Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 

Xuyên qua ai nói ta là yêu nghiệt đê tiện - Miêu Miêu Miêu Tựu Thị Ngã

 
Có bài mới 04.06.2018, 17:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 18.04.2018, 17:34
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 44
Được thanks: 56 lần
Điểm: 32.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Xuyên qua ai nói ta là yêu nghiệt đê tiện - Miêu Miêu Miêu Tựu Thị Ngã - Điểm: 28
☆ chương 12

Vương phi bệnh lâu thể hư, lại nói không ít, không bao lâu mặt lộ vẻ mệt mỏi.

Khang Vương đau lòng cho lão bà, phân phó hai người Bách Thần đúng giờ tới dùng bữa tối, xong xuôi liền không kiên nhẫn phất tay đuổi người.

Vương phi cười ôn nhu:

"Vương gia, chàng cũng về đi."

Khang Vương:……

Tuy rằng không biết vì cái gì mà Vương phi và Vương gia ân ái như thế mà còn muốn tách ra ở, nhưng nhìn vẻ mặt đáng thương biểu tình hề hề của Vương gia uy vũ bất phàm bá khí trắc lậu, Bách Thần có chút muốn cười.

Khang Vương thập phần muốn lưu lại, ánh mắt chần chờ, bước chân chần chừ.

"Phụ thân." Tiêu Lẫm nhắc nhở, "Nếu đợi lát nữa mẫu thân tức giận...."

Khang Vương sắc mặt khẽ biến, ho khan một tiếng, "Ta đi thư phòng xử lý một chút công sự, ái phi, buổi chiều gặp lại."

Ôn nhu, săn sóc như Vương phi cư nhiên sẽ tức giận? Xem biểu cảm Khang Vương, khi Vương phi tức giận hậu quả thật sự nghiêm trọng? Khó có thể tưởng tượng.

Vương phi mỉm cười, “Đi nhanh đi.”

……

Băng Nhi ôm bồn hoa Vương phi cho Bách Thần, một hàng bốn người về tới sân Tiêu Lẫm.

Đi đến cửa Tùng Trúc Uyển, Tiêu Lẫm bảo Ngọc Yên dừng lại.

“Giữa trưa phòng bếp sẽ đưa cơm và đồ ăn đến Phong Vũ Lâu, giờ Thân canh ba hội hộp tại đây.”

Lời ít mà ý nhiều, tuyệt đối không nói dư hơn một chữ.

Bách Thần trả lời càng ngắn gọn: “Được.”

Đối thoại đơn giản xong, một bên đi về Tùng Trúc Uyển, một bên về Phong Vũ Lâu.

Vòng qua rừng trúc và núi giả, rời xa Tùng Trúc Uyển, Bách Thần cảm thấy cả người đều nhẹ nhàng hơn nhiều.

Rốt cuộc tạm thời không cần ứng phó đủ loại Vương phủ, một lát yên lặng đối với hắn đều phi thương đáng quý.

“Tiểu thiếu gia……”

Lá cây trong bồn hoa xõa tung che sạch cả khuôn mặt Băng Nhi, nàng dừng một chút lại hỏi:

"Có phải hay không Tiêu công tử về sau đều không về lâu a?"

Bách Thần: “Đúng vậy.”

"Đúng vậy" từ thái bảo thủ, tuyệt đối.

"Sao ngài một chút cũng không vội?"

Quan niệm của nàng, trước khi thành thân không tình nguyện nhưng một khi đã gả chồng liền phải là "Lấy chồng theo chồng, lấy chó theo chó", thu hồi tâm tư, an tâm cùng phu quân sinh hoạt.

Hiện tại rõ ràng cô gia không thích tiểu thiếu gia, càng không muốn cùng hắn ở cùng nhau, như vậy tiểu thiếu gia còn không phải là thủ sống quả sao? Vì sao nhìn tiểu thiếu gia còn rất vui vẻ? Nàng không hiểu.

Bách Thần biết nàng nghi ngoặc, trực tiếp nói cho nàng:

"Bởi vì ta cũng không muốn cùng y ở cùng nhau."

Băng Nhi vẻ mặt không thể tưởng tượng:

“Vì cái gì?”

“Bởi vì ta không thích y, y cũng không thích ta, chúng ta đều không thích ở cùng nhau, vừa đúng.”

Băng Nhi hoàn toàn ngốc, đầu óc nàng vô pháp đem quan hệ nhân quả lên.

“Đừng suy nghĩ miên man.”

Bách Thần gõ đầu Băng Nhi, thay đổi đề tài, “Băng Nhi, đem bồn hoa đặt ở phía dưới lầu đi."

Mới vừa rồi ra khỏi cửa còn sốt ruột, cũng chưa cẩn thận đánh giá nửa cái tiểu viện nơi hắn sẽ ở này.

Đồng dạng là ngói lớn gạch xanh, tiểu xảo rất nhiều chỗ đẹp.

