Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 154 bài ] 

Xuyên nhanh: Quyến rũ không có tội I - Bình Tử

 
Có bài mới 21.03.2020, 17:26
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Báo Đen Bang Cầm Thú
Đại Thần Báo Đen Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.01.2018, 11:51
Bài viết: 346
Được thanks: 4041 lần
Điểm: 40.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không – Hệ thống] Xuyên nhanh: Quyến rũ không có tội I - Bình Tử - Điểm: 32
Chương 7: Về nhà, dẫn em đi ăn vịt nướng

Editor: QR - diendanlequydon

Miêu đại gia ở bên cạnh, vểnh tai nghe rõ toàn bộ mọi chuyện, trong lòng anh suy nghĩ, sau đó tổng kết thành một câu chính là ‘phế vật vĩnh viễn là phế vật’.

Đời trước nhất định Cung Thừa anh đã hủy diệt thế giới! Khi anh 18 tuổi, vừa thành niên, cha mẹ lập tức ném toàn bộ gánh nặng cho anh, anh đếm kỹ những chuyện anh muốn gánh vác một chút. Một đứa em trai phế vật chẳng làm nên trò trống gì, chỉ số thông minh ít mà tiêu xài thì nhiều, một gia tộc vỡ nát tràn đầy sâu mọt, một đám anh em không đáng tin cậy, mười sáu vị trưởng lão không phải người của mình...

Thật vất vả chuẩn bị tốt hơn phân nửa, đang định về nhà thu thập những người hai mặt đó, kết quả anh bị chính em trai mình hãm hại.

Không sai chính là bị Cung Hàn hãm hại! Cái tên phế vật nói ra được âm mưu như vậy, kỳ thật lúc này thật sự oan uổng bọn họ, lần tai nạn xe cộ này thật đúng là không phải bọn họ giở trò quỷ.

Người anh minh thần võ giống như Cung Thừa anh làm sao có khả năng sẽ sơ xuất trong những thứ có liên quan đến đến an toàn tính mạng của mình như vậy! Nguyên nhân gây ra mọi chuyện thật ra rất đơn giản, chính là Cung Hàn uống rượu, rồi sau đó anh ta lái chiếc xe thể thao đã được cải tạo của Cung Thừa mà anh ta vẫn luôn chảy nước dãi ba thước, để lại cái xe bị phá hoại của anh ta cho Cung Thừa.

Lúc ấy thật ra Cung Thừa đã cự tuyệt nhưng lại có việc gấp muốn trở về... Cung Hàn không biết đã bao lâu không đi kiểm tra xe, trở về nửa đường phanh lại không nhạy, anh nhất thời vô ý trực tiếp cả người cả xe lao xuống dốc núi.

Lần thứ hai mở mắt, anh đã biến thành một con linh miêu. Lúc ấy phản ứng đầu tiên của anh chính là, còn may không phải là con mèo nhà chỉ biết làm nũng lại mềm như bông mà là linh miêu mãnh thú cỡ trung.

Quan trọng nhất chính là mèo nhà không phù hợp với hình tượng của anh.

Nhưng mà có một câu tục ngữ nói ‘hổ xuống đồng bằng bị chó khinh’. Một con linh miêu uy mãnh khí phách, anh tuấn xinh đẹp vào trong thành phố thật đúng là không có gì khác với mèo nhà, tùy lúc đều có người có mưu đồ gây rối với anh. Cung Thừa đầy ngạo khí, tình nguyện đói chết cũng không muốn lục thùng rác cuối cùng bị đói đến mức không còn sức lực bị một đám trẻ con bắt nạt phải nhờ Bối Bối bảo vệ.

Anh vẫn luôn nhớ kỹ món nợ này, chờ có một ngày lột da Cung Hàn.

Chẳng qua tên phế vật này còn tự tìm tới cửa, nhìn bộ dáng không tiền đồ này của cậu ta, lại nghe những lời cậu ta nói!

Cậu ta lại còn tức giận vì những ông già đó cất nhắc một đứa con riêng lại không cất nhắc cậu ta? Đổi lại là anh, anh cũng không muốn cất nhắc một tên phế vật a! Không đúng, phải nói tên phế vật còn muốn làm gia chủ sau lưng anh?

Miêu đại gia híp đôi mắt mèo xinh đẹp lại, móng vuốt cào lên sàn nhà tạo ra âm thanh soàn soạt khiến người nghe được sởn tóc gáy.

Cung Hàn vừa thấy lập tức toàn bộ lông tơ dựng thẳng lên, vì sao anh luôn cảm thấy con mèo này giống anh hai của anh như vậy!!!

Bối Bối rất chán ghét âm thanh như vậy, cô nhào vào trên người Cung Thừa, toàn bộ đầu cọ vào Cung Thừa, mềm mại làm nũng thấp giọng sủa hai tiếng. Cung Thừa bị chơi đùa như vậy, tính tình lập tức không còn.

“Ngao ngao!” Từ trên người bổn đại gia tránh ra, thật chịu không nổi loại hành động nhão nhão dính dính này của em.

“Gâu gâu ~” Không sao không sao không sao ~

Cung Hàn chưa từng thấy Bối Bối và Cung Thừa dính nhau, cứ thế anh thấy kinh ngạc vô cùng, phong cách hung mãnh lập tức biến thành ngọt sủng. Cuối cùng chỉ có thể trong lòng an ủi chính mình, Cảnh Diệp Thu không giống bình thường, thú cưng anh ta nuôi cũng là không giống bình thường.

“Cung nhị thiếu gia, Cung Thừa vẫn luôn sống sót, chỉ xem anh ta có nguyện ý quay trở lại nhà họ Cung hay không?” Cảnh Diệp Thu thong thả ung dung nói, đối với hai đứa không có lúc nào mà không tú ân tú ái, Cảnh Diệp Thu nhìn thấy cùng đã miễn dịch, nói cho cùng con gái  lớn lên phải gả cho người ta a!

“Anh hai còn sống? Vậy tại sao anh ấy lại vứt bỏ tôi?” Cung Hàn chìm vào sự sung sướng khi Cung Thừa còn sống và sự bi thương khi Cung Thừa vứt bỏ anh không muốn về nhà, hai loại cảm xúc luân phiên trên mặt anh, nhìn qua Cung Hàn có vẻ... Đặc biệt ngốc.

Miêu đại gia: Vứt bỏ một đứa phế vật thì như thế nào?

Đêm dài, một bóng đen linh hoạt chợt lóe qua.

Cảnh Diệp Thu giống như đã sớm đoán trước được, bưng chén trà thổi hai cái: “Cậu đã đến rồi.”

“Miao miao!”

Một con linh miêu từ trong bóng đêm xuất hiện, vừa ưu nhã lại khát máu.

“Bé ngốc, dậy thôi nha ~” Lỗ tai bị ai đó xoa xoa, Bối Bối càng thêm thoải mái không nghĩ mở mắt.

“Lại không dậy nữa, vịt nướng sẽ không còn đó!”

Vịt nướng!!!

“Vịt nướng ~”

Bối Bối ngồi dậy mới phát hiện bản thân và Cung Thừa lại biến thành người nhưng hiện tại rõ ràng là ban ngày ban mặt tại sao lại biến thân?

“Chỉ là anh và Cảnh Diệp Thu làm một giao dịch mà thôi.” Cung Thừa bế cô lên, cầm quần áo trong tay: “Biết tự mặc không?”

Bối Bối mơ hồ như cũ, đó là cái gì?

