Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 

Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn

 
Có bài mới 03.07.2018, 00:11
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 655
Được thanks: 5204 lần
Điểm: 32.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 51
Chương 21

Editor: Gà

Cha Chu mẹ Chu lâm vào trầm tư, vừa khiếp sợ vừa khổ sở, có lẽ bọn họ cũng không ngờ Chu Nhất Nghiên sẽ làm ra chuyện như vậy.

Chu Tu Lâm giơ tay lên vuốt trán, trong lòng trăm mối ngổn ngang. Tối hôm qua anh vào bệnh viện, nhìn thấy Khương Hiểu một mình đơn độc ngủ trên giường bệnh, anh mới hiểu được cái gì gọi là sợ.

Anh không biết cô em gái này của mình sẽ trở thành như vậy, một khắc kia đáy lòng của anh dâng lên cảm giác thất bại.

Khi còn bé, Chu Nhất Nghiên nghe lời ngoan ngoãn. Hai anh em bọn họ luôn ở cùng nhau, đến khi anh tốt nghiệp trung học, hơn mười năm nay, anh chưa từng cảm thấy phẩm hạnh của Nhất Nghiên sẽ có vấn đề.

Ba năm trung học, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, làm con bé trở thành như hiện giờ?

Bởi vì không thể trở thành người yêu của Tần Hoành, nên đã chuyển hận ý sang người Khương Hiểu sao?

Chu Tu Lâm thở dài một hơi: "Cha mẹ, nếu bây giờ chúng ta không uốn nắn Nhất Nghiên, sau này con bé xảy ra chuyện, chỉ sợ nó sẽ là người thua thiệt." Cha mẹ không biết giáo dục con cái, để người khác đến dạy, sẽ không nhẹ nhàng như vậy đâu.

Cha Chu nghe được, con trai cũng chỉ muốn giúp con gái. "Ngày mai cha sẽ bảo con bé trở lại."

Mẹ Chu gật đầu: "Ừ. Con cũng đừng nóng giận. Về sớm chăm sóc Khương Hiểu đi, thai của con bé còn chưa đến 3 tháng đâu, nên chú ý cẩn thận. Con cũng đừng để con bé đến công ty nữa, ở nhà nghỉ ngơi thật tốt vào."

Từ trước đến nay Chu Tu Lâm biết cách kiềm chế, hầu như không có việc gì làm anh đỏ mặt, có thể khống chế tâm trạng rất tốt. Nhưng mà Khương Hiểu này lại ngoài ý muốn khiến anh mất khống chế.

Mẹ Chu lại khuyên vài câu: "Chuyện này có thể do ngoài ý muốn, Nhất Nghiên không biết Khương Hiểu mang thai, cha mẹ chưa nói cho nó biết. Nó không cố ý đâu."

Thần sắc Chu Tu Lâm lạnh buốt, chậm rãi phun ra vài chữ: "Chuyện này chỉ có Nhất Nghiên rõ ràng nhất."

Mẹ Chu không còn lời nào để nói.

Chu Tu Lâm không muốn rối rắm về vấn đề này nữa, đứng dậy nói: "Cha mẹ, thời gian không còn sớm, con về trước ạ."

Chờ Chu Tu Lâm đi rồi, mẹ Chu buồn bã. "Làm sao Nhất Nghiên lại vô duyên vô cớ đẩy Khương Hiểu thế? Chắc là hiểu lầm thôi."

Sắc mặt cha Chu khẽ chìm xuống: "Sau này bà đừng nói những lời này trước mặt con trai nữa. Tính khí Tu Lâm tốt, lần này không nổi giận, nhưng kế tiếp nó muốn phạt Nhất Nghiên thế nào, thì bà đừng có nhúng tay vào."

"Sao lòng dạ đàn ông các ông ác độc như vậy?"

"Nhất Nghiên cứ thế nữa, cuối cùng sẽ có một ngày, sợ là ngay cả Tu Lâm cũng không nhận đứa em gái này nữa đấy."

Mẹ Chu nghiêm túc nghĩ, quả thật, từ trước đến nay đáy mắt Tu Lâm không chứa được một hạt cát. "Tôi sẽ khuyên nhủ Nhất Nghiên."

Giờ phút này, Chu Nhất Nghiên đang ở HongKong vừa trở lại nhà trọ, hôm nay cô vẫn có chút không yên lòng. Suy nghĩ đến dáng vẻ ngày hôm qua của Khương Hiểu, trong lòng rất loạn, cô không hiểu rõ là thật hay giả. Nếu thật, lại sợ Khương Hiểu tố cáo cô trước mặt anh cô. Chu Nhất Nghiên rối rắm hồi lâu, suy nghĩ một chút rồi gọi điện thoại cho Tina.

"Tina, hôm nay Khương Hiểu có đến công ty không?"

"Không có, hôm qua trợ lý Tưởng giúp đưa cô ấy đi bệnh viện rồi. Nhất Nghiên, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Tôi không cẩn thận đẩy cô ấy, rồi tự cô ta đụng vào bàn. Cô có nghe nói gì không?"

"Không có, buổi sáng Tưởng Cần nói Khương Hiểu sẽ nghỉ một tuần."

"Tưởng Cần anh ấy có nói gì nữa không?"

"Miệng tên kia kín vô cùng."

"À, vậy không có gì. Tôi không nói với cô nữa, cô cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi. Ngày mốt tôi sẽ về. Bye!"

"Bye!"

Chu Nhất Nghiên âm thầm nghĩ, ngày đó nhất định Khương Hiểu đã giả vờ, diễn kịch thôi.

Một lát sau, điện thoại di động của cô đột nhiên vang lên, cô vừa nhìn là do cha cô gọi đến, vui vẻ bắt máy.

"Cha ——" Giọng nói vừa mềm vừa ngọt.

"Bây giờ con đặt vé máy bay đi, sáng sớm ngày mai lập tức trở về Tấn Thành."

"Cha? Sao thế?"

"Con vừa đụng vào người ta, đã muốn bỏ chạy rồi."

Nhất thời trong lòng Chu Nhất Nghiên ủy khuất dâng trào: "Cha, Khương Hiểu cố ý diễn, con chỉ đẩy nhẹ cô ta thôi, tự cô ta đụng vào bàn. Cha, các người đừng chỉ nghe một phía từ cô ta."

Cha Chu tức giận không thôi, ông thật sự đã không quản giáo nghiêm khắc đứa con gái này rồi, để bây giờ nó chẳng phân biệt được thị phi, còn nói dối. "Chu Nhất Nghiên, ngày mai cho dù trời sập xuống, con cũng phải trở lại cho cha. Con có biết bởi vì con càn quấy, đứa bé trong bụng Khương Hiểu suýt chút nữa đã không còn, vậy mà con lại không hề áy náy."

Chu Nhất Nghiên: "... Làm sao có thể?"

Cha Chu thở dài: "Anh con rất tức giận, Nhất Nghiên, lần này con làm cho chúng ta quá thất vọng."

Chu Nhất Nghiên lẩm bẩm nói: "Khương Hiểu mang thai... Con không biết, con không cố ý, con chỉ muốn nói rõ ràng với cô ta..." Sắc mặt của cô trắng bệch vài phần.

Cha Chu cắt đứt lời cô: "Có gì thì trở về hẵng nói."

Chu Nhất Nghiên gọi mấy tiếng, nhưng bên kia đã cúp điện thoại. Cô nhợt nhạt, thất hồn lạc phách ngồi trên ghế sa lon, tựa như bản thân đã bị toàn bộ thế giới vứt bỏ.

Chu Tu Lâm về đến nhà trước, lại đến cửa hàng bánh ngọt gần đó, mua một cái bánh Mousse. Con gái hình như rất thích ăn những món bánh ngọt này. Nhất Nghiên cũng không ngoại lệ, nhưng Nhất Nghiên sợ mập, đến bây giờ một cái bánh ngọt chỉ ăn một hai miếng, đã ném đi. Khương Hiểu không giống thế, mỗi lần cô ăn những thứ này thì vẻ mặt rất thỏa mãn, làm người ta không nhịn được muốn nếm thử.

Về đến nhà đã mười giờ, Khương Hiểu tựa vào ghế sa lon trong phòng ngủ, đang nghịch điện thoại di động. Anh đi đến: "Có đói bụng không?"

Khương Hiểu nheo mắt lại: "Mua cho tôi hả? Cám ơn, anh Chu!" Dáng vẻ thỏa mãn như một con mèo nhỏ ham ăn.

Chu Tu Lâm thấy bên tay cô để vài quyển ghi chép, ánh mắt khẽ lướt qua.

Khương Hiểu giải thích: "Đây là phân tích của tôi đối với tiểu thịt tươi mới nổi trong ba năm qua, cùng với phân tích kinh nghiệm của người quản lý bọn họ."

Chu Tu Lâm lễ phép hỏi: "Anh có thể xem một chút không?"

