Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn

 
Có bài mới 31.08.2018, 16:01
Hình đại diện của thành viên
Á Thần Bang Cầm Thú
Á Thần Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.04.2018, 21:17
Bài viết: 18
Được thanks: 371 lần
Điểm: 48.11
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 34
Chương 78

Editor: An Trà

Một ngày nọ, Chu Tu Lâm đi công tác một tuần, buổi tiệc cuối cùng tối hôm qua cũng kết thúc, đêm đó anh lập tức đặt một chuyến bay trở về nhà. Dù anh có ở đâu, mỗi lần hết bận công việc, suy nghĩ sâu sắc nhất trong đáy lòng anh chỉ là muốn được gặp cô và con trai.

Sáng ngày hôm sau, Khương Hiểu mơ mơ màng màng nghe được tiếng động trong phòng khách. Chẳng qua là tối hôm qua cô xử lý scandal tai tiếng của một nghệ sĩ trong công ty, bận rộn đến gần rạng sáng, bây giờ buồn ngủ đến mức không thể mở mắt.

Chu Tu Lâm nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ ra, thì thấy cô nằm cong người ở trên giường. Anh vừa đi vừa cởi áo khoác, đi đến mép giường, ngồi xuống. Phân nửa mặt của cô vùi trong chăn, anh giơ tay lên nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc của cô. Cúi đầu, đến gần cổ của cô, giọng nói khàn khàn trầm thấp, "Bà Chu, bảy giờ rồi."

Khương Hiểu mở mắt ra, "Anh về rồi à! Em rất buồn ngủ!" Cô giơ tay lên vòng qua cổ anh.

Chu Tu Lâm cười cười, "Dậy ăn sáng rồi ngủ tiếp."

"Để cho em ngủ thêm nửa tiếng nữa." Khương Hiểu mềm giọng nũng nịu.

Tất nhiên Chu Tu Lâm sẽ không đồng ý, hôn lên tai cô, từ từ trượt tay vào trong váy cô. "Có thể. anh ngủ với em. Vừa đúng lúc anh ngồi mấy tiếng trên máy bay, cần hoạt động gân cốt."

Khương Hiểu phát hiện có gì đó không đúng, trong nháy mắt trở nên tỉnh táo, dùng sức kéo tay anh ra, cô thở hổn hển nhắc nhở anh, "Buổi chiều còn phải dẫn Mộ Mộ đi bơi."

Chu Tu Lâm cười mấy tiếng, dừng động tác lại, vỗ vỗ lưng cô, ôn hòa nói: "Dậy đi."

Hai người cùng xuống bếp làm bữa sáng, ngoài cửa sổ, chú chim nhỏ trên cành cây kêu líu ríu. Khương Hiểu giúp anh một tay, nhìn anh chiên trứng rất thuần thục. Lúc Tiểu Đậu Nha còn học lớp chồi, cô cũng thường dùng khuôn chiên trứng hình trái tim cho cậu. Nhưng mà bây giờ Tiểu Đậu Nha lên lớp lá, thay đổi không bình thường.

Chu gia mời riêng gia sư ngoại ngữ cho cậu bé, bây giờ, trình độ nói của cậu, nói chuyện với người nước ngoài hoàn toàn không bị trở ngại. Khương Hiểu và Chu Tu Lâm cũng bắt đầu nghiêm túc giáo dục Tiểu Đậu Nha, nhưng mà, Tiểu Đậu Nha hoàn toàn không cần bọn họ quan tâm. So với các đứa bé trong cùng độ tuổi, cậu thật sự rất nổi bật. Lúc học lớp lá, cậu còn đạt được giải vô địch anh ngữ nhí toàn quốc.

Chu Tu Lâm và Khương Hiểu cũng đến xem cuộc thi. Lúc đó Chu Tư Mộ hoàn toàn không có một chút căng thẳng.

Khương Hiểu chuẩn bị những lời khích lệ cũng không có cơ hội để nói ra. Ngược lại, Chu Tư Mộ còn an ủi cô, "Mẹ, mẹ không cần khẩn trương như vậy. Không phải cha đã nói, tập trung vào cuộc thi, có đoạt được giải nhất hay không không quan trọng."

"Vậy con có muốn được giải nhất không?"

"Muốn chứ, cũng không khó lắm."

Khương Hiểu: "..."

Chu Tu Lâm ôm eo cô, "Được rồi, tâm lý của con trai em tốt hơn em rất nhiều."