“Haiz, thật ngốc!” Cung Thừa mở ra từng cái, lấy nội y màu hồng nhạt trong đó ra, trên mặt hiện lên mạt đỏ ửng khả nghi: “Đến đây, giơ tay ra.” Cung Thừa mặc áo ngực lên cho cô, ngón tay linh hoạt móc khóa phía sau, anh còn cẩn thận hỏi cảm giác của cô, thậm chí còn điều chỉnh bầu vú cho cô. Lúc ấy Cung Thừa không biết xuất phát từ suy nghĩ gì mà lại muốn loại áo lót nâng ngực, hai bầu vú trắng như tuyết bị áo lót trói buộc, khe rãnh chính giữa càng thêm sâu thẳm.

Hô hấp của Cung Thừa trở nên hơi dồn dập, giọng nói cũng khàn khàn: “Ngoan, bước chân vào.” Quần lót cũng màu hồng phấn đáng yêu như áo ngực, từng chút từng chút che đậy nơi riêng tư sạch sẽ không có lông của Bối Bối nhưng bối thịt phồng lên giống như hai cái màn thầu khép chặt ở bên nhau càng thêm rõ ràng. Cung Thừa ôm lấy Bối Bối, trao cô một nụ hôn sâu, kịch liệt lại áp lực, đầu lưỡi bắt chước vũ điệu giao hoan ở miệng cô ra ra vào vào, phân thân cực nóng đâm vào mông cô khiến cô không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Sau khi Cung Thừa buông Bối Bối ra, nhắm mắt lại, hòa hoãn một lúc lâu mới mở mắt, tiếp tục cầm lấy bộ váy công chúa kia lên mặc vào cho Bối Bối. Bối Bối không quá quen với việc mặc quần áo, giãy giụa một lúc lâu, lại bị Cung Thừa dụ dỗ nửa ngày mới chu miệng đáp ứng.

Sau khi Bối Bối mặc xong quần áo giống như một cái công chúa thiên chân đơn thuần không rành sự đời, khi được Cung Thừa ôm ra khỏi phòng, cô mới phát hiện đây không phải cửa hàng đồ cổ. Cô tò mò đánh giá xung quanh, đôi mắt mở thật lớn, bộ dáng lại nhận lấy một câu ngu ngốc và một cái hôn khẽ của anh.

Ngày đó Bối Bối từ chối vịt nướng của Cung Hàn, anh đã nghĩ có một ngày anh sẽ mời Bối Bối ăn rất nhiều, rất nhiều vịt nướng. Cho nên hôm nay anh đã sai người đi mua về rất nhiều vịt nướng, cho đến khi bọn họ ngồi vào bàn bàn, toàn bộ cái bàn để đầy vịt nướng.

Đúng vậy, ngoại trừ vịt nướng vẫn là vịt nướng, không còn một món đồ ăn nào khác.

Bối Bối nuốt nuốt nước miếng, thật nhiều ~~~ Cô nên ăn phần nào trước đây?

Cũng may cô không cần rối rắm lâu lắm, Cung Thừa trực tiếp gắp cho cô một miếng, rồi sau đó cả người cô lập tức đắm chìm trong cảm giác hạnh phúc mà vịt nướng mang đến, không phát hiện trong mắt anh tràn ra sự cưng chiều đủ để làm người khác chết chìm.

“Anh... Anh hai!” Một tiếng tru trực tiếp phá hư không khí hầu như không còn, Cung Thừa cau mày nhìn về phía đầu sỏ gây tội.

Lại là tên phế vật này!

Cung Hàn nghe nói anh hai đã về nhà không biết có bao nhiêu vui vẻ, lập tức nhảy nhót chạy về, rồi lập tức quỳ gối trước mặt Cung Thừa kể rõ mấy ngày nay chính mình có bao nhiêu vất vả và nhơ nhung với Cung Thừa, lải nhải một hồi anh mới phát hiện sắc mặt Cung Thừa rất khó coi, giọng nói càng ngày càng thấp càng ngày càng thấp, cuối cùng trực tiếp im lặng.[QR][diendanlequydon]



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quí Rùa về bài viết trên: Catstreet21, Huykngan94, Nicole208, ayu', superkookie
Có bài mới 22.03.2020, 15:18
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Báo Đen Bang Cầm Thú
Đại Thần Báo Đen Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.01.2018, 11:51
Bài viết: 346
Được thanks: 4041 lần
Điểm: 40.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không – Hệ thống] Xuyên nhanh: Quyến rũ không có tội I - Bình Tử - Điểm: 72
Chương 8: Cung Thừa thực sự biến thành linh miêu

“Anh... Anh hai...” Hu hu, anh hai, xin anh không cần dùng ánh mắt như vậy nhìn em có được không?

Lúc này Cung Hàn gần như tan vỡ, anh thu hồi móng vuốt đặt ở đầu gối Cung Thừa, cúi đầu an an tĩnh tĩnh chờ đợi Cung Thừa dạy dỗ.

Bộ dáng ngoan ngoãn dễ bảo này cuối cùng làm Cung Thừa hài lòng một chút, anh nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt mở miệng.

“Nghe nói, tai nạn xe cộ của tôi là một âm mưu?”

“Nghe nói, cậu tận tâm tận lực tìm tôi nhưng mà cậu ở trên trời làm sao tìm được tôi chứ?”

“Nghe nói, cậu tương đối tức giận khi những nguyên lão cất nhắc một người xa lạ mà không phải là cậu?”

“Nghe nói...”

Cung Hàn nghe được một câu lại một câu “Nghe nói” thân thể run rẩy càng thêm lợi hại, giống như máy điều hòa làm đầu anh càng ngày càng thấp, càng ngày càng thấp. Trong lòng ngăn không được muốn quỳ lạy các thần xin tha, nhưng mà hôm nay thần không có thời gian quan tâm đến anh, bởi vì tốc độ của anh hai anh càng nhanh hơn, định đoạt kết cục của anh.

Tài khoản bị đông lại, tiền mặt bị tịch thu, một tuần xem xong một quyển sách hay kèm theo một vạn từ cảm nhận những đoạn đặc sắc sau khi xem xong, đi đến địa bàn nhỏ hẹp bất kỳ ở ba tháng hơn nữa muốn hoàn thành nhiệm vụ mở rộng địa bàn...

Giờ phút này nội tâm Cung Thừa giống như pha lê, vỡ nát thành từng mảnh nhỏ... Nhưng mà anh vẫn hơi thở phào nhẹ nhõm, ngay từ lúc biết được Cung Thừa trở về, anh đã sớm có dự cảm nên đã giấu một số tiền, xài tiết kiệm chắc cũng đủ dùng trong ba tháng rồi... Chắc là đủ rồi...

“Nghe nói... ” Giọng nói lạnh băng đầy từ tính lần thứ hai truyền đến, Cung Hàn lại run lên, trong lòng cầu nguyện Cung Thừa đừng nói những lời khiến anh càng thêm tuyệt vọn:g: “Cậu đã cất dấu một khoản tiền mặt?”

Cung Thừa cười lạnh vỗ tay, một người phụ nữ có thân thể quyến rũ không biết từ nơi nào xuất hiện, trong tay cầm một xấp tiền mặt, Cung Hàn vừa thấy thiếu chút nữa muốn chết ngất.

Đây... Đây... Đây còn không phải là khoản tiền riêng bảo bối của anh sao!!! Vì sao lại bị tìm ra??? Anh chính là mỗi ngày giấu đi một ít, tại sao lại bị tìm được???

“Ông xã, thật xin lỗi ! Anh cũng biết đó, anh hai...” Người phụ nữ này đúng là con dâu được cha mẹ Cung đính thân từ bé cho Cung Hàn, tiểu thư nhà họ Diệp, Diệp Nhiêu, dùng lời Cung Thừa tới nói đó chính là một tên phế vật, một đứa phá sản, quả thực chính là trời sinh một đôi.

“Em... Em... Em...” Ngón tay Cung Hàn chỉ vào vợ của mình không ngừng run rẩy, không dám tin tưởng vợ anh cứ như vậy bán đứng anh, đã nói tốt cùng nhau  chống lại sự thống trị thiết huyết của anh hai anh đâu!

