Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Hạnh phúc nhỏ của anh – Đông Bôn Tây Cố

 
Có bài mới 20.04.2018, 09:47
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5118
Được thanks: 16213 lần
Điểm: 9.66
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh – Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập) - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


HẠNH PHÚC NHỎ CỦA ANH

images

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Người dịch: Tạ Thu Ngân
Nhà xuất bản: NXB Thanh Niên
Nhà phát hành: Văn Việt
Ngày XB: 03-2018
Type: Mều, Trúc Huỳnh, Hoài An, Dobby
Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn


Giới Thiệu

Một Ôn Thiếu Khanh dịu dàng, tao nhã; khi khám bệnh thì ăn nói nhẹ nhàng, trên bàn mổ thì mạnh mẽ, oai phong. Anh chưa từng nghĩ rằng trên đời này lại có một cô gái nói với anh rằng cô sẽ tung hoành chiến đấu trong lĩnh vực của cô, bảo vệ anh chu toàn.

Một Tùng Dung điềm đạm, lão luyện, dựa vào ba tấc lưỡi gây dựng tiếng tăm trong giới luật sư. Cô chưa từng nghĩ rằng sẽ có một người đàn ông tên “Ôn Thiếu Khanh” khiến cô ngoài miệng thì á khẩu thế nhưng trong lòng lại nở hoa.

***

Ôn Thiếu Khanh: “Thông thường bệnh nhân sẽ trải qua năm giai đoạn tâm lý trong quá trình chấp nhận mình bị bệnh, giống như em không thể tiếp nhận việc em yêu anh!”

Tùng Dung đỏ bừng mặt: “Em không yêu anh!”.

“Giai đoạn thứ nhất là giai đoạn chối bỏ, em không chịu chấp nhận hiện thực!”

  “Anh nói linh tinh!”.

“Giai đoạn thứ hai là giai đoạn căm phẫn.”

“Kệ anh nói sao thì nói. Em mệt rồi, về trước đây.”

“Trong trường hợp cá biệt, bệnh nhân sẽ có hiện tượng phản ứng bất ngờ với mục đích vùng vẫy vào phút chót.”

Tùng Dung tức giận: “Em không yêu anh.”

Ôn Thiếu Khanh chậm rãi nói: “Nơi có tình si, dẫu xa ngàn dặm ta vẫn cứ nhớ nhung. Tùng Dung, anh nói là anh thích em.”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Cuncute, Huogmi, Kimanh520, Tiểu Tất Tất, sansan_hg, vi ngôn lục ngạn, yanl12781
     

Có bài mới 21.04.2018, 19:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 21.11.2013, 09:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 229
Được thanks: 182 lần
Điểm: 1.88
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh – Đông Bôn Tây Cố - Điểm: 4
Nàng ơi nàng ơi,nàng edit bộ này à, ôi yêu nàng quá đi, mình rất mong sẽ đọc được những truyện viết về anh ôn cùng anh thần, ngoài ra còn tam bảo và ha ca, tham lam quá có phải không, mà không biết Đông Bôn Tây Cố có viết hết các nhân vật này không nhưng mình vẫn mong ngóng
Lai nha mong nàng đừng cười chúc nàng sức khỏe Thanks nàng thật nhiều.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn sansan_hg về bài viết trên: MỀU
     
Có bài mới 28.04.2018, 19:59
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5118
Được thanks: 16213 lần
Điểm: 9.66
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh – Đông Bôn Tây Cố - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Mở đầu


Chung Trinh lái xe hai vòng quanh sân bay mớí nhìn thấy Tùng Dung đang kéo vali đi tới từ lối ra ở đẳng xa. Cô mặc chiếc áo sơ mi cánh dơi kẻ sọc cổ chữ V rộng, phần xương quai xanh tuyệt đẹp thoáng ẩn hiện, chiếc quần bố lửng tối màu để lộ cổ chân mảnh mai, vắt trên tay một chiếc áo khoác. Ngồi máy bay lâu như vậy mà trông cô vẫn rất tươi tỉnh, không hề có vẻ mỏi mệt.

Sáng đầu xuân nhiệt độ không cao, Chung Trinh ngồi trong xe nhìn trang phục của Tùng Dung thì rùng mình, sau đó tấp vào lề đường, mở cửa xe chạy tới, "Chị họ đẹp trai của em! Em ở đây!"

Tùng Dung bước đến, cười vò tóc Chung Trinh, "Lâu rồi không gặp, em họ Chung Trinh."