Sân rộng mở, rất nhiều loại hoa cỏ, rải rác khắp nơi. Bàn đá, ghế đá đặt dưới dàn nho, chiếu xuống bóng râm nhìn có vẻ rất thoải mái, mát mẻ; hướng thang lầu hai nhìn bên ngoài vách tường đều là chuế mãn xanh mượt của dây thường xuân và màu phấn hồng của hoa Khiên Ngưu, làm cho người ta tự nhiên có cảm giác u tĩnh. Dưới thang lầu có lu nhỏ tạc từ cẩm thạch trắng, bên trong trồng hoa súng và nuôi cá vàng.

Bên cạnh lu nhỏ là mấy bồn Nguyệt Quý màu phấn nộn, đầu mùa hạ vừa lúc thời gian nở hoa.

“Tiểu thiếu gia, đặt bồn hoa bên cạnh Nguyệt Quý sao?" Băng Nhi xoay người hỏi.

"Ừ, đặt ở đó đi."

Băng Nhi nghiêng đầu, “Vì sao không đặt ở trong phòng? Đây chính là lễ vật Vương phi tặng cho ngài mà.”

"Ngươi đúng là nha đầu, hỏi quá nhiều."

Bách Thần đi đến chỗ ghế đá ngồi xuống, nhàn nhã nói:

"Trong nhà nhiều năm không thấy được ánh mặt trời, đặt trong đó thực vật mọc không tốt, còn có thể chết héo. Dưới thang lầu là vị trí có thể thấy được ánh mặt trời, lại còn có bóng, chỉ cần mỗi ngày tưới cho nó một chút nước là được."

“Thì ra là thế.”

Vẻ mặt Băng Nhi bừng tỉnh đại ngộ, cảm thán nói:

“Tiểu thiếu gia ngài thực sự có học thức.”

Bách Thần:……

Băng Nhi đối với chủ nhân là hắn có lự kính, cũng có chút tốt.

“Xong."

Băng Nhi vỗ vỗ tay, quay đầu nhìn Bách Thần, “Tiểu thiếu gia, cái này thật là đẹp mắt.”

Bồn hoa có lá xanh xen lẫn hồng đơn điệu đặt bên cạnh Nguyệt Quý kiều diễm ướt át, cũng không có thua kém chút nào, ở cạnh Nguyệt Quý làm nổi bật cho nhau, có khác phong tình.

“Lại đây ngồi.” Bách Thần vẫy tay với Băng Nhi.

Băng Nhi đi tới, lại không chịu ngồi xuống, phi thường bướng bỉnh.

“Hiện tại cũng không người ngoài, ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đã.”

Buổi sáng ánh mặt trời cũng không mãnh liệt, lại cách một tầng dây nho màu xanh, gió thổi qua phi thường mát mẻ.

Băng Nhi lắc đầu: “Nô tỳ là hạ nhân, không thể ngồi bên cạnh chủ tử.”

…… Bách Thần vô pháp, đành phải nói: “Ta mệnh lệnh cho ngươi ngồi xuống.”

Băng Nhi lập tức ngoan ngoãn ngồi xuống.

“Mấy ngày nay vất vả cho ngươi.”

Bách Thần nói, “Chúng ta hiện tại đã rời Hầu phủ, đại nương cũng không thể trách phạt ngươi, về sau khi chỉ có ta và ngươi thì không cần phân biệt chủ tớ."

Băng Nhi ngơ ngác nhìn hắn, tựa hồ là không hiểu lời của hắn.

Sau một lúc lâu, nàng hỏi: “Sao lại không cần phân biệt?"

Bách Thần cười nói:

"Ta vẫn đem ngươi đối đãi như muội muội, về sau ngươi cứ xem ta là đại ca đi."

"Nhưng ta chỉ là hạ nhân."

Băng Nhi lại lắc đầu, "Không xứng làm muội muội của ngài."

“Ta nói xứng liền xứng.”

Bách Thần biết hiện tại giải thích quá nhiều cho nàng, nàng cũng sẽ không hiểu rõ, “Trong lòng ta ngươi chính là muội muội ta."

Băng Nhi đời này cảm thấy điều may mắn nhất của mình chính là làm nha hoàn cho tiểu thiếu gia. Nàng từ khi bảy tuổi đã bị cha ruột bán cho Hầu phủ rồi bắt đầu hầu hạ tiểu thiếu gia, tiểu thiếu gia đối xử với nàng rất tốt, cũng không đánh không chửi nàng, hiện tại so với trước kia lại càng tốt hơn.

Kỳ thật nàng từng vô số lần trộm tưởng, nếu thiếu gia thật sự là ca ca nàng thì tốt biết bao. Hôm nay thật không ngờ tiểu thiếu gia nói xem nàng như muội muội, nàng lập tức òa khóc.

“Tiểu thiếu gia, ngài thật tốt quá.”