“Nhiêu Nhiêu, lần này làm được không tồi, sau khi gả vào đây 5 năm cuối cùng cũng làm được một chuyện đúng đắn! Tự đi nhận khen thưởng đi!” Cung Thừa không khỏi cảm thán một tiếng, chẳng qua người được khích lệ lại không có cảm giác được vinh hạnh, đối mặt với những người hầu chung quanh muốn cười lại không dám cười, xấu hổ đứng ở bên cạnh nhìn chằm chằm mũi chân của mình.

“Anh hai! Anh thật sự muốn đối xử với em như vậy sao? Đây chính là mạng sống của em trai anh đó!!!” Cung Hàn phát ra một tiếng tru thảm thiết, anh khóc vô cùng đáng thương giống như đã trải qua chuyện đau khổ nhất trên thế giới này.

“Keng” một tiếng, Bối Bối bị tiếng tru này làm hoảng sợ đến mức tay run lên, cái muỗng rơi trên mặt đất, đang muốn nhặt lên thì Cung Thừa đã nhặt lên trước một bước, giao cho quản gia đứng bên cạnh, lại nhanh chóng cầm một cái muỗng mới đưa cho cô. “Tại sao lại ngốc như vậy chứ, cái muỗng cũng cầm không được!” Vừa thấy Bối Bối chu miệng không vui, Cung Thừa lại quen cửa quen nẻo gắp một miếng thịt đút cho cô, nháy mắt đã trấn an được Bối Bối.

Bên đó động tác của Cung Thừa có thể nói là thuần thục như nước chảy mây trôi, bên này Cung Hàn và Diệp Nhiêu lại bị hành động đó hù chết. Phải biết rằng Cung Thừa chưa từng đối xử với người khác dịu dàng như vậy! Cung Hàn có thể nói là do một tay Cung Thừa nuôi lớn, 25 năm đó không đánh thì mắng? Chính là Diệp Nhiêu gả lại đây 5 năm cũng không từng nghe thấy anh hai nói ra một lời hay nào!

Chuyện này khiến hai người đồng thời tản mát ra sự ghen ghét với Bối Bối, sau đó lại bị ánh mắt lướt qua của Cung Thừa làm kinh sợ.

Bối Bối nâng tay lên chủ động đút cho Cung Thừa một miếng thịt, đối với Bối Bối mà nói đồ ăn chính thứ trân quý nhất, có thể cùng chia sẻ với cô khẳng định là người cô thích nhất, là người quan trọng nhất. Cung Thừa tất nhiên biết điều đó, hành động này của Bối Bối làm anh yêu thích đến không chịu được, lại là một trận ôm ấp hôn hít, không coi ai ra gì tú ân tú ái.

“Lúc nãy cậu dọa đến chị dâu rồi, dâu trưởng như mẹ, bất kính với chị dâu chính là bất kính với mẹ, đi xuống chép gia quy một trăm lần. Nhớ kỹ, dùng bút lông viết, viết bằng chữ Khải tinh tế, mười ngày sau giao cho tôi. Được rồi, hai đứa phế vật lăn xuống đi!” Ngay cả một con mắt Cung Thừa cũng không nhìn bọn họ, trực tiếp để cho bọn họ chạy lấy người.

“Khụ khụ, vậy anh cố gắng bảo trọng nha!” Tuy nói làm vợ không nên vui sướng khi chồng mình gặp tại họa nhưng cô thật sự rất muốn cười a!

Cung Hàn:... Đời trước nhất định anh đã hủy diệt địa cầu!

Lúc này Cung Thừa có thể quay lại nhà họ Cung cũng không dễ dàng, đến tận lúc này anh mới biết được, lúc mới sinh đã có người đoán mệnh cho anh, nói trong sinh mệnh của anh số trời đã đinh vào năm anh 30 tuổi sẽ lọt vào tử kiếp.

Cha mẹ dùng hết mọi cách cũng muốn bảo vệ anh nhưng bất đắc dĩ nhà họ Cung lập nghiệp từ hắc đạo, trong tay dính không biết bao nhiêu máu. Đây là nhân quả tuần hoàn, báo ứng ở trên người Cung Thừa, căn bản không có cách nào có thể tránh thoát, cuối cùng bọn họ chỉ đành tìm Cảnh Diệp Thu làm giao dịch.

Biện pháp của Cảnh Diệp Thu chính là kim thiền thoát xác, giữ được linh hồn, tìm một con vật sắp hết dương thọ. Nếu như không có gì trở ngại, chờ đến khi lại tự nhiên chết đi lập tức có thể trở lại thân thể chính mình.

Cha mẹ Cung cũng hiểu rõ bản tính của con trai mình, cho nên tìm một con linh miêu cho Cung Thừa, vốn dĩ mọi chuyện phát triển rất tốt không bao lâu sau Cung Thừa đã có thể trở lại thân thể của mình. Nhưng mà, không sai, chính là Bối Bối.

Cảnh Diệp Thu thật sự coi Bối Bối như con gái, cho nên khi Bối Bối yêu cầu cứu linh miêu hơi thở thoi thóp, Cảnh Diệp Thu lập tức đáp ứng rồi. Đây cũng là nguyên nhân khiến Cung Thừa chậm chạp không trở lại thân thể của mình, cứ thế thân thể bị hủy, rốt cuộc không cách nào trở về.

Chẳng qua họa phúc vĩnh viễn gắn bó với nhay, Cung Thừa cũng bởi vậy quen biết Bối Bối, sau đó Cảnh Diệp Thu lại cho con rể này nhiều chỗ tốt hơn. Bối Bối là đời sau của cửu vĩ thiên hồ, tuy rằng huyết mạch không thuần nhưng sau khi trưởng thành cũng có thể là bá chủ một phương, vậy bạn đời của cô tất nhiên không thể là một người chỉ có thọ mệnh trăm năm. Cũng may cha mẹ Cung tìm được một con linh miêu tư chất không tồi, Cung Thừa chỉ cần nỗ lực tu luyện cũng có thể xứng đôi với Bối Bối.

Sau khi Cung Thừa biết tất cả mọi chuyện, lập tức cảm thấy áp lực gấp bội, chẳng những anh phải xử lý tốt mọi chuyện trọng nhà họ Cung, còn muốn nỗ lực tu liên. Bối Bối không tu liên đã có thể dựa vào huyết mạch thần thú tồn tại mấy trăm năm, anh là một con yêu thú thay đổi giữa chừng làm sao có thể thả lỏng.

Chờ đến khi anh xử lý tốt những chuyện lung tung rối loạn của nhà họ Cũng cũng đã khuya, sau khi trở lại phòng thấy trong chăn mặt nổi lên một cục tròn vo, vén chăn lên thấy Bối Bối ở trong chăn ngủ ngon lành.

“Ưm, Cung Thừa ~~~” [QR][diendanlequydon]

Chương 9: H, em cũng thích anh, so với vịt nướng còn thích hơn nhiều

Editor: QR - diendanlequydon

Giống như đã nhận ra Cung Thừa đã trở lại, Bối Bối nhắm mắt lại, mơ mơ hồ hồ kêu một tiếng, giọng nói nhẹ nhàng ngọt ngào kéo thật dài, giống như lông chim lướt qua trái tim của Cung Thừa, tê dại ngứa ngứa.

“Ừ, có phải hôm nay bé ngốc thấy nhàm chán hay không?” Cung Thừa sờ khuôn mặt ngủ say ửng hồng của cô, trong lòng rất chán nản, trở lại nhà họ Cung anh luôn bận rộn nên lơ là Bối Bối, bình thường tính tình của Bối Bối trời sinh hoạt bát, chỉ nghĩ cũng thấy cực kỳ nhàm chán.

