Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 

Đại thiếu gia nhà họ Cam rất khó trị - Hương Di

 
Có bài mới 10.11.2015, 13:29
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2015, 16:11
Bài viết: 1152
Được thanks: 4023 lần
Điểm: 8.72
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Đại thiếu gia nhà họ Cam rất khó trị - Hương Di - Điểm: 9
Đại thiếu gia nhà họ Cam rất khó trị

images


Tác giả: Hương Di

Convert: Ngocquynh520

Editor: Lavender – Blue

Beta: Lynn + Hà Linh Sơn

Thể loại: Hiện đại, Ngược, có 1 tí ngược, 1 tí sủng, có vui đùa 1 chút, nữ chính ngu ngốc một chút, nam chính có một sự lừa đảo nhẹ......

Nguồn: http://diendanlequydon.com



Giới thiệu

Chủ tịch đại nhân của cô, là một kẻ phiền toái rất tùy hứng, Đại Thiếu Gia luôn làm theo ý mình.

Chọn ba lấy bốn, liên tục đuổi đi 16 thư ký, cố ý để cho cô trợ lý nhỏ này khổ cực đến chết mà.

Nếu không phải vì số nợ lớn của cha, phải chăm sóc mẹ bệnh nặng, cô sẽ không sống dưới uy quyền của anh, chịu gian khổ, bị giày vò qua ngày.

Nhưng bệnh tình của mẹ chuyển biến nặng, cô tìm kiếm khắp nơi cũng không tìm đâu ra tiền.

Thế nhưng vào lúc này, anh lại nói sẽ lấy ra mấy chục triệu chi trả, tiến hành kế hoạch "Mượn bụng sinh con" lừa gạt thiên hạ.

Bỏ tiền ra, sinh đứa nhỏ, đánh đổi ngàn vạn?

Tiền óng ánh đặt ở trước mắt, người nào không cầm nhất định là ngu ngốc hơn cả đứa ngốc!

Đợi chút, không có chuyện gì sao phải tắt đèn cởi quần áo? Bàn tay trong bóng tối không an phận sờ ở đâu vậy?

Sắc lang lớn mật! Rõ ràng đã nói chỉ mượn bụng sinh con, làm sao lại giở trò lừa gạt cô lên giường?

Do muốn sớm hoàn thành hiệp ước, phất tay nói bái bai với anh.

Cô đo nhiệt độ cơ bản của cơ thể, tính toán kỳ thụ thai, lần nữa chiến đấu hăng hái vì công cuộc "chế tạo người thành công".
Nhưng, stop! Sinh đứa bé sao lại khó khăn như vậy?

Cô mệt mỏi gần chết, lại phát hiện anh không chỉ muốn đứa trẻ.... ....






Đã sửa bởi Lavender - Blue lúc 23.02.2018, 16:50, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 13.11.2015, 08:17
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2015, 16:11
Bài viết: 1152
Được thanks: 4023 lần
Điểm: 8.72
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại thiếu gia nhà họ Cam rất khó trị - Hương Di - Điểm: 69
Chương 1

Edit: Lavender - Blue

Ngày nắng gắt, ánh mặt trời chói chang chiếu lên đầu người muốn choáng váng, Chu Chiếu Hi bước nhanh vào bên trong cao ốc "xây dựng Đạo Dương".

Nhiệt độ từ máy điều hòa thổi vào mặt làm xua tan cái nóng, cô đi vào thang máy, bấm đèn tầng chín, thang máy chầm chậm đi lên trên.

Nghĩ lại những chuyện xảy ra nửa tiếng trước, cô tức giận thở ra một hơi.

Cô không hiểu, trên thế giới này tại sao còn có người mặt dày vô sỉ như thế? Được rồi, muốn kiện thì kiện, ông ta cho là uy hiếp cô như vậy, cô sợ đến tè ra quần hay sao?

Không, cô không bị dọa một chút nào cả, nếu như ông ta không sợ nói việc này ra sẽ mất mặt, cô càng không cần thiết phải sợ, một xu cô cũng sẽ không cho, ông ta đừng mơ tưởng lấy được đồng nào của cô.

Ánh mắt lơ đãng thoáng nhìn, gương trong thang máy phản chiếu ấn đường của cô nhíu lại, cô nhìn kỹ hình ảnh phản chiếu trong gương, đôi lông mày rậm nhướn lên trên khuôn mặt trái xoan lớn chừng bàn tay, trong đôi mắt to sáng ngời hiện lên dấu vết của sự tức giận chưa biến mất, ánh mắt thoạt nhìn có chút hung dữ.

Mái tóc ngắn xoăn tự nhiên có chút lộn xộn, cô đưa tay vuốt vuốt, sau đó xoa xoa huyệt thái dương hơi đau.

"Không nên tức giận vì người kia, ông ta không đáng giá! Chu Chiếu Hi, mày là người phụ nữ thông minh lý trí tỉnh táo, tội gì lại mang lỗi của người khác ra mà tự trừng phạt bản thân, ngu ngốc mới làm chuyện đó." Cô nhìn gương tự nói.

Đinh một tiếng, thang máy đến lầu chín, cửa trượt ra hai bên, cô mím môi, điều chỉnh biểu hiện trên khuôn mặt, đôi môi đỏ tươi nâng lên hai bên, gợi lên một nụ cười, tràn đầy tự tin bước ra khỏi thang máy.