"Dĩ nhiên! Anh có kinh nghiệm hơn tôi nhiều, giúp tôi xem thử có chỗ nào không đúng không." Cô ăn một miếng bánh, ánh mắt đã nheo lại rồi.

Bánh này ăn ngon như vậy? Lỡ như sau này Tiểu Đậu Nha giống cô, thành một con hàng thích ăn vặt, có vẻ không tồi.

Từ trước đến nay tốc độ đọc của Chu Tu Lâm rất nhanh, lật vài tờ, đã nhanh chóng xem xong vài ví dụ phân tích: "Phân tích không tệ. Chẳng qua là ——" lời nói anh xoay chuyển: "Mạc Lăng Thần nổi tiếng sớm, một phần rất lớn là bởi vì sau lưng anh ta có thế lực."

"Không phải Mạc Lăng Thần là người mới đã ký hợp đồng với công ty Đông Dương năm ngoái sao? Anh ta có bối cảnh gì?" Khương Hiểu suy ngẫm.

Chu Tu Lâm lại cầm một quyển ghi chép: "Em cũng biết?"

"Mạc Dĩ Hằng? Anh ta là em trai của Mạc Dĩ Hằng?"

"Nói chính xác hơn là cùng cha khác mẹ."

Khương Hiểu cảm thán: "Quả nhiên giới giải trí càng lúc càng giống công ty gia tộc, anh trai em trai cũng đến, lũng đoạn rồi đây." Nói xong cô mới ý thức được, dường như cô cũng quơ anh vào rồi.

Chu Tu Lâm cúi đầu, mở máy vi tính trong tay ra: "Đây là —— "

Mở ra tờ thứ nhất, trên đó viết.

"To Lâm Vu, lạc khoản là Tấn Trọng Bắc."

Khương Hiểu giải thích: "Tôi giúp Lâm Vu xin chữ ký Tấn Trọng Bắc."

Chu Tu Lâm chậm rãi nói: "Em thật không muốn?"

"Tôi cũng có ở chỗ khác." Cô lật một quyển, bìa mặt hơi cũ kỹ. "Anh ấy ký cho tôi ở đây."

Chu Tu Lâm thấy lời Tấn Trọng Bắc viết cho Khương Hiểu.

"To Khương Hiểu, một đời Vô Ưu."

Quyển này có chừng mười mấy ngôi sao ký tên, anh lật vài tờ, phát hiện bên trong có một trang giấy có dấu vết đã bị xé. Chu Tu Lâm giương mắt nhìn cô, cô đã tắm rửa, mặc áo ngủ màu sáng, không trang điểm. Trên người cô luôn có loại khí chất thanh nhã, rất thoải mái. "Chúc mừng, đạt được ước nguyện."

Khương Hiểu đã ăn sạch bánh ngọt: "Tôi đi đánh răng."

Chu Tu Lâm để quyển sổ xuống, đỡ cánh tay cô.

Khương Hiểu nhìn anh một cái: "Tự tôi có thể."

Chu Tu Lâm thong thả nói: "Hi vọng anh ôm em đi à?"

Cô lặng lẽ nghĩ, thật ra thì Chu Tu Lâm này rất bá đạo trong một số chuyện!

Chải răng xong, anh lại đỡ cô lên giường, sau đó anh rời khỏi phòng ngủ.

Khương Hiểu nằm nghiêng, eo phải vẫn hơi đau, cô không dám có động tác quá lớn.

Chuyện ngày hôm qua, ai cũng không ngờ đến. Chu Nhất Nghiên đơn giản là điên rồi. Khương Hiểu thở dài một hơi, thật may Tiểu Đậu Nha không có chuyện gì, nếu không lần này cô nhất định phải liều mạng với Chu Nhất Nghiên.

Nửa tiếng sau, cửa phòng ngủ mở ra lần nữa. Khương Hiểu nghe thấy một mùi sữa tắm nhàn nhạt, theo gió thoảng bay đến căn phòng.

Chu Tu Lâm mang dép, từng bước từng bước đi đến mép giường. "Khương Hiểu, đừng nghịch điện thoại di động nữa."

Khương Hiểu ngạc nhiên: "... Làm sao anh?" Trong lúc nhất thời vốn từ cô nghèo túng, không biết nói gì.

Chu Tu Lâm nhẹ nhàng nằm ở một bên giường trống, giọng của anh bình tĩnh trầm thấp: "Em mang thai, sau này ngủ cùng nhau."

Khương Hiểu may nhờ bị thương, nếu không hiện giờ cô nhất định sẽ từ trên giường nhảy dựng lên.

Trong phòng đột nhiên trở nên cực kỳ yên tĩnh.

"Được rồi, em phải từ từ làm quen." Cánh tay dài của Chu Tu Lâm mở rộng, khoác lên cánh tay cô.

Khương Hiểu nhìn anh, ánh mắt đen như mực lưu chuyển.

Anh hỏi: "Còn chưa ngủ à?"

"À, lập tức ngủ đây."

"Thắt lưng còn đau không?"

"Tốt hơn nhiều rồi."

"Lần này để em chịu ủy khuất, anh rất xin lỗi. Sau này sẽ không có chuyện như vậy nữa."

Cổ họng Khương Hiểu chua xót, ngậm chặt miệng không lên tiếng. Ngực nóng bỏng, nóng đến đáy lòng, ấm áp, ê ẩm.

"Khương Hiểu, lúc các em học trung học, người nam sinh kia tên gì? Chính là người Nhất Nghiên thích đấy?"

"Tần Hoành."

"Hoành nào?"

"Chữ Vương bên cạnh thêm bộ hành (珩)."

"Thì ra là Hoành này, là một viên ngọc, khó trách nữ sinh các em thích cậu ta."

Khương Hiểu không để ý đến việc anh trêu ghẹo: "Sao đột nhiên anh hỏi cái này?"

"Muốn biết con gái các em rốt cuộc thích kiểu nam sinh gì thôi?"

Khương Hiểu trầm tư chốc lát: "Học giỏi, dáng vẻ đẹp mắt." Cô dừng một chút: "Đại khái là giống như anh vậy."

"Ớ ——" anh cười một tiếng: "Anh là kiểu nào?"

Khương Hiểu nhếch môi: "Rất ấm áp." Đó là cảm giác khi cô mới gặp gỡ.

Tối nay ở gần như vậy, Chu Tu Lâm đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội để hỏi. "Em nói đã từng gặp anh? Lần đầu tiên thấy anh, có cảm giác gì?" Tay của anh cuốn lấy sợi tóc cô, uốn quanh đầu ngón tay.

Khương Hiểu im lặng hồi lâu, tựa như một thế kỷ.

"Lớp mười, anh vội đến trường học đưa bài tập cho Chu Nhất Nghiên."

Dù Chu Tu Lâm nghĩ rất nhiều lần, cũng không ngờ là vào bảy năm trước. "Sao anh không hề có một chút ấn tượng gì cả vậy?"

"Khi đó tôi còn ở nhà cô, sáng sớm mùa đông tôi thường đến muộn. Sáng sớm hôm đó, sương mù rất dày, anh từ trong xe bước xuống, đi đến cửa trường học, nói chuyện với chú Vệ gác cổng. Chờ tôi qua cổng chú Vệ đã ngăn tôi lại, bởi vì tôi thường đến muộn, nên chú ấy nhớ ra tôi —— "

"Cho nên cô bé nữ sinh lúc đó chính là em?"

Khương Hiểu nặng nề gật đầu một cái, ánh mắt thẳng tắp nhìn anh. "Là tôi." Cô vẫn nhớ, cái hôm trời đông giá rét tràn đầy sương mù đó, anh mặc một chiếc áo khoác ngoài màu xám tro đứng trước mặt cô, như ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu vào sinh mệnh cô.

Anh nói với cô: "Bạn học, làm phiền em." Giọng nói dễ nghe, cô đã ngây ngốc vài giây.

"Bạn học, em anh là Chu Nhất Nghiên."

Khương Hiểu buồn bã: "Sớm biết lúc ấy không đưa giúp anh rồi."

Chu Tu Lâm bất đắc dĩ cười một tiếng: "Lúc đó em đội một cái mũ lông mềm như nhung, gương mặt bị che hơn phân nửa, anh hoàn toàn không thấy rõ mặt em."

Khương Hiểu: "..."

"Cho nên sau đó em đến Hoa Hạ làm việc?" Giọng anh hơi cao lên.

"Đương nhiên tôi không phải vì anh mới đến, tôi chỉ vì —— lý tưởng."

"Được rồi, đừng kích động." Quả thật Chu Tu Lâm không thể nhận ra Khương Hiểu là cô bé nữ sinh năm đó đã giúp anh.

Khương Hiểu im lặng trong chốc lát: "Ban đầu tôi cũng không biết anh ở Hoa Hạ, hơn nữa tôi cảm thấy anh không giống người sẽ làm công việc này."

"Vậy em cảm thấy anh sẽ làm gì?"

