Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 87 bài ] 

Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn

 
Có bài mới 02.06.2018, 13:27
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 741
Được thanks: 5861 lần
Điểm: 32.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 46
Chương 12

Editor: Gà

Trên cửa lại vang lên tiếng đập cửa liên tục.

Đông - đông - đông - -

Chu Tu Lâm vừa muốn nói gì, Khương Hiểu như quả bóng xì hơi: "Tôi ra mở cửa."

Chu Tu Lâm đột nhiên hơi buồn cười, nhưng vẫn nhịn được. Tưởng Cần à, đến thật không đúng lúc.

Vừa mở cửa, quả nhiên là Tưởng Cần.

"Chu tổng - -" Tưởng Cần bước vào, sau đó ánh mắt lại nhìn về phía Khương Hiểu, khóe môi mang theo ý cười lễ phép và bình tĩnh: "Phu nhân - - "

Phu nhân - -

Cằm Khương Hiểu muốn rớt, vẻ mặt cô rung động. "Trợ lý Tưởng - - "

"Phu nhân, có gì cần căn dặn?" Tưởng Cần lễ phép chu đáo hỏi.

Khương Hiểu mấp máy khóe môi: "Vẫn giống như trước đây kêu tên của em đi."

Tưởng Cần vô cùng khó xử.

Chu Tu Lâm luôn đứng xem diễn quét mắt nhìn hai người bọn họ, đặc biệt là Tưởng Cần: "Không phải nói 8 giờ rưỡi sao?" Bây giờ mới tám giờ chín phút.

Tưởng Cần cười: "Sợ kẹt xe, tôi xuất phát sớm hơn một chút. Chu tổng, tôi đưa phu nhân qua trước."

Chu Tu Lâm ừ một tiếng.

Khương Hiểu: "..."

Tưởng Cần nhiệt tình bước lên, vừa định xách hành lý của Khương Hiểu, Chu Tu Lâm đã đi trước anh ta một bước, nhấc vali lên. "Cậu lên xe trước đi."

Tưởng Cần bất giác, có phải anh ta đến quá sớm rồi không. Anh ta chập choạng đi xuống lầu.

Khương Hiểu đi bên cạnh Chu Tu Lâm, cảnh này tựa như chồng tiễn vợ đi xa, lưu luyến, lòng lại tràn đầy lo lắng.

Không biết có phải Chu Tu Lâm có ý nghĩ như vậy hay không.

Một lát nữa có phải sẽ cho cô một cái kiss goodbye hay không.

Đến dưới lầu, Chu Tu Lâm bỏ hành lý vào cốp sau xe, quay lại nhìn Khương Hiểu: "Lên xe đi."

Khương Hiểu tặc lưỡi, quả nhiên không thể chờ đợi cái gì. "Tôi đi đây." Cô khẽ cắn môi: "Anh phải tự chăm sóc bản thân cho thật tốt đấy."

Chu Tu Lâm nhẹ nhàng lên tiếng, còn biết quan tâm anh, không tệ.

Hai người ăn ý gật đầu một cái, cứ tạm biệt như vậy.

Cô lên xe, ngồi ở ghế sau.

Xe chậm rãi lái đi.

Đột nhiên quay đầu lại, phát hiện anh vẫn ở đấy.

Một khắc đó, Khương Hiểu đột nhiên cảm thấy trong lòng thật an bình.

Đáy lòng ấm áp.

Trong xe chợt vang lên một bài hát [1]:

...

Anh và em trao nhau nụ hôn tạm biệt giữa đường phố không người

Mặc cho gió thét gào anh không thể ghìm mình

Anh và em trao nhau nụ hôn tạm biệt trong một đêm cuồng loạn

Trái tim anh đang đợi chờ đón nhận những bi thương

[1] Bài Goodbye kiss của Trương Học Hữu, nguồn dịch: langdongtamhon.blogspot.com
...

Khương Hiểu cắn chặt hàm răng: "Trợ lý Tưởng, có thể đổi bài không?"

"Phu nhân, ngài muốn nghe bài gì?"

Khương Hiểu: "..." Anh ta thật sự gọi đến nghiện rồi.

Trợ lý Tưởng đổi một bài khác.

Khương Hiểu kéo khóe môi, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mặt trời vừa vặn, trời sáng khí trong.

Anh Chu, nửa tháng sau gặp lại.

Cô vuốt bụng, đừng nhớ em và Tiểu Đậu Nha nhé!

Sau khi Khương Hiểu đi đến phim trường, Chu Tu Lâm lại khôi phục sự bận rộn như ngày xưa.

Tối thứ sáu, mẹ Chu muốn đi tham gia một hội đấu giá từ thiện, nên gọi điện thoại cho Chu Tu Lâm, bảo anh cùng đi.

Chu Tu Lâm: "Ba con đâu? Sao không gọi cho ông ấy?"

Mẹ Chu: "Ông ấy có việc bận rồi."

Chu Tu Lâm: "Thứ sáu con đi với ngài."

Mẹ Chu: "Gần đây con và Khương hiểu thế nào rồi?" Sau khi hai người lĩnh giấy, Chu Tu Lâm và Khương Hiểu trở về một chuyến, người một nhà cùng nhau ăn bữa cơm. Nhưng đến cùng trong lòng mẹ Chu vẫn tồn tại một ít khúc mắc, chỉ lễ độ và khách khí với Khương Hiểu. May thay, Khương Hiểu không lá mặt lá trái với trưởng bối, khách khách khí khí, ngược lại làm bà có thể chấp nhận. Nhưng bất ngờ là, Khương Hiểu và ba Chu có thể thảo luận với nhau. Ba Chu thích chơi cờ, trong lúc vô tình Khương Hiểu tán gẫu cùng ba Chu, ba Chu mới biết Khương Hiểu cũng biết chơi cờ, nên đã mời cô chơi thử một ván, kết quả chơi ba ván.

Khương Hiểu thắng hai ván.

Ba Chu nhìn bàn cờ trầm tư không nói.

Khương Hiểu xấu hổ nhìn ba Chu: "Bác trai, ngài đừng nóng giận, lần sau cháu nhường ngài vài nước."

Ba Chu: "..."

Chờ khi Khương Hiểu và Chu Tu Lâm rời đi, ba Chu nói thẳng, bảo nếu cô có thời gian trở về chơi cờ với ông.

Chu Tu Lâm trả lời: "Mẹ, Khương Hiểu đến phim trường rồi."

Mẹ Chu: "Phải đi bao lâu vậy?"

Chu Tu Lâm: "Nửa tháng."

Mẹ Chu suy nghĩ, chẳng lẽ Khương Hiểu thật như Nhất Nghiên nói, vì sự nghiệp mới ở cùng Chu Tu Lâm. Vì Khương Hiểu, Chu Nhất Nghiên tức giận rất lâu, bầu không khí nhà họ Chu đè nén một dạo. Cũng may mấy ngày nay, Chu Nhất Nghiên bắt đầu công việc, bận rộn đã hòa tan mất mác và tức giận của cô.

Mẹ Chu lại nói với Chu Tu Lâm vài câu, mới cúp điện thoại. Bà thở dài một hơi, đối với cô con dâu đột nhiên có này, thật ra bà cũng không phản ứng kịp.

Tối thứ sáu, Chu Tu Lâm và mẹ cùng xuất hiện ở khách sạn Sơn Trang.

