Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 

Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

 
Có bài mới 24.07.2018, 22:35
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 2340
Được thanks: 9426 lần
Điểm: 14.32
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 90: Nhục
Editor: KẹoĐắng

"Leo lên cành cây cao liền quăng tôi đúng không? Muốn dựa vào đàn ông Phó gia chơi tôi? Tôi lại muốn xem, sau này còn ai chịu muốn cô.”

Vương Uy nói xong vươn tay vỗ vỗ gò má của Tống An Cửu, “Các anh em, nhìn thấy chưa? Tôi nói cô gái này không giống ngày xưa, phụ nữ trong sáng, chẳng lẽ còn bạc đãi các người.”

"Ha ha! Lão đại, lời của người chúng tôi làm sao lại không tin!"

"Đúng vậy đúng vậy! Chỉ là, cô gái này dù sao cũng từng cùng lão đại. . . . . ."

"Ít nói, mấy người, người nào tới trước?"

"Lão đại, dĩ nhiên người trước, người trước!"

Vương Uy chê cười, "Được, khiêm nhường cái gì, cũng không phải lúc!"

Một người trong đó mặt mày gian xảo sợ hãi rụt rè nói: “Muốn, muốn lên mọi người lên đi. Tôi không dám, hiện tại cô ta là người của Phó Thần Thương.”

Vương Uy một cước đá qua, "Không tiền đồ, cho mày tiền, cho mày chơi mày lại không chơi.”

Nói xong, những người khác ồn ào cười to.

"Tao nói lão Tôn, mày cũng nhát gan quá rồi, vụ này trót lọt liền rời đi xa, ai bắt được chúng ta!"

"Thật. . . . . . Thật không có việc gì? Vậy. . . . . . tôi cũng chơi. Hiện tại em gái hộp đêm quá mắc, tiền thua sạch, tình hình kinh tế căng thẳng, đã vài ngày không có giải tỏa rồi.” Lão Tôn xoa xoa tay.

Vương Uy xuy một tiếng, "Nhìn chút tiền đồ này của mày, được, liền để mày lên trước đi!"

Tống An Cửu giống như khúc gỗ mặc cho người định đoạt, tay chân giống như rắn lạnh như băng, trắn nõn, chạm đến đều không có phản ứng. . . . . .

Tên đàn ông bỉ ổi hèn mọn ngay cả quần áo cũng không kịp cởi liền gấp gáp liếm lên da thịt lô ra bên ngoài của cô, lưu lại nước miếng ghê tởm. . . .

"Mẹ nó, con nhỏ này da thịt thật là non!"

"Mày lên đi! Nói nhảm nhiều như vậy làm gì. Lão đại đã nói, một người chỉ có 10 phút, mày ở chỗ này mò mẫm, đừng đến lúc đó làm đến một nửa không đủ thời gian tao liền đạp mày xuống.”

"Thiết Đầu, mày thì biết gì, phụ nữ đó, trước đó chuẩn bị tốt thì phía sau mới thoải mái, dục tiên dục tử có hiểu hay không? Mày cho rằng chỉ đút vào là được? Con đường này thật là sâu đó.”

Mọi người thổn thức một hồi.

Thiết Đầu nhìn Tống An Cửu chậc chậc chắc lưỡi hít hà, "Xem ra gả vào hào môn thật là đổi tính a! Ngoan ngoãn như thế, lão đại, người nói có đúng hay không?”

Vương Uy đang ngồi một bên không nói một lời hút thuốc lá, cũng không biết có nghe được hắn nói chuyện hay không.

"Lão đại, sao vậy? Không phải là không bỏ được chứ?"

"Cút!"

"Dạ dạ dạ! Em cút em cút!"

Tống An Cửu thẩn thờ mở mắt thật to, nhìn tên đàn ông xấu xí nông nóng trước mắt. . . . . .

Loại tâm tình liều lĩnh muốn rơi xuống, muốn đi thật sâu vào trong bóng tối, như vô số xúc tua, kéo dài không ngừng vây lấy cô. . . . . .

Trói buộc ý thức của cô, thân thể cô, điên cuồng mà ngăn cản cô chống cự, làm cho cô chỉ có thể không nhúc nhích mặc kệ bị lăng nhục. . . . . .

"Ha. . . . . ." Tống An Cửu cười nhỏ một tiếng.

"Sao? Có phải gia khiến cho em thư thái hay không? Đừng nóng vội, thoải mái còn ở phía sau.” Lão Tôn một bên vừa cởi dây lưng quần ra vừa nói.

Vương Uy nhìn Tống An Cửu một cái, chân mày nhíu chặt.

Tống An Cửu cười càng ngày càng quyến rũ, khi tay của tên đàn ông kia mò tới vuốt ve trước ngực cô, thậm chí phát ra vài tiếng than nhẹ mập mờ. . . . . .

A, ha ha. . . . . . Thật là buồn cười. . . . . .

Cô còn tràn đầy vui mừng cho rằng ông trời có lòng tốt bố thí cho cô tình thương của cha. . . .

Còn yên tâm thoải mái cho là, khổ sở qua rồi hạnh phúc sẽ đến . . . . .

