yuichi – Trung Hoàn Hùng Nhất – heo mũi dài (tớ nói thiệt là tớ cũng không biết con này gọi là gì trong tiếng việt =)). Tiếng Anh là tapir)

Taguchi Junnosuke – Điền Khẩu Thuần Chi Giới – mặc trúc

Tanaka Koki – Điền Trung Thánh – hồ điệp

Ueda Tatsuya – Thượng Điền Long Dã – linh hoa

Tackey – Long Trạch – hắc long

Subaru – Thiệp Cốc – thanh ngư

Tsubasa – Kim Tỉnh Dực – xích phượng



Đã sửa bởi Cổ Thể Ni lúc 07.05.2018, 01:05.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.05.2018, 00:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:10
Bài viết: 746
Được thanks: 122 lần
Điểm: 9.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Tu đạo - kameless - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


1


Giữa thanh sơn lục thủy, tiểu hỏa hồ vừa mãn trăm ngày tuổi say mê đuổi bắt hồ điệp xinh đẹp. Nó hết nhảy chồm rồi lại phóng tới, cố vờn lấy hồ điệp kia, nhưng càng đuổi khoảng cách lại càng xa.

Khi hỏa hồ mẹ quay người lại, mới giật mình phát hiện ba con tiểu hỏa hồ nay chỉ còn hai. Nó hốt hoảng gầm thét chấn động cả một sơn gian. Loáng thoáng nghe thấy tiếng mẹ gọi, tiểu hỏa hồ ham chơi dừng lại, hướng mắt nhìn xung quanh. Thế nhưng nó chỉ thấy một màn sương khói mù mờ, không nhận rõ phương hướng nào cả.

Hồ điệp kia nhân cơ hội đấy nhanh nhẹn ẩn mình sau một thân cây, chớp mắt hóa thân thành đạo nhân đầu trọc, miệng không ngừng mắng chửi, “hôm nay đúng là xui xẻo. Thiếu chút nữa đã bị tiểu hồ kia nuốt đi, xui quá, xui quá!” Nói đoạn, hắn bước về phía mấy bụi rậm, bóng dáng nhanh chóng biến mất.

Tiểu hồ ra sức kêu gọi, nhưng chỉ nghe được thanh âm của mình vọng lại. Nó luống cuống chạy về phía trước, miệng không ngớt gọi mẹ. Cuối cùng, mẫu thân vẫn không thấy đâu, trước mặt tiểu hồ lại là cái hồ trong vắt. Vốn đã khản giọng vì kêu gào nãy giờ, nó cúi đầu, uống vài ngụm nước. Bỗng đâu có những tiếng “ân ân a a” vang lên, nghe rất khẩn thiết lại có phần cao hứng. Máu tò mò liền nổi dậy trong tiểu hồ. Nó lần theo thanh âm mà bước đi. Đến nơi thì thấy hai người bên bờ hồ đang quay cuồng làm chuyện ân ái. Tiểu hồ đứng ngoạn một lát, cảm giác nhàm chán, xoay người muốn trốn đi. Bỗng nhiên, nó thấy có cái gì mềm mềm dưới chân mình, cúi đầu nhìn, ra là một túi gấm, bên trong có hai viên đan đỏ thẫm, hương thơm ngào ngạt. Bất chợt cảm giác đói bụng cồn cào trong tiểu hồ; đan trước mặt, nó không kiềm chế được mà một hơi nuốt cả hai viên vào bụng. Lập tức tiểu hồ cảm giác đầu óc phiêu phiêu, tựa hồ thân thể đang lững lờ giữa không trung. Lát sau gân cốt nó đột nhiên co rút, một trận đau đớn vô cùng. Tiểu hồ cất tiếng rên khóc, sắc mặt tái xanh. Chớp mắt, tứ chi tiểu hồ không còn móng vuốt như xưa, thay vào đó là tay chân trắng nõn của loài người.