“Không có nha ~~~” Bối Bối nghiêng đầu, mặc dù đã biến trở về hình dạng con người, cô vẫn còn giữ lại tập tính vốn có, không tự giác vươn đầu lưỡi liếm liếm ngón tay của Cung Thừa.

Vốn dĩ Cung Thừa không có bất cứ suy nghĩ tà niệm nào bị hành động này trêu chọc đến phát hỏa, hình ảnh sáng nay giúp cô mặc quần áo không chịu khống chế phóng đại hết lần này đến lần khác ở trong đầu anh, anh cứng.

“Bé ngốc.” Bất tri bất giác giọng nói của Cung Thừa trở nên khàn khàn trầm thấp, nhìn đôi mắt tin cậy lại đơn thuần trong sáng của Bối Bối, anh mang theo vài phần lừa gạt, hứng thú nói nhỏ: “Chúng ta cùng chơi một trò chơi rất thú vị được không? Ngày mai anh lại dẫn em đi ăn ngon!”

Bối Bối vừa nghe được ăn ngon đôi mắt đều phát sáng, vội vàng gật đầu, sợ Cung Thừa thay đổi chủ ý.

“Lè lưỡi ra.” Giọng nói của Cung Thừa càng thêm trầm thấp, ánh mắt nhìn cô càng thêm thâm trầm, giống như muốn ăn luôn cô vào bụng. Bối Bối như bị mê hoặc, ngoan ngoãn mở miệng vươn cái lưỡi phấn nộn ra.

Cung Thừa tiến lên ngậm lấy đầu lưỡi, hàm răng nhẹ cắn, đầu lưỡi cũng vươn ra vẽ vòng xung quanh, sau đó mạnh mẽ kéo đầu lưỡi nhỏ vào trong miệng. Miệng không khép được khiến cô không nuốt được, nước bọt chảy xuống cổ. Cuống lưỡi bị kéo có chút đau, Bối Bối chỉ có thể phát ra ưm ưm từ trong cổ họng tỏ vẻ kháng nghị, nhưng đây cũng chỉ là hành động giãy giụa vô ích, đến tận khi anh kết thúc đùa giỡn mới buông cô ra.

Khi kéo dài nụ hôn, Cung Thừa đã sớm cởi quần của mình ra, cầm dương vật cương cứng để sát vào miệng Bối Bối, giọng nói mang theo vài phần vội vàng: “Bé ngốc ngoan, ngậm lấy nó cho anh đi.”

Số lần hai người làm tình không tính ít nhưng nhìn dương vật của Cung Thừa ở khoảng cách gần như vậy vẫn là lần đầu tiên, cô tò mò ngắm nghía, thật cẩn thận kề sát vào đại gia hỏa dữ tợn này ngửi ngửi, miệng nhỏ còn không cẩn thận cọ đến hoạt dịch phân bố ở trên đỉnh, hô hấp của anh đột nhiên trở nên càng thêm dồn dập, bàn tay ấn đầu của cô một cái, toàn bộ quy đầu cắm vào trong miệng cô.

“Ưm... Ưm muốn... Hu hu...” Quy đầu thật lớn khiến cái miệng nhỏ căng ra, khóe miệng bị căng ẩn ẩn làm đau, bàn tay của cô đẩy bụng của anh, rất không thoải mái giãy giụa. Bụng của Cung Thừa vốn mẫn cảm, lại bị tay nhỏ sờ loạn không theo tiết tấu, khiến dục hỏa càng thêm bành trướng: “Bé ngốc ngoan, liếm mút đến khi anh xuất tinh, anh sẽ buông tha cho em!”

Bối Bối nghe thấy những lời này cũng biết hiện tại anh sẽ không bỏ qua cho cô, cô đành phải ủy ủy khuất khuất dùng miệng mình từng cái từng cái hút duẫn quy đầu lớn, đầu lưỡi nhỏ liếm hết góc cạnh của quy đầu, liếm lỗ nhỏ ở trên đỉnh. Bối Bối không hề có kinh nghiệm, trúc trắc khẩu giao cho anh, có đôi khi hàm răng còn không cẩn thận cắn dương vật đang ở trong miệng.

“A Ưm...” Cung Thừa vẫn sung sướng đến mức ngửa đầu hừ nhẹ, đè đầu cô lại, thong thả ra vào trong miệng cô, Bối Bối không thoải mái dùng đầu lưỡi nhỏ không ngừng chống đẩy nhưng như vậy ngược lại càng khiến cho anh thêm sảng khoái. Tốc độ ra vào trong miệng cô càng lúc càng nhanh, thường thường chạm đến cổ họng cô. Cầm bàn tay của cô loát thân gậy, hai viên trứng nặng trĩu có khi sẽ va chạm vào cằm cô, đánh ra dấu vết màu hồng.

Bối Bối bị động tác thô lỗ của anh làm chảy nước mắt, tiếng kêu ưm ưm có vẻ đáng thương, nhưng bộ dáng này càng khiến Cung Thứa muốn hung hăng chà đạp cô. Đến tận khi cái miệng của cô chết lặng cũng khép không được anh mới rút dương vật ra ra dùng tay loát vài cái cuối cùng cũng bắn tinh, tinh dịch dính vào khuôn mặt nhỏ của cô, dâm mĩ lại thuần khiết.

“Ăn hết đi!” Ngón tay của Cung Thừa vét tinh dịch, ra lệnh cho cô.

Bối Bối ngoan ngoãn ngậm lấy ngón tay của anh, cuốn tinh dịch vào trong miệng, ngoan ngoãn nuốt xuống, bộ dáng này lại khiến dục hỏa của anh bị đốt cháy, lột váy ngủ của cô ra, lập tức nhìn thấy nội y sáng nay anh mặc cho cô.

“Tại sao lại không cởi ra?” Nội y màu hầu phấn mặc ở trên người cô vô cùng thích hợp, anh dùng đôi mắt một lần lại một lần coi gian cô, nhìn chăm chú đến mức trong lòng Bối Bối sinh ra cảm giác thẹn thùng, yên lặng cầm chăn che chắn.

“Ưm, người khác chạm vào, em không thoải mái...” Cô giúp việc luôn muốn giúp cô thay quần áo mãi nhưng bất đắc dĩ Bối Bối không thích bị người khác đụng vào cũng không thích bị người khác nhìn, vì vậy đành phải để cô giúp việc dạy cô cách mặc quần áo rồi cô tự mình thay, cũng may chỉ là váy ngủ đơn giản nhất bằng không Bối Bối thật sự phải cần Cung Thừa giúp đỡ. Nhưng mà cô giúp việc dạy cô làm sao cởi váy, làm sao mặc váy ngủ lại quên dạy cô làm sao cởi nội y, cho nên hiện tại cô còn mặc bộ nội y này.

“Vậy anh giúp em cởi được không?” Tay anh vòng ra  phía sau cởi bỏ nút thắt kia, tự nhiên trong lòng anh dâng lên từng đợt kích động, bầu vú bị trói buộc một ngày được thả ra hơi nhảy lên  một chút, Bối Bối thấp giọng hô đau.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Vú có hơi đau...” Tất cả mọi thứ Bối Bối biết đều do Cung Thừa dạy, cô đơn thuần lại trực tiếp nâng vú của mình lên, ở trước mặt anh xoa xoa.

Động tác giống như tự an ủi này làm anh kiềm chế không được, một đôi tay lớn nhẹ nhàng mát xa hai bầu vú mềm mại: “Bé ngốc ngoan, anh giúp em xoa xoa nha!” Hai bầu vú căng đầy, cảm xúc mềm mại co dãn thật tốt, Cung Thừa yêu thích không buông tay, mỗi lần đều thưởng thức thật lâu, anh há miệng ngậm nụ hoa và một khối nhũ thịt to hết liếm mút lại cắn, hầu hạ đến khi hô hấp của Bối Bối dồn dập, rên rỉ liên tục.

