Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 115 bài ] 

Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

 
Có bài mới 10.08.2018, 08:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 18.04.2016, 18:46
Bài viết: 114
Được thanks: 2995 lần
Điểm: 50.66
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên - Điểm: 57


Chương 98: Chuẩn bị trước khi công khai

“Không lẽ em không muốn giữ anh ở lại sao?”

Không gian bên trong xe vừa tối tăm vừa yên tĩnh, chỉ còn thỉnh thoảng vang lên âm thanh của người qua lại trên đường. Nhìn mái tóc đen rối bù của người nào đó đang ghé lên người mình, Tô San cảm thấy hơi bất đắc dĩ. Thực ra có đôi lúc Tạ Duyên còn ấu trĩ hơn cả cô nữa. Cô không đẩy hắn ra, chỉ khẽ nói:

“Cũng đâu phải là trẻ con nữa, nhất định phải lấy sự nghiệp làm trọng.”

Mặc dù cô cũng rất muốn Tạ Duyên ở lại đây thêm một chút nữa, nhưng ở lại bao lâu thì cuối cùng vẫn phải đi.

“Nhưng ở trong mắt anh, em đúng là trẻ con.”

Tạ Duyên đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn cô với ánh mắt sáng quắc.

Hai người nhìn vào mắt nhau một lúc lâu, Tô San ho nhẹ một tiếng:

“Anh….anh mới là trẻ con thì có, nếu anh muốn ở lại thì cứ ở lại, việc gì phải bắt em nói.”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô mang vẻ hờn dỗi, cuối cùng Tạ Duyên cúi đầu khẽ cười một tiếng, sau đó hôn nhẹ lên trán cô một cái, rồi đưa tay mở cửa xe ra giúp cô.

Cánh cửa xe mở ra, gió đêm lạnh từ bên ngoài thổi tới, Tô San quay đầu đi, Tạ Duyên nắm lấy bàn tay cô, xoa xoa nhẹ mấy cái, giọng nói ôn nhu:

“Đi thôi, khi nào tới nơi thì nhớ báo anh biết.”

Nhìn hắn, Tô San chớp chớp mắt suy nghĩ, đột nhiên cảm thấy hơi buồn. Có lẽ sẽ phải nửa tháng sau hai người mới có thể gặp lại, nhớ tới việc suốt quãng đường tới sân bay hắn đều nhắm mắt tựa vào ghế để nghỉ ngơi, có thể thấy do chưa thích ứng được sự chênh lệch múi giờ. Hiện giờ hắn lại phải bay qua bên đó. Thực ra Tô San biết, Tạ Duyên đồng ý tham gia chương trình lần này, một nửa nguyên nhân là muốn về để gặp cô.

“Tạ Duyên.”

Cô bỗng nhiên khẽ gọi một tiếng.

Giọng nói nhẹ nhàng tinh tế của cô khiến người nào đó hơi nhướng mày, bình tĩnh nhìn cô.

Tô San cúi đầu, chớp chớp mắt:

“Em….em có một món quà cho anh, anh nhắm mắt lại đi. Cho dù lát nữa có chuyện gì xảy ra cũng không được phép động đậy.”

Không gian trong xe khá tối, nhưng Tạ Duyên vẫn có thể thấy rõ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn tinh xảo của cô. Nghĩ tới việc cô còn có quà cho mình, Tạ Duyên rất tò mò nhắm mắt lại, muốn xem cô tặng thứ gì cho mình.

Thấy hắn đã nhắm mắt lại, Tô San lại nhấn mạnh thêm một lần:

“Anh không được động đậy đâu đó, nếu động đậy thì…sau này sẽ không lấy được vợ.”

Nghe vậy, Tạ Duyên không nhịn được hơi cong khóe môi lên. Hình phạt này cũng thật là ác độc nha.

Thấy hắn vẫn rất nghe lời nhắm hai mắt lại, Tô San nhìn nhìn xung quanh một chút, đắn đo cắn nhẹ môi dưới, sau đó bằng mọi giá rướn người qua, hai tay ôm lấy cổ của Tạ Duyên, ghé lại gần hôn lên bờ môi của hắn một cái.

Cảm nhận được hành động và kỹ xảo ngây ngô của cô, trái tim của Tạ Duyên gần như run lên.

Thấy cả người hắn cứng đờ, cô tiếp tục đỏ mặt học theo cách mà Tạ Duyên vẫn từng hôn cô. Tuy nhiên khi nhìn thấy hắn mở mắt ra, cô hoảng sợ lập tức lui người ra phía sau. Bàn tay của hắn lập tức ôm lấy eo cô kéo lại, hắn chuyển mình đè cô nằm ra ghế sau xe.

“Uhm…Anh đã hứa sẽ không….không động đậy.”

Tô San trừng mắt thật lớn, cố gắng dùng ánh mắt để lăng trì con người không chịu giữ lời ở trước mắt này.

Tạ Duyên mặc kệ mọi thứ, chỉ tập trung tham lam cắn mút cánh môi đỏ ửng của cô, giống như hút thuốc phiện, vừa nhiệt tình vừa vội vàng, nghe cô nói vậy thì lại chuyển sang hôn lên sườn mặt của cô, vừa hôn vừa nói:

“Đã có ai nói cho em biết chưa, lời đàn ông nói không thể tin?”

Tô San trừng mắt nhìn hắn, vừa cố gắng thở hổn hển, trong lòng thầm mắng con người này thật không biết xấu hổ, sau này chắc chắn không lấy được vợ!

“Em…em còn có một bất ngờ nữa dành cho anh, anh mau nhắm mắt lại.”

Cô sợ hãi nói.

Nghe cô nói vậy, Tạ Duyên lập tức mang theo vẻ mặt đầy ý cười vui vẻ nhắm mắt lại, mong chờ bất ngờ mà cô mang tới.

“Anh ngồi dịch ra một chút, lui lui ra bên kia á.”

Giọng nói của cô vô cùng mềm mại nhỏ nhẹ.

