Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 74 bài ] 

Hạnh phúc nhỏ của anh – Đông Bôn Tây Cố

 
Có bài mới 14.07.2018, 09:51
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4996
Được thanks: 14505 lần
Điểm: 9.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh – Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập) - Điểm: 12
CHƯƠNG 16

Ba khoảng thời gian, ba bức thư tình

Đàn em Tùng, trên sách viết, ôn hòa ung dung, năm tháng an bình.

Chúng mình chính là một đôi trời sinh.


Sáng sớm hôm sau Ôn Thiếu Khanh đi tập thể dục về, thấy cũng đến giờ rồi liền vào bếp chuẩn bị bữa sáng, lại giao việc cho Nhường Chút, "Đi gọi Tùng Dung dậy, đừng làm cô ấy sợ."

Tùng Dung đang ngủ ngon, đột nhiên cảm thấy một thứ đầy lông cọ vào lòng bàn tay, mơ màng tỉnh lại, thấy sinh vật trước mắt thì giật nảy mình, là Nhường Chút? Cô đờ đẫn một lát rồi ngồi dậy, lúc này mới phát hiện mình đang nằm trên giường. Hôm qua rõ ràng cô trằn trọc trên ghế sofa, vậy mà ngủ thiếp đi lúc nào không biết? Lại còn ngủ trên giường Ôn Thiếu Khanh?

Cô ra khỏi phòng ngủ, Ôn Thiếu Khanh đang làm bữa sáng, nghe thấy tiếng liền ló đầu ra, "Em rửa mặt đi rồi chuẩn bị ăn sáng. Ngày đầu tiên đi làm của năm mới, đừng đến muộn."

Tùng Dung hơi ngơ ngẩn, quay người đi vào nhà vệ sinh, đi vài bước mới nhớ ra đây là nhà của Ôn Thiếu Khanh, đồ vệ sinh cá nhân của cô ở nhà đối diện.

Cô bèn quay lại định về nhà, nhưng vừa mở cửa ra đã sững người lại.

Tùng Dung nhìn một đám người trước cửa đang kinh ngạc, lại cúi đầu nhìn mình. Sáng sớm cô mặc quần áo ở nhà, còn chưa rửa mặt, đầu tóc bù xù đi ra từ nhà Ôn Thiếu Khanh, bị người khác hiểu lầm cũng là chuyện dễ hiểu.

Quá trình phản ứng kéo dài mấy giây, sau đó cô bình tình mỉm cười chào hỏi, điềm nhiên giải thích: "Lúc dậy rửa mặt phát hiện nhà không có nước, sang đây hỏi mới biết do nhà mình bị mất nước, chắc không cẩn thận đập vào van rồi, đang định về nhà kiểm tra lại. Các em tìm thầy Ôn à? Anh ấy ở nhà đấy, mau vào đi."

Nói xong, cô bỏ qua ánh mắt kinh ngạc của đám học trò của Ôn Thiếu Khanh, tỉnh bơ đi về nhà, đóng cửa lại mới bắt đầu cào tường.

Tùng Dung rửa mặt xong, đứng trong nhà mình nghe thấy tiếng nói ngoài hành lang, tiếng mở thang máy, tiếng bước chân ngày càng xa dần mới mở cửa ra ngoài.

Ôn Thiếu Khanh đưa học sinh đến thang máy, còn chưa về đến nhà đã bị Tùng Dung lao ra khiến anh giật mình.

Cô giận dữ chất vấn anh: "Ôn Thiếu Khanh! Chắc chắn là anh cố ý!"

Ôn Thiếu Khanh vẫn điềm đạm, "Sao lại thế? Họ đến chúc Tết mà, anh cũng vừa biết."

Tùng Dung hằm hè, "Có ma mới tin anh!"

Ôn Thiếu Khanh bật cười trước bộ dạng như nhím xù lông của cô, "Em có chứng cứ gì chứng minh anh cố ý?"

Tùng Dung ngoảnh đi, "Em không có chứng cứ."

Ôn Thiếu Khanh cười nhẹ, "Thế thì thật không phải. Em đã nói pháp luật tuân thủ nguyên tắc, ai đưa ra suy đoán thì cũng đồng thời phải cung cấp chứng cứ cơ mà?"

Tùng Dung nghe vậy thì mỉm cười, "Anh đã thích lý lẽ thì chúng ta lý lẽ. Đúng là em từng nói ai đưa ra suy đoán thì đồng thời phải cung cấp chứng cứ, nhung cũng có trường hợp ngoại lệ, gọi là trách nhiệm chứng minh đảo ngược. Nói đơn giản là, em nghi ngờ anh, nếu anh không thể cung cấp chứng cứ chứng minh mình không phải thủ phạm, vậy thì suy đoán của em được thành lập."

Ôn Thiếu Khanh kinh ngạc, "Em có cần phải lý lẽ đến mức ấy không?"

Tùng Dung mỉm cười, "Lúc nào em cũng rất có lý lẽ."

Ôn Thiếu Khanh cười bằng mắt, "Có lý lẽ mấy đi chăng nữa cũng vô ích thôi, dù sao đã bị thấy rồi."

Tùng Dung nghe vậy thì càng tức, không muốn cãi nữa, xông thẳng vào cào anh, "Ôn Thiếu Khanh, anh cố ý! Tất cả đều do anh sắp đặt!"

Trước cơn giận của Tùng Dung, Ôn Thiếu Khanh vẫn nhìn cô tỉnh táo, "Có cần anh kê cho em ít Chlorpromazine không?'

Tùng Dung ngừng lại, "Chlorpromazine là gì?"

Ôn Thiếu Khanh nhìn cô đầy ý tứ, "Thuốc dùng để khống chế các triệu chứng như kích động, căng thẳng, lo lắng, ảo giác, tưởng tượng... của bệnh nhân tâm thần phân liệt hoặc các bệnh tâm thần khác."

Ngọn lửa giận trong Tùng Dung lại bùng lên, "Anh mới là đồ thần kinh ấy!"

Ôn Thiếu Khanh sửa lời, "Bệnh thần kinh với bệnh tâm thần khác nhau."

Tùng Dung lập tức ra tay, "Anh im ngay! Em phải gửi văn bản luật sư cho anh!"

Cô vẫn luôn bình tĩnh lý trí, hiếm khi vùng vằng không khuôn phép thế này. Ôn Thiếu Khanh cười tránh đi, "Nói mới nhớ, lâu rồi luật sư Tùng không gửi văn bản luật sư cho anh, giận như vậy hay là gửi anh một cái cho đỡ tức đi?"

Tùng Dung giận tím mặt, "Gửi văn bản luật sư cho anh em cũng thấy phí giấy!"

Trên đời này có lẽ chỉ có tên làm nghề mổ xẻ này mới có thể khiến luật sư Tùng luôn tỉnh táo, lý trí trở nên ồn ào, vùng vằng như thế.

Tầng này chỉ có hai nhà của bọn họ, cũng không sợ bị ai nhìn thấy. Hai người đang lôi kéo, cửa thang máy bỗng mở, Chung Trinh đi ra rồi đứng sững lại, "Chị họ... em... em quên điện thoại ở nhà sếp nên quay lại lấy... Chắc không làm phiền hai người chứ?"

Tùng Dung đơ người rồi chạy về nhà đóng sầm cửa lại.

Ôn Thiếu Khanh nhìn cánh cửa đóng chặt, cười thích thú, "Ôi, Chung Trinh ơi, không hay rồi, cậu làm chị họ giận rồi."

"Em không gánh mối họa này đâu nhé! Chung Trinh nhìn chằm chằm Ôn Thiếu Khanh, "Hình như em chưa bao giờ thấy chị ấy như thế..."

Ôn Thiếu Khanh liếc cậu, "Chị họ cậu còn nhiều dáng vẻ mà cậu chưa từng thấy lắm.”

Chung Trinh không chịu yếu thế, "Hừ, em với chị họ lớn lên bên nhau từ nhỏ, chị ấy cũng còn nhiều dáng vẻ mà sếp chưa thấy bao giờ lắm!"

Ôn Thiếu Khanh ngạc nhiên: "Đây là thái độ nói chuyện với thầy giáo của cậu đấy à? Cậu còn muốn tốt nghiệp không?"

"Lại lôi chuyện này ra uy hiếp..." Chung Trinh cúi đầu thì thầm bất mãn, lúc ngẩng lên đã đổi sang bộ mặt tươi cười, nịnh nọt, "Sếp ơi, sếp mệt không? Có cần em cõng sếp về nhà không? Có đói không? Em mời sếp đi ăn nhé! Sếp muốn biết gì về chị họ em thì cứ hỏi em, em sẽ nói hết. Sếp đã xem ảnh đầy trăm ngày của chị họ em chưa? Không mặc quần áo, HD không che..."

Chung Trinh đi theo Ôn Thiếu Khanh nói không ngừng, anh mặc kệ cậu, về nhà.

Vừa mới sáng ra đã ầm ĩ nên ngày làm việc đầu năm mới của Tùng Dung cũng chẳng tốt đẹp gì. Thượng Quan Dịch về quê ăn Tết, mai mới về nên vừa kết thúc cuộc họp buổi sáng, Tùng Dung đã bị Đàm Tư Trạch cử đi làm luật sư ly hôn.

Đây không phải chuyên môn của cô. Nhìn đôi vợ chồng cãi nhau ầm ĩ trước mặt cô đưa tay nhìn đồng hồ, quả thật sức chiến đấu quá mạnh, đã cãi sắp được bốn mươi phút rồi mà chưa đỏ, hơi thở cũng chưa gấp. Cô lại nhìn sang luật sư đối phương, ồ, đã bắt đầu lướt web.

Cô hắng giọng nhắc nhở đương sự, "Cô Lý, chúng tôi đều đã nắm rõ tình hình cơ bản. Hay là cô nhấn mạnh trọng điểm giúp tôi đi?"

