Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 225 bài ] 

Kiều nữ Lâm gia - Xuân Ôn Nhất Tiếu [HOÀN TRỌN BỘ]

 
Có bài mới 23.08.2021, 15:00
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 4012
Được thanks: 36964 lần
Điểm: 33.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Kiều nữ Lâm gia 183 - Điểm: 77
Chương 183:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Các hài tử đều đi đưa dâu.

A Hạo cưỡi ngựa con màu đỏ, Tây Vực loại tốt, đặc biệt thần khí. A Đại và a Dương, còn có tiểu Dương Dương cưỡi ngựa lùn thấp màu đen, ba con ngựa nhỏ xinh đẹp dàn hàng còn không cao bằng hài tử sáu bảy tuổi, trên mỗi một con ngựa nhỏ cưỡi một hài đồng xinh đẹp, nhìn rất vui vẻ.

A Hân và a Khuynh, a Thị, tiểu Y Y ngồi xe ngựa.

A Thị rất tỏ vẻ, “Về sau ta là người nhà chồng!”

Tuy bé còn nhỏ, nhưng cũng biết mình và chú rể, tân nương đều là thân thích, ở Lâm gia chính là người nhà mẹ đẻ, đến Sở Vương phủ lại là người nhà chồng, phải đứng chung một chỗ với thập tứ thúc của bé.

A Khuynh chọc bé, “Mới vừa rồi còn là người nhà mẹ đẻ đấy, giờ sửa lại? A Thị đệ là gió chiều nào theo chiều đó, đổ theo gió.”

Y Y bất chấp tất cả, kéo tay biểu ca cười ngọt ngào, “Người nhà mẹ đẻ!” Yêu cầu a Thị vẫn là người nhà mẹ đẻ.

A Thị thoáng nghĩ, thở dài, “Được rồi, người nhà mẹ đẻ.”

A Hân và a Khuynh cười ngã nghiêng ngã ngửa.

A Thị và Y Y cũng cười ngây ngô theo.

Không khí hôm nay thật sự quá vui mừng rồi, hai tiểu oa nhi này hết sức hưng phấn.

“Cũng không biết hiện giờ dì nhỏ ra sao?” A Hân dù sao hơi lớn, hiểu chuyện chút, nghĩ tới Lâm Thấm.

“Cô út giống như bình thường nha.” A Khuynh cười nói.

Đêm trước tân hôn Lâm Thấm vẫn gặp mặt người nhà, khuê trung mật hữu, mặt mày hớn hở cao hứng bừng bừng, không nhìn ra có gì khác ngày thường.

“Như thường nha.” Y Y nói như vẹt.

Bé thích học a Khuynh nói chuyện nhất.

A Hân cười, “Mặc kệ hiện giờ dì nhỏ như thế nào, dù sao tối nay chúng ta nhất định náo động phòng rồi. A Thị, tiểu Y Y, đến Sở Vương phủ tỷ tỷ mang hai đứa đi xem lễ trước, khi hôn lễ phải yên tĩnh, không nên lớn tiếng ồn ào, hiểu không? Sau đó tỷ tỷ dẫn hai đứa đi ăn chút đồ nghỉ ngơi một chút, rồi chúng ta náo động phòng.”

“Được.” Y Y khôn khéo gật đầu.

“Không cần nghỉ.” A Thị niềm nở.

Chọc cười a Hân và a Khuynh, “Tiểu a Thị sao đệ vội vã náo động phòng vậy? Kể cả nghỉ ngơi cũng không cần?”

Trong xe truyền ra từng trận tiếng nói tiếng cười.

Trong tiếng cổ nhạc huyên náo, đội ngũ rước dâu đến cửa phủ Sở Vương. Cao Nguyên Dục xuống xe, đầy mặt tươi cười, chờ phượng kiệu của tân nương đến.

Hắn đã lấy được cô nương trong lòng về nhà rồi, về sau có thể chắp tay cả đời rồi…

Bách đại học sĩ dẫn mấy người vội vã tới, “Sở Vương điện hạ, thái phi nương nương đặc biệt dặn dò, muốn điện hạ bắn cửa kiệu.” Sai người mang một cung tên và ba mũi tên không đầu lên, “Đây là tập tục từ trước đến giờ.”

Cao Nguyên Dục khẽ cau mày.

Bắn cửa kiệu đúng là tập tục từ trước tới nay, thật ra chính là để tân lang cho tân nương một hạ mã uy, để cho nàng sau này ngoan ngoãn phục tùng.

Nhưng mà, Cao Nguyên Diệu cũng vậy, Cao Nguyên Dục cũng thế, trong hôn lễ đều gạt hạng mục này đi. Bởi vì bọn họ không cần cho tân nương hạ mã uy.

Hiện giờ Bách đại học sĩ không chỉ lấy mũi tên ra ở trước mặt mọi người, còn đánh cờ hiệu thái phi, nhìn dáng vẻ nhất định không thể không bắn ba mũi tên này.

“Cậu, tại sao?” Cao Nguyên Dục mỉm cười hỏi.

Bách đại học sĩ nở nụ cười, trong tươi cười lại mang theo vẻ khổ sở, “Điện hạ, Vương phi của ngài vốn nhất định thuận theo ngài, thái phi nương nương và cậu không có gì lo lắng cả. Nhưng vị tân nương tử này của ngài… có thân phận quá khác người khác rồi, Dưỡng Ninh cung, Ôn Ninh cung, bệ hạ và hoàng hậu, tất cả đều là chỗ dựa của nàng. Thái phi cũng lo lắng cho ngài, điện hạ, hôm nay thái phi không xuất cung dự lễ, nhưng trong lòng nhớ thương ngài, ngài cứ thuận theo tâm ý của nàng đi, bắn ba mũi tên, cũng để cho nàng yên tâm, được không?”

Bách đại học sĩ tràn ngập khao khát nhìn Cao Nguyên Dục, đôi tay nâng mũi tên cho hắn.

Cao Nguyên Dục cười nhạt, đưa tay nhận lấy.

Bách đại học sĩ âm thầm thở phào một hơi.

Hắn cũng từng đầy chí khí, cho rằng muội muội có thể làm hoàng hậu, thái hậu, Bách gia nhất định một bước lên trời, sau đó hoàng đế truy phong Thôi thị làm hoàng hậu, lập hoàng trưởng tử làm thái tử, hắn cũng tắt lửa.

Về sau khi đám người Thẩm Tướng, Khang Vương, Phùng Quốc Thắng mưu nghịch, Thẩm Tướng còn âm thầm sai tâm phục liên lạc với hắn, nhưng hắn không dám lẫn vào vũng nước đục này. Không phải gì khác, hắn vẫn là văn nhân, không có gan này.

Lại tiếp sau nữa thái tử đăng cơ làm đế, trong triều rực rỡ hẳn lên, hắn càng thêm thu toàn bộ khát vọng lại, không dám làm mộng đẹp.

Nhưng mà, đến hôn lễ của Sở Vương, hắn vẫn suy nghĩ giống như Bách phi, hy vọng Cao Nguyên Dục có thể đè ép một đầu Lâm Thấm, cuộc sống sau này thoải mái.

Hậu đài của Lâm Thấm quá cứng rắn rồi, hai huynh đệ Bách thái phi và Bách đại học sĩ đều lo lắng giống nhau, sợ khi tân hôn Cao Nguyên Dục thấp hơn Lâm Thấm một đầu, về sau thành người sợ vợ, cả đời sống bất lực hèn nhát.

Chung đụng giữa hai phu thê, không phải gió đông thổi bạt gió tây, chính là gió tây áp đảo gió đông, Bách thái phi muốn Sở Vương bắn cửa kiệu, cho Lâm Thấm một hạ mã uy, để cho nàng lòng sinh sợ hãi, về sau khiêm nhường phục tùng.

Nhi tử ruột thành thân, Bách thái phi không thể tới dự lễ, chỉ có yêu cầu nho nhỏ như vậy, hơn nữa yêu cầu này cũng không quá mức, bởi vì vốn có tập tục này.

Mới đầu Bách đại học sĩ còn lo lắng Cao Nguyên Dục bướng bỉnh, không chịu đồng ý, vào lúc này thấy hắn đã nhận mũi tên, hiển nhiên ngầm đồng ý, sao có thể không vui mừng chứ?

“Cậu biết cháu không muốn như vậy.” Bách đại học sĩ khéo hiểu lòng người nói: “Nhưng mà, phong tục mà thôi, huống chi lại là tâm nguyện của mẫu phi cháu, bắn ba mũi tên cũng không quan trọng, cháu nói đi?”

Cao Nguyên Dục cười không đáp.