Chung Trinh ghét nhất là bị người khác dài giọng gọi "trung trinh(*)". Cậu cau mày, tránh khỏi tay Tùng Dung, phẩy tóc hỏi: "Chị họ, sao chị lại cắt tóc?"

(*) Hai từ "Chung Trinh" và "trung trinh" có phát âm tiếng Trung giống nhau. (Mọi chú thích trong cuốn sách này đều của người dịch.)

Tùng Dung lắc nhẹ mái tóc ngắn màu nâu gọn gàng. Rất ít cô gái để tóc ngắn mà xinh đẹp như cô, còn mang theo vẻ mạnh mẽ khiến khuôn mặt càng thêm sắc nét, rạng rỡ. Cô đưa tay ấn chiếc mũ lưỡi trai phong cách trung tính xuống, than thở: "Biết rồi, lúc chat video với cả nhà đã bị bao nhiêu người nói rồi, một thời gian nữa nó sẽ dài ra thôi mà."

Chung Trinh bật cười, đặt vali vào cốp giúp cô, rồi lên xe khâm phục nói: "Chị họ to gan thật đấy, về nước không về nhà mà lại chạy thẳng đến đây."

Nhà họ Tùng và nhà họ Chung rất nghiêm, có đến một nửa số người trong gia đình đều học luật nên dạy dỗ con cái theo khuôn phép từ nhỏ. Chỉ có người chị họ lớn hơn cậu mấy tuổi này, từ nhỏ lúc nào cũng tỏ ra rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhưng thực ra toàn dẫn dắt cậu nghịch những trò suýt vượt quá giới hạn phép tắc, giống như vô tình khiêu khích các loại luật bất thành văn của gia đình, và lần nào cũng dễ dàng tránh được hình phạt. Cảm giác phẩn khích sau khi làm chuyện xấu ấy đã thỏa mãn ham muốn nổi loạn của Chung Trinh, dần dà, chị họ Tùng Dung trở thành nữ thần tối cao tỏa sáng lấp lánh trong lòng cậu.

Tùng Dung thắt dây an toàn xong, liếc xéo cậu, "Chị làm sao to gan bằng em được. Hồi ấy cả nhà đều chọn trường Luật cho em, thế mà em lại dám đi học y."

Chung Trinh ngượng ngùng gãi đầu, "Khi ấy phải cảm ơn chị đã giúp em đổi phiếu đăng ký nguyện vọng vào lúc quan trọng nhất."

Mỗi khi chột dạ, Chung Trinh đều không gọi "chị họ" mà chỉ gọi "chị", nghe thân thiết hơn rất nhiều.

"À..." Tùng Dung cười tinh quái, lòng lại lặng lẽ nổi lên một trận mưa đạn. Khi ấy hai người phối hợp ăn ý phạm tội, người chủ mưu là cô, tên nhóc này chột dạ gì chứ?

Chung Trinh vừa lái xe vừa hỏi: "Chị họ đến nhờ vả em chuyện gì à?"

Tùng Dung cười khẽ, "Em? Em vẫn còn là chân dự bị trong cái ngành đầy rủi ro, nuôi bản thân có khi còn khó, chị trông cậy được gì? Hồi trước, chị từng học nghiên cứu sinh ở đây một thời gian, em không nhớ à?"

Chung Trinh ngoảnh đầu nhìn Tùng Dung. Cậu thấy hơi lạ, bèn thử hỏi dò: "Chị nói thật đi, hồi ấy sao chị lại muốn học nghiên cứu sinh ở đây?"

"Chị?" Tùng Dung nghiêng đầu ngẫm nghĩ, "Em biết là cả nhà chúng ta đều học luật mà. Chị không có mâu thuẫn gì đối với việc học luật, nhưng không thể chịu nổi việc cứ gặp phải hàng loạt người quen kể từ khi bắt đầu học chuyên ngành. Lúc học năm thứ hai, giảng viên chuyên ngành là cô, chính là mẹ em. Đến năm thứ ba thì càng quá đáng, rơi vào tay cả chú lẫn dì. Khó khăn lắm mới thoát khỏi họ, năm thứ tư lại lọt vào tay mẹ ruột. Trên luận văn tốt nghiệp viết giảng viên hướng dẫn là mẹ mình, là em thì em có khó chịu không? Trường mà tổ chức tọa đàm thì kiểu gì cũng gặp bố chị hoặc bố em, hoặc là chú bác gì đó, đến cả sách giáo trình cũng là của ông nội chị và ông ngoại em biên soạn. Chị không muốn sau này khi đã làm luật sư, ra tòa lại gặp cảnh tượng thế này: Bố, bố xem con và bác hai biện hộ cả buổi rồi, bố mau tuyên án đi chứ? Với lại, đến tóc của mình còn không được tự ý cắt, chị cảm thấy nếu không thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này thì cả đời sẽ bị nhốt trong đó mất."

