Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 100 bài ] 

Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

 
Có bài mới 20.03.2019, 21:56
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 849
Được thanks: 7492 lần
Điểm: 33.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 85: Vận động

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

"Cháu không quen người này, cứ bám theo cháu mãi."

Hai chú bảo vệ nhìn sang, chỉ thấy một chiếc xe màu đen và một cô bé xinh xắn.

Dạo này không có người xấu nhất, chỉ có xấu hơn thôi!

Bọn họ không thấy rõ trong xe là nam hay nữ, nhưng cô bé ngoài xe lại dễ thương xinh đẹp, còn là sinh viên đại học A, luôn có những hạng suy đồi đạo đức như vậy, cứ âm mưu muốn ra tay với người khác.

Nghĩ thông suốt thì bắt đầu nổi giận, hơn nữa đây là sinh viên của trường bọn họ, bước nhanh lên trước.

"Là ai?! Làm gì đấy?!"

Khí thế bảo vệ hung dữ, Chu Thiến đóng cửa sổ, nhanh chóng khởi động xe.

Nhân viên bảo vệ kia không đuổi kịp, quay lại nhìn Miêu Miêu, lắc đầu: "Chú nhớ biển số xe của người đó rồi, sau này mà gặp lại, chú trực tiếp đuổi đi luôn!"

"Vâng, cháu cảm ơn ạ." Miêu Miêu cảm kích mỉm cười.

Bảo vệ vẫn khá lo lắng: "Cháu gái đang về nhà à?"

"Vâng ạ!" Miêu Miêu gật đầu.

"Vậy bảo người nhà đến đón đi, hoặc ở trong trường, đừng đi đến nơi ít người, vừa thấy có gì không đúng thì phải hô to ngay."

"Vâng, cảm ơn chú, cháu nhớ rồi."

"Vậy thì tốt, nhanh về nhà đi."

"Tạm biệt ạ."

Cô phất tay, cười rời đi.

Sống đến giờ rồi, chưa bao giờ chủ động tổn thương ai, nhưng luôn có nhiều người, khi cô nhớ đến thì chỉ thấy hận đến nghiến răng.

Cô không chủ động tổn thương những người này, cũng không muốn dính dáng gì đến bọn họ, Miêu Tranh đã nói, cô là công chúa nhỏ, cả đời cất giữ một tấm lòng thiện lương.

Nhưng thiện lương không phải là luôn nhẫn nhịn, nếu cứ đến trước mặt cô kích thích cô, Miêu Miêu nghĩ, cô sẽ có thể danh chính ngôn thuận báo thù cho Miêu Tranh đấy.

...

Bề ngoài Trịnh Thâm chỉ dọa Chu Nghị, nếu Miêu Miêu không có bất cứ cảm tình gì với bọn họ, đương nhiên anh sẽ không bỏ qua cho bọn họ dễ như vậy.

Bây giờ cứng đối cứng quả thật không ổn, nhưng chôn một ít dây pháo chờ sau này một đao thu dọn, vậy thì dễ hơn rồi.

Chẳng qua trước khi dọn dẹp nhà họ Chu, còn có người... tuyệt đối không thể nào bỏ qua được!

Cầu hôn đã thành công, những chuyện vặt vãnh khác cũng được dọn dẹp sạch sẽ, Trịnh Thâm quay lại cuộc sống mỗi ngày đưa đón Miêu Miêu.

Chiều hôm đó, anh đến rất sớm, ngồi chờ trong xe, ánh mắt nheo lại, ngón tay gõ lên cửa sổ xe.

Quả nhiên, trong chốc lát nhân vật mục tiêu xuất hiện.

Trịnh Thâm mở cửa xe, bước nhanh qua.

"Đoàn Trạch, nói chuyện một chút đi?"

Hai người đứng dưới đại thụ cách đại học A không xa, ‘thân mật nói chuyện với nhau.’

"Làm nhiều việc như vậy, Miêu Miêu vẫn chỉ thích tôi." Trịnh Thâm cười khẽ, mang theo mùi giễu cợt.

Tại sao mỗi lần Chu Thiến tìm anh là bị chụp, tại sao mỗi lần Miêu Miêu đều biết, lúc ấy không để ý lắm, bình tĩnh lại tra ra thì hiểu cả rồi.

"Anh xác định cô ấy yêu anh sao? Không phải vì nhiều năm qua đi nên không muốn xa rời, hoặc chỉ cảm kích vì anh đưa cô ấy ra ngoài, cho cô ấy đi học?"

Vẻ mặt Trịnh Thâm không có biểu hiện gì, nhưng trong lòng khựng lại, người này thật biết dùng lời nói để một đao trí mạng.

