Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 

Yêu cả đời - Hội Phún Mặc Đích Ngư

 
Có bài mới 04.05.2018, 13:20
Hình đại diện của thành viên
bích lạcღhoàng tuyền
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 01.02.2016, 02:38
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 830
Được thanks: 6074 lần
Điểm: 30.32
Có bài mới [Đam mỹ - Trùng sinh] Yêu cả đời - Hội Phún Mặc Đích Ngư - Điểm: 8
images


YÊU CẢ ĐỜI


Tác giả: Hội Phún Mặc Đích Ngư

Thể loại: đam mỹ, trùng sinh, hiện đại, giới giải trí, ngọt sủng, xây dựng sự nghiệp, HE

Tình trạng sáng tác: hoàn 55 chương

Convert: Laniakea – wikidich.com

Editor – beta: đêmcôđơn

Truyện được đêmcôđơn chỉnh ngữ đăng duy nhất trên Diễn đàn Lê Quý Đôn

Nhân vật chính: Sở Chiêu (công), Mạnh Vi Nghiên (thụ)

Lịch đăng: 1 tuần 1 chương


Giới thiệu:

Sở Chiêu là ông chủ lớn có gia thế không tầm thường.

Mạnh Vi Nghiên là diễn viên có gia thế cũng không tầm thường.

Sở Chiêu sống lại thề phải thay đổi cuộc sống, nhưng gặp phải người cùng là kẻ đáng thương đời trước mình không hề gặp nhau. Ông chủ Sở chủ động xuất kích kéo cậu vào trong lòng, bảo vệ cậu, thương cậu.

Mọi người hãy xem thử hai người làm sao yêu cả đời nha.


MỤC LỤC

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5

Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10

Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15

Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20

Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25

Chương 26 ♪ Chương 27 ♪ Chương 28 ♪ Chương 29 ♪ Chương 30

Chương 31 ♪ Chương 32 ♪ Chương 33 ♪ Chương 34 ♪ Chương 35

Chương 36 ♪ Chương 37 ♪ Chương 38 ♪ Chương 39 ♪ Chương 40

Chương 41 ♪ Chương 42 ♪ Chương 43 ♪ Chương 44 ♪ Chương 45

Chương 46 ♪ Chương 47 ♪ Chương 48 ♪ Chương 49 ♪ Chương 50

Chương 51 ♪ Chương 52 ♪ Chương 53 ♪ Chương 54 ♪ Chương 55

~ HẾT ~



Đã sửa bởi đêmcôđơn lúc 26.11.2018, 22:27, lần sửa thứ 6.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn đêmcôđơn về bài viết trên: Ngọc Hân, Yi Siêu Biến Thái, bungsi myoc

Có bài mới 05.05.2018, 10:46
Hình đại diện của thành viên
bích lạcღhoàng tuyền
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 01.02.2016, 02:38
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 830
Được thanks: 6074 lần
Điểm: 30.32
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Giới giải trí: Yêu cả đời - Hội Phún Mặc Đích Ngư - Điểm: 52
Chương 1: Sống lại

Editor: demcodon


Sở Chiêu mở to mắt nhìn trần nhà trắng tinh trước mắt thở dài thật dài, một ngày mới bắt đầu nhưng trong lòng hắn không cảm thấy tinh thần phấn chấn. Mỗi ngày bận rộn về đến nhà nằm ở trên giường ngủ một giấc lại thức dậy một ngày vội vàng, mỗi ngày như vậy có nghĩa gì chứ? Nhưng không có biện pháp vẫn là phải rời giường, bằng không thì phải đến muộn.

Hắn đứng dậy muốn xuống giường. Ai! Sao lại dậy không nổi? Đây là có chuyện gì? Đây là nơi nào? Sở Chiêu đánh giá bốn phía phát hiện mình nằm ở trong một giường làm bằng gỗ có hàng rào, cách khe hở thanh gỗ hắn thấy được vị trí phòng mình. Đây là một cái phòng diện tích không nhỏ được trang trí đơn giản, tầm mắt của hắn chỉ có thể nhìn thấy dưới cửa sổ có một giường đôi và tủ đầu giường, đèn bàn.

Chỗ này nhìn thật quen mắt, đây rõ ràng là nhà mình ở trước đây, cái đèn bàn kia nhớ rõ chính là hắn trước kia nghịch ngợm quăng rớt hư còn bị mẹ dạy dỗ một trận. Chẳng lẽ mình sống lại? Hắn giơ tay lên phát hiện là một cục thịt trắng nõn. Thật sự hắn đã sống lại về lúc mình còn nhỏ, hàng rào này chính là giường em bé của mình, mà phòng này là phòng ngủ của ba mẹ.

Nghĩ tới đây trái tim hắn điên cuồng nhảy lên, sợ tất cả chỉ là một cảnh đẹp trong mơ. Hắn nhắm mắt lại mở ra, không phải mơ mà là thật, hắn thật sự sống lại. Muôn vàn suy nghĩ trong nháy mắt trào lên trong lòng. Lúc này ông nội còn sống, thân thể ba mẹ vẫn còn khỏe mạnh, tất cả bất hạnh đều không có xảy ra, hắn vẫn còn cơ hội.