Khương Hiểu nghĩ đến Tiểu Đậu Nha, khóe miệng hiện lên vui vẻ.

Buổi chiều, hai vợ chồng đến Chu gia đón Tiểu Đậu Nha. Buổi tối thứ sáu, mẹ Chu dẫn Tiểu Đậu Nha đi tham gia tiệc từ thiện, buổi tối, cậu ở lại với ông bà nội một đêm.

Hằng năm Chu Tu Lâm đều làm các hoạt động từ thiện, anh nói với Chu Tư Mộ, trên thế giới vẫn còn có rất nhiều đứa trẻ ăn không no, không được đến lớp. Chu Tư Mộ nói đợi cậu lớn lên, cậu muốn cùng cha đi trợ giúp những người bạn nhỏ như vậy.

Cho nên mẹ Chu nói muốn dẫn cậu đi dạ hội từ thiện, cậu lập tức đồng ý.

Gặp Lương Nguyệt, trên mặt mẹ Chu cũng không có nhiều thay đổi.

Hai người đơn giản là lên tiếng chào hỏi.

Lương Nguyệt cúi người xuống, ánh mắt nhìn Tiểu Đậu Nha: "Mộ Mộ, con còn nhớ bà không?"

Chu Tư Mộ mặc một bộ tây trang nhỏ, vừa đẹp trai vừa đáng yêu, cậu nhìn bà, gật đầu một cái, "Chào bà bà."

Lương Nguyệt nâng khóe miệng, giơ tay sờ sờ đầu cậu, "Chào con. Lâu rồi không gặp, con lại cao hơn rồi."

"Đúng vậy. Bây giờ quần áo con mặc cũng phải lớn hơn một số, mẹ con nói, lớn lên phải cao giống như ba."

Lương Nguyệt híp mắt, "Tất nhiên. Bà đã xem cuộc thi anh ngữ của con, con rất lợi hại."

Chu Tư Mộ mím môi cười, "Cảm ơn bà bà, con sẽ tiếp tục cố gắng, lớn lên phải lợi hại giống như cha."

"Tại sao lại muốn giống như cha con vậy?"

"Bởi vì mẹ nói cha là người tốt nhất, mẹ thích cha nhất. Lớn lên Mộ Mộ cũng muốn chăm sóc mẹ. Mỗi người đều có mẹ, nhưng từ nhỏ mẹ con đã không có mẹ, trước kia mẹ con rất đáng thương."

Lương Nguyệt trầm mặc.

Mẹ Chu vội vàng kéo tay Chu Tư Mộ lại, "Mộ Mộ, không phải là con muốn ăn điểm tâm sao? Ở đằng trước đó, con tự đi lấy đi."

"Vâng." Cậu lại nhìn Lương Nguyệt một cái, "Bà bà, tạm biệt."

Lương Nguyệt nhìn bóng dáng của cậu thật sâu, "Bọn họ dạy dỗ Mộ Mộ rất tốt."

Mẹ Chu cười nhạt một chút, "Không biết hôm nay bà cũng đến."

Ánh mắt Lương Nguyệt nhìn sang nơi khác, "Bà yên tâm, tôi có cẩn thận."

"Vậy thì tốt. Bà cũng biết Hiểu Hiểu muốn có một cuộc sống yên tĩnh, thật ra thì tính tình của đứa nhỏ Mộ Mộ rất giống Khương Hiểu, bọn nó đều rất lương thiện. Chúng tôi không hy vọng, sau này sẽ xuất hiện những tin tức lộn xộn."

Sắc mặt Lương Nguyệt nhợt nhạt. Trong hai năm qua, Có rất nhiều trường hợp bà có thể bà sẽ gặp được Chu Tu Lâm, nhưng chưa từng tạm biệt với Khương Hiểu một lần nào.

Khương Hiểu muốn triệt để cắt đứt liên hệ với bà.

"Cha mẹ, hôm qua con gặp được mẹ của dì nhỏ Thù Ngôn. Bà bà khen con."

Khương Hiểu sờ sờ đầu cậu, sắc mặt nhàn nhạt, khóe miệng hiện lên vui vẻ, "Vậy con cũng không được kiêu ngạo."

"Nhưng mà, cuối cùng con cảm thấy bà bà có một chút kì lạ."

"Thế nào?"

"Mỗi lần bà ấy nhìn con, hình như có một chút đau lòng."

