Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Hạnh phúc nhỏ của anh – Đông Bôn Tây Cố

 
Có bài mới 03.07.2018, 09:54
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4955
Được thanks: 14440 lần
Điểm: 9.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh – Đông Bôn Tây Cố - Điểm: 12
Type: Dobby


Hai người lẳng lặng nhìn bóng dáng kia đi khuất. Ôn Thiếu Khanh phá vỡ sự yên lặng, “Nhìn đi, có thấy cô ấy dứt khoát hơn hẳn phụ nữ thông thường không? Bảo đi là đi, không quay đầu lấy một lần. Cô ấy đã nói không thích là không thích, có dụ dỗ bắt ép thế nào cũng vô dụng.”

Lâm Thần không thèm nhìn anh, “Có gì cứ nói thẳng, quanh co lòng vòng cho ai nghe?”

Sắc mặt Ôn Thiếu Khanh cũng không dễ nhìn, “Hoá ra một số người lại không thích lòng vòng quanh co cơ đấy. Mấy năm nay ai đó cứ rụt rè trốn tránh, chẳng đường hoàng chút nào, tôi lại tưởng người ta thích phong cách này chứ?”

Từ thuở quen biết, hai người chưa bao giờ so đó đấu võ miệng như vậy. Lầm Thần không ngờ hôm nay sẽ gặp phải Ôn Thiếu Khanh, nhìn ánh mắt và động tác của hai người, e rằng không chỉ đơn giản là hàng xóm nhà đối diện, lòng anh cũng có cảm giác, cũng bị kích thích. Từng có một thời, anh và Ôn Thiếu Khanh thân như anh em. Mấy năm nay anh chủ động cắt đứt tất cả liên lạc giữa đôi bên, nhưng vừa gặp mặt liền biết cả hai vẫn là bạn thân, dù lúc nãy lời qua tiếng lại không chút khách sáo, anh vẫn nhận ra Ôn Thiếu Khanh không sử dụng hết bản lĩnh ác mồm độc miệng vốn có. Còn anh là luật sư, xét chuyện cãi vã, ai có thể trên cơ anh được? Hai người đều ngầm hiểu ý nhau, cũng không thật sự muốn làm tổn thương đối phương. Chính vì lý do ấy mà anh sợ gặp Ôn Thiếu Khanh, không biết làm sao đối mặt với hai chữ “anh em” này...

Lâm Thần vờ lạnh lùng suốt cả buổi tối, lúc này cuối cùng cũng thả lòng. Anh tựa vào cửa xe, đôi mắt hơi cụp xuống không biếtt đang nghĩ gì, mãi sau mới yếu ớt lên tiếng: “Tôi không hề muốn tranh với cậu. Khi trước cô ấy nói thích cậu, sau khi tôi nói cho cậu nghe, cậu không từ chối, thậm chí còn nói... Hồi còn đi học, bao nhiêu cô gái thổ lộ với cậu đều bị mấy lời độc miệng của cậu ép phải rút lui. Ngay lúc ấy, tôi đã từ bỏ rồi.

Ôn Thiếu Khanh khinh thường: “Từ bỏ gì mà bao năm nay cứ khăng khăng phiêu bạt ở ngoài không trở lại? Lâm Thần, có gì mà cậu không nói được với tôi? Sao phải như thế? Làm như tôi và Tùng Dung có lỗi với cậu lắm vậy?”

Lâm Thần cũng nổi giận, giọng nói cao vút: “Tôi chẳng khăng khăng cái gì hả! Hai người không có lỗi gì với tôi hết! Là tự tôi đáng đời! Tôi không biết phải đối mặt với cậu thế nào! Ôn Thiếu Khanh, tôi nể tình cậu nên mới từ bỏ, nếu là người khác thì có chết tôi cũng không nhường!”

Ôn Thiếu Khanh đứng trong gió lạnh, giọng cũng lạnh nhạt: “Thích một người mà dễ dàng nhường cho người khác như thế? Vốn dĩ cậu không thích đến vậy, việc gì phải nói nghe rõ to tát?”

Lâm Thần thoáng giật mình. Điện thoại của Ôn Thiếu Khanh bỗng vang lên, thấy là Kiều DỤ, anh bèn mở loa ngoài.

Giọng Kiều Dụ nhanh chóng truyền tới: “Hôm nay Lâm Thần ở đây, hay là hẹn tối nay gặp đi? Tôi gọi anh Tiêu Đến?”

Ôn Thiếu Khanh nhìn Lâm Thần, đáp bằng giọng kỳ quặc: “Được.”

“Vậy tôi hẹn xong sẽ gửi tin nahwsn cho cậu, đến lúc đó cậu với Tiêu Tử Uyên đến cứ coi như là tình cờ gặp, đừng nói là sắp xếp.”

Kiều Dụ hơn hở cúp máy, điện thoại của Lâm Thần nhanh chóng đổ chuông.

Anh nghe máy, cũng mở loa ngoài, “Muốn gặp tôi à?”

Kiều Dụ giật mình, “Sao cậu biết? Cậu từ nhà về rồi chứ hả? Tối nay gặp nhau đi.”

“Được.” Lâm Thần cũng đáp với giọng kỳ quái, “Không thành vấn đề.”

Kiều Dụ thầm nhủ trong lòng, sao giọng điệu cảu hai tên này giống nhau vậy. Mãi sau anh ta mới lên tiếng: “Thế hẹn ở đâu?”

Lâm Thần cười, nhẹ nhàng trả lời: “Hẹn ở dưới chung cư nhà Ôn Thiếu Khanh đi. Dù sao cậu ta cũng ở đây, không cần viện cớ tình cờ gặp gì hết.”

Nói xong liền cúp máy.

Kiều Dụ năm chặt điện thoại, sửng sốt một lúc lâu mới nhớ ra phải gọi cho Tiêu Tử Uyên. Người ở đầu dây bên kia nghe máy, anh ta đau khổ lên tiếng: “Em họ của cậu chẳng nghĩa khí gì cả. Nghe điện thoại lại đi mở loa ngoài!”

Đầu dây bên kia im lặng, giọng Tuỳ Ức vang lên: “Anh Kiều, anh ấy đang rửa tay, không tiện nghe máy. Em cũng mở loa ngoài...”

Kiều Dụ than vãn, giờ người ta bị gì vậy chứ? Sao cứ thích mở loa ngoài vậy?

Than xong mới hạ giọng mềm mỏng: “Tiêu Tử Uyên, Lâm Thần với em họ cậu đã gặp nhau dưới nhà em họ cậu rồi. Giờ tôi qua đó, cậu rửa tay xong cũng đến đi, chúng ta gặp nhau ở đó.”

Lâm Thần nắm chặt điện thoại, ngập ngừng mãi mới để nghị: “Hay là chúng ta đánh một trận đi?”

Ôn Thiếu Khanh nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý.

Khi Kiều Dụ và Tiêu Tử Uyên đến nơi, hai người đang đánh hăng, mà cũng vô cùng ăn ý, đôi bên đều không nhẹ tay. Bác sĩ biết đánh vào đâu đau, luật sư biết đánh thế nào để giành được lợi thế lớn nhất.

Kiều Dụ nhìn một lúc, hỏi Tiêu Tử Uyên: “Có cần can thiệp không?”

Tiêu Tử Uyên vẫn ung dung nhàn nhã, chậm rãi nói: “Can thiệp kiểu gì? Đây là tranh chấp giữa quân nhân và dân thường, đi tìm Bộ Tư lệnh Cảnh vệ ấy, chuyện này không nằm trong phạm vi quản lý của chúng ta.”

Kiều Du cau mày, “Cứ đánh thế là cả hai bên đều tổn thương đấy!”

“Cậu nói xem...” Tiêu Tử Uyên chợt dừng lại, ngẫm nghĩ cẩn thận rồi ngoảnh sang nhìn Kiều Dụ.

Kiều Dụ cho rằng anh muốn đóng góp ý kiến nên im lặng đợi, đợi mãi mới được nghe một câu: “Hai người họ ai sẽ thắng?”

Kiều Dụ nhìn anh, “Thắng thua có ý nghĩa gì trong chuyện này không?”

“Thì cũng rảnh mà.” Tiêu Tử Uyên kiên trì hỏi: “Cậu thấy ai sẽ thắng?”

Kiều Dụ nhìn hai người đánh đấm qua lại, “Lâm Thần đi, Ôn Thiếu Khanh đã giành được người đẹp, thế mà còn muốn dồn ép Lâm Thần bằng nắm đấm, qua đáng rồi đấy. Người hoặc mặt mũi, dù gì cũng phải cho cậu ấy một thứ chứ?”

Tiêu Tử Uyên vừa lắc đầu vừa nhìn Kiều Dụ, “May mà cậu không phải tình địch của Ôn Thiếu Khanh, nếu không, ôi...”

Kiều Dụ ngẩn ra, “Là sao?”

Nét mặt Tiêu Tử Uyên khó dò, “Để mà xem, trò vui này chưa xong đâu.”

Quả nhiên giống như Kiều Dụ đoán, Ôn Thiếu Khanh dần rơi vào thế yếu, cuối cùng bị Lâm Thần tóm lấy tay khống chế, ấn xuống mặt đất.

Lâm Thần dùng sức khá mạnh, nghe thấy tiếng rên của Ôn Thiếu Khanh mới thu tay, đẩy anh ra đất.

Hai người đều bị thương, ngồi trên mặt đất thở hồng hộc, chẳng còn chút hình tượng nào. Ôn Thiếu Khanh xoa khoé miệng, ngẩng đầu nhìn mặt trăng, đột nhiên lên tiếng: “Cô ấy vẫn luôn ở đó.”

Lâm Thần cử động cổ tay sưng phồng, “Ai?”

“Tùng Dung.” Anh bình thản nhìn Lâm Thần, ánh trăng sáng dịu phản chiếu trong đôi mặt, thong thả cất lời: “Cô ấy ở trong đôi mắt tôi, ngự trị nơi trái tim tôi.”

Anh hơi ngừng lại, dường như cảm thấy chưa đủ, lại bổ sung thêm: “Vẫn luôn ở đây.”

Tùng Dung đứng nơi góc tối, chẳng biết đã khóc từ lúc nào. Cô cúi đầu nhìn Nhường Chút, môi mím lại thật chặt. Có lẽ Nhường Chút cũng cảm nhận được lòng cô đang dậy sóng, liền dụi nhẹ vào Tùng Dung, đưa chân trước khoác lên chân cô, dường như đang vỗ về an ủi.