“Tiểu thú kia, ngươi dám nuốt đan do miêu ngốc nhà ta luyện ra? Thế này thì ta biết làm sao bây giờ!” Một trong hai người khi nãy đã đứng sau lưng tiểu hồ tự khi nào. Tiểu hồ ngơ ngắc ngước nhìn, đôi mắt to cùng cặp mày rậm đang chằm chằm nhìn nó. Bất giác, tiểu hồ liền biết được mày rậm kia chính là hắc long trên núi, còn mắt to kia là thanh ngư trong hồ.

“Khi nãy ngươi còn uống nước từ Bát Hồ của ta. Xem ra…” Thanh ngư khẽ liếc mắt nhìn hắc long.

“Tiểu hồ, ngươi có tên không?” Hắc long cúi đầu hỏi. Tiểu hồ ngây ngô lắc đầu.

“Thế ta sẽ cho ngươi một cái tên. Hòa Dã, thế nào?”

Tiểu hồ gật đầu. Thanh ngư nghe thế liền phá lên cười, “Long Trạch, hắn vô tình chứng kiến cảnh ta và ngươi làm chuyện dã hợp, người liền đặt cái tên đấy cho hắn?”

Hắc long cũng khoái chí cười hả hê, “không hổ là Thiệp Cốc.”

“Ngươi có họ không?”  Thanh ngư nghiêng mình hướng tiểu hồ mà hỏi. Nó lại lắc đầu, thầm tủi thân, nó bất quá cũng chỉ mới được trăm ngày tuổi. Thú vốn không hiểu tiếng người, xem ra hai người này cốt tiên phong, những câu hỏi với tiểu hồ, nó đều có thể hiểu được.

“Ta đây cho ngươi cái họ Quy Lê, ngươi thấy thế nào?”

Tiểu hồ lại gật đầu. Nó vẫn không hiểu vì sao hai người này muốn đặt tên cho nó, rồi lại phá lên cười rất khoái chí.

“Vì ngươi thích ăn rùa chưng áp lê sao?” Hắc long nheo mắt hỏi, thanh ngư kia đã cười đến không nói nên lời.

“Hòa Dã, hay người bắt đầu từ hôm nay theo ta tu đạo?” Hắc long ôn nhu hỏi, tay ẵm lấy tiểu hồ vào lòng, tựa như một hài đồng ba tuổi.

“Ưm.” Tiểu hồ kêu khẽ, thanh âm vô cùng non nớt.

“Hai viên đan kia chính là hai nghìn năm tu hành của đệ tử ngốc miêu nhà hắc long kia. Phen này, không khéo hắn sẽ tính sổ với ngươi đấy.” Thanh ngư đưa tay bẹo hai má phúng phính của tiểu hồ, chọc nó sợ đến nỗi phải dúi đầu mà trốn.

“Không lo. Ta có cách.” Hắc long duỗi thẳng tay, chớp mắt túi gấm thêu hoa được thu vào trong tay áo. “Sắc trời không còn sớm, ngươi còn không về, ngày mai con cua ngang ngược nhà ngươi sẽ lên núi tìm ta mất.” Nói xong, hắc long đẩy thanh ngư qua một bên.

Thanh ngư trêu đùa, “Vô tình thật!” Thoắt cái, hắn đã biến mất giữa hồ.

Mây mù bỗng nhiên vần vũ quanh người hắc long, tiểu hồ cư nhiên chỉ nghe được tiếng gió rin rít bên tai mình. Đến lúc dừng lại, trước mặt tiểu hồ đã là một sơn trang mộc mạc.

Một thiếu niên anh tuấn với cái mũi khá to bước ra mở cửa, tiểu hồ thấy hắn dáng vẻ chân chất, nhưng lại không biết thuộc giống loài nào.

“Hắn cũng là thần thú, thân là một con heo mũi dài, tên gọi Hùng Nhất, không cùng chủng loại với ngươi nên tất nhiên ngươi chưa từng thấy quá.” Hắc long chỉ vào thiếu niên trước cửa mà diễn giải với tiểu hồ.

“Sư phụ lần này trở về sao lại mang theo tiểu oa nhi trắng trẻo thế này?” Hùng Nhất bước đến, tiếp nhận tiểu hồ từ trong lòng hắc long.