"Không phải. Bởi vì bà bà lớn tuổi, nhìn thấy con, nghĩ đến chuyện lúc còn trẻ của bà ấy, không phải là đau lòng, chẳng qua là xúc động."

Tiểu Đậu Nha có cái hiểu cái không.

Không phải là tất cả tiếc nuối, đều có thể bù đắp được.

Một nhà ba người đến một khách sạn ngoài thành phố, cách xa khu đô thị, khung cảnh ở đó rất thoải mái, là nơi tốt nhất để nghỉ ngơi vào ngày chủ nhật. Nơi này có rất nhiều sân chơi thể thao. Nhưng mà bởi vì lệ phí rất cao, nên bình thường cũng không có quá nhiều người.

Hôm này vẫn chưa có người nào đến hồ bơi.

Chu Tu Lâm và Tiểu Đậu Nha thay đồ xong, xuống nước trước. Tiểu Đậu Nha bơi cùng với Chu Tu Lâm, khung cảnh như một bức tranh.

Khương Hiểu khoác khăn lông, ngồi ở mép hồ ngâm chân, nước lành lạnh, xua đi sự nóng nực.

Cuộc sống như thế này thật an tĩnh.

Cô híp mắt nhìn Chu Tu Lâm, anh chỉ mặc quần bơi, vai rộng hông hẹp, vóc người không thể nào chê được. Bắp thịt chắc bền, không có một chút thịt thừa. Anh luyện tập hằng ngày, không uổng phí chút nào.

Khương Hiểu lại nhìn lại cơ thể mình, bụng mập hơn một chút so với trước kia, ngực.... cũng lớn hơn một chút.

Hôm nay cô mang theo một bộ đồ bơi gồm ba món, vốn có một cái khăn choàng bên ngoài, không biết đã bị Tiểu Đậu Nha quăng đi đâu rồi. Tính tình của cô bảo thủ, cũng không dám mặt như vậy đi xuống hồ bơi.

Chu Tu Lâm đi đến bên cạnh cô, "Bơi với anh hai vòng?"

Khương Hiểu lắc đầu một cái, "Em không bơi kịp anh."

Chu Tu Lâm biết cô không nhiệt tình với các hoạt động thể thao, có lẽ là vấn đề chung của các cô gái. Anh không nói lời nào, đưa tay kéo cô xuống. Tiện tay vứt khăn lông của cô lên ghế.

Khương Hiểu hét lên một tiếng, khẩn trương ôm lấy anh.

Chu Tu Lâm nâng cánh tay cô lên, mặt của anh đã bị nước làm ướt, từng giọt nước trên khuôn mặt chậm rãi lăn xuống. "Còn sợ?"

Khương Hiểu căng thẳng gật đầu không ngừng.

Chu Tu Lâm ôm chặt cô, da thịt hai người chạm vào nhau.

Có anh ở đây, cả người của cô lập tức buông lỏng, chuẩn bị bơi, lại bị anh kéo lại. Ánh mắt của anh rơi lên ngực cô, ở đó có có vài chấm đỏ nhỏ.

Khương Hiểu trợn mắt nhìn anh một cái, "Em lên bờ ngồi một lát, anh tự bơi đi."

Anh cười, ôm cô không buông, "Gần đây mập lên rồi."

Khương Hiểu bĩu môi.

"Nhưng mà anh vẫn có thể ôm em."

Vừa nói, anh vừa từ từ nâng người cô lên, nửa người Khương Hiểu nổi lên mặt nước.

"Chu Tu Lâm!"

Hai vợ chồng thừa dịp bốn bề vắng lặng, tính trẻ con bắt đầu nổi lên.

Tiểu Đậu Nha cũng chậm rãi bơi đến, "Cha, con cũng muốn được bế lên thật cao. A---- mẹ, có phải mẹ bị dị ứng không? Ở đó hơi đỏ."

Khương Hiểu: "...." Cô nhìn chằm chằm Chu Tu Lâm.

Chu Tu Lâm nhún nhún vai cố nén cười, "Một lát nữa cha đi mua thuốc bôi lên là được rồi."

Tiểu Đậu Nha ngây thơ gật đầu một cái.

Chu Tu Lâm hôn lên gò má cô một cái, "Bà Chu, bơi hai vòng , nếu em thắng, anh sẽ đáp ứng một yêu cầu của em." Anh vươn tay vuốt lại mái tóc ướt nhẹp của cô, vẻ mặt hiện lên cưng chiều.