“Đừng khóc.” Bách Thần nói, “Đi đun chút trà cho ta đi."

Băng Nhi dùng tay áo nhanh chóng lau khô nước mắt, chạy chậm đi châm trà.

Bách Thần nhìn thấy nữ hài tử khóc thì không hề có biện pháp, chỉ có thể kêu Băng Nhi làm chút việc để phân tán lực chú ý của nàng.

Không bao lâu, Băng Nhi bưng nước trà tới, hai người uống trà lại hàn huyên một chút không nhắc tới đề tài kia nữa, Bách Thần chuẩn bị đi thăm dò bên trong tiểu lâu một chút.

Rốt cuộc thì hắn vẫn còn phải ở nơi này một trận rất lâu mà.

“Lên lầu đi.”

Dưới lầu là thư phòng- địa bàn của Tiêu Lẫm, hắn tự giác tránh xa.

Băng Nhi nói: "Hồi sáng ngài thức sớm, hiện tại lại cách giờ cơm trưa còn lâu, ngài có thể ngủ một lát."

Bách Thần gật gật đầu, thời điểm đứng dậy dư quang khóe mắt quét tới hướng cửa viện.

Ngoài viện là cây đa lớn, cành lá tốt tươi, nhánh cây kia mới vừa rung với biên độ rất nhỏ gần như là không có.

Tác giả có lời muốn nói: Cảm tạ “BBB” “Ấm áp Như Ý” hai vị tiểu thiên sứ tưới dịch ~~~ sao ~~~

……….




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lê Quyên Quyên về bài viết trên: Chery

Có bài mới 05.06.2018, 15:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 18.04.2018, 17:34
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 44
Được thanks: 56 lần
Điểm: 32.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Xuyên qua ai nói ta là yêu nghiệt đê tiện - Miêu Miêu Miêu Tựu Thị Ngã - Điểm: 33
☆, chương 13

Bách Thần mau thu hồi ánh mắt, cùng Băng Nhi một đường hướng lên lầu.

Lầu hai chỉ có một gian phòng cho chủ nhân và phòng cho nha hoàn ở ngoài hành lang, tinh mỹ có thừa, đại khí không đủ. Như thế khẳng định tiểu nhân chuẩn bị nơi này không phải cấp cho "chính thê" của Tiêu Lẫm mà là xem hắn như tiểu thiếp hoặc là nha đầu thông phòng sau này được thăng cấp làm thiếp để ở.

Cân nhắc một lát, hắn có chút rõ nguyên nhân tại sao Ngọc Yên lại làm trò gì đó mờ ám. Ước chừng ả từ nhỏ là nha đầu thông phòng với thân phận dự bị cho Tiêu Lẫm mà tồn tại. Vương phủ từ trên xuống dưới đều cam chịu sự thật này. Nhưng từ hình thức, biểu tình tới động tác của hai người bọn họ thì có thể đoán rằng cô nương Ngọc Yên này cách mạng chưa thành công.

Nghe Băng Nhi nói, thời điểm Tiêu Lẫm ngã ngựa rớt nhập huyền nhai cũng đã đầy mười chín. Mười chín tuổi, tuổi tác này đối với cổ nhân cũng không tính là còn nhỏ, nếu làm việc kia mau thì giờ cũng có thể có con nhỏ đi mua nước tương được rồi. Vậy mà y đã mười chín tuổi lại chưa thu Ngọc yên đối với y nhất vãng tình thâm vào trong túi?

Nghĩ đến mặt than băng sơn cấm dục kia, Bách Thân chặn lại cái suy đoán lớn mật đó.

Ngay sau đó hắn lại tự trách mình đời trước phá án nhiều nên bệnh cũ lại tái phát, lắc đầu, không hề bát quái về cái người nửa người dưới nhàn sự.

Bách Thần đi vào phòng, nơi này một mảnh hồng còn chưa dọn dẹp, vẫn giữ không khí tân hôn vui mừng.

Vốn định cho Băng Nhi tháo hết mấy cái bố trí cho hôn lễ, nghĩ lại thôi, đại trượng phu co được dãn được, lại nhẫn nhịn thêm hai ngày.

Đang chuẩn bị thay y phục màu đỏ thẫm thành thường phục, lại nghe Băng Nhi nói:

"Tiểu thiếu gia, tủ quần áo đã chuẩn bị rất nhiều y phục mới."

Bách Thần đi qua, Băng Nhi chỉ cho hắn xem, "Tiểu thiếu gia người xem, đều là xiêm y thật xinh đẹp. Mặt lụa đều là tơ lụa thượng đẳng từ "Cẩm thái trang"- trang tơ lụa tốt nhất kinh thành, Hầu gia và đại phu nhân có vài bộ xiêm y đều do nơi đó làm."

