Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 

Cô dâu giả - Tử Nguyệt

 
Có bài mới 04.05.2018, 02:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 23:48
Bài viết: 1567
Được thanks: 1569 lần
Điểm: 10.36
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Cô dâu giả - Tử Nguyệt - Điểm: 7
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Cô Dâu Giả

Tác giả: Tử Nguyệt

Biên tập: Akirayuuri

Beta reader: Ki_ku

Thể loại: Đoản văn, nhất thụ nhất công, cường công nhược thụ, cổ trang.

Nguồn: https://gocdammy.blogspot.com

Trạng thái: Full

Độ dài: 11c

Giới thiệu:


Nếu có  thể sớm biết được mọi chuyện đều phải tự mình làm mới có thể có được.

Cũng vì thế cũng không nghĩ ra tại sao tiểu thư lại đối xử với y tốt như thế, là việc không bình thường.

Nhưng nếu bình thường thì không sao,

đằng này lại muốn y thay nàng đi gả cho một nam nhân khác?

Muốn y chết cũng đâu cần phải nhẫn tâm như thế!

Nghe nói cô gia tương lai là một kẻ man rợ ăn sống nuốt tươi.

Chuyến này y đi, không chết cũng bị thương!





Đã sửa bởi Aka lúc 04.05.2018, 03:25.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Aka về bài viết trên: nh0cv1tbd
Có bài mới 04.05.2018, 02:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 23:48
Bài viết: 1567
Được thanks: 1569 lần
Điểm: 10.36
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Cô dâu giả - Tử Nguyệt - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C1


"Cha, cha nói lại lần nữa xem!" Lăng Sương trừng mắt nhăn mày giận giữ nói.

Bị con gái yêu nhìn bằng ánh mắt đó, Lăng Tâm Liêm không tự chủ mà co rúm lại.

"Ta nói…" ông dùng hết oai khí của bậc làm cha, e hèm một tiếng rồi nói, "Lúc trẻ cha có một hảo huynh đệ, ông ấy đã mua một mục trường ở quan ngoại, lập gia đình và có hai đứa con trai. Lúc trẻ chúng ta từng ước định..."

"Chính là cái kiểu đính ước từ trong bụng mẹ?"

"Con hiểu là được rồi!" Lăng Tâm Liêm thở phào nhẹ nhõm, "Con người ta sống ở đời cần nhất là phải biết giữ chữ tín! Huống hồ Vân huynh đệ đã gửi thư tới, không lâu nữa sẽ đến đón dâu, cho nên..."

"Muốn con thành thân?"

"Chính thế." Nói xong công đạo, Lâm Tâm Liêm liền cười ha ha.

"Cha điên rồi sao?!" Lăng Sương không khách khí liền quát lên, "Mau viết thư nói với huynh đệ tốt của cha là, lời nói thời trẻ chỉ là đùa giỡn, không cần tưởng thật. Với lại, bảo con ông ấy không cần tới đây!"

"Sao làm thế được?" Lăng Tâm Liên vội la lên, "Dù sao thì con gái lớn cũng phải gả chồng. Mà thời còn trẻ, Vân huynh đệ của ta là người anh tuấn hào sảng, nên con trai ông ấy chắc chắn cũng là nhân trung long phụng. Gả cho người như thế thì con nhất định sẽ được nở mày nở mặt. Huống chi ở quan ngoại, Vân gia cũng là địa chủ đứng hàng nhất nhì, sẽ không để con phải sống khổ sở đâu."

"Nhưng đó là quan ngoại!" Lăng Sương nghiến răng nhắc nhở, "Đất đai khô cằn hoang vu, cha muốn con gái cha tới đó chịu khổ ư?"

"Không hoang dã đến thế đâu!" Lăng Tâm Liêm vô tình phất tay, "Vân huynh đệ cũng nhắc tới trong thư, chỗ đó mỗi tháng có thể đi chợ một lần, có thể chơi đùa thoải mái, con nhất định sẽ thích."

"Mỗi tháng một lần?" Lăng Sương rống lên.

Thế trong một tháng đó, nàng phải làm gì? Chắc sẽ không bắt nàng đi chăm sóc đám súc vật ở trong mục trường chứ! Hay nàng chỉ có mở to mắt nhìn chăm chăm vị hôn phu kia? Thế không phải sẽ nhàm chán đến chết sao!

Không, đánh chết nàng cũng không xuất giá!

Đã quen với sự phồn hoa của Giang Nam, làm sao trong một sớm một chiều mà nàng có thể thích ứng được với cuộc sống nhạt nhẽo kia? Giết nàng còn hơn!

"Tóm lại..." Lâm Tâm Liêm kiên trì, "Thời gian sắp tới rồi. Đến... Đến Vương Chiêu Quân cũng phải tới biên cương xa xôi ngàn dặm, một lần đi là cả đời không quay lại, cũng đâu nghe nàng kêu buồn tẻ đâu!"

Đó chắc chắn là một ví dụ thất bại, chỉ thấy vẻ mặt Lăng Sương càng lạnh lùng hơn.

"Hôn nhân đại sự vốn là do cha mẹ hai bên sắp đặt, chính miệng cha nói ra, cũng đã đồng ý với người ta rồi, con sẽ không muốn cha thành kẻ thất tín chứ!" Lăng Tâm Liêm vừa đấm vừa xoa, "Sương Nhi, chỉ cần con ngoan ngoãn chờ thành tân nương là được, chuyện khác đã có cha lo."

"Hừ! Tất cả chuyện này có phải vì Bá Dụ không?"

"Hỗn xược!" Lăng Tâm Liêm bực mình nói, "Con có biết xấu hổ là gì không hả? Lại còn dám gọi thẳng tục danh của nam nhân khác."

"Cha biết rõ con và Bá Dụ thật lòng yêu nhau mà..."

"Đủ rồi!" Lăng Tâm Liêm quát, "Đừng nói tới tên tiểu tử nghèo hèn họ Tiêu tâm địa bất chính kia nữa. Con nghĩ nó thật sự yêu con sao? Nó chỉ yêu địa vị và tiền tài của Giang Nam đệ nhất thế gia sau lưng con mà thôi!"

"Thứ cha không bằng lòng chính là gia thế không hiển hách của chàng!" Lăng Sương nhanh nhảu cãi lại.

"Có lẽ thế đấy!" Lăng Tâm Liêm thật sự không muốn phải tranh luận với con gái về tên tiểu tử khốn khiếp chỉ được cái mồm miệng ngọt xớt kia.

"Tóm lại, việc này đã định rồi, con cứ chuẩn bị mà làm tân nương đi."

Chỉ có cách đem con gái gả đi thì mới có thể nhàn nhã nửa đời còn lại.

Thấy phụ thân phất áo bỏ đi, Lăng Sương cắn răng, lập tức nghĩ cách giải quyết.

May mà ông Trời còn thương, để cha nói trước cho nàng biết chuyện này nên mới không rơi vào tình cảnh trở tay không kịp, bằng không thì chỉ có thể ngơ ngác bị phụ thân bức lên kiệu hoa mà thôi.

Hừ hừ! Cha đừng tưởng làm vậy là con sẽ ngoan ngoãn lên kiệu. Nếu đã không tôn trọng ý nguyện của con mà chọn thông gia đằng đó, thế thì cha hãy chuẩn bị tâm lý thật tốt để bị mất mặt đi.

Nàng chắc chắn sẽ không gả tới quan ngoại!

Việc trước mắt phải làm chính làm tìm người thay nàng xuất giá! Người này không chỉ cần phải giấu kín được thân phận khi đi trên quãng đường xa xôi từ Giang Nam tới Quan ngoại, mà còn phải làm cho cha và lão “Vân huynh đệ” kia không còn mặt mũi nào mới tốt!



"Tiểu thư, Người tìm ta?" Thạch Giới Nghi cung kính hỏi.

Sau nghi thức từ biệt cha mẹ đơn giản, Lăng Sương được tiếng chiêng tiếng trống vui vẻ đưa tiễn, coi như cũng được hết thảy thể diện mà xuất môn. Bây giờ kiệu hoa đã sớm rời khỏi Giang Nam, đang hướng về phía quan ngoại.

Thân là hạ nhân Lăng gia, Thạch Giới Nghi cũng đồng tình với tiểu thư nhà y.

Một thiên kim được nuông chiều từ bé, lại phải tới nơi quan ngoại hoang dã như thế. Cuộc sống chưa quen lại không thể phản kháng hay khóc lóc, thật tội cho nàng.