Đúng lúc này cửa phòng bị đẩy ra, một người phụ nữ đi vào, diện mạo cô mặc dù không phải xinh đẹp nhưng cũng là một người thanh tú, tóc dài được cô chỉnh tề buộc ở sau ót. Cô mặc váy dài liền màu hồng nhạt, thoạt nhìn khí chất rất dịu dàng. Cô lập tức đi đến bên cạnh giường em bé ôm Sở Chiêu lên.

"Ai ôi, Tiểu Chiêu của chúng ta thức dậy rồi, hôm nay thật ngoan nha, thức dậy không có khóc."

Sở Chiêu nhìn mẹ mình còn trẻ tuổi không tự kìm chế được tựa đầu ở trên vai mẹ cọ cọ, trong lòng thề đời này nhất định phải làm cho mẹ hạnh phúc cả đời.

Thẩm Lệ Hà mặc quần áo cho con trai ngoan của mình xong ôm bé đi ra ngoài: "Hôm nay là đầy tháng Tiểu Chiêu của chúng ta, tất cả mọi người đều chúc mừng Tiểu Chiêu, Tiểu Chiêu có vui hay không?"

Sở Chiêu hưng phấn phất phất tay, hôm nay hắn có thể nhìn thấy tất cả người nhà sao? Cũng đúng, lúc này hẳn là tháng 6 năm 1982, mọi người còn chưa có từng người chuyển ra nhà cũ. Thật tốt quá!

Đi xuống lầu, Sở Chiêu lại nhìn thấy một đám người đang hòa thuận vui vẻ ở bên nhau nói chuyện phiếm. Ngồi đầu ở trên ghế sô pha chính là chủ một nhà, ông nội của mình. demcodon-lqd Tóc ông nội Sở đã trắng nhưng tinh thần vẫn còn minh mẫn. Đời trước bởi vì ba mẹ bận rộn công việc nên hắn vẫn luôn sống chung với ông nội, cho nên tình cảm với ông nội là sâu nhất. Lúc này nhìn thấy ông nội đời trước sớm đã qua đời thì trong lòng kích động vạn phần, không khỏi từ trong lòng mẹ vươn ra thân thể nhỏ muốn ôm ông nội một cái.

"Ai ôi, xem Tiểu Chiêu chúng ta vừa tới thì biết tìm ông nội, vẫn là người lớn tuổi nhất được lòng trẻ con."

Ông Sở nghe nói như thế trên mặt cũng tràn ra tươi cười nhận Sở Chiêu từ trong tay Thẩm Lệ Hà. Sở Chiêu hưng phấn kéo quần áo ông nội.

Ông nội làm tướng lãnh mở nước, năm 1912 sinh ra ở trong một gia đình cử nhân khu vực Tứ Xuyên hiện giờ. Năm 1936 trải qua đảng Trường Chinh năm đó đối địch đảng ở trong quá trình truy kích đánh cướp địa phương, ông cố dẫn dắt mọi người tự vệ thất bại. Lúc sau dường như cả nhà bị giết, ông nội một mình chạy ra đi theo đảng một đường cho tới hôm nay. Từ một người thư sinh trở thành một người dũng tướng, mỗi lần đánh giặc đều xông lên phía trước, thân thể không hề ít vết thương cũ. Mấy năm trước trong rung chuyển cũng chịu không ít thương tổn, hiện giờ thân thể cũng có rất nhiều vấn đề. Trong lòng Sở Chiêu từ từ bình tĩnh trở lại nhìn về phía những người khác.

Vừa mới nói chuyện chính là bác gái cả của mình Trương Ngọc. Bác gái cả hơi mập, mặt mũi hiền lành, diện mạo phúc hậu, miệng lại ngọt, vẫn luôn giỏi nhất là cách đối nhân xử thế. Ngày thường bất luận là xử lý quan hệ trong gia tộc, hay là lui tới với các phụ nữ bên ngoài đều cực kì am hiểu, làm con dâu trưởng trong nhà lúc bà nội qua đời thì sau đó bà trở thành đại quản gia trong nhà.

Bên cạnh bà chính là bác cả của mình, bác cả tên là Sở Quốc Thắng, mặt như chữ Quốc (囶), cao lớn mạnh mẽ, làn da đen sẫm, khuôn mặt luôn luôn nghiêm túc lúc này cũng dịu đi một chút, mặc trên người là bộ ngụy trang ngắn tay. Bác cả năm nay hẳn là đã 40 tuổi, hiện tại hẳn là một sư đoàn trưởng quân khu Bắc Kinh. Bởi vì là từng bước một từ căn bản bò lên cho nên thân thể vô cùng mạnh mẽ, tính tình uy nghiêm, đám trẻ con tinh nghịch trong nhà vẫn luôn bị một tay ông bắt dạy dỗ từng đứa, ngay cả mình khi còn nhỏ cũng sợ nhất là ông.