Ở Hầu phủ thì chỉ có hai vợ chồng Bình Tây Hầu mới có thể mặc tốt như vậy, ở Khang Vương phủ tân nhân tùy tiện cũng có thể mặc, của cải mạnh yếu vừa nhìn liền biết.

Bách Triển Nguyên là Bình Tây Hầu đời thứ hai, cha gã là lão Bình tây Hầu kiêu dũng thiện chiến, là nguyên lão lúc khai quốc lập hạ vài chiến công hiển hách, vì thế được Sùng Nguyên Đế sắc phong Hầu tước.

Bách Triển Nguyên thì không có bản lĩnh như cha gã, gã chỉ là kế tục tước vị ở kinh thành mà thôi. Nói cách khác, gã hiện tại không có chức quan, cũng chẳng có quyền, chỉ có công huân và thân phận quý tộc. So với Khang Vương quyền cao chức trọng, tay cầm trọng binh thì hoàn toàn không cùng một cấp.

Bình Tây Hầu này có chút thông minh nhưng không có chí lớn. Bách Thần muốn tập tước đại ca văn thải võ lược đều phi thường giống nhau, chặt đứt quan hệ với bọn họ chưa chắc là không có lợi.

"Tiểu thiếu gia, có cần thử y phục mới không ạ?"

Băng Nhi hỏi, "Nếu mặc không vừa ta sẽ đi sửa lại."

"Không cần thử."

Người Khang Vương phủ làm việc rất thỏa đáng, vì vậy kích cỡ sẽ không tính sai. Bách Thần nhìn qua tủ quần áo có năm sáu bộ y phục, phân phó cho Băng Nhi, "Đem ngăn tủ đóng lại đi."

Dù cho kích cỡ có đúng đi chăng nữa hắn cũng không mặc những bộ y phục này. Hắn thích mộc mạc nên y phục đều có hình thức đơn giản, còn trong ngăn tủ này đều là y phục xa hoa có hoa văn phiền phức, thậm chí còn có hai bộ y phục màu trắng nạm trân châu đá quý, chuế sa.

Hắn ở trong lòng lắc đầu, quyết định tiếp tục mặc y phục của mình.

Băng Nhi nghe lời mà đem cửa tủ quần áo đóng lại.

"Ngươi vội thì đi đi."

Bách Thần biết còn nhiều việc đang chờ Băng Nhi, "Tới giờ ăn trưa thì kêu ta, ta nghỉ ngơi một lát."

"Vậy tới giờ cơm trưa Băng Nhi sẽ đến kêu ngài, ngài nghỉ ngơi tốt ạ."

Băng Nhi sợ chậm trễ Bách Thần nghỉ ngơi, nói xong liền mau chóng đi ra khỏi phòng.

……

Bách Thần đẩy cửa sổ ra, lúc này mới phát hiện bên ngoài thế nhưng có một ban công nhỏ, chỉ là đường đi ra ban công bị một cái bình hoa đặt ở trên giá chặn lại, không nhìn kỹ thì rất khó phát hiện.

Hắn thích nơi rộng thoáng nên liền đem cái giá dời đi, mở cửa, đi ra ban công.

Ban công bày biện rất nhiều Nguyệt Quý đủ loại màu sắc, Huyến Lệ nhiều màu.

Bách Thần dùng ngón tay quét nhẹ lên lan can, thấy có một tầng bụi mỏng.

Nguyệt Quý sinh trưởng tốt như vậy thì ngày thường hẳn là có người chăm sóc, lan can cũng không quá dơ, ít nhất là hai, ba ngày trước nơi này đã có người dọn dẹp qua.

Vì sao lại đột nhiền dùng giá gỗ chặn lại, chẳng lẽ có liên quan đến hôn lễ hấp tấp này?

Đôi tay hắn chống lên lan can, nhìn về nơi xa xa. Thị giác mặc dù có chút giới hạn nhưng vẫn nhìn thấy viện phòng Vương phủ đan xen, xa hoa khí phái.

Một trận gió thối qua, bầu trời trong xanh đột nhiên tối sầm. Bách Thần ngẩng đầu, thấy một mảnh mây đen thổi qua che khuất mặt trời.

Sơn vũ dục lai phong mãn lâu (*), trong đầu hắn bỗng toát ra một câu như vậy.

(*) Sơn vũ dục lai phong mãn lâu: Mưa núi sắp tới, gió tràn khắp lầu (trích trong thơ Hàm Dương thành đông lâu 咸陽城東樓)

Phong Vũ Lâu, tên không đại cát đại lợi, nhưng thật chuẩn xác.

……

Phòng Bách Thần gia cụ này đó có đầy đủ hết, nhưng đều dựa theo nữ tử mà trang trí. Bàn trang điểm cũng có, trên mặt bàn đặt hộp trang sức và các loại chai lọ, vại bình, tất cả đều là thứ hắn không biết.

Còn có kệ sách, phía trên chỉ bày mấy quyển sách.