Tất cả có anh, Phó Thần Thương nói như vậy, cô liền tin là thật. . . . . .

Bị lời ngon tiếng ngọt thấm ướt tâm, ăn mòn phòng bị toàn thân. . . . . .

"Ừ. . . . . . Còn muốn . . . . ."

"Ơ, cô nàng này còn rất hưởng thụ!" Có người cười to nói.

Cô không chỉ không lùi mà còn tiến tới nghênh đón tên đàn ông đang cởi quần áo của hắn, lười biếng mở miệng: “Đã có ông chủ dùng nhiều tiền mời mấy anh em đến hầu hạ lão nương, vì cái gì không hưởng thụ?”

Không biết người nào đặc biệt kích động đến khen một tiếng, "Không hổ là Tống gia đại tiểu thư, quả nhiên thượng đạo!"

"Tiện nhân!" Nói chuyện chính là Vương Uy.

"Hai người chơi có ý nghĩa gì? Cùng lên đi!" Tống An Cửu nói, lúm đồng tiền như hoa.

Hoa kia không cách nào khống chế trong nháy mắt nở rộ, diêm dúa lẳng lơ mà điên cuồng, giống như một giây sau sẽ như pháo hoa nở rộ cuối cùng lụi tàn.. . . . . .

Vì vậy, trên người Tống An Cửu lại nhiều thêm mấy đôi tay.

"Sợi dây quá vướng víu!" Có người nói.

"Không được." Vương Uy lập tức thấp giọng khiển trách.

"Lão đại, người cũng quá cẩn thận rồi, chúng ta nhiều người như vậy chẳng lẽ còn để cô ấy trốn được hay sao? Chờ mấy người chúng ta chơi vài lần xem cô ấy còn chạy nổi nữa không. Nói sao cô ấy bị buộc thành tư thế này chúng ta như thế nào lên?”

Vương Uy phiền não phất tay một cái tỏ vẻ tùy ý bọn họ, nhưng kiên trì một điểm, “Bomb không cho phép tháo.”

Tay chân Tống An Cửu được cởi ra, vì vậy thân thể mở rộng, bộ dáng quyến rũ càng làm cho người ta khó lòng kiềm chế.

Phó Thần Thương. . . . . . Hiện tại anh cũng đang cùng người phụ nữ khác làm chuyện giống nhau thôi. . . . . .

Tại sao chỉ cho quan đốt lửa không cho dân chúng thắp đèn, bằng cái gì không cho cô đụng người đàn ông khác. . . . . .

A, cô mạn phép muốn, càng muốn bị đụng hoàn toàn thì thế nào . . . .

Tống An Cửu cười đến thân thể rung động, giống như điên. . . . . .

"Con thỏ nhỏ, mau mở cửa ra~" Lão Tôn thấy cô cười hưng phấn hơn, vừa móc hàng vừa hát lên.

Khóe miệng Tống An Cửu nhếch lên, theo lời mở hai chân ra, cũng trong nháy mắt đầu hắn kề sát vào, hai chân liền dùng sức xoắn.

Lão Tôn kêu thảm một tiếng che cổ té xuống đất.

"Gái điếm thúi, mày làm gì!" Bốn người khác đồng loạt xông tới, Vương Uy cũng dập điếu thuốc cảnh giác nhìn cô.

Tống An Cửu không sợ chút nào, ngược lại không nhanh không chậm đi tới trước mặt Vương Uy, “Anh Uy, không phải anh đến sao?”

Thần kinh mọi người lúc này mới buông lỏng xuống, "À! Thì ra là không quên được lão đại của chúng ta!"

"Ha ha! Quả nhiên vẫn là sức quyến rũ của lã đại lớn nhất!"

Vương Uy cắn răng nghiến lợi, "Tống An Cửu cô giở trò gì?"

"Anh, nói, đi. . . . . ."

Tống An Cửu chậm rãi ngồi xuống trên đùi Vương Uy, ôm cổ của hắn, bàn tay nhỏ bé linh hoạt mò mẫm trong quần áo của hắn. . . . . .

Hô hấp của Vương Uy lập tức biến thành ồ ồ, những người khác cũng là nhìn đỏ mặt tai nóng, thậm chí có người đưa tay xuống đũng quần tự an ủi.

Khi nơi nào đó bị cầm lấy, Vương Uy rốt cuộc ném thương vứt giáp, điện cuồng mà gặm cắn môi cô, bàn tay to nhanh chóng cởi sạch quần áo của cô, cúi đầu hung hăng cắn lấy bầu ngực của cô, trầm mê trong cảm xúc non mềm. . . . . .

Tống An Cửu cũng nhiệt tình vuốt ve từng góc trên thân thể hắn . . . . .

Mấy người đàn ông đứng nhìn không chớp mắt miệng đắng lưỡi khô. . . . . .

Đột nhiên, vẻ mặt Vương Uy căng thẳng.

Chỉ là, đã muộn.

Tống An Cửu vẫn như cũ treo trên môi nụ cười lười biếng quyến rũ, từ trên người hắn nhảy xuống, sau đó từng bước một lùi về phía sau.