"Giáo sư đại học hoặc là nhân viên phòng nghiên cứu khoa học." Thật đáng sợ càng nói càng nhiều, cô định nhắm mắt lại: "Tôi mệt rồi."

"Ngủ đi." Chu Tu Lâm ấn cô vào lòng mình, anh hơi cúi thấp đầu, một cái hôn lạnh như băng chuẩn xác rơi vào cái trán cô.

Lông mi Khương Hiểu run rẩy, thật ra thì cô không ngủ. Chẳng qua cô không biết, làm thế nào để đối mặt với người đàn ông mình đã từng thích nhiều năm như vậy.

Ngày thứ hai, chuông điện thoại di động của Chu Tu Lâm đã đánh thức hai người từ trong giấc mộng. Chu Tu Lâm cầm điện thoại di động lên, thấy là Tưởng Cần gọi đến.

Khương Hiểu mơ màng mở mắt ra: "Mấy giờ rồi?"

"Còn sớm, em ngủ tiếp đi." Anh đứng dậy đi đến ban công, nhận điện thoại.

"Chuyện gì?"

"Chu tổng, chị Ảnh đã xảy ra chuyện. Sáng sớm, chị ấy ngã từ trên lưng ngựa xuống."

"Hiện giờ thế nào rồi?"

"Đã đưa đến bệnh viện gần đó, nhưng trợ lý của chị ấy nói, tình huống hình như hơi nghiêm trọng."

"Chuẩn bị đi, chúng ta sẽ đi một chuyến."

"Được."

"Tạm thời phong tỏa tin tức."

Quan hệ giữa Chu Tu Lâm và Trình Ảnh khá thân thiết, hiện giờ Trình Ảnh xảy ra chuyện, đương nhiên anh có chút bận lòng.

Chờ anh trở về phòng thì Khương Hiểu đã dậy.

Chu Tu Lâm nói: "Trình Ảnh ngã, bây giờ đã được đưa đến bệnh viện, anh phải đi xem thế nào."

"Nghiêm trọng không?"

Chu Tu Lâm gật đầu.

Khương Hiểu nhướng mi: "Vậy anh nhanh đi đi."

Chu Tu Lâm nhìn cô, dặn dò: "Bác sĩ nói, em đừng quên. Không được quá sức."

"Tôi biết mà." Khương Hiểu trịnh trọng nói: "Đã trải qua một lần, bây giờ tôi cũng không dám khinh thường nữa."

"Ừ. Hôm nay mẹ sẽ đến."

Sắc mặt Khương Hiểu khẽ biến thành hơi cứng.

"Đừng lo lắng, em và bà ấy trò chuyện là tốt rồi." Chu Tu Lâm vội nói: "Bọn họ cũng biết chuyện em bị thương, lo lắng cho em, muốn đến thăm em một chút."

Khương Hiểu nhếch khóe môi: "Không sao đâu, bà ấy là bà nội của Tiểu Đậu Nha, tôi sợ gì chứ. Anh nhanh chóng lên đường đi."

Cô không sợ mẹ Chu, nhưng nhìn thấy bà ấy thì cô có chút thấp thỏm bất an.

Ai có thể tưởng tượng, cuộc họp phụ huynh lúc trung học đệ nhị, dì ngồi ở phía sau bạn có một ngày sẽ trở thành mẹ chồng của bạn chứ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 03.07.2018, 23:22
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Quy Vũ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Quy Vũ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.11.2016, 23:30
Bài viết: 89
Được thanks: 667 lần
Điểm: 42.62
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 64
Chương 22

Editor: Lạc Tâm Vũ

Hai giờ sau Chu Tu Lâm chạy tới bệnh viện thành phố H, đạo diễn và Tấn Trọng Bắc đều ở đây.

Hai người Tấn Trọng Bắc và Chu Tu Lâm gật đầu cùng lúc, chào hỏi qua loa.

Sắc mặt đạo diễn nặng nề, “Chu tổng, ngài đã tới!”

“Tình huống của Trình Ảnh như thế nào?”

“Vừa kết thúc phẫu thuật, rất thành công. Ngã gãy một cái xương sườn, bụng chảy máu, trên người cũng nhiều chỗ bị thương. Đơn giản không thương tổn đến bộ phận quan trọng.” Đạo diễn không nghĩ tới sẽ phát sinh dinendian.lơqid]on bất ngờ như vậy, đột nhiên con ngựa mất khống chế, mặc dù là ngoài ý muốn, chỉ là tổ kịch không thoát khỏi trách nhiệm.

Chu Tu Lâm thu lại vẻ mặt, “Không nguy hiểm tính mạng là tốt rồi. Đạo diễn Lý, nơi này có bọn họ lo liệu, ông vội việc về trước đi. Bộ phim của Trình Ảnh, chúng ta thương lượng lại.”

Thương gân động cốt, tối thiểu phải nghỉ ngơi điều dưỡng một hai tháng.

Tổ kịch《 Thịnh thế thiên hạ 》lớn như vậy không đợi được, không nói đến một ngày tổn thất bao nhiều tiền. Các diễn viên đều ký hợp đồng, tất cả mọi người có lịch trình của mình, phần diễn của nữ chính kéo dài một hai tháng, phía ai cũng nhất định không có lịch trình trống.

Đạo diễn Lý lo lắng trùng trùng.

Chu Tu Lâm an ủi ông, “Chuyện tài chính ông không cần lo lắng.”

Có lời nói của anh, đạo diễn Lý cũng yên tâm không ít. “Vậy tôi đi về trước, bộ phim này cũng không thể kéo dài một ngày được.”

Tấn Trọng Bắc nói: “Đạo diễn Lý, tôi ở lại chỗ này, ngày mai trở về.

Đạo diễn Lý gật đầu một chút, “Hai vị vất vả rồi.”

Chu Tu Lâm và Tấn Trọng Bắc đi vào phòng bệnh, thuốc mê còn đang tiếp xuống, Trình Ảnh vẫn đang ở trong hôn mê. Trợ lí ở bên cạnh giúp đỡ cô, nhìn thấy người tới, cô ta vội vàng đứng dậy, cẩn thận gọi: “Chu tổng, thầy Tấn___”

Trên mặt Trình Ảnh cũng không có một chút màu máu nào, trên cánh tay còn gắn ống truyền nước biển.

Chu Tu Lâm nhíu nhíu mày, quay đầu nói với Tấn Trọng Bắc, “Lúc đó anh cũng ở hiện trường, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Trình Ảnh cô ấy biết cưỡi ngựa, sao có thể xảy ra ngoài ý muốn?”

Tấn Trọng Bắc: “Tôi thì ở bên cạnh, cách xa năm thước*, cô ấy ngã ngựa trong nháy mắt, hoàn toàn không kịp làm gì. Tôi hiểu suy nghĩ của anh, lần này thật sự là ngoài ý muốn.”

*1 thước (xích) = 10 tấc (thốn) = 12,3 inches = 12,3 x 2,54cm = 31,242cm

Chu Tu Lâm im lặng chốc lát, “Trình Ảnh còn bao nhiêu phần diễn?”

Tấn Trọng Bắc thoáng suy tư, “Hơn nửa. Anh có tính toán gì không?”

Chu Tu Lâm đã nghĩ xong ở trên đường tới, “Hai phương án, một là chờ cô ấy chăm sóc cơ thể tốt vào lại tổ, và đổi nữ chính. Nhưng cái phương án nào cũng phải làm trễ thời gian của anh rồi.”

Bỗng nhiên Tấn Trọng Bắc cười, “Tôi sẽ điều chỉnh lịch trình một chút, dù sao tai nạn lần này là ngoài ý muốn.”

Chu Tu Lâm đợi ở viện hơn nửa ngày, hai người đều muốn đợi Trình Ảnh tỉnh lại.

Một tiếng sau, Trình Ảnh từ từ tỉnh lại. Cô nhìn đến hai người đàn ông chưa vợ đứng ở đằng kia, “Làm các người lo lắng rồi.” Vừa nói, miệng vết thương có cảm giác đau đớn mơ hồ.

Tấn Trọng Bắc: “Cô đừng nói chuyện, nghỉ ngơi thật tốt.”

Trình Ảnh khẽ mỉm cười: “Tiếp đãi không chu đáo, hai anh tùy ý.”

Chu Tu Lâm: “Trương Du đã liên hệ tôi, cô ấy đi xử lí công việc kế tiếp, cô không cần lo lắng. Bây giờ chủ yếu cô chăm sóc cơ thể cho thật tốt.”

Trình Ảnh: “Ừ. Trọng Bắc, sao anh còn ở chỗ này? Không phải hôm nay anh còn diễn à?”

Trên gương mặt anh tuấn kia của Tấn Trọng Bắc hiện lên một chút bất đắc dĩ, “Thái tử phi cũng đã bị thương, sao tôi có thể không tới chăm sóc cô?”

Trình Ảnh nói thì thầm: “Thần thiếp tạ ơn Thái tử gia quan tâm.” Cô không chống được mệt mỏi, nói vài câu lại muốn ngủ.