Đi tới chỗ ngồi của mình, rót cho mình một ly nước lạnh giải khát, vừa rót hết một ly, lại rót thêm một ly thứ hai nữa, miệng chuẩn bị muốn uống, thì có người vội vã chạy tới.

"Chiếu Hi, Chiếu Hi, không xong rồi."

"Ai nói vậy, tớ rất ổn mà."

"Chiếu Hi, cậu đừng nói giỡn nữa, chuyện thật sự không xong!" Vẻ mặt Dương Mỹ Dục hốt hoảng như đang xảy ra chuyện lớn, không có tâm trạng để đùa giỡn.

"Làm sao vậy?" Biết rõ cá tính của cô ấy, một chút chuyện nhỏ cũng có thể làm cho cô ấy hoảng hốt luống cuống, chuyện bé xé ra to, cho nên Chu Chiếu Hi lơ đễnh liếc mắt nhìn một cái, môi thì nhấp ly nước lạnh như băng.

"Thư ký Kha nói muốn từ chức, một tiếng trước đã rời đi."

"Khụ khụ khụ." nghe vậy, cô sặc, liền vội vàng hỏi: "Tại sao cô ấy không làm?"

"Cô ấy.... ..... Một tiếng trước, Chủ tịch muốn cô ấy đem bảng báo cáo vào, kết quả.... ..." Dương Mỹ Dục cắn môi liếc mắt chớp mắt nhìn cô.

"Kết quả như thế nào?" chân mày Chu Chiếu Hi vặn vẹo, trong lòng đã có dự cảm, nhất định là bởi vì "như vậy".

Đáng chết, cô đã làm trợ lý cho Chủ tịch tập đoàn Đạo Dương hai năm nay, đã đổi qua mười sáu thư ký rồi, rốt cuộc tên kia muốn đuổi đi bao nhiêu thư ký mới hài lòng chứ?

Kết quả thư ký Kha không theo thói quen của Chủ tịch, mang báo cáo hàng tháng đặt trước mặt ngài, Chủ tịch muốn cô ấy sửa lại lần nữa, cũng không biết chuyện gì xảy ra, thư ký Kha lại dám cãi lại, mặc kệ bảng báo cáo trước mặt nói: “Không giống nhau sao?", "Vì thế Chủ tịch đã nói.... ....." Lời kia có chút khiếm nhã, vì vậy cô ấy không dám nói ra.

"Chủ tịch nói cái gì?"

Thẹn thùng nhấp môi dưới, Dương Mỹ Dục nhỏ giọng thuật lại: "Chủ tịch nói đương nhiên là khác biệt, giống như cô đi toilet chẳng lẽ trước khi chùi đít còn lớn tiếng sao? Mỗi một sự kiện đều có thứ tự trước sau của nó, nếu ngay cả chuyện nhỏ này mà cô cũng không có cách nào làm tốt, có lẽ không cần ở lại chỗ này lãng phí thời gian của tôi nữa."

Nghe xong, Chu Chiếu Hi bất lực lau mặt: "Rồi sau đó thì sao?"

"Thư ký Kha vừa khóc vừa chạy ra ngoài, trở về chỗ ngồi của cô ấy, cầm túi xách, bỏ lại một câu cô ấy không làm nữa, ngay lập tức khóc chạy một mạch ra ngoài."

"Tên kia là chê công việc của tớ còn chưa đủ nhiều sao, không cần phải đuổi cổ thư ký chứ?" Một cỗ tức giận xông tới, cô để ly nước xuống, đi về phía phòng làm việc của Chủ tịch, cũng không gõ, trực tiếp mở cửa phòng làm việc, liếc thấy người đàn ông ngồi thẳng bên trong, đôi mắt cô hiện lên sự tức giận.

"Mời anh giải thích rõ ràng cho tôi biết đây là xảy ra chuyện gì? Tôi mới vừa đi khỏi nửa ngày, anh lại ép một thư ký chạy mất!"

Cam Nhĩ Thụy ngẩng đầu rời mắt khỏi công văn, thong thả ung dung quan sát cô gái xông vào phòng làm việc của mình, chậm rãi lên tiếng: "Cô Chu, xin cho hỏi cô đang nói chuyện với ai?"

"Xin hỏi trong phòng làm việc trừ anh ra còn có ai?"

Anh nhướn nhướn đuôi lông mày, giọng nói nhẹ nhàng nói: "Thì ra là cô đang nói chuyện với tôi, tôi còn tưởng rằng cô đang chửi một đứa trẻ hay là đang trách mắng cấp dưới."

Chu Chiếu Hi cứng người, biết đây là anh đang nhắc nhở cô chú ý thân phận của hai người, đành phải kìm nén lại cơn giận, giọng nói lạnh lẽo.

"Không phải lần trước anh đã đồng ý với tôi sẽ không đổi thư ký nữa sao? Vậy bây giờ là chuyện gì xảy ra, đang êm đẹp tại sao anh lại mắng thư ký Kha bỏ chạy?"

Cam Nhĩ Thụy chậm rãi lên tiếng nói: "Đầu tiên, êm đẹp tôi sẽ không mắng chửi người, thứ hai, từ đầu tới cuối tôi cũng không có mắng thư ký Kha."

"Anh không có mắng cô ấy?" Thấy anh hoàn toàn phủ nhận, cô tức giận vươn ngón trỏ chỉ ngay mũi anh: "Được, vậy tôi hỏi anh, anh có nói với cô ấy lời như chẳng lẽ trước khi chùi đít còn lớn tiếng hay không?"