Nghe vậy, Tạ Duyên quả nhiên nghe lời dịch ra xa một chút. Nhìn thấy dáng vẻ mong chờ của hắn, Tô San cắn nhẹ bờ môi dưới, đột nhiên nhanh như chớp đẩy mở cửa xe chui ra ngoài.

Khi không khí ngoài trời bao phủ lấy cô, Tô San đứng cạnh xe cười cười nói với người nào đó đang ngồi trong xe:

“Tạ lão sư, đã có ai nói cho anh biết điều này chưa, lời của phụ nữ nói cũng tuyệt đối không thể tin?”

Không thèm quan tâm Tạ Duyên nghe lời này thì sẽ có vẻ mặt gì, Tô San cong khóe miệng cười cười đóng mạnh cửa xe lại. Lúc này Tiểu Chu cũng đã kéo vali đi qua bên này.

Tô San nhìn nhìn người đi qua đi lại xung quanh, đeo khẩu trang lên, đi đến trước mặt Triệu Đồng, khẽ dặn dò:

“Tạ Duyên hay kén ăn, anh nhất định phải chú ý anh ấy, nếu anh ấy không chịu ăn thì anh lập tức gọi điện thoại cho tôi, tuyệt đối không thể để anh ấy để anh ấy mang thân thể mình ra mà đùa được.”

Nghe vậy, Triệu Đồng tất nhiên là rất nghiêm túc gật đầu, thực sự hắn cũng rất muốn méc Tô San nhưng Duyên ca không cho a.

Hình như nhìn thấu được suy nghĩ của anh ta, Tô San lại cau mày dặn dò thêm một câu:

“Anh cứ nói cho tôi, tôi tuyệt đối sẽ không để anh ấy trách cứ anh.”

Triệu Đồng: “……”

Anh ta nghĩ rằng chắc chắn Tô San không biết thủ đoạn trừng trị người khác của Duyên ca cho nên mới nói như vậy. Tuy nhiên giờ thì không còn cách nào, chỉ có cách qua loa ứng phó với cô ấy một hồi đã rồi tính tiếp.

Tô San vẫn có một chút không yên tâm, nhưng không còn cách nào khác, sắp không kịp chuyến bay rồi. Xuyên qua cửa sổ xe, cô nhìn người nào đó ngồi bên trong thêm một cái, sau đó cùng với Tiểu Chu nhanh chóng cất bước đi vào trong đại sảnh sân bay.

Hiện giờ phim đã chiếu xong ba tập đầu tiên, từ lúc ngồi chờ check – in cho tới đi lên máy bay Tô San đều ngồi lướt điện thoại. Thực ra cô cũng có cảm giác được có mấy người qua đường chụp lén cô, nhưng cô cũng quen rồi nên mặc kệ.

Lúc này, top 1 của bảng xếp hạng hot search trên Weibo là tiêu đề  #Diễn xuất của Tạ Duyên.

Cư dân mạng A: “A a a a a Cảnh ông xã đu dây phá cửa sổ vào để cứu nữ chính thật là đẹp trai muốn khóc!!!!”

Cư dân mạng B: “Tôi đã hoàn toàn trở thành fan của bộ phim này rồi, tâm hồn thiếu nữ của tôi đã bị diễn xuất của Tạ Duyên đánh trúng rồi!!!”

Cư dân mạng C: “Đặc biệt là đoạn cuối của tập 3, Tạ Duyên lui lại đưa nước cho nữ chính, trời ạ, ghen tỵ quá đi!”

Cư dân mạng D: “Bộ phim này đúng là bộ phim đứng đầu của dòng phim thần tượng ah! Bị diễn xuất của nam nữ chính lôi kéo trở thành fan!”

Cư dân mạng E: “Cảm thấy Tạ Duyên và Tô San thật là xứng đôi, hai người thật là tình thương mến thương nha *vừa cười vừa khóc*”

Cư dân mạng F: “Bộ phim này đúng là bữa tiệc nhan sắc a, toàn trai xinh gái đẹp. Tôi mặc kệ, tôi nhất định đứng về phe của fan couple Tô – Tạ *vừa cười vừa khóc*”

Cư dân mạng G: “Tạ Duyên đã có bạn gái, Tô San đã có bạn trai, có khi nào hai người này đã sớm ở bên nhau rồi không *cười nhe răng*”

Hiện giờ rất nhiều trang tin tức mạng đều nói về bộ phim này. Có điều Hạ Hoa cũng biết rằng thời điểm này không thích hợp để cô xuất hiện trên bảng hot search nên tên cô cũng không thấy được đề cập nhiều, nếu không thì đám anti-fan sẽ bay vào nói cô muốn lăng xê. Còn Tạ Duyên thì khác, từ trước tới giờ hắn đều rất khiêm tốn, hiện giờ nếu có xuất hiện nhiều một chút ở trên truyền thông thì cũng không có ai nói gì. Trái lại, bộ phim này có khi còn mang tới cho hắn thêm nhiều fan hâm mộ thuộc giới trẻ. Tuy rằng nhiều fan thì cũng không có tác dụng gì đối với hắn, bởi vì hắn chủ yếu hoạt động ở mảng điện ảnh, giới điện ảnh chưa bao giờ coi trọng việc có nhiều fan hay không.

Đến lúc cảm thấy người xung quanh chụp lén cô càng ngày càng nhiều, vừa hay cũng đến lúc phải vào check-in. Sau khi yên vị trên máy bay, cô mới tắt nguồn điện thoại, dựa lưng vào ghế tranh thủ nghỉ ngơi.

Lát sau có hai tiếp viên hàng không tới muốn chụp ảnh chung với cô, Tô San cũng rất phối hợp chụp với các cô ấy mấy tấm. Sau khi xuống khỏi máy bay, bắt taxi về tới khách sạn thì đã là hai giờ sáng. Mai cô còn phải đóng phim nên lập tức leo lên giường ngủ luôn.