Khi đám người nhìn thấy trong tay cô là điều khiển bomb hẹn giờ từ xa, toàn bộ đều thay đổi sắc mặt, lảo đảo lui về sau.

"Đừng nói với tôi cái đồ vật này là giả?" Tống An Cửu cười.

"Chuyện này. . . . . . Cái này cái này cái này liền liền liền. . . . . . Chính là giả giả giả!" Trình đệ cà lăm của Lão Tôn đã nói cho cô sự thật.

Vương Uy giờ phút này mới tỉnh táo lại, "Tôi đã nói làm sao cô có thể thay đổi, không hổ là A Cửu!”

Nói xong cười lạnh một tiếng, sau đó không chút nào chịu uy hiếp từng bước từng bước đến gần, "Tôi cũng không tn cô dám làm nổ. Tôi cho cô biết, thứ này đủ để nổ nát bấy mười người đấy.”!"

Nghe được lão đại trong lòng đã có dự tính, mấy người khác cũng dần dần buông lỏng, “Đúng đấy, tôi xem cô tám phần như thế nào làm nổ cũng không biết!"

Tống An Cửu liếc nhìn trên cổ tay trói bom lắc đầu một cái, giống như thở dài, “Vương Uy, tốt xấu gì chúng ta cũng cùng một chỗ hơn nửa năm, anh thật đúng là một chút cũng không hiểu tôi.”

Vương Uy đột nhiên có loại dự cảm xấu, mắt thấy dưới tay cô tùy ý động mấy cái, điều khiển từ xa mở ra, lộ ra một nút màu đỏ, ngón tay mảnh khảnh không chút do dự đè xuống.

Ngay sau đó, "Tít tít tít tít tít….” Thời gian đếm ngược thúc giục tiếng lòng.

Cách thời gian phát nổ còn 30 giây.

Tất cả đều xảy ra quá nhanh. Vốn còn đang trên đất ôm đầu lăn lộn lão Tôn cực kỳ lanh lẹ bò dậy, không nói hai lời liền chạy như điên ra ngoài. Những người khác cũng bắt đầu điên cuồng chạy ra ngoài, người chạy cuối cùng là Vương Uy.

Tống An Cửu ngơ ngác cúi đầu nhìn con số đang không ngừng nhảy trên cổ tay.

30 giây, thời gian để cô tháo quả bomb hẹn giờ trên tay ra cũng không đủ.

Lần trước thời điểm đối mặt Tống Hưng Quốc, cô yên tâm vì có chỗ dựa. Còn lần này, cô thật là hoàn toàn vì xúc động, không hề có lý trí.

Nếu như cứ như vậy chết đi, Phó Thần Thương có đau lòng chút nào hay không?

Hay là chỉ cho rằng ít đi một người phiền toái, cũng như bọn họ. . . . . .

Tống An Cửu cố gắng suy nghĩ, nghĩ nếu như mình chết thì như thế nào. . . . . .

Kết quả cuối cùng là, cái chết của cô thật sự là hài lòng mọi người, tất cả đều vui vẻ. . . . . .

Nhưng mà tại sao cô phải cho bọn họ vui vẻ chứ?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kẹo Đắng về bài viết trên: Béo Túp Típ, Huogmi, SầmPhuNhân
     

Có bài mới 24.07.2018, 22:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 31.03.2014, 16:57
Bài viết: 154
Được thanks: 636 lần
Điểm: 38.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 91: Chạy trốn

Lãng Quên- Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Chỉ còn mười lăm giây.

Nhất định phải nhanh chóng cắt đứt đường dây dẫn đến bộ đếm thời gian, bình thường dây điện có bốn màu: đỏ, xanh, vàng, trắng, lỡ như cắt sai, sẽ phát nổ ngay, nhưng trong tình huống bây giờ không có dụng cụ, cho dù có biết cũng không thể làm gì được.

Còn tám giây.

Giây tiếp theo, An Cửu giơ tay lên cao, cổ tay đập mạnh vào một góc nhọn miếng xi măng.

Máu thịt lẫn lộn, bộ đếm giờ vỡ tan tành, còng tay cũng bị phá hỏng…

Sau đó mở to mắt nhìn, đồng hồ dừng ở giây thứ ba.

Cũng may không phải là bom tinh vi không thể tháo rời, có thể phá đồng hồ đếm giờ là được. Vốn cô chỉ nghĩ mạo hiểm phá hỏng còng tay trên cổ tay cô thôi, đập đứt cô có thể chạy, nếu không cẩn thận đập trúng khiến bom nổ chỉ còn con đường chết, tỉ lệ sống chết chỉ năm mươi năm mươi thôi, nhưng lớn hơn so với một phần tư.

Cuối cùng không nghĩ tới, không những phá đứt còng tay, đồng hồ đếm giờ cũng ngừng lại.

Nhưng cái giá lớn phải trả là vết thương trên tay cô sâu tới tận xương.

An Cửu không kịp nghĩ nhiều, mở còng tay tách bom ra, ôm lấy cổ tay bị thương máu chảy đầm đìa đau đến tê tâm liệt phế bước từng bước một chạy ra hướng cửa lớn nhà xưởng.

Ngay lúc vừa mới gần chạy ra khỏi, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng “Tít..”