Chu Tu Lâm và Tấn Trọng Bắc cùng ra ngoài từ bệnh viện, sắc mặt hai người hơi trầm xuống, trên mặt cũng không có chút biểu cảm.

“Chu tổng, nghe nói anh thay trợ lí mới rồi hả?”

Chu Tu Lâm cười cười: “Ngay cả anh cũng đã biết.”

“Chủ nhật sinh nhật em gái tôi, nghe dì Lương nhắc tới, là Khương Hiểu?” Tuy giọng điệu Tấn Trọng Bắc là nghi vấn, nhưng vẻ mặt của anh ta lại nói rõ anh ta đã biết Khương Hiểu từ lâu.

“Đúng. Năng lực Khương Hiểu không tệ. Tưởng Cần đề nghị điều cô ấy đến bên cạnh tôi.” Chu Tu Lâm thu lại vẻ mặt, “Quả thật không tệ. Tôi về Tấn Thành trước, ngày khác lại sum họp.”

Tấn Trọng Bắc: “Hẹn gặp lại.” Anh ta mặc một bộ áo sơ mi màu nâu sẫm, quần dài màu đen, đứng ở đằng kia, hoàn toàn tiêu sái của trời sinh.

Trên đường trở về, Tưởng Cần xúc động, “Quan hệ của Tấn đại thần và chị Ảnh thật tốt.”

Chu Tu Lâm nhếch mày, “Tấn Trọng Bắc có danh hiệu người tốt bụng ở trong giới.”

Tưởng Cần hùa theo: “Đúng. Sống chung nửa tháng ở tổ kịch với anh ta, người này anh ta không kiêu ngạo không nóng nảy, ở chung với các nghệ sĩ khác, cũng không lấy tiếng tăm để so đo. Có lẽ phụ nữ thích anh ta như vậy đi.”

“Ờ___” Chu Tu Lâm nhíu mày, “Vậy sao.” Tối qua, Khương Hiểu còn nói nữ sinh thích anh ta như vậy.

Tưởng Cần tùy ý nói: “Chu tổng, phu nhân có đề cập qua với anh không, lúc trước cô ấy từng đến studio Tấn Trọng Bắc nhận lời mời trợ lí.”

Đôi mắt Chu Tu Lâm từ từ sâu thẳm, “Còn có chuyện này?”

Tưởng Cần biết mình nhiều chuyện rồi, “Ngài đừng nói với phu nhân là tôi nói.”

“Cậu nói tiếp.”

“Lúc đó bên kia ghét bỏ phu nhân tuổi còn nhỏ, không muốn cô ấy. Phu nhân đáng thương khóc.”

“A___” Chu Tu Lâm khẽ cười, “Đó là Tấn Trọng Bắc không tinh mắt.”

“Đúng là, vẫn là ngài thật tinh mắt.”

Không thể không bội phục, công lực vuốt mông ngựa này của Tưởng Cần. Hiếm thấy được một lần, chọc trúng trái tim Chu Tu Lâm.

Chu Tu Lâm nhàn nhạt lên tiếng, “Cũng không phải.”

Sáng sớm sau khi Chu Tu Lâm đi khỏi, sau đó dì Trương lại sớm người cứ tới đây. Dì Trương rất chịu khó, người cũng vô cùng thận trọng. Nơi này của Chu Tu Lâm vẫn là bà vào dọn dẹp.

Biết Khương Hiểu bị thương, hôm nay bà cố ý đến sớm một giờ, mua xương tươi mới để hầm canh.

Bây giờ Khương Hiểu cũng quen thuộc với dì, cô cảm ơn sự chăm sóc của bà. Có một lần, trong lúc hai người vô tình nói chuyện phiếm, dì Trương lo lắng nói một câu, chờ đứa bé lớn tháng có thể mời mẹ dien-dyan(lee^qu.donnn) cô tới chăm sóc cô. Khương Hiểu cho bà biết, vào lúc cô vừa sinh ra thì mẹ qua đời. Dì Trương càng thêm để tâm chăm sóc với cô.

Hơn mười giờ, chuông cửa reo.

Khương Hiểu thở ra một hơi, đã đoán được người đến là ai, cô đi mở cửa.

Mẹ Chu đứng ở cửa, trong tay tài xế xách thực phẩm dinh dưỡng lớn lớn nhỏ nhỏ.

Khương Hiểu khẽ gọi một tiếng, “Mẹ___”

Mẹ Chu gật đầu, ánh mắt đánh giá cô, “Đừng đứng, chúng ta ngồi xuống nói đi.”

Dì Trương biết điều cầm đồ đạc, nói trong nhà có việc đi trước.

Phòng khách to như thế chỉ còn lại mẹ Chu và cô.

Khương Hiểu suy nghĩ một chút, “Mẹ, con đi rót ly nước cho ngài.”

Mẹ Chu khoát khoát tay, “Mẹ không khát, con đừng đứng, bây giờ như thế nào?”

Khương Hiểu: “Tốt hơn nhiều.”

Mẹ Chu do dự mấy giây, “Chuyện ngày đó, chúng ta đều đã biết. Lần này là lỗi của Nhất Nghiên, ba nó rất tức giận, đã để nó về từ Hồng Công, chờ nó về, để nó xin lỗi con.”

Khương Hiểu yên lặng ngồi ở đằng kia. Đột nhiên cô nghĩ tới lần họp phụ huynh lớp 11 đó, lúc đó cả gia đình bác di cư, cô đành phải ngồi trên chỗ ngồi của mình, may mắn lúc đó, Lâm Vu cũng giống như cô.

Hai người đều là học sinh của thành tích tốt, cha mẹ tới hay không, thầy giáo cũng không có ý kiến.

Trước khi họp phụ huynh, mẹ Chu còn tâm sự suy nghĩ giáo dục một chút, trọng điểm kể lại kinh nghiệm học tập của Chu Tu Lâm. Bà mặc bộ váy tao nhã, nói chuyện khéo léo độ lượng. Lúc đó Khương Hiểu cảm thấy khó hiểu, nếu phương pháp giáo dục con trai của nhà họ Chu là đúng, tại sao không có hiệu quả ở trên người Chu Nhất Nghiên? Có thể thấy Chu Tu Lâm học tập tốt là nhận thức của anh tốt. Tuy thành tích Chu Nhất Nghiên ở vị trí giữa lớp, nhưng nhà trường luôn luôn biết làm náo động, đủ loại hoạt động văn nghệ đều có bóng dáng của cô ấy.

“Khương Hiểu, vẫn rất giận Nhất Nghiên sao?”

Khương Hiểu không trả lời, nếu như chuyện này không liên quan đến Tiểu Đậu Nha, cô có thể sẽ nói thôi. Nhưng bởi vì Tiểu Đậu Nha, cô không thể nhượng bộ.

Làm mẹ kiên quyết mẫu mực. Cô tin rằng đại bộ phận người mẹ đều yêu con mình, đương nhiên, thế giới này cũng có tồn tại người mẹ nhẫn tâm.

Mẹ Chu hơi nhíu nhíu mày, “Mẹ biết lần này con chịu oan ức. Đêm đó Tu Lâm cũng nói rõ ràng với chúng ta rồi. Nhất Nghiên là em gái ruột của nó, nó như thế cũng là vô cùng tức giận. Tu Lâm đã nói, Hoa Hạ không cung cấp cho Nhất Nghiên bất kỳ tài nguyên gì, sau này để cho bản thân Nhất Nghiên thực hiện. Mẹ biết Tu Lâm nói không phải nói nhảm.”

Khương Hiểu hiểu tâm tình mẹ Chu, Chu Nhất Nghiên là con gái ruột của bà, nào có người mẹ không thiên vị giúp con gái mình. Nếu như hôm nay hoán vị mà nói, Chu Nhất Nghiên gặp phải chuyện như vậy, sợ là đã sớm quậy lật trời rồi.

“Mẹ, ngài muốn nói gì con hiểu. Tu Lâm muốn làm gì, con sẽ không nhiều lời.” Đây chính là lập trường của cô.

“Đứa bé ngoan. Con và Tu Lâm kết hôn quá gấp rút rồi, giữa chúng ta cũng không có quá nhiều thời gian ở chung, có nhiều thời gian đến nhà. Tối mai, người một nhà chúng ta cùng ăn bữa cơm.”

Khương Hiểu nghĩ thầm, mẹ Chu là một người mẹ tốt.

Số phận của Chu Nhất Nghiên thật tốt.

Mẹ Chu quan sát phòng, “Các con ở đây cũng quen chưa?”

Khương Hiểu gật đầu, “Rất tốt.”

Mẹ Chu biết hoàn cảnh ngày trước của Khương Hiểu, “Nếu như có chỗ nào không quen, nói với Chu Tu Lâm hay mẹ, đều giống nhau. Đúng rồi, các con chuẩn bị mua gì cho đứa nhỏ chưa?”

“Còn chưa có.”