Mấy ngày sau, tỉ suất người xem của phim ‘Chút ánh sáng rực rỡ’ càng ngày càng tăng. Có lẽ là trong khoảng thời gian này cũng không có bộ phim nào đáng chú ý để cạnh tranh, cho nên bộ phim này vẫn luôn giành được sự chú ý của khán giả, còn có một ngày tỉ suất người xem đột phá lên bốn mươi phần trăm. Fan của Tô San cũng dần dần tăng lên đến ba ngàn vạn. Diêu Nhân nói rằng hiện giờ có rất nhiều chương trình thực tế đưa ra giá cát xê cao ngất ngưởng để mời cô, cũng có rất nhiều kịch bản phim mời cô đóng. Tuy nhiên cùng với đó, anti-fan cũng ngày càng lợi hại hơn. Bọn họ luôn luôn nói cô có chỗ chống lưng rất lớn, còn có thể lôi kéo cả Tạ Duyên tới đóng phim thần tượng cùng với cô, còn mắng chửi cô bằng những từ ngữ rất ô uế nữa…

So với anti-fan bây giờ, trước kia cô bị mắng chửi đúng là chẳng thấm tháp vào đâu. Đây chính là chuyện mà một nhân vật của công chúng không thể tránh khỏi. Tô San không muốn những chuyện như thế này ảnh hưởng tới tâm trạng của mình. Dù sao thì anti-fan vẫn sẽ luôn bôi nhọ cô, cô có tránh cũng không thể tránh mãi.

Nhưng tới ngày chương trình gameshow mà cô và Tạ  Duyên ghi hình lần trước được phát sóng, Tạ Thuyên lại đột nhiên gọi điện thoại cho cô!

Lúc đó Tô San cũng vừa mới kết thúc một cảnh quay, Tiểu Chu vội vội vàng vàng đưa điện thoại tới, có lẽ cô ấy cũng thấy được tên người gọi tới, biết cuộc điện thoại này không hề tầm thường.

Nhìn tới cái tên đang hiện lên trên màn hình, Tô San cũng cảm thấy hơi hoảng hốt. Không ngờ là ba của Tạ Duyên lại gọi điện cho cô. Cô lập tức cầm điện thoại đi vào trong phòng trang điểm hiện giờ không có ai.

“A lô, Tiểu Tô hả?”

Vừa bắt máy, trong điện thoại lập tức vang lên một giọng nói rất khí thế.

“A lô, bác trai ạ, cháu chào bác.”

Tô San lập tức lễ phép trả lời.

Nghe vậy, người ở đầu dây bên kia cũng thong thả cười nói:

“Bác không quấy rầy cháu đóng phim chứ hả?”

“Dạ không, dạ không, vừa lúc cháu đang ngồi đọc kịch bản.”

Tô San ngồi xuống ghế sô pha, vừa nói, vừa lấy remote để điều chỉnh lại nhiệt độ của máy điều hòa trong phòng.

Nghe vậy, người ở đầu dây bên kia cười một tiếng:

“Là thế này, như bác được biết thì cháu và Tạ Duyên cũng đã quen nhau khá lâu rồi mà bác còn chưa gặp mặt ba mẹ của cháu. Cháu xem xem có ngày nào tiện hay không, bác muốn mời ba mẹ cháu ăn một bữa cơm?”

Nghe giọng nói từ trong điện thoại truyền tới, trong giây lát Tô San không biết phải ứng phó thế nào, chỉ có thể trả lời:

“Chuyện này….cháu sẽ về nói lại với ba mẹ cháu, khi nào ba mẹ cháu sắp xếp được thì nhất định sẽ báo cho bác biết ạ.”

Nói xong, cả người Tô San cũng ngẩn ra. Cuộc điện thoại này tới quá bất ngờ. Cô dù có là đồ ngốc thì cũng biết rằng ý nghĩa của việc ba mẹ hai bên gặp mặt nhau là thế nào. Đến lúc đó thể nào cũng sẽ đề cập tới chuyện kết hôn, nhưng Tạ Duyên còn chưa bao giờ thực sự cầu hôn cô.

“Được, được, được, vậy cháu tiếp tục đóng phim đi, bác không quấy rầy cháu nữa. Nhưng cháu cũng phải chú ý đến sức khỏe của mình, tuổi trẻ tụi cháu luôn thích thức khuya, chuyện này rất không tốt cho sức khỏe. Cháu xem đấy, Tạ Duyên cũng như vậy, cháu nhất định phải giám sát nó thật chặt mới được.”

Nghe Tạ Thuyên nói vậy, Tô San cũng chỉ có thể liên tục “dạ, dạ”. Sau khi cúp máy, cả người cô vẫn còn đang chưa tỉnh táo trở lại, ngồi dựa vào sô pha, ngơ ngác nhìn điện thoại trong tay. Không biết có nên gọi điện thoại nói chuyện này cho ba mẹ cô hay không, hay là gọi cho Tạ Duyên trước?

Cho đến lúc cửa phòng trang điểm đột nhiên bị mở ra, nhìn thấy bóng dáng của hai người bước vào. Nhìn thấy cô đang thẫn thờ ngồi trên sô pha, Tiểu Chu lên tiếng:

“Chị Tô, đạo diễn nói cảnh cuối sẽ dùng diễn viên đóng thế.”

Cảnh cuối cùng là cảnh bắn nhau, còn phải nhảy từ trên lầu xuống. Không biết có phải do lần trước Tạ Duyên tới đây nói gì đó với đạo diễn hay không, hiện giờ mấy cảnh quay nào có một chút nguy hiểm thì dọa diễn đều nói cô dùng diễn viên đóng thế. Phải biết rằng bình thường mọi đạo diễn đều hy vọng diễn viên có thể tự mình đóng, như vậy thì khi quay mới có cảm giác chân thực.

“Chị biết rồi.”

Nói xong, Tô San lại nhìn sang Diêu Nhân đột nhiên tới đây, không ngờ chị ấy lại đột nhiên tới phim trường gặp cô.

Sau khi Tiểu Chu ra khỏi phòng, tiện thể khép cửa lại, Diêu Nhân mới thong thả đi qua ngồi xuống chiếc sô pha đối diện cô, lấy ra một túi văn kiện đưa qua cho cô:

“Vốn dĩ chị không muốn thay em nhận thêm bộ phim nào nữa, nhưng bộ phim này đạo diễn vẫn cứ kiên trì muốn mời em. Nghe nói lúc trước cũng đã tìm em một lần, lúc sau lại bởi vì em thay đổi người đại diện nên chuyện này lại bị trì hoãn cho tới bây giờ.”