Lâm Thần ngây ngẩn nhìn Ôn Thiếu Khanh, mãi sau mới đứng dậy chỉnh trang, :Mai tôi còn có việc, tôi đi về nghỉ trước đây.”

Ôn Thiếu Khanh đứng lên, nhìn theo bóng lưng anh, chậm rãi nói: “Nhân Thanh, tôi yêu cô ấy, rất yêu, rất yêu. Cậu có dám nói câu này không?”

Con trai hai mươi tuổi làm lễ trưởng thành, đặt tên chữ. Năm ấy ông nội đặt tên chữ cho anh là Nhân Thanh. Người nhân từ, có lòng che chở, biết yêu thương. Trong Tuân Tử có viết: “hư nhất mà tĩnh, gọi là đại thanh minh1.” Nhân Thanh, có lẽ ông nội mong anh có trái tim nhân ái, trở thành người chính trực, thanh cao nhã nhặn, không màng lợi danh, quả thật đã gửi gắm hy vọng tốt đẹp.

1Ý nghĩa: khiêm tốn, bình tĩnh quan sát sự việc, sẽ có thể nhìn thấu tất cả.

Ôn Thiếu Khanh rất ít khi gọi tên chữ của anh, “Thanh” và “Khanh” vốn đồng âm, trong Lễ ký còn viết: “Ôn lương giả, nhân chi bản dã2.” Mà thật trùng hợp, anh họ Ôn. Lúc ấy hai người còn đùa nhau rằng đôi bên có duyên phận lớn lao, vậy nên mới vừa quen đã thân. Chỉ là về sau chẳng ai ngờ, họ còn có duyên thích cùng một người.

2Ý nghĩa: Ôn hoà, lương thiện là gốc rễ của lòng nhân từ.

Lâm Thần quay lại nhìn Ôn Thiếu Khanh. Tình bạn thân thiết bao năm giờ đây lại trở nên thế này. Bàn tay anh đặt trong túi quần cuộc thành nắm đấm, “Tôi không dám nói, đó là vì vào lúc còn chưa quá yêu, vào lúc biết hai người thích nhau, tôi đã bóp chết suy nghĩ này rồi. Thiếu Khanh, nếu đối phương không phải cậu, có lẽ tôi cũng có thể yêu cô ấy, yêu rất nhiều, rất nhiều.”

Lạ một nỗi, Ôn Thiếu Khanh vẫn tiếp tục khiêu khích Lâm Thần. Anh nhướng mày giễu cợt, lên tiếng: “Có lẽ? Có thể?”

Kiều Dụ ngớ người, quay sang hỏi Tiêu Tử Uyên: “Sao Thiếu Khanh cứ nhất quyết chọc tức cậu ấy thế?”

“Vì muốn cậu ấy xả giận.” Tiêu Tử Uyên rất giỏi đoán ý người. Anh ngẩng đầu lên nhìn, chợt như hiểu ra gì đó, cúi đầu vừa nói chuyện với Tuỳ Ức qua điện thoại, vừa trả lời Kiều Dụ: “Lâm Thần đã kìm nén cơn bực tức trong lòng quá lâu, thời gian dài thành nội thương, thế nên mới mưa nắng thất thường. Thiếu Khanh buộc cậu ấy trút giận lên mình, tinh thần thoải mái rồi, chuyện gì cũng dễ nói.”

Kiều Dụ tiếp thu chiêu này, về sau sử dụng lúc xin ai đó tha thứ mới nhận ra đúng là tốt thật.

Lâm Thần quả nhiên bị kích thích, hung hăng xông đến chỗ Ôn Thiếu Khanh. Lần này anh không nương tay, đòn nào cũng là đòn hiểm. Ôn Thiếu Khanh vốn không có ý ngăn cản, chỉ vờ đỡ đôi đòn, tự nhiên sẽ rơi vào thế yếu, có bao nhiêu cú đều lãnh trọn rồi lại ngã ra đất.

Kiều Dụ và Tiêu Tử Uyên đứng xem, không ai có phản ứng gì, nhưng lại có người không nhìn nổi. Cả hai chỉ thấy một bóng dáng chạy tới như gió, chặn trước Ôn Thiếu Khanh, đỡ anh dậy, xem xét cánh tay anh cẩn thận, mới ngẩng đầu trách móc Lâm Thần: “Anh ra tay nặng thế làm gì? Tay anh ấy bị thương còn chưa khỏi hẳn, sau này còn phải cầm dao phẫu thuật đấy!”

Kiều Dụ sững người, thấp giọng hỏi Tiêu Tử Uyên: “Cô gái này là ai vậy?”

Tiêu Tử Uyên cười ẩn ý, “Chính là người thích bác sĩ mà không thích luật sự đấy.”

Kiều Dụ sực hiểu ra, lúc này mới đánh giá Tùng Dung kỹ lưỡng.

“Vừa rồi tôi còn chưa nói xong.” Tiêu Tử Uyên cất điện thoại, nhìn kẻ đang tỏ vẻ yếu ớt nép sau lưng người khác, “Một mặt là để ai đó trút giận, một mặt là khiến cho ai đó đau lòng. Quan tâm ắt loạn, cảm xúc chân thực sẽ được bộc lộ trọng vẹn trong tình thế cấp bách. Tình cảm ấy mà, áy náy và không nỡ đều vô dụng, cứ lằng nhằng dây dưa thì ai cũng bị tổn thương, chỉ có giải quyết dứt khoát mới là cách tốt nhất. Nhưng bị nhát dao này đâm vào thật sự không dễ chịu, nghĩ mà xem, có gì đau hơn khi thấy người mình thích thiên vị tình địch của mình? Cho nên tôi mới nói, may mà cậu không phải tình địch của Ôn Thiếu Khanh.”

Kiều Dụ nhìn Ôn Thiếu Khanh, lại nhìn Tiêu Tử Uyên, rõ ràng là không tán thành, “Tôi thấy không phải tình địch của Tiêu Tử Uyên cậu mới may ấy. Đúng là anh em họ, cả nhà xấu tính...”

Lâm Thần thở hổn hển tựa vào trước mui xe. Vẻ lạnh lùng lúc gặp cô buổi tối đã được gỡ bỏ toàn bộ, anh bực bội trừng mắt, “Đàn ông đánh nhau, phụ nữ xen vào làm gì?”

Tùng Dung nghẹn lời, “Anh...”

Lâm Thần phớt lờ cơn giận của cô, hất cằm nheo mắt nhìn Ôn Thiếu Khanh, “Sao? Đánh nữa không?”

Ôn Thiếu Khanh hờ hững, nhướng mày nhìn đáp trả: “Tuỳ cậu.”

“Đối thủ quá yếu, chán chết.” Lâm Thần mang bộ mặt khinh bi lên xe.

Xe đi được vài mét, chợt dừng lại, Lâm Thần ló đầu ra khỏi cửa xe, “Lên xe, đấu solo, tôi chọn địa điểm. Dám không?”

Ôn Thiếu Khanh gật đầu, “Theo đến cùng.”

Tùng Dung nhìn một lúc lâu, cũng biết ý Ôn Thiếu Khanh nên không ngăn cản, “Đi đi, đi sớm về sớm.”

Mười mấy phút sau, bốn người xuất hiện trong một quan internet.

Lâm Thần nhìn màn hình đăng nhập trò chơi quen thuộc, quay sang Ôn Thiếu Khanh, “Một ván quyết định thắng thua.”

Ôn Thiếu Khanh bắt đầu đăng nhập tài khoản và mật khẩu, “Được.”

Hai người trong game đánh nhau hết sức khí thế, hai người đứng ngoài ngán ngẩm nhìn nhau.

Năm xưa khi trò chơi này thịnh hành, bốn người chơi cùng nhau. Nhưng Tiêu Tử Uyên cứ như thần, xuất hiện ở đâu là người khác bị chèn ép đến triệt để, thế nên anh bị cấm chơi lại trò này. Kiều Dụ thì vốn không ham, cứ chơi được ba ngày lại nghỉ hai bũa, sau đó bị người đẹp nào đó quấy rầy đến mức không rảnh mà chơi, về sau nữa lại bị người đẹp đánh bại, ngày ngày đều phải ở bên cô bạn gái nũng nịu, càng chẳng có l thời gian. Vậy là chỉ còn lại Ôn Thiếu Khanh và Lâm Thần cô độc chiến đấu trong game, thành lập tình bạn cách mạng.

Hơn một tiếng sau, Lâm Thần bỏ tai nghe xuống, sung sướng kêu lên: “Thắng rồi!”, nói xong nhìn Ôn Thiếu Khanh cười đắc ý.

Ôn Thiếu Khanh mỉm cười, “Tôi đi vệ sinh đã.”

Lâm Thần khoe khoang với Tiêu Tử Uyên và Kiều Dụ, hai người kia lại lắc đầu thở dài.

Nụ cười của Tiêu Tử Uyên khiến anh chỉ muốn đánh người, “Ừm, quả thật phải khen trình độ em họ tôi tốt thật, làm gọn ghẽ như vậy, cậu cũng không nhận ra.”

Lâm Thần ngây người, “Cậu có ý gì?”

Tiêu Tử Uyên nhướng mày, không giải thích nữa.

Kiều Dụ cũng bó tay, “Không biết cậu vui cái gì, người cuối cùng có được người đẹp là cậu ta chứ không phải cậu. Nếu cậu thua, còn có thể nói là tài nghệ không bằng người ta, nhưng giờ thì sao, thắng rồi còn xấu hổ hơn, chỉ có thể công nhận là bản thân cậu có vấn đề, sức hấp dẫn không bằng người ta.”

Nụ cười trên mặt Lâm Thần cứng đờ, không thốt nổi một câu.

Sau đó Lâm Thần lại nổi khùng, mua rất nhiều rượu rồi kéo Ôn Thiếu Khanh đến sân tập thể thao trường Đại học X uống,Tiêu Tử Uyên và Kiều Dụ đi uống cùng.

Lâm Thần là người có tửu lượng tốt nhất trong bốn người, lúc nào cũng uống rất giỏi, còn Ôn Thiếu Khanh thì vốn không sở trường món này. Bia, rượu trắng và rượu vang trộn vào nhau, dù cho tình trường không như ý, tâm trạng không vui thì cũng sẽ rất thoải mái nếu uống thắng Ôn Thiếu Khanh.