Hội đấu giá mời đến không ít công ty xã hội nhân vật nổi tiếng, cả đêm chụp không ít ảnh, cuối cùng số tiền quyên được đều tặng cho trẻ em ở phía tây, dùng để xây trường học, sửa đường, cùng với mua quần áo mới cho bọn trẻ.

Buổi tối, Chu Tu Lâm thấy Mạc Dĩ Hằng đang bồi bạn gái phía trước. Mạc Dĩ Hằng vỗ tay bạn gái, cô bạn gái bĩu môi rời đi.

Mạc Dĩ Hằng: "Gần đây cậu bận gì thế? Sao không thấy ra ngoài?"

Chu Tu Lâm lành lạnh nhìn anh ta một cái: "Cậu và Triệu Hân Nhiên đã cắt đứt rồi?"

Mạc Dĩ Hằng sờ cái mũi: "Chúng tôi chỉ là bạn bè tốt, sao cậu lại quan tâm rồi hả?"

Tay trái Chu Tu Lâm luôn đút trong túi quần, tác phong nhanh nhẹn. "Cách Triệu Hân Nhiên xa một chút."

Mạc Dĩ Hằng ngạc nhiên: "Đừng nói với tôi cậu xem trọng cô ấy, nếu thật như vậy, tôi khẳng định không chạm vào cô ấy."

Chu Tu Lâm nhìn thẳng anh ta, Mạc Dĩ Hằng nghiêm túc. "Cậu yên tâm đi, tôi và cô ấy không có gì. Cậu có biết không? Cô trợ lý bên cạnh Triệu Hân Nhiên kia, thật sự rất gian xảo, hai ngày nay tôi và Triệu Hân Nhiên tiến triển khá tốt. Nhưng cuối cùng cô bé trợ lý đó gọi cho Triệu Hân Nhiên một cú điện thoại, Triệu Hân Nhiên đã bị tẩy não, sau đó lập tức không còn quan tâm đến tôi nữa."

Chu Tu Lâm thoáng cười. Có đôi khi quả thật minh tinh cần trợ lý như vậy, giúp bọn họ phân rõ phương hướng, thế mới không đi nhầm đường.

Mạc Dĩ Hằng im lặng chú ý Chu Tu Lâm, trong lòng tràn đầy hoài nghi. Nhiều năm như vậy, chưa từng thấy anh để ý đến cô gái nào, sao bây giờ lại bắt đầu quan tâm Triệu Hân Nhiên, anh ta rất quan tâm chuyện tình cảm đại sự của anh em đấy.

"Tôi nghe nói bộ phim《 Thịnh thế thiên hạ 》, cuối cùng sao Tấn Trọng Bắc đồng ý vậy?"

"Trình Ảnh và anh ta có chút giao tình, hơn nữa cho anh ta 10% lợi nhuận điện ảnh và truyền hình."

"Thật sự không ít. Hai ngày nay Triệu Hân Nhiên và Tấn Trọng Bắc diễn với nhau, cô ấy nói với tôi, Tấn Trọng Bắc có kỹ thuật diễn, người cũng không tệ, nghe nói ở đoàn phim rất được hoan nghênh, làm một đám cô bé say mê. Sớm biết thế, tôi cũng đi làm diễn viên."

Chu Tu Lâm cười lạnh: "Nếu cảm thấy hứng thú, chọn một ngày đến đoàn phim xem thử."

Mạc Dĩ Hằng dựa vào ghế sofa: "Không đi, bên kia nóng lắm, gần đây đã đến bốn mươi độ, chạy qua bên kia chịu tội à."

Chu Tu Lâm không nói nữa, đứng dậy đến khu ăn uống.

Mạc Dĩ Hằng vội vàng đuổi theo: "Sao đột nhiên cậu lại muốn đến đoàn phim?" Chẳng lẽ thật sự vì Triệu Hân Nhiên.

Chu Tu Lâm bưng một ly rượu lên.

Lúc này đối diện là một người phụ nữ xinh đẹp đi đến chỗ bọn họ, người phụ nữ mặc váy dài màu tím, tóc dài dùng kẹp cố định lại, không đeo nhiều trang sức, nhưng không hề che mất khí chất của cô.

"Chu tổng, Mạc tổng - -" Giọng nói Lương Nguyệt nhu hòa.

"Chào cô Lương [2]." Chu Tu Lâm và Mạc Dĩ Hằng chào hỏi.

[2] cô trong từ cô giáo, bản gốc là 老师 (lão sư)

Lương Nguyệt nhận được hai mươi mấy giải thưởng trong ngoài nước, kỹ thuật diễn tinh xảo, khiến cô vang danh ở quốc tế. Trong giới mọi người đều gọi cô là cô Lương, người quen, gọi cô là chị Lương.

Lương Nguyệt cười nhạt: "Đêm nay buồn chán quá phải không?" Tiệc từ thiện tối là một tay cô lo liệu, là chủ nhân, đương nhiên cô nên quan tâm bọn họ một chút.

"Cô Lương, ngài quá lo lắng rồi. Chúng tôi còn phải cảm ơn ngài, nếu không có bữa tiệc này của ngài, tôi và Tu Lâm đều không gặp nhau được."

Lương Nguyệt mím khóe môi: "Mạc tổng vẫn hay nói giỡn như xưa, các cậu đến mới là vinh hạnh của tôi. Đúng rồi, Chu tổng, tôi đã xem kịch bản của 《 Thịnh thế thiên hạ 》, rất chờ mong."

Chu Tu Lâm cười nói: "Chúng tôi cũng rất chờ mong, có Trọng Bắc diễn chính, tin rằng bộ phim này nhất định sẽ mang đến kinh hỉ cho người xem."

Lương Nguyệt gật đầu: "Tôi không quấy rầy các cậu nữa, chơi vui nhé, sau này có cơ hội lại tụ họp."

"Được."

Lương Nguyệt chậm rãi rời đi, Mạc Dĩ Hằng không khỏi cảm khái. "Vị mẹ kế của Tấn Trọng Bắc này, quả thật không tệ."

Chu Tu Lâm nhìn bóng lưng Lương Nguyệt: "Ừm."

"Đúng thế. Trên mạng nói cô Lương bao nhiêu tuổi? 36 hay 38?"

"Cậu rảnh rỗi đi quan tâm tuổi tác của dì, có thể làm chút chuyện hay không."

"Nếu dì ấy không gả cho ba của Tấn Trọng Bắc, hiện giờ gặp dì ấy, có thể kêu chị đấy."

Mạc Dĩ Hằng nói không sai, nhưng Chu Tu Lâm không nghĩ điều đó có liên quan gì đến anh.

Vào ban đêm, tiệc từ thiện này đã trở nên hot trên weibo.

Bóng đêm yên tĩnh, Khương Hiểu chờ Triệu Hân Nhiên kết thúc công việc, cô ngồi ở một bên ghế, không chút để ý lướt weibo, thấy tin tức tiệc tối nên xem qua một lần.

Làm từ thiện, thật sự là một chuyện tốt.

Trợ giúp người khác, còn có thể cứu bản thân.

Khương Hiểu cất máy, đứng dậy đi qua đi lại vài vòng trên hành lang. Cô nhẹ nhàng vuốt bụng, vừa đi vừa lầm bầm. "Tiểu Đậu Nha, con hãy nghe cho kỹ, đêm nay bài mẹ đọc cho con tên là 《 Lạc Thần Phú 》[3]."