Cuối cùng Khương Hiểu cũng bơi đua với anh, chung quy là nhờ ăn vạ nên thắng được anh một lần.

Sau này, cô đăng một tấm hình lên weibo. Khoảng cách so với lần trước cô cập nhật weibo đã là nửa tháng.

Hồ bơi đầy bọt nước, Chu Tu Lâm nghiêng người đỡ tay Tiểu Đậu Nha, chỉnh sửa động tác của cậu bé. Tiểu Đậu Nha nằm ở đó, vểnh cái mông nhỏ mập mạp, cái quần bơi siêu nhân màu đỏ rất bắt mắt.

Cô viết: Hy vọng những năm tháng sau này vẫn đẹp như vậy, vào lúc già đi. Em và anh, cuộc sống như thấy này là đủ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 01.09.2018, 22:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 31.08.2017, 13:50
Bài viết: 15
Được thanks: 374 lần
Điểm: 49
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 38
Chương 79: Hoàn toàn văn.

Tháng ba, hoa nở rộ chim bay đầy trời, thời tiết dần dần ấm áp hơn nhiều.

Đảo mắt, lại đến sinh nhật sáu tuổi của Chu Tư Mộ.

Khương Hiểu bóng gió hỏi mấy lần, năm nay cậu muốn quà sinh nhật như thế nào. Kết quả tiểu tử thở dài một cái, “Mẹ, nếu con để cho mẹ biết con muốn cái gì, thì một chút vui vẻ cũng không có.”

Khương Hiểu bĩu môi, “Mẹ không biết chọn quà gì.” Quà tặng cho trẻ con trừ mấy thứ như đồ chơi, sách, còn có thể tặng gì đây. Cố tình người nhà của cô có yêu cầu rất cao.

Chu Tư Mộ sâu xa nói: “Nhưng mỗi lần ba tặng quà cho mẹ đều nghĩ rất lâu.”

Khương Hiểu: “Mấy lần trước đều tùy ý chọn quà cho ba của con, lần này phải đền bù lại cho ba của con chứ.”

Chu Tư Mộ nâng má: “Chính là hai người quá tùy tiện, nên mới có con.”

Khương Hiểu xoa đầu nhỏ của cậu: “Tiểu Đậu Nha đã lớn rồi!”

Chu Tư Mộ để lộ hàng răng sửa của cậu, nháy mắt nhìn cô, “Mẹ vẫn còn thời gian chọn quà mà.”

Buổi tối, Chu Tu Lâm xử lí vài thư điện tử tại thư phòng, Khương Hiểu đưa một ly nước cho anh. Thuận tiện bàn với anh về chuyện quà tặng, cô rất nhức đầu. “Anh nói xem nên tặng cái gì bây giờ?”

Chu Tu Lâm thản nhiên, nói cho cô biết, anh chuẩn bị cho con trai bộ bách khoa toàn thư.

Khương Hiểu hơi trầm tư, đảo mắt một cái, “Vậy năm nay anh chuẩn bị quà gì cho em?” Dù sao hàng năm sinh nhật con trai, cô cũng sẽ nhận được quà.

Chu Tu Lâm đóng máy tính lại, giơ tay cầm tay của cô, “Bây giờ nói ra thì sao bất ngờ được, bà Chu à xin kiên nhẫn đợi.”

Khương Hiểu nhún nhún vai, “Mộ Mộ nói chuyện giống anh như đúc.”

Chu Tu Lâm cười, “Không nhận thấy sao, hiện tai anh và em cũng có chút giống nhau sao.” Anh kề trán vào trán cô, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Khóe miệng của Khương Hiểu nhếch lên, “Vì chúng ta là vợ chồng mà.”

“Ba… Đề bài này phải làm như thế nào?” Cửa thư phòng bị đẩy ra, Chu Tư Mộ chạy vào như một trận gió.

Mặc dù động tác của Khương Hiểu và Chu Tu Lâm rất nhanh, nhưng vẫn bị cậu thấy được. Cậu nhanh chóng bịt kín mắt, “Con cái gì cũng không thấy.”

Chu Tu Lâm hắng giọng, “Tư Mộ, ba đã nói rồi, trước khi vào phải gõ cửa, đây là lễ phép.”

Chu Tư Mộ buông đôi tay nhỏ bé xuống, ủy khuất nhăn lại lông mày, “Sorry! Dady!”

