Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 99 bài ] 

Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

 
Có bài mới 04.03.2019, 22:19
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 797
Được thanks: 6464 lần
Điểm: 33.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố - Điểm: 40
Chương 78: Quà tặng

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Sau khi Miêu Miêu nói xin lỗi xong, người nọ không có bất kỳ phản ứng nào, cô áy náy ngẩng đầu.

Đối diện với một ánh mắt nhìn thẳng vào cô, bên trong hơi ươn ướt, dường như có ngàn vạn lời muốn nói.

Tầm mắt đặt lên mặt cậu, sau đó sửng sốt.

"Đoàn Trạch?!"

Đối phương nhẹ nhàng cười, đứng thẳng người: "Đã lâu không gặp, khỉ đầu chó."

Khỉ đầu chó?!

Đột nhiên nhớ đến đây là biệt danh cậu ta đặt lúc mình vẫn còn rất mập.

"Đâu còn là khỉ đầu chó nữa, tớ gầy rồi."

"Sao cậu lại gầy thành như vậy?" Đoàn Trạch cũng rất giật mình, hơn một năm cậu và cô không gặp, lần này trở về đã muốn đến đại học A thử vận may, không ngờ đã chú ý ngay đến cô trong đám người.

Mặc dù đã cô gầy hoàn toàn khác với trước đây, nhưng trong đám người cậu chỉ cần liếc mắt sẽ nhận ra cô ngay.

Gương mặt cô không có gì thay đổi, khi đó thân thể mập mạp khiến người ta không chú ý đến ngũ quan xinh xắn của cô, Đoàn Trạch ngồi bên cạnh cô, nhiều lần thấy được vẻ mặt xinh đẹp của cô.

Chẳng qua, cậu vẫn ưa thích dáng vẻ của cô lúc mập hơn, như là kẹo đường, vừa mềm vừa ngọt. Khi tức giận, liếc mắt nhìn, chọc một cái, thì sẽ bay biến hết.

Cả năm nay, trong giấc mơ lúc nửa đêm, đều là cô.

Bên cạnh đương nhiên cũng không thiếu các cô gái tỏ tình với cậu, cậu thử đặt ánh mắt của mình vào người khác, đáng tiếc nhìn ai cũng chỉ nhớ đến cô.

Người này quá gầy, không mập như cô ấy.

Người kia thì quá mập, không đáng yêu như cô ấy.

Cảm giác với những người khác cũng chẳng ra sao, Đoàn Trạch cũng không biết, rốt cuộc mình nhớ thương cô ấy ở điểm nào?

"Có phải không được ăn ngon không?" Cậu hỏi tới.

"Không có, vốn vì nguyên nhân cơ thể thôi, dưỡng tốt thân thể đương nhiên sẽ gầy." Miêu Miêu bĩu môi, ngay sau đó hỏi cậu: "Sao cậu lại về?"

Đoàn Trạch cười nói: "Lễ Giáng Sinh, được nghỉ mấy ngày, cũng có vài lời mời, đã lâu không trở về, nên tôi về thăm một chút."

Miêu Miêu hiểu ra gật đầu, Đoàn Trạch nhìn ánh mắt cô, trong lúc nhất thời có thật nhiều thật nhiều lời muốn nói nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

"Đúng rồi! Sao cậu lại ở đây?" Ánh mắt cô rất sáng, rất nghiêm túc. Lúc nhìn một người, cứ như trong mắt cô chỉ có người đó vậy.

Mặc dù biết rõ chỉ có chốc lát, trái tim Đoàn Trạch vẫn rất rung động.

"Đến thăm thú đại học A, không được học ở đây, tôi vẫn rất tiếc nuối."

Miêu Miêu đột nhiên nghĩ đến lúc đầu cậu đã được đặc cách tuyển thẳng vào đại học A, nhưng mà cuối cùng xuất ngoại, không thể đến đại học A.

"Bây giờ cũng rất tốt mà, lần trước tớ còn nghe thấy có người nói bây giờ cậu rất lợi hại đó!"

Đoàn Trạch cười khẽ, kèm theo hai phần khổ sở, đều nghe người khác nói ư? Có phải cậu vẫn như ban đầu, chưa bao giờ chú ý đến tôi?