[3] Lạc Thần Phú: Bài ‘Lạc Thần Phú’ nổi tiếng của Tào Thực tả mối tình với Chân thị. Chân thị nguyên là con dâu Viên Thiệu, sau khi Tào Tháo phá Ký Châu thì đem gả cho Tào Phi, mặc dù Tào Thực cũng xin được lấy nàng. Về sau Phi trúng gian kế của Quách phi mà bức tử Chân hậu, nhưng rồi ân hận, nên đem tặng Thực chiếc gối của Chân hậu. Tào Thực dạo chơi bên dòng sông Lạc rồi nghỉ đêm tại đó, ôm gối nằm mộng thấy Chân thị, tỉnh giấc làm ra bài phú này, tả giấc mơ gặp nữ thần sông Lạc. Với sự tưởng tượng thần kỳ và từ chương hoa lệ, tình cảm tha thiết chân thành, bài phú trở thành một kiệt tác tình yêu trong văn học Trung Quốc.

"... Phiên nhược kinh hồng, uyển nhược du long. Vinh diệu thu cúc, hoa mậu xuân tùng. Phảng phất hề nhược khinh vân chi tế nguyệt, phiêu diêu hề nhược lưu phong chi hồi tuyết..." Vài câu này, Khương Hiểu đi tới đi lui đọc năm sáu lần.

Quay phim cổ trang có một ích lợi, chính là dễ dàng nhập vào hoàn cảnh. Gần đây mỗi ngày Khương Hiểu đều đọc thơ cổ cho Tiểu Đậu Nha, đại khái cô muốn bồi dưỡng đứa bé thành một tài tử tài hoa hơn người.

Tấn Trọng Bắc vừa quay xong cảnh cuối hôm nay, đi ra chợt thấy có người lẩm bẩm đọc gì đó. Anh ta cởi bộ y phục nặng nề ra, trầm giọng nói: "Lại đây lấy quần áo."

Khương Hiểu quay đầu phát hiện là anh, tiện tay tiếp được. "Muốn đưa đến đâu?"

Tấn Trọng Bắc híp mắt, nương theo ánh sáng ít ỏi, đánh giá cô: "A, hóa ra là trợ lý của Triệu Hân Nhiên à? Đặt bên đây, chờ trợ lý tôi đến dọn vậy."

Khương Hiểu gật đầu, đặt phục trang qua một bên. Bởi vì phải đợi Triệu Hân Nhiên, nếu lúc này cô đi, thì có chút không ổn.

Ánh trăng tĩnh mịch, côn trùng kêu vang tiếng được tiếng không.

Tấn Trọng Bắc chậm rãi cởi áo trong áo ngoài ra, cuối cùng chỉ còn lại có T-shirt ngắn tay của mình. Dáng người anh ta rất tốt, cơ bắp rắn chắc, chắc chắn thường xuyên rèn luyện. Làn da anh ta không trắng không đen, màu lúa mì, khí sắc rất khỏe mạnh. Anh ta khẽ vuốt vạt áo, cầm khăn lông lau mồ hôi trên trán.

"Em tốt nghiệp rồi hả?" Hồi lâu Tấn Trọng Bắc đột nhiên hỏi.

"Hả?" Khương Hiểu nhìn thấy đáy mắt anh ta mang theo hỏi thăm, trong lòng lộp bộp một chút.

Tấn Trọng Bắc thoáng cười: "Tôi nhớ, ba năm trước, em đã nhận lời mời làm trợ lý của tôi mà."

Khương Hiểu biến sắc: "Ngài còn nhớ rõ à." Ba năm trước, nghỉ hè năm nhất của cô, cô đi phỏng vấn làm trợ lý, kết quả phản hồi thất bại.

"Trí nhớ xem như không tệ." Chủ yếu là lúc đó Khương Hiểu vì không được tuyển làm trợ lý, khóc rất thương tâm, vừa lúc bị Tấn Trọng Bắc bắt gặp. Anh ta còn an ủi cô vài câu, nói sau này có cơ hội sẽ tìm cô.

Không nghĩ đến sau này, cô vẫn vào vòng tròn này. Xem ra, hiện giờ cô cũng không tệ.

Khương Hiểu mỉm cười: "Năm đó tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, ngài bỏ qua cho."

"Sao thế? Bây giờ còn muốn đến làm trợ lý cho tôi không?" Tấn Trọng Bắc lộ ra nụ cười có thâm ý khác, dường như chỉ thuận miệng hỏi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 06.06.2018, 11:34
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.11.2016, 23:30
Bài viết: 90
Được thanks: 798 lần
Điểm: 42.2
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 50
Chương 13

Editor: Lạc Tâm Vũ

Khương Hiểu căng thẳng nhìn anh ta, Tấn Trọng Bắc vẫn tươi cười như cũ, cô không phân biệt được anh ta là chân thành hay là cười giỡn. Tấn Trọng Bắc có một phòng làm việc của chi nhánh chuyên nghiệp, còn có cha đạo diễn của anh ta, mẹ diễn viên, làm sao có thể thiếu người.

Nói đùa, bối cảnh lớn mạnh như vậy, thông báo tuyển dụng mọi người phải lựa chọn cẩn thận.

Ba năm trước đây, Khương Hiểu không nộp đơn thành công, đó là khi ấy khả năng của cô chưa đủ. Nhưng cô bây giờ, mặc dù dieendaanleequuydonn có kinh nghiệm làm việc. Nhưng còn chưa đủ tư cách làm trợ lí cho ảnh đế. Tấn Trọng Bắc có thể nhớ được cô, chứng minh năm đó cô để lại ấn tượng quá sâu cho anh ta rồi.

Khương Hiểu nhớ lại, là cảm thấy có chút mất mặt. Lúc đó cô khóc nước mũi đều rơi, Tấn Trọng Bắc cho cô một chiếc khăn tay. Hàng hiệu, chiếc khăn tay đó đến bây giờ còn được cô giữ ở trong hộp. Bây giờ nếu cô cầm khăn tay đăng kí bán đấu giá trên mạng, nhất định có thể bán ra một giá tốt.

Buổi tối, gió thổi vào người, không làm dịu đi một chút oi bức và táo bạo của mùa hè.

Cô cười một tiếng, “Các anh có thể mở được tiền lương bao nhiêu?”

Tấn Trọng Bắc kinh ngạc một hồi, “Chắc chắn cao hơn cô bây giờ.”

Khuôn mặt Khương Hiểu khẽ động, “Tiền lương của tôi chỉ có 5000.” Cô thở dài một hơi. Quay về nhất định cô phải đưa ra kiến nghị với Chu Tu Lâm, Hoa Hạ cho tiền lương của trợ lí quá thấp, Tấn Trọng Bắc cũng mở lương cao lấy cô rồi.

Ngón tay thon dài của Tấn Trọng Bắc vuốt trán, màu sắc đôi mắt sâu như biển, làm cho người ta không phân biệt rõ cảm xúc của anh ta.

Khương Hiểu liếm liếm khóe miệng, rất bình tĩnh, “Cảm ơn ngài còn nhớ rõ tôi, nhưng bây giờ tôi rất hài lòng với công việc của mình.”

Sắc mặt Tấn Trọng Mắc lộ ra vài phần mệt mỏi, không nhịn được cười một tiếng, nụ cười dần dần bị ánh trăng che giấu. Anh ta gật đầu, nâng tay xoa nhẹ khóe mắt chua xót một chút, “Vậy rất tốt.” Lời nói ngắn gọn mà mạnh mẽ.