"Bất kể cô ấy vì điều gì mà có tình cảm với tôi, nhưng bây giờ cô ấy yêu tôi, sẽ không rời bỏ tôi."

Tiến lên từng bước: "Quan trọng nhất là, cô ấy muốn gả cho tôi."

Thoáng chốc, Đoàn Trạch biết cô đã đồng ý, lúc này vẫn đến tìm cô, còn muốn gặp mặt cô.

Trịnh Thâm liếc nhìn đồng hồ, anh vốn cao, Đoàn Trạch cũng không thấp, thậm chí bởi vì chơi bóng rổ mà hơi cao hơn anh một chút.

Nhưng lúc anh nhìn cậu ta, cậu ta lại cảm thấy bị áp bách, Đoàn Trạch nghe anh nói:

"Người trẻ tuổi, cậu còn non lắm."

Nói xong cũng bước nhanh đi, đứng ở cổng trường, cô gái cậu ta cầu mà không được đã chạy ra, nhào vào lòng người đàn ông kia.

Người đàn ông đó ôm trọn cô, ngọt ngào rời đi, mà Miêu Miêu, từ đầu đến cuối không hề liếc cậu lấy một lần.

Trong mắt cô chỉ có Trịnh Thâm.

...

Sinh nhật hai mươi tuổi của Miêu Miêu còn hai ngày, hai người cũng rất khẩn trương.

Trịnh Thâm nghĩ lần trước đã nói xong, Đoàn Trạch cũng bỏ qua rồi, vậy mà đối phương đã liên tục năm ngày xuất hiện tại cổng đại học A rồi!

Nếu không phải mỗi lần đều có anh hộ tống, tên kia nhất định sẽ nhảy ra, ngăn Miêu Miêu lại.

Trịnh Thâm vò đầu bứt tai nghĩ cách để dọn dẹp cậu ta, không thể để cậu ta trở lại phá rối, dù sao giá trị nhan sắc của tên kia, vẫn khiến anh khá lo lắng.

Một ngày trước tuổi hai mươi, cuối cùng Trịnh Thâm đã nghĩ ra cách đuổi cậu ta đi.

Chiêu tầm thường, trò cũ rích, nhưng trải qua nhiều năm, thực tế đã chứng minh, vẫn khá có hiệu quả —— mách phụ huynh.

Nếu cha mẹ Đoàn Trạch biết cậu ta không đến Mỹ chơi bóng rổ, mà chạy về theo đuổi một cô gái ‘đã có chậu’, nhất định sẽ nghĩ cách ép cậu ta đi.

Trịnh Thâm gật đầu, chủ ý này hơi ác, nhưng ai bảo cậu ta trêu chọc trước?

Vậy mà anh còn chưa hành động, đã phát hiện Miêu Miêu bỏ nửa tiết, trước khi anh kịp đón cô, thì cô đã đi gặp Đoàn Trạch rồi.

Bởi vì muốn giám thị nhà họ Chu, cho nên xung quanh Miêu Miêu đều có người, vừa ra ngoài thì Trịnh Thâm đã lập tức biết, trầm mặt chạy đến đại học A, trong lòng vừa đau vừa chát.

Anh học không nhiều, dáng dấp không đẹp trai bằng Đoàn Trạch, Miêu Miêu bỏ tiết để đi gặp Đoàn Trạch, sẽ không phải... hối hận vì đồng ý kết hôn với mình chứ?

Trịnh Thâm nghi thần nghi quỷ, vừa lo lắng vừa kinh sợ.

Mà bên kia Miêu Miêu đi đến trước mặt Đoàn Trạch, khẽ nói: "Chúng ta nói chuyện một lát đi."

Hai người ngồi xuống một quán trà sữa, ánh mắt Miêu Miêu nhìn xa xa ngoài cửa sổ, mấy ngày nay Trịnh Thâm đang suy nghĩ gì cô đều biết, mỗi ngày lúc đón cô, anh đều sẽ nhìn vào một góc nhỏ mà nhe răng, hận không thể nhào tới cắn hai cái.

Cô giả vờ không nhìn thấy, nhưng nó vẫn khiến cô bận tâm.

"A Trạch, cậu nghỉ phép đã lâu rồi, lúc nào thì về?" Miêu Miêu nói trước.

Đoàn Trạch lộ ra một nụ cười khổ sở, lần trước lúc cậu đưa cô đến chỗ Trịnh Thâm và Chu Thiến, cô mặc dù thất kinh, nhưng vẫn mở cửa đi ra ngoài.

Khi đó cậu đã biết, cô đi ra ngoài thật ra là muốn được nghe giải thích, tại sao muốn có được lời giải thích? Bởi vì cô vẫn muốn ở cùng với Trịnh Thâm.