Trái phải không làm việc gì, hắn quyết định đọc sách, có thể hiểu thêm một ít tri thức của thời đại này.

Xem được ba quyển đều là thơ từ, văn tập, hắn không có hứng thú.

Đến quyển thứ bốn, mắt Bách Thần sáng ngời.

Quyển sách này là tri thức về triều đại rất giống tiểu bách khoa, bên trong có tân triều thành lập, tiên đế khai cương thác thổ, hoàng đế và đủ loại quan thành lập nên các hạng chế độ, nội dung phong thổ Hạ Quốc, đối với nhu cầu cấp bách muốn học bù của Bách Thần không thể nghi ngờ khi nói là mưa đúng lúc.

Tiên đế lật đổ tiền triều bạo, khai cương thác thổ cả hai đều giống với tin tức mà hắn đã nghe lúc trước, thời điểm nhìn đến các loại lễ nghi, chế độ của tân triều hắn có phát hiện trọng đại.

Tân triều có chế độ khoa cử, giống như đúc các triều đại khác, nhưng con đường khoa cử này đối với người xuyên qua như hắn không thích hợp. Một là hắn không thể nào trong thời gian ngắn mà học nhiều tri thức để kiểm tra thi hương, còn nữa, từ nhỏ thành tích đọc sách của hắn cũng vô cùng bình thường, bất quá cũng gian khổ học tập làm thư sinh mười mấy năm.

Tân triều đối với cấp bậc tương đối nghiêm, tỷ như quy định chỉ có con vợ cả mới có thể kế thừa thân vương, hầu tước, nhưng đối với quan viên và nhà huân quý tam phẩm trở lên thì con vợ lẽ cũng có cơ hội kế thừa.

Thư trung viết: Chỉ cần phụ thân cho phép, cho dù là thân phận con vợ lẽ cũng có thể tham gia nông lịch tháng 11 do Lại bộ tổ chức triệu tập dự thi. Lại bộ cho điểm, hoàng đế sẽ căn cứ vào điểm của thí sinh khảo thí và sở trường đặc biệt, sau đó tự mình đem con em quý tộc trúng tuyển tiến vào các bộ khác nhau.


Thư trung chỉ đề ra một câu như vậy, nhưng căn cứ vào quy luật từ xưa đến nay, bên trong triệu tập dự thi tự nhiên so với thiên quân vạn mã quá cầu độc mộc khoa cử thì đơn giản rất nhiều.

Bách Thần cơ hồ lập tức nỗ lực tìm kiếm, hắn muốn tìm cách tham gia đợt dự thi lần này.

Chính mình có sự nghiệp mới có thể sổng yên ổn, khi đó hắn mới có thể rời khỏi Vương phủ, một lần nữa bắt đầu sống cuộc sống của hắn.

Mà cần phụ thân cho phép, Hầu phủ bên kia sẽ không có khả năng cho phép. Hiện tại hắn đã vào Vương phủ, Khang Vương chính là phụ thân hắn, chỉ cần Khang Vương gật đầu là hắn có thể tham gia khảo thí.

Nhưng muốn Khang Vương đồng ý chỉ sợ là chuyện không dễ dàng.

-- ít nhất, yêu cầu phải cùng Tiêu Lẫm duy trì danh nghĩa "Phu quân", nếu không chỉ cần y nói một câu "Không hy vọng phu nhân xuất đầu lộ diện", Khang Vương liền giết toàn bộ hy vọng của hắn.

Tiêu Lẫm so với Khang Vương, càng là một cái xương cứng.

Nghĩ tới điều này, Bách Thần có chút đau đầu, khoảng cách triệu tập dự thi mùa đông chỉ còn nửa năm, hắn phải nỗ lực mới được.

Tác giả có lời muốn nói: Chính văn không quan hệ tiểu kịch trường

Bách Thần: Người này hơn phân nửa có bệnh, tấm tắc.

Người họ Tiêu: Có bệnh hay không, về sau ngươi sẽ biết.

——————

Cảm tạ tiểu thiên sứ nhóm tưới
Người đọc “Sơ diên _chuyan”, tưới dinh dưỡng dịch +5
Người đọc “Ấm áp Như Ý”, tưới dinh dưỡng dịch +1
Người đọc “Soán vị không soán vị”, tưới dinh dưỡng dịch +20
……….


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lê Quyên Quyên về bài viết trên: Chery
Có bài mới 06.06.2018, 21:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 18.04.2018, 17:34
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 44
Được thanks: 56 lần
Điểm: 32.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Xuyên qua ai nói ta là yêu nghiệt đê tiện - Miêu Miêu Miêu Tựu Thị Ngã - Điểm: 36
☆, chương 14

Bách Thần nghiên cứu quyển sách này nghiên cứu đến nhập thần, thẳng đến lúc Băng Nhi gõ cửa nhắc nhở tới giờ ăn cơm trưa hắn mới kinh ngạc phát hiện thời gian dài như vậy mà trôi qua thật mau.