Trong lòng bác cả và bác gái cả ôm một bé trai và một bé gái bé, đều là con của bác cả. Bé trai đã 12 tuổi tên Sở Húc, là anh cả của mình, diện mạo giống bác gái cả hơn một chút. Bởi vì đang ở vào giai đoạn phát triển thân thể nên cả người vừa cao vừa gầy, lúc này vẻ mặt đang tò mò nhìn hắn. Anh cả bởi vì là cháu trưởng cho nên trong nhà cực kỳ lo lắng dạy dỗ, lại tự mình trải qua rung chuyển cho nên từ nhỏ đến nay đều hiểu chuyện. Bé gái vừa mới 5 tuổi tên Sở Tình, là sau khi rung chuyển vững vàng một chút mới sinh ra, lại bởi vì là bé gái nên mọi người đặc biệt thương hơn một chút, khuôn mặt mập mạp được chải tóc đuôi ngựa nhỏ, vẻ mặt nhìn mình thèm nhỏ dãi. Toàn thân Sở Chiêu cảm thấy không tốt, chị cả ngay từ nhỏ chính là đứa trẻ tinh nghịch, mình đời trước chính là món đồ chơi của cô, về sau nhất định phải trốn một chút.

Ngồi đối diện chính là cô mình Sở Á Nam, năm nay hơn 30 tuổi, dáng vẻ cô cực kỳ xinh đẹp, lúc còn trẻ vẫn là một đóa hoa trung tâm. Dượng là lính cấp dưới của ông nội, kiên định chịu khó cũng không cổ hủ. Năm đó chính là hậu bối* ông nội xem trọng, dáng vẻ mặc dù không đẹp trai, ba mẹ cũng chỉ công nhân bình thường nhưng ông nội vẫn giới thiệu cho cô và dượng quen. May mà cô cũng cực kỳ tin tưởng ông nội, dượng cũng làm cho cô thích, hai người thuận lợi ở bên nhau không xuất hiện tình tiết gì khoa trương giả tạo.

(*Hậu bối: người thuộc lớp sau, thế hệ sau.)

Dượng hiện tại là một đội trưởng, còn cô đi làm ở trong cơ quan, bên cạnh bọn họ chính là con trai của bọn họ Lý Nghị Nhiên, năm nay 9 tuổi. Lý Nghị Nhiên chính là con khỉ quậy điển hình, từ nhỏ bị dượng dạy dỗ. Đời trước về sau suýt nữa vào xã hội trở thành kẻ ăn chơi trác táng, cuối cùng bị ném vào trong hải quân mài dũa mới tốt hơn.

Ngồi phía sau nữa chính là ba mẹ của mình, khách khí mà nói ba hắn có thể nói là người trong ba anh em để cho người nhọc lòng. Năm nay ba mới 29 tuổi bởi vì là ông nội 42 tuổi, bà nội gần 40 tuổi liều mạng sinh ra. Khi còn nhỏ ông nội bà nội có một chút nuông chiều, may mắn chính là nhân phẩm không tệ, cũng hiểu rõ lý lẽ; chỉ là có chút nuông chiều không trải qua cực khổ cho nên không muốn tham gia quân ngũ. Hiện tại mặc dù đi làm ở trong cơ quan, ba lại bởi vì từ nhỏ đến giờ thích mấy thứ văn học cảm thấy trong cơ quan nhàm chán không có tính khiêu chiến mà rất nhiều quan chức đã cực kì không chịu nổi. Đời trước sau khi ông hưởng ứng quốc gia kêu gọi xuống biển kinh doanh bất động sản nên lập chí muốn trở thành một thế hệ nho thương*. Lúc bắt đầu dựa vào thời cuộc tốt không chừa cho ông nội một chút mặt mũi cũng còn được, nhưng ông kỳ thật cũng không hiểu về kinh doanh buôn bán, theo thời đại tiến bộ hình thức buôn bán không ngừng đổi mới, buôn bán cạnh tranh tăng lên, công ty nghiệp vụ  của ông cũng không ngừng tuột dốc.

(*Nho thương: người có học thức văn vẻ làm kinh doanh.)

Tất cả gia tộc chuyển biến sau khi ông nội qua đời. Sau khi ông nội qua đời công ty ba đã bị đối thủ tuôn ra mấy năm vì đất mà bức chết mấy người, lại kết hợp với thân phận quan nhị đại* của gã, ở dưới thời đại tin tức nổ mạnh tự nhiên là dân tình mãnh liệt, công ty ba cũng phải đóng cửa. Lại bởi vì ngay lúc đó người lãnh đạo tiền nhiệm muốn xử lý vấn đề tham ô hủ hóa đảng và trong chính phủ, khắp nơi đều cho rằng vị lãnh đạo này chỉ là muốn chiến tích, cho nên đều đang đánh cờ muốn bảo toàn cho mình, thuận tiện đẩy ra một con dê chịu tội thay.