Thất bại của cậu đã quá rõ, chỉ có một mình cậu, vẫn liều chết chống cự, không chịu tiếp nhận.

"Cậu muốn tôi đi hay ở lại?" Cậu khẽ hỏi, giọng nói hơi khàn.

Miêu Miêu nghiêm túc nhìn cậu, cô cười lên trông rất đẹp, làm cho lòng người hòa tan.

Lúc nghiêm mặt, ngũ quan tinh xảo, cũng rất có cảm giác xa cách, dường như khoảng cách giữa cậu và cô luôn rất xa xôi mãi mãi không thể với tới được.

"Đây không phải do tớ quyết định, nhưng cậu là một vận động viên bóng rổ, vốn không nên vì chuyện thế này mà lãng phí thời gian huấn luyện. Cậu là bạn ngồi cùng bàn với tớ năm trung học đệ nhị cấp, tớ luôn xem cậu là bạn tốt."

"Miêu Miêu!"

Cậu nghiêm túc nhìn cô, hỏi: "Cậu thích kiểu đàn ông như Trịnh Thâm sao? Nếu ban đầu không phải do anh ta dẫn cậu ra khỏi chốn đó, cậu vẫn sẽ thích anh ta sao?"

"Tớ không biết, bởi vì anh ấy dẫn tớ ra. Cõng tớ từng bước một đi ra, bây giờ tớ vô cùng chắc chắn mình yêu anh ấy, anh ấy là kiểu thế nào, thì tớ sẽ thích tuýp đàn ông thế đó." Miêu Miêu nói rất kiên định, ánh mắt thẳng tắp nhìn xuống bàn, tràn đầy tình ý.

Cô và Trịnh Thâm, ban đầu là ân tình, đến bây giờ, là tình yêu.

Đoàn Trạch khổ sở: "Là tôi đến trễ, tôi đã bước vào cuộc đời cậu quá trễ rồi."

Trong lòng của cậu đã có một người khác, tôi có cố gắng bao nhiêu chăng nữa, cũng không làm nên chuyện gì.

"Ngày mai tôi sẽ trở về trường."

Thật lâu sau Đoàn Trạch mới nói ra những lời này, quả thật bên kia đã sớm thúc giục cậu. Cậu đã nỗ lực, cố gắng tối đa, nhưng vẫn vô dụng.

"Tặng cậu." Miêu Miêu lấy ra một cái hộp từ trong cặp, đây là quà tặng đáp lễ.

"Cảm ơn." Đoàn Trạch nhận lấy.

Cậu nói: "Sinh nhật vui vẻ."

Cô nói: "Lên đường bình an."

Hai người nhìn nhau cười.

Lúc Trịnh Thâm đến, hai người đang cười bước ra khỏi quán trà sữa, cười cười nói nói, Đoàn Trạch kể chuyện lý thú ở đội bóng rổ.

Mặt anh đen như mực, hận không thể ăn cậu ta.

Miêu Miêu chỉ gật đầu với anh, rồi sau đó nói cười tiếp với Đoàn Trạch, đứng chờ xe ở đầu đường.

Trịnh Thâm trợn tròn mắt.

Bắt một chiếc taxi, Đoàn Trạch bước lên, cầm cái hộp trên tay, vẫy tay một cái.

"Tôi đi đây."

Miêu Miêu mỉm cười: "Tạm biệt."

Xe chạy, Đoàn Trạch vẫn nghiêng đầu nhìn cô, nhìn cô từ từ nhỏ dần, cho đến khi không còn thấy nữa.

Mở hộp ra, hai món quà, một chiếc lá phong của đại học A, và một tấm ảnh mà Miêu Miêu đã chụp.

Phía sau là một câu viết tay: Mong rằng bạn ngồi cùng bàn Đoàn Trạch thẳng tiến không lùi, trời cao biển rộng, tiền đồ tự cẩm.

Cậu nhẹ nhàng vuốt ve nét chữ xinh đẹp, đây là lời chúc phúc thành khẩn nhất của cô, con đường phía trước mênh mông, thẳng tiến không lùi.

Để quả đấm ở chóp mũi, khóc không thành tiếng, đây là lần đầu tiên từ khi có trí nhớ, là lúc Đoàn Trạch rơi nước mắt.

Cậu không hối hận vì đã yêu cô gái này, một năm rưỡi trước kia, là cô khiến cậu có lý tưởng để theo đuổi, hôm nay, một năm rưỡi sau này, cậu sẽ có dũng khí thẳng tiến không lùi.

Hai tay cậu khép lại, che mặt, nước mắt rơi xuống từng giọt.

Tạm biệt, Miêu Miêu.

...

"Anh? Đợi đã!"