Nghe vậy, Tô San nhận lấy túi văn kiện, mở ra nhìn thì hóa ra là kịch bản của bộ phim “Li Cung” kia. Bởi vì do hủy hợp đồng với bên Ánh Sao, trong khi chuyện trao đổi với phía đoàn làm phim này từ trước đến giờ đều do chị Lưu phụ trách, cho nên sau khi hủy hợp đồng thì chuyện này cũng không có động tĩnh gì nữa. Không ngờ đối phương lại kiên trì mời cô đóng như vậy.

“Đạo diễn của bộ phim này cũng là một đạo diễn rất có thực lực trong ngành, đội chế tác phim cũng là thuộc top đầu, cái chính là họ mong muốn em đóng như vậy. Theo lý thuyết thì bộ phim thế này nếu mời sao hạng A để đóng thì cũng không quá. Đây cũng xem như là một cơ hội rất tốt. Có điều nhìn em gần đây cũng rất mệt mỏi rồi, em suy nghĩ xem có nhận hay không?”

Diêu Nhân đứng dậy đi qua chỗ bình nước tự rót một ly cho mình.

Nghe vậy, Tô San cũng cảm thấy băn khoăn nhìn tập kịch bản này. Một hồi lâu cô mới thản nhiên nói:

“Em muốn suy nghĩ một chút, vài ngày nữa sẽ báo lại chị sau.”

Thật sự hiện giờ cô rất mệt, tiền mặc dù rất quan trọng nhưng không quan trọng bằng sức khỏe. Có điều đối phương là đạo diễn danh tiếng, lại có thành ý như vậy, vì cô mà chờ một thời gian dài, điều này khiến Tô San có một chút do dự.

Hiểu được suy nghĩ của cô, Diêu Nhân cũng không gấp gáp, uống một miếng nước sau đó lại đi qua ngồi xuống sô pha. Tay chị ấy cầm chiếc túi xách màu đỏ nghiêm túc nhìn cô nói:

“Không cần vội, em cứ từ từ suy nghĩ. Hiện giờ điều quan trọng nhất là chuyện của em và Tạ Duyên. Chỉ còn mười ngày nữa là Tết Đoan Ngọ. Nếu tụi em đã xác định chắc chắn là sẽ công khai thì chị với Hạ Hoa trao đổi lại xem có nên để lộ một chút về video hai người hẹn hò ra cho truyền thông hay không.”

Nghe vậy, Tô San lại nhíu mày, nhét tập kịch bản lại vào trong túi văn kiện, rồi nói:

“Không cần phiền phức như vậy, đến lúc đó chỉ cần để Tạ Duyên đăng Weibo thừa nhận là được rồi.”

---Hết Chương 98---

Editor: Nếu có ai không nhớ thì mình nhắc lại một chút nhé. Trong chương này có nhắc đến kịch bản “Li Cung”. Đây là kịch bản đã được đề cập chi tiết tại chương 69, là kịch bản cổ đại nói về nữ chính lợi dụng các Hoàng tử vây quanh mình mà tranh giành quyền lực. Nam chính là Đại Hoàng tử. Nhưng nữ chính lại lấy Tam Hoàng tử vì sự ham muốn quyền lực của bản thân. Đến lúc mọi chuyện kết thúc, Tam Hoàng tử lên ngôi rồi qua đời thì cô ấy mới nhận ra mình thích Đại Hoàng tử, người hiện giờ đã ở ngoài biên cương xa xôi.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 10.08.2018, 12:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 02.04.2016, 18:04
Bài viết: 441
Được thanks: 219 lần
Điểm: 1.25
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên - Điểm: 1
Amphitrite đã viết:
[size=150]

Chương 98: Chuẩn bị trước khi công khai

“Không lẽ em không muốn giữ anh ở lại sao?”

Không gian bên trong xe vừa tối tăm vừa yên tĩnh, chỉ còn thỉnh thoảng vang lên âm thanh của ng

Quá hay
Cảm ơn editor
Editor cố lên
Truyện sắp hoàn r. Zzzz


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ha an về bài viết trên: Amphitrite
     
Có bài mới 11.08.2018, 08:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 18.04.2016, 18:46
Bài viết: 114
Được thanks: 2995 lần
Điểm: 50.66
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên - Điểm: 66


Chương 99: Trở về sớm

“Không cần phiền phức như vậy, đến lúc đó chỉ cần để Tạ Duyên đăng Weibo thừa nhận là được rồi.”

“Nhưng như vậy thì đột ngột quá, dù sao cũng phải cho cư dân mạng thời gian để giảm xóc chứ.”

Diêu Nhân nói.

Ý tưởng của cô ấy là điển hình lăng xê trong giới giải trí bây giờ, nhưng Tô San không muốn lăng xê gì đó nữa, hot quá cũng không tốt, đi đâu cũng bị người ta chụp lén. Gần đây, chỉ cần cô bước ra khỏi cửa thì một vài người đi đường đều thích chụp lén cô rồi đăng lên mạng. Vì vậy ở phim trường, cô cũng không dám nói chuyện với Trịnh Đồng một câu nào, sợ bị người ra chụp được.

“Em phải thương lượng lại với Tạ Duyên đã.”

Tô San nói.

Nghe vậy, Diêu Nhân cũng không nói gì nữa, dặn dò thêm vài câu liền rời khỏi, chị ấy cũng rất bận rộn.

Tô San tất nhiên sẽ không thương lượng chuyện này với Tạ Duyên, hỏi hắn chuyện gì cũng đều nói ‘anh không có ý kiến gì’. Nhưng cô thực sự không muốn lăng xê gì đó nữa, hiện giờ nếu cô trực tiếp nói thẳng với Diêu Nhân thì không tốt lắm, dù sao thì cô và chị ấy vẫn đang ở trong giai đoạn mới bắt đầu làm việc chung với nhau. Chỉ có thể để Tạ Duyên nói chuyện này với Hạ Hoa. Dù sao tính cách của Tạ Duyên như thế nào thì Hạ Hoa cũng hiểu rõ rồi, như vậy thì cô cũng không phải từ chối Diêu Nhân nữa.