(*Quan nhị đại = quan đời thứ hai là: cậu ấm của gia đình nhà quan.)

Thời điểm mấu chốt người nhà họ Sở phơi mặt xấu nghe, bình thường không hợp với mấy thế lực tham ô hủ hóa, cuối cùng không nghĩ tới mấy thế lực đối địch tham ô hủ hóa liên hợp lại đẩy nhà họ Sở ra ngoài, mượn công kích này hãm hại bác cả, cô, dượng và anh cả tham ô hủ bại. Thế lực khác cũng chỉ có thể bo bo giữ mình, nói đến đối phương quả thật tài năng cao một bậc, chuyện của ba nhiều nhất chỉ là mở đầu mà thôi, tin tức từ người dân địa phương hối lộ người đến lấy tài sản, thủ đoạn hãm hại đan xen liên tục. Cái gọi là tham ô hủ bại cũng chỉ là sau khi đánh cờ thất bại muốn vu oan giá họa cho người khác thôi.

Không có sức cứu lại, cuối cùng bác cả anh cả cô thật sự không có cách giữ được bị loại bỏ ra khỏi đảng, cướp đoạt chức vụ ban đầu. Bác cả bị phán ở tù chung thân, cô dượng cũng vào tù, anh cả còn trẻ tuổi kết cục kiếp sống chính trị cũng bị phán thời hạn thi hành án 10 năm. Còn lại anh họ là cả nhà vận dụng một chút quan hệ nhân tình của ông nội để lại mới có thể giữ được, chỉ là cũng không còn cơ hội thăng chức. Chị cả bởi vì lúc ấy làm quân y tham gia tập huấn ở nước ngoài duy nhất may mắn thoát khỏi, ba mẹ của mình sau đó thân thể cũng không tốt, vẫn luôn ở vào trong hối hận và oán hận.

Mà mình đời trước thong thả ung dung, được người nhà che chở còn sống. Mặc dù không có trở thành ỷ thế hiếp người ăn chơi trác táng, nhưng cũng không có lòng tiến thủ. Nhậm chứ ở công ty nhà mình chờ giá trị về sau tiếp nhận công ty, làm một binh lính gìn giữ những thứ đã có, ưu điểm duy nhất đại khái chính là hiếu thảo.

Mãi cho đến mọi chuyện xảy ra hắn mới hối hận mình tầm thường vô vi và bất lực. Chỉ sợ đông đảo người dân ai cũng không biết lúc ấy án tham ô hủ hóa oanh động cả nước xoá sạch con cọp lớn nhất cả nước là oan uổng. Ba của hắn mặc dù không tính có tài nhưng tuyệt đối hẳn không coi mạng người như cỏ rác, nhiều nhất cũng chỉ gánh một trách nhiệm trông coi không nghiêm, không thể không thừa nhận ba không có tài năng kinh doanh. Cấp dưới vì chức vụ lừa trên gạt dưới, bức chết mạng người nhưng ba lại hoàn toàn không có phát hiện. Nếu ông nội còn sống những tiểu nhân này tuyệt đối không có lá gan mượn chủ đề để nói chuyện với mình.

Mà đối với vấn đề mấy người bác cả tham ô hủ hóa, ai biết được tòa nhà lớn ở quê nhà bọn họ là từ đâu xuất hiện, tiền vàng ở bên trong lại là từ đâu xuất hiện.

Chỉ sợ những người đó cũng thật không nghĩ tới vị lãnh đạo kia và gánh hát quả nhiên đích thực là có quyết tâm phản hủ*, đối với nhà họ Sở thấy chết mà không cứu chỉ là mồi dụ rắn ra khỏi hang. Sau khi thấy nhà họ Sở gặp chuyện không may vị kia cũng lấy khí thế mạnh mẽ vang dội quét hết rất nhiều tham quan ô lại.

(*Phản hủ: phản – phản kháng, phản đối, chống lại. Hủ - hủ bại, thối rửa, mục nát.)

Mãi cho đến qua một năm sau thời cuộc mới vững vàng lại, một ít người cảm ơn nhà họ Sở và trong lòng áy náy mới ra tay trợ giúp, giúp ba mẹ xem bệnh, giới thiệu công ty kinh doanh trong nước ổn định cho mình làm việc, giúp bác cả cô dượng anh cả giảm bớt thời hạn thi hành án.

Không phải không có oán hận qua những người này và vị kia, chỉ là đối phương bồi thường những thứ khác cũng không ít, hơn nữa cũng chỉ có thể trách nhà họ Sở bản thân thực lực không đủ mạnh mẽ, chẳng trách người khác. Tất cả vu oan hãm hại, tình cảm ấm lạnh của mọi người, cho tới hôm nay vẫn cứ rõ ràng trước mắt. Kiếp này hắn nhất định cường đại hơn nữa, không phải vì che chở cho vận mệnh của hắn, mà che chở cho hưng thịnh và suy yếu của nhà họ Sở.