Cô Lý lập tức tố tội chồng: "Anh ta không yêu tôi! Tôi đổi kiểu tóc mới anh ta không phản ứng gì, mặc quần áo đẹp anh ta cũng làm lơ. Anh ta chẳng quan tâm đến gia đình chút nào, rèm cửa, thảm, khăn trải bàn trong nhà đã thay được một tuần cũng không hề nhận ra! Tôi phải nghĩ hai tuần mới chọn được những hoa văn đó. Uổng công tôi suy nghĩ nhiều như vậy. Ban đầu tôi thích phong cách Hàn Quốc, nhưng nghĩ đến anh ta lại không dám chọn bừa…”

Tùng Dung gào thét trong lòng, lại nữa, lại nữa, nói vào chủ đề chính xem nào, sao lại bắt đầu rồi...

Có lẽ trông cô khổ sở quá nên cô Lý cuối cùng cũng dừng lại, gọi cô: "Luật sư Tùng?"

Tùng Dung tỉnh táo lại, ngồi ngay ngắn, "Vâng, tôi đang nghe đây, cô nói tiếp đi ạ. Cuối cùng cô đã đổi sang hoa văn gì? Để tôi ghi lại."

Lần này đến phiên cô Lý ngơ ngác,"... Chuyện này rất quan trọng sao?"

Tùng Dung gật đầu nghiêm túc, "Đương nhiên, tôi phải nhớ ghi lại, tới lúc ra tòa sẽ trình lên cho thẩm phán xem. Nểu thẩm phán cũng thích hoa văn của rèm cửa này thì đây chính là điểm cộng. Thẩm phán cũng là người, cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi sở thích của mình. Nếu không ngại thì lúc về cô có thể chụp rèm cửa gửi cho tôi không? Có cả hình minh họa và chú thích càng tốt, đơn giản, trực tiếp, hiệu quả.”

Bộ dạng nghiêm túc nói xằng của cô khiến luật sư đối phương bật cười, hắng giọng tán thành: "Nói có lý lắm.”

Cô Lý dường như được cổ vũ, tiếp tục nói: "Luật sư Tùng, cô biết trò "Hôm nay lúc em uống thuốc đã thấy một tin tức" đang nóng trên mạng không?"

Tùng Dung lắc đầu, "Không biết."

Cô Lý cũng không để ý đến câu trả lời của cô, "Lúc tôi nói thế với anh ấy, anh ấy đã trả lời sai thì thôi đi, lại còn phân tích với tôi rằng điểm quan trọng trong câu này là "thấy một tin tức", anh ấy hỏi tôi "hỏi rằng nội dung bản tin là gì" thì có gì sai?"

Tùng Dung cùng không biết sai ở đâu, tò mò hỏi: "Vậy nên trả lời ra sao?"

Cô Lý lập tức giải thích: "Thì phải xem thứ người kia chú ý sẽ là "vì sao cô lại uống thuốc" hay chỉ có mỗi "nội dung tin tức là gì”! Nếu người đó yêu cô thật lòng, chắc chắn sẽ quan tâm đến lý do cô cần uống thuốc!"

Tùng Dung bừng tỉnh, "Thật sâu sắc..."

"Luật sư Tùng, trông cô trẻ thế này chắc vẫn chưa kết hôn. Để tôi nói cho cô nghe, đàn ông ấy mà..."

Đương sự còn chưa kịp ba hoa thêm đã bị luật sư đối phương ngắt lời: "Tôi thấy hôm nay tới đây thôi, để hôm khác tiếp tục nhé?"

Tùng Dung tất nhiên là đồng ý. Sau khi đôi vợ chồng kia đi, cô bất đắc dĩ nhìn luật sư đối phương, "Chuyện này còn có thể tiếp tục thế nào? Toàn là những chuyện vụn vặt nhỏ nhặt, tôi thấy không hết tuần này sẽ ổn thỏa thôi.”

Luật sư đối phương cũng đau đầu, cúi xuống thấy ghi chép của Tùng Dung trong laptop, đột nhiên làm mặt bí hiểm, "Thật ra bạn gái tôi cũng đã hỏi tôi câu vừa nãy..."

Tùng Dung tò mò, "Vậy anh trả lời thế nào?"

Luật sư đối phương cười lớn, "Đùa thôi! Cô còn không rõ à? Làm luật sư thì lấy đâu ra bạn gái?"

Tùng Dung nhếch miệng, "Đâu đâu cũng là chiêu trò..."

Chiều tan làm, gặp Ôn Thiếu Khanh ở thang máy cũng vừa đi làm về, Tùng Dung chợt nhớ tới chuyện ban ngày, chào nhau xong bèn hắng giọng hỏi anh, "Hôm nay lúc em uống thuốc... đã thấy một tin tức..."

Nói xong, cô nhìn Ôn Thiếu Khanh chằm chằm, đợi phản ứng của anh.

Ôn Thiếu Khanh thắc mắc, "Đây là thần chú của thầy pháp à? Sao hôm nay nhiều y tá cũng nói với anh câu này thế? Kiểu như em gọi anh, anh dám thưa không? Sau đó em thu phục anh à?"

Tùng Dung gượng gạo vuốt tóc, che đi vẻ ngượng ngùng trên mặt, "Ưm, đại khái thế... Dù sao em học ngành pháp luật, vốn chính là thầy pháp..."

Tùng Dung vừa định đi thì bị Ôn Thiếu Khanh kéo cổ tay, bấm điện thoại cho cô nhìn. Cô cầm xem rồi vứt trả anh, hơi bực mình, "Anh biết sao không nói sớm?"

Ôn Thiếu Khanh cười điềm đạm, "Muốn kiểm tra anh có thích em không à?"

Tùng Dung chẳng mấy khi nói chuyện ẩn ý, lại bị vạch trần ngay tại trận, cảm thấy không kìm nén được, yếu ớt trừng mắt với anh.

Ôn Thiếu Khanh cúi xuống nhìn cô, trong đôi mắt đong đầy tình ý dịu dàng, "Tùng Dung, chuyện anh thích em còn cần phải kiểm tra sao?"

Tùng Dung đỏ mặt, vùng vẫy muốn đi lại bị anh tóm lấy cổ tay đè vào tường.

Anh cúi đầu áp sát, dừng cách khuôn mặt cô rất gần, nhẹ giọng nói: "Nhìn vào mắt anh đây."

Tùng Dung căng thẳng, chớp mắt, "Sao... Sao thế?"

Ôn Thiếu Khanh buông cô ra, chỉ vào mắt mình, "Mắt khô nên vừa mới nhỏ thuốc nhỏ mắt, trông rất ướt át tình tứ đúng không?"

Ướt át tình tứ cái con khỉ!

Tùng Dung bị chơi chiêu cả ngày, khó khăn lắm mới định chơi người khác một vố nhưng bị người ta chơi lại, lập tức xù lông nhím, đẩy Ôn Thiếu Khanh ra, lườm anh hung dữ, "Anh tránh ra! Ôn Thiếu Khanh, em sẽ gửi văn bản luật sư cho anh, anh quấy rối em!"

Ôn Thiếu Khanh giơ hai tay lên, ra vẻ vô tội, "Lần này anh không động vào em nhé."

Tùng Dung tức tối đi về nhà, "Quấy rối bằng lời nói cũng tính là quấy rối tình dục."

Ôn Thiếu Khanh cười cười, thong thả về nhà mình, "Vừa mới vào xuân mà nóng tính thế..."

Tới giờ cơm, Ôn Thiếu Khanh dùng đồ ngon dỗ người như thường lệ, Tùng Dung vừa vào cửa đã ngửi thấy một mùi thơm khác thường. 

Cô vốn đang lạnh mặt, ngửi thấy mùi này thì sáng mắt lên, quay đầu hỏi: "Anh làm đậu hủ trộn hương nhu đấy à?"

Ôn Thiếu Khanh xoa mũi cô, "Mũi còn thính hơn cả Nhường Chút!"

Tùng Dung lập tức lao đến bàn ăn, nhưng đồ vừa lên bàn cô đã cau mày, "Sao xanh lè thế?"

"Mùa xuân can khí quá mạnh, nóng trong, ăn nhiều rau xanh sẽ tốt cho gan." Ôn Thiếu Khanh lấy cho cô một bát cơm, lại cười gian, "Em không nhận thấy là dạo này em nóng nảy lắm sao?"

Tùng Dung ngoảnh đi, thầm mắng trong lòng, anh không động đến em thì em làm gì phải nóng thế.

Cũng may mà Ôn Thiếu Khanh tay nghề tốt, dù là đồ chay, Tùng Dung cũng ăn hết sức ngon lành, không bao lâu sau đã tít mắt thoả mãn, còn cười với anh.

Sau bữa ăn, Tùng Dung ngồi trên sofa vừa xem tivi vừa ăn hoa quả. Ôn Thiếu Khanh đưa cho cô một chiếc gối, "Đây là gối trà, có tác dụng giúp người ta dễ ngủ."

Tùng Dung nhận lấy, nhìn gối trà rồi lại nhìn Ôn Thiếu Khanh, hỏi: "Anh học Tây y, sao luôn dùng các phương pháp Đông y thế?"

Ôn Thiếu Khanh ngẫm nghĩ, hình như đúng vậy, anh cũng không biết phản bác thế nào.

Tùng Dung kìm nén suốt tối, cuối cùng cũng thắng được Ôn Thiếu Khanh một ván, hí hửng cắn một miếng hoa quả, đột nhiên răng đau nhói, bèn kêu lên.

Ôn Thiếu Khanh đưa khăn giấy cho cô nhổ ra, "Sao thế?"

Tùng Dung bưng mặt, nhăn mày, "Hình như em bị nóng trong thật, đau lợi quá."

Chẳng ngờ cô dứt lời, Ôn Thiếu Khanh lại không có phản ứng gì, tiếp tục xem tivi chăm chú.

Tùng Dung đá đá anh, "Em bảo là em nóng trong."

Ôn Thiếu Khanh quay sang nhìn cô ngơ ngác, "Anh học Tây y, không biết nóng trong là thế nào."