Chung Trinh nghe xong thì bật cười, rồi nhíu mày, suy nghĩ một lúc lâu mới sực tỉnh, "Chẳng trách lúc trước chị xúi em lén ghi danh vào trường Y, chị làm thế là để thăm dò đúng không?"

Tùng Dung nhìn cậu em khinh bỉ, "Giờ em mới nghĩ ra không thấy muộn rồi à?"

Chung Trinh khịt mũi đáng thương, "Chị họ, chị xấu thật!"

Tùng Dung gõ ngón trỏ lên bảng điều khiển trung tâm trước mặt, "Kẻ được lợi như em còn có mặt mũi nói sao? Ngưòi có lợi nhất trong chuyện này chính là em mà. Khi xưa ai khóc lóc nói với chị là thà chết cũng không học luật? Em được thỏa lòng mong ước rồi phải cảm ơn chị mới đúng chứ?"

Chung Trinh tự biết cãi nhau với luật sư không phải hành động sáng suốt nên lập tức đầu hàng, bắt đầu lải nhải: "Em cảm ơn từ lâu rồi mà. Với lại, lúc lộ chuyện em cũng đâu khai chị là đồng mưu. Chẳng trách việc em ghi danh vào trường Y năm ấy vừa lắng xuống, chị đã lập tức thu xếp hành lý tới đây học nghiên cứu sinh. Rõ ràng chị có mưu đồ từ trước mà."

Tùng Dung gật đầu thừa nhận: "Đúng thế, chị có mưu đồ từ trước. Lúc ấy chị lén tham gia kỳ thi nghiên cứu sinh, đến khi cầm giấy báo trúng tuyển trên tay rồi cũng không dám nói, bởi vì khi ấy chị không biết giới hạn cuối cùng của họ là đâu, không nắm chắc cách mạng sẽ thành công, đúng lúc em lại tới làm phiền chị... Hy sinh em một chút, dù cách mạng thất bại thì cùng lắm em lại đi học luật như kế hoạch ban đâu, có mất gì đâu."

Chung Trinh bị những lời vòng vo của cô làm cho chóng mặt. Cậu quyết định không nói tiếp, hỏi chuyện khác: "Vậy chị đang học hành yên ổn ở nơi này, sao tự nhiên lại ra nước ngoài?"

Vẻ ngạo nghễ của Tùng Dung tan mất mấy phần. Cô sờ chóp mũi, nói giọng khàn khàn: "À, vì ở đây xảy ra chuyện đáng sợ hơn."

"Vậy sao bây giờ lại trở về?"

Tùng Dung tiếp tục sờ mũi, "Vi chị phát hiện ra chuyện đáng sợ hơn cả chuyện kia."

Chung Trinh chẳng hiểu gì, Tùng Dung lại ủ rũ.

Năm ấy cô tìm đủ mọi cách trốn người nhà, để tới nơi này ôn thi nghiên cứu sinh, rồi quen với đàn anh cùng khoa, tên là Lâm Thần. Lâm Thần có ngoại hình, có khí chất, có tài năng và có nhân phẩm, là người bẩm sinh đã tỏa sáng, lại rất quan tâm đến người đàn em như cô.

Thật ra cô với Lâm Thần cũng không hẳn là đàn anh đàn em. Theo lý, cô và anh còn có cách biệt vai vế. Thầy hướng dẫn của Lâm Thần là học giả tiếng tăm trong ngành, Lâm Thần là học trò ruột của thầy ấy, mà thầy hướng dẫn của cô là học sinh của vị học giả này, thế nên đáng lý ra cô phải gọi Lâm Thần một tiếng là "thầy". Tuy nhiên gọi như vậy quả thật quá thiếu tự nhiên, thế nên họ đều gọi Lâm Thần là đàn anh.

Lúc ấy đang nổi lên một game đồng đội đối kháng. Con gái chẳng mấy ai thích trò đó, thế nhưng cô lại rất hứng thú, rồi nhanh chóng được Lâm Thần kéo vào một hội chơi. Ngoài nam sinh trong khoa đã quen từ trước, còn có một người tên Ôn Thiếu Khanh chơi rất hay, nghe nói là bạn của Lâm Thần, đang sinh sống tại nước ngoài.