Bất quá tất cả những điều này đều là chuyện đời trước, muốn thay đổi vận mệnh dựa vào thân thể nhỏ bé của mình hiện tại cũng là không có khả năng, tạm thời mang những thứ này vứt ra sau đầu cùng người nhà hưởng thụ dịu dáng đã lâu này đi.

Hôm nay làm nhân vật chính, Sở Chiêu tự nhiên là trở thành thú vui của mọi người. Hắn cũng quên mình đã hơn 30 tuổi mà làm cho mọi người vui vẻ.

"Tiểu Chiêu, cười cho ông nội một cái." diendanlequydon.com-demcodon

Sở Chiêu có ý đồ nhếch môi cười một cái, nhưng hắn còn quá nhỏ không có cách khống chế cơ, miệng mở ra một cái thì nước miếng chảy xuống chọc cho mọi người cười ha ha. Sở Chiêu bất đắc dĩ nhìn người một nhà không có lương tâm này.

Chờ sau khi mấy người lớn thay phiên trêu chọc hắn một lần thì mẹ Sở mới đặt hắn vào trong xe em bé cùng cô và bác gái đi chuẩn bị cơm trưa. Ba đứa nhỏ tinh nghịch sớm nóng lòng muốn thử lập tức đến gần, một đứa xoa bóp chân của hắn, một đứa cắn cắn tay nhỏ của hắn.

"Em trai thực ngoan, không giống như em trai nhỏ khác vẫn luôn khóc." Sở Tình ngây thơ khoe khoang nói.

Sở Chiêu khóc không ra nước mắt, chỉ có em mới có thể chịu đựng được chị thôi.

Chờ đến khi ăn cơm trưa, Sở Chiêu nhìn thấy trên bàn vài món thức ăn đơn giản và một chậu sủi cảo biết ở trong giai đoạn này đã cực kỳ phong phú, vừa mới thể nghiệm một phen sữa mẹ nuôi nấng Sở Chiêu còn có chút xấu hổ an tĩnh nhìn mọi người cắn một miếng nhai. Sau khi ăn xong mời thợ chụp ảnh đến chụp cho cả nhà không ít ảnh, xem như để lại ký ức quý giá.

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------
Tác giả có lời muốn nói: chương 1 này chủ yếu vẫn là giới thiệu bối cảnh nam chính, tất cả lục đục với nhau đều đã dùng ở chương 1. Về sau chờ nam chính trưởng thành là có thể dựa vào thực lực nghiền ép toàn bộ yêu ma quỷ quái.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn đêmcôđơn về bài viết trên: Yi Siêu Biến Thái, bungsi myoc
Có bài mới 08.05.2018, 14:12
Hình đại diện của thành viên
bích lạcღhoàng tuyền
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 01.02.2016, 02:38
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 830
Được thanks: 6074 lần
Điểm: 30.32
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Giới giải trí: Yêu cả đời - Hội Phún Mặc Đích Ngư - Điểm: 45
Chương 2: Lớn lên

Editor: demcodon


Trong nháy mắt Sở Chiêu đã 3 tuổi, con nít vẫn luôn lớn rất nhanh, hiện tại hắn đã bắt đầu học tập nhận biết chữ. Lúc này không giống như nhà trẻ về sau lưu hành cái gì sớm dạy hoc và được coi trọng, cho nên hắn vẫn là học tập với ông nội. Bởi vì hắn vẫn luôn là học rất nhanh nên ông nội Sở bộc phát ra nhiệt tình dạy học mãnh liệt.

Hôm nay sau giấc ngủ trưa, ông nội Sở lại ôm hắn đến thư phòng: "Tiểu Chiêu, nói cho ông nội biết cái chữ này đọc như thế nào?"

"Cao"

"Còn chữ này?"

"Thấp" Sở Chiêu khóc không ra nước mắt ngoan ngoãn phối hợp với ông nhà mình, mãi cho đến khi hắn ngáp một cái ông nội Sở mới ôm hắn để lên một cái giường xếp một bên dành cho hắn chơi mà ngủ một hồi.

Lúc cơm chiều, ngoại trừ bác cả bận rộn, ba đi làm và anh chị đến trường đều đã trở về nhà ăn cơm chiều. Bác gái cả hiền lành và mẹ vẫn sẽ đúng hạn chuẩn bị bữa tối cho mọi người.

Trên cổ Sở Chiêu mang cái yếm, tự mình dùng muỗng múc thức ăn và cơm trong chén ăn. Hắn cũng không muốn mang yếm, chỉ là tay của con nít cũng không có nhiều sức lực, vẫn sẽ không cẩn thận cho quẩn áo ăn.

Sau khi ăn xong ba Sở nhìn ông có chút khẩn trương mà mở miệng: "Ba, con có chuyện muốn nói với ba."

Sở Chiêu đang chơi đùa với anh cả chị cả thì giật mình, đáng giá tiếp hiện tại quốc gia hẳn là lập tức muốn ra sân khấu chính sách "giam lương giữ chức" cổ vũ mọi người xuống biển kinh doanh, xem ra ba mình nói không chừng chính là có ý tưởng trước tiên khi biết tin tức.