"Những lời này tôi có nói, nhưng từ đầu tới cuối tôi cũng không có mắng cô ta." Trí nhớ của anh rất tốt, đã nói sẽ không phủ nhận.

"Vậy anh có nói với cô ấy, ngay cả chút chuyện nhỏ này cũng không làm được thì lập tức cút đi hay không?"

"Không có."

"Không có!" Cô nâng cao âm cuối lên.

"Tôi không biết lời này cô nghe được từ đâu, nhưng chỉ là cắt câu lấy nghĩa (lấy một câu trong lời của người khác rồi giải thích theo ý mình), tôi cũng không phải nói như vậy." Anh nhịp đôi chân, khoanh tay trước ngực, nhàn nhã chớp mắt nhìn cô. Đã từ lâu, anh để ý mỗi khi cô trở nên kích động thì hai lỗ tai đều sẽ đỏ hết.

"Vậy anh nói như thế nào?"

"Tôi dùng giọng nói hết sức hiền lành nói cho cô ta biết, cô ta đã làm gần hai tháng, trong đó một tháng lại có hai mươi sáu ngày, tôi giao phó công việc cho cô ta, cô ta đều không làm kịp, tôi tự nghĩ, có lẽ cô ta rất không phù hợp công việc này rồi có phải nên suy nghĩ kỹ càng, muốn tiếp tục lưu lại không phải sẽ lãng phí thời gian của tôi với cô ta sao?"

"Anh gọi cái này là hiền lành?" Mẹ nó, cái này căn bản là nói rõ để cho người ta rời đi thôi!

"Tôi xác nhận thực sự là xuất phát từ ý tốt mới nói như vậy." Mắt phượng thon dài liếc nhìn cô, anh không lạnh không nóng mở miệng: "Cô Chu, cô là tự mình dạy dỗ thư ký, cô hẳn là rất rõ trí nhớ cô ta không tốt, trong công việc lại không để tâm, trong thời gian làm việc thường nói chuyện điện thoại yêu đương cá nhân, những cái này cũng không sao cả, nhưng mỗi lần tôi giao công việc cho cô ta, cô ta luôn làm thiếu sót, cô cảm thấy cô ta thật sự có thể đảm nhiệm công việc này sao?"

"Chuyện này.... ....." Chu Chiếu Hi bị anh hỏi ngược lại cứng họng. Được, cô thừa nhận thư ký Kha quả thật không quá tốt, chỉ là bình hoa hào nhoáng bên ngoài, nhưng dù sao cũng là bộ phận nhân sự tuyển vào, cô thì có thể làm gì? Cô đã dạy dỗ hết sức rồi.

Cô chỉ là một trợ lý, công sự mỗi ngày đều xử lý không xong, lại còn kiêm luôn trách nhiệm dạy dỗ thư ký của anh ta, rất mệt mỏi có được hay không! Hơn nữa người này lại rất hay bắt bẻ, mọi chuyện yêu cầu hoàn mỹ, bất luận là bảng báo cáo tài vụ, tờ trình vắn tắt hay bản kế hoạch, đều phải soạn theo y hình thức anh ta quy định ra, nếu không nhất định sẽ bị trả về yêu cầu sửa đổi.

Vì vậy mỗi lần một thư ký rời đi, cô lại phải dạy lại từ đầu, cô rãnh rỗi như vậy khi nào?

"Thư ký nào cũng bị anh nghi ngờ thành kẻ vô dụng, lần sau lại có thư ký mới vào, anh tự mình dạy bảo, tôi không bao giờ xía vào nữa."

Ánh mắt màu đen thẳm nhìn cô.

"Cô Chu, tôi có thể tha thứ cho cô vô lễ, chẳng qua tôi hi vọng cô nhớ, không phải cấp trên nào cũng đều là người khoan dung độ lượng giống như tôi đây."

Người khoan dung độ lượng? Chu Chiếu Hi mắt trợn trắng nhìn lên trời. Cô biết tính tình mình không tốt lắm, mỗi lần chỉ cần nổi giận, cô sẽ quên cô chỉ là một trợ lý nho nhỏ, trực tiếp gầm thét với lãnh đạo.

Nhưng người khoan dung độ lượng, những lời này như thế nào dùng được trên người anh ta chứ? Cô làm trợ lý cho anh ta hơn hai năm, anh ta đổi liền mười mấy thư ký, đây gọi là người khoan dung độ lượng à?

Nghênh đón ánh mắt xanh giận dữ của cô, chờ một lúc, anh nhắc nhở: "Cô không biết ba từ xin lỗi nói thế nào sao?"

Anh có thể tha thứ cho cô dùng thái độ ác liệt chống đối, nhưng nếu cô không mở miệng nói xin lỗi trước, anh làm sao tha cho cô?
Cô cắn răng trừng anh, như thế nào cũng không chịu nói ra ba chữ thật xin lỗi.

Được, cô thừa nhận thái độ của mình quả thật không đúng, nhưng cũng là do anh ta có lỗi trước, bởi vì một chút chuyện nhỏ như hạt mè mà tống cổ thư ký đi, cuối cùng gặp xui xẻo còn không phải là cô sao?

Trước khi thư ký mới trình diện, những công việc khác của thư ký không người nào đồng ý tới đây giúp đỡ, tất cả mọi người khiếp sợ tính cách bắt bẻ của anh, sợ động một tí là phạm lỗi, cho nên trong khoảng thời gian này cô phải kiêm trợ lý và chức vụ thư ký, phục vụ vị Chủ tịch to lớn này.