Lúc tôi chơi bóng rổ, cậu chỉ lo chạy bộ xung quanh, hết vòng này đến vòng khác, không chú ý đến tôi đang đứng ở giữa đó.

"Sở thích thôi, còn cậu? Học nhiều môn không?"

"Xem như ổn, không áp lực lớn như trung học đệ nhị cấp."

"À..."

Hai người lại không biết nói gì, bạn học cũ gặp mặt, mặc dù có rất nhiều chuyện muốn nói, nhưng cũng không thể chỉ ngây ngốc đứng nhìn.

"Vậy tớ về trước nhé?"

Tay Đoàn Trạch đút trong túi, bình tĩnh nói: "Tôi đưa cậu về, dù sao tôi đang rảnh, đi dạo luôn."

Miêu Miêu chớp mắt vài cái, thấy cậu chỉ như đang thuận miệng nói vậy, nên gật đầu.

Hai người cùng nhau đi về phía tiểu khu, cười trò chuyện.

"Thì ra là vậy, đại học A này tốt nhỉ, thật sự rất nhớ thời còn học cao trung."

"Ở Mỹ không tốt sao?"

Đoàn Trạch cười tự giễu: "Không có gì là tốt hay không, dù sao mỗi ngày tôi đều chỉ chơi bóng rổ."

"À..." Miêu Miêu nhất thời không biết nói gì, cho đến bây giờ cô vẫn biết, muốn công thành danh toại thì phải nỗ lực rất nhiều, tựa như Trịnh Thâm, Trịnh thị thành công, là vô số đêm bắt gặp bóng dáng anh ở thư phòng.

Đoàn Trạch bây giờ trông khá huy hoàng, nói vậy có lẽ áp lực cũng rất lớn.

"Đúng rồi, cái này tặng cậu." Từ trong ba lô, cậu lấy ra một cái hộp nhỏ, đưa cho cô.

"Gì thế?"

"Quà lưu niệm, tôi mang về rất nhiều, mở ra xem thử đi." Cậu cười rất tự nhiên, Miêu Miêu giơ tay nhận lấy, mở ra.

"Ồ?"

Bên trong có ba món, một cái móc khóa, phiên bản Q [1] của Đoàn Trạch, một quả bóng rổ nhỏ như ngón tay, còn có một tấm bưu thiếp, bối cảnh là cổng trường đại học của cậu.

[1] phiên bản Q (Q 版) hay còn gọi Q-version: thuật ngữ này đề cập đến hoạt họa dựa trên đời thực hoặc việc đối xử như trẻ con ở các buổi diễn nghệ thuật trong cuộc sống đời thực hoặc từ con người nghiêm nghị, những mô hình động vật, các tuyến nhân vật hoặc các đối tượng khác, đặc biệt phổ biến trong phong cách anime. "Q" trong tiếng Trung có một nghĩa gần đúng với từ tiếng Anh là "dễ thương".

"Thế nào, không tệ đúng không."

Miêu Miêu cười cầm quả bóng lên, mặt trên còn có chữ ký của cậu.

"Món quà rất tuyệt."

"Móc khóa này do fan đặt làm, bưu thiếp tôi tự chụp đấy." Cậu không khỏi đắc ý, hăm hở.

Miêu Miêu cười thành tiếng, nhìn ra được, đây đều là tấm lòng của cậu. Quà tặng cũng vừa vặn, không quá nặng, lại có ý nghĩa.

"Sau này cậu mà thành siêu sao bóng rổ rồi, tớ sẽ đi bán đấu giá chữ ký!" Cô cười trêu, trong đôi mắt sáng lên.

"Tham tiền." Đoàn Trạch cười cô.

"Đến lúc đó tôi ký cho cậu một xấp dầy, không ký cho người khác, cậu cầm đi bán, chia 5:5."

"Ha ha, được!" Miêu Miêu cười to, sau đó đột nhiên nghĩ đến: "Ai da, tớ không có gì tặng cậu cả!"

"Vậy cậu thiếu tôi đấy, chờ tôi nghĩ ra muốn quà gì, sẽ nhắc cậu!" Cậu nhíu mày, cười giỡn.

"Được rồi." Đáp lời thế nhưng trong lòng lại nghĩ, trở về có thể tìm bưu thiếp của đại học A tặng cậu ấy, không sợ thiếu nhân tình.