Hai người ồn ào mãi mới yên tĩnh lại. Lúc này mọi người mới nhận ra Kiều Dụ vốn luôn mỉm cười, giờ lại đang ngơ ngẩn, tự rót tự uống hết hơn nửa chai rượu trắng, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch. Hai người ra hiệu với nhau bằng mắt rồi cùng nhìn về phía Tiêu Tử Uyên. Tiêu Tử Uyên nhận được tín hiệu xong, trầm mặc một chút, cũng không có hành động, chỉ lấy điện thoại ra, chẳng biết là định làm gì. Một lát sau anh mới đổi chỗ ngồi cạnh Kiều Dụ, không nói gì, đưa di động tới trước mặt anh ta.

Kiều Dụ máy móc ngẩng lên nhìn, ánh mắt rời rạc, nhìn một lúc mới hoàn hồn, sau đó ngây ngẩn nhìn ảnh chụp trên màn hình.

Đó là một tấm ảnh chụp màn hình video. Cô gái trong ảnh có khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp, đang cười rạng rỡ với ống kính, miệng hơi hé không biết đang nói gì, khí chất rực rỡ cứ thế xông thẳng đến mặt Kiều Dụ, khiến anh ta tỉnh rượu mấy phần.

Anh ta đưa ngón tay vuốt khuôn mặt mình ngày nhớ đếm mong, mãi sau mới thấp giọng hỏi: “Cô ấy hay liên lạc với Tuỳ Ức lắm à?”

Tiêu Tử Uyên gật đầu, “Tình cảm của họ xưa nay luôn rất tốt.”

Kiều Dụ nhìn thêm một chút, chợt nở nụ cười, đẩy tay Tiêu Tử Uyên ra, ngoảnh đi nhắm mắt lại, “Nhìn nữa sẽ chết mất...”

Lâm Thần lèm bèm đi tới, ôm vai Kiều Dụ, liếc Tiêu Tử Uyên và Ôn Thiếu Khanh, “Kiều Dụ, hai người thất tình chúng ta uống với nhau, mặc kệ học, cứ để họ đi mà hạnh phúc.”

Kiều Dụ nhận rượu, cụng chén với Lâm Thần, ngửa đầu uống mấy ngụm. Đến cuối cùng, hai người ban đầu chủ định uống thì vẫn còn chút thần trí, nhưng Kiều Dụ lại bất tỉnh. Là người duy nhất còn tỉnh táo, Tiêu Tử Uyển đành phải lái xe đưa ba người về.

Hôm sau Tùng Dung không đến văn phòng. Cô dậy sớm, không biết tối qua Ôn Thiếu Khanh về lúc nào, đợi ở nhà một lúc, nghĩ chắc tầm này anh cũng dậy rồi mới sang nhà đối diện gõ cửa.

Ai ngờ vằ ra ngoài đã thấy Chung Trinh đi ra khỏi thang máy, “Chị họ, em để quên USB ở chỗ chị, hôm nay không có tiết nên đến lấy.”

“Ừ.” Tùng Dung để hé cửa, “Đi lấy đi. Chị sang nhà bên một chút.”

Cô đứng gõ cửa, đợi mãi mới thấy Ôn Thiếu Khanh đi ra. Trông thấy cô, anh mỉm cười, “Không đi làm à?”

Anh vừa nói vừa day thái dương, để cô vào nhà.

Tùng Dung thấy sắc mặt anh hơi tái, trong nhà còn thoảng mùi rượu, bèn hỏi dò: “Uống rượu à?”

Ôn Thiếu Khanh ngồi trên sofa gật đầu, “Uống một chút.”

Tùng Dung vào bếp rót nước cho anh, “Đau đầu không?”

Ôn Thiếu Khanh nhận lấy uống một ngụm, “Vẫn ổn.”

Tùng Dung hơi do dự, cuối cùng vẫn hỏi: “Uống với anh Lâm à? Anh ấy không sao chứ? Hay là hôm nay cùng ăn nhé?”

Ôn Thiếu Khanh hơi khựng lại. Anh đặt cốc lên bàn, hờ hững nói: “Cậu ấy đi sáng nay rồi, anh vừa biết.”

Tùng Dung giật mình, “Đi rồi?”

Ôn Thiếu Khanh nhìn cô, “Không phải sang nước ngoài mà là về nhà cậu ấy, em không biết à? Nhà cậu ấy ở ngoại tỉnh.”

Tùng Dung càng áy náy, “Là lỗi của em, hôm qua em không nên quát anh ấy...”

Ôn Thiếu Khanh chướng mắt vì vẻ mặt cô, ngắt lời: “Lỗi của em? Em có lỗi gì? Là hôm qua không nên quát cậu ấy, hay là mấy năm trước không nên từ chối cậu ấy?”

Tùng Dung ý thức được sự khác thường của Ôn Thiếu Khanh, cảm thấy khó hiểu, “Anh biết em không có ý đó. Dù sao anh ấy cũng là đàn anh của em, hồi đi học đã giúp em rất nhiều. Đã lâu thế rồi anh ấy chưa về, có lẽ không quen với nơi này cho lắm, chúng ta nên quan tâm anh ấy mới phải.”

“Thế à?” Ôn Thiếu Khanh có vẻ khó chịu, “Luật sư Tùng quan tâm đàn anh thật đấy. Anh lại không phải đàn anh của luật sư Tùng. Chắc em cũng chưa bao giờ để tâm đến anh, thật sra anh chri là cái bia đỡ để khi ấy em từ chối Lâm Thần mà thôi. Luật sư Tùng chưa yêu đương hẹn hò bao giờ, vậy mà cũng giỏi chuyện này thật. Anh bị em đùa giỡn trong tay, đúng là quá ngu ngốc.”

Chưa bao giờ thấy bộ dạng chua ngoa này của anh, Tùng Dung nhíu chặt đôi mày, “Anh... Anh nói thế là có ý gì?”

Ôn Thiếu Khanh nhìn cô hờ hững, “Hồi bé lúc học viết bút lông, ông nội anh nói, chữ “tâm” viết thấp, đừng viết cao cũng đừng viết thẳng quá, nên viết thấp để tránh cao, viết hướng sang bên phải để thủ thế, bốn nét liền mạch, không nên gián đoạn. Có phải tình yêu cũng như vậy, người động lòng trước sẽ luôn ở thế yếu?”

Tùng Dung khẽ giật mình, người động lòng trước? Là cô? Là anh? Hay Lâm Thần?

Ôn Thiếu Khanh chợt cười, hỏi Tùng Dung: “Hay là luật sư Tùng muốn có cả hai? Sở trường của luật sư là sử dụng đòn tâm lý, cân nhắc lợi hại để giành được lợi ích lớn nhất còn gì?”

Lần này Tùng Dung tức thật. Cô cố không khiến mình run rẩy, nhịn mãi mới bình tĩnh được, mỉm cười tự giễu rồi thẳng thừng xoay người đi. Cô đi lăn lộn trong nghành tư pháp bao năm, không một người trong nghành nào có thể tổn thương cô bằng lời nói. Thật không ngờ, ra khỏi toà, cô lại bị một kẻ làm nghề mổ xẻ khiến cho thương tích đầy mình! Đúng là quá sức mỉa mai!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Bora, Cuncute, Tiểu Tất Tất, hh09, linhkhin, zinna
     

Có bài mới 05.07.2018, 08:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4955
Được thanks: 14440 lần
Điểm: 9.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh – Đông Bôn Tây Cố - Điểm: 12
Type: Dobby


Chung Trinh đứng ở cửa thấy hai người cãi nhau thì giật mình. Cậu chỉ đi tìm một cái USB, sao lúc quay về bầu không khí lại khác hẳn thế này?

Thấy Tùng Dung về nhà sập cửa, cậu mới đi vào giải thích với Ôn Thiếu Khanh: “Sếp, chị em không phải người như sếp nói đâu.”

Ôn Thiếu Khanh day ấn đường, “Tôi biết.”

Chung Trinh không hiểu, “Sếp biết? Vậy sao sếp lại nói khó nghe như thế?”

Ôn Thiếu Khanh nhếch miệng, nheo mắt, dường như rất hả giận, “Tôi cố ý nói vậy đấy. Cô ấy cứ cảm thấy hổ thẹn với Lâm Thần, gánh nặng trong lòng quá nặng, để lâu thành bệnh kín, nếu không ép, cô ấy mãi mãi cũng không thoát ra được. Chuyện này không phải lỗi của ai, mà dù có lỗi thì cô ấy cũng chẳng cần phải gánh chịu.”

Chung Trinh nhìn anh một lúc mới thì thào: “Nhưng nhìn sếp không giống đang diễn...”

Nhắc đến chuyện này, Ôn Thiếu Khanh bỗng dưng nổi cáu,”Ừm, tôi tức thật.”

Chung Trinh vẫn không hiểu, “Sếp tức cái gì chứ?”

Anh cau mày, nhả ra một chữ khô khốc: “Ghen.”

“...” Chung Trinh cảm thấy hôm nay Ôn Thiếu Khanh quá bất thường, vì vậy liền chuồn đi trước.

Từ hôm đó Tùng Dung bắt đầu điên cuồng tăng ca, điên cuồng đến mức Đàm Tư Trạch cũng không nhịn nổi.

Trước khi tan việc, anh ta đứng trước của phòng Tùng Dung gõ cửa, “Vẫn chưa về à?”

Tùng Dung đang chỉnh sửa tài liệu lên toà, không cả ngẩng đầu, “Anh đi trước đi, em còn chưa làm xong. Tạm biệt.”

Nói xong, cô nhìn lướt qua đồng hồ ở góc phải dưới màn hình máy tính, lớn tiếng nói với trợ lý bên ngoài: “Em nghỉ trước đi, những tài liệu kia sáng mai đưa chị là được.”

Đàm Tư Trạch cảm thấy cô có vấn đề, không những không đi mà còn vào ngồi đối diện, “Tùng Dung, anh có chuyện rất quan trọng muốn nói với em.”

Tùng Dung ngẩng đầu nhìn anh ta, “Nói.”

Đàm Tư Trạch không che giấu ý đồ muốn lợi dụng sức lao động, “Dù em có tăng ca thêm đi nữa cũng không có tiền tăng ca đâu.”

Tùng Dung lạnh mặt đuổi người, “Biến!”