Cô không lên tiếng, anh cũng không nói chuyện, ánh mắt của hai người giằng co, chờ đối phương thừa nhận lỗi lầm trước.

Theo ý của anh, đối với cô, anh đã cực kỳ dung túng, cô không nên không biết điều như vậy nữa; nhưng đối với cô mà nói, cảm thấy anh hoàn toàn cố ý tìm phiền toái cho cô, bởi vì nhất định phải một thân kiêm hai chức là cô!

Cuối cùng cô lên tiếng, nhưng lời nói ra nói cũng là ——

"Tôi yêu cầu được tăng lương."

"Hai tháng trước tôi đã tăng lương cho cô rồi, cô lại muốn đề nghị tăng lương, không cảm thấy quá vô lý hay sao?" Hơn hai năm qua cô đã sáu lần tăng lương, đã đạt mức lương trợ lý đặc biệt so với nhiều quản lý còn cao hơn.

Cô hùng hồn mở miệng: "Tôi yêu cầu được tăng lương là có lý do chính đáng. Thư ký Kha từ chức, công việc thư ký tạm thời nhất định là do tôi làm, người mới vào còn không phải lại là tôi huấn luyện giúp anh, lượng công việc của tôi lập tức tăng lên nhiều như vậy, chủ tịch tăng lương cho tôi chẳng lẽ không đúng sao?"

Ánh mắt anh lạnh lẽo chớp mắt nhìn cô: "Cô lần trước, lần trước nữa, lần trước trước nữa đều là dùng lý do này yêu cầu tôi tăng lương, tôi đều đáp ứng yêu cầu của cô, bây giờ cô lại dùng lý do giống y như vậy, không cảm thấy không có ý tưởng mới nào hợp lý hơn sao?"

Cô tức giận phản bác: "Vậy anh đổi rồi lại đổi thư ký thì nói thế nào? Chẳng lẽ chỉ vì anh là chủ tịch thì có thể hành động tùy ý như vậy, muốn làm gì thì làm sao? Anh có biết những thói quen kỳ quái cùng mấy cái quy định kia của anh có bao nhiêu phiền toái hay không? Chỉ cần dạy dỗ thư ký nhớ những thứ kia thôi, tôi phải mất bao nhiêu sinh lực anh biết không? Mỗi một người tới tôi phải dạy một lần, phiền cũng phiền chết được."

Ánh mắt đen lạnh lùng: "Cô Chu, nếu như chuyện này thật làm cô phiền như vậy, vậy cô cũng không cần làm, không có ai miễn cưỡng cô nhất định phải làm!" Anh vẫn thật sự tán thưởng tài năng của cô, cho nên mới năm lần bảy lượt dễ dàng tha thứ đối với tính tình nóng nảy của cô, nhưng lần này cũng quá càn rỡ.

Giọng nói lạnh lùng này làm cho cô cứng lại, Chu Chiếu Hi cắn cắn môi, rất muốn thẳng thắn lớn tiếng tính sổ với anh nói lão nương đã sớm không muốn làm, nhưng hai vai gánh vác trách nhiệm không cho phép cô tùy hứng như thế, cô rất cần công việc này, rất cần khoản tiền lương này.

Đè nén xuống cảm xúc không cam lòng, cô cúi thấp mặt, đôi môi sâu kín thở nhẹ ba chữ: "Thật xin lỗi." Nhỏ giọng nói xong, quay đầu rời khỏi phòng làm việc của anh.

Trở lại chỗ ngồi, ấn đường cô nhíu chặt cố nén uất ức trong lòng.

"Chiếu Hi, cậu ổn chứ?" Dương Mỹ Dục đi tới bên cạnh cô, lo lắng nhìn cô.

Cô nhẹ nhàng lạnh nhạt đáp một tiếng: "Ừ. Mỹ Dục, làm phiền cậu thông báo cho bộ phận nhân sự, yêu cầu bọn họ mau tuyển thêm một thư ký mới vào."

"Bây giờ sao?"

"Đúng." Suy nghĩ một chút, cô mở miệng lần nữa: "Cậu nói với người ở bộ phận đó, lần này tuyển dụng tớ muốn đích thân phỏng vấn."

Dương Mỹ Dục có chút không ngờ: "Cậu phải đích thân phỏng vấn?"

"Tránh cho bọn họ lại tìm một người trông khá mà không dùng được, cậu cũng biết phục vụ ông chủ lớn của chúng ta có bao nhiêu khó khăn, làm thư lý của anh ta, nếu khả năng chống chọi cùng trí nhớ mạnh hơn người bình thường thì mới có thể."

"Nói cũng phải." Dương Mỹ Dục đau lòng nhìn cô: "Lần này thư ký Kha đi, gần đây cậu lại phải khổ cực một chút."

"Vậy cũng hết cách rồi, ai bảo chúng ta là người làm công ăn lương của người ta chứ, anh ta cao hứng, làm thế nào cũng chỉ có thể tùy ý anh ta." Trong giọng nói rõ ràng hờn giận.

Dương Mỹ Dục như có điều suy nghĩ nhìn cô nói: "Chiếu Hi, tớ cảm thấy được ông chủ.... .... Thật ra thì cũng rất dễ dàng tha thứ cho cậu, cậu xem thư ký Kha chỉ cãi lại anh ấy một câu, anh ấy đã bảo cô ấy cút đi, nhưng mỗi lần cậu lớn tiếng ầm ĩ với anh ấy, anh ấy đều chưa từng khai trừ cậu.... ...."