“Tân nương tử đã đến.” Trong phủ Sở Vương có rất nhiều khách mời đi ra, đều muốn xem tân nương tử xuống kiệu.

Lương Luân một thân áo xanh nhạt đẹp mắt mà không nổi bật, yên lặng đứng trong đám người quan sát bên ngoài.

Khuôn mặt hắn vẫn tinh xảo tuyệt luân, phong thái vẫn phiêu nhiên xuất chúng, nưng mà, nếu như người biết rõ hắn, sẽ phát hiện hắn gầy rất nhiều.

Lương Luân thấy Bách đại học sĩ vội vã nói gì đó với Cao Nguyên Dục, Cao Nguyên Dục đưa tay nhận lấy mũi tên Bách đại học sĩ đưa tới, không khỏi rối trí. A Dục, cậu ngươi và mẫu phi có ý này, ngươi định hạ mã uy cho Lâm Thấm sao? Ngươi… ngươi thật sự khiến người khác thất vọng… Trong cơn tức giận Lương Luân thật sự định đi lên khiển trách Cao Nguyên Dục một trận, nhưng hắn không phải người kích động, lại cẩn thận suy nghĩ một chút, “Nếu như đổi lại là ta, bà nội cố tình muốn ta bắn ba mũi tên này, ta đại khái sẽ đáp ứng bà đi? Dù sao không tổn thương nàng, chỉ là phong tục mà thôi. Tóm lại tương lai ta nhất định sẽ nhường nàng, là vậy đi.” Nghĩ như vậy, trong lòng Lương Luân không còn tức giận Cao Nguyên Dục nữa.

Chuyện Cao Nguyên Dục làm chẳng qua rất nhiều nam nhân đều làm mà thôi.

Phượng kiệu tân nương ngồi đến trước cửa phủ, dừng đối diện cửa.

“Tân lang bắn cửa kiệu!”

“Nhanh bắn, cho tân nương một hạ mã uy!”

Kèm theo cổ nhạc và cười vui, chung quanh vang lên tiếng ồn ào của khách mời.

Cao Nguyên Dục mỉm cười giơ mũi tên trong tay lên.

Tất cả mọi người nhìn về phía hắn, người đứng phía sau không thấy rõ nhón chân lên, sợ bỏ lỡ kịch vui.

“Khá lắm Cao tiểu bàn, dám bắn cửa kiệu, dám hạ mã uy cho ta!” Lâm Thấm nghe tiếng ồn ào bên ngoài, trong lòng tức giận.

“Cao tiểu bàn ngươi chờ đó cho ta!” Nàng hừ một tiếng.

Cao Nguyên Dục cầm mũi tên trong tay, lại giương cung không bắn, hắng giọng nói: “Hôm nay là ngày vui bổn Vương cưới Vương phi, đa tạ các vị thân hữu đến dự. Thê giả tề dã, bổn Vương cho rằng giữa phu thê nên kính trọng thương yêu lẫn nhau, có thương có lượng, không cần đến cái gọi là hạ mã uy. Cho nên, bổn Vương sợ rằng phải khiến chư vị thất vọng, không thấy được một màn tân lang bắn cửa kiệu!”

(*) Phu giả phù dã, thê giả tề dã: người chồng gánh vác gia đình, người vợ chăm lo gia đình.

Giọng hắn trong trẻo êm tai, trong tiếng cổ nhạc, mọi người vẫn nghe thấy rõ ràng.

Các khách mời đều kích động.

Phần lớn nam nhân đều bất mãn với hành động này của Cao Nguyên Dục, “Như vậy sao được? Nữ nhân vốn hùng hổ, không cho ra oai phủ đầu, về sau vào nhà nàng có thể cung kính sao? Sở Vương như vậy thật không tốt, không tranh khí cho nam nhân.”

Các nữ khách lại rất tán thành, “Không thất vọng, không thất vọng. Sở Vương điện hạ làm rất tốt, chúng ta tuyệt đối không thất vọng!”

“Cao tiểu bàn, coi như ngươi có ánh mắt, hì hì.” Lâm Thấm mặt mày giãn ra.

“Cái này, cái này, cái này…” Bách đại học sĩ ngây dại. Hắn không ngờ Cao Nguyên Dục đã nhận tên, nhưng lại làm như vậy!

Lương Luân đứng trong đám người, trong lòng mờ mịt. A Dục hắn như vậy… hắn lại như vậy… hắn sẽ không sợ khiến mẫu phi mình đau lòng khổ sở, sẽ không sợ mâu phi mình tức giận…

Cao Nguyên Dục tự tay vén rèm kiệu hoa mỹ tua rua màu vàng lên.

Tân nương tử được hỉ nương đỡ xuống kiệu.

Trong tay hỉ nương cầm cây quạt, che kín dung nhan xinh đẹp của tân nương, các khách mời chỉ thấy bóng dáng yêu kiều lả lướt của nàng, đã biết đây là vị tuyệt đại giai nhân rồi.

“Tân nương tử quá đẹp!”

“Sở Vương phi thật sự phong hoa tuyệt đại!”

Chung quanh vang lên từng tiếng thán phục và ca ngợi.

Cao Nguyên Dục nhìn tê tê dại dại trong lòng.

Một đôi tân nhân được hỉ nương, quan xướng lễ vây quanh vào phủ, đến chính điện hành lễ.

Thái hoàng thái hậu và thái thượng hoàng ngồi vị trí đầu, hoàng đế và hoàng hậu ngồi phía dưới, đôi tân nhân bái thiên địa, cao đường, bạn bè thân thích, khách mời, uống rượu hợp cẩn, được đưa vào động phòng.

Thái thượng hoàng rất cảm khái, “Trẫm không giống như cưới con dâu, ngược lại có tâm tình phụ thân gả con gái.”

Hoàng đế nói: “Hài nhi không giống ngài, một nửa giống như gả con gái, một nửa giống như gả muội muội.”

Hai cha con không khỏi nhìn nhau cười.

Thái hoàng thái hậu vui vẻ, “Được rồi, a Dục cưới nàng dâu, a Thấm cưới lang quân như ý, ta đây làm bà nội coi như yên lòng. A Thấm hài tử này và ta có duyên phận, lần đầu gặp mặt nàng đã nhận ta là bà nội rồi.”

Hoàng hậu cười khanh khách, “Số mệnh chú định phải gọi ngài là bà nội, ngài ấy, nên có một cháu nội nhỏ.”

Nói mà thái hoàng thái hậu thật vui vẻ.

Thái hoàng thái hậu và thái thượng hoàng dự lễ xong rồi hồi cung, hoàng đế và hoàng hậu lưu lại.

Cao Nguyên Dục và Lâm Thấm về động phòng đang lòng tràn đầy vui mừng, đã bị đánh ra uống rượu với khách mời.

Cũng may có cửu công chúa cùng với Lâm Thấm, Cao Nguyên Dục tương đối yên tâm.

Tân lang quan vốn nên lần lượt mời rượu, uống nửa say, nhưng có hoàng đế tự mình trấn thủ, tất cả mọi người đều nhã nhặn.

Mục Vương có ánh mắt, dẫn đầu thương lượng với Kỳ Vương, “Nếu không, chúng ta làm ca ca thay tiểu thập tứ mời khách đi? Xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng, để tân lang quan nhanh chóng trở về động phòng, ngươi nói có đúng không?”

Kỳ Vương nhiệt liệt hưởng ứng, “Đúng vậy, chúng ta làm ca ca nên có dáng vẻ của huynh trưởng, tiểu thập tứ này khó khăn lắm mới thành thân, ngày đại hỉ, các ca ca không uống rượu thay hắn, ai uống thay hắn nữa?”

Có hai người dẫn đầu, mấy người Trang Vương và Tào Vương cũng gom lại náo nhiệt, các khách mời cũng không đến mức không có ánh mắt cố tình rót rượu cho tân lang ở trước mặt hoàng đế, Cao Nguyên Dục thoát khỏi bữa tiệc thật sớm.

Sau khi hắn trở về, ở ngoài phòng đã nhìn thấy hoàng hậu và cửu công chúa đang ngồi nói chuyện với Lâm Thấm, không khỏi mặt mày dịu dàng.

Vào lúc này Lâm Thấm đã cởi lễ phục ra, đổi xiêm áo nhẹ nhàng, khuôn mặt kiều diễm đáng yêu như cánh hoa hải đường, làm người ta nhìn muốn hôn một cái, cắn một cái… Cao Nguyên Dục suy nghĩ lung tung một phen.