Đến tối thì cô gọi điện thoại cho ba của cô, băn khoăn một lúc lâu mới nói ra chuyện ba của Tạ Duyên muốn mời cơm. Ba của cô cũng đáp ứng rất nhanh chóng, hình như ba cô cũng cảm thấy hai gia đình nên gặp mặt nhau. Thời gian ăn cơm được quyết định là vào hôm Tết Đoan Ngọ.

Tất cả mọi việc đều dồn tới lúc đó, Tô San cũng không biết phải nói gì. Cô lại báo lại sơ sơ chuyện này với Tạ Duyên, hắn nói mấy ngày nữa hắn sẽ về nước. Tô San nói hắn không cần gấp gáp như vậy, dù sao từ giờ đến Tết Đoan Ngọ cũng còn một khoảng thời gian. Có điều cô cảm thấy chắc chắn Tạ Duyên sẽ không nghe lời cô.

Phim truyền hình ‘Chút ánh sáng rực rỡ’ tổng cộng có ba mươi lăm tập, mỗi ngày chiếu 3 tập nên cũng gần phát sóng xong. Ngày mười sáu cô kết thúc việc quay phim ‘Lạc đường’ thì ở trên TV phim cũng đã chiếu tới tập 32, tỉ suất người xem cũng ở trong thời kỳ cao nhất từ đầu đến giờ. Bộ phim này gần như ngày nào cũng lên bảng xếp hạng hot search. Diêu Nhân nói gần đây cũng có rất nhiều kịch bản gửi tới mời cô đóng phim, chất lượng đều rất tốt, cát xê của cô hiện giờ cũng khoảng 45 vạn một tập, còn có bộ phim lên đến 50 vạn. Nhưng Diêu Nhân cũng không  tiếp tục nhận cho cô mấy bộ phim thần tượng như vậy nữa, chỉ để cô đóng một vài quảng cáo mà thôi.

Hôm nay là ngày quay cảnh cuối cùng của cô trong phim ‘Lạc đường’, nam chính và nữ chính thì vẫn còn nhiều cảnh nên phải tiếp tục quay nữa. Do cô thủ vai nữ thứ, nhân vật này bị chết trong đoạn gần cuối của phim. Cảnh cuối cùng này cô đã nghiền ngẫm, nghiên cứu rất lâu. Rất trùng hợp với kịch bản, hôm nay trời không nắng, mây đen từng đám từng đám, khá âm u, có vẻ sắp có mưa lớn.

Cảnh bắn nhau liền trước cảnh này thì đã quay xong rồi, lần này chỉ còn quay thêm cảnh nữ thứ vì cứu nam chính mà bị trúng đạn là được.

Cho túi máu vào trong miệng trước, chuyên viên trang điểm vẫn đang dặm phấn cho cô. Tổ đạo cụ đang loay hoay sắp xếp dựng cảnh. Lúc này đạo diễn lại cầm tập kịch bản đi qua chỗ cô.

“Tô San, cô cần phải thả lỏng, đừng gấp gáp, cô hãy để mình đóng với trạng thái tự nhiên nhất. Lần này nếu không được thì lại làm lại, tuyệt đối không cần quá hồi hộp lo lắng, cô hiểu không?”

Đạo diễn nói nhưng lại mang theo vẻ mặt nghiêm túc như vậy, người bình thường sao có thể không hồi hộp cho được. Tô San nghe ông ấy nói vậy thì cũng chỉ cười cười, do trong miệng còn có túi máu nên nói không rõ lắm:

“Tôi biết rồi.”

Trên đoạn đường lát đá được tạo dựng theo phong cách cổ xưa loang lổ đầy vết máu. Mấy gánh hàng rong cũng bị đổ ngã, trên đường còn rơi vãi đầy mấy xâu hồ lô. Trên trời thì mây đen dày đặc, lâu lâu lại có một trận gió thổi tới khiến khung cảnh càng thêm tiêu điều xơ xác.

Các bộ phận đều đã chuẩn bị xong, đầu tóc của Tô San được làm cho rối tung lên, trong có vẻ rất chật vật. Sau khi cô và Trịnh Đồng đã vào vị trí, không hiểu sao nhìn thấy máy quay bốn phía cô vẫn hơi hồi hộp, lo lắng. Đối với một nhân vật thì cảnh đầu tiên xuất hiện và cảnh cuối cùng là quan trọng nhất, đây chính là khoảnh khắc để lại ấn tượng sâu đậm nhất trong lòng người xem.

“Được rồi, mọi người chuẩn bị, action!”

Đạo diễn vừa dứt lời, mấy chiếc quạt đạo cụ đồng loạt được bật lên tạo gió khiến cho mấy tấm vải bạt trên đường bay phấp phới, cùng với mây đen ở trên trời, khiến người ta có cảm giác mưa rào sấm chớp trong giây lát sẽ ập tới.

“Đứng lại! Không được chạy!”

Một đám quân lính chạy đằng sau đuổi theo không bỏ, tiếng súng vang lên khắp nơi. Tô San chân di giày cao gót, mang theo tâm trạng hoảng loạn bị Trịnh Đồng ở đằng trước kéo theo chạy điên cuồng, thỉnh thoảng hắn lại quay lại đằng sau nã vài phát súng vào đám quân lính đang đuổi theo hai người.

“Không được……tôi….tôi không chạy nổi nữa!”

Bước chân của Tô San bắt đầu chậm dần lại, thở hổn hển nhìn Trịnh Đồng nói.

“Cô muốn chết sao!”

Trịnh Đồng trừng mắt nhìn cô, quay đầu lại nã một phát súng ra phía sau lưng cô, sau đó lại kéo Tô San điên cuồng chạy về phía trước.