Người trước mặt chỉ buồn bực lầm lũi bước đi.

"Trịnh Thâm! Đứng lại!"

Bước chân không ngừng.

Hai tay Miêu Miêu chống nạnh, ngừng lại.

Người phía trước đi hai bước, cảm thấy người phía sau không theo kịp, thả chậm bước chân, tai khẽ giật.

Lặng lẽ quay lại, thấy Miêu Miêu đứng tại chỗ không đi.

Quay lại sao? Mất mặt lắm.

Đi luôn? Không! Không nỡ.

Trong lòng Trịnh Thâm vô cùng rối rắm, tủi thân dứt khoát ngồi xuống đất.

Miêu Miêu hoàn toàn im lặng, bước lên: "Gọi anh là Trịnh ba tuổi thật quá đề cao anh rồi!"

Tai anh khẽ giật, lẩm bẩm: "Em với cậu ta nói nói cười cười, vậy anh không được tức giận à?"

Một bàn tay nhỏ vươn ra, níu lấy lỗ tai, dùng sức nhéo.

"Anh còn nói!"

Trịnh Thâm ủ rũ trừng cô: "Hai người nói gì? Sao vui vẻ vậy!"

Miêu Miêu buông tay ra, bước nhanh về phía trước.

Trịnh Thâm đuổi theo: "Miêu bại hoại! Em không thể bỏ anh được! Em đã đồng ý lời cầu hôn của anh rồi! Hôm sau lĩnh chứng đấy!"

"Này, nói chuyện với em đó!"

"Nếu em không nói anh sẽ giận cho coi!"

...

Bất luận anh nói gì, Miêu Miêu chỉ đi về phía trước, không để ý đến anh.

Trịnh Thâm càng tủi thân, kéo cô, yếu thế: "Miêu Miêu... Em đừng bỏ anh mà."

"Đoàn Trạch đi rồi." Cuối cùng Miêu Miêu lên tiếng.

"Cái gì?"

"Cậu ấy trở về Mỹ."

Trịnh Thâm đần mặt, ngay sau đó trong nháy mắt nghĩ ra, ôm chầm lấy Miêu Miêu.

"A! Anh hiểu lầm em rồi, xin lỗi nha! Sao em bảo cậu ta đi hay thế? Sao em giỏi vậy!"

Anh vui sướng nói chuyện ngổn ngang, lung ta lung tung.

Miêu Miêu ôm cổ anh, nghiêm túc nhìn anh: "Cho nên anh phải tin tưởng em một chút được không?"

"Xin lỗi em!" Nhận lỗi mau thật đấy, như chó bự nhiệt tình phe phẩy đuôi, đôi mắt phát sáng.

"Trịnh ba tuổi, anh có thể giữ mình trong sạch, em cũng có thể, em chỉ yêu anh."

Trịnh Thâm đột nhiên sửng sốt, ôm Miêu Miêu đứng tại chỗ.

Anh không đuổi được Đoàn Trạch, dùng tất cả mọi cách đều không được, đám tình địch từng xuất hiện, Diệp Gia Thịnh, Đoàn Trạch, đều do cô tự mình giải quyết.

Dường như... cách đối phó với tình địch hiệu quả nhất, chính là dụ dỗ vợ thật tốt chăng?

"Hú!" Trịnh Thâm đột nhiên nghĩ thông suốt, tru lên quái dị, ném người lên cao, rồi tiếp được.

"Á! Trịnh ba tuổi!"

"Miêu Miêu! Anh yêu em!" Anh rống to.

...

Mạng mua sắm Tinh Không, vào ngày 1 tháng 11, vừa đăng nhập đã có các loại giảm giá, làm mới là có thể mua tiếp.

Thật sự quá ưu đãi! Loại giảm giá như tiền mặt đó, dùng trực tiếp luôn.

Chẳng qua trên mỗi một phiếu giảm giá đều viết: Chúc mừng ông Trịnh và bà Trịnh lĩnh chứng kết hôn! Chúc trăm năm hảo hợp!

Đám dân mạng: ...

Còn có thể để người ta yên lành mua đồ được không?!

Rồi sau đó lướt Tinh Không, trên weibo của Trịnh Thâm và weibo chính thức đều là lời nhắn chúc phúc.

Còn vị phu nhân kia, không lộ ra một chút tin tức nào.

Mà lúc này hai người đang làm gì thế? Đang chụp hình.

Đều ăn mặc rất trang trọng, cũng rất... hạnh phúc.

Nhiếp ảnh gia nhìn hai người từ ống kính, khóe miệng co rút.

Cô gái nhỏ mặc đồ màu đỏ tương đối đẹp mắt, nhưng người đàn ông có nét mặt hung tàn này, dáng vẻ như tội phạm, còn mặc toàn màu đỏ, may là màu rượu đỏ đấy.