Đàm Tư Trạch hậm hực bỏ đi.

Mấy ngày gần đây Ôn Thiếu Khanh cũng không thoải mái. Mỗi lần anh dẫn Nhường CHút ra ngoài, nó đều chạy sang cửa nhà đối diện, kéo mãi cũng không giữ được. Tùng Dung lại tính toán rất chuẩn thời gian đi về, tránh toàn bộ khả năng gặp mặt giữa đôi bên, anh không thể gặp được cô dù chỉ một lần.

Ôn Thiếu Khanh hơi hối hận, hôm đó có phải anh đã quá nặng lời, công dụng của thuốc liệu có quá mạnh quá, sẽ cuốn cả mình vào không?

Mấy ngày liền anh mặt mày ủ dột. Hôm nay vừa đến bệnh viện đã cảm thấy có gì không đúng, suốt đường vào phòng phẫu thuật đều được hỏi han ân cần: “Dạo này bác sĩ Ôn thất tình à?”

Lòng Ôn Thiếu Khanh căng thẳng nhưng ngoài mặt vẫn gật đầu chào hỏi như thường. Anh thầm quyết định, nhất định phải dạy dỗ cái tên Chung Trinh này cho tử tế mới được. Chắc chắn là do cậu chàng miệng rộng kia, đến chuyện này cũng mang đi buôn.

Ôn Thiếu Khanh thay trang phục đứng trước vòi nước rửa tay, đúng lúc gặp Tần Sở vừa thực hiện xong ca mổ. Anh cười chào hỏi cô.

Tần Sở tháo khẩu trang, cười nói: “Dạo này bác sĩ Ôn thất tình à?”

Động tác của Ôn Thiếu Khanh chậm lại, nghi ngờ quay sang hỏi: “Đến em cũng biết rồi? Phạm vi truyền bá của Chung Trinh rộng vậy sao?”

Tần Sở cười cười, “Hôm qua có buổi hội chẩn, vô tình nghe thấy, cũng không biết những khoa khác có biết không.”

Ôn Thiếu Khanh cau mày, không nói nữa, nghiêm túc rửa tay tiếp.

Tần Sở đúng sau anh, nhìn người trong gương, đột nhiên mở miệng hỏi: “Rốt cuộc cô ấy có gì tốt?”

Đôi mặt Ôn Thiếu Khanh cụp xuống, nhưng khoé miệng lại cong lên, trả lời không cần suy nghĩ: “Tùng Dung nhà anh, cái gì cũng tốt. Người anh yêu cầm được đao kiếm, ở trong thế giới của riêng mình, cô ấy có thể vung kiếm tung hoành, xây dựng non sông. Người anh yêu cũng mang được giày thuỷ tinh, xứng với vương miện, toả sáng rực rỡ trong thế giới của cô ấy, xinh đẹp lộng lẫy trong thế giới của anh.”

Chẳng biết do vừa làm phẫu thuật hay vì bị mấy câu này của anh kích thích, sắc mặt Tần Sở hơi tái nhợt, mãi sau mới nói: “Ôn Thiếu Khanh, anh biết em thích anh đúng không?”

Được một người phụ nữ thẳng thắn chủ động tỏ tình, Ôn Thiếu Khanh cũng không huênh hoang ra vẻ. Xuyên qua tấm gương phản chiếu, anh khẽ gật đầu, chờ câu tiếp theo của cô.

Ai ngờ Tần Sở chỉ ngẩng lên, nhanh chóng mở miệng: “Hết rồi, nói một tiếng cho anh biết thôi, coi như kết thúc.:

Ôn Thiếu Khanh mỉm cười, “Bác sĩ Tần giác ngộ hoàn toàn, công đức viên mãn.”

“Bệnh nhân khi nãy suýt nữa chết trên bàn phẫu thuật. Có đôi khi em nghĩ, đối mặt với sinh mệnh, con người thật sự quá nhỏ bé, việc gì em phải làm khó bản thân? Ai cũng nói bác sĩ xem nhẹ sống chết, đã xem nhẹ sống chết, sao có thể nhìn thấu cuộc đời?” Tần Sở thờ dài, chợt nghiêng đầu cười, “Bác sĩ Ôn thấy sao?”

Ôn Thiếu Khanh nhận ra cô đang chế giễu việc anh và Tùng Dung chiến tranh lạnh, cũng cười theo, “Xem nhẹ sống chết, nhìn không đủ Tùng Dung.”

Tần Sở bất ngờ phải nghe một màn khoe khoang tình cảm, liền quay người bước đi.

Ôn Thiếu Khanh sực nhớ tới điều gì, gọi cô lại: “Đúng rồi, có chuyện này muốn hỏi em một chút. Em có nhìn thấy... một tấm ảnh, là ảnh của anh với Tùng Dung chụp cùng Nhường Chút, dán ở tường anhar nhà anh hôm mọi người tụ tập ăn uống không?”

Tần Sở lắc đầu xong mới kịp phản ứng, “Anh không nghĩ là em lấy đấy chứ?”

Ôn Thiếu Khanh hơi ngại, “Không có ý đó.”

Tần Sở thấy chuyện này không có gì, “Rửa thêm một tấm là được mà.”

“Xoá nhầm ảnh, anh không có bản phụ, không rửa được nữa.” Ôn Thiếu Khanh hơi tiếc nuối, “Được rồi, anh đi thay quần áo đã, Gặp sau nhé.”

Ôn Thiếu Khanh thực hiện liên tục hai ca phẫu thuật, ra khỏi phòng mổ chưa yên lòng. Anh còn chưa đi xử Chung Trinh, Chung Trinh đã tự động xuất hiện trước cửa.

Chung Trinh ân cần bưng rà rót nước cho Ôn Thiếu Khanh, “Sếp, sếp với chị họ em cãi nhau được mấy ngày rồi nhỉ? Chị họ em buồn lắm, hôm qua em đi thăm, chị ấy khóc suốt đêm, không làm sao khuyên được. Hay là sếp dỗ chị ấy đi?”

Tâm trạng Ôn Thiếu Khanh đang không vui, vạch trần cậu: “Cậu bịa cũng bịa có tâm một chút được không? Sao chị họ cậu có thể khóc ngay trước mặt cậu chứ?”

“Ấy...” Chung Trinh gãi đầu, “Bịa hơi quá rồi sao?”

Ôn Thiếu Khanh liếc cậu, hờ hững lên tiếng: “Cậu thấy sao?”

Cảm thấy luồng hơi lạnh quen thuộc bắt đầu chạy dọc sống lưng, Chung Trinh miễn cưỡng nói tiếp: “Sếp, thật ra chị họ em dễ dỗ lắm. Thật đấy. Sếp thử đi mà.”

Ôn Thiếu Khanh lẳng lặng nhìn cậu. Chung Trinh thấy anh có vẻ không phản đối, liền đề nghị: “Sếp, sếp không biết dỗ người khác thế nào đúng không? Hay là sếp tập dỗ em trước đi?”

Ôn Thiếu Khanh chợt nở nụ cười, “Được thôi, muốn tôi dỗ cậu thế nào? Chép bệnh án, viết luận văn, chép sách, tuỳ cậu chọn.”

Chung Trinh cảm thấy nụ cười của Ôn Thiếu Khanh lúc này còn đáng sợ hơn cả bộ dạng của anh khi nãy, lắc đầu, “Vừa rồi em không nói gì! Sếp, sếp nghỉ ngơi chút đi, em còn có việc, đi trước đây!”

Tư duy của Chung Trinh không giống người bình thường, kế này không thành lại nảyra kế khác. Ban đêm khi trực ca, cậu kéo Ôn Thiếu Khanh đứng kể chuyện ma với mấy cô ý tá. Những chuyện ma này nếu không liên quan đến bệnh viện Đại học X thì cũng liên quan đến bệnh viện. Vì toàn là những nơi quen thuộc nên cảm giác truyền tải rất mạnh, mấy cô y tá sợ hãi ôm lấy nhau. Cậu vừa kể, vừa liếc nhìn Ôn Thiếu Khanh, còn anh cứ ngoảnh mặt ngó lơ.

Chung Trinh lại kể một chuyện cực sinh động làm y tá sợ trắng mặt, nhưng Ôn Thiếu Khanh vẫn bình thản đọc ghi chép. Cậu thất bại, đành phải từ bỏ, sau khi về phòng làm việc mới hỏi Ôn Thiếu Khanh: “Sếp, những chuyện ma kia toàn là hàng tủ của em đấy, còn chưa đủ đáng sợ sao?”

Ôn Thiếu Khanh gật đầu, “Đủ rồi.”

Chung Trinh tò mò, “Vậy sao sếp có vẻ không sợ gì hết thế?”

Ôn Thiếu Khanh ngẩng lên nhìn cậu, “Vì bảy mươi phần trăm chuyện mà liên quan đến trường và bệnh viện chúng ta đều là do tôi bịa ra rồi truyền ra ngoài.”

“…” Chung Trinh không biết nói sao với câu trả lời này, “Vậy ba mươi phần trăm còn lại thì sao?”

Ôn Thiếu Khanh ngẫm nghĩ, “Ba mươi phần trăm còn lại được bổ sung hoàn thiện sau khi bác sĩ Tùy vào trường và trở thành đàn em của tôi.”

Chung Trinh nhìn Ôn Thiếu Khanh, thật sự không hiểu tại sao anh phải làm chuyện này, “Sao sếp phải bịa chuyện ma?”

Ôn Thiếu Khanh lại ngẫm nghĩ, “Vì mỗi lần đến tuần thi cử là phòng tự học ở khoa Y trường ta đều không đủ dùng, còn có người ở khoa khác đến chiếm chỗ, cho nên bịa bừa mấy chuyện để giải quyết đám người không có phận sự.”

“Thế sao còn phải bịa chuyện liên quan đến bệnh viện?”

Ôn Thiếu Khanh lại liếc cậu, “Mùa hè trời nóng quá, trong nhà xác bệnh viện có điều hòa nên sinh viên khoa Y toàn chọn nơi đó để tự học, đôi lúc cũng sẽ hết chỗ, truyện ma trong bệnh viện dùng để giải quyết người mình.”

Biểu cảm trên mặt Chung Trinh trở nên quái dị.

Ôn Thiếu Khanh nhướng mày, “Cậu làm mặt đó là sao?”

Chung Trinh đầu hàng, “Không… Em chỉ cảm thấy sếp thật đáng sợ, gọi sếp là Đại Ma Vương quả không sai.”