Hắn đang định đi vào trong, lại có một đám con nít xông tới từ phía sau hắn, “Tân lang quan dừng lại, náo động phòng đi vào trước, ngươi ở bên ngoài chờ!”

Cao Nguyên Dục trợn mắt há hốc mồm, chỉ thấy đám nhỏ a Hạo, a Hân vèo một cái mà vào, nhốt hắn ngoài cửa.

“Này, này.” Cao Nguyên Dục ở bên ngoài đập cửa.

Bên trong vang lên tiếng cười đùa.

Sau khi a Hạo đi vào đã chỉ huy đám đệ muội vào việc, “Bịt mắt dì nhỏ lại.”

A Hân cầm miếng vải đỏ xinh đẹp trong tay, cười hì hì đi tới sau lưng Lâm Thấm, “Dì nhỏ, đắc tội.” Bịt thật kín mắt nàng lại.

Lâm Thấm kỳ quái, “A Hạo, a Hân, mấy đứa định làm gì vậy?”

“Náo động phòng nha.” Bọn nhỏ trăm miệng một lời.

Lâm Thấm choáng.

Lâm Đàm và cửu công chúa tươi cười rạng rỡ.

A Hạo trấn định chỉ huy đệ muội, “Tất cả núp riêng. Tiểu a Thị, tiểu Y Y, hai người quá nhỏ, không cho leo lên cao, tùy tiện tìm một chỗ gần đó núp đi là được.”

Tiểu a Thị và tiểu Y Y nắm tay đi loạn khắp phòng, “Núp ở đâu được, núp ở đâu được.”

Lâm Đàm nhìn vui vẻ, nhỏ giọng nghĩ kế thay hai đứa, “Hai đứa núp vào trong ngăn kéo được không? Chân vừa nhấc đã vào trong, đơn giản bớt việc.”

Hai tiểu oa nhi rất hiền hòa đồng ý, “Được đó.” Để Lâm Đàm mở cửa tủ treo quần áo ra, để hai đứa vào.

“Chơi thật vui.” Ngồi trong tủ treo quần áo, hai đứa vui vẻ ra mặt.

Đám người Dương Dục cũng ẩn núp thật kỹ.

Cao Nguyên Dục ở bên ngoài đợi lúc lâu cung nữ mới tới mở cửa, hé miệng cười, “Sở Vương điện hạ, động phòng này cần hài tử náo mới có thể trừ tà, xin ngài đừng trách. Đại điện hạ nói rồi, hiện giờ toàn bộ bọn họ đều đã núp kỹ, Sở Vương điện hạ phải tìm từng người ra mới được.”

Cao Nguyên Dục vào cửa, chỉ thấy Lâm Thấm trên mắt bịt vải đỏ vẻ mặt mê man ngồi ở đó, không khỏi đau lòng, “Đám tiểu bại hoại này, còn bịt mắt a Thấm.”

“Chúng ta sẽ không quấy rầy.” Lâm Đàm và cửu công chúa cười cáo từ.

Cao Nguyên Dục vội nói cám ơn, “Đa tạ tỷ tỷ thay đệ với a Thấm, a Vi cũng thế, đa tạ muội.”

Lâm Đàm và cửu công chúa cười tươi, vỗ vỗ Lâm Thấm, “Chúng ta đi trước.” Chắp tay rời đi.

Cung nữ đóng cửa lại, đều lui ra.

Trong động phòng đốt nến hỉ long phượng to chừng cánh tay, dưới ánh nến Lâm Thấm bị bịt mắt lại, hơi mơ hồ, vừa đáng thương vừa đáng yêu, trong lòng Cao Nguyên Dục không khỏi mềm nhũn, “A Thấm.” Hắn rón rén đi tới định cởi tấm vải đỏ che mắt xuống cho Lâm Thấm.

“Hì hì.” Bên tai truyền đến tiếng hài tử cười đùa.

“Tiểu bại hoại.” Cao Nguyên Dục cười lắc đầu.

Hắn cẩn thận ngồi vào bên cạnh Lâm Thấm, “Ta cởi ra cho nàng, có được không?” Giọng dịu dàng như nước.

Lâm Thấm nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.

Trong lòng biết trong phòng có tám hài tử đang núp, cho dù Cao Nguyên Dục đầy lòng nhu tình cũng không dám lỗ mãng, cẩn thận cởi tấm vải đỏ ra cho Lâm Thấm, không dám nhiều lời nửa câu lời ngon tiếng ngọt.

Lâm Thấm bị bịt mắt một lúc rồi, mắt còn không được thoải mái, đưa tay dụi.

Tay của nàng còn trắng nõn nhẵn nhụi hơn “Dương chi mỹ ngọc”, động tác đưa tay dụi mắt vô cùng đơn giản này cũng hiện ra ôn nhu lười nhác khác thường, Cao Nguyên Dục không khỏi nhìn ngây người.

“Hì hì.” Bên tai lại truyền đến tiếng hài tử cười đùa.

Lâm Thấm nháy mắt với Cao Nguyên Dục.

Tìm đám bại hoại này ra trước, bằng không, cho dù nói chuyện gì, làm chuyện gì đều có người lén lút nhìn nghe, bó tay bó chân, cái gì đều không dám làm.

Cao Nguyên Dục hiểu ý, cười cười với Lâm Thấm, đứng lên bắt đầu tìm người.

A Thị và Y Y thật vui mừng, không ngừng phát ra tiếng cười. Hai tiểu oa nhi này dễ tìm nhất, Cao Nguyên Dục lập tức mở cửa tủ quần áo ra, mời hai bé ra.

“Dượng út.” A Thị vui mừng kêu lên.

Bé đã đồng ý với Y Y làm người nhà mẹ đẻ, vì vậy gọi là dượng út rồi.

Khóe miệng Cao Nguyên Dục giật giật. Được rồi, ngày hôm qua a Thị cháu vẫn gọi là thập tứ thúc, tối nay thành dượng út rồi.

“Dượng út.” Hôm nay Y Y thật vui mừng, cười đến đặc biệt ngọt.

Cao Nguyên Dục ôm hai bé hôn lần lượt từng đứa, “Ngoan ngoãn ngồi, không cho chạy loạn.”

A Thị và Y Y sung sướng đồng ý, quả nhiên tìm ghế con, quy củ ngồi đối diện Lâm Thấm.

A Hân và a Khuynh cũng nhanh chóng bị tìm thấy rồi.

Hai nàng cũng cười hì hì ngồi xuống đối diện Lâm Thấm.

A Đại, a Dương và tiểu Dương Dục núp dưới gầm giường, cũng bị Cao Nguyên Dục nhanh trí phát hiện.

Cuối cùng chỉ còn sót lại a Hạo, Cao Nguyên Dục lật tìm một vòng trong tân phòng, vẫn không tìm ra được hắn ở đâu.

“A Hạo đi đâu?” Cao Nguyên Dục buồn bực.

Các hài tử cười hì hì, không chịu nói cho hắn.

Trong lòng Lâm Thấm cũng cảm thấy kỳ quái, thuận miệng nói; “Sẽ không phải lên xà nhà chứ?”

Câu này nhắc nhở Cao Nguyên Dục, “Ta lật lung rồi, nhưng mà, chưa nhìn lên nóc nhà.”

Ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Cao Nguyên Dục xếp bằng ngồi trên xà nhà, gương mặt nhàn nhã tự đắc.

“Sao cháu lên được?” Cao Nguyên Dục rất nghi ngờ.

Lâm Thấm cười không ngừng, “Lúc ta còn nhỏ nói muốn lên xà nhà, kết quả không lên được. Cao Trường Hạo, cháu hoàn thành tâm nguyện của dì rồi.”

Mấy hài tử a Thị và Y Y ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn lên, vừa cười, vừa hâm mộ, “Thật cao, thật giỏi.”

A Hạo ngồi trên đó, phía dưới một đám người ngửa đầu nhìn hắn, tất cả mọi người vui vẻ.

“Cao Trường Hạo, cháu đi lên bằng cách nào?” Lâm Thấm kỳ quái.

A Hạo mất tự nhiên cười, giơ tay kéo một sợi thép mảnh nhỏ, thân thể theo sợi thép, bồng bềnh rơi xuống đất, “Có cơ quan.” Đám người Lâm Thấm kinh thán không thôi.

“Vì náo động phòng thập tứ thúc, cháu thật đúng là không tiếc vốn liếng.” Cao Nguyên Dục vừa tức giận, vừa buồn cười.

A Hạo trấn định sửa lời hắn, “Là cháu náo động phòng dì nhỏ cháu.”

Cao Nguyên Dục sờ mũi. Haizzz, Cao Trường Hạo, cùng là nam nhân Cao gia, một bút không viết được hai chữ Cao, cháu thật sự không cho thập tứ thúc mặt mũi.