Nhưng là nhiếp ảnh gia ưu tú, anh ta cố gắng bỏ qua toàn thân màu đỏ của người đàn ông này, nghiêm túc chụp hình.

"Aiz, chú rể à cười lên, học cô dâu mình một chút đi."

Khóe môi Trịnh Thâm nhúc nhích, cứng rắn biến nụ cười thành miệng bị co giật.

Chỉ có Miêu Miêu rất gần anh nên biết, cả người anh đang phát run, đã thuộc vào hạng căng thẳng cấp tính.

Mặc dù cô cũng sợ, nhưng tốt hơn so với anh một chút.

"Aiz, tôi bảo anh cười chứ không phải kêu anh khóc, cùng nhau nói nào, cà [1]~ "

[1] cà (âm Hán là: qié•zi) giống kiểu như nói ‘cheese’ khi chụp hình của Tây ấy.

Miêu Miêu nói theo, miệng Trịnh Thâm chẳng căng ra nổi, sao có thể kêu được.

Nhiếp ảnh gia bất đắc dĩ, chỉ đành phải chụp như vậy, vừa kết thúc, bả vai người đàn ông kia trong nháy mắt xụ xuống, ôm Miêu Miêu, nhếch môi cười khúc khích.

Nhiếp ảnh gia bên kia xử lý hình chụp liếc thành phẩm, quay mặt đi, thật không dám nhìn.

Đây không phải là người đẹp và quái thú phiên bản thực sao?

Mặc dù hình không hoàn mỹ, nhưng sổ là hoàn mỹ, Trịnh Thâm cẩn thận cầm hai cuốn sổ hồng trên tay, nhẹ nhàng cất vào túi áo trong, còn kéo khóa kéo lên.

Miêu Miêu: "..." Bộ tây trang thương hiệu này không có túi trong, bà nó cái túi có khóa kéo bên trong này không lẽ là cái tối hôm qua mình may hả!

Trịnh cầm thú không phụ tiếng thơm, một tay ôm Miêu Miêu, điên cuồng chạy, dạng này là vui mừng đến điên rồi.

"Kết hôn rồi kết hôn rồi!"

Miêu Miêu: "..."

Dĩ nhiên, kết hôn với Trịnh Thâm mà nói, trừ Miêu Miêu chính thức thuộc về anh ra, còn có một cái, đó chính là cuối cùng đã có thể khai trai rồi!

Buổi trưa hai người ăn ở bên ngoài, buổi chiều Trịnh Thâm mua thức ăn, dẫn theo cô về nấu cơm.

Rồi sau đó cứ liếc tròng mắt xanh lè nhìn cô, thấy thế Miêu Miêu lạnh cả sống lưng...

Xong rồi, sợ con cầm thú này rồi!

"Miêu Miêu, khuya rồi, chúng ta đi tắm rồi ngủ đi."

Miêu Miêu ngẩng đầu nhìn đồng hồ, bảy giờ... Rất khuya đấy?

Nuốt nước bọt, yên lặng lui về phía sau từng bước.

"Anh... còn quá sớm, mới vừa ăn cơm xong mà."

Trịnh Thâm nhếch môi cười, ánh mắt nheo lại: "Vậy thì vận động một chút rồi ngủ."

"Hả?"

Mới vừa nghi ngờ lên tiếng, đã bị người khiêng lên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Béo Túp Típ, HNRTV, Huykngan94, Ida, My heaven, NhiNa, Vietthu, antunhi, conluanho, kabi_ng0k, sakura200583, snow33
     

Có bài mới 22.03.2019, 22:18
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 849
Được thanks: 7492 lần
Điểm: 33.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 86: Chương kết

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Đêm đó Miêu Miêu không đành lòng nhớ lại, Trịnh Thâm ép cô lăn qua lăn lại, cái gì ngại nói, ngại làm, tất cả đều đến một lần.

Mặt trời từ từ dâng lên, vì là mùa đông, nên tỏa ra ánh nắng dịu nhẹ không chói mắt.

"Bà xã, đi ăn cơm nào." Trịnh Thâm cúi đầu, trán chạm trán với cô, muốn kêu cô dậy.

Miêu Miêu tránh đầu qua, bọc chăn kín mít, lăn một vòng.

"Không ăn được không!" Phải, vẫn còn rất tức tối đây này.

Trịnh Thâm cũng biết là lỗi của mình, đuổi qua nửa bên kia giường: "Ngoan, ăn sáng xong rồi ngủ tiếp, hay anh bưng lên cho em nhé? Em đánh răng trước nha?"