Ôn Thiếu Khanh cười nhạt, “Cảm ơn, nhưng nhắc đến chuyện này tôi lại sực nghĩ ra, sau này nếu cậu không thể nộp luận văn đúng hạn thì tới nhà xác bệnh viện mà viết, vừa mát mẻ vừa yên tĩnh.”

Chung Trinh hoảng hổ, “Em không muốn! Em sợ!”

“Cậu sợ gì? Có nhiều người…” Ôn Thiếu Khanh ngừng lại một chút, thì thào, “… Bên cạnh cậu như vậy, mà toàn là tươi mới, chắc chắn sẽ không bù ngủ.”

“Sếp, sếp cãi nhau với chị họ em, tâm trạng không tốt cũng đừng làm tổn thương người vô tội chứ?” Chung Trinh sợ hãi xoa tay, sực nhớ ra điều gì, “Đây không phải trọng điểm! Sếp, sếp xem, phụ nữ đều sợ ma, trời tối sếp đi kể chuyện ma cho chị họ em nghe, chị ấy sợ sẽ tự động nhào vào lòng sếp! Thế là hai người làm lành rồi!”

Ôn Thiếu Khanh cất ghi chép, hít sâu một hơi rồi hỏi: “Chung Trinh, cậu có bạn gái chưa?”

Chung Trinh lắc đầu, “Chưa, sao thế ạ?”

Ôn Thiếu Khanh thở dài, “Không có gì, tôi cảm thấy cậu không cần tìm bạn gái nữa, vì EQ của cậu sẽ khiến bạn gái cậu tức chết mất. Thôi cậu tìm một người bạn trai đi.”

Chung Trinh bị đả kích hai lần ở chỗ Ôn Thiếu Khanh quyết định chuyển hướng sang Tùng Dung, ra ngoài gọi điện thoại cho cô.

Tùng Dung vừa nhận máy đã nghe thấy Chung Trinh hớn hở hỏi: “Chị họ, sinh nhật em chúng ta cùng ăn cơm nhé?”

Cô vừa về đến nhà, nhìn lịch, “Còn một tuần nữa cơ mà, em gấp cái gì?”

“Ừm…” Chung Trinh lấy cớ, “Cuối tuần em thi, sẽ khá bận, không có thời gian.”

Tùng Dung không có ý kiến, “Được, muốn ăn gì? Chị mời.”

Chung Trinh mừng rỡ, “Quyết định vậy đi. Trưa mai nhé. Em nghĩ xong sẽ nhắn tin cho chị.”

Trưa hôm sau khi Tùng Dung mang bánh kem đến nơi, phục vụ đưa cô vào phòng riêng, bên trong chỉ có Chung Trinh đang nhìn quyển thực đơn gọi món.

Cô nhìn căn phòng rộng, “Sao chỉ có hai chúng ta ăn mà phải nghiêm chỉnh thế?”

Chung Trinh lúc này mới dám nói thật: “Không chỉ có hai chúng ta, còn có bạn học, thầy giáo trong khoa, còn…”

Tùng Dung lạnh mặt. Không cần nói cũng biết còn có ai, cô dửng dưng lên tiếng: “Làm to như thế cơ à? Đủ tiền không?”

Chung Trinh căng thẳng, sao bây giờ chị họ còn quan tâm cậu có đủ tiền hay không, sao không nhắc đến Ôn Thiếu Khanh chứ? Ít nhất bây giờ cô trở mặt với cậu còn có thể chứng minh cô có quan tâm đến Ôn Thiếu Khanh!

Cậu đặt quyển thực đơn xuống, ngồi cạnh cô, nói rõ mục đích: “Chị họ, sếp của em cũng tới.”

Tùng Dung vẫn lạnh nhạt, lật quyển thực đơn lơ đãng xem, “Tới thì tới, liên quan gì đến chị. Món này được này, gọi đi.”

Lúc này Chung Trinh mới nhận ra tình hình không ổn, giật lấy quyển thực đơn trong tay cô vứt ra chỗ khác, “Chị họ, chị sao thể? Chị thích sếp em cơ mà?”

Tùng Dung cầm cốc nước trước mặt lên nhấp một ngụm, ngoảnh đầu nhìn ra cửa sổ, “Thích thôi mà, có gì đâu. Trên đời này người ta thích nhau nhiều như vậy, sao có thể đều kết thúc tốt đẹp?”

Thật ra từ hôm bắt đầu chiến tranh lạnh với Ôn Thiếu Khanh, Tùng Dung đã nghĩ thông suốt. Cô không hề có lỗi với ai, kể cả Lâm Thần. Cô đã từ chối Lâm Thần dứt khoát , như vậy là ổn. Dù bây giờ có làm lại, cô vẫn sẽ hành động như thế, sau này cũng không có áy náy gì với anh nữa.

Tình cảm của Lâm Thần đối với cô, hơn nửa là do thấy người xung quanh đều dần tìm được người mà họ yêu thích nên cũng vội vàng muốn thoát kiếp độc thân, gặp được một người kha khá liền tưởng rằng mình đã thích người đó rồi. Có lẽ điều Lâm Thần để ý không chỉ là sự từ chối của cô, mà còn là vì năm ấy cô đã nhiều chuyện nói thêm một câu “thích bác sĩ”. Tình cảm mơ hồ hòa trộn với tình bạn thân thiết, phức tạp lên men, khiến trái tim nóng lên, làm anh không thoải mái, cứ canh cánh trong lòng, vậy là tưởng rằng tình cảm dành cho cô rất sâu đậm. Ôi, đúng là bệnh chung của cánh đàn ông, luôn tự cho là mình đúng.

Còn Ôn Thiếu Khanh, mặc anh nghĩ cô thế nào cũng được. Chỉ là một người đàn ông thôi mà, đâu đáng để cô hết lần này đến lần khác bị anh làm ảnh hưởng, đánh mất chính kiến của mình? Tốt nhất là cả đời này cô đừng dính dáng gì đến hai người đàn ông này nữa. Anh còn nói cô hối hận vì lúc trước đã từ chối Lâm Thần, nhưng thật ra, người hối hận hẳn là anh mới phải? Có lẽ anh hối hận khi bản thân đã vì cô mà nảy sinh ngăn cách với Lâm Thần suốt bao năm như vậy.

Ôn Thiếu Khanh đứng ở cửa nghe thấy vài câu, thầm nhủ không ổn rồi, đúng là công dụng thuốc quá mạnh đã cuốn cả anh vào. Đang nhíu mày thì nghe thấy tiếng bước chân phía sau, anh hẳng giọng, đẩy cửa bước vào.

Hai chị em đang nói chuyện, cửa bỗng dưng bị mở ra. Tùng Dung trông thấy người ở cửa, nghĩ có lẽ anh đã nghe được gì, nhưng cũng không thấy xấu hổ, chỉ mỉm cười lên tiếng chào, vừa lịch sự vừa xa cách: "Thầy Ôn!"

Đôi mày Ôn Thiếu Khanh nhíu chặt. Anh vốn định đuổi Chung Trinh ra ngoài nói với cô mấy lời, nhưng còn chưa mở miệng thì một đám học sinh và đồng nghiệp đã tới tấp kéo đến, anh cũng chỉ còn cách im lặng, đợi ăn xong rồi nói.

Chào hỏi từng người xong, Tùng Dung ngồi lặng trong góc uống nước, đợi đồ ăn được mang lên. Hôm nay cô vừa tham dự một phiên tòa, chưa thay quần áo đã đến, trang phục vốn đã rất nghiêm túc, sự trầm mặc kéo dài còn tôn lên vẻ lạnh nhạt của cô, xung quanh như tỏa ra một luồng áp suất thấp. Những người đang ở đây hầu hết cô đều gặp qua ở nhà Ôn Thiếu Khanh hôm ăn Giáng sinh, khi đó cô ngồi cạnh anh, dáng vẻ như một thiếu nữ, thời điểm này họ mới ý thức được sức quyến rũ của người đẹp luật sư.

Mọi người trò chuyện một lúc chợt nhận ra bầu không khí có gì đó hơi sai. Hôm nay Tùng Dung và Ôn Thiếu Khanh ngồi cách nhau hơn nửa chiếc bàn tròn, thậm chí không một lần trao đổi ánh mắt. Nhớ tới việc gần đây ai gặp Ôn Thiếu Khanh cũng hỏi: “Dạo này bác sĩ Ôn thất tình à”, nhìn lại khuôn mặt không có lấy một nét vui tươi của hai người và vẻ lo lắng của Chung Trinh, ai nấy đều ngầm hiểu ý, ngồi đợi xem trò vui.

Ánh mắt Chung Trinh đảo qua đảo lại giữa Tùng Dung và Ôn Thiếu Khanh, cố tìm chủ để có thể gán ghép hai người với nhau, “Ôi chị họ, chị mua bánh kem hạt sẻ à? Sếp em thích ăn loại này nhất đấy!”

Tùng Dung nhìn cậu hờ hững, “Em nói gì chị nghe không rõ, nói lại xem nào.”

Chung Trinh cười gượng, “Em nói là em thích bánh kem hạt dẻ nhất, cảm ơn chị họ.”

Mọi người bật cười. Ôn Thiếu Khanh cũng lẳng lặng cười, trong mắt tràn đầy bất đắc dĩ.

Chung Trinh cầm quyển thực đơn ngồi xuống bên cạnh Ôn Thiếu Khanh, “Sếp, sếp muốn ăn gì? Chúng ta gọi món đi.”

Ôn Thiếu Khanh lật bừa quyển thực đơn, vừa lật đến một trang, Chung Trinh chợt giữ lại, lật ngược về chỉ vào món ăn nào đó nói: “Gọi gan xào lăn đi, chị họ em thích món này nhất.”

“Được.” Ôn Thiếu Khanh phối hợp gật đầu, ngẩng lên nói với nhân viên phục vụ: “Cho mười đĩa gan xào lăn.”

“...”

Mọi người không nói lên lời. Chung Trinh nhìn anh rồi lại nhìn Tùng Dung, thấy một người đang mỉm cười gọi món tiếp, một người dửng dưng uống nước.

Chung Trinh nở nụ cười ngại ngùng với người phục vụ rồi nói với Ôn Thiếu Khanh: “Sếp, không cần nhiều vậy đâu, một dĩa là được rồi.”