Tùng Dung nghiến răng hít sâu, "... Hẹp hòi! Em về nhà làm việc đây!"

Tùng Dung về nhà, đau khổ bật máy tính lên. Nghỉ Tết mấy ngày được thoải mái, giờ lại sắp tiến vào trạng thái làm việc cường độ cao, cô thật sự không quen.

Gần mười giờ, Ôn Thiếu Khanh dắt Nhường Chút sang gõ cửa, cầm một cái khay trong tay, "Bữa khuya đây. Kẹo hạnh phúc(*), bánh kem hạt dẻ với cháo gạo tím."

(*) Kẹo hạnh phúc: Kẹo được làm từ đường hoặc mật ong kèm với các loại quả cứng như quả hạnh nhân, óc chó, hạt dẻ cười hoặc hạt mắc-ca; cùng với lòng trắng trứng tươi và đôi khi là cả kẹo hoa quả cắt nhỏ.

Tùng Dung cười, nghiêng mình tránh cho anh vào.

Tùng Dung ngồi trên sofa, vừa ăn vừa hỏi: "Anh tự làm à?"

"Cháo là anh nấu, còn những cái khác là bà nội anh làm." Ôn Thiếu Khanh cười ẩn ý, "Làm riêng cho em."

Tùng Dung dừng lại, "Làm riêng cho em?"

Ồn Thiếu Khanh chỉ bánh kem hạt dẻ trong tay cô, tươi cười giải thích: "Đúng vậy, món ăn nhẹ trái mùa nhưng vẫn làm còn cố ý cho thêm mứt táo, đậu phộng vụn, long nhãn(*)."

(*) Mứt táo, đậu phộng vụn, long nhãn: Từ thời cổ đại, Trung Quốc có tập tục ngày tân hôn tặng táo đỏ, đậu phộng, long nhãn và hạt sen. Bốn thư này lần lượt có phiên âm Hán Việt là hồng tảo, hoa sinh, quế viên, liên tử khi lấy ở một chữ ở tên mỗi món ghép lại sẽ được câu "tảo sinh quế tử" đồng âm với câu chúc "Sớm sinh quý tử".

Tùng Dung ngẫm nghĩ một lúc liền hiểu ra, nhìn nụ cười xấu xa của Ôn Thiếu Khanh, thiếu chút nữa ném bánh kem hạt dẻ vào khuôn mặt đó.

Ôn Thiếu Khanh vừa cười vừa đẩy bánh đến bên miệng cô, "Tấm lòng các cụ, mau ăn hết đi."

Cũng may bánh kem hạt dẻ này ngon thật, Tùng Dung mặc kệ Ôn Thiếu Khanh trêu chọc, cúi đầu ăn thoải mái.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Bora, Cuncute, Tiểu Tất Tất, linhkhin, zinna
     

Có bài mới 14.07.2018, 09:51
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4996
Được thanks: 14505 lần
Điểm: 9.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh – Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập) - Điểm: 12
Ôn Thiếu Khanh cười xong, ánh mắt chuyển đến con gấu lớn ở bên cửa sổ, "Mùa xuân đã đến, Phong Phong cũng nên chấm dứt kỳ ngủ đông đi chứ nhỉ?"

Tùng Dung nhìn theo ánh mắt anh, mỉm cười. Hồi trước giận dỗi Ôn Thiếu Khanh, mua một con thú bông rồi vứt đó phủ bụi, nhờ anh nhắc mới nhớ ra nó tên là Phong Phong.

Ôn Thiếu Khanh quay sang nhìn cô, "Ăn xong rồi à?"

Tùng Dung gật đầu, "Ừ."

Ôn Thiếu Khanh chợt đứng dậy đi đến phòng đọc sách. Tùng Dung đi theo, "Anh làm gì vậy?"

Ôn Thiếu Khanh cho cô nhìn máy tính trong tay, "Vào phòng đọc sách đọc ghi chép."

Tùng Dung ngây ngẩn nhìn anh đi vào, kinh ngạc hỏi: "Ở nhà anh không đọc được à?"

Ôn Thiếu Khanh ngồi vào bàn làm việc, bật máy tính, trả lời đường hoàng: "Anh nghĩ rồi, dù sao chúng ta đều phải làm thêm giờ, thế này sẽ tiết kiệm điện, không cần bật hai đèn."

Tùng Dung cũng lười chẳng thèm tính toán với lý do khiên cưỡng của anh, rửa tay đi vào phòng đọc sách làm việc tiếp, ôn Thiếu Khanh đã chiếm lấy bàn, cô bèn ôm máy tính tới ngồi ở chiếc bàn vuông trong góc xem tài liệu.

Thoáng chốc bầu không khí trong phòng đọc sách trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gõ bàn phím và tiếng lật giấy vang lên. Qua một lúc lâu, Tùng Dung xoay xoay cổ, liếc nhìn Ôn Thiếu Khanh, thấy anh vẫn giữ nguyên tư thế vừa nãy đọc ghi chép.

Lòng cô bỗng thấy áy náy. Dường như họ chưa bao giờ hẹn hò một cách đúng nghĩa, lúc ở riêng với nhau phần lớn là anh ngồi làm việc thêm giờ với cô. Nghĩ vậy, cô lại mở máy tính ra.

Ôn Thiếu Khanh không chú ý đến sự thay đổi cảm xúc của Tùng Dung. Chợt thấy thông báo có email mới hiện lên ở góc phải màn hình, anh mở ra xem mới biết là email cô gửi hẹn anh thứ Tư tuần sau đi xem phim.

Anh thở hắt ra, ngẩng đầu nhìn cô, "Em ngồi ngay đối diện anh, hỏi thẳng anh không được à?"

Tùng Dung dường như vẫn còn đang chìm trong trạng thái công việc, ra vẻ nghiêm túc, "Không được, gửi email sẽ chính thức hơn, mà nếu như anh làm trái thỏa thuận... Không, ý em là nếu anh đến muộn thì em còn có chứng cứ, có thể buộc tội anh."

Ôn Thiếu Khanh vỗ trán, "Chúng mình đang yêu nhau, anh không phải là khách hàng của em!"

Tùng Dung cẩn thận suy nghĩ, "Thật ra có lúc tình yêu cũng là một vụ án mà."

Ôn Thiếu Khanh nhìn chằm chằm động tác tay vô thức của cô, "Em đang làm gì đấy?"

Tùng Dung cúi đầu nhìn, lúc nhận ra cũng giật nảy mình, lập tức vứt thứ trong tay đi.

Lần này Ôn Thiếu Khanh thấy rõ hơn, đi đến cúi xuống đất nhặt lên, cảm thấy không tin nổi, "Đến chuyện này mà em cũng ghi âm!"

Tùng Dung cực kỳ hổ thẹn, "Xin lỗi, em có thói quen giữ lại chứng cứ!"

Ôn Thiếu Khanh cầm bút ghi âm, không biết ấn vào nút nào mà bỗng dưng có một giọng nói phát ra.

“Sao anh lại phải nói linh tinh? Vốn là anh thích em trước, sau đó nhờ Lâm Thần mới biết được rằng em đã nói với cậu ấy là em thích anh."

"Không thể nào!”

"Sao lại không thể? Tùng Dung, em thật sự cho rằng anh không biết người dùng tài khoản của Chung Trinh đấu với anh trong game khi ấy là ai sao? Năm xưa khi em bỏ trốn vì một câu "Không thích luật sư mà thích bác sĩ", khi em lo lắng hoang mang ở nước ngoài suốt mấy năm liên, từng hỏi anh xem anh có thích em hay không chưa?"     

Là đoạn nói chuyện mà khi ấy Tùng Dung đã không cẩn thận ghi lại.

Hai người đều ngây ngẩn, sửng sốt nhìn đối phương.

Tùng Dung phản ứng trước, đứng bật dậy muốn cướp bút trong tay anh.

Ôn Thiếu Khanh tránh tay cô, "Anh không cho em cảm giác an toàn à?"

Tùng Dung ngước nhìn, phát hiện nỗi buồn trong đôi mắt sâu thẳm của anh. Cô mím môi, "Không."

Ôn Thiếu Khanh trả bút ghi âm, "Vậy sao em phải giữ lại những đoạn ghi âm này? Sao lại phải nghe đi nghe lại những video giải thích game kia?"

"Không phải do anh, thật sự không phải." Tùng Dung ủ rù cúi đầu, không nhận bút ghi âm mà nắm lấy ngón tay anh thật chặt, "Đại khái là bệnh nghề nghiệp. Vì mọi thứ đều quá tốt đẹp, tốt đẹp đến mức chính em cũng chẳng dám tin, thế nên muốn tìm một ít chứng cứ để chứng minh tất cả đều là thật."

Ôn Thiếu Khanh không nói gì, bỗng quay người rút một quyển sách ra khỏi giá sách.

Vừa thấy bìa sách, mặt Tùng Dung lập tức biến sắc, trơ mắt nhìn anh lấy tờ giấy kẹp trong đó ra giơ lên, "Chẳng hạn như cái này?"

Vẻ ảo não trên mặt cô lập tức chuyển thành kinh ngạc, "Sao anh biết?"

Ôn Thiếu Khanh ung dung mở ra xem, "Lần trước ngủ ở đây, lật bừa ra thì trông thấy."

Tùng Dung không tin, “Anh nói dối! Làm gì có chuyện trùng hợp thế!”

Ôn Thiếu Khanh điềm nhiên cười với cô, “Vậy chắc là duyên phận rồi.”

"Nghiệt duyên!"

Tùng Dung đuổi theo định cướp về, Ôn Thiếu Khanh lại giơ cao tay không cho cô giật lấy. Bình thường Tùng Dung đi giày cao gót còn thấp hơn anh nửa cái đầu, giờ đang đi dép lê, khoảng cách chiều cao càng xa. Anh không muốn cho cô lấy, cô làm thế nào cũng không lấy được.

Hai người gianh giật, thế rồi anh chợt kéo cô vào lòng, lẳng lặng ôm.