Người quay phim cũng bê máy quay chạy theo sau cô, Tô San hơi há miệng, lúc quay đầu lại phía sau để nhìn đám quân lính, không biết nhìn thấy gì, đồng tử đột nhiên phóng đại, dừng lại một giây, sau đó đột nhiên chuyển người che phía sau lưng Trịnh Đồng. Trúng đạn khiến cả người chấn động, một tay cô ôm lấy ngực, lặng lẽ xé rách túi máu, máu dần dần thấm ướt phần áo trước ngực, tràn tới đầy lòng bàn tay của cô, cả người khuỵu xuống.

“Mộc Miên!”

Trịnh Đồng trợn mắt, vẻ mặt hoàn toàn không thể tin được giơ tay ra đỡ lấy cô, tay còn lại cầm súng lập tức giơ lên bắn về phía một tên quân lính ở phía sau, sau đó nhanh chóng đỡ Tô San chạy vào một con hẻm nhỏ gần đó.

Rẽ trái rẽ phải vài lần, cuối cùng anh ta đã cắt đuôi được đám truy binh, sau đó đỡ Tô San ngồi xuống đất, để cô dựa lưng vào tường.

Chất lỏng màu đỏ tươi từ khóe miệng cô chậm rãi chảy xuống, Tô San mắt nhắm hờ, dựa lưng vào mảng tường đầy rêu phong, bàn tay được sơn màu đỏ chậm rãi giơ lên. Trịnh Đồng sửng sốt một lúc, sau đó nắm lấy bàn tay cô.

“Tôi….tôi lại cứu mạng…anh một lần nữa…”

Khóe môi đỏ rực của cô hơi cong lên, vừa xinh đẹp quyến rũ lại vừa thê lương.

Xe chở nước của đoàn phim cũng bắt đầu phun nước tạo cảnh trời bắt đầu mưa lớn. Nước tí tách rơi từ trên trán cô chảy dọc xuống tới khóe môi đỏ rực, mang theo một vẻ đẹp khác lạ.

Trịnh Đồng siết chặt bàn tay cô, chần chờ một lúc, cuối cùng nuốt khan một cái, hốc mắt cũng đã đỏ rực đầy tơ máu:

“Tôi…tôi nhất định sẽ cứu cô!”

Lúc này trên trời đột nhiên vang lên tiếng sấm chớp đùng đùng, trời cũng bắt đầu thực sự mưa to tầm tã. Đạo diễn cũng không nói dừng lại, Tô San cũng hoàn toàn không để tâm đến hoàn cảnh xung quanh, đôi mắt khẽ mở, hô hấp cũng rất khó nhọc, khóe miệng hơi cong lên nói:

“Anh….anh không phải là kiểu người tự lừa dối bản thân như vậy…”

Mưa quá lớn gần như rửa trôi lớp trang điểm trên mặt cô, bờ môi đỏ cũng vì vậy mà nhạt màu đi rất nhiều, tuy nhiên lại không thể gột sạch màu máu đỏ tươi trên phần áo trước ngực.

“Cô đừng nói nữa, tôi sẽ lập tức đưa cô tìm bác sĩ!”

Trịnh Đồng vừa nói vừa lại gần đỡ vai cô, muốn cô đứng dây. Tuy nhiên Tô San vẫn ngồi dựa vào tường không động đậy, chỉ bình thản nhìn hắn, ánh mắt rất phức tạp, hô hập cũng dần yếu ớt:

“Anh nói xem….liệu sau này có còn ai nhớ tới tôi hay không?”

“Có! Nhất định có!”

Trịnh Đồng nắm chặt lấy bàn tay của cô, trên mặt không biết là nước mưa hay nước mắt, chỉ nhìn cô chằm chằm, người phụ nữ thích tiền như mạng.

Nhìn người đàn ông trước mặt, Tô San khẽ cười một tiếng, nước mưa thấm ướt toàn bộ khuôn mặt, cô hơi mấp máy bờ môi:

“Nhưng….tôi lại…lại không thích….làm anh hùng…”

Nhìn mi mắt cô dần dần khép chặt lại, tiếng sấm trên trời vẫn thỉnh thoảng lại vang lên đùng đoàng. Câu nói cuối cùng của cô hình như vẫn còn vang vọng bên tai, nhìn khuôn mặt quyến rũ xinh đẹp vì nước mưa mà tẩy bỏ lớp trang điểm thường ngày, lộ ra gương mặt thanh thuần khiến người ta cảm thấy không đành lòng.

Trịnh Đồng đấm một phát thật mạnh lên trên nền đá, nước mưa trút xuống khiến cả người hắn ướt nhẹp, lúc này máy quay dần dần kéo xa ra. Cho đến khi đạo diễn cất tiếng hô “Cắt!”, trợ lý của Trịnh Đồng lập tức mang khăn lông cầm ô đi tới che cho hắn.

Tiểu Chu cũng nhanh chóng cầm ô chạy qua. Tô San mở mắt ra, nhìn trời mưa tầm tã, tâm trạng vẫn vô cùng nặng nề, nước mắt ấm áp chảy ra hòa cùng với nước mưa trên mặt. Cô khoác chiếc khăn lông lớn trên người đi về phía máy theo dõi trong mái che.

Đạo diễn đang ngồi đó cùng với một người đàn ông mặc đồ màu đen nói gì đó. Nhìn thấy hắn xuất hiện ở đây, Tô San hít hít mũi đi tới.

Nhìn cả người cô ướt dầm dề nước mưa, có vẻ vẫn còn đang đắm chìm trong cảm xúc của nhân vật chưa thoát ra được, Tạ Duyên lập tức tiến lên ôm cô vào trong lồng ngực, tay đưa lên vuốt nhẹ mái tóc ướt sũng, nhẹ giọng nói:

“Không sao.”

Ngửi được mùi hương quen thuộc trên người hắn, thần kinh của Tô San giống như đã tìm được chỗ dựa lập tức thả lỏng. Đột nhiên lại nhớ tới ở đây có rất nhiều người, cô hơi ngẩng đầu nhìn nhìn xung quanh.

Mấy nhân viên đoàn giả bộ không thấy gì hết, mỗi người lo làm việc của mình, chỉ là lâu lâu lại lén nhìn qua phía bên này một cái. Chỉ có mình đạo diễn ngồi sau máy theo dõi nói thẳng ra:

“Cảnh này như vậy là được rồi, không ngờ hai người phối hợp với nhau ăn ý như vậy, tôi còn tưởng chắc phải mất cả ngày mới xong.”