Ôn Thiếu Khanh thong thả lật quyển thực đơn, liếc nhìn Tùng Dung, “Chị họ cậu thích ăn còn gì? Thích ăn thì ăn nhiều một chút, gọi mười đĩa đi. Ăn gan heo giúp sáng mắt, ăn nhiều vào, sau này nhìn cái gì cũng rõ hơn.”

Mọi người nhịn cười, nhìn hết bên này sang bên khác đợi màn tiếp theo.

“...” Chung Trinh khó xử, đưa mắt ra hiệu cho Tùng Dung. Tùng Dung nhìn sang, đọ mắt với Ôn Thiếu Khanh mấy giấy mới hờ hững mở miệng: “Được, gọi mười đĩa, ăn gì bỏ nấy, ai không tim không phổi ăn nhiều một chút.”

Chung Trinh xin tha, “Chị họ! Ăn nhiều thế làm gì? Có ăn hết đâu!”

Tùng Dung: “Em mời khách cơ mà? Không ăn hết thì gói mang về!”

Nhóm người lúc này chẳng còn hứng thú muốn ăn, lẳng lặng ngồi xem Ôn Thiếu Khanh và Tùng Dung đấu đá nhau.

Nhân viên phục vụ khó xử: “Gọi mười đĩa gan xào lăn thật ạ? Còn gọi món khác không?”

Ôn Thiếu Khanh gập quyển thực đơn lại, “Không cần, thế thôi.”

Chung Trinh muốn khóc, “Sếp đã gặp ai mời khách ăn sinh nhật mà gọi mười đĩa gan xào lăn chưa?”

Nói xong, cậu ngoảnh sang nhìn Tùng Dung bằng ánh mắt tội nghiệp. Tùng Dung không có phản ứng, vừa định nói gì, chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên, “Chị đi nghe điện thoại đã.”

Cô nghe một lát, đôi mày dần cau lại, sau đó nén cảm xúc thấp giọng trả lời: “Biết rồi.”

Cúp máy xong, sắc mặt của cô khá tệ, Chung Trinh thấy không ổn, đi tới nhỏ giọng hỏi: “Sao vậy chị họ?”

“Chuyện công việc.” Tùng Dung lơ đãng trả lời, tiện tay cầm cốc nước uống một ngụm. Uống xong, cô đột nhiên đứng dậy, nhìn mọi người một lượt, “Xin lỗi, tôi có việc gấp phải đi trước, mọi người ăn thong thả.”

Nói xong liền đi ra ngoài.

Ôn Thiếu Khanh ngồi đối diện, thấy sắc mặt Tùng Dung ảm đạm, còn thấp thoáng vẻ bất an, bèn liếc mắt ra hiệu với Chung Trinh. Chung Trinh hiểu ý, đuổi theo đến cửa, giữ lấy Tùng Dung, “Chị họ, có chuyện gì vậy ạ?”

“Không có gì. Em cầm lấy thẻ này, không có mật mã, chốc nữa tự thanh toán, chị họ không ăm cùng em nữa.” Tùng Dung đi nhanh vài bước, chợt dừng lại, xoay người như muốn nói điều gì, khoé môi động đậy một chút, cuối cùng lại không lên tiếng mà rời đi.

Tùng Dung xuống bãi xe, đứng nhìn chiếc xe không còn ra hình thù của mình. Kính chắn gió và mui xe đều bị phun sơn loạn lên, thật không nỡ nhìn thẳng. Cô đứng trước xe hơn hai mươi phút, cuối cùng khinh miệt  hừ một tiếng rồi quay người bỏ đi.

Lần trước chỉ là lốp xe, lần này làm nặng hơn. Được, cô lại muốn xem chúng còn chiêu gì.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Bora, Cuncute, Tiểu Tất Tất, linhkhin, zinna
     
Có bài mới 05.07.2018, 08:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4955
Được thanks: 14440 lần
Điểm: 9.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh – Đông Bôn Tây Cố - Điểm: 12
CHƯƠNG 12

Tên của em

"Tùng Dung."

Tùng Dung theo phản xạ ngẩng đầu,

không kịp đề phòng, bị anh hôn lên môi.


Ôn Thiếu Khanh không yên tâm, ngồi ăn cũng không mấy tập trung. Tối về, anh gõ cửa nhà Tùng Dung nhưng không có động tĩnh gì, gọi điện thoại cho cô thì không ai nghe máy, đến văn phòng cũng chẳng thấy. Anh đứng trước cửa thang máy chờ rất lâu cũng không thấy cô.

Đêm càng lúc càng khuya, Nhường Chút cọ vào chân anh kêu than. Ôn Thiếu Khanh chán nản dựa vào tường gần cửa thang máy, thở dài, "Mày về trước đi, tao đợi thêm một lát."

Nhường Chút không nhúc nhích, tiếp tục dụi vào chân anh.

Ôn Thiếu Khanh lấy điện thoại di động ra xem giờ, gọi cho Chung Trinh, "Gọi cho chị họ cậu, hỏi xem cô ấy đang ở đâu."

Một lát sau, Chung Trinh gọi lại, "Ở nhà chị Trình Trình."

"Đêm nay không về à?"

“Chị họ bảo chị Trình Trình lại thất tình, phải ở cạnh chị ấy.”

Ôn Thiếu Khanh vẫn không yên lòng. IQ và EQ của Tùng Dung có thể đá Chung Trinh bay xa mấy con phố, cô muốn lừa cậu cũng chẳng cần động não, "Gửi số của Châu Trình Trình cho tôi.”

Châu Trình Trình đang nằm trên sofa đắp mặt nạ, thấy số điện thoại lạ gọi tới bèn nhắm mắt nghe máy, "A lô, ai thế?”

Bên kia vang lên giọng đàn ông trầm thấp: "Tôi là Ôn Thiếu Khanh, xin hỏi Tùng Dung có ở đó không?"

"Ôn..." Châu Trình Trinh mở bừng mắt, giật mặt nạ xuống che điện thoại chạy tới phòng đọc sách tìm Tùng Dung, lẳng lặng dò ý cô.

Tùng Dung đang phiền muộn nằm trên đệm tập yoga. Nhận được tín hiệu của Châu Trình Trình, cô lắc đầu. Châu TrìnhTrình gật đầu hiểu ý, mở loa ngoài khách sáo trả lời: "Xin lỗi, Dung Dung đang tắm, không tiện nghe máy."

Nghe thấy cái cớ cũ rích này, Ôn Thiếu Khanh cũng không vạch trần, thong thả đáp: "Tôi có thể đợi."

Châu Trình Trình và Tùng Dung nhìn nhau. Tùng Dung cau mày, tắt loa ngoài cầm điện thoại đặt bên tai, "Có việc gì không?”

Ôn Thiếu Khanh hỏi thẳng: "Ban ngày có chuyện gì?"

Tùng Dung lập tức phủ nhận: "Không có gì."

Ôn Thiếu Khanh lặng thinh một lúc, cuối cùng thở dài gọi tên cô: "Tùng Dung."

Cảm xúc của Tùng Dung bị tiếng thở dài này đánh động, trái tim vốn đang cứng rắn chợt như nứt ra một khe hở. Cô bỗng hơi luống cuống, mãi sau mới lên tiếng: "Ừm?"

"Thôi, em không sao là được." Ôn Thiếu Khanh cảm thấy có một số việc nên đối mặt nói trực tiếp vẫn hơn, "Đêm nay nghỉ ngơi cho tốt, tối mai em về chúng ta nói chuyện."

Tùng Dung hơi bài xích, "Nói chuyện gì? Lâm Thần à? Em chẳng thân thiết gì với anh ấy, với lại, em cũng không muốn nói chuyện với anh."

Ôn Thiếu Khanh kiên trì, "Nhưng anh thì có."

"Để nói sau nhé, em đang bận." Tùng Dung bực bội cúp máy.

Luật sư giỏi nhất là giải quyết vấn đề, nhưng khi đối diện với vấn đề liên quan đến hai người bọn họ, cô lại xử lý loạn cả lên.

Tùng Dung cầm di động ngơ ngác ngồi đó. Châu TrìnhTrình ho khẽ gọi cô tỉnh lại, tò mò hỏi: "Cậu và Ôn Thiếu Khanh..."

Tùng Dung ném di động lại cho cô bạn, "Ừm, đại khái cũng giống những gì cậu đang nghĩ đấy."

Cô kể qua loa chuyện với Ôn Thiếu Khanh, Châu Trình Trình nghe mà kinh ngạc, "Hai người có duyên quá rồi đấy? Chẳng trách lần trước cậu hỏi thăm mình về nhà họ Ôn. Đã có duyên thế rồi, còn không yên ổn ở bên nhau, lăn tăn cái gì nữa?"

Nhắc tới chuyện này là Tùng Dung nổi cáu, "Anh ấy nói khó nghe như vậy, sao mình có thể không giận? Anh ấy dựa vào đâu mà nói mình thế chứ?"

Châu Trình Trình thì thào: "Cậu làm luật sư bao lâu nay, có lời nào mà chưa từng nghe, nhưng đã bao giờ thấy cậu giận như vậy đâu. Chẳng phải toàn treo thẳng lên mà đánh à, từ bao giờ lại đổi sang phong cách giận dỗi trốn đi thế..."

Tùng Dung thực hiện một động tác kéo duỗi, ủ rũ giải thích, "Không giận, chỉ là cảm thấy anh ấy thật khó hiểu."

Châu Trình Trình đảo mắt, cười mờ ám nhích lại cô chăm chú, hỏi: "Dung Dung, chắc không phải cậu đang… tự ti chứ?"

Tùng Dung giật mình, sau đó làm như vừa nghe thấy chuyện gì nực cười lắm, "Sao mình lại phải tự ti?"

"Nói cũng đúng." Châu Trình Trình lùi lại, suy tư, "Nhưng cứ cảm thấy cậu là lạ thế nào ấy, rất không bình thường."

Tùng Dung lơ đãng trả lời: "Người không bình thường không phải mình."

Câu này đã nhắc nhở Châu Trình Trình, "Chắc không phải Ôn Thiếu Khanh ghen chứ?"

Tùng Dung ngẫm nghĩ, "Chắc không đâu, trước đó vẫn bình thường lắm, chẳng hiểu sao hôm ấy tự dưng giở chứng."

Châu Trình Trình nháy mắt, khẳng định, "Không phải ghen, mà là cố ý."