A Hạo chỉ huy các đệ đệ muội muội và tiểu Dương Dục ngồi xuống, “Ngồi thành một hàng, ngồi đối diện dì nhỏ.”

Các hài tử rất nghe lời hắn, quả nhiên từng đứa ngồi xuống, mang cười trên mặt, tay nhỏ bé đặt trên đùi, rất quy củ.

A Hạo để Cao Nguyên Dục và Lâm Thấm cũng ngồi song song.

Tất cả mọi người ngồi xong, a Hạo thỏa mãn mà gật gật đầu, mình ngồi xuống với đệ đệ muội muội.

Cao Nguyên Dục và Lâm Thấm ngồi còn thật gần, nhưng ngồi đối diện hắn là một đám hài tử nghịch ngợm, kể cả suy nghĩ lung tung đều không dám, tất cả suy nghĩ đều rơi lên trên người đám tiểu gây sự này.

“Có thể bắt đầu.” A Hạo tuyên bố.

Tiểu Y Y lúm đồng tiền như hoa, là người đầu tiên mở miệng, “Dượng út, dượng sẽ đối xử tốt với cô út chứ?”

“Sẽ.” Cao Nguyên Dục thành khẩn gật đầu.

Tiểu Y Y cười hì hì, “Được nha.”

Vấn đề của bé đã hỏi xong.

A Thị nghiêng đầu suy nghĩ một chút, “Dượng út, cháu còn có một ống heo, dượng có thể nhét đầy cho cháu không?”

Cao Nguyên Dục trịnh trọng gật đầu.

A Hạo im lặng nhìn tiểu đệ đệ nhà mình.

Thôi, không so đo với hài tử ba bốn tuổi.

A Đại và a Khuynh cho rằng cô út tương đối ham chơi, lo lắng dượng út có thể cùng chơi với cô không, Cao Nguyên Dục lời thề son sắt, “Yên tâm đi, ta và nàng chơi chung từ nhỏ đến lớn, hai ta quen thuộc, sẽ chơi rất tốt.”

A Đại và a Khuynh thật vui mừng, “Như vậy rất tốt.”

A Dương nói, “Dượng út, nếu như dì nhỏ cháu không nói đạo lý, dượng phải làm sao?”

Cao Nguyên Dục nghiêm trang, “Giữa phu thê không cần phân rõ phải trái, nàng không cần phân rõ phải trái với ta.”

A Dương thật ra hơi mơ hồ, nghe không hiểu, nhưng hắn không muốn bại lộ sự dốt nát của mình, giả bộ suy nghĩ một chút, cố làm ra vẻ thâm trầm gật đầu, “Như vậy quá tốt.”

Tiểu Dương Dục yêu cầu Cao Nguyên Dục đối xử tốt với Lâm Thấm, quan tâm nàng, mến yêu nàng, Cao Nguyên Dục rất sung sướng đáp ứng, “Đây còn phải nói sao? Đó là đương nhiên.”

A Hạo suy nghĩ nhiều hơn các đệ đệ muội muội, nghiêm túc nói: “Trong thuận cảnh, dượng phải ở cùng một chỗ với dì. Trong nghịch cảnh, cũng phải như thường, không được mất bản tâm.”

Lâm Thấm rất cảm động, “Các cháu, các cháu quá suy nghĩ vì ta.”

Trong lòng Cao Nguyên Dục khẽ động, cầm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương của nàng, trịnh trọng mà nói: “Nắm tay mà chết, bên nhau đến già. A Hạo, cả đời ta sẽ không buông nàng ra.”

Hắn nói rất chân tình thắm thiết, kể cả a Hạo cũng hài lòng.

“Dượng út qua cửa, náo động phòng đến đây kết thúc.” A Hạo tuyên bố.

“Được.” Các hài tử không ngồi nữa, rối rít đứng lên, vừa dậm chân, vừa hoan hô.

“Thời gian đã không còn sớm, dì út và dượng út sớm đi ngủ đi.” A Hạo dễ tính nói.

Hắn mang theo các đệ đệ muội muội đi ra ngoài.

Đám gây sự nhỏ này cuối cùng chịu đi rồi, Cao Nguyên Dục có thể ở cùng một chỗ với cô nương hắn yêu thương rồi, trong lòng nhẹ nhàng thoải mái.

Hắn tình ý miên man nhìn Lâm Thấm, vừa đúng Lâm Thấm cũng nhìn trộm hắn, ánh mắt hai người gặp nhau, văng lửa khắp nơi.

“Tiểu Thấm Thấm.” Cao Nguyên Dục dịu dàng, triền miên nhỏ giọng gọi nàng.

“Tiểu Dục Dục.” Lâm Thấm đỏ mặt, không chịu yếu thế, cũng thân thiết gọi hắn.

Cửa còn chưa đóng lại đâu, tiểu Dương Dục đi rồi mà quay lại, “Tỷ tỷ, tỷ gọi đệ à?”

Cao Nguyên Dục và Lâm Thấm đồng thời quay đầu, nhìn tiểu Dương Dục vẻ mặt vồn vã, há hốc mồm cứng lưỡi.

“Không phải gọi ngươi.” A Hạo xoay người lại, kéo Dương Dục đi.

Dương Dục vừa đi vừa không hiểu hỏi: “Nhưng mà, tỷ tỷ rõ ràng gọi là tiểu Dục Dục mà.”

A Hạo không để ý tới, kéo hắn đi xuống bậc thang.

Cao Nguyên Dục và Lâm Thấm nhìn cửa phòng trống không, ngẩn người một lúc, sau đó, Cao Nguyên Dục vội vàng đứng dậy đi đóng chặt cửa phòng, then cửa cũng cài chặt.

“Như vậy sẽ không có chuyện gì nữa chứ?” Cao Nguyên Dục nhìn cửa phòng đóng chặt, tâm tình vui vẻ.

Hắn xoay người nhìn Lâm Thấm cười.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hương Trà Thơm Ngát, R.Quinn, Thongminh123, Tran Sabera, dhkh, thanh.truc.thai, xichgo
     
Có bài mới 24.08.2021, 20:56
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 4012
Được thanks: 36964 lần
Điểm: 33.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Kiều nữ Lâm gia 184 Hoàn chính văn - Điểm: 43
Chương 184:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lâm Đàm tự mình triệu kiến đám người ma ma quản sự, đại nha đầu phủ Sở Vương, an bài thỏa đáng chi tiết ăn mặc ở đi lại của Lâm Thấm trong đêm nay, sáng mai, không sót việc gì.

Cửu công chúa lộ vẻ hâm mộ, “Ngài đúng là quan tâm săn sóc a Thấm như vậy.”

Lâm Đàm mỉm cười, “Ta nhìn nàng lớn lên. Tuy là muội muội, có lúc lại giống như nữ nhi. A Thấm rất thông minh, nàng có thể ứng phó những chuyện này, nhưng mà, làm tỷ tỷ luôn phải muốn chiếu cố nàng nhiều chút.”

“Có tỷ tỷ thật tốt.” Cửu công chúa nói ra từ trong thâm tâm.

Cung nữ tâm phúc của Lâm Đàm Bội Ngọc đi qua, khom gối nói: “Nương nương, Lâm phủ đưa tới một phong thư mật, nói rõ muốn ngài đích thân xem.”

Lâm Đàm không khỏi kỳ quái trong lòng, “Tối nay là đêm tân hôn của a Thấm, cha và nương lại có chuyện gì quan trọng đây?”

Ra lệnh cầm thư tới đây, Bội Ngọc vội vàng hai tay trình lên, Lâm Đàm nhận lấy, mở ra, nhận ra được là bút tích của La phu nhân, thầm nghĩ, “Mẫu thân đích thân viết, xem ra càng thêm quan trọng rồi.”

Cẩn thận nhìn xem, ở trong thư La phu nhân nói cho nàng biết, đêm trước xuất giá vốn nên nói cho Lâm Thấm biết chút đạo lý phu thê chung đụng, nhưng mới đầu Lâm Thấm nghịch ngợm quấy rối nàng, lôi kéo lung tung, úp úp mở mở, sau đó a Đại a Khuynh và tiểu Y Y đi từ biệt cô út, tiểu Y Y còn đòi ngủ chung với cô út, cực kỳ náo nhiệt, vì vậy La phu nhân đã quên mất chuyện quan trọng này, quên rồi… Đến bây giờ La phu nhân mới nhớ ra, rất rầu rĩ, “A Thấm vẫn còn là hài tử, không hề biết gì về chuyện trong phòng, làm thế nào cho phải?”