Chu Chiếu Hi tự biết rất rõ nói: "Đây còn không phải là bởi vì tớ làm tốt lại nhẫn nhịn chịu đựng giày vò, quan trọng nhất là, chỉ có tớ có thể nhớ rất rõ ràng những thói quen kỳ quái kia của anh ta."

Nhìn bộ dạng không còn cách nào khác của cô, Dương Mỹ Dục bật cười: "Tớ cảm thấy anh ấy đối với cậu thật sự không giống với người khác. Tớ đi gọi điện thoại cho bộ phận nhân sự đây."

"Cám ơn." Nhưng cô không cảm thấy anh ta đối xử khác biệt với cô một chút nào, mới vừa rồi, anh ta không phải còn nhắc nhở cô phải chú ý thân phận của hai người sao? Anh ta là chủ tịch cao cao tại thượng, nếu như làm anh ta phát bực, anh ta muốn người nào cút thì người đó lập tức phải cút.

*********

Đi ra khỏi thang máy, Chu Chiếu Hi đi vào bãi đậu xe dưới tầng hầm của công ty, đi về phía chiếc xe hơi màu xám của mình, đồng thời lạnh lẽo nói với đầu bên kia điện thoại di động: "... ... Ông đã tìm được luật sư muốn kiện tôi? Được, mặc cho ông đi kiện...... Muốn cho tôi ba ngày cân nhắc? Ha, không cần, muốn kiện thì ông kiện, còn giăng lưới xúi kiện làm gì."

Lắng nghe tiếng trong loa truyền ra, Chu Chiếu Hi cắn răng nghiến lợi trả lời: "Sợ sau này tôi làm khó các người? Ông ít ở bên đó giả mù sa mưa.... ... Vậy sao, luật sư nói tỷ lệ ông thắng kiện trên chín mươi phần trăm? Vậy rất tốt nha, chúc mừng ông, chẳng qua tôi vẫn là câu nói kia, ông đừng mơ tưởng tôi sẽ cho ông một đồng, nếu có tiền, tôi tình nguyện quyên góp cho những người ăn xin cũng sẽ không cho ông."

Dứt lời, cô không chút do dự cắt đứt cuộc trò chuyện, và cũng vì tức giận mà hô hấp trở nên khá dồn dập.

Đáng ghét, cô tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp.

Từ ngày cô ra đời chưa bao giờ nuôi cô một ngày, bây giờ lại có vẻ mặt muốn kiện cô vì bị mất quyền nuôi dưỡng? Cô chưa từng thấy qua người đàn ông nào vô liêm sỉ hơn người này.

Ban đầu ông ở rể ở nhà họ Chu, lúc mẹ sinh cô chưa được nửa năm thì ông ta vơ vét toàn bộ tài sản nhà họ Chu chạy theo đàn bà bên ngoài, để lại một đống nợ cho mẹ cô gánh chịu, hiện tại đã nghèo nàn người lại bệnh tật, bị người đàn bà kia bỏ, vẫn còn có mặt mũi quay đầu lại yêu cầu cô phụng dưỡng ông ta, muốn cô hằng tháng đưa cho ông ba chục ngàn phí sinh hoạt!

Làm sao ông ta có mặt mũi nói ra được câu này vậy? ! Ba cái gì? Cô không có ba! Ba của cô đã chết từ lâu rồi!

Cô tuyệt đối sẽ không thừa nhận người đàn ông như vậy là ba của cô, tuyệt đối không nhận! Cô không có ba, chỉ có mẹ.

Tức giận đưa tay vào túi xách nghĩ muốn lấy chìa khóa, lại phát hiện cũng không tìm được. Rớt sao? Hay là để quên trên văn phòng không cầm xuống? Cô đang chuẩn bị quay đầu lại đi tìm, đột nhiên nghe được một giọng nói truyền đến ——

"Đây là của cô phải không?"

Cô ngẩng đầu nhìn lại, nhìn thấy chùm chìa khóa có treo hình mèo Hello Kitty của mình, Cô gật đầu liên tục không ngừng, đưa tay cầm lại chìa khóa.

"Là chìa khóa của tôi, anh nhặt được ở đâu vậy?"

"Trên hành lang phòng làm việc." Cam Nhĩ Thụy đưa chìa khóa cho cô.

Nhận lấy, chần chờ chốc lát, cô rốt cuộc mở miệng: "Cám ơn."

Vì chuyện thư ký Kha, cô tức giận cả một buổi chiều đều không nói chuyện với anh, có công văn muốn đưa cho anh tất cả đều tìm em gái vừa học vừa làm đưa vào, không ngờ chìa khóa của cô lại bị anh nhặt được, nhưng...

"Làm sao anh biết chìa khóa này là của tôi?" Cô hỏi.

"Trên phòng làm việc tầng chín chỉ còn hai người chúng ta trễ nhất, chìa khóa này không phải của tôi tất nhiên chính là của cô, hơn nữa, hình như cô rất thích mèo Hello Kitty." Anh để ý hình vẽ trên cái cốc của cô cũng là Hello Kitty.

Cô làm trễ đến như vậy không phải do anh ban tặng sao, thư ký Kha vừa đi, cô phải một người làm nhiều việc, cho đến lúc nãy mới xong.

"Cám ơn Chủ tịch, tôi đi trước." Cô quay lại chỗ xe đậu, mở cửa xe.