Tiểu Hồ chằm chằm nhìn Hùng Nhất thật lâu rồi non nớt mở lời, “tên gọi như thế là do ca ca là hùng thú duy nhất trong sơn trang này sao?”

Hùng Nhất vẫn chưa kịp hiểu ý tiểu hồ, hắc long đã phá lên cười khoái chí, “không hổ là đệ tử của ta. Rất thông minh!”

“Sư phụ!!!” Vừa đặt hai chân vào cửa, từ trong sơn trang đã phát ra một thanh âm chói tai. Một thiếu niên có đôi mắt mèo, gương mặt hơi tròn nhưng vô cùng xinh đẹp bước ra. “Đan của đệ tử!”

Hắc long cười bất đắc dĩ. Tiểu hồ nhanh trí, nắm lấy tay áo của Hùng Nhất rồi nói, “Ca ca, ta muốn xuống.” Vừa chạm chân xuống đất, nó đã lôi kéo vạt áo Hùng Nhất, hướng về phía thiền viện.

“Cái gì??? Bị dã thú khác ăn mất rồi????” Một thanh âm lớn tiếng quát lên ngay sau đấy. Tiểu Hồ vội vàng rụt cổ.

“Đừng sợ, miêu kia nói chuyện lớn tiếng thế thôi.” Thần thú heo mũi dài ca ca xem ra rất ôn nhu, khiến tiểu hồ không khỏi nhớ đến mẹ mình mà bất giác rơi lệ.

“Đừng khóc, đừng khóc, lần sau ta sẽ bảo sư phụ huấn hắn. Gân cổ lớn tiếng thế làm tiểu hài nhi sợ.” Hùng Nhất ngồi xổm xuống, lau đi nước mắt trên mặt tiểu hồ. Cư nhiên hắn càng lau, nước mắt chảy ra lại càng nhiều.

“Được rồi! Mặn muốn chết. Khóc mãi thế!” Từ hành lang vang lên một thanh âm miễn cưỡng. Tiểu hồ lập tức ngừng khóc, ngoảnh đầu nhìn. Đập vào mắt nó là một mỹ nhân tóc vàng, y phục đỏ tươi, gương mặt kiều diễm, nhưng dáng ngồi lại thập phần bất nhã. Tiểu hồ phút chốc có điểm ngẩn người.

“Nhìn cái gì! Chưa từng thấy qua hoa hồng sao?” Mỹ nhân đỏ mặt, dáng vẻ có phần hờn dỗi. Hắn vung tay áo một vòng, đã liền biến mất vào bông hoa đỏ tươi lạ lùng bên hành lang.

“Đó là Thượng Điền, linh hoa do nhị sư phụ mang về từ Tây Vực.” Hùng Nhất nhanh miệng giải thích.

“Hắn giận sao?” Tiểu Hồ có chút khó hiểu, vì sao hoa kia lại tức giận bỏ đi a?

“Hắn xấu hổ đấy.” Một tiếng cười khẽ chợt vang lên. Tiểu hồ ngước nhìn thì thấy một nam tử mặc áo xanh, gương mặt mỉm cười dịu dàng, đang treo mình trên cành trúc.

“Tiểu sinh tên Điền Khẩu, chính là mặc trúc trong vườn này.” Thanh y nam tử hướng tiểu hồ nhìn một lát rồi nhếch mép cười, “cũng là thú các ngươi sướng hơn cả, có thể tự do đi lại.”

“Côn trùng chúng ta cũng có thể vậy!” Nam tử vừa dứt lời, một thiếu niên đầu bóng lưỡng, quần áo bụi bặm từ hậu viện bước vào. “Ta hôm nay thực xui xẻo, thiếu chút nữa đã bị tiểu hồ kia nuốt đi…”

Tiểu hồ nhìn lên, nhận ra kia chính là hồ điệp xinh đẹp ban sáng. Nó liền bổ nhào người về trước, túm lấy vạt áo của thiếu niên, thích thú kêu lên một tiếng “Điệp!”