Tùng Dung nhìn cô bạn, "Cố ý gì?"

Châu Trình Trình cười gian, "Cậu xem, bây giờ cậu chẳng còn chút áy náy nào với anh chàng Lâm Thần kia nữa. Cólẽ đây chính là mục đích của anh ấy."

Tùng Dung nổi da gà, "Anh ấy không biến thái đến mức đó chứ?" 

“Mình cũng cảm thấy rất biến thái, nhưng chỉ dựa vào mấy lời khó nghe đó thôi mà hiệu quả đem đến lại rất lớn, mình thích." Châu Trình Trình khâm phục, "Không hổ là bác sĩ, đâm một dao là trúng vào điểm yếu."

Tùng Dung ủ dột, không nói thêm gì, làm xong hết các động tác mới lên tiếng: "Mình rất chán mình bây giờ, mỗi lần động đến chuyện gì liên quan đến anh ấy là rất..." Cô ngừng vài giây, cau mày nghĩ xem phải hình dung thế nào, "Rất ương ngạnh. Rõ ràng bình thường không thế. Anh ấy hiểu lầm mình, mình nên giải thích rõ ràng với anh ấy, chứng minh bản thân không phải kẻ bắt cá hai tay, vậy là vấn đề được giải quyết rồi. Nhưng mình lại không muốn giải thích."

Châu Trình Trình bật cười, "Cậu coi tình yêu là kiện cáo đấy à? Luật sư Tùng, cậu phản ứng như thế mới bình thường, hiểu không? Cậu giữ lại sự tỉnh táo, lý trí, quyết đoán, dứt khoát của cậu là được rồi, còn yêu đương ấy mà, rõ là toàn ương ngạnh, quấn quýt, nũng nịu, tỏ vẻ đáng yêu, hormone là chất hóa học đặc biệt, nó thậm chí có thể khiến một cô nàng mạnh mẽ chuyển hóa thành em gái yếu đuối không thể tự lo cho cuộc sống của mình, huống hồ là cậu."

Tùng Dung không tán thành, "Ngụy biện."

Châu Trình Trình làm mặt bí hiểm, sáp lại ôm vai Tùng Dung, "Nói thật đi, có phải cậu đang rất mong anh ấy dỗ cậu không?"

Tùng Dung đẩy bạn ra, "Không!"

"Yêu đương mà, rảnh rỗi thì cãi nhau chút, nũng nịu chút, hờn dỗi chút, đều là tình thú!" Châu Trình Trình nghiêng đầu, "Không biết lúc bác sĩ Ôn dỗ người khác trông sẽ thế nào, thật sự muốn xem thử."

Tùng Dung nghiêm túc nhìn cô nàng, "Châu Trình Trình, có phải cậu gặp nhiều vụ án cẩu huyết quá rồi không?"

Châu Trình Trình dựa vào vai cô, hâm mộ, "Mấy vụ cẩu huyết làm gì có ai đẹp trai như Ôn Thiếu Khanh?”

Tùng Dung lay mạnh cô, "Này! Rốt cuộc cậu ở phe nào? Người ta nói mình bắt cá hai tay, cậu còn mê mẩn sắc đẹp anh ấy?”

Châu Trình Trình vẫn dựa vào vai cô, "Người ta có nói, dung mạo chịu ảnh hưởng từ nội tâm, anh ấy đẹp trai như vậy, mình không tin anh ấy là người có bụng dạ xấu xa gì. Thế nên cậu cứ yên tâm, theo kinh nghiệm nhìn người của mình, anh ấy là người đáng để giao phó cả đời đấy!"

Nhận thấy tiếp tục trò chuyện với kẻ trọng ngoại hình như Châu Trình Trình là vô nghĩa, Tùng Dung nản lòng, "Đi ngủ sớm đi."

Nhà Châu Trình Trình cách văn phòng luật khá xa, Tùng Dung lại không lái xe, sáng hôm sau lúc đến cơ quan đã là mười giờ, vừa vào đến nơi trợ lý báo là có người nghe danh của cô, đến tìm cô nhờ tiếp nhận ủy thác từ sáng sớm, giờ đang đợi trong phòng họp.

Vừa bước vào phòng họp, trông thấy bóng lưng quen thuộc, Tùng Dung không hề nghĩ ngợi mà quay người đi ra. Ôn Thiếu Khanh đuổi theo kéo tay cô, hai người đứng giằng co ngay trước cửa phòng họp.

Đàm Tư Trạch và Thượng Quan Dịch đi ngang qua trêu, "Ô, cãi nhau à?"

Tùng Dung xấu hổ lườm Ôn Thiếu Khanh.

Ôn Thiếu Khanh thoải mái cười gật đầu chào hỏi, tay vẫn nắm chặt.

Tùng Dung vùng vẫy, muốn hất bàn tay như gông cùm trên tay mình ra nhưng không được. Cô quay sang nhìn Đàm Tư Trạch và Thượng Quan Dịch, "Người này tấn công cộng sự ngay trước mặt các anh, vậy mà các anh khoanh tay đứng nhìn như thế à?"

Thượng Quan Dịch cười, "Anh không định khoanh tay đứng nhìn, anh không thấy gì hết."

"Cãi nhau thật hả?" Đàm Tư Trạch nháy mắt với Ôn Thiếu Khanh, "Tôi nói này anh bạn, đừng cãi nhau với luật sư, đặc biệt là luật sư Tùng, cô ấy là luật sư tố tụng, mồm mép ghê lắm, anh càng không có ưu thế, anh phải... Anh hiểu ý tôi đấy."

Ôn Thiếu Khanh mỉm cười, "Tôi hiểu rồi."

Vừa dứt lời, anh kéo Tùng Dung vào phòng họp, đóng cửa lại rồi dồn cô áp sát cửa, lập tức hôn không cho cô cơ hội phản kháng nào.

Tùng Dung giật mình, đưa tay ra muốn đẩy anh nhưng lại bị ép chặt hơn, đôi tay nóng rực trên lưng khiến cô phát hoảng.

Cửa phòng họp dùng kính mờ, mặc dù không thể nhìn rõ tình hình bên trong, nhưng cũng có thể thấy sơ sơ.

Đàm Tư Trạch và Thượng Quan Dịch đứng ngoài cửa trợn mắt há miệng kinh ngạc. Mãi sau Đàm Tư Trạch mới nói: "Tôi thề, khi nãy tôi không có ý này, ý tôi muốn bảo anh ta phải tỏ thái độ tốt một chút, đừng mạnh bạo quá, không bảo anh ta... làm như vậy."     

Thượng Quan Dịch suy tư, "Nhưng anh không cảm thấy anh ta mạnh bạo thế này mới hiệu quả sao?”

Đàm Tư Trạch gật đầu đồng ý, "Ừ, chúng ta đi trước đi, không nên quấy rầy người ta. Nếu không chốc nữa luật sư Tùng trông thấy sẽ muốn giết người diệt khẩu."

Tùng Dung càng phản kháng, động tác của anh càng dịu dàng, nhưng cô không sao đẩy anh ra được. Một lúc sau cô đành từ bỏ, lúc này Ôn Thiếu Khanh mới chịu buông ra, đứng thẳng người nhìn Tùng Dung, nhưng đôi tay kia vẫn đặt trên eo cô.

Cảm xúc của Tùng Dung lúc này đã không thể dùng từ "tức giận" để hình dung được nữa, "Ôn Thiếu Khanh, anh không cảm thấy hành động này của anh quá trơ tráo sao?"

"Thì anh đã bao giờ nói mình là chính nhân quân tử đâu?” Ôn Thiếu Khanh cười cợt nhả, "Em muốn nói chuyện đàng hoàng hay là tiếp tục..."

Tùng Dung nhịn, cuối cùng cũng nặn ra một nụ cười, "Nói chuyện cho tử tế, anh buông tay ra đã."

Ôn Thiếu Khanh nhìn cô giây lát mới buông ra, đứng cách xa mấy bước.

Tùng Dung đi tới bàn hội nghị ngồi xuống, "Uống gì không?'

Ôn Thiếu Khanh lắc đầu.

"Vậy em đi rót cốc nước." Tùng Dung đứng lên, "Anh đợi một lát, em quay lại ngay."

Ôn Thiếu Khanh nheo mắt, "Không phải em muốn chạy đấy chứ?”

Tùng Dung cười, "Chạy được hòa thượng không chạy được miếu, đúng không?"

Ôn Thiếu Khanh gật đầu, "Em biết là tốt."

Tùng Dung làm đúng lời đã nói, rót nước xong nhanh chóng quay lại. Nhưng cô vừa ngồi xuống, điện thoại của Ôn Thiếu Khanh liền đổ chuông.

Ôn Thiếu Khanh vừa nghe máy đã nghe tiếng Chung Trinh sốt sắng nói bệnh viện có bệnh nhân cấp cứu, gọi anh về.

Anh cúp máy, cau mày nhìn Tùng Dung, "Anh có việc phải về bệnh viện, tối nay chúng ta nói chuyện nhé."

Tùng Dung cười, "Để tối rồi nói."

Ôn Thiếu Khanh cảm thấy nụ cười này của cô có gì đó rất lạ, nhưng không nghĩ nhiều mà nhanh chóng rời đi.

Không ngờ lúc đến bệnh viện lại chẳng thấy bệnh nhân cấp cứu nào, chỉ có Chung Trinh đang mếu máo. Ôn Thiếu Khanh nhìn cậu, không giận, chỉ nhẹ nhàng hỏi: "Cậu dám nói dối tôi?"

Chung Trinh vội quỳ xuống, "Đây không phải ý của em. Sếp ơi, em cũng bị ép mà. Chị họ bắt em nhất định phải lừa được sếp về."

Ôn Thiếu Khanh mặc kệ cậu, quay người gọi điện cho Tùng Dung.

Tùng Dung nghe máy, vui vẻ chọc tức anh, "Bác sĩ Ôn, anh không biết nham hiểm xảo trá là sở trưởng của luật sư à?"

Ôn Thiếu Khanh trầm mặc, "Những lời đó... không phái suy nghĩ thật của anh. Anh biết em không phải người như vậy."

Tùng Dung khẽ hừ, "Anh sai rồi, em chính là người như thế.”

Lúc này Ôn Thiếu Khanh mới nhận ra, cái kiểu hờn dỗi vùng vằng này của Tùng Dung thật khiến người ta muốn ôm cô vào lòng cắn mấy cái!