Luôn trưởng thành ở giữa kinh nghiệm thất bại lần lượt dạy cho bạn trở nên chín chắn. Khóc nhè là vô dụng, tự bản thân mình muốn phải đi thực hiện.

Khương Hiểu nghĩ lại nụ cười của anh ta, anh ta cũng không phải là đang cười đùa.

Đột nhiên cô bình thường trở lại, cô tỏ ý cảm ơn lần nữa, “Tôi có thể có một yêu cầu không?”

“Cái gì?” Anh ta nhiều hứng thú mà nhìn cô.

“Người bạn tốt nhất của tôi cực kì thích anh, tôi có một yêu cầu quá đáng, ngài giúp tôi ký một cái tên không?”

Tấn Trọng Bắc cười cao giọng, hóa ra là yêu cầu này. “Được.”

Khương Hiểu nhe răng cười, “Vậy lần sau tôi sẽ tìm ngài. Cảm ơn ngài.”

Nơi xa truyền đến một trận tiếng huyên náo, xem ra đêm nay đã diễn hết rồi.

Chỉ chốc lát sau, một đám người Triệu Hân Nhiên khoan thai mà ra. Khương Hiểu đứng dậy, “Xin lỗi, tôi đi trước.”

Tấn Trọng Bắc nhìn bóng dáng của cô đang biến mất dưới ánh trăng, khi anh ta từ từ đứng dậy, quay lại vừa hay nhìn thấy Trình Ảnh đứng từ một nơi bí mật gần đó. Anh ta gật đầu, “Đến đây lúc nào?”

Trình Ảnh không nhanh không chậm đi tới, cô mặc váy trắng dài, làn váy lay động theo gió, mang theo gợn sóng, không nói hết quyến rũ. “Lúc anh trêu chọc đùa giỡn cô gái nhỏ.”

Tấn Trọng Bắc bật cười, liếc cô một cái.

“Chừng nào thì anh bắt đầu trịnh trọng giở trò dụ dỗ?” Trình Ảnh biết anh ta nhiều năm, nói chuyện chưa bao giờ kiêng dè.

“Thế nào? Sợ tôi lấy người của công ty các người?”

Trình Ảnh nhún nhún vai, “Chỉ sợ anh không lấy được.”

“Thật sao?” Tấn Trọng Bắc nhíu mày, “Nếu tôi có thể lấy đi được?”

Trình Ảnh khẽ ngước đầu, lộ ra đường cong đẹp đẽ của gò má, “Tấn đại ảnh đế, không nói gạt anh, cô gái nhỏ này rất có cá tính. Anh hả, đừng suy nghĩ. Lúc trước tôi từng muốn cô ấy, nhưng cô ấy lựa chọn Triệu Hân Nhiên.”

Tấn Trọng Bắc nói nhỏ, “Cô ấy còn vừa hỏi tôi tiền lương rồi.”

Trình Ảnh cười khúc khích, “Anh đùa người khác, người khác không thể đùa anh.”

Dưới ánh trăng, Tấn Trọng Bắc kết bạn với Trình Ảnh mà đi.

Khương Hiểu và Triệu Hân Nhiên trở lại khách sạn, đoạn đường này Triệu Hân Nhiên im lặng hơn bình thường.

Khương Hiểu cho rằng cô là mệt mỏi, nói sự sắp xếp công việc của ngày mai với cô một chút, chuẩn bị rời đi.

Triệu Hân Nhiên lại gọi cô dừng lại, thực ra xa xa cô ta vừa mới thấy Khương Hiểu đang nói chuyện với Tấn Trọng Bắc. Cô ta lại diễn ngang tài ngang sức mấy trận với Tấn Trọng Bắc, không dám nói quá quen thuộc với anh ta.

“Em vừa đang nói chuyện phiếm với Tấn Trọng Bắc?”

“Tùy tiện nói vài câu.”

Triệu Hân Nhiên lại nhìn cô một cái, vẻ mặt lạnh lùng, “Khương Hiểu, đừng trách chị không nhắc nhở em. Thân phận Tấn Trọng Bắc, đừng thích anh ta, càng đừng vọng tưởng đến gần anh ta. Cuối cùng bị thương cũng chính là em.”

Khương Hiểu hít một hơi, trong lòng lặng lẽ oán thầm, cô là mẹ đứa nhỏ rồi, đâu có thể đi dụ dỗ người khác. Cô giơ giơ ngón dien-dyan(lee^qu.donnn) tay lên, “Em có bạn trai.” Tổ diễn phim nhiều người, để tránh phiền phức, cô sớm để lộ ra tin tức, bản thân mình có bạn trai. Tự nhiên giảm đi rất nhiều phiền toái.

Triệu Hân Nhiên thấy nhẫn của cô, rất thông thường, “Ồ, trước đây sao không nghe em nói qua? Chuyện khi nào?”

“Thì gần đây mới đi đến xác định, nhưng mà anh ấy đi nước ngoài rồi.”

“Lời của chị vừa nói, em đừng để ở trong lòng, chị cũng là vì tốt cho em. Chị thấy được nhiều hơn em, em còn nhỏ.”

“Em hiểu. Chị cũng nghỉ ngơi sớm một chút, sáng sớm mai chị còn diễn.” Khương Hiểu còn không biết người Triệu Hân Nhiên này sao? Tâm không xấu, chính là hơi chỉ vì cái lợi trước mắt. Về sau có thể càng phát triển tốt hay không, thì xem chính cô ấy rồi.

Khương Hiểu quay về phòng dưới lầu, “vận may” cô tốt, một người ở một phòng, đối diện là phòng của Tưởng Cần.

Tưởng Cần xuất hiện, làm cho các đạo diễn cảm thấy sâu sắc rằng, Hoa Hạ coi trọng《 Thịnh thế thiên hạ 》, mọi người từ trên xuống dưới hết sức xốc lại suy nghĩ.

Khương Hiểu vừa về đến phòng, liền phát hiện trên bàn bày sữa chua, hoa quả. Ba ngày liên tục đều là như thế. Khương Hiểu tò mò, cuối cùng tất cả đây là Tưởng Cần gây nên, hay là Chu Tu Lâm dặn dò anh ta đây.

Cô rửa sạch một quả táo.

Trước lúc ngủ, cầm thước dây đo bụng như trước, có thể là buổi tối cô ăn nhiều, đêm nay bụng lại béo thêm một cm hơn bình thường.

Ngày hôm sau, cô mang hoa quả tới studio chia cho mọi người, trời nóng, hoa quả không để được quá lâu. Cô lại tự mình tạng cho Trình Ảnh một chút.

“Chị Ảnh, nếm thử trái vải.” Nụ cười Khương Hiểu thoải mái.

Ấn tượng của Trình Ảnh với cô tốt, nhặt một trái lên nếm nếm. “Triệu Hân Nhiên, có cô làm trợ lí thật sự là may mắn của cô ấy.” Làm việc không kiêu ngạo không tự ti, làm cho lòng người rất thoải mái, ở studio biết thân biết phận. Cô gái nhỏ như vậy dĩ nhiên là khiến cho vui vẻ.

Khương Hiểu cười hì hì, quay đầu lại thấy Tưởng Cần.