Đầu trọc bị dọa giật mình, vội vàng xua tay, “Tiểu oa nhi, ta không phải cha ngươi a!”

“Thánh, hắn gọi nguyên hình của ngươi đấy!” Điền khẩu cười to.

Đầu trọc lúc này mới định thần, chằm chằm nhìn tiểu hồ nọ rồi nâng nó lên, “A! Chẳng phải ngươi tiểu thú kia sao! Chút nữa đã nuốt chửng ta!”

Tiểu hồ quờ quạng hai tay, rồi sờ lấy hai má của đầu trọc, cười tít cả mắt, “Thật xinh đẹp, nên thích!”

Hoa hồng bên hành lang phá lên cười đến nghiêng cả cành. Điền Khẩu cũng ẩn mình về, lát sau chẳng hiểu sao cành mặc trúc run rẩy thật mạnh. Chỉ có heo mũi dài vẫn đứng yên như cũ, miệng mỉm cười ôn hòa. Điệp kia liền đỏ mặt, ôm chặt lấy tiểu hồ, hướng về hai cái cây đang cười ngất ngưởng kia mà quát, “Cười cái gì?”

Lúc này, thiếu niên mắt mèo mặt tròn kia chợt cong môi bước vào.

“Buông ra!” Thiếu niên thật nhanh tiến đến trước mặt điệp, đoạt lấy tiểu hồ từ trên tay hắn. Tiểu hồ không chịu, cố gắng níu lấy ống tay áo của điệp, mãi không buông. Thiếu niên trừng mắt nhìn nó, “Sư phụ nói ngươi đã nuốt đi đan của ta, ngươi đương nhiên là của ta!”

“Không muốn!” Tiểu hồ nhìn thấy miêu dáng vẻ to lớn, so với sơn miêu nuốt trọn cha nhà mình ngày trước không khác là bao, trong lòng nó đã co rúm lại, gương mặt nhỏ nhắn bị dọa đến trắng bệch.

Miêu kia thấy tiểu hồ mãi không chịu nghe lời mình, tức giận mím môi, rống lên một câu, “ngươi tên gì?”

Tiểu hồ nhất thời bị dọa đến đờ cả người. Nước mắt cũng từ từ chảy ra. Nó nhớ tới hắc long cùng thanh ngư trước đó đã cho nó một cái tên, nên nhỏ giọng ấm ức trả lời, “Quy Lê Hòa Dã.”

“Xích Tây Nhân!” Thanh âm to lớn từ miêu khiến cả điệp cũng giật mình.

“Chúng ta đã trao đổi tên. Hôm nay dù muốn hay không, ngươi cũng thuộc về ta!” Xích Tây dương dương đắc ý, “lại đây!”

Tuy là không muốn, tiểu hồ cũng chậm rãi buông tay, bước tới trước mặt miêu.

“Trước mang ngươi đi mặc đồ, không thể để mấy tên kia ngang nhiên mà ngoạn như thế!” Nắm lấy tay tiểu hồ, miêu liền hướng thẳng phòng mình mà đi, miệng vẫn không ngừng lên tiếng, “đem ngươi dưỡng mập chút rồi sẽ ăn. Không thể lãng phí hai viên đan của ta!”

Ngoảnh đầu nhìn, miêu đã thấy tiểu oa nhi kia sợ đến hai mắt ràn rụa toàn nước với nước.

“Vô dụng!” Miêu hừ một tiếng, cũng không nói gì nữa. Về phần tiểu hồ sau này, miêu có thực ăn tiểu hồ hay không, ăn như thế nào, cũng là chuyện lúc sau.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.05.2018, 00:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:10
Bài viết: 746
Được thanks: 122 lần
Điểm: 9.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Tu đạo - kameless - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


2

Nói sau thì cũng phải nói trước. Mặc dù nghiễm nhiên có được hai nghìn năm đạo hành, tiểu hồ dù sao cũng chỉ là tiểu thú vừa mãn trăm ngày tuổi.