Mẹ Chu đứng dậy, đi đến phòng ngủ thứ hai, “Phòng này có thể còn cần trang bị lại, cần mua giường trẻ con, về mẹ đặt trước cho các con. Các con nên về nhà ở, như vậy mẹ cũng có thế chăm sóc con. Con mang thai đứa nhỏ, công việc của Tu Lâm lại vội vàng, có thể nó không chăm sóc con tốt.” Trong lúc bất chợt, bà cảm thấy sao phòng ngủ thứ hai có nhiều cái gì đó của Chu Tu Lâm như vậy.

Khương Hiểu nói: “Cảm ơn mẹ.”

Mẹ Chu khẽ mỉm cười: “Khách khí cái gì.”

Mẹ Chu đi rồi, Khương Hiểu ở nhà một mình, buồn chán xem phim trước đây.

Kết quả buổi chiều, cô nhận được điện thoại của Hoàng Á.

Hoàng Á kích động: “Khương Hiểu! Cậu đến xem tin tức chưa, Trình Ảnh bị thương, tổng giám đốc Hoa Hạ và Tấn Trọng Bắc cùng ở bệnh viện, đây là tình huống gì? Hai nam tranh một nữ?”

Khương Hiểu mở iPad ra, tìm tên của Trình Ảnh một chút, quả nhiên thấy được có vài tin tức. Phóng viên thật là lợi hại, Chu Tu Lâm và Tấn Trọng Bắc cùng đứng ở hành lang bệnh viện, sắc mặt hai người nặng nề.

Bản tin thật sự là làm cho người ta dễ sinh ra liên tưởng. Xem ra, chuyện Trình Ảnh bị thương vẫn bị tuôn ra đến đây. Phóng viên vì thu được nhiều ánh mắt lại bắt điểm rồi.

Tình yêu rối rắm của thiên hậu quốc dân với hai vị soái ca, thật sự xem khá tốt hơn phim truyền hình tám giờ đúng.

“Khương Hiểu____Khương Hiểu____”

“Ôi, mình nào biết. Tin tức của làng giải trí cũng không thể coi là thật.”

“Không phải có câu nói, khủng hoảng thấy chân tình sao?”

“Vậy thì yên lặng theo dõi biến hóa, đợi bọn họ công bố tình cảm, chúng ta tặng chúc phúc.”

“Ha ha ha… Không biết phải chờ tới ngày tháng năm nào. Đúng rồi, đợi tháng chín, mình về trường, chúng ta lại hẹn đi, gọi Lí Lỵ lên.”

Khương Hiểu im lặng một chút, “Bây giờ mình không xác định, sau khi đổi ngành, chuyện công tác rất nhiều.”

“Ôi, thấy cậu như vậy, mình đã nghĩ cứ đi học thôi.”

“Cậu còn có một lựa chọn khác, giống như Lí Lỵ, tìm người đàn ông tốt để gả cho.”

“Thôi đi. Dựa vào đàn ông còn không bằng dựa vào chính mình.”

Khương Hiểu hàn huyên với Hoàng Á nửa giờ mới cúp điện thoại. Trình Ảnh bị thương, Tấn Trọng Bắc xuất hiện rất hợp lí. Chỉ là cô không biết là cũng có vài phần suy đoán, lẽ nào Tấn Trọng Bắc thật sự thích Trình Ảnh?

Dù sao nhiều năm như vậy, hai người cũng không bị paparazzi chụp đến bạn gái, bạn trai.

Hơn nữa, hai người rất xứng đôi.

Thôi, chờ Chu Tu Lâm về, cô có thể gõ vào bên tường.

Chỉ là chồng cô bị scandal rồi, sao cô cũng không có một chút ghen tuông hả.

Khương Hiểu cúi xuống nhìn bụng, Tiểu Đậu Nha, ba con phát scandal với dì khác rồi. Rõ là rất không ngoan rồi!

Đương nhiên buổi chiều, Chu Nhất Nghiên ảo não về đến nhà. Vừa vào cửa, liền đi tìm mẹ Chu, mẹ Chu cũng vừa về, vẻ mặt mệt mỏi.

“Mẹ, Khương Hiểu thật sự mang thai?”

Mẹ Chu nghiêm mặt, “Lần này con thật sự quá hồ đồ rồi!”

“Thật?” Chu Nhất Nghiên chưa từ bỏ ý định mà hỏi thăm.

“Buổi sáng mẹ vừa qua nhìn nó, ngày mai con qua nói lời xin lỗi cho nó.”

“Con không! Con không thích cô ta. Hơn nữa không phải cô ta không có việc gì sao? Con cảm thấy đây là một cái bẫy.”

“Nhất Nghiên, con phải nhớ kĩ, bây giờ nó là chị dâu con. Con có thể không thích nó, nhưng con phải cho anh trai con thể diện.” Mẹ Chu đau đầu.

“Con không thừa nhận cô ta là chị dâu của con, mẹ, Khương Hiểu nhất định là tiếp cận anh trai có mục đích.”

“Cho dù nó có mục đích gì, nó cũng thành công rồi. Cô ấy và anh trai con đã lĩnh chứng, được pháp luật bảo vệ.” Mẹ Chu nghĩ tới bà nhìn thấy, dieendaanleequuydonn rõ ràng là hai người chia giường ngủ. Điều này nói cái gì? Chẳng lẽ Tu Lâm chỉ là vì đứa nhỏ trong bụng của Khương Hiểu mới bị ép kết hôn với Khương Hiểu?

Thế giới của người trẻ tuổi, bà thật sự không hiểu.

“Mẹ___”

“Được rồi, con đi nghỉ ngơi trước. Buổi tối ba con về rồi nói sau.”

Chu Nhất Nghiên vội vàng kéo tay mẹ Chu, “Mẹ, ba về mẹ phải giúp con.”

“Xảy ra chuyện, con nên nói cho chúng ta biết trước, mà không phải là bỏ trốn.”

“Con là đi Hồng Công học.”

“Nhất Nghiên, bây giờ con không phải là trẻ con rồi. Cuối cùng con có thù oán gì với Khương Hiểu!”

“Con chính là không thích cô ta. Mẹ, con mua cho mẹ một bộ mỹ phẩm dưỡng da ở Hồng Công, nói là cực kì có hiệu quả với nếp nhăn, buổi tối mẹ thử một chút.”

Mẹ Chu khẽ thở dài một hơi.

Buổi tối, Chu Tu Lâm về hơi muộn, dọc đường phong trần mệt mỏi, về nhà, Khương Hiểu đã ngủ. Trong phòng khách để lại đèn, ánh đèn chiếu sáng từng ngõ ngách, nhiều hơn một bó hoa màu tím nhạt trên bàn cơm, trong nhà có sức sống trong nháy mắt. Giống như chuyển tới theo cô, chỗ này mới từ từ có cảm giác gia đình, không chỉ là một chỗ ở.

Anh đi phòng ngủ nhìn một chút trước, thấy cô ngủ thiếp đi, anh nhẹ giọng đi phòng tắm bên ngoài.

Đợi anh chỉnh đốn ổn thỏa, khi về lần nữa, Khương Hiểu tỉnh.

“Anh làm em tỉnh?” Chu Tu Lâm áy náy nói.

Khương Hiểu dụi mắt âm thanh khàn khàn, “Tôi nghĩ muốn uống nước.”

Chu Tu Lâm cầm ly đi phòng khách rót cho cô một ly nước, Khương Hiểu uống ừng ực xong, mới hỏi, “Chị Ảnh như thế nào? Tình trạng vết thương nghiêm trọng không? Tôi xem tin tức nói rất nghiêm trọng.

Chu Tu Lâm vén một góc chăn mỏng lên giường, “Gãy một cái xương sườn, hoàn hảo không có thương tổn đến bộ phận quan trọng.”

Sắc mặt Khương Hiểu căng thẳng, bỗng chốc lại buông lỏng ra. “Không có việc gì thì tốt.”

“Trên mạng nói không thể thật, em cũng không phải không biết.”

Khương Hiểu ừ một tiếng, dù sao cũng không ngủ được, lại lấy di động qua.

Chu Tu Lâm không biết làm sao, “Bây giờ em đang mang thai, luôn nhìn điện thoại di động, nhỡ về sau Tiểu Đậu Nha cận thị làm thế nào?”

Vẻ mặt Khương Hiểu nghiêm túc, “Sẽ có ảnh hưởng thật sao?”

Anh ậm ờ nói: “Có thể thôi.”

Khương Hiểu vội vàng để điện thoại di động xuống, “Ngày mai tôi hỏi dì Triệu một chút.”

“Chúng ta trò chuyện.”

Khương Hiểu nghĩ mới scandal kia, cô muốn nói lại thôi, “Có phải thầy Tấn thích chị Ảnh hay không hả?”

“Em quan tâm Tấn Trọng Bắc hay là Trình Ảnh?”

“Tôi chỉ tò mò, trên mạng đã YY một đoạn tình tay ba của các người.”