Cái gọi là giam lương giữ chức chính là chỉ ở chính phủ xí nghiệp kinh doanh trong nước có công nhân viên chức lâu năm nếu lựa chọn xuống biển kinh doanh, như vật công chức của hắn sẽ giữ lại 5 năm, coi như là cho người có ý tưởng để lại một đường lui. Đời trước cái chính sách này cũng thực thi 5 năm thì hủy bỏ, rất nhiều người đều là bởi vì vậy giàu lên phú.

Sở Chiêu nhìn ông nội và ba muốn vào thư phòng thì vội vàng thoát khỏi móng vuốt của anh chị nhào về phía ba: "Con cũng muốn đi, con cũng muốn đi."

Hai người cho rằng nó là không muốn ở lại bị anh chị khi dễ, nên ông không nghĩ nhiều ôm nó đi theo.

"Ba, ba có biết gần đây có tin tức quan hệ đến giam lương giữ chức không?"

"Ừhm, con có ý tưởng gì?"

"Ba, ba biết con vẫn không quá thích không khí trong cơ quan, cho nên con muốn xông vào một lần. Con đã suy nghĩ đến chuyện này cũng thật lâu." Ba Sở có chút khẩn trương.

"Nói một chút đi." Ông nội Sở ôm Sở Chiêu ngược lại cực kỳ bình tĩnh, cũng không có bởi vì lời con trai nói mà kinh ngạc.

"Đầu tiên hiện tại quốc gia có trăm việc đợi làm, có vô số cơ hội thành công, quốc gia lại hạ chính sách cổ vũ kinh doanh, đây đã là một điều kiện lớn vô cùng tốt cho xã hội. Tiếp theo, con tính làm bất động sản, mấy năm nay công tác ở trong cục quản lý đất đai cũng tích lũy chút kinh nghiệm và cùng người quen, đối với con đường này cũng tương đối hiểu biết. Con tính vay ngân hàng mở bước cho tài chính, tuyển những người bán đất này làm tốt quy hoạch khai phá. Trước làm sẵn để bán, sau khi có được vốn lưu động thì lại khởi công xây dựng."

Ông nội Sở nhìn thấy con trai quả thật có suy nghĩ rất nhiều nhưng không có dứt khoát tỏ vẻ phản đối: "Ý tưởng thật tốt, nói thật, hiện tại mọi người đối với cấp trên đề xuất ra con đường này vẫn là có tranh luận. Ba mặc dù vẫn có khuynh hướng cải cách nhưng ba cũng không có dứt khoát biểu hiện thái quá. Con nếu đi trên con đường này thì chứng tỏ muốn hoàn toàn ủng hộ cải cách, cho nên con nhất định phải làm tốt, phải vay bao nhiêu tiền, tuyển những ai, xem trọng mảnh đất nào, làm quy hoạch gì, ba hy vọng con có thể có một kế hoạch cụ thể."

Ba Sở cũng không bị ba dứt khoát từ chối có chút hưng phấn, vội vàng đồng ý nhất định sẽ làm tốt.

Sở Chiêu ở một bên nhìn ba hăng hái đáy lòng cảm thấy mình vẫn là xem nhẹ ba, dù sao cũng là người ông nội giáo dục ra. Sau này mặc dù không thể bắt kịp hình thức kinh doanh không ngừng tiến bộ, nhưng hiện giờ ông vẫn là người trẻ tuổi cực kỳ có năng lực.

Sau khi chờ ba và ông nội lại tâm sự vài câu đã đi ra bận chuyện của mình, Sở Chiêu lại bắt đầu rối rắm mọi chuyện mình đã rối rắm thật lâu, suy trước nghĩ sau hiện tại cũng là thời cơ thẳng thắn không tệ, mà tuổi của mình vẫn còn nhỏ trong mấy năm sau cũng thật sự không có cách làm thay đổi cái gì. Ông nội lại là người đáng tin cậy nhất, nghĩ vậy hắn rốt cục hạ quyết tâm: "Ông nội, cháu cũng có chuyện muốn nói với ông."

Ông nội Sở nhìn trên gương mặt đáng yêu của cháu trai nhà mình lại muốn bày ra vẻ mặt nghiêm túc, trong lòng buồn cười mà lại không thể cười ra: "Ừhm, chuyện gì?"

"Ông nội, cháu kỳ thật là sống lại." Sở Chiêu nhìn ông nội mình có một dáng vẻ không quá hiểu rõ biết từ này bây giờ còn chưa lưu hành, nên hắn đơn giản mang tất cả mọi chuyện từ đầu tới cuối nói cho ông nội Sở nghe.

Ông nội Sở nghe xong tất cả mọi chuyện về sau đáy lòng là khiếp sợ thêm không thể tin được. Nhưng cháu trai nhà mình 3 tuổi lại mang tất cả mọi chuyện kể rõ ràng, cẩn thận phân tích mọi chuyện, logic lại cực kì phù hợp với lẽ thường với tính cách mấy đứa nhỏ nhà mình, không thể chấp nhận được, ông không tin. Sở Chiêu nói đến miệng lưỡi khô đang ôm ly nước uống an tĩnh chờ ông nội suy nghĩ.