Miêu lục tung cả cái rương đồ của mình, cố gắng tìm một bộ quần áo rồi đưa cho tiểu hồ ngốc mặc vào. Tiểu hồ mắt nhắm mắt mở, thân thể ngả tới ngả lui vì mỏi mệt, cuối cùng không chịu nổi mà nhảy phốc một cái. Bộ quần áo tụt hẳn xuống đất. Lát sau, tiểu hồ mò theo cổ áo, chui tọt cái đầu nhỏ nhắn vào. Phần còn lại nó đặt sau lưng, ngang nhiên cuộn mình trong đống vải, ngủ phì phò.

Miêu chợt thấy buồn cười, tiến đến ẵm tiểu hồ lên, ôn nhu nói, “Uổng phí công sức ta tìm quần áo cho ngươi.” Nói rồi, hắn đem tiểu hồ thu vào trong ngực mình. Bàn tay nhỏ xíu của tiểu hồ bất giác nắm lấy tay áo của miêu, rồi nó cạ cạ chóp mũi vào áo thiếu niên, an tâm đi sâu vào giấc ngủ.

“Tiểu yêu sủng.” Miêu bật cười khẽ rồi cũng lên giường.

Ngày hôm sau, miêu không khỏi phiền muộn. Tiểu hồ mỗi lần biến hình người, không thiếu chân cũng thiếu tay. Nghe được tiếng người, nhưng lại không nói được bao nhiêu. Hỏi đến thì lại thêm tức, mấy cái ngũ hành vận hành hay như phép thuật võ công, cả nửa điểm cũng không rõ. Miêu giận dữ, “hai viên đan của ta mà chỉ đổi lấy nửa ngày hình người thôi sao!”

Ẵm lấy tiểu hồ bỏ vào ngực áo, miêu liền hướng đến phòng sư phụ hắc long. Vừa đi được nửa đường, nó liền gặp Hùng Nhất. “Tìm sư phụ à? Hôm nay ngươi không cần thỉnh an, sư phụ sáng sớm đã xuống núi rồi.”

Miêu đành hậm hực, “Nhị sư phụ không có nhà, lão nhân kia cả ngày chỉ ham xuống núi tìm ‘niềm vui’. Nay có chuyện quan trọng, tiểu vật này mãi không giữ được hình người, tìm hắn thì lại không thấy!”

“Ngươi cư nhiên dám nói sư phụ như thế, để sư phụ nghe được là phạt ngươi đấy!” Nghe thấy giọng Hùng Nhất, tiểu hồ thò đầu từ ngực áo miêu, ngọ nguậy chui ra, xem chừng muốn bò lên bả vai.

“Trở về!” Miêu lại rất nhanh tay, cắp lấy hông tiểu hồ, bỏ trở lại trong ngực mình.

“Hòa Dã hôm qua ngủ ngon không?” Hùng Nhất mỉm cười, nghiêng người chạm lấy chóp mũi tiểu hồ, ôn nhu hỏi. Tiểu hồ ngoan ngoãn gật đầu.

“Không được sờ lung tung!” Miêu nhíu mày.

Hùng Nhất bật cười, “Chưa từng thấy ngươi đối với vật gì lại dụng tâm như vậy, hay giờ là động chân tình?”

“Nói bậy!” Miêu xì mặt. “Ngày trước sư phụ giúp ta luyện đan, lấy đi hai phần nguyên khí, lại bị tiểu vật này nuốt mất. Sau này, hắn có bị thương ở đâu, bản thân ta cũng không thể hảo.”

“Có được hai phần nguyên khí của ngươi, nhưng lại không thể giữ được hình người trong nửa ngày. E là do không nắm bắt được trọng điểm, chi bằng ngươi truyền một hơi chân khí xem thế nào?”

“Làm thế nào mà truyền được! Không phải muốn ta…” Miêu cúi nhìn đôi môi của tiểu hồ, xung quanh lại có mấy sợi lông tơ, hắn không khỏi nhăn mặt.

“Ngươi không muốn thì để ta.” Điệp nãy giờ im lặng đứng một bên, nay thấy thời cơ trước mắt liền nhảy vào.