"Chờ một chút, cô Chu." Cam Nhĩ Thụy gọi cô lại.

"Còn có chuyện gì sao?" Bởi vì mệt mỏi, vẻ mặt của cô có chút bực mình.

Mắt đen bình tĩnh nhìn chăm chú vào cô: "Nếu như cô cần hỗ trợ về mặt luật pháp, có thể tìm nhân viên pháp vụ công ty giúp một tay."

Chu Chiếu Hi ngây ngốc nhìn anh mấy giây, không vui chớp mắt hỏi: "Anh nghe lén tôi nói điện thoại?"

"Tôi không phải cố ý muốn nghe, cô nói điện thoại nói kích động như vậy, trừ khi tai tôi bị điếc, nếu không rất khó để không nghe thấy." Bọn họ chia ra đi hai thang máy trước sau xuống lầu , anh ở sau lưng cô, không cẩn thận nghe những lời đó.

Chu Chiếu Hi cắn cắn môi, ánh mắt nhìn chằm chằm cái chìa khóa trong tay giây lát, mới thấp thỏm nhìn về phía anh, nhẹ giọng nói: "Cám ơn." Trở thành trợ lý của anh hơn hai năm, cô biết anh luôn luôn công và tư rõ ràng, thật bất ngờ anh lại chủ động mở miệng trợ giúp.

"Không cần khách khí." Đáp một tiếng, Cam Nhĩ Thụy đi về phía xe của mình đậu, bên môi nhàn nhạt nâng lên nụ cười. Nhìn bộ dạng cô cũng sẽ không lại vì chuyện thư ký Kha tức giận nữa chứ?

Nhìn bóng lưng của anh, Chu Chiếu Hi chợt sinh ra một chút ý nghĩ hoang tưởng. Chắc là anh cố ý lấy lòng cô, vì...... Cả buổi chiều cô không nói chuyện với anh?

Ngay sau đó cô cảm thấy buồn cười. Anh đường đường là Chủ tịch làm sao phải lấy lòng một cô trợ lý nho nhỏ đây? Cô lắc đầu một cái, ngồi vào trong xe, chuông điện thoại di động bỗng dưng vang lên, cho là người đàn ông vừa rồi gọi tới, cô cau mày nhận điện thoại.

"Này, ông muốn kiện thì cứ việc lập tức đi kiện đi, không cần gọi hỏi lại...... Ô, là dì Phương ạ, thật xin lỗi, con cho là.... ... Cái gì? Bây giờ dì ở đâu? Được, con lập tức đi tới."

Xe hơi màu xám bạc vút lên một tiếng rồi nhanh chóng lái ra khỏi bãi đỗ xe dưới tầng hầm, Cam Nhĩ Thụy nhìn qua kính thấy xe vội vã rời đi, mi tâm nhíu lại, lẩm bẩm nói: "Sao lại phải lái nhanh như vậy?"


Đã sửa bởi Lavender - Blue lúc 18.12.2015, 14:22.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 18.11.2015, 19:14
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2015, 16:11
Bài viết: 1152
Được thanks: 4023 lần
Điểm: 8.72
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại thiếu gia nhà họ Cam rất khó trị - Hương Di - Điểm: 34
Chương 2.1:

Edit : Lavender - Blue

"Cái gì? Phải cắt bỏ?!"          

Bác sĩ đẩy kính của mình giải thích: “Tình hình là vết thương bị nhiễm trùng rất nghiêm trọng, nếu như không lập tức cắt bỏ, các tế bào của bộ phận xung quanh sẽ bị lây nhiễm, sợ rằng sẽ biến chứng nghiêm trọng dẫn đến nhiễm trùng máu, nguy hiểm tính mạng của bà ấy."

"Nhưng cắt bỏ chân vậy sau này đi lại bằng cách nào? Mẹ tôi bà ấy sẽ không chịu nổi! Bác sĩ, thật sự không có cách nào khác có thể cứu bà hay sao?"

Mẹ luôn mạnh mẽ hiếu thắng, lại sĩ diện, bà nhất định không chịu nổi mình trở thành người tàn tật, chịu đựng bệnh tiểu đường mấy năm nay cũng đã làm cho bà rất khổ sở, bây giờ lại muốn cắt bỏ chân, cô thật sự sợ mẹ biết sẽ không sống nổi.

Bác sĩ kiên nhẫn nói rõ: “Chu tiểu thư, nếu như còn có phương thức trị liệu khác tốt hơn, chúng tôi cũng sẽ không lựa chọn cắt bỏ chân, thật sự là không có cách nào khác.”

Chu Chiếu Hi kích động níu lấy cánh tay của bác sĩ. "Không, mẹ tôi nhất định sẽ không đồng ý! Đều là lỗi của tôi, không để ý đến vết thương đã nhiễm trùng nghiêm trọng như thế, cầu xin bác sĩ, dù thế nào cũng nhất định phải giữ được chân của mẹ tôi, nếu không thì bà sẽ không sống nổi, cầu xin bác sĩ, muốn bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề, tuyệt đối không thể cắt."(*)

(* Theo mình biết bị bệnh tiểu đường vết thương rất khó lành, nếu để nó nghiêm trọng sẽ bị hoại tử và lây lan, buộc phải cắt bỏ để tránh lây lan nghiêm trọng hơn).

Bác sĩ Ôn Văn đau xót nhíu mày, dùng sức rút cánh tay bị cô bóp đau về.