Khương Hiểu ngoắc ngoắc tay với cậu, “Đề bài gì vậy con?”

Chu Tư Mộ đưa đề toán đến, “Là bài này ạ.”

Đề thi toán Olympic của tiểu học. Khương Hiểu nhìn con trai nghiêm túc học, trong lòng cảm thán, hơn phân nửa con trai hưởng gien di truyền của Chu Tu Lâm. Thời cô đi học cô cũng không siêng năng như thế này.

Lúc học cấp ba, đoạt giải thi Olympic toán học có thể được miễn thi tốt nghiệp, không những thế còn được đưa tin lên báo. Lúc lớp mười Lâm Vu và Tần Hành cùng nhau so tài.

Chu Tu Lâm đứng dậy, nhường lại vị trí cho Chu Tư Mộ. Anh đứng ở một bên, anh từ từ phân tích đề bài cho Chu Tư Mộ.

Chu Tư Mộ gật gật đầu, “A, là như vậy sao. Con đã hiểu. Ba thật là lợi hại!” Cậu giơ ngón tay cái lên.

Gương mặt Khương Hiểu sùng bái nhìn chồng của mình, “Chồng à, anh thật lợi hại!”

Chu Tu Lâm đã sớm quen với lời ngon tiếng ngọt như vậy, nhưng vẫn rất hưởng thụ.

Đối với quà tặng cho con trai, Khương Hiểu suy đi nghĩ lại, cuối cùng mua một người máy nhỏ cho cậu. Ngày đó, cô đi mua người máy, thuận tiện đi gặp Triệu Hân Nhiên.

Hai năm qua Triệu Hân Nhiên ít trở lại Tấn Thành, toàn tâm cho công việc, có không ít nam nghệ sĩ theo đuổi cô, nhưng cô cũng không tiếp nhận. Hiện tại cô đầu tư vào điện ảnh và truyền hình, hiện tại cô đang tham gia một bộ phim truyền hình, bây giờ cô sống thoải mái hơn so với hai năm trước.

“Nhanh thật. Mộ Mộ đã được sáu tuổi. Mình thành bà dì rồi.”

“Già chỗ nào chứ!” Triệu Hân Nhiên bao dưỡng rất tốt, nhìn qua cứ nghĩ là cô gái hai mươi tuổi.

“Thấy những cô gái mười bảy mười tám tuổi đó, thật là hận mình sao mình không có hàng năm mười tám tuổi.” Cô thở dài, “Đây là quà của Tiểu Đậu Nha.”

“Cảm ơn.” Khương Hiểu do dự một chút, “Đoạn thời gian trước, mình có gặp Mạc Dĩ Hằng.”

Triệu Hân Nhiên khuấy cà phê, “Tháng trước mình tham gia hoạt động có nhìn thấy anh ấy.”

“Các người….” Khương Hiểu đã nghe qua tin đồn, Mạc Dĩ hằng vẫn chưa quên được Triệu Hân Nhiên.

Triệu Hân Nhiên nhún nhún vai, “Có quay về hay không không quan trọng. Mình rất hài lòng với cuộc sống của mình hiện giờ, nếu sau này có gặp được người thích hợp, mình sẽ nói chuyện yêu đương rồi kết hôn, nhưng người đó không thể là anh ấy.” Cô nháy mắt, khóe miệng có chút khổ sở thoáng qua. “Nếu như ban đầu có thể…. Con của mình cũng có thể đi nhà trẻ rồi.”

Khương Hiểu bưng cà phê lên uống, thật khổ, cô nhíu mày một cái.

“Khương Hiểu, không phải tất cả đàn ông đều giống như Chu tổng, cậu không biết ban đầu mình rất ngưỡng mộ, ghen tỵ cậu.” Giọng nói của cô dần dần nhỏ lại.

Cuộc đời này không có thuốc mang tên hối hận.

Đầu ngón tay Khương Hiểu vuốt ve ly cà phê, im lặng thật lâu.

Hôm sau, Chu Tu Lâm tiếp nhận phỏng vấn của tạp chí tài chính kinh tế VC.

Vốn Chu Tu Lâm không muốn tiếp nhận phỏng vấn, kết quả người của tạp chí kinh tế VC trực tiếp đến công ty tìm anh. Đợi mấy giờ liền, Tưởng Cần trực tiếp đưa phóng viên vào văn phòng.