Tùng Dung dựa vào lồng ngực vững chắc, ngửi thấy mùi hương cơ thể dễ chịu trên người anh, cũng nghe được tiếng đập của trái tim, còn cảm nhận được Nhường Chút đang vẫy đuôi đi vòng quanh.

Mọt lúc lâu sau, Ôn Thiếu Khanh khẽ giọng đề nghị: "Đêm nay liệu có mất ngủ không? Muốn ngủ ở nhà anh không?"

Tùng Dung rùng mình, đứng thẳng người nhìn anh cảnh giác, "Mai còn có sinh viên đến chúc Tết không?"

Ôn Thiếu Khanh không nhịn nổi cười, lắc đầu, "Không có."

Tùng Dung lườm anh, "Ma mới tin. Đi mau! Em muốn đi ngủ! Đi làm cả ngày mệt chết đi được, không mất ngủ nổi đâu!"

Ôn Thiếu Khanh thở dài dẫn Nhường Chút về nhà.

Tùng Dung quả thật không mất ngủ nữa, thời gian trước chắc là rảnh rỗi quá rồi.

Một tuần sau đó cô đều bận rộn xử lý vụ ly hôn của vợ chồng họ Lý. May mà Thượng Quan Dịch sắp về, khi ấy cô có thể giao vụ này lại cho anh ta.

Hôm nay Tùng Dung cùng luật sư đối phương gặp mặt vợ chồng nhà họ Lý xong, lúc nhìn hai người đi ra ngoài, cô bỗng gọi người phụ nữ lại: "Cô Lý."

Cô Lý quay đầu nhìn, "Sao vậy?"

Tùng Dung nhìn người bên cạnh cô ấy, "Tôi muốn nói chuyện riêng với cô."

Cô Lý khó chịu nhìn chồng, "Vậy anh ra xe chờ tôi đi."

"Nếu có một người đàn ông vào lúc rời đi có thể cầm khăn giấy, cốc giấy mà cô đã dùng vứt vào thùng rác mà không cảm thấy ghét bỏ chút nào, là tôi thì tôi sẽ không nỡ bỏ anh ấy đâu."

"Có thể anh ta được rèn giũa tốt mà thôi."

"Vậy thói quen đưa tay sửa lại vạt áo giúp cô sau khi cô đứng dậy thì sao?"

“…”

"Tôi không có kinh nghiệm hôn nhân, không biết hai người sau khi kết hôn rốt cuộc có còn giống như lúc yêu nhau không, nhưng tôi đã gặp nhiều đôi vợ chồng trả lời thẩm vấn trên tòa án rồi, tôi biết khi một người đàn ông thật sự ghét bỏ một người phụ nữ, anh ta sẽ thế nào."

Tùng Dung không biết cô Lý có nghe lời cô không nhưng sau này cô không còn gặp đôi vợ chồng ấy ở văn phòng luật nữa. Giống như lời cô nói, cô đã gặp nhiều đôi vợ chồng trả lời thẩm vấn trên tòa án, biết khi một người đàn ông thật sự ghét bỏ một người phụ nữ, anh ta sẽ thế nào, thế nên tới bây giờ, sâu trong lòng cô vẫn tồn tại chút mâu thuẫn với hôn nhân. Nhưng sau khi tiếp xúc với hai vợ chồng này, cô đột nhiên thay đổi cách nhìn, có lẽ cũng không thể vơ đũa cả nắm, có lẽ thật sự có những cặp vợ chồng có thể nắm tay nhau cả đời.

Buổi tối hẹn Ôn Thiếu Khanh xem phim, nghĩ đến việc giờ tan tầm của cả hai đều không cố định nên Tùng Dung đã cố ý chọn giờ chiếu lúc chín rưỡi, sắp tan làm, Đàm Tư Trạch bỗng nhiên nói tối nay văn phòng luật đi liên hoan, cô lại nghĩ ăn uống xong xuôi rồi đi xem phim cũng được nên đồng ý.

Ai ngờ họ uống rượu vào thì sôi nổi hẳn lên, chín giờ vẫn chưa xong, Ôn Thiếu Khanh tới đón Tùng Dung. Cô đề nghị đi trước, mọi người không đồng ý, rót thêm cho cô mấy ly rượu trắng mới chịu thả người.

Lên xe, Ôn Thiếu Khanh liếc nhìn cố, "Em uống rượu à?”

Tùng Dung ôm mặt, cúi đầu tìm kẹo cao su, "Anh ngửi thấy à?"

Ôn Thiếu Khanh lắc đầu, áp tay lên mặt cô, "Hơi đỏ."

Tùng Dung lắc lắc đầu, "Uống nhiều quá, hơi chóng mặt."

Ôn Thiếu Khanh đề nghị: "Vậy không xem nữa, chúng ta về nhà nhé?"

"Không được!" Tùng Dung lập tức phản đối, "Em không sao. Xem phim chỉ ngồi một chỗ không phải làm gì, không ảnh hưởng gì hết.”

Ôn Thiếu Khanh gật đầu, vặn nắp một chai nước đưa cho cô rồi khởi động xe.

Lúc mua vé xem phim, Tùng Dung vốn chỉ chọn bừa, không ngờ bộ phim sản xuất trong nước này lại có một chi tiết kích thích cô.

Ra khỏi rạp chiếu phim, cô ngoảnh sang nhìn Ôn Thiếu Khanh, đột nhiên mở miệng hỏi: "Ôn Thiếu Khanh, hồi đi học hẳn là anh được nhiều con gái theo đuổi lắm đúng không?"

Đường vào rạp chiếu phim vốn tối, người lại đông, Ôn Thiếu Khanh vừa che chắn cho Tùng Dung đi ra ngoài, vừa nhìn cô cười, không thừa nhận cũng không phủ nhận.

Tùng Dung cũng cười theo, tiếp tục hỏi: "Họ có bao giờ gửi thư tình cho anh không? Đã viết gì?"

Ôn Thiếu Khanh biết cô bị ảnh hưởng bởi bộ phim vừa xem, "Lâu quá rồi, không nhớ kỹ."

Tùng Dung chưa chịu thôi, "Vậy bây giờ thì sao? Các bác sĩ, y tá trong bệnh viện có viết thư tình cho anh không?"

Ôn Thiếu Khanh nhìn khuôn mặt mơ màng say của cô, "Giờ internet phát triển như vậy, ai còn viết thư tình?"

Tùng Dung gật đầu, "Đúng vậy, giờ hẳn chẳng có ai viết thư tình nữa... Nhưng em vẫn cảm thấy thư tình trong sáng giản đơn thật tốt…”

Ôn Thiếu Khanh nắm tay Tùng Dung, biết cô uống say nên nói vẩn vơ, nhưng cũng không phớt lờ, "Sao thế?"

Tùng Dung khoác cánh tay anh, giọng nhập nhèm: "Từ nhỏ đến lớn em chưa bao giờ nhận được thư tình của phái nam chưa bao giờ. Hồi đi học không, đi làm cũng không, luôn cảm thấy đây đúng là một nỗi tiếc nuối của cuộc đời. Hồi còn đi học, mỗi lần chia lớp em đều học lớp số Mười một, cảm thấy số này thật không tốt, ám chỉ em sẽ độc thân suốt đời. Đến Chung Trinh còn từng nhận thư tình và quà của con gái rồi, nhưng em thì chưa bao giờ..."

Ồn Thiếu Khanh ngẫm nghĩ, khách quan trả lời: "Nếu chỉ nhìn mặt thì việc Chung Trinh nhận được thư tình của con gái cũng không phải chuyện lạ."

Tùng Dung vô tình bị anh chuyển hướng suy nghĩ, bật cười, "Thật ra hồi nhỏ Chung Trinh còn đẹp trai hơn bây giờ."

Ôn Thiếu Khanh nhìn cô, "Hồi nhỏ em cũng đẹp."

Tùng Dung xì một tiếng: "Anh đã thấy bao giờ đâu, làm sao biết được?"

Ôn Thiếu Khanh nhớ tới bức ảnh đầy trăm ngày của ai đó trong ví, nở nụ cười. Nếu cô biết anh đã thấy, chắc sẽ đánh chết Chung Trinh mất thôi.

Tùng Dung vốn có tửu lượng tốt, uống cũng không nhiều, ngủ một giấc dậy thì không có cảm giác gì nữa, cũng quên luôn chuyện "nỗi tiếc nuối trong đời" đã thảo luận với Ôn Thiếu Khanh.

Cô không nhớ, nhưng anh lại ghi khắc trong lòng.

Năm nay Tùng Dung định đổi lĩnh vực, phải tích lũy kinh nghiệm nên đi công tác nhiều hơn, lúc này mới thấy thấm thía câu "làm luật sư sao có thể có đối tượng". May mà Ôn Thiếu Khanh là bác sĩ nên cũng bận rộn, cho nên không trách móc câu nào.

Hôm ấy cô vừa xuống máy bay đã nhận được điện thoại của Châu Trình Trình, "Chúng ta đi ăn một bữa hoành tráng đón ngày Con gái(*) đi!"

Tùng Dung chẳng bận tâm đến sự hưng phấn của cô nàng, "Sau này đừng nói cậu học Luật. Theo định nghĩa pháp luật, nữ giới tròn mười bốn tuổi trở lên đều tính là phụ nữ rồi. Năm nay cậu chưa mười bốn à?"

Châu Trình Trình ngây ra rồi khóc lóc, "Dung Dung, cậu bắt nạt mình!"

Tùng Dung đổi di động sang bên tai khác, "Mình vừa xuống máy bay, hôm nay thì thôi đi. Mai cuối tuần cậu tới nhà mình nhé."

Châu Trình Trình lập tức hò reo, "Nhân tiện sang nhà đối diện của cậu ăn cơm, được không?"

Tùng Dung suy nghĩ rồi đồng ý thay Ôn Thiếu Khanh, "Được."

Châu Trình Trình hớn hở cúp máy.