Lâm Đàm có vài phần dở khóc dở cười.

“Có chuyện gì vậy?” Cửu công chúa tò mò lại quan tâm.

Cửu công chúa còn là một cô nương gia, Lâm Đàm tự nhiên không tiện nói với nàng chuyện này, cười cười, nói: “A Thấm là tiểu nữ nhi, trong nhà cực kỳ lo lắng cho nàng, không có việc gì.”

Cửu công chúa càng thêm hâm mộ, “A Thấm thật có phúc khí.”

Lâm Thấm đến Sở Vương phủ, tỷ tỷ và anh rể quý làm đế hậu tự mình thu xếp trong ngoài ở đây cho nàng, Lâm cha Lâm nương còn chưa yên tâm, đặc biệt muốn viết thư vào, Lâm Thấm thật đúng là tâm can bảo bối trong nhà.

Có một số việc Lâm Đàm không tiện hỏi trước mặt cửu công chúa, nên tìm cách để cửu công chúa rời đi, “A Vi, hôm nay các hài tử rất nghịch ngợm, muội đi qua chơi với chúng, được không?”

Cửu công chúa tự nhiên tuân mệnh, “Dạ, để muội qua.” Hành lễ, cười khanh khách rời đi.

Lâm Đàm vội gọi nhũ mẫu Chư ma ma của Cao Nguyên Dục đến, tỉ mỉ hỏi, “Ngày trước trong phòng Sở Vương có người không?”

Chư ma ma vội nói: “Không có đâu, thái phi nương nương đã từng đưa người tới, nhưng Sở Vương điện hạ tự mình tiễn về, không muốn. Trong phòng vẫn thanh tĩnh.”

Lâm Đàm mỉm cười, “Như vậy, đã từng có ai dạy hắn chuyện trong phòng chưa?”

Chư ma ma thẹn đỏ mặt, “Thái phi nương nương lệnh cho lão nô nói qua cho điện hạ, nhưng điện hạ không nghe, đuổi lão nô ra ngoài rồi…”

Lâm Đàm lệnh cho Chư ma ma đi xuống.

Nàng nghĩ ngợi trong chốc lát, khóe miệng mang cười, “Chuyện này chắc không cần học, nhưng mà, để thận trọng, vẫn nên dạy một chút.”

Nàng gọi một nội thị tới, hạ mệnh lệnh.

Nội thị không dám chậm trễ, chạy như bay xuất phủ, giục ngựa chạy thẳng tới Tử Cấm thành.

Chờ lúc hắn từ Tử Cấm thành đi ra, đã không còn một mình rồi, mà có mười mấy người, còn kèm theo một chiếc xe ngựa.

Giữa trời chiều, nội thị mặc trang phục đỏ sậm bay ngang mà qua đầu đường, người đi đường rối rít né tránh, kinh ngạc không thôi.

Trong triều có chuyện gì sao? Vào lúc này, huy động người ngựa…

--

Cao Nguyên Dục tắm rửa thay quần áo xong, phủ thêm một áo mỏng màu đỏ thắm, soi trái soi phải trước kính, cảm thấy mình không có chỗ bắt bẻ nào rồi, mới đi ra khỏi tịnh phòng.

Lâm Thấm đã ngồi trên giường rồi.

Nàng một mái tóc tùy ý phủ xuống vai, mặt mày mềm mại sáng như ngọc, da thịt trong trắng lộ hồng, cực kỳ non mịn, đôi mắt đẹp trong suốt, nhộn nhạo nước gợn, quyến rũ làm lòng người khác say.

“Tiểu Thấm Thấm.” Mắt Cao Nguyên Dục tối đi, giọng nhỏ nhẹ.

“Tiểu Dục Dục.” Thật ra trong lòng Lâm Thấm rất hốt hoảng, nhưng lại cố làm ra vẻ trấn định.

Nàng cũng không nguyện ý rụt rè trước mặt Cao tiểu bàn.

Lúc này Cao Nguyên Dục nào còn nhịn được? Đầy nhiệt tình, ánh mắt sáng quắc đi về phía Lâm Thấm.

“Ngươi đừng qua đây.” Lâm Thấm cuống quýt trong lòng, ngồi khoanh chân trên giường, nghiêm trang, “Ta đã lên giường trước, cái giường này chính là của ta. Cao tiểu bàn, ngươi tìm chỗ khác ở.”

Cao Nguyên Dục bước chân không ngừng, dịu dàng cười, “Tiểu Thấm Thấm, hôm nay chúng ta thành thân, về sau phải ngủ chung…”

Lâm Thấm cảnh giác nhìn hắn, thấy hắn càng ngày càng tới gần, tức giận giơ chân đá hắn, “Ta tới trước, ta chiếm đóng rồi!”

Hôm nay nàng tắm rửa thay quần áo cực kỳ nhanh chóng, chính là bởi vì trong tân phòng chỉ có một cái giường, nàng muốn cướp trước, chiếm đóng giường…

Nàng đã lên giường, chỉ mặc xiêm áo nhẹ nhàng, khi giơ chân đá Cao Nguyên Dục lộ ra một đoạn bắp chân trắng nõn xinh xắn, Cao Nguyên Dục tâm thần nhộn nhạo, miệng khô lưỡi khô, dịu dàng dỗ nàng, “Tiểu Thấm Thấm, tiểu bảo bối, phu thê phải ngủ cùng nhau, thật đó…” Không nói gì nữa, nhào lên trên giường.

Lâm Thấm thấy không đánh hắn rời đi được, rất gấp gáp, “Ta chiếm đóng rồi, ngươi còn tới chen?” Không khách khí giơ chân đạp.

Nàng vừa gấp gáp, bắp chân lộ ra không chỉ còn một đoạn ngắn rồi, trong ánh mắt Cao Nguyên Dục tràn đầy đỏ như máu, giơ tay túm lấy bàn chân nàng, không kiềm chế được đặt lên trên miệng hôn một cái.

“Cao tiểu bàn ngươi thật sự không biết xấu hổ.” Lâm Thấm kinh ngạc trợn to hai mắt.

Cao Nguyên Dục đắm đuối đưa tình nhìn nàng, đầu lưỡi khẽ liếm bàn chân nàng.

Trên người Lâm Thấm nổi lên cảm giác thật nóng khác thường, khiến cho người ta vừa xấu hổ vừa sợ, nàng nhẹ nhàng phun một ngụm, “Cao tiểu bàn, ngươi thật xấu xa, mau buông chân ta xuống, hai ta lịch sự nói chuyện.”

Cao Nguyên Dục cười, “Xuống giường ta lại lịch sự nói chuyện với nàng, trên giường chúng ta không nên lịch sự thì tốt hơn.”

Lâm Thấm giận, dùng cả tay chân đánh hắn, hai người đùa giỡn chung một chỗ.

Cao Nguyên Dục chỉ khoác áo ngoài, bên trong không mặc gì, không biết làm sao áo khoác đã bị lột xuống rồi, hắn trần trụi, xuất hiện trước mặt Lâm Thấm…

“Cao tiểu bàn ngươi lớn thành vậy nha.” Lâm Thấm cũng có mấy phần tò mò, không khỏi nhiều mấy lần.

Dáng người của hắn rất đẹp, vai rộng eo nhỏ, trên người không có một chút thịt dư, thật ra vô cùng đẹp mắt… Ánh mắt Lâm Thấm tiếp tục nhìn xuống dưới, nhìn đến giữa hai đùi hắn, ánh mắt thay đổi, tức giận nói: “Cao tiểu bàn, dáng dấp ngươi xấu như vậy!”

Cao Nguyên Dục rất không phục, “Không phải vậy chứ.” Hắn tự tay chỉ chỉ mặt mình, lẽ thẳng khí hùng hỏi, “Mặt của ta đẹp chứ?” Lại chỉ chỉ thân thể mình, “Thân thể ta giống như mặt vậy, trong nam nhân rất đẹp đấy!”

Lâm Thấm xì mũi coi thường, “Ngươi cứ khoác lác đi.”

Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa “Cốc, cốc, cốc” thật cẩn thận.

“Ai?” Cao Nguyên Dục khoác áo lại, trầm giọng nói.

Bên ngoài vang lên giọng nói run run rẩy rẩy của nội thị, “Sở Vương điện hạ, trong cung đưa mấy món đồ quan trọng tới, là tối hôm nay phải dùng…”

Cao Nguyên Dục bực bội yên lặng một lúc, cắn răng nói: “Chờ!”

Nội thị vội đáp ứng, “Dạ, điện hạ.”