“Tít…”

“Tít…”

“Bùm” một tiếng vang thật lớn, đồng hồ đếm giờ vốn đã ngừng lại chạy một lần nữa, bom bị kích nổ.

***

“Evan, anh đi thật sao?” Tô Hội Lê không tin được, anh có thể cứ như vậy mà bỏ đi.

“Thật có lỗi.”

“Hôm nay anh có thể đến đây, em đã rất vui rồi, em không sao, dùng thuốc xong sẽ khỏe lại thôi.” Tô Hội Lê lộ ra nụ cười hoàn mỹ, không hề có dáng vẻ tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, hoàn toàn là cam tâm tình nguyện.

Cho dù mới vừa ý loạn tình mê, anh vẫn có thể dứt ra để nghe điện thoại, cho dù giọng nói của anh rõ ràng bình tĩnh nhưng vẻ mặt lo lắng khiến cho cô đau đớn…

Ở cùng với anh, cô có thể nhẫn nhịn được những gì mà người thường không thể nhẫn nhịn được, hoàn toàn không thể hiện cảm xúc của bản thân. Đã vô số lần cảm thấy mệt mỏi, thậm chỉ bởi vì nguyên nhân không thể chịu đựng nổi mà buông tha, nhưng chưa bao giờ như giây phút này nhìn thấy anh nhẹ nhàng không thể nắm bắt trong tay, chưa bao giờ cảm thấy anh mê người như giây phút này, cái loại hi vọng mong tất cả phản ứng cảm xúc của anh bởi vì mình ngày càng mãnh liệt…

Có lẽ, một người đàn ông mê người nhất là lúc anh ta không thuộc về mình.

Trên đời này người có thể khiến cho Phó Thần Thương mất đi bình tĩnh, không phải là cô sao?

Cũng may, cô đối với anh vẫn còn quan trọng như cũ.

***

Cùng lúc đó, An Cửu khó khăn bò dậy, sau lưng nóng rát đau đớn, cũng may lúc đó chạy vẫn đủ xa, cuối cùng chỉ bị sức lực của miếng nhỏ nhà xưởng sập văng tới.

An Cửu lảo đảo đứng lên, ngơ ngẩn nhìn lửa cháy hừng hực trước mắt.

Tìm được đường sống trong chỗ chết, không có vui sướng.

Cô cũng không biết mình đang nghĩ gì, cô dừng lại ở khoảng cách mười bước cách chỗ phát nổ, xoay người lại sau đó liền ngồi xuống, mắt không nháy nhìn phương hướng chiếc xe đang chạy tới.

Bỗng nhiên muốn biết Phó Thần Thường có thể tới hay không, khi nào tới?

Cũng không quan tâm đến vết thương đang chảy máu của mình, An Cửu cố chấp ôm đầu gối ngồi ở đó.

Đợi không tới mấy phút liền có một chiếc xe màu đen nhanh chóng chạy đến, lúc dừng lại, sườn xe run lên, phát ra tiếng động chói tai.

Lúc nghe được tiếng động cơ, lưng An Cửu cứng ngắc nâng người lên, trong nháy mắt nhìn thấy chiếc xe liền nằm úp lại trên đầu gối.

Đó không phải xe của Phó Thần Thương…

Ngay sau đó, cô nhìn người mở cửa xe chạy tới, là… Phó Cảnh Hi.

Chút nữa đã quên, Vương Uy cũng gọi cho cậu.

Lửa cháy phản chiếu khuôn mặt đẹp trai của cậu, lần đầu tiên An Cửu nhìn thấy vẻ mặt bi thương và phẫn nộ trên khuôn mặt cậu.

Sau đó, cậu không do dự chạy vào trong đám cháy.

Thần kinh An Cửu đang chết lặng chợt khẽ động kịch liệt, cô muốn mở miệng để gọi cậu, lại không sao phát ra tiếng được.

“Cảnh Hi…” Cô lảo đảo chống đỡ cơ thể đứng dậy, muốn gọi cậu quay lại.

Cô cuối cùng cũng chạy đến trước cửa, vừa định lên tiếng, liền nhìn thấy Phó Cảnh Hi từ bên trong trở ra, vì thế theo bản năng bước vài bước qua một bên vách tường tránh né.

Cậu ấy không nhìn thấy cô, chạy về phía đất trống ho khan dữ dội, cả người nhìn vô cùng chật vật, trong tay cầm lấy giống như là cái áo khoác màu hồng của cô bị đốt cháy.

Phó Cảnh Hi chợt chú ý tới cái gì đó, ngồi xổm xuống ở dưới đất tìm tòi một hồi.

Là máu An Cửu không cẩn thận chảy xuống.

Phó Cảnh Hi đi theo vết máu đến vị trí cô ngồi lúc nãy, sau đó lại từ nơi đó đi đến gần nơi cô đang đứng, nhưng vì chỗ này cỏ dại mọc tươi tốt, khó tìm ra dấu vết.

An Cửu cả kinh, trước khi cậu phát hiện liền co chân chạy đi.

Vì sao lại muốn chạy đi? Vì sao muốn trốn cậu ấy?

Phó Cảnh Hi xuất hiện quá đúng lúc.