Nhưng xem ra tiểu thư vẫn đang giận dỗi với lão gia, trong đám hạ nhân được coi là của hồi môn, chỉ có y với một thị nữ bên người. Giới Nghi không biết chuyện này là tốt hay xấu. Bởi vạn nhất ở nhà chồng mà tiểu thư có chuyện gì, y cũng không thể bảo vệ nàng được!

Hơn nữa xem ra tân lang cũng không phải là người biết trân trọng tiểu thư. Trong hôn lễ hôm đó, cô gia không xuất hiện mà chỉ phái người tới rước dâu, tựa hồ không thật để ý chuyện hôn nhân đại sự của mình.

Nếu là mình thì chắc chắn sẽ không vắng mặt trong ngày đại hôn đâu! - Giới Nghi thầm nhủ.

“Tiểu Thạch Tử, ngươi nói, ta đối với ngươi như thế nào?” Xua đi đám người bên cạnh, Lăng Sương dịu dàng hỏi.

Kiệu hoa đã rời khỏi Giang Nam, Lăng Sương chẳng còn cách nào, đành ra chiêu cuối cùng, chính là dùng người trước mặt. Bình tĩnh xem xét, Tiểu Thạch Tử quả là người hợp nhất có thể thế nàng xuất giá. Chẳng qua có chút khuyết điểm…

Y là nam nhân!

Nhưng thế thì đã sao? Nàng không tìm được kẻ thay nàng đi, mà từ Giang Nam tới quan ngoại phải hơn ngàn dặm, nếu không có người hao hao giống nàng thì làm sao lừa được những kẻ đi theo? Hơn nữa, Thạch Giới Nghi còn là người mà nàng đã chấm trước, bất kể là dáng người hay tướng mạo, đều giống nàng tới bảy phần.

Tạm thời nàng chỉ có thể nghĩ cách để Thạch Giới Nghi thay nàng lên kiệu hoa. Chỉ có y đóng giả thì mới không khiến người ta phát hiện đến nửa đường thì không thấy tân nương đâu cả, và nàng cũng có thừa thời gian cùng Bá Dụ cao bay xa chạy.

May mắn là, đó không phải chuyện khó khăn gì. Tiểu nô kia có chút ngốc, tâm địa lại thiện lương, chẳng sợ không lừa được y!

“Tiểu thư đối với ta rất tốt!” Đây là lời nói thật.

Chỉ là, y không thích bị gọi là ‘Tiểu Thạch Tử’ - ngoại hiệu mà Lăng Sương đặt cho. Tuy nhiên, dù không thích thì Giới Nghi cũng không thể không nhận. Có điều, y vẫn có chút không phục. Bộ dạng y không cao, cũng không khỏe mạnh gì, nhưng những việc mà nam nhân bình thường làm được thì y cũng có thể, vì sao lại gọi là ‘Tiểu Thạch Tử’ chứ?

Chẳng hiểu vì sao, từ khi y tới Lăng gia làm chân sai vặt thì những việc mọi người không thích đều quăng cho y. Nhưng sau khi tiểu thư gặp y liền điều y tới bên người, làm việc thoải mái vô cùng, ngay cả múc nước cũng không đến phiên y, mỗi ngày chỉ cần quét sân là được.

“Tốt lắm.” Lăng Sương lộ vẻ tươi cười, “Ngươi biết cuộc hôn nhân này không phải do ta cam tâm tình nguyện, đúng không?”

“Vâng ạ.”

“Vậy thì, Tiểu Thạch Tử.” Lăng Sương sốt sắng hỏi, “Ngươi có chịu giúp ta không?”

“Làm… làm sao giúp được ạ?” Giới Nghi bỗng cảm thấy sợ hãi.

“Ngươi thay ta xuất giá!”

Lăng Sương đã tính xong hết thảy rồi. Tiểu Thạch Tử thay nàng tới quan ngoại, còn nàng thì đi cùng thị nữ gặp mặt Bá Dụ. Bởi sau khi xuất môn rồi, bên người không còn cảnh lúc nào cũng có kẻ hầu người hạ nữa.

Trước khi lên kiệu hoa, nàng đã mang một ít châu báu trang sức đưa cho Bá Dụ, để cuộc sống của họ sau này không đến nỗi mệt mỏi không nơi nương tựa. Chuyện nghèo khổ khiến phu thê bi ai là đạo lý nàng vẫn biết.

Chờ mọi chuyện xong xuôi rồi, qua vài năm sẽ về nhà, cha mẹ nhất định khóc hết nước mắt, lòng đầy cảm kích hoan nghênh nàng trở về, sẽ chẳng làm gì nàng cả. Dù sao họ cũng chỉ có con gái bảo bối là nàng mà thôi.

“Tiểu thư!” Giới Nghi cả kinh, thiếu chút nói năng lộn xộn, “Ta… ta là nam nhân mà.”

“Ta biết.” Lăng Sương vô tình phất tay. “Không sao, hình dáng chúng ta gần giống nhau, tướng mạo cũng hao hao, không đến nỗi không qua mắt được họ.”

“Làm sao giấu được chứ?” Giới Nghi cao giọng, “Đến đêm động phòng thì cô gia ắt sẽ biết ta là nam nhân.”

“Khi đó, ta đã sớm đi tới nơi an toàn rồi.” Lăng Sương dịu giọng cầu khẩn, “Tiểu Thạch Tử, van ngươi đó. Ngươi cũng biết ta đã có người trong lòng, làm sao lại thành thân với kẻ khác?”

“Huống chi…” Nàng cắn răng, thành thật nói, “Ta… cũng không thể gả cho nam nhân khác được! Ta đã là người của Tiêu công tử rồi.”

Giới Nghi hít một hơi thật sâu, bối rối nói, “Chuyện này… này…”

“Tiểu Thạch Tử.” Lăng Sương nắm tay y, “Ngươi phải giúp ta, ngươi nhất định phải giúp ta! Nghe nói người ở quan ngoại rất man rợ, vạn nhất biết ta đã thất tiết, không biết sẽ làm gì ta nữa. Ta không thể gả đi được!”

“Có thể… nhưng ta thay người xuất giá, nhất định sẽ bị vạch trần.” Giới Nghi sợ hãi nói.

Người quan ngoại dã man, đâu chỉ tiểu thư mới sợ, y cũng sợ vậy. Lần này khi bị tiểu thư chọn làm của hồi môn, lòng y cũng oán than. Nhưng người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, ai bảo y là nô nhân bán mình vào nhà họ Lăng chứ!

“Dù bị lộ chăng nữa thì bọn họ cũng chẳng làm gì ngươi đâu!” Lăng Sương cực lực thuyết phục, “Ngươi bị bắt ép mà, họ nhất định sẽ hiểu. Với lại, chắc chắn họ không dám làm lớn chuyện. Đáng nhẽ cưới về là thiên kim danh môn khuê các ở Giang Nam, giờ lại hóa thành nam nhân, họ dám tuyên cáo ra ngoài sao?”

“Có lẽ…” Trong lòng Giới Nghi biết làm vậy không được, nhưng không thể phản bác lại nàng, “Kết cục của ta sẽ không thảm hại chứ?”

“Không đâu, bọn họ sẽ biết có làm khó ngươi cũng vô dụng.” Lăng Sương dụ dỗ, “Tiểu Thạch Tử, mấy ngày nay ta đối với ngươi không tệ, ngươi nhất định giúp ta, đúng không?”

Giới Nghi cắn môi, im lặng. Cuối cùng y cũng biết vì sao tiểu thư lại đối với y tốt hơn người khác rồi.

“Tóm lại, ngươi chỉ cần giúp ta kéo dài thời gian hơn mấy ngày thôi, đừng cho bà mối với quản gia phát hiện. Ta đã phân phó họ không được tiếp cận ta, sẽ không lộ đâu. Chờ các ngươi tới quan ngoại rồi, ta và Tiêu công tử cũng an toàn, sẽ không ai tìm được chúng ta nữa.”

“Đúng rồi!” Lăng Sương lấy ra một chiếc vòng tay ngọc trai có vẻ quý giá, “Tiểu Thạch Tử, cho ngươi cái này. Sau khi ngươi bị lộ, nếu bị đuổi khỏi Vân gia thì thứ này có thể giúp ngươi không cần lo đến cuộc sống sau này.”

“Tiểu thư…” Giới Nghi có chút cảm động, “Ta…”

“Nhận lấy đi!” Lăng Sương nhét vòng tay vào tay y.