"Tiểu thiếu gia, phòng bếp đã đem đồ ăn tới. Ngài muốn ăn trong phòng hay là ăn dưới lầu?" Băng Nhi hỏi.

Bách Thần ngẩng đầu nhìn. Mây đen đã sớm tan đi, không trung trở về màu xanh thẳm, từng trận gió nhẹ thổi đến mái hiên treo lồng đèn đỏ thẫm nhẹ nhàng đong đưa, ngoài ban công Nguyệt Quý hơi hơi cúi đầu, e lệ ngượng ngùng.

Tâm tình hắn đột nhiên thoải mái rất nhiều, nảy ra ý tưởng, "Đem cái bàn nhỏ trong phòng ra ban công, chúng ta ngồi ngoài ban công ăn."

"Vâng, tiểu thiếu gia."

Băng Nhi thấy chủ tử nhà mình tâm tình không tồi, nàng cũng vui vẻ theo, tươi cười nói, "Vậy nô tỳ đem bàn nhỏ dọn ra ngoài?"

Bách Thần nói: "Ngươi đi lấy đồ ăn, tự ta dọn là được rồi."

“Vâng ạ.”

Băng Nhi đi xuống lầu lấy độ ăn, Bách Thần đem bàn nhỏ dọn ra ban công. Lại tiện tay cầm hai cái ghế đẩu trước bàn trang điểm qua.

-- phối hợp như vậy liền thấy bàn nhỏ có hơi chút lùn, nhưng mà hắn không phải là người hay để ý, nhìn một cái cảm thấy cũng chả sao.

Không bao lâu, Băng Nhi bưng khay lên đây.

Ba món một canh, nhìn qua không phải thịt cá, rất là thanh đạm, nhưng nhất định bên trong có càn khôn.

Càng là nhà quan cao hiển hách, càng hiểu được đại đạo đến đạo lý đơn giản, thức ăn cũng càng tinh tế.

Băng Nhi đặt tất cả đồ ăn lên bàn nhỏ, lại rót trà cho Bách Thần, cầm khăn lau mặt, rất là cẩn thận.

"Vất vả."

Bách Thần tự mình lấy khăn lau mặt trên tay Băng Nhi sau đó treo lên trên giá, nói với nàng, "Ngươi cũng ăn."

Băng Nhi xua tay, "Vậy sao được ạ?"

"Mới vừa nói đã quên?" Bách Thần giả bộ tức giận, "Không phải ta đã nói, thời điểm chỉ có chúng ta không cần câu nệ những lễ nghi phiền phức kia sao?"

“Tiểu thiếu gia ngài đừng nóng giận.”

Băng Nhi nói, "Vậy nô tỳ bồi ngài cùng nhau ăn."

Bách Thần hơi hơi mỉm cười, ngồi xuống.

Đợi hắn ngồi xuống, Băng Nhi mới ngồi xuống.

“Tiểu thiếu gia, uống trước chén canh nhuận hầu khai vị đi?”

Băng Nhi múc canh đưa cho Bách Thần, cao hứng nói:

"Gần đây tiểu thiếu gia ăn uống rất tốt, ăn rất nhiều."

Bách Thần: ……

Mấy ngày nay xuyên qua, sợ bại lộ thân phận của mình, hắn mỗi ngày kìm nén ở khoảng ăn, chỉ ăn bốn năm phần no mà thôi......

Nguyên chủ thật sự ăn có bao nhiêu kém, khó trách đã thành niên mà thân thể còn gầy yếu như vậy.

“Cám ơn, ngươi cũng ăn.”

Bách Thần tiếp nhận chén nhỏ, múc một muỗng canh nửa trong suốt đưa vào miệng mình. Vị mềm mại, hương vị lại tươi ngon, hắn uống ra vị nấm, lại tựa hồ lại có mỹ vị của thịt.

“Tiểu thiếu gia, ăn ngon sao?”

Băng Nhi chống cằm nhìn kỹ Bách Thần đang ăn canh, đôi mắt tinh lượng lượng, phảng phất chỉ cần xem chủ tử ăn đến vừa lòng thì chính nàng không ăn cũng cực kỳ vui vẻ.

“Thực mỹ vị.”

Bách Thần hỏi, “Đây là canh gì?"

"Vừa rồi ở trong phòng bếp người ta nói đây là dùng các loại tiên khuẩn ngao ra canh loãng, sau đó bỏ thịt gà và thịt bò vào trong."

Bách Thần gật đầu, không có lại tế hỏi, không thể rụt rè -- tuy rằng hắn rất hiếu kì vì cái gì mà thịt gà và thịt bò một chút tung tích cũng không thấy được trong canh.