Rõ ràng rất muốn rất muốn lập tức nhào vào ngực cậu ấy…

Cảm giác mong muốn được cứu này quá quen thuộc, giống như lúc trước gặp Phó Thần Thương.

Sự quen thuộc đó, cô không muốn chạm tới nữa.

Càng tốt đẹp, sẽ càng nguy hiểm…

***

An Cửu chạy một mạch, trên đường buồn nôn nôn mửa, không cẩn thận trượt vào bên cạnh hồ nước, sau đó ngồi ngốc ở đó không chịu đứng lên, điên cuồng xoa nắn cơ thể của mình.

Thương tổn trên người vốn đã bị đau đến mất cảm giác.

Thật bẩn…

Vì sao lại bẩn như vậy…

“An Cửu!”

“Tống An Cửu!!!”

Giọng Phó Cảnh Hi từ xa lại gần.

Cơ thể An Cửu cứng ngắc không dám cử động

“An Cửu!”

Giọng của Phó Cảnh Hi chỉ còn cách có vài bước, một tia sáng lướt qua cô, sau đó ngừng ở trên mặt cậu.

Giờ phút này tóc tai cô bù xù, cả người ướt đẫm, nhìn rất giống một con ma nước, cô thật sự đã hù dọa cậu.

Phó Cảnh Hi kinh sợ, nhưng sau đó càng mừng như điên: “An Cửu!!”

“An Cửu! Đi lên! Tôi kéo cậu lên!” Phó Cảnh Hi cho rằng cô không cẩn thận rơi xuống nước.

An Cửu lại tránh ánh mắt của cậu, co người lại lùi về sau một bước.

“An Cửu?” Vẻ mặt Phó Cảnh Hi nghi ngờ.

An Cửu không nói lời nào, tiếp tục lùi về sau, cho đến khi hụt chân rơi vào trong nước.

Phó Cảnh Hi thấy thế lập tức nhảy xuống, hớt ha hớt hoảng kéo cô lên.

An Cửu giống như nhìn thấy mãng xà, kịch liệt vùng vẫy đẩy cậu ra.

“An Cửu! Là tôi!”

“Nhìn cho rõ! Là tôi!”

An Cửu càng vùng vẫy kịch liệt, cổ họng phát ra tiếng khàn khàn ác độc đả kích: “Cút!”

Phó Cảnh Hi không để ý đến cô không hiểu vì sao trở nên điên cuồng căm hận đến vậy, ôm lấy cô chặt chẽ ở trong lòng, mỗi lần bị đẩy ngã, lại càng ôm chặt hơn…

“An Cửu, không sợ, là tôi…”

“Cút ngay!”

“Đừng đến gần tôi!”

Phó Cảnh Hi càng ôm cô chặt chẽ trong lòng: “Không đi! Tôi sẽ không đi!”

“An Cửu! Xin lỗi… Thật xin lỗi... Thật xin lỗi!”

Cậu vẫn nói xin lỗi mãi, cho đến khi người trong lòng cuối cùng cũng không vùng vẫy nữa mới thoáng nới lỏng vòng ôm ra, đang muốn nói chuyện với cô, lại phát hiện tay mới buông ra, cơ thể cô như không có xương sống muốn ngã xuống đất, thì ra không biết từ lúc nào cô đã ngất đi.

Phó Cảnh Hi vội vàng ôm cô lên, đi ra khỏi hồ nước.

***

Phó Thần Thương mệt mỏi xoa mi tâm, dọc đường đi trong lòng có chút không yên.

Gọi một cuộc điện thoại cho An Cửu, thì đầu bên kia nhắc nhở đã tắt máy, sau đó gọi một lần nữa ngay từ đầu là không có ai nghe máy, cuối cùng gọi lại cũng thành trạng thái tắt máy.

Tình huống không hợp với lẽ thường tình khiến cho anh nhíu mày.

Đợi cho đến khi đến địa điểm theo như lời bọn cướp nói, chỉ nhìn thấy một đống mảnh vỡ sau khi cháy nổ.

Theo kinh nghiệm vốn có của anh, bọn cướp nhất định sẽ không động đến con tin cho đến khi đạt được mục đích, càng không thể không nói một tiếng đã giết người, nếu như đối phương là sát thủ, đã không gọi điện báo cho anh biết.

Suy đoán ban đầu, hiện tại An Cửu vẫn còn an toàn.

Nhưng cho đến khi trong lúc vô ý giẫm lên chiếc áo khoác màu hồng bị cháy cùng với vết máu trên mặt đất, lại khiến cho tâm thần anh rối loạn.

Lỡ như bên trong xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn…

Trong lòng bỗng xuất hiện cảm giác bối rối khiến cho anh cảm thấy vô cùng xa lạ.

Loại cảm giác trống trơn hoảng hốt này, không phải là thất vọng sau khi tính toán sai lầm.

Cứ như thế trong nháy mắt không biết nên bắt tay xuống từ đâu.

Nhưng Phó Thần Thương vẫn là Phó Thần Thương.

Trong nửa giờ ngắn ngủi, đã bắt sáu tên bắt cóc An Cửu không thiếu một người ném vào bên cạnh.