Trước kia mỗi lần đi công tác, Tùng Dung đều tự mình lái xe đến sân bay rồi gửi xe ở bãi đỗ, đến lúc về lại lái về nhà, từ lâu đã thành thói quen. Lấy xong hành lý, theo thói quen đi về phía bãi đỗ mới nhớ ra lần này Ôn Thiếu Khanh đưa cô đến, còn hẹn trước là sẽ đón cô.

Đã lâu Tùng Dung không đứng trong hàng người đợi người đến đón. Khi chờ anh giữa đám đông ồn ào, nhìn chiếc xe quen thuộc từ từ tới gần, cô chợt nhớ năm ấy lúc vừa về nước, Chung Trinh cũng lái chiếc xe này tới đón cô. Cô còn nói chuyện thật lâu với cậu về chủ xe, nhưng lúc ấy có thể nào cũng không ngờ anh chính là chủ nhân của nó.

Có lẽ hết thảy đều đã được ngầm định đoạt từ trước.

Hôm qua ngủ sớm, hiếm khi Tùng Dung dậy trước mười giờ vào ngày cuối tuần. Tiết trời đẹp đến nao lòng, đúng lúc này, cô chợt nhìn thấy chiếc xe đạp trên ban công.

Chiếc xe đạp ấy là quà của Châu Trình Trình. Thân xe màu vàng kem, giỏ gỗ cắm đầy hoa giả, trông thế nào cũng không thấy giống phong cách của Tùng Dung, lúc mang đến đây cô cũng đạp thử hai vòng quanh phòng khách.

Hôm nay nhìn lại cảm thấy lòng nhộn nhạo, cô liền dắt xe từ ban công ra ngoài, chậm chạp lau chùi sạch sẽ rồi đẩy ra cửa.

Vừa ra đến cửa thì gặp Ôn Thiếu Khanh dắt chó đi dạo.

Ôn Thiếu Khanh thấy ai đó dậy sớm thì hết sức bất ngờ, "Ra ngoài à?"

Tùng Dung gật đầu, "Ừm."

Hai người vừa đi về thang máy vừa nói chuyện.

"Hiếm khi thấy em dậy sớm vào cuối tuần thế này."

"Liên quan gì đến anh?"

"Đi làm hả?"

"Đi đạp xe. Hôm nay Châu Trình Trình tới đây, nhân tiện ra chợ hoa mua ít hoa."

"Vậy tiện thể mua hộ anh mấy cây hành lá về, trưa nay trộn đậu ăn."

Hôm nay Tùng Dung mặc váy hoa nhí dài đến mắt cá chân để phối với chiếc xe đạp, nghe thấy vậy thì dừng lại nhìn anh, "Ôn Thiếu Khanh, anh nhìn toàn thân em xem có chỗ nào liên quan đến hành không?"

Ôn Thiểu Khanh tính bơ chọc ghẹo: "Họ của em(*)."

(*) Trong tiếng Trung, họ "Tùng" có âm đọc đồng âm với chữ "Thông" nghĩa là "hành lá".

Tùng Dung sầm mặt, nhất quyết không thỏa hiệp, "Chợ hoa không bán hành."

"Ngay cạnh chợ hoa là chợ bán đồ ăn."

"Không tiện đường!"

Ôn Thiếu Khanh cũng không miễn cưỡng, "Ồ, vậy anh tự đi mua."

Tùng Dung hơi bất ngờ, hiếm khi thấy Ôn Thiếu Khanh dễ thỏa hiệp như vậy.

Anh bỗng nắm chặt cổ tay Tùng Dung, dắt cô đi đến thang máy, "Phiền em chở anh đi một đoạn."

Cô miễn cưỡng đồng ý, nhưng vừa xuống dưới tầng đang định đưa xe cho Ôn Thiếu Khanh thì đã thấy anh leo lên ngồi ở yên sau, thản nhiên cười: "Anh ngồi vững rồi, đi thôi."

Tùng Dung vất vả đạp xe, người xung quanh thấy nữ chở nam thì đều nhìn sang cười trộm. Mặt cô hơi nóng lên, nhưng người được chở lại tỉnh bơ như không thấy.

Ôn Thiếu Khanh nhàn nhã ngồi ở yên sau nhưng cũng không quên trêu chọc Tùng Dung: "Đạp nhanh lên, không thấy Nhường Chút bỏ xa em rồi à?"

Tùng Dung nhìn con chó lớn đang chạy tung tăng đuổi theo bươm bướm phía trước, nghiến răng mắng: "Chê chậm thì anh tự đi mà đạp!"

Ôn Thiếu Khanh cố ý chọc tức, "Không đấy."

Tùng Dung mặc kệ anh, tiếp tục khó nhọc đạp xe.

Xe đạp đi theo quỹ đạo đường cong xiêu vẹo, Ôn Thiếu Khanh chợt mở miệng: "Luật sư Tùng trước kia là học sinh ban Xã hội nhỉ? Chắc là biết Hải Tử chứ, Hải Tử cũng học Luật mà. Em có biết bài thơ Mặt trời mùa hạ của ông ấy không?"

Tùng Dung phản đối: "Em ở ban Tự nhiên!"

Ôn Thiếu Khanh không để tâm đến sự phản đối của cô, tiếp tục cười.

Mùa hạ

Nếu con đường này chẳng có thợ đóng giày

Tôi sẽ hước đi trên đôi bàn chân trắng

Đứng dưới nắng vàng ngắm mặt trời tỏa sáng

Những đứa trẻ chào đời vào buổi nắng đang lên

Hẳn đều có lòng có ý

Em đến với thế gian tươi đẹp

Hằng mong ngắm nhìn ánh thái dương

Bên người yêu thương đi trên từng con phố

Nhìn sâu vào tâm hồn người ấy

Và thấu tỏ ánh mặt trời

Tùng Dung cũng ngẩng đầu lên nhìn mặt trời, lặp lại trong lòng, ngắm nhìn ánh thái dương, bên người yêu thương, đi trên từng con phố.

Ôn Thiếu Khanh ngồi sau đột nhiên kêu lên: "Bây giờ em đừng ngắm! Nhìn đường! Nhìn đường!"

Cuối cùng Tùng Dung đã có thể đi theo quỹ đạo thẳng miệng thì thầm: "Lúc Hải Tử viết bài thơ này chắc chắn không phải đèo theo một vật thể không xác định nặng mấy chục cân."

Ôn Thiếu Khanh thình lình ôm eo Tùng Dung dựa vào lưng cô, khiến cô cứng người, "Anh làm gì đấy?"

"Đừng nhúc nhích! Lúc nãy cầm cổ tay em anh thấy mạch đập hơi khác lại, giờ nghe kỹ thì tiếng phổi của em cũng không ổn lắm."

"Anh bỏ tay ra!"

"Anh là bác sĩ."

"Thế thì đã sao? Ôn Thiếu Khanh, anh mà còn không bỏ tay ra, lúc về em sẽ viết văn bản luật sư cho anh!"

"Được, tự em mang đến chứ gì? Cũng không xa, chỉ có mấy bước chân, đừng tốn tiền gửi bưu điện, anh đợi em ở nhà, còn có thể cùng ăn cơm." 

Tùng Dung nổi khùng...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Bora, Băng Trúc Minh Hy, Cuncute, MicaeBeNin, Tiểu Tất Tất, dao bac ha, linhkhin, zinna
     
Có bài mới 16.07.2018, 17:03
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4996
Được thanks: 14505 lần
Điểm: 9.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh – Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập) - Điểm: 12
Nửa tiếng sau, Tùng Dung chở Ôn Thiếu Khanh về. Anh nhàn nhã huýt sáo chơi với Nhường Chút. Rồi chẳng bận tâm đến vẻ giá lạnh của cô, anh huýt một bài thiếu nhi như khích lệ.

Ánh nắng rạng rỡ, bên tai là điệu nhạc vui tươi, Tùng Dung ghé nhìn giỏ xe, giữa những cành bách hợp có mấy cây hành lá, trông cũng không quá chướng mắt.

Buổi chiều mùa xuân hôm ấy, gió khẽ khàng lướt qua đáy lòng cô, khiến một đóa hoa trong tim nở rộ.

Vào trong chung cư, Tùng Dung đưa xe đạp cho Ôn Thiếu Khanh, “Anh dắt hộ em, em buộc dây giày.”

Ôn Thiếu Khanh hơi ngẩn ra rồi mới nhận lấy, "Ừ."

Tùng Dung buộc xong dây giày đứng dậy, thấy tư thế dắt xe của anh hơi lạ, cúi đầu ngẫm nghĩ, một nét gian manh chợt vụt qua đôi mắt, "Em mệt rồi, anh chở em đi đi!"

Ôn Thiếu Khanh từ chối với biểu cảm kỳ lạ, "Không."

"Tại sao?"

"Không tại sao hết."

"Chẳng lẽ anh không biết đi xe đạp?"

Vẻ quẫn bách thoáng vụt qua khuôn mặt điềm tĩnh của Ôn Thiếu Khanh. Anh cau mày trả xe đạp cho cô, đi thẳng về phía trước.

Tùng Dung như phát hiện ra châu lục mới, dắt xe bám sát anh, liên tục hỏi.

"Không biết đi thật à? Sao lại không biết? Rõ ràng anh biết lái ô tô, sao lại không biết đi xe đạp?"

Ôn Thiếu Khanh bị quấy nhiễu không ngừng, lúc đứng trước cửa thang máy mới cứng ngắc hỏi: "Không biết đi xe đạp thì lạ lắm sao?"

"Không lạ." Tùng Dung cúi đầu cười trộm, "Nhưng anh không biết đi thì thật buồn cười. Hóa ra anh cũng không hoàn hảo đến vậy..."

Ôn Thiếu Khanh cúi đầu nhìn khóe miệng đang cong lên của Nhường Chút, lần đầu tiên cảm thấy nụ cười của nó hơi đáng ghét, "Cười gì mà cười? Mày cũng không biết đi thì có tư cách gì cười tao?"

Tùng Dung không nỡ nhìn Ôn Thiếu Khanh làm tổn thương sinh vật vô tội, bèn giữ chặt anh, "Em dạy anh nhé?"