Vẻ mặt Tưởng Cần hình như có chút không thích hợp, đi về phía Khương Hiểu.

“Trợ lí Tưởng, anh có muốn ăn vải không nha?”

Tưởng Cần cắn răng, “Khương Hiểu, cô tới đây một chút, tôi có lời muốn nói với cô.”

Khương Hiểu theo anh ta đi tới góc khuất.

Tưởng Cần thở dài một cái, vẻ mặt căng thẳng, “Phu nhân, sao ngài nổi lên tin đồn phổ biến với Tấn Trọng Bắc?”

Khương Hiểu không hiểu.

“Buổi sáng tôi tới đây, thì nghe được có người nói hai người, trước hoa dưới trăng.” Tối hôm qua Tưởng Cần chính là đi một tiệm mát-xa gần đó, thoáng cái không hề xác định ra việc này. Anh ta mở điện thoại ra, “Cô xem.”

Khương Hiểu lục tin tức.

Tiêu đề【Người phụ nữ bí ẩn gặp gỡ Tấn Trong Bắc trong đêm】bắt mắt, còn kết hợp với một tấm hình mơ hồ, là gò má của cô.

“Người phóng viên này cũng quá không có đạo đức nghề nghiệp rồi, đơn thuần nói vớ nói vẩn linh tinh.”

Khóe mắt Tưởng Cần giật giật, “Điều quan trọng còn phát tán.”

“Làm sao bây giờ? Dù sao cũng không thấy rõ là tôi, người khác lại không nhận ra.”

“Người khác nhận ra được cô, nhưng cuối cùng Chu tổng nhận ra được.”

Khương Hiểu vừa cẩn thận nhìn tấm hình một chút, cô trong hình, tóc dài ngăn hơn nửa khuôn mặt. “Trợ lí Tưởng, anh không cảm thấy tấm die,n; da.nlze.qu;ydo/nn hình chụp tôi này cực kì giống Hạ Lam (tên nữ diễn viên) sao?” Cô nhìn kỹ thêm vài lần, “Tôi cũng không biết gò má tôi giống Hạ Lam. Nói không chừng người khác tưởng rằng Hạ Lam.”

Khóe mắt Tưởng Cần co rút một chút.

Khương Hiểu cười, “Trợ lí Tưởng, anh đừng vội, tôi nghĩ Chu tổng anh ấy không nhất định có thể nhận ra tôi đâu.” Ba ngày nay, anh cũng hoàn toàn không liên lạc với cô nha, một cuộc điện thoại thăm hỏi cũng không có.

Tưởng Cần sợ cho phụ nữ có thai áp lực, không dám nói, sáng nay anh ta đã nhận được điện thoại của Chu Tu Lâm rồi. Anh ta cảm thấy công việc của ba ngày nay làm không công, mỗi ngày anh ta đều chủ động mà kịp thời báo cáo mọi thứ của Khương Hiểu về cho Chu Tu Lâm, ăn cái gì, làm cái gì. Bây giờ lại tuôn ra mẩu tin tức này. Anh ta có thể từ chức tự nhận trách nhiệm. “Phu nhân, ngài nên nghĩ giải thích với Chu tổng như thế nào đi.”

Lông mi Khương Hiểu run rẩy, “Trợ lí Tưởng, hay là gọi tên của tôi đi.”

Tưởng Cần nâng tay nhìn đồng hồ, “Xem chừng bây giờ Chu tổng đang ở trên đường tới.

Khương Hiểu: “… Anh ấy tới làm gì? Thực sự sẽ không vì cái tin đồn này chứ? Đần độn cũng có thể nhìn ra đây là giả.”

Có lẽ bây giờ Chu Tu Lâm chính là tên đần độn đi. Tưởng Cần không dám nói.

Buổi chiều, Tấn Trọng Bắc diễn cùng Triệu Hân Nhiên, Hân Nhiên biết được Tấn Trọng Bắc đồng ý hôn ước của công chúa nước láng giềng, khóc còn tìm anh ta, thậm chí ăn nói khép nép xin anh ta không đồng ý cuộc kết thân này.

Đoạn này diễn hai lần, đạo diễn đều không hài lòng.

“Hân Nhiên, cô phải diễn cái loại mất hết hi vọng ấy, cái loại đau lòng đó, mà không phải khóc nhạt nhẽo như thế này.”

Triệu Hân Nhiên xấu hổ, “Đạo hiễn, tôi hiểu.”

Lại diễn một lần, vẫn không được như cũ.

Đạo diễn hô một tiếng: “Ngăn lại! Nghỉ ngơi một chút trước! Lát nữa sẽ diễn.”

Triệu Hân Nhiên có chút mệt mỏi, cô điềm đạm đáng yêu nhìn Tấn Trọng Bắc, “Thật xin lỗi.”

Tấn Trọng Bắc gật đầu, “Cô phải dẫn mình vào trong nhân vật, đừng quá căng thẳng.”

Triệu Hân Nhiên ừ một tiếng, đi đến bên ghế gấp, buồn bực không vui.

Ngày vừa buồn bực vừa nóng, mặc dù bên trong đã mở hai máy điều hòa , vẫn không ngăn được hơi nóng.

Triệu Hân Nhiên rầu rĩ nằm xuống, vẻ mặt u ám.

Khương Hiểu chưa từng học qua chuyên ngành điện ảnh và truyền hình, một mực không hiểu kỹ năng diễn phim. Triệu Hân Nhiên là lên từ phim mạng, kỹ năng diễn cũng còn đang trong giai đoạn học tập. Bản thân dinendian.lơqid]on để cô phụ cho vai chính của ảnh đế Tấn Trọng Bắc như vậy, trong lòng cô liền có áp lực, hiện tại chỉ là mấy cái, bây giờ càng khó chịu trong lòng rồi.

Mười phút sau, đạo diễn còn không kêu bắt đầu. Mọi người cũng ngồi tại chỗ chờ lệnh.

Khương Hiểu cầm cây quạt quạt nhanh cho Triệu Hân Nhiên.

Lúc này, bỗng nhiên bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào.

Triệu Hân Nhiên híp mắt, “Bên ngoài làm sao vậy? Sao ầm ĩ như thế?”

“Em đi xem.” Khương Hiểu đứng dậy đi ra ngoài.

Đến cửa, vừa hay nhìn thấy Chu Tu Lâm và đạo diễn, phó đạo diễn cùng đi vào. Anh mặc áo sơ mi trắng, cũng không có chiều hướng nếp nhăn trên người, đi tuốt ở đằng trước, tất cả mọi người nhìn anh.

Khương Hiểu nghĩ thầm, ôi, thật sự đến đây, giống như gió mát ngày hè, từ từ thổi tới.

Chu Tu Lâm liếc mắt một cái thì thấy được cô trong đám người, ngớ ngẩn đứng ở đằng kia, sắc mặt hồng hào, tóc buộc lên một cái đuôi ngựa.

Đạo diễn hỏi: “Chu tổng, sao đột nhiên tới đây?”

Chu Tu Lâm: “Ngày khai máy đó vốn muốn tới đây, bởi vì có chuyện không thể đến.”

Đạo diễn nói đơn giản tình hình quay phim ba ngày vừa qua với anh một chút, Chu Tu Lâm gật đầu, “Mọi người vất vả rồi.”

Lúc này đã có người mang một rương đồ uống lạnh* đi tới.