Hai người lại đi thêm một đoạn đường, Miêu Miêu dừng bước.

"Tớ đến rồi."

"Vậy cậu lên đi."

Miêu Miêu gật đầu: "Tạm biệt."

"Ừ, tạm biệt." Đoàn Trạch nhếch môi cười, hàm răng trắng tinh, trẻ tuổi phóng khoáng, vừa sáng sủa, vừa tự tin.

Cô vẫy tay đi vào cửa tiểu khu, nụ cười của Đoàn Trạch lập tức tắt ngấm, tay đút trong túi, nghiêm túc nhìn bóng lưng của cô.

Có thể gặp lại cô ấy, thật tốt.

Một năm rưỡi trước, tuy đã quyết định rời đi, nhưng trong lòng vẫn còn tiếc nuối.

Lâu vậy rồi, nhưng không lúc nào không nhớ đến cô, cô gái mập mạp nhỏ nhắn đó từ lúc ban đầu sưng mặt lên trừng cậu thì đã chui vào lòng cậu rồi.

Chờ cậu lấy lại tinh thần, đã mọc rễ nảy mầm, đào không hết được.

Đây là mối tình đầu của cậu, cũng là rào cản mà trái tim cậu không vượt qua được, không gắng sức một lần, cậu sẽ hối hận cả đời.

Lúc tuổi còn trẻ không nên để lại bất kỳ sự tiếc nuối nào.

Cho nên, cậu trở về.

...

Trịnh Thâm kéo cà vạt, nhìn đồng hồ, bảy giờ rưỡi rồi.

"Cứ vậy đi, còn dư lại ngày mai nói tiếp." Giọng điệu không cho phép từ chối, đứng lên, cầm áo bước nhanh ra cửa.

Hai người ngồi đó vuốt ngực, liếc mắt nhìn nhau: "Quả nhiên danh bất hư truyền, thật đáng sợ mà."

Chờ lúc anh về đến nhà đã tám giờ mười phút, mở cửa, bên trong yên lặng, chỉ có tiếng nước chảy truyền ra từ phòng vệ sinh, còn có tiếng ngâm nga khe khẽ của cô gái nhỏ.

Trịnh Thâm cười híp mắt, không biết nghĩ gì, mắt xoay tròn, hơi không tự nhiên.

Đi tới rót ly nước, vừa uống vừa nghĩ đến điều gì đó.

Đảo mắt, đột nhiên chú ý đến một chiếc hộp màu tối.

A? Quà?

Miêu Miêu chuẩn bị tặng quà cho mình hả?

Nụ cười trên mặt càng rực rỡ, mắt liếc phòng vệ sinh, tiếng nước chảy bên trong không ngừng.

Cười hì hì mở ra, sửng sốt, sau đó mở ra toàn bộ.

Đầu tiên là bị phiên bản Q hấp dẫn, không khỏi cảm thấy quen mắt, lại cầm quả bóng nhỏ lên. Sau khi thấy rõ chữ phía trên, vẻ mặt tối hoàn toàn.

Đoàn Trạch!

Lại là thằng đó!

Một cái hộp, người nổi tiếng mà, sợ người ta quên mình chắc?!

Trịnh Thâm nhìn về phía cái hộp thì cảm thấy toàn thân không thoải mái, miệng cằn nhằn, hung hăng thăm hỏi Đoàn Trạch một lần.

Lúc này tiếng nước trong phòng vệ sinh ngừng chảy, Trịnh Thâm vội vàng khép hộp lại, bỏ vào chỗ cũ, bưng ly nước.

Cửa từ từ mở ra, cô gái nhỏ một tay giữ chặt khăn lông trên đầu, vừa đóng cửa.

"Gội xong rồi hả?" Giả vờ bình tĩnh.

"Ừm, anh vừa về rồi à? Ăn cơm chưa?"

"Chưa..."

"Mau đi ăn gì đi." Miêu Miêu vừa lau tóc vừa nghiêng đầu nhìn anh.

Ánh mắt Trịnh Thâm không tự chủ liếc về phía cái hộp kia, đột nhiên ngạo kiều [2]: "Anh muốn em nấu cơm cho anh."