Đời trước hắn là một người nhiệt tình yêu thương mỹ thực, vô luận là món ăn gì, chỉ cần ăn ngon ai đưa đến cũng không cự tuyệt. Bọn họ công tác bận rộn thường xuyên ra ngoài, gần như không có thời gian tự mình nấu cơm, bởi vậy Bách Thần trù nghệ rối tinh rối mù, có thể nói là sát thủ phòng bếp.

Hắn nhớ rõ lần thứ nhất cũng là lần duy nhất nấu cơm là bởi vì người kia nói giỡn nói muốn ăn ngó sen kẹp thịt do hắn làm. Kết quả, thiếu chút nữa đem phòng bếp làm thịt, còn bị người ta cười suốt một tuần.

"Tiểu thiếu gia?" Thanh âm Băng Nhi đột nhiên vang lên, đánh gãy hồi ức xa xăm của hắn.

"Hả?" Bách Thần hỏi, hắn không nghe rõ Băng Nhi nói cái gì.

"Ta lấy thêm canh nấm cho ngài?"

Băng Nhi nịnh nọt giống tiểu hài tử, "Khó được hôm nay tâm tình ngài tốt, có thể ăn nhiều một chút không?"

Bách Thần cười cười, “Được.”

Chuyện xưa như mây khói, tốt xấu gì cũng đều nên phủ bụi lên.

……

Hai người chính là một bên ăn cơm một bên thưởng cảnh, bỗng thấy một con đại anh vũ, xanh biếc sặc sỡ không biết từ chỗ nào lại bay đến trong viện. Nó ở giữa sân bay lượn trên không trung một trận, ngay sau đó bay đến đậu trên lan can của ban công, đôi mắt bằng hạt đậu đen xoay chuyển mà quay tròn, sau đó lại nhìn thẳng vào đồ ăn tinh mỹ trên bàn nhỏ, còn tạp vài miệng.

"Chim này từ đâu ra vậy?" Băng Nhi có chút sợ hãi, "Sẽ mổ người sao?"

Bình Tây Hầu không thích loài chim, bởi vậy Hầu phủ từ trên xuống dưới trong nhà không có nuôi chim làm thú cưng. Băng Nhi cũng là lần đầu tiên thấy anh vũ hùng tráng như vậy.

"Trên chân nó còn một nửa xích chân, chắc là do người nơi khác trong Vương phủ nuôi, lúc chủ nhân không chú ý nó liền lẻn ra."

Bách Thần nói tiếp, "Nuôi trong nhà nó sẽ không mổ người, đừng sợ."

Băng Nhi lúc này mới yên tâm đi rất nhiều, nói:

"Hình như nó nhìn chằm chằm đồ ăn của chúng ta......"

“Có thể là do đói bụng.”

Anh vũ nuôi trong nhà rất thông minh, còn anh vũ được người trong Vương phủ nuôi e rằng là càng thông minh hơn, hắn vươn tay trái, lại dùng tay phải vổ vỗ cánh tay trái:

"Tiểu gia hỏa, đang đói bụng sao? Đói bụng thì lại đây."

“Nó thật sự có thể nghe hiểu sao?” Băng Nhi tỏ vẻ nghi vấn.

Không ngờ đại anh vũ oai oai đầu, chớp chớp mắt, ngay sau đó mở cánh ra, phành phạch vài cái, bay tới rồi vững vàng đậu trên cánh tay Bách Thần.

“Thật thông minh.”

Bách Thần khích lệ, còn dùng ngón tay nhẹ nhàng sờ sờ đầu nó, "Đứa trẻ ngoan.”

Trước kia hắn ra ngoài công tác thường xuyên cùng các loại động vật giao tiếp, thấy các động vật liền nhịn không được mà sáp lại, các con vật đó cũng rất thích hắn.

Đại anh vũ khoe khoang mà vỗ cánh một chút, lại dùng miệng cọ cọ tay Bách Thân.

"Được, cho ngươi ăn."

Bách Thần buồn cười, gia hỏa này còn biết nhắc nhở hắn nên uy cho nó ăn.

Bách Thần dùng đũa gắp lên một đoàn hạt cơm để lên cánh tay., "Chỉ có thể ăn như vậy một chút."

Thú cưng loại chim chóc có thức ăn riêng của mình, còn thực vật này nọ kỳ thực không thích hợp với chúng nó, không thể ăn nhiều.

Anh vũ kêu lên hai tiếng đầy bất mãn.

"Vậy không cho ăn nữa." Bách Thần nói.

Anh vũ lập tức cúi đầu mổ hạt cơm đem vào trong miệng, nó sợ Bách Thần đổi ý.

Băng Nhi kinh hô:

"Vật nhỏ này sợ là thành tinh đi!"

Bách Thần cười nói:

"Ăn vặt rồi thì mau về nhà đi."

Nhưng đại anh vũ ăn xong liền bay đến vai Bách Thần đứng, chơi xấu không chịu về.

Bách Thần:……

—————

Tiêu Lẫm đang ở trong phòng đọc sách, cửa phòng bị gõ vang.