Chơi game thêm bạn, vì vậy mà Tùng Dung mới biết Ôn Thiếu Khanh là ai, hoặc nên nói rằng, hóa ra người ấy tên là Ôn Thiếu Khanh.

Lần đầu tiên Tùng Dung biết Ôn Thiếu Khanh cũng không biết tên anh là như vậy. Lúc đó cô đang học môn cơ sở ngành, khi game này bắt đầu phổ biến, cô đã dụ cậu em họ Chung Trinh tiêu tốn rất nhiều thời gian vào đó, chơi lâu ngày, tự khắc sẽ gặp chuyện hay ho hoặc người thú vị. Trong mắt Tùng Dung, người kia "vừa là địch vừa là bạn".

Tùng Dung tự nhận thấy mình rất có năng khiếu chơi trò này. Thời điểm gặp Ôn Thiếu Khanh, trình độ của cô đang ở độ sung mãn nhất, chỉ thầm mong bại trận một lần. Thế nên khi xuất hiện một người như vậy, cô có cảm giác mình đã được toại nguyện.

Trận đấu nhóm với ôn Thiếu Khanh là lần đầu tiên cô thua trong giai đoạn ấy, thua tâm phục khẩu phục.

Trong game có biết bao người, đến hơn nửa chỉ là duyên phận thoáng qua. Hôm nay cùng nhóm với bạn, ngày mai cùng nhóm với người kia, có gặp lại nhau hay không hoàn toàn là do duyên số.

Nhưng sự thật đã chứng minh giữa hai người có mối nghiệt duyên cực kỳ sâu sắc.

Tùng Dung vốn cũng chẳng để tâm, nhưng mỗi khi cô cảm thấy chắc không gặp anh nữa thì anh lại xuất hiện trong cùng một phòng với cô. Sau mấy lần tình cờ gặp như thế, một thứ tình cảm bé nhỏ lạ lùng đã nhen lên trong lòng Tùng Dung.

Quả thực người ấy chơi rất giỏi, cả kỹ năng lẫn chiến thuật đều xuất sắc, khi đấu nhóm dù ghép cặp với ai cũng có thể phối hợp ăn ý, còn có bước chạy linh hoạt hiếm có. Đồng đội trong game này đều do hệ thống lựa chọn ngẫu nhiên. Mỗi lần anh làm đối thủ đều khiến người ta căm tức, thế nhưng khi làm đồng đội lại mang đến cảm giác hết sức tin cậy.

Trong một lần tình cờ, cô phát hiện anh đăng vài video thuyết minh trong diễn đàn game, giọng đã được xử lý âm thanh cẩn thận. Hầu hết là video trực tiếp, vừa chơi vừa giải thích, một công đôi việc. Khi rảnh rỗi cô thường bật lên xem, xem nhiều đến mức đầu óc thô kệch như Chung Trinh cũng nhận ra điểm khác thường, nhân tiện giúp cô chú ý đến người kia.

"Chị, chị, người kia lại ra video thuyết minh rồi. Chị thấy không?"

"Gửi link cho chị. Với lại em sắp thi tốt nghiệp trung học rồi, nểủ còn để chị phát hiện em chơi game online, chị sẽ xóa nick của em đấy."

"Đừng mà chị. Trước khi thi đại học em sẽ không đăng nhập nữa. Chị đừng xóa nick của em."

Vào năm Chung Trinh chuẩn bị bước vào kỳ thi đại học, cô cũng tìm đủ mọi cách giấu người nhà thi nghiên cứu sinh, thế nên khoảng thời gian ấy cô hầu như không sờ đến trò chơi kia, rồi dần quên mất người "vừa là địch vừa là bạn" trong game.

Nhưng không ngờ, đã qua bao lâu như vậy, họ lại gặp nhau theo cách này, và cô còn biết cả tên anh.

Trận ấy họ vẫn là đối thủ. Nhìn thấy tên tài khoản quen, động tác quen, Tùng Dung cảm thấy chút tình cảm nhỏ bé khó gọi tên đã dần nhạt nhòa theo thời gian kia giờ có dấu hiệu bùng cháy từ đống tro tàn.

Khi trận đấu kết thúc, Ôn Thiếu Khanh chợt hỏi cô: "Trước kia chúng ta gặp nhau trong game rồi đúng không?"

Tùng Dung không ngờ anh lại nhạy cảm đến thế, vội trả lời: "Đâu có."     

Quả thật là không có. Lần đấu nhóm đầu tiên cô dùng tài khoản của Chung Trinh, sau khi chú ý đến anh, đề phòng bị lộ nên lần nào cô cũng chơi bằng tài khoản của cậu em họ. Nếu chỉ nhìn tên tài khoản, hẳn anh không nhận ra cô được, trừ phi… anh cũng từng để ý đến cô cho nên mới nhớ rõ thao tác của cô?