*Đồ uống lạnh: Đồ uống lạnh ở đây bao gồm cả kem, các loại đồ uống giải khát,…

Chu Tu Lâm nói: “Trời nóng, nghỉ ngơi một chút trước.”

Người của anh phân chia đồ uống lạnh xuống. Trong nháy mắt đồ uống lạnh đến làm cho mọi người mát không ít.

Khương Hiểu nỗ lực thật khéo cũng lấy được một cái vị Cornetto*, cô liếm liếm khóe miệng, cảm giác mát mẻ trong tay một hồi.

* Cornetto: là một thương hiệu kem được nhiều người yêu thích với các sản phẩm ngon, phong phú, hấp dẫn.

Bỗng nhiên ánh mắt của Chu Tu Lâm quét tới, mi tâm hơi nhíu lại, trong nháy mắt Khương hiểu lĩnh ngộ, dường như cầm trong tay bây giờ là một cái □□*, cô vội vã đưa đồ uống lạnh trong tay cho cô gái nhỏ bên cạnh.

*□□: Nguyên văn nó viết y vậy, mềnh cũng ko rõ chỗ này là sao nữa @.@

Cô gái nhỏ kinh ngạc, “Cô không ăn à?”

Khương Hiểu: “Tôi giảm cân mà.”

Cô gái nhỏ: “Trờ nóng như vậy, ăn một cái không có việc gì.”

Khương Hiểu cười lắc đầu. Đợi cô quay lại, Chu Tu Lâm đã đi cùng đạo diễn.

Cô lại suy nghĩ nhiều.

Lúc này Tưởng Cần tới đây, “Phu nhân, Chu tổng để ngài đi về trước, buổi tối anh ấy đến xem ngài.”

Bỗng nhiên Khương Hiểu nở nụ cười hì hì một tiếng, có loại cảm giác người yêu bí mật như thế.

Cô sờ sờ bụng, Tiểu Đậu Nha, ba con tới thăm con. Im lặng rồi, cô lại nhẹ nhàng nói một câu, ba con vừa đi rất đẹp trai, mang theo gió nha.

Tác giả có lời muốn nói: Tiểu Đậu Nha muốn gặp ba ba rồi!

Ôm ôm hôn hôn giơ thật cao!

Tác giả này thực sự là trẻ con (cũng) (yêu) trẻ con!

Lời dặn dò từ chương trước tôi đã nhìn ra, các bạn đều phải đòi gấp đôi, mắt lấp lánh. Đang cố gắng!

Rất nhiều bạn dễ thương mới đến đây, hẳn rất nhiều là xem văn tôi lần đầu tiên, sao sao đi ~~

Cảm ơn tặng nhóm cường hào của chất dinh dưỡng lỏng!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.06.2018, 21:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.11.2016, 23:30
Bài viết: 90
Được thanks: 798 lần
Điểm: 42.2
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 46
Chương 14

Tối hôm ấy, Chu Tu Lâm mời khách, chính phó đạo diễn, Trình Ảnh, Tấn Trọng Bắc, Triệu Hân Nhiên đều đi.

Trong phòng, mới đầu bầu không khí cũng không sôi nổi như vậy, có Trình Ảnh ở đây khá tốt.

“Chu tổng, tại sao bỗng nhiên anh tới đây hả?” Mặc dù Trình Ảnh cầm mấy cái giải thưởng lớn, nhưng cô vẫn nói khách sáo chu đáo với người khác như trước, bây giờ rót cho mỗi người xung quanh một chén trà. Bên ngoài loan truyền, Chu Tu Lâm và Triệu Hân Nhiên có chút mờ ám, cho die nd da nl e q uu ydo n nên cử Tưởng Cần tới đây. Buổi chiều khi Chu Tu Lâm xuất hiện, cũng có người nói anh là đến xem Triệu Hân Nhiên. Cô biết Chu Tu Lâm năm sáu năm rồi, cô thật sự không tin.

Chu Tu Lâm cười nói: “Đến thành phố Hàng Châu họp, được dịp đến xem.”

Trình Ảnh cười tươi: “Như vậy hả, tôi đây cần phải lấy trà và rượu kính Chu tổng một ly, cảm ơn Chu tổng yêu quý.”

Bởi vì ngày mai còn phải quay phim, tối nay cũng chưa có khui rượu.

So sánh với, Trình Ảnh mạnh vì gạo bạo vì tiền, Triệu Hân Nhiên có vẻ im lặng rất nhiều. Dù sao, cô có thể tới tham gia bữa tiệc, cũng chỉ là thấy cô đang là minh tinh ký hợp đồng của Hoa Hạ. Cô âm thầm quan sát, bất kì một phương diện nào Chu Tu Lâm và Tấn Trọng Bắc, cũng không hỗ trợ như nhau. Tấn Trọng Bắc đang nổi tiếng ở vị trí cao không thôi, người công khai tình yêu thầm mến của anh ta không ít. Điện ảnh và truyền hình Hoa Hạ đứng lên, Chu Tu Lâm như một con ngựa ô* đột phá vòng vây, bây giờ anh cũng thành một trong những người đàn ông được nữ minh tinh lén tranh luận sôi nổi.

*Con ngựa ô: là con ngựa đen.

Hai mươi tám tuổi, sự nghiệp tốt, mấu chốt nhất vẫn còn độc thân. Cho nên càng ngày nữ minh tinh càng muốn có thể hợp tác với Hoa Hạ.

Tấn Trọng Bắc nhướng mày liếc mắt một cái nhìn Chu Tu Lâm: “Chu tổng, nghe mẹ tôi nói, năm nay anh cũng cần phải đi bộ phận phía tây theo đoàn của bọn họ, bà ấy để tôi có cơ hội nói tiếng cám ơn với anh.”

“Cô Lương khách sáo rồi.” Chu Tu Lâm chỉ thấy qua Tấn Trọng Bắc trước đây rất lâu, quan hệ của hai người cũng không phải rất quen thuộc. Lần này, Trình Ảnh mời Tấn Trọng Bắc diễn《 Thịnh thế thiên hạ 》, bọn họ mới thảo luận nhiều lần.

Bình thường Trình Ảnh cũng sẽ tham gia sự nghiệp từ thiện, “Nếu không thì cuối năm, chúng ta cùng đi đi.”

Tấn Trọng Bắc khẽ mỉm cười, “Tôi có thể, còn Chu tổng?”

Chu Tu Lâm nhận lời, “Bất cứ lúc nào tôi cũng có thể rút ra chút thời gian.”

Vì vậy đề tài, mọi người từ từ buông ra.

Lúc này Tấn Trọng Bắc nhận một cuộc điện thoại, anh ta không có kiêng dè bọn họ, “Đã điều tra xong? Ngày mai để người kia rời khỏi tổ diễn kịch. Ảnh trên mạng không cần xóa.”

Chu Tu Lâm hơi trầm ngâm, “Là tấm hình tối qua? Tra được là ai chụp ảnh rồi hả?”

Tấn Trọng Bắc: “Người bên tổ diễn phim.”

Chu Tu Lâm gật đầu. Việc này xem chừng là vì Tấn Trọng Bắc, mà Khương Hiểu không hiểu làm một cái đạo cụ mà thôi.

Trình Ảnh quay đầu lại cười nói với Triệu Hân Nhiên: “Hân Nhiên, cô phải cảm ơn Trọng Bắc cho tốt, rửa sạch danh dự của trợ lí nhỏ nhà cô.”