Miêu Miêu không lên tiếng, không đến hai giây đã truyền ra tiếng hít thở đều đều.

Cô mệt kinh khủng.

Trịnh Thâm cười như mèo trộm được cá, rón rén lên giường, ôm cả người và chăn vào lòng.

Cẩn thận kéo chăn xuống một chút, lộ ra chóp mũi, lúc này mới cúi đầu hôn lên, nhắm mắt lại, môi mỉm cười.

Tay của anh khẽ đưa vào trong, siết chặt lấy cô, Miêu Miêu chỉ hơi giật mình, rồi sau đó cứ tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, căn phòng hoa hồng trải qua một đêm, vẫn rực rỡ như lửa, hai người trên giường ôm nhau thật chặt.

Cuộc đời này của em đã gặp quá nhiều sai lầm, sống một ngày bằng một năm, vốn đã chấp nhận như thế, nhưng anh như một người hùng đột nhiên giáng xuống. Từ phương Bắc đưa em đến phương Nam, rồi từ phương Nam dẫn em trở về phương Bắc, thương em, chiều em, yêu em. Từ khoảnh khắc đầu tiên nắm lấy tay anh, em đã biết sẽ không thể buông ra.

Cuộc đời này của anh quá phóng túng, giành giật từng cái ăn trong miệng hùm, trên thế giới này không có điều gì có thể trói buộc anh. Người khác nói anh là tội phạm, là cô nhi, nhưng từ đầu đến cuối, anh vẫn chỉ muốn làm chú chó trung thành được em nuôi nhốt mà thôi. Em là nhà, là cảng, là nơi quay về của đời anh.

Đường đời mênh mông, con đường phía trước không có điểm dừng, nắm lấy tay nhau, bên nhau trọn đời.

(Hoàn)

———— Ngoại truyện vô trách nhiệm————

Miêu Miêu đậu nghiên cứu sinh, hai năm qua sự nghiệp của ‘ông nội trợ’ Trịnh Thâm nâng cao một bước, càng làm càng lớn, nhưng thời gian có thể dành ra càng ngày càng nhiều.

Cho nên trông ngày trông đêm cuối cùng đợi được đến ngày cô tốt nghiệp, vốn muốn sau khi cô tốt nghiệp làm một cái hôn lễ, nhưng Miêu Miêu nói, hai người không có thân thích gì, không cần cho người ta xem, nên cũng không làm.

Mặc dù Trịnh Thâm muốn cho Miêu Miêu một lễ cưới, nhưng cô không đồng ý, anh không thể không theo cô, trừ buổi tối ở trên giường ra, những lúc khác đều là Miêu Miêu nói gì nghe nấy.

Những năm này tuy cô không can thiệp vào công việc của anh, nhưng chuyện trong nhà đều do cô quyết định, Trịnh Thâm phụ trách giặt quần áo nấu cơm là được.

Quyền tài chính đương nhiên cũng nằm trên tay Miêu Miêu, mỗi tháng Trịnh Thâm cũng tùy cô quản tiền tiêu vặt.

Năm ngoái Chu Nghị qua đời, đến lúc ông ta chết Miêu Miêu cũng không đi thăm ông ta, Chu Thiến đến vô số lần nhưng đều không có kết quả.

Lúc ông ta chết Miêu Miêu đã nói: "Mẹ tôi đã từng hỏi ba tôi có còn thân thích hay không, ông ấy nói không còn nữa, không cha không mẹ."

Chu Nghị đã khóc rồi buông xuôi, nhưng Miêu Miêu không thông cảm cho ông ta, nếu vậy thì ai sẽ thương cảm cho ba cô đây?

Miêu Tranh là nghịch lân của Miêu Miêu, mẹ cô – bà Thang có truyền thống tư tưởng của Thang gia thôn, trọng nam khinh nữ. Đối với đứa con gái mà không phải con trai này, luôn luôn rất ghét bỏ.

Chỉ vì Miêu Tranh thương yêu, bà Thang mới nguyện ý duy trì tình cảm vốn đạm bạc kia.

Người đàn ông đã thừa nhận Miêu Miêu suốt mười bảy năm ấy, bất kỳ ai đều không được hãm hại.

Sau khi Chu Nghị qua đời, nhà họ Chu rối loạn, cuối cùng chia năm xẻ bảy, Chu Thiến tự lo không xong, không còn sức để gây chuyện với Trịnh Thâm.

Cuối cùng Hạ Uyển Lâm đã theo đuổi được Diệp Minh, suốt hai năm, trái tim sắt đá của Diệp Minh, rốt cuộc đã tỏa nhiệt.