"Cô Chu, tôi hi vọng cô có thể hiểu rõ, nếu như không lập tức phẫu thuật cắt bỏ, nếu kéo dài nữa, vết thương càng lan rộng thì chỉ sợ sẽ không chỉ là cắt bỏ chân thôi đâu. Nếu như cô lo lắng cho vấn đề sau phẫu thuật của mẹ cô thì đợi sau khi vết thương hồi phục, cô có thể xem xét việc lắp chân giả, như vậy cũng có thể đi lại một cách bình thường."

"Mẹ tôi là người rất hiếu thắng, tôi sợ bà ấy sẽ không chấp nhận, tôi cầu xin bác sĩ nghĩ lại xem có cách nào khác hay không?" Chu Chiếu Hi nghẹn ngào tự trách. Đều do mình bề bộn công việc, chỉ làm việc, lơ là việc chăm sóc cho mẹ, mới dẫn đến hậu quả nghiêm trọng thế này.

Bác sĩ Ôn vẻ mặt bất đắc dĩ: "Không thể chấp nhận cũng phải chấp nhận, chẳng lẽ cô tình nguyện nhìn bà ấy bởi vì nhiễm trùng máu mà mất đi tính mạng sao? Trước tiên, tôi đưa cho cô tờ đơn chấp nhận phẫu thuật, suy nghĩ thêm một chút đi, cắt bỏ là lựa chọn tốt nhất, nếu để cho vết thương lan rộng hơn, hậu quả sẽ rất khó giải quyết."

Nói xong, ông rời đi trước, bỏ lại cô một mình suy nghĩ.

Nhìn đơn chấp nhận phẫu thuật, mắt của Chu Chiếu Hi đã tràn đầy nước mắt. Cho tới nay cũng chỉ có hai mẹ con cô sống nương tựa lẫn nhau, giờ phút này, cô không có người để bàn bạc, hoảng sợ che mặt khóc nức nở.

Làm sao bây giờ? Cô không có cách nào đồng ý ký đơn, một khi cắt bỏ chân, thì cũng không mọc trở lại được.

Nhưng nếu như không cắt bỏ, lại nguy hiểm tính mạng của mẹ, cô nên làm gì đây?

"Chiếu Hi, con ký đi, bác sĩ cũng đã nói trước mắt không còn cách nào khác, nếu như kéo dài sẽ nguy hiểm tính mạng mẹ của con." Phương Thuận Lương bình tĩnh quay sang vỗ nhè nhẹ vào vai cô.

Ngẩng đầu nhìn về phía dì hàng xóm đã đưa mẹ tới bệnh viện, vẻ mặt bất lực: "Dì Phương, dì cũng biết lòng tự ái của mẹ con rất cao, bà nhất định sẽ không chịu nổi."

"Đó cũng là chuyện không có cách nào khác, tốt nhất sau này chúng ta nên khích lệ bà ấy, huống chi sau khi vết thương lành lại, cũng có thể lắp chân giả cho bà ấy mà."

Ánh mắt Chu Chiếu Hi nhìn chằm chằm vào đơn đồng ý phẫu thuật, hồi lâu, cầm bút ký tên.

*********

"Gọi cô Chu vào đây."

"Thưa Chủ tịch, cô Chu hôm nay xin nghỉ ạ."

"Tại sao lại xin nghỉ?" Cô ấy đã xin nghỉ phép ba ngày liên tiếp rồi.

"Dạ, cô ấy nói trong nhà có việc, xin nghỉ phép một tuần nữa ạ."

"Một tuần lễ? Có biết tại sao cô ấy xin nghỉ phép lâu như vậy không?"

"Dạ, cũng không rõ lắm ạ."

Nửa tiếng sau, Cam Nhĩ Thụy ngẩng đầu lên rời mắt khỏi đống công văn, rất tự nhiên đưa tay nhấn đường dây nội bộ.

"Gọi cô Chu đến phòng làm việc của tôi."

"Dạ, chủ tịch, hôm nay cô Chu xin nghỉ ạ."

"... ..... Cô ấy rốt cuộc còn phải xin nghỉ bao lâu?" Dứt lời, anh lập tức phát hiện nửa tiếng trước mình đã hỏi qua câu hỏi này rồi.

"Có thể là xin nghỉ một tuần lễ."

"Tôi biết rồi, gọi thư ký Kha pha cho tôi một ly cà phê mang vào."

Trời ạ, lão tổng hôm nay bị chứng mất trí nhớ sao? Cô trợn mắt một cái nói vào micro: "Chuyện này.... .... Thưa Chủ tịch, thư ký Kha đã từ chức, thư ký mới chưa có ạ."

Cam Nhĩ Thụy chợt nhớ tới chuyện thư ký Kha đã từ chức mấy ngày trước, bực dọc cúp điện thoại.

Thư ký không làm, thật ra thì anh cũng không quan tâm, bởi vì chỉ cần có Chu Chiếu Hi ở đây, cô sẽ xử lý tốt tất cả, nhưng không ngờ lúc này cô lại xin nghỉ phép, hơn nữa còn xin nghỉ nhiều ngày như vậy.

Anh dựa vào thành ghế, thầm nghĩ, cô vẫn còn đang tức giận chuyện thư ký Kha ư, cho nên mới cố ý xin nghỉ phép liên tục nhiều ngày như vậy? Hay trong nhà thật sự xảy ra chuyện gì?