Một chút bố thí coi như xong, chỉ có như vậy thì mới có người chịu bán mạng cho nàng. Một chút đạo lý đó, Lăng Sương hết sức rõ ràng. Huống chi chỉ là một cái vòng tay chẳng đáng mấy tiền, thằng ngốc đó chẳng những không hay biết mà còn ngây ngốc cảm động, thật sự là ngu xuẩn!

Uổng cho khuôn mặt xinh đẹp chẳng kém nàng là bao kia, thật là lãng phí!

“Đêm nay ta sẽ rời đi với Cúc Nhi.”

“Cúc tỷ cũng đi sao?” Giới Nghi căng thẳng nói, “Thế… Không phải bắt ta một mình tới Vân gia?”

“Càng ít người biết thân phận của ngươi càng tốt. Như vậy ngươi mới có thể qua được đoạn đường này.” Lăng Sương phân tích tình hình, “Ngươi yên tâm, sẽ không ai vạch trần được ngươi đâu. Thân hình chúng ta giống nhau, tiếng nói cũng có bảy phần tương tự. Có một thời gian ngươi không làm việc nặng, tay cũng trở nên mềm mại hơn. Ngươi cũng rất nghe lời, không đi ra nắng nhiều, người cũng trắng ra. Nếu giả thành nữ nhi tuyệt đối thuyết phục, căn bản sẽ không bị lộ tẩy.”

Giờ Giới Nghi đã biết, tâm cơ của tiểu thư sâu nhường ấy, sớm đã lên kế hoạch bỏ trốn rồi. Cuối cùng y cũng hiểu, chẳng ai vô duyên vô cớ lại đi đối tốt với y. Chỉ có mình y vẫn ngốc nghếch như thế!

“Chính là…” Giới Nghi cố gắng giãy dụa trước khi chết, “Cô gia biết ta là nam nhân, nhất định sẽ tức giận lắm…”

Tức chết hắn càng tốt! - Lăng Sương thầm nghĩ. Ai bảo Vân Thiên Dương kia không có mắt, một tên thô kệch ở quan ngoại cũng vọng tưởng cưới về một danh môn thục nữ được giáo dưỡng như nàng, chết là đáng lắm!

Tốt nhất cả quan ngoại đều biết tân nương của hắn là một nam nhân, làm hắn mất hết mặt mũi, sau này trở mặt với cha, sẽ không đi kiếm nàng về nữa.

“Không đâu.” Lăng Sương cười an ủi, “Nghe cha nói, Vân Thiên Dương là người thấu tình đạt lý, sẽ không trút nỗi tức giận lên đầu ngươi đâu.”

“Thật sao?” Giới Nghi hoài nghi hỏi.

Y biết cơ hội để mình cự tuyệt không lớn, chỉ hy vọng lời tiểu thư nói đều là thật, để y không bị chết quá thảm thương.

“Tuyệt đối là thật mà!” Lăng Sương thề thốt đảm bảo, “Cha luôn thương ta, sao lại chọn cho ta loại tướng công kém cỏi được.”

Vậy sao người không tự giữ lại cho mình đi! - Giới Nghi thét gào trong lòng.

“Ngươi biết tình cảm giữa ta và Tiêu công tử sâu đậm, dù cho cha có chọn cho ta một nhà trai không tồi, ta cũng không bỏ hắn được. Chúng ta đã quen biết từ nhỏ, hắn không phải người xấu. Tiểu Thạch Tử, ngươi giúp ta được không?”

Lời nói đã biểu lộ chân tình, Giới Nghi thực không thể cự tuyệt, nhưng…

“Chúng ta có thể để Cúc tỷ thay người mà!” Giới Nghi chợt nghĩ ra.

“Nàng phải chăm lo cho ta.” Một câu phản bác thẳng thừng, “Ta cần Cúc Nhi! Hơn nữa, dáng Cúc Nhi lại khỏe mạnh quá.”

“A…”

Đó chỉ là nói tránh nói giảm thôi, kỳ thực Cúc Nhi không chỉ cao hơn Lăng Sương nửa cái đầu, thân thể cũng lớn hơn một vòng, khung xương to lớn tráng kiện, làm sao che mắt người ta được?

Hơn nữa, quan ngoại rất xa lại quá hoang vu, Cúc Nhi kia có chết cũng không chịu đi. Không chỉ nàng, mà bất cứ nữ nhân thần kinh bình thường nào cũng chẳng đời nào nguyện rời khỏi nơi chôn rau cắt rốn mà tới chốn đó. Dù có nói là phú gia ở quan ngoại thì ai biết thật giả ra sao? Kỳ thật Lăng Sương đã sớm hỏi ý mấy thị nữ bên người, căn bản không ai chịu nguyện mạo hiểm, nên nàng ta mới phải đem chủ ý kia đặt lên người Giới Nghi.

Tiếp đó, tốc độ phát triển của sự việc vượt quá khả năng tưởng tượng của Giới Nghi.

Không bao lâu sau, y đã bị giả thành tân nương, lần đầu tiên mặc nữ trang lên người. Điều khiến y không hài lòng chính là, thực sự y có bảy phần giống tiểu thư, có hóa trang thành nữ nhân cũng không quá khó coi.

Khi hết thảy chuẩn bị tốt rồi, Lăng Sương đem theo Cúc Nhi đang nhìn y đồng tình, nhanh chóng biến mất giữa màn đêm.

Thật đáng thương! Nếu không phải quá sợ hãi đám người dã man ở quan ngoại, nàng cũng thật muốn gả thay, Cúc Nhi thương cảm nghĩ, giờ thì đành phải làm Tiểu Thạch Tử tủi thân thôi!



“Đại ca, cạn ly vì hôn lễ của huynh.”

Người đang nói là Lão nhị của Vân gia - Vân Thiên Hạo. Tính cách hắn cởi mở, hào phóng, lại anh tuấn. Cái mũi cao thẳng cùng đôi môi vừa vặn, khi cười lên liền khiến các cô nương mặt đỏ tim đập. Nhất là dáng người khôi ngô, bờ vai rộng, cơ ngực rắn chắc của hắn, thực làm người ta cảm thấy an toàn.

Giờ phút này, trên gương mặt tuấn tú của hắn đang lộ ra nụ cười đẹp mắt, hấp dẫn sự chú ý của đại đa số những người có mặt trong khách điếm. Người duy nhất không hoan nghênh, chắc chỉ có huynh trưởng của hắn - Vân Thiên Dương.

Bề ngoài không hề thua kém tiểu đệ của mình, nhưng trên gương mặt đáng ngưỡng mộ của Vân Thiên Dương không có chút ý cười mà lại tức giận dị thường. Nhưng khuôn mặt tuấn tú đang căng cứng đó càng thêm phần cá tính, làm không ít cô nương choáng váng.

“Đệ nói thêm câu nữa, đừng trách ta không khách khí.” Vân Thiên Dương nặng nề đặt ly rượu trong tay xuống.

Trước Thiên Hạo đã có một đống người kéo tới trước mặt hắn chúc mừng, hắn đã muốn đủ điên tiết, giờ Thiên Hạo kia còn đổ dầu vào lửa.

“Thôi mà!” Thiên Hạo khiêu khích, “Nhưng đệ thấy huynh cứ giữ tinh lực cho đêm động phòng đi. Nghe nói tân tẩu tử là tiểu mỹ nhân Giang Nam có tiếng đấy. Lần này coi bộ đại ca thu lời rồi.”

“Được thôi, ta sẽ nhớ rõ thái độ của đệ.” Vân Thiên Dương nheo mắt, “Lần sau, ta sẽ nói cha tìm cho đệ một tân nương, còn phải nhấn mạnh là mỹ nữ Giang Nam tay chân yếu đuối, xách không được, khiêng không xong.”

“Ai da! Một danh hoa được chiều chuộng như vậy, đệ đệ này chịu không nổi đâu.” Vân Thiên Hạo cầu xin nói.

“Hừ!” Vân Thiên Dương đập nắm tay xuống bàn, “Chạy tít đến quan ngoại lấy chồng, không biết có vấn đề gì không!”

Nữ nhân bình thường nào chịu không màng vất vả chạy từ Giang Nam đến cái chỗ quái quỷ khỉ ho cò gáy này? Chắc không phải ở Giang Nam gây ra chuyện gì đến nỗi không gả nổi chứ?

“Lẽ nào nàng đã ngưỡng mộ danh tiếng đại ca từ lâu?” Thiên Hạo trêu ghẹo nói.

“Cũng có thể là do xấu quá không ai thèm.” Thiên Dương xấu xa đoán.