Anh lật người cô một cái để cô quỳ dựa vào giường, vú treo ngược càng thêm rõ ràng, cái mông tuyết trắng vểnh lên, hoa huyệt bại lộ trong mắt anh. Chỉ thấy tiểu huyệt nhỏ như lỗ kim kia hơi hơi mở ra, mị thịt bên trong chậm rãi mấp máy, chảy ra hoa dịch, dính vào cửa huyệt sáng lấp lánh, dâm mĩ mười phần.

Người đàn ông tiến lên nhẹ nhàng ngậm lấy cửa huyệt, đầu lưỡi phác hoạ hình dạng cánh hoa, ngón tay cũng gia nhập cùng nhau bắt nạt hoa huyệt đang run rẩy. Anh nhẹ nhàng đùa bỡn một chút làm vòng eo Bối Bối cũng mềm, hai bầu vú ở trên giường bị ép ra nhiều hình dạng dâm đãng, trong miệng không ngừng phát ra tiếng rên rỉ mềm mại. Tiểu huyệt của Bối Bối sạch sẽ không có lông lại còn có hương vị thơm ngọt, Cung Thừa nhất thời hứng thú muốn khẩu giao cho cô không nghĩ tới anh lại yêu muốn chết hương vị thơm ngọt như vậy của người đẹp.

“Bé ngốc, em thật ngọt nha!” Cung Thừa nhẹ giọng tán thưởng khiến cô xấu hổ không khống chế được, toàn thân nhuộm đầy tình dục chuyển sang màu hồng nhạt, cô  chịu không nổi sự đùa bỡn của anh như vậy, nhẹ nói không cần.

Chẳng qua Cung Thừa cũng sẽ không nghe cô, lần thứ hai nâng cái mông của cô lên, ăn hoa huyệt của cô, nuốt toàn bộ dâm dịch vào trong bụng vẫn còn không thỏa mãn, bàn tay nhẹ đánh cánh mông tạo thành một dấu tay màu hồng. Một trận đau đớn truyền đến nhưng lại có một cảm giác tê dại từ chỗ mông chạy thẳng đến cột sống, cô cảm thấy thẹn thùng đồng thời lại có một cảm giác mất khống chế mãnh liệt, Bối Bối nhịn không được khóc thút thít xin tha: “Không cần đánh... Hu hu... Cung Thừa, em muốn đi tiểu...”

“Vậy tiểu đi!” Cung Thừa cười khẽ, bàn tay càng thêm dùng sức đánh bốp bốp vào mông, miệng cũng dùng sức gặm cắn. Bối Bối thật sự nhịn không được, bị anh đùa giỡn đạt cao trào, dâm dịch phun tung toé ra như một con sóng bị anh há miệng toàn bộ nuốt vào.

“Anh, anh, anh chỉ biết ức hiếp em!” Bối Bối nũng nịu chỉ trích anh, thật sự tức giận mỗi lần anh đều trêu chọc cô như vậy.

“Bé ngốc, đây là do anh thích em nên mới ức hiếp em...” Cung Thừa nằm ở trên lưng cô, lồng ngực nóng rực làm ấm áp lưng của cô, lời âu yếm nỉ non vang lên bên tai cô khiến cô vui mừng không thôi. Đây chính là lần đầu tiên Cung Thừa nói anh thích cô: “Thật vậy chăng? Cung Thừa... Em cũng thích anh... Rất thích, rất thích... So với vịt nướng còn thích hơn...”

Cái này so sánh thật khiến Cung Thừa cười khổ nhưng anh vẫn là rất vui vẻ khi Bối Bối thành thật như vậy, anh khẽ hôn dọc theo sống lưng của cô như để khen thưởng. Ngón tay loát dương vật không biết đã cứng từ khi nào, chậm rãi đâm vào trong hoa huyệt, đẩy mị thịt ra hai bên, kiên định thâm nhập vào trong huyệt đạo.

“A a a... Cung Thừa... Cung Thừa...” Dương vật vô cùng to lớn đâm vào trong hoa huyệt nhỏ xinh, hoa huyệt bị căng ra đến mức tận cùng, cảm giác vừa đau vừa sung sướng khiến cô chỉ có thể đung đưa cái mông rên rỉ, không biết là muốn Cung Thừa dùng sức hay là nhẹ một chút, cho nên cô chỉ có thể nũng nịu gọi tên Cung Thừa.

“Bé ngốc ngoan, em thật chặt, cắn anh thật thoải mái a....” Tiếng thở dốc thô nặng của anh ở ngay bên tai cô, cô nhịn không được lại kẹp chặt hoa huyệt thêm một chút làm anh phát ra một tiếng rên rỉ khàn khàn, nghe được tiếng rên rỉ này Bối Bối càng thêm động tình, nhịn không được đung đưa vòng eo, không tiếng động mời gọi anh.

Cung Thừa khẽ cười một tiếng, mông hẹp dùng sức cố gắng chuyển động, quy đầu thâm nhập nghiền nát hoa tâm, hoa huyệt róc rách chảy ra dâm thủy làm dương vật càng thêm dễ dàng đâm vào rút ra trong tiểu huyệt. Tốc độ của Cung Thừa càng lúc càng nhanh, hành động đâm vào rút ra khiến dâm thủy bắn tung tóe khắp nơi, tiếng kêu của Bối Bối cũng bị âm thanh va chạm phá thành từng mảnh nhỏ.

“A a a a... Cung... Cung Thừa... Chậm một chút... Quá nhanh... A a a... Không cần, không cần đâm vào nơi đó...”

Anh chạm đến một khối thịt mềm, khối thịt nho nhỏ kia thế nhưng lại có thể đâm vào đỉnh lỗ nhỏ, không chỉ có Bối Bối cả người mềm mại sung sướng vô cùng mà vòng eo của Cung Thưa cũng tê rần, cảm giác bắn tinh càng ngày càng mãnh liệt nhưng anh vẫn cố nén không bắn tinh, tiếp tục đâm vào Bối Bối.

“A a a... Cung Thừa... Không cần...”

Bối Bối càng xin tha anh càng là dùng sức, hô hấp thô nặng từng chút từng chút đánh vào bên tai cô, cũng đánh vào trong lòng cô, eo cô từng trận tê dại, khi anh mãnh liệt đâm sâu vào, cô lần thứ hai cao trào, dâm thủy nóng hầm hập xối tất cả lên đỉnh quy đầu, đỉnh quy đầu bị nóng co rút vô cùng lợi hại, anh rống lên một tiếng cũng muốn bắn tinh.

Mông cô lại lần nữa bị nâng lên, cuối cùng Cung Thừa cũng không chịu buông tha Bối Bối, đâm vào trong tiểu huyệt của cô không dưới mấy chục lần mới bắn tinh dịch vào tử cung, dương vật nửa mềm rút ra khỏi tiểu huyệt.

Nhìn thấy cửa hoa huyệt bị dương vật của anh kéo căng không khép lại được, để lại một lỗ nhỏ như tiền xu, một ít tinh dịch màu trắng chảy ra huyệt khẩu nhưng phần lớn vẫn là bị giữ ở trong tiểu huyệt.