Triệu Hân Nhiên cười sáng lạn, “Vốn là để giành được ánh mắt của người khác, trợ lí của tôi có bạn trai.”

Tấn Trọng Mắt liếc mắt nhìn về phía Triệu Hân Nhiên, dường như đang chờ cô nói tiếp.

Triệu Hân Nhiên tiếp tục, “Bạn trai em ấy là bạn học của em ấy, ra nước ngoài học, quan hệ của trợ lí tôi và bạn trai em ấy rất tốt.”

Trình Ảnh cười nói tiếp: “Tuổi này có bạn trai cũng là rất bình thường, rất nhiều học sinh tốt nghiệp đại học một cái, một tay bằng tốt nghiệp một tay giấy chứng nhận kết hôn, còn có mang con tham gia lễ tốt dinendian.lơqid]on nghiệp. Khác với chúng ta.” Nói xong lời cuối cùng này có được một chút ao ước từ trước đến nay.

Tay phải của Chu Tu Lâm đặt ở trên bàn khẽ động, bưng chén nước trước mặt lên, nhàn nhạt nhấp một ngụm nước, “Cô gái nhỏ của bây giờ ngược lại có ý tưởng.”

Bữa tiệc kết thúc, mọi người đường ai nấy đi.

Khi Chu Tu Lâm đến khách sạn, đã mười giờ.

Xe dừng ở chỗ tối, đèn đường phát ra ánh sáng thanh tịnh và đẹp đẽ, mờ mờ ảo ảo. Chu Tu Lâm ngồi ở ghế sau, khuôn mặt xuất chúng yên lặng mơ mơ hồ hồ trong đêm tối.

Trợ lí Tưởng ngồi ở vị trí kế bên tài xế, do dự mà nhắc nhở: “Chu tổng, bình thường phu nhân mười một giờ đi ngủ.”

Bỗng nhiên Chu Tu Lâm lau khóe miệng, mười một giờ cô ngủ, mặt trời phải lên từ phía tây. Chính là tắt đèn, cô nhất định là chơi điện thoại di dộng trong tối.

Chu Tu Lâm mang một cái túi giấy xuống xe.

Lúc trước Tưởng Cần sắp xếp phòng, cũng suy xét đến sau này Chu Tu Lâm tới đây thăm người nhà, nên phòng của anh ta và Khương Hiểu đều ở nơi hẻo lánh, yên tĩnh bí mật.

Chu Tu Lâm đứng ở cửa, nâng tay gõ gõ cánh cửa, bên trong truyền đến tiếng của Khương Hiểu, “Ai vậy?”

“Anh!” Anh trầm giọng trả lời.

Cửa từ từ mở ra, lộ ra khuôn mặt của cô, một đôi mắt nhìn chăm chăm vào anh, đôi mắt trong suốt sáng lên, cô khẽ cúi người, một bộ dáng khéo léo. “Ngài Chu, chào mừng hạ cố đến chơi.”

Chu Tu Lâm nhíu nhíu mày, đi vào, tiện đóng cửa lại. Anh dừng chân ở cuối giường, nhìn quanh phòng. Phòng vốn cũng không lớn, anh vừa tiến đến, lập tức có vẻ càng thêm nhỏ hẹp.

“Ăn xong cơm tối rồi hả?” Anh hỏi

“Ừ.”

“Ăn cái gì?”

Khương Hiểu nháy mắt mấy cái, “Rau salad, còn có hoa quả.”

Chu Tu Lâm đi đến cạnh ghế sofa ngồi xuống, ánh mắt cố định ở trên người của cô. “Muốn ăn đồ uống lạnh* rồi hả?” Buổi chiều bộ dạng tham ăn của cô kia, anh có chút buồn cười.

*Đồ uống lạnh: Đồ uống lạnh ở đây bao gồm kem, các loại đồ uống giải khát,…

“Không có.” Cô nói một cách nghiêm khắc từ ý thức công lý.

Chu Tu Lâm chỉ chỉ túi anh mang vào.

Khương Hiểu nhếch khóe môi, “Mang cho tôi? Cái gì nha?” Cô cho là đồ ăn.

Mở ra xem, bên trong là hai quyển sách. 《 Những chuyện chắc chắn mẹ nên biết 》!

Khương Hiểu liếc anh một cái, thấy anh cuốn tay áo sơ mi lên, có lẽ là chạy tới từ bữa tiệc, sắc mặt có chút mỏi mệt. “Anh muốn uống chút gì không? Nơi này của tôi chỉ có nước khoáng, còn có trà xanh, nha, còn có sữa chua.”

“Nước khoáng.”

Khương Hiểu lấy chai nước khoáng từ trong tủ lạnh ra, vặn mở đưa cho anh. “Anh uống rượu?”

Anh nhíu mày, nở nụ cười. “Không có.”

Khương Hiểu không nói cái gì nữa.

Anh lại hỏi: “Gần đây như thế nào?”

“Không tồi.” Cô dừng một chút, “Trợ lí Tưởng không nói cho anh.”

Bỗng nhiên Chu Tu Lâm cười. “Anh ta nói, với chính miệng em nói cho anh biết, không giống nhau.”

Mi tâm Khương Hiểu khẽ động, cô ngồi ở cuối giường, mặt đối mặt với anh. “Công việc tổ diễn phim cứ như vậy, ngoại trừ nóng một chút, cũng không tệ lắm.”

Chu Tu Lâm híp híp mắt, ngược lại anh hi vọng đêm nay anh say. “Tới đây___”

Khương Hiểu xoắn ngón tay, không nhúc nhích.

Chu Tu Lâm đứng dậy, bước chân ra, từng bước từng bước đi tới trước mặt cô. Cô ngồi, anh đứng, bóng dáng to lớn hoàn toàn che phủ cô.

Khương Hiểu ngước đầu, cơ thể hơi cứng. “Anh___”

Giọng nói hơi dừng lại, tay anh đặt ở trên vai cô. Đôi mắt kia chăm chú nhìn cô, “Vị bạn trai du học kia của em là ai?”

Khương Hiểu: “….Anh nghe được tin đồn từ chỗ nào hả?”

Chu Tu Lâm xoắn một nhúm tóc của cô lên ngắm nghía.

Khoảng cách gần như vậy, Khương Hiểu có chút bàng hoàng. Nhưng cô không có đường thoát khỏi. “Này, ngài Chu, anh đến tìm tôi liền muốn thảo luận tin đồn này với tôi?”

“Em muốn thảo thuận cái gì với tôi? Cũng là tin đồn của em và thần tượng của em?” Anh lạnh lùng nhìn cô, tay cũng chầm chậm trượt xuống, cuối cùng cầm tay cô, tỉ mỉ mài nhẫn của cô.

Trong lúc này Khương Hiểu khó có thể phân rõ ý nghĩ sâu xa của anh.

Chu Tu Lâm từ từ cúi thấp người, nửa ngồi một chân, và nhìn thẳng cô. “Khương Hiểu, em là vợ của Chu Tu Lâm anh.”

“Đó là giả? Chúng ta là kết hôn giả.”

“Em cảm thấy anh cần ký giấy hôn thú.”

Ánh mắt Khương Hiểu mê mang.

“Không phải em rất thông minh sao? Tại sao ở chuyện này____chậm chạp như vậy?” Hơi thở ấm áp lơ lửng ở bên tai, khoảng cách càng ngày càng gần.