Kề vai chiến đấu lâu ngày, tình bạn được thiết lập, mọi người nhanh chóng trở nên thân thiết. Sau khi thân rồi, sự hứng thú của mọi người đối với vị cao nhân chỉ nghe danh chưa thấy tiếng là ôn Thiếu Khanh cũng tăng lên, còn anh thỉnh thoảng lại có mấy câu khiến họ bất ngờ.

Có người hẹn anh chơi game buổi tối, anh sẽ trả lời: "Tối nay đồng ý đi trông phòng cho sếp rồi, không chơi được."

Chơi được nửa trận thì anh đăng xuất, chỉ để lại một câu: "Tinh huống khẩn cấp, sếp gọi đi bổ đầu người ta."

Người khác hỏi anh đang làm gì, một lát sau anh trả lời: "Đang giặt đồ, hôm nay bị máu bắn lên trong lúc làm việc."

Người khác khen anh có kỹ năng tốt, anh sẽ nói: "Có lẽ là liên quan đến nghề nghiệp, thường xuyên dùng dao nên ngón tay khá linh hoạt."

Khi Ôn Thiếu Khanh không có mặt, cả một đám người vây lấy Lâm Thần hỏi: "Rốt cuộc vị cao nhân Ôn Thiếu Khanh này làm nghề gì vậy?"

Lâm Thần luôn chỉ cười mà không nói, lỗ hổng trong đầu mọi người ngày càng rộng ra, rộng đến mức đá của Nữ Oa cũng chẳng vá nổi.

Dần dà Tùng Dung cũng nảy sinh nghi ngờ. Mặc dù cô cảm thấy hơi khó tin, thế nhưng vẫn không kìm nổi mà thử thăm dò Lâm Thần: "Anh chàng Ôn Thiếu Khanh kia chắc không phải xã hội đen ở nước ngoài như họ nói đấy chứ?"

Thực ra cô khồng có ý kỳ thị. Nghề luật sư của cô vốn là cái nghề lăn lộn giữa hai bên chính tà, người quen có phức tạp một chút cũng không sao.

Lâm Thần lại trả lời mập mờ: "Em nghĩ thế nào?"

Tùng Dung thấy chẳng thú vị liền không hỏi nữa.

Mãi cho đến khi cô gặp được người thật.

Tùng Dung học luật. Người học luật hầu hết đều rất lý trí, vì vậy trong lòng cô, trò chơi chỉ là trò chơi, cách xa so với hiện thực. Thế nhưng, cô vẫn không ngờ sẽ gặp được Ôn Thiếu Khanh bằng xương bằng thịt. Về chuyện này, hẳn là phải cảm ơn Lâm Thần.

Tùng Dung chưa bao giờ hỏi Lâm Thần, nếu lúc ấy anh có thể thấy trước những chuyện sẽ xảy ra sau này, liệu anh có giới thiệu cho cô làm quen với Ôn Thiếu Khanh hay không.

Lần đầu tiên cô trông thấy Ôn Thiếu Khanh là một ngày xuân chín muôn hoa khoe sắc rạng ngời. Hoa nở rộ khắp thành phố, cả nắng và gió đều rất đỗi dịu dàng, những áng mây trắng muốt biếng nhác trôi lướt trên đỉnh đầu, và người ấy xuất hiện thật tự nhiên.

Lâm Thần gọi mọi người đến căn hộ anh thuê ỏ gần trường để tụ tập ăn uống. Hôm ấy cô có tiết, vừa hết giờ học liền vội vàng chạy tới.

Khi đợi thang máy ở dưới nhà Lâm Thần, cô đứng cạnh một chàng trai. Người ấy mặc áo trắng quần xám nhẹ nhàng, một tay để trong túi quần, tay kia xách mấy túi nguyên liệu nấu ăn chẳng mấy tương xứng với dáng dấp, thế nhưng không hề khiến người ta cảm thấy thiếu hài hòa, cả người vẫn toát ra vẻ nhàn nhã thoải mái.

Học luật lâu ngày, Tùng Dung đã luyện cho mình thói quen duy trì sự nhạy bén đối với mọi thứ xung quanh, dù là vô tình hay cố ý. Dần dà, thói quen ấy trở thành bệnh nghề nghiệp, nghiện chú ý đến mọi chi tiết.

Cô vờ như nhàm chán đi qua đi lại, cuối cùng thản nhiên d