Anh vừa thấy cảnh này, dục hỏa lần thứ hai thiêu đốt.[QR][diendanlequydon]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quí Rùa về bài viết trên: Catstreet21, Mai tử hà, Nicole208, ayu'
Có bài mới 24.03.2020, 14:38
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Báo Đen Bang Cầm Thú
Đại Thần Báo Đen Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.01.2018, 11:51
Bài viết: 346
Được thanks: 4041 lần
Điểm: 40.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không – Hệ thống] Xuyên nhanh: Quyến rũ không có tội I - Bình Tử - Điểm: 58
Chương 10: Nhìn khó chịu trực tiếp đánh

Editor: QR - diendanlequydon

Cung Thừa đúng là đang tuổi long tinh hổ mãnh hơn nữa bây giờ thú thân của anh có thể tu tiên, tất nhiên so với những người đàn ông khác càng thêm dũng mãnh, làm tình đến mức vòng eo Bối Bối bủn rủn không dậy được giường, tiểu huyệt càng sưng đỏ bất kham. Nếu không phải cô là đời sau của thần thú, thể chất cường hãn, năng lực trị thương cũng cường hãn, đổi lại là một người phụ nữ bình thường chỉ sợ sẽ thật sự bị chơi chết.

Tối hôm qua, sau khi biểu lộ tình cảm, hai người càng thêm nhão nhão dính dính hơn lúc trước, Bối Bối đang ngủ mơ mơ màng màng, cảm giác được anh phải rời khỏi, nhắm mắt lại ôm eo anh càng chặt, làm nũng một trận. Cô cọ cọ ôm ôm một cái lại còn nũng nịu yếu ớt khóc lên làm anh cảm thấy thật đau lòng, cũng không muốn rời đi, cuối cùng còn hầu hạ Bối Bối mặc quần áo, ôm đi đàm phán.

Lúc này anh đi đàm phán với những người cậy già lên mặt của nhà họ Cung, trong lòng Cung Thừa cực kỳ không kiên nhẫn. Hiện tại anh cũng coi như hiểu rõ vì sao cao nhân luôn không muốn tham gia vào thế tục phàm trần, bởi vì không muốn lãng phí thời gian. Thời gian đàm phán này mà dùng để ân ái với Bối Bối thì thật tốt, nếu không dùng để tu tiên cũng tốt hơn nghe bọn họ lải nhải.

Nhưng hiện tại Cung Thừa vẫn không làm được việc trực tiếp từ bỏ nhà họ Cung không màng, dù sao đây cũng là tâm huyết của ba mẹ, dù thế nào anh cũng muốn bồi dưỡng một người thừa kế mới có thể rời đi, cho nên dù không kiên nhẫn cũng phải đi.

Nơi đàm phán là một căn nhà cổ kính, nghe nói tổ tiên nhà họ Cung xuất hiện một Trạng Nguyên đồng thời là Đại tướng quân, sau đó mới có ngôi nhà này. Đương nhiên nhà họ Cung cũng có những lúc khó khăn, cho nên ngôi nhà này là sau khi ba mẹ Cung dốc sức tạo ra thành tựu lúc sau mới mua lại.

Năm vị nguyên lão ngồi ở chỗ cao, một người trẻ tuổi rũ mi cúi đầu an tĩnh đứng ở phía sau bọn họ. Theo lý mà nói, anh là gia chủ phải ngồi ở vị trí trung tâm, hành động của bọn họ đã vượt qua anh, càng đừng đến người trẻ tuổi còn đứng ở phía sau chủ vị, ẩn ẩn có tư thế giọng khách át giọng chủ.

Lúc Cung Thừa ôm Bối Bối đến chính là đại trận như vậy, trong lòng anh cười lạnh, đây là đang oai phủ đầu với anh sao?

Từ trước đến nay anh luôn kiệt ngạo khó thuần, sau khi bám vào linh miêu càng nhiều thêm vài phần dã tâm và khát máu của mãnh thú, làm sao có thể sợ chiến trận nho nhỏ này. Lập tức sai người lấy một cái ghế dựa ngồi ở trước cửa phòng, chỉnh cái chăn mỏng đắp cho Bối Bối, lúc này mới nhìn về phía bọn họ, rất có một loại khí thế một người giữ ải vạn người khó vào.

Năm vị nguyên lão cảm thấy rất bực mình, vốn dĩ ra oai phủ đầu không thành công ngược lại còn biến thành Cung Thừa ra oai với bọn họ. Hai bên đối mặt, một vị trưởng lão tuổi còn trẻ thiếu kiên nhẫn nhất trong năm người, Cung Ngũ, mở miệng trước.

“Cung Thừa, cậu mang người ngoài tới làm cái gì?” Bởi vì đều là trưởng bối, cho dù Cung Thừa là gia chủ bọn họ cũng có thể gọi thẳng tên.

“Vậy các người mang người ngoài tới làm cái gì?” Cung Thừa không đáp mà hỏi ngược lại, nụ cười lạnh lùng càng thêm trào phúng. Làm lơ sắc mặt khó coi của bọn họ, dịch góc chăn cho Bối Bối.

“Cung Thành không phải người ngoài, cậu ấy là em trai cậu!” Cung Ngũ tức giận mặt cũng đỏ lên. Vốn dĩ khuôn mặt đã xấu, có nhiều nếp nhăn khi trướng lên, nhìn vô cùng buồn cười.

“Sao? Tôi đương nhiên không phải người ngoài, nhưng bản thân tôi lại không phải em trai tôi! Có phải ông nội Cung Ngũ nên đi đến khoa não khám hay không? Tránh cho sau này bị bệnh alzheimer sẽ không tốt lắm đâu? A, loại này bệnh còn có một cái tên chính là bệnh si ngốc của tuổi già!” Cung Thừa thong thả ung dung nói những lời trào phúng. Ngón tay Cung Ngũ run rẩy, một câu cũng không nói nên lời.

Không biết vì sao, trong lòng Cung Thừa nghĩ đến mỗi lần Cung Hàn bị anh trừng phạt, ngón tay cũng run rẩy chỉ vào anh như thế này lại không nói ra lời, quả nhiên đây là gien sao? Khó trách, chắc không phải Cung Hàn là con cháu của Cung Ngũ được ôm về cho anh giải sầu chứ?

Cung Thừa càng nghĩ càng khẳng định, bộ dáng như đi vào cõi thần tiên lại khiến một đám nguyên lão cảm thấy chán nản.

“Đủ rồi! Cung Thừa, cậu không cần giả bộ hồ đồ! Cung Thành là đứa bé này, đứa bé này cũng không thua kém cậu, còn trẻ hơn cậu, cùng là huyết mạch Cung gia. Cậu cũng nên dìu dắt cậu ấy nhiều hơn, ít nhất cậu ấy so với tên ngốc Cung Hàn kia khá hơn nhiều.” Cung Nhất uy nghiêm mở miệng, trật tự rõ ràng nói ra toàn bộ những điều cần nói, mạnh mẽ hơn Cung Ngũ nhiều, chẳng qua Cung Thừa cũng không để ở trong mắt.

“Cung Hàn có ngốc cũng là em trai ruột của tôi, cái người ngoài không biết từ nơi nào chui ra có họ giống tôi, tôi vẫn không tin được, nói anh ta là huyết mạch Cung gia có chứng cứ gì?” Cung Thừa không có bao nhiêu tin tưởng chuyện ba anh ngoại tình, đặc biệt là ngoại tình sau khi có anh.

“Cung Thành, cậu ngẩng đầu lên cho cậu ta nhìn một cái.”

Người trẻ tuổi kia vâng lời ngẩng đầu, khuôn mặt vô cùng giống ba Cung, thật sự rất giống bộ dáng ba Cung lúc còn trẻ, cũng trách không được bọn họ sẽ tìm anh ta tới.

“Làm xét nghiệm ADN sao?”

“Đã làm, chính là cốt nhục của ba cậu.”

“Vậy được.” Cung Thừa nhìn lướt qua mọi người, không chút để ý nói: “Vậy các người muốn cái gì?”