Lúc nãy Tô San cũng không suy nghĩ nhiều lắm về chuyện kỹ xảo gì đó, chỉ để bản thân mình hòa nhập với nhân vật này. Vì vậy hiện giờ vẫn cảm thấy trong lòng rất buồn phiền, cảm giác nhập vai quá sâu thật sự không dễ chịu chút nào.

“Đó cũng là do đạo diễn dẫn dắt tốt.”

Tô San nghiêm túc nói, rồi lại cầm khăn lông lau khô nước mưa trên mặt.

Nghe vậy, đạo diễn cũng cười cười:

“Bá Nhạc cũng cần thiên lý mã mới có thể phát huy toàn bộ năng lực, muốn thành công cũng là do bản thân cô có thực lực mới được. Được rồi, mau đi thay quần áo đi, nếu không Tạ Duyên cũng sắp không nhịn được mà chửi người rồi.”

Nghe ông ấy nói thế, mấy nhân viên đoàn phim cũng không nhịn được mà bật cười. Mọi người cũng thật sự ngưỡng mộ Tô San. Hiện giờ cô ấy có thể nổi tiếng được như vậy, mặc dù cũng có phần là do thực lực, nhưng chắc chắn không thể thiếu sự trợ giúp của Tạ Duyên. Phụ nữ có thể tìm được một người bạn trai trải đường sẵn cho mình như vậy đúng là quá may mắn.

Lúc này, Đinh Nghiên nãy giờ ngồi bên kia đọc kịch bản cũng mang theo ánh mắt không vui nhìn qua Tô San, trong lòng thầm nghĩ Tô San chẳng qua cũng chỉ là người dựa vào đàn ông để đi lên mà thôi.

Bị đạo diễn buông lời trêu chọc như vậy, Tô San cũng chỉ cười cười, sau đó đi về phía phòng trang điểm. Sau khi vào phòng, tâm trạng của cô vẫn hơi đờ đẫn, quên mất sự tồn tại của Tạ Duyên, chỉ một mình tìm quần áo sạch vào phòng bên cạnh để thay ra.

Sau khi thay đồ xong đi ra, nhìn thấy người nào đó đang ngồi trên sô pha, Tô San lập tức hoảng sợ:

“Sao anh lại tới đây?”

Tạ Duyên: “……”

Hắn ngồi trên sô pha, không nói lời nào chỉ nhìn chằm chằm cô một hồi lâu.

Tô San xoa xoa mái tóc còn hơi ướt, suy nghĩ chốc lát giống như đã nhớ ra điều gì đó, sau đó lại vẫn trong trạng thái đờ đẫn nhét bộ quần áo ướt vào trong túi.

Trong phòng trang điểm rất yên tĩnh, nhìn cô lẳng lặng thu dọn đồ đạc, Tạ Duyên bỗng nhiên đứng dậy cất được đi tới đằng sau lưng Tô San, đưa tay ôm lấy eo của cô, đầu gục xuống bên cổ của cô hít một hơi thật sâu:

“Đó chỉ là đóng phim, là giả mà thôi.”

Hơi thở phả ra bên cổ vô cùng quen thuộc, Tô San chớp chớp mắt, tâm trạng cũng dần dần khôi phục trở lại. Nhưng cô còn chưa kịp hoàn toàn tỉnh táo trở lại thì cả người đột nhiên bị xoay lại dựa lên tường, một bàn tay to đặt lên đùi cô, rồi lại dần dần di chuyển tới đằng sau:

“Hiện giờ chúng ta có nên tính toán lại chuyện lần trước hay không?”

Hai người nhìn vào mắt nhau, đột nhiên nhớ ra chuyện lần trước ở trong xe cô đùa giỡn hắn, cả người Tô San lập tức căng thẳng. Mấy cảm xúc nặng nề khi đóng phim ban nãy hoàn toàn tiêu tán không còn một mảnh, hiện giờ cô chỉ cảm thấy vô cùng hoảng loạn:

“Em….em chỉ giỡn với anh một chút thôi mà.”

“Hả? Giỡn hả?”

Tạ Duyên hơi nheo mắt lại trông rất nguy hiểm, giọng nói trầm thấp vang lên:

“Vậy giờ anh cũng giỡn với em một chút có được không?”

“Không được!”

Tô San lập tức hô lên, sau đó đưa tay che miệng lại, mắt thì trợn trừng thật lớn nhìn chằm chằm hắn, giọng nói mang theo một chút sự hờn dỗi:

“Anh….anh không được như vậy, lúc đó rõ ràng là do anh nói mà không giữ lời.”

Đôi mắt sáng trong của cô phản chiếu hình ảnh của mình, Tạ Duyên cúi người kề bên tai cô khẽ nói:

“Hửm? Vậy lần này anh sẽ ngồi im được không?”

Tô San tuyệt đối không thèm tin lời hắn, đỏ mặt lắc lắc đầu, bàn tay che miệng kín mít , trong lòng rất sợ hắn sẽ trả thù mình.

Nhìn thấy dáng vẻ hoảng loạn của cô, Tạ Duyên khẽ cười một tiếng, cuối cùng chỉ xoa xoa đầu cô, đi qua cầm điện thoại đang đặt trên bàn lên:

“Đi thôi, từ trước tới giờ anh không phải là người thù dai.”

Tô San: “……”

Đồ ngốc mới có thể tin lời anh nói. Có điều Tô San cũng không nhiều lời với hắn nữa, nãy giờ nói qua nói lại một hồi, cô đã hoàn toàn thoát khỏi tâm trạng buồn bã do nhập vai. Hiện giờ ngoài trời vẫn mưa rất lớn. Trong giới có một quy luật bất thành văn, diễn viên nào đóng người chết thì sẽ được nhận bao lì xì, vì vậy trợ lý đạo diễn cũng đưa cho cô một bao lì xì, không cần quá nhiều tiền, chỉ cần tượng trưng là được.