Chu Tu Lâm nhíu nhíu mày, “Trên mạng nói cái gì?”

“Fan của chị Ảnh, có một phần ba ủng hộ chị Ảnh và thầy Tấn, một phần ba ủng hộ anh và chị Ảnh, còn lại cảm thấy hai người các anh không thích hợp với chị ấy.”

Chu Tu Lâm kéo một nụ cười, con mắt sâu thẳm nhìn thẳng cô, tựa tiếu phi tiếu.

Khương Hiểu bị anh nhìn chột dạ.

Anh ngơ ngẩn nói: “Anh và Trình Ảnh không có cái gì cả.”

“Tôi biết.” Nhìn ánh mắt thẳng thắn vô tư của anh, cô nói theo bản năng.

“Khương Hiểu, có đôi khi công việc của chúng ta không cách nào tránh khỏi mấy scandal, phóng viên viết như thế nào, chúng ta luôn không biết. Nhưng mà anh sẽ cố gắng tránh khỏi việc xuất hiện bản tin, mà nơi này của anh sẽ không thay đổi, với em, với Tiểu Đậu Nha.”

Đầu óc Khương hiểu vang lên ông ông, mất đi năng lực suy nghĩ.

Nhìn bộ dáng lúng túng của cô, dường như anh rất có cảm giác thành tựu. “Khương Hiểu, em nhìn anh như thế nữa, anh sẽ không nhịn được.”

Khương Hiểu: “… Tôi cảm thấy tôi bị bên ngoài của anh lừa. Ngài Chu sẽ không nói như vậy.”

Chu Tu Lâm cười thành tiếng, âm thanh trầm thấp mà đầy từ tính, “Nếu không thì sao? Tiểu Đậu Nha có như thế nào?”

Vẻ mặt của Khương Hiểu muốn bùng nổ, cô kéo chăn, nằm xong một lần nữa, đưa lưng về phía anh.

Cùng giường chung gối, thực sự rất nguy hiểm!

Xem chừng trước ngủ nhiều, lúc này cô không ngủ được, lật hai cái ở trên giường.

Bỗng nhiên Khương Hiểu mở miệng, “Hôm nay mẹ qua đây nói, bà mua giường cho Tiểu Đậu Nha.”

“Không cần, về chính chúng ta đi mua.”

“Mẹ còn nói, tối mai cùng ăn cơm.”

“Anh biết, ngày mai anh về sớm một chút đón em.”

“Anh thật sự để cho Nhất Nhiên nói xin lỗi tôi?”

“Em là chị dâu của nó, trong quá khứ, chị dâu cả như mẹ. Nó nên kính trọng em!”

Khương Hiểu quay đầu đi, “Quan hệ cá nhân thật sự là một môn học phức tạp.”

Chu Tu Lâm khẽ cười, “Đây là câu hỏi lịch sử các ông để lại, một miếng ngọc đẹp gây ra hỗn loạn.”

Khương Hiểu đáp lời của anh, hì hì một tiếng nở nụ cười. “Thật ra hoàn toàn có thể lấy câu chuyện trung học chúng tôi làm đề tài diễn một bộ phim truyền hình, thật sự, Lâm Vu, Tần Hoành là nhân vật chính, tôi và Nhất Nghiên die nd da nl e q uu ydo n là nữ phụ. Bây giờ phim vườn trường vẫn có thị trường nhất định, anh có thể suy nghĩ một chút.”

Cô còn tới sức lực.

Khuya khoắt, không nói yêu thương với chồng của mình ở trên giường, ngược lại nói đến đầu tư.

Chu Tu Lâm thở ra một hơi, “Trợ lí Khương, chúng ta có thể từ từ nói chuyện công việc trong thời gian làm việc.”


Đã sửa bởi Lạc Tâm Vũ lúc 05.07.2018, 07:57.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 05.07.2018, 01:43
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 655
Được thanks: 5204 lần
Điểm: 32.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 56
Chương 23

Editor: Gà

Ngày kế, Chu Tu Lâm đến công ty, chỉ thấy Tưởng Cần đứng ở cửa phòng làm việc của anh, mặt lộ vẻ khó xử. "Chu tổng, Chu tiểu thư ở bên trong chờ ngài. Đã nửa tiếng rồi." Tưởng Cần rất buồn bực, Chu công chúa hình như có địch ý với anh.

Chu Tu Lâm gật đầu một cái: "Cậu đi làm việc đi." Anh đẩy cửa vào, Chu Nhất Nghiên ngồi trên ghế.

"Anh, anh đến rồi." Chu Nhất Nghiên đứng dậy, sắc mặt mang theo vui vẻ sợ sệt.

Chu Tu Lâm đi đến trước bàn làm việc, không nói gì, im lặng nhìn cô.

"Anh, anh đừng giận em. Khi còn bé em phạm sai lầm, anh cũng đã tha thứ cho em."

Chu Tu Lâm nhíu mày một cái: "Nhất Nghiên, lần này không phải vấn đề anh tha thứ hay không, người em nên nói xin lỗi chính là Khương Hiểu."

Chu Nhất Nghiên nghiêm mặt, phồng miệng không lên tiếng. Cảm xúc cô chuẩn bị trước khi đến đã từng đợt tan rã.

"Chuyện vai diễn do anh quyết định, em cảm thấy anh là người chẳng phân biệt được công và tư?"

"Không phải."

"Khương Hiểu bị thương, em đã làm gì? Khi nào thì em lại trở nên máu lạnh như vậy?"

"Em..."

"Vì Tần Hoành. Nhất Nghiên, em có thể tỉnh táo một chút hay không!"

Sắc mặt Chu Nhất Nghiên thoáng chốc trở nên trắng như tuyết, ánh mắt trống rỗng nhìn anh. Anh cũng biết Tần Hoành rồi. Khóe môi cô run run, cảm giác khổ sở khó tả xông lên đầu. "Khương Hiểu nói cho anh biết à? Tần Hoành..."

Mấy năm nay cô ở nước ngoài, cũng quen với hai người bạn trai. Bạn trai tuyệt không giống Tần Hoành, dần dần cô đã quên Tần Hoành.

Nhưng sau khi trở về, đột nhiên thấy Khương Hiểu, cô bỗng nghĩ đến chuyện trước kia.

Cô lúng túng, tức giận.

Khương Hiểu xuất hiện không thể nghi ngờ gì đã nhắc nhở cô về chuyện đã xảy ra trong quá khứ kia.

Ai cũng không lên tiếng, trong không khí tràn ngập một loại hơi thở vô cùng nóng khét.

Chu Tu Lâm Tâm không hề nhẫn nại: "Nhất Nghiên, em không thể cứ cố chấp như vậy nữa."

"Nhưng anh ơi, em mới là em ruột của anh. Anh và Khương Hiểu mới biết bao lâu đâu? Tại sao anh lại giúp đỡ cô ta như vậy?" Chu Nhất Nghiên đỏ mắt. Theo cô, hết thảy đều là việc thiên kinh địa nghĩa.

Nhưng thế giới này đâu có nhiều chuyện theo lẽ thường như vậy?

"Nhất Nghiên, làm sai sẽ phải chịu trách nhiệm." Mặt Chu Tu Lâm trầm như băng.

Chu Nhất Nghiên không ngốc, cô nhìn ra, Chu Tu Lâm đã cương quyết."Nếu em xin lỗi Khương Hiểu, có phải anh sẽ không quấy nhiễu em quay phim nữa? Có phải em có thể quay cho《 Niên hoa 》không? "

Chu Tu Lâm nhức đầu, sao cô trở nên cố chấp như vậy. "Đây không phải là một chuyện."

"Anh gạt người! Nếu không phải do anh ra lệnh, sao công việc của em sẽ bị hủy bỏ chứ. Anh hai —— "

Chu Tu Lâm từ từ quay mặt sang, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. "Anh chỉ nói một lần, chuyện em đã làm sai thì em phải phụ trách." Không dạy dỗ cô một chút, e là sau này cô thật sự muốn lên trời.

"Được —— được ——" Chu Nhất Nghiên giơ tay lên xoa xoa khóe mắt: "Em sẽ xin lỗi cô ta, buổi tối em sẽ đích thân đến xin lỗi cô ta. Anh, em sẽ sửa."

Chu Tu Lâm nhẹ như không có gì thở dài: "Trước tiên em nên yên tĩnh một chút."

Chu Nhất Nghiên rời đi hơn mười phút sau, Tưởng Cần gõ cửa vào.

"Chu tổng, tất cả mọi người đã đến phòng họp." Chín giờ sáng bọn họ có một cuộc họp, về ảnh thị ở đồi Nam. Hoa Hạ sắp sửa xây một ảnh thị tương tự ở đồi Nam, đây cũng là hạng mục lớn nhất của Hoa Hạ vào năm sau.

Chu Tu Lâm vuốt trán: "Cậu bảo Kỷ Lan gần đây chú ý Nhất Nghiên nhiều một chút."