Thấy Trần Thốc đứng ở phía xa đang ra hiệu cho mình, anh khẽ gật đầu, nói vào điện thoại: "Anh còn có chút việc, tối nay anh đợi em ở nhà, muộn mấy cũng đợi."

Tùng Dung hiếm khi chiếm được ưu thế, vui vẻ nói: “Vậy anh cứ thong thả chờ!"

Không ngờ chẳng cần đợi tới tối, ngay buổi chiều hôm đó Ôn Thiếu Khanh đã gặp được Tùng Dung.

Khi anh bước ra khỏi phòng mổ, Trần Thốc nhìn về phía sau, "Cậu học trò biểu tượng cảm xúc của cậu đâu rồi?"

"Chung Trinh?" Anh quay đầu nhìn, "Chắc còn đang thay quần áo. Sao thế?"

Vừa dứt lời, Chung Trinh liền nhảy ra, "Có em!"

Trần Thốc nhìn cậu, "Hình như lúc nãy tôi thấy chị họ cậu ở khoa Chấn thương Chỉnh hình."

"Chị họ em?" Chung Trinh sửng sốt, "Sao chị ấy lại ở đó?"

Trần Thốc lắc đầu, "Hình như bị gãy xương thì phải. Tôi thấy mặt cô ấy trắng bệch. Nhưng không chắc có đúng là cô ấy không. Tôi còn một ca mổ nữa nên không để ý lắm. Cậu có cần đi xem sao không?"

Chung Trinh sốt ruột chạy đến thang máy, "Sếp, em sang khoa Chấn thương Chỉnh hình xem chút nhé." 

Ôn Thiếu Khanh nghe Trần Thốc nói vậy mặt cũng biến sắc, "Tôi cũng đi."

Tùng Dung không ngờ khoa Chấn thương Chỉnh hình lại làm ăn tốt như vậy, mãi không đến lượt, cô cảm thấy mình sắp đau ngất đi rồi.

Bác sĩ nhìn cô, "Sao đến một mình thế? Không ai đi cùng à?"

Tùng Dung nhịn đau, yếu ớt mở miệng: "Chỉ bị thương ở tay thôi, tôi tự đi được."

Bác sĩ kê đơn rồi gọi một y tá đến: "Đưa cô ấy đi chụp phim đi."

Lúc Tùng Dung mang phim về thì trông thấy Ôn Thiếu Khanh và Chung Trinh đứng ở hành lang. Chung Trinh thấy cô lập tức chạy tới, "Chị họ, chị sao rồi?"

Tùng Dung lau mồ hôi trên trán, "Không sao, đi xuống cầu thang không cẩn thận nên bị ngã, lúc tiếp đất chống tay xuống mới thành ra thế này."

Chung Trinh kéo tay cô, thở dài, "Đang yên đang lành sao lại ngã?"

Ôn Thiếu Khanh tới gần nhìn cô. Người ban sáng vẫn còn vênh váo đắc ý trong điện thoại giờ đang tái mặt, trông không có chút sức sống nào. Anh cau mày.

Tùng Dung hơi xấu hổ, nhưng cơn đau khiến cô chẳng còn lòng dạ nào mà giận dỗi. Ôn Thiếu Khanh nhanh chóng đưa tay ra đỡ cô dựa vào người mình, "Đi vào đã."

Bác sĩ thấy Ôn Thiếu Khanh dìu Tùng Dung đi tới, lên tiếng chào: "Vừa mới bảo sao bệnh nhân lại đi một mình, giờ lập tức có hai người rồi."

Ôn Thiếu Khanh đưa phim cho bác sĩ kia. Bác sĩ đặt lên bàn đọc phim X-quang, nhìn Ôn Thiếu Khanh, "Anh cũng là bác sĩ, anh tự xem đi."

Ôn Thiếu Khanh xem một lát, quay lại giải thích với Tùng Dung: “Gãy xương cổ tay, không nghiêm trọng lắm, bó bột nhé?”

Lúc Tùng Dung xếp hàng đợi bó bột, Chung Trinh tiến đến gần cô thì thầm: “Chị họ… Chị có muốn tạo cơ hội làm hòa với sếp em thì cũng không nên chà đạp thân thể mình chứ? Đang yên đang lành lại ngã để tay bị gãy xương, thế mà chị cũng làm được… Sao kể từ khi gặp lại sếp em, chị không bị thương chỗ này thì lại bị thương chỗ khác thế? Muốn vun đắp tình cảm cũng đâu cần đánh đổi cơ thể mình…”

Mặt Tùng Dung như muốn sụp đổ, mò lấy chiếc túi bên cạnh định đập cậu.

Chưng Trinh lập tức nhảy tránh ra, quay sang bên cạnh gào lên: "Sếp, sếp mau đến xem, chị họ em bảo là chị ấy đau lắm!"

Ôn Thiếu Khanh đang nhìn mấy người phía trước, nghe thấy tiếng của Chung Trinh liền quay lại, "Sao vậy?"

Chung Trinh đứng cách xa vài mét, tiếp tục nói nhảm: "Chị họ, đang yên đang lành sao chị lại ngã gãy xương chứ? Có phải vì hai người cãi nhau, tâm trạng chị khó chịu, tinh thần không tập trung nên mới bị ngã đúng không?"

Tùng Dung chỉ muốn đập chết cậu, nghiến răng nói: "Em im miệng cho chị!"

Chỉ có điều, cô đang là người bị thương, mấy chữ kia thốt ra nghe chẳng có chút hơi sức nên Chung Trinh không sợ.

Ôn Thiếu Khanh thấy cô không còn sức để nói chuyện, quay sang nói với y tá mấy câu rồi nhanh chóng dìu Tùng Dung đến phòng điều trị, vừa đeo găng tay y tế vừa nói: "Phía trước vẫn còn mấy người. Thôi không đợi nữa, để anh làm cho."

"Anh làm?" Tùng Dung che tay, "Anh đâu phải bác sĩ khoa Chấn thương Chỉnh hình."

Ôn Thiếu Khanh tự tin, "Anh học qua rồi."

"Chính anh nói trong ngành có chuyên ngành còn gì?"

"Bó bột thôi mà."

"Thôi em chờ thêm một lát cũng được."

"Em không tin anh à?"

Tùng Dung lẳng lặng nhìn anh. Ôn Thiếu Khanh kiên nhẫn đợi, cuối cùng cô cũng gật đầu.

Thấy Ôn Thiếu Khanh muốn tự tay bó bột cho cô, một bác sĩ trẻ ra ngoài hô lên: "Giáo sư Ôn bó bột mẫu này, các em mau tới xem đi!"

Thoáng chốc, một đám sinh viên xông vào phòng điều trị, chen chúc vây quanh, lấy điện thoại di động ra chuẩn bị quay clip.

Tùng Dung nhìn một lượt, khẽ thở dài trong lòng. Hai lần đến bệnh viện này đều bị vây xem, lần trước là nhổ răng, lần này là bó bột. Từ sau sẽ không tới nữa.

Ôn Thiếu Khanh nhìn cô rồi lại nhìn đám học trò xung quanh, "Quay thao tác thôi, cấm quay mặt."

Đám sinh viên hớn hở đồng ý: "Vâng!"

Anh mới tới gần, Tùng Dung đã cảm thấy căng thẳng khó tả, liền quay sang phía Chung Trinh.

Ôn Thiếu Khanh nhìn theo ánh mắt cô, bỗng dưng lên tiếng: "Người thân bệnh nhân đi ra ngoài."

Chung Trinh sững sờ, "Sếp, em cũng muốn học hỏi mà.”

Ôn Thiếu Khanh chỉ ra cửa, "Chốc nữa cậu xem clip."

Chung Trinh vâng lời đi ra.

Ôn Thiếu Khanh đã cố gắng làm thật nhẹ, nhưng trán Tùng Dung vẫn đổ một lớp mồ hôi mỏng. Anh liếc cô, "Đau thì kêu lên, chịu đựng là không đau nữa à?"

Trước mặt bao nhiêu người, Tùng Dung ngại không dám kêu. Nhưng tay càng lúc càng đau, cô hít sâu một hơi, "Anh cố tình đấy à?"

Ôn Thiếu Khanh còn chưa lên tiếng, đã có sinh viên đứng cạnh cười động viên cô: "Không đâu, thầy Ôn luôn đối xử với bệnh nhân rất tốt."

Ôn Thiếu Khanh gật đầu đồng ý, "Ừ, người phụ nữ của mình thì tất nhiên mình phải thương rồi."

“…”

Cả thế giới như lặng đi, cảm giác đau của Tùng Dung cũng bay biến, cúi đầu im lặng.

Ôn Thiếu Khanh nhìn động tác tay của mình, mấy giây sau mới nói tiếp: "Làm quen đi, đây là bạn gái của tôi." 

Đám sinh viên yên lặng một lúc rồi đồng thanh gọi: "Chúng em chào cô!"

Tùng Dung cứng người, khóe môi giật nhẹ, không biết nên cười hay nên vờ như không nghe thấy.

Động tác tay của Ôn Thiếu Khanh vẫn đều đặn nhịp nhàng, chỉ hơi cong cong khóe môi.

"Được rồi." Anh nhanh nhẹn tháo đôi găng tay rồi lấy chiếc bút từ túi áo trước ngực ra, lưu loát ký tên mình lên lớp thạch cao bó trên tay cô trước mặt tất cả mọi người.

Khoảnh khắc ấy, Tùng Dung nhìn xuống cánh tay, bỗng dưng cảm thấy tim mình ngơ ngẩn. Anh mặc áo blouse trắng ngồi bên cửa sổ, nửa thân người chìm trong quầng sáng lấp loáng dịu dàng.

Tên anh viết ra chỉ có vài centimet ngắn ngủi, vậy mà lại đi xuyên qua bao năm tháng dài đằng đẵng của em.

Ôn Thiếu Khanh, thật ra có một điều anh không biết, đó là em từng coi anh như một ước mơ. Anh vẫn luôn là mơ ước của em.

Là ước mơ, không phải lý tưởng. Vì nếu là lý tưởng thì em còn có thể phấn đấu cố gắng để thực hiện, nhưng ước mơ thì chưa chắc. Bởi biết đâu đó chỉ là một mơ ước hão huyền, xa vời đến độ khiến em đôi lúc muốn buông xuôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Bora, Cuncute, Tiểu Tất Tất, linhkhin, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: linhkhin và 497 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.