[2] ngạo kiều: có nghĩa là các chàng trai thường mặt ngoài thì làm bộ lạnh lùng, cường ngạnh nhưng bên trong lại ngại ngùng, xấu hổ, rất ôn nhu – đây chính là “ngạo kiều”. Nói đơn giản là “Ngoại lãnh nội nhiệt”. (Nguồn: https://lexicle.com)

Miêu Miêu đang muốn nói tự anh nấu đi, lại đột nhiên nghĩ đến anh làm việc cũng rất vất vả, trễ thế này mới về.

Hơn nửa năm nay cố gắng của anh cô đều thấy rõ, vì gia đình này, thật không dễ dàng.

"Được." Dịu dàng đáp, đi đến chỗ tủ lạnh.

Trong lòng Trịnh Thâm thật lạnh, đừng xem thường anh ít học, vợ đột nhiên đối tốt với mình như vậy, đây là... chột dạ?

Anh u oán nhìn cô bận rộn ở phòng bếp, bổ não các loại hình ảnh kỳ quái.

Dù sao cô ấy là của anh, phải là của anh!

Miêu Miêu làm xong cơm rồi bưng ra, đã nhìn thấy vẻ mặt ‘đau lòng muốn chết’ của Trịnh Thâm.

"Anh... sao thế?" Cẩn thận thử dò xét.

Trịnh Thâm ‘u oán’ nhìn cô, chỉ vào cái hộp bên cạnh, ăn ngay nói thật: "Ai tặng thế?"

Miêu Miêu: "..."

Vừa nặng nề đặt cái mâm xuống bàn, vừa trừng anh.

"Đoán mò gì đấy? Ăn cơm đi!"

Vẻ nghiêm mặt này có thể hù đại boss Trịnh Thâm luôn dọa khóc nhân viên, anh như cô vợ nhỏ, tủi thân lủi thủi đi tới.

Sau đó anh bưng chén ra sức lùa nhét vào miệng, vẻ mặt tủi hờn.

"Trịnh ba tuổi, anh ấu trĩ hay ngây thơ thế?"

Trịnh Thâm không nói gì, tiếp tục nhét vào mồm, y như đang đánh nhau.

Miêu Miêu bất đắc dĩ, chỉ đành thở dài, lắc đầu, đi đến vỗ nhè nhẹ lên đầu anh: "Anh ơi, em chỉ thích anh thôi mà."

Ánh mắt Trịnh Thâm sáng lên, trong lòng vô cùng đắc ý.

Thật ra anh biết cô không sẽ rời khỏi anh, nhưng trong lòng không thoải mái, chẳng thể nào nhịn được.

"Ở đâu có?" Vẫn chấp nhất với cái vấn đề này.

Miêu Miêu bất đắc dĩ: "Đoàn Trạch."

Sao phải sợ anh biết chứ, bổ sung: "Bạn ngồi cùng bàn năm trung học đệ nhị cấp với em, bây giờ đang học bóng rổ ở nước ngoài."

Sao Trịnh Thâm có thể không nhớ rõ, không chỉ nhớ rõ trung học đệ nhị cấp, còn nhớ rõ lúc mừng năm mới, cô xem trận đấu đó của cậu ta!

Chua chát nói: "À... Nhân vật lớn từ nước Mỹ xa xôi gửi về cho em cái này chứ gì? Tại sao cậu ta lại gửi cho em? Hai người còn liên lạc với nhau sao?"

Liên tiếp ba câu, hỏi ra có vẻ uất ức.

"Không phải cậu ấy gửi."

Trịnh Thâm đang nhíu mày lập tức buông lỏng, bọn họ không có liên lạc là tốt rồi.

Không đợi anh thả lỏng, Miêu Miêu nói tiếp nửa câu sau.

"Cậu ấy về rồi, hôm nay đã tặng cho em."

Tác giả có lời muốn nói: Thâm ca: Đừng cản ông!! Dao giết heo của ông đâu!!!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Anhh Linhh2000, Béo Túp Típ, Huykngan94, My heaven, MysB, kabi_ng0k
     

Có bài mới 05.03.2019, 00:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.06.2017, 12:12
Bài viết: 325
Được thanks: 223 lần
Điểm: 0.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố - Điểm: 1
Giấm vương lại bùng phát rồi =)))


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn MysB về bài viết trên: Sư Tử Cưỡi Gà
     
Có bài mới 06.03.2019, 23:51
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 797
Được thanks: 6464 lần
Điểm: 33.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố - Điểm: 39
Chương 79: Cuộc chiến

Trịnh Thâm lập tức biến sắc, khá khó nhìn.