"Tôi sẽ thông báo cho Kỷ Lan, vậy đóng băng hay tiếp tục công việc của Chu tiểu thư?"

"Giải quyết việc chung, không cần đặc biệt kiêng nể em ấy."

"Tôi hiểu rồi."

"Tính tính này của Nhất Nghiên ở giới giải trí cũng sẽ không đi xa được, để con bé hiểu ra sớm một chút cũng tốt."

Tưởng Cần gật đầu liên tục: "Chu tổng, ngài đừng quá lo lắng. Chu tiểu thư tuổi còn nhỏ."

Chu Tu Lâm vuốt vuốt mi tâm chua xót: "Điều Tina đến bộ phận quan hệ công chúng, nhậm chức trưởng phòng."

Đáy mắt Tưởng Cần chỉ có nghi ngờ ngắn ngủi, xem ra chiếc thuyền Chu công chúa này cũng không thể dễ dàng lên rồi, nếu không sao nói lật là lật ngay. "Được."

Lần này điều Tina đi, nội bộ cũng nhấc lên một cuộc chấn động nho nhỏ. Minh thăng ám hàng [1], trong lòng mọi người đều hiểu. Chẳng qua không ai biết rốt cuộc lý do Tina bị điều đi, chuyện này dần dần trở thành ẩn số.

[1] minh thăng ám hàng: ý nói bên ngoài thì thăng chức, nhưng bên trong lại đang giáng chức

Khương Hiểu ở nhà một mình, không nhàn rỗi. Cô lại thống kê phim truyền hình nổi tiếng trong gần hai năm qua, phim truyền hình nào hợp với thị trường hơn, càng có thể bắt được khẩu vị người xem, cô nhất định phải rõ ràng. Người quản lý không chỉ cần có quan hệ giao thiệp rộng lớn, còn phải thật tinh mắt, giúp nghệ sĩ mình chọn được bộ phim tốt. Rất nhiều diễn viên dựa vào một vai diễn để xoay người, nổi tiếng, thậm chí một vai diễn kinh điển làm nên thành tựu cả đời.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chạng vạng, Chu Tu Lâm trở lại đón cô thì cô mới chợt phát hiện một ngày đã trôi qua như vậy.

Chu Tu Lâm nhìn bản ghi chép trên khay trà và trên ghế sa lon, rải rác. Anh hơi nhíu mày, kéo tay cô, ngưng mắt nhìn cô, giọng nói nhẹ nhàng: "Khương Hiểu, nghỉ ngơi hai ngày, chuyện công việc tạm thời không gấp."

"Tôi có tính toán mà. Hôm nay dì cũng theo tôi xuống lầu đi dạo chốc lát."

"Trong nhà có thư phòng, lần sau có làm việc thì đến thư phòng."

Khương Hiểu le lưỡi: "Tôi quen thế rồi, ở tổ kịch luôn có hoàn cảnh loạn hơn. Có lúc làm thống kê trên ghế luôn."

Chu Tu Lâm cũng không miễn cưỡng cô, mỗi người có thói quen không giống nhau, chỉ cần cô vui vẻ. Anh sờ đầu cô: "Chú ý nghỉ ngơi."

Hai người cùng nhau đến khách sạn thì cha Chu mẹ Chu còn có Chu Nhất Nghiên đã đến rồi.

Cha Chu nhìn thấy Khương Hiểu thì vẻ mặt lộ ra vui mừng: "Mau ngồi đi." Cha Chu là một người sáng suốt lại rộng rãi, bối cảnh trưởng thành của Khương Hiểu ông cũng đã biết. Khương Hiểu độc lập lớn lên, so sánh với con gái trước mắt, nên cha Chu hòa ái hơn với Khương Hiểu.

"Cha mẹ ——" Khương Hiểu lễ phép gọi.

Mẹ Chu gật đầu một cái: "Khương Hiểu, hôm nay sắc mặt con khá hơn ngày hôm qua nhiều."

Khương Hiểu cười đáp: "Con đã khỏe hơn rồi, hai ngày nữa có thể đi làm."

Cha Chu lắc đầu: "Không cần gấp như vậy, Tu Lâm à, con nói xem có đúng không? Ông chủ con không thể quá hà khắc với nhân viên đâu đấy."

Chu Tu Lâm kéo khóe môi: "Em xem cha cũng không tán thành rồi."

Mẹ Chu đẩy Chu Nhất Nghiên một cái, mặt Chu Nhất Nghiên vẫn căng cứng. Cô hừ lạnh một tiếng: "Khương Hiểu —— "

Cha Chu trầm giọng nói: "Không có quy củ, gọi chị dâu."

Khương Hiểu: "... Cha, chúng con là bạn học, kêu tên cũng được mà."

Chu Nhất Nghiên trợn mắt nhìn cô: "Cha, người trẻ tuổi chúng con đã quen kêu tên." Cô cố ý dừng một chút: "Khương Hiểu, chuyện ngày đó, là lỗi của tôi. Tôi không biết cô mang thai."

Khương Hiểu ừ một tiếng, trong lòng cảm thấy hơi quái dị.

Chu Nhất Nghiên hít sâu một hơi, bị thái độ của cô kích thích. Cô bưng chén trà trước mặt lên: "Tôi lấy trà thay rượu, mời cô một chén. Hi vọng cô đại nhân không chấp tiểu nhân, tha thứ cho tôi lần này."

Khương Hiểu thật không ngờ lần này Chu Nhất Nghiên sẽ sảng khoái chủ động nhận sai, cái này không giống tính cách của cô ấy.

Mẹ Chu giảng hòa: "Khương Hiểu, lần này Nhất Nghiên thật sự không biết con mang thai." Không biết thì không có lỗi đúng không?

Khương Hiểu khẽ mỉm cười, tay cô đặt trên đùi đột nhiên bị nắm, một sự ấm áp truyền đến tay cô. Cô hơi giật mình, Chu Tu Lâm cầm chặt hơn.

Khương Hiểu không biết nên nói gì, tha thứ, cô không độ lượng như vậy. Sau cơn mưa trời lại sáng, nhưng cô nhớ đến ngày đó Chu Nhất Nghiên nổi điên thì đã hoảng sợ. Cô từ từ đứng dậy, Chu Tu Lâm cũng buông lỏng tay cô ra.

"Chén trà này tôi đã uống xong, lúc học trung học đệ nhị tôi ở nhà bác, bác đã nói với tôi gia hòa vạn sự hưng. Tôi vẫn không hiểu, bởi vì từ nhỏ gia đình tôi đã không hoàn chỉnh. Nhưng tôi biết, khi tôi bị thương, cha mẹ còn có ——" cô dừng một chút, liếc mắt nhìn Chu Tu Lâm: "Còn có Tu Lâm, bọn họ đã rất lo lắng." Cô bưng nước trà trước mặt lên, uống một hơi cạn sạch.

Lần đầu tiên Chu Tu Lâm nghe thấy cô chỉ gọi tên anh, hai từ đơn giản thôi, đối với anh mà nói, tuyệt vời hơn so với bất kỳ tiếng nhạc nào.

Vẻ mặt mẹ Chu vui vẻ: "Được rồi, sau này hai người các con phải chung sống thật tốt."

Cha Chu cảm thán: "Khương Hiểu nói rất đúng, gia hòa vạn sự hưng. Nhất Nghiên, con nên học tập Khương Hiểu, con bé hiểu chuyện hơn con."

Chu Nhất Nghiên không dám lỗ mạng, ồm ồm nói: "Biết rồi ạ."

Dùng cơm Chu Tu Lâm rất chăm sóc Khương Hiểu, mẹ Chu nhìn thấy hết. Bà lại nghi ngờ, tình cảm hai đứa này hình như không phải giả, sao lại chia giường ngủ?

"Tu Lâm, bây giờ Khương Hiểu mang thai, mẹ đề nghị các con nên trở về, như vậy mẹ cũng có thể chăm sóc con bé."

"Không cần đâu." Chu Tu Lâm thẳng thắn trả lời: "Chúng con sẽ đến bệnh viện kiểm tra định kỳ."

"Nhưng con bận rộn như vậy, con lại không hiểu, phụ nữ mang thai có rất nhiều chuyện phải chú ý."

"Về phương diện này con đã mời chuyên gia, chúng con sẽ thực hiện theo phương pháp của chuyên gia. Ngài yên tâm đi."

"Con không tin mẹ à? Mẹ đã sinh con và Nhất Nghiên ra!" Mẹ Chu hơi tức giận.

"Mẹ, không phải con không tin mẹ. Nếu cần, chúng con sẽ xin người giúp một tay."

Trong lòng mẹ Chu khó chịu.

Cha Chu không nghĩ vậy: "Các con chú ý nhiều hơn là tốt rồi. Có thời gian trở về nhà, còn có tên của con, cũng có thể suy nghĩ."

"Cái này con sẽ xem xét." Chu Tu Lâm trả lời.