Khương Hiểu ngập ngừng, “Anh không biết phụ nữ mang thai sẽ trở nên ngốc nghếch sao?”

Chu Tu Lâm cười cười một tiếng, bất ngờ hôn lên khóe miệng của cô. Biết cô sẽ né tránh, tay anh giữ khuôn mặt cô.

Hô hấp hai người chạm vào nhau.

Anh hỏi: “Anh có uống rượu không?”

Khương Hiểu đỏ mặt lắc đầu.

Chu Tu Lâm nhìn cô thật sâu, “Hai ngày nay Tiểu Đậu Nha có quấy em hay không?”

Cô như nhìn thấy lần anh nôn ra đó, tiếp sau không có phản ứng. Nói đến Tiểu Đậu Nha, cô buông lỏng rất nhiều. “Anh muốn sờ hay không? Tôi cảm giác giống như bụng lớn.”

Mi tâm Chu Tu Lâm run lên, ánh mắt rơi vào trên bụng cô. Cô mặc váy ngủ rộng thùng thình, hoàn toàn không nhìn ra thay đổi. Cuối cùng anh kiềm chế bản thân, chỉ ôm lấy cô.

Hồi lâu, Tưởng Cần mở điện thoại, nhắc nhở anh cần phải trở về.

Khương Hiểu cười trộm, ai bảo buổi chiều anh không cho cô ăn đồ uống lạnh, tất cả mọi người có, chỉ cô không có.

Chu Tu Lâm lườm cô một cái, “Bộ phim của Triệu Hân Nhiên còn bao lâu?”

“Hân Nhiên không có trạng thái, có lẽ tiến độ quay phim phải kéo dài mấy ngày.”

Chu Tu Lâm suy nghĩ trong phút chốc, cầm lấy điện thoại di động, gọi một cuộc điện thoại. “Tina, mười giờ sáng mai tôi về công ty, hội nghị của buổi sáng ngày mai lùi lại.”

Khương Hiểu: “…..Anh không phải đi?”

“Có vẻ em rất muốn anh đi.”

“Không phải, tôi không có ý đó.” Khương Hiểu cũng không đuổi người, “Vậy anh ở đâu? Phải nhanh để trợ lý Trưởng dieendaanleequuydonngiúp anh đi đặt phòng. Phòng ở đây rất thiếu, còn không biết có phòng không.”

Chu Tu Lâm nở nụ cười, “Tưởng Cần cũng mệt mỏi một ngày rồi, thôi, đêm nay chấp nhận một chút, chen chúc thôi.”

Chen chúc thôi…..

Trong nháy mắt Khương Hiểu liền muốn bùng nổ, nhưng cô không có dũng khí phản kháng.

Chu Tu Lâm tắm ở phòng tắm, Khương Hiểu tắt đèn, chỉ chừa một chiếc, bóng của cảnh vật lờ mờ, cô nằm ở một bên của giường lớn, còn để lại hơn một nửa cho anh.

Cô từ từ nhắm hai mắt, nghe tiếng nước chảy bên tai. Chỉ chốc lát sau tiếng nước chảy ngừng, lại là âm thanh vù vù của máy sấy tóc.

Chu Tu Lâm từ phòng tắm đi ra, thì thấy Khương Hiểu quấn chăn, ngủ tại mép giường, đoán chừng xoay người một cái cũng có thể rơi xuống đất.

Anh lau mồ hôi trên người, vén chăn lên, nằm ở một bên. “Công tắc đèn ở đâu?”

Khương Hiểu không nói chuyện.

Chu Tu Lâm khẽ cười một tiếng, “Hình như công tắc ở bên kia của em.” Nói xong anh vừa muốn thò người qua, Khương Hiểu vươn tay, đùng một cái tắt đèn.

Đêm khuya yên tĩnh, hai người đều không ngủ.

Khương Hiểu vẫn không nhúc nhích, ngược lại Chu Tu Lâm thoải mái. “Chờ công việc lần này của em kết thúc, sau khi trở về, chúng ta nói chuyện mang thai cho ba mẹ.”

“Tại sao không nói cho họ ngay từ đầu?”

“Tư tưởng của mẹ anh quá truyền thống.” Tay của anh nắm tay cô ở trong chăn, “Không có chuyện gì. Ba tháng sau thì đi bệnh viện đặt thẻ?”

“Đặt thẻ gì?”

“Trình tự của mang thai và sinh con, đến lúc đó anh sẽ đi với em.”

Khương Hiểu im lặng trong chốc lát, “Sau này anh nhất định sẽ là người cha tốt.”

“Tin tưởng anh như vậy.”

Cô yên lặng trong phút chốc, “Lớp trung học của chúng tôi đó, rất nhiều người đều biết Chu Nhất Nghiên có một anh trai rất lợi hại. Lúc đó cô ấy rất phô trương ở trong lớp, cầm ảnh của anh khoe khoang.”

“Ờ, vậy em xem qua ảnh của anh?”

“Xem qua. Tấm hình anh mặc quần áo học sĩ*.” Quan hệ của cô và Chu Nhất Nghiên không tốt, cũng không dieenndkdanleeequhydonnn thể có cơ hội nhìn ảnh của anh. Mà Chu Nhất Nghiên sẽ thường nói chuyện Chu Tu Lâm với mấy bạn học nữ chơi tốt với cô ta.

*học sĩ: học vị thấp nhất, do trường đại học phong khi tốt nghiệp đại học.

“Lúc ấy có ý nghĩ gì?”

Khương Hiểu ấp úng nói: “Lúc ấy tôi đã nghĩ thi vào trường cao đẳng.” Im lặng rồi, cô mới nói, “Trước kia tôi đã từng gặp anh.”

“Khi nào?” Anh hiếu kì hỏi.

“Ôi, rất mệt. Ngày mai tôi còn phải đi làm đấy.” Thế nào cũng không chịu nói.

Chu Tu Lâm biết anh không hỏi ra đáp án, lôi chăn của cô, “Em cũng không ngại oi bức. Ngủ ở giữa!”

Tác giả có lời muốn nói: 【kịch trường nhỏ mơ mộng】

Tiểu Đậu Nha lên tiểu học, một ngày kia hỏi: “Mẹ, thâm trầm là có ý tứ gì?”

Khương Hiểu và con trai lật từ điển Tân Hoa một chút.

Tiểu Đậu Nha hiểu được hàm nghĩ của thâm trầm cảm khái: “Còn có người như vậy hả.”

Khương Hiểu: “Đúng vậy, ba con là đúng.”

Tiểu Đậu Nha: “Ba thật thâm trầm. Thảo nào tên của con gọi là Chu Tư Mộ.”

Ngài Chu đang họp hắt xì.

Tên của Tiểu Đậu Nha, lộ bài cho các bạn rồi.

Các bạn muốn yêu tôi như thế nào?

Lời dặn dò dài ở đâu?

Chương có 2 lời nhắn dự đoán ~ 88 cái bao lì xì ngẫu nhiên ~~


Đã sửa bởi Lạc Tâm Vũ lúc 09.06.2018, 21:18, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 87 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Snow cầm thú HD: Khôi điên -.,-
Duy Khôi: nhớ những ngày trươc quá mọi người ơi
ai rảnh add zalo 8 chơi chứ giờ chả có ai onl nữa 0582650007 add zalo 8
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Trịnh Phương
Duy Khôi: alo alo có ai hông
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.