Ông nội Sở sau khi tỉnh táo lại, lại tỉ mỉ hỏi hắn một chút về thời cuộc về sau và xã hội phát triển vấn đề nghiệm chứng, thêm nữa đứa trẻ 3 tuổi bình thường cũng bịa không được những chuyện này, lại càng tin lời Sở Chiêu nói: "Đứa bé, mấy năm nay chính cháu đeo những chuyện này trên lưng thật sự là khổ cho cháu."

Trong lòng ông nội Sở lúc này cực kì phức tạp, đã có vui mừng với tổ quốc ngày sau cường thịnh, lại có một tia buồn đau căm phẫn với nhà mình ngày sau tình cờ gặp được bất hạnh.

"Ông nội, ông đừng đau lòng, ông trời để cho cháu trở về chính là vì thay đổi tất cả chuyện này, đều là có thể thay đổi." Đôi mắt Sở Chiêu có phần ướt át: "Ông nội, chuyện này có thể không cần nói cho ba mẹ biết có được hay không, chỉ chúng ta biết thôi, bọn họ sẽ lo lắng."

"Ừhm, đương nhiên là người biết được càng ít càng tốt, cháu yên tâm, tất cả đều có ông nội ở đây, để cho ông nội cẩn thận suy nghĩ nên làm cái gì bây giờ có được hay không, cháu ngoan ngoãn đi ngủ đi." Cho dù biết nhà cháu trai nhà mình hẳn là đã hơn 30 tuổi, nhưng đối mặt với dáng người hạt đậu nhỏ hiện tại của nó ông nội Sở cũng không tự giác dùng phương thức dỗ đứa trẻ nói chuyện với nó.

Trở lại phòng, Sở Chiêu được mẹ Sở dẫn rửa mặt đi ngủ, có lẽ là bởi vì bỏ xuống gánh nặng trong lòng nên Sở Chiêu rất nhanh ngủ thật say. Bên kia ông nội Sở mặc dù nằm ở trên giường cũng không ngừng suy nghĩ về thời cuộc sau này, suy nghĩ về kẻ địch nhà mình, suy nghĩ làm sao để lớn mạnh cũng giữ gìn nhà mình, đến khuya mới buồn ngủ dâng lên đi ngủ.

* * *
"Ông nội, cháu đã trở về." Nghe tiếng nhìn lại chỉ thấy một thiếu niên dáng người cao ngất, khuôn mặt đẹp trai cương nghị, mặc một bộ quần áo thể thao nhãn hiệu hoa mai đi đến, đây là Sở Chiêu năm nay đã 17 tuổi.

Ông nộ Sở buông tờ báo xuống nhìn cháu trai nhà mình đã lớn lên, trong lòng rất vui mừng: "Đã nghỉ rồi hả?"

"Dạ, ngày mai nghỉ hai ngày, hôm nay cháu hết tiết học thì trở về trước." Năm nay hắn 17 tuổi, bởi vì hiện giờ quốc gia vẫn còn không có quản lý khống chế nghiêm khắc chuyện nhảy lớp, cho nên đã là một sinh viên đại học thành phố năm hai. Dì trong nhà bưng tới cho hắn một ly nước: "Cám ơn dì Ngô, ba mẹ cháu bọn họ còn chưa có trở về nữa hả?"

"Bọn họ hiện tại đều bận quá."

Mấy năm nay nhà họ Sở đang ở vào giai đoạn phát triển mãnh mẽ. Bác cả Sở đã trước tiên ngồi lên vị trí Tư lệnh quân khu thành phố, cấp bậc Thượng tướng. Cô dượng cũng bay lên không ít, sự nghiệp của ba mấy năm gần đây ở dưới khống chế của ông và ông nội cũng phát triển không tệ. Trong công ty thông báo tuyển dụng số lượng lớn nhân tài, bao gồm: nhân tài quản lý, nhân tài thiết kế, nhân tài nghiên cứu - phân tích thị trường và nhân tài marketing làm cho tập đoàn Sở Thịnh hiện giờ càng phát triển cường thịnh, trở thành xí nghiệp dẫn đầu giới công nghiệp. Mỗi lần đất ruộng Sở Thịnh khai phá thiết kế đều là đối tượng xí nghiệp khác noi theo, rất nhiều ý tưởng kiểu mới ở nước ngoài cũng là Sở Thịnh trước tiên dẫn vào trong nước. Trước mắt ở dưới đề nghị của Sở Chiêu, trải qua người chuyên nghiệp đánh giá thì Sở Thịnh đã tính toán từng bước chuyển sang hướng kinh doanh khai phá đất ruộng, giảm bớt tỷ lệ bất động sản.