Phó Thần Thương nhìn lướt qua, chỉ nhìn thấy sáu tên lưu manh không thấy An Cửu, sắc mặt vô cùng không tốt.

Lục Chu bất an báo cáo: “Cũng may đến kịp, thiếu chút nữa để cho bọn họ lên thuyền chạy thoát! Chẳng qua, chỉ bắt được mấy người này, không nhìn thấy chị dâu…”

Phó Thần Thương không kiên nhẫn phất tay.

Lúc Chu hiểu ý, đưa chân giẫm lên người Vương Uy: “Người bọn mày bắt cóc đâu? Vì sao lại phát sinh vụ nổ? Ai sai bọn mày làm? Còn không ngoan ngoãn khai báo!”

Vương Uy nắm chặt quyền, không rên một tiếng.

“Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!” Biết Phó Thần Thương không có kiên nhẫn, Lục Chu liếc mắt chọn trúng Lão Tôn lấm la lấm lét, ra hiệu cho thuộc hạ đánh cho đến chết.

Cuối cùng người này cũng không chịu nổi la lên: “Dựa vào… Dựa vào cái gì chỉ đánh một mình tôi! Chết… Đã chết… Các anh đánh tôi cũng vô dụng! Cô nhóc đó đã chết!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lãng Quên về bài viết trên: Béo Túp Típ, Huogmi, Huykngan94, SầmPhuNhân, ViViNTT
     
Có bài mới 24.07.2018, 22:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 31.03.2014, 16:57
Bài viết: 154
Được thanks: 636 lần
Điểm: 38.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 92: Đuổi Theo

Lãng Quên- Diễn Đàn Lê Quý Đôn

“Mày, nói, cái, gì?”

Vẻ mặt của Phó Thần Thương lập tức khiến cho lão Tôn hối hận, cuối cùng cũng hiểu vì sao đại ca và đồng bạn kiên quyết không nói.

Nếu không nói, còn có đường sống, nói, sẽ phải chết không thể nghi ngờ!

“Thật, thật… Là thật! Nhưng không phải bọn tôi làm! Là do chính cô ta tự kích bom nổ! Thật sự không có quan hệ với bọn tôi! Đừng đánh!” Lão Tôn uổng công phí sức muốn xoay chuyển cục diện.

Lục Chu vội vàng lên tiếng với thuộc hạ: “Thất thần cái gì? Còn không nhanh chóng đi vào tìm?”

Lửa đã cháy sạch gần xong, lúc này có người đi vào cũng không nguy hiểm, nhưng nếu bên trong thật sự có người, lqd nhất định là lành ít dữ nhiều.

Tất cả mọi người đều khẩn trương chờ kết quả.

Trong lòng Lục Chu ưu tư, bởi vì vẻ mặt Phó Thần Thương bình tĩnh có chút quỷ dị.

Đã chết…

Tự mình kích bom nổ chết…

Phó Thần Thương đã không nhớ có biết bao nhiêu lần cô phá phán đoán của bản thân, để cho anh tính sai hết lần này đến lần khác.

Cô lải nhải dính lấy anh, quấn lấy anh, cô ngang ngược không hiểu chuyện chỉ đông đi tây, cô lười biếng, ăn toàn đồ ăn vặt không vệ sinh nói mãi không sửa…

Cô không hiểu chuyện, không nghe lời, không ôn nhu, không đúng mực, anh lại hết lần này đến lần này dễ dàng tha thứ, là vì đại cục, vì cổ phần công ty nên… Nhẫn nhục gánh vác?


Nhưng mà, giờ phút này trong đầu anh đầy rẫy những hình ảnh của cô, tính tình trẻ con làm nũng chơi xấu, thậm chí tranh luận với anh, trên cổ vẫn còn lưu lại nhiệt độ cô vui mừng ôm lấy, bên tai vẫn còn có thể nghe thấy tiếng cô nói: “Phó Thần Thương, chưa từng có ai đối tốt với tôi như vậy…”

Toàn bộ đều là tật xấu khiến anh đau đầu, tất cả những biểu hiện nhỏ bé khiến cho anh mềm lòng…

Khi nhận ra rằng những điều này sẽ không có nơi nào có thể tìm thấy…

“Đại ca?” Lục Chu nhìn biểu hiện của anh càng ngày càng không bình thường, vô cùng cẩn thẩn gọi một tiếng.

Phó Thần Thương giống như giật mình tỉnh giấc, ánh mắt tối sầm mới vừa rồi tan thành mây khói, chỉ còn có sát phạt quyết đoán.

“Chết phải thấy người, sống phải thấy xác.”

Năm phút sau, nhận được tin bên trong không có tìm thấy thi thể nào, lúc này tinh thần của mọi người mới được thả lỏng.

Lão Tôn lúc này lại nói nhỏ: “Còn không phải bị nổ tan nát rồi…”

Mới vừa nói xong liền nhìn thấy Phó Thần Thương bước từng bước lại gần, lão Tôn sợ hãi thiếu chút nữa tè ra quần, hận không thể tự tát bản thân vài cái, cà lăm còn muốn nói nhiều.

Càng ngày càng lại gần…

Giơ tay…

Cuối cùng anh ta muốn làm gì?