Lúc chuẩn bị rời khỏi phim trường, Tiết Chỉ Ngưng còn lặng lẽ chọc chọc cô mấy cái, nói cô sau này kết hôn đừng quên mời cô ấy đến uống rượu mừng, Tô San rất bình tĩnh nói một tiếng “Được.”, sau đó thu dọn đồ đạc bỏ lên xe.

Tài xế lái xe ở đằng trước, Tiểu Chu ngồi ghế phụ, Tô San và Tạ Duyên ngồi ở hàng ghế sau.

Không biết cô nghĩ tới điều gì, đột nhiên quay sang nhìn người bên cạnh:

“Sao anh đột nhiên về sớm vậy?”

Ngày mốt mới là Tết Đoan Ngọ, sao Tạ Duyên lại về sớm những hai ngày?

Ở bên ngoài, từng hạt mưa điên cuồng tạt lên cửa sổ xe, Tạ Duyên ngồi đó đang lướt mạng, nghe vậy thì đưa tay ôm vai cô, nhỏ giọng nói:

“Nhớ em nên về sớm.”

Tiểu Chu: “……”

Tiểu Chu ngồi đằng trước, khoanh tay, vẻ mặt không thể khống chế được. Không được rồi, vì sao ngồi nhìn người ta khoe ân ái mà cô lại hưng phấn thế này không biết!

Tô San mang theo vẻ mặt bất mãn liếc hắn một cái, trong xe đâu phải chỉ có mỗi hai người thôi đâu chứ.

“Đợi anh quay xong bộ phim này, chúng ta sẽ đi xem nhà, em thích kiểu nhà như thế nào?”

Tạ Duyên bỗng nhiên quay mặt sang, nghiêm túc nhìn cô hỏi.

Tô San nhăn mày lại, vẻ mặt có hơi quái dị. Hai người còn chưa chắc chắn là có kết hôn hay không mà đã đi xem nhà là sao?

Tiểu Chu ngồi phía trước nghe vậy thì ngạc nhiên, hình như cô đã phát hiện ra một tin tức độc nhất vô nhị. Tuy nhiên cô cũng chỉ có thể ngồi đó cố gắng kiềm chế cho mình không quá mức kích động, im lặng không dám hé tiếng nào.

“Em không đi xem đâu, anh còn chưa cầu hôn em, vì sao em lại phải cùng anh đi xem nhà.”

Tô San quay đầu đi, nhắm hờ mắt, dưa lưng vào ghế nghỉ ngơi.

Thấy dáng vẻ cô quyết tâm không nói lời nào, Tạ Duyên nghiêng người qua, tay ôm chặt lấy eo cô, giọng nói trầm thấp:

“Vậy ý của em là, chỉ cần anh cầu hôn thì em sẽ lập tức gả cho anh?”

---Hết Chương 99---

Editor: Vì ở trên đạo diễn Lê có nhắc tới Bá Nhạc và Thiên lý mã nên mình giải thích ở dưới này. Có lẽ cho dù không biết tới câu chuyện này thì mọi người vẫn hiểu được ý của ông ấy muốn nói đúng không. Đoạn này mình chỉ viết thêm coi như kể chuyện ngoài lề thôi.

Khoảng năm 770 – 500 TCN, vào thời Xuân Thu chiến quốc, ở Trung Hoa có một người tên là Tôn Dương. Ông ấy là một bậc thầy am hiểu về ngựa, chỉ cần nhìn ngoại hình là có thể biết được đó có phải là ngựa tốt hay không. Người đời nể phục gọi là Bá Nhạc. Thiên lý mã là một giống ngựa quý, sức khỏa dẻo dai một ngày có thể chạy được ngàn dặm (chữ “Thiên” có nghĩa là “một ngàn”). Theo sách “Hàn Thi Ngoại Truyện” có ghi chép rằng. Thời đó, Chu Vương muốn tìm một Thiên lý mã để cưỡi, nghe danh Bá Nhạc ở dân gian đã lâu, bèn cho người tìm ông tới, nhờ ông tìm cho mình một con bảo mã. Bá Nhạc không quản đường xa, đi mãi đi mãi, lặn lội khắp nơi nhưng vẫn chưa tìm được con ngựa ưng ý để dâng vua. Một hôm, Bá Nhạc gặp được một con ngựa bị người ta bắt thồ xe muối chở lên núi Thái Hàng. Trông con ngựa rất rệu rã, thở phì phò, các khớp chân đều khuỵu lại, xe muối đột nhiên vì vậy mà bị trượt xuống dốc, nó cố sức đứng lên nhưng lại không được gì. Bá Nhạc thấy vậy lập tức  bước xuống khỏi xe ngựa, chạy tới, ôm lấy đầu nó mà khóc, cởi áo ngoài của mình ra lau mồ hôi cho nó. Con ngựa gặp được người hiểu mình, đột nhiên cúi đầu thở phì phò, rồi đột nhiên hí lên một tiếng vang dội trời đất. Bá Nhạc biết đây là bảo mã mà ông cần tìm. Sau đó ông nhanh chóng bỏ tiền ra mua lại con ngựa, dắt nó về thành dâng cho Chu Vương. Nhìn thấy con ngựa, Chu Vương tỏ vẻ nghi ngờ thì bộ dạng gầy gò yếu ớt của nó. Nhưng Bá Nhạc khẳng định rằng nếu cho nó ăn và chăm sóc đúng tiêu chuẩn thì nó chính là Thiên lý mã một ngày đi được ngàn dặm mà vua cần tìm. Chu Vương sai người làm theo như lời Bá Nhạc nói. Quả đúng như vậy, sau đó con ngựa hồi sức rất nhanh, một ngày cưỡi được ngàn dặm, trở thành bảo mã theo Chu Vương ra trận lập nhiều chiến công vang dội.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 115 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: duongchieuz9, hoalongchong89, Hynguyen, Jolie Quynh, linhkhin, Linhtrang14, Moon Riley, Mưa Hà Nội, nhockoi00, quachtrang, Quan Vũ, thaothanhvu, thucyenphan, Tiểu Anhanhh, xichgo và 1077 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 139, 140, 141

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.