Khương Hiểu nói: "Cha, con cảm thấy ngài rất biết đặt tên, tên Tu Lâm nghe rất tốt, Nhất Nghiên nghe cũng hay. Trước kia bạn học lớp chúng con cũng đã nói thế."

Chu Nhất Nghiên nhất thời choàng tỉnh, cô hơi đắc ý nói: "Cha tôi tốt nghiệp đại học B, năm đó đã mở đầu thành lập câu lạc bộ thơ ở trường."

"Cha, ngài thật lợi hại." Khương Hiểu bội phục tự đáy lòng, đáy mắt đều là vẻ khâm phục.

Cha Chu rất đắc ý: "Tên của trẻ con vùn vụt bay qua đầu cha như từ điển Khang Hi ấy."

"Không cần đâu." Chu Tu Lâm không do dự nói: "Con đã nghĩ xong rồi."

Cha Chu: "..."

Khương Hiểu: "..."

Không khí hơi quái dị.

Khương Hiểu nói: "Con vào phòng dưới rửa tay."

Cha Chu nhìn Chu Tu Lâm: "Tên của con con thì cũng đừng tranh giành với cha, phải nghiêm túc. Con có ý kiến gì, chúng ta có thể cùng nhau tham khảo."

Chu Tu Lâm vân đạm phong khinh đáp một tiếng.

Cha Chu đành phải thôi, ông nội như ông chẳng có quyền lợi gì cả mà!

Chu Nhất Nghiên nhịn không được cười: "Anh, cha đã muốn đặt tên cho con anh từ lâu, vậy mà anh không nhìn ra."

Chu Tu Lâm giương mắt: "Lần đầu tiên con làm cha, hi vọng cha thành toàn cho tâm nguyện được đặt tên cho con của con."

Cha Chu tin lời anh mới là lạ.

Chu Nhất Nghiên liếc phòng rửa tay, cũng đứng dậy đi vào.

Khương Hiểu vừa lúc trở lại.

Chu Nhất Nghiên đi đến bên cạnh cô: "Cô đừng có đắc ý."

"Tôi không đắc ý."

"Cô cho rằng dụ dỗ cha tôi vui vẻ thì có ích à. Khương Hiểu, trước kia sao tôi không phát hiện, cô biết nịnh hót như vậy."

"Tôi cũng không phát hiện, sau này trở về tôi sẽ nịnh bợ chồng tôi, nói không chừng, anh ấy sẽ chia cho tôi một nửa cổ phần công ty đấy."

Chu Nhất Nghiên tức giận cắn răng: "Tôi nói xin lỗi với cô, cũng chỉ vì nể mặt đứa bé trong bụng cô thôi. Dù sao tương lai nó sẽ là cháu tôi."

Khương Hiểu ấp úng trả lời: "Nhất Nghiên, con tôi nhất định sẽ không nhận một người cô dã man như cô."

Hai người dường như trở lại trung học đệ nhị, Chu Nhất Nghiên có tính khí đại tiểu thư, bạn học xung quanh cũng cố nhân nhượng cô. Lâm Vu và Khương Hiểu chính là ngoại lệ. Lâm Vu một lòng nhào vào học tập, hoàn toàn không nói nhiều với người khác.

Chu Nhất Nghiên hết lần này đến lần khác thích đâm Lâm Vu. Khương Hiểu có lúc sẽ giúp một tay đáp trả đôi lời với Chu Nhất Nghiên.

Bây giờ suy nghĩ một chút, thích người trước mắt, mà hết lần này đến lần khác anh ta thích một nữ sinh khác. Thật ra thì cũng rất ngược.

Thử nghĩ xem, nếu Chu Tu Lâm thích người khác, cô nhất định sẽ sống rất khó khăn.

Nhưng mỗi người đều biểu hiện cách thức không giống nhau. Chu Nhất Nghiên quá kiêu ngạo, cô gai mắt những bạn học đến từ trấn nhỏ.

Thật ra thì, do lòng ghen tỵ quấy phá.

Sau khi bữa ăn tối kết thúc, từng người ra khỏi cửa.

Tầng lầu này đều là phòng ăn, trang hoàng tinh xảo. Lầu dưới là các loại mặt hàng xa xỉ, hôm nay là thời gian làm việc, có không ít người.

"Nhất Nghiên ——" trong lúc bất chợt sau lưng có một giọng nói vui vẻ vang lên.

Tất cả mọi người dừng bước lại.

Khương Hiểu quay đầu lại thấy một người cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, cô gái có mái tóc dài uốn lượn, ngũ quan xinh đẹp, thuộc về kiểu người đẹp khiến hai mắt bạn tỏa sáng. May là Khương Hiểu đã gặp nhiều nghệ sĩ như vậy, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, cũng rất kinh ngạc.

"Thù Ngôn, em cũng đến đây ăn cơm?" Gương mặt Chu Nhất Nghiên hưng phấn.

"Đúng vậy."

"Tại sao em không gọi chị?"

"Em ăn cùng vài bạn học."

"Được rồi, lần sau nhớ hẹn với chị nhé."

Cô bé chào hỏi cha Chu và mẹ Chu.

Mẹ Chu cười nhẹ: "Thù Ngôn thật sự càng ngày càng đẹp. Mới nửa năm không gặp thôi mà."

"Bác gái, ngài quá lời rồi."

"Thù Ngôn, được nghỉ hè, có thời gian thì đến nhà chơi."

"Được, bác gái. Cháu đã chuẩn bị hai ngày nữa đến thăm ngài." Ánh mắt cô bé vừa nhìn về phía Chu Tu Lâm: "Chu đại ca, đã lâu không gặp."

Chu Tu Lâm khẽ mỉm cười: "Đã lâu không gặp."

Chu Nhất Nghiên kéo tay cô bé: "Cha mẹ, con và Thù Ngôn hiếm khi gặp nhau, cha mẹ về trước đi, con và Thù Ngôn nói chuyện một chút."

"Vậy các con phải chú ý an toàn."

Chu Tu Lâm cũng dẫn theo Khương Hiểu rời đi.

Cô gái trẻ tuổi nhìn bóng lưng bọn họ, hỏi: "Nhất Nghiên, cô bé bên cạnh anh chị là ai vậy?"

Chu Nhất Nghiên suýt chút nữa bật thốt lên: "Trợ lý anh chị mới nhận."

"Quan hệ giữa anh chị và cô ấy có vẻ rất tốt."

"Anh ấy rất xem trọng cô ta." Cô cũng không muốn nói cho người khác biết Khương Hiểu là chị dâu của cô.

"Dáng vẻ cô ấy rất đẹp, đẹp hơn so với Tina."

"Không có ai đẹp hơn em đâu, Thù Ngôn, chúng ta đi dạo một chút."

"Được. Em muốn mua quà tặng mẹ, sinh nhật của bà ấy sắp đến rồi. Chị giúp em tham khảo nha."

Khương Hiểu chậm rãi đi, lông mi dài mà dày nhẹ nhàng rung động: "Nữ sinh vừa rồi là ai vậy?"

Chu Tu Lâm cười khẽ: "Em gái của thần tượng Tấn Trọng Bắc của em."

Cước bộ Khương Hiểu dừng lại, vẻ mặt kinh ngạc: "Em gái Tấn Trọng Bắc?" Cô quay đầu lại liếc nhìn, cách hành lang thật dài, cô chỉ có thể nhìn thấy một bóng dáng mơ hồ. Khó trách, khó trách có hơi giống...

"Đúng vậy."

"Nhưng tại sao trên mạng chưa từng đề cập đến." Cô đã ở trong giới giải trí lâu như vậy, nhưng vẫn không biết.

"Bởi vì nhà họ Tấn muốn cô ấy an ổn bình thường lớn lên, Tấn Trọng Bắc rất thích cô em gái này."

"Cô ấy bao nhiêu tuổi rồi?"

"Nhỏ hơn Nhất Nghiên hai tuổi."

Khương Hiểu im lặng.

"Sao thế?"

"Chỉ cảm thấy dáng vẻ cô bé rất tốt, nếu có thể ký hợp đồng, nhất định có thể rất hot: cháy lớn luôn."

"Nhà họ Tấn không muốn cô ấy đi con đường này, cô ấy học ở đại học D xa xôi."

"Cô ấy tên gì?"

"Tấn Thù Ngôn, Thù trong tốt đẹp, Ngôn là lời nói."

Khương Hiểu đột nhiên ngoắc khóe môi: "Đột nhiên phát hiện, tên của các người đều có ý nghĩa đặc biệt nào đó, đều mang theo sự mong chờ tốt đẹp từ cha mẹ."

Cha cô đặt cho cô là Hiểu, là bởi vì cô sinh ra lúc bình minh? Hay còn có thâm ý khác.

Hiểu, còn có một ý nghĩa nữa là, khôn ngoan.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cô nàng Ma kết, Durra Nguyễn, hautlym, Ngantrinh, Thiên Kim Vĩnh Hằng và 677 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 139, 140, 141

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23



Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.