"Cậu ta trở về?"

"Ừm." Miêu Miêu cầm máy sấy hong khô tóc, mở sức gió lớn nhất, ở bên tai vang lên tiếng ‘ong ong ong’.

Tay đang múc cơm của Trịnh Thâm chậm lại, quan sát Miêu Miêu, vẻ mặt cô tự nhiên, không có vẻ gì là quan tâm cả.

"Vậy... Cậu ta trở về làm gì? Tại sao đến trường em tìm em? Nói gì rồi hả?"

Miêu Miêu quay đầu lại, tắt máy sấy: "Anh đang nói chuyện với em hả?"

Tóc cô rất dài, quay đầu vén tóc qua một bên, đôi mắt long lanh nhìn anh, mỹ nhân dưới đèn, thật đẹp...

"Không có... Anh nói tay nghề của em tiến bộ rồi." Trịnh Thâm kinh hãi rồi.

Miêu Miêu cười, quay đầu tiếp tục sấy tóc, Trịnh Thâm câu được câu không lùa cơm vào miệng, vẻ mặt tịch mịch.

Chết tiệt...tên đó xuất ngoại rồi còn trở về làm gì?!

...

"Em đến trường trước nha!" Vừa đổi giày vừa báo với Trịnh Thâm vẫn đang ở nhà bếp rửa chén.

"Đợi một lát!"

Anh ném nhùi rửa, rửa tay đuổi theo, nhận lấy cặp.

"Đi, anh đưa em đi."

"Anh không bận à?" Miêu Miêu nghi ngờ, dù sao cảm giác gần đây Trịnh Thâm cho cô, là khá bận rộn.

"Bây giờ thì không..."

Lời còn chưa dứt điện thoại đã vang lên, anh cau mày cầm lên, bên đầu kia điện thoại không biết nói gì, Trịnh Thâm hạ thấp giọng: "Ừ, đợi lát nữa."

Đầu kia còn đang nói gì đó, chân mày Trịnh Thâm càng nhíu chặt, Miêu Miêu lắc đầu.

Cầm cặp, khẽ nói: "Anh, tự em đến trường, anh đi làm việc của anh đi."

Không cho Trịnh Thâm cơ hội giữ lại, đã để lại cho anh một bóng lưng.

"Được được được, anh đợi lát nữa, tôi lập tức lái xe đến."

Buồn rầu cúp điện thoại, liếc nhìn bóng lưng Miêu Miêu, cầm chìa khóa ra cửa.

Chờ sau khi anh lái xe đến công ty, tân thư ký Nhậm Thiệu bước lên: "Sếp, bên kia đột nhiên nói số lượng quá lớn, cung ứng không nổi."

Trịnh Thâm giận tím mặt: "Không phải đã bàn xong rồi sao?! Chính bọn họ nói có thể cung cấp đủ, đã đặt từ nửa năm trước rồi!"

Nhậm Thiệu bị dọa sợ đến sống lưng tê dại, vẫn cung kính nói: "Nói là do nhân viên làm sai, không chỉnh đúng nhiệt độ, một số lượng lớn hoa hồng đều chết hết."

Trịnh Thâm vừa vào trong, vừa trầm giọng nói: "Nếu cung ứng không được vậy thì một đóa cũng không cần."

"Cái gì?!" Nhậm Thiệu kinh hãi.

"Chúng ta đã đặt trước nửa năm, bây giờ không đưa đến, chúng ta không có quyền hủy à?"

Anh nhấn cửa thang máy, rất nhanh cửa thang máy đã mở ra, Nhậm Thiệu ngơ ngác gật đầu.

Người đàn ông bên cạnh nói tiếp: "Đúng rồi, bọn họ vi phạm hợp đồng trước nhớ kêu Văn Hạo đến làm việc."

Nhậm Thiệu cẩn thận gật đầu, da đầu tê dại.

Lúc này trang viên kia làm quá trớn rồi, sếp đang tức giận, phàm ai ngăn trở kế hoạch lần này của anh, tuyệt đối sẽ không có kết quả tốt!