Cao Nguyên Dục đứng dậy khoác áo khoác, đi ra ngoài mở cửa ra.

Một hàng cung nữ nối đuôi nhau mà vào, đầu đều cúi thật thấp, vốn không dám ngẩng lên, sau khi đi vào, treo mấy bức vẽ trên tường, lại để một cái hộp thật lớn lên bàn, rồi vô thanh vô tức lui ra.

Cao Nguyên Dục đóng kỹ cửa lại, xoay người đến xem những bức họa này.

Trên bức họa che lụa, không nhìn thấy được nội dung gì

Lâm Thấm tò mò xuống giường nhìn, “Cái gì thế?”

Cao Nguyên Dục nói: “Trong cung đưa tới, ta cũng không biết.”

Hắn tự tay lột từng mảnh lụa xuống, từng bức tranh sinh động hiện lên ngay trước mặt…

Lâm Thấm giơ tay che mắt, “Thật không biết thẹn.” Ngượng ngùng nhìn lại.

Cao Nguyên Dục lại hăng hái, “Nàng xem nàng xem, có phải ta đẹp không?” Muốn đưa của mình ra cho Lâm Thấm nhìn, chứng minh mình không khoác lác, còn đẹp hơn trên bức họa nhiều.

Lâm Thấm nào chịu? Mặt đỏ tim đập rộn, trốn vào trong chăn.

Cao Nguyên Dục cũng không gấp gáp đuổi theo nàng, mở cả hộp lớn ra nhìn, chỉ thấy bên trong là hai tượng người một nam một nữ, bên cạnh còn có một sách nhỏ. Cầm sách nhỏ lên nhìn, bên trong viết cặn kẽ sử dụng như thế nào, Cao Nguyên Dục dựa theo sách thử gẩy gẩy mấy cái, quả nhiên hai cái tượng bắt đầu động…

“Hóa ra là như vậy.” Cao Nguyên Dục bừng tỉnh hiểu ra.

Lâm Thấm từ trong chăn lộ ra nửa mặt, lén lút nhìn sang bên này.

Cao Nguyên Dục quay đầu nhìn nàng, ánh mắt hai người vừa lúc chạm vào.

Sắc mặt Lâm Thấm ửng đỏ, lại một lần nữa núp vào trong chăn, Cao Nguyên Dục lóe lên suy nghĩ, cười nói: “Tiểu bảo bối, ngày trước chúng ta chỉ cãi nhau, lại chưa chân chính đánh nhau một lần. Hôm nay chỉ có một cái giường, nàng chiếm đóng rồi, ta cũng muốn tới giành, nếu không chúng ta đánh một trận đi, được không?”

Lâm Thấm giận đến vén chăn ngồi dậy, gương mặt nhỏ bé hồng hào, “Ai sợ ai chứ?!”

Cao Nguyên Dục cười nhẹ một tiếng, trong đôi mắt hàm chứa thâm tình, chậm rãi đi tới bên giường…

Sóng đỏ lật chuyển, phong tình kiều diễm, cả đêm triền miên.

Đây là một đêm khiến người ta chìm đắm.

Lúc vui thích, thời gian cực nhanh, bất tri bất giác, đêm đã qua.

Trong nắng mai, không một tiếng động, mặt trời mới nhú, tất cả đều tinh khiết đến lòng người vui vẻ thoải mái.

Từ phương đông hiện lên từng tia sáng từng chút một thấm vào màn trời màu lam nhạt, một ngày mới lặng lẽ phủ xuống nhân gian.

Cao Nguyên Dục và Lâm Thấm đứng trước cửa sổ, kề cận gắn bó bên nhau, cùng lẳng lặng nhìn mặt trời nhô lên từ phía đông.

“A Thấm.” Cao Nguyên Dục nhẹ giọng gọi tên thê tử.

“A Dục.” Lâm Thấm dịu dàng đáp lại hắn.

Hai người không kiềm chế được một nụ hôn sâu.

Cái hôn này, khiến bọn họ quên trời đất, cũng không nhớ nổi bản thân, hồn không biết thân ở đâu…

Bên cạnh có hắn, nhân gian chính là thiên đường; bên cạnh có nàng, thà rằng say trong ôn nhu hương dài lâu.

Hôn triền miên đi qua, hai người lại ôm chặt nhau.

“A Thấm, lần đầu tiên khi ta gặp nàng, đã thích nàng rồi.” Cao Nguyên Dục dịu dàng bày tỏ tâm sự, “Nàng gọi ta là tiểu mập mạp, ta không muốn ăn cơm nữa.”

“Ai bảo chàng cứ cãi lộn với ta.” Lâm Thấm mím môi anh đào.

Môi nàng kiều mỵ giống như hoa hải đường, hồng nhuận tươi mới, hết sức mê người, Cao Nguyên Dục không nhịn được lại khẽ hôn lên môi nàng, “Bảo bối, về sau ta sẽ không cãi nhau với nàng nữa, thật đó.”

Trong mắt hắn chứa ý cười nhẹ nhàng, sao Lâm Thấm lại không đoán ra được suy nghĩ của hắn chứ? Mặt ửng đỏ, nhẹ nhàng xì hắn.

Cao Nguyên Dục nở nụ cười cưng chiều, đưa tay ôm nàng vào ngực.

Hai người cùng nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy ánh mặt trời xinh đẹp chậm rãi mọc lên, trời sắp sáng…

Cuộc sống mới rực rỡ sắp mở ra. Sau này hắn sẽ gánh lấy trách nhiệm trượng phu và phụ thân, còn nàng, sẽ không là kiều nữ Lâm gia, là Sở Vương phi rồi…

“A Thấm, ta luôn luôn cùng với nàng.” Cao Nguyên Dục cầm bàn tay nhỏ bé mềm mại của nàng, nhẹ giọng nói.

“Ta cũng thế.” Lâm Thấm ngửa mặt lên, dịu dàng nhìn hắn.

Tay của hai người nắm chặt với nhau.

Tác giả có lời muốn nói: HOÀN CHÍNH VĂN rồi, còn lời cuối sách và PHIÊN NGOẠI.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hương Trà Thơm Ngát, R.Quinn, Thongminh123, Tran Sabera, dhkh, thanh.truc.thai, xichgo
     
Có bài mới 27.08.2021, 07:53
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 4012
Được thanks: 36964 lần
Điểm: 33.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Kiều nữ Lâm gia 185 - Điểm: 47
Chương 185:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Cuộc sống sau tân hôn của Lâm Thấm quả thật suôn sẻ.

Sau ngày tân hôn nàng và Cao Nguyên Dục cùng vào cung bái kiến các trưởng bối và hoàng đế hoàng hậu, thái hoàng thái hậu vui vẻ kéo tay nàng hỏi han, thái thượng hoàng yêu thương nàng có thừa, hoàng đế hoàng hậu khỏi nói, vẫn cực kỳ cưng chiều nàng giống như trước kia.

Không quá hài lòng với nàng chỉ có một vị Bách thái phi, nhưng mà, có thái hoàng thái hậu, thái thượng hoàng, hoàng đế và hoàng hậu bốn đôi mắt nhìn chăm chú, Bách thái phi đã thoái chí trước rồi, không bày ra được chút bài mẹ chồng nào, hiền lành lại cực kỳ ân cần, mềm giọng nhỏ nhẹ khen Lâm Thấm một phen, con dặn dò Cao Nguyên Dục nhất định phải đối xử tốt với nàng.

Cao Nguyên Dục cười như cái gì, “Mẫu phi yên tâm, nàng là Vương phi do con mất bao nhiêu công sức tốn bao nhiêu suy nghĩ mới lấy về nhà được, con có thể không đối xử tốt với nàng sao?”

Cả nhà lại cười ầm lên, Bách thái phi cũng cười theo rồi. Nhưng mà, trong gương mặt tươi cười của nàng lại có chút chua xót.

Nàng đã buông bỏ giấc mộng đẹp không có khả năng rồi, hiện giờ chỉ muốn hưởng phúc nhi tử, con dâu, nhưng phát hiện nguyện vọng bình thường này cũng khó thỏa mãn được. Nếu nàng đến Sở Vương phủ, thay Sở Vương và Sở Vương phi đương gia, đừng nói Cao Nguyên Dục nghĩ như thế nào, thái thượng hoàng không đồng ý trước, “Ngươi ngại trẫm già rồi sao? Trẫm còn tồn tại, ngươi lại muốn xuất cung rồi?” Bách thái phi sợ không dám nhắc lại chuyện này.

Hưởng phúc nhi tử, con dâu, hạnh phúc bình thường này, dường như xa xôi lắm, xa không thể chạm đối với nàng.