“Không thể nào!” Chỉ là Thiên Hạo không tin tưởng, “Nghe ông già nói, tẩu tử là đại mỹ nhân mà!”

“Vớ vẩn!” Thiên Dương oán hận nguyền rủa nói, “Con mắt nào của lão già đó đã nhìn thấy người ta?”

“Nói cũng phải.” Thiên Hạo thầm may mình không phải lão Đại, không cần chịu cái áp lực nối dõi tông đường kia, “Nếu huynh cự tuyệt được thì tốt rồi!”

Hắn chối bỏ trách nhiệm, trong giọng lại mang mười phần đồng tình.

“Đúng thế!” Thiên Dương than thở nói.

Nếu không phải lão già tự dưng té xỉu, ngay cả thầy thuốc cũng không biết là bệnh gì, người luôn khỏe mạnh như vậy lại lăn đùng ra bệnh, khiến hai huynh đệ trở tay không kịp, chỉ đành phải đồng ý nguyện vọng (tưởng là) cuối cùng trước khi lâm chung của lão già - bức hôn.

Nếu như có thể nhờ việc hôn sự này giúp bệnh của lão già khởi sắc được, Vân Thiên Dương cũng nguyện đi làm. Nhưng nói là nói vậy, chứ lòng hắn vẫn không chịu.

Vốn định tùy tiện tìm một nữ nhân thoải mái ở mục trường cưới về xung hỉ, ai biết lão già kia cố chấp, thế nào cũng phải cưới cái danh môn thiên kim đến để nở mặt nở mày, làm cả quan ngoại thèm muốn không thôi. Lòng không cam nguyện.Làm sao hắn có thời gian đi hầu hạ tiểu thư như hoa kia? Chuyện ở mục trường nhiều không kể xiết, hắn còn sức mà quan tâm sao?

Huống chi, mẫu thân của hai huynh đệ họ chính là đến từ danh môn thế gia mà lão gia kiên quyết lấy, kết quả thì sao? Cũng là chịu không được tịch mịch, bỏ trốn với nam nhân khác! Lão già kia còn không hiểu, lại đi xây một phòng lớn xa hoa tại mục trường, mua đầy thứ trang trí chẳng dùng được bỏ vào, định sẽ đưa tất cả những gì mà mẫu thân chưa kịp hưởng thụ cho con dâu.

Nhưng mà Lăng Sương kia đừng tưởng tượng viển vông! Thiên Dương nổi điên nghĩ. Ý của cha chưa chắc đã là ý của hắn!

Thực ra, hắn đã nghĩ ra cả đống mưu kế để bức thê tử được nuông chiều từ bé phải tự rời đi. Hắn hy vọng một nửa còn lại của mình phải là người có thể cùng hắn đồng cam cộng khổ, chứ không phải chỉ cùng chung phú quý.

“Có lẽ, tân tẩu tử là người tốt!”

“Nếu nàng có thể qua được thử thách, ta sẽ tiếp nhận nàng.”

“Thử thách gì?” Thiên Hạo hưng phấn hỏi.

“Sau khi nàng tới, ta sẽ đưa nàng về, nhưng không phải về mục trường nhà ta, mà là mục trường mới mua năm trước, vừa xây làm kho hàng nhỏ. Hơn nữa, ta cần nàng cùng ta đuổi ngựa lên núi, bắt nàng kỵ mã đường xa. Không có nước sạch rửa mặt, không có y phục đẹp để thay, khiến nàng biết khó mà lui.”

“Thế có phải độc ác quá không?” Thiên Hạo cứng lưỡi, “Có lẽ cha đang đợi huynh rước tân nương tử về bái đường!”

“Chuyện đó nhờ đệ đấy,đệ đệ ngoan!” Thiên Dương vỗ mạnh vào vai hắn, “Giúp ta nói với lão già, rằng dọc đường đón dâu xảy ra chút việc, có lẽ muộn vài ngày mới tới được. Chỉ cần cho ta chút thời gian là ổn, đảm bảo nữ nhân kia sẽ phải đổi ý, vội vã chạy về Giang Nam.”

Thiên Hạo cười cười nói, “Hình như rất thú vị, nhưng huynh cũng đừng làm cô nương yểu điệu đó sợ quá nha!”

“Chỉ cần nàng ta biết điều, tự nhiên mọi người đều vui vẻ.”

Thiên Hạo còn đang muốn đáp lời, ngẩng đầu nhìn quanh thấy bà chủ của khách điểm đã đứng trước mặt đại ca hắn mà vẫy.

“Đại ca, đêm nay huynh sẽ về nhà chứ?”

“Không, ta sẽ ở đây một đêm, sáng mai trực tiếp đi đón đại tẩu vô duyên của đệ tới ‘nhà của chúng ta’.”

“Nhớ đừng quá đáng nha, huynh cũng phải thành thân, đừng dây dưa với nữ nhân khác.”

Theo tầm mắt Thiên Hạo nhìn lên, Thiên Dương trông thấy quả phụ xinh đẹp nổi danh ở quan ngoại, cũng là một trong những hồng nhan tri kỷ của hắn, không khỏi lộ ra nụ cười làm người ta động lòng.

“Nếu đã nói rõ là vô duyên thì lấy đâu ra hôn lễ?”

“Huynh định không động phòng với tẩu tử sao?”

Thiên Dương lộ ý cười sâu xa, chỉ nói, “Chuyện tương lai, ai mà biết được?”

Vân Thiên Hạo nhìn hai dáng người lên lầu, không nhịn được đành thở dài.

“Phong lưu như thế rồi sẽ gặp báo ứng đấy, đại ca.” Hắn thì thầm, “Hy vọng đại tẩu tương lai không phải người bình thường, có thể trị được tính tình không kiềm chế nổi kia của đại ca.”



“Sao lâu vậy?”

Vừa mở cửa, Lâm Xuyến liền nhào vào lòng Thiên Dương.

Một cặp mắt đen ánh lên nét thông minh lanh lợi, đôi môi đầy đặn gợi cảm, bộ ngực đẫy đà, cặp mông tròn đẹp - những điều khiến Lâm Xuyến luôn luôn nhận được danh hiệu: Quan ngoại đệ nhất mỹ nhân.

“Chờ không được sao?” Thiên Dương cười, bàn tay to nhẹ nhàng xoa nắn cặp mông, cúi người hôn nàng.

Lâm Xuyến đẩy hắn ra.

“Nói thiếp biết, lời bọn họ nói là thật ư?”

“Dù họ nói cái gì cũng không liên quan đến nàng.” Thiên Dương cười nói.

Tuy trong lòng Lâm Xuyến còn nhiều nghi vấn, nhưng nàng ta vẫn thuần phục dưới sự mê hoặc của Thiên Dương, thuận theo nụ hôn của hắn.

Thiên Dương kéo nàng lên giường, lập tức chiếm hữu, thần thục mút lấy điểm đỏ hồng đang đứng thẳng vì hưng phấn, còn Lâm Xuyến thì vuốt ve thứ cứng rắn của hắn. Hai người đã quen biết nhiều năm, kỹ xảo thuần thục, phối hợp thập phần hoàn mỹ, không mấy chốc đã đạt được cao trào.

Sau khi phát tiết, Thiên Dương cảm thấy thoải mái hơn nhiều, tựa hồ tất cả buồn bực tích lũy trong lòng mấy ngày nay đã không còn.

“Thiên Dương, gần đây chàng phiền muộn điều gì?”

“Không có gì, không phải chuyện lớn đáng để nàng quan tâm.” Thiên Dương không mấy để tâm vỗ vỗ nàng.

“Không phải chuyện lớn?” Lâm Xuyến đột nhiên nhảy dựng, giận giữ hô to khiến Thiên Dương bất ngờ, “Chàng sắp thành thân rồi, còn không phải đại sự sao?”

“Nam nhân muốn thành thân còn nhiều, rất nhiều, đâu phải chỉ mình ta.” Thiên Dương vô tâm nói.

“Thiếp còn nghĩ chàng sẽ lấy thiếp.” Lâm Xuyến trách móc.

Thiên Dương kinh ngạc mở mắt, hắn không biết nàng ta lại tính đến chuyện đó.

Giờ phút này hắn bỗng thấy may mắn, vì cái chuyện thành thân này xem ra không phải không có lợi ích. Đúng là gặp quỷ. Hắn chỉ muốn duy trì quan hệ bạn giường này với Lâm Xuyến thôi, chứ không muốn lấy một thê tử như thế về để cả đời chịu lải nhải.