Mà mẹ Sở vốn mẹ là một bà chủ gia đình, nhưng Sở Chiêu biết mẹ như thế nào cũng là một sinh viên đại học vẫn muốn có sự nghiệp của mình. Về sau ở dưới ủng hộ của Sở Chiêu và ông,  mẹ Sở bắt đầu tiến quân vào sản nghiệp sữa đồ uống. Vốn Sở Chiêu chỉ là tính để cho mẹ kinh doanh một xí nghiệp nhỏ, không nghĩ tới mẹ Sở buôn bán càng lúc càng lớn. Hiện tại Khang Giai mặc dù không tính mạnh nhất trong nước, nhưng mà chiếm vị trí riêng. Ở phía nam phía bắc đã thành lập không ít nhà máy sản xuất, hai cái xí nghiệp trước mắt cũng không có tính đưa ra thị trường, đều là mẹ Sở và ba Sở hai người chiếm hơn 90% cổ phần công ty, hơn 8% do tầng quản xí nghiệp có được.

May mà tình cảm hai người vẫn còn tốt, làm công cũng ở bên nhau, ba Sở lại có thể tự giữ người. Sở Chiêu sống ở trong một gia đình hạnh phúc.

Bác gái cả mấy năm nay cũng không có rãnh rỗi, bà bị giới hạn ở dưới thân phận của bá cả và con trai không thể kinh doanh, nên ở dưới đề nghị của Sở Chiêu và ông nội Sở thì cùng mấy người bạn tốt dấn thân vào sự nghiệp từ thiện, công việc trọng điểm là trợ giúp quân nhân xuất ngũ và người nhà quân nhân, không chỉ có có thể thiết thực làm một chút chuyện tốt còn có thể gia tăng uy tín nhà mình ở trong quân đội, hiện tại cũng là rất bận.

Anh cả Sở đã tốt nghiệp đại học, trước mắt đã đến cơ quan công tác. Chị cả Sở còn đang ở trường học y. Mà Lý Nghị Nhiên trước mắt đã bị ném tới bộ đội cải tạo, Sở Chiêu bày tỏ đối trẻ con tinh nghịch hơn nữa trẻ con tinh nghịch chính là anh hắn thì hắn hoàn toàn không có biện pháp.

Cùng ông nội Sở nói chuyện một hồi sau đó đánh cờ, ba mẹ và bác gái cả có thể về thì đều đã trở về.

"Ông nội, ba, mẹ, bác gái cả, gần đây trường học phát thông báo tuyển lính, cháu suy nghĩ cảm thấy cháu cần phải đến bộ đội tôi luyện một chút, cháu muốn tạm thời tạm nghỉ học đi tham gia quân đội."

"Hắc, con ngoan, so với ba con lúc trước có chí khí hơn." Ba Sở mặc dù không cực khổ bao nhiêu, nhưng đối với quân nhân vẫn lại là rất kính nể.

Ông nội Sở cũng rất vui mừng, mẹ Sở ngược lại cảm thấy con trai nhà mình đã rất ưu tú, toàn bộ đại viện trong đây con dâu nhà nào không hâm mộ mình có con trai nghe lời hiếu thuận lại còn ưu tú chứ.

"Cháu cảm thấy mình còn có chỗ nào không đủ?"

"Có rất nhiều, mấy năm nay mặc dù có học võ thuật phòng thân nhưng năng lực bảo vệ bản thân của cháu còn chưa đủ, tiếp theo, trên tính cách của cháu vẫn là có một chút không đủ. Ngoại trừ chuyện đó ra, cháu thân là người nhà họ Sở vẫn là muốn tự mình cảm nhận một chút nhiệt huyết sôi trào của quân đội."

Ông nội Sở rất hiểu rõ hắn, khi còn nhỏ Sở Chiêu bởi vì trải qua đời trước mà mang đến một chút không tự tin, gặp chuyện gì nhìn đại cục và năng lực xử lý cũng có chút không đủ. Mấy năm nay hắn ở dưới sự trợ giúp của ông không ngừng học tập, được ba dẫn theo học tập xử lý nhiều chuyện đã thay đổi rất nhiều. Ông đối với hắn là rất vừa lòng, nhưng nếu hắn muốn càng tốt thì ông cũng sẽ không ngăn cản.

"Vậy cháu muốn đi tham gia quân đội ở đâu?"

"Cháu muốn đi lính hải quân giống như anh họ."

Tất cả mọi người không có phản đối, dù sao Sở Chiêu từ nhỏ đã là một người rất có chính kiến. Cho nên chuyện Sở Chiêu nhập ngũ cứ như vậy quyết định xuống.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn đêmcôđơn về bài viết trên: bungsi myoc
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ngoc Luyen và 20 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Tuyền Uri: Chỗ xin tách cmt mất tiu rầu =w=
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Snow cầm thú HD
Snow cầm thú HD: Khôi điên -.,-
Duy Khôi: nhớ những ngày trươc quá mọi người ơi
ai rảnh add zalo 8 chơi chứ giờ chả có ai onl nữa 0582650007 add zalo 8
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Trịnh Phương
Duy Khôi: alo alo có ai hông
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.