Tuy trong công ty sếp nói một là một, nhưng có rất nhiều vấn đề sếp đều hỏi anh ta.

Không phải sếp không tốt, mà là sự quả quyết trong tình huống khẩn cấp, rất nhiều người sẽ vì quá để ý mà đánh mất sự bình tĩnh.

Những cái khác Nhậm Thiệu không dám cam đoan, nhưng tỉnh táo, sáng suốt, vẫn là bản năng sinh tồn của anh ta, kỹ năng nghề nghiệp của anh ta.

Sau khi đến Trịnh thị, Trịnh Thâm cho anh ta biết, thư ký chính là thư ký!

Vị sếp này có khả năng quyết đoán, khả năng hành động rất đáng sợ, nói một không nói hai, nhưng hầu như đều không có quyết định nào sai lầm. Dù sao từ khi đến Trịnh thị tới bây giờ, Nhậm Thiệu không thấy anh để vuột mất điều gì cả.

Có lẽ là sự hấp dẫn về nhân cách chăng, hoặc là vì mới lạ, Trịnh Thâm càng lợi hại, anh ta lại càng khăng khăng một mực đi theo anh.

Dĩ nhiên, đây chỉ để nói với người xa lạ, sau khi Nhậm Thiệu ấn tầng lầu, Trịnh Thâm nói: "Có chọn lọc những chỗ khác chưa?"

Nhậm Thiệu gật đầu: "Đã chọn vài nơi, nhưng số lượng không đủ, phải liên lạc hai chỗ."

"Anh đi..." Dừng một lát, nói: "Liên lạc đi, ngày mai tôi tự mình đến xem một chút."

"Vâng, sếp."

Hai người vừa đi lên vừa trò chuyện về công việc, chờ anh đến phòng làm việc, quản lý đi lên báo cáo nối liền không dứt.

Trịnh thị không giống những công ty khác, Trịnh Thâm nói rõ trình độ văn hóa của mình có hạn, giao quyền cho các tổng quản lý, mặc dù tốc độ học tập của anh ở mức kinh người.

Nhưng không thể cái gì cũng cho quản lý quyết định, trừ việc cần anh vỗ bàn quyết định ra, cứ mỗi hai ngày các quản lý sẽ phải báo cáo sự sắp xếp và quyết sách trong hai ngày này.

Quản lý làm tốt, anh chưa bao giờ can thiệp, nhưng có vấn đề, anh chỉ cần liếc một cái là có thể nhìn ra.

Vì vậy mặc dù các tổng quản lý của Trịnh thị có quyền rất cao nhưng mỗi người đều vô cùng cẩn trọng.

Hơn nữa cạnh tranh khá kịch liệt, Trịnh Thâm rất thích người tài, luôn có thể đào được nhiều loại nhân tài.

Nếu cậu làm không tốt, vậy thì được, bái bai, còn nhiều người có năng lực hơn đang chờ.

Trịnh thị trong môi trường cạnh tranh lành tính, dần dần chen chân vào internet, và tăng lên với tốc độ chóng mặt.

Tinh Không đã được đại đa số người tiếp nhận, trở thành công ty mua sắm online hàng đầu.

Trước đó beibei có ý đồ muốn mua mạng lưới của bọn họ, đã dần dần ý thức được, nếu Tinh Không cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn cũng sẽ đào thải beibei.

Đổng sự trưởng bên đối phương đã vô số lần vẫy cành ô liu, cố gắng hợp tác với Tinh Không.

Trịnh Thâm có đồng ý không? Đương nhiên là không, anh thù khá dai đấy. Lần Xương Thịnh bôi đen bọn họ, beibei còn thêm dầu vào lửa mà! Hơn nữa hợp tác với beibei đối với Tinh Không chả có ích lợi gì, Trịnh Thâm đương nhiên không đáp lại.

Bên này Trịnh Thâm lạnh lùng ngồi trong phòng làm việc, bận rộn chuyện công ty, bên kia Miêu Miêu cũng nghiêm túc đi học ở trường, học hết tiết của một ngày.

"Miêu Miêu ~ "

"Hả?" Nhìn về phía Hạ Uyển Lâm.