Loại nữ nhân này hắn chỉ gặp một người là đủ, không cần đến kẻ thứ hai.

Huống chi hắn cũng sớm biết, Lâm Xuyến không chỉ có mình hắn. Mà hắn không để ý, cũng chỉ vì nữ nhân của hắn không chỉ có mình nàng ta. Thật không hiểu làm sao Lâm Xuyến lại nghĩ ra cái ý tưởng rằng hắn sẽ lấy nàng!

“Ta đã thành hôn rồi!” Hắn uyển chuyển nói.

“Thiếp làm lẽ cũng được.”

“Đừng nói chuyện không thể xảy ra.”

“Chàng!” Lâm Xuyến tức đến không nói ra lời, “Chàng lừa gạt tình cảm của thiếp, làm cho thiếp tưởng rằng…”

Thực sự là lời trách mắng vớ vẩn. Thiên Dương không kiên nhẫn liền đứng lên mặc y phục. Để hai thân thể trần như nhộng ngồi cãi nhau, thực có phần ngu xuẩn.

“Lòng chúng ta đều biết, nàng không phải chỉ có một nam nhân là ta.” Hắn mặc xong, lạnh lùng mở miệng.

“Chuyện đó… chỉ là lời đồn.” Lâm Xuyến đỏ mặt phủ nhận.

“Đủ rồi!” Thiên Dương không kiên nhẫn nói, “Chúng ta không cùng suy nghĩ, vậy thì sau này đừng gặp mặt sẽ tốt hơn.”

Lâm Xuyến vội vàng ôm lấy thân hình sắp rời đi kia.

“Dương!” Nàng mềm giọng cầu khẩn, “Đừng đi mà. Dù là chuyện gì chúng ta đều có thể thương lượng được, được không, đừng đi nha!”

Đêm nay Vân Thiên Dương không để kiên nhẫn để an ủi người ta, chỉ nhẹ nhàng đẩy tay nàng ra, “Sẽ nói sau! Sáng mai ta còn có việc.”

Hắn bước nhanh ra ngoài, không chút lưu luyến, nỗi buồn trong lòng lại càng thêm một tầng.

Chết tiệt!- Vân Thiên Dương căm giận nguyền rủa.

Còn tường rằng Lâm Xuyến chỉ cần để phát tiết, không ngờ nội tâm nàng ta lại nghĩ tới việc gả cho hắn. Nếu muốn cưới nàng thì sớm đã làm rồi, cần gì chờ tới lúc lão già gần chết?! Huống chi, hắn không có hứng muốn xưng huynh gọi đệ với cả đám nam nhân quan ngoại.

Nếu phải cưới Lâm Xuyến, hắn thà đi cưới Lăng Sương vốn được chiều chuộng kia, có lẽ sẽ ít bị cắm sừng hơn. Nhưng mà, chuyện đó cũng khó nói, Vân Thiên Dương mỉa mai. Nữ nhân luôn không chịu được cuộc sống tẻ nhạt, ai biết Lăng Sương kia chịu được bao lâu?

Ghê tởm! "Nữ nhân", nghe thôi đã thấy phiền.

Nếu thực bức hắn điên lên, hắn thà đi cưới một nam nhân về nhà cho xong!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 04.05.2018, 02:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 23:48
Bài viết: 1567
Được thanks: 1569 lần
Điểm: 10.36
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Cô dâu giả - Tử Nguyệt - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



2

Mới tới quan ngoại, lòng Giới Nghi tràn đầy hoang mang sợ hãi vì còn lạ nước lạ cái.

Khi y vén màn cửa sổ đưa mắt nhìn xa, trông thấy những cánh đồng cỏ thơm trải tận chân trời, thi thoảng có thể bắt gặp dòng suối thấp thoáng cùng lều gỗ, có thể nhận ra đó là nơi dành cho trâu ngựa dừng chân.

Trời ạ! Không phải y đã tới một nơi thú vật còn nhiều hơn người chứ? Y có thể sống được ở nơi quê mùa này không?

Lúc đó y bị gì nhập mà lại đồng ý đóng giả tiểu thư chứ? Nhỡ y bị đuổi khỏi Vân gia thì nhất định sẽ gặp chuyện. Trên người không có một đồng xu dính túi, làm sao mà quay ngược về Giang Nam? Thứ có giá trị duy nhất mà y có, chính là vòng tay mà tiểu thư đưa cho, không biết đáng giá bao nhiêu, có đủ cho y về Giang Nam không?

Thật ra, trong lòng Giới Nghi cũng ôm hy vọng, nếu cô gia nhà họ Vân đủ nhân từ, có thể hiểu cho nỗi khổ của kẻ hạ nhân phải chịu nghe người sai bảo từ bề trên mà thu dụng y thì thật tốt.

Dù sao thì y cũng là cô nhi, sớm đã không nơi nương tựa, ở lại đây cũng chẳng thay đổi điều gì. Cứ cho là y có thể quay về Giang Nam đi, thì Lăng gia nhất định cũng không lưu y lại.

Trước mắt, y chỉ có thể trông mong vào lòng tốt của Vân gia mà thôi.

Hiện giờ, y đang được an bài trong một căn phòng ở khách điếm, đợi người của Vân gia tới đón. Nghe nói, đây là quán trọ duy nhất trên trấn, muốn tới nhà họ Vân còn phải đi một đoạn đường nữa.

Giới Nghi căng thẳng kéo ngón tay, thỉnh thoảng lại sờ lên chiếc vòng để tự cổ vũ mình là ít nhất y còn có tiền, không phải không nơi nương tựa.

Chỉ là… lâu quá rồi! Chẳng lẽ cô gia đã quên tới đón y?

Gần hai canh giờ trôi qua, y bị chùm khăn không dám làm gì cả, chờ đợi một người trong sự lo lắng và căng thẳng, tựa như sắp bị lăng trì tới nơi rồi.

Cuối cùng cũng có tiếng bước chân đi tới, cửa gỗ ‘két’ một tiếng liền mở ra. Giới Nghi vội ngồi thẳng người, không cả dám thở mạnh.

Qua mép dưới tấm khăn, y thấy một đôi hài màu đen đi đến trước mặt.

Nam nhân im lặng thoáng chốc, rồi cũng vươn tay, thong thả hạ tấm khăn hồng trên đầu y xuống.

Vân Thiên Dương vốn nghĩ sau tấm khăn đó chắc chắn là một gương mặt nén giận với cặp mắt chứa đầy oán hận. Bởi dù sao hắn cũng tới muộn hai canh giờ, khiến nàng phải đội mũ phượng nặng nề ngồi đó đợi. Đương nhiên, hắn cố tình, chỉ vì muốn làm nàng tức giận.

Thế nhưng, hắn không bao giờ nghĩ rằng, gương mặt đó chẳng những không hề mang một nét hờn giận, mà lại cất chứa đôi mắt dịu dàng hàm ẩn nhút nhát và lo lắng không yên, tựa như một con thú bị rơi vào bẫy, khiến cho lòng người luôn yêu thích động vật như Thiên Dương khẽ nhói.

Tức giận vì Lăng Sương khiến hắn có loại cảm giác này, hàng lông mày bất giác nhíu chặt.

Giới Nghi sợ hãi ngẩng đầu liếc nhìn Vân Thiên Dương một cái, phát hiện hắn đang bực bội cau có, vội vàng cúi đầu.

Mình còn chưa nói gì mà, cô gia không thể biết mình giả mạo nhanh thế được! Vì sao lại tức giận chứ? Hay là, bộ dạng mình thực sự quá xấu? - Giới Nghi hoảng hốt nghĩ thầm.

Tuy rằng chỉ thoáng nhìn qua, nhưng y cũng biết cô gia rất anh tuấn, đẹp trai hơn tất cả những người mà y đã từng gặp, lại cao lớn tựa thần linh vậy. So với Tiêu công tử mà tiểu thư chung tình, quả là hơn nhiều lắm!

Nếu tiểu thư biết cô gia tuấn tú như thế, nhất định sẽ hối hận vì không thành thân với Người!

Thiên Dương hoàn toàn không biết những ý nghĩ lộn xộn trong lòng Giới Nghi, chỉ lẳng lặng đánh giá y.

Tiểu muội này coi bộ không xấu. Thành thực mà nói, vẻ ngoài của nàng rất khá. - Hắn không khỏi lấy làm lạ. - Một tiểu muội xinh xắn như thế, cần gì phải tự mình tới sống ở một nơi xa lạ thế này?  - Hắn nên bội phục dũng khí đó, hay buồn bực vì sự ngu xuẩn của nàng?