Cô xin nghỉ mấy ngày nay, anh mới chợt nhận ra anh coi trọng cô như vậy, bình thường rất nhiều việc quan trọng anh đều rất an tâm giao cho cô, bây giờ không có cô trong công ty, anh giống như mất đi cánh tay, bất kể làm việc gì cũng cảm thấy vô cùng bất tiện.

Anh nghi hoặc nhớ lại, từ khi nào mình bắt đầu tin tưởng cô như vậy?

Từ khi Chu Chiếu Hi bắt đầu Xây dựng Đạo Dương, sự lanh lợi và già dặn của cô đã hấp dẫn sự chú ý của anh, vì vậy cô vào phòng kế hoạch không tới hai tháng, anh đã điều cô về làm trợ lý cho anh.

Hiệu suất làm việc và năng lực của cô rất tốt, anh cảm thấy rất hài lòng, chỉ là cá tính thẳng thắn của cô lại làm anh không có khả năng thích ứng, đến tận nửa năm sau, anh mới dần dần quen tính cách nóng nảy như rồng phun lửa của cô mỗi khi bị chọc giận.

Lại nói, cô vui buồn rất rõ ràng, là một người đơn giản, cô không có tâm cơ, muốn yêu cầu cái gì cũng dứt khoát nói ra khỏi miệng, cũng sẽ không nói xấu sau lưng người khác, có lời gì muốn nói, cô nhất định trực tiếp nói rõ ràng.

Khi cô cười, lúm đồng tiền hiện lên hai má rất đáng yêu, lúc cô tức giận mắng người tràn đầy khí thế, đôi khi có chút nhát gan, người nào cũng có thể hù dọa cô được.

Khi cô mệt mỏi sẽ không ngừng dụi mắt, lúc đang suy nghĩ chuyện gì, sẽ có thói quen dùng đầu ngón tay cuốn mái tóc ngắn hơi xoăn kia.... ....

Cam Nhĩ Thụy nhíu mày kinh ngạc, khi nào trong trí nhớ của anh, hình ảnh cô lại rõ ràng sắc nét như thế.

Anh lắc đầu một cái. Bây giờ không phải là lúc nghĩ đến những thứ này, cô không đi làm, anh gặp không ít khó khăn, anh nhất định phải thúc giục cô nhanh chóng đi làm mới được.

Anh cầm điện thoại lên, gọi cho cô.

Điện thoại di động của cô ở trạng thái tắt máy, anh lập tức ấn số nội bộ gọi đến bộ phận nhân sự.

"Tra giúp tôi số điện thoại nhà của cô Chu một chút."

Sau khi lấy được số điện thoại, anh do dự một chút: "Các người gọi điện thoại đến nhà cô ấy cho tôi, hỏi rõ ràng tại sao cô ấy muốn xin nghỉ phép lâu như vậy, nói cô ấy đi làm càng sớm càng tốt."

"Vâng."

"... ... Đợi chút, à, tôi nghĩ vẫn là tôi gọi tốt hơn." Nhìn chằm chằm dãy số hồi lâu, Cam Nhĩ Thụy mới bấm điện thoại, nhưng điện thoại reo thật lâu cũng không ai bắt máy.

Anh lại gọi đến bộ phận nhân sự xác nhận lại có phải nhầm số hay không, sau khi xác nhận, anh kiềm chế bình tĩnh gọi lần nữa, lần thứ hai, thứ ba, thứ tư......

Cuối cùng, anh nổi giận đập điện thoại nói: "Chu Chiếu Hi, cái người này là cố ý làm bộ làm tịch cho tôi xem sao? Điện thoại di động tắt máy, gọi điện thoại đến nhà cũng không ai bắt máy.... ..."

"Cô ấy ở bệnh viện, cho nên tắt điện thoại, trong nhà dĩ nhiên cũng không còn người nào nghe điện thoại." Một giọng nói nhàn nhã truyền vào.

Cam Nhĩ Thụy liếc về phía Giang Dật Bình đang đi vào phòng làm việc, kinh ngạc hỏi: "Ở bệnh viện? Cô ấy ngã bệnh sao?"

"Không phải, là mẹ cô ấy nằm viện, mấy ngày nay cô ấy đều ở bệnh viện chăm sóc mẹ mình."

"Làm sao cậu biết?" Cam Nhĩ Thụy hỏi, Giang Dật Bình thân là Tổng giám đốc thế nhưng lại biết chuyện này, mình lại không biết, có chút không phải.

"A, tớ không phải đã nói với cậu, tớ và cô ấy là thanh mai trúc mã sao?" Giang Dật Bình cười tủm tỉm nói, tự mình ngồi xuống trên ghế ở trước bàn làm việc.

"Hai người là thanh mai trúc mã ?" Cam Nhĩ Thụy kinh ngạc nhìn Giang Dật Bình.

"Ừ, Chiếu Hi trước kia ở gần nhà của tớ, lên trung học mới dọn đi, hơn hai năm trước, cô ấy vào công ty, chúng tớ gặp lại nhau."

"Hai người.... ... Đang qua lại sao?"

"Trước mắt là không có, chỉ là sau này có tiến thêm một bước hay không cũng rất khó nói."

Nghe Giang Dật Bình nói như vậy, Cam Nhĩ Thụy không khỏi cảm thấy thở phào nhẹ nhõm: "Tớ cảm thấy rằng cô ấy với cậu không thích hợp."


Đã sửa bởi Lavender - Blue lúc 20.11.2015, 12:52.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoanganh8864 và 295 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.