Ôn Thiếu Khanh cau mày, "Em muốn thấy anh mất mặt chứ gì?"

Bị vạch trần, Tùng Dung không nhịn nổi cười, nhưng vẫn trả lời: "Sao thế được?"

Sự thật chứng minh, Tùng Dung không phải là một cô giáo tốt, vừa dạy được một lát đã từ bỏ.

Ôn Thiếu Khanh lau mồ hôi kháng nghị, "Lúc anh dạy em có thiếu kiên nhẫn thế đâu?"

"Anh đã bao giờ..." Hai chữ "dạy em" chưa kịp ra khỏi miệng, cô chợt dừng lại.

Ôn Thiếu Khanh từng dạy cô hai lần, đều là từ rất nhiều năm về trước.

Một lần là ở trong game. Sau khi quen nhau trong game nhờ Lâm Thần, sau một lần đấu nhóm, Ôn Thiếu Khanh chủ động liên hệ với cô. Anh nhận ra thao tác của Tùng Dung có vấn đề, bèn làm mẫu cho cô. Thực hiện theo lời anh, quả nhiên thao tác trôi chảy hơn rất nhiều.

Còn một lần nữa, là lần đầu tiên họ gặp nhau. Cô vào bếp giúp nấu ăn, Ôn Thiếu Khanh đứng cạnh dạy cô thái rau.

Lúc ấy anh cúi đầu, vừa nói vừa làm, sau đó ngẩng lên hỏi cô đã hiểu chưa. Khi đó cô chỉ mải nhìn mặt anh, đến câu hỏi của anh là gì cũng không nghe rõ, chỉ biết gật đầu.

Loại rau đó cho đến bây giờ vẫn là món cô thái đẹp nhất, mỗi dịp Tết về nhà đều bị gọi đến thái, người không biết còn tưởng kỹ thuật dùng dao của cô rất tuyệt. Thật ra, cô chỉ biết thái mỗi loại rau đó mà thôi.

Cô còn đang ngơ ngẩn, Ôn Thiếu Khanh bỗng dưng ngã ra đất, theo bản năng chống tay xuống. Cô chạy đến đẩy xe đạp ra, kéo tay anh sang nhìn cẩn thận, "Tay không sao chứ? Mai anh có ca mổ không? Không ảnh hưởng gì chứ?"

Ôn Thiếu Khanh ngồi trên mặt đất nhướng mày nhìn cô, "Em còn quan tâm đến tay anh hơn cả anh đấy nhỉ? Bình thường chẳng phải em nên quan tâm xem xe đạp mình có bị hỏng hay không à? Tội làm hư hỏng tài sản của người khác sẽ bị xử thế nào?"

Tùng Dung ngây ngẩn, hất tay anh ra, "Đồ thần kinh!”

Tùng Dung không biết nên nói Ôn Thiếu Khanh gở miệng hay là thần y, vì sáng sớm hôm sau cô quả thật bắt đầu sốt, còn bị ho, không rời được giường.     

Ôn Thiếu Khanh làm ca đêm về, thấy xe Tùng Dung ở bãi đỗ bèn sang nhà cô gõ cửa. Mãi không thấy ai đáp, anh liền tự lấy chìa khóa mở cửa vào rồi phát hiện ra ai đó đang nằm bẹp trên giường.

Anh nhìn ánh mắt oán thán của Tùng Dung, bắt cô kẹp nhiệt kế vào nách, một lát sau lấy ra nhìn con số bên trên, kinh ngạc kêu lên, "Ôi, ba mươi chín độ hai, em siêu thật!"

Tùng Dung tức đến ho khan, nhìn anh hung dữ.

Ôn Thiếu Khanh lại tỏ vẻ ngạc nhiên, "Ơ kìa, sao mắt em thành mắt hai mí rồi?"

Từ nhỏ Tùng Dung cứ bị sốt là mắt sẽ thành mắt hai mí. Thậm chí có một thời gian cô còn có mong muốn biến thái là ngày nào cũng sốt.

Cô yếu ớt vung tay đánh, Ôn Thiếu Khanh ngăn lại, sau đó nắm tay cô cẩn thận quan sát, còn liên tục sờ soạng.

Tùng Dung rút tay về, "Anh làm gì vậy?"

Ôn Thiếu Khanh cười cười, "Xin lỗi, bệnh nghề nghiệp, em vừa đưa tay ra là anh muốn xem thử ven có dễ chọc không."

Tùng Dung không tin, "Anh nói nhảm! Chung Trinh đâu có cái tật ấy!"

Ôn Thiếu Khanh chợt thu lại nụ cười, "Vậy chứng tỏ cậu ta còn phải học nhiều, trong mấy năm tới đừng hòng tốt nghiệp."

Chung Trinh đang ở trường hắt hơi một cái, xoa mũi lẩm bẩm: "Điều hòa để nhiệt độ thấp quá à? Sao tự dưng lạnh thế?"

Sau đó Ôn Thiếu Khanh nhân lúc nấu cháo đi đến nhà thuốc của chung cư mua thuốc truyền về, tự truyền cho Tùng Dung.

Anh cầm túi nước thuốc nhìn xung quanh, "Nhà em có cái gì kiểu như móc áo không?"

Tùng Dung rõ ràng không phối hợp, "Không có, anh cầm hộ em đi."

Đầu cô choáng vô cùng, nghĩ anh kiểu gì cũng có thể tìm thấy chỗ để treo thuốc nên nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Nhưng cô không ngờ sau khi tỉnh lại, mở mắt ra, Ôn Thiếu Khanh vẫn duy trì tư thế từ rất lâu trước đó, cầm túi thuốc giơ lên cao giúp cô.

Cô hơi áy náy, từ từ ngồi dậy, "Sao anh cứ cầm mãi vậy?"

Ôn Thiếu Khanh không nói gì, đưa tay ra không trung rồi hơi ngừng lại, thấy Tùng Dung không định tránh đi mới áp mu bàn tay lên trán cô rồi dời xuống phần da trên cổ, lúc này mới cười, "Không nóng nữa."

Tùng Dung cũng tự sờ thử, "Hình như đỡ rồi."

Ôn Thiếu Khanh nhìn túi thuốc, "Sắp truyền xong rồi, nằm thêm lúc nữa đi."

Ôn Thiếu Khanh ở bên cô hơn nửa ngày, thấy cô ăn được mới yên tâm, "Hôm nay em nghỉ ngơi đi, mai chắc sẽ đỡ hơn, đến bệnh viện, kiểm tra xem thế nào, nhớ đăng ký để anh khám. Sáng mai anh còn phải khám bệnh ngoại trú nên hơi bận, chiều em hãy đến."

Tùng Dung lắc đầu, "Không đi!"

Ôn Thiếu Khanh bông đùa: "Sao? Từ bỏ điều trị à?”

Tùng Dung cau mày, "Em bị cảm thôi mà. Dù có đi thì sao phải đăng ký để anh khám?”

Ôn Thiếu Khanh nghiêm mặt nói xằng: "Bệnh viện có quy định thực hiện chế độ người tiếp nhận đầu tiên phải là người chịu trách nhiệm. Hôm nay anh chữa cho em thì anh phải có trách nhiệm chữa khỏi hoàn toàn."

Tùng Dung thở dài.

Chiều hôm sau Tùng Dung đi gặp khách hàng, sắp đến giờ tan tầm mới tới bệnh viện.

Giờ này mà trong sảnh bệnh viện vẫn còn rất đông người. Xếp hàng mãi mới đến lượt, cô điền bệnh án xong đưa cho nhân viên, "Đăng ký khám Ôn Thiếu Khanh..."

Cô khựng lại, thêm vào hai chữ, "Đăng ký khám Giáo sư Ôn Thiếu Khanh."

Nhân viên đeo khẩu trang chẳng buồn ngẩng đầu, "Số khám của Giáo sư Ôn hết lâu rồi."

Tùng Dung nhẹ nhõm, "Hết rồi à? Hết thì tốt, tôi không lấy nữa."

Cô vất vả len ra khỏi đám người, vừa thở phào một hơi thì có người vỗ vai.

Người kia thấy Tùng Dung nhìn mình ngạc nhiên, khóe mắt bỗng cong cong, dường như đang cười, sau đó tháo khẩu trang xuống, "Không nhận ra à?"

Tùng Dung lập tức cười chào hỏi: "Bác sĩ Trần."

Trần Thốc nhìn bệnh án trong tay cô, "Ốm hả?"

Tùng Dung gật đầu, "Bị cảm."

Trần Thốc tiện thể hỏi thêm: "Đăng ký khám ai?"  

Tùng Dung hơi ngập ngừng rồi mới mở miệng: "Ôn Thiếu Khanh.”

Có lẽ Trần Thốc cũng biết bị cảm thì không nên đăng ký khám Ôn Thiếu Khanh. Thấy nụ cười của anh sâu thêm, cô hắng giọng, "Anh ấy bảo tới tìm anh ấy."

Trần Thốc không cười nữa, đề nghị chân thành: "Hôm nay cậu ấy khám bệnh ngoại trú chắc là bận lắm. Thật ra bị cảm khám Đông y cũng rất tốt. Bạn gái tôi là bác sĩ Đông y, tôi đưa cô đến khám thử nhé?"

Tùng Dung hỏi: "Bạn gái anh? Cô ấy là bác sĩ Đông y?"

Trần Thốc vừa gật đầu vừa đi ra ngoài, "Đúng vậy, đang ở khu khám bệnh Đông y bên kia, đi nào."

Tùng Dung nhớ tới cô gái có khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, thấy đồ ăn là sáng mắt kia thì hơi do dự, "Tôi không khám cô ấy được không?"

Còn nửa câu sau cô không nói ra: Tôi sợ bị chữa cho chết...

Nhìn điệu bộ của Tùng Dung, Trần Thốc cũng lờ mờ đoán được ý cô, "Cô ấy không làm ẩu đâu."