Với lại… Xem ra… tiểu muội này… thực nhỏ a! - Hắn không tự chủ được liền gọi nàng là tiểu muội. Cẩn thận nhìn xem, chắc nàng chỉ tới vai của hắn thôi, còn nhỏ hơn nữ tử ở phương bắc rất nhiều, thế nhưng lại mang nét tình tứ khác.

Có lẽ, cha chung tình với Giang Nam nữ tử cũng là có đạo lý của ổng. - Giờ phút này, Vân Thiên Dương không thể không đồng tình với cái nhìn đó. - Hơn nữa, tiểu muội này dáng vẻ nhút nhát, thật là hiếm thấy.

Thực ra, hắn đã quen với phong thái hào sảng của nữ tử phương bắc rồi, cho dù là Lâm Xuyến - quan ngoại đệ nhất mỹ nhân - cũng không có nét phong tình uyển chuyển hàm xúc như thế, chỉ biết thẳng thắn yêu cầu.

Liếc một cái, lại thấy nàng đang thỉnh thoảng trộm nhìn dò xét hắn. Lông mi dài đáng yêu khẽ rung động, đôi môi đỏ tươi thoáng mấp máy, chỉ là không thốt ra được nửa lời, cả những ngón tay trắng nõn đang không ngừng xoáy vào nhau, tựa hồ rất căng thẳng.

Phản ứng thật thú vị!

Để tăng cường sự hiện hữu của mình, Thiên Dương xấu xa kéo một cái ghế tới ngồi ngay trước mặt Giới Nghi, trừng mắt nhìn thẳng vào mắt y.

Hành động đó quả nhiên công hiệu. Chỉ thấy Giới Nghi mở to mắt lo sợ không yên, nặng nề hít thở, gương mặt đã đỏ bừng.

“Ta là trượng phu nàng chưa từng gặp qua, nàng biết chứ?”

“Ta… Ta biết…” Theo phản xạ, Giới Nghi rụt về sau, ấp a ấp úng đáp lại.

“Nàng gọi là Lăng Sương?”

“…” Giới Nghi không biết nên trả lời hay không, hồi lâu mới do dự gật đầu.

“Ta là Vân Thiên Dương.”

“Ta…” Giới Nghi thở sâu, rốt cuộc quyết định nói thật nhanh. Lá gan y không lớn, không thể chịu được sức ép kiểu này đâu. “Ta không phải…”

Y còn chưa kịp nói xong, Thiên Dương bỗng đứng dậy, trừng mắt nhìn xuống y.

“Hôm nay chúng ta chỉ làm quen đến đây thôi!” Thiên Dương thẳng thắn nói. “Ta không biết vì sao nàng lại đồng ý cuộc hôn nhân này, nhưng mà nàng cũng có thể nhận thấy, ta không phải loại người có thể chăm sóc nàng từng li từng tí, cũng không phải mẫu người chồng tốt. Nếu nàng đang mong chờ một người nhã nhặn như Giang Nam tài tử thì chỉ sợ nàng thất vọng rồi, vận khí của nàng không may thế đâu!”

“Ta không mong chờ gì cả…” Giới Nghi nhỏ giọng trả lời.

Tương tự, Thiên Dương không cho y có cơ hội nói xong, cứ thế tiếp tục.

“Vì lão già nên ta mới đồng ý cưới nàng. Nhưng vì tốt cho nàng nên giờ nàng cứ quay về nhà đi, đừng vùi thân trong cuộc hôn nhân không tình nguyện này. Đương nhiên, sau khi về Giang Nam, nàng muốn nói sao cũng được, cần thì cứ bảo ta dã man cũng chẳng sao, chỉ là đừng ở lại nữa.”

Nhìn vẻ mặt Giới Nghi trì độn như thế, Thiên Dương càng thêm cố gắng.

“Nói cho nàng hay, ở đây không có nhiều người hầu để nàng sai sử, muốn làm gì cũng phải tự thân vận động. Nhìn nàng yếu đuối thế này, sẽ không làm được việc nặng đâu.”

“Không sao cả! Chỉ là, ta…”

“Trọng yếu hơn là,” Thiên Dương cắt ngang, “Tuy rằng ta cưới nàng, nhưng sẽ không một lòng một dạ. Ta đã có nữ nhân khác bên ngoài rồi!”

“Tiểu thiếp sao?” Giới Nghi tò mò hỏi.

“Chúng ta đây không cần danh phận.” Thiên Dương chột dạ tuyên bố, “Chúng ta ở cùng nhau rất thoải mái, không cần nàng xía vào.”

Thì ra là thế. - Giới Nghi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Y đang muốn mở miệng cam đoan mình sẽ không là vật cản giữa hai người họ thì Thiên Dương lại nói tiếp!

“Cho nên, nếu nàng kiên trì ở lại, kỳ thực sẽ chỉ được một trượng phu trên danh nghĩa mà thôi. Ta tuyệt đối không chạm vào nàng!”

“Tuyệt sẽ không?” Giới Nghi mở to mắt.

“Không sai! Nàng chỉ là công cụ để xoa dịu bệnh tình nguy kịch của lão già thôi, chẳng có nghĩa lý gì với ta hết.”

“Thế nếu ta rời đi rồi thì lão gia biết làm thế nào?”

“Ta tự sẽ có cách…” Thiên Dương nói mà chính hắn cũng không tự tin cho lắm.

Kỳ thật, huynh ấy là không có cách nào đi! - Giới Nghi thương hại nhìn hắn. Trong lòng Giới Nghi, Thiên Dương đã trở thành một gã si tình bị người ta ép duyên rồi.

“Huynh… thực sẽ không chạm vào ta?”

“Không sai!”

“Huynh cam đoan?”

“Đương nhiên!” Thiên Dương bực bội.

Nữ nhân này muốn nói gì? Thoạt nhìn nàng tựa hồ rất vui vẻ vì hắn sẽ không chạm vào nàng, nhưng mà, có phải hắn cảm nhận sai rồi không?

Loại ngôn ngữ vũ nhục đó, làm sao khiến nàng ta vui vẻ được?

“Thật tốt quá!” Giới Nghi như trút được gánh nặng, “Ta có thể lưu lại được.”

Quyết định đó hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Thiên Dương.

“Nàng chắc nghe không rõ, ta nói lại...”

“Ta biết mà!” Giới Nghi cắt ngang, “Huynh yêu một người thắm thiết, cưới ta về chỉ vì bệnh tình nguy cấp của lão gia, à, là cha. Cả đời này huynh sẽ không chạm vào ta, đúng không?”

Hắn có nói cả đời sao? Lúc này Thiên Dương chỉ có thể gật đầu, chẳng hiểu ra sao cả.

“Vậy thì ta có thể ở lại, giúp huynh chăm sóc lão gia, à, là cha, để huynh có thể ăn nói được với Người.”

“Ta nghĩ nàng không rõ lắm...”

“Ta biết rồi mà.” Giới Nghi lại cười tươi roi rói.

“Không, nàng không biết đâu, thì...” Tình thế cấp bách, Thiên Dương liền nói dối, “Nhà họ Vân chúng ta không giàu có gì đâu! Không biết lão già đã viết gì trong thư, nhưng chắc chắn không phải là thật. Kỳ thực, Vân gia là được cái bạo miệng thôi. Nàng ở lại chỉ tổ chuốc khổ vào thân, không tốt chút nào đâu.”

“Không sao.” Giới Nghi nhìn hắn cười rạng rỡ.

Vốn dĩ Giới Nghi giả mạo tiểu thư rất thiếu tự tin. Theo lý mà nói, y sẽ tuôn ra hết sạch sự thật rồi sau đó quay đầu trở lại. Nhưng mà... có về Giang Nam thì cũng không ai chờ y cả, còn ở nơi này, đã có một gia đình dành cho y, một người già chờ y an ủi.

Một gia đình nha!

Có trời mới biết y mong có một gia đình đến nhường nào. Có người để quan tâm, và có người quan tâm tới mình.

Dù cô gia có vẻ không thích y, nhưng nếu y ở lại thì chí ít cũng có thể giúp hắn chăm sóc lão gia, đâu phải hoàn toàn vô dụng. Chỉ cần y cẩn thận, không để người khác biết thân phận thực sự là được. Như vậy, y cũng sẽ có một gia đình!

Hôn nhân, chính là sự đảm bảo bền chắc nhất! Dù sao cô gia cũng chỉ cần một thê tử để ngụy trang thôi mà, như vậy thì y hoàn toàn có thể làm được, sẽ không gây chuyện gì phiền phức cho hắn.