Bách thái phi không phải không tức giận.

Hoàng đế mỉm cười nói gì đó với hoàng hậu, có lẽ là câu nói đùa đi, hoàng hậu giận trách lườm hắn, sóng mắt yêu kiều, khóe môi khẽ nhếch.

Bách thái phi cảm thấy một màn này chói mắt lại nhói lòng, hơi cúi thấp đầu xuống.

Trưa hôm nay đế hậu thiết yến ở Xuân Hoa điện, toàn bộ họ hàng hoàng thất trong kinh đến đông đủ, Tương Dương trưởng công chúa dĩ nhiên cũng tới. Ngay trước mặt đông đảo Vương phi, công chúa, Tương Dương trưởng công chúa nói cho Cao Nguyên Dục, “Dục nhi, về sau khuê nữ của ta giao cho cháu, sau này nếu như cháu dám đối xử không tốt với con bé, cứ thử xem.”

Cao Nguyên Dục thề son sắt, “Cô ngài là ai chứ? Khuê nữ của ngài, cháu dám đối xử không tốt với nàng sao?”

Lương Vô Bệnh như hình với bóng đi theo bên cạnh Tương Dương trưởng công chúa, mỉm cười nói: “Dục nhi, cháu đối xử với a Thấm ít nhất phải như dượng đối xử tốt với cô vậy mới được.”

Cao Nguyên Dục cười gật đầu, “Dạ, dượng.”

Trên yến tiệc các Vương phi, công chúa thật sự hâm mộ ghen tỵ Lâm Thấm vị Sở Vương phi này đến cực điểm, nàng sẵn có danh hiệu Vương phi, lại có tôn vinh công chúa, tất cả chuyện tốt thế gian đều bị nàng chiếm, thật đúng là ngàn vạn sủng ái tụ tập một thân.

Lâm Thấm cười tủm tỉm đứng bên cạnh Tương Dương trưởng công chúa, cười như một hài tử.

Mặc dù bây giờ nàng đã gả cho người, nhưng toàn bộ trưởng bối và người nhà mẹ đẻ nàng vẫn quan tâm yêu mến nàng, thế gian không có tân nương nào hạnh phúc hơn nàng.

Cửu công chúa hâm mộ Lâm Thấm không thôi, khi hai người cùng bàn mời rượu nhau, nhỏ giọng nói với Lâm Thấm, “A Thấm, ta vừa nghĩ tới lập gia đình lại sợ, nếu có thể giống như ngươi thật tốt.”

Lâm Thấm cười híp mắt, “Vậy không khó. A Vi, ngươi chọn nhà quen thuộc chẳng phải được sao? Ngươi sợ người lạ, ở trước mặt người quen vẫn trò chuyện vui vẻ đó thôi.”

Cả khuôn mặt cửu công chúa đều nhăn lại rồi, “Ta nào có nhà nào quen thuộc? Mẫu phi ta nói nhà cậu vô cùng tốt, nhưng biểu ca nhà cậu… dáng dấp quá dữ tợn, ta mới không cần…”

Hiện giờ Vu Chiêu dung cũng là thái phi rồi, tiểu nhi tử nhà ca ca nàng ngược lại có tuổi tác tương đồng với cửu công chúa, nhưng vị nhân huynh kia lại có vóc người vừa cao vừa to, thích vung đao múa thương, cửu công chúa thấy hắn đã sợ, vốn không thân cận nổi.

“Từ từ chọn, không nóng nảy.” Lâm Thấm cười.

“Nhưng tuổi ta không còn nhỏ…” Cửu công chúa ấp úng.

Lâm Thấm cười tươi, “Nếu để ta tìm cho ngươi một lang quân như ý, ta thật sự không dám rộng rãi phóng khoáng đáp ứng. Muốn kéo dài hôn sự của ngươi một chút, đó lại tuyệt đối không có vấn đề gì. Ta đi nói với tỷ tỷ.”

“A Thấm ngươi thật tốt quá!” Cửu công cúa vô cùng vui sướng.

Lâm Thấm mỉm cười.

Bình thường Vương phi mới gả vào hoàng thất sẽ làm việc cực kỳ cẩn thận, nhưng Lâm Thấm từ nhỏ đã ra vào cung đình, hoàng hậu là tỷ tỷ ruột của nàng, vì vậy nên cho dù mới tân hôn, nhưng lại không hề câu nệ. Nàng tự nhiên thoải mái, cũng không có ai không có ánh mắt đến làm khó nàng, bữa tiệc trong cung vô cùng viên mãn.

Ngày hôm sau Cao Nguyên Dục theo nàng trở về phố Trường Anh, tiệc lại mặt càng thêm vui vẻ.

Tấn Giang Hầu, Tề gia, Dương gia, Ngôn gia các thân thích đều đến, tụ tập dưới một mái nhà, cực kỳ náo nhiệt.

A Đại và a Khuynh long phượng thai rất thích cô út, dẫn tới cũng thích dượng út, quan tâm hỏi bọn họ, “Đêm đó sau khi chúng cháu đi, cô út và dượng út đã nghỉ ngơi thật sớm chứ?”

Lâm Thấm giả bộ như không nghe thấy, quay đầu sang nhiệt liệt nói chuyện với La phu nhân, Cao Nguyên Dục cố làm ra vẻ trấn định, nhắm mắt nói: “Đúng, nghỉ ngơi thật sớm.”

Trên khuôn mặt nhỏ bé của a Đại và a Khuynh hiện lên vẻ hài lòng, đám người Lâm Phong, La Thư lại cố gắng nhẫn nhịn để không bật cười, nhịn đến khổ cực.

Tiểu Dương Dục đã chạy tới oán trách, “Tỷ tỷ, đêm hôm đó đệ rõ ràng nghe được tỷ gọi là tiểu Dục Dục, nhưng đại điện hạ lại kéo đệ đi, nói không phải gọi đệ. Đại điện hạ nhất định nghĩ sai rồi, có đúng không?” Hắn niềm nở hỏi Lâm Thấm, “Tỷ tỷ, tỷ gọi đệ làm gì vậy? Sau khi về nhà đệ vẫn còn nghĩ tới chuyện này đấy.”

“Tiểu Dục Dục.” Vào lúc này mọi người không còn nhịn được nữa, ôm bụng cười lăn lộn.

Lâm Thấm mặt ửng đỏ, “Cái đó, cái đó… tiểu Dục Dục, tỷ tỷ chỉ thuận miệng gọi đệ, thuận miệng gọi đệ.”

“Gọi đệ không có việc gì nha.” Dương Dục tỏ vẻ thất vọng.

Tất cả mọi người đều cười không nhịn được.

Mặc dù đây là chuyện cười, nhưng như vậy cũng có thể thấy được đôi vợ chồng son rất thân mật đấy, đám người Lâm Phong, La Thư, Tấn Giang Hầu đều cảm thấy thoải mái, sung sướng trong lòng.

Còn có chuyện gì khiến bọn họ thích hơn chuyện đôi vợ chồng son ân ái ngọt ngào đây?

La Giản cười ha ha, “Tiểu a Thấm, cháu có còn nhớ rõ ngày trước cháu náo động phòng cậu như thế nào không? Hiện giờ đến lượt cháu, ha ha, phong thủy luân chuyển, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây.”

Lâm Thấm đỏ mặt không nhường hắn, “Cậu, không có cháu cậu có cưới được mợ về không? Công lao của cháu lớn như vậy, náo động phòng thì sao?”

Ngôn Yên giận trách, “Khi đó a Thấm mới bao lớn, náo thì như thế nào? Hài tử náo động phòng mới có thể trừ tà khí, có hiểu không?”

La Giản cười nhìn Ngôn Yên, “Không có gì, không có gì, a Thấm náo động phòng là đúng, cần phải vậy.”

Lâm Thấm lập tức tỉnh táo tinh thần, “Mợ nói rất đúng! Cậu, sau khi ngài cưới mợ cuộc sống vẫn thuận lợi trôi chảy, bách bệnh không sinh, vậy chính là do cháu náo động phòng xua tan tà khí nha. Công lao của cháu cực lớn nha!”

“A Thấm thật biết nói hùa theo.” Mọi người đều cười to.

Lâm Thấm hả hê khoe khoang, thần thái phấn khởi.

Cao Nguyên Dục thích nhất dáng vẻ này của nàng, mỉm cười nhìn nàng, ánh mắt ôn nhu lạ thường.

“Cao tiểu bàn chàng nói có đúng không?” Lâm Thấm khoác lác tới nửa chừng, quay đầu vui mừng chứng thực với hắn.

“Cực đúng.” Cao Nguyên Dục cười gật đầu.