Ký giả đến là một cô gái trẻ, mặt ngây thơ. Cô nói, “Chu Tổng, mạo muội quấy rầy ngài. Năm nay là kỷ niệm mười năm của tạp chí VC, chúng tôi muốn phỏng vấn ngài cho tạp chí.”

Theo lễ phép, Chu Tu Lâm cho cô ít thời gian.

Chờ cô nói xong, Chu Tu Lâm trầm ngâm, “Cô tốt nghiệp đại học J?”

Ký giả sửng sốt, “Đúng.”

Chu Tu Lâm cười cười, “Vợ của tôi cũng tốt nghiệp đại học J.”

Ký giả buông lỏng rất nhiều, “Tôi biết. Lúc chúng tôi đi học, cũng thường nghe mọi người nhắc đến học tỷ, học tỷ rất nổi tiếng ở trường chúng tôi, các giáo sư cũng thường hay nhắc đến cô ấy.”

Sau lại, Chu Tu Lâm nhận lời phỏng vấn của tạp chí VC.

Ký giả chuẩn bị chu đáo, các vấn đề rất chuyên nghiệp, nhưng trước đó cô cũng đã trao đổi với Tưởng Cần, có thể hỏi vấn đề riêng của Chu Tu Lâm được hay không. Cô có chút thấp thỏm, vì vậy đưa câu hỏi cho Tưởng Cần xem qua một lần. Lấy được khẳng định, cô mới yên tâm phỏng vấn.

Chu Tu Lâm hết sức khiêm tốn, lần này phỏng vấn vô cũng thuận lợi. Lúc nhắc đến Khương Hiểu, khí sắc của anh cũng thay đổi, sắc mặt ôn hòa, sâu trong đôi mắt có thể thấy được tình yêu.

Ký giả: Chu tổng, ngài và vợ của ngài đã kết hôn sau năm, có cãi nhau lần nào không?”

Chu Tu Lâm: Không có, vợ của tôi nhỏ hơn tôi sáu tuổi, theo lời nói của con trai của tôi, thì không thể lấy lớn hiếp nhỏ.”

Ký giả: Chu tổng, chúng tôi đều biết, Khương Hiểu là một người đại diện xuất sắc, cô ấy không còn làm người đại diện nữa, rất nhiều người cảm thấy đáng tiếc, vậy cô ấy có ý định trở lại công việc hay không?”

Chu Tu Lâm: Nếu cô ấy muốn trở lại, tôi sẽ không ngăn cản.

Ký giả: Ngài tán thành sao?

Chu Tu Lâm khẽ mỉm cười: Cô ấy rất liều mạng với công việc, mấy năm cô ấy làm người đại diện, hầu như mỗi ngày đều liên lạc với Văn Dịch, Nhất Lộ, thậm chí ngay cả khi Văn Dịch đến quán rượu, cô ấy cũng muốn sắp xếp. Loại đãi ngộ này, tôi còn chưa được hưởng thụ đó.

Ký giả: Chu tổng, ngài cảm thấy điều gì ở Khương Hiểu hấp dẫn ngài nhất?

Cơ hồ Chu Tu Lâm không suy nghĩ: Bền bỉ lạc quan. Tuổi thơ của vợ tôi có khoảng thời gian cô đơn rất dài, nhưng đặc biệt tính cách của cô ấy rất lạc quan lương thiện.

Ký giả: Xem ra ngài rất yêu vợ của mình.

Chu Tu Lâm không nói gì, tay sờ sờ chiếc nhẫn ở ngón áp út.

Chiếc nhẫn này, từ ngày kết hôn của anh và Khương Hiểu, anh chưa bao giờ tháo xuống.

Chẳng mấy chốc đến sinh nhật của Chu Tư Mộ, ngày này tiểu tử nhận được không ít quà.

Chu Nhất Nghiên và Tống Văn Dịch tặng cậu một cái xe hơi đồ chơi, giá không rẻ.

Dưới sự giúp đỡ của Tống Văn Dịch, rất nhanh Chu Tư Mộ có thể điều khiển xe, chơi trong nhà, trên gương mặt nhỏ có nụ cười thật to.

Khương Hiểu lôi kéo tay của Chu Tu Lâm, “Em đã hỏi con, có thích cái xe hơi này không, con lắc đầu từ chối với em.”

Chu Tu Lâm cố nén cười, “Em còn không hiểu con, con chỉ muốn vui vẻ thôi.”