“Ai mượn ngươi nhiều chuyện?” Cằn nhằn một câu, miêu liền nắm lấy cổ tiểu hồ, đưa sát vào mặt mình. Một lúc sau, hắn buông ra, quát lớn, “Ngươi không há mồm, sao ta truyền khí cho ngươi?”

Tiểu hồ rụt cổ, giật mình há hốc mồm. Miêu lập tức nắm lấy cơ hội mà tiến vào. Phốc một cái, tiểu hồ hóa thành hình người, thân thể trắng nõn, trần như nhộng nằm trong lòng miêu. Vì không mang theo quần áo, miêu nhanh tay dùng vạt áo mình che lại tiểu oa nhi, cả giận nói, “Lại để các ngươi ngoạn!” Rồi ngoảnh người bước trở về phòng mình.

“Đáng yêu a.”

“Sướng thật a.”

Hùng Nhất cùng Thánh nhìn nhau cười.

Từ khi có được phương pháp kia, mấy ngày liền, mỗi lần tiểu hồ vì chấn kinh hay mệt mỏi mà hiện nguyên hình, miêu chỉ cần truyền cho nó chút chân khí, nó liền thoải mái biến hình người. Biến thành người, tiểu hồ chơi đùa hay học hành cũng có phần tiện lợi hơn. Thế nên mỗi lần mở mắt tỉnh dậy, chuyện đầu tiên tiểu hồ làm là toét miệng cười, hướng miêu chờ truyền chân khí. Mỗi lần vì giật mình mà hiện hình, nó lại lủi thủi bò lên vai miêu, cong môi chờ đợi.

“Ngươi lợi dụng, độc chiếm tiểu hồ.” Hoa hồng bên hành lang có chút bất bình mà lên tiếng.

“Nói lạ lùng gì đấy?” Miêu lầm bầm, xoay mình bước đi, dáng vẻ dường như không đồng tình.

Hôm ấy, tiểu hồ thức dậy, đang định chu môi chờ đợi thì lại thấy bên cạnh mình không có ai. Miêu sáng sớm đã không biết đi đâu. Tiểu hồ hoang mang nhìn xung quanh. Cuối cùng, nó quyết định ra vườn tìm miêu.

Vừa bước đến cổng vườn, nó bỗng nhiên bị nhấc bổng lên. Vội vàng quay đầu thì thấy một cặp mắt mèo vàng sẫm nhìn mình.

“Ngươi là tiểu thú nơi nào, sao lại chạy đến đây?” Miêu này nói chuyện giọng mũi rất nặng, toàn thân óng ánh một màu vàng. Tiểu hồ chợt rùng mình, đây chính là sơn miêu ngày trước đã ăn thịt cha nó.

“A! Chẳng phải là tiểu hồ ngày ấy sao?” Sơn miêu này cư nhiên lại nhớ rõ tiểu hồ. “Ngày ấy nhìn người dáng vẻ đáng yêu, ta cũng đã no bụng nên thả ngươi về, nay tới báo ân à?”

Tiểu hồ toàn thân run rẩy, hai mắt đã sớm đẫm lệ, chảy ròng ròng, lại chỉ phát ra được mấy tiếng “ô ô”.

“Sơn Hạ! Sư phụ ngươi phái ngươi đến đây để ăn hiếp tiểu yêu sủng của ta chắc?” Miêu xuất hiện kịp thời, đoạt lấy tiểu hồ từ tay kẻ kia. Tiểu hồ ngay lập tức chui vào ngực áo miêu, run bần bật, kêu mãi cũng không chịu chui ra.

“Nguyên lai là tiểu yêu sủng nhà ngươi! Đáng tiếc, đáng tiếc! Bản miêu còn đang định mang về nhà nuôi. Nhờ ngươi nhắc nhở, ta đây có việc phải làm, xin đi trước.” Sơn miêu nghiêng người bước qua, không quên sờ lấy tiểu vật trong ngực áo miêu kia một cái, “ngươi trốn được lúc này cũng sẽ không trốn được cả đời. Sớm muộn gì cũng bị Xích Tây ăn mất.”