Vài vị trưởng lão có chút kinh dị. Lúc trước Cung Thừa rất thích đánh Thái Cực với bọn họ, thích từng bước từng bước chậm rãi cắn nuốt kẻ địch, nói chính xác là cậu ta hưởng thụ cảm giác cắn nuốt kẻ địch như vậy. Nhưng sau khi xảy ra tai nạn xe cộ lại trở nên trực tiếp, như thế khiến trong khoảng thời gian ngắn họ không kịp phản ứng lại.

“Các người muốn cái gì?” Cung Thừa lại không kiên nhẫn lặp lại một lần, anh còn muốn dẫn Bối Bối đi ăn hải sản đó.

“Chỉ cần cậu không đuổi cùng giết tận, cung cấp tiền dưỡng lão mỗi năm cho chúng ta thì tốt rồi.” Lợi ích trước mặt, mỗi người đều nghĩ đến bản thân, những nguyên lão này cũng không ngoại lệ. Mỗi người đều tính toán những thứ mà mình muốn, trực tiếp quên mất người trẻ tuổi bọn họ mới vừa cất nhắc kia.

Sắc mặt Cung Thành xanh mét, ngón tay xiết chặt nghe răng rắc, đáng tiếc cũng không có người để ý. Anh nhìn chằm chằm vào Cung Thừa, sự âm u trong mắt như sắp tràn ra.

Cung Thừa không hề sợ hãi cũng không khách khí nhìn lại, sự khinh bỉ và xem thường trong mắt anh gần như làm Cung Thành điên cuồng.

Chờ đến khi các trưởng lão nói xong những thứ mà họ muốn, ánh mắt trông mong nhìn Cung Thừa, Cung Thừa nhẹ nhàng liếc mắt, miệng khẽ nhếch, nói ra một câu: “Mơ tưởng.”

Còn không đợi đánh trả, Cung Thừa lại nói tiếp một câu: “Các người ăn uống cũng không ít nha, năm người các người không làm gì cả mà lại muốn bốn phần năm tổng thu vào? Các người nằm mơ đi!”

“Cung Thừa, chúng ta vì Cung gia đã lao tâm lao lực cả đời!”

“Cung Thừa, ba mẹ cậu cũng không dám đối xử với chúng ta như vậy!”

“Cung Thừa, làm người không cần quá tuyệt tình!”

...

Đối với những lời này, Cung Thừa vẫn cười lạnh như cũ: “A, nhẹ nhàng một chút tôi sẽ còn cho các người một chút tiền dưỡng lão, hiện tại các người một đồng cũng đừng mong lấy được. Không phục? Vậy tới đánh tôi nha!”

Khí thế kiêu ngạo như vậy quả thực khiến người khác tức chết, Cung Thừa không hề sợ bọn họ phá hoại. Nhà họ Cung lập nghiệp từ hắc đạo, tin tưởng đạo lý chính là nắm tay cứng mới là người thắng, không phục tới đánh nhau là được, lải nhải cái gì.

Cũng do nhà họ Cung sống những ngày yên lặng an nhàn lâu quá rồi, tất cả mọi người quên mất những ngày gió tanh mưa máu đó đó, như vậy Cung Thừa thật sự không ngại giúp bọn họ nhớ lại một chút.

“Linh Nhất, Linh Nhị!”

“Có!”

“Kéo cái người làm tôi khó chịu kia ra ngoài đánh!”[QR][diendanlequydon]

Chương 11: Cung Thừa, con người ta!

Ngày đó có lẽ là ngày mà tất cả những người ở đây cả đời khó quên.

Cung Thừa đạm nhiên ngồi ở chỗ đó, khóe miệng nở nụ cười cưng chiều, ôm Bối Bối đang ngủ say. Mà sau lưng anh, Cung Thành bị đánh đến huyết nhục mơ hồ, từ lúc bắt đầu còn kêu gào từ từ trở thành rên rỉ, đến sau đó lại thành không thể rên lên một tiếng.

Đối với những người đã từng vật lộn trong hắc đạo mà nói, đây không phải là trường hợp thật đáng sợ, bọn họ thấy được rất nhiều, đáng sợ chính là tính tình lạnh nhạt của Cung Thừa. Chỉ một câu thấy khó chịu lập tức đánh em trai cùng cha khác mẹ của mình đến không ra hình người, thậm chí anh còn mỉm cười nhìn các vị trưởng lão, giống như người tiếp theo bị đánh vì làm anh khó chịu chính là bọn họ, cứ thế cho dù trong lòng bọn họ sợ hãi cũng không dám nói lời nào.

“Xem ra các vị trưởng lão đều không còn chuyện gì muốn nói nữa đúng không? Vậy tôi đi trước nha!” Lúc Cung Thừa phải đi còn quay đầu lại giả mù sa mưa hỏi một câu, Cung Ngũ giống như có chuyện muốn nói lại bị một tiếng ho khan của Cung Nhất nghẹn trở về. Cung Thừa hài lòng nhìn bọn họ giận mà không dám nói gì, lúc này mới vừa lòng đi rồi.

Với anh mà nói, tiêu phí thời gian trên người những phàm nhân ngu xuẩn thật đúng là không đáng.

“Cung Thừa ~~~” Đến tận khi ngửi thấy được mùi đồ ăn, Bối Bối mới từ từ tỉnh lại, bày ra bộ dáng thèm nhỏ dãi.

“Heo lười cuối cùng tỉnh ngủ rồi?” Nhéo nhéo cái mũi nhỏ của Bối Bối, trước khi cô tức giận lại thành công dùng đồ ăn ngon dỗ dành cô, còn việc ức hiếp cô anh cũng không bỏ được, Cung Thừa sẽ không nói anh thích ức hiếp cô như vậy đâu.

“Ưm ưm ưm... Vừa nhìn đã thấy ăn rất ngon a ~~~” Bối Bối hạnh phúc nhìn những món ngon trước mắt nhưng cô ngốc lại không biết cách lột vỏ tôm tách cua, chỉ có thể vừa nhìn đồ ăn ngon vừa nhìn Cung Thừa, cái mũi nhỏ đáng yêu hít hít ngửi ngửi, dáng vẻ luống cuống rất đáng yêu.

“Thật ngốc!” Cung Thừa mỉm cười cưng chiều, cầm lấy một con tôm trứng, chỉ vài đã bóc xong vỏ tôm, chấm nước tương rồi đút vào miệng Bối Bối. Lúc hai người vẫn trong hình thú vẫn thường xuyên đút cho nhau, cho nên Bối Bối rất quen với việc anh đút cho cô. Quai hàm phồng lên giống như là con chuột nhỏ vô cùng đáng yêu, Cung Thừa nhìn cô mà trong lòng ngứa ngáy: “Em ăn ngon như vậy có phải nên khao anh một chút hay không?”

“Muốn khao như thế nào?” Bối Bối có chút khó hiểu.

“Hôn anh một chút a! Phải hôn chỗ này!” Cung Thừa chỉ vào môi mình, nở nụ cười xấu xa.

Bối Bối chu miệng, ngoan ngoãn hôn lên môi anh, chẳng qua cô hôn rất giống một con chó nhỏ đang liếm người, vươn đầu lưỡi liếm từng chút từng chút, sau khi liếm xong còn bày ra vẻ mặt vô tội nhìn Cung Thừa muốn anh lại bóc tiếp một con tôm trứng cho cô.

Cung Thừa thật là dở khóc dở cười với hành động khôn vặt của cô nhưng nhìn thấy ánh mắt ‘tại sao anh còn không lột tôm” của đối phương cũng chỉ có thể nhận mệnh, anh dùng sức hôn hôn đôi môi đỏ đầy dầu lấp lánh của cô: “Chờ đến đêm nay xem anh sẽ trừng trị em thế nào!”

Đôi tình lữ khoe ân ái quả thật chính là khiến người khác mù đôi mắt, thậm chí những người xung quanh đều có thể cảm nhận rõ ràng được bong bóng màu hồng nhạt giữa hai người, hơi thở tình yêu thật sự có thể khiến người khác chết chìm.