Lỡ như... Lỡ như bị người ta phát hiện ra mình là nam nhi, vậy y sẽ tự đồng rời đi, tuyệt không khiến Vân gia thêm phiền phức. Trước mắt, hãy để y được ích kỷ, dung túng cho y hưởng thụ một quãng thời gian được trải nghiệm cảm giác có ‘nhà’ đi!



“À... cái kia...”

“Thiên Dương!” Thấy Giới Nghi không biết gọi hắn thế nào, Thiên Dương nóng nảy nói. Vì sao bất kể chuyện gì, tiểu muội đó vẫn cứ lúng túng không dứt khoát vậy? Ngay cả một cái tên thôi cũng không nói ra được.

“Thiên Dương!” Giới Nghi nghe lời gọi theo, “Giờ chúng ta đang quay về mục trường à?”

Thay đổi xiêm y nhẹ nhàng, Giới Nghi cảm thấy dễ chịu nhiều. Tuy rằng với thân phận hiện nay,  y không thể tùy tiện được, nhưng khi tẩy đi lớp phấn dày trên mặt, tóc cũng được thả xuống, chỉ dùng sợi dây buộc ngang phần tóc ở thắt lung, tiện cho vận động. Chất liệu tuy tốt nhưng hình thức giản đơn, cũng không thấy Thiên Dương có ý kiến gì.

Bởi vậy Giới Nghi an tâm rất nhiều. Xem ra việc Thiên Dương nói chỉ cần y làm thê tử trên danh nghĩa là thật rồi!

“Không, cha nói chúng ta vừa thành thân, cần phải trải qua cuộc sống của tân phu thê, cho nên chúng ta tới mục trường mới ở.” Vân Thiên Dương cố ý dọa y, “Chỗ đó cái gì cũng không có, chẳng thể có người hầu hạ nàng. Giờ nàng hối hận vẫn còn kịp, đến lúc đó đỡ phải kêu trời không thấu, gọi đất chẳng thưa.”

Thực ra lời Thiên Dương nói có trăm ngàn chỗ hở, nếu Giới Nghi khôn khéo hơn thì có thể bắt được điểm sai sót của hắn. Chỉ tiếc là Giới Nghi đang lo lắng không ngừng với lời nói dối đầu tiên trong đời, đương nhiên không có dư lực chú ý người khác.

“Ta sẽ không hối hận.”

Nữ nhân này! Thực sự là hồ đồ hết thuốc chữa mà! - Vân Thiên Dương căm hận nghĩ.

Thực không nhìn ra, dáng người thì không ra sao, tính tình lại quật cường vậy. Dù hắn có khuyên can hoài cũng không chịu chuyển biến. Được, đợi tới lúc tới mục trường rồi, để xem nàng ta phản ứng thế nào!

Mục trường Thiên Phong là kiêu ngạo của hắn, tất cả đều do một tay hắn tạo thành. Ở tương lai không xa, nó nhất định sẽ làm nên chuyện. Nhưng tạm thời bây giờ thì nó chưa là gì cả. Như vậy, trong mắt một Lăng Sương cao quý, chắc chắn là rất đơn sơ.

Nhưng Lăng Sương này lại có chỗ ngoài dự liệu của hắn. Trong ấn tượng của hắn, những danh môn vọng tộc vừa ra khỏi cửa kéo một đám người hầu theo như mây để biểu hiện thân phận cao quý. Còn nàng thì sao? Lẻ loi một mình tới quan ngoại, ngay cả một nữ tì, nô bộc cũng không mang theo.

Để rồi coi! Ngu xuẩn sẽ bị báo ứng thôi! Không ai giúp nàng chăm sóc dung nhan, tóc tai thì rối bù, chỉ tùy tiện buộc sợi dây, khi gió thổi qua liền không chịu ràng buộc mà tung bay, thực sự là...

Đẹp đến nao lòng.

Chết tiệt!

Bỏ đi lớp hóa trang thật dày lại lộ ra diện mục thanh tú. Gương mặt không chút son phấn đó đã mất đi vẻ tân nương khi vừa tới, nhưng lại mang theo một nét phong tình khác biệt. Thiếu đi chút hương vị của nữ nhân, lại hiển lộ phong thái thanh lệ tiềm ẩn.

Hừ! - Thiên Dương không cam lòng nghĩ. - Làm vậy chắc chắn vì muốn khẳng định nàng ta có vẻ đẹp trời sinh, không cần son phấn cũng toát lên vẻ đẹp hương đồng gió nội mà thôi!

Nhưng chỉ đáng tiếc là, khi nàng không son phấn, tuy rằng thanh tú động lòng người, dung mạo lại kém tươi đẹp tựa đào hao của Lâm Xuyến... Chỉ là, Thiên Dương vô cùng không tình nguyện khi nhận ra, tựa hồ với hình ảnh giai nhân thanh tú này, hắn càng yêu thích hơn.

Chết tiệt!

Thấy Giới Nghi đứng đờ đằng kia, vẻ mặt lo sợ không yên, bộ dạng không biết phải làm sao đó, hắn lại không kiên nhẫn hô.

“Đang làm cái gì thế?”

“Dạ?” Giới Nghi vội vàng ngẩng đầu nhìn hắn. Vân Thiên Dương đã lên xe ngựa từ lâu, cầm dây cương trong tay, “Ta đã chuẩn bị xong rồi!” Y cuống quít nói.

“Xong rồi còn không lên xe đi!” Vân Thiên Dương quát lên, “Chẳng lẽ còn chờ ta dìu nàng sao? Ta không thích làm mấy chuyện đó đâu.”

“A!” Giới Nghi như tỉnh cơn mộng, vội vã lên xe, “Ta quên mình có thể ngồi xe.”

Y vẫn là đi theo bên cạnh, ngoại trừ lúc đóng giả tân nương ra, y chưa ngồi xe ngựa bao giờ.

Vân Thiên Dương liếc nhìn y khó hiểu, lại tiện tay kéo y lên. - Trước kia nàng ta sống thế nào vậy? Ngay cả ngồi xe mà cũng quên được sao?

Giới Nghi yên lặng cứng đờ ngồi bên cạnh Thiên Dương, nội tâm lại lần nữa cảm thấy bứt rứt về chuyện giả mạo. Nếu như tiểu thư ở đây, vị trí này nhất định là của nàng. Có phải y rất tệ không, vì đã không nói cho Thiên Dương biết sự thật?

Tuy Thiên Dương ác miệng nhưng tâm không xấu. Vừa rồi dù hắn có nói chuyện cay độc với y, nhưng lại tự mình kéo y lên, bởi vậy cũng biết, hắn là một người rất giỏi chăm sóc người khác.

Giới Nghi trộm nhìn về phía Thiên Dương, phát hiện mặt hắn trầm tư mím môi, Giới Nghi cũng cứng nhắc chẳng biết nói gì. Y sống mười bảy năm vẫn không có bạn cùng trang lứa, dù Thiên Dương hơn không bao nhiêu, cũng mới hai mươi thôi, nhưng Giới Nghi không tìm được chuyện gì để nói.

Xe ngựa đã đi vài dặm đường, Thiên Dương mới mở miệng phá vỡ trầm lặng.

“Nàng chắc biết, cha đang bệnh.”

“Vâng.” Vốn là không biết, nhưng Thiên Dương oán giận nói nhiều, muốn không biết cũng khó, “Mong rằng... cha...” Lời này y nói dù không được tự nhiên nhưng cũng chân thành, rốt cuộc y cũng có cha rồi. “Mong là lão gia sớm ngày khang phục.”

Chí ít nàng ta cũng không mong lão già sớm xuống mồ để tiêu xài cho đã gia tài bạc triệu!- Thiên Dương thầm nghĩ.

“Nàng cũng biết, ta thành thân vì tâm nguyện của ông ấy.” Thiên Dương hắng giọng, “Dù chúng ta đã nói qua, nhưng vì nàng nghĩ tới việc lưu lại nên phải diễn vài trò trước mặt lão già mới được. Dù sao ông ấy cũng mong ta cưới được một người vợ xuất thân cao quý.”

“Diễn trò?” Giới Nghi khó hiểu hỏi, “Diễn cái gì?”

“Trước mặt cha, chúng ta phải đóng vai một đôi phu thê ‘ân ái’.”