Khương Hiểu: “Thật khó phục vụ mà.”

Lúc này Khương Hiểu lặng lẽ lấy ra người máy nhỏ, đi bước nhỏ đến bên cạnh Chu Tư Mộ. “Mộ Mộ….. Mộ Mộ….”

Chu Tư Mộ dừng xe, “Bạn là ai?”

Khương Hiểu nhướng mày, “Mình là quà tặng của bạn học Tiểu Mộ. Bạn học Tiểu Mộc, <Bài ca sinh nhật>”

Bạn học tiểu Mộc: “Được.”

Bài ca sinh nhật được hát lên.

Chu Tư Mộ mặt tò mò, ôm lấy người máy, “Nó còn có thể làm được gì nữa?”

Khương Hiểu: “Sẽ kể chuyện xưa, sẽ hát, về nhà con có thể từ từ nghiên cứu.”

Chu Tư Mộ mặt nịnh hót, “Mẹ, con yêu mẹ.”

Phải, quà tặng này, thật đã làm cho Chu Tư Mộ yêu thích không buông tay.

Về đến nhà đã khuya, Chu Tư Mộ ôm người máy đi vào gian phòng của mình.

Khương Hiểu nhìn Chu Tu lâm, cô vươn tay ra, “Quà của em đâu….”

Chu Tu Lâm không khỏi lắc đầu một cái, anh lấy ra một cái hộp nhung từ trong túi, từ từ mở hộp, lấy ra một sợi dây chuyền.

Khương Hiểu nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào giây chuyền.

Chu Tu Lâm đặt dây chuyền vào lòng bàn tay của cô, “Vật về với chủ nhân của nó.”

Khương Hiểu hít hít mũi, “Em nghĩ nó đã mất rồi.”

Chu Tu Lâm ôm cô vào ngực, “Hoa tai đã không sửa lại được.”

Mắt Khương Hiểu ướt át, “Đây là dây chuyền mà mẹ em để lại.”

Anh hôn tóc cô, “Anh biết. Xin lỗi em, đến bây giờ mới cho em biết.”

Khương Hiêu ngẩng đầu nhìn anh, thay đổi ý nghĩ vừa nghĩ đến, “Thì ra anh đã sớm biết là của em.”

Anh khẽ cười, cầm tay của cô, mười ngón tay quấn quít. “Bà Chu, với em anh đã có mưu đồ từ lâu.”

Sáu năm trước, ở hành lang quán rượu anh nhặt được sợi dây chuyền trên thảm, không lâu sau, cô quay lại tìm.

Một đêm đó, bọn họ ở chung một chỗ, ông trời khiến cho họ có được thu hoạch ngoài ý muốn.

[Toàn Văn Hoàn]

21/3/2018

Tác giả có lời muốn nói: Chu tiên sinh, Khương Hiểu, Tiểu Đậu Nha…. Tôi đặc biệt thích câu chuyện xưa của chính nhân vật.

Kết thúc, vô cùng luyến tiếc.

Chuyện xưa của chúng ta <Xin chào, Tần tiên sinh>, hẹn gặp lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.09.2018, 14:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 25.01.2017, 20:37
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 13
Được thanks: 9 lần
Điểm: 1.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 2
Thực sự rất cảm động, rất nhẹ nhàng mà cũng làm cho mình thổn thức. Đọc tới đoạn của Lương Nguyệt nói chuyện với KH nghĩ thật bất công cho nữ9. Thương cả ba KN nữa. Nhưng Tiểu Đậu Nha rất đáng yêu. Hoàn truyện nhưng chắc sẽ đọc lại
Cảm ơn nàng


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn tiểu khanh tử về bài viết trên: Lạc Tâm Vũ, Sư Tử Cưỡi Gà, Trường Nhạc, trunghongnam
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C885

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

12 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

19 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
Fang_chaowalit
Fang_chaowalit

Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 700 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 665 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 quả cam
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1995 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Eun vừa đặt giá 1899 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 728 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 421 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 692 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 789 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 751 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 649 điểm để mua Điện thoại HTC U11
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 550 điểm để mua Điện thoại Xiaomi Mi Mix 2
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Sony Xperia Z5 Premium
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 450 điểm để mua Điện thoại Oppo F3 Plus
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 850 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S9
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1807 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 714 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 679 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 645 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1720 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1370 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1303 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.