Vào đến khu khám bệnh Đông y, thỉnh thoảng có người chào hỏi Trần Thổc. Rồi anh đột nhiên lên tiếng: "Thật ra Ôn Thiếu Khanh cũng có năng khiếu Đông y lắm."

Tùng Dung không biết vì sao anh ta bỗng dưng nhắc đến chuyện này, "Gì cơ?"

"Cậu ấy là con nhà nòi, gia đình là dòng tộc theo nghề y danh giá huyết thống lắng đọng qua bao đời, vốn có năng khiếu bẩm sinh, ông nội cậu ấy là thầy thuốc Đông y lừng danh, là kiểu bàn tay thần sầu đích thực đấy. Năm xưa bố của Ôn Thiếu Khanh theo Tây y, ông nội liền bắt cậu ấy bù đắp nỗi tiếc nuối đó, từ nhỏ đã ngâm cậu ấy trong đống dược liệu, may mà lớn lên cậu ấy không có bộ dạng ông cụ non."

Tùng Dung cũng luôn rất tò mò về vấn đề này, "Vậy sao về sau anh ấy lại học Tây y?"

Trần Thốc bỗng nhiên tỏ vẻ bí hiểm, "Chuyện này... Tôi cũng không rõ."

Hai người vừa đi vừa nói, tới trước phòng khám bệnh còn chưa vào đã nghe thấy giọng Tam Bảo.

"Chuyện đau bụng kinh này thông thường không dễ điều trị, thuốc Tây cũng không chữa tận gốc được. Cô nhìn tôi này, mỗi lần bị cũng đau, không phải uống vài viên giảm đau là xong việc đâu, từ từ điều trị thân thế mới là gốc rễ. Nhưng nghe nói hợp thể có thể trị tận gốc, cô có muốn thử không?"

Một cô gái thắc mắc hỏi: "Hợp thế?"

Tam Bảo hắng giọng, "Có bạn trai chưa?"

Cô gái lập tức hiểu ra, đỏ bừng mặt. Tam Bảo cười, "Cô hiểu là tốt rồi, có điều kiện thì có thể thừ một lần, nhưng đừng làm đến chết người nhé. Đúng lúc chỗ tôi có bao cao su vừa được phát, cho cô luôn, nếu không đủ có thể mang chứng minh thư xuống máy ở sảnh lớn dưới tầng một lấy."

Một lúc sau trong phòng không có động tĩnh gì, giọng nghi hoặc của Tam Bảo vang lên, "Sao không cầm? Cô không thích mùi này à? Hay kích thước không vừa?"

Lập tức có một cô gái đỏ mặt chạy ra ngoài. Tùng Dung nhìn Trần Thốc bằng ánh mắt phức tạp, Trần Thốc cười lúng túng, “Cứ để xem đã."

Một cô y tá đi ra, gọi số xong thì một người phụ nữ mang thai tiến vào.

Ban đầu tất cả đều bình thường, cho đến khi...

"Bác sĩ ơi, kể từ khi mang thai tôi bỗng thích ăn hoa quả và ngô, sao lại thế ạ?"

Giọng nói đầy suy tư của Tam Bảo lại vang lên, "Có thể là vì cô đang mang thai gấu chó."

Lần này đến cả Trần Thốc cũng phải vỗ trán.

Tình hình sau đó cũng không khá hơn là bao. Tùng Dung ngồi bên ngoài, nghe như nghe chuyện đùa.

“Bác sĩ, theo cô thì kích thước ngắn dài của đàn ông có phải cũng là nguyên nhân không thụ thai được không?"

"Ý cô là sao?"

"Kích thước của chồng tôi... hơi nhỏ..."

"Ừm..." Tam Bảo ngừng một chút, "Vậy tôi đề nghị cô đi học múa latin."

Lúc y tá gọi đến lượt Tùng Dung, cô chần chừ, nhỏ giọng hỏi Trần Thốc: "Tôi thấy đỡ nhiều rồi, hay là thôi không phiền bạn gái anh nữa?"

Trần Thốc cười tươi, "Cô đừng để bụng, cô ấy gặp bệnh nhân khi không đến kiếm chuyện nên mới thế, bệnh nhân bình thường sẽ không có vấn đề gì đâu."

Tùng Dung không dám nghĩ, "Bình thường?"

Trông thấy Tùng Dung, Tam Bảo lập tức hớn hở đón tiếp, nghe Trần Thốc nói cô đến khám liền bắt mạch cho cô.

Thế nhưng Tùng Dung rõ ràng không nằm trong phạm vi "bình thường" của Trần Thốc.

Tam Bảo nhìn cô, cau mày, "Ơ, sao mạch cô bỗng dưng đập nhanh thế? Chẳng lẽ thích tôi rồi?"

Tùng Dung không phản bác được, "Ấy..."

Tam Bảo quay sang thảng thốt nhìn Trần Thốc, "Trần Thốc! Cô ấy định ngoại tình với người yêu anh..."

Trần Thốc bất lực xoa đầu cô, "Người ta ốm đấy, khám tử tế xem nào."

Lúc này Tam Bảo mới nghiêm túc lại, kê đơn cho cô. Trần Thốc bị gọi đi, Tùng Dung ngồi trước cửa phòng thuốc đợi lấy thuốc. Ngửi mùi hương dược liệu thơm nồng, cô đang buồn ngủ thi tiếng thông báo của Wechat vang lên.

"Sao vẫn chưa đến?"

Là Ôn Thiếu Khanh.

Cô nghĩ một lát rồi trả lời, "Lúc đăng ký em gặp Trần Thốc, anh ấy đưa em đi khám Đông y."

Ôn Thiếu Khanh lại hỏi: "Đang ở đâu rồi?"

Tùng Dung nhìn xung quanh, trả lời, "Đợi sắc thuốc ở phòng thuốc bên khu khám bệnh Đông y."

Không lâu sau Ôn Thiếu Khanh xuất hiện, cầm đơn thuốc của cô xem.

Đây là lần đầu tiên Tùng Dung thấy Ôn Thiếu Khanh mặc áo blouse, bên trong thấp thoáng lộ ra cổ áo sơ mi màu xanh lá nhạt. Màu này rất kén người mặc, nhưng anh mặc lên lại rất hài hòa.

Ánh nắng chiếu nhạt màu xuyên qua cửa kính chiếu vào gò má anh, trên khuôn mặt nhìn nghiêng với đường viền sắc nét đẹp đẽ hiện lên vầng sáng ấm áp dịu dàng.

Tùng Dung cúi đầu nhìn ngón tay anh cầm tờ đơn thuốc, móng tay trơn mượt sạch sẽ. Thế rồi ánh mắt cô lại trở về khuôn mặt anh, bỗng nhiên muốn biết lúc anh khám bệnh cho người khác sẽ có dáng vẻ như thế nào.

Sẽ dịu dàng, điềm đạm khám cho bệnh nhân, hay là chăm chú lắng nghe bệnh nhân miêu tả bệnh tình, hay sẽ cúi đầu, dùng đôi tay thon dài đẹp đẽ kia viết gì đó lên bệnh án? Nói tóm lại, hẳn là sẽ nghiêm túc, đường hoàng mà ôn hòa đúng không?

Gặp bệnh nhân không phối hợp hoặc cố tình gây sự, có lẽ anh sẽ phát huy tài độc mồm ác miệng, nâng cao sức chiến đấu, một chiêu lớn tung ra, thoáng chốc làm đối phương mất sạch lượng máu.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt không hề kiêng kỵ của cô, Ôn Thiếu Khanh ngoảnh sang nhìn, "Sao thế?"

Tố chất cơ bản của luật sư là phản ứng nhanh, Tùng Dung lập tức giải thích: "Em đang nghĩ bác sĩ một ngày rửa tay nhiều lần như vậy, màu da tay liệu có trở nên khác so với màu da mặt không."

Ôn Thiếu Khanh gật đầu, không nói nữa, sau đó đứng lên hỏi nhân viên phòng thuốc: "Đã sắc thuốc của bệnh nhân này chưa?"

Một bác sĩ trẻ chạy ra từ phòng thuốc, ghé đầu nhìn rồi trả lời: "Chưa đâu thầy Ôn."

Ôn Thiếu Khanh chỉ vào phương thuốc, "Vậy đổi hoàng cầm nguyên chất thành hoàng cầm đã xào qua với rượu. Bệnh nhân này dạ dày không tốt, phải đổi sang loại có dược tính nhẹ hơn. Thêm vào đó mười lăm gam cỏ xuyên, hai mươi lăm gam bạch thược, mấy ngày thuốc sau cũng sửa như vậy."

"Vâng, thầy Ôn." Bác sĩ trẻ lại quay người đi vào trong phòng thuốc.

Ôn Thiếu Khanh bước đến ngồi cạnh Tùng Dung. Nhớ tới lời Trần Thốc, cô hỏi: "Từ nhỏ anh đã học Đông y, sao về sau lại học lâm sàng?"

Ôn Thiếu Khanh nghi hoặc, "Lâm Thần không nói với em à?"

Tùng Dung chán nản, "Anh ấy nói gì với em chứ?"

Ôn Thiếu Khanh lắc đầu, nhìn cô ẩn ý, "Không có gì, hồi ấy còn nghĩ hai người thân nhau lắm." 

Tùng Dung run lên trước ánh nhìn chăm chú của anh, cũng không muốn hỏi rõ nữa, bèn chuyên chủ đề, "Cỏ xuyến với bạch thược để làm gì?”

Ôn Thiếu Khanh liếc cô, "Làm dịu đau bụng kinh."

"Em..." Mặt Tùng Dung nóng lên, "Sao anh biết em đến kỳ là..."

Ôn Thiếu Khanh nhìn cô, dường như muốn nói, có gì mà anh không biết.

Tùng Dung cúi đầu ủ rũ, Ôn Thiếu Khanh lại đột nhiên nắm lấy tay khiến cô giật mình, "Anh làm gì thế?"

"Em có hứng thú với tay anh đúng không? Có thể sờ thử xem, nếu muốn sờ cả mặt anh cũng không ngại đâu."