Diệp Gia Thịnh không biết trải qua ra sao, lúc đến Vân Nam nghỉ phép, bắt được một nhóm tội phạm, từ đó có hứng thú với hình cảnh ở Vân Nam. Phá án, diệt băng đảng, vẫn như lúc còn ở thành phố W, chẳng qua lần này không có Trịnh Thâm xen vào.

Ngưu Đồ kết hôn, là một y tá, cô bé khá ngây thơ thành thật, nhưng lại có thể ở cùng với Ngưu Đồ lưu manh đầu trọc đó... Phong cách hơi có chút một lời khó nói hết.

Ừm... Còn Trịnh Thâm mặt ngoài thờ ơ, trong lòng lại tương đối khó chịu với tên ngồi cùng bàn Đoàn Trạch, hai năm qua tên đó càng ngày càng xuất sắc, các tạp chí lớn đều có bài viết về cậu ta. Chẳng qua phần lớn, đều là nói về trận bóng rổ của cậu ta.

Truyền thông đánh giá, đây là một thanh niên không chỉ có tài năng tuyệt vời mà còn vô cùng phấn đấu.

"Xin hỏi Đoàn Trạch có cảm nghĩ gì đối với trận đấu lần này?"

Đúng vậy, khi cô chuyển kênh đã nhìn thấy cuộc phỏng vấn của Đoàn Trạch trên sân.

Đang chuẩn bị chuyển kênh, người đàn ông đang thu dọn đồ đạc sau lưng phì phò nói: "Đổi cái gì? Đây không phải là bạn học của em sao."

Miêu Miêu chỉ đành để remote ti vi xuống, cảm thấy không khí càng ngày càng lạnh.

"Không có cảm nghĩ gì, vẫn là không ngừng cố gắng thôi." Trên TV vẫn còn tiếp tục.

"Thật khiêm tốn, cố gắng của anh đã quá rõ ràng rồi." Phóng viên cười khen cậu, trong đôi mắt phát sáng, nhìn ra là rất thích.

"Là điều gì khiến anh luôn kiên trì như vậy?"

Đoàn Trạch dừng một lát, một lúc lâu mới cười nói: "Thẳng tiến không lùi, trời cao biển rộng, tiền đồ như gấm."

Miêu Miêu cảm thấy rõ ràng, sau lưng như có một cái tủ lạnh, giọng nói sâu kín: "À, đây không phải là bưu thiếp em viết cho cậu ta à, còn nhớ đấy nhỉ?"

Cô yên lặng liếc mắt, năm đó cô phải tặng quà đáp lại gì đó, lâu như vậy rồi, không lẽ anh vẫn còn nhớ rõ?

‘Cách!’ Vội vàng tắt ti vi.

"Anh, thu dọn xong rồi sao?"

Đúng vậy, Trịnh Thâm đang dọn đồ. Mặc dù không làm hôn lễ, nhưng cô đã đồng ý sẽ cùng anh đến Maldives hưởng tuần trăng mật, một tuần trăng mật muộn.

"Vẫn còn đang dọn." Động tác trên tay Trịnh Thâm không ngừng.

Miêu Miêu gật đầu: "Vậy em đi rửa mặt trước."

...

Đợi cô ra ngoài, anh vẫn còn đang thu dọn.

"Em nói đến Hải Nam đi, cần gì phải xuất ngoại hả? Phiền phức dễ sợ luôn." Miêu Miêu vừa xoa mặt, vừa phàn nàn.

Trịnh Thâm vui sướng xếp hành lý: "Không được, phải đi Maldives, chúng ta nhất định phải đi đúng một tháng!"

"Anh bỏ mặc công ty à?"

Anh nhíu mày, có chút khí thế bức người: "Không lẽ cái gì cũng cần anh ra mặt, vậy nuôi nhiều người thế làm gì? Có thể nói, đây là thời đại khoa học kỹ thuật, làm việc online là được. Nếu vui, chúng ta sẽ ở hai tháng!"

Miêu Miêu: "..."

Liếc thấy anh bỏ gì đó vào hành lý, mặt cô hơi hồng: "Anh mua những thứ này lúc nào thế?"

"Ngày hôm qua! Chuyên dùng cho trăng mật đấy!" Anh cười đến đắc ý, Miêu Miêu che mặt.

Rạng sáng ngày hôm sau, đã bị Trịnh Thâm tinh lực tràn đầy lôi dậy.

"Xuất phát thôi!"

Đất khách quê người, rốt cuộc là trăng mật, trong lòng hai người đều chỉ có mới lạ và mong đợi đối với nơi đây.

Trịnh Thâm đặt là một căn biệt thự nổi trên nước, trong làng du lịch, mặt hướng ra biển rộng, không khí xuân về hoa nở.