Theo dự đoán của Thiên Dương, cha chờ tân nương tới còn cấp bách hơn tân lang là hắn, Thiên Hạo chắc đã không có cách kéo dài nữa rồi, mà sự ngoan cố của nữ nhân này lại vượt ngoài dự tính của hắn. Kế hoạch chắc sẽ khó thành công, nhưng bàn điều kiện trước vẫn tốt.

“Nàng biết cha mong nàng tới thế nào, lỡ như ông ấy biết hôn sự của chúng ta chỉ là ngụy tạo thì ông sẽ bị đả kích không nhỏ. Cho nên trước mặt ông, nàng phải đóng vai mà ông mong chờ, còn ta diễn vai của ta. Chúng ta phải là một đôi phu thê ngọt ngào, đồng ý không?”

“Vâng.” Giới Nghi gật đầu. “Nhưng mà... một đôi phu thê ngọt ngào là thế nào?” Y ngơ ngác hỏi.

Vì Thiên Dương đã hứa không chạm vào y nên y mới dám đánh bạo cải trang tiếp, vạn nhất ‘ngọt ngào’ với Thiên Dương xong rồi thì không giả mạo được nữa thì sao?

“Nàng nghĩ thế nào? Một đôi vợ chồng mới cưới có thể làm chuyện ngọt ngào gì?”

“Vậy...” Giới Nghi ngây ra một lúc, hoàn toàn không có khái niệm, “Vậy... Huynh có thể ngoan ngoãn hơn trước mặt cha.”

“Chỉ thế thôi sao?” Mệt nàng ta còn vét hết óc để nghĩ ra những chuyện này, Thiên Dương không khỏi bất cười. Tân nương của hắn quả là thuần khiết mà. Thật không biết nam nhân Giang Nam nghĩ cái gì mà để một bậc mỹ nữ nhường này tới quan ngoại.

“Thiếu sao?” Giới Nghi lo lắng không yên, vô thức lại áp lên trái tim đang đập nhanh hơn.

Có lẽ, y nên nói thực cho xong, đừng nghĩ mấy chuyện kỳ quái nữa!

Thiên Dương vừa tức vừa buồn cười nhìn biểu hiện của y. Có cần cường điệu quá vậy không? Vân Thiên Dương hắn chính là mỹ nam tử nổi danh ở quan ngoại nha! Vậy mà nàng ta còn sợ đến như thế.

Hơn nữa, không phải hắn thích xoi mói, nhưng thê tử vô duyên của hắn, vóc người quả là kém nha. Hai viên thịt trước ngực bé quá, gần như không nhấp nhô chút nào. Hắn chưa bao giờ quan tâm tới mẫu người phát dục kém vậy, thế sao giờ lại lắm ý kiến thế chứ!

“Ta nghĩ...” Thiên Dương trở lại đề chính, “Thi thoảng tiếp xúc da thịt là cần thiết.”

“Nhưng mà... huynh đã nói...”

“Ta biết ta nói cái gì.” Thiên Dương cắt ngang lời y. Hắn vẫn còn nhớ rõ phản ứng của y khi đó. “Đừng lo, tất cả chỉ là làm cho có thôi, cả đời này nàng không cần lo đến chuyện trinh tiết.”

“Vậy được.” Lúc này Giới Nghi mới thả lỏng.

Bàn bạc đã xong, hai người lại rơi vào trầm mặc.

Không biết nàng thấy mục trường Thiên Phong xong sẽ nói thế nào? - Thiên Dương liếc nhìn người ngồi thẳng bên cạnh, thi thoảng cũng sẽ len lén nhìn mình. Chỉ là nàng không biết, mỗi một ánh mắt đó đều bị hắn bắt được không hề bỏ sót.

Mục trường Thiên Phong cách nhà chính của Vân gia không xa lắm. Chỉ là giờ không có gì tốt đẹp cả, thậm chí phòng ốc cũng là dựng tạm để nghỉ ngơi, kho bãi có nhà tranh vách đất, còn có mấy căn là do mảnh gỗ đóng thành. Những thứ đó chắc chắn không hợp với cảm quan của tiểu thư cao quý như nàng. Bất quá, tốt nhất khiến nàng càng nhanh thất vọng càng tốt.

Xem đi! Nàng ta trầm mặc như thế, có lẽ là đang nghĩ tới việc có nên mở miệng đòi về hay không.

“Nghe này, Lăng Sương...”

“Gọi ta Nghi Nhi.”

“Nghi Nhi?”

“A... đó... đó là nhũ danh của ta.” Nếu đã định lưu lại, Giới Nghi quyết phải khiến người ta đừng gọi y là Lăng Sương, đỡ sau này y phản ứng không lại.

“Được rồi, Nghi Nhi!” Thiên Dương lớn tiếng nói. Nhũ danh quái quỷ gì chứ? Hoàn toàn không ăn khớp chút nào.

“Ta sinh ra bên dòng Nghi hà, cho nên...”

Thiên Dương gật đầu, cũng nhận lời giải thích của y.

“Bởi... bởi vì huynh bảo muốn thân mật với ta, cho... cho nên ta nghĩ... gọi nhũ danh thì sẽ thuyết phục hơn.” Giới Nghi xoay xoay ngón tay, căng thẳng giải thích.

“Nghi Nhi.” Thiên Dương quyết định nỗ lực lần cuối. “Trên lộ trình nàng tới quan ngoại chắc đã trải nhiều gian khổ, nhất là đường tới mục trường, có lẽ chính nàng cũng thấy, ở đây dân cư thưa thớt, nơi duy nhất có thể gọi là náo nhiệt, chỉ là trấn nhỏ mà nàng đã dừng chân thôi.”

“Nhưng mà trấn đó, kỳ thực cũng chỉ có một khu chợ. Những ngày sau này, nàng sẽ phải đối mặt không phải là phồn hoa đô hội, náo nhiệt xôn xao, cũng không có ai đi chơi cùng, cũng không có thứ gì cho nàng giải sầu cả.”

“Ta biết.”

“Nàng không biết đâu!” Thiên Dương nghiêm khắc cắt ngang, “Dù giờ nàng có cảm động trước cảnh bao la hùng vĩ trước mặt, nhưng lâu dần rồi nàng sẽ chán, sẽ không chịu được tịch mịch, mà nỗi khổ này không thể nói được với ai.”

“Ta sẽ không chán mà.” Những ngày chỉ có lo ăn lo chơi, chưa bao giờ là cuộc sống của y cả.

“Sẽ mà!” Thiên Dương gần như điên lên, không ngờ tiểu muội kia lại cứng đầu đến thế, “Nàng phải biết, những ngày ở quan ngoại, không thể giống như ở Giang Nam được đâu. Chúng ta sống, là thực sự ‘làm việc’, chứ không phải như ở Giang Nam mà ‘hưởng thụ’.”

“Ta cũng chỉ mong được sống thôi mà.” Giọng Giới Nghi tuy nhỏ nhưng đầy kiên định. Chỉ cần không phải sống một mình cô đơn là được. Y cũng không sợ khổ mà.

“Như vậy, trong lòng tướng công của nàng có người khác, nàng sẽ làm thế nào?” Thiên Dương ghét mình tàn khốc như vậy, phá hủy lòng tin của nàng, “Đừng quên, trượng phu chính là ông trời của nữ nhân. Nếu như hắn không phải để nàng dựa vào thì nàng còn lý do lưu lại sao?”

Giới Nghi ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn.

“Ta không cần dựa vào ai hết, ta sẽ tự lo cho mình.” Y chỉ không muốn cô đơn thôi, đó cũng là hy vọng quá xa vời sao? Y cùng Thiên Dương, hẳn là có thể sống chung như bằng hữu, chỉ cần Thiên Dương cho y cơ hội.

Không, y tuyệt không thỏa hiệp!

“Thiên Dương, ta mong có được một gia đình, có cha, có người nhà. Còn chuyện huynh có đồng ý trở thành người nhà của ta không, ta không cưỡng cầu. Nếu như gia đình này chỉ có được bằng cách đóng vai thê tử của huynh, thì ta sẽ làm.”

Chết tiệt!

Thái độ kiên định như thế khiến Vân Thiên Dương có phần mê hoặc. Tiểu muội này này coi như cũng có khí phách. Chỉ là, giờ không phải lúc để bội phục đâu.

Đó là do chính nàng ta tự chọn!

Lúc đầu Thiên Dương còn do dự có nên bỏ dở kế hoạch không, giờ thì không làm cũng không được!

Hừ! Để nàng ta thấy cuộc sống khổ cực ở mục trường rồi, đến lúc đó đừng trách hắn chưa cảnh báo!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Btdrvh, Trịnh Phương và 68 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.