Hai chân lão Tôn run rẩy, tuyệt vọng nhắm chặt hai mắt lại.

Cuối cùng, Phó Thần Thương nhặt lấy một sợi tóc ở trên áo ông ta.

Không dài không ngắn, đen nhánh mượt mà, rõ ràng không phải thiếu dinh dưỡng cùng màu vàng của lão Tôn.

“Mày… Đã làm gì cô ấy? Hả.!!!”

Nếu không bị ép buộc đến bước đường cùng, sao cô có thể lựa chọn cách làm dứt khoát kịch liệt như vậy được.

Tự mình kích nổ?

Cô làm thế nào có thể lấy được hộp điều khiển?

Phó Thần Thương vừa hỏi câu này xong, sáu người hai mặt nhìn nhau, tất cả đều biến sắc.

“Đại ca! Mấy tên này cứ giao cho em!  Đảm bảo ai cũng phải khai hết!”

Lục Chu vội vàng nói, cậu sợ Phó Thần Thương không kiềm chế được ra tay giải quyết mấy tên này sẽ không điều tra được người đứng đằng sau.

Sau khi Phó Thần Thương điều tra dấu vết hiện trường, đoán được lúc đó An Cửu đã trốn ra được, sau đó điều tra lịch sử cuộc gọi, cuối cùng nghi ngờ An Cửu đang ở cùng với Phó Cảnh Hi.

Hoặc chết, hoặc đã được Phó Cảnh Hi mang đi, không có kết quả nào khiến anh hài lòng.

Hoàn thành tất cả những chuyện này không tới mười phút, cũng không kịp náo động đến chỗ ông cụ, ngay sau đó,  Phó Thần Thương gọi một cú điện thoại điều tra theo dõi các con đường, Phó Cảnh Hi đang dùng xe Bentley màu đen, nhanh chóng lên xe đuổi theo.

***

Đầu óc hỗn loạn,  An Cửu cảm giác thấy mình đang ở trong một không gian ấm áp chật hẹp, hơn nữa trong không khí có hơi thở khiến người ta an tâm.

Dần dần tỉnh táo lại, mới phát hiện bản thân đang ở trong xe,  người lái xe bên cạnh là… Phó Cảnh Hi.

An Cửu lập tức nâng cơ thể lên, bởi vì khẽ động đến vết thương, cơ thể giống như đều đau đớn theo.

“Đã tỉnh rồi à? Đừng cử động!”

An Cửu ngơ ngác nhìn gò má dịu dàng của Phó Cảnh Hi.

“Dừng xe!”

Phó Cảnh Hi cau mày, không dừng.

Thấy An Cửu trực tiếp mở cửa xe, Phó Cảnh Hi thắng xe lại.

An Cửu nhân cơ hội mở cửa xe bước xuống, bởi vì chỉ có thể dùng được tay trái nên hành động chậm lại, nhưng lại vô cùng quả quyết.

“An Cửu, cậu đi đâu? Tôi chở cậu đến bệnh viện?

An Cửu chóng mặt vuốt cái trán nóng bỏng: “Không cần.”

“Đừng làm loạn, lúc này không có xe nào chạy qua đây, dáng vẻ này của cậu còn muốn đi đâu?”

Đi đâu?

Đi đâu không quan trọng, miễn sao không phải ở chung một chỗ với cậu.

“Đâu cũng được.”

“Tống An Cửu! Cuối cùng cậu muốn náo loạn cái gì?”

Bỗng nhiên có cảm giác bị thay đổi người, không phải người nên nói lời nhẹ nhàng là cậu, mà người nên phát điên là cô sao?

“Tôi không có náo loạn, lqđ chưa bao giờ tôi tỉnh táo như bây giờ.” Quần áo ướt đẫm đã được máy điều hòa trong xe hong khô phân nửa, giờ phút này bị gió đêm thổi qua lại lạnh thêm một lần nữa.

Phó Cảnh Hi dịu dàng mà kiên định kéo lấy tay trái của cô: “Dù thế nào đi nữa, trước hết cậu đi với tôi đến bệnh viện, sau đó tùy cậu muốn làm gì thì làm đều được.”

“Phó, Cảnh, Hi, cậu nghe không hiểu lời tôi nói sao? Chuyện của tôi không có liên quan đến cậu.” An Cửu mất hết kiên nhẫn, nặng nề hất văng tay cậu ra, bị cậu nắm lại lần nữa.

Cô chưa bao giờ dùng thái độ và giọng nói xa cách này nói chuyện với cậu,  Phó Cảnh Hi có chút sợ hãi.

“Đừng quên, chính cậu là người nói tôi không được đến tìm cậu nữa.” Nổi giận, An Cửu bật thốt nói.

“Tôi…”

Vừa mới nói xong, An Cửu phát hiện những lời này không khỏi giống kiểu cách của oán phụ, bình tĩnh lại, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi, tôi không nên lớn tiếng với cậu, tôi chỉ là… cậu cũng thấy đấy… Tôi chỉ là có chút không thoải mái, một chút thôi… Không có chuyện gì… Để cho tôi ở một mình… Cám ơn cậu…”

An Cửu không mạch lạc nói xong, đẩy nhẹ tay cậu ra, cầm lấy chiếc áo khoác ấm áp trên bả vai trả cho cậu, bước từng bước cách xa cậu…

Nhưng nhìn cô ôn hòa dịu dàng như vậy càng khiến cậu không yên lòng hơn so với lúc cô bị mất khống chế.