Lúc này một đoàn người đi lên lầu, đẩy cửa phòng ra, người đàn ông đi đầu thấy Cung Thừa và Bối Bối ân ái lập tức hoài nghi dụi dụi mắt, lùi lại hai bước nhìn bốn phía, sau đó càng không xác định hỏi người bên cạnh: “Cậu xác định đây là Cung Thừa?”

Ngay cả thủ hạ của anh cũng cảm thấ hoài nghi lắc đầu rồi lại gật đầu, ai mà  biết có một ngày trên mặt đại ma vương nhà họ Cung lại xuất hiện sắc mặt khiến người khác chết chìm như vậy, chẳng lẽ tai nạn xe cộ khiến đầu óc bị hỏng rồi hay sao?

“Ở cửa đi tới đi lui làm cái gì? Đầu óc bị ngu giống Cung Hàn rồi hay sao?” Cung Thừa lại lột một con tôm đút cho Bối Bối, đối với Bối Bối ôn nhu dị thường nhưng đối với Đường Bác lại là không có cảm xúc gì, khinh bỉ trong mắt cũng không quá rõ ràng.

Trong nháy mắt Đường Bác xác định đây là Cung Thừa chân chính, cũng chỉ có Cung Thừa chân chính mới có thể vĩnh viễn bày ra vẻ mặt ghét bỏ bọn họ. Cho dù anh đã thành công đạp anh trai của anh xuống để thượng vị, Cung Thừa cũng chỉ nói một câu ‘cậu đỡ phế vật hơn anh trai cậu một chút’.

Cung Thừa vĩnh viễn đều là cái dạng này, từ trước tới nay đều là ‘con nhà người ta’, trên cơ bản khi ba mẹ giáo huấn bọn họ câu cửa miệng chính là ‘con nhìn xem Cung Thừa người ta blah blah blah...’ Rồi chờ đến khi bọn họ may mắn tiếp xúc với Cung Thừa còn thảm hại hơn, ở trong miệng Cung Thừa sẽ không có ai nghe được một lời hay, vĩnh viễn đều ánh mắt khinh bỉ và một câu phế vật rác rưởi.

Bọn họ không phải chưa từng phản kháng nhưng nói thế nào đi nữa, thần vĩnh viễn là thần, mỗi một lần đều biến thành Cung Thừa chèn ép bọn họ. Cố tình đây là chơi đùa giữa trẻ con với nhau, người lớn  sẽ không để ý tới chuyện cáo trạng của bọn họ. Bởi vì chỉ chút chuyện này mà con còn xử lý không tốt, ngày sau làm sao có thể gánh vác gia đình?

Cho nên bọn họ một bên ngước nhìn sùng bái Cung Thừa, một bên lại ghen ghét tại sao anh ta lại ưu tú như vậy, cuối cùng bọn họ đối với Cung Thừa quả thực chính là một loại tâm tình phức tạp vừa yêu vừa hận.

Đương nhiên điều duy nhất an ủi bọn họ đó chính là còn may bọn họ không phải Cung Hàn.

“Anh Cung nói đùa, em làm sao lại là Cung Hàn chứ?” Vốn dĩ anh không có khả năng là cái tên phế vật Cung Hàn kia có được không? Trong lòng yên lặng chửi thầm, đương nhiên anh cũng không dám nói ra.

Đừng nhìn Cung Thừa giống như thật sự ghét bỏ Cung Hàn nhưng anh thật đúng là không cho người nào khi dễ Cung Hàn, bênh vực người mình vô cùng.

“Tôi cũng không nói giỡn.” Cung Thừa ý vị thâm trường mà nói một câu, sau đó không để ý tới Đường Bác.

Cung Thừa hiểu nhất chính là đùa giỡn tâm kế, cho dù bây giờ anh thật khinh thường những trò lừa bịp thế này nhưng thói quen nhiều năm vẫn khiến anh không dễ dàng mở miệng trước trong lúc đàm phán.

Tất nhiên Đường Bác hiểu rõ tính nết của Cung Thừa, cũng biết một ít thói quen của anh ta, cho nên anh cũng không định cứ mở miệng như vậy.

Nhưng mà không nói chuyện chỉ ngồi uống trà cũng thật nhàm chán, vì vậy anh cũng chỉ có thể nhìn Cung Thừa tán tỉnh tiểu mỹ nhân trong lòng ngực. Ngay từ đầu anh chỉ nghĩ cuối cùng Cung Thừa thông suốt, học được những chuyện như đùa giỡn, dụ dỗ phụ nữ. Nhưng càng xem càng hoảng sợ, nhìn nhất cử nhất động của Cung thế nào cũng thấy là cũng là thật sự động tâm.

Vì vậy anh thử thăm dò: “Anh Cung, tiểu mỹ nhân này là niềm vui mới của anh sao?”

Cung Thừa liếc qua: “Niềm vui mới?”

Đường Bác cười ha ha: “Chính là dùng để đùa giỡn nhưng mà nhìn thấy cô ấy thật không hổ là người có thể khiến anh mê đắm!”

Đường Bác đã nhìn kỹ Bối Bối, hấp dẫn anh nhất chính khí chất thanh thuần và dáng người quyến rũ Bối Bối, hơn nữa vẻ mặt ngây thơ ngu ngốc rất tự nhiên, nhan sắc như vậy quả thật rất hấp dẫn đàn ông.

Thế là Đường Bác hồn nhiên không biết nguy hiểm mở miệng: “Nếu anh Cung chơi chán rồi, một ngày nào đó cũng có thể đưa cho đàn em nha, thật sự không được đàn em có thể lấy mấy miếng đất ở khu thành Tây đổi với anh!”

Cung Thừa không nói hai lời, cái ly trong tay nháy mắt bể nát thành tro, khí thế đè ép thẳng về phía Đường Bác, Đường Bác kêu lên một tiếng lại bị khí thế này áp bách nói không nên lời, bên miệng tràn ra màu đỏ tươi.

Trong lòng Đường Bác vô cùng kinh hãi, anh cảm thấy nếu không phải anh và Cung Thừa còn có một chút giao tình, không chừng hôm nay sẽ phải giao phó ở chỗ này.[QR][diendanlequydon]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quí Rùa về bài viết trên: Catstreet21, Huykngan94, Nicole208, ayu', superkookie, ttatuyet
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 154 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hannah Dinh, Ngô Hoàng Dương, Nucuoitoanang, Pink2205, Roise, tuyetnganthanhkhe, Tóc Xoăn, Y Y Nhiên và 108 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

5 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

6 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

7 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 214, 215, 216

9 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 18, 19, 20

12 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

16 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

17 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 19)

1 ... 34, 35, 36

18 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 233 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 274 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 260 điểm để mua Bé hồng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 266 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 230 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 340 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: đích nữ vô song nè
VOT: mn ơi xin truyện,dạo này e nghiền cổ đại mà ko tìm đc truyện nào hay
cò lười: Hé lô em
Sunlia: hé lu chị Cò :D
Sunlia: ố ố ố là la
cò lười: Chưa ai tham gia vòng 3 hết vậy, muốn xem phần tài năng của mọi người quá
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 200 điểm để mua Cung Bạch Dương
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 387 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Công Tử Tuyết: :)
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 367 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v
Công Tử Tuyết: Tuy con đường khó khăn nhưng sẽ không từ bỏ được
Công Tử Tuyết: đang cố gắng giành cho người ta để người ta còn có chút giải về rinh, lần cuối cùng rồi nên cơ hội phải chia đều mới được
Gián: Bay bay bay... eo ơi... cuộc chiến yêu thích :lol: ... ngủ
cò lười: :)2
cò lười: Do BGK không ai dám nghe nên chấm cho đậu luôn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.