Chủ nhà đến đón bọn họ qua, dọc theo đường đi cẩn thận giới thiệu cho hai người, Miêu Miêu nằm trong lòng Trịnh Thâm, chớp mắt lắng nghe.

"Đúng rồi, bên cạnh có người ở à?" Trịnh Thâm đột nhiên hỏi, biệt thự kia cái gì cũng tốt, chính là hai căn nằm quá gần nhau.

"Có người đặt ạ, xin cậu đừng lo lắng, đó là một người nổi tiếng đang nghỉ phép, so với hai người thì anh ấy càng không muốn gặp ai hơn, anh ấy đã đến khoảng mấy ngày, nhưng tôi còn chưa thấy anh ta ra khỏi cửa."

Trịnh Thâm thở phào nhẹ nhõm, hai căn xài chung vườn sau, đối phương không thích ra ngoài là tốt rồi. Lần này anh chỉ toàn mang theo váy ngắn cho Miêu Miêu, khá là gợi cảm. Thế đấy, anh không muốn cho người khác nhìn.

Đến biệt thự, ăn cơm xong đã đến buổi tối, cô còn chưa có thời gian ngắm chỗ này chỗ kia, đã bị Trịnh Thâm si mê quấn quýt lên giường, giữa trưa ngày hôm sau, hai người mới chậm chạp bò dậy.

Đến nơi nghỉ mát, nhịp sống cũng chậm lại.

"Nhanh lên đi anh!" Miêu Miêu thúc giục anh.

Trịnh Thâm lấy một khăn choàng vai trùm lên cho cô, người này vừa muốn cô ăn mặc sexy nhưng lại sợ cô bị người ta nhìn thấy.

Cẩn thận khoác khăn choàng, ôm cô ra ngoài.

Mới vừa đi ra ngoài, một chiếc xe đã lái đến, chạy thẳng tới chỗ bọn họ.

Trịnh Thâm cau mày: "Không phải nói nhà cách vách không ra khỏi cửa sao?"

Miêu Miêu lườm anh: "Em sợ anh luôn, người ta ở đó thì chọc giận gì anh à?"

Tư tưởng của Trịnh Thâm quả thật quá quái, giống như khi vào khách sạn ở, lại không hy vọng tầng lầu này còn có người khác thuê.

Nhưng ai bận việc nấy, chọc đến anh lúc nào hả?

Chiếc xe kia vòng qua trước mặt bọn họ, muốn lái vào chợt dừng lại.

Hai người đang chuẩn bị đi tiếp thì chiếc xe kia lại lái trở về, dừng trước mặt bọn họ.

Hai người sửng sốt.

Cửa sổ xe chậm rãi được quay xuống, lộ ra gương mặt quen thuộc đến đáng sợ, đối phương nhếch môi cười, hai hàng răng trắng chỉnh tề, đẹp trai ngời ngời.

"Trịnh Thâm, Miêu Miêu, đã lâu không gặp."

"Hai người cũng đến nghỉ mát à?" Anh cười nói.

Trịnh Thâm cắn răng nghiến lợi: "Đoàn, Trạch."

"Aiz ~ anh vẫn khỏe hả." Cậu ta cười đáp lại, thậm chí đưa tay ra lễ phép bắt tay.

Trịnh Thâm không để ý đến cậu ta, quay đầu lại, nhìn Miêu Miêu, hạ thấp giọng dịu dàng nói: "Đúng rồi, em nói muốn đi Hải Nam hả, anh cảm thấy rất tốt, bây giờ chúng ta đặt vé đi, đi ngay và luôn."

Miêu Miêu: ...

Vua giấm này, đời này là không chữa khỏi.

(Hết)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.03.2019, 09:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 03.03.2019, 11:17
Bài viết: 3
Được thanks: 5 lần
Điểm: 1.33
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố - Điểm: 1
Truyện dễ thương lắm. Cám ơn bạn đã edit nhé.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vietthu về bài viết trên: Sư Tử Cưỡi Gà
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 100 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

4 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

5 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

10 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

14 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Hiện đại] Cục cưng từ trên trời rơi xuống Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng - Nguyệt Ảnh Đăng

1 ... 71, 72, 73

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 1196 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 316 điểm để mua Bong bóng ngôi sao
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 885 điểm để mua Ngọc tím trái tim
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 1138 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 841 điểm để mua Ngọc tím trái tim
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Ngọc tím trái tim
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Ly kem thỏ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 1082 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 419 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 1029 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 979 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 250 điểm để mua Khỉ buồn ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 931 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 885 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Ngạo Tình: -.-
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 841 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1060 điểm để mua Đá quý hình tim
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 671 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 638 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Suzu Adelia: Bao nhiêu bài viết thì mở được chức năng tin nhắn ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 606 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 438 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.