Dứt lời, anh kéo tay cô đặt lên mặt mình.

Cảm giác ấm áp khiến Tùng Dung vô thức hất tay anh ra rồi bỏ chạy.

Vừa rồi anh kéo tay cô, không cẩn thận để sượt qua chiếc cằm với những sợi râu lún phún, khiến đầu ngón tay truyền đến cảm giác hơi nhột. Trong mùi thuốc sát trùng cô dường như còn ngửi thấy mùi bọt cạo râu.

Bác sĩ trẻ nghe thấy tiếng động chạy ra, "Ơ, bệnh nhân vừa nãy đâu rồi?”

Ôn Thiếu Khanh đứng dậy, vẻ ngả ngớn khi nãy đã biến mất hoàn toàn, "Không phải sắc thuốc của cô ây vội. Cậu cứ căn giò, gần tan làm tôi đến lấy ."

Lúc về khoa, anh gặp Trần Thốc trong hành lang. Trần Thốc chào hỏi, Ôn Thiếu Khanh nhìn anh chàng, lạnh lùng lên tiếng: "Nhiều chuyện!"

Sau đó lạnh mặt đi thẳng về phía trước.

Trần Thốc ngơ ngác, nghĩ một lát mới hiểu ra, đúng là mình nhiều chuyện thật, bèn gọi lại Ôn Thiếu Khanh ở cách mấy bước: "Ơ kìa, lúc trước cậu chẳng bảo đấy là phụ huynh học sinh của cậu cơ mà?"

Ôn Thiếu Khanh tỉnh bơ giải thích: "Tôi cũng là phụ huynh học sinh. Chị cả như mẹ, một ngày làm thầy cả đời làm cha."

Lý luận này khiến Trần Thốc há hốc miệng, "Cậu nói thế... mặt dày quá rồi đấy?"

"Đây gọi là tố chất tâm lý vững. Lần sau đừng có nhiều chuyện." Ôn Thiếu Khanh liếc anh ta, quay người đi.

Trần Thốc đứng sau anh uy hiếp, "Tôi phải nói cho Tam Bảo biết những chuyện đáng xấu hổ này của cậu. Để cô ấy biết đàn anh thân yêu mà cô ấy vẫn luôn sùng bái thật ra là cầm thú!"

Ôn Thiếu Khanh chẳng thèm ngoảnh lại, "À, em Nhậm mà biết thế nào cũng khen tôi."

Thế là hôm ấy khi tan làm, sau khi Trần Thốc nói toàn bộ những lời này cho Tam Bảo nghe, cô nàng cau mày hỏi: "Đàn anh thân yêu của em nói thế thật à?"

Trần Thốc lắc đầu thở dài, "Đúng vậy, sụp đổ hình tượng rồi chứ?"

Tam Bảo lập tức đứng dậy nhảy nhót, "Em biết ngay đàn anh thân yêu thực chất là cầm thú mà! Nhìn vẻ ngoài dịu dàng của anh ấy là biết chắc chắn không phải cầm thú bình thường! Đợi lâu như vậy rốt cuộc cũng đợi được người có thể khiến anh ấy biến thân! Đàn anh Ôn quả nhiên là thần tượng của em”           

Trần Thốc cạn lời.

Tối đến Ôn Thiếu Khanh mang thuốc đã sắc xong tới cho Tùng Dung, nhìn cô uống xong mới đi.

Tùng Dung nằm trên giường, đột nhiên nhớ tới ánh mắt của Ôn Thiếu Khanh ban ngày, chắc không phải anh đang ghen với Lâm Thần chứ? Lần sau nhất định phải nhớ hỏi anh sao lại học Tây y.

Mấy ngày sau, Tùng Dung lại bị bắt đến gặp Ôn Thiếu Khanh tái khám.

Trong phòng làm việc chỉ có một mình anh. Mặc áo blouse vào, anh dường như nghiêm túc hơn nhiều, khuôn mặt chẳng hề có vẻ cười cợt, chỉ bình thản nhìn cô, "Cởi áo khoác ra."

Tùng Dung ngạc nhiên, "Hả?"

Ôn Thiếu Khanh đưa ra lý do chính đáng, "Anh nghe xem phổi có tạp âm không."

Tùng Dung nhìn anh đặt mặt ống nghe lên da mình, nhưng cảm giác lạnh buốt trong ấn tượng không hề xuất hiện, thậm chí còn thấy ấm ấm.

Lúc này cô mới hiểu ra, vừa rồi hình như anh đã liên tục nắm mặt ống nghe trong lòng bàn tay. Trái tím cô ấm lên, nhìn về phía anh.

Anh cũng vừa viết xong bệnh án, đưa cho cô, “Hôm nay anh có một chuyến bay đi tham gia hội chẩn, nhớ chứ?”

Tùng Dung gật đầu, "Em sẽ chăm sóc Nhường Chút. Có cần em đưa ra sân bay không?"

Anh lắc đầu, "Anh đi cùng trưởng khoa, em nhớ tự chăm sóc mình."

Tùng Dung lại gật đầu.

Ôn Thiếu Khanh vốn cũng không có gì không yên tâm. Chẳng ngờ chỉ xa anh mấy ngày, Tùng Dung đã nảy ra bệnh mới.

Anh không báo cho cô là sẽ về sớm, bay chuyến sớm trở về, lúc tới nhà thì gặp Tùng Dung đang đi ra ngoài.

Cô giật mình, "Sao anh về sớm vậy?"

Ôn Thiếu Khanh cau mày, "Ban ngày ban mặt, em đeo kính râm làm gì?"

Tùng Dung hắng giọng, "Che nắng."

Ôn Thiếu Khanh giũ những giọt nước mưa đọng trên ô, "Hôm nay trời mưa."

Tùng Dung thẹn quá hóa giận, "Em thích, liên quan gì đến anh?"

Ôn Thiếu Khanh càng tò mò, "Bị đánh à?"

"Không!" Tùng Dung thở hổn hển tháo kính xuống, "Mọc lẹo!"

"Em nhìn cái gì không nên nhìn đúng không?" Ôn Thiếu Khanh ngăn cô đeo lại kính râm, dùng một bàn tay khác nâng cằm cô lên quan sát cẩn thận mấy phút, đến lúc tim Tùng Dung đập rộn lên anh mới hỏi: "Uống thuốc chưa?"

Tùng Dung gật đầu, "Rồi, nhưng hình như không có tác dụng.”

Ôn Thiếu Khanh kéo cô về,“Bị từ bao giờ?"

Tùng Dung chán nản, "Hôm kia, ban đầu không nghiêm trọng đến thế, nhưng hôm nay ngủ dậy thì đã sưng to lên."

Ôn Thiếu Khanh đưa tay nhìn đồng hồ, "Vội đi làm không?"

Tùng Dung lắc đầu, "Không vội lắm."

Vào đến nhà, Ôn Thiếu Khanh vừa rửa tay vừa giải thích với cô: “Phải chích mấy giọt máu ở vành tai."

Tùng Dung vừa nghe vậy liền chống đối, "Chích máu?"

Ôn Thiếu Khanh kéo cô ngồi xuống sofa, xoa vành tai cô, “Trước khi chích, anh sẽ xoa bóp vành tai một chút, tăng tốc độ lưu thông máu cục bộ. Vành tai không sung huyết, lượng máu chảy ra sẽ không đủ để cổ tác dụng."

Ôn Thiếu Khanh dám thề, ban đầu anh quả thật không có suy nghĩ gì thiếu đứng đắn, nhưng sau đó... Đầu ngón tay đang xoa bóp không kìm được mà vuốt ve vành tai cô. Nơi ấy lành lạnh, mềm mềm, rồi nhiệt độ càng lúc càng tăng lên, màu càng lúc càng đỏ, khiến cả khuôn mặt cô cũng ửng hồng.

Tùng Dung cảm thấy lỗ tai mình sắp cháy rồi, nhưng Ôn Thiếu Khanh vẫn không có ý định thả ra, cô đành phải ngoảnh đầu đi.

Ôn Thiếu Khanh cũng chỉ kiềm chế được vài giây rồi hắng giọng, quay về hướng ngược lại. Lòng anh nhộn nhạo, trái tim cũng như nóng lên.

Bao năm theo nghề y, đây là lần đầu tiên anh nảy sinh suy nghĩ gợi tình trên người bệnh nhân, thật là muốn chết mà! Lần trước sờ vành tai cô rõ ràng không có suy nghĩ này.

May mà quá trình tiếp theo rất thuận lợi. Cuối cùng Tùng Dung run rẩy bịt lỗ tai đi làm, Ôn Thiếu Khanh vào phòng tắm giội nước lạnh.

Tùng Dung cảm thấy cuộc sống của mình hiện giờ thật tuyệt. Cô không biết nấu cơm, Ôn Thiếu Khanh sẽ nấu cho cô. Cô không biết giặt quần áo, Ôn Thiếu Khanh sẽ dạy. Thỉnh thoảng cô có bệnh vặt, Ôn Thiếu Khanh sẽ chữa giúp. Dường như anh vẫn luôn luôn ở đó, thế nên khi anh bỗng dưng phải tạm rời xa, cô sẽ hoảng hốt, sẽ rối bời.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Bora, Cuncute, Mưa Hà Nội, Tiểu Tất Tất, hh09, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 74 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: little_girl91, little_loan, SAYan NT, thaorva và 554 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

11 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Eun: Cưng ý kiến gì. Nảy quên nói lãi suất 25% tháng ấy :)2
Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 575 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 986 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1568 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 543 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 546 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 938 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1492 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 516 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2819 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 490 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1420 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 640 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1351 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 465 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2683 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 608 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Nhân Gian Hoan Hỉ: chữ tạo đề tài chỗ nào vơqis các bạn...ko thấy chi luôn
Windwanderer: huhu có ai biết dùng PTS k tớ nhờ xíu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster lêu lêu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 248 điểm để mua Chai nước biển
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1222 điểm để mua Hamster lêu lêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.