Miêu kia chợt cảm thấy tiểu hồ trong ngực áo mình toàn thân cứng đờ, sau đó lại càng run rẩy dữ dội hơn.

“Ngươi nhiều chuyện quá đi!” Một cước xuất ra, sơn miêu nhanh nhẹn né mình.

Trở về phòng, nhờ miêu truyền chân khí, tiểu hổ hóa hình người. Cư nhiên nó chỉ khư khư ngồi trên giường mà khóc, cả quần áo cũng không chịu mặc.

“Nháo cái gì!” Miêu hung hăng quát một câu.

Ai ngờ tiểu oa nhi khóc lại càng dữ dội, nó thút thít, “nếu… nếu muốn ăn ta, hiện… hiện tại liền ăn… ăn đi, cả ng… ngày phải lo sợ… chi bằng… ch… chết ngay lúc này…”

Miêu chép miệng. Không phải hắn chưa từng nghĩ đến ăn tiểu vật này, đó cũng là ý định ban đầu. Nhưng thật sự đã nhiều ngày liền, hắn không hề nghĩ đến chuyện sẽ ăn mất tiểu oa nhi.

Tiểu hồ khóc mãi không ngừng, rất thương tâm. Nước mắt cứ nối đuôi nhau mà rơi, đến nỗi hai mắt đã sớm đỏ ngầu, cả giường cũng ướt. Miêu chợt cảm thấy lòng mình cũng muốn tan chảy theo mấy giọt lệ ấy.

“Đừng khóc.” Miêu tiến đến bên tiểu oa nhi, ôn nhu dỗ dành, “Chớ nghe sơn miêu kia nói bậy. Ta sẽ không ăn ngươi.”

Tiểu hồ vẫn nức nở không thôi.

“Không tin ta sao?” Miêu nhẹ nhàng dùng tay áo gạt đi nước mắt trên đôi má hồng hào của tiểu oa nhi. “Ta đây thề, tuyệt sẽ không ăn ngươi. Chịu chưa?”

“Thề là gì? Ăn ngon hơn ta sao?” Tiểu hồ mãi một lúc lâu mới thốt nên một câu như vậy; miêu bật cười, vỗ nhẹ cái mông trắng noãn của tiểu oa nhi.

Dỗ nửa ngày, tiểu hồ cuối cùng cũng nín khóc. Miêu chợt nhận ra bản thân hắn dạo này cực kỳ kiên nhẫn.

“Nhắc mới nhớ…” Tiểu hồ cọ vào ngực áo miêu, ngả đầu một bên nói, “sơn miêu kia mắt màu vàng!”

“Có gì đáng ngạc nhiên sao?” Miêu hạ thấp mặt, cúi đầu kề tiểu hồ. “Của ta tử sắc (màu tím) thì sao?”

“Ân!” Tiểu hồ không thèm để ý mà gật đầu. Mỗi ngày đều gặp nhau, nó đương nhiên biết mắt miêu là tử sắc.

Miêu không hài lòng, liền đánh cược mà hỏi một câu, “Thế ta đẹp hay sơn miêu kia đẹp?”

Tiểu hồ nghiêng đầu, ra chiều suy nghĩ rồi cười tít mắt, “Thấy tiểu hồ, hắc miêu cũng như hoàng miêu, không ăn tiểu hồ mới là hảo miêu!”

“Không hỏi ngươi ai hảo, hỏi ngươi ai đẹp a!” Miêu trừng mắt, đợi một lúc vẫn không nghe thanh âm trả lời. Nguyên lai tiểu hồ đã dụi đầu trong ngực hắn mà ngủ ngon lành. Ngẫm nghĩ bản thân hắn là miêu, lại vì một tiểu thú vừa tròn một tuổi mà tốn cả nửa buổi. Bất giác, hắn bật cười, rồi lại dịu dàng vỗ về tiểu oa nhi trong lòng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 16 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Lam Khả Nhi, nguyễn thị huyên và 30 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.