Phó Cảnh Hi biết không có cách nào miễn cưỡng được cô, không thể làm gì khác chỉ đành lái xe, không nhanh không chậm đi theo phía sau cô.

Trơ mắt nhìn cô một người đầy vết thương tự làm khổ mình, nhưng không có cách nào…

“An Cửu, là lỗi của tôi, tại tôi không xử lí sạch sẽ mọi chuyện.” Cậu không biết cuối cùng cô đã trải qua chuyện gì, vì sao bỗng nhiên đối xử xa cách với mình như thế.

An Cửu đi tới sông Đại Kiều thì dừng lại, một tay vịn lên lan can: “Tôi nói rồi, không có liên quan đến cậu. Tôi chỉ muốn yên tĩnh một mình. Cậu đi theo tôi nữa, tôi lập tức nhảy xuống dưới.”

Giọng điệu cô thẫn thờ,  nhưng lại không có chút dáng vẻ nói đùa, cậu biết cô sẽ làm như vậy.

Phó Cảnh Hi đập mạnh một cái lên tay lái, một giây sau đó quay đầu rời đi.

Cuối cùng cũng ép buộc cậu ấy bỏ đi, cô yếu ớt mệt mỏi dựa vào lan can ngồi xuống, cơ thể nóng hổi, da thịt dựa vào lan can lạnh lẽo rất thoải mái, thoải mái giống như uống rượu độc giải khát…

Cô có nhà, có tận bốn nhà, Tống Hưng Quốc, Chu Tĩnh Di, Phùng Uyển,  Phó Thần Thương….

Nhưng không có một nơi có thể trở về.

Như một u hồn lang thang bên ngoài.

“Bà ngoại…” Đầu óc An Cửu ngày càng mơ hồ, dựa sát vào lan can lạnh lẽo, giống như đó là khuỷu tay mang mùi đàn hương của bà ngoại. “Muốn được về nhà…”

“Bà ngoại, đến đón con về nhà có được không…”

Trên thế giới này, nơi duy nhất mà cô có thể trở về đã đi theo bà ngoại đã mất, cô có thể đi đâu trong lúc này.

Rõ ràng vẫn luôn cảnh cáo bản thân phải lí trí, tại sao cuối cùng vẫn thất vọng, vẫn bị tổn thương…

Hi vọng trong lúc đó đã ở dưới đáy lòng mọc lên, từ từ trổ cành lớn lên.

….

Cô ngây thơ ngốc nghếch không biết, cho đến lúc bị người khác dùng lực nhổ lên, nhìn vết thương đầm đìa máu chảy, mới biết được anh đã sớm mọc rễ trong lòng cô.

Từ đầu đến cuối là do cô tự làm tự chịu, không thể đổ lỗi cho người khác…

Tống An Cửu, mày đâu rồi, mày là người không tim không phổi đó? Bây giờ lại muốn sống muốn chết thật khiến cho người khác chán ghét phỉ nhổ…

……

Đến khi xác định đầu óc An Cửu đã hoàn toàn mơ hồ mất đi năng lực phản kháng, Phó Cảnh Hi luôn ngồi ở gần bên cạnh canh giữ mới nhanh chóng chạy lại ôm cô vào trong xe.

Vừa mới chuẩn bị khởi động xe, tiếng chuông điện thoại reo lên, vốn muốn bấm nút tắt lại thấy là số trong nhà gọi đến.

“A lô, ba?”

“Bây giờ An Cửu đang ở chỗ con phải không?” Phó Hoằng Vân trực tiếp hỏi.

Phó Cảnh Hi trầm ngâm: “Sao ba biết?”

Phó Hoằng Vân cười lạnh một tiếng: “Phó Thần Thương đang tìm con khắp nơi đó? Ta không biết sao được!”

Phó Cảnh Hi trầm mặc.

“Bây giờ con lập tức đưa cô ấy đến thành phố X ngay đi.”

“Không được, vết thương của cô ấy không thể chậm trễ thêm nữa.” Phó Cảnh Hi từ chối.

“Rất nghiêm trọng? Máy bay đã chuẩn bị sẵn sàng, có sẵn bác sĩ trên đó. Con phải hiểu được, bỏ qua cơ hội lần này sẽ không còn lần sau nữa.” Phó Hoằng Vân biết, d,d,l.q.đ nếu giờ phút này cậu vẫn còn ở cùng một chỗ với Tống An Cửu, điều này cho thấy con trai của ông chắc chắn có dấu hiệu thay đổi suy nghĩ của mình, lần này quan trọng nhất chính là không để Phó Thần Thương đến làm hỏng chuyện.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lãng Quên về bài viết trên: Béo Túp Típ, Gió Lam, Huogmi, Huykngan94, Quả Su Su, SầmPhuNhân, ViViNTT, chauanh2013, meomeo1993
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150



Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.