Đối phương cho cô xem weibo trên điện thoại di động: "Đoàn Trạch về rồi!"

Miêu Miêu chớp mắt, không lên tiếng.

"Cậu có biết Tô San bỏ tiết không?"

"Tại sao?"

"Quản lý của cậu ấy gửi lên weibo bảo hôm nay ở quảng trường đối diện khoa học kỹ thuật Đại Hạ có cử hành buổi gặp mặt fan, đến lúc đó Đoàn Trạch cũng sẽ ký tên cho rất nhiều fan! Tô San cúp tiết rồi." Hạ Uyển Lâm nói xong thì rất kích động, còn ra vẻ thật đáng tiếc.

Miêu Miêu vẫn đang ngẩn ra, khoa học kỹ thuật Đại Hạ... Không phải là công ty của anh sao?

Đoàn Trạch đang tổ chức buổi gặp fan ở đối diện Trịnh thị? Miêu Miêu đột nhiên dâng lên một cảm giác dị thường.

"Nếu không phải vì biểu hiện tình nghĩa chân thành tha thiết của tớ với A Minh, tớ cũng sẽ đi đấy!" Hạ Uyển Lâm nắm chặt quả đấm.

Miêu Miêu nổi da gà: "Cậu ấy biết không?"

Hạ Uyển Lâm ủ rũ cúi đầu, nằm dài ra bàn, ỉu xìu.

"Không biết... Lần trước tớ nói với cậu ấy, nếu tớ chủ động nói chuyện với cậu ấy nữa thì tớ sẽ là cháu của cậu ta!"

"Cậu ấy nói gì?"

"Cậu ta không nói gì!!!" Hạ Uyển Lâm đột nhiên giận dữ, ngẩng đầu lên.

Miêu Miêu bất đắc dĩ lắc đầu, tiếp tục nhìn bảng, hai người này thật là.

Hạ Uyển Lâm cũng không kiên trì bao lâu, nhìn bảng đen, đột nhiên lẩm bẩm: "Cháu thì cháu!"

Rất nhanh Diệp Minh vẫn đang học chợt nhận được một tin nhắn, đến từ cô gái gần đây vẫn líu ríu bên tai cậu, nội dung chỉ có hai chữ: Ông ơi.

Diệp Minh sững sờ trong chốc lát, nhìn qua chỗ Miêu Miêu và Hạ Uyển Lâm.

Một người đưa lưng về phía cậu, nghiêm túc nhìn bảng, một người nằm trên bàn, len lén nhìn qua chỗ cậu, chống lại ánh mắt của cậu, lập tức cười lên.

Diệp Minh xoay qua chỗ khác, nụ cười của đối phương cứng ngắc.

Cậu đột nhiên nhớ lại đôi bao tay quý giá mà cậu cất giữ trong nhà, màu hồng, ấm áp.

Cậu rất quý trọng đôi bao tay đó, cẩn thận bỏ nó vào một chiếc hộp đặt ở tủ đầu giường, không dám ngắm cũng không dám ném.

Có lẽ một ngày nào đó cậu có thể thản nhiên lấy đôi bao tay ấy ra, nhưng chắc chắn không phải là bây giờ.

Để quên đi phải cần có thời gian.

Lấy điện thoại di động ra, trả lời cho tin nhắn chỉ có hai từ ‘Ông ơi’ kia: Aiz.

Quên lãng cần thời gian.

Nhưng cũng cần nỗ lực.

...

"Tạm thời chỉ cần những thứ này, sếp, còn cần cải tiến thêm gì không?"

Văn Hạo nói xong, thấy ánh mắt Trịnh Thâm xuyên qua cửa sổ sát đất, nhìn chằm chằm xuống phía dưới.

Ngẩng đầu, nhìn theo.

Trên quảng trường, một đại đội người vây quanh, còn có an ninh đang duy trì trật tự.

Nữ có nam có, xa xa có thể đọc được vài từ.

"Sếp?"

Trịnh Thâm quay đầu, mặt đen như mực.

"Bảo người xuống xem xem có chuyện gì."

"Dạ."

Một lát sau, Nhậm Thiệu đi vào, Văn Hạo cũng đã đưa tài liệu cho anh.