Lâm Thấm thật vui mừng, quay người tiếp tục khoác lác với mọi người.

Dáng vẻ này của đôi phu thê tân hôn rơi vào trong mắt mọi người, các trưởng bối cũng thoải mái cười.

Cuộc sống tân hôn của Lâm Thấm và Cao Nguyên Dục ngọt giống như mật.

Mỗi một ngày bọn họ đều rất sung sướng, vành tai tóc mai chạm nhau, cùng vào cùng ra, ân ân ái ái.

Tương Dương trưởng công chúa mười tháng mang thai đã đủ, sinh hạ một tiểu nữ anh đáng yêu. Lần này khiến Lương Vô Bệnh vui hỏng rồi, “Ta có nữ nhi, ta cũng nhi nữ song toàn rồi!” Coi tiểu nữ anh mới sinh là bảo bối, thường chớp mắt một cái cũng không chớp nhìn chằm chằm hài tử, ánh mắt si ngốc.

Tương Dương trưởng công chúa trung niên có nữ nhi, không biết thương hài tử như thế nào mới được nữa, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, giống như Lương Vô Bệnh cả ngày ngây người nhìn tiểu nữ anh.

Lương Luân cũng rất thích tiểu muội muội, mỗi ngày đến nhìn bé, lại nói giỡn với Tương Dương trưởng công chúa, Lương Vô Bệnh, “Thời gian trước luôn lo lắng nương và cha giận dỗi, bây giờ nhìn dáng vẻ này, nương sẽ không đuổi cha ra ngoài nữa chứ?”

Tương Dương trưởng công chúa cười như không cười, “Ai biết? Nếu chứng nào tật nấy, nhất định phải đuổi ra ngoài.”

Lương Vô Bệnh vội nói: “Đi thì đi, ta ôm khuê nữ cùng đi.”

Tương Dương trưởng công chúa giận trách, “Chàng nghĩ hay lắm. Khuê nữ do ta khổ sở mang thai mười tháng sinh ra, sao có thể để chàng ôm đi?”

Lương Vô Bệnh nở nụ cười, hai người nói tới nói lui, mặt mày mang tình, hòa hợp như đôi vợ chồng son trẻ tuổi.

“Sao con cảm thấy hình như con hơi dư thừa.” Lương Luân ho một tiếng.

Lương Vô Bệnh vốn thâm tình nhìn Tương Dương trưởng công chúa, lúc này như từ trong mộng mới tỉnh, ý tốt nói: “Luân nhi, không phải con thấy sao, là con quả thật hơi dư thừa. Con xem, ta và mẫu thân con có tiểu khuê nữ, một nhà ba người, hòa thuận vui vẻ. Còn con, tuổi cũng lớn, hình như nên lấy vợ thành gia đi. Một năm sau con cũng một nhà ba người, chẳng phải rất tốt sao.”

“Luân nhi, con hơi dư thừa.” Tương Dương trưởng công chúa cười híp mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ bé xinh đẹp của nữ nhi, phụ họa.

Lương Luân ngửa mặt lên trời thở dài, “Haizzz, đây là thế đạo gì? Có tiểu muội muội, ta lập tức thành trẻ bị bỏ rơi…”

Tương Dương trưởng công chúa và Lương Vô Bệnh rất không phúc hậu chê cười hắn một phen, “Luân nhi, nhanh chóng lấy vợ thành gia, vậy không phải con có người muốn rồi sao? Về sau đừng dựa vào cha nương nữa, cha nương đã có người yêu khác.”

Lương Luân cười nói với Tương Dương trưởng công chúa và Lương Vô Bệnh, nhưng trong lòng chán nản.

Lấy vợ, thành gia, đây là chuyện hắn đã từng rất hướng tới. Nhưng cô nương hắn muốn cưới về nhà hiện giờ đã gả đi làm vợ người ta, thế gian nào còn có nàng thứ hai, khiến hắn khuynh tâm ái mộ, muốn kết dây lòng đây?

Lương Vô Bệnh từ trước đến giờ tinh tế, con yêu có ánh mắt mang theo chút tịch mịch, cũng không tránh được ánh mắt của hắn.

Hắn nhẹ nhàng kéo Tương Dương trưởng công chúa, ý bảo Tương Dương trưởng công chúa nhìn vẻ mặt Lương Luân. Tương Dương trưởng công chúa lại tức giận, nhỏ giọng nói: “Đây chẳng phải nhờ Trấn Quốc công phu nhân ban tặng sao, không có bà ta, Luân nhi đến mức như vậy sao?”

Trong mắt Lương Vô Bệnh lóe lên chút hổ thẹn, cúi đầu.

Tuy Tương Dương trưởng công chúa nói nhỏ, nhưng Lương Luân thông minh cỡ nào, nàng nói gì, Lương Luân cũng đoán được. Hắn xưa nay hiếu thuận, không muốn khiến Lương Vô Bệnh sinh lòng áy náy, nên mỉm cười nói: “Cha và nương nói có đạo lý, con thật sự nên lấy vợ thành gia. Đến lúc đó con cũng một nhà ba người, sẽ không cảm thấy mình thê thảm không ai muốn nữa.”

“Thật sao? Luân nhi, là thật sao?” Lương Vô Bệnh ngẩng đầu lên, mặt vui mừng, mừng rỡ như điên, quả thật không thể tin nổi mình nghe là thật.

Lương Luân chua chát trong lòng, dịu dàng nói: “Tự nhiên là thật.”

Hắn đã từng hao tổn tâm trí một lần vì cha nương bất hòa, để cho cha nương hòa hảo, càng thêm vắt óc tìm kế. Sau khi hắn biết được chân tướng, lại cảm kích cha nương dụng tâm lương khổ, tự trách thật sâu, cảm thấy mình quá bất hiếu rồi, mang đến quấy nhiễu lớn như vậy cho cha nương. Hiện giờ hắn thấy Lương Vô Bệnh vui vẻ thành như vậy, tự trách sâu hơn. Lấy vợ đi, thành gia đi, như vậy ít nhất cha nương sẽ yên tâm rất nhiều. “Trăm thiện hiếu đứng đầu”, nếu kể cả cha nương đều không thể hiếu kính, có mặt mũi nào đứng giữa trời đất chứ.

“Thật tốt quá!” Lương Vô Bệnh hưng phấn xoa xoa tay, “Để cha nghĩ xem, cô nương nhà nào thích hợp với con? Luân nhi con yên tâm, cha và nương nhất định một ngàn người mới chọn được một người, chọn cho con một nàng dâu nhỏ thập toàn thập mỹ, hoàn mỹ không tỳ vết!”

“Thế gian nào có cô nương nào thập toàn thập mỹ.” Lương Luân không khỏi mỉm cười.

Cho dù có, nàng cũng đã lập gia đình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hương Trà Thơm Ngát, R.Quinn, Số 15, Thongminh123, Tran Sabera, dhkh, hh09, maihuynh, thanh.truc.thai
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 225 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ching6, Lona97, nguyenthoatda, TTripleNguyen và 163 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Xuyên không - Trọng sinh] Nhất phẩm quý thê

1 ... 51, 52, 53

3 • [Xuyên không - Điền văn] Nông kiều có phúc - Tịch Mịch Thanh Tuyền

1 ... 93, 94, 95

4 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 27, 28, 29

5 • [Hiện đại] Ảnh hậu làm quân tẩu - Đông Nhật Nãi Trà

1 ... 71, 72, 73

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 264, 265, 266

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 156, 157, 158

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 142, 143, 144

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 121, 122, 123

13 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

[Hiện đại] Hào môn tranh đấu I Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh

1 ... 485, 486, 487

15 • [Cổ đại] Kiều nữ Lâm gia - Xuân Ôn Nhất Tiếu [HOÀN TRỌN BỘ]

1 ... 73, 74, 75

16 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139



Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 201 điểm để mua Bé hồng 3
Phongvan124: Đm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Kitty ôm hoa
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 245 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: Mèo Mướp Thích Ngủ vừa đặt giá 201 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 201 điểm để mua Ếch che nắng
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 200 điểm để mua Đá chanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 349 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 580 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 200 điểm để mua Sư Tử Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 256 điểm để mua Hổ sung sướng
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 381 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 242 điểm để mua Hổ sung sướng
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 215 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 432 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Khỉ buồn ngủ
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Cún ngủ
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu say ngủ 2
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 201 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 253 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để mua Xe hơi tình yêu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 200 điểm để mua Pikachu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 201 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 200 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 201 điểm để mua Gấu nâu thích nhảy
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 527 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 550 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 377 điểm để mua Bông tai đá Citrine

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.