“Vào đi.”

Lâm Phi Vân đi vào phòng, ôm quyền thành lễ:

"Tiểu thiếu gia."

"Tìm được rồi sao?"

"Vâng, tìm được rồi."

Lâm Phi Vân dừng một chút nói, "Tiểu Hoa nó bay vào Phong Vũ Lâu, ở nơi tiểu phu nhân đang ăn cơm, thuộc hạ không dám quấy rầy."

Tiêu Lẫm ngẩng đầu, "Hắn ăn cơm của hắn, ngưới bắt chim của ngươi, có vấn đề gì?"

Lâm Phi Vân ăn ngay nói thật:

"Tiểu Hoa vẫn luôn quấn lấy tiểu phu nhân, muốn hắn uy cơm, còn đứng ở trên vai hắn không chịu xuống, thuộc hạ không biết làm thế nào mới mang tiểu Hoa về được."

Tiêu Lẫm kéo khóe miệng, buông sách:

“Ăn cây táo, rào cây sung, hôm nay khi nó trở về thì không cho nó ăn."

Lâm Phi Vân nói: "Vâng."

Cậu thầm nghĩ, tiểu Hoa được tiểu thiếu gia tỉ mĩ dưỡng hai năm, nó cũng không thèm thân cận tiểu hiểu gia; tiểu phu nhân mới vào cửa hai ngày, tiểu Hoa liền chủ động làm nũng, khó trách tiểu thiếu gia tức giận như vậy.

Lâm Phi Vân yên lặng rời khỏi phòng, đột nhiên có chút bội phục Bách Thần, lại đối với vị này tiểu phu nhân sinh ra một tia mạc danh tò mò.

……

Sau khi Lâm Phi Vân rời khỏi phòng, Tiêu Lẫm tiếp tục đọc sách. Không thấy vài tờ, y đem thư đặt trên bàn.

Sau đó y đẩy xe lăn đi vào phòng ngủ, giật giật tranh chữ trên tường, trên vách tường mở ra một cái cửa nhỏ.

Đi vào cư nhiên có một cái ban công nhỏ, ban công cũng có rất nhiều loại Nguyệt Quý khác nhau.

Từ nơi này có thể thấy đại khái tình huống ở ban công lầu hai của Phong Vũ Lâu, mà đối diện lại bị núi giả và rừng trúc tạo thành góc chết nên bên kia sẽ nhìn không thấy bên này.

Tiêu Lẫm nhìn bên kia, vừa lúc có thể thấy được sườn mặt thanh tú của Bách Thần, làn da trắng dưới ánh mặt trời có chút sáng trong. Tiểu Hoa đứng ở trên vai hắn, Bách Thần ôn nhu tươi cười, thường thường sờ đầu nó, còn nói với nó cái gì đó.

-- Tiểu Hoa hình như rất thích hắn, còn dùng đầu cọ cọ ngón tay hắn, thái độ thân mật lại lấy lòng.

Biểu tình vỡ vụn của Tiêu Lẫm không thể ức chế.

Đang lúc này, Lâm Phi Vân xuất hiện ở Phong Vũ Lâu, lễ phép thuyết minh tình huống với Bách Thần.

Bách Thần đứng lên cùng Lâm Phi Vân nói vài câu, lại quay đầu sờ sờ tiểu Hoa, nhẹ giọng nói chút gì đó với nó, tiểu Hoa thế nhưng ngoan ngoãn mà bay đến vai Lâm Phi Vân.

Tiêu Lẫm không nhìn nữa, xoay người rời đi.

Tác giả có lời muốn nói: Chính văn không quan hệ tiểu kịch trường

Người họ Tiêu: Tiểu Hoa, đối với người lạ mà thân thiết như thế, tiết tháo của ngươi đâu!

Tiểu Hoa: Tiết tháo là cái gì, có thể ăn được sao?

Người họ Tiêu: Ta đối với ngươi tốt như vậy, ngươi cũng không chịu cho ta sờ một chút, ngươi không cắn rứt lương tâm sao?

Tiểu Hoa: Chúng ta là anh vũ tiên nữ không cần lương tâm ^_^

----

Cảm tạ tiểu thiên sứ nhóm tưới ~~ moah moah ~~

Người đọc “Ấm áp Như Ý”, tưới dinh dưỡng dịch +1

Người đọc “Mấy siêu”, tưới dinh dưỡng dịch +38

……….


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lê Quyên Quyên về bài viết trên: Chery
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Leslie Juan, THO THO và 31 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C951

1 ... 134, 135, 136

10 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

11 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 50, 51, 52

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 161, 162, 163

20 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26



Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 548 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 593 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 591 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 258 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 272 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 244 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bàn trang điểm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 244 điểm để mua Ly nước cam dâu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 384 điểm để mua Cánh cụt đưa thư
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 563 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 264 điểm để mua Bộ xương Dancing

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.