"Là một ngôi sao bóng rổ đang tổ chức họp mặt, tên là Đoàn Trạch, cầu thủ dự bị của đội NBA, đây là tài liệu của cậu ta."

Trịnh Thâm nhận lấy lật xem, tất cả đều là các loại vinh dự tán dương, còn có giải thưởng gì đó, anh càng xem thì mặt càng đen.

"Tôi và cậu ta ai lợi hại hơn?"

Suýt nữa Nhậm Thiệu đã không tin vào tai mình!

Trịnh Thâm đang hỏi đấy à?!

"Sếp... Dĩ nhiên là sếp rồi."

"Tại sao?" Ánh mắt anh nhìn thẳng vào anh ta, thấy thế sống lưng anh ta tê dại.

"Cậu ta... cống hiến của cậu ta không bằng sếp, sếp đường đường là ông tổng của một công ty lớn, cậu ta vẫn còn là một học sinh, tuyệt đối sùng bái sếp nhiều hơn so với cậu ta!"

Ánh mắt Trịnh Thâm híp lại, vẻ mặt hoài nghi.

"Thật đấy!" Nhậm Thiệu nghiêm túc bảo đảm, trả lời vị sếp động kinh này.

Cái rắm! Sao ông ra ngoài lại không có một đại đội người chen lấn vây quanh?!

Nhậm Thiệu không biết, anh ta đang bị Trịnh Thâm thầm đội cho cái mũ ‘nịnh nọt’!

Nếu anh ta biết, nhất định sẽ hô to oan quá, khí thế này của Trịnh Thâm, ai dám dũng cảm bước lên hả?

Còn nữa anh là ông tổng, ngôi sao bóng rổ đó, có thể so sánh sao?

Trịnh Thâm lại nhìn người người chen lấn ở phía dưới, quyết định không hỏi câu anh và cậu ta ai đẹp trai hơn.

Dù sao nhìn hình của thằng nhóc kia, chính anh cũng không nói được mình đẹp trai hơn nữa mà! Kẻ ‘nịnh nọt’ trước mặt này, cho dù nói ra điều anh muốn nghe, cũng là nói dối.

Suy nghĩ một chút, ngoắc tay với Nhậm Thiệu: "Anh đến đây, giao cho anh chuyện này."

Đưa đến cửa, đừng trách tôi khi dễ cậu!

Ở quảng trường phía dưới, Đoàn Trạch ký tên cho fan thờ ơ ngẩng đầu, ý vị không rõ liếc nhìn cửa sổ lầu ba.

Đây là cuộc chiến giữa cánh đàn ông.

Tác giả có lời muốn nói: Thâm ca một tay cầm quyển sổ, một tay cầm đại đao, nói: Các bạn yêu dấu, nói cho tôi biết nào, trận chiến này ai thắng? *mỉm cười*, nói cho đúng đấy ~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Béo Túp Típ, Huykngan94, My heaven, kabi_ng0k, superkookie
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 99 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: *erin, banhbaoxinxin, banmaixanh204_9x, Đào Thị Na, fanykute1403, Gió Lốc, hanayuki1010, Jolie Quynh, milimi, sakura200583, Thỏ vui vẻ và 844 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

3 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 22, 23, 24

4 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 129, 130, 131

6 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119

7 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 189, 190, 191

10 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

11 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 27, 28, 29

12 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

1 ... 8, 9, 10

14 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

15 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Điền văn - Tùy thân không gian] Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

1 ... 25, 26, 27

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

19 • [Xuyên không - Nữ tôn - Điền văn] Cuộc sống cầu nhỏ nước chảy - Lan Nhân Hiểu Nguyệt

1 ... 28, 29, 30

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1107

1 ... 133, 134, 135



vovanlocpro: Hello
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 838 điểm để mua Nhẫn kim cương xoay
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Nguyetvansuong vừa đặt giá 533 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 487 điểm để mua BMW
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 503 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 342 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 1700 điểm để mua Ngọc xanh lá
Vũ Trung Anh: Trong truyện buông gian thần của trẫm ra
Vũ Trung Anh: Cho mình hỏi Lưu Chân là con của lưu lăng hay lưu ký vậy mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 279 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 232 điểm để mua Cute Ghost
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 423 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 946 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 900 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 285 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 432 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 536 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 270 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 